Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 10)
Chương
1. Bên ngoài hạnh phúc và phúc lạc
Ba
mươi sáu dòng nước chảy xô về ông!
Ham
muốn và hoan lạc và thèm khát....
Chơi
trong tưởng tượng của mình với chúng và chúng sẽ cuốn ông đi.
Dòng
nước mạnh mẽ!
chúng
chảy đi mọi nơi.
Rượu
mạnh!
Nếu
ông thấy nó trào lên,
Cẩn
thận!
Nhổ
nó tận rễ.
Hoan
lạc chảy đi mọi nơi.
Ông
nổi trên chúng
và
bị mang đi từ kiếp nọ tới kiếp kia.
Giống
thỏ bị săn ông chạy,
Bị
ham muốn đuổi theo,
Bị
quấy rầy hết kiếp nọ tới kiếp kia.
Ô
người tìm kiếm!
từ
bỏ ham muốn.
Giũ
sạch xiềng xích.
Ông
đã ra khỏi chỗ trũng vào chỗ sáng sủa.
Chỗ
sáng là trống rỗng.
Sao
ông xô lại vào trong chỗ trũng?
Ham
muốn là chỗ trống
và
mọi người nói,
"Trông
đấy! Người đó tự do.
nhưng
bây giờ người đó từ bỏ tự do."
Toàn
thể tôn giáo của Phật Gautama có thể thu lại thành một từ. Từ đó là tự do. Đó
là thông điệp bản chất của ông ấy, rất ngát hương. Không ai khác đã từng nâng tự
do lên cao thế. Nó là giá trị tối thượng trong tầm nhìn của Phật, cái chí thiện;
không có gì cao hơn cái đó.
Và
điều dường như rất nền tảng là hiểu tại sao Phật nhấn mạnh tới tự do nhiều thế.
Cả Thượng đế không được nhấn mạnh, cõi trời không được nhấn mạnh, tình yêu
không được nhấn mạnh, nhưng chỉ tự do mới được nhấn mạnh. Có lí do cho điều đó:
mọi thứ có giá trị trở thành có thể chỉ trong khí hậu của tự do. Tình yêu cũng
trưởng thành chỉ trong mảnh đất của tự do; không có tự do, tình yêu không thể
phát triển được. Không có tự do, cái lớn lên nhân danh tình yêu không là gì
ngoài thèm khát. Không có tự do không có Thượng đế. Không có tự do điều bạn
nghĩ là Thượng đế chỉ là tưởng tượng của bạn, sợ hãi của bạn, tham lam của bạn.
Không có cõi trời nếu không có tự do: tự do là cõi trời. Và nếu bạn nghĩ có cõi
trời nào đó mà không có tự do, thế thì cõi trời đó không có giá trị, không thực
tại. Nó là tưởng tượng của bạn, nó là giấc mơ của bạn.
Tất
cả những giá trị vĩ đại của cuộc sống đều trưởng thành trong khí hậu của tự do;
do đó tự do có giá trị nền tảng nhất và cũng là đỉnh cao nhất. Nếu bạn muốn hiểu
Phật bạn sẽ phải nếm trải cái gì đó của tự do ông ấy đang nói tới.
Tự
do của ông ấy không phải là của bên ngoài. Nó không có tính xã hội, nó không
chính trị, nó không kinh tế. Tự do của ông ấy là tâm linh. Với "tự
do" ông ấy ngụ ý trạng thái của tâm thức không bị cản trở bởi bất kì ham
muốn nào, không bị xiềng xích bởi bất kì ham muốn nào, không bị cầm tù bởi bất
kì tham lam nào, bởi bất kì thèm khát nào thêm nữa. Với "tự do" ông ấy
ngụ ý tâm thức không có tâm trí, trạng thái của vô trí. Nó hoàn toàn trống rỗng,
bởi vì nếu có cái gì đó, cái đó sẽ cản trở tự do; do đó mới có hoàn toàn trống
rỗng của nó.
Từ
này 'trống rỗng' - shunyata - đã bị mọi người hiểu lầm rất nhiều, bởi vì từ này
có hàm nghĩa tiêu cực. Bất kì khi nào chúng ta nghe thấy từ 'trống rỗng' chúng
ta đều nghĩ về cái gì đó tiêu cực. Theo ngôn ngữ của Phật, trống rỗng không
tiêu cực; trống rỗng là tuyệt đối tích cực, còn tích cực hơn cái gọi là tràn đầy
của bạn, bởi vì trống rỗng đầy tự do; mọi thứ khác đã bị loại bỏ. Nó có tính
không gian; mọi biên giới đều đã bị loại bỏ. Nó là vô biên - và chỉ trong không
gian vô biên, tự do mới là có thể. Trống rỗng của ông ấy không phải là trống rỗng
thường; nó không chỉ là vắng cái gì đó, nó là sự hiện diện của cái gì đó vô
hình.
Chẳng
hạn, khi bạn làm rỗng căn phòng của mình: khi bạn bỏ đồ đạc và tranh vẽ và mọi
thứ bên trong ra, một mặt căn phòng trở thành trống rỗng bởi vì không còn đồ đạc
nào, không còn tranh nào, không còn thứ gì, không cái gì còn bỏ lại bên trong;
nhưng mặt khác, cái gì đó vô hình bắt đầu rót đầy nó. Cái vô hình đó là
"tính phòng," tính không gian; căn phòng trở nên lớn hơn. Khi bạn bỏ
mọi thứ ra, căn phòng trở nên ngày càng lớn hơn và lớn hơn. Khi mọi thứ được bỏ
ra, ngay cả tường, thế thì căn phòng lớn như toàn thể bầu trời.
Đó
là toàn thể quá trình thiền: loại bỏ đi mọi thứ; loại bỏ bản thân bạn toàn bộ tới
mức không cái gì còn để lại đằng sau - thậm chí không cả bạn. Trong im lặng
hoàn toàn đó là tự do. Trong tĩnh lặng hoàn toàn đó hoa sen một nghìn cánh của
tự do mọc lên. Và hương thơm lớn lao được toả ra: hương thơm của an bình, từ
bi, tình yêu, phúc lạc. Hay nếu bạn muốn chọn từ 'Thượng đế' bạn có thể chọn
nó. Nó không phải là từ của Phật, nhưng chẳng có hại gì trong việc chọn nó.
Thiền
về những lời kinh hay này:
Ba
mươi sáu dòng nước chảy xô về ông!
"Ba
mươi sáu" chỉ là biểu dụ Phật giáo; nó thay thế cho "nhiều." Nhiều
dòng nước đang xô về bạn. Từng khoảnh khắc bạn đều bị bao quanh bởi cả nghìn lẻ
một ham muốn, và chúng tất cả đều kéo bạn đi theo các chiều khác nhau. Bạn là nạn
nhân và bạn bị rã ra.
Một
thanh niên vào khách sạn. Anh ta thấy một người đàn bà rất đẹp đang ngồi một
mình trong góc phòng uống cà phê. Cô ấy đẹp thế và hấp dẫn thế, anh thanh niên
không thể cưỡng được cám dỗ. Anh ta đi tới gần cô ấy và hỏi cô ấy, "Tôi có
thể cùng cô được không?"
Người
đàn bà nhìn anh ta vài giây và nói, "Anh cho rằng tôi tan nát sao?"
Nhưng
đó đích xác là hoàn cảnh đấy: mọi người đều tan nát, ngay cả người đàn bà kia.
Nếu như tôi mà ở vị trí của anh thanh niên kia tôi sẽ nói, "Vâng. Cô cần
được gắn lại."
Mọi
người đều tan nát. Bạn không là một; bạn đã trở thành nhiều, nhiều mảnh mẩu, và
tất cả các mảnh đó đều đi theo các hướng khác nhau. Đó là lí do tại sao có nhiều
khổ thế trong con người bạn, bởi vì khi các bộ phận của bạn, cái về bản chất là
các bộ phận cố hữu của bạn, bị kéo đi theo các hướng khác nhau, bạn cảm thấy
cái đau của nó. Đó chính là khổ: nỗi đau của việc rơi vào các hướng khác nhau đồng
thơi, xô vào các chiều khác nhau đồng thời. Đó là điều tạo ra mất trí, điên
khùng.
Phật
nói: Ba mươi sáu dòng nước chảy xô về ông! Cẩn thận! Không chỉ một mà nhiều
dòng nước đang xô về bạn. Và nếu bạn không cẩn thận, nếu bạn không tỉnh táo, bạn
sẽ bị chúng ám ảnh. Nếu bạn vẫn còn vô ý thức, nếu bạn vẫn còn ngủ, bạn sẽ bị
đánh bại bởi những dòng nước đó. Những dòng nước đó về căn bản không phải là kẻ
thù của bạn. Chúng là năng lượng thuần khiết, và năng lượng bao giờ cũng trung
lập. Nhưng khi bạn ngủ những dòng nước đó là nguy hiểm; khi bạn thức, cùng những
dòng nước đó trở thành năng lượng sáng tạo cho bạn. Chúng xô về chư phật nữa,
nhưng trong tay của vị phật, bụi biến thành vàng. Cái chạm của nhận biết là giả
kim thuật. Trong tay bạn, cho dù tình cờ bạn bắt gặp vàng, nó cũng biến thành bụi.
Bạn ngủ thế, bạn truyền cho giấc ngủ của mình bất kì cái gì tới với bạn.
Ba
mươi sáu dòng nước đó ông ấy đang nói tới là những món quà của sự tồn tại, món
quà của năng lượng lớn lao. Nó tới từ mọi nơi. Bây giờ, vấn đề tuỳ thuộc bạn liệu
bạn có thể biến đổi những năng lượng đó thành sự tổng hợp hay không, liệu bạn
có thể biến đổi những năng lượng đó thành một toàn thể tích hợp hay không, liệu
bạn có thể tạo ra dàn nhạc từ tất cả những năng lượng đó không. Thế thì bạn trở
thành bài ca, bạn tạo ra âm nhạc vĩ đại. Cuộc sống của bạn trở thành giai điệu.
Nhưng
nếu bạn không thể biến đổi được những năng lượng đó, thế thì bạn sẽ là nạn nhân
và bạn sẽ bị phân chia thành nhiều phần. Bạn sẽ mất mọi sự toàn vẹn. Bạn sẽ trở
thành đám đông; bạn sẽ không là cá nhân chút nào nữa.
Ba
mươi sáu dòng nước chảy xô về ông!
Ham
muốn và hoan lạc và thèm khát...
Và
cứ thế mãi. Ham muốn là gì? Ham muốn nghĩa là tham thêm nữa. Điều đó không thể
nào được hoàn thành. Không thể nào hoàn thành được tham lam có thêm nữa bởi vì
cái "nữa" đó không có giới hạn. "Nữa" đơn giản nghĩa là hiện
tượng vô giới hạn. Bạn có mười nghìn rupees, bạn muốn một trăm nghìn rupees. Một
ngày nào đó bạn có một trăm nghìn rupees - bây giờ bạn muốn nữa. Bạn muốn nữa
và nữa và nữa. Bất kì cái gì bạn có, khoảng cách giữa bạn và mục đích của bạn sẽ
vẫn còn như cũ; nó không bao giờ giảm đi, thậm chí không giảm đi lấy một li.
Đó
là lí do tại sao kẻ ăn xin là kẻ ăn xin, hiển nhiên, nhưng hoàng đế cũng là kẻ
ăn xin. Cả hai vẫn khao khát thêm nữa. Khác biệt là gì? Không khác biệt khi có
liên quan tới phẩm chất của tâm thức họ. Tất nhiên, kẻ ăn xin không sở hữu nhiều
còn hoàng đế sở hữu nhiều, nhưng đó không phải là vấn đề. Khoảng cách giữa tài
sản của kẻ ăn xin và điều người đó muốn và khoảng cách giữa tài sản của hoàng đế
và điều ông ta muốn đích xác là như nhau. Người này là kẻ ăn xin nghèo, người
kia là kẻ ăn xin giầu; khác nhau mức đó bạn có thể tạo ra được. Nhưng cả hai đều
là kẻ ăn xin tất cả như nhau.
Ở
trong nắm giữ của "nữa" là thực sự là kì cục, xa trung tâm. Nếu bạn
không thể thấy được nó thế thì bạn không thông minh chút nào. Chính hiện tượng
này đơn giản tới mức chỉ chút ít thông minh được cần để thấy nó. Trong cả đời
mình bạn đã từng cố gắng và không phải là bạn bao giờ cũng thất bại; chỉ có vẻ
như bạn bao giờ cũng thất bại. Bạn đã thành công nhiều lần rồi, nhưng mỗi lần bạn
thành công, ham muốn của bạn về thêm nữa lại được phóng chiếu và bạn vẫn còn ở
cùng vị trí: khổ sở, bất hạnh, thất vọng. Nếu bạn không có được điều bạn muốn,
bạn sẽ bị thất vọng; nếu bạn có được điều bạn muốn, bạn sẽ bị thất vọng. Dường
như thất vọng là định mệnh, tuyệt đối định mệnh, của con người vô ý thức.
Nhà
tâm thần đi vòng quanh bệnh viện tâm thần. Ông ấy thấy một người đang tự đánh
mình, dứt tóc, trông rất tự tử. Anh ta bị giam trong một phòng - anh ta là người
nguy hiểm. Ông ấy hỏi viên giám thị, "Chuyện gì xảy ra cho người
này?"
Viên
giám thị nói, "Anh ta yêu một người đàn bà, anh ta yêu cô ấy nhiều lắm,
nhưng anh ta không thể lấy được cô ấy. Cô ấy lấy ai đó khác. Kể từ đó anh ta đã
ở trong tình trạng này. Anh ta muốn tự tử, anh không muốn sống. Anh ta nói chẳng
có nghĩa gì trong cuộc sống: 'Nghĩa của tôi là ở người đàn bà đó. Nếu tôi không
thể lấy đươc người đàn bà đó, điều đó nghĩa là cuộc đời tôi bị chấm dứt!'"
Cảm
thấy tiếc cho người này - anh ta trẻ và đẹp - họ đi tiếp. Họ thấy một phòng
giam khác và một đàn ông khác ở bên trong, và anh ta thậm chí còn dữ tợn hơn, đầy
sát khí.
Nhà
tâm thần hỏi, "Chuyện gì xảy ra cho người này?"
Viên
giám thị nói, "Đây là người đã lấy cùng người đàn bà kia! Vì anh ta đã lấy
cô ấy anh ta muốn giết cô ấy, và nếu anh ta không thể giết được cô ấy thế thì
anh ta muốn giết bất kì ai thế vào, nhưng anh ta muốn giết hại và phá huỷ. Anh
ta muốn giết cả thế giới! Người đàn bà đó đã làm anh ta điên."
Một
người điên vì người đó không thể lấy được cô ấy, người kia điên vì người đó có
thể lấy được cô ấy. Đây là toàn thể lịch sử của mọi con người, nhiều hay ít. Nó
có thể không cực đoan thế, cho nên bạn không thấy nó, nhưng khác biệt chỉ ở mức
độ. Người trong nắm bắt của ham muốn nhất định trở nên điên.
Và
Phật nói: Hoan lạc.... Hoan lạc nghĩa là bạn nghĩ thân thể là nguồn sướng duy
nhất. Điều đó cực kì ngu xuẩn. Hoan lạc của thân thể là rất nhất thời; chúng
không thực là hoan lạc. Nhưng mọi người bị mắc vào cái mạng của thân thể. Chúng
ta được sinh ra như thân thể, nhưng chúng ta không chết đi như thân thể. Nếu
chúng ta chết đi như thân thể, toàn thể cuộc sống của chúng ta là phí hoài cực
kì. Bạn phải trưởng thành chứ.
Và
nhớ lấy: già đi không phải là trưởng thành. Mọi người đều già đi, nhưng rất ít
người, rất hiếm người trưởng thành. Người thực sự trưởng thành trở thành vị phật.
Trưởng thành nghĩa là bạn bắt đầu trở nên tỉnh táo về hoan lạc thân thể - rằng
chúng là tạm thời và chúng có thể thay đổi sang cái đối lập của chúng rất dễ
dàng.
Chẳng
hạn, bạn thích ăn và bạn có thể cứ ăn quá nhiều. Thế thì điều đó trở thành đau.
Nó là hoan lạc lúc ban đầu, nhưng có giới hạn cho hoan lạc đó. Người ta nói về
Nero rằng ông ấy thường có bốn bác sĩ điều trị ở cùng ông ấy. Ngay cả khi ông ấy
đi trận bốn bác sĩ đó cũng đi cùng ông ấy. Khi Nero ăn, toàn bộ công việc của họ
là giúp cho ông ấy nôn ra để ông ấy có thể ăn nữa. Ông ấy hay thích ăn nhiều tới
mức ông ấy sẽ ăn hai mươi lần, hai mươi nhăm lần một ngày. Bạn sẽ gọi ông ấy là
điên - và ông ấy quả điên.
Bây
giờ, hoan lạc của ăn là gì? Có thể chỉ chút ít hoan lạc của vị giác.... Trên lưỡi
bạn có gai nhỏ để nếm mùi vị. Người ta có thể làm phẫu thuật cắt chúng đi rất dễ
dàng và thế rồi bạn sẽ không cảm thấy gì chút nào. Thế thì toàn thể hoan lạc của
việc ăn biến mất. Đó là điều xảy ra khi bạn sốt: gai vị giác của bạn trở nên
chai ì, vô cảm, cho nên bạn ăn nhưng bạn không cảm thấy vị nào. Mọi người đang
sống vì ăn; có rất ít người ăn để sống. Hàng triệu người đang sống chỉ để ăn.
Nhân
loại có thể được chia thành hai kiểu người điên: một kiểu bị ám ảnh với thức
ăn, loại kia bị ám ảnh bởi dục. Và có thảnh thơi sâu sắc giữa hai điều này. Người
bị ám ảnh với dục sẽ không bận tâm mấy tới thức ăn còn người bị kìm nén dục sẽ
trở nên bị ám ảnh với thức ăn.
Bất
kì khi nào một nước kìm nén dục nó đều trở nên rất bị ám ảnh bởi thức ăn. Đó là
điều đã xảy ra trên nước này: trong hàng thế kỉ nó đã từng kìm nén dục. Đó là
lí do tại sao người Ấn Độ rất hay phát minh về thức ăn - đồ ngọt mới, cả nghìn
đồ ngọt. Thế giới đầy những người vô nhận biết về mọi đồ ngọt đó! Và thức ăn của
họ có nhiều cay thế.... Khi người nước ngoài tới người đó không thể ăn được nó;
người đó không thể hiểu được làm sao mọi người có thể ăn được nó. Nó cay cháy họng!
Sao thức ăn nhiều cay thế? Đó là việc kìm nén dục đấy! Nếu dục của bạn không bị
kìm nén bạn sẽ không ăn thức ăn cay thế.
Mới
hôm nọ tôi nhận được hai lá thư, một từ một sannyasin phương Tây, Mudita. Cô ấy
nói, "Thưa Thầy kính yêu, nghe theo thầy tôi cảm thấy niềm vui lớn, nhưng
thế rồi đột nhiên tôi trở nên bị hưng phấn dục." Cô ấy phải đã được nuôi lớn
lên bằng các ý tưởng Victoria, bằng giáo dục Victoria - cách nghĩ lạc mốt.
Và
bức thư khác đã tới từ Rekha, một sannyasin Ấn Độ. Cô ấy nói, "Nghe thầy,
bỗng nhiên tôi có ham muốn lớn về ăn đồ cay." Bây giờ, cô ấy là người Ấn Độ
đấy! Đàn bà Ấn Độ không thể nhận ra được ngay trong bản thân mình rằng cô ấy cảm
thấy hưng phấn dục - điều đó là không thể được. Toàn thể ham muốn phải hướng tới
thức ăn cay. Nhưng cả hai là như nhau, không có khác biệt.
Thức
ăn và dục có một điều chung. Thức ăn được cần cho sự tồn tại của cá nhân; không
có thức ăn bạn sẽ không tồn tại. Và dục được cần cho sự tồn tại của loài; không
có dục loài sẽ biến mất.
Hiện
tượng khác: người sống cuộc sống tự nhiên sẽ không bị ám ảnh bởi dục cũng không
bị ám ảnh bởi thức ăn. Người đó sẽ không bị ám ảnh chút nào. Nhưng các tôn giáo
không cho phép điều đó: bạn phải bị ám ảnh bởi cái gì đó này khác. Nếu bạn
không bị ám ảnh bạn sẽ không đi tới đền chùa và tu viện hồi giáo và tới nhà thờ
và tới giáo đường Do Thái. Đó là chính bí mật của thương mại của họ. Toàn thể
việc kinh doanh tôn giáo này cứ diễn ra mãi mà không có dấu hiệu nào dừng lại,
bởi lí do đơn giản là bạn cứ bị ám ảnh với cái gì đó này khác.
Người
bị ám ảnh bởi dục sẽ ít ích kỉ hơn; người bị ám ảnh bởi thức ăn sẽ ích kỉ hơn,
bởi lẽ đơn giản là thức ăn nghĩa là sự tồn tại của bạn còn dục nghĩa là sự tồn
tại của loài. Có tính dục và có hoan lạc sau dục còn tốt hơn là sống chỉ để
ăn.
Đất
nước này đã trở nên rất ích kỉ bởi lẽ đơn giản là dục đã hoàn toàn bị phủ nhận;
brahmacharya - vô dục - qua hàng thế kỉ đã được tôn lên như một trong những giá
trị lớn nhất. Và kết quả tối thượng đã là mọi người đều trở nên bị ám ảnh với
thức ăn. Bất kì khi nào mọi người bị ám ảnh với thức ăn họ đều trở nên ích kỉ -
hiển nhiên, bởi vì họ không còn quan tâm tới giống nòi nữa.
Immanuel
Kant, một trong những nhà tư tưởng vĩ đại của thế giới, nói: Điều này với tôi
là tiêu chí nền tảng cho mọi đạo đức: rằng bất kì nguyên tắc nào, nếu được tuân
theo, đều phá huỷ nhân loại. Nó là vô đạo đức. Bây giờ, Immanuel Kant sẽ nói gì
về brahmacharya (vô dục)? Nếu brahmacharya được cả nhân loại tuân theo, nó sẽ
phá huỷ nhân loại. Nó sẽ là hiện tượng tự tử. Theo Immanuel Kant, brahmacharya
là vô đạo đức - còn vô đạo đức hơn ăn cắp, vô đạo đức hơn bất lương, vô đạo đức
hơn nuốt lời, vô đạo đức hơn bất kì cái gì.
Và
tôi đồng ý với Immanuel Kant, chứ không đồng ý với toàn thể truyền thống Ấn Độ.
Tiêu chí là thế này: bạn nên nghĩ cái gì sẽ là kết quả nếu nguyên tắc được mọi
người tuân theo. Nó sẽ là tự tử - nó sẽ là tự tử toàn cầu. Sẽ không ai còn lại
để mà vô dục thêm nữa.
Và
cùng điều đó là đúng về cái gọi là tính chất sannya trốn tránh cổ - từ bỏ; điều
đó nữa cũng là vô đạo đức. Nếu mọi người đều tuân theo ý tưởng trốn tránh và vứt
bỏ mọi thứ và trốn lên Himalayas, toàn thế giới sẽ chết.
Thực
tế, cái gọi là các mahatmas và thánh nhân của bạn sống bởi vì bạn đang trong thế
giới và bạn cứ hỗ trợ cho họ. Nếu bạn không trong thế giới - nếu bạn cũng ở
Himalayas, đi theo các thánh nhân và mahatmas của bạn - họ sẽ lúng túng. Ai sẽ
nuôi họ? Ai sẽ hỗ trợ họ? Họ sẽ phải tự tử với các tín đồ của họ - và Himalayas
thực sự là chỗ đẹp nếu bạn muốn tự tử, chỗ tốt nhất trên thế giới. Nếu bạn
không thể sống đẹp được, ít nhất bạn có thể chết ở chỗ đẹp. Các mahatma của bạn
được phàm nhân hỗ trợ - và dầu vậy họ cứ kết án thế giới. Đó là hành động vô đạo
đức. Trốn bỏ là hành động vô đạo.
Tôi
đồng ý với Immanuel Kant; tiêu chí của ông ấy có cái gì đó thực sự có giá trị về
nó.
Hoan
lạc nghĩa là hoặc hoan lạc của lưỡi, thức ăn - điều rất trẻ con - hoặc hoan lạc
của dục, điều cũng rất trẻ con bởi vì bạn không chỉ là thân thể, bạn còn nhiều
hơn thế.
Vươn
từ hoan lạc lên hạnh phúc đi. Hạnh phúc có tính tâm lí, hoan lạc có tính sinh
lí. Nghe âm nhạc vĩ đại hay đọc thơ hay ngắm mặt trời lặn hay chỉ tận hưởng đi
dạo buổi sáng và gió thổi qua rặng thông và âm nhạc nó tạo ra, âm thanh của nước
chảy - điều đó làm xúc động bạn. Mặc dầu nó tới qua thân thể, nó đạt tới sâu
hơn - sâu hơn thức ăn hay dục. Nó nhiều hoàn thành hơn. Nhưng điều đó nữa cũng
không phải là tận cùng bởi vì bất kì cái gì có tính tâm lí đều nhất định tạm thời.
Bên
ngoài hạnh phúc là phúc lạc, điều thuộc về tâm linh, điều là hiện tượng vô thời
gian. Bạn đi ra ngoài thời gian, bạn đi ra ngoài tâm trí và thân thể cả hai. Thế
thì bạn biết bạn là ai. Thế thì bạn vận hành từ trung tâm của mình. Lần đầu
tiên bạn không lập dị. Bạn trở nên được định tâm, bạn không ra ngoài trung tâm.
Lần đầu tiên bạn bắt rễ trong bản thể mình, và những rễ đó nối bạn với Thượng đế,
với cái toàn thể. Bạn trở nên linh thiêng chỉ khi bạn phúc lạc. Nhưng hoan lạc
ngăn cản bạn; nó ngăn cản bạn ở chỗ thấp nhất.
Tôi
không chống lại hoan lạc, nhớ lấy. Tôi không chống lại cái gì cả. Mọi thứ đều
phải được dùng như bàn của bạn. Thực tế, họ càng kết án nhiều, điều đó càng trở
nên hấp dẫn hơn, nó càng trở nên có từ lực hơn.
Tôi
không chống lại dục, nhưng tôi muốn bạn đi ra ngoài nó. Dùng nó như bàn đạp,
dùng nó như chiếc thang. Nó là đẹp trong bản thân nó, nhưng nó không phải là chỗ
cuối, chỉ là bắt đầu. Đừng dừng lại ở chương đầu của cuộc sống của bạn; nó có
nhiều hơn, nhiều giá trị ẩn kín hơn mà phải được khám phá ra.
...
và thèm khát. Thèm khát thậm chí còn ở thấp hơn nhiều so với hoan lạc. Hoan lạc
ít nhất cũng còn kính trọng người khác. Nếu bạn yêu người đàn bà, bạn yêu nhóm
của cô ấy, hay người đàn ông... bạn kính trọng người khác. Nhưng trong thèm
khát bạn không có kính trọng nào; bạn đơn giản dùng người khác. Thèm khát thậm
chí còn đê hèn hơn hoan lạc; nó rơi xuống dưới tính người. Bạn đơn giản dùng
người khác như phương tiện.
Khi
bạn làm tình với người đàn bà mà không có kính trọng với cô ấy, điều bạn thực sự
làm không là gì ngoài tự dâm. Bạn dùng người đàn bà chỉ để tự lừa mình. Không
có mối nối giữa bạn và cô ấy. Khi bạn đi tới gái mãi dâm, điều đó không phải là
hoan lạc; đó là thèm khát. Bạn đang trả tiền. Tình yêu không thể được mua; chỉ
thân thể có thể được mua.
Và
nhớ lấy, khi bạn mua thân thể, nó là thân thể phương tiện. Cô ấy muốn tiền, bạn
muốn thân thể; đó là khai thác lẫn nhau.
Lloyd
tới thăm một quí bà mình yêu mến vào một tối. Khi ông ấy bấm chuông chả thấy ai
trả lời. Thế rồi ông ấy đeo kính lên và đọc tờ thông báo đính trên cửa:
"Đang đi nghỉ. Tự làm điều đó cho mình đi."
Điều
đó không nhiều hơn thế. Đó là hành động tự dâm lẫn nhau - xấu. Nó thậm chí
không phải là hoan lạc.
Phật
nói: Tất cả những dòng nước này đang đổ xô về ông - ham muốn và hoan lạc và
thèm khát....
Chơi
trong tưởng tượng của mình với chúng và chúng sẽ cuốn ông đi.
Và
bạn đầy những tưởng tượng. Làm tình với vợ mình và bạn không làm tình với cô ấy,
bạn có thể nghĩ tới Sophia Loren hay Lollobrigida, và cô ấy có thể nghĩ tới ai
đó khác. Cả hai đều giả vờ. Tưởng tượng của họ là ở đâu đó khác. Nếu bạn có thể
nhìn vào tâm trí của những người bạn đang làm tình, bạn sẽ ngạc nhiên.... Rất
hiếm khi tìm ra chỉ hai người trong cùng một giường; bạn sẽ thấy đám đông. Ít
nhất bốn người là tuyệt đối chắc chắn. Đó bao giờ cũng là dục theo nhóm, bởi vì
tâm trí họ đang tưởng tượng, hư cấu.
Ngay
cả những người đã trưởng thành - cái gọi là người đã trưởng thành - đều sống
trong tưởng tượng. Không chỉ trẻ con sống trong tưởng tượng; ngay cả người già
cũng sống trong tưởng tượng. Mọi người cứ chơi với đồ chơi, họ chưa bao giờ thức
dậy. Tưởng tượng của họ tiếp tục giữ họ ngủ.
Một
lần nữa chúng ta đi vào chiếc xe hữu dụng, bao nang thời gian, và du hành trở lại
qua những năm sáu mươi tuổi gợi tình, nhưng năm năm mươi tuổi diện mốt, những
năm bốn mươi tuổi tranh đấu, những năm ba mươi bẩn thỉu, và đi vào những năm
hai mươi tuổi ầm ĩ nơi chúng ta dừng lại, đội mũ lệch và mặc áo sơ mi ngoài quần
bay từ chuyến đi nhanh chóng và hồ hởi. Chúng ta ở tại điểm thời gian đó khi việc
cấy tuyến thận của khỉ và những cuộc mổ như vậy để phục hồi sự cường dương vẫn
còn đang thịnh hành.
Giải
phẫu để phục hồi thanh xuân mới được thực hiện trên một ông già bẩy mươi tuổi,
người vẫn còn hi vọng rằng, xem như kết quả, nhiễm sắc thể của mình từ đó sẽ vụt
lên tới trần. Khi ông ta ra khỏi ảnh hưởng của ê te, ông ta bắt đầu khóc một
cách cay đắng.
Bà
Bernstein, y tá chăm sóc, nghiêng người qua ông ấy.
"Thưa
ông, ông không cần phải cảm thấy lo lắng đâu," bà ấy ân cần nói. "Cuộc
mổ này là thành công lớn. Tin lời tôi đi, khi ông ra khỏi đây ông sẽ cảm thấy
trẻ hơn hai mươi tuổi đấy. Có thể còn hơn nữa, ai mà biết được?"
Nhưng
ông già đáng thương này tiếp tục rền rĩ, nước mắt chảy dài trên má ông ta và mất
hút vào chòm râu dài trắng như cước.
"Xin
ông đừng khóc nữa," bà Bernstein cầu xin. "Cái đau sẽ sớm mất đi
thôi."
"Ai
khóc vì đau đâu?" bệnh nhân nức nở. "Tôi sợ tôi sẽ chậm tới trường."
Cứ
nhìn sâu xuống dưới vào bên trong bản thân mình và bạn sẽ thấy đứa trẻ nguyên
si; nó đã không lớn lên. Tuổi tinh thần bình thường của mọi người không quá mười
hai. Về mặt sinh lí bạn có thể tám mươi; về mặt tâm lí bạn còn treo quanh mười
hai. Do đó, thỉnh thoảng, bạn bắt đầu cư xử như đứa trẻ - mặc cho bản thân bạn.
Nếu bạn bị thúc và đẩy quá nhiều bạn quên mất rằng bạn là người lớn. Đứa trẻ vẫn
ngồi đó, được bao phủ bởi nhiều kinh nghiệm, nhưng những kinh nghiệm đó đã
không được tiêu hoá; bị bao phủ bởi nhiều tri thức, nhưng tri thức đó đã không
trở thành trí huệ của bạn bởi vì nó đã không được đạt tới qua nhận biết. Bạn đã
thu thập và tích luỹ nó trong giấc ngủ của mình, cho nên bạn đã tích luỹ nhiều
rác rưởi dọc đường. Vâng, thỉnh thoảng bạn có thể nhặt được kim cương nữa,
chẳng biết rằng nó là kim cương - chỉ như các viên đá mầu khác.
Chơi
trong tưởng tượng của mình với chúng và chúng sẽ cuốn ông đi. Nếu bạn cho phép
ham muốn và hoan lạc và tham lam và giận dữ và ghen tị và sở hữu và bạo hành và
tất cả những thứ này xô dòng nước về bạn, chúng sẽ cuốn bạn đi. Đừng chơi với
chúng trong tưởng tượng của bạn; điều đó làm mạnh chúng, đó là chui vào ách thống
trị của chúng.
Và
phép màu là ở chỗ mọi người đều có thể hiểu trông như tranh Picasso! Và sao người
đàn ông này lại si mê cô ta thế? Anh ta thấy gì trong cô ta?" Còn khi bạn
rơi vào tình yêu, thế thì đó lại hoàn toàn khác. Cô ấy là một Cleopatra! Không
ai khác sẽ đồng ý với bạn; đó là tưởng tượng của bạn. Và cùng điều đó cứ diễn
ra mãi ở các tầng khác nhau, theo các chiều khác nhau.
Điều
vô nghĩa được viết trong kinh sách tôn giáo của bạn là tuyệt đối đúng; nó có
tính khoa học. Điều vô nghĩa được viết trong kinh sách của người khác là vô
nghĩa rành rành thế; không thể có vấn đề về nó, không hoài nghi gì về nó cả.
Người Hindu có thể thấy tất cả các loại ngu xuẩn trong Kinh Thánh, và người Ki
tô giáo thấy đủ mọi loại ngu xuẩn trong kinh sách Hindu. Nhưng điều này dường
như thực sự là phép màu: rằng không người Hindu nào sẽ thấy trong kinh sách
riêng của mình cái gì sai; mọi thứ đều khoa học. Và người đó không chỉ nghĩ nó
là khoa học, người đó cố gắng chứng minh nó.
Một
lần một sư Hindu được đưa tới tôi. Ông ta tới cùng nhiều tín đồ. Một trong các
tín đồ của ông ấy nói, "Ông ấy là học giả rất vĩ đại; ông ấy đã viết nhiều
sách. Và toàn thể nỗ lực của ông ấy trong đời mình đã là để chứng minh rằng
Hindu giáo là tôn giáo khoa học duy nhất trên thế giới."
Tôi
nói, "Ông ấy có thể cho ví dụ nào không?"
Anh
ta nói, "Ông có thể hỏi bất kì cái gì và ông ấy sẽ nói tại sao nó lại khoa
học."
Tôi
hỏi ông ấy, "Sao người Hindu cắt hết tóc chỉ chừa lại một búi nhỏ - cái chỏm
- trên đỉnh đầu họ?"
Ông
ấy nói, "Đơn giản thôi! Ông đã bao giờ nhìn lên các toà nhà lớn chưa? Họ để
ở đó một cọc sắt."
Tôi
không thể hiểu ngay được vấn đề này.
Ông
ấy nói, "Đó là để bảo vệ toà nhà khỏi điện. Người Hindu đã khám phá ra điều
đó từ lâu trước đây: nếu ông để chỏm tóc - một túm tóc nhỏ - mọc trên đầu ông,
nó sẽ cứu ông, bảo vệ ông khỏi điện."
Bây
giờ, ông ấy đang nói vô nghĩa làm sao! Nhưng ông ấy được biết là một mahatma vĩ
đại bởi vì ông ấy đang giúp cho bản ngã của bạn; ông ấy chứng minh rằng tôn
giáo của bạn là khoa học. Ông ấy đã tới gặp tôi với tất cả các đệ tử của ông ấy.
Họ tất cả đều đi guốc gỗ, dép gỗ - kharaoon - và gây tiếng động lớn. Cách người
Hindu đã dùng những chiếc giầy gỗ này trong hàng thế kỉ.... Điều đó thực sự khó
bởi vì bạn phải giữ giầy bằng các ngón chân, giữa các ngón chân. Nó lại nặng.
Tôi
hỏi ông ấy, "Sao lại đi cái này? Có khoa học gì ở đó?"
Ông
ấy nói, "Nó giữ cho người ta vô dục. Sức ép của nó tới mức nó giữ cho tuyến
dục của người ta không hoạt động." Hay đấy, thật là hay!
Thế
là tôi nói, "Thế thì Ấn Độ chả cần bận tâm về dân số nữa. Cứ đem giầy gỗ
cho mọi người và để họ tất cả đều để chỏm thì điện không ảnh hưởng tới họ, dâm
dục không ảnh hưởng tới họ. Họ tất cả sẽ là thánh nhân. Công thức đơn giản thế!"
Nhưng
người Hindu nghĩ mình đang làm việc phục vụ lớn lao cho Hindu giáo. Đó là cách
nó là vậy với mọi tôn giáo. Tưởng tượng của bạn là chân lí; chân lí của người
khác chỉ là tưởng tượng.
Một
giáo sĩ và một linh mục đang thảo luận khác biệt giữa kinh Cựu ước và Tân ước.
Lí lẽ của linh mục là Tân ước cho nhiều bằng chứng về hợp tác thiêng liêng bởi
vì tất cả các phép màu nổi tiếng của nó.
"Nhớ
lấy," linh mục biện luận, "Chúa của chúng tôi đi trên nước, ông ấy
đưa người chết sống lại, ông ấy nuôi hàng trăm người bằng vài lát bánh mì và
chút ít cá, ông ấy biến nước thành rượu, và ông ấy đã thăng lên trời từ thân thể."
"Vậy
điều đó chứng minh cái gì?" giáo sĩ khăng khăng. "Kinh Cựu ước có những
phép màu như tách Hồng Hải, làm mặt trời đứng im, Moses thăng lên núi Mount
Sinai từ thân thể để nói chuyện cá nhân với Thượng đế và để nhận Mười lời răn từ
chính tay của Thượng đế."
Linh
mục gật đầu. "Tôi tin vào những phép màu đó nữa," ông ấy thừa nhận.
"Nhưng thực thà về điều đó đi - ông có thực nghĩ phép màu của ông có nhiều
thực chất như phép màu của chúng tôi không?"
Giáo
sĩ nhìn thẳng vào ông ấy. "Có chuyện gì với ông nào?" ông ta cắn cảu
gắt gỏng. "Ông không thể phân biệt được giữa sự kiện và hư cấu sao?"
Hư
cấu của chúng tôi là sự kiện còn hư cấu của bạn là hư cấu - sự kiện của bạn
cũng hư cấu nốt.
Cẩn
thận về tưởng tượng đi. Nó có thể che mờ tâm trí bạn. Nó có thể phá huỷ năng lực
của bạn để nhìn rõ ràng. Do đó tôi nói: Chừng nào bạn chưa vứt bỏ việc là người
Hindu giáo, người Mô ha mét giáo, người Ki tô giáo, bạn sẽ không có khả năng thấy
được rõ ràng. Tưởng tượng của bạn đã bị ô nhiễm hàng thế kỉ. Mọi ý tưởng và ý
thức hệ của bạn đều phải bị gạt sang bên để cho mắt bạn có thể nhìn được, có thể
đương đầu được với chân lí như nó đang vậy.
Tưởng
tượng giữ bạn ngủ. Nếu bạn ra khỏi tưởng tượng của mình bạn bắt đầu thức dậy.
Gurdjieff
hay nói với đệ tử của ông ấy rằng điều quan trọng nhất cần nhớ trong giấc mơ là
"Đây là mơ." Nhưng làm điều đó thế nào? Điều đó dường như là không thể
được. Làm sao nhớ trong mơ rằng "Đây là mơ"? Nhưng nếu bạn thực hành
phương pháp của Gurdjieff, một ngày nào đó bạn có thể nhớ được nó.
Phương
pháp này đơn giản. Bạn phải cứ nhớ cả ngày, bất kì cái gì bạn thấy, rằng
"Đây là mơ." Bước đi trên phố, "Đây là mơ"; chó sủa,
"Đây là mơ." Cứ nhớ cả ngày, "Đây là mơ, đây là mơ...." Phải
mất ba tới chín tháng để ý tưởng này chìm vào trong tim bạn. Thế rồi một hôm, bỗng
nhiên trong mơ của mình bạn nhớ và bạn nói, "Đây là mơ!" - và đó là
khoảnh khắc của chói sáng lớn lao. Ngay lập tức, mơ biến mất. Khoảnh khắc bạn
nói nó là mơ, nó biến mất và bạn thức dậy, hoàn toàn thức, ngay giữa đêm.
Tất
nhiên, những cây này và người trên đường không phải là mơ cho nên chúng không
biến mất. Bạn có thể cứ nói, "Đây là mơ." Đó chỉ là phương pháp thực
hành. Nhưng khi bạn thực sự nhớ trong mơ rằng "Đây là mơ," mơ biến mất.
Mơ có thể tồn tại chỉ nếu được tin; mơ biến mất nếu bạn không tin vào nó. Tưởng
tượng của chúng ta đang làm ngất ngây.
Lắng
nghe trao đổi này của cuộc đối thoại, vào khoảng năm 1936, khi Ts. William
Goldman còn là giáo sư tiếng Anh tại Đại học Brandeis.
Hôm
đó là ngày tốt nghiệp, và người bố của một trong các sinh viên đã mở hội, cũng
không khôn ngoan lắm, nhưng tất cả đều tốt. Ông ấy đang ở khu đỗ xe liền kề khu
trường đại học, nhìn săm soi như cú vào các xe, thì Ts. Goldman xuất hiện.
"Thưa
ông," người chủ buổi lễ vẫy gọi. "Xe của tôi là xe ở bên trái hay bên
phải?"
"Xe
của ngài là xe ở bên phải, thưa ngài," vị giáo sư đáp lại. "Xe ở bên
trái là hiện tượng chủ quan."
Nó
không tồn tại - chỉ là hiện tượng chủ quan. Điều đó đích xác là nghĩa của từ Ấn
Độ maya: hiện tượng chủ quan, nó không tồn tại. Nhưng nếu bạn tin, nó tồn tại.
Điều đó tuỳ thuộc vào bạn. Bạn có thể làm nó gần như hoạt động thực. Và có nhiều
điều không tồn tại, nhưng bạn tin vào chúng và với bạn chúng là thực tại. Và bạn
bị bao quanh bởi hư cấu - tôn giáo, tâm linh, siêu hình. Có nhiều hư cấu bao
quanh bạn - và bạn phải thức dậy từ tất cả những điều này.
Dòng
nước mạnh mẽ!
Phật
nói.
Chúng
ở mọi nơi....
chúng
chảy đi mọi nơi.
Những
dòng nước này là mạnh, và giấc ngủ của bạn lại say thế. Dường như rất khó đánh
thức - nhưng bạn có thể thức dậy được. Quan sát của riêng tôi là ở chỗ những
dòng suối này chỉ tỉ lệ với mức bạn ngủ. Nếu bạn trở nên ít ngủ hơn chúng ít mạnh
hơn. Nếu bạn trở nên hoàn toàn thức, quyền lực của chúng biến mất toàn bộ.
Người
say đi qua chỗ giao xe bus thì một con chó Saint Bernard lớn lướt qua anh ta và
làm anh ta ngã ra. Ngay sau đó một chiếc xe thể thao nước ngoài trượt quanh góc
đó và gây thêm tai hại.
Một
người ngoài giúp anh chàng đáng thương này đứng dậy và nói, "Ông có bị
thương không?"
"Ối
giời," anh ta đáp, "con chó không làm đau mấy, nhưng cái hộp thiếc
kia gắn với đuôi nó gần giết chết tôi."
Bây
giờ, khi bạn không trong ý thức của mình bạn cứ nhìn mọi thứ không có đó chút
nào hay bạn cứ phóng chiếu mọi thứ. Thế giới trở thành màn ảnh và bạn sống
trong thế giới riêng tư. Điều đó đích xác là nghĩa của từ 'idiot-thằng ngốc': sống
trong thế giới riêng tư, sống trong hiện tượng chủ quan. Đó là nghĩa của
'idiot-thằng ngốc'.
Sau
một chầu rượu ở quán rượu địa phương, Murphy rút con mèo nhỏ bằng lông từ trong
túi ra, đặt nó lên quầy và nhìn chăm chăm vào nó. Cuối cùng người đứng quầy
không còn kìm được tò mò và hỏi Murphy anh ta định làm gì.
"Đấy,
ông thấy đấy, cách thức đấy," Murphy nói. "Chừng nào tôi còn có thể
thấy con mèo thì mọi sự đều ổn thoả. Nhưng khi tôi thấy hai con thì tôi phải
làm cái gì đó."
"Như
thế nào?"
"Tôi
cầm cả hai con, cho chúng vào túi, và về nhà," người Ai rơ len nói.
Nếu
bạn bị ngất ngây bạn sẽ thấy cùng thế giới đó theo cách khác. Tưởng tượng của bạn
sẽ bị trộn lẫn với nó. Bạn sẽ không có khả năng phân biệt nổi cái gì là hư cấu
và cái gì là sự kiện. Bạn sẽ không có sức mạnh phân biệt nào. Đó đích xác là điều
làm cho những dòng nước này mạnh thế. Chúng chảy đi mọi nơi.
Rượu
mạnh!
Nếu
ông thấy nó trào lên,
Cẩn
thận!
Nhổ
nó tận rễ.
Cho
nên bất kì khi nào bạn thấy tưởng tượng nào đó nảy sinh trong bạn, hãy tỉnh
táo. Đừng để nó phát triển, đừng để nó trở thành cái cây lớn. Sẽ khó hơn nhiều
để bạn gạt bỏ nó bởi vì bạn có thể trở nên gắn bó với nó; bạn có thể đã đầu tư
nhiều thứ vào trong nó; bạn có thể đã bắt đầu đi cùng nó; bạn có thể cảm thấy
không được che chở nếu thiếu nó. Tốt hơn cả là cắt nó đi từ chính gốc rễ ngay
lúc ban đầu. Khoảnh khắc bạn thấy nó nảy sinh trong mình, chú ý, cẩn thận - thận
trọng nghĩa là nhận biết - nhổ nó tận rễ.
Mọi
người cứ thay đổi. Họ không nhổ mọi thứ tại chính gốc rễ của chúng; họ thay thế
hư cấu này bằng hư cấu khác. Điều đó có thể cho bạn sự giảm nhẹ trong một chốc,
nhưng nó không biến đổi cuộc sống của bạn. Ai đó chạy theo tiền, thế rồi người
đó dừng chạy theo tiền; người đó bắt đầu chạy theo quyền. Thế rồi người đó dừng
chạy theo quyền và bắt đầu chạy theo Thượng đế hay thiền hay chứng ngộ. Nhưng
người đó cứ chạy theo cái gì đó này khác. Người đó cứ thay thế hư cấu mới vào
chỗ hư cấu cũ; cái cũ không còn vận hành nữa. Người đó đã thấy nó là hư cấu,
nhưng người đó lại chưa nhận ra vấn đề là người ta phải nhổ tận gốc rễ mọi tưởng
tượng trong bản thể mình.
Vẹt
xanh nghĩ nó tận tình với vẹt kia tới mức nếu con này chết thì con kia cũng chết
vì đau lòng. Một người đàn bà sở hữu một đôi vẹt rất đáng yêu, có đám cháy
trong nhà và một con vẹt bị chết ngạt. Ngay sau đó con kia bắt đầu tiều tuỵ héo
hon. Người đàn bà này tự hỏi liệu có cách nào đó giữ cho nó sống không cho nên
bà ta đặt một chiếc gương vào trong lồng.
Con
vẹt kêu lên vui sướng và ôm ấp cái gương, và sống trong hai năm. Thế rồi nó chết
- vì cái gương bị vỡ.
Người
ta có thể trì hoãn - nhưng đừng cứ trì hoãn. Cuộc sống của bạn rất quí giá. Nếu
kẻ si tình này chết tốt hơn cả là trở về với ý thức của mình thay vì thế vào đó
là tấm gương hay cái gì đó khác.
Hoan
lạc chảy đi mọi nơi.
Ông
nổi trên chúng
và
bị mang đi từ kiếp nọ tới kiếp kia.
Ngắm
nhìn xem. Hiện tượng mạo hiểm còn quá bị gắn bó với hoan lạc của bạn, với tưởng
tượng của bạn, bởi vì đây là cách bạn đã đi từ kiếp này sang kiếp khác. Nguyên
nhân mầm mống của sinh và tử là ham muốn, tưởng tượng, khao khát thêm nữa. Và
nhớ lấy, bạn cảm thấy không hài lòng thế trong cuộc sống bởi vì tưởng tượng của
bạn. Bạn càng tưởng tượng nhiều, bạn càng sẽ cảm thấy không hài lòng nhiều.
Nhà
thơ là người rất không hài lòng, hoạ sĩ cũng thế, bởi lẽ đơn giản là họ có thể
tưởng tượng rất giỏi. Họ có thể tưởng tượng thế giới đẹp tới mức thế giới này,
nếu so sánh với nó, bắt đầu giống như địa ngục. Người thường không hài lòng thế
bởi lí do đơn giản là họ không có nhiều tưởng tượng. Thế giới này dường như đủ
tốt với họ.
Khi
tưởng tượng đơn giản biến mất khỏi bạn, thế giới này - chính thế giới này - là
thiên đường hoa sen. Chính bởi vì tưởng tượng của mình mà bạn cứ kết án thế giới
này. Và nhớ lấy, tưởng tượng của bạn sẽ đi cùng bạn cho dù bạn được đưa theo lối
cửa sau lên cõi trời. Bạn sẽ kết án nó, bạn sẽ tìm ra lỗi. Bạn sẽ thấy cả nghìn
lẻ một điều không được thế. Bạn sẽ thấy lỗ hổng, khiếm khuyết. Ngay cả trong
thiên đường bạn sẽ vẫn khổ sở. Và người không có tưởng tượng, không ham muốn,
cho dù trong địa ngục cũng sẽ tìm thấy thiên đường. Thiên đường hay địa ngục
không tồn tại ở ngoài bạn; chúng tồn tại bên trong bạn.
Nếu
tâm trí bạn không bị che mờ, nếu bạn có thể thấy rõ ràng, thế thì ở mọi nơi bạn
đều sẽ thấy phúc lạc mưa rào xuống. Từng khoảnh khắc bạn sẽ thấy thiên đường
giáng xuống bạn. Từng khoảnh khắc bạn sẽ thấy bản thân mình được bao quanh bởi
Thượng đế. Bạn không cần đi tới Kaaba, bạn không cần đi tới Kashi, bạn không cần
đi đâu cả. Thượng đế đang tới với bạn trong ba mươi sáu dòng chảy, nhưng bởi vì
bạn ngủ tới mức điều đáng ra là phúc lành lại trở thành tai hoạ. Nhận biết và
biến đổi tai hoạ của bạn thành phúc lạc đi. Chỉ bởi nhận biết biến đổi mới xảy
ra theo cách riêng của nó.
Giống
thỏ bị săn ông chạy,
Bị
ham muốn đuổi theo,
Bị
quấy rầy hết kếp nọ tới kiếp kia.
Bạn
nghĩ bạn là người theo đuổi, bạn nghĩ bạn là thợ săn; điều đó không đúng. Bạn
nghĩ bạn là người sở hữu; điều đó không đúng. Người sở hữu thực sự bị sở hữu: đồ
vật của bạn bắt đầu sở hữu bạn. Bạn quan sát, và bạn sẽ thấy sự kiện này trong
cuộc sống riêng của mình. Mọi thứ của bạn bắt đầu sở hữu bạn. Bạn không dùng
chúng - chúng bắt đầu dùng bạn. Và bạn không phải là thợ săn... thực tế bạn
bị ham muốn của mình săn đuổi; những ham muốn đó mới là thợ
săn thực. Và bạn chạy, đuổi theo cái bóng mà chẳng bao giờ thấy. Và ai đang đuổi
bạn từ sau lưng? Ai làm cho bạn chạy? Quyền lực thực ở trong tay ham muốn của bạn,
trong tưởng tượng, trong vô ý thức của bạn.
Hỡi
người tìm kiếm! từ bỏ ham muốn đi.
Giũ
sạch xiềng xích.
Một
hôm bà cô Tilly thấy con mèo đực lớn của mình đang dồn con gián vào bếp. Nó định
giết chết con gián thì con gián cầu khẩn bà cô Tilly: "Xin bà bảo con mèo
của bà tha mạng cho tôi và tôi sẽ ban cho bà ba điều ước."
"Một
triệu đô la được không?" bà cô hỏi. "Được!" con gián nói, liền tạo
ra tiền. "Ta muốn trẻ và đẹp!"
"Bà
được điều đó!" Và bà ấy thành trẻ và đẹp.
"Bây
giờ" Tilly nói, "biến con mèo đực của ta thành một hoàng tử cao, đẹp
trai nằm bên cạnh ta trên giường!" Điều đó được thực hiện.
"Ta
hạnh phúc thế!" bà ấy kêu lên.
"Tôi
mừng," hoàng tử bên cạnh bà ấy nói. "Nhưng bà bây giờ không tiếc là
bà đã chọn tôi chứ?"
Cho
dù ham muốn của bạn được hoàn thành, cái gì đó sẽ bị bỏ lỡ.
Hỡi
người tìm kiếm! từ bỏ ham muốn đi. Giũ sạch xiềng xích. Bạn càng ham muốn nhiều,
bạn càng trở nên bị cầm tù hơn. Mọi người bị cầm tù trong mọi thứ, mọi người bị
cầm tù bởi vợ và chồng, mọi người bị cầm tù bởi quyền lực của họ. Mọi người
đang tạo ra nhiều nhà tù thế - nhà tù trong nhà tù, hộp trong hộp - và dầu vậy
họ vẫn muốn hạnh phúc, họ muốn vui sướng. Làm sao bạn có thể vui sướng được? Cuộc
sống của bạn đang ngạt thở! Và không ai khác chịu trách nhiệm ngoại trừ bạn.
Cô
gái tốt bụng hỏi, "Thưa người tốt, xin ông cho biết sao ông uống toàn rượu
uýt ski thế?"
"Thưa
bà," người đàn ông tốt đáp, "tôi phải làm gì khác với nó đây?"
Bạn
không biết bạn có thể làm cái gì khác với cuộc đời mình. Bạn chỉ biết cách tạo
ra nhà tù. Bạn chỉ biết cách tạo ra khổ hơn. Bạn đã trở thành thực sự tài nghệ
đấy! Hàng thế kỉ, trong nhiều kiếp rồi, bạn đã làm chỉ một điều: tạo ra xiềng
xích, tạo ra khổ sở, tạo ra đau đớn cho bản thân mình và cho người khác. Bạn là
kẻ bạo ác; đó là toàn thể nghệ thuật của bạn. Hoặc bạn sẽ hành hạ người khác hoặc
bạn tự hành hạ mình, nhưng bạn sẽ hành hạ. Bạn không biết rằng cuộc sống có thể
là điệu vũ, lễ hội. Bạn không thể biết được điều đó cho tới khi bạn vứt bỏ việc
ham muốn của mình.
Ham
muốn tồn tại như đám mây khói quanh bạn; bạn không thể thấy được cái gì. Và bạn
cứ cho thêm nhiên liệu, bạn cứ tạo ra ngày một nhiều khói quanh mình hơn. Mắt bạn
đang cháy, mắt bạn đầy nước mắt, bạn không thể nhìn được, nhưng dầu vậy bạn vẫn
nghĩ điều bạn đang làm sẽ giúp cho bạn một ngày nào đó đạt tới tất cả những niềm
vui của cuộc sống. Điều bạn đang làm cho bản thân mình chỉ là cho bạn nhiều đau
đớn hơn, nhiều khổ hơn, nhiều chịu đựng hơn.
Ông
đã ra khỏi chỗ trũng vào chỗ sáng sủa.
Chỗ
sáng là trống rỗng.
Sao
ông xô lại vào trong chỗ trũng?
Thỉnh
thoảng, điều đó xảy ra cho bạn nữa; rằng bạn thoát ra khỏi lỗ đen của mình - lỗ
đen của ham muốn - vào trong sáng tỏ. Thỉnh thoảng bạn có thể thấy.
Ngay
bây giờ nhiều người trong các bạn có thể thấy rằng có... cái có sâu sắc nảy
sinh trong bạn. Bạn biết hoàn toàn rõ rằng bạn đã tạo ra khổ sở của mình, và bạn
không muốn.... Đấy chỉ là bạn đã trở nên rất khéo trong nghệ thuật này; bạn
không biết phải làm gì khác cho nên bạn cứ làm nó. Không làm nó bạn cảm thấy rất
trống rỗng - và bạn rất sợ trống rỗng.
Trong
nhiều thế kỉ trống rỗng đã từng bị kết án. Trống rỗng là đẹp. Và những người
này đã từng bảo bạn, "Tâm trí trống rỗng là xưởng thợ của quỉ." Tâm
trí trống rỗng là xưởng thợ của Thượng đế chứ! Tâm trí bận rộn mới là xưởng thợ
của quỉ.
Nhưng
người ta phải thực sự trống rỗng. Chỉ lười biếng không có nghĩa là bạn trống rỗng
đâu; không làm gì không có nghĩa là bạn trống rỗng đâu. Cả nghìn ý nghĩ đang la
hét bên trong. Bạn có thể lười biếng ở bên ngoài, nhưng bên trong nhiều việc
đang diễn ra. Nhiều bức tường được tạo nên, những nhà tù mới được chuẩn bị, cho
nên khi bạn phát chán với cái cũ bạn có thể đi vào trong cái mới. Xiềng xích cũ
có thể vỡ vào bất kì lúc nào cho nên bạn đang tạo ra xiềng xích mới trong trường
hợp xiềng xích cũ bị vỡ; thế thì bạn sẽ cảm thấy rất trống rỗng.
Thỉnh
thoảng điều đó xảy ra một cách tự nhiên - bởi vì chính bản tính của bạn là tự
do. Cho nên thỉnh thoảng, mặc bạn... ngắm mặt trời lặn, đột nhiên bạn quên hết
mọi ham muốn của mình. Bạn quên tất cả thèm khát, mọi khao khát về hoan lạc. Mặt
trời lặn đẹp thế, tràn ngập tới mức bạn quên mất quá khứ và tương lai; chỉ hiện
tại còn lại. Bạn là một với khoảnh khắc đó thế, không có người quan sát và
không có vật được quan sát. Người quan sát trở thành cái được quan sát. Bạn
không tách rời khỏi mặt trời lặn.
Bạn
được bắc cầu; trong giao cảm như vậy bạn đi vào trong sáng tỏ, và bởi vì sáng tỏ
này bạn cảm thấy vui vẻ. Nhưng rồi bạn lại trở lại trong lỗ đen bởi lẽ đơn giản
là đi vào trong sáng tỏ này bạn cần dũng cảm để vẫn còn trong bầu trời trống rỗng.
Đó
là điều tôi gọi là tính chất sannyas.
Dũng
cảm này tôi gọi là sannyas - không trốn chạy mà đi vào sáng tỏ, nhìn bầu trời
không mây, nghe tiếng hót của chim chóc không bóp méo. Và thế rồi lặp đi lặp lại
bạn trở nên ngày một hoà điệu hơn với cái trống rỗng và niềm vui của việc là trống
rỗng. Và dần dần, dần dần bạn thấy rằng trống rỗng không chỉ là trống rỗng; nó
là tràn đầy, nhưng tràn đầy của cái bạn chưa bao giờ nhận biết, tràn đầy của
cái bạn chưa bao giờ nếm trải. Cho nên lúc ban đầu nó có vẻ trống rỗng; đến cuối
nó đầy, đầy toàn bộ, đầy tràn ngập. Nó đầy an bình, nó đầy im lặng, nó đầy ánh
sáng.
Ông
đã ra khỏi chỗ trũng vào chỗ sáng tỏ. Thỉnh không còn là nhà bạn nữa. Sáng tỏ
trở thành nhà bạn, rõ ràng trở thành nhà bạn. Đó là ngày của hân hoan lớn lao.
Ham
muốn là chỗ trống
và
mọi người nói, "Trông đấy! Người đó tự do.
nhưng
bây giờ người đó từ bỏ tự do."
Tôi
có thể thấy nó đang xảy ra trong bạn. Nhiều lần tôi thấy người nào đó tới trong
sáng tỏ và thế rồi lại đi vào trong lỗ đen.
Đây
là điều đang xảy ra cho Somendra. Anh ấy đang đi vào sáng tỏ, anh ấy đã nếm trải
cái gì đó của sáng tỏ, nhưng thế rồi chính kinh nghiệm về sáng tỏ làm cho anh ấy
thành bản ngã. Nó cho anh ấy bản ngã ngoan đạo nào đó. Anh ấy bắt đầu cảm thấy
đặc biệt; do đó, mới hôm nọ anh ấy đã yêu cầu thừa nhận. Anh ấy thường ngồi ở
đây trên hàng ba; anh ấy muốn ngồi vào hàng đầu. Bây giờ anh ấy đã biến mất khỏi
hàng ba rồi. Anh ấy ngồi đâu đó ở hàng cuối, và ở đó nữa anh ấy cũng ngồi không
đối diện với tôi; lưng anh ấy quay về tôi! lại đi vào trong lỗ đen rồi!
Và
điều này đang xảy ra cho nhiều người. Nhiều người đi vào trong sáng tỏ và thế rồi
dễ dàng thế họ đi vào trong lỗ đen. Theo một cách nào đó điều đó dường như
logic, bởi vì họ đã sống trong lỗ đen lâu thế. Kinh nghiệm này là mới và có
tính đe doạ và lỗ đen bắt đầu khẳng định chúng lặp đi lặp lại.
Điều
này đang xảy ra cho Turiya. Cô ấy đang đi vào sáng tỏ, và bây giờ đi vào trong
lỗ đen - theo cách riêng của cô ấy. Và cái đẹp của toàn thể sự việc là ở chỗ
khi mọi người bắt đầu đi vào trong sáng tỏ họ không cám ơn tôi chút nào. Họ
không viết thư cho tôi nói, "Cám ơn thầy, Thầy kính yêu." Nhưng khi họ
bắt đầu đi vào trong lỗ đen họ viết những bức thư lớn cho tôi: "Sao thầy
làm điều đó với tôi? Sao thầy lấy nó đi?" Họ chưa bao giờ cám ơn tôi cả.
Ngay chỗ đầu tiên tôi đã không đem nó cho họ, cho nên làm sao tôi có thể lấy nó
đi được? Những điều này không cho không lấy được.
Những
điều này, bạn phải hiểu, xảy ra từ chính trung tâm của bạn. Và bạn phải học một
qui tắc rất nền tảng: rằng khi chúng xảy ra ở đó sẽ có mọi khả năng trở lại
hình mẫu cũ. Bạn quen thuộc thế với nó, quen nó thế - bạn đã sống trong nó lâu
thế; nó dường như an toàn, an ninh, ấm cúng, nồng ấm. Còn sáng tỏ dường như lạnh
lẽo, bao la, trống rỗng, bất an ninh. Nhưng trong sáng tỏ là an ninh thực bởi
vì trong sáng tỏ là vĩnh hằng. Lỗ đen đó chỉ là tâm trí bạn, tâm trí nhỏ. Nhưng
với tâm trí nhỏ bạn quen thuộc.
Bạn
phải học yêu cái không quen thuộc, cái không biết, và chung cuộc một ngày nào
đó, cả cái không thể biết. Thế thì bạn đi vào ngày càng nhiều bí ẩn. Chỉ thế
thì một ngày nào đó bạn có thể nói, "Mình chẳng biết gì" - bởi vì sự
tồn tại không phải là cái biết được; nó là bí ẩn, không để được giải. Nó không
phải là vấn đề để được giải mà là bí ẩn để được sống, được yêu, được chia sẻ.
Ham
muốn là chỗ trống và mọi người nói, "Trông đấy! Người đó tự do. nhưng bây
giờ người đó từ bỏ tự do." Và bạn sẵn sàng từ bỏ tự do của mình - bạn sẵn
sàng từ bỏ bất kì cái gì. Bạn sẵn sàng từ bỏ tự do của mình - vì bất kì đồ chơi
nào. Bạn không biết giá trị của tự do.
Khi
cô gái của một gia đình quí tộc người Pháp tuyên bố đính hôn của mình với một
người da đen, Sam Lớn, cha mẹ cô ấy quyết định họ phải cố gắng chặn cuộc hôn
nhân này lại.
Họ
gọi Sam Lớn tới và bảo anh ta rằng con gái họ quen sống rất xa hoa và phải có
ngôi nhà đẹp nhất, to nhất ở Paris để sống. Người da đen vươn mình dậy và tuyên
bố, "Khi Sam Lớn yêu, Sam Lớn mua," và anh ta ra đi.
Chắc
chắn, anh ta mua ngôi nhà lớn nhất và đẹp nhất ở Paris.
Thế
là cha mẹ lại gọi anh ta tới và bảo anh ta rằng con gái họ khao khát viên kim
cương lớn nhất, chói lọi nhất ở khắp nước Pháp.
"Khi
Sam Lớn yêu, Sam Lớn kiếm," chú rể tương lai nói, và anh ta ra đi, trở về
với viên kim cương lớn nhất, sáng chói nhất mà cha mẹ chưa từng trông thấy.
Trong
nỗ lực cuối cùng để dừng cuộc hôn nhân lại, bố cô gái bảo ta gặp riêng, và nói
với anh ta rằng để làm con gái họ hanh phúc anh ta dứt khoát phải có chim dài
ba sáu cm.
Người
da đen trả lời kiên quyết, "Khi Sam Lớn yêu, Sam Lớn cắt."
Đủ
cho hôm nay.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment