Osho - Cân bằng thân tâm
Chương 23. Tính cảm giác
Câu hỏi: “Tính cảm giác là gì?”
Tính cảm giác nghĩa là bạn cởi mở, cánh cửa của bạn mở, bạn sẵn
sàng rung động cùng sự tồn tại. Nếu con chim bắt đầu hót, người có tính cảm giác
lập tức cảm thấy tiếng hót vang vọng trong cốt lõi bản thể sâu nhất của mình.
Người không có tính cảm giác không nghe thấy nó chút nào, hay có thể đấy chỉ là
tiếng ồn ở đâu đó. Nó không thấm vào trái tim người đó. Chim cu cu bắt đầu kêu
– người có tính cảm giác bắt đầu cảm thấy dường như chim cu cu không kêu từ lùm
xoài xa xôi nào đó, mà từ sâu bên trong linh hồn riêng của người đó. Nó trở
thành lời gọi riêng của người đó, nó trở thành niềm khao khát riêng của người
đó với điều thiêng liêng, niềm khao khát riêng của người đó với người yêu.
Trong khoảnh khắc đó người quan sát và vật được quan sát là một. Nhìn bông hoa
đẹp nở, người có tính cảm giác nở cùng nó, trở thành hoa cùng nó.
Người có tính cảm giác linh động, tuôn chảy, như chất lỏng. Từng
kinh nghiệm, và người đó trở thành nó. Nhìn mặt trời lặn, người đó là mặt trời
lặn. Nhìn đêm, đêm tối, bóng tối im lặng đẹp đẽ, người đó trở thành bóng tối.
Vào buổi sáng người đó trở thành ánh sáng.
Người đó là tất cả cái gì cuộc sống là. Người đó nếm trải cuộc sống
từ mọi góc độ và mọi khía cạnh. Do đó người đó trở nên giàu có; đây là giàu có
thực. Nghe nhạc người đó là âm nhạc, nghe tiếng nước người đó trở thành tiếng
nước. Và khi gió luồn qua rặng tre, và làm cây tre cọ sột soạt… người đó không
xa khỏi chúng. Người đó ở giữa chúng, là một trong chúng – người đó là cây tre.
Một Thiền sư bảo đệ tử của mình, người muốn vẽ tre, “Đi đi và trước
hết trở thành tre.”
Anh ta là một hoạ sĩ có tài, anh ta đã đỗ mọi kì thi nghệ thuật,
và đều đỗ loại ưu. Tên anh ta đã bắt đầu trở nên nổi tiếng. Còn Thầy nói, “Con
vào rừng, sống cùng tre trong vài năm đi, trở thành tre. Và ngày con có thể trở
thành tre thì quay lại và vẽ, không trước điều đó. Làm sao con có thể vẽ được
tre nếu con không biết tre cảm thấy thế nào từ bên trong? Con có thể vẽ tre từ
bên ngoài, nhưng điều đó chỉ như chụp ảnh thôi.”
Và đó là sự khác biệt giữa ảnh chụp và tranh vẽ. Ảnh chụp không
bao giờ có thể là bức tranh được. Dù tài năng đến đâu, nghệ thuật đến đâu, nó vẫn
chỉ là phản xạ của bề ngoài của tre. Không máy ảnh nào có thể đi vào trong linh
hồn được.
Khi lần đầu tiên nhiếp ảnh được phát triển, nỗi sợ lớn đã nảy sinh
trong thế giới hội hoạ rằng có thể bây giờ hội hoạ sẽ mất đi cái đẹp cổ của nó
và cái bệ cổ của nó; bởi vì nhiếp ảnh sẽ được phát triển ngày một nhiều và chẳng
mấy chốc nó sẽ đáp ứng yêu cầu. Nỗi sợ đó tuyệt đối không có cơ sở. Thực tế sau
khi phát minh ra máy ảnh, nhiếp ảnh đã phát triển cực kì, nhưng đồng thời hội
hoạ đã học được chiều hướng mới, tầm nhìn mới, cảm nhận mới. Hội hoạ đã trở nên
giầu có hơn; nó phải trở thành vậy. Trước khi phát minh ra máy ảnh, hoạ sĩ đã vận
hành như máy ảnh.
… Thầy nói, “Con đi vào rừng đi.” Và đệ tử này ra đi, và trong ba
năm anh ta vẫn còn ở trong rừng, sống với tre trong đủ mọi loại khí hậu. Bởi vì
khi trời mưa tre có một niềm vui, và khi trời gió tre có tâm trạng khác, và khi
trời nắng, tất nhiên mọi thứ đều thay đổi trong bản thể của tre. Và khi chim cu
cu tới trong lùm tre và bắt đầu kêu, tre im lặng và đáp ứng. Anh ta phải ở đó
trong ba năm.
Và thế rồi chuyện xảy ra, một ngày nào đó chuyện xảy ra: ngồi bên
cạnh tre, anh ta quên mất mình là ai. Và gió bắt đầu thổi và anh ta bắt đầu
đung đưa – giống như tre! Chỉ sau đó anh ta mới nhớ rằng trong một thời gian
dài anh ta đã không là người. Anh ta đã đi vào trong linh hồn của tre, thế rồi
anh ta vẽ tre.
Những tre đó chắc chắn có phẩm chất hoàn toàn khác mà không ảnh chụp
nào có thể có được. Ảnh chụp có thể đẹp, nhưng chết. Bức tranh kia sống động bởi
vì nó bày tỏ linh hồn của tre trong mọi tâm trạng, trong tất cả sự giàu có của
tre, trong mọi khí hậu của tre. Nỗi buồn có đó, và niềm vui có đó, và đau đớn
có đó, và cực lạc có đó, và mọi điều tre biết, toàn bộ tiểu sử của tre có đó.
Mang tính cảm giác là sẵn có cho bí ẩn của cuộc sống. Trở nên ngày
một mang tính cảm giác hơn, và vứt bỏ mọi kết án. Để thân thể bạn trở thành
cánh cửa.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment