Osho – Thiền động (Thiền – Tự do đầu tiên và cuối cùng)
Nhảy múa như một cách thiền
Chương 16: Thiền cười
Cười đem năng lượng từ ngọn nguồn con người
bên trong của bạn ra bề mặt bạn. Năng lượng bắt đầu tuôn chảy, cười theo sau
như cái bóng. Bạn đã bao giờ quan sát điều này không? Khi bạn thực sự cười, chỉ
những khoảnh khắc này bạn mới là trong trạng thái thiền sâu lắng. Suy nghĩ dừng
lại. Không thể nào vừa cười vừa nghĩ được. Chúng là đối lập hai đầu với nhau:
hoặc bạn có thể cười hoặc bạn có thể nghĩ. Nếu bạn cười thực sự, suy nghĩ dừng
lại. Nếu bạn vẫn còn nghĩ, cười chỉ sơ sơ, tụt lại sau. Nó sẽ là cái cười nửa vời.
Khi bạn thực sự cười, bỗng nhiên tâm trí biến
mất. Như tôi biết được, nhảy múa và cười là những cánh cửa dễ tiếp cận, tự
nhiên và tốt nhất. Nếu bạn thực sự nhảy múa, suy nghĩ dừng lại. Bạn cứ tiếp tục,
xoay tròn quay tít, và bạn trở thành xoáy nước - mọi biên giới, mọi phân chia mất
đi. Bạn thậm chí không còn biết thân thể bạn kết thúc nơi nào và sự tồn tại bắt
đầu ở đâu. Bạn tan chảy vào trong sự tồn tại và sự tồn tại tan chảy vào trong bạn;
có sự chèn lấp lên biên giới của nhau. Và nếu bạn thực sự nhảy múa - không chế
ngự nó mà cho phép nó chế ngự bạn, cho phép nó sở hữu bạn - nếu bạn bị điệu nhảy
sở hữu, suy nghĩ dừng lại. Cũng điều đó xảy ra cho cái cười. Nếu bạn bị cái cười
sở hữu, suy nghĩ dừng lại. Cười có thể là việc đi vào đẹp đẽ trong trạng thái
vô suy nghĩ.
Hướng dẫn về Thiền Cười
Mỗi sáng vào lúc thức dậy, trước khi mở mắt
ra, duỗi căng người như con mèo. Căng mọi thớ thịt trong thân thể bạn. Sau ba
hay bốn phút, với mắt vẫn còn nhắm, bắt đầu cười. Trong năm phút chỉ cười thôi.
Ban đầu bạn phải làm điều này, nhưng chẳng mấy chốc âm thanh của sự cố gắng của
bạn sẽ gây ra tiếng cười chính thống. Biến mất bản thân mình trong cái cười đi.
Có thể mất vài ngày trước khi nó thực sự xảy ra, vì chúng ta quá không quen thuộc
với hiện tượng này. Nhưng lâu dần nó sẽ thành tự nhiên và sẽ làm thay đổi toàn
bộ bản chất ngày của bạn.
Phật cười
Có câu chuyện về Phật cười, Hotei, ở Nhật.
Toàn bộ giáo huấn của ông ấy chỉ là cười. Ông ấy đi từ chỗ nọ sang chỗ kia, từ
bãi chợ nọ sang bãi chợ kia. Ông ấy đứng ở giữa bãi chợ và bắt đầu cười - đó là
bài thuyết pháp của ông ấy.
Cái cười của ông ấy có tính lây lan, truyền
nhiễm; cái cười thực sự, cả bụng ông ấy rung lên với tiếng cười. Mọi người xô cả
lại, họ cũng bắt đầu cười, và rồi cái cười cứ lan rộng, những làn sóng thuỷ triều
cười, và cả làng xóm tràn ngập những tiếng cười.
Người ta quen đợi Hotei tới làng họ vì ông ấy
mang đến biết bao là vui vẻ, biết bao ân huệ. Ông ấy chẳng bao giờ thốt ra một
lời, không bao giờ. Bạn hỏi về Phật và ông ấy sẽ cười; bạn hỏi về chứng ngộ và
ông ấy sẽ cười; bạn hỏi về chân lí và ông ấy sẽ cười. Cười là thông điệp duy nhất
của ông ấy.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment