Osho
- Con đường tôi đi - Con đường của mây trắng
Chương
1. Con đường của mây trắng
Osho
kính yêu,
Tại
sao con đường của thầy được gọi là Con đường của Mây trắng?
Ngay
trước khi Phật chết ai đó đã hỏi: Khi vị phật chết, ông ấy đi đâu? Ông ấy vẫn
còn tồn tại hay đơn giản biến mất trong cái không? Đây không phải là câu hỏi
mới, nó là câu hỏi cổ nhất, bao nhiêu lần đã được lặp lại và hỏi. Tương truyền
rằng Phật đã nói: Giống như mây trắng biến mất...
Chính
buổi sáng đó đã có mây trắng trên trời. Bây giờ chúng không còn nữa. Chúng đã
đi đâu? Chúng đến từ đâu? Chúng tiến hoá thế nào, và chúng tan biến ra sao? Mây
trắng là điều bí ẩn, việc tới, việc đi, chính sự hiện hữu của chúng. Đó là lí
do đầu tiên tại sao tôi lại gọi con đường của tôi là Con đường của Mây Trắng.
Nhưng
có nhiều lí do, và cũng tốt mà suy tư, thiền về chúng. Mây trắng tồn tại không
gốc gác chi. Nó là hiện tượng phi gốc gác, không được bắt rễ vào đâu hay bắt rễ
vào chỗ không đâu cả. Nhưng nó vẫn tồn tại. Toàn bộ sự tồn tại cũng giống như
mây trắng: không gốc rễ nào, không nhân quả nào, không nguyên nhân tối thượng
nào, nó tồn tại. Nó tồn tại như một bí ẩn.
Mây
trắng thực sự không có con đường riêng của nó. Nó trôi nổi. Nó không có đâu để
đạt tới, không có đích, không định mệnh cần hoàn thành, không mục đích. Bạn
không thể làm thất vọng mây trắng bởi vì bất kì chỗ nào nó đạt tới cũng đều là
mục đích. Nếu bạn có mục đích, bạn nhất định chuốc lấy thất vọng. Tâm trí càng
hướng mục đích, càng nhiều phiền não, ưu tư và thất vọng có đó, bởi vì một khi
bạn đã có mục đích, tức là bạn đang di chuyển với đích cố định. Thế mà cái toàn
thể lại tồn tại không định mệnh nào. Cái toàn thể không chuyển đi đâu cả; không
có mục đích cho nó, không mục đích.
Một
khi bạn đã có mục đích, bạn đang chống lại toàn thể - nhớ lấy điều này - thế
thì bạn sẽ chuốc lấy thất vọng. Bạn không thể thắng khi chống lại cái toàn thể.
Sự tồn tại của bạn nhỏ nhoi làm sao - bạn không thể tranh đấu, bạn không thể
chinh phục. Không thể quan niệm nổi làm sao một đơn vị riêng lẻ có thể chinh
phục được cái toàn thể. Và nếu toàn thể là vô mục đích còn bạn có mục đích, bạn
sẽ chuốc lấy thất bại.
Mây
trắng trôi nổi tới bất kì nơi nào gió đưa tới - nó không kháng cự, nó không
tranh đấu. Mây trắng không phải là kẻ chinh phục, tuy thế nó vẫn bồng bềnh trên
mọi vật. Bạn không thể chinh phục được nó, bạn không thể đánh bại được nó. Nó
không có tâm trí chinh phục - đó là lí do tại sao bạn không thể đánh bại được
nó. Một khi bạn đã cố định mục đích, mục tiêu, định mệnh, ý nghĩa, một khi bạn
đã chuốc lấy điên khùng để đạt tới đâu đó, thế thì vấn đề sẽ nảy sinh. Và bạn
sẽ bị thất bại, đó là điều chắc chắn. Thất bại của bạn ở chính bản chất của bản
thân sự tồn tại.
Mây
trắng chẳng có nơi đâu mà tới cả. Nó di chuyển, nó di chuyển tới mọi nơi. Mọi
tầm đều thuộc vào nó, mọi hướng đều thuộc vào nó. Không có gì bị bác bỏ cả. Mọi
thứ hiện hữu, tồn tại trong sự chấp nhận toàn bộ. Do đó tôi gọi con đường của
tôi là Con đường của Mây Trắng.
Mây
trắng không có con đường riêng của mình - chúng trôi nổi. Con đường có nghĩa là
đạt tới đâu đó. Con đường của mây trắng nghĩa là con đường vô lộ, lối đi không
có lối. Di chuyển, nhưng không với tâm trí cố định - di chuyển vô tâm trí. Điều
này phải được hiểu, bởi vì mục đích đồng nghĩa với tâm trí. Đó là lí do tại sao
bạn không thể quan niệm được làm sao sống mà không có mục đích... bởi vì tâm
trí không thể tồn tại không có mục đích.
Và
con người ngớ ngẩn làm sao - họ thậm chí còn đến gặp tôi và hỏi: Mục đích của
thiền là gì? Thiền không thể có bất kì mục đích nào cả bởi vì thiền về cơ bản
có nghĩa là trạng thái vô trí. Nó chính là nơi bạn hiện hữu, không đi đâu cả;
nơi chỉ ở đấy, chỉ hiện hữu là mục đích duy nhất.
Mục
đích là ở đây và bây giờ. Một khi mục đích là nơi nào đó khác, tâm trí bắt đầu
cuộc hành trình của nó. Thế thì tâm trí bắt đầu suy nghĩ, thế thì tâm trí bắt
đầu một quá trình. Nếu tương lai có đó, tâm trí có thể tuôn chảy, thế thì tâm
trí có thể có dòng chảy của nó, thế thì tâm trí có không gian để di chuyển. Với
mục đích, tương lai tới, với tương lai, thời gian tới.
Mây
trắng lơ lửng trên trời, vô thời gian - bởi vì không có tương lai và không có
tâm trí cho nó. Nó là ở đây và bây giờ. Mỗi khoảnh khắc đều là vĩnh hằng toàn
bộ. Nhưng tâm trí không thể tồn tại mà không có mục đích, cho nên tâm trí cứ
tạo ra mục đích. Nếu cái gọi là các mục đích trần tục bị mất thế thì tâm trí
tạo ra các mục đích tôn giáo, cũng là mục đích trần tục khác. Nếu tiền bạc đã
trở thành vô dụng, thế thì thiền trở thành hữu dụng. Nếu cái gọi là thế giới
cạnh tranh, chính trị, đã trở thành vô dụng, thế thì thế giới khác của cạnh
tranh mới, của tôn giáo, thành đạt, lại trở thành có nghĩa. Nhưng tâm trí bao
giờ cũng khao khát ý nghĩa nào đó, mục đích nào đó. Còn đối với tôi, chỉ có mỗi
điều tâm trí là tôn giáo vô mục đích. Nhưng điều đó có nghĩa là tâm trí không
còn là tâm trí chút nào nữa. Nghĩ về bản thân bạn tựa như mây trắng đi, không
có tâm trí.
Ở
Tây tạng người ta có một cách thiền: các sư ngồi trên núi, một mình, tuyệt đối
một mình, chỉ thiền về đám mây trắng trôi nổi trên trời, suy tư liên tục, và
dần dần được hội nhập. Thế rồi họ trở thành mây trắng - ngất ngưởng trên núi
tựa mây trắng. Không tâm trí, chỉ hiện hữu ở đó. Không kháng cự, không tranh
đấu, không có gì cần đạt tới, không có gì bị mất. Chỉ tận hưởng chính sự tồn
tại, tôn vinh khoảnh khắc này - niềm vui, niềm cực lạc về nó.
Do
đó tôi gọi con đường của tôi là Con đường của Mây Trắng. Và tôi muốn bạn cũng
trở thành mây trắng trôi nổi trên bầu trời. Tôi nói trôi nổi chứ không di
chuyển, không di chuyển tới một điểm - chỉ trôi nổi đến bất kì đâu mà gió đưa
bạn tới. Dù bạn ngẫu nhiên ở bất kì đâu, đấy chính là mục đích. Cho nên mục
đích không phải là cái gì đó kết thúc ở đâu đó, điểm cuối của tuyến đường. Mục
đích là mọi khoảnh khắc.
Tại
đây đối với tôi các bạn là siddhas, người đã chứng ngộ. Tại đây các bạn đã đạt
tới. Tại đây bạn hoàn hảo như bạn có thể, giống hệt như một Phật, một Mahavira
hay một Krishna. Chẳng còn gì khác phải đạt tới. Chính ngay khoảnh khắc này mọi
thứ đang có đó, chỉ có điều bạn không tỉnh táo. Và bạn không tỉnh táo bởi vì
tâm trí của bạn đang ở tương lai. Bạn không ở đây. Bạn không nhận biết về điều
đang xảy ra cho bạn vào chính khoảnh khắc này. Còn điều này, bao giờ và bao giờ
cũng xảy ra. Trong nhiều, rất nhiều triệu kiếp điều này đã từng xảy ra. Mọi
khoảnh khắc bạn đều đã là vị phật. Không một khoảnh khắc nào điều đó bị bỏ lỡ
đi. Nó không thể bị bỏ lỡ được, đó chính là cách thức bản thân tự nhiên là vậy,
mọi vật là vậy. Bạn không thể lỡ nó được.
Nhưng
bạn không tỉnh táo và bạn không thể tỉnh táo được bởi vì mục đích còn ở đâu đó,
điều gì đó còn phải đạt được. Bởi điều đó mà rào chắn được dựng lên và bởi vì
thế mà bạn đã lỡ. Một khi điều này được bộc lộ ra, một khi điều này được hiểu
ra, một khi bạn trở nên nhận biết về điều này, bí ẩn lớn nhất về bản thể cũng
được bộc lộ ra, rằng mọi người đều hoàn hảo. Đó chính là điều chúng ta ngụ ý
khi chúng ta nói mọi người đều là Brahman - mọi người đều là linh hồn, linh hồn
tối thượng, điều thiêng liêng. Đó chính là điều chúng ta ngụ ý khi chúng ta nói
tattwamasi - ngươi là cái đó. Không phải là bạn phải trở thành cái đó, bởi vì
nếu bạn phải trở thành cái đó, bạn đang không phải là cái đó. Mà nếu bạn đã
không phải là cái đó, làm sao bạn có thể trở thành được? Hạt mầm trở thành cây
bởi vì hạt mầm đã là cái đó. Hòn đá không thể trở thành cây. Hạt mầm trở thành
cây bởi vì hạt mầm đã là cái đó!
Cho
nên vấn đề không phải là việc trở thành, vấn đề chỉ là sự bộc lộ. Hạt mầm được
bộc lộ tại khoảnh khắc này là hạt mầm, khoảnh khắc tiếp là cây. Cho nên đây chỉ
là vấn đề bộc lộ. Và nếu bạn có thể hiểu thấu sâu sắc, hạt mầm là cây tại chính
khoảnh khắc này.
Các
nhà huyền môn Tây Tạng hay các thiền sư hay tu sĩ Sufi, tất cả họ đều nói về
mây trắng. Mây trắng đã thâu tóm bản thể bên trong của nhiều người. Dường như
là hoà hợp được đạt tới với mây trắng. Làm điều đó thành việc thiền và thế thì
nhiều điều sẽ đến với bạn.
Cuộc
sống không nên bị coi như vấn đề. Một khi bạn bắt đầu theo cách đó, bạn sẽ bị
lạc.
Một
khi bạn nghĩ cuộc sống là vấn đề, nó sẽ không bao giờ có thể giải được. Đó là
cách thức triết học tiến triển - và đó là cách thức triết học bao giờ cũng đi
nhầm. Không có triết lí đúng: không thể có được. Mọi triết lí đều sai. Cứ triết
lí là sai, bởi vì triết lí chọn bước cơ bản sai về việc coi cuộc sống là vấn đề.
Một khi cuộc sống là vấn đề, không có lời giải cho nó. Cuộc sống không phải là
vấn đề mà là bí ẩn, đấy là cách tôn giáo xem xét nó.
Mây
trắng là điều bí ẩn nhất, chợt hiện, chợt mất. Có bao giờ bạn nghĩ rằng mây
không có nam-roop - không tên, không hình dạng không? Ngay cả trong một khoảnh
khắc, hình dạng cũng không giữ nguyên. Nó đang thay đổi, nó đang trở thành, nó
là sự tuôn chảy tựa dòng sông. Bạn có thể gán hình dạng cho mây, nhưng đó là
phóng chiếu của bạn. Mây không có hình dạng; nó là vô hình dạng hay liên tục
đang hình thành, nó là một luồng. Và đó cũng là cách thức cuộc sống hiện hữu.
Mọi hình dạng đều được phóng chiếu.
Kiếp
này bạn gọi mình là đàn ông nhưng ngay kiếp trước bạn có thể đã là đàn bà. Kiếp
này bạn là người da trắng và kiếp sau bạn có thể là người da đen. Khoảnh khắc
này bạn thông minh nhưng khoảnh khắc tiếp bạn hành xử theo cách đần độn. Khoảnh
khắc này bạn im lặng, khoảnh khắc tiếp bạn điên khùng, dữ tợn, gây gổ. Bạn có
hình dạng không? Hay bạn liên tục thay đổi? Bạn là luồng chuyển, đám mây. Bạn
có nhận được tên gọi, căn cước nào không? Bạn có thể tự gọi mình là thế này hay
thế khác? Khoảnh khắc bạn nói bạn là thế này, cũng chính khoảnh khắc đó bạn trở
nên nhận biết rằng bạn cũng là điều tương phản .
Bạn
nói với ai đó: Anh yêu em - và cũng chính khoảnh khắc đó ghét có đó. Bạn nói
bạn là bạn với ai đó và cũng chính khoảnh khắc đó kẻ thù đang cười bên trong
bạn, đang đợi đến khoảnh khắc của nó. Khoảnh khắc này bạn nói bạn hạnh phúc và
cũng chính khoảnh khắc đó hạnh phúc lại mất đi và bạn trở nên bất hạnh. Bạn
không có căn cước. Nếu bạn hiểu điều này, bạn trở thành đám mây vô hình dạng,
vô danh. Và thế thì trôi nổi bắt đầu.
Đối
với tôi, cuộc sống của mây trắng là cuộc sống của sannyasin, của người đã từ
bỏ. Cuộc đời của chủ gia đình là một thường lệ cố định. Nó là thứ chết, nó là
mẫu hình. Nó có tên, nó có hình dạng. Nó đi trên rãnh đặc biệt tựa như đường
ray xe lửa. Trên đường ray xe lửa chuyển động; chúng có mục đích, chúng cần
phải đạt tới đâu đó. Nhưng sannyasin tựa như mây trôi nổi trên trời - không có
đường ray sắt cho người đó, không đường dẫn, không căn cước. Người đó không
phải là ai cả và sống cuộc sống của người không hiện hữu, sống dường như người
đó không hiện hữu.
Nếu
bạn có thể sống một cuộc sống dường như bạn không hiện hữu, bạn đang trên con
đường của tôi. Và bạn càng nhiều hiện hữu, càng nhiều bệnh tật sẽ có đó. Bạn
càng ít hiện hữu, bạn sẽ càng mạnh khoẻ. Bạn càng ít hiện hữu, bạn sẽ càng bớt
nặng cân. Bạn càng ít hiện hữu, bạn sẽ càng thiêng liêng và phúc lạc.
Khi
tôi nói cuộc sống không phải là vấn đề mà là bí ẩn, tôi ngụ ý bạn không thể
giải được nó, bạn có thể trở thành nó. Vấn đề là cái gì đó cần được giải bằng
lí trí; nhưng cho dù bạn có giải nó, chẳng cái gì đạt được cả. Bạn thu thập
được thêm một chút ít tri thức, nhưng không cực lạc nào phát sinh từ nó. Bí ẩn
là cái gì đó bạn có thể trở thành. Bạn có thể là một với nó, hội nhập với nó.
Thế thì cực lạc phát sinh, thế thì phúc lạc - thế thì điều tối thượng có thể
xảy ra với con người, niềm vui tối thượng.
Tôn
giáo coi cuộc sống như bí ẩn. Bạn có thể làm gì với bí ẩn? Bạn chẳng có thể làm
được gì với bí ẩn nhưng bạn có thể làm điều gì đó với mình. Bạn có thể trở nên
bí ẩn hơn. Và thế thì điều tương tự có thể gặp với điều tương tự, điều giống
nhau có thể gặp điều giống nhau.
Tìm
kiếm bí ẩn trong cuộc sống đi. Bạn nhìn vào bất kì đâu - vào mây trắng, vào
ngôi sao trong đêm, vào bông hoa, vào dòng sông tuôn chảy - bất kì đâu bạn nhìn
vào, tìm kiếm điều bí ẩn. Và bất kì khi nào bạn thấy rằng bí ẩn có đó, thiền về
nó.
Thiền
nghĩa là: làm tan biến bản thân bạn trước bí ẩn đó, triệt tiêu bản thân bạn
trước bí ẩn đó, tiêu tan bản thân bạn trước bí ẩn đó. Không hiện hữu nữa, và để
cho bí ẩn thành toàn bộ đến mức bạn bị hấp thu vào trong nó. Và bỗng nhiên cánh
cửa mới, cảm nhận mới được đạt tới. Bỗng nhiên thế giới nhạt nhẽo của phân
chia, tách biệt đã biến mất, và thế giới khác, hoàn toàn khác của cái một đến
trước bạn. Mọi vật đều mất đi biên giới của chúng; mọi vật đều cùng với các vật
khác; không phân chia được mà là một.
Điều
này có thể thực hiện được chỉ nếu bạn làm điều gì đó với mình. Nếu bạn phải
giải một vấn đề, bạn phải làm cái gì đó với vấn đề đó. Bạn phải tìm ra chìa
khoá, manh mối. Bạn phải làm việc với vấn đề; bạn phải vào phòng thí nghiệm -
bạn phải làm điều gì đó. Nếu bạn phải đương đầu với bí ẩn, bạn phải làm điều gì
đó với mình; với bí ẩn chẳng cái gì có thể được làm.
Chúng
ta bất lực trước bí ẩn. Đó là lí do tại sao chúng ta cứ đổi bí ẩn thành vấn đề,
bởi vì với vấn đề, chúng ta có khả năng giải quyết, với vấn đề chúng ta cảm
thấy mình còn điều khiển được. Với bí ẩn chúng ta bất lực, chúng ta không làm
gì được cả. Với bí ẩn chúng ta đối diện với cái chết và chúng ta không thể thao
túng được.
Đó
là lí do tại sao trí tuệ con người càng phát triển toán học, logic, lại càng ít
khả năng cực lạc được mở ra cho tâm trí con người; càng ít khả năng thơ ca. Trữ
tình mất đi; cuộc sống trở thành sự kiện, không còn là biểu tượng.
Cho
nên khi tôi nói con đường của tôi là Con đường của Mây trắng, đó chỉ là biểu
tượng. Mây trắng không được dùng như sự kiện; nó được dùng như biểu tượng, như
biểu tượng thơ ca - như chỉ dẫn về sự hội nhập sâu sắc vào trong bí ẩn và điều
kì diệu.
Osho
kính yêu,
Xin
thầy nói cho chúng tôi quan hệ của thầy với mây trắng là gì?
Tôi
là mây trắng. Không có quan hệ gì và không thể có được. Quan hệ tồn tại khi bạn
là hai, bị phân chia. Cho nên quan hệ thực sự không phải là quan hệ. Bất kì khi
nào quan hệ tồn tại đều có phân tách. Tôi là mây trắng. Bạn không thể có liên
hệ gì với mây trắng. Bạn có thể trở thành một với nó và cho phép mây trắng trở
thành một với bạn, nhưng quan hệ không thể có được. Trong quan hệ bạn vẫn còn
tách bạch, và trong quan hệ bạn vẫn cứ thao túng.
Đây
là một trong những khổ sở của cuộc sống con người, đó là ngay cả trong tình yêu
chúng ta cũng tạo ra quan hệ. Thế thì tình yêu bị bỏ lỡ. Tình yêu không nên là
quan hệ. Bạn nên trở thành người yêu hay người được yêu. Bạn nên trở thành
người kia và để cho người kia trở thành bạn. Nên có hội nhập, chỉ thế thì xung
đột mới dừng lại; bằng không tình yêu sẽ trở thành xung đột, vật lộn. Nếu bạn
hiện hữu, thế thì bạn sẽ cố thao túng, thế thì bạn muốn sở hữu, thế thì bạn
muốn là người chủ, thế thì khai thác đi vào. Thế thì người kia sẽ bị sử dụng
như phương tiện chứ không phải như mục đích.
Với
mây trắng bạn không thể làm điều đó được, bạn không thể biến chúng thành vợ và
chồng được. Bạn không thể móc xích chúng hay thuyết phục chúng vào trong một
quan hệ. Chúng sẽ không cho phép điều đó, chúng sẽ không nghe lời bạn. Chúng đã
đủ về mình rồi - đó là lí do tại sao bây giờ chúng đã trở thành mây trắng. Bạn
có thể là một với chúng và thế thì trái tim chúng mở ra.
Nhưng
tâm trí con người không thể nghĩ vượt ra ngoài mối quan hệ, bởi vì chúng ta
không thể nghĩ về bản thân mình dường như là chúng ta không hiện hữu. Chúng ta
hiện hữu: chúng ta che giấu điều đó bằng đủ mọi cách, chúng ta có đó. Sâu bên
dưới bản ngã vẫn còn đó và sâu bên dưới, bản ngã vẫn cứ thao túng.
Với
mây trắng điều này là không thể được. Với bản ngã của mình, bạn có thể nhìn vào
đám mây trắng, nghĩ về nó, nhưng bí ẩn sẽ không mở ra. Cánh cửa sẽ vẫn còn
đóng. Bạn sẽ vẫn còn trong đêm tối. Nếu bản ngã biến mất, bạn trở thành đám mây
trắng.
Trong
thiền có một truyền thống cổ xưa nhất về hội hoạ. Một thiền sư có một đệ tử
đang học vẽ, và dĩ nhiên thông qua việc vẽ, là học thiền. Đệ tử này bị cuốn hút
bởi cây trúc; người đó liên tục vẽ trúc. Tương truyền thầy đã nói với đệ tử
mình: chừng nào con chưa trở thành trúc, chẳng cái gì có thể xảy ra được cả.
Trong
mười năm đệ tử đã vẽ trúc. Người đó đã trở nên điêu luyện đến độ nhắm mắt trong
đêm tối không ánh sáng vẫn có thể vẽ được trúc. Và trúc người đó vẽ ra hoàn
hảo, sinh động làm sao.
Nhưng
thầy vẫn không chấp nhận. Thầy nói: Chưa được, chừng nào con chưa trở thành
trúc, làm sao con có thể vẽ được nó? Con vẫn còn tách biệt, con vẫn còn là
người đứng ngoài trông, con vẫn còn là khán giả. Cho nên con có thể biết được
trúc từ bên ngoài, nhưng đấy mới chỉ là ngoại vi, không phải là linh hồn của
trúc. Chừng nào con chưa trở thành một, chừng nào con chưa trở thành trúc, làm
sao con có thể biết được nó từ bên trong?
Mười
năm đệ tử này cố gắng nhưng thầy vẫn không chấp thuận. Thế rồi đệ tử biến vào
trong rừng, biến vào rừng trúc. Trong ba năm không ai nghe nói gì về người đó
cả. Rồi tin tức bắt đầu đồn đại rằng người đó đã trở thành cây trúc. Bây giờ
người đó không vẽ nữa. Người đó sống với trúc, người đó đứng với trúc. Gió
thổi, trúc lay động - người đó cũng lay động.
Thế
rồi thầy tìm tới. Và quả thực, đệ tử đã trở thành cây trúc. Thầy nói: Bây giờ
quên tất cả về con và về trúc đi.
Đệ
tử nói: Nhưng thầy đã bảo con phải trở thành trúc và con đã trở thành nó rồi.
Thầy
nói: Bây giờ quên cả điều này nữa đi, bởi vì bây giờ đấy là rào chắn duy nhất.
Sâu bên dưới đâu đó con vẫn còn tách biệt và vẫn còn nhớ rằng con đã trở thành
trúc. Cho nên con vẫn chưa là cây trúc hoàn hảo, bởi vì cây trúc không nhớ về
điều này. Thôi, quên điều ấy đi.
Trong
mười năm trúc không được bàn luận tới nữa. Rồi một hôm thầy gọi đệ tử này tới
và nói: Bây giờ con có thể vẽ. Trước hết trở thành trúc, rồi quên trúc đi, như
vậy con trở thành trúc hoàn hảo đến độ việc vẽ không còn là việc vẽ nữa mà là
sự trưởng thành.
Tôi
không có quan hệ chút nào với mây trắng. Tôi là mây trắng. Tôi mong muốn bạn
cũng là mây trắng, không có quan hệ. Quan hệ thế là đủ - bạn đã khổ đủ rồi.
Nhiều, rất nhiều kiếp bạn đã có quan hệ với điều này, điều kia và bạn khổ vì
chúng đã đủ, quá đủ. Bạn đã khổ còn nhiều hơn bạn đáng phải chịu. Đau khổ đã
tập trung trên khái niệm sai lầm về quan hệ. Khái niệm sai lầm đó là: bạn phải
là bản thân mình và thế rồi mới có quan hệ. Thế thì có căng thẳng, xung đột,
bạo hành và toàn bộ địa ngục kéo theo.
Sartre
nói ở đâu đó: người khác là địa ngục. Nhưng thực sự người khác không phải là
địa ngục - người khác là người khác bởi vì bạn là bản ngã. Nếu bạn không còn
nữa, người khác biến mất. Bất kì khi nào điều này xảy ra - giữa người và cây
cối, giữa người với đám mây, giữa đàn ông và đàn bà, hay giữa con người và tảng
đá - bất kì khi nào điều xảy ra là bạn không có đó, địa ngục biến mất. Bỗng
nhiên bạn được tôn lên, bạn đã vào cõi trời.
Truyền
thuyết kinh thánh cổ thật hay: Adam và Eve bị tống ra khỏi vườn Địa đàng bởi vì
họ đã ăn trái cấm, trái của cây tri thức. Đây là một trong những chuyện ngụ
ngôn tuyệt diệu nhất đã được sáng tạo ra. Tại sao quả của cây tri thức lại bị
cấm? - bởi vì khoảnh khắc tri thức đi vào, bản ngã có đó. Khoảnh khắc bạn biết
bạn hiện hữu, bạn đã sa ngã. Đây là tội lỗi nguyên thuỷ.
Không
ai ném Adam và Eve ra ngoài cõi trời. Khoảnh khắc họ trở nên nhận biết rằng họ
hiện hữu, vườn Địa đàng biến mất. Với những đôi mắt như vậy, đầy bản ngã, vườn
Địa đàng không thể tồn tại được. Không phải là họ đã bị ném ra khỏi vườn Địa
đàng đâu - vườn là ở đây và bây giờ, nó ở ngay cạnh bạn. Nó bao giờ cũng đi
theo bạn dù bạn có tới đâu nhưng bạn không thể thấy được nó. Nếu bản ngã không
có đó, bạn lại vào nó, vườn lại bộc lộ. Bạn chưa bao giờ ở ngoài nó.
Thử
điều này: ngồi dưới gốc cây, quên bản thân mình đi. Chỉ để có cây ở đó. Điều
này đã xảy ra cho Phật dưới gốc cây bồ đề. Ông ấy không hiện hữu, và trong
khoảnh khắc đó mọi thứ đã xảy ra. Chỉ cây bồ đề đã có đó.
Bạn
có thể chưa nhận biết được rằng mãi năm trăm năm sau Phật, tượng ông ấy vẫn
chưa được tạc, tranh ông ấy vẫn chưa được vẽ. Trong năm trăm năm liên tục, bất
kì khi nào một ngôi đền chùa Phật được khánh thành, chỉ có bức tranh cây bồ đề
có đó. Điều đó thật hay - bởi vì trong khoảnh khắc đó khi Gautam Siddartha trở
thành Phật, ông ấy đã không có đó, chỉ cái cây có đó. Ông ấy đã biến mất trong
khoảnh khắc đó - chỉ có cây còn ở đó.
Tìm
những khoảnh khắc khi bạn không hiện hữu, và những khoảnh khắc ấy sẽ là lúc bạn
lần đầu tiên thực sự hiện hữu.
Cho
nên tôi là mây trắng, và toàn bộ cố gắng chỉ để bạn cũng thành mây trắng trôi
nổi trên bầu trời. Chẳng đâu mà đi, đến từ không nơi nào, chỉ ở đây ngay chính
khoảnh khắc này - hoàn hảo. Tôi không dạy bạn bất kì ý tưởng nào, tôi không dạy
bạn bất kì nghĩa vụ nào. Tôi không nói bạn phải thế này, phải trở thành thế
khác. Toàn bộ giáo huấn của tôi chỉ đơn giản thế này: dù bạn là bất kì cái gì,
chấp nhận nó một cách toàn bộ đến độ không gì còn phải đạt tới và bạn sẽ trở
thành mây trắng.
Osho
kính yêu,
Có
đúng là để đột phá thực sự, để trở thành hiện diện toàn bộ, để trở thành mây
trắng, chúng tôi phải sống qua mọi mơ mộng, mọi tưởng tượng của mình không?
Nhưng làm sao thực tại đó lại có thể là thực trong đáp ứng "Hare Krishna,
Hare Krishna" ở Poona như nó xảy ra trong vườn Địa đàng ở trung tâm tự
nhiên?
Vấn
đề không phải là liệu người ta có phải sống qua mọi mơ mộng và tưởng tượng hay
không. Bạn vẫn đang sống trong chúng đấy thôi. Bạn đã trong chúng rồi. Và không
phải là vấn đề chọn lựa - bạn không thể chọn được. Bạn có thể chọn được không?
Bạn có thể vứt bỏ được mơ của mình không? Bạn có thể vứt bỏ tưởng tượng của
mình không? Nếu bạn cố gắng vứt bỏ mơ của mình, bạn sẽ lại thay thế chúng bằng
các mơ khác. Nếu bạn cố gắng thay đổi tưởng tượng của mình, chúng sẽ đổi thành
kiểu tưởng tượng khác - nhưng chúng vẫn sẽ còn lại là mơ mộng và tưởng tượng.
Vậy
cái gì cần phải làm? Chấp nhận chúng. Tại sao lại chống lại chúng? Cây này có
hoa đỏ, cây kia có hoa vàng. Như vậy là tốt. Bạn có giấc mơ này - giấc mơ vàng.
Ai đó khác có giấc mơ khác - giấc mơ xanh, giấc mơ đỏ. Như vậy tốt thôi. Tại
sao phải tranh đấu với giấc mơ, tại sao phải cố thay đổi chúng? Khi bạn cố thay
đổi chúng, bạn tin vào chúng quá nhiều. Bạn không nghĩ chúng là giấc mơ, bạn
nghĩ chúng là thực và bạn nghĩ rằng thay đổi chúng sẽ có ý nghĩa. Nếu giấc mơ
chỉ là giấc mơ, sao không chấp nhận chúng?
Khoảnh
khắc bạn chấp nhận chúng, chúng biến mất, đây là bí mật. Khoảnh khắc bạn chấp
nhận chúng, chúng biến mất - bởi vì tâm trí mơ chỉ tồn tại qua bác bỏ. Chính
hiện tượng tâm trí mơ là sự bác bỏ.
Bạn
đã từng bác bỏ nhiều thứ - đó là lí do tại sao chúng nảy ra trong mơ của bạn.
Bạn đi trên phố; bạn nhìn vào người đàn bà hay đàn ông đẹp. Ham muốn phát sinh.
Bỗng nhiên bạn vứt bỏ nó: Điều đó là sai! Bạn bác bỏ nó. Truyền thống, văn hoá,
xã hội, đạo đức đều nói: Điều ấy không tốt!
Bạn
có thể nhìn một bông hoa đẹp, chẳng cái gì xấu trong đó. Nhưng khi bạn nhìn vào
một khuôn mặt đẹp, cái gì đó lập tức đi sai - bạn bác bỏ nó. Bây giờ khuôn mặt
này sẽ trở thành mơ. Cái bị bác bỏ trở thành mơ. Bây giờ khuôn mặt này sẽ ám
ảnh bạn. Bây giờ trong đêm khuôn mặt này sẽ quay trở lại quanh bạn. Bây giờ
thân thể này sẽ lơ lửng. Ham muốn mà bạn đã bác bỏ sẽ trở thành mơ. Cái ham
muốn mà bạn đã kìm nén sẽ trở thành mơ mộng và tưởng tượng.
Vậy
làm sao tạo ra mơ? Bí mật là: bác bỏ. Bạn càng bác bỏ, mơ càng có đó. Những
người lên núi, những người bác bỏ cuộc sống, họ bị chất đầy với quá nhiều mơ.
Mơ của họ trở thành thực, ảo giác đến độ họ không thể phân biệt nổi liệu đó là
mơ hay thực tại.
Chớ
bác bỏ, nếu không bạn sẽ tạo ra nhiều mơ hơn. Chấp nhận. Dù bất kì điều gì xảy
ra cho bạn, chấp nhận nó như một phần của con người bạn. Đừng lên án nó. Khoảnh
khắc bạn trở nên càng chấp nhận hơn, mơ sẽ càng tan biến đi. Người chấp nhận
cuộc đời mình một cách toàn bộ sẽ trở thành không mơ, bởi vì chính cơ sở đã bị
cắt đứt. Đó là một điều.
Điều
thứ hai, cái toàn thể là tự nhiên - tôi nói cái toàn thể. Không chỉ là cây,
không chỉ là mây - cái toàn thể. Bất kì cái gì xảy ra đều đã xảy ra bởi vì đó
là tự nhiên. Không có gì là phi tự nhiên - không thể là phi tự nhiên được; nếu
không, làm sao nó có thể xảy ra được? Mọi thứ đều tự nhiên. Cho nên đừng tạo ra
phân chia - cái này là tự nhiên và cái này là không tự nhiên. Bất kì cái gì
hiện hữu cũng đều là tự nhiên. Nhưng tâm trí sống trong phân biệt, phân chia.
Đừng cho phép phân chia; chấp nhận bất kì cái gì hiện có, và chấp nhận không có
phân tích nào.
Dù
bạn đang trong chợ hay trên núi, bạn cũng vẫn trong cùng tự nhiên. Đâu đó tự
nhiên trở thành núi và rừng, và đâu đó nó trở thành cửa hiệu trong chợ.
Một
khi bạn biết bí mật về chấp nhận, ngay cả chợ cũng trở thành đẹp đẽ. Chợ có cái
đẹp - cuộc sống có đó, hoạt động, cái điên khùng đẹp đẽ diễn ra xung quanh. Nó
có cái đẹp của riêng mình! Còn núi sẽ không thể đẹp đến thế nếu không có chợ,
nhớ lấy điều đó. Núi là đẹp đẽ và im lặng đến vậy bởi vì chợ tồn tại. Chợ đem
lại im lặng cho núi.
Cho
nên mọi nơi - dù là bạn đang ở chợ hoặc kêu "Hare Krishna, Hare
Rama", hoặc ngồi im lặng dưới gốc cây - coi đó như sự trải rộng, đừng phân
chia nó. Và khi bạn nhảy múa, kêu "Hare Krishna, Hare Rama", tận
hưởng điều đó! Đấy chính là cách bạn đang nở hoa, chính khoảnh khắc này.
"Hare Krishna, Hare Rama" có thể trở thành việc nở hoa trong bạn; nó
đã trở thành việc nở hoa cho nhiều người. Khi Mahaprabhu Chaitanya đang nhảy
múa trong một làng ở Bengal và kêu 'Hare Krishna, Hare Rama', đó cũng là sự nở
hoa. Đó là một trong những điều đẹp đẽ nhất đã từng xảy ra. Không chỉ có Phật
ngồi dưới gốc cây bồ đề là đẹp, một Chaitanya Mahaprabhu nhảy múa trên phố kêu
"Hare Krishna, Hare Rama" cũng đẹp - cũng là một, chỉ là cực kia
thôi.
Bạn
có thể ngồi dưới gốc cây và có thể quên bản thân mình hoàn toàn đến độ bạn biến
mất. Bạn có thể nhảy múa trên phố và bị cuốn hút trong tiếng đàn, điệu hát của
mình toàn bộ đến độ bạn biến mất. Bí mật là cuốn hút toàn bộ bất kì khi nào nó
xảy ra.
Nó
xảy ra với những người khác nhau theo những cách khác nhau. Chúng ta không thể
quan niệm được Phật nhảy múa; ông ấy không phải là kiểu người như vậy, không
phải là kiểu nhảy múa. Bạn có thể thuộc kiểu nhảy múa, cho nên đừng bắt buộc
mình phải ngồi dưới cây bồ đề nếu không bạn sẽ gặp rắc rối. Nếu cứ bắt buộc bản
thân mình, làm cho mình tĩnh lặng, thì sẽ trở thành bạo hành. Thế thì khuôn mặt
của bạn không trở nên giống vị Phật; nó sẽ bị hành hạ, nó sẽ là tự hành hạ
mình. Bạn có thể giống Chaitanya, bạn có thể giống Meera ...
Tìm
ra con đường mà đám mây của bạn di chuyển, nơi nó trôi nổi và cho phép nó được
hoàn toàn tự do di chuyển và trôi nổi. Dù nó đi đâu nó cũng đều đạt tới điều
thiêng liêng. Đừng tranh đấu, hãy tuôn chảy. Đừng thúc đẩy dòng sông, trôi theo
nó. Nhảy múa thật đẹp nhưng bạn phải hoàn toàn trong nó - đó mới là vấn đề.
Đừng bác bỏ bất kì cái gì, bác bỏ là phi tôn giáo. Chấp nhận toàn bộ, chấp nhận
là lời cầu nguyện.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment