Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 12)
Chương 2. Ném
cả túi đi
Câu hỏi thứ nhất:
Thưa
Thầy kính yêu,
Thầy
nói rằng chứng ngộ có thể xảy ra bất kì khoảnh khắc nào. Với tôi điều đó cảm thấy
giống như quá trình rất chậm của việc học và trở nên nhận biết về những phần vô
ý thức của bản thể tôi. Thầy có gì để nói về điều này không?
Dharmapriya,
chứng ngộ không phải là quá trình học đâu; ngược lại, nó là quá trình dỡ bỏ. Bất
kì cái gì bạn biết đều phải vứt đi. Tri thức, tâm trí thông thái, phải bị từ bỏ.
Nếu
nó là quá trình học, thế thì chắc chắn nó sẽ cần thời gian, nó sẽ dần dần.
Nhưng nếu nó là vấn đề vứt bỏ cái gì đó thì nó không dần dần, nó không cần dần
dần. Bạn đơn giản vứt nó đi ngay.
Có
lần chuyện xảy ra:
Một
người tới Sri Ramakrishna với mười nghìn đồng tiền vàng để cúng dường ông ấy.
Ramakrishna chấp nhận cúng dường của ông ta và rồi nói, "Bây giờ những đồng
tiền này là của ta - ông ra sông Hằng và ném tất cả chúng xuống sông đi."
Ramakrishna sống trong ngôi đền ngay trên bờ sông Hằng.
Người
này bị choáng quá. "Mười nghìn đồng vàng, đồng vàng thỏi, và thằng ngu này
nói, 'Vứt chúng xuống sông!' Và mình bao giờ cũng nghĩ rằng con người này đã trở
nên chứng ngộ - ông ấy đơn giản điên!" Ông ta ngần ngại.
Ramakrishna
nói, "Khi ông đã cúng dường chúng cho ta chúng không còn thuộc vào ông nữa.
Sao ông ngần ngại? Ta có thể phái ai đó khác đi ném chúng. Xin mời ông
đi."
Người
này đi, tất nhiên ngần ngại, và ông ta không quay lại. Một giờ trôi qua.
Ramakrishna hỏi, "Cái gì xảy ra cho người đó? Ông ta đã trốn đi với những
đồng tiền đó sao? Đi và hỏi xem sao."
Ai
đó được phái đi. Có đám đông lớn ở đó, ông ta đã tụ tập một đám đông lớn, và
ông ta đang ném từng đồng tiền, từng đồng một, và đếm chúng!
Khi
Ramakrishna được kể lại, "Đây là điều đang xảy ra - nó có thể mất thêm vài
giờ nữa," Ramakrishna đích thân đi ra, đánh vào đầu người này và nói,
"Anh có điên hay cái gì không đấy? Khi anh thu thập đồng tiền, tất nhiên
anh thu thập từng đồng một, nó là quá trình dần dần. Nhưng khi anh ném chúng
đi, sao anh đếm? Ném cả gói đi chứ! Dù chúng là mười nghìn hay ít hơn chút, có
thành vấn đề gì. Sông Hằng sẽ không chú ý gì về điều đó đâu!"
Đây
là tình huống đó. Khi bạn chấm dứt thu thập tri thức bạn cũng dỡ bỏ dần, không
phải bởi vì dỡ bỏ phải làm chậm. Đó chỉ là tâm trí níu bám của bạn. Chính tâm
trí không muốn từ bỏ tri thức, do đó nó cứ trì hoãn. Nó tìm những cách hợp lí
hoá hay.
Ý
tưởng về chứng ngộ dần dần là một trong những cách hợp lí hoá hay nhất, và nó hấp
dẫn tâm trí bởi vì tất cả những cái tâm trí biết đều dần dần. Toàn thể ngôn ngữ
của tâm trí là ngôn ngữ của thời gian. Bất kì cái gì tâm trí có thể làm được đều
phải được làm theo thời gian, nó cần thời gian.
Nhưng
chứng ngộ không xảy ra theo thời gian. Khi tôi nói nó có thể xảy ra trong khoảnh
khắc, xin đừng hiểu lầm tôi - khoảnh khắc không phải là một phần của thời gian
chút nào! Tôi đang nói nó có thể xảy ra ngay lập tức; nó không cần thời gian
chút nào, thậm chí không một khoảnh khắc nào được cần. Nó có thể xảy ra bây giờ...
nhưng bạn níu bám. Bạn nói, "Làm sao nó có thể được? Tôi phải dần dần, dần
dần trở nên tỉnh táo, nhận biết, có tính thiền. Theo từng chùm một tôi phải biến
đổi bản thể vô ý thức của mình. Tôi phải vứt bỏ tham lam, giận dữ, thèm khát,
ghen tị, sở hữu, hận thù, và có cả nghìn lẻ một thứ, và từng thứ đều sẽ cần thời
gian. Tôi phải vứt bỏ sợ hãi, tôi phải vứt bỏ đồng nhất của mình với thân thể
và tâm trí, tôi phải vứt bỏ gắn bó của mình..." Và danh sách này gần như
vô hạn. Sẽ phải đến vĩnh hằng bạn mới trở nên chứng ngộ; thực tế, bạn sẽ không
bao giờ trở nên chứng ngộ. Chính ý tưởng rằng nó sẽ là quá trình dần dần chỉ là
chiến lược của tâm trí để trì hoãn nó.
Chứng
ngộ bao giờ cũng bất thần. Nó là vấn đề hiểu biết, sáng suốt, chói sáng. Nó giống
như sét bất thần. Nó bao giờ cũng xảy ra kiểu như thế.
Phật
Gautam đã cố gắng vì chứng ngộ trong sáu năm; nó là quá trình dài lâu. Ông ấy
đã theo nhiều phương pháp, nhiều con đường. Ông ấy đã làm bất kì cái gì nhân loại
có thể làm, nhưng chẳng cái gì xảy ra. Ông ấy đã đi trong vòng tròn; ông ấy đã ở
nơi ông ấy đã bắt đầu, ông ấy đã không đi đâu khác cả. Ông ấy đã trở nên mệt mỏi,
hoàn toàn mệt mỏi. Cuối cùng một tối sự chói sáng bất thần này đã xảy ra cho
ông ấy là toàn thể nỗ lực của ông ấy đều không liên quan.
Chứng
ngộ không phải là cái gì đó như thành tựu; người ta không thể đạt tới nó được.
Người ta phải biến mất để nó xảy ra. Nó là việc xảy ra và nó xảy ra chỉ trong
việc thiếu vắng bản ngã. Và bất kì khi nào bạn làm cái gì đó bản ngã trở thành
ngày một được làm mạnh hơn. Bản ngã là người làm, và chứng ngộ xảy ra trong trạng
thái vô làm. Nó đơn giản là việc hợp lí hoá về bạn là ai; vấn đề không phải là
thành đạt. Bạn đã ở trong nó! Chỉ việc thức tỉnh, chỉ quay vào trong!
Thấy
ra vấn đề, Phật thảnh thơi; ông ấy vứt bỏ tất cả các phương pháp. Đó là cái dụng
duy nhất của phương pháp: bạn mệt mỏi về chúng, bạn cảm thấy hoàn toàn chán với
chúng. Một ngày nào đó từ chán nản cực kì bạn vứt bỏ mọi phương pháp.
Tối
hôm đó ông ấy đã vứt bỏ toàn thể việc tìm kiếm tâm linh của mình. Ông ấy đã vứt
mọi tìm kiếm trần gian sáu năm trước đây, nhưng đó là cùng việc tìm kiếm, dù bạn
tìm tiền hay thiền, dù bạn tìm quyền lực hay chứng ngộ, dù bạn theo đuổi danh vọng
hay Thượng đế - nó là cùng một điều! Tâm trí cần đối thể nào đó để chạy theo.
Tâm trí muốn cái gì đó để ham muốn. Nó muốn mục đích khách quan; mục đích khách
quan đó là bất kì cái gì - XYZ, không thành vấn đề, bất kì cái gì cũng có tác dụng.
Thấy
ra điểm này, "Đó là cùng tâm trí - ta đã từ bỏ thế giới, nhưng ta đã không
từ bỏ tâm trí, và tâm trí là thế giới thực. Và sáu năm này ta chỉ thay đổi đối
thể của ham muốn của ta, nhưng ta đã không vứt bỏ việc ham muốn. Thay vì tiền bạc,
bây giờ ta ham muốn chứng ngộ. Thay vì quyền lực, bây giờ ta ham muốn chân lí tối
thượng. Nhưng có khác biệt gì? Nó là cùng tâm trí ham muốn đó, cùng bản ngã
tham vọng đó; thực tế, nó đã trở nên tinh tế hơn. Trước đây nó thô, bây giờ nó
rất tinh tế..." Thấy điều đó, ông ấy cười. Sáu năm này ông ấy đã không cười
chút nào, ông ấy đã nghiêm chỉnh. Ông ấy cười vào toàn thể cái lố bịch của nỗ lực.
Nỗ
lực tâm linh còn buồn cười hơn nỗ lực thế gian. Nỗ lực thế gian có liên quan
nào đó, nhưng nỗ lực tâm linh không có liên quan.
Ông
ấy thảnh thơi - hiển nhiên, tự nhiên. Không phải ông ấy đã làm nỗ lực để thảnh
thơi: thảnh thơi tới với ông ấy bởi vì không có gì để đạt tới, không có đâu mà
đi. Thảnh thơi đơn giản tới với ông ấy; từ cõi bên kia cái gì đó giáng xuống.
Ông ấy cảm thấy trong nghỉ ngơi sâu sắc.
Đêm
đó ông ấy ngủ lần đầu tiên không mơ. Khi không có ham muốn, không có mơ; mơ là
phản xạ của ham muốn. Đêm đó không có ác mộng; trong sáu năm ông ấy đã từng khổ
vì nhiều ác mộng. Ác mộng đơn giản nói rằng bạn đang ham muốn những điều không
thể được; do đó đêm của bạn bị quấy rối, giấc ngủ của bạn bị quấy rối. Không có
nghỉ ngơi; nó là cơn sốt, nó bệnh hoạn, nó không lành mạnh. Lần đầu tiên trong
đời ông ấy thảnh thởi và ngủ ngon, toàn bộ, như đứa trẻ nhỏ mới sinh ra.
Được
nghỉ ngơi sâu sắc, đến sáng khi ông ấy mở mắt ra ngôi sao cuối cùng biến mất khỏi
bầu trời. Thấy ngôi sao cuối cùng biến mất, dấu vết cuối cùng của bản ngã biến
mấy trong ông ấy. Ông ấy đã tìm ra nó - nhưng ông ấy đã tìm ra nó mà không cần
nỗ lực nào. Nó đã xảy ra, nhưng nó đã xảy ra không như mục đích, không như
thành tựu - nó đã xảy ra từ thảnh thơi sâu sắc.
Nhưng
nhớ lấy, đừng bắt đầu cố thảnh thơi; đó là điều ngớ ngẩn nhất trên thế giới. Và
có nhiều người ngu viết sách về thảnh thơi. Tôi đã bắt gặp một cuốn sách - tên
cuốn sách là Bạn phải thảnh thơi! Bây giờ chính từ 'phải' là đủ giữ bạn căng thẳng.
Thảnh thơi không thể là "phải," nó không thể là nỗ lực được.
Thử
một đêm đi ngủ, làm nỗ lực đi ngủ, và điều đó sẽ ngày càng trở thành không thể
được cho bạn. Mọi đêm bạn đi ngủ rất dễ dàng. Nếu bạn muốn chịu chứng mất ngủ,
đây là phương pháp chắc chắn để chịu chứng mất ngủ. Xoay và lật mình và thở dài
và đếm cừu và nhảy trong phòng và tắm và làm Thiền Siêu việt nào đó. Và thế rồi
tự nhiên giấc ngủ sẽ trở thành không thể được, bởi vì tất cả những điều này sẽ
là quấy rối, sao lãng. Làm sao bạn đi ngủ được? Nếu ai đó hỏi bạn, bạn có bao
giờ có khả năng giải thích được không? Làm sao bạn xoay xở được? Mọi đêm khi bạn
rơi vào giấc ngủ bạn làm phép màu đấy! Bạn đi từ làm sang không làm, từ hành động
sang vô hành động. Làm sao bạn xoay xở được điều đó? Có nghệ thuật nào không? Bạn
có học nó không? Thủ thuật trong nó là gì? Thử nghĩ về nó, và thế thì bạn sẽ
không bao giờ có khả năng ngủ cả.
Tôi
đã nghe nói về một con rết - con rết có một trăm chân. Con rết đi dạo buổi sáng
và một con nhện trở nên mê mải nhìn nó. Nhện ta phải là nhà toán học hay cái gì
đó tựa như thế. Nó nói, "Bác ơi, bác có thể thoả mãn tò mò của tôi được
không? Làm sao bác xoay xở được? Những một trăm chân! Chân nào đưa ra trước và
chân nào đưa ra tiếp và rồi... những một trăm chân! Bác không ngã, bác không bị
lẫn lộn sao? Bác có đếm bên trong không? Nếu như tôi mà có một trăm chân tôi chắc
chắn tôi không thể nào bước được. Chân tôi chắc sẽ thành vướng vào nhau mất,
tôi ngã ngay lập tức."
Con
rết cười to. Nó nói, "Anh bạn nhà toán học ơi, anh bao giờ cũng hỏi những
câu hỏi vô nghĩa! Anh biết rằng tôi xoay xở hoàn hảo - nhưng tôi chưa bao giờ
nghĩ về nó cả. Để tôi nghĩ xem sao."
Thế
là nó thử bước đi và nghĩ - và nó ngã ngay lập tức. Nó rất giận nhện và nói
nói, "Này! Đừng bao giờ hỏi rết câu hỏi này lần nữa - bây giờ với cả đời
tôi tôi sẽ bị rắc rối! Tôi chưa bao giờ nghĩ về điều đó, mọi sự diễn ra hoàn
toàn tốt. Tôi chưa bao giờ nhìn và vấn đề này. Vì anh đã hỏi tôi, tôi sẽ không
bao giờ còn thoải mái chừng nào tôi chưa tìm được câu trả lời. Thử hình dung nó
ra xem... anh thấy tôi đang trong đống lộn xộn! Xin đừng bao giờ hỏi bất kì con
rết nào. Anh đã làm cho tôi què cả đời. Bây giờ tôi nghĩ rằng tôi chẳng bao giờ
sẽ có khả năng bước được. Một trăm chân! Tất nhiên anh đúng, và tôi không biết
làm sao mọi thứ đã được quản lí."
Nếu
ai đó hỏi bạn làm sao bạn đi ngủ, đừng cố tìm câu trả lời; bằng không bạn sẽ bị
chứng mất ngủ từ chính ngày đó. Những người bị chứng mất ngủ, mọi điều họ cần
là quên về giấc ngủ; không cần lo nghĩ về nó. Nếu bạn không cảm thấy buồn ngủ,
cứ hạnh phúc, tận hưởng đi. Đọc cái gì đó, nghe nhạc, hát, nhảy múa, đi dạo - bạn
may mắn hơn những người ngủ nhanh và ngáy. Nhưng quên tất cả về giấc ngủ đi. Ngắm
sao, tận hưởng sao, cảm thấy bản thân mình may mắn hơn nhiều so với người khác,
và bạn sẽ rơi vào giấc ngủ mà không có nỗ lực nào về phần bạn. Nhưng đừng làm nỗ
lực nào.
Chứng
ngộ là cái gì đó giống điều đó. Nó không phải là vấn đề làm nỗ lực.
Dharmapriya,
bạn nói, "Với tôi điều đó cảm thấy như một quá trình rất chậm." Nó
không phải là quá trình chút nào - nó là bước nhảy, bước nhảy lượng tử! Và nó
chẳng liên quan gì tới việc học; nó là việc tháo dỡ. Bạn bị ước định. Chứng ngộ
nghĩa là trở nên lại không bị ước định, lại trở thành đứa trẻ. Bạn đã là đứa trẻ
một lần rồi cho nên bạn có thể lại là đứa trẻ lần nữa. Bạn chỉ phải gạt sang
bên mọi loại rác rưởi mà bạn đã thu thập quanh bản thân mình. Bạn phải nhảy ra
khỏi nó, có vậy thôi. Vấn đề không phải là quá trình học chậm, đơn giản đấy là
việc thấy ra vấn đề.
Nhưng
chúng ta tinh ranh, tâm trí rất tinh ranh. Nó không thể chấp nhận được sự kiện
đơn giản là chúng ta vẫn muốn né tránh chứng ngộ. Chúng ta không muốn được chứng
ngộ, chúng ta sợ sự kiện này, nhưng chúng ta tinh ranh và chúng ta không thể chấp
nhận được điều đó. Do đó chúng ta tìm ra cách thức - cách tự lừa dối mình rằng
nó là quá trình chậm chạp, quá trình rất chậm chạp; rằng điều đó cần không chỉ
một kiếp sống mà nhiều kiếp để trở nên được chứng ngộ. Nó không cần thời gian
chút nào đâu, nói gì tới một kiếp hay nhiều kiếp? Điều đó chẳng liên quan gì tới
thời gian. Nó là ngay lập tức - nó có thể xảy ra bây giờ!
Thấy
ra vấn đề đi. Cho phép thảnh thơi xảy ra, đừng cố thảnh thơi. Đơn giản thảnh
thơi, đừng làm nó thành cái "phải." Nghỉ ngơi... và nếu bạn nghỉ ngơi
bạn sẽ bắt đầu rơi vào trong vực thẳm của bản thể riêng của mình, và chẳng
chóng thì chầy bạn sẽ đạt tới đáy đá của bản thân mình. Việc kinh nghiệm tảng
đá đáy của bản thân bạn là được chứng ngộ, là vị phật, là một christ.
Đó
là lí do tại sao tôi nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại nó có thể xảy ra bất kì khoảnh
khắc nào, chỉ để nhắc nhở bạn rằng tâm trí bạn rất láu cá. Nó có thể lừa người
khác, nó có thể lừa bạn. Cẩn thận với tâm trí! Nó giữ bạn bị che mờ, nó chưa
bao giờ cho phép bạn thấy mọi sự như chúng vậy.
Chứng
ngộ là bản tính của bạn, do đó không có vấn đề học, không có vấn đề đạt tới đâu
đó. Bạn đã ở đó, nó đã xảy ra. Nó là chính bản thể bạn, chính nền tảng của bạn.
Nó ở trong mọi hơi thở của bạn và trong mọi nhịp đập trái tim bạn.
Câu
hỏi thứ hai:
Thưa
Thầy kính yêu,
Sao
tôi không cảm thấy ngạc nhiên nào trong đời tôi? Tất cả dường như đờ đẫn và xám
xịt.
Gyano,
tôi đã cho bạn cái tên Gyano: Gyano nghĩa là tri thức. Bạn quá thông thái, bạn
biết quá nhiều. Và khi người ta biết quá nhiều, cuộc sống mất đi phẩm chất của
việc là huyền bí. Thế thì bạn không bao giờ ngạc nhiên bởi bất kì cái gì. Tri
thức của bạn cứ cung cấp cho bạn mọi loại câu trả lời; thậm chí trước khi bạn hỏi,
câu trả lời có đó, bạn dường như biết mọi thứ. Chẳng biết gì bạn cứ tin vào tri
thức vay mượn, và dần dần, dần dần tri thức vay mượn đó thôi miên bạn nhiều tới
mức bạn quên mất rằng bạn không biết. Bạn bắt đầu tin vào tri thức riêng của
mình - và nó không phải là của riêng bạn, nó chỉ là được vay mượn. Bạn có thể
đã đọc Kinh Thánh, Gita, Koran...
Krishna
biết điều ông ấy nói tới, nhưng khi bạn đọc bạn không biết. Jesus biết điều ông
ấy nói tới, nhưng khi bạn đọc Bài thuyết giảng trên núi bạn đơn giản thu thập,
thu lấy lời - những lời không có nghĩa cho bạn chút nào, những lời không thể có
nghĩa gì bởi vì nghĩa tới từ kinh nghiệm.
Jesus
nói: Nếu ai đó tát vào má này của ông, chìa má kia ra cho người đó nữa. Bạn có
thể đọc nó, đó là phát biểu đơn giản. Bạn thậm chí cố gắng tuân theo nó - hàng
nghìn người Ki tô giáo đang cố tuân theo nó.
Tôi
nghe nói về một thánh nhân Ki tô giáo, người thường nói quá nhiều về phát biểu
này. Một người tinh nghịch tới và tát vào má thánh nhân này. Tất nhiên, theo
đúng giáo huấn của mình, thánh nhân chìa má kia ra với hi vọng rằng bây giờ người
này sẽ hiểu: "Anh ta sẽ thấy ta vĩ đại làm sao, từ bi làm sao, ân cần làm
sao, đầy tình yêu làm sao!"
Nhưng
người tinh nghịch này cũng là một kẻ xảo quyệt vĩ đại; nếu thánh nhân này vĩ đại
thì anh ta cũng vĩ đại. Anh ta chẳng kém thánh nhân này theo bất kì cách nào.
Anh ta tát thật lực vào má kia.
Bây
giờ thế này thì quá thể! Thánh nhân lập tức nhảy lên anh ta và bắt đầu đấm đá
túi bụi. Người tinh nghịch ngạc nhiên. Anh ta nói, "Ông làm gì thế? cái gì
xảy ra cho giáo huấn của ông? Cái gì xảy ra cho Jesus?"
Ông
ta nói, "Jesus đã nói: Nếu ai đó tát má này của ông, chìa má kia ra cho
người đó. Ta chỉ có hai má thôi, cho nên giáo huấn của ông ấy chấm dứt - bây giờ
ta tự do với giáo huấn. Ta sẽ cho anh biết ta là ai! Ta đã theo giáo huấn đích
xác từng chữ, từng lời."
Có
lần Phật được một người hỏi, "Thầy nói người ta nên tha thứ được bao nhiêu
lần?"
Bây
giờ, chính câu hỏi này là đủ chỉ ra phẩm chất của người này. Người đó nói,
"Bao nhiêu lần...?" Khi bạn hỏi bao nhiêu lần, bạn không phải là người
từ bi.
Phật
nói, "Bẩy lần." Người này nói, "Được."
Bởi
vì cách người đó nói, "Được," Phật nói, "Đợi đã - bẩy mươi lần!"
Người
này cảm thấy chút ít ngần ngại về việc chấp nhận bẩy mươi lần, nhưng dầu vậy
người này vẫn nói, "Được."
Phật
nói, "Ta rút lại lời vừa rồi. Ông phải tha thứ vô hạn lần; ngay cả bẩy
mươi lần cũng không có tác dụng. Cách ông chấp nhận nó, dường như là khi bẩy
mươi lần qua rồi ông sẽ báo thù. Và ông có thể làm hại trong một cú đánh, ông
có thể báo thù trong một cú đánh. Ông không phải là người từ bi. Ông không hiểu
ta, vấn đề không phải là bao nhiêu lần."
Bạn
có thể đọc Phật, The Dhammapada, bạn có thể đọc thuộc lòng nó mọi ngày; bạn sẽ
trở nên thông thái. Mọi câu hỏi sẽ biến mất bởi vì bạn sẽ có tất cả các loại
câu trả lời, nhưng tất cả những câu trả lời đó đều là vay mượn. Do đó chúng sẽ
phá huỷ cái đẹp của cuộc sống và chúng sẽ phá huỷ khả năng của bạn về kính nể
và ngạc nhiên, điều vốn là những phẩm chất tôn giáo tinh tuý nhất.
Nếu
ai đó hỏi tôi phẩm chất tôn giáo nền tảng nhất là gì, tôi sẽ nói là ngạc nhiên.
Và tri thức giết chết ngạc nhiên. Bạn bắt đầu biết về mọi thứ và bạn càng biết
nhiều, cuộc sống của bạn sẽ càng đờ đẫn và xám xịt, bởi vì tất cả những bụi tri
thức tụ lại quanh bạn làm cho tâm thức tựa tấm gương của bạn bị che mờ - có bao
nhiêu tầng tri thức - tới mức bạn mất phẩm chất ngạc nhiên như trẻ con. Bạn
không thể thấy được cái đẹp của hoa, bạn không thể thấy được cái đẹp của mặt trời
lặn, bạn không thể thấy được phép màu của sự tồn tại. Và sự tồn tại đầy phép
màu, và ngạc nhiên có ở mọi nơi, khắp xung quanh bạn.
Cứ
nhìn, nhưng nhìn với mắt mở. Người thông thái là mù; người mù nhất trong sự tồn
tại là người thông thái.
Gyano,
tôi đã cho bạn cái tên này chỉ để nhắc nhở bạn lặp đi lặp lại rằng đó là vấn đề
của bạn, đó là đặc tính chính của bạn. Gurdjieff thường nói với các đệ tử của
ông ấy, "Điều đầu tiên cho đệ tử là biết đặc tính chính của mình là
gì." Đặc tính chính của bạn là thông thái.
Nhìn
quanh mà không mang gánh năng tri thức của bạn, và thế thì bạn loạng choạng
liên tục va vào những ngạc nhiên mới và cuộc sống lại trở thành đáng sống, đáng
hân hoan. Cuộc sống lại trở thành bí ẩn được yêu và được sống. Nó không phải là
vấn đề để được giải, nó là bí ẩn để được sống.
"Các
anh em," nhà thuyết giảng da mầu nói, "chủ đề của buổi thuyết giảng của
tôi hôm nay là 'kẻ dối trá'. Bao nhiêu người trong giáo đoàn này đã đọc chương
sáu mươi chín của Matthew?"
Gần
như mọi cánh tay đều giơ lên.
"Các
bạn là chính những người tôi muốn giảng cho," đức cha nói. "Không có
chương đó!"
Nhưng
không ai muốn chấp nhận rằng mình không biết. Chương sáu mươi chín của
Matthew... Mọi người đều muốn giả vờ. Và tôi sẽ không nói rằng họ đã làm điều
đó một cách rất có ý thức, có chủ định. Có thể họ đã nghĩ rằng họ đã đọc nó, có
thể họ đã tin rằng họ đã đọc nó, và thấy nhiều cánh tay thế giơ lên họ phải được
thuyết phục rằng đúng, có chương như thế.
Ngày
xưa mãi ở miền Nam, một mục sư có một người da đen tên là Ezra là nội trợ. Ezra
nhanh trí và tham vọng, nhưng anh ta không biết đọc viết.
Một
chủ nhật mục sư thấy Ezra trong nhà thờ, viết nguệch ngoạc một cách rất siêng
năng trong suốt buổi thuyết giáo. Sau đó, mục sư hỏi anh ta, "Ezra, anh
làm gì trong nhà thờ?"
"Ghi
chép ạ, thưa ngài. Tôi hăm hở học tập."
"Để
tôi xem," mục sư nói, và ông ấy liếc nhìn ghi chép của Ezra, trông giống
chữ Trung Quốc hơn là chữ Anh.
"Sao
thế, Ezra," ông ấy rầy la, "điều này toàn vô nghĩa!"
"Tôi
nghĩ thế mà," Ezra nói, "mọi lúc ngài đều giảng điều đó!"
Các
nhà thuyết giảng của bạn đã đầu độc bạn. Tri thức của bạn đã phá huỷ bạn; nó đã
lấy đi niềm vui đơn giản của việc không biết. Thu lại niềm vui đó của việc
không biết đi. Đó là toàn thể mục đích của thiền: thoát ra khỏi tri thức như
con rắn tuồn ra khỏi bộ da cũ của nó.
Tuột
ra khỏi tri thức của bạn đi, Gyano, và thế thì cuộc sống đầy ngạc nhiên. Mọi
khoảnh khắc bạn sẽ bắt gặp nhiều điều kì diệu thế. Hạt mầm trở thành chồi là
phép màu. Nụ mở ra buổi sáng là phép màu. Hoa toả ra hương thơm của nó là phép
màu. Đêm đầy sao... còn phép màu nào bạn cần nữa? Toàn thể sự tồn tại đều trong
lễ hội thường xuyên!
Và
dầu vậy bạn vẫn nói, "Tôi cảm thấy đờ đẫn và xám xịt và kéo lê?"
Thế
thì bạn phải sai ở chỗ nào đó; không ai chịu trách nhiệm cho điều đó. Nhưng
chúng ta níu bám lấy tri thức bởi vì nó đáp ứng cho bản ngã của chúng ta.
D.H.
Lawrence đi dạo trong vườn với một đứa trẻ nhỏ. Và, như mọi đứa trẻ thường thế,
nó hỏi, "Sao cây lại xanh?"
D.H.
Lawrence là một trong những người tôi yêu và tôi kính trọng. D.H. Lawrence là một
trong những người của thế kỉ này có sự sáng suốt vô cùng trong mọi thứ. Ông ấy
đứng đó, nghĩ một chốc, nhắm mắt lại, thiền.
Đứa
trẻ nói, "Câu hỏi đó khó thế cho bác sao? Bác không biết tại sao cây lại
xanh à?"
D.H.
Lawrence nói, "Cây xanh bởi vì chúng xanh."
Đứa
trẻ nói, "Đúng rồi! Đó là câu trả lời đúng."
Nhưng
bạn sẽ không đồng ý; không người thông thái nào sẽ đồng ý với D.H. Lawrence.
Ông ta sẽ nói cây xanh bởi vì chất diệp lục hay cái gì đó vô nghĩa khác. Nhưng
câu trả lời của ông này cực kì hay: "Cây xanh bởi vì chúng xanh!"
Và
đứa trẻ sung sướng vô cùng. Nó nói, "Đúng rồi, đó là điều cháu cũng cảm thấy
thế. Chúng ta đồng ý về điều đó!"
Vứt
tri thức của bạn đi, trở nên giống trẻ con, và giành lại niềm vui của bạn trong
cuộc sống. Hân hoan trong cuộc sống là tính chất sannyas. Tính chất sannyas của
tôi không từ bỏ: nó là hân hoan, nó là lễ hội.
Câu
hỏi thứ ba:
Thưa
Thầy kính yêu,
Thầy
đã hiểu được tôi. Bây giờ là lúc kể về bí mật kinh khiếp nhất của tôi! Tôi là một
trong những người Polack của thầy. Phải làm sao?
Prem
Veechi, đó là một trong những điều hay nhất về người Polacks mà tôi yêu và
thích. Bạn không phải là người Polack đầu tiên đã tuyên bố điều đó. Asha đã viết
một bức thư ngắn nói rằng, "Thưa Thầy kính yêu, tôi cũng là người
Polack." Anupama đã viết một bức thư ngắn nói rằng người yêu của cô ấy,
Amitabh, là người Polack. Và nhiều người khác. Điều này là hay!
Và
xem điều người Anh đang làm gì. Một quí bà Anh, Prem Lisa, đã viết nói rằng,
"Chúng tôi cao siêu cho nên chúng tôi có thể làm gì?"
Veechi,
là người Polack là hay. Cái hay là có chút ít ngu xuẩn, không phải là cao siêu
như người Anh.
Sao
họ không có cục đá tủ lạnh ở Ba Lan? Bởi vì đàn bà có công thức đã chết.
Một
người Polack tới New York để tìm danh vọng và giầu có. Khi anh ta đi dạo bên đường
anh ta để ý thấy một cái thang dài lớn chống một bên của toà nhà, vươn mãi lên
cao ngoài tầm mắt có thể thấy được. Anh ta bắt đầu trèo lên, nhưng một giọng
nói lanh lảnh trong mây vọng xuống, "Trèo lên thang này để thành
công!"
Có
phần sốt ruột anh ta bắt đầu trèo lên, từng bậc một, đi lên trên đỉnh của toà
nhà năm mươi tầng. Khi anh ta tới đó, một cậu con trai mắt xanh, tóc vàng mảnh
khảnh ngồi trên gờ tường của toà nhà mỉm cười dịu dành với anh ta.
"Chào,
đằng ấy!" cậu ta nói. "Tớ là Thuế đây!"
Câu
hỏi thứ tư:
Thưa
Thầy kính yêu,
Nếu
Thượng đế là bà, sao thầy cứ gọi bà ấy là ông?
Và
câu hỏi khác: Thầy nói người Anh là quí bà và người Italy, đàn bà. Thầy đặt
phái nữ Đức ở đâu?
Prem
Prageeta, phái nữ Đức chính xác là cái đó - phái nữ - không quí bà không đàn
bà. 'Phái nữ' còn khoa học hơn và nhiều tính Đức hơn, nhiều tính học thuật hơn,
trung lập; nó không có tiến hoá trong nó.
Và
Thượng đế, thực tế, không ông không bà.
Cho
nên nếu bạn nói ngài là ông tôi sẽ nói ngài là bà; nếu bạn nói ngài là bà tôi sẽ
nói ngài là ông - đơn giản để làm cho bạn rối trí từ sự tin chắc của bạn.
Có
lần chuyện xảy ra:
Phật
vào một làng. Một người hỏi ông ấy khi ông
ấy
vào làng này, "Thượng đế có tồn tại không?" Ông ấy nói, "Không,
tuyệt đối không."
Đến
trưa một người khác tới và người đó hỏi, "Thượng đế có tồn tại
không?"
Và
ông ấy nói, "Có, tuyệt đối có."
Đến
tối người thứ ba tới và người đó hỏi, "Thượng đế có tồn tại không?"
Phật
nhắm mắt và vẫn còn hoàn toàn im lặng. Người này cũng nhắm mắt. Cái gì đó được
truyền trong im lặng đó. Sau vài phút người này chạm chân Phật, cúi mình, bày tỏ
sự kính trọng và nói, "Thầy là người đầu tiên đã trả lời câu hỏi của
tôi."
Bây
giờ, người phục vụ của Phật, Ananda, rất phân vân: "Buổi sáng ông ấy nói
không, đến trưa ông ấy nói có, đến tối ông ấy chẳng trả lời gì cả. Vấn đề là
gì? Cái gì thực sự là chân lí?"
Cho
nên khi Phật sắp đi ngủ, Ananda nói, "Trước hết thầy trả lời cho tôi đã; bằng
không tôi sẽ không thể nào ngủ được. Thầy phải có chút ít từ bi với tôi nữa chứ.
Tôi đã ở cùng thầy cả ngày. Ba người kia không biết về các câu trả lời khác,
nhưng tôi đã nghe cả ba câu trả lời. Về tôi thì sao? Tôi bất an."
Phật
nói, "Ta không nói với ông chút nào! Ông đã không hỏi, ta đã không trả lời
ông. Người thứ nhất tới là người hữu thần, người thứ hai tới là người vô thần,
người thứ ba tới là người bất khả tri. Câu trả lời của ta chẳng liên quan gì tới
Thượng đế cả, câu trả lời của ta có cái gì đó liên quan tới người hỏi. Ta đã trả
lời cho người hỏi; điều đó tuyệt đối không liên quan gì tới Thượng đế.
"Người
tin vào Thượng đế, ta sẽ nói cho người đó bởi vì ta muốn người đó vứt bỏ ý tưởng
về Thượng đế của mình, ta muốn người đó được tự do với ý tưởng Thượng đế của
mình - điều được vay mượn. Người đó đã không kinh nghiệm. Nếu như người đó đã
kinh nghiệm, người đó sẽ không hỏi ta; chắc đã không có nhu cầu.
"Người
tin vào Thượng đế, người đó đang cố tìm khẳng định cho tin tưởng của người đó từ
ta. Ta sẽ không nói có với người đó - ta không định xác nhận tin tưởng của bất
kì ai. Ta phải nói không, ta phải phủ nhận, chỉ để phá huỷ tin tưởng của người
đó, bởi vì mọi tin tưởng đều là rào chắn việc biết chân lí. Hữu thần hay vô thần,
mọi đức tin, Hindu hay Ki tô giáo hay Mô ha mét giáo, tất cả mọi đức tin đều là
rào chắn.
"Và
người mà ta vẫn còn im lặng mới là người hỏi đúng. Người đó không có tin tưởng,
do đó không có vấn đề phá huỷ cái gì. Ta giữ im lặng. Đó là thông điệp của ta
cho người đó: Im lặng và biết. Đừng hỏi, không cần hỏi. Đó không phải là câu hỏi
có thể được trả lời. Đó không phải là việc hỏi mà là việc truy tìm, niềm khao
khát. Im lặng và biết. Ta cũng đã trả lời người đó; qua im lặng ta cho người đó
thông điệp và người đó lập tức theo nó - người đó cũng trở nên im lặng. Ta nhắm
mắt, người đó nhắm mắt; ta nhìn vào trong, người đó nhìn vào trong, và thế rồi
cái gì đó xảy ra. Đó là lí do tại sao người đó được tràn ngập nhiều thế, người
đó cảm thấy biết ơn nhiều thế, bởi lẽ đơn giản là ta đã không cho người đó câu
trả lời trí tuệ nào. Người đó đã không tới vì bất kì câu trả lời trí tuệ nào;
câu trả lời trí tuệ sẵn có rất rẻ. Người đó cần cái gì đó mang tính tồn tại -
người đó cần việc nếm trải. Ta cho người đó việc nếm trải."
Nhớ
điều này: Thượng đế không đàn ông không đàn bà. Ngài là cả hai hay ngài không
là cả hai. Thượng đế là tổng hợp tối thượng của mọi đối lập. Đàn ông là một cực
đoan, đàn bà là cực đoan khác. Thượng đế không là cực đoan, ngài là toàn thể sự
tồn tại. Ngài đủ bao la để chứa mọi cái đối lập; mọi cái đối lập đều trở thành
phần bù trong Thượng đế.
Cho
nên đừng níu bám lấy câu trả lời của tôi; chúng không phải là câu trả lời đâu.
Tôi không phải là thầy giáo chút nào. Tôi không ở đây để dạy cho bạn giáo điều
nào đó, tín điều nào đó. Tôi đơn giản cố giúp bạn dỡ bỏ gánh nặng tri thức của
bạn để cho bạn có thể im lặng cùng tôi. Và tôi đang vội bởi vì tôi muốn sớm đi
vào im lặng, cho nên bạn cũng phải nhanh chóng lên. Đừng nấn ná quá nhiều. Đừng
cứ trì hoãn bởi vì tôi sẽ không nói mãi mãi đâu. Tôi muốn sớm là im lặng. Thế
thì bạn có thể ngồi trong im lặng cùng tôi, bạn có thể hát, bạn có thể chơi nhạc,
bạn có thể nhảy múa, nhưng tôi muốn dừng tất cả các loại trao đổi trí tuệ giữa
bạn và tôi. Tôi muốn có liên hệ về sự tồn tại với bạn. Tôi đơn giản chuẩn bị nền
tảng - tôi đang nhổ mọi cỏ dại đi.
Cho
nên điều đó là tuỳ: dù niềm tin của bạn là bất kì cái gì tôi đều sẽ phá huỷ nó.
Tôi chống lại mọi niềm tin. Đó là lí do tại sao bạn sẽ thấy các tu sĩ Ki tô
giáo chống lại tôi, giáo hoàng Cơ đốc giáo chống lại tôi, shankaracharya Hindu
chống lại tôi, người Mô ha mét giáo chống lại tôi, ngay cả người cộng sản cũng
chống lại tôi; bởi lẽ đơn giản là tôi chống lại mọi niềm tin, cộng sản hay Cơ đốc
giáo, Hindu hay Phật giáo, chả thành vấn đề gì - niềm tin là niềm tin.
Tôi
muốn bạn ở trong trạng thái không tin, trong trạng thái không biết. Tôi muốn bạn
vận hành từ trạng thái không biết, từ hồn nhiên đó. Chỉ trong hồn nhiên đó bạn
mới có khả năng biết. Cho nên nếu bạn có cỏ dại cộng sản trong bạn tôi sẽ nhổ
chúng ra. Nếu tôi cần giúp đỡ của công cụ Cơ đốc giáo, tôi sẽ dùng công cụ Cơ đốc
giáo để nhổ tất cả cỏ dại cộng sản. Nếu bạn là người Cơ đốc giáo và công cụ cộng
sản là cần, tôi sẽ dùng công cụ cộng sản để nhổ cỏ dại Cơ đốc giáo.
Chức
năng của tôi ở đây là chức năng của nhà giải phẫu. Tôi không mấy quan tâm tới
công cụ nào được dùng - việc giải phẫu phải được thực hiện. Cái gì đó phải được
kéo ra khỏi bạn. Mảnh đất của bạn phải được dọn sạch hoàn toàn mọi sỏi đá, mọi
cỏ dại. Chỉ thế thì bản tính của bạn mới bắt đầu mọc hoa hồng.
Cho
nên bạn sẽ bị phân vân. Nhiều lần bạn sẽ thấy các phát biểu của tôi mâu thuẫn -
chúng thế đấy, và tôi không muốn che giấu sự kiện này. Chúng là mâu thuẫn,
chúng là ngớ ngẩn! Bởi vì tôi sẽ nói điều này vào khoảnh khắc này và tôi sẽ mâu
thuẫn trong khoảnh khắc tiếp. Và tôi không nhất quán tất cả đâu - hoặc tôi chỉ
nhất quán trong một thứ: về sự không nhất quán của tôi, đó là nhất quán duy nhất
của tôi. Tôi không nhất quán một cách nhất quán, có vậy thôi. Tôi bao giờ cũng
mâu thuẫn, bởi lẽ đơn giản là bạn đã tới đây từ những nền tảng khác nhau và tôi
đang phá huỷ đi mọi nền tảng, mọi ước định. Cho nên điều đó là tuỳ ở bạn.
Thượng
đế không đàn ông không đàn bà. Thực tế, Thượng đế không phải là người chút nào.
Chính ý tưởng về Thượng đế là người là lấy con người làm trung tâm. Không có
Thượng đế, thực tế, chỉ có tính thượng đế. Vứt ý tưởng Thượng đế như một người
đi. Tất cả các bạn đều có cái ý tưởng trẻ con đó về Thượng đế như một siêu cha
ngồi đâu đó trên ngai vàng trên không trung, co kéo dây của mọi người - người
điều khiển con rối hay cái gì đó, kiểm soát, quản lí, một siêu chủ, nhà quản lí
vĩ đại, kĩ sư, kiến trúc sư. Bạn có ý tưởng này về Thượng đế.
Thượng
đế không là người chút nào; Thượng đế là hài hoà tối thượng của sự tồn tại. Nhớ
tới hài hoà này, hoà hợp, âm nhạc, giai điệu, xa xăm, tiếng hót xa xa của con chim
cúc cu... và có tính thượng đế trong nó. Tiếng chim này... và có tính thượng đế
trong nó. Im lặng này ở đây trong đó các bạn tất cả đều bị nhấn chìm... và có
tính thượng đế trong nó. Tính thượng đế chắc chắn tồn tại.
Tôi
hoàn toàn đồng ý với H.G. Wells; ông ấy đã đưa ra một trong những phát biểu sâu
sắc nhất về Phật mà đã từng được đưa ra. Ông ấy nói rằng Phật là người vô thượng
đế nhất vậy mà lại là người có tính thượng đế nhất đã từng bước đi trên trái đất.
Người vô thượng đế nhất và vậy mà lại là thượng đế nhất?
Vâng,
đó là cách sự tồn tại hiện hữu. Nó là sự tồn tại vô thượng đế những cực kì có
tính thượng đế. Tính thượng đế phải được ghi nhớ, Thượng đế phải bị quên đi. Nếu
bạn nhớ Thượng đế bạn sẽ đi vào nhà thờ và vào đền chùa và tới giáo đường hồi giáo
và bạn sẽ làm đủ mọi thứ ngu xuẩn đã từng được làm qua nhiều thế kỉ. Nếu bạn nhớ
tới tính thượng đế thế thì vấn đề không phải là đi tới Kaaba hay Kashi; thế thì
vấn đề là sống nó. Thế thì sống theo cách có tính thượng đế. Sống trong hài
hoà, sống đẹp, sống thẩm mĩ, sống nhạy cảm, sống đáng yêu. Để cho cuộc sống của
bạn là chuyện tình vô cùng.
Thế
thì không cần lời cầu nguyện, bởi vì không có ai nghe nó. Vấn đề là thiền,
không phải là lời cầu nguyện. Thế thì đừng cứ kêu gọi Thượng đế; bạn làm phí thời
gian của mình. Im lặng, ngày một im lặng hơn, và sống từ im lặng đó, hành động
từ im lặng đó.
Gặp
gỡ mọi người và con vật và cây cối và tảng đá với sự tôn kính sâu sắc vì tất cả
đều thiêng liêng.
Sự
tồn tại không là gì ngoài Thượng đế. Sự tồn tại là đồng nghĩa với Thượng đế.
Câu
hỏi thứ năm:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
là một du khách. Tôi ở đây chỉ trong một ngày. Tôi có thể cũng nhận được ân huệ
của thầy không?
Tom,
vậy là bạn đã tới! Tôi bao giờ cũng chờ đợi. Dick và Harry đâu? Và bạn từ
California tới - tất nhiên, bạn không thể từ đâu khác được. Vùng đất California
chỉ bao gồm các du khách!
"Du
khách" là một loài mới: họ không phải là người thường. Đó là phát triển mới,
đột phá mới - hay đột quị mới. Du khách là một loại người kì lạ: người đó bao
giờ cũng xô đi chẳng nơi nào, người đó không biết tại sao - từ chỗ này sang chỗ
khác. Khi người đó ở Kabul người đó nghĩ về Pune, khi người đó ở Pune người đó
nghĩ về Goa, khi người đó ở Goa người đó nghĩ về Kathmandu. Người đó không bao
giờ ở chỗ người đó ở, người đó ở đâu đó khác; người đó ở tất cả mọi chỗ ngoại
trừ chỗ người đó đang ở. Người đó chưa bao giờ ở nhà. Bạn sẽ không bao giờ tìm
thấy người đó ở nhà riêng của mình; người đó bao giờ cũng đi đâu đó khác, người
đó bao giờ cũng mơ về những chỗ khác.
Du
khách cứ bỏ lỡ mọi thứ; người đó đang vội vàng tới mức người đó không thể thấy
được cái gì. Để thấy mọi thứ bạn phải có chút ít thảnh thơi hơn, chút ít nghỉ
ngơi hơn. Nhưng du khách bao giờ cũng đi. Người đó sẽ ăn sáng ở New York, ăn
trưa ở London, và người đó sẽ tiêu hoá bữa tối ở Pune!
Người
đó mang máy ảnh, không tránh khỏi, vì người đó không thể thấy được cái gì ngay
bây giờ, cho nên người đó cứ chụp ảnh. Về sau người đó làm album - người đó đi
lang thang và làm album! Và thế rồi về sau, khi mọi chuyện qua rồi, người đó
nhìn vào những đỉnh Himalaya, bãi biển Goa - và khi người đó có đó người đó lại
không có đó! Máy ảnh làm việc của người đó. Người đó không cần có đó; thực tế,
sao người đó phải bận tâm chút nào? Người đó có thể mua những bức ảnh này ở bất
kì chỗ nào, những ảnh tốt hơn người đó có thể chụp bởi vì người đó là nghiệp
dư; nhà chuyên nghiệp đã chụp ảnh rồi. Người đó có thể có những quyển album đẹp
và, ngồi ở nhà, người đó có thể nhìn chúng. Nhưng bây giờ vấn đề là ở chỗ người
đó không thể ngồi xuống được.
Đó
là một trong những phẩm chất mà vài người hoàn toàn bị mất; họ không thể ngồi
được. Họ phải làm cái gì đó, họ phải đi đâu đó, và họ phải đi nhanh. Họ không
muốn mất thời gian - và họ đang đánh mất cả đời mình trong việc không làm mất
thời gian! Họ sẽ không ca ngợi cái gì bởi vì ca ngợi cần thân thiết.
Nếu
bạn muốn ca ngợi bông hoa bạn phải ngồi bên cạnh bông hoa, bạn phải thiền, bạn
phải cho phép hoa có tiếng nói của nói. Bạn phải kinh nghiệm niềm vui, điệu vũ
của bông hoa trong mặt trời, trong gió, trong mưa. Bạn phải thấy tất cả các tâm
trạng của hoa trong sáng, trong trưa, trong mặt trời nóng, trong tối, trong
trăng tròn. Bạn phải thấy tất cả các tâm trạng của hoa. Bạn phải trở nên quen
thuộc, bạn phải tạo ra tình bạn. Bạn phải nói "xin chào" với bông
hoa; bạn phải đi vào đối thoại, đối thoại mang tính tồn tại. Chỉ thế thì hoa mới
có thể lộ ra bí mật của nó cho bạn.
Nhưng
du khách là bệnh hoạn. Sao người đó phải vội vàng? - bởi lẽ đơn giản là người
đó không biết phải làm gì với bản thân mình nếu người đó bị bỏ lại một mình, nếu
người đó không đi đâu cả, nếu người đó chỉ ngồi im lặng. Người đó không biết phải
làm gì với mình. Người đó cảm thấy vụng về, lúng túng; người đó phải làm cái gì
đó.
Con
người đã trở thành người làm. Con người đã mất phẩm chất của việc là nhân chứng,
người quan sát.
Du
khách không thể hiểu được cách tiếp cận Thiền, cách tiếp cận Phật giáo tinh hoa
của việc ngồi im lặng không làm gì cả, xuân tới và cỏ tự nó mọc lên.
Thiền
nhân ngồi trong nhiều năm không làm gì - chỉ ngồi, quan sát... điều ở bên ngoài
và điều ở bên trong, quan sát hơi thở của họ...
Bây
giờ, du khách sẽ nghĩ đây tuyệt đối là nực cười. Sao quan sát hơi thở của bạn?
Phỏng có ích gì về tất cả những điều này? Sao không xem ti vi, xem phim kinh rợn
nào đó? Họ dính chặt vào ghế chỉ khi ti vi đưa họ vào câu chuyện hành hạ nào
đó, vào trong sát hại nào đó, vào trong cuộc truy hoan dục nào đó, vào trong
cái gì đó để cho họ có thể trở thành người tham gia. Họ không còn là khán giả nữa,
họ trở nên bị đồng nhất với các nhân vật. Họ bắt đầu trở thành một phần của câu
chuyện.
Bây
giờ những vở kịch mới đang được xây dựng ở phương Tây trong đó khán giả có thể
tham gia, bởi lẽ đơn giản là khán giả không thể ngồi ba tiếng được, cho nên họ
được phép lên sân khấu. Ít nhất họ cũng có thể lên sân khấu từ phía này và xuống
sân khấu từ phía kia, và vở kịch vẫn tiếp diễn. Hay họ có thể nói cái gì đó, họ
có thể có tán gẫu chút ít với diễn viên - trên sân khấu! Bây giờ họ thậm chí
còn phát triển những kĩ thuật mới nơi sân khấu phải ở giữa và nếu bất kì ai muốn
tới, ngồi trên sân khấu, làm cái gì đó, làm vài tư thế yoga thì cũng được. Bây
giờ trong vở kịch của Shakespearean ai đó tới và đứng lộn đầu xuống đất... điều
đó sẽ có ích! Những người rơi vào giấc ngủ sẽ thức dậy - cái gì đó đang xảy ra!
Bằng không ai muốn xem kịch Shakespearean? Các đại học đã làm cho mọi người
chán xem Shakespeare; mọi người bị kết thúc với Shakespeare. Một khi họ ra khỏi
đại học họ thậm chí không muốn nghe tới cái tên Shakespeare. Nó có cảm giác như
một từ bẩn! Nhưng lí do thực là ở chỗ mọi người không thể ngồi đó trong ba giờ
được; họ phải làm cái gì đó. Họ phải được phép có hành động nào đó; thế thì họ
có thể ngồi.
Một
phẩm chất kì lạ đã xảy ra cho nhân loại, một phẩm chất rất không lành mạnh: rằng
không ai có thể ngồi im lặng được. Và đó là điều thiền tất cả là gì.
Bạn
hỏi tôi, "Tôi là khách du lịch. Tôi ở đây chỉ một ngày."
Tôi
biết ơn là bạn ở đây một ngày, Tom, bởi vì có những khách du lịch không ở đây
thậm chí lấy một ngày.
"Tôi
cũng có thể nhận được ân huệ của thầy chứ?" bạn hỏi.
Ân
huệ của tôi là sẵn có, nhưng bạn có sẵn có cho ân huệ của tôi không?
Một
khách du lịch Mĩ nhìn chăm chăm vào miệng núi lửa Hi Lạp. "Nó trông như địa
ngục," anh ta nói.
"A,
anh người Mĩ," người hướng dẫn của anh ta nói, "ông đã từng ở mọi
nơi!"
Bạn
đang đi đâu? Và vội gì? Bạn không thể ở đây lâu hơn chút nữa được sao? Bạn sẽ
đi tới Goa - điều đó gần như là chắc chắn, điều đó là dự đoán được. Bạn sẽ làm
gì ở Goa? Bạn có thể làm mọi thứ ngu xuẩn đó ở đây!
Chúng
tôi cai quản gần một trăm nhóm trị liệu - để làm gì? Chỉ để cho những người
không thể ngồi im lặng được, chỉ để làm mệt mỏi họ. Cho nên họ bị đẩy và kéo và
họ được xoa bóp và được làm Rolf. Bạn có biết cái mới nhất ở địa ngục là gì
không? - Rolf đấy! Học nó ở đây đi bởi vì nếu không bạn sẽ khó khăn ở đó. Ida
Rolf đã chết và xuống địa ngục rồi; bây giờ bà ấy đang đào tạo mọi người ở đó!
Nhưng chúng tôi đã quản lí đủ mọi loại nhóm ở đây. Nếu bạn trải qua một trăm
nhóm này và bạn có thể sống sót, thế thì bạn không cần sợ địa ngục chút nào. Thực
tế, quỉ và đệ tử của nó sẽ sợ bạn đấy! Khoảnh khắc chúng thấy những người mặc
áo da cam tới chúng sẽ đóng cửa lại. Chúng sẽ nói, "Đi ra chỗ khác
đi!"
Và
chúng tôi làm đủ mọi thứ ngu xuẩn với tri thức chuyên gia. Ở Goa bạn sẽ chỉ là
người nghiệp dư! Ở đây chúng tôi có những chuyên gia giỏi nhất trên thế giới -
và giải quyết cả gói!
Tom,
ở đây thêm chút nữa đi...
Câu
hỏi thứ sáu:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
không thể quyết định được liệu tôi muốn là nhà tâm thần hay là tác giả.
Veetrag,
sao không tung súc xắc cho điều đó - mặt hay sấp? Hiểu chưa...?
Câu
hỏi thứ bẩy:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
nghĩ tôi đã tìm ra cái hộp-a xinh-a, nhưng cô ấy biến nó thành cái hộp-a
băng-a. Nghiệp này là gì mà cậu con trai Do Thái New York phải làm việc với đàn
bà Đức?
Prem
Samvid, mọi hộp-a xinh-a chung cuộc đều biến thành hộp-a băng-a; điều đó không
là gì đặc biệt về bạn cả. "Hộp-a xinh-a" chỉ là cái nhãn - "hộp-a
băng-a" là thực tại! Nhưng bạn ngu, bạn cứ bị những cái nhãn lừa. Không ai
khác chịu trách nhiệm cho điều đó.
Mọi
hộp-a băng-a đều mang mẽ ngoài đẹp với chữ chữ đèn neon lớn: HỘP-A XINH-A. Một
khi bạn bị bắt, thế thì bạn biết: mọi đàn bà đều là ni!
Hattie
và Aretha đang đứng ở góc phố nói chuyện thì hai xơ đi qua.
"Này,"
Hattie hỏi, "sao người ta gọi họ là quí bà xơ nhỉ?"
"Vì,"
Aretha đáp, "họ chẳng có gì, họ không được gì, và chưa bao giờ được gì cả."
"Chẳng
ngạc nhiên gì họ mặc đồ tang!"
Nhưng
mọi đàn bà về căn bản đều là ni - và không đàn ông nào là sư! Đó là rắc rối.
Thượng đế thích rắc rối! Ngài tạo ra những câu đố, câu đố lắp hình. Không có
cách nào để giải chúng; người ta đơn giản học chấp nhận.
Samvid,
bạn chấp nhận cái hộp-a băng-a. Và đang là mùa hè và bạn sẽ cần cái hộp-a
băng-a! Và khi mùa đông tới, chúng ta sẽ xem. Ai biết về ngày mai? Đến lúc đó bạn
có thể bị lừa bởi cái hộp-a khác.
Và
điều đó chẳng liên quan gì tới nghiệp; nó đơn giản là ngu xuẩn cực kì của tâm
trí con người. Đàn bà bao giờ cũng hấp dẫn khi họ không sẵn có cho bạn. Họ là
những kẻ cám dỗ, tất cả họ đều làm say đắm. Điều đó là tự nhiên, điều đó tới một
cách tự nhiên, một phần của nữ tính của họ. Và đàn ông thường xuyên bị lừa, lặp
đi lặp lại. Một khi đàn ông bị lừa, anh ta nghĩ trong vài ngày, trở nên rất
khôn ngoan - nhưng chỉ trong vài ngày thôi. Khôn ngoan đó không kéo dài lâu;
sau vài ngày anh ta lại bị lừa. Anh ta bắt đầu nghĩ, "Có thể tất cả đàn bà
không như nhau." Nhưng tôi bảo bạn: mọi đàn bà đều như nhau và mọi đàn ông
đều như nhau!
Nhận
biết nhiều hơn đi. Hoặc chấp nhận mọi thứ như chúng vậy... thế thì bạn không khổ
về nó bởi vì bạn không có mong đợi thêm; bạn biết đây là cách mọi sự sắp xảy ra
- chấp nhận sâu sắc mọi thứ như chúng vậy. Hay, không bị lừa lần nữa, nếu bạn
may mắn thoát ra khỏi cái bẫy lần này - điều không dễ dàng, điều rất khó. Chui
vào bẫy bao giờ cũng dễ dàng.
Và
cái đẹp là ở chỗ chính con người mới cố theo mọi cách có thể để bị sập bẫy. Đàn
bà biết không cần phải theo đuổi bạn, cô ấy đơn giản đợi. Cô ấy tin hoàn hảo
vào cái ngu xuẩn của bạn, rằng bạn sẽ tới. Cô ấy càng xa cách, bạn càng bị hấp
dẫn nhiều hơn. Một khi đàn bà bắt đầu theo đuổi bạn, bạn sẽ trốn mất, bạn sẽ trở
nên sợ. Điều đó giống như bẫy chuột chạy theo sau chuột! Bẫy chuột đơn giản ngồi
đó, hoàn toàn biết rõ rằng chuột nhất định tới. Chúng có thể đi đâu khác được?
Và chúng đi vòng tròn... Và bẫy chuột có mọi quyến rũ - bánh mì và bơ và mọi thứ...
mì sợi spaghetti! Và một khi chuột vào bẫy rồi, không có lối thoát - không đường
ra!
Jean-Paul
Sartre đã định nghĩa địa ngục là "Không đường ra." Một khi bạn vào rồi,
bạn ở đó mãi mãi, bạn không thể thoát ra được khỏi nó. Đó là lí do tại sao nó
được gọi là địa ngục. Và ngay cả với cơ hội nào đó bạn thoát ra khỏi nó, bạn sẽ
cảm thấy rất cô đơn. Bạn đã trở nên quen thuộc với thoải mái của cái bẫy chuột,
với an ninh. Có an ninh nào đó; nếu bạn ở bên trong bẫy chuột, không mèo nào có
thể bắt được bạn. Bạn thấy an ninh đó, an toàn đó! Bên ngoài bẫy chuột bao giờ
cũng có nguy hiểm. Cho nên chẳng chóng thì chầy bạn sẽ đi vào trong cái bẫy chuột
khác - với mầu sắc khác. Tóc sẽ khác, mũi sẽ khác, thân thể sẽ khác - vài cái
khác biệt đó thôi, nhưng bên trong vẫn là một.
Một
khi điều này được hiểu - rằng mọi đàn ông và mọi đàn bà đều mang cùng một
chương trình - một khi điều này được hiểu, bạn có thể giải chương trình cho bản
thân mình, bạn có thể giải ước định cho bản thân mình. Thế thì bạn có thể vẫn
còn ở cùng người đàn bà; không có vấn đề gì về nó. Cô ấy đã biến thành cái hộp-a
băng-a bởi vì bạn vẫn muốn cô ấy là cái hộp-a xinh-a. Nếu bạn không muốn cô ấy
là cái hộp-a xinh-a, thế thì cô ấy là gì đâu có thành vấn đề? Cứ để cô ấy là
cái hộp-a xinh-a hay cái hộp-a băng-a - điều đó hoàn toàn tốt! Bạn trở thành
bình thản và thanh bình.
Và
cùng điều đó là vấn đề với đàn bà từ phía bên kia. Cô ấy nghĩ đi nghĩ lại rằng
người đàn ông này sẽ khớp, người đàn ông này sẽ chuyển giao hàng hoá. Không đàn
ông nào chuyển giao hàng hoá cả, không đàn ông nào có thể chuyển giao được, điều
đó ở bên ngoài năng lực của họ. Không đàn ông nào thực sự chịu trách nhiệm,
nhưng mong đợi của bạn là cao tới mức không ai có thể đáp ứng được chúng. Chúng
là điều không thể được; do đó mọi người đều thất bại. Mọi đàn bà chẳng chóng
thì chầy sẽ tìm thấy ông chồng sợ vợ và không gì khác. Và ai yêu người chồng sợ
vợ? Không đàn bà nào có thể yêu chồng sợ vợ cả.
Cứ
nhìn cuộc sống của bạn mà xem, dù bạn là đàn ông hay đàn bà, quan sát chương
trình của bạn, chương trình sinh học của bạn. Nhận biết về nó đi để cho nó có
thể được hoá giải chương trình. Thế thì dù bạn là bất kì cái gì, bạn sẽ tự do với
nó bởi vì bạn sẽ tự do với mong đợi.
Câu
hỏi cuối cùng:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
là người Nga. Thầy có thể kể cho tôi chuyện cười về người Nga không?
Darshan,
Tôi chưa bao giờ keo kiệt về chuyện cười đâu. Nếu bạn hỏi tôi một chuyện tôi sẽ
kể cho bạn hai chuyện. Chuyện thứ nhất:
Brezhnev,
người đứng đầu Đảng cộng sản Nga, mời người mẹ cao tuổi của mình rời khỏi làng
nơi bà ấy bao giờ cũng sống để tới thăm ông ấy ở Moscow. Khi bà ấy tới, ông ta
tự hào chỉ cho bà ấy căn hộ xa hoa khổng lồ của mình trong điện Kremlin... những
tấm thảm Pec xích nhập khẩu vô giá, đồ đạc Thuỵ Điển nhập khẩu, đồ bạc cổ và bộ
đồ ăn pha lê, và máy tiết kiệm lao động mới nhất từ Mĩ.
"Đẹp
thật, con," bà ấy nói.
"Chưa
phải tất cả đâu, mẹ," ông ta đáp lại.
Thế
rồi ông ta đưa bà ấy vào chiếc xe ô tô khổng lồ có người lái đi tới toà biệt thự
vùng nông thôn của ông ta ở ngoài Moscow và chỉ cho bà ấy khu rừng tư của mình,
bể bơi, đàn ngựa đua và đội ngũ năm mươi người phục vụ nội trợ.
"Rồi
mẹ nghĩ thế nào về tất cả những điều này?" ông ta hỏi, vừa khoát tay quanh
khu bất động sản.
Mẹ
ông ta trông hơi lo nghĩ và thì thào, "Nhưng, Leonid này, con sẽ làm gì
khi người cộng sản quay lại?"
Và
chuyện thứ hai:
Ivan,
một cậu nhỏ người Nga, gặp khó khăn lớn trong việc hiểu thấu các nguyên lí cơ sở
của chủ nghĩa cộng sản Xô viết. Sau nhiều giờ hướng dẫn, bố cậu ta cuối cùng
nói với cậu ta, "Này, nhìn vào nó theo cách này đi. Cứ tưởng tượng rằng
tao, bố mày, là đảng, rằng mẹ mày là đất mẹ, rằng anh và chị mày là công đoàn
và mày là nhân dân."
Ivan
vẫn không thể hiểu được mối quan hệ giữa các thể chế này, và trong cơn cuồng nộ
bố nó khoá trái nó vào bên trong tủ trong phòng ngủ của bố mẹ.
Muộn
hơn trong đêm đó, quên mất Ivan vẫn ở đó, bố nó làm tình với mẹ nó. Khi nó cuối
cùng được thả ra bởi người bố bối rối vào sáng hôm sau, Ivan kêu lên:
"Bây
giờ con biết điều bố ngụ ý rồi, bố ạ. Đảng hiếp đất mẹ trong khi công đoàn ngủ
và nhân dân đứng đó và chịu khổ!"
Đủ
cho hôm nay.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment