Osho
- Biến chuyển Mật Tông
Chương
8. Yêu không tạo hình bóng
Câu
hỏi thứ nhất:
Osho
kính yêu, hôm qua khi thầy nói về thông minh trở thành thiền, có luồng chẩy lớn
bên trong. Tôi cảm thấy dường như trái tim tôi sắp nổ tung. Dường như thầy đã
nói điều gì đó tôi đang nóng lòng chờ nghe. Xin thầy nói kĩ hơn.
Câu hỏi
này là từ Krishna Prem. Thông minh là bản chất cố hữu của cuộc sống. Thông minh
là phẩm chất tự nhiên của cuộc sống. Giống như lửa nóng và không khí không thấy
được còn nước chảy xuống, thông minh cuộc sống cũng vậy.
Thông
minh không phải là thành tựu; bạn thông minh từ khi được sinh ra. Cây cối thông
minh theo cách riêng của chúng, chúng có đủ thông minh cho cuộc đời riêng của
chúng. Chim chóc thông minh, các loài vật cũng vậy. Trong thực tế điều các tôn
giáo ngụ ý về Thượng đế chỉ là thế này: vũ trụ thông minh, có thông minh ẩn
trong mọi nơi, và nếu bạn có mắt để nhìn, bạn có thể thấy điều đó ở mọi nơi.
Cuộc sống
là thông minh. Chỉ con người mới trở nên không thông minh. Con người làm hỏng
dòng chảy tự nhiên của cuộc sống. Ngoại trừ trong con người, không có không
thông minh. Bạn đã bao giờ nhìn thấy một con chim bạn gọi là ngu si chưa? Bạn
đã bao giờ nhìn thấy một con vật bạn có thể gọi là xuẩn ngốc không? Không, những
điều như thế chỉ xảy ra cho con người thôi. Cái gì đó đã sai rồi. Thông minh của
con người đã bị làm hỏng, bị biến chất, đã bị làm què quặt. Và thiền không là
gì khác hơn việc hoàn tác hỏng hóc đó.
Thiền
sẽ chẳng cần chút nào nếu con người bị bỏ lại đơn độc. Nếu tu sĩ và chính khách
không can thiệp vào thông minh của con người, sẽ không có nhu cầu thiền. Thiền
là thuốc. Trước tiên bạn phải tạo ra bệnh tật, rồi thiền mới được cần tới. Nếu
bệnh không có đó, thiền cũng chẳng được cần tới. Và không phải ngẫu nhiên mà
các từ 'thuốc' và 'thiền' có cùng gốc. Đó là thuốc.
Mỗi đứa
trẻ sinh ra đều thông minh. Và khoảnh khắc đứa trẻ được sinh ra chúng ta liền
chộp lấy nó và bắt đầu phá huỷ thông minh của nó, bởi vì thông minh là nguy hiểm
cho cấu trúc chính trị, cho cấu trúc xã hội, cho cấu trúc tôn giáo. Nó là nguy
hiểm cho giáo hoàng, nó là nguy hiểm cho shankaracharya của Puri, nó là nguy hiểm
cho tu sĩ. Nó là nguy hiểm cho lãnh tụ, nó là nguy hiểm cho địa vị, cho thể chế.
Thông
minh mang tính nổi dậy một cách tự nhiên. Thông minh không thể bị bó buộc theo
bất kì tình trạng nô lệ nào. Thông minh là rất quyết đoán, cá nhân. Thông minh
không thể bị chuyển thành việc bắt chước máy móc.
Người
ta phải bị biến thành các bản sao; tính nguyên bản của họ phải bị phá huỷ, bằng
không tất cả những điều vô nghĩa lí vẫn còn tồn tại trên trái đất này sẽ là
không thể được. Bạn cần lãnh tụ, bởi vì trước hết bạn phải bị làm cho không
thông minh; bằng không sẽ không có nhu cầu về bất kì lãnh tụ nào. Tại sao bạn
phải theo ai đó? Bạn sẽ theo thông minh của mình. Nếu ai đó muốn trở thành lãnh
tụ thì một điều cần phải làm: thông minh của bạn cần phải bị phá huỷ bằng cách
nào đó. Bạn phải bị làm rung chuyển từ chính gốc rễ của bạn, bạn phải bị làm
cho sợ hãi. Bạn phải bị làm cho không còn tin tưởng vào chính mình, đó là điều
phải làm. Chỉ có thế thì lãnh tụ mới tới được.
Nếu bạn
thông minh, bạn sẽ tự mình giải quyết vấn đề của mình. Thông minh là đủ để giải
quyết mọi vấn đề. Trong thực tế, dù bất kì vấn đề gì được tạo ra trong cuộc sống,
bạn cũng đều có nhiều thông minh hơn những vấn đề đó. Đó là đồ cung cấp, đó là
món quà của Thượng đế.
Nhưng
có những người tham vọng, người muốn cai trị, chi phối; có những người điên
tham vọng - họ tạo ra sợ hãi trong bạn. Sợ hãi giống như gỉ sắt: nó phá huỷ mọi
thông minh. Nếu bạn muốn phá huỷ thông minh của ai đó, điều cần thiết đầu tiên
là tạo ra sợ hãi; tạo ra địa ngục và làm cho mọi người sợ. Khi mọi người sợ địa
ngục, họ sẽ đến với tu sĩ và cúi đầu trước tu sĩ, họ sẽ lắng nghe tu sĩ. Nếu họ
không nghe tu sĩ... có ngọn lửa địa ngục. Tự nhiên là họ sợ. Họ phải tự bảo vệ
mình khỏi ngọn lửa địa ngục, và phải cần tới tu sĩ, tu sĩ trở thành điều cần phải
có.
Tôi đã
nghe nói về hai người vốn là đối tác trong làm ăn. Công việc kinh doanh của họ
rất đặc biệt và họ thường phải đi khắp cả nước. Một người đến một thành phố.
Trong đêm anh ta đi khắp thành phố và ném hắc ín lên cửa sổ nhà mọi người, rồi
biến mất vào sáng sớm. Sau đó hai hay ba ngày người kia sẽ tới. Anh ta đi lau hết
các vết hắc ín; anh ta sẽ lau cửa sổ cho mọi người và tất nhiên mọi người phải
trả tiền - họ phải trả. Họ là đối tác trong cùng một nghề. Một người thì phá hỏng
còn người kia tới sửa chữa lại như cũ.
Nỗi sợ
cần phải được tạo ra và tham lam cũng cần phải được tạo ra. Thông minh không
tham lam. Bạn sẽ ngạc nhiên mà biết rằng người thông minh chẳng bao giờ tham
lam. Tham lam là một phần của không thông minh. Bạn dành dụm cho ngày mai bởi
vì bạn không tin rằng ngày mai bạn sẽ có khả năng giải quyết cuộc sống mình; bằng
không sao phải tích trữ? Bạn trở nên keo kiệt, bạn trở nên tham lam, bởi vì bạn
không biết liệu ngày mai thông minh của mình có khả năng bao quát cuộc sống hay
không. Ai biết được? Bạn không tin vào thông minh của mình cho nên bạn tích trữ,
bạn trở nên tham lam. Người thông minh không sợ hãi, không tham lam. Tham lam
và sợ hãi đi cùng nhau. Đó là lí do tại sao thiên đường và địa ngục đi kèm
nhau. Địa ngục là nỗi sợ, thiên đường là tham lam.
Tạo ra
nỗi sợ trong mọi người và tạo ra lòng tham trong mọi người - làm cho họ tham hết
mức. Làm cho họ tham đến mức cuộc sống không thể thoả mãn họ được; thế thì họ sẽ
đến với tu sĩ và đến với lãnh tụ. Thế thì họ sẽ bắt đầu tưởng tượng về cuộc sống
tương lai nào đó nơi mà ham muốn ngu si, tưởng tượng đần độn của họ sẽ được đáp
ứng. Quan sát điều đó. Đòi hỏi điều không thể có chính là không thông minh.
Người
thông minh hoàn toàn thoả mãn với cái có thể. Người đó làm việc vì cái có thể,
người đó chẳng bao giờ làm việc vì cái không thể và cái không có thể, không.
Người đó nhìn vào cuộc sống cùng với những giới hạn của nó, người đó không phải
là người cầu toàn. Người cầu toàn là kẻ thần kinh. Nếu bạn là người cầu toàn
thì bạn sẽ bị bệnh thần kinh.
Chẳng
hạn, nếu bạn yêu người đàn bà và và bạn yêu cầu tuyệt đối trung thành thì bạn sẽ
phát điên và cô ấy cũng phát điên. Điều ấy là không thể được: tuyệt đối trung
thành có nghĩa là cô ấy thậm chí không nghĩ nữa, cô ấy thậm chí không mơ mộng về
người đàn ông khác. Điều này là không thể được. Bạn là ai? Tại sao cô ấy yêu bạn?
- bởi vì bạn là một đàn ông. Nếu cô ấy có thể yêu bạn, tại sao cô ấy không thể
nghĩ đến những người khác? Khả năng đó vẫn còn để mở. Và cô ấy sẽ xoay sở thế
nào nếu cô ấy thấy một người đẹp trai đang đi bên cạnh và nếu ham muốn dậy lên
trong cô ấy? Ngay cả việc nói, "Người đàn ông này đẹp thế," cũng là
ham muốn - ham muốn đã vào. Bạn chỉ có thể nói rằng cái gì đó đẹp khi bạn cảm
thấy đáng sở hữu, đáng tận hưởng. Bạn không dửng dưng.
Bây giờ
nếu bạn yêu cầu trung thành tuyệt đối, như mọi người vẫn hay đòi hỏi như vậy,
thế thì nhất định bị xung khắc và bạn sẽ vẫn còn nghi ngờ. Và bạn sẽ vẫn còn
nghi ngờ bởi vì bạn cũng biết tâm trí mình nữa: bạn cũng nghĩ về người phụ nữ
khác, cho nên làm sao bạn có thể tin cậy rằng người đàn bà của bạn không nghĩ về
người đàn ông khác? Bạn biết bạn đang nghĩ tới, cho nên bạn biết cô ấy cũng
đang nghĩ tới. Bây giờ... ngờ vực, xung khắc, đau khổ. Tình yêu đã có thể có
nay trở thành không thể có bởi vì một ước muốn không thể có.
Mọi
người hay đòi hỏi những cái không thể làm được. Bạn muốn an toàn cho tương lai,
điều không thể có được. Bạn muốn tuyệt đối an toàn cho ngày mai. Điều ấy không
thể nào được bảo đảm, nó không phải là bản chất của cuộc sống. Người thông minh
biết rằng điều đó không phải là bản chất của cuộc sống - tương lai vẫn còn để mở.
Ngân hàng có thể phá sản, vợ có thể trốn đi với ai đó, chồng có thể chết, trẻ
con có thể tỏ ra lếu láo. Ai biết được về ngày mai? Bạn có thể ốm, bạn có thể bị
què... ai biết được về ngày mai đây?
Yêu cầu
an toàn cho ngày mai nghĩa là vẫn còn trong sợ hãi thường xuyên; đấy là điều
không thể được, cho nên nỗi sợ không thể bị phá huỷ. Sợ vẫn sẽ có có đó, bạn sẽ
run rẩy; và trong khi đó, khoảnh khắc hiện tại lại bị lỡ đi. Với ham muốn an
toàn trong tương lai bạn đang phá huỷ hiện tại, cái chính là cuộc sống duy nhất
có sẵn. Và bạn thì ngày càng trở nên run rẩy, sợ hãi, tham lam.
Đứa trẻ
được sinh ra. Đứa trẻ là một hiện tượng rất, rất phóng khoáng, thông minh hoàn
toàn, nhưng chúng ta vồ lấy nó, chúng ta bắt đầu phá huỷ thông minh của nó.
Chúng ta bắt đầu tạo ra sợ hãi trong nó. Bạn gọi điều ấy là dạy dỗ, bạn gọi điều
ấy là làm cho đứa trẻ có khả năng đương đầu với cuộc sống. Bạn tạo ra sợ hãi
trong nó. Nó vốn không sợ hãi gì. Và trường phổ thông, cao đẳng, đại học - tất
cả những cái đó làm cho nó ngày càng không thông minh. Họ đòi hỏi những điều
ngu ngốc... họ đòi hỏi phải nhồi nhét cho đứa trẻ những điều xuẩn ngốc mà đứa
trẻ và thông minh tự nhiên của nó chẳng thấy vấn đề gì cả - để làm gì? Đứa trẻ
đó không thể thấy được vấn đề: tại sao phải nhồi nhét những thứ này? Nhưng đại
học nói, cao đẳng nói, gia đình, họ hàng, những người thiện chí nói, "Cứ
nhồi thêm vào! Cháu không biết bây giờ, nhưng về sau cháu sẽ thấy tại sao lại cần."
Nhồi
nhét lịch sử - tất cả những cái vô nghĩa này mà con người đã làm cho người
khác, tất cả những cái điên rồ - cứ nhồi nhét nó! Và đứa trẻ không thể thấy được
vấn đề: quan trọng gì khi một ông vua nào đó cai trị nước Anh, từ ngày nào đó đến
ngày nào đó? Nó phải nhồi nhét những thứ đần độn ấy. Thế là tự nhiên thông minh
của nó ngày càng bị chồng chất nặng gánh, què cụt, ngày càng nhiều bụi bặm đọng
lên thông minh của nó. Trước lúc con người ra khỏi trường đại học người đó
thành người không thông minh; đại học đã hoàn thành công việc của nó. Rất hiếm
người tốt nghiệp đại học mà vẫn còn thông minh, vẫn còn giữ được thông minh. Rất
ít người có khả năng thoát khỏi đại học, tránh được đại học, vượt qua đại học
mà vẫn gìn giữ được thông minh của mình - rất hiếm. Đấy là một cỗ máy vĩ đại để
phá huỷ bạn. Khoảnh khắc bạn trở nên được giáo dục, bạn đã trở thành không
thông minh. Bạn không thấy được điều này sao? Những người có giáo dục ứng xử rất
không thông minh. Trở về với người nguyên thuỷ, người chưa bao giờ được giáo dục
và bạn sẽ thấy thông minh thuần khiết vận hành.
Tôi đã
từng nghe...
Một
người đàn bà cố gắng mở đồ hộp và cô ta không thể nào tìm ra cách mở nó. Cho
nên cô ta đi đọc sách dạy nấu ăn. Vào lúc cô ấy đang đọc sách thì người nấu bếp
đã mở được nó. Cô ấy quay lại và cô ấy ngạc nhiên. Cô ấy hỏi người nấu bếp,
"Làm sao anh mở được nó vậy?"
Anh ta
trả lời, "Thưa cô, khi người ta không biết đọc thì người ta phải dùng trí
thông minh của mình."
Đúng đấy,
thế là phải. Khi bạn không biết cách đọc bạn phải dùng thông minh của mình, bạn
còn có thể dùng được cái gì khác nữa? Khoảnh khắc bạn bắt đầu đọc... những chữ
đó nguy hiểm đó, khi bạn đã có khả năng đọc, bạn không cần thông minh nữa; sách
sẽ chăm lo cho.
Bạn đã
bao giờ quan sát điều đó chưa? Khi một người bắt đầu gõ máy, việc viết tay của
người đó bị mất đi, thế thì việc viết tay của người đó không còn đẹp nữa. Không
có nhu cầu, máy chữ chăm lo việc này. Nếu bạn mang máy tính tay trong túi, bạn
sẽ quên luôn mọi vấn đề toán học, không có nhu cầu. Chẳng chóng thì chầy sẽ có
máy tính nhỏ và mọi người sẽ mang chúng. Chúng sẽ chứa mọi thông tin của cuốn
Bách khoa toàn thư, và thế thì chẳng cần bạn phải thông minh chút nào nữa; máy
tính sẽ chăm lo cho.
Trở về
với người nguyên thuỷ, người chưa được giáo dục, người dân quê, và bạn sẽ tìm
thấy thông minh tinh tế. Vâng, họ không được thông tin nhiều, điều đó đúng, họ
không là người hiểu biết, điều đó đúng, nhưng họ cực kì thông minh. Thông minh
của họ giống như ngọn lửa không khói quanh nó.
Xã hội
đã làm điều gì đó sai với con người - vì những lí do nào đó. Nó muốn bạn là nô
lệ, nó muốn bạn bao giờ cũng sợ hãi, nó muốn bạn bao giờ cũng tham lam, nó muốn
bạn bao giờ cũng tham vọng, nó muốn bạn bao giờ cũng tranh giành. Nó muốn bạn
vô tình, nó muốn bạn đầy những giận dữ và hận thù, nó muốn bạn vẫn còn yếu đuối,
bắt chước - những bản sao. Nó không muốn bạn trở thành chư phật nguyên bản,
Krishna hay Christ nguyên bản, không. Đó là lí do tại sao thông minh của bạn bị
phá huỷ. Thiền là cần thiết chỉ để hoá giải điều xã hội đã làm. Thiền là phủ định:
nó đơn giản phủ định hỏng hóc, nó phá huỷ ốm yếu. Và một khi ốm yếu qua đi, con
người mạnh khoẻ của bạn tự khẳng định chính nó theo ý muốn của nó.
Và
trong thế kỉ này điều này đã đi qua quá xa; giáo dục phổ cập đã thành tai hoạ.
Và nhớ lấy, tôi không chống giáo dục, tôi đang chống nền giáo dục này. Còn có
khả năng về một loại giáo dục khác, sẽ có ích trong việc mài sắc thông minh của
bạn, không phá huỷ nó, không chất nặng nó với những sự kiện không cần thiết,
không chất nặng nó với những thứ rác rưởi vô dụng - tri thức - không làm nặng
gánh nó chút nào mà thay vì thế sẽ giúp cho nó trở nên toả sáng, tươi tắn, trẻ
trung hơn.
Giáo dục
này chỉ làm cho bạn có khả năng ghi nhớ; giáo dục kia sẽ làm cho bạn có khả
năng sáng tỏ hơn. Giáo dục này phá huỷ tính sáng tạo của bạn; giáo dục kia sẽ
giúp bạn trở thành sáng tạo hơn.
Chẳng
hạn, giáo dục mà tôi thích có trong thế giới sẽ không yêu cầu đứa trẻ phải trả
lời theo kiểu sáo rập cũ kĩ. Nó không cổ vũ câu trả lời có sẵn trong sách, nó
không cổ vũ việc lặp lại, học vẹt, nó sẽ khuyến khích tính sáng tạo. Cho dù câu
trả lời được sáng tác ra không hệt như câu trả lời chép sẵn, vẫn nên đánh giá
cao đứa trẻ đã đưa ra câu trả lời mới cho vấn đề cũ. Chắc chắn câu trả lời của
nó không thể đúng như câu trả lời của Socrates. Cũng tự nhiên thôi, một đứa trẻ
nhỏ... câu trả lời của nó không thể hệt như câu trả lời của Albert Einstein, điều
đó là tự nhiên. Nhưng đòi hỏi rằng câu trả lời của nó phải đúng như câu trả lời
của Albert Einstein là điều ngu xuẩn. Nếu nó mang tính sáng tác thì nó đang
theo đúng hướng: một ngày nào đó nó sẽ trở thành một Albert Einstein. Nếu nó cố
gắng tạo ra cái gì đó mới - một cách tự nhiên nó có những giới hạn riêng, nhưng
chỉ với nỗ lực của nó để cố tạo ra cái gì đó mới mẻ cũng đáng đánh giá cao, nên
ca ngợi rồi.
Giáo dục
không nên mang tính ganh đua, mọi người không nên bị đưa ra đánh giá lẫn nhau.
Ganh đua mang tính rất bạo hành và rất huỷ diệt. Ai đó không giỏi về toán và bạn
gọi người đó kém. Người đó có thể giỏi trong nghề mộc, nhưng chẳng ai nhìn vào
việc đó. Ai đó không giỏi về văn chương và bạn gọi người đó là ngu - thế mà người
đó giỏi về nhạc, về vũ.
Giáo dục
thực sự sẽ giúp cho con người tìm ra cuộc sống của họ, nơi họ có thể sống tràn
đầy: nếu một người được sinh ra để là thợ mộc, đó là đúng điều cho người đó
làm, không ai ép buộc làm cái gì khác. Thế giới này có thể trở thành thế giới
vĩ đại, thông minh nếu con người được phép là chính mình, được giúp là chính
mình, được hỗ trợ theo mọi cách để là chính mình, và không ai tới và can thiệp
- trong thực tế không ai thao túng đứa trẻ. Nếu nó muốn trở thành vũ công thế
thì điều đó là tốt; vũ công là cần thiết, nhiều điệu vũ được cần tới trên thế
giới. Nếu nó muốn trở thành nhà thơ, tốt; nhiều thơ đang được cần tới, chẳng
bao giờ đủ cả. Nếu nó muốn trở thành thợ mộc hay ngư phủ, hoàn toàn tốt. Nếu nó
muốn trở thành tiều phu, hoàn toàn tốt. Nó không cần phải trở thành tổng thống
hay thủ tướng; trong thực tế nếu ít người trở nên quan tâm tới những mục tiêu
này thì đó sẽ là phúc lành.
Ngay
bây giờ mọi thứ đều loạn xạ. Người muốn trở thành thợ mộc đã trở thành bác sĩ,
người muốn trở thành bác sĩ đã trở thành thợ mộc... mọi người đều ở vào vị trí
của ai đó khác. Do đó quá nhiều không thông minh - mọi người đều đang làm việc
của ai đó khác. Một khi bạn bắt đầu thấy điều đó, bạn sẽ cảm thấy tại sao mọi
người đang ứng xử không thông minh.
Ở Ấn Độ
chúng ta đã suy tư sâu sắc và chúng ta đã tìm ra một từ - swadharma, tự tính -
cái chuyển tải ẩn ý vĩ đại nhất cho thế giới tương lai. Krishna đã nói:
Swadharme nidhanam shreyah - điều hay là được chết trong tự tính riêng của bạn,
theo đuổi tự tính của bạn. Para dharmo bhayavah baha - bản tính của ai đó khác
là rất nguy hiểm. Bạn chớ trở thành kẻ bắt chước. Chỉ là chính bạn.
Tôi đã
từng nghe...
Bill
luôn luôn muốn đi săn nai sừng tấm, cho nên anh ta để dành đủ tiền rồi đi lên Rừng
Bắc. Anh ta trang bị đủ thứ cần thiết ở đó và người chủ hiệu còn khuyên anh ta
thuê anh chàng Pierre, người gọi nai sừng tấm giỏi nhất tại vùng đó.
"Đúng
đấy," người chủ hiệu nói, "thuê Pierre thì đắt lắm, nhưng anh ta tạo
ra dục tính trong lời gọi đến mức không con nai nào cưỡng nổi."
"Việc
ấy làm như thế nào nhỉ?" Bill hỏi.
"Thế
này," người kia nói, "Pierre sẽ phát hiện ra con nai ở khoảng cách ba
trăm yard, rồi khum tay tạo ra lời gọi thứ nhất. Khi con nai nghe thấy thế nó sẽ
bị kích động với ham muốn và lại gần hai trăm yard. Thế rồi Pierre sẽ gọi lần nữa,
nhấn thêm một chút âm oomp trong đó, và con nai sẽ hăng hái nhảy tới với niềm
hân hoan vui vẻ còn cách một trăm yard. Lần này Pierre thực sự đưa ra lời gọi
có dục tính, kéo dài lời gọi hơn chút ít, thúc ép con nai, khuấy động ý định nhục
dục, để nó tiến tới điểm chỉ còn cách anh có hai mươi nhăm yard. Và đấy là khoảnh
khắc cho anh, anh bạn ạ, nhằm và bắn."
"Thế
lỡ tôi bắn trượt thì sao?" Bill tò mò hỏi. "Ô, thế thì khủng khiếp lắm!"
người kia nói. "Nhưng làm sao?" Bill hỏi
"Bởi
vì thế thì anh Pierre đáng thương sẽ ăn nằm với con nai."
Điều
đó đã xảy ra cho con người - bắt chước, bắt chước mãi. Con người đã hoàn toàn mất
cái nhìn về thực tại của riêng mình. Thiền nhân nói: Tìm khuôn mặt nguyên thuỷ
của bạn (bản lai diện mục).
Mật
tông cũng nói như thế. Mật tông nói: Tìm ra cái đích thực của bạn. Bạn là ai? Nếu
bạn không biết bạn là ai, bạn bao giờ cũng trong ngẫu nhiên nào đó - bao giờ
cũng thế. Cuộc đời bạn sẽ là một chuỗi dài những ngẫu nhiên, và bất kì cái gì xảy
ra cũng chẳng bao giờ thoả mãn cả. Bất mãn sẽ là hương vị duy nhất của cuộc đời
bạn.
Bạn có
thể quan sát điều đó quanh bạn. Tại sao bao nhiêu người trông đờ đẫn, chán chường
đến thế, chỉ bằng cách nào đó sống qua ngày, bỏ qua thời gian cực kì quí giá mà
họ không thể nào lấy lại được - và trôi qua với vẻ đờ đẫn thế, dường như chỉ chờ
chết. Điều gì đã xảy ra với bao nhiêu người như thế? Tại sao họ không có cùng
tươi tắn như cây cối? Tại sao con người không có cùng bài ca như chim chóc? Điều
gì đã xảy ra cho con người?
Một điều
đã xảy ra: Con người đã bắt chước, con người đã cố gắng để trở thành ai đó
khác. Không ai ở tại nhà riêng của mình cả, mọi người đều đang gõ cửa nhà ai đó
khác; do đó bất mãn, đờ đẫn, chán chường, khổ não...
Khi
Saraha nói rằng thông minh là phẩm chất chính của thiền, ông ấy ngụ ý điều này:
Người thông minh sẽ cố gắng chỉ là chính bản thân mình, với bất kì giá nào. Người
thông minh sẽ không bao giờ sao chép, không bao giờ bắt chước, người đó không
bao giờ là vẹt cả. Người thông minh sẽ lắng nghe lời gọi thực chất riêng của
mình. Người đó sẽ cảm thấy bản thể riêng của mình và đi theo tương ứng, bất kể
mạo hiểm nào. Có mạo hiểm! Khi bạn sao chép người khác, ít mạo hiểm hơn. Khi bạn
không sao chép ai bạn một mình, có mạo hiểm!
Nhưng
cuộc sống chỉ xảy ra cho những ai sống một cách hiểm nguy. Cuộc sống chỉ xảy ra
cho những người mang tính phiêu lưu, những người dũng cảm, gần như liều lĩnh -
chỉ với họ cuộc sống mới xảy ra. Cuộc sống không xảy ra cho những người hờ hững.
Và người
thông minh tin cậy vào mình, tin cậy của người đó là tuyệt đối vào chính mình.
Làm sao bạn có thể tin cậy vào ai khác nếu bạn thậm chí không thể tin cậy vào bản
thân mình được?
Mọi
người đến tôi và họ nói, "Chúng tôi muốn tin cậy vào thầy." Tôi hỏi họ,
"Bạn có tin cậy vào bản thân mình không? Nếu bạn tin vào bản thân mình thì
có khả năng để tin cậy tôi nữa, bằng không thì chẳng có khả năng nào." Làm
sao bạn có thể tin cậy vào tôi nếu bạn không tin cậy vào bản thân bạn? Bạn là
người gần gũi nhất với bản thân mình. Bạn có thể tin tôi nữa nếu bạn tin vào bản
thân bạn. Nếu bạn tin vào bản thân mình, thế thì bạn sẽ tin vào tin cậy của bạn
đối với tôi; bằng không chẳng có khả năng nào cả.
Thông
minh là tin cậy vào bản thể của riêng bạn. Thông minh là phiêu lưu, xúc động,
vui vẻ.
Thông
minh là sống trong khoảnh khắc này, không khao khát tương lai.
Thông
minh là không suy nghĩ về quá khứ và không bận tâm tới tương lai. Quá khứ không
còn nữa, tương lai còn chưa tới. Thông minh là sử dụng tối đa khoảnh khắc hiện
tại đang có sẵn. Tương lai sẽ tới từ nó. Nếu khoảnh khắc này đã được sống trong
thích thú và vui vẻ, khoảnh khắc tiếp sẽ được sinh ra từ đó. Nó sẽ đem tới nhiều
vui vẻ một cách tự nhiên, nhưng chẳng cần phải bận tâm về nó. Nếu hôm nay của
tôi đã vàng son thì ngày mai của tôi sẽ còn vàng son hơn nữa. Nó sẽ đến từ đâu
vậy? Nó trưởng thành từ hôm nay. Nếu kiếp này đã là phúc lành, kiếp sau của tôi
sẽ là phúc lành cao hơn. Nó có thể đến từ đâu? Nó sẽ trưởng thành từ tôi, từ
kinh nghiệm đã sống qua của tôi.
Cho
nên người thông minh không bận tâm về thiên đường và địa ngục, cũng chẳng bận
tâm về kiếp sau, thậm chí cũng chẳng bận tâm về Thượng đế, cũng chẳng bận tâm về
linh hồn. Người thông minh đơn giản sống một cách thông minh, và Thượng đế cùng
linh hồn và thiên đường và niết bàn - tất cả đều theo tới một cách tự nhiên.
Bạn sống
trong việc tin; tin là không thông minh. Sống qua việc biết đi; việc biết là
thông minh. Và Saraha hoàn toàn phải: Thông minh là thiền. Người không thông
minh cũng thiền, nhưng chắc chắn họ thiền theo cách không thông minh. Họ nghĩ rằng
bạn phải đi đến nhà thờ mỗi chủ nhật trong một giờ; điều đó được dành cho tôn
giáo. Đây là cách không thông minh để có quan hệ với tôn giáo. Nhà thờ liên
quan gì tới điều đó? Cuộc sống thực của bạn là trong sáu ngày, chủ nhật không
phải là ngày thực của bạn. Bạn sẽ sống phi tôn giáo trong sáu ngày và rồi bạn đến
nhà thờ chỉ trong một hay hai giờ - bạn đang định lừa ai vậy? Định lừa Thượng đế
rằng bạn là người đi nhà thờ đều đặn chăng?
Hay nếu
bạn cố vất vả thêm một chút thì mỗi ngày hai mươi phút buổi sáng và hai mươi
phút buổi tối bạn làm Thiền siêu việt. Bạn ngồi nhắm mắt và lẩm nhẩm mật chú
theo một cách rất ngu xuẩn - Om, Om, Om - còn làm mụ mẫm tâm trí hơn nữa. Việc
lẩm nhẩm mật chú một cách máy móc lấy đi thông minh của bạn; nó không cho bạn
thông minh. Nó tựa như lời ru con.
Trong
suốt nhiều thế kỉ các bà mẹ đã biết về điều này. Bất kì khi nào đứa trẻ bất ổn
và không muốn ngủ, người mẹ tới và cất lên lời ru. Đứa trẻ cảm thấy chán; rồi đứa
trẻ không thoát được - thoát đi đâu đây? Người mẹ đang ôm nó trên giường. Cách
duy nhất để trốn thoát là vào trong giấc ngủ, cho nên nó đi vào giấc ngủ; nó
đơn giản đầu hàng. Nó nói, "Thật ngu mà thức bây giờ, vì mẹ đang làm cái
việc chán ngắt thế. Có mỗi một câu mà mẹ cứ lặp đi lặp lại mãi!"
Có những
câu chuyện mà mẹ và bà đều đem ra kể cho đứa trẻ khi chúng không chịu ngủ. Nếu
bạn nhìn vào trong những câu chuyện này, bạn sẽ thấy một mẫu hình nào đó về việc
lặp lại thường xuyên. Mới ngày hôm nọ tôi mới đọc một câu chuyện do bà kể cho đứa
cháu nhỏ không chịu ngủ, vì nó không cảm thấy buồn ngủ ngay lúc đó. Thông minh
của nó nói rằng nó hoàn toàn tỉnh thức, nhưng bà thì đang buộc nó ngủ. Bà có
các việc khác cần làm, đứa trẻ không quan trọng.
Trẻ
con rất lấy làm khó hiểu - mọi thứ dường như rất ngớ ngẩn. Khi chúng muốn ngủ
vào buổi sáng, mọi người muốn đánh thức chúng dậy. Khi chúng không muốn đi ngủ
thì mọi người buộc chúng phải ngủ. Chúng trở nên rất bối rối: đâu là vấn đề với
mọi người đây? Khi giấc ngủ tới, tốt - đó là thông minh. Khi nó không tới thì
cũng hoàn toàn tốt để tỉnh thức.
Cho
nên bà già này bèn kể chuyện. Lúc đầu đứa trẻ còn thích thú, nhưng dần dần... Bất
kì đứa trẻ thông minh nào cũng đều cảm thấy chán; chỉ có đứa ngu mới không cảm
thấy chán.
Câu
chuyện là...
Một
người đi ngủ và mơ rằng người đó đang đứng trước một lâu đài lớn, và trong lâu
đài có một nghìn lẻ một phòng. Cho nên người đó đi hết phòng nọ đến phòng kia -
một nghìn phòng - rồi người đó đi tới phòng cuối cùng. Và có một cái giường đẹp
đẽ trong đó, thế là người đó lăn lên giường, chìm vào giấc ngủ và mơ thấy mình
đang đứng trước một cánh cửa của một toà lâu đài lớn có một nghìn lẻ một phòng.
Thế là người đó lại đi vào một nghìn phòng, rồi người đó lại tới phòng thứ một
nghìn lẻ một... rồi có một chiếc giường đẹp, thế là người đó lại ngủ và lại mơ
rằng người đó đang đứng trước một lâu đài... Câu chuyện cứ thế mà tiếp diễn!
Bây giờ thì đứa trẻ hỏi còn tỉnh táo được bao lâu nữa? Chỉ có từ sự tẻ ngắt đó
mà đứa trẻ rơi vào giấc ngủ. Nó đang nói "Thôi kết thúc đi!"
Mật
chú cũng làm điều tương tự. Bạn lẩm nhẩm Ram, Ram, Om, Om, Allah, Allah - hay bất
kì thứ gì cũng vậy. Bạn cứ lẩm nhẩm, bạn cứ lặp lại. Bây giờ bạn đang làm hai
việc, cả việc của bà và việc của cháu. Thông minh của bạn tựa như cháu, và việc
học mật chú của bạn tựa như bà. Đứa trẻ cố dừng bạn lại, đòi quan tâm đến việc
khác, nghĩ đến những cái đẹp đẽ - phụ nữ đẹp, cảnh trí đẹp - nhưng bạn tóm giữ
nó và đưa nó lại với Om, Om, Om. Dần dần đứa trẻ bên trong của bạn cảm thấy rằng
vô ích mà tranh đấu; đứa trẻ bên trong đi ngủ.
Thế đấy,
mật chú có thể cho bạn giấc ngủ nào đó, nó là giấc ngủ tự thôi miên. Chẳng có
gì sai trong việc này nếu bạn đang thấy khó ngủ - nếu bạn đang phải chịu chứng
mất ngủ nó là tốt. Nhưng nó chẳng có liên quan gì tới tâm linh cả, nó là cách
thiền rất không thông minh. Thế thì cách thiền thông minh là gì?
Cách
thức thông minh là đem thông minh vào mọi thứ bạn đang làm. Bước đi, bước cho
thông minh, với nhận biết; ăn, ăn cho thông minh, với nhận biết. Bạn có nhớ cứ
mỗi khi ăn một cách thông minh, nên nghĩ về bạn đang ăn cái gì không? Đấy là chất
bổ dưỡng, nó có giá trị bổ dưỡng nào không? Hay bạn chỉ đang tọng vào họng mà
chẳng có chất bổ dưỡng gì?
Bạn đã
bao giờ quan sát điều bạn làm chưa? Bạn hút thuốc... Thế thì thông minh là cần
thiết: bạn đang làm gì đây? Chỉ hít khói thuốc vào rồi nhả nó ra - và đồng thời
phá huỷ luôn cả phổi của bạn nữa? Và bạn đang thực sự làm điều gì vậy? Lãng phí
tiền bạc, lãng phí sức khoẻ. Đem thông minh vào trong khi bạn đang hút thuốc,
trong khi bạn đang ăn đi. Đem thông minh vào trong khi bạn đi và làm tình với
người đàn bà hay đàn ông của mình. Bạn đang làm gì, bạn có yêu thực sự không?
Đôi khi bạn làm tình theo thói quen - thế thì đó là xấu, thế thì đó là vô đạo đức.
Yêu phải
rất có ý thức, chỉ thế thì nó mới trở thành lời nguyện. Trong khi làm tình với
người đàn bà của bạn, bạn đang đích xác làm gì vậy? Dùng thân thể người đàn bà
chỉ để tống bớt một số năng lượng đã trở thành quá nhiều với bạn sao? Hay bạn
đang đền đáp sự kính trọng... bạn có yêu người đàn bà ấy không, bạn có kính trọng
nào đó với người đàn bà này không? Tôi không thấy điều đó. Chồng không tôn trọng
vợ mình, họ dùng vợ; vợ dùng chồng mình, họ không tôn trọng nhau. Nếu tôn kính
không nảy sinh từ tình yêu, thì thông minh đang bị mất ở đâu đó. Bằng không bạn
sẽ cảm thấy cực kì biết ơn người kia, và việc làm tình của bạn sẽ trở thành việc
thiền lớn.
Dù bạn
đang làm bất kì cái gì, đem phẩm chất của thông minh vào trong đó. Làm điều đó
một cách thông minh - đó chính là điều thiền là gì. Và phát biểu của Saraha cực
kì có ý nghĩa: Thông minh là thiền.
Thông
minh phải lan toả khắp toàn bộ cuộc sống bạn, nó không phải là việc ngày chủ nhật.
Và bạn không thể làm nó trong hai mươi phút rồi quên nó - thông minh phải giống
như việc thở. Dù bạn đang làm bất kì cái gì - nhỏ, lớn, bất kì cái gì... lau
nhà - cũng đều có thể làm một cách thông minh hay không thông minh. Và bạn biết
rằng khi bạn làm nó một cách không thông minh, không có vui vẻ; bạn thi hành bổn
phận, mang nó bằng cách nào đó.
Tôi đã
từng nghe một câu chuyện minh hoạ về cách thức tình yêu có thể bị thu lại thành
bổn phận và bị phá huỷ...
Chuyện
xảy ra trong một lớp học trường dòng cho con gái lớp chín. Lớp đang học về tình
yêu của người Ki tô giáo và ý nghĩa của nó đối với họ và cuộc sống của họ. Cuối
cùng họ quyết định rằng tình yêu người Ki tô giáo nghĩa là 'làm việc gì đó đáng
yêu cho một ai đó bạn không thích'. Trẻ con rất thông minh. Kết luận của chúng
hoàn toàn phải. Nghe lại điều đó đi. Cuối cùng chúng quyết định rằng tình yêu
người Ki tô giáo nghĩa là 'làm việc gì đó đáng yêu cho người mà bạn không
thích'.
Thầy
giáo gợi ý rằng trong tuần chúng có thể kiểm nghiệm khái niệm của chúng. Khi
chúng trở lại lớp sau một tuần, thầy yêu cầu báo cáo. Một đứa con gái giơ tay
và nói, "Con đã làm được điều gì đó!"
Thầy
giáo nói, "Tuyệt vời! Con đã làm gì vậy?"
"Thế
này," đứa con gái trả lời, "trong lớp học toán của con có một đứa bé
ngốc nghếch..."
Thầy
giáo nói, "Ngốc nghếch à...?"
Còn đứa
con gái trả lời, "Đúng đấy, thầy biết... ngốc nghếch. Nó có bốn mắt, nó rất
vụng về, và nó cao có gần một mét, và khi nó xuống phòng họp trong trường thì mọi
người đều nói, "Đây rồi, đứa nhỏ ngốc nghếch tới rồi." Nó chẳng có bạn
bè nào và chẳng ai mời nó tham dự nhóm nào, và ... thầy biết đấy, nó chỉ là ngốc
nghếch."
Thầy
giáo nói, "Thầy nghĩ thầy biết điều con định nói.
Con đã
làm gì vậy?"
"Thế
này, con bé ngốc nghếch đó trong lớp toán của con và nó gặp lúc không may. Con
thì khá toán trong lớp nên con giúp nó làm bài tập về nhà."
"Tuyệt
quá!" thầy giáo nói, "Rồi điều gì xảy ra?"
"Thế
này, con đã giúp đỡ nó, và buồn cười là nó chẳng cám ơn con cho đủ, nhưng bây
giờ con không thể tống khứ được nó!"
Nếu bạn
đang làm điều gì đó như bổn phận - bạn không yêu, bạn không yêu nó và bạn đang
làm nó chỉ như bổn phận - chẳng chóng thì chầy bạn sẽ bị nó bắt giữ và bạn sẽ
khó gạt bỏ nó. Quan sát ngày hai mươi bốn giờ của bạn: bao nhiêu thứ bạn đang
làm mà bạn không có hài lòng từ đó, bạn không trưởng thành lên được từ đó?
Trong thực tế bạn muốn gạt bỏ chúng đi. Nếu bạn đang làm quá nhiều thứ trong cuộc
đời mình mà bạn thực sự muốn tống khứ đi thì bạn đang sống không thông minh.
Người
thông minh sẽ làm cuộc đời mình theo cách thức nó là bài thơ của tính tự phát,
của tình yêu, của vui vẻ. Nó là cuộc sống của bạn và nếu bạn không đủ tốt với
chính mình, ai sẽ đủ tốt với bạn? Nếu bạn để phí hoài nó, đấy không phải là
trách nhiệm của ai đó khác. Tôi dạy bạn phải có trách nhiệm với chính mình. Đó
là trách nhiệm đầu tiên; mọi thứ khác sẽ đến sau - mọi thứ khác! Ngay cả Thượng
đế cũng đến sau, bởi vì ngài chỉ có thể tới khi bạn có đấy. Bạn là chính tâm điểm
của thế giới của bạn, của sự tồn tại của bạn.
Cho
nên hãy thông minh, đem phẩm chất của thông minh vào. Và bạn càng trở nên thông
minh hơn, bạn càng có khả năng đem nhiều thông minh hơn vào cuộc sống của bạn.
Từng khoảnh khắc riêng lẻ có thể trở thành chói sáng đến thế với thông minh...
Thế thì không cần đến tôn giáo nào nữa, không cần đến thiền, không cần đến nhà
thờ, không cần đến bất kì đền đài nào, không cần bất kì cái gì phụ thêm. Cuộc sống
trong thực chất của nó đã là thông minh.
Sống một
cách toàn bộ, hài hoà, trong nhận biết, và mọi thứ theo sau một cách đẹp đẽ. Cuộc
sống của lễ hội đi theo chói sáng của thông minh.
Câu
hỏi tiếp - cũng có liên quan:
Osho
kính yêu, phục vụ mọi người theo bổn phận có phải là điều không tốt không?
Không,
chẳng tốt tí nào, nó là xấu. Khi bạn làm việc gì đấy chỉ theo bổn phận, không
có tình yêu, bạn đang làm hại bản thân bạn và bạn đang làm hại cả người khác nữa,
bởi vì nếu bạn không làm việc đó từ tình yêu bạn sẽ cảm thấy rằng người khác phải
biết ơn, bạn sẽ cảm thấy rằng bạn đã làm ơn cho người khác. Bạn sẽ đợi trả ơn -
trong thực tế bạn sẽ tạo ra yêu cầu, thô thiển hay tinh vi: "Bây giờ, anh
phải làm cái gì đó cho tôi, tôi đã làm quá nhiều cho anh rồi."
Khi bạn
làm cái gì đó xuất phát từ tình yêu, bạn làm việc đó mà chẳng có ý nghĩ nào về
đền đáp cả. Đấy không phải là mặc cả, bạn làm điều đó bởi vì bạn hạnh phúc khi
làm nó; người kia không phải biết ơn. Không phải vì tình yêu không có đền đáp,
tình yêu được đền đáp hàng nghìn lần - nhưng duy nhất tình yêu được đền đáp,
không bao giờ có bổn phận. Trong thực tế nếu bạn đang thực thi bổn phận với ai
đó, người ấy sẽ chẳng bao giờ có khả năng tha thứ cho bạn. Bạn có thể thấy điều
ấy ở con trẻ: chúng chẳng bao giờ có thể tha thứ được cho bố mẹ chúng. Bố mẹ
chúng phải làm bổn phận lớn. Thật khó mà tha thứ cho những người đang thực thi
bổn phận.
Kính
trọng nảy sinh với những người đã yêu bạn, không theo bất kì nghĩa bổn phận nào
mà chỉ từ vui vẻ tột đỉnh. Thấy khác biệt này. Mẹ yêu bạn chỉ bởi vì bà ấy cảm
thấy tình yêu với bạn; dù bạn có đền đáp hay không thì cũng chẳng can hệ gì.
Không có mặc cả trong đó; đấy không phải là hợp đồng, đấy không phải là việc
kinh doanh. Nếu bạn không đền đáp, bà ấy cũng chẳng bao giờ nói tới, bà ấy sẽ
chẳng bao giờ nghĩ tới việc đó. Trong thực tế bà ấy đã đạt tới nhiều vui vẻ
trong khi yêu bạn đến mức còn gì nữa đâu để bà ấy trông đợi?
Người
mẹ bao giờ cũng cảm thấy rằng bà ấy không thể làm được nhiều như bà ấy muốn
làm. Nhưng nếu người mẹ đang làm việc đó theo bổn phận, bà ấy cảm thấy rằng bà ấy
đã làm quá nhiều và bạn đã phản bội bà ấy, bạn đã không đền đáp tình yêu của bà
ấy. Và bà ấy sẽ thường xuyên nhồi nhét vào đầu bạn rằng bà ấy đã làm cái này
cái kia, và rằng bà ấy đã cưu mang bạn suốt chín tháng mười ngày trong bụng...
rồi bà ấy còn kể đi kể bao nhiêu chuyện. Điều đó chẳng giúp tạo ra được tình
yêu, nó đơn giản giúp cho li tán. Trẻ con trở nên rất, rất giận.
Tôi biết
một đứa trẻ... Tôi đã ở với gia đình đó, và người mẹ lôi đứa con trai ra trước
tôi. Họ muốn tôi dạy cho thằng bé đôi điều bởi vì nó rất vô ơn. Tôi biết rất rõ
gia đình này; tôi biết cả người bố và người mẹ, cho nên tôi biết tại sao nó vô
ơn. Họ đã làm tất cả những gì họ có thể làm nhưng bao giờ cũng xuất phát từ cảm
giác nghĩa vụ.
Tôi bảo
họ, "Các bạn chịu trách nhiệm. Các bạn chưa bao giờ yêu thằng bé cả, nó cảm
thấy bị tổn thương. Các bạn chưa bao giờ cho phép nó cảm thấy có giá trị. Tình
yêu của các bạn không phải là tình yêu, nó chỉ tựa như tảng đá cứng đè lên trái
tim thằng bé. Bây giờ nó lớn lên và có khả năng nổi dậy chống các bạn, đó là lí
do tại sao nó nổi dậy."
Đứa bé
nhìn tôi với lòng biết ơn... rồi oà khóc. Nó nói, "Bất kì ai đến gia đình
này, bất kì vị khách nào, bất kì bạn bè nào, con cũng đều bị đem ra trước toà
án - mọi người đều phải dạy cho con. Thầy là người đầu tiên... Đây đúng là trường
hợp như thế. Những người này đã tra tấn con còn mẹ con thì suốt ngày ca cẩm,
"Tao cưu mang mày trong bụng suốt chín tháng mười ngày". Còn con thì
bảo với mẹ, "Nhưng con có yêu cầu mẹ làm như thế đâu. Điều ấy chẳng liên
quan gì với con cả, đấy là việc của mẹ, mẹ quyết định thế. Thế sao mẹ không phá
thai đi? Con đâu có can thiệp vào. Tại sao trước hết mẹ đã mang thai? Con có
xin vào vị trí ấy đâu!" Và tôi biết nó đang giận, nhưng nó phải.
Bây giờ
bạn hỏi: "Phục vụ mọi người theo bổn phận có phải là điều không tốt
không?" Không, trong thực tế nếu bạn phục vụ mọi người theo bổn phận, bạn
sẽ trở thành kẻ tra tấn họ, bạn sẽ trở thành rất chi phối họ. Đấy là cách chi
phối, đấy là chính trị.
Bắt đầu
từ việc xoa bóp chân họ, chẳng mấy chốc bạn sẽ leo lên cổ họ, chẳng mấy chốc bạn
sẽ giết họ. Và cũng tự nhiên, khi bạn bắt đầu xoa bóp chân họ, họ sẽ duỗi chân
ra, họ nói "tốt lắm" - rồi họ chẳng biết cái gì sẽ xảy ra.
Mọi
công bộc chẳng chóng thì chầy cũng đều trở thành chính khách. Đấy là đúng cách
để bắt đầu cuộc đời chính trị của bạn: trở thành người phục vụ quần chúng. Phục
vụ mọi người theo nghĩa bổn phận và thế thì chẳng chóng thì chầy bạn có thể nhảy
lên đầu họ, thế thì bạn có thể khai thác họ. Thế thì bạn có thể chà nát họ, và
họ thậm chí chẳng thể thốt ra một tiếng kêu nào bởi vì bạn là công bộc. Để trở
thành thầy của nhân dân, việc bắt đầu là từ phục vụ quần chúng.
Toàn bộ
cách tiếp cận của tôi ở đây là để làm cho bạn tỉnh táo với những cái bẫy này. Đấy
là các trò, trò bản ngã. Nhân danh khiêm tốn, khiêm nhường, phục vụ, bạn đang
tiến hành trò bản ngã. Hãy làm, nhưng chỉ làm từ tình yêu; bằng không thì đừng
làm. Xin chớ có làm. Tốt hơn cả là bạn đừng làm gì cả.
Bạn sẽ
có khả năng làm, bởi vì chẳng ai có thể không làm một cách liên tục. Năng lượng
được tạo ra, và bạn phải đem cho nó - nhưng cho từ tình yêu. Khi bạn cho từ
tình yêu, bạn cảm thấy biết ơn người khác bởi vì người đó đã chấp nhận tình yêu
của bạn, người đó đã chấp nhận năng lượng của bạn, người đó đã chia sẻ với bạn,
người đó đã đỡ gánh nặng cho bạn.
Làm chỉ
khi bạn có thể cảm thấy biết ơn người mà bạn đã làm cho, không vì cái gì khác.
Câu
hỏi thứ ba:
Osho
kính yêu, tại sao ghen bao giờ cũng theo sau yêu như cái bóng?
Ghen
chẳng liên quan gì với yêu. Trong thực tế cái gọi là yêu của bạn cũng chẳng
liên quan gì với yêu cả. Đấy là những lời lẽ hoa mĩ bạn dùng mà chẳng biết
chúng nghĩa là gì, chẳng kinh nghiệm được chúng nghĩa là gì. Bạn cứ dùng từ
yêu: bạn dùng nó nhiều đến mức bạn quên mất sự kiện là bạn còn chưa kinh nghiệm
nó. Đấy là một trong những nguy hiểm của việc dùng những lời đẹp đẽ: 'Thượng đế',
'tình yêu', 'niết bàn', 'lời nguyện' - toàn những lời đẹp. Bạn vẫn cứ dùng
chúng, bạn vẫn cứ lặp lại chúng, và dần dần bởi chính việc lặp lại đó mà làm
cho bạn có cảm giác dường như bạn biết về chúng.
Bạn biết
gì về yêu? Nếu bạn biết điều gì đó về yêu, bạn không thể hỏi câu hỏi này, bởi
vì ghen chẳng bao giờ hiện diện trong yêu. Và bất kì khi nào ghen hiện diện,
thì yêu không hiện diện. Ghen không phải là một phần của yêu, ghen là một phần
của sở hữu. Sở hữu chẳng liên quan gì với yêu cả. Bạn muốn sở hữu; qua sở hữu bạn
cảm thấy mạnh, lãnh thổ của bạn lớn hơn. Và nếu ai đó khác định xâm lấn vào
lãnh thổ của bạn, bạn giận dữ. Hay nếu ai đó có ngôi nhà lớn hơn ngôi nhà của bạn,
bạn ghen tị. Hay nếu ai đó định tước quyền sở hữu tài sản của bạn, bạn ghen và
giận dữ. Nếu bạn yêu, ghen là không thể được, điều ấy không thể có một chút
nào.
Tôi đã
từng nghe...
Cao
trên vùng lạnh cóng Yukon có hai người đánh bẫy đang dừng lại ở nơi dân cư cuối
cùng để lấy lương thực chuẩn bị cho mùa đông tối tăm lâu dài. Sau khi họ đã chất
đầy các cỗ xe trượt tuyết với bột mì, đồ hộp, dầu lửa, diêm và đạn dược, họ đã
sẵn sàng cho chuyến đi bằng xe chó kéo trong sáu tháng trong vùng hoang vu.
"Đợi
một chút anh bạn," người giữ kho gọi họ, "Sao các anh không lấy một
trong những thứ này?" Và ông ta chỉ cho họ một cái bàn lớn cong như chiếc
đồng hồ cát.
"Cái
gì thế này?" Một trong những người đánh bẫy hỏi.
Người
giữ kho nháy mắt. "Nó được gọi là cái bàn tình yêu. Các anh có thể ôm ấp
nó khi các anh đơn độc."
"Chúng
tôi sẽ lấy hai chiếc!" Bọn họ kêu lên.
Sáu
tháng sau một trong những người đánh bẫy, râu ria tua tủa, mặt mũi hốc hác trở
.
"Bạn
thân của anh đâu rồi?" người chủ kho hỏi.
"Phải
bắn nó rồi," người đánh bẫy lầm bầm, "tôi bị nhiễm lộn xộn từ nó xung
quanh cái bàn tình yêu của tôi."
Ghen
chẳng liên quan gì với yêu cả. Nếu bạn yêu người đàn bà của mình, làm sao bạn
có thể ghen được? Nếu bạn yêu người đàn ông của mình, làm sao bạn có thể ghen
được? Nếu người đàn bà của bạn cười với ai đó khác, làm sao bạn có thể ghen được?
Bạn sẽ hạnh phúc; chính là người đàn bà của bạn đang hạnh phúc. Hạnh phúc của
cô ấy là hạnh phúc của bạn - làm sao bạn có thể nghĩ những điều chống hạnh phúc
của cô ấy?
Nhìn,
quan sát đi. Bạn cười câu chuyện này nhưng nó đang xảy ra ở mọi nơi, trong mọi
gia đình. Vợ thậm chí còn ghen cả với tờ báo nếu chồng chúi mũi vào đọc báo nhiều
quá. Cô ấy tới và vò nó đi, cô ấy trở nên ghen. Tờ báo đang thay thế cô ấy.
Trong khi cô ấy hiện diện, làm sao bạn dám đọc báo? Đấy là xúc phạm! Khi cô ấy
có đấy, bạn phải bị cô ấy sở hữu hoàn toàn, thậm chí một tờ báo cũng không được...
Tờ báo trở thành kẻ tình địch, cho nên nói gì về người khác? Nếu vợ hiện diện
và chồng bắt đầu nói tới người đàn bà khác và trông có vẻ hơi hạnh phúc - điều
này cũng tự nhiên... mọi người đều mệt mỏi với nhau; bất kì cái gì mới và người
ta cảm thấy một chút xúc động - bây giờ người vợ giận dữ. Bạn có thể biết rõ rằng
nếu một đôi đang đi bên nhau và người đàn ông trông có vẻ buồn thì người đó là
người chồng đã cưới người đàn bà đó. Nếu người đó trông có vẻ sung sướng thì
người đó không cưới người đàn bà đó, cô ấy không phải là vợ anh ta.
Có lần
tôi đi trong một chuyến xe lửa và có một người đàn bà trong cùng khoang. Cứ tại
mỗi ga một người đàn ông tới... khi thì anh ta mang chuối, khi thì anh ta mang
trà và kem rồi thứ này thứ nọ.
Tôi hỏi
cô ấy, "Người đàn ông này là ai vậy?" Cô ấy nói, "Anh ấy là chồng
cháu."
Tôi
nói, "Tôi không thể tin cậy được điều đó, tôi không thể tin điều đó. Anh
chị cưới nhau đã lâu chưa?"
Cô ấy
trở nên hơi lúng túng, cô ấy nói, "Vì bác cứ khăng khăng như thế, chúng
cháu chưa cưới nhau. Nhưng làm sao bác biết được việc ấy?"
Tôi
nói, "Tôi chưa bao giờ thấy bất kì anh chồng nào ga nào cũng tới như thế cả.
Một khi anh chồng tống khứ được cô vợ thì anh ta sẽ chỉ tới ở ga cuối với hi vọng
rằng cô ấy đã biến mất ở đâu đó giữa đường. Mỗi ga lại đem một thứ gì tới... thứ
này thứ nọ... rồi chạy đi chạy lại từ toa của anh ta..."
Cô ấy
nói, “Bác phải đấy, anh ấy không phải là chồng cháu. Anh ấy chỉ là bạn của chồng
cháu."
"Thảo
nào - thế thì không có vấn đề gì...!"
Bạn
không thực sự trong tình yêu với người đàn bà của mình, hay với người đàn ông của
mình, hay với bạn bè của bạn. Nếu bạn đang trong tình yêu, hạnh phúc của người
kia là hạnh phúc của bạn. Nếu bạn đang yêu thì bạn sẽ không tạo ra bất kì sở hữu
nào.
Yêu có
khả năng đem cho tự do hoàn toàn. Chỉ yêu mới có khả năng cho tự do hoàn toàn.
Và nếu tự do không được cho, nó là một cái gì khác, không phải yêu. Nó là một
kiểu trò bản ngã nào đó. Bạn có người đàn bà đẹp; bạn muốn trưng cho mọi người
trong khắp thành phố rằng bạn có người đàn bà đẹp - hệt như thứ của cải. Hệt
như khi bạn có chiếc xe hơi và bạn đang trong xe muốn cho mọi người biết rằng
không ai có chiếc xe đẹp như thế, hệt như trường hợp với người đàn bà của bạn.
Bạn đeo nhẫn kim cương cho cô ấy - nhưng không phải từ tình yêu. Cô ấy là vật
trang điểm cho bản ngã của bạn. Bạn mang cô ấy hết câu lạc bộ này đến câu lạc bộ
khác, nhưng cô ấy vẫn còn bám vào bạn và liên tục trưng ra rằng cô ấy thuộc về
bạn. Bất kì xâm phạm nào vào quyền của bạn đều làm bạn giận dữ, bạn có thể giết
người đàn bà... người bạn nghĩ là bạn yêu.
Có bản
ngã rất lớn vận hành ở mọi nơi. Chúng ta muốn mọi người đều giống như đồ vật.
Chúng ta sở hữu họ giống như đồ vật, chúng ta thu con người thành đồ vật. Đấy
cũng là thái độ chung về mọi vật.
Tôi đã
từng nghe...
Một
giáo sĩ Do Thái và một linh mục là hàng xóm nhau và có một chút ít "ganh đua"
giữa họ. Nếu Cohens có chiếc xe ngựa mới làm thì Cha O'Flynn có xe với tốp ngựa...
và sự việc cứ sánh đôi như vậy. Một hôm linh mục đem về xe Jaguar mới, cho nên
giáo sĩ phải mua xe Bentley. Khi giáo sĩ nhìn ra cửa sổ thì thấy rằng linh mục
đang tưới nước lên trên nóc máy ô tô. Ông ta mở cửa sổ ra và nói to, "Bác
cũng biết đấy không phải là cách đổ đầy bộ toả nhiệt."
"A
ha!" linh mục nói, "tôi đang làm lễ rửa tội cho nó bằng nước thánh -
như thế còn nhiều hơn cả việc bác làm cho chiếc xe của bác."
Một chút
sau đó linh mục sửng sốt nhìn thấy giáo sĩ đang nằm trên đường, cưa sắt trong
tay, đang cưa đoạn cuối cùng của ống xả xe ông ấy.
Đó là
tâm trí - liên tục trong đua tranh. Bây giờ ông ta đang cắt bao qui đầu. Ông ta
phải làm việc gì đó. Đó là cách thức chúng ta đang sống, cách thức của bản ngã.
Bản ngã không biết tình yêu, bản ngã không biết tình bạn, bản ngã không biết từ
bi. Bản ngã chỉ gây hấn, bạo hành.
Và bạn
hỏi: "Tại sao ghen luôn bám lấy yêu như cái bóng?"
Chẳng
bao giờ như thế cả. Yêu không tạo ra hình bóng chút nào. Yêu trong suốt đến độ
nó không tạo ra hình bóng. Yêu không phải là vật rắn, nó trong suốt. Không có
hình bóng nào được tạo ra từ yêu cả. Yêu là hiện tượng duy nhất trên trái đất
không tạo ra hình bóng.
Câu
hỏi thứ tư:
Osho
kính yêu, kìm nén là gì?
Kìm
nén là sống một cuộc sống mà bạn không định sống, kìm nén là làm những điều bạn
chẳng bao giờ muốn làm; kìm nén là trở thành người mà bạn không muốn thế. Kìm
nén là cách phá huỷ bản thân bạn, kìm nén là tự tử - rất chậm dĩ nhiên, nhưng rất
chắc chắn, sự đầu độc chậm chạp. Diễn đạt là cuộc sống; kìm nén là tự tử.
Đây là
thông điệp của Mật tông: Đừng sống cuộc sống kìm nén, bằng không bạn không sống
chút nào cả. Sống một cuộc sống diễn đạt, sáng tạo, vui vẻ. Sống theo cách Thượng
đế mong muốn bạn sống; sống một cách tự nhiên. Và chớ có sợ các tu sĩ. Lắng
nghe bản năng mình, lắng nghe thân thể mình, lắng nghe trái tim mình, lắng nghe
thông minh của bạn. Phụ thuộc vào chính bạn, và đi bất kì đâu mà tự phát của bạn
đưa tới, bạn sẽ chẳng bao giờ lúng túng cả. Và đi một cách tự phát với cuộc sống
tự nhiên của bạn, một ngày nào đó bạn chắc chắn sẽ tới cánh cửa của điều thiêng
liêng.
Bản
tính bạn là Thượng đế bên trong bạn. Sức kéo của bản tính đó là sức kéo của Thượng
đế bên trong bạn. Chớ nghe những kẻ đầu độc, lắng nghe sức kéo của tự nhiên.
Vâng, tự nhiên cũng chưa đủ: còn có cả tự nhiên cao hơn - nhưng cái cao hơn đến
từ cái thấp hơn, hoa sen trưởng thành từ bùn. Qua thân thể mà linh hồn trưởng
thành. Qua dục mà samadhi trưởng thành.
Nhớ lấy,
qua thức ăn mà tâm thức trưởng thành. Ở phương Đông chúng ta thường nói: Annam
Brahma - thức ăn là Thượng đế. Kiểu khẳng định gì thế này, rằng thức ăn là Thượng
đế? Thượng đế trưởng thành từ thức ăn: cái thấp nhất được gắn với cái cao nhất,
cái nông nhất được gắn với cái sâu nhất.
Bây giờ
các tu sĩ vẫn đang dạy bạn kìm nén phần thấp. Và họ rất logic. Họ chỉ quên mỗi
một điều - rằng Thượng đế phi logic. Họ rất logic và điều đó hấp dẫn bạn, đó là
lí do tại sao bạn đã lắng nghe suốt bao nhiêu thời đại và đi theo họ. Điều đó hấp
dẫn bạn bởi lí do nếu bạn muốn đạt tới cái cao hơn thì đừng nghe lời cái thấp
hơn. Điều đó dường như logic: nếu bạn muốn lên cao, bạn không thể đi xuống thấp
được. Thế thì đừng đi xuống thấp, hãy đi lên cao - điều ấy rất hợp lí. Chỉ có mỗi
điều rắc rối là Thượng đế không hợp lí.
Mới
hôm nọ Dhruva vừa nói chuyện với tôi. Trong nhóm Sahaj của anh ta đôi khi có một
số khoảnh khắc mà toàn thể nhóm rơi vào im lặng - im lặng không từ đâu cả, im lặng
đến từ trời xanh. Và những khoảnh khắc im lặng đó cực kì đẹp đẽ làm sao. Và anh
ta nói, "Những khoảnh khắc này bí ẩn thế. Chúng tôi không chế ngự chúng,
chúng tôi không nghĩ về chúng, chúng chỉ thỉnh thoảng tới. Nhưng khi chúng tới
toàn thể nhóm lập tức cảm thấy sự hiệu diện của cái gì đó thiêng liêng, hay cái
gì đó cao cả, cái gì đó còn lớn hơn mọi người khác. Và mọi người lập tức trở
nên nhận biết rằng cái gì đó đang hiện diện, cái gì đó bí ẩn. Và mọi người đều
đi vào im lặng trong những khoảnh khắc đó."
Bây giờ
tâm trí logic của anh ta nghĩ, "Như vậy sẽ tốt nếu mình có thể làm cho
toàn thể nhóm trở thành im lặng."
Anh ta
phải bắt đầu nghĩ, "Nếu những khoảnh khắc đó - một đôi lần thôi - đẹp
đẽ đến thế thì tại sao không làm cho toàn thể nhóm im lặng?" Tôi nói,
"Cách bạn nghĩ là như thế đấy - logic, mà Thượng đế không logic. Nếu bạn cứ
giữ im lặng những khoảnh khắc đó sẽ chẳng bao giờ quay lại nữa."
Có một
cực trong cuộc sống. Cả ngày bạn làm việc vất vả, bạn chẻ củi, rồi đến đêm bạn
đi vào giấc ngủ say nhất. Bây giờ điều logic là - bạn có thể nghĩ một cách
logic, đó là toán học - sáng hôm sau bạn có thể nghĩ, "Cả ngày mình đã làm
việc nhiều thế và mệt mỏi, thế mà vẫn có giấc ngủ say đến thế. Nếu mình thực hiện
nghỉ cả ngày thì mình sẽ còn có giấc ngủ say hơn nữa." Cho nên hôm sau bạn
cứ nằm dài trong ghế nghỉ, bạn thực hành nghỉ. Bạn có nghĩ là bạn sẽ có giấc ngủ
say không? Bạn sẽ mất ngay cả giấc ngủ thông thường. Đấy là cách thức người giầu
phải chịu đựng chứng mất ngủ.
Thượng
đế phi logic. Thượng đế đem giấc ngủ cho người ăn xin, người đã làm việc cả ngày,
đi hết chỗ nọ chỗ kia trong mùa hè nóng bức, đi ăn xin. Thượng đế đem giấc ngủ
say cho người lao động, cho người đẽo đá, cho tiều phu. Cả ngày họ đã mệt mỏi...
từ mệt mỏi đó họ đi vào giấc ngủ say.
Đây là
một cực. Bạn càng cạn kiệt năng lượng, bạn càng cần ngủ, bởi vì bạn chỉ có thể
thu được nhiều năng lượng từ giấc ngủ say. Nếu bạn dùng hết năng lượng của
mình, bạn tạo ra tình huống để cho bạn chìm vào giấc ngủ say; Thượng đế phải
cho bạn giấc ngủ say. Nếu bạn không làm việc chút nào thì không có nhu cầu. Bạn
đã không dùng hết năng lượng được trao cho bạn, cho nên phỏng có ích gì cho bạn
thêm? Năng lượng chỉ được trao cho những người dùng nó.
Bây giờ
Dhruva mang tính logic. Anh ta nghĩ, "Nếu chúng ta làm cho cả nhóm im lặng..."
Nhưng ngay cả một vài khoảnh khắc ấy rồi cũng sẽ bị lỡ, và toàn thể nhóm sẽ trở
thành rất, rất hay tán gẫu bên trong. Tất nhiên nhìn bên ngoài họ vẫn còn im lặng,
nhưng tâm trí của họ chạy phát rồ bên trong. Ngay bây giờ họ đang làm việc vất
vả, họ đang bầy tỏ các xúc động, đang thanh tâm, đang đem mọi thứ lên, tống mọi
thứ ra; họ đang trở nên bị cạn kiệt. Thế rồi tới vài khoảnh khắc khi họ bị cạn
kiệt đến mức chẳng còn gì để tống ra nữa. Trong khoảnh khắc đó, bỗng nhiên có
tiếp xúc; im lặng giáng xuống.
Nghỉ
ngơi bắt nguồn từ lao động, im lặng bắt nguồn từ biểu lộ. Đấy là cách Thượng đế
làm việc. Cách thức của ngài rất phi lí. Bây giờ nếu bạn thực sự muốn được an
toàn bạn sẽ phải sống một cuộc sống bất an. Nếu bạn thực sự muốn sống, bạn sẽ
phải sẵn sàng chết vào bất kì lúc nào. Đấy là cái phi logic của Thượng đế! Nếu
bạn thực sự muốn đúng đắn chân thực, bạn sẽ phải mạo hiểm. Kìm nén chỉ là cách
tránh mạo hiểm.
Chẳng
hạn, bạn đã được dạy đừng bao giờ giận dữ và bạn nghĩ rằng người không bao giờ
giận dữ nhất định là người rất đáng yêu. Bạn lầm. Người không bao giờ giận dữ sẽ
không thể nào yêu được. Chúng đến cùng nhau, chúng thường trong cùng một bọc.
Người thực sự yêu đôi khi cũng thực sự giận dữ. Nhưng cái giận của người đó là
đẹp, nó xuất phát từ tình yêu. Năng lượng của người đó nóng, và bạn sẽ không cảm
thấy tổn thương bởi giận dữ của người đó. Trong thực tế, bạn sẽ cảm thấy biết
ơn là người đó đã giận dữ.
Bạn đã
bao giờ quan sát điều đó chưa? Nếu bạn yêu ai đó và bạn làm việc gì đó rồi người
kia thực sự giận dữ, giận dữ thẳng thắn, bạn cảm thấy biết ơn bởi vì người đó
đã yêu bạn nhiều đến mức người đó có thể đảm đương được giận dữ. Bằng không tại
sao...? Khi bạn không muốn đảm đương giận dữ bạn vẫn còn lễ phép. Khi bạn không
muốn đảm đương điều gì đó bạn không muốn nhận bất kì mạo hiểm nào, bạn cứ mỉm
cười; điều ấy chẳng thành vấn đề. Nếu con bạn định nhảy xuống vực thẳm liệu bạn
vẫn còn không giận được không? Bạn sẽ không kêu to lên chứ, bạn sẽ không trở
thành một năng lượng sôi sục chứ? Bạn có tiếp tục mỉm cười được không? Điều ấy
là không thể được.
Có một
câu chuyện...
Ngày
xưa câu chuyện đã xảy ra ở toà án Solomon, có hai người đàn bà đánh nhau kịch
kiệt để giành một đứa trẻ. Cả hai đều lu loa rằng đứa trẻ là của mình. Thật rất
khó phân xử - quyết định thế nào đây? Đứa trẻ quá nhỏ nên nó chưa nói được điều
gì.
Solomon
nhìn sự việc và nói, "Có một điều ta sẽ làm để phân xử - ta sẽ chặt đôi đứa
trẻ này và chia cho mỗi người một nửa. Đấy là cách duy nhất. Ta phải công bằng
và vô tư; cả hai bên đều chẳng có bằng chứng nào chứng tỏ đứa trẻ thuộc về A
hay B. Cho nên với tư cách nhà vua ta quyết định: Chặt đôi đứa trẻ và chia đều
cho mỗi bên một nửa.
Người
đàn bà đang ôm đứa trẻ tiếp tục mỉm cười, bà ta rất vừa ý. Nhưng người đàn bà
kia thì trở thành điên dại dường như bà ấy muốn giết chết nhà vua! Bà ấy nói,
"Bệ hạ nói gì vậy? Bệ hạ điên à?" Bà ấy đang trong cơn cuồng nộ. Bà ấy
không còn là người đàn bà bình thường nữa, bà ấy là hiện thân của giận dữ, bà ấy
là ngọn lửa! Và người đàn bà này nói, "Nếu đấy là công bằng thì tôi xin dẹp
lời yêu cầu của mình; hãy để cho đứa trẻ ở với người đàn bà kia. Đứa trẻ thuộc
về bà ấy, nó không phải là con tôi!" Giận dữ, nước mắt dàn dụa khắp khuôn
mặt bà ta.
Còn
nhà vua thì nói, "Đứa trẻ thuộc về bà. Bà hãy giữ lấy nó. Người đàn bà kia
chỉ là giả dối, không thật." Người đàn bà kia không thể biểu lộ được cái
gì - và đứa trẻ sẽ bị giết chết! Thực tế bà ta vẫn tiếp tục cười, chẳng thành vấn
đề gì với bà ta cả.
Khi bạn
yêu bạn có thể giận. Khi bạn yêu bạn có thể đảm đương được điều đó. Nếu bạn yêu
chính mình - và phải như thế trong cuộc sống, bằng không bạn sẽ bỏ lỡ cuộc sống
của mình - bạn sẽ không bao giờ kìm nén, bạn sẽ bầy tỏ bất kì cái gì cuộc sống
đem lại. Bạn sẽ bầy tỏ nó - cả vui vẻ, nỗi buồn, đỉnh điểm, đáy điểm, cả ngày,
cả đêm.
Nhưng
bạn đã được nuôi dưỡng để trở nên giả dối, bạn đã được nuôi dưỡng theo cách để
trở thành kẻ đạo đức giả. Khi bạn cảm thấy giận bạn vẫn cứ nở nụ cười tô vẽ.
Khi bạn đang cuồng nộ bạn kìm nén cơn cuồng nộ đó. Khi bạn cảm thấy dâm dục bạn
kìm nén nó và bạn cứ tụng mật chú. Bạn chẳng bao giờ đúng với cái bên trong bạn.
Chuyện
xảy ra...
Joe và
con gái nhỏ của anh ta Midge làm một chuyến đi tới công viên giải trí; trên đường
họ dừng lại ăn một bữa thịnh soạn. Tại công viên họ tới một gian hàng bánh mì kẹp
thịt và Midge kêu ầm lên, "Bố ơi, con muốn..." Joe dừng con lại và
mua cho con một chiếc bánh với đủ rau thơm. Đến quầy ngô rang Midge lại la hét,
"Bố ơi, con muốn..." Joe cắt lời con và mua cho nó ngô rang.
Khi họ
đến hàng kem, cô bé Midge lần nữa lại kêu lên, "Bố ơi, con muốn..."
Joe lại dừng con nhưng lần này nói, "Con muốn, con muốn! Bố biết cái con
muốn - kem chứ gì!"
"Không,
bố ạ," nó đoan chắc, "Con muốn nôn."
Đấy là
điều nó muốn ngay từ ban đầu - nhưng ai nghe?
Kìm
nén là không chịu nghe bản tính của bạn. Kìm nén là thủ đoạn để phá huỷ bạn.
Mười
hai gã trọc đầu, lũ quấy rối, bước vào một tiệm rượu với áo vét Levi cài kín và
đủ mọi trang bị. Chúng bước tới chủ quán và nói, "Mười ba cốc bia đắng,
mau lên."
"Nhưng
các cậu chỉ có mười hai người." "Này, chúng tao muốn mười ba cốc bia
đắng."
Thế là
chủ quán đưa bia cho chúng và tất cả chúng ngồi xuống. Có một ông già nhỏ bé
đang ngồi trong góc và tên trưởng nhóm trọc đầu bước tới ông lão và nói,
"Ông đấy à, cha nội, đây là cốc bia cho ông."
Ông
già nhỏ bé đáp, "Cám ơn, cám ơn - cậu thực hào phóng, cậu bạn trẻ."
"Được
thôi, chúng tôi không băn khoăn khi giúp đỡ người què cụt."
"Nhưng
tôi đâu có què."
"Ông
sẽ què nếu ông không mua lượt bia tiếp."
Đấy là
điều kìm nén là gì: nó là thủ đoạn làm què quặt bạn. Nó là thủ đoạn phá huỷ bạn,
nó là thủ đoạn làm yếu bạn. Nó là thủ đoạn để đặt bạn chống lại chính mình: nó
là cách tạo ra xung khắc bên trong bạn, và bất kì khi nào một người trong xung
khắc với mình, tất nhiên người đó rất yếu.
Xã hội
đã chơi một trò chơi lớn: nó đẩy mọi người chống lại chính mình. Cho nên bạn
liên tục tranh đấu bên trong với chính mình, bạn không còn năng lượng nào để
làm cái gì khác. Bạn không thể thấy nó đang xảy ra cho bạn đấy sao? Liên tục
tranh đấu... Xã hội đã phân chia bạn thành một con người chia chẻ, nó làm cho bạn
thành tinh thần phân liệt và nó làm bạn lẫn lộn. Bạn đã trở thành khúc gỗ trôi
giạt: bạn không biết mình là ai, bạn không biết bạn đang đi đâu. Bạn không biết
bạn đang làm gì ở đây, bạn không biết tại sao bạn lại ở đây ngay chỗ đầu tiên.
Nó đã làm bạn thực sự lẫn lộn. Và từ lẫn lộn này mới sinh ra các lãnh tụ lớn:
Aldolf Hitler, Mao Trạch Đông, Josef Stalin. Và từ lẫn lộn này nảy sinh giáo
hoàng Vatican, từ lẫn lộn này cả nghìn lẻ một thứ nảy sinh ra. Nhưng bạn bị phá
huỷ.
Mật
tông nói cần phải diễn đạt - nhưng nhớ, diễn đạt không có nghĩa vô trách nhiệm.
Mật tông nói: diễn đạt một cách thông minh và không hại gì xảy ra cho bất kì ai
từ bạn. Một người không thể làm hại chính mình thì sẽ chẳng bao giờ làm hại bất
kì ai. Còn người làm hại bản thân mình thì là người nguy hiểm theo cách nào đó.
Nếu người đó thậm chí không yêu bản thân mình, người đó là nguy hiểm, người đó
có thể làm hại bất kì ai. Trong thực tế người đó sẽ làm hại.
Khi bạn
buồn, khi bạn thất vọng, bạn sẽ làm cho những người xung quanh bạn cũng buồn và
thất vọng. Khi bạn hạnh phúc bạn sẽ tạo ra xã hội hạnh phúc, bởi vì hạnh phúc
chỉ tồn tại trong thế giới hạnh phúc. Nếu bạn sống vui vẻ bạn cũng muốn mọi người
được vui vẻ. Đấy mới là tôn giáo đúng đắn: từ vui vẻ của chính bạn, bạn ban phúc
cho toàn bộ sự tồn tại.
Nhưng
kìm nén làm cho bạn thành giả. Không phải là bằng kìm nén mà giận, dục, tham bị
phá huỷ, không. Chúng vẫn còn đấy - chỉ có cái nhãn được thay đổi. Chúng đi vào
trong vô thức, chúng bắt đầu làm việc từ đó, chúng đi ngầm. Và tất nhiên khi
chúng đi ngầm chúng mạnh hơn. Toàn bộ phong trào phân tâm học đang cố đem những
cái đi ngầm đó lên bề mặt. Một khi nó trở thành ý thức, bạn có thể được tự do
khỏi nó.
Một
người Pháp đang ở Anh và bạn bè hỏi anh ta sống thế nào. Anh ta nói anh ta làm
việc rất tốt, trừ mỗi một điều. "Khi tôi đến dự tiệc, bà chủ ấy, bà ấy chẳng
nói cho tôi biết 'buồng tiểu' ở đâu."
"A,
anh George, anh muốn nói bà ấy không nói cho anh toa lét ở đâu chứ gì. Đấy chỉ
là tính thận trọng của người Anh thôi. Thực tế bà ấy sẽ nói, "Ông có muốn
rửa tay không?" và điều đó mang cùng nghĩa."
Người
Pháp ghi nhớ trong dạ điều này, và lần sau khi anh ta đến một bữa tiệc khách khứa
đang đứng đầy xung quanh nghe bà chủ dặn dò, "Xin chào, thưa ông Du Pont,
ông có cần rửa tay không ạ?"
"Không
thưa bà, cám ơn bà, tôi vừa mới rửa tay trước cái cây trong vườn trước rồi ạ."
Đấy là
điều vẫn xảy ra... chỉ cái tên là đổi. Bạn trở nên lẫn lộn, bạn không biết cái
gì là cái gì. Mọi thứ vẫn đấy - chỉ cái nhãn thay đổi, và điều đó tạo ra một loại
người không lành mạnh. Bố mẹ bạn, xã hội bạn đã phá huỷ bạn; bạn đang phá huỷ
con bạn. Bây giờ đây là cái vòng luẩn quẩn. Ai đó phải bước ra ngoài cái vòng
luẩn quẩn này.
Nếu bạn
hiểu đúng tôi thì tính chất sannyas của tôi là nỗ lực để đem bạn ra ngoài cái
vòng luẩn quẩn đó.
Chớ có
giận bố mẹ bạn - họ không thể nào làm tốt hơn những gì họ đã làm. Nhưng bây giờ
trở nên ý thức nhiều hơn, và đừng làm cũng những việc đó với con cái bạn. Để
cho chúng được diễn đạt nhiều hơn, dạy chúng diễn đạt nhiều hơn. Giúp chúng để
cho chúng trở nên chân thực hơn, để cho chúng có thể đưa ra bất kì cái gì bên
trong chúng. Và chúng sẽ cực kì biết ơn bạn mãi, bởi vì sẽ không có xung khắc
bên trong chúng. Chúng sẽ là một khối, chúng sẽ không trong phân mảnh. Và chúng
sẽ chẳng bao giờ bị lẫn lộn, chúng bao giờ cũng biết điều chúng muốn.
Và khi
bạn biết đích xác điều mình muốn, bạn có thể làm việc vì nó. Khi bạn không biết
bạn thực sự muốn gì, làm sao bạn làm việc vì nó được? Thế thì bất kì ai ảnh hưởng
tới bạn, bất kì ai nêu cho bạn bất kì ý tưởng nào... và bạn bắt đầu theo người ấy.
Bất kì lãnh tụ nào tới, bất kì ai có thể thuyết phục bạn một cách có luận cứ, bạn
đều bắt đầu theo người đó. Bạn phải theo nhiều người, và họ tất cả đều phá huỷ
bạn.
Theo bản
tính của mình thôi.
Thế hệ
nọ phá huỷ thế hệ kia. Chừng nào ai đó còn chưa trở nên rất tỉnh táo, nhận biết,
việc phá huỷ nhất định xảy ra.
Câu
hỏi cuối cùng:
Osho
kính yêu, tại sao tôi đã lấy người đàn bà ghét tôi? Tôi cũng ghét cô ấy nữa?
Làm
sao tôi biết được tại sao bạn lấy người đàn bà bạn ghét và người đó ghét bạn?
Có thể - đây chỉ là phỏng đoán - các bạn đã lấy nhau bởi vì các bạn ghét nhau.
Có hai
loại hôn nhân: hôn nhân vì yêu và hôn nhân vì ghét. Hôn nhân vì yêu rất hiếm
hoi; trong thực tế chúng không xảy ra. Cái gọi là hôn nhân thường là hôn nhân
vì ghét. Chí ít về phần đàn bà điều đó rất đúng. Nếu họ muốn tra tấn bạn, họ sẽ
lấy bạn, bởi vì không có cách nào chắc chắn hơn để tra tấn bạn. Đấy là cách tốt
nhất.
Tôi đã
từng nghe...
Mulla
Nasruddin đã tự đẩy mình vào một tình thế rất khó xử. Anh ta đã tán tỉnh ba cô
một lúc, hứa hẹn với mỗi người rằng anh ta sẽ lấy cô ấy. Sau đó họ gây sức ép
lên anh ta để buộc anh ta thực hiện lời hứa. Vô phương kế, anh ta đến tư vấn luật
sư của mình.
"Tôi
gợi ý," luật sư nói, "rằng anh hãy để tôi thông báo cho tất cả các
báo rằng anh đã tự tử. Sau đó ta sẽ tổ chức một đám tang giả... điều đó sẽ giải
quyết rắc rối cho anh."
Họ lập
tức bắt tay vào hành động. Trong khi luật sư điện thoại đi khắp các toà báo thì
Mulla thu xếp mọi sự cần thiết với người làm dịch vụ lễ tang. Đó là một đám
tang rất ấn tượng. Vào đúng giờ mọi người sắp hàng trọng thể xung quanh quan
tài để nói lời vĩnh biệt cuối cùng với người đã quá cố. Và rồi ba cô bạn của
anh ta tới.
"Nasruddin
đáng thương ơi," cô gái thứ nhất thở dài khi nhìn vào cái xác, "anh ấy
là một kẻ đáng khinh, nhưng em chắc chắn là lỡ anh."
"Tạm
biệt, Nasruddin," cô gái thứ hai khóc, "những điều quá tồi tệ chẳng
làm được tốt hơn."
Nhưng
cô gái thứ ba thì phát rồ. "Anh là đồ chó dơ dáy! - chết trước em sau khi
đã hứa hẹn cưới nhau. Vì thế em phải bắn anh, cho dù anh đã chết! Ít nhất điều
đó mới làm em hả giận." Nói rồi cô ta rút khẩu súng lục ra khỏi ví và chĩa
vào hình dáng người đang nằm sấp.
"Hượm
đã! Đừng có quá kích động!" cái xác kêu lên, lồm cồm bò dậy. "Em, anh
sẽ cưới em!"
Tôi
không biết tại sao bạn lại lấy người đàn bà ghét bạn và bạn cũng ghét người đó.
Nhưng quan sát xem: bạn phải đang trong tình trạng lộn xộn ghê lắm. Nhưng mọi
người đều thế, cho nên đừng lo nghĩ. Điều này là tự nhiên, điều kiện thông thường
của nhân loại. Mọi người đều trong lộn xộn. Không ai biết tại sao người ta định
làm cái gì đó. Đôi khi bạn lấy người đàn bà bởi khuôn mặt cô ta quyến rũ. Nhưng
hôn nhân liên quan gì tới khuôn mặt? Sau hai hay ba ngày tuần trăng mật sẽ chấm
dứt và bạn sẽ chẳng bao giờ nhìn lại vào khuôn mặt đó nữa. Và bạn chẳng bao giờ
lấy được người đàn bà thực, bạn chỉ lấy được khuôn mặt, hình dáng nào đó, và
hình dáng chẳng liên quan gì cả. Hoặc bạn có thể thích giọng nói của người đàn
bà, giọng hát, rồi bạn lấy... mọi người lấy nhau chỉ bởi các lí do ngu xuẩn.
Bây giờ thì giọng hát chẳng liên quan gì tới hôn nhân; giọng hát không chuẩn bị
thức ăn cho bạn, nó không dọn giường cho bạn. Sau vài ngày bạn sẽ quên giọng
hát đó.
Thực tại
mà bạn phải sống với thì chẳng liên quan gì tới những điều này. Người đàn bà
nào đó có thân hình nào đó, đường cong nào đó - nhưng đường cong đó làm gì cho
cuộc sống? Người đàn bà nào đó có dáng đi uyển chuyển nào đó và điều đó quyến
rũ bạn. Nhưng bạn có thể phí hoài cuộc đời mình, cuộc đời gia đình của mình, chỉ
vì những thứ tầm thường nhỏ mọn thế thôi sao? Điều ấy không thể được.
Cuộc sống
cần nhiều cách tiếp cận thực tế, các nền tảng thực tế hơn. Nhưng bạn vẫn cứ làm
những điều hời hợt như thế này. Lí do là ở chỗ bạn không nhận biết. Đấy không
chỉ là vấn đề hôn nhân, đấy là vấn đề của toàn bộ cuộc sống của bạn. Đó là điều
bạn vẫn cứ làm... bạn vẫn cứ làm do thôi thúc của tình thế, không thấy sâu sắc
rằng cuộc sống cần nhiều nhận biết hơn, nhiều trách nhiệm hơn, nhiều hiểu biết
hơn, nhiều thông minh hơn.
Bắt đầu
hiện hữu thông minh hơn đi, và bạn sẽ càng ngày càng ít bị rắc rối hơn.
Quan
sát nhiều vào. Trở thành nhân chứng.
Chỉ việc
nhớ.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment