Osho - Cân bằng thân tâm
Chương 29. Thiền mọi ngày
Bất
kì khi nào bạn thấy có thời gian, chỉ vài phút làm thảnh thơi hệ thống thở,
không gì khác – không cần thảnh thơi toàn thân thể. Ngồi trên tàu hoả hay máy
bay, hay trong ô tô, không ai sẽ nhận biết rằng bạn đang làm điều gì đó. Thảnh
thơi hệ thống thở. Để cho nó hệt như khi nó vận hành tự nhiên. Thế rồi nhắm mắt
lại và quan sát việc thở đi vào, đi ra, đi vào…
Đừng
tập trung. Nếu bạn tập trung, bạn tạo ra rắc rối, bởi vì thế thì mọi thứ trở
thành quấy rối. Nếu bạn cố tập trung khi ngồi trong ô tô, thế thì tiếng ồn của
ô tô trở thành quấy rối, người ngồi bên cạnh bạn trở thành quấy rối.
Thiền
không phải là tập trung. Nó đơn giản là nhận biết. Bạn đơn giản thảnh thơi và
quan sát việc thở. Trong việc quan sát đó, chẳng cái gì bị loại trừ. Ô tô đang
chạy rù rù – hoàn toàn tốt, chấp nhận nó. Giao thông đang trôi qua – điều đó là
tốt, một phần của cuộc sống. Hành khách đi cùng đang ngáy bên cạnh bạn, chấp nhận
điều đó. Không cái gì bị bác bỏ. Bạn không làm hẹp ý thức của mình.
Tập
trung là việc làm hẹp ý thức của bạn để cho bạn trở thành một điểm, nhưng mọi
thứ khác trở thành sự cạnh tranh. Bạn đang tranh đấu với mọi thứ khác bởi vì bạn
sợ rằng điểm này có thể bị mất. Bạn có thể bị làm phân tán, và điều đó trở
thành gây rối loạn. Thế thì bạn cần ẩn dật, Himalayas. Bạn cần Ấn Độ, một căn
phòng nơi bạn có thể ngồi im lặng, không ai quấy rầy bạn chút nào.
Không,
điều đó không đúng – điều đó không thể trở thành quá trình sống được. Nó đang
làm cô lập bản thân bạn. Nó quả có kết quả tốt nào đó – bạn sẽ cảm thấy thanh
bình hơn, bình thản hơn – nhưng những kết quả đó là tạm thời. Đó là lí do tại
sao bạn cứ cảm thấy lặp đi lặp lại rằng phong thái bị mất. Một khi bạn không có
các điều kiện để nó có thể xảy ra, nó bị mất đi.
Việc
thiền mà bạn cần các điều kiện tiên quyết nào đó, trong đó những điều kiện nào
đó cần được thoả mãn thì không phải là thiền chút nào – bởi vì bạn sẽ không có
khả năng làm nó khi bạn sắp chết. Cái chết sẽ là sao lãng thế. Nếu cuộc sống
làm bạn sao lãng, nghĩ về cái chết. Bạn sẽ không có khả năng chết có tính thiền,
và thế thì toàn thể sự việc là vô tích sự, bị mất. Bạn sẽ lại chết trong căng
thẳng, lo âu, trong khổ sở, trong đau đớn, và bạn lập tức tạo ra lần sinh tiếp
của mình theo cùng kiểu.
Để
cái chết là tiêu chuẩn. Bất kì cái gì có thể được làm ngay cả khi bạn sắp chết
cũng đều là thực – và cái đó có thể được làm ở bất kì chỗ nào; ở mọi nơi, không
có điều kiện nào là cần cả. Nếu đôi khi có hoàn cảnh tốt, thì tốt, bạn tận hưởng
chúng. Nếu không, điều đó không tạo ra khác biệt gì. Ngay cả ở bãi chợ bạn vẫn
làm nó.
Đừng
làm bất kì nỗ lực nào để kiểm soát nó, bởi vì mọi kiểm soát đều là từ tâm trí,
cho nên thiền không bao giờ có thể là điều bị kiểm soát.
Tâm
trí không thể thiền được. Thiền là cái gì đó bên ngoài tâm trí, hay ở dưới tâm
trí, nhưng không bao giờ bên trong tâm trí. Cho nên nếu tâm trí vẫn còn theo
dõi và kiểm soát, nó không phải là thiền; nó là tập trung. Tập trung là nỗ lực
tâm trí. Nó đem các phẩm chất của tâm trí lên đỉnh của chúng. Nhà khoa học tâp
trung, người lính tập trung; thợ săn, nhà nghiên cứu, nhà toán học, tất cả đều
tập trung. Đây là các hoạt động tâm trí.
Bạn
có thể chọn bất kì lúc nào. Không có nhu cầu đặt thời gian cố định. Dùng bất kì
thời gian nào sẵn có. Trong buồng tắm khi bạn có mười phút, ngồi dưới vòi hoa
sen và thiền. Vào buổi sáng, vào buổi chiều, bốn hay năm lần, với những khoảng
nhỏ – chỉ năm phút – thiền, và bạn sẽ thấy rằng nó trở thành việc nuôi dưỡng
thường xuyên.
Không
có nhu cầu làm điều đó hai mươi tư giờ.
Chỉ
một cốc thiền cũng sẽ có tác dụng. Không cần uống cả dòng sông. Chỉ một cốc trà
cũng có tác dụng. Và làm nó thoải mái hết sức. Thoải mái là phải. Làm nó tự
nhiên hết sức. Và đừng phải theo nó – làm nó bất kì khi nào bạn thấy có thời
gian. Đừng làm ra thói quen từ nó, bởi vì mọi thói quen đều là của tâm trí, và
người thực thì thực tế không có thói quen.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment