Osho - Cân bằng thân tâm
Chương 19. Bất lực
Câu hỏi: “Bất kì khi nào tôi làm tình với người đàn bà, nối sợ bất
lực này lại nảy sinh.”
Thái độ phương Tây bao giờ cũng là làm cho mọi sự xảy ra, làm điều
gì đó! Và có vài điều không thể được làm. Tại đó phương Tây trở nên rất khùng!
Chẳng hạn, ngủ, dục. Đây là những điều bạn không thể làm được, cho
nên phương Tây chịu đựng rất nhiều do việc thiếu ngủ, chứng mất ngủ, và cả từ dục
nữa. Mọi người đều lo nghĩ rằng mình không kinh nghiệm được nó như nó phải vậy.
Cực thích không tới hay nó rất cục bộ hay nó rất hờ hững hay nó không toàn bộ.
Và ngủ không tốt: có quá nhiều giấc mơ. Nhiều lần người ta thức dậy hay người
ta phải đợi hàng giờ để cho nó tới. Mọi người đều cố gắng đủ mọi cách để đem lại
giấc ngủ: thuốc an thần, các mẹo, mật chú và Thiền định Siêu việt.
Và về dục mọi người cũng rất lo lắng. Chính việc rất lo lắng và
chính nỗ lực để làm cái gì đó mới là vấn đề.
Dục xảy ra; nó không phải là điều bạn phải làm. Cho nên bạn phải học
thái độ phương Đông về dục, thái độ Mật tông. Thái độ Mật tông là bạn làm việc
yêu hướng tới một người. Không cần phải lập kế hoạch, không cần phải diễn tập
trong tâm trí. Không có nhu cầu làm cái gì đặc biệt cả: chỉ yêu và sẵn có. Cứ
chơi với năng lượng của nhau. Và khi bạn bắt đầu làm tình, không có nhu cầu làm
nó thành lớn lao. Bằng không bạn sẽ giả vờ và người khác cũng làm như vậy. Cô ấy
sẽ giả vờ rằng cô ấy là người yêu lớn và bạn là người yêu lớn… và cả hai đều
không được thoả mãn! Không có nhu cầu giả tạo cái gì.
Đó là việc cầu nguyện rất im lặng. Làm tình là thiền. Nó là thiêng
liêng, nó là linh thiêng nhất trong những điều linh thiêng. Cho nên trong khi bạn
đang làm tình với người đàn bà, làm rất chậm… với hương vị, nhận lấy mọi hương
vị của nó. Và rất chậm: không vội vàng, không cần vội; có đủ thời gian mà.
Và trong khi làm tình, quên cực thích đi. Thay vì thế, trong trạng
thái thảnh thơi với người đàn bà, thảnh thơi trong nhau. Tâm trí phương Tây
liên tục suy nghĩ về khi nào nó tới và làm sao làm cho nó nhanh và lớn lao và
thế này thế nọ. Việc suy nghĩ đó không cho phép năng lượng thân thể vận hành.
Nó không cho phép thân thể có cách thức riêng của nó; tâm trí cứ can thiệp vào…
Thảnh thơi với người khác. Nếu không cái gì xảy ra thì không có
nhu cầu cho bất kì cái gì xảy ra. Nếu không cái gì xảy ra thế thì đó là cái
đang xảy ra đấy… và cái đó nữa cũng là đẹp! Cực thích không phải là điều phải xảy
ra mọi ngày. Dục nên chỉ là việc ở cùng nhau, là sự tan biến vào lẫn nhau. Thế
thì người ta có thể giữ việc làm tình trong nửa giờ, trong một giờ, chỉ thảnh
thơi vào người khác. Thế thì bạn sẽ trong trạng thái vô tâm trí hoàn toàn, bởi
vì không có nhu cầu về tâm trí. Tình yêu là điều duy nhất mà tâm trí không được
cần tới; và đó là chỗ phương Tây sai: nó thậm chí đem tâm trí vào cả chỗ đó!
Cho nên thảnh thơi vào trong nhau và quên đi tâm trí. Tận hưởng
chính sự hiện diện của người kia, sự gặp gỡ, và mất hút trong nó. Đừng cố gắng
làm ra cái gì từ nó; chẳng có gì để làm cả. Thế rồi một ngày nào đó sẽ có cực
thích thung lũng; sẽ không có đỉnh. Sẽ chỉ có thảnh thơi, nhưng điều đó có đỉnh
riêng của nó bởi vì nó có chiều sâu. Một ngày nào đó thân thể sẽ lẩy cò bản
thân nó vào cực thích đỉnh nhưng điều đó cũng sẽ tới; bạn sẽ chỉ ở đó.
Đôi khi sẽ có thung lũng, đôi khi sẽ có đỉnh… và đó là nhịp điệu.
Bạn không thể có đỉnh mọi ngày được. Nếu bạn chỉ có các đỉnh thế thì đỉnh sẽ
không lớn gì mấy. Bạn phải kiếm đỉnh bằng việc đi vào thung lũng. Cho nên nó là
nửa này và nửa nọ. Đôi khi nó sẽ là cực thích thung lũng. Thế thì mất hút vào
trong bóng tối của thung lũng, cái mát mẻ và an bình. Đó là cách bạn kiếm được
đỉnh. Một ngày nào đó các năng lượng đã sẵn sàng: bản thân chúng đang đi lên đỉnh.
Không phải bạn đang đem chúng đi. Làm sao bạn có thể làm được? Bạn là ai và làm
sao bạn có thể xoay xở được? Bằng việc ở trong thung lũng năng lượng tích luỹ lại;
đỉnh được sinh ra từ thung lũng. Thế thì có cực thích lớn lao; toàn thể con người
bạn tràn ngập niềm vui.
Trong đỉnh sẽ có niềm vui, trong thung lũng sẽ có an bình. Cả hai
đều đẹp. Và chung cuộc, an bình còn có giá trị hơn vui vẻ, bởi vì vui vẻ sẽ là
tạm thời: bạn không thể ở trên đỉnh nhiều hơn một khoảnh khắc. Đỉnh nghĩa là nó
rất nhỏ; nó giống như hình chóp. Bạn không thể đứng ở đó lâu, bạn có thể ở đó
chỉ một khoảnh khắc. Nhưng bạn có thể hiện hữu khi thung lũng tới, tốt. Cả hai
đều phải được tận hưởng; cả hai đều có cái gì đó chuyển giao. Cả hai đều có
nghĩa và cả hai đều giúp cho bạn trưởng thành.
Chung cuộc Mật tông nói, chính cực thích thung lũng là cao siêu
hơn nhiều so với đỉnh. Cực thích đỉnh là chưa chín chắn, cực thích thung lũng
có sự chín chắn trong nó. Cực thích đỉnh có kích động: nó như cơn sốt, nó là
đam mê. Nó có niềm xúc động nhưng xúc động đó là mệt mỏi. Cực thích thung lũng
không có xúc động nhưng nó có im lặng, và im lặng đó còn có giá trị hơn nhiều,
mang tính biến đổi hơn nhiều. Điều đó sẽ còn lại với bạn trong hai mươi bốn giờ.
Một khi bạn đã ở trong thung lũng thì thung lũng đó sẽ theo bạn. Đỉnh sẽ bị mất
đi và bạn sẽ bị cạn kiệt và sẽ rơi vào giấc ngủ. Thung lũng sẽ tiếp tục; trong
nhiều ngày nó có thể có một loại tác động lên bạn. Bạn sẽ cảm thấy được thảnh
thơi, cùng nhau.
Cả hai đều tốt, nhưng chẳng cái gì có thể được làm. Người ta đơn
giản cho phép. Cho nên yêu là một loại thảnh thơi trong đó mọi sự phải được cho
phép.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment