Osho – Thiền động (Thiền – Tự do đầu tiên và
cuối cùng)
Định tâm bên trong
Chương 29: Tìm ngọn nguồn thực
Shiva nói: Khi vui vẻ thấy người bạn đã lâu
không gặp, thấm vào vui vẻ này. Khi bạn thấy một người bạn và bỗng nhiên cảm thấy
vui vẻ nảy sinh trong tim bạn, tập trung vào vui vẻ này. Cảm thấy nó và trở
thành nó, và gặp người bạn đó trong khi nhận biết và tràn ngập vui vẻ. Để người
bạn đó chỉ ở phần ngoại vi còn bạn vẫn ở trung tâm trong cảm giác hạnh phúc của
mình.
Điều này có thể được thực hiện trong nhiều
tình huống. Mặt trời mọc, và bỗng nhiên bạn cảm thấy cái gì đó nảy sinh bên
trong bạn. Thế thì quên mặt trời đi; để cho nó ở phần ngoại vi. Bạn định tâm
vào trong cảm giác của riêng mình về năng lượng nảy sinh. Khoảnh khắc bạn nhìn
vào nó, nó sẽ lan toả. Nó sẽ trở thành toàn bộ thân thể bạn, toàn bộ con người
bạn. Và đừng chỉ là người quan sát nó; hội nhập vào nó đi. Có đôi lần bạn cảm
thấy vui vẻ, hạnh phúc, phúc lạc, nhưng bạn cứ bỏ lỡ chúng bởi vì bạn trở nên định
tâm vào đối thể.
Bất kì khi nào có vui vẻ, bạn đều cảm thấy rằng
nó đang đến từ bên ngoài. Bạn đã gặp một người bạn - tất nhiên, dường như là
vui vẻ đến từ người bạn, từ việc thấy người đó. Đấy không phải là cảnh ngộ thực
tại. Vui vẻ bao giờ cũng bên trong bạn. Người bạn chỉ trở thành tình huống. Người
bạn đã giúp cho điều đó ló ra, đã giúp cho bạn thấy rằng nó có đó. Và điều này,
không chỉ xảy ra cho vui vẻ, mà cho mọi thứ: với giận dữ, với buồn rầu, với khổ
sở, với hạnh phúc, với mọi thứ, nó là như thế.
Người khác chỉ là tình huống trong đó mọi thứ ẩn
kín trong bạn được bầy tỏ. Họ không phải là nguyên nhân; họ không gây ra điều
gì đó trong bạn. Bất kì cái gì xảy ra, nó đều đang xảy ra cho bạn. Nó bao giờ
cũng có đó; chính là việc gặp gỡ với người bạn này đã trở thành tình huống
trong đó bất kì cái gì bị dấu kín đều ló ra công khai - ló ra từ ngọn nguồn dấu
kín - nó đã trở thành rõ ràng, biểu lộ.
Bất kì khi nào điều này xảy ra, cứ duy trì định
tâm trong cảm giác bên trong, và thế thì bạn sẽ có thái độ khác về mọi thứ
trong cuộc sống. Ngay cả với những xúc động tiêu cực, bạn cũng làm như thế này.
Khi bạn giận, đừng định tâm vào người đã làm phát sinh nó. Để cho người đó ở phần
ngoại vi. Bạn chỉ trở nên giận dữ. Cảm thấy giận dữ trong sự hoàn toàn của nó;
cho phép nó xảy ra bên trong. Đừng hợp lí hoá, đừng nói rằng con người này đã tạo
ra nó. Đừng lên án người đó. Người đó chỉ trở thành tình huống. Và cảm thấy biết
ơn với người đó rằng người đó đã giúp cái gì đó vốn ẩn kín nay ra công khai.
Người đó đã đập vào bạn ở đâu đó, và vết thương đã ẩn kín ở đó. Bây giờ bạn biết
nó, cho nên trở thành vết thương.
Với xúc động tiêu cực hay tích cực, với bất kì
xúc động nào, dùng điều này, và sẽ có thay đổi lớn lao trong bạn. Nếu xúc động
là tiêu cực, bạn sẽ được tự do khỏi nó bởi việc nhận biết rằng nó đang ở bên
trong bạn. Nếu xúc động là tích cực, bạn sẽ trở thành bản thân xúc động đó. Nếu
nó là vui vẻ, bạn sẽ trở thành vui vẻ. Nếu nó là giận dữ, giận dữ sẽ tan biến.
Và đây là khác biệt giữa xúc động tích cực và
tiêu cực: nếu bạn trở nên nhận biết về xúc động nào đó, và bởi việc trở nên nhận
biết mà xúc động này tan biến đi, nó là tiêu cực. Nếu bởi việc trở nên nhận biết
của bạn về xúc động nào đó mà rồi bạn trở thành xúc động đó, nếu xúc động đó
lan toả và trở thành con người bạn, nó là tích cực. Nhận biết vận hành khác
nhau trong cả hai trường hợp. Nếu đấy là xúc động độc hại, bạn được giảm nhẹ về
nó thông qua nhận biết. Nếu nó là tốt, phúc lạc, cực lạc, bạn trở thành một với
nó. Nhận biết làm sâu sắc nó.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment