Osho
- Từ Bi: Việc Nở Hoa Tối Thượng Của Tình Yêu
Chương
14. Duy nhất từ bi mang tính trị liệu
Tất
cả mọi thứ ốm yếu trong con người là bởi vì thiếu tình yêu. Tất cả mọi thứ sai với
con người ở đâu đó đều có liên kết với tình yêu. Người đó đã không có khả năng
yêu, hay người đó đã không có khả năng đón nhận tình yêu. Người đó đã không có
khả năng chia sẻ bản thể của mình. Đó là khổ sở. Điều đó tạo ra đủ mọi loại phức
cảm bên trong.
Những
vết thương bên trong đó có thể trồi lên bề mặt theo nhiều cách. Chúng có thể trở
thành bệnh thể chất, chúng có thể trở thành bệnh tinh thần - nhưng sâu bên dưới
con người chịu đựng việc thiếu tình yêu. Cũng như thức ăn được cần cho thân thể,
tình yêu được cần cho linh hồn. Thân thể không thể tồn tại nếu không có thức
ăn, và linh hồn không thể tồn tại nếu không có tình yêu. Thực tế, không có tình
yêu linh hồn không bao giờ được sinh ra - không có vấn đề về sự sống sót của
nó.
Bạn
đơn giản nghĩ rằng bạn có linh hồn; bạn tin rằng bạn có linh hồn bởi vì nỗi sợ
chết của bạn. Nhưng bạn không biết chừng nào bạn còn chưa yêu. Chỉ trong tình
yêu người ta mới đi tới cảm thấy rằng người ta còn nhiều hơn thân thể, nhiều
hơn tâm trí.
Và
duy nhất từ bi mang tính trị liệu. Từ bi là gì? Từ bi là dạng thuần khiết nhất
của tình yêu. Dục là dạng thấp nhất của tình yêu, từ bi là dạng cao nhất của
tình yêu. Trong dục tiếp xúc về căn bản là vật lí; trong từ bi tiếp xúc về căn
bản là tâm linh. Trong tình yêu, từ bi và dục bị trộn lẫn, vật lí và tâm linh
được trộn lẫn. Tình yêu ở giữa dục và từ bi.
Bạn
cũng có thể gọi từ bi là thiền. Dạng cao nhất của năng lượng là từ bi.
Từ
"compassion - từ bi" là hay: một nửa của nó là "pasion - đam
mê" - bằng cách nào đó đam mê đã trở nên được tinh luyện tới mức nó không
còn giống như đam mê nữa. Nó đã trở thành từ bi.
Trong
dục, bạn dùng người khác, bạn thu người khác thành phương tiện, bạn thu người
khác thành đồ vật. Đó là lí do tại sao trong quan hệ dục bạn cảm thấy mặc cảm.
Và mặc cảm đó còn sâu sắc hơn các giáo huấn tôn giáo. Trong quan hệ dục như nó
vậy bạn cảm thấy mặc cảm, và bạn cảm thấy mặc cảm bởi vì bạn đang thu một con
người thành đồ vật, thành hàng hoá được dùng rồi bị vứt đi.
Đó
là lí do tại sao bạn cũng cảm thấy một loại tù túng - bạn cũng bị thu lại thành
đồ vật. Và khi bạn là đồ vật thì tự do của bạn biến mất, bởi vì tự do của bạn tồn
tại chỉ khi bạn là con người. Bạn càng là người, bạn càng tự do; bạn càng là đồ
vật, bạn càng ít tự do.
Đồ
đạc trong phòng bạn không tự do. Nếu bạn để phòng bị khoá lại và bạn quay về
sau nhiều năm, đồ đạc sẽ vẫn ở chỗ cũ, theo cùng cách; nó sẽ không tự kê dọn lại
nó theo cách mới. Nó không có tự do. Nhưng nếu bạn để một người trong phòng, bạn
sẽ không thấy cùng người đó - không cùng người đó thậm chí ngày hôm sau, thậm
chí khoảnh khắc sau. Bạn không thể tìm thấy cùng người đó lần nữa. Ông lão
Heraclitus nói, "Ông không thể bước vào trong cùng dòng sông hai lần."
Bạn không thể bắt gặp cùng một người lần nữa. Không thể nào gặp cùng một người
hai lần bởi vì con người là dòng sông, liên tục chảy. Bạn chẳng bao giờ biết
cái gì sẽ xảy ra. Tương lai vẫn còn để mở.
Với
đồ vật, tương lai bị đóng lại. Tảng đá sẽ vẫn còn là tảng đá sẽ vẫn còn là tảng
đá. Nó không có tiềm năng cho sự trưởng thành. Nó không thể thay đổi được, nó
không thể tiến hoá được. Con người chưa bao giờ vẫn còn như cũ - có thể sa ngã,
có thể tiến lên; có thể đi vào địa ngục hay vào cõi trời, nhưng không bao giờ vẫn
còn như cũ. Cứ di chuyển, thế này hay thế nọ.
Khi
bạn có quan hệ dục với ai đó, bạn đã thu người đó về đồ vật. Và trong việc thu
người khác bạn đã thu bản thân mình cũng về đồ vật, bởi vì đó là thoả hiệp lẫn
nhau: "Anh cho phép em thu anh thành đồ vật, em cho phép anh thu em thành
đồ vật. Anh cho phép em dùng anh, em cho phép anh dùng em. Chúng ta dùng lẫn
nhau. Chúng ta cả hai đều trở thành đồ vật."
Quan
sát hai người yêu - khi họ còn chưa lắng đọng lại, khi lãng mạn vẫn còn sống,
tuần trăng mật còn chưa chấm dứt, bạn sẽ thấy hai người đập rộn ràng cùng cuộc
sống, sẵn sàng bùng nổ vào cái không biết. Thế rồi quan sát một đôi đã lấy
nhau, chồng và vợ, và bạn sẽ thấy hai vật chết, hai nấm mồ bên nhau - giúp lẫn
nhau để vẫn còn chết, ép buộc nhau để vẫn còn chết. Đó là xung đột thường xuyên
của hôn nhân. Không ai muốn bị thu lại thành đồ vật!
Dục
là dạng thấp nhất của năng lượng đó "X". Nếu bạn có tôn giáo, gọi nó
là "tính thượng đế"; nếu bạn có khoa học, gọi nó là "X".
Năng lượng này, X, có thể trở thành tình yêu. Khi nó trở thành tình yêu, thế
thì bạn bắt đầu kính trọng người kia. Vâng, thỉnh thoảng bạn dùng người kia
nhưng bạn cảm thấy cảm ơn. Bạn không bao giờ nói cảm ơn với đồ vật. Khi bạn ở
trong tình yêu với người đàn bà và bạn làm tình với cô ấy, bạn nói cảm ơn. Khi
bạn làm tình với vợ mình, bạn có bao giờ nói cảm ơn không? Không, bạn coi điều
đó như cho không. Vợ bạn có bao giờ nói cảm ơn bạn không? Có thể, nhiều năm trước,
bạn có thể nhớ đôi khi khi bạn còn chưa quyết định, khi mới chỉ là tán tỉnh, cố
gắng cám dỗ lẫn nhau - thì có thể. Nhưng một khi bạn đã quyết định, cô ấy có
nói cám ơn bạn về cái gì không? Bạn đã làm bao nhiêu thứ cho cô ấy, cô ấy đã
làm bao nhiêu thứ cho bạn. Các bạn cả hai đều sống cho nhau - nhưng lòng biết
ơn đã biến mất.
Trong
tình yêu có lòng biết ơn, có lòng biết ơn sâu sắc. Bạn biết rằng người kia không
phải là đồ vật. Bạn biết rằng người kia có sự cao thượng, có linh hồn, có tính
cá nhân. Trong tình yêu bạn cho người kia tự do toàn bộ. Tất nhiên, bạn cho và
bạn nhận; nó là mối quan hệ cho-và-nhận - nhưng với sự kính trọng. Trong dục,
nó là mối quan hệ cho-và-nhận mà không có kính trọng.
Trong
từ bi, bạn đơn giản cho. Không có ý tưởng ở bất kì đâu trong tâm trí bạn để lấy
lại cái gì - bạn đơn giản chia sẻ. Không phải là không cái gì tới với bạn! Nó
quay lại cả triệu lần hơn, nhưng đó chỉ là nhân tiện, chỉ là hệ quả tự nhiên.
Không có khao khát về nó.
Trong
tình yêu, nếu bạn cho cái gì đó, sâu bên dưới bạn cứ mong đợi rằng nó phải được
đáp lại. Nếu nó không được đáp lại, bạn cảm thấy giống như oán trách. Bạn có thể
không nói gì nhưng theo cả nghìn lẻ một cách người ta có thể suy ra rằng bạn
đang cằn nhằn, rằng bạn đang cảm thấy mình đã bị lừa. Tình yêu dường như là
chuyện mặc cả tinh vi.
Trong
từ bi bạn đơn giản cho. Trong tình yêu, bạn cảm ơn bởi vì người kia đã cho bạn
cái gì đó. Trong từ bi, bạn cảm ơn vì người khác đã lấy cái gì đó từ bạn; bạn cảm
ơn bởi vì người khác đã không bác bỏ bạn. Bạn đã tới với năng lượng để cho, bạn
đã tới với nhiều hoa để chia sẻ, và người khác đã cho phép bạn, người khác đã
tiếp nhận. Bạn cảm ơn bởi vì người khác đã tiếp nhận.
Từ
bi là dạng cao nhất của tình yêu. Nhiều điều quay lại - hàng triệu lần, tôi nói
- nhưng đó không phải là vấn đề, bạn không khao khát về nó. Nếu nó không tới,
không có phàn nàn về nó. Nếu nó tới bạn đơn giản ngạc nhiên! Nếu nó tới, nó là
không thể nào tin được. Nếu nó không tới, không có vấn đề gì - bạn chưa bao giờ
trao trái tim mình cho bất kì ai như một phần của bất kì mặc cả nào. Bạn đơn giản
mưa rào xuống bởi vì bạn có. Bạn có nhiều tới mức nếu bạn không mưa rào xuống bạn
sẽ trở nên bị nặng gánh. Cũng giống như đám mây đầy nước mưa phải mưa rào xuống.
Và lần sau khi mây đang mưa rào, cứ quan sát im lặng, và bạn bao giờ cũng sẽ
nghe thấy - khi đám mây đã mưa rào và đất đã hấp thu, bạn bao giờ cũng nghe thấy
mây nói với đất, "Cám ơn." Đất đã giúp cho mây được nhẹ gánh.
Khi
hoa đã nở ra, nó phải toả hương thơm theo gió. Điều đó là tự nhiên! Nó không phải
là mặc cả, nó không phải là kinh doanh - nó đơn giản là tự nhiên! Hoa đầy hương
thơm - phải làm gì đây? Nếu hoa giữ hương thơm cho bản thân nó thế thì hoa sẽ cảm
thấy rất, rất căng thẳng, trong khổ sở sâu sắc. Nỗi khổ lớn nhất trong cuộc sống
là khi bạn không thể diễn đạt được, khi bạn không thể trao đổi được, khi bạn
không thể chia sẻ được. Người nghèo nhất là người chẳng có gì để chia sẻ, hay
người có cái gì đó để chia sẻ nhưng đã mất khả năng này, nghệ thuật này, về
cách chia sẻ nó - thế thì người này nghèo.
Người
dâm dục là rất nghèo nàn. Người yêu là người giầu hơn, về mặt so sánh. Người của
từ bi là người giầu nhất - trên đỉnh của thế giới. Người đó không có hạn chế
nào, không có giới hạn nào. Người đó đơn giản cho và đi tiếp con đường của
mình. Người đó thậm chí không đợi bạn nói lời cám ơn. Với tình yêu mênh mông
người đó chia sẻ năng lượng của mình.
Đây
là điều tôi gọi là trị liệu.
Người
Ki tô giáo tin rằng Jesus đã làm nhiều phép màu. Tôi không thể thấy được ông ấy
làm phép màu nào. Phép màu là từ bi của ông ấy. Nếu bất kì cái gì xảy ra, nó đã
xảy ra mà không có việc làm của ông ấy trong nó. Nếu bất kì cái gì đã từng xảy
ra ở bình diện cao nhất của bản thể, nó bao giờ cũng xảy ra mà không có nỗ lực
nào. Ông ấy đã đi; nhiều loại người đã tới ông ấy. Ông ấy ở đó như vũng năng lượng
vô cùng - bất kì ai sẵn sàng chia sẻ, đều chia sẻ.
Phép
màu đã xảy ra! Ông ấy là việc trị liệu. Ông ấy là một trong những thầy chữa vĩ
đại nhất mà thế giới đã từng biết đến. Phật, hay Mahavira, hay Krishna - họ tất
cả đều là các thầy chữa vĩ đại ở các mức độ khác nhau. Vâng, bạn không thể tìm
thấy trong cuộc đời của Phật phép màu nào chữa lành cho người ốm, hay chữa lành
người mù, hay đưa người chết về cuộc sống. Bạn sẽ ngạc nhiên: Từ bi của Jesus lớn
hơn từ bi của Phật sao? Điều gì đã xảy ra? Sao nhiều người đã không được chữa
lành qua năng lượng của Phật? Không, vấn đề không phải là nhiều hay ít. Từ bi của
Phật vận hành trên mức độ khác. Ông ấy có một kiểu khán giả khác hơn Jesus, và
kiểu người khác quanh ông ấy.
Điều
đó bao giờ cũng xảy ra - gần như bao giờ cũng xảy ra - tôi cứ quan sát khi luồng
người đổ tới tôi từ phương Tây. Họ chưa bao giờ hỏi cái gì về thân thể họ. Họ
không tới tôi và nói, "Tôi thường xuyên bị đau đầu, Osho ơi, giúp tôi đi,
làm điều gì đó đi!" Hay, "Mắt tôi yếu," hay, "Sự tập trung
của tôi không tốt," hay, "Trí nhớ tôi tệ lắm" - không, không bao
giờ. Nhưng người Ấn Độ tới tôi và bao giờ cũng mang cái gì đó của thể chất. Hừ?
Họ đã có cái bụng sôi ùng ục trong nhiều năm - "Osho ơi, làm điều gì đó
đi!"
Gần
như bao giờ tôi cũng cảm thấy: Tại sao thế? Điều gì đã xảy ra cho Ấn Độ? Tại
sao những người này tới chỉ vì vấn đề thể chất, vật lí nào đó? Họ chỉ có những
vấn đề đó. Nước nghèo, nước rất nghèo, chẳng có vấn đề tâm linh nào. Nước giầu
có vấn đề tâm linh; nước nghèo có vấn đề thể chất, vật lí.
Thời
của Phật ở Ấn Độ đã ở thời đại vàng. Đó là thời mà Ấn Độ ở đỉnh của nó. Đất nước
giầu có, cực kì giầu có, thịnh vượng. Phần còn lại của thế giới nghèo, và Ấn Độ
đã rất giầu. Mọi người tới Phật đều đem theo vấn đề tâm linh. Vâng, họ cũng
mang những vết thương, nhưng vết thương của họ là vết thương tâm linh.
Jesus
đi trong một nước rất nghèo, sống trong một nước rất nghèo. Thực tế những người
đã tới ông ấy đều không có vấn đề tâm linh, bởi vì để có vấn đề tâm linh bạn phải
đạt tới chuẩn sống nào đó. Bằng không, vấn đề của bạn đều có liên quan tới các
mức thấp hơn. Người nghèo có các loại vấn đề khác.
Một
trong những người họ hàng của tôi đã ở đây trong một tháng - anh ấy đang thiền,
làm mọi thứ, và vào ngày cuối cùng của chuyến thăm của anh ấy tôi đã hi vọng
anh ấy sẽ hỏi cái gì đó có nghĩa. Anh ấy đã hỏi gì? Anh ấy nói rằng con anh ấy
làm ăn không khá về tài chính. Sống một tháng ở đây, nghe tôi trong một tháng,
và đây là câu hỏi duy nhất tới từ tâm trí anh ấy: con anh ấy làm ăn không khá.
Anh ấy lái taxi, và chiếc xe họ đã mua lại tệ tới mức mọi ngày đều có vấn đề
nào đó này khác - anh ấy đã hỏi tôi, "Osho ơi, làm điều gì đó đi!"
Tôi
không phải là thợ cơ khí sửa ô tô! Cho nên tôi bảo anh ấy, "Bán chiếc xe
đi và mua cái khác." Anh ấy nói, "Chẳng ai thèm mua nó đâu, cho nên
xin thầy - làm điều gì đó đi!"
Khi
mọi người nghèo, vấn đề của họ là của thế giới này. Khi mọi người giầu, vấn đề
của họ có phẩm chất cao hơn. Chỉ nước giầu có mới có thể thực sự tâm linh; nước
nghèo không thể tâm linh được.
Tôi
không nói rằng cá nhân nghèo không thể mang tính tâm linh - vâng, người nghèo
có thể thực sự tâm linh, có ngoại lệ - nhưng nước nghèo thì không thể tâm linh
được. Nước nghèo, về toàn thể, nghĩ dưới dạng tiền, thuốc, nhà, xe, thế này thế
nọ. Và điều đó là tự nhiên, nó là logic!
Jesus
đi trong một thế giới rất nghèo. Mọi người đều tìm kiếm giải pháp riêng của
mình. Nhiều người được giúp đỡ - không phải là Jesus đã giúp nhưng họ đã được
giúp đỡ. Và Jesus nói đi nói lại: "Chính đức tin của ông đã chữa lành cho
ông." Khi bạn có đức tin, từ bi có thể rót vào trong bạn. Khi bạn có đức
tin, bạn cởi mở với từ bi. Phật đã làm phép màu, nhưng những phép màu đó là vô
hình. Mahavira đã làm phép màu, nhưng những phép màu đó là vô hình. Bạn không
thể thấy được chúng - chúng chỉ có thể được thấy bởi người mà chúng đã xảy ra
cho họ.
Nhưng
từ bi bao giờ cũng mang tính trị liệu; dù mức độ của bạn là gì, nó đều giúp bạn.
Từ bi là tình yêu được làm thuần khiết - nhiều tới mức bạn đơn giản cho và
không đòi hỏi cái gì đáp lại.
Phật
thường nói với các đệ tử của mình, "Sau mỗi phiên thiền, từ bi - ngay lập
tức - bởi vì khi ông thiền, tình yêu phát triển, trái tim trở nên đầy. Sau mỗi
phiên thiền, cảm thấy từ bi với toàn thể thế giới để cho ông chia sẻ tình yêu của
mình và ông toát ra năng lượng vào bầu không khí và năng lượng đó có thể được
người khác dùng."
Tôi
cũng muốn nói điều đó với bạn: Sau từng việc thiền, khi bạn mở hội, hãy từ bi.
Cảm thấy rằng năng lượng của bạn nên đi ra và giúp mọi người theo bất kì cách
nào họ cần nó. Toả nó ra! Bạn sẽ được nhẹ gánh, bạn sẽ cảm thấy rất thảnh thơi,
bạn sẽ cảm thấy rất bình thản và yên tĩnh, và những rung động mà bạn đã toả ra
sẽ giúp cho nhiều người. Kết thúc phiên thiền của bạn bao giờ cũng bằng từ bi.
Và
từ bi là vô điều kiện. Bạn không thể có từ bi chỉ với những người thân thiện với
bạn, chỉ với những người có quan hệ với bạn.
Chuyện
xảy ra ở Trung Quốc: Khi Bồ đề đạt ma tới Trung Quốc, một người tới ông ấy. Người
đó nói, "Tôi đã theo giáo huấn của thầy: tôi thiền và thế rồi tôi cảm thấy
từ bi với toàn thể vũ trụ - không chỉ với con người, mà cả con vật, đất đá và
dòng sông nữa. Nhưng có một vấn đề: tôi không thể cảm thấy từ bi với ông hàng
xóm được. Không - điều đó là không thể được! Cho nên xin thầy bảo tôi: tôi có
thể loại ông hàng xóm ra khỏi từ bi của mình được không? Tôi bao hàm toàn thể sự
tồn tại, cả cái biết và cái không biết, nhưng tôi có thể loại trừ mỗi ông hàng
xóm được không? - bởi vì điều đó rất khó, không thể được. Tôi không thể cảm thấy
từ bi với ông ta được."
Bồ
đề đạt ma nói, "Thế thì quên chuyện thiền đi, bởi vì nếu từ bi loại trừ bất
kì người nào thế thì nó không có đó đâu."
Từ
bi là bao hàm tất thảy - về bản chất bao hàm tất cả. Cho nên nếu bạn không thể
cảm thấy từ bi với hàng xóm của mình được, thế thì quên tất cả về nó đi - bởi
vì nó chẳng có liên quan gì tới ai đó riêng biệt. Nó có cái gì đó liên quan tới
trạng thái bên trong của bạn. Từ bi - vô điều kiện, vô chiều hướng, vô địa chỉ.
Thế thì bạn trở thành lực chữa lành trong thế giới khổ sở này.
Jesus
nói đi nói lại: "Yêu hàng xóm của ông như bản thân ông." Và ông ấy
cũng nói, "Yêu kẻ thù của ông như bản thân ông." Nếu bạn phân tích cả
hai câu này cùng nhau, bạn sẽ đi tới thấy rằng hàng xóm và kẻ thù gần như bao
giờ cũng là một người! "Yêu hàng xóm của ông như bản thân ông" và
"Yêu kẻ thù của ông như bản thân ông."
Ông
ấy ngụ ý gì?
Ông
ấy đơn giản ngụ ý: đừng có rào chắn nào cho từ bi của bạn, cho tình yêu của bạn.
Như bạn yêu bản thân mình, yêu toàn thể sự tồn tại - bởi vì trong phân tích tối
thượng toàn thể sự tồn tại là bạn, được phản ánh trong nhiều tấm gương. Nó là bạn
- nó không tách rời khỏi bạn. Hàng xóm của bạn chỉ là một dạng của bạn; kẻ thù
của bạn cũng là một dạng của bạn. Bất kì điều gì bạn bắt gặp, bạn đều bắt gặp bản
thân mình. Bạn có thể không thừa nhận điều đó bởi vì bạn không rất tỉnh táo; bạn
có thể không có khả năng thấy bản thân mình trong người khác, nhưng thế thì cái
gì đó là sai với tầm nhìn của bạn, cái gì đó là sai với đôi mắt bạn.
Từ
bi mang tính trị liệu. Và để từ bi người ta phải có từ bi với bản thân mình
ngay chỗ đầu tiên. Nếu bạn không yêu bản thân mình bạn sẽ không bao giờ có khả
năng yêu bất kì ai khác. Nếu bạn không tốt với bản thân mình bạn không thể tốt
với bất kì ai khác. Cái gọi là thánh nhân của bạn, người hà khắc thế với bản
thân họ, chỉ giả vờ rằng họ tốt với người khác. Điều đó là không thể được; về mặt
tâm lí điều đó là không thể được. Nếu bạn không thể tốt được với bản thân mình,
làm sao bạn có thể tốt với người khác được?
Bất
kì cái gì bạn đang là với bản thân mình, bạn cũng là vậy với người khác. Để điều
đó là hiểu biết căn bản. Nếu bạn ghét bản thân mình bạn sẽ ghét người khác - và
bạn đã được dạy ghét bản thân mình. Không ai đã từng nói với bạn, "Yêu bản
thân mình!" Chính ý tưởng này dường như ngớ ngẩn - yêu bản thân mình sao?
Chính ý tưởng này chẳng có nghĩa gì cả - yêu bản thân mình sao? Chúng ta bao giờ
cũng nghĩ rằng để yêu, người ta cần ai đó khác. Nhưng nếu bạn không học nó với
bản thân mình bạn sẽ không thể thực hành được nó với người khác.
Bạn
đã từng được bảo, thường xuyên bị ước định, rằng bạn chẳng có giá trị gì. Từ mọi
hướng bạn đều được chỉ cho, bạn đều được bảo cho rằng bạn vô giá trị, rằng bạn
không phải là điều bạn đáng phải là, rằng bạn không được chấp nhận như bạn đang
vậy. Có nhiều cái phải treo trên đầu bạn - và những cái phải đó gần như không
thể nào hoàn thành được. Và khi bạn không thể hoàn thành được chúng, khi bạn
thiếu sót, bạn cảm thấy bị kết án. Hận thù sâu sắc nảy sinh trong bạn về bản
thân mình.
Làm
sao bạn có thể yêu người khác được? Đầy hận thù thế, bạn đi đâu để tìm tình
yêu? Cho nên bạn chỉ giả vờ, bạn chỉ phô trương rằng bạn đang trong tình yêu.
Sâu bên dưới bạn không trong tình yêu với ai cả - bạn không thể yêu được. Những
giả vờ đó là tốt trong vài ngày, thế rồi sắc mầu biến mất, thế rồi thực tại khẳng
định nó.
Mọi
chuyện tình đều như trứng treo trên đá. Chẳng chóng thì chầy, mọi chuyện tình đều
trở nên bị đầu độc. Làm sao nó lại trở nên bị đầu độc thế? Cả hai người đều giả
vờ rằng họ đang yêu, cả hai đều cứ nói rằng họ yêu. Bố nói bố yêu con; con nói
nó yêu bố. Mẹ nói mẹ yêu con gái và con gái cứ nói cùng điều. Anh em nói họ yêu
nhau. Toàn thế giới nói về tình yêu, ca về tình yêu - và bạn có thể tìm ra chỗ
nào khác không có tình yêu như thế không? Không có tới một chút xíu tình yêu tồn
tại - chỉ núi lời nói, rặng Himalaya thơ ca về tình yêu.
Dường
như là tất cả những thơ ca này chỉ là cái bù vào. Bởi vì chúng ta không thể yêu
được, chúng ta bằng cách nào đó phải tin qua thơ ca, qua ca hát, rằng chúng ta
yêu. Điều chúng ta bỏ lỡ trong cuộc sống chúng ta đổ vào trong thơ ca của mình.
Điều chúng ta cứ bỏ lỡ trong cuộc sống, chúng ta đổ vào trong phim ảnh, trong
tiểu thuyết. Tình yêu tuyệt đối vắng bóng, bởi vì bước đầu tiên đã chưa được lấy.
Bước
đầu tiên là chấp nhận bản thân mình như bạn đang vậy; vứt bỏ tất cả những cái
phải. Đừng mang cái "phải" nào trong tim mình! Bạn không là ai đó
khác; bạn không được mong đợi làm cái gì đó mà không thuộc vào bạn - bạn chỉ là
bản thân mình thôi. Thảnh thơi, và chỉ là bản thân mình. Kính trọng tính cá
nhân của bạn và có dũng cảm để kí chữ kí riêng của bạn. Đừng cứ sao chép chữ kí
của người khác.
Bạn
không được mong đợi trở thành một Jesus hay một Phật hay một Ramakrishna - bạn
đơn giản được mong đợi trở thành bản thân mình. Cũng tốt là Ramakrishna chưa
bao giờ cố gắng trở thành ai đó khác, cho nên ông ấy trở thành Ramakrishna.
Cũng tốt là Jesus chưa bao giờ cố gắng trở thành giống như Abraham hay Moses,
cho nên ông ấy trở thành Jesus. Cũng tốt là Phật chưa bao giờ cố gắng trở thành
Patanjali hay Krishna - đó là lí do tại sao ông ấy trở thành Phật.
Khi
bạn không cố gắng trở thành bất kì ai khác, thế thì bạn đơn giản thảnh thơi - thế
thì duyên dáng nảy sinh. Thế thì bạn đầy cao thượng, huy hoàng, hài hoà - bởi
vì thế thì không có xung đột, không đâu mà đi, không cái gì mà tranh đấu; không
cái gì ép buộc lên bản thân bạn một cách bạo hành. Bạn trở thành hồn nhiên.
Trong hồn nhiên đó bạn sẽ cảm thấy từ bi và tình yêu với bản thân mình. Bạn sẽ
cảm thấy hạnh phúc với bản thân mình tới mức cho dù Thượng đế có tới và gõ cửa
nhà bạn và nói, "Con có muốn trở thành ai đó khác không?" bạn sẽ nói,
"Ngài có điên không đấy?! Tôi hoàn hảo! Cám ơn ngài, nhưng đừng bao giờ thử
bất kì cái gì như thế - tôi hoàn hảo như tôi đang vậy."
Khoảnh
khắc bạn có thể nói với sự tồn tại, "Tôi hoàn hảo như tôi đang vậy, tôi hạnh
phúc như tôi đang vậy," đây là điều ở phương Đông chúng ta gọi là
shraddha, tin cậy. Thế thì bạn đã chấp nhận bản thân mình, và trong việc chấp
nhận bản thân mình bạn đã chấp nhận sự tồn tại.
Phủ
nhận bản thân mình bạn phủ nhận sự tồn tại đã tạo ra bạn. Khoảnh khắc bạn nói,
"Tôi phải giống thế này," bạn đang cố cải tiến sự tồn tại. Bạn đang nói,
"Ngài phạm sai lầm rồi - tôi đáng phải như thế này chứ, mà ngài làm cho
tôi giống thế này sao?" Bạn đang cố gắng cải tiến sự tồn tại. Điều đó là
không thể được. Cuộc tranh đấu của bạn là vô vọng - bạn mang định mệnh thất bại.
Và
bạn càng thất bại, bạn càng căm ghét. Bạn càng thất bại bạn càng càng cảm thấy
bị kết án. Bạn càng thất bại, bạn càng cảm thấy bản thân mình bất lực. Và từ hận
thù này, bất lực này, làm sao từ bi có thể nảy sinh được? Từ bi nảy sinh khi bạn
hoàn toàn được tiếp đất trong bản thể mình. Bạn nói, "Vâng, đây là cách
tôi đang vậy." Bạn không có lí tưởng nào để hoàn thành. Và ngay lập tức sự
hoàn thành bắt đầu xảy ra!
Hoa
hồng nở đẹp thế bởi vì chúng không cố gắng trở thành hoa sen. Và hoa sen nở đẹp
thế bởi vì chúng đã không nghe truyền thuyết nào về các hoa khác. Mọi thứ trong
tự nhiên đều xảy ra đẹp đẽ theo cách của nó, bởi vì không ai cố gắng cạnh tranh
ai, không ai cố gắng trở thành ai đó khác. Mọi thứ là cách thức nó đang là.
Thấy
ra vấn đề đi! Là bản thân mình và nhớ bạn không thể là bất kì cái gì khác, dù bạn
làm bất kì cái gì. Tất cả mọi nỗ lực đều vô tích sự. Bạn phải là bản thân mình
thôi.
Chỉ
có hai cách. Một là bằng cách bác bỏ, bạn có thể vẫn còn là người cũ; bằng cách
kết án, bạn có thể vẫn còn là người cũ. Hay chấp nhận, buông xuôi, tận hưởng,
vui thích, bạn có thể vẫn là người đấy. Thái độ của bạn có thể khác, nhưng bạn
sẽ duy trì cách bạn đang vậy, con người bạn đang vậy. Một khi bạn chấp nhận, từ
bi nảy sinh. Và thế thì bạn bắt đầu chấp nhận người khác!
Bạn
có quan sát điều đó không? - rất khó sống với thánh nhân, rất khó. Bạn có thể sống
với tội đồ nhưng bạn không thể sống với thánh nhân được - bởi vì thánh nhân sẽ
kết án bạn liên tục: bằng cử chỉ của ông ấy, bằng ánh mắt của ông ấy, cách ông ấy
nhìn vào bạn, cách ông ấy nói vào bạn. Thánh nhân chưa bao giờ nói với bạn cả -
ông ấy nói vào bạn. Ông ấy chưa bao giờ nhìn vào bạn; ông ấy bao giờ cũng có ý
tưởng nào đó trong mắt ông ấy, che khuất tầm nhìn của ông ấy. Ông ấy chưa bao
giờ thấy bạn. Ông ấy có cái gì đó xa xăm trong tâm trí ông ấy, và ông ấy cứ so
sánh bạn với cái đó - và tất nhiên, bạn bao giờ cũng thiếu sót. Chính cái nhìn
của ông ấy làm cho bạn thành tội đồ! Rất khó sống với thánh nhân - bởi vì ông ấy
không chấp nhận bản thân ông ấy, làm sao ông ấy có thể chấp nhận được bạn? Ông ấy
có nhiều thứ trong ông ấy, phát ra những nốt chói tai rằng ông ấy đã đi sang
cõi bên kia rồi. Tất nhiên, ông ấy thấy cùng những thứ trong bạn theo cách
phóng đại.
Nhưng
với tôi, người là có phẩm thánh duy nhất là người đã chấp nhận bản thân mình,
và trong việc chấp nhận đó người đó cũng đã chấp nhận toàn thế giới. Với tôi,
trạng thái đó của tâm trí là điều phẩm thánh là gì: trạng thái của chấp nhận
toàn bộ. Và đó là chữa lành, trị liệu. Chỉ ở cùng ai đó người chấp nhận bạn một
cách toàn bộ là có tính trị liệu rồi. Bạn sẽ được chữa lành.
Cho
nên đi chậm, tỉnh táo, quan sát, đáng yêu. Nếu bạn có dâm dục tôi không nói vứt
bỏ dục: tôi nói làm nó nhiều tỉnh táo hơn, làm nó nhiều cầu nguyện hơn, làm nó
sâu sắc hơn, để cho nó có thể trở thành tình yêu. Nếu bạn đang yêu, thế thì làm
nó thậm chí nhiều biết ơn hơn; đem tới lòng biết ơn sâu sắc hơn, niềm vui, lễ hội,
thiền cho nó, để cho nó có thể trở thành từ bi.
Chừng
nào từ bi còn chưa xảy ra cho bạn, đừng nghĩ rằng bạn đã sống đúng hay rằng bạn
đã sống chút nào. Từ bi là việc nở hoa. Và khi từ bi xảy ra cho một người, hàng
triệu người được chữa lành. Bất kì ai tới quanh người đó đều được chữa lành.
Từ
bi là mang tính trị liệu.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment