Osho
- Kỉ luật của siêu việt – Tập 2
Chương
2. Hạnh phúc không bởi lí do nào
Câu
hỏi thứ nhất
Sao
tôi bao giờ cũng có việc mơ ngày về tương lai?
Câu
hỏi này là từ Gayatri. Nó không chỉ dành cho bạn đâu, Gayatri, người liên tục
mơ ngày; mọi người đều đang làm điều đó. Tâm trí con người có khả năng mơ ngày
như vậy. Chừng nào bạn còn chưa đi ra ngoài tâm trí, bạn sẽ tiếp tục mơ ngày. Bởi
vì tâm trí không thể tồn tại trong hiện tại được. Nó hoặc tồn tại trong quá khứ
hoặc trong tương lai. Không có cách nào cho tâm trí tồn tại trong hiện tại. Ở
trong hiện tại là không có tâm trí.
Thử
điều đó mà xem. Nếu có khoảnh khắc im lặng khi không ý nghĩ nào thoáng qua con
người bạn, tâm thức bạn, khi màn ảnh tâm thức tuyệt đối không bị mây mù, thế
thì bỗng nhiên bạn trong hiện tại. Đó chính là khoảnh khắc, khoảnh khắc thực -
khoảnh khắc của thực tại, khoảnh khắc của chân lí. Nhưng thế thì không có quá
khứ và không có tương lai.
Thông
thường, thời gian được phân chia thành ba thời: quá khứ, hiện tại, tương lai. Sự
phân chia này về cơ bản là sai, không khoa học. Bởi vì hiện tại không phải là một
phần của thời gian. Quá khứ và tương lai là những bộ phận duy nhất của thời
gian. Hiện tại là ở bên ngoài thời gian. Hiện tại là vĩnh hằng.
Quá
khứ và tương lai là bộ phận của thời gian. Quá khứ là cái không còn nữa, còn
tương lai là cái chưa tới. Cả hai đều không tồn tại. Hiện tại là cái đang đó. Tồn
tại không thể là một phần của cái không tồn tại. Chúng chưa bao giờ gặp gỡ,
chúng chưa bao giờ bắt chéo đường của nhau. Và thời gian là tâm trí; quá khứ được
tích luỹ chính là tâm trí của bạn.
Tâm
trí bạn là gì? Phân tích nó đi, nhìn vào trong nó. Nó là gì? - chỉ là kinh nghiệm
quá khứ được chồng chất, được tích luỹ. Tâm trí bạn chỉ là giới hạn bao trùm,
giới hạn ô che; nó đơn giản giữ lại, ôm lấy, toàn thể quá khứ của bạn. Nó không
là cái gì khác. Nếu dần dần bạn lấy quá khứ của mình ra khỏi cái túi, cái túi sẽ
biến mất.
Nếu
quá khứ là thực tại duy nhất cho tâm trí, thế thì tâm trí có thể làm được gì? Một
khả năng là ở chỗ nó có thể cứ gặm nhấm, nhai đi nhai lại quá khứ. Đó là điều bạn
gọi là trí nhớ lấy, kí ức, hoài niệm. Bạn cứ ngược trở lại mãi; cứ lặp đi lặp lại
những khoảnh khắc quá khứ, những khoảnh khắc đẹp, khoảnh khắc hạnh phúc. Chúng
chỉ có vài điều và khoảng cách xa ở giữa, nhưng bạn níu bám lấy chúng. Bạn
tránh những khoảnh khắc xấu, những khoảnh khắc khổ.
Nhưng
điều này bạn không thể làm liên tục được bởi vì điều này là vô tích sự; hoạt động
này dường như là vô nghĩa. Tâm trí tạo ra hoạt động 'có nghĩa' đó chính là mơ
ngày về tương lai đấy.
Tâm
trí nói, 'Vâng, quá khứ là tốt, nhưng quá khứ bị kết thúc rồi; chẳng cái gì có
thể được làm về nó. Cái gì đó có thể được làm về tương lai bởi vì nó còn chưa tới.'
Thế là bạn chọn từ kinh nghiệm quá khứ của mình những điều bạn muốn lặp lại, và
bạn vứt đi những kinh nghiệm rất khổ, đau đớn; điều bạn không muốn lặp lại
trong tương lai.
Cho
nên mơ mộng tương lai của bạn chẳng là gì ngoài quá khứ được sửa đổi, được thu
xếp tốt hơn, được trang hoàng hơn, dễ chịu hơn, ít đau đớn hơn, nhiều thoải mái
hơn. Điều này tâm trí bạn cứ làm mãi. Và theo cách này bạn cứ bỏ lỡ thực tại.
Thiền
đơn giản nghĩa là vài khoảnh khắc khi bạn không trong tâm trí, vài khoảnh khắc
khi bạn trượt ra khỏi tâm trí. Bạn trượt vào thực tại, trong cái nó đang là. Những
khoảnh khắc tồn tại này cực lạc vô cùng tới mức một khi bạn nếm trải chúng, bạn
sẽ chấm dứt mơ ngày.
Mơ
ngày sẽ tiếp tục chừng nào bạn còn chưa bắt đầu thiền. Chừng nào bạn còn chưa
được nuôi dưỡng trên thiền, bạn sẽ cứ bỏ đói và khao khát thức ăn nào đó trong
tương lai. Và bạn biết tương lai sẽ không đem nó tới, bởi vì hôm nay là tương
lai của ngày hôm qua. Hôm qua nó đã là tương lai, và bạn đã mơ ngày về nó. Bây
giờ nó có đó. Cái gì đang xảy ra? Bạn có hạnh phúc không? Hôm qua cũng đã là một
ngày trong tương lai. Quá khứ tất cả đều đã là một phần của tương lai một ngày
nào đó, và nó đã trượt đi - và tương lai cũng sẽ trượt đi. Bạn đang tự lừa mình
trong mơ ngày.
Trở
nên nhận biết hơn chút ít và cố gắng đem tâm thức của bạn ngày một nhiều về
tính sự kiện của sự tồn tại. Nhìn bông hoa này, đừng nghĩ về bông hoa đó. Nghe
lời này tôi đang thốt ra, không phải là lời tôi sẽ thốt ra. Nhìn tôi ngay bây
giờ. Nếu bạn trì hoãn dù chỉ một khoảnh khắc trượt qua, bạn bỏ lỡ tôi đấy.
Và
thế thì điều đó trở thành thói quen, thói quen thâm căn cố đế. Ngày mai bạn
cũng sẽ bỏ lỡ tôi, và ngày kia cũng thế, bởi vì bạn sẽ vẫn còn như cũ. Không chỉ
thế - thói quen mơ ngày của bạn sẽ trở thành mạnh hơn.
Đêm
hôm nọ tôi đã đọc một câu chuyện Nhật Bản hay. Những câu chuyện như vậy có trong
tất cả các truyện dân gian của thế giới, với những hình mẫu tương tự. Nó là câu
chuyện hay. Nghe nó.
Ngày
xưa có một người làm nghề đẽo đá từ những phiến đá. Lao động của anh ta rất cực
nhọc và anh ta làm việc vất vả, nhưng tiền công chả bõ gì và anh ta không hài
lòng.
Ai
hài lòng? Ngay cả hoàng đế cũng chẳng hài lòng, cho nên nói gì về người đẽo đá?
Công việc của anh ta chắc chắn và vất vả và đồng lương lại còm cõi gần như
không có gì.
Anh
ta thở dài bởi vì lao động vất vả quá, và anh ta than vãn, 'Ôi, giá mà mình được
giầu có để cho mình có thể nằm nghỉ trên giường có phủ lụa.' Và một thiên thần
từ trên trời xuống, nói, 'Anh là điều anh vừa nói.'
Và
điều này thực sự xảy ra - không chỉ trong chuyện ngụ ngôn và chuyện kể đâu; nó
xảy ra trong cuộc sống thực đấy. Bất kì cái gì bạn nghĩ về bản thân mình, đều bắt
đầu xảy ra. Bạn tạo ra thế giới của mình bằng ý nghĩ của mình, bạn tạo ra thế
giới của mình bằng ham muốn của mình. Bất kì cái gì bạn cứ nhất định thế, sẽ bắt
đầu xảy ra. Thực tại hợp tác cùng bạn. Nó đợi đến khoảnh khắc, đến ngày, mà bạn
sẽ hợp tác với nó. Cho tới lúc đó, nó vẫn cứ hợp tác với bạn.
Và
thiên thần nói, 'Anh là điều anh vừa nói.' Và anh ta giầu có, và anh ta đang nằm
nghỉ trên giường, và tấm khăn phủ là bằng lụa, rồi nhà vua của vùng đó đi ngựa
qua trước xe ngựa của anh ta và đằng sau xe ngựa cũng có kị sĩ, và một cái lọng
vàng dựng che trên đầu nhà vua.
Và
khi người giầu thấy điều này, anh ta bị phật ý rằng trên đầu mình lại không có
lọng vàng và anh ta không hài lòng. Anh ta thở dài và kêu lên, 'Tôi ước được là
vua.' Và thiên thần lại tới và nói, 'Anh là điều anh vừa nói.'
Và
anh ta là vua và nhiều kĩ sĩ cưỡi ngựa phía trước xe của anh ta, và cũng có kị
sĩ đằng sau anh ta và một cái lọng vàng được che trên đầu anh ta, và mặt trời
chiếu những tia nắng nóng và đốt cháy sém mặt đất tới mức chồi cỏ bị khô héo
đi. Và nhà vua phàn nàn rằng mặt trời làm cháy sém khuôn mặt mình và rằng mặt
trời trội hơn anh ta về quyền lực và anh lại không hài lòng. Anh ta thở dài và
kêu lên, 'Tôi muốn là mặt trời.' Và thiên thần tới và nói, 'Anh là điều anh vừa
nói.'
Và
anh ta là mặt trời và anh ta chiếu tia sáng của mình lên xuống, sang phải sang
trái - mọi nơi - và anh ta làm cháy sém chồi cỏ trên đất, và cả sắc mặt của mọi
vua trên trái đất.
Và
một đám mây bay qua giữa anh ta và trái đất, và tia sáng mặt trời bị dội lại từ
nó và anh ta trở nên tức giận rằng quyền lực của mình đã bị cưỡng lại. Anh ta
phàn nàn rằng mây đã vượt trội hơn anh ta về quyền lực và anh ta không hài
lòng. Anh ta ước ao được là mây, mạnh mẽ thế, và thiên thần lại tới và nói,
'Anh là điều anh vừa nói.'
Và
anh ta trở thành đám mây và đặt mình vào giữa mặt trời và đất và bắt lấy tia
sáng cho nên cỏ trở nên xanh tươi. Đám mây mưa những hạt mưa lớn xuống đất làm
cho các dòng sông phình ra và chảy cuồn cuộn xói đi nhà cửa, và anh ta phá huỷ
những cánh đồng của nhiều nước. Anh ta rơi xuống tảng đá không chịu khuất phục,
và anh ta bắn toé thành những dòng nước lớn, nhưng tảng đá vẫn không khuất phục,
và anh ta trở nên tức giận bởi vì tảng đá này đã không chịu khuất phục quyền lực
của anh ta, và quyền lực của dòng nước là vô ích và anh ta không bằng lòng.
Anh
ta kêu, 'Tảng đá kia đã được cho quyền lực vượt quá quyền lực của tôi. Tôi ước
được là tảng đá.' Và thiên thần tới và anh ta là tảng đá, anh ta đã trở thành tảng
đá, và đã không di chuyển khi mặt trời chiếu sáng cũng không di chuyển khi trời
mưa.
Và
thế rồi có một người tới với chiếc cuốc chim và chiếc đục và với chiếc búa nặng,
và anh ta đẽo đá ra từ tảng đá và tảng đá nói, 'Làm sao lại có thể có chuyện
người này có quyền lực vượt trội hơn quyền lực của ta và đẽo đá từ lòng ta ra?'
và anh ta lại không hài lòng.
Anh
ta kêu, 'Tôi còn yếu hơn anh ta. Tôi ước được là con người đó.' Và thiên thần lại
tới từ trên trời, nói, 'Anh là điều anh vừa nói.'
Và
anh ta lại là thợ đẽo đá lần nữa. Và anh đẽo đá từ tảng đá bằng lao động vất vả,
và anh ta lao động rất vất vả vì đồng lương ít ỏi - và anh ta hài lòng.
Tôi
không đồng ý với kết luận này. Đó là bất đồng duy nhất với câu chuyện này; bằng
không thì câu chuyện này là hay. Tôi không đồng ý với kết luận. Bởi vì tôi biết
mọi người - họ không thể dễ dàng bằng lòng như vậy. Cái bánh xe này là đầy đủ.
Câu chuyện này theo một cách nào đó đã đi tới điểm kết thúc tự nhiên, nhưng câu
chuyện thực trong cuộc sống không đi tới kết thúc tự nhiên nào cả. Bánh xe lại
bắt đầu chuyển động.
Đó
là lí do tại sao ở Ấn Độ chúng ta gọi cuộc sống là 'bánh xe'. Nó cứ chuyển động,
cứ lặp lại bản thân nó. Như tôi có thể thấy, chừng nào người thợđẽo đá còn chưa
trở thành vị phật, câu chuyện này còn được lặp lại mãi. Người đó lại sẽ trở nên
không hài lòng. Người đó lại sẽ khao khát chiếc giường đẹp và tấm phủ lụa, và lại
cùng điều đó sẽ bắt đầu. Nhưng nếu người thợ đẽo đá này thực sự hài lòng, thế
thì người đó đã nhảy ra khỏi bánh xe sinh tử. Người đó đã trở thành vị phật.
Đây
là điều cứ xảy ra cho từng tâm trí - bạn khao khát cái gì đó, nó sẽ xảy ra,
nhưng vào lúc nó xảy ra bạn sẽ thấy rằng bạn vẫn không hài lòng. Cái gì đó khác
đang tạo ra khổ bây giờ.
Đây
là điều gì đó cần được hiểu - rằng nếu ham muốn của bạn mà không được hoàn
thành, bạn thất vọng; nếu nó được hoàn thành, thế nữa bạn cũng không được đáp ứng.
Đó là khổ của ham muốn. Được hoàn thành, bạn không được đáp ứng. Bỗng nhiên nhiều
thứ mới nảy sinh.
Bạn
chưa bao giờ nghĩ rằng khi bạn sẽ là vua, các kị sĩ sẽ đi trước bạn và đi sau bạn,
và lọng vàng sẽ che trên đầu bạn, mặt trời có thể nóng tới mức nó có thể làm
cháy sém khuôn mặt bạn. Bạn chưa bao giờ nghĩ về điều đó. Thế rồi bạn mơ trở
thành mặt trời, và bạn trở thành mặt trời, và bạn chưa bao giờ nghĩ về mây. Bây
giờ mây có đó - và chứng tỏ bất lực của bạn.
Và
điều này cứ diễn ra mãi, như sóng trong đại dương... không chấm dứt - chừng nào
bạn còn chưa hiểu và đơn giản nhảy ra khỏi bánh xe.
Cuộc
sống là ở đây, cuộc sống là bây giờ. Thượng đế là ở đây và thượng đế là bây giờ.
Nếu bạn đang tìm ngài trong mơ ngày của mình, việc tìm kiếm của bạn là vô tích
sự, bởi vì thượng đế không là gì ngoài mãn nguyện sâu sắc.
Tâm
trí cứ nói với bạn, 'Làm cái này, làm cái kia. Sở hữu cái này, sở hữu cái
kia... bằng không làm sao mình hạnh phúc được nếu mình không có cái này? Mình
phải có cung điện, thế thì mình có thể hạnh phúc...' Nếu hạnh phúc của bạn có
điều kiện cho nó, bạn sẽ vẫn còn bất hạnh. Nếu bạn không thể hạnh phúc như bạn
đang đấy - người thợ đẽo đá... Tôi biết lao động này là vất vả, lương còm cõi,
cuộc sống phải vật lộn, tôi biết - nhưng nếu bạn không thể hạnh phúc được như bạn
đang đấy, mặc cho tất cả mọi thứ; nếu bạn không thể hạnh phúc được, bạn sẽ chẳng
bao giờ hạnh phúc cả.
Chừng
nào người ta còn chưa hạnh phúc, đơn giản hạnh phúc, chẳng bởi nguyên nhân nào
cả, chừng nào người ta còn chưa đủ điên để hạnh phúc mà không có lí do nào, người
ta sẽ không hạnh phúc bao giờ cả. Bạn bao giờ cũng sẽ tìm ra cái gì đó phá huỷ
hạnh phúc của mình. Bạn bao giờ cũng sẽ tìm thấy cái gì đó thiếu, cái gì đó vắng.
Và việc thiếu đó sẽ trở thành việc mơ ngày của bạn.
Và
bạn không thể đạt tới trạng thái mà mọi thứ, mọi thứ đều sẵn có. Cho dù điều đó
là có thể, thì thế nữa bạn cũng sẽ không hạnh phúc. Nhìn vào cơ chế của tâm trí
đi: nếu mọi thứ đều sẵn có khi bạn muốn nó, bỗng nhiên bạn sẽ cảm thấy chán.
Bây giờ làm gì đây?
Tôi
đã đọc điều này - và tôi nghĩ nó là tin được rằng những người đã lên tới thiên
đường đều bị chán điều đó là từ những nguồn rất tin cậy, bạn có thể tin vào điều
đó - họ ngồi dưới cái cây kalpatarus của mình, cây thoả ước, và họ chán. Bởi vì
khoảnh khắc họ nói điều gì đó, thiên thần liền xuất hiện, và lập tức thần hoàn
thành ham muốn của họ. Không có lỗ hổng nào giữa ham muốn của họ và sự hoàn
thành chúng. Họ muốn đàn bà đẹp, một Cleopatra, và cô ấy có đó. Bây giờ phải
làm gì với cô Cleopatra ấy? Điều đó là vô nghĩa - và họ trở nên chán.
Trong
những chuyện cổ Ấn Độ có nhiều câu chuyện về các devas người trở nên chán chường
trong cõi trời tới mức họ bắt đầu khao khát trần gian. Họ có mọi thứ ở đó. Khi
họ còn ở trần gian, họ đã khao khát cõi trời. Họ có thể có việc làm khổ hạnh lớn
lao, họ có thể đã từ bỏ thế giới, đàn bà, mọi thứ, để đạt tới cõi trời. Bây giờ
họ đã đạt tới cõi trời; bây giờ họ lại khao khát thế giới.
Tôi
đã nghe:
Viên
phi công của chiếc máy bay phản lực mới vừa bay qua Catskills và trỏ thung lũng
đẹp cho người phó của mình.
'Nhìn
thấy chỗ kia không?' anh ta hỏi. 'Khi tôi còn là đứa bé chân trần, tôi hay ngồi
trên chiếc thuyền có đáy có mái chèo ở đó, đánh cá. Mỗi lần máy bay bay qua,
tôi lại nhìn lên và mơ tôi đang lái máy bay. Bây giờ tôi nhìn xuống và mơ rằng
tôi đang đánh cá.'
Bây
giờ anh ta đã trở thành phi công. Ban đầu anh ta là một cậu bé nghèo, đang đánh
cá, và chiếc máy bay phản lực gầm rú trên đầu và anh ta sẽ ngước mắt nhìn lên
và anh ta mơ ước rằng 'một ngày nào đó, cầu trời, mình sẽ thành phi công'. Niềm
xúc động của bầu trời rộng mở, gió, cái bao la... Anh ta phải đã từng mơ mộng,
và anh ta phải đã từng cảm thấy rất khổ - chỉ là một cậu bé nghèo, đánh cá
trong chiếc thuyền có mái chèo bình thường.
Và
bây giờ anh ta nói với người phó của mình, 'Bây giờ tôi là phi công rồi. Bây giờ
tôi nhìn xuống và mơ tôi đang đánh cá.' Bây giờ cái hồ nhỏ, đẹp bên dưới kia
trong thung lũng, với những cây cối đẹp, chim chóc hót, và thảnh thơi mang tính
thiền của việc đánh cá... Bây giờ anh ta phải đang mơ làm sao bỏ được nghề phi
công này.
Đó
là cách nó cứ xảy ra mãi. Khi bạn không nổi tiếng thì bạn muốn nổi tiếng. Bạn cảm
thấy bị tổn thương rằng mọi người không biết tới bạn. Bạn đi qua trên phố - chẳng
ai ngoái nhìn bạn, chẳng ai nhận ra bạn. Bạn cảm thấy giống như vô thực thể.
Bạn
làm công việc vất vả để trở nên nổi tiếng. Một ngày nào đó bạn trở nên nổi tiếng.
Bây giờ bạn không thể đi trên phố được. Bây giờ đám đông nhìn vào bạn. Bạn
không có tự do nào cả. Bây giờ bạn phải vẫn còn đóng kín trong phòng của mình.
Bạn không thể ra ngoài được, bạn bị cầm tù. Bây giờ bạn bắt đầu nghĩ về những
ngày đẹp đẽ đó khi bạn vẫn bước đi trên phố và bạn được tự do thế... cứ dường
như bạn một mình. Bây giờ bạn khao khát về những ngày đó. Cứ hỏi những người nổi
tiếng mà xem...
Voltaire
viết trong hồi kí của mình rằng thời ông ấy còn chưa nổi tiếng - như mọi người
đều có thời chưa nổi tiếng - và ông ấy ham muốn và ham muốn và ông ấy làm việc
vất vả, và ông ấy trở thành một trong những người nổi tiếng nhất ở Pháp. Danh
tiếng của ông ấy tăng lên nhiều tới mức việc đi ra ngoài phòng trở thành nguy
hiểm cho ông ấy, bởi vì trong những ngày mê tín ấy mọi người thường cho rằng nếu
bạn có thể lấy được một mẩu quần áo của người rất vĩ đại, cái đó trở thành việc
bảo vệ; nó cực kì có giá trị, giá trị bảo vệ. Nó bảo vệ bạn chống lại ma, chống
lại những ngẫu nhiên xấu và những thứ kiểu như thế.
Cho
nên nếu ông ấy phải đi ra ga để đáp tàu hoả, ông ấy sẽ đi có cảnh sát hộ tống,
bằng không thì mọi người sẽ xé quần áo ông ấy. Mà không chỉ có thế đâu - da ông
ấy sẽ bị cào rách, và ông ấy sẽ về nhà với máu chảy.
Ông
ấy trở nên chán danh tiếng này - rằng ông ấy thậm chí không thể ra khỏi nhà
mình; mọi người bao giờ cũng có đó như sói nhảy vào ông ấy - và ông ấy bắt đầu
cầu nguyện thượng đế, 'Xin chấm dứt đi! Tôi đã biết điều này rồi. Tôi không muốn
nó nữa. Tôi đã trở thành gần như người chết.' Và thế rồi điều đó xảy ra. Thiên
thần tới, phải tới chứ, và thần nói, 'Được rồi.' Dần dần danh tiếng của ông ấy
biến mất.
Ý
kiến của mọi người thay đổi rất dễ dàng; chúng chẳng có toàn vẹn nào cả. Cũng
như thời trang, mọi thứ đều thay đổi. Bạn có thể nổi tiếng một ngày nào đó,
ngày hôm sau bạn có thể trở thành người khét tiếng nhất. Một ngày nào đó bạn ở
trên đỉnh của danh tiếng của mình, ngày hôm sau mọi người hoàn toàn quên mất về
bạn. Một ngày nào đó bạn là tổng thống, ngày hôm sau bạn chỉ là công dân
Richard Nixon. Chẳng ai bận tâm.
Điều
đã xảy ra là tâm trí mọi người thay đổi, ý kiến, bầu không khí thay đổi. Và mọi
người hoàn toàn quên mất ông ta. Ông ta sẽ tới ga và ông ấy ao ước rằng ít nhất
ai đó, ít nhất một người phải đợi đó để đón ông ấy. Và chẳng ai tới đón ông ấy
cả - chỉ mỗi con chó của ông ấy thôi.
Khi
ông ấy chết, chỉ có bốn người tới chào ông ấy lần cuối cùng; có ba người và người
thứ tư là con chó của ông ấy. Ông ấy phải đã chết trong khổ, lại khao khát danh
tiếng. Phải làm gì? Đây là cách mọi sự cứ diễn ra.
Tâm
trí sẽ chẳng bao giờ cho phép bạn hạnh phúc. Bất kì hoàn cảnh nào, tâm trí bao
giờ cũng sẽ tìm ra cái gì đó để mà bất hạnh. Để tôi nói điều đó theo cách này:
tâm trí là cơ chế tạo ra bất hạnh. Toàn thể chức năng của nó là tạo ra bất hạnh.
Nếu
bạn vứt bỏ tâm trí, bỗng nhiên bạn trở nên hạnh phúc... chẳng bởi lí do nào cả.
Thế thì hạnh phúc là tự nhiên, như bạn thở vậy. Với việc thở, bạn thậm chí
không cần nhận biết. Bạn đơn giản cứ thở thôi. Có ý thức, vô ý thức, thức, ngủ,
bạn cứ thở vậy. Hạnh phúc đích xác giống như thế.
Đó
là lí do tại sao ở phương Đông chúng ta nói rằng hạnh phúc là bản tính bên
trong nhất của bạn. Điều đó không cần điều kiện bên ngoài nào; nó đơn giản có
đó, nó là bạn. Phúc lạc là trạng thái tự nhiên của bạn; nó không phải là thành
tựu gì. Nếu bạn đơn giản thoát ra ngoài cơ chế của tâm trí, bạn bắt đầu cảm thấy
phúc lạc.
Đó
là lí do tại sao bạn sẽ thấy rằng người điên còn hạnh phúc hơn cái gọi là người
lành mạnh. Điều gì xảy ra cho người điên? Họ cũng thoát ra khỏi tâm trí - tất
nhiên theo cách sai, nhưng họ thoát ra ngoài tâm trí. Người điên là người đã
rơi xuống thấp hơn tâm trí. Người đó ở ngoài tâm trí. Đó là lí do tại sao bạn
có thể thấy rằng người điên hạnh phúc thế. Bạn có thể cảm thấy ghen tị. Bạn thậm
chí có thể mơ ngày, 'Khi nào thì phúc lành này xảy ra cho chúng ta?' Người đó bị
kết án, nhưng người đó hạnh phúc.
Điều
gì đã xảy ra cho người điên? Người đó không còn nghĩ về quá khứ và không còn
nghĩ về tương lai. Người đó đã vứt bỏ thời gian. Người đó đã bắt đầu sống trong
vĩnh hằng.
Điều
đó xảy ra theo cùng cách cho nhà huyền môn nữa, bởi vì người đó đi lên trên tâm
trí. Tôi không bảo bạn trở thành điên, nhưng tôi đang bảo bạn rằng có tương tự
giữa người điên và nhà huyền môn. Đó là lí do tại sao tất cả các nhà huyền môn
vĩ đại đều có vẻ hơi điên và tất cả những người điên vĩ đại lại có vẻ như có
chút ít giống nhà huyền môn.
Nhìn
vào mắt người điên và bạn sẽ thấy mắt người đó rất huyền bí... bừng sáng, phát
sáng của thế giới khác nào đó, cứ dường như người đó có cánh cửa bên trong nào
đó, từ đó mà người đó đạt tới chính cốt lõi của cuộc sống. Người đó thảnh thơi.
Người đó có thể chẳng có gì, nhưng người đó đơn giản hạnh phúc. Người đó không
có ham muốn, không tham vọng. Người đó không đi đâu cả. Người đó đơn giản có
đó... tận hưởng, vui sướng.
Vâng,
người điên và nhà huyền môn có cái gì đó tương tự. Tương tự đó là bởi vì cả hai
đều ở ngoài tâm trí. Người điên đã rơi xuống dưới nó, nhà huyền môn đã vượt ra
ngoài nó. Nhà huyền môn cũng điên nhưng có phương pháp; cái điên của người đó
có phương pháp trong nó. Người điên đơn giản rơi xuống dưới.
Tôi
không nói trở thành người điên. Tôi nói trở thành nhà huyền môn. Nhà huyền môn
hạnh phúc như người điên và lành mạnh như người lành mạnh. Nhà huyền môn có lí,
thậm chí còn có lí hơn cái gọi là người duy lí, và vậy mà lại hạnh phúc thế, hệt
như người điên. Nhà huyền môn có sự tổng hợp đẹp đẽ. Người đó là trong hài hoà.
Người đó có tất cả mọi điều mà người duy lí có. Người đó có cả hai. Người đó là
đầy đủ. Người đó là toàn thể.
Bạn
hỏi, Gayatri này, Sao tôi bao giờ cũng mơ ngày về tương lai? Bạn đang mơ ngày về
tương lai bởi vì bạn đã không thưởng thức hiện tại. Bắt đầu thưởng thức hiện tại
đi. Tìm ra vài khoảnh khắc nơi bạn đơn giản vui sướng.
Nhìn
vào cây cối, chỉ là cái nhìn. Lắng nghe chim chóc, chỉ là việc nghe. Cứ để
chúng đạt tới cốt lõi sâu nhất của bạn. Cứ để giọng hót của chúng lan toả khắp
bản thể bạn. Ngồi bên bãi biển, chỉ nghe tiếng gầm hoang dã của sóng, trở thành
một với nó... bởi vì tiếng gầm hoang dã đó của sóng không có quá khứ, không có
tương lai. Nếu bạn có thể hoà điệu bản thân mình với nó, bạn cũng sẽ trở thành
tiếng gầm hoang dã. Ôm lấy cây và thảnh thơi trong nó. Cảm thấy hình dáng xanh
lục của nó xô vào trong bản thể bạn. Nằm dài trên cát, quên thế giới này đi,
giao cảm với cát, cái mát mẻ của nó; cảm thấy cái mát mẻ làm bão hoà bạn. Đi ra
dòng sông, bơi, và để cho dòng sông bơi bên trong bạn. Vỗ nước tung toé xung
quanh, và trở thành việc tung toé nước.
Làm
bất kì cái gì bạn cảm thấy thích thú, và tận hưởng nó một cách toàn bộ. Trong
những khoảnh khắc đó, quá khứ và tương lai sẽ biến mất và bạn sẽ ở đây bây giờ.
Và những khoảnh khắc đó sẽ đem tới những tin tốt lành đầu tiên, cẩm nang đầu
tiên về thượng đế.
Cẩm
nang không phải ở trong Kinh Thánh. Cẩm nang là ở trong dòng sông và trong tiếng
sóng gầm hoang dã của đại dương và trong cái im lặng của các vì sao. Tin lành
được viết ở khắp tất cả. Toàn thể vũ trụ này là một thông điệp. Giải mã nó đi.
Học ngôn ngữ của nó. Ngôn ngữ của nó là ngôn ngữ của ở đây bây giờ.
Ngôn
ngữ của bạn là ngôn ngữ của quá khứ và tương lai. Cho nên nếu bạn cứ nói ngôn
ngữ của tâm trí, bạn sẽ không bao giờ trong hoà điệu, trong hài hoà với sự tồn
tại. Và nếu sự hài hoà đó mà không được thưởng thức, làm sao bạn có thể chấm dứt
việc mơ ngày được? - bởi vì đó chính là cuộc sống của bạn đấy.
Cũng
dường như một người nghèo đang vác túi toàn đá cuội, cứ tưởng rằng chúng là kim
cương lớn, hồng ngọc, lục ngọc, và nếu bạn nói với anh ta, 'Vứt những thứ này
đi. Anh là người ngu. Đây toàn là đá cuội thôi,' người đó không thể tin bạn được.
Người đó sẽ nghĩ bạn đang giở thủ đoạn với anh ta. Người đó sẽ níu bám lấy nó,
bởi vì đó là tất cả những gì anh ta có.
Tôi
sẽ không bảo người đó từ bỏ cái túi của mình. Tôi sẽ cố gắng chỉ cho anh ta hồng
ngọc, lục ngọc, kim cương. Chỉ thoáng nhìn vào chúng và anh ta sẽ vứt ngay cái
túi đi. Chẳng cần anh ta phải từ bỏ nó - bởi vì chẳng có gì để từ bỏ cả; nó chỉ
toàn là đá cuội thôi. Bạn không từ bỏ đá cuội.
Người
đó đơn giản sẽ trở nên nhận biết rằng mình đã sống dưới ảo tưởng. Bây giờ có
kim cương thực. Bỗng nhiên đá riêng của anh ta phai mờ đi, chúng biến mất. Và
anh ta đơn giản sẽ đổ sạch cái túi của mình ngay lập tức mà không cần bạn bảo
anh ta, bởi vì bây giờ anh ta có cái gì đó khác để đưa vào trong túi. Anh ta sẽ
cần cái túi, không gian.
Cho
nên tôi không nói với bạn, vứt đi vào trong tương lai, vứt đi vào trong quá khứ.
Thay vì thế, tôi muốn nói với bạn, tạo ra nhiều tiếp xúc với hiện tại đi. Khi
hiện tại nảy sinh với sự vĩ đại của nó, cái đẹp của nó, mọi thứ sẽ phai mờ đi.
Từ bỏ theo sau nhận biết như cái bóng.
Câu
hỏi thứ hai
Với
tôi dường như thầy chẳng là gì ngoài kẻ lừa đảo. Với tôi cũng dường như là tôi
phải hợp tác với các thủ đoạn của thầy vì điều tốt riêng của tôi. Điều này liệu
có thể được không? Chẳng phải tất cả mọi điều này đều mang chút ít dở hơi sao?
Bạn
gọi nó là chút ít dở hơi! Nó là dở hơi tuyệt đối đấy! Và tôi phải là kẻ lừa đảo
với bạn thôi. Cố mà hiểu.
Nếu
ai đó đang trong ảo tưởng, bạn không thể đem người đó ra được chỉ bằng việc nói
về chân lí. Ảo tưởng có thể bị phá huỷ chỉ bằng ảo tưởng khác. Chất độc bị phá
huỷ bởi chất độc khác. Nếu bạn bị gai đâm vào chân, bạn cần chiếc gai khác để
nhể nó ra.
Mọi
chư phật đều là những kẻ lừa đảo. Bạn không cần thực tại; thực tại đã có rồi. Bạn
chỉ cần cú sốc để cho bạn có thể mở mắt mình ra, để cho mắt bạn bật mở ra và bạn
có thể thấy. Bạn chỉ cần thủ đoạn.
Ai
đó ngủ say. Bạn phải làm gì? Bạn lay người đó, bạn bật báo thức, và khi chuông
bắt đầu rung, bạn đang làm gì vậy? Bạn đơn giản tạo ra quấy rối. Đó chính là tất
cả các phương cách đấy. Bạn ngủ say. Không phải là thực tại không có đó - thực
tại bao quanh bạn - nhưng bạn ngủ say.
Tôi
không ở đây để cho bạn chân lí. Không ai có thể cho bạn chân lí được. Chân lí bạn
đã có rồi, nhưng bằng cách nào đó bạn đã tự lừa gạt mình trong dối trá. Bây giờ
bạn sẽ cần những dối trá lớn hơn, mạnh hơn để nghiền nát dối trá của bạn. Tất cả
mọi triết lí đều là dối trá, là phương cách, để giúp bạn thoát ra khỏi dối trá
của mình.
Một
người được mang tới tôi. Anh ta rất sợ ma. Chúng chỉ có trong tưởng tượng của
anh ta thôi chúng bao giờ cũng có trong tưởng tượng của bạn - nhưng chỉ nói với
anh ta, 'Đó là tưởng tượng của bạn,' thì cũng chẳng ích gì. Mọi người đều nói
điều đó với anh ta rồi. 'Anh chỉ tưởng tượng. Ma đâu nào? Chúng tôi đâu có thấy
chúng.'
Còn
anh ta thì liên tục thấy chúng; chúng bao quanh anh ta. Ai đó đang đứng bên phải,
ai đó đang đứng bên trái, ai đó đang đứng ngay sau lưng - chúng theo anh ta tới
mọi nơi. Anh ta không thể nào ngủ nổi, anh ta không thể nào ở một mình được, bởi
vì chúng hành hạ anh ta. Bây giờ phải làm gì đây?
Mọi
người đều đã nói với anh ta rằng đây là tưởng tượng. Bác sĩ đã nói với anh ta rằng
đây là tưởng tượng, nhà tâm thần đã nói rằng chẳng thể làm được gì cả, anh ta
đơn giản tưởng tượng, anh ta không có vấn đề thực. Nhưng liệu anh ta có vấn đề
thực hay không, bạn không thể phủ nhận được vấn đề của anh ta. Anh ta có vấn đề
- thực, không thực, là không quan trọng. Với anh ta nó là thực. Anh ta khổ; khổ
của anh ta là thực.
Khi
anh ta tới tôi, tôi nhìn sang bên phải anh ta và tôi nói, 'Hoàn toàn đúng, có
người đấy!' Anh ta mỉm cười với tôi; tôi là người đầu tiên hiểu anh ta. Và tôi
nói, 'Bên trái anh tôi cũng có thể thấy có người, và họ đi theo anh. Làm sao
anh sống sót được với nhiều ma thế?'
Anh
ta nói, 'Chẳng ai chịu nghe tôi cả' - nhưng anh ta thảnh thơi. Anh ta chạm chân
tôi. Anh ta nói, 'Thầy là người duy nhất đấy, bằng không tôi cứ đi chứng minh
mãi mà chẳng ai chịu nghe cả. Họ nói, "Đấy toàn là tưởng tượng. Anh là một
loại ảo giác rồi. Vứt tưởng tượng đi. Chẳng có gì như ma cả đâu."'
Nhưng
tôi nói, 'Tôi có thể thấy chứ. Những người này là ai vậy?' Cha anh ta đang ở
cùng anh ta, vợ anh ta đang ở cùng anh ta, và họ trở nên sợ hãi khi tôi nói,
'Vâng, họ có đấy.' Còn anh ta nói với cha mình, 'Bây giờ nghe lời Osho nói đi.
Thế mà bố cứ nghĩ con là thằng ngu.' Bây giờ anh ta thu được sự tự tin của
mình.
Điều
tôi đang nói là dối trá; chẳng có ma nào cả - nhưng điều đó không phải là vấn đề.
Người này đang khổ vì thiếu tự tin, người này đang khổ vì sợ hãi. Bây giờ, chỉ
bằng việc chấp nhận dối trá của anh ta... tôi cũng là người nói dối vậy, tôi
nói, 'Vâng, chúng có đấy'... Tôi đã giúp anh ta lấy lại sự tự tin của mình. Anh
ta trông khá hơn, anh ta trông mạnh hơn. Có thể ma có đó, nhưng anh ta không
sai. Có thể ma vẫn có đó, nhưng anh ta không phải là thằng ngu, không phải là
thằng ngốc. Và tôi bảo anh ta, 'Chẳng có gì phải lo cả. Có phương pháp đây;
chúng tôi sẽ giải quyết chúng.'
Anh
ta nói, 'Đó mới là điều tôi đang hỏi mọi người. Giúp tôi với! Cho tôi cái gì đó
giải quyết chúng.'
'Đừng
lo. Và như tôi có thể thấy, chúng không mạnh hơn anh đâu.' Lập tức chiều cao của
anh ta lên thêm vài phân. Anh ta hít vào thật sâu, xương sống anh ta trở nên thẳng
đứng. Và tôi cho anh chỉ mỗi một cái trái tim lồng ảnh nhỏ thông thường, chẳng
có gì trong nó, trống không, và tôi bảo anh ta, 'Anh giữ nó cùng mình Và bất kì
khi nào anh cảm thấy chúng có đó, anh chỉ cần cầm nó trong tay thôi, và chúng sẽ
bắt đầu trở nên sợ hãi; chúng sẽ hoảng sợ và chúng sẽ bắt đầu chạy đi. Đừng lo,
chỉ cần cầm nó trong tay thôi.'
Anh
ta thử và anh ta cười. Anh ta nói, 'Chúng làm thế thật. Chúng chạy xa khỏi tôi
rồi. Bây giờ tôi không sợ.'
Chỉ
với thời gian hai tuần và anh ta đã là người bình thường. Khi anh ta bình thường
và ma đã biến mất và anh ta đã thu lại sự bình thường của mình, tôi mới bảo anh
ta, 'Bây giờ, trả lại tôi trái tim lồng ảnh đi, bởi vì nó chẳng có gì trong đó
cả.'
Anh
ta nói, 'Thầy ngụ ý gì thế?'
Tôi
nói, 'Làm gì có ma. Thuốc là giả cũng như bệnh vậy.' Nhưng thế rồi anh ta cũng
có thể hiểu được. Anh ta cười, anh ta nói, 'Nhưng thầy đã giở thủ đoạn lôi tôi
ra khỏi nó. Giá mà thầy đã nói cùng điều này cho tôi mười lăm ngày trước đây,
thì tôi đã chẳng bao giờ nghe thầy cả, nhưng bây giờ tôi biết rồi, và nếu thầy
nói, thì tôi tin.'
Tôi
mở trái tim lồng ảnh ra; nó trống không. Tôi nói, 'Anh có thể thấy đấy; nó trống
rỗng mà. Chỉ mỗi ý tưởng rằng anh có quyền năng là có tác dụng. Bây giờ tôi
không muốn anh mang trái tim lồng ảnh này mãi mãi, bởi vì bây giờ điều này sẽ
trở thành bệnh tật. Nếu một ngày nào đó nó bị mất, anh sẽ bắt đầu run rẩy, và
những con ma đó, đã đi rồi, thì sẽ quay lại bởi vì trái tim lồng ảnh bị mất.'
Tất
cả mọi ảo tưởng của bạn chỉ là ảo tưởng mà thôi. Chúng là ảo tưởng. Bạn không
thực sự ốm đâu; bạn đã tưởng tượng ra ốm đấy. Bạn đã không thực sự sa ngã khỏi
thượng đế; bạn chỉ mở ra vềđiều đó thôi. Bạn chưa bao giờ bị tống ra khỏi vườn
Địa đàng; bạn chỉ nghĩ về nó theo cách đó. Bạn vẫn trong vườn Địa đàng đấy. Bạn
vẫn tồn tại ở chính trái tim của thượng đế. Không có cách nào để ra khỏi nó. Đấy
chỉ là giấc mơ của bạn.
Làm
sao phá huỷ được mơ? Người ta phải rất, rất khéo léo về điều đó. Bạn không thể
chỉ nói với mọi người, 'Đây là mơ của anh thôi'. Họ sẽ không nghe đâu. Mắt họ đầy
những mơ thế họ sẽ không có khả năng thấy được. Bạn phải chấp nhận thực tại của
họ, chỉ thế thì bạn mới có thể giúp được.
Tôi
đã nghe:
Ngày
xưa một thanh nữ mơ rằng một hoàng tử đẹp trai cưỡi ngựa tới nhà cô ấy, bế cô ấy
lên trong tay, hôn cô ấy, và phi ngựa đi trong đêm tối với cô ấy.
'Lạy
chúa!' cô ấy kêu lên với giọng sợ hãi. 'Anh đưa em đi đâu thế?'
'Em
nói xem nào,' hoàng tử gay gắt đáp. 'Đó là giấc mơ của em.'
Chính
ảo tưởng của bạn rằng bạn đã đi lạc lối, bây giờ tôi phải đem bạn về nhà. Chính
giấc mơ của bạn là bạn đã quên mất thượng đế, và tôi phải nhắc nhở bạn. Chính
giấc mơ của bạn là bạn cho rằng bạn khổ, còn tôi phải nhắc nhở bạn rằng bạn
không khổ.
Chỉ
bằng việc nói rằng điều này tất cả đều là maya, ảo tưởng, bạn sẽ chẳng được
giúp gì cả. Tôi phải rất khéo léo về điều đó. Tôi phải thuyết phục bạn. Tôi phải
thực sự là người bán hàng. Tôi phải thuyết phục bạn dần dần. Vội vàng sẽ không
ích gì cả. Nóng vội sẽ không ích gì cả. Nếu tôi nói quá nhiều cho bạn, bạn sẽ
không thể hấp thu được nó.
Có
lần một người hỏi tôi, 'Osho ơi, thầy cứ nói mọi ngày, hết sáng lại tối. Làm
sao điều đó có thể được?'
Tôi
nói, 'Tất cả đều là nói dối đấy! Cho nên khó gì trong đó nào? Nếu tôi chỉ nói
chân lí thôi, thế thì chẳng có nhiều chân lí để mà nói mọi sáng, mọi tối đâu.
Nhiều chân lí làm gì có!'
Bạn
có dối trá nào đó trong cuộc sống của mình; tôi tạo ra dối trá khác, thuốc giải
độc. Một khi cả hai dối trá đi vào tiếp xúc, chúng bắt chéo nhau, chúng triệt
tiêu lẫn nhau. Bạn được bỏ lại với chân lí.
Tôi
không nói chân lí đâu. Nếu bạn nghe tôi, dối trá của tôi sẽ giết chết dối trá của
bạn và chân lí sẽ còn lại đằng sau.
Chân
lí có đó. Tôi không thể trao nó cho bạn được. Không ai có thể trao nó cho bạn
được. Bạn là chân lí, cho nên mọi điều tôi có thể làm là tạo ra thuốc giải độc
dối trá cho bạn - đó chính là tôn giáo là gì.
Ngày
bạn sẽ hiểu ra, bạn sẽ cười.
Khi
Bồ đề đạt ma đạt tới chứng ngộ của mình, tương truyền rằng ông ấy bắt đầu cười.
Tiếng cười điên dại, ông ấy không thể kìm được. Ông ấy lăn lộn trên đất. Các bồ
tát khác tụ tập lại, những người tìm kiếm khác tụ tập lại, và nói, 'Chuyện gì xảy
ra cho ông thế?'
Ông
ấy nói, 'Điều đó buồn cười quá đi mất. Ta không thể nào tin nổi rằng chân lí lại
chưa bao giờ bị mất cả, rằng chúng chỉ tưởng tượng là chúng ta đã đánh mất. Và
thế rồi Phật này tới, kẻ lừa đảo này tới, và ông ta nói, "Lại đây! Chú ý!
Đây là chân lí!" và ông ấy đưa cho ông dối trá khác. Nhưng nó có tác dụng
cực kì. Cả hai dối trá triệt tiêu lẫn nhau.'
Và
tất nhiên, khi bạn đi ngược lại lời dối trá do vị phật đưa ra, bạn không thể thắng
được. Dối trá của bạn rất không chuyên nghiệp. Khi vị phật nói dối, nó hoàn hảo
và chuyên nghiệp. Ông ấy nói dối rất có chủ ý và chủ định.
Một
nhà ảo thuật trình diễn ngoạn mục trong phòng khách của con tàu đại dương. Trên
con tàu này có một con vẹt ghét nhà ảo thuật lắm. Mỗi lần nhà ảo thuật giở trò,
con vẹt đều la lên, 'Đồ dỏm! Đồ dỏm! Đem ông ta đi!'
Trong
cuộc hành trình, con tàu bị chìm. Con vẹt và nhà ảo thuật cùng ở trên một chiếc
tấm ván dài. Một ngày trôi qua, họ chẳng nói gì - họ là kẻ thù. Hai ngày trôi
qua, họ vẫn chẳng nói gì. Cuối cùng con vẹt không thể nén được sự nghi ngờ của
nó lâu hơn nữa. Nó nhìn trừng trừng vào nhà ảo thuật và the thé nói, 'Thôi được,
anh chàng khôn ngoan. Anh và lời nguyền của anh đều lừa gạt cả! Anh đã làm gì với
con tàu nào?'
Một
ngày nào đó điều đó sẽ xảy ra giữa bạn và tôi... toàn thể con tàu, toàn thể con
tàu bạn gọi là sansara, thế giới. Điều tôi đang làm chỉ là việc phá hoại.
Câu
hỏi thứ hai:
Với
tôi dường như thầy chẳng là gì ngoài kẻ lừa đảo.
Hoàn
toàn đúng
Với
tôi cũng dường như là tôi phải hợp tác với các thủ đoạn của thầy vì điều tốt
riêng của tôi.
Hoàn
toàn đúng. Không có cách nào trốn được đâu.
Điều
này là có thể được không?
Nó
đã xảy ra rồi. Chẳng phải tất cả mọi điều này đều mang chút ít dở hơi sao?
Nó
tuyệt đối dở hơi. Nhưng bạn dở hơi và chỉ thầy dở hơi mới có thể giúp bạn được.
Một
ngày nào đó bạn sẽ nhận ra từ bi vô cùng của tất cả những người đã trở nên thức
tỉnh với chân lí. Chính vì từ bi của mình mà họ cứ phát minh ra những phương
pháp cho bạn, vẫn biết rõ rằng thực tế chẳng cần tới phương pháp nào cả. Nhưng,
nhìn vào bạn, gần như bạn sẽ không thể có khả năng bước ra khỏi giấc mơ và ảo
tưởng của mình mà không có phương pháp. Bạn đã đi quá xa.
Và
nếu bạn bị bỏ lại một mình, bạn sẽ đi ngày một xa hơn, bởi vì điều này dẫn tới
điều khác; nó là sự việc có tính dây chuyền. Nếu bạn hiểu, thế thì không có nhu
cầu về bất kì phương cách nào. Nếu bạn hiểu, trong chính khoảnh khắc đó bạn đã
đạt tới, bởi vì bạn chưa bao giờ khởi hành cả.
Higgins
sống ở Staten Island, New York, và làm việc ở Manhattan. Anh ta phải đi phà về
nhà mọi đêm. Một tối anh ta xuống phà và thấy có chỗ đợi thuyền tiếp, thế là
anh ta quyết định dừng lại cạnh quầy rượu. Lâu trước đó, Higgins đã cảm thấy có
nguy cơ bị muộn.
Khi
anh ta quay lại bến phà, chiếc phà còn cách bờ quãng hơn hai mét. Higgins, sợ bị
lỡ chuyến này và bị về muộn bữa tối, bèn lấy cú nhảy theo đà chạy và đáp xuống
boong phà.
'Sao
anh lại thích nhảy thế, anh bạn?' một thuỷ thủ trên boong nói với Higgins.
'Cú
nhảy tuyệt đấy,' viên thuỷ thủ nói. 'Nhưng sao anh không đợi. Chúng tôi đang
vào mà.'
Đó
là điều một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra. Thực tế đâu có cần phải nhảy. Nhưng
ngay bây giờ điều đó là khó và đó là lí do tại sao tôi cứ nói với bạn mãi, 'Nhảy
đi! Làm cú nhảy lượng tử!' vẫn thừa biết con tàu còn đang vào bến. Nhưng bạn
đang say, bạn gần như vô ý thức. Bạn không biết cái gì đang diễn ra và cái gì
đang tới. Bạn không biết cái gì ở trong và cái gì ở ngoài. Mọi thứ đều bị trộn
lẫn, đều trong hỗn loạn và lẫn lộn có trong bạn. Do đó các tôn giáo mới được cần
tới.
Nếu
một ngày nào đó con người trở nên lành mạnh, im lặng, nhận biết, tôn giáo sẽ biến
mất khỏi thế giới; chúng sẽ không được cần tới nữa. Tôn giáo không chứng tỏ rằng
thế giới đang trong trạng thái tốt; chúng đơn giản chỉ ra rằng thế giới đang
trong trạng thái rất tồi tệ. Nếu trong nhà bạn mà ngày nào cũng cần tới bác sĩ,
thế thì mọi sự là đang không tốt rồi. Khi nào trong nhiều năm không cần tới bác
sĩ, vậy thì mọi sự là tốt đẹp.
Một
sư Hindu có lần tới thăm tôi, và ông ta nói rằng đất nước này - như người Hindu
bao giờ cũng cứ tuyên bố, công bố - rằng đất nước này là đất nước tôn giáo nhất
trên thế giới. Tôi hỏi ông ta, 'Tại sao? Bằng chứng cho điều đó là gì?'
Ông
ta nói, 'Bằng chứng, ông lại hỏi tôi sao? Rõ rành rành ra đấy. Tất cả hai mươi
bốn tirthankaras của người Jaina đều được sinh ra ở đây, hai mươi bốn chư phật
đã được sinh ra ở đây, tất cả các hoá thân của Hindu đều đã được sinh ra ở đây.
Thượng đế đã tới đất này biết bao nhiêu lần. Đấy không phải là bằng chứng rằng
đất nước này mang tính tôn giáo sao?'
Tôi
nói, 'Điều này đơn giản là bằng chứng rằng đất nước này phải rất phản thượng đế.
Bằng không thì cần thượng đế tới đây nhiều lần thế làm gì? Bản thân Krishna
trong Gita nói, 'Ta bảo các ông rằng bất kì khi nào sẽ có bóng tối, và bất kì
khi nào sẽ có quỉ trên thế giới, ngài sẽ tới." Điều đó chứng tỏ cái gì? -
rằng bất kì khi nào ngài tới, mọi sự đều đang sai. Và ngài đã tới Ấn Độ nhiều lần
thế. Điều đó đơn giản chứng tỏ rằng Ấn Độ phải ở trong trạng thái rất phi tôn
giáo, rất ốm yếu. Bác sĩ cứ phải đến đi đến lại mãi.'
Trong
thế giới lành mạnh, tôn giáo sẽ biến mất. Cũng như trong thế giới lành mạnh,
phân tâm sẽ biến mất. Nếu mọi người thực sự hạnh phúc, thế thì tất cả mọi
phương pháp để làm cho họ hạnh phúc sẽ là không liên quan. Thế thì các tu sĩ và
đền chùa và nhà thờ sẽ không được cần tới. Thế thì dần dần mọi người sẽ bắt đầu
quên Jesus, Phật, Christ, Krishna. Sẽ không có nhu cầu.
Đó
là điều Lão Tử nói. 'Vào thời xưa mọi người còn thực sự mang tính tôn giáo, chẳng
ai đã bao giờ nghe nói tới tôn giáo.' Đúng. Lão Tử nói, 'Vào thời cổ đại, khi mọi
người còn đơn giản, không ai đã bao giờ nghe nói về các thánh nhân, về linh hồn
thánh thiện. Khi mọi người trở nên ốm yếu, xấu ác, thế thì thánh nhân trở thành
quan trọng theo tương phản.'
Có
thể điều đó là như vậy lúc ban đầu, hay có thể nó không phải là như vậy. Ít nhất
điều này chúng ta có thể hi vọng - rằng cuối cùng điều này phải là như vậy. Một
ngày nào đó phải tới khi tất cả các phương cách thành vô dụng. Với nhân loại có
thếđiều đó sẽ cần thời gian lâu mới tới, nhưng với bạn, từng cá nhân, nó có thể
tới vào bất kì lúc nào. Khoảnh khắc này mở ra cho việc tới của nó vào bất kì
khoảnh khắc nào.
Nhìn
vào sự kiện này - rằng bạn đang tạo ra các ảo tưởng quanh mình. Đừng tạo ra những
ảo tưởng đó. Và thế thì chẳng cần tới phương cách nào cả, không cần yoga, không
cần kỉ luật, không cần ý chí nào cả. Chỉ đừng tạo ra ảo tưởng của bạn thôi. Thế
thì tất cả mọi kê đơn thuốc thang đều trở thành vô tích sự. Bạn có thể đi và vứt
tất cả chúng vào đống đồng nát. Thế thì bạn đơn giản là một con người, trong
hài hoà với cái toàn thể.
Câu
hỏi thứ ba
Trước
khi nhận tính chất sannyas, tôi đã ngấp nghé việc tự tử. Bây giờ tôi quá hạnh
phúc không nói được, nhưng dầu vậy tôi vẫn đang tìm cái gì đó mà tôi không biết.
Osho ơi, sau rốt, tôi muốn gì vậy? Xin thầy nói điều gì đó.
Tính
chất sannyas mới mang tính tự tử thực sự. Bạn nói, trước khi nhận tính chất
sannyas, tôi đã ngấp nghé việc tự tử. Bạn đã làm việc đó rồi - và bạn đã làm việc
đó ở bình diện sâu hơn. Phá huỷ thân thể sẽ chẳng ích lợi gì nhiều. Bạn sẽ lại
được sinh ra trong hình mẫu thân thể tương tự, bởi vì tâm trí bạn vẫn còn như
cũ.
Bằng
việc tự tử, bằng việc nhảy xuống sông, hay vào đại dương, hay từ đỉnh núi, bạn
có thể phá huỷ phần vật lí của mình. Nhưng phần vật lí của bạn không phải là cơ
bản, phần tinh thần của bạn mới là cơ sở. Phần tinh thần của bạn mang bản kế hoạch
tổng thể cho phần vật lí. Tâm trí bạn sẽ nhảy vào bụng mẹ khác và sẽ bắt đầu
thu thập phần vật lí khác. Nó sẽ lại được sinh ra.
Tự
tử là vô dụng. Tôi không chống lại tự tử bởi vì nó là tội ác. Tôi chống lại tự
tử bởi vì nó vô tích sự, nó ngu xuẩn. Nó là xuẩn ngốc.
Nếu
bạn thực sự muốn tự tử thế thì trở thành sannyasin đi. Thế thì bạn sẽ phá huỷ
tâm trí, bản kế hoạch tổng thể sâu cho các kiếp sống tương lai của bạn. Đó là
điều Phật nói - trở thành một dự lưu srotapanna, đi vào dòng chảy. Thay vì nhảy
từ mỏm đá, thay vì nhảy vào đại dương và chết cái chết vật lí, nhảy vào vị phật
và chết cái chết tâm linh. Đó là điều tính chất sannyas tất cả là gì - việc chết
đi trong tôi. Đó là việc mang cây thập tự riêng của bạn.
Nếu
bạn thực sự chán ngán cuộc sống của mình, thế thì phá huỷ chính khả năng của việc
cứ lặp đi lặp lại của nó. Trở thành một dự lưu srotapanna. Thế rồi bạn sẽ trở
thành nhất hoàn skridagamin; bạn sẽ tới thêm một lần nữa. Thế rồi bạn sẽ trở
thành bất hoàn anagamin; bạn sẽ không tới nữa.
Bất
hoàn là người đã tự tử thật. Người đó chưa bao giờ quay lại. Người đó thực sự
chấm dứt với thế giới này, người đó đã đóng tài khoản của mình với thế giới
này. Người đó bây giờ có cách hiện hữu tốt hơn nhiều. Người đó không tới trong
đống lộn xộn này, người đó không đi xuống vào bóng tối này, địa ngục xấu xa
này. Người đó soải cánh bay lên ngày càng cao hướng tới chính cội nguồn của ánh
sáng.
Bạn
nói, trước khi nhận tính chất sannyas, tôi đã ngấp nghé việc tự tử.
Thực
tế chỉ người đang trên bờ của tự tử mới có thể là sannyasin thực. Khi bạn thực
sự ngán cuộc sống, chán với nó, nhìn vào cái ngớ ngẩn lố bịch của nó, cái vòng
luẩn quẩn cứ quay vòng mãi mà chẳng dẫn tới đâu cả... khi bạn hiểu rằng chẳng
cái gì xảy ra trong nó và bạn khổ không cần thiết - bạn đang trở nên ngày một
đen tối hơn, nặng nề hơn, bạn đang mất đi đôi cánh; bạn đang trở thành ngày một
giống như vật chết... khi bạn thấy điều này - rằng cuộc sống đang giết chết bạn,
không làm cho bạn thực sự sống động - thế thì hai cánh cửa mở ra: tự tử hay là
sannyas.
Để
tôi nói cho bạn, ở phương Đông, ít người tự tử. Ở phương Tây, nhiều người tự tử
hơn. Người phương đông nghĩ rằng họ ít có tính chất tự tử, đó là lí do tại sao
tình hình lại là vậy. Các nhà tâm lí học phương Tây nghĩ rằng tâm trí phương
tây mang tính tự tử nhiều hơn, đó là lí do tại sao tình hình lại là vậy. Cả điều
người phương đông nói lẫn điều nhà phân tâm phương tây nói đều không phải là
chân lí.
Chân
lí là ở chỗ ở phương Tây, tính chất sannyas đã biến mất, cho nên bất kì khi nào
người ta ngán sống thì chỉ có một phương án sẵn có - tự tử. Ở phương Đông, tính
chất sannyas cũng là một phương án như tự tử. Nếu bạn đếm các sannyasins và người
tự tử ở phương Đông, thế thì con số này sẽ đích xác là như nhau. Sẽ không có
khác biệt.
Tính
chất sannyas là việc biến đổi cuộc sống. Tự tử là việc trốn chạy khỏi cuộc sống.
Theo cả hai cách bạn đều đi ra ngoài. Theo cả hai cách bạn đều gạt bỏ cái gọi
là cuộc sống này. Nhưng bằng tự tử thì nó chỉ là điều tạm thời - lần nữa bạn sẽ
quay lại, bạn sẽ cứ quay lại mãi.
Với
tính chất sannyas, cánh cửa mở ra. Bạn có thể không quay lại, hay, cho dù bạn
quay lại, bạn sẽ tới theo cách tốt hơn, nhận biết nhiều hơn. Cho dù bạn có tới,
bạn sẽ tới để học cái gì đó, để chín chắn.
Ở
phương Đông, toàn thể quan niệm về trưởng thành đều nảy sinh từ cuộc sống, trưởng
thành ra ngoài cuộc sống.
Tính
chất sannyas mang tính sáng tạo, tự tử mang tính phá huỷ. Trong tự tử, bạn đơn
giản làm điều gì đó một cách tuyệt vọng. Trong tính chất sannyas, bạn đang làm
điều gì đó rất có chủ định để biến đổi cách thức của mình, chính phong cách sống
của bạn. Thực tế bạn không ngán cuộc sống mà bạn ngán với cách sống của mình.
Thực sự không phải bạn ngán với cuộc sống - bởi vì thực tế bạn có biết cuộc sống
là gì đâu - nhưng với hình mẫu sống của mình, việc co hẹp mà bạn đã làm cho cuộc
sống của mình, cái hiện tượng tựa như đường hầm mà bạn đã tạo ra từ cuộc sống của
mình, sự tù túng mà bạn đã tạo ra từ cuộc sống của mình.
Bạn
không biết cuộc sống là gì, bạn chỉ biết một thứ kiểu đường hầm - tối tăm, bẩn
thỉu, bị giới hạn, đè nghiến, què quặt, tê liệt - và đến cuối bạn thấy chẳng có
gì ngoài cái chết. Cho nên phỏng có ích gì mà cứ bị tra tấn? Sao không làm nó
hôm nay đi? Nếu nó sẽ xảy ra ngày mai, thế thì sao phải đợi đến mai? Đó là
logic của người tự tử.
Thực
tế người tự tử còn thông minh hơn những người chưa bao giờ nghĩ tới điều đó. Chỉ
kẻ ngốc mới không bao giờ tự tử; chỉ kẻ ngốc mới không bao giờ chán; chỉ kẻ ngốc
mới không bao giờ trở nên nhận biết về cái vô tích sự của cuộc sống của họ...
Người
thông minh nhất định đôi khi nghĩ, 'Tất cả những cái này phỏng có ích gì nhỉ?
Sao mình lại đi? Để làm gì? Chẳng cái gì xảy ra, chẳng cái gì dường như xảy ra,
chẳng cái gì có thể được hi vọng từ nó cái toàn thể dường như vô vọng. Thế thì
sao cứ đi tiếp?' Ý tưởng tự tử nảy sinh bởi vì thông minh. Do đó, tôi nói, kẻ
ngốc không bao giờ nghĩ tới tự tử cả; người thông minh nghĩ tới tự tử.
Nhưng
những người thực sự thông minh - không thông minh vừa phải mà ở chính đỉnh của
thông minh - họ nghĩ tới tính chất sannyas. Bởi vì họ nghĩ, 'Cái toàn thể này tồn
tại. Nếu mình không có khả năng tìm ra nghĩa của nó, có thể chính kiểu cách của
mình đang không cho phép mình tìm ra nghĩa của nó. Nếu mình không có khả năng hạnh
phúc, có thể ở đâu đó mình đã đặt điều kiện mà không cho phép mình hạnh phúc.
Có thể có cách sống khác.' 'Cách sống khác' đó, phương án sống khác đó, chính
là tính chất sannyas.
'Mình
không thể sống một cách không tham vọng được sao? Mình đã sống với đầy tham vọng
rồi và đã thấy khổ tới, còn tăng thêm nhiều, trở nên mãnh liệt... đau khổ và
đau khổ và đau khổ. Mình đã thử tham vọng rồi. Bây giờ mình thử không tham vọng
xem sao. Để mình quay đằng sau một trăm tám mươi độ. Để mình được chuyển đổi.'
Chuyển
đổi nghĩa là việc quay một trăm tám mươi độ, là việc quay lại. 'Tham lam mình
đã thử rồi. Bây giờ mình sẽ thử vô tham lam. Sở hữu mình đã thử rồi. Bây giờ
mình sẽ thử chia sẻ. Tâm trí mình đã thử rồi. Bây giờ mình sẽ thử vô trí, thiền.
Dục mình đã thử rồi. Bây giờ mình sẽ thử yêu, từ bi.
'Mình
đã sống theo cách phi tự nhiên - cách thức xã hội đã áp đặt lên mình. Bây giờ
mình thử cách tự nhiên - con đường của Đạo, con đường của pháp, con đường của
rit. Mình đã sống trong xung đột, vật lộn, tranh đấu. Bây giờ mình thử buông
xuôi. Bây giờ mình thử buông bỏ. Mình đã từng cố gắng bơi ngược dòng. Bây giờ
mình thử xuôi dòng, đi cùng dòng chảy, dù nó dẫn tới bất kì đâu.' Đây chính là
tính chất sannyas.
Cho
nên, để tôi nhắc lại. Người ngu xuẩn nhất không bao giờ nghĩ tới tự tử. Tất
nhiên, người đó thậm chí không thể mơ được về tính chất sannyas. Người đó không
có nhiều thông minh để nhìn vào trong cái vô tích sự của cái gọi là cuộc sống. Ở
lưng chừng là những người thông minh, người đã trở nên nhận biết rằng cuộc sống
là vô tích sự, nhưng họ lại không đủ thông minh để trở nên nhận biết rằng 'có
thể đấy chỉ là bởi kiểu cách sống của mình, không phải là bản thân cuộc sống'.
Họ nghĩ tới tự tử và họ đôi khi tự tử.
Thế
rồi có những đỉnh cao của thông minh - vị phật, một Christ, một Lão Tử, một
Zarathustra - người lập tức thấy ra vấn đề: 'Mình bỏ lỡ bởi vì cách thức của
mình sai.' Và họ đổi cách thức của mình. Họ đổi hình mẫu sống của họ một cách
triệt để. Biến đổi triệt để đó là tính chất sannyas.
Tôi
muốn nói với bạn rằng bạn thực sự đã tự tử rồi - và theo cách tốt hơn, theo
cách rất thông minh; cách mà đáng phải thực hiện. Bạn đã trở thành một
sannyasin.
Bây
giờ tôi quá hạnh phúc không nói được, nhưng dầu vậy tôi vẫn đang tìm cái gì đó
mà tôi không biết.
Điều
đó xảy ra. Khi bạn là con người trần tục, bạn biết cái bạn đang đi tìm. Bạn
đang đi tìm tiền bạc, đối tượng dục đẹp hơn, quyền lực, danh vọng - mọi thứ đều
rõ ràng. Bạn đã được huấn luyện về chúng, bạn đã được giáo dục về chúng, bạn đã
được ước định vì chúng. Tâm trí bạn biết điều bạn đang kiếm. Máy tính tâm trí bạn
đã được nạp các mục đích.
Khi
bạn trở thành sannyasin, bạn thực sự trong hỗn loạn trong vài ngày - bởi vì các
mục đích cũ trở thành vô nghĩa còn mục đích mới lại không rõ ràng. Thực tế,
tính chất sannyas sẽ không cho bạn mục đích mới. Một khi tất cả các mục đích cũ
biến mất, bỗng nhiên bạn sẽ thấy không có mục đích.
Và
người ta phải sống cuộc sống không mục đích nào; thế thì người ta sống cực kì đẹp.
Bởi vì sống cuộc sống có mục đích nghĩa là sống trong tương lai. Thế thì những
người đẽo đá muốn trở thành người giầu, người giầu muốn trở thành hoàng đế,
hoàng đế muốn trở thành mặt trời, và mặt trời muốn trở thành mây, và mây muốn
trở thành đá, và đá lại muốn trở thành thợ đẽo đá. Thế thì điều đó là bánh xe rồi.
Khi
bạn không muốn trở thành ai cả, khi bạn đơn giản chấp nhận mình là bất kì ai,
khi bạn vứt bỏ mọi mục đích, mọi xu hướng tương lai, mọi mục điểm cuối - bạn vứt
bỏ thời gian, bạn vứt bỏ ham muốn, bạn vứt bỏ tâm trí - thế thì bỗng nhiên bạn ở
đây và toàn thể vũ trụ đều sẵn có đấy... năng lượng lớn lao này bao quanh bạn,
vẫy mời bạn tham gia với nó.
Tính
chất sannyas không phải là mục đích. Tính chất sannyas là hiểu biết rằng mục
đích không tồn tại.
Vũ
trụ bao giờ cũng được hoàn thành. Không phải sự hoàn thành phải xảy ra ở đâu đó
khác; nó đã xảy ra rồi. Đó là lí do tại sao bạn sẽ cảm thấy trong vài ngày,
'Sau rốt, mình muốn gì nhỉ?' Ham muốn cũ đã biến mất và bạn vẫn chưa trở nên được
bắt vào thái độ không ham muốn.
Có
một câu chuyện Thiền:
Ngày
xưa có một người tóc đỏ, không có mắt và không có tai. Anh ta không có tóc, cho
nên anh ta được gọi là tóc đỏ chỉ theo chừng mực nào đó. Người ta phải gọi anh
ta là cái gì đó.
Anh
ta không có khả năng nói bởi vì anh ta không có mồm. Anh ta không có mũi nữa.
Anh ta thậm chí không có tay không có chân. Anh ta cũng không có dạ dầy, và anh
ta không có lưng. Và anh ta không có xương sống, và anh ta không có cái gì khác
bên trong. Thực tế anh ta không có gì cả, cho nên khó mà hiểu chúng ta đang nói
về ai. Cho nên tốt hơn cả chúng ta không nói thêm gì về anh ta nữa.
Dần
dần... Đầu tiên bạn gọi anh ta là người tóc đỏ, bởi vì người ta phải gọi anh ta
là cái gì đó.
Khi
bạn đang chuyển bánh xe thế gian, tôi mời bạn. Tôi nói, 'Bạn đang làm gì ở đó
thế? Bạn không định thử thượng đế sao?' Bạn trở nên tham lam về thượng đế. Bạn
nói, 'Được rồi. Ở đây tôi chẳng được gì cả, có thể có cái gì đó trong thượng đế.'
Bạn nhảy ra khỏi bánh xe. Thế rồi bạn hỏi tôi, 'Thượng đế thế nào?'
Tôi
nói, 'Thực tế chẳng ai biết gì về ông ấy cả, liệu ông ấy có hay là không. Chừng
mực nào đó đấy chỉ là việc nói thôi.' Chúng ta gọi ông ấy là người tóc đỏ bởi
vì người ta phải gọi ông ấy là cái gì chứ, hử?
Thế
rồi dần dần bạn đi cùng với tôi, và dần dần câu chuyện này được tiết lộ cho bạn
- 'Ngày xưa có một người tóc đỏ, không có mắt và không có tai. Anh ta cũng
không có tóc, cho nên anh ta được gọi là tóc đỏ chỉ theo chừng mực nào đó. Anh
ta không có khả năng nói bởi vì anh ta không có mồm. Anh ta không có mũi nữa.
Anh ta thậm chí không có tay không có chân...'
Dần
dần, bạn càng cố gắng hiểu tôi, tôi càng trở nên chân thực hơn. Tôi càng thấy rằng
bây giờ bạn hoà điệu cùng tôi, thì lại càng không cần nói dối quá nhiều. 'Anh
ta thậm chí không có tay không có chân. Anh ta cũng không có dạ dầy, và anh ta
không có lưng...'
Và
khi tôi thấy rằng bạn không bị bối rối, bạn đang nghe mê mải câu chuyện cho tới
giờ, thế thì tôi nói, '...và anh ta không có xương sống.' Tôi phải đi rất thận
trọng bởi vì bạn có thể trở nên sợ hãi và quay trở lại bánh xe của mình.
'Và
anh ta cũng không có gì bên trong...' Khi tôi thấy rằng cho tới giờ bạn đã tới...
và tất nhiên bạn cảm thấy chút ít phân vân, nhưng bây giờ chân lí có thể được
nói ra... 'Anh chẳng có gì cả. Cho nên khó mà hiểu chúng ta đang nói về ai. Cho
nên tốt hơn cả chúng ta không nói thêm gì về anh ta nữa.' Về ai? - về người tóc
đỏ ấy.
Hindu
giáo, Ki tô giáo, Do Thái giáo, họ bắt đầu câu chuyện này - họ nói về người tóc
đỏ - còn Phật chấm dứt nó... không ai cả, thậm chí không có bạn.
Ông
ấy nói, trước hết vứt bỏ tham vọng, vứt bỏ ham muốn. Đừng nghĩ bạn là thân thể,
đừng nghĩ bạn là tâm trí; thế rồi đừng nghĩ bạn là cái ngã. Thực thế thế thì
chúng ta không nên nói về bạn bởi vì bạn không có.
Dần
dần chúng ta cứ khử bỏ đi. Đầu tiên chúng ta nói, vứt mục đích trần tục - bởi
vì bảo bạn vứt tất cả mọi mục đích đi thì quá nhiều; bạn sẽ không hiểu. Bạn có
thể hiểu được rằng mục đích trần tục nên bị vứt đi bởi vì bạn đã khổ nhiều và
chẳng được gì từ nó cả; bạn đã thất vọng rồi. Bạn nói, 'Được rồi. Tôi cũng nghĩ
tới việc vứt nó đây.' Và bạn nói, 'Tốt, vậy tôi sẽ thay đổi. Tôi sẽ vứt các mục
đích trần tục. Bây giờ tôi sẽ tìm thượng đế, cõi trời và thiên đường.' Còn tôi
thì cười thầm trong bụng. Tôi nói, 'Được đấy, trước hết cứ vứt những cái này
đi, thế rồi chúng ta sẽ thấy.'
Một
khi bạn đã vứt những cái đó, thế thì dần dần tôi sẽ thuyết phục bạn vứt thượng
đế, cái ngã, niết bàn, moksha. Bởi vì khi mọi mục đích đều bị vứt bỏ, chỉ thế
thì bạn mới được hoà điệu.
Mục
đích là nốt nhạc chói tai. Mục đích đơn giản nói bạn đang thiếu. Mục đích nói
có điều kiện nào đó phải được đáp ứng, chỉ thế thì bạn mới có thể trở nên hạnh
phúc.
Khi
tất cả mọi mục đích biến mất và cuộc sống không bị nhìn như một phóng chiếu ham
muốn, khi cuộc sống không bị coi là công cộng và trở thành vở kịch, leela, thế
thì... thế thì bạn ở nhà. Thế thì bạn đã đạt tới.
Đàn
bà tồn tại cùng chuyện tầm phào. Đàn ông có nhiều thứ để làm; chuyện tầm phào
không phải là tất cả. Đàn bà chẳng có gì khác để làm, cô ấy chỉ có mỗi chuyện tầm
phào.
Thực
sự là khó nghĩ, khó quan niệm về cái gì còn lại nếu tất cả mọi chuyện tầm phào
bị vứt bỏ. Người hỏi này là đúng. Đó là từ Deva Richa. Cô ấy nói 'chỉ thế thì
im lặng không thoải mái là còn lại'.
Sao
bạn cảm thấy không thoải mái về im lặng? Sao nó lại gây lúng túng thế?
Điều
đó là đúng, sáng suốt của cô ấy là đúng. Bạn bao giờ cũng cảm thấy nó, mọi người
đều biết nó. Nếu bạn ngồi với ai đó và bạn không có gì để nói, thế thì người ta
bắt đầu cảm thấy lúng túng. Người ta tìm cái gì đó để nói. Cho nên mọi người
nói về thời tiết, khí hậu... những thứ vô dụng. Họ cả hai đều biết rằng bên
ngoài trời đang mưa, cho nên vấn đề là gì? Hay đó là buổi sáng đẹp, vậy vấn đề
là gì?
Tôi
đã nghe:
Mulla
Nasruddin đi cùng với một người bạn trong hai ngày trên tầu hoả mà thậm chí
không có một lời trao đổi giữa họ. Đến ngày thứ ba sau rốt người bạn đánh bạo
nhận xét rằng đó là buổi sáng đẹp trời. 'Và ai nói nó không đẹp?' Mulla đáp.
'Và ai nói nó không đẹp?'
Câu
hỏi thứ tư
Nếu
thầy lấy chuyện tầm phào ra khỏi tương tác xã hội, dường như là chẳng còn lại
gì mấy ngoại trừ im lặng không thoải mái. Vậy nên việc xã hội hoá là về gì?
Tất
nhiên câu hỏi này là từ đàn bà. Im lặng gây lúng túng bởi vì chúng ta đã hoàn
toàn quên mất chiều hướng của im lặng. Bất kì khi nào chúng ta im lặng, nó đều
dường như trống rỗng. Nó không đầy toả sáng, hiện diện. Khi chúng ta nói, có
cái gì đó. Khi chúng ta không nói, đấy chỉ là việc thiếu nói chuyện. Im lặng của
chúng ta chỉ là việc thiếu nói chuyện, đó là lí do tại sao nó lại gây lúng
túng, trống rỗng... thậm chí không có lấy một lời rót vào đó. Người ta cảm thấy
rất lúng túng, mắc kẹt. Nhưng nếu bạn thực sự biết cách im lặng, thế thì nó sẽ
không gây lúng túng hay không thoải mái.
Đôi
khi điều đó cũng xảy ra trong cuộc sống của bạn nữa. Những khoảnh khắc đó là hiếm
hoi và người ta có khuynh hướng quên chúng đi bởi vì chúng không khớp với hình
mẫu chính của bạn. Thỉnh thoảng, ngồi cùng người bạn, không có nói chuyện; bạn
chỉ tận hưởng sự hiện diện của nhau. Điều đó không gây lúng túng, nó rất đáp ứng.
Nó không phải là không thoải mái; thực tế nói vào những khoảnh khắc đó sẽ là
không thoải mái. Điều đó sẽ quấy rối âm nhạc đang tuôn chảy giữa hai người. Điều
đó sẽ là can nhiễu, phân tán, nếu bạn nói. Bạn yêu người đàn bà và bạn ngồi cầm
tay nhau trên bờ biển hay cạnh dòng sông hay nhìn lên các vì sao...
Mọi
người đều phải đã đi tới vài khoảnh khắc khi mà im lặng mang tính trao đổi, khi
nó mang tính diễn đạt của trái tim bạn; còn hơn cả lời. Khi cái gì đó xảy ra giữa
hai trái tim, khi năng lượng nào đó được truyền từ cực này sang cực kia - từ âm
sang dương, từ dương sang âm - khi bỗng nhiên bạn cảm thấy mối nối không bằng lời,
mối nối mang tính tồn tại; khi bỗng nhiên bạn cảm thấy rằng bạn đã trở thành một
năng lượng đập rộn ràng với một nhịp điệu... thở cùng nhau, hiện hữu cùng nhau,
hội nhập và tan chẩy vào nhau - thế thì im lặng không phải là không thoải mái.
Nó cực kì nồng nàn. Nó không lạnh. Bạn không bỏ lỡ việc nói. Thực tế, nếu ai đó
bắt đầu nói bạn sẽ cảm thấy khó chịu. Điều đó sẽ là báng bổ.
Nhưng
chúng ta đã đánh mất chiều hướng đó. Chúng ta không biết cách im lặng, chúng ta
chỉ biết cách nói chuyện. Chúng ta đã được huấn luyện để nói chuyện. Cha mẹ,
trường học, cao đẳng, đại học - tất cả đều huấn luyện bạn để nói chuyện. Và những
người có thể nói một cách hùng biện thì trở thành rất quan trọng. Thực tế, việc
nói dường như là nghệ thuật vĩ đại nhất.
Nếu
bạn không thể nói được, bạn sẽ không bao giờ trở thành một phần của xã hội. Nếu
bạn không thể nói giỏi, bạn sẽ không bao giờ trở thành nổi tiếng theo bất kì
cách nào. Nhà thơ, tu sĩ, chính khách, tất cả những người trở nên quan trọng,
có ý nghĩa, đều thực sự là những người nói giỏi. Xã hội chỉ biết một cách trao
đổi và đó là nói. Và cách kia bị mất hoàn toàn.
Tôi
không chống lại việc nói. Làm sao tôi có thể thế được? Điều đó sẽ chống lại bản
thân tôi. Tôi không chống lại việc nói, nhưng nếu bạn không biết chiều hướng của
im lặng, thế thì lời nói của bạn sẽ trống rỗng, thế thì lời nói của bạn sẽ chỉ
là những lời chết. Thế thì lời của bạn sẽ chỉ giống như chuyến tầu hàng, mang gỗ
chết.
Nếu
bạn biết chiều hướng của im lặng, thế thì lời của bạn trở nên sống động, bởi vì
cái gì đó của im lặng của bạn có thể được lời mang đi. Khi lời của bạn mang cái
gì đó của im lặng bên trong nhất của bạn, được soải cánh bay lên trong nó, khi
hương thơm nào đó của im lặng đó đi ra cùng lời tới bạn, chỉ thế thì lời mới có
nghĩa, có ý nghĩa. Bằng không chúng là vô nghĩa, bằng không chúng chỉ là lời lắp
bắp.
Tôi
thiên về cả hai. Tôi không bảo bạn trở thành câm và không nói với ai cả. Tôi bảo
bạn, thỉnh thoảng im lặng tới mức bạn không có gì để nói cả. Im lặng tới mức bạn
kinh nghiệm điều gì đó mà có thểđược truyền đạt. Bằng không bạn sẽ truyền đạt
cái gì? Im lặng, im lặng vui sướng, và cảm thấy im lặng như sự hiện diện, không
như sự vắng mặt.
Im
lặng là hiện diện của nhận biết của bạn, của bản thể bạn. Rót đầy im lặng của bạn
bằng sự hiện diện riêng của mình, và cảm thấy nó như hiện tượng tích cực; đừng
nhìn nó chỉ như việc thiếu vắng lời. Nó không phải là thiếu vắng đâu. Nếu bạn
có thể im lặng một cách tích cực, nếu bạn có thể tận hưởng nó, nếu bạn có thể
hân hoan với nó, bạn sẽ cực kì được phúc lành. Và không chỉ có bạn, mọi thứ
cũng sẽ được phúc lành mênh mông. Thế thì đôi khi im lặng cùng chúng, khi đó là
thời vụ để im lặng.
Có
những khoảnh khắc việc nói là nguy hiểm, im lặng lại là vàng. Có những khoảnh
khắc việc nói là hay; nó là thơ ca, nó là diễn đạt. Nhưng bao giờ cũng nhớ lấy,
trước hết bạn phải có cái gì đó để diễn đạt. Và để có cái đó bạn sẽ cần im lặng.
Im lặng cho bạn thơ ca, lời có thể kể điều đó cho người khác.
Thế
rồi trong cuộc sống bình thường của bạn, tìm ra vài khoảnh khắc phi thường của
im lặng. Ngồi dưới gốc cây, trên bờ sông, hay ngồi trong phòng mình không làm
gì cả, chỉ ngồi thôi, cảm nhận im lặng, yêu mến nó, nếm trải nó, được nuôi dưỡng
bởi nó, được tràn ngập im lặng tới mức nếu ai đó đi qua với cái đầu đầy lời,
ngay cả người đó cũng sẽ được làn gió thoảng của im lặng...
Đó
là điều xảy ra khi bạn ngồi cạnh thầy. Im lặng của thầy bắt đầu tiêm nhiễm. Nó
tới như làn gió thoảng, nhảy múa quanh bạn, vuốt ve bạn, làm bình thản bạn, làm
ấm bạn, làm cho bạn sống động hơn, làm cho bạn cảm thấy được yêu, được chăm
sóc... cứ dường như người mẹ đang ngân điệu ru con.
Trong
mối quan hệ thân thiết của thầy, trong satsang, cái đó là điều thực - rằng cái
gì đó bắt đầu xảy ra giữa hai năng lượng. Thầy bắt đầu rơi vào trong bạn như
thác đổ... cực kì im lặng. Và im lặng của thầy tạo ra im lặng của bạn. Và lần đầu
tiên bạn có thoáng nhìn về im lặng là gì. Thế thì bạn có cái gì đó để nói, cái
gì đó để ca hát, cái gì đó để nhảy múa.
Tôi
không chống lại việc nói, nhưng việc nói của bạn không nên rỗng tuếch. Tôi thậm
chí cũng không chống lại việc nói chuyện tầm phào. Bản thân tôi có nhiều chuyện
tầm phào lắm. Nhưng để cho việc nói tầm phào của bạn mang tính sáng tạo, không
phải mang tính phá hoại. Để cho chuyện tầm phào của bạn cũng có phẩm chất của
thơ ca và sáng tạo trong nó. Chuyện tầm phào về thượng đế. Sách Phúc âm là gì?
Chuyện tầm phào về thượng đế thôi. Chuyện tầm phào về chân lí, chuyện tầm phào
về cái đẹp, chuyện tầm phào về hạnh phúc, cao thượng. Chuyện tầm phào về điều
kì diệu này đang bao quanh bạn. Chuyện tầm phào về cái không biết.
Bạn
làm gì với việc kể chuyện tầm phào? Bạn mang tính rất phá hoại. Mọi người cứ
nói chuyện tầm phào như phương tiện để phá huỷ người khác, để làm tổn thương họ.
Đừng mang tính châm chọc; thế thì chẳng cái gì sai trong việc kể chuyện tầm
phào.
Tất
cả mọi chuyện ngụ ngôn về Jesus đều là chuyện tầm phào, và tất cả mọi câu chuyện
về Mahavira và Phật đều là chuyện tầm phào. Tất cả các chuyện cổ tích puranas của
người Hindu đều là những chuyện tầm phào cực kì hay. Không thể nào cải tiến
thêm được chúng; chúng đã làm điều cuối cùng, điều tối hậu trong việc kể chuyện
tầm phào.
Phương
Tây không thể hiểu được nó. Họ tưởng đây chỉ là huyền thoại, chuyện kể, chúng
không đúng. Đấy không phải là vấn đề. Ai nói chúng đúng? Chúng còn đúng hơn
chân lí. Chúng không chỉ đúng đâu. Chúng là chân lí được kể trong ngôn ngữ tuyệt
vời để cho những người không thể hiểu được chân lí, ngay cả họ cũng có thể hiểu
được nó. Chúng là chuyện tầm phào phổ quát. Chúng là những chỉ báo về cái gì đó
bên ngoài cái biết, bên ngoài thế giới, bên ngoài cái được diễn đạt. Chúng là
ngón tay chỉ tới cái không thể nói lên được.
Nếu
thầy lấy chuyện tầm phào ra khỏi tương tác xã hội, dường như là chẳng còn lại
gì mấy ngoại trừ im lặng không thoải mái.
Trước
hết học cách im lặng đi. Học nó cùng cây cối và đất đá. Chúng im lặng và chúng
thoải mái tất cả. Học điều đó từ các vì sao. Chúng im lặng, không lúng túng
chút nào. Học im lặng tích cực là gì. Mang tính thiền đi; điều đó sẽ tới với bạn.
Và
thế rồi dần dần dừng việc nói chuyện tầm phào mang tính phá huỷ. Nói chuyện tầm
phào về cái gì đó hay. Nói chuyện tầm phào cái gì đó về điều thực sự có ý
nghĩa. Để cho việc nói chuyện tầm phào của bạn cũng là một loại trao đổi về những
điều không thể được trao đổi. Và tất nhiên bạn sẽ không bao giờ cảm thấy lúng
túng, và tương tác xã hội của bạn sẽ không chỉ là cử chỉ bất lực; nó sẽ là trao
đổi thực sự.
Tôi
đã nghe:
Vợ
Mulla Nasruddin bảo anh ta rằng anh ta phải dừng việc nói ngoa và nói rằng lần
sau mà anh ta nói ngoa nữa ở công ti thì cô ấy sẽ ho để nhắc anh ta.
Một
số bạn bè ngay sau đó gọi điện thoại cho họ và Nasruddin, thỉnh thoảng cũng biết
cư xử phải phép, bỗng nhiên nói, 'Tôi bắt được con cá này trên đường tuần trước.
Nó phải dài tới hai mét.' Ngay ở đây vợ anh ta ho to. 'Và,' Nasruddin tiếp tục,
'rộng mười lăm phân.'
Ngay
bây giờ nó sẽ là vậy, bởi vì tương tác xã hội của bạn không là gì ngoài chuyện
tầm phào, phê bình, vu khống. Tương tác xã hội của bạn không là gì ngoài bạo
hành tinh vi. Nếu nó bị bỏ đi, bạn không biết cách im lặng. Điều đó sẽ không
thoải mái, nó sẽ gây lúng túng.
Tôi
không nói thay đổi nó một cách đột ngột. Làm chậm thôi. Tôi không nói làm thật
đột ngột thế. Trước hết học im lặng, thế rồi học nói chuyện tầm phào nào là
hay, hừ? Thế rồi bắt đầu thực hành nó. Không chỉ bạn sẽ được lợi bởi nó, người
khác cũng sẽ được lợi bởi nó.
Tất
cả thơ ca hay đều là chuyện tầm phào. Tất cả những việc kể chuyện hấp dẫn đều
là chuyện tầm phào. Kể chuyện hay, bịa ra chuyện hay, là mang chút ít sáng tạo.
Và chính điều đó sẽ làm thay đổi mối quan hệ của bạn với người khác. Mối quan hệ
của bạn sẽ không chỉ là khách sáo, nó sẽ trở thành thân thiết thực sự.
Câu
hỏi thứ năm
Osho
ơi, chúng tôi phải làm gì để xứng đáng với guru của chúng tôi, thầy của chúng
tôi?
Tôi
không biết gì về bạn cả, nhưng tôi phải tạo nghiệp khủng khiếp để xứng đáng với
bạn!


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment