Osho - Cân bằng thân tâm
Chương 33. Bạn không là thân thể
Nếu người ta cảm thấy bị đồng nhất với thân thể, người ta bao giờ
cũng vội vã, do đó mới có sự hấp tấp phương Tây, do đó mới có sự ám ảnh phương
Tây với tốc độ. Về cơ bản đó là sự đồng nhất với thân thể. Cuộc sống đang chạy
nhanh, tuột ra khỏi bàn tay bạn – làm điều gì đó và làm nó ngay tức khắc, và phải
vội vàng bằng không bạn sẽ lỡ. Và tìm ra những cách thức tốt hơn để làm nó,
cách thức nhanh hơn để làm nó. Tốc độ đã trở thành chứng cuồng dại. Làm sao đạt
tới chỗ nào đó với tốc độ lớn hơn; điều đó đã trở thành mối quan tâm duy nhất.
Tại sao bạn muốn đạt tới chẳng phải là mối quan tâm của ai. Sao ngay chỗ đầu
tiên bạn lại muốn đi tới đó? Điều đó không phải là vấn đề, nhưng bạn phải đạt tới
nhanh hơn. Và khoảnh khắc bạn đạt tới đó bạn bắt đầu nghĩ tới việc đạt tới chỗ
nào đó khác.
Tâm trí vẫn còn trong trạng thái sốt thường xuyên. Điều này căn bản
là vì chúng ta đã bị đồng nhất với ngoại vi, và thân thể sắp sửa chết, cho nên
cái chết ám ảnh người ta. Ở phương Tây cái chết vẫn là điều kiêng kị. Một điều
kiêng kị đã bị phá vỡ – kiêng kị về dục – nhưng điều kiêng kị thứ hai, còn sâu
sắc hơn điều kiêng kị thứ nhất, vẫn tồn tại. Nó cần một Freud nào đó phá vỡ điều
kiêng kị này. Mọi người không nói về cái chết, hay cho dù họ nói, họ nói một
cách hoa mĩ – rằng con người đã đi tới thượng đế, tới cõi trời, đã đi tới nơi
nghỉ vĩnh hằng. Nhưng nếu con người chỉ sống trong thân thể, con người vẫn chưa
đi đâu cả. Con người chết, đơn giản chết – cát bụi trở về với cát bụi. Và người
đã đi vào thân thể khác không bao giờ ở đây trong thân thể này, bởi vì người đó
không bao giờ trở nên nhận biết về nó; người này vẫn còn hoàn toàn quên lãng về
nó.
Cách khác là trở nên tỉnh táo về tâm thức bên trong của mình. Thân
thể nặng nề, rất nổi bật, rõ ràng, thấy được, chạm được, hữu hình. Tâm thức
không thấy được, không mấy trên bề mặt. Người ta phải tìm kiếm nó, người ta phải
đào sâu. Điều đó cần nỗ lực, điều đó cần cam kết thường xuyên để thám hiểm bản
thể riêng của người ta. Đó là cuộc hành trình, nhưng một khi bạn bắt đầu cảm thấy
bản thân mình là tâm thức, bạn sống trong một thế giới hoàn toàn khác. Thế thì
không có vội vàng bởi vì tâm thức là vĩnh hằng, và không có lo nghĩ bởi vì tâm
thức biết không có bệnh tật, không có cái chết, không có thất bại.
Thế thì không cần tìm kiếm bất kì cái gì khác. Thân thể thiếu mọi
thứ, do đó nó tạo ra ham muốn tiếp ham muốn; thân thể là kẻ ăn xin. Nhưng tâm
thức là hoàng đế – nó sở hữu toàn thế giới, nó là người chủ.
Một khi bạn đã biết tới khuôn mặt của bản thể bên trong của mình,
bạn trở nên được thảnh thơi. Thế thì cuộc sống không còn là ham muốn mà là lễ hội.
Thế thì mọi thứ đã được cho: các vì sao và mặt trăng và mặt trời và núi đồi và
dòng sông và mọi người – tất cả đều được cho. Bạn phải bắt đầu việc sống nó.
Điều này phải trở thành việc thám hiểm của bạn. Đây là điều cuộc sống
tất cả là gì: việc thám hiểm trong tâm thức. Nó có đó nhưng nó là kho báu giấu
kín. Và một cách tự nhiên, khi bạn có kho báu, bạn giữ nó ẩn kín sâu bên dưới
cho nên không ai có thể đánh cắp được nó. Thượng đế đã đặt tâm thức tại cốt lõi
sâu nhất của bản thể bạn. Thân thể là hành lang, nó không phải là căn phòng bên
trong nhất. Nhưng nhiều người đơn giản sống trong hành lang và họ nghĩ đây là
cuộc sống; họ chưa bao giờ đi vào ngôi nhà của bản thể mình.
Để cuộc sống trở thành cuộc hành trình vào cái ta riêng của bạn.
Dùng thân thể, yêu thân thể – nó là cơ chế đẹp, món quà quí giá, bí ẩn của nó
thật lớn lao – nhưng đừng trở nên bị đồng nhất với nó. Thân thể cũng giống như
máy bay và bạn là phi công. Máy bay là đẹp và rất hữu dụng, nhưng phi công
không phải là máy bay và phi công phải nhớ rằng mình là phân biệt, cách xa,
tách rời, xa xăm, xa xôi. Phi công là người chủ của phương tiện.
Cho nên dùng thân thể như phương tiện nhưng để tâm thức được lên
ngôi.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment