Osho - Cân bằng thân tâm
Chương 24. Quá nhiều thức ăn, quá ít dục
Câu hỏi: “Từ khi mối quan hệ của tôi bị tan vỡ tôi đã ăn quá nhiều
và béo ra. Làm sao tôi có thể thu lại cân bằng và ăn ít đi?”
Bất kì khi nào bạn không cho phép năng lượng dục di chuyển đúng
thì nó bắt đầu gây ám ảnh với thức ăn. Thức ăn và dục là các cực; chúng cân bằng
lẫn nhau. Nếu bạn có quá nhiều dục, mối quan tâm của bạn vào thức ăn sẽ biến mất.
Nếu kìm nén tính dục, mối quan tâm của bạn tới thức ăn sẽ trở thành gần như sự
ám ảnh. Cho nên bạn không thể làm được gì trực tiếp với thức ăn của mình, và nếu
bạn cố, bạn sẽ thường xuyên trong rắc rối. Trong vài ngày bạn có thể xoay xở ép
buộc bản thân mình, nhưng thế rồi bạn sẽ gặp vấn đề quay lại và nó sẽ quay lại
với sự trả thù. Bạn sẽ phải làm việc trên năng lượng dục của mình.
Vấn đề nảy sinh bởi vì những kinh nghiệm đầu tiên về thức ăn và
tình yêu đối với đứa trẻ có liên hệ rất sâu sắc. Nó lấy thức ăn từ vú mẹ và cả
tình yêu nữa. Khi đứa trẻ có được tình yêu nó không lo về sữa; người mẹ phải
thuyết phục nó. Nếu đứa trẻ không có được tình yêu, nó không rời bầu vú, bởi vì
nó sợ cho tương lai. Nó phải uống thật nhiều hết sức vì nó không thể chắc chắn
khi nào mẹ sẽ có sẵn. Nếu đứa trẻ có được tình yêu nó được an toàn; nó không bận
tâm. Bất kì khi nào có nhu cầu người mẹ đều sẵn đấy; nó có thể tin cậy vào tình
yêu của mẹ. Nhưng nếu người mẹ không yêu thế thì đứa trẻ không thể tin cậy được;
thế thì nó phải uống thật hết sức nó. Nó cứ ăn quá nhiều.
Cho nên nếu đứa trẻ không nhận được tình yêu thì nó trở nên quan
tâm tới thức ăn. Nếu nó nhận được tình yêu nó không quan tâm tới thức ăn, hay
chỉ là mối quan tâm tự nhiên – đủ mức thân thể cần.
Nếu bằng cách nào đó bạn đã chắn năng lượng yêu của mình, năng lượng
yêu bị chắn đó sẽ trở thành mối quan tâm của bạn vào thức ăn. Nếu bạn muốn thay
đổi nó bạn sẽ phải đi vào trong yêu thêm chút nữa, bạn sẽ phải trở nên yêu nhiều
hơn. Yêu thân thể riêng của bạn – bắt đầu từ đó; tận hưởng thân thể riêng của bạn.
Nó là hiện tượng đẹp, nó là món quà đấy. Nhảy múa, ca hát, cảm và chạm vào thân
thể bạn đi.
Vấn đề là ở chỗ nếu bạn không yêu thân thể riêng của mình, bạn sẽ
không cho phép bất kì ai khác yêu thân thể của bạn. Thực tế người cố gắng hướng
tình yêu tới bạn sẽ trông kì khôi, ngu xuẩn, ngốc nghếch. Vì bạn không thể yêu
được thân thể mình, người đó thấy gì trong bạn? Bạn chẳng thấy gì cả! Chừng nào
bạn còn chưa bắt đầu thấy cái đẹp của thân thể riêng của mình bạn sẽ không có
khả năng chấp nhận tình yêu của ai đó khác. Chính ý tưởng rằng người đó đang hướng
tình yêu tới bạn chỉ ra rằng người đó ngu xuẩn và không gì khác.
Cho nên yêu thân thể bạn. Và nếu bất kì cơ hội nào nảy sinh mà bạn
có thể yêu, ôm ghì, cầm tay, đừng bỏ lỡ những cơ hội đó. Bạn sẽ ngạc nhiên: khi
bạn bắt đầu chuyển vào tình yêu thì vấn đề thức ăn sẽ tự động được giải quyết. Ở
trong tình yêu là kinh nghiệm lớn lao và cứ tọng thức ăn vào mình là kinh nghiệm
rất khổ sở. Không phải thức ăn là không đẹp, nhưng thức ăn đẹp chỉ khi được ăn
theo lượng nào đó mà bạn có thể hấp thu. Khi bạn ăn quá nhiều sẽ thành buồn
nôn.
Đây là một điều hay về tình yêu: yêu không bao giờ quá nhiều.
Không ai có thể yêu đến cực điểm cả, không người nào; không có cực điểm trong
nó. Bởi vì khi bạn ăn, bạn tọng các thứ vào trong; khi bạn yêu, bạn chia sẻ, bạn
cho. Nó là hiện tượng làm nhẹ gánh. Và bạn càng cho nhiều, năng lượng của bạn
càng bắt đầu tuôn chảy. Bạn trở thành dòng sông, không là cái ao tù đọng nữa.
Đó là điều bạn đã làm: bạn đã làm cho năng lượng của mình thành
cái ao tù đọng.
Phá vỡ các bức tường! Bạn đang bỏ lỡ không cần thiết cái gì đó đẹp
đẽ mà yêu và chỉ tình yêu mới có thể đem tới được, và thay vì điều đó thì lại
chịu đựng vấn đề thức ăn này.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment