Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 11)
Chương
3. Con đường yên tĩnh tới nước hạnh phúc
Ông không có tên và không có hình hài.
Sao
bỏ lỡ điều ông không có?
Người
tìm kiếm không buồn khổ.
Yêu
và vui vẻ đi theo đạo,
Con
đường yên tĩnh tới nước hạnh phúc.
Người
tìm kiếm!
Làm
rỗng thuyền,
Làm
nhẹ tải,
đam
mê và ham muốn và hận thù.
Và
lên tàu nhanh chóng.
Có
năm người ở cửa
hãy
đuổi đi, và năm người nữa, và có năm người đón vào.
Và
khi năm người đã ra đi bị mắc cạn trên bờ,
Người
tìm kiếm được gọi là oghatinnoti - "Người đã đi qua."
Một
bạn tù mới được đưa vào nhà thương điên California. Anh ta dường như hoàn toàn
sung sướng - thực tế, anh ta còn cười hô hố. "Họ hàng gần nhất?" bác
sĩ khám hỏi.
"Anh
em sinh đôi," anh chàng này đáp. "Chúng tôi là anh em sinh đôi hệt
nhau. Khôn ai có thể phân biệt được chúng tôi. Ở trường nó ném đạn giấy và thầy
mắng tôi. Có lần nó bị bắt vì chạy quá tốc độ và chánh án phạt tôi. Tôi có bạn
gái, nó đi với cô ấy."
"Thế
sao anh cười?"
"Vì
tôi thậm chí đã gặp nó tuần trước." "Chuyện gì xảy ra?"
"Tôi
chết và họ chôn nó."
Con
người điên. Tính điên không phải là bệnh, nó là ước định thông thường của nhân
loại. Vâng, mọi người khác nhau ở mức độ, nhưng điều đó chẳng có gì mấy khác biệt.
Con người như người đó tồn tại trên trái đất đã là không lành mạnh.
Nỗ
lực của mọi chư phật là để đem lành mạnh lại cho bạn, xua tan cái điên khùng của
bạn. Nhưng bởi vì mọi người đều điên, cũng giống bạn, bạn vẫn còn quên lãng về
sự kiện này trong cả đời mình. Chừng nào bạn còn chưa bắt gặp một vị phật bạn sẽ
không bao giờ nhận biết về sự kiện rằng bạn điên. Vị phật trở thành tấm gương:
ông ấy phản chiếu thực tại của bạn, ông ấy chỉ ra khuôn mặt của bạn như nó vậy
- và nó toàn toàn bị bóp méo. Nó không phải là cách bạn được ngụ ý là vậy. Cái
gì đó về căn bản đã đi sai, cái gì đó rất cơ bản đang bị bỏ lỡ.
Con
người được sinh ra trong trạng thái vô ý thức tới mức bất kì điều gì người đó
làm cũng đều đem lại ngày một nhiều khổ hơn cho người đó và cho người khác. Người
đó cứ oán trách số phận, người đó cứ oán trách tự nhiên, người đó cứ oán trách
xã hội - nhưng người đó bao giờ cũng cứ oán trách người khác, người đó không
bao giờ tự trách mình.
Khoảnh
khắc bạn thu đủ dũng cảm để trách bản thân mình, khoảnh khắc bạn chấp nhận
trách nhiệm về bất kì cái gì bạn là, một tia sáng đi vào trong bản thể bạn. Bạn
đang trên con đường của biến đổi bên trong.
Những
lời kinh này là dành cho các Bồ tát. Bây giờ Phật đang nói cho các Bồ tát của
ông ấy - cho những đệ tử đang trở thành người giúp đỡ cho nhân loại, người sẵn
sàng đi vào trong thế giới và giúp những người đang chìm trong cái không lành mạnh
của riêng họ - Phật đang nói với các Bồ tát của ông ấy, "Đây là những điều
cơ bản các ông phải bắt đầu việc thuyết giảng của mình."
Điều
thứ nhất ông ấy nói: Nói với mọi người rằng... Ông không có tên và không có
hình hài - bởi vì đó là nơi hàng triệu người mắc kẹt. Mọi người sống và chết vì
tên tuổi và danh vọng. Dường như mục đích sống của họ là để có tên được toàn thế
giới biết tới, cái tên sẽ được viết bằng chữ vàng trong lịch sử, cái tên sẽ cứ
vang vọng theo hành lang thời gian tới mãi mãi.
Và
toàn thể chuyện này sao ngu thế, lố bịch thế, bởi vì bạn không có tên nào ngay
chỗ đầu tiên. Bạn được sinh ra vô danh, bạn vô danh. Mọi cái tên đều là tuỳ tiện.
Đừng hi sinh cuộc sống của mình vì cái tên. Đừng hi sinh cái thực vì cái gì đó
không thực. Chúng ta hi sinh cái gì đó đúng vì cái gì đó không đúng và không thể
được làm thành đúng.
Khi
đứa trẻ được sinh ra, bạn biết nó không mang tên cùng nó; nó được sinh ra là vô
danh. Nhưng tất nhiên cái tên là cần; nó có tiện dụng nào đó nhưng không phải
là thực tại. Nó là tuỳ tiện. Bạn có thể gọi nó là bất kì cái gì, bất kì cái tên
nào cũng có tác dụng - X, Y, Z đều có tác dụng. Trong thời đại khoa học hơn có
mọi khả năng là chúng ta sẽ vứt bỏ các cái tên cũ này. Ai đó sẽ là O-11, ai đó
sẽ là X-13. Cái tên sẽ thành toán học hơn một ngày nào đó bởi vì chúng sẽ chính
xác hơn. Và không có nhu cầu có cùng tên cho hai người; máy tính có thể quyết định.
Máy tính có thể nói rằng đây là tên mới, không ai có nó trên khắp thế giới. Ngay
bây giờ nhiều người thế có cùng tên; điều đó nhất định xảy ra. Điều đó không thật
khoa học, nhưng nó có tác dụng.
Phật
muốn các Bồ tát của ông ấy nói với mọi người điều đầu tiên: Bạn là vô danh. Cho
nên đừng lo nghĩ về tên tuổi hay danh vọng của mình. Bạn cũng vô hình hài: bản
thể bên trong nhất của bạn không có hình hài. Thân thể bạn có hình hài, nhưng
thân thể bạn cứ thay đổi; mọi ngày nó đều thay đổi. Trong bẩy năm thân thể bạn
hoàn toàn mới, mới toàn bộ. Thậm chí không một tế bào nào của thân thể cũ còn tồn
tại trong nó, mọi thứ cứ thay đổi.
Nếu
bạn bắt gặp tinh trùng đầu tiên của bố bạn mà bắt đầu cuộc sống của bạn, bạn liệu
có khả năng nhận ra nó là bản thân mình không? Không thể được. Bạn sẽ có khả
năng nhận ra trứng của mẹ bạn là bản thân mình không? Không thể được. Đó là
hình hài của bạn một ngày nào đó, nhưng bạn đã không là nó. Và thế rồi trong thời
gian chín tháng trong bụng mẹ, bạn đã trải qua nhiều hình hài.
Các
nhà khoa học nói rằng từng đứa trẻ đều trải qua một cách nhanh chóng, rất
nhanh, toàn thể tiến hoá của nhân loại. Từ cá tới khỉ tới người, nó trải qua mọi
pha - tất nhiên trong sự kế tiếp rất nhanh chóng bởi vì nó phải hoàn thành toàn
thể tiến hoá trong chín tháng. Đó là lí do tại sao đứa trẻ sinh non có chút ít
chậm phát triển, bởi vì nó chưa tiến hoá đầy đủ; nó chưa có khả năng hoàn chỉnh
toàn thể vòng tiến hoá. Mọi đứa trẻ đều bắt đầu như cá trong bụng mẹ. Bạn có khả
năng nhận ra rằng con cá đó là bạn không? Nhưng một ngày nào đó nó đã là hình
hài của bạn. Bạn có khả năng nhận ra khuôn mặt của bạn vào ngày bạn được sinh
ra không? Nếu ảnh được chụp cho bạn, sẽ không thể nào có ai nhận ra rằng,
"Đây là tôi." Ngay bây giờ bạn có hình hài nào đó; hình hài đó cũng sẽ
mòn mỏi đi theo cùng cách. Mọi khoảnh khắc nó đều thay đổi.
Nhưng
có cái gì đó vĩnh hằng trong bạn: tâm thức của bạn, bản thể của bạn, nhận biết
của bạn. Bạn có thể gọi nó là linh hồn của mình, bất kì cái gì bạn muốn gọi nó;
cái tên không thành vấn đề. Nhưng một điều là chắc chắn: rằng bạn không có bất
kì hình hài đặc biệt nào; bạn trải qua nhiều hình hài. Bạn có thể trải qua nhiều
hình hài chỉ bởi vì bạn không có hình hài nào, cho nên đừng trở nên bị gắn bó với
bất kì hình hài nào. Đừng trở nên bị gắn bó với bất kì cái tên nào và đừng trở
nên bị gắn bó với bất kì hình hài nào.
Đây
là chỗ bắt đầu của tính chất sannyas. Đây là chỗ bắt đầu của điểm đạo vào con
đường.
Thực
tế, bạn không có bố nào, bạn không có mẹ nào; bạn không thể có được. Người bố
là bố của thân thể bạn và người mẹ là mẹ của thân thể bạn; họ cả hai đều đóng
góp cho thân thể bạn, cho hình hài bạn, nhưng không cho cốt lõi bản chất của bạn.
Bạn đã từng ở trong nhiều thân thể trước đây, hàng nghìn thân thể. Bạn đã trải
qua, bạn đã sống trong nhiều, nhiều ngôi nhà, và khi bạn sống trong ngôi nhà
nào đó bạn trở nên bị đồng nhất với nó.
Do
đó mới có đau đớn của chết. Đau không phải bởi vì cái chết, nhớ lấy; đau chỉ bởi
vì sự đồng nhất của bạn với thân thể, với hình hài thôi. Nếu bạn hiểu thông điệp
của Phật, không có đau trong chết. Nếu bạn không bị đồng nhất với bất kì cái
tên nào hay hình hài nào thì không có ai được sinh ra và không có ai chết đi.
Thực
tế, điều đó nên là nghĩa thực của việc sinh đồng trinh của Jesus. Mọi người đều
được sinh ra theo cùng cách. Không chỉ là bạn không có bố, bạn không có cả mẹ nữa.
Ngày bạn khám phá ra bản thể nguyên thuỷ của mình, bạn sẽ biết rằng bạn đi qua
mẹ và bố, bạn tới qua họ, nhưng bạn không do họ tạo ra.
Một
công nhân xã hội nghiên cứu các hoàn cảnh trong một căn hộ cũ dừng một đứa trẻ
rách rưới, lôi thôi lại và hỏi nói mẹ nó sống ở đâu.
"Không
có mẹ," đứa trẻ đáp. "Thế bố con thì sao?" "Không có đâu,
thưa bà."
"Cái
gì, cả bố và mẹ đều chết à!" công nhân xã hội kêu lên.
"Không,
chẳng bao giờ có gì."
"Buồn
quá, nhưng điều đó là không thể được, con à!"
"Nếu
bà muốn biết, thưa bà," thằng nhóc khinh khỉnh nói, "tên kẻ cướp ghê
tởm chơi trò bẩn thỉu với cô cháu."
Thực
tế, không ai có bố hay có mẹ - và không tên cướp ghê tởm nào đã chơi trò bẩn thỉu
lên cô bạn. Bạn là sinh linh vĩnh hằng: bạn chưa bao giờ sinh và bạn chưa bao
giờ chết. Chết và sinh là các chương hồi trong cuộc hành trình dài, trong cuộc
hành trình vĩnh hằng của cuộc sống của bạn. Cuộc sống không bắt đầu với sinh và
không kết thúc với chết.
Nhưng
đây là khả năng để biết chỉ nếu bạn trở nên chút ít tách biệt với hình hài mà bạn
đã trở nên quá nhiều gắn bó thế. Bạn không phải là đàn ông và bạn không phải là
đàn bà; thân thể bạn là nam hay thân thể bạn là nữ. Bạn không là người, bạn
không là con vật, bạn không là rau cỏ. Đây tất cả đều là hình hài, hình hài ngẫu
nhiên, chỉ là chu vi, không là trung tâm của bản thể bạn. Trung tâm của bản thể
bạn là hoàn toàn khác với chu vi. Và chúng ta đã trở nên bị gắn bó với chu vi tới
mức chúng ta đã hoàn toàn quên hết trung tâm.
Đây
là nguyên nhân cơ sở và nền tảng của sự không lành mạnh của chúng ta. Người
không biết trung tâm của mình là không lành mạnh.
Phật
nói, bảo mọi người:
Ông
không có tên và không có hình hài.
Sao
bỏ lỡ điều ông không có?
Mọi
người khổ nhiều biết bao nếu họ không nổi tiếng, nếu họ không được biết tới! Là
người vô danh cho cảm giác bẽ mặt thế. Nếu không ai biết bạn, bạn cảm thấy dường
như bạn không sống. Mọi người càng biết bạn, bạn càng cảm thấy sống hơn. Nếu
toàn thế giới biết bạn, bản ngã của bạn được thổi lên cực điểm, nó nổ tung.
Đó
là lí do tại sao chính trị được mọi người quan tâm nhiều thế, bởi vì đó là cách
dễ nhất để trở nên nổi tiếng thế giới. Bạn không cần rất thông minh để là chính
khách; thực tế, nếu bạn rất thông minh bạn không thể là chính khách được. Bạn cần
ngu xuẩn nào đó, theo lượng đủ, để là chính khách. Bạn cần bướng bỉnh, bạn cần
bạo hành, bạn cần hoàn toàn tầm thường - để cho bạn không thể thấy được điều bạn
đang làm, để cho bạn không thể thấy được cách bạn đang phí hoài cuộc sống của
mình, và bạn cứ tiếp diễn mãi ... Bạn phải hoàn toàn mù, bạn phải rất thô.
Chính trị có hấp dẫn lớn bởi vì nó có thể cho bạn cả tên tuổi lớn và danh vọng
lớn; nó có thể làm cho bạn thành nhân vật thế giới.
Tôi
đã nghe:
Một
hôm giáo hoàng và chính khách cả hai cùng lên trình diện trên cõi trời. Thánh
Peter đón chào họ và dẫn giáo hoàng tới chỗ ông ấy sẽ được dành cho ở vĩnh hằng.
Khi mở cửa ra, giáo hoàng thấy một căn phòng nhỏ, đầy đồ đạc nhưng có một cửa sổ.
Khi ông ấy nhìn ra ông ấy để ý thấy chính khách được dành cho căn hộ xa hoa
ngay bên đường, được trang bị với bồn tắm nóng, bể bơi, sân tennis và những cái
như thế.
Đầy
phẫn nộ chính đáng, ông ta quay sang Thánh Peter và phản đối kịch liệt,
"Tôi là giáo hoàng! Sao chính khách này lại được đối xử như thế này trong
khi tôi gần như chẳng được gì?"
"Thế
này," Thánh Peter đáp, "chúng tôi có hai trăm giáo hoàng cho tới giờ ở
đây, nhưng đây là lần đầu tiên chúng tôi thấy một chính khách!"
Nhưng
ở đây trên trái đất này chính khách làm ra nhiều điều nhặng xị. Chính trị đã trở
thành trung tâm của cuộc sống; báo chí đầy về nó, các chương trình radio đầy về
nó. Mọi thứ dường như được tô mầu bởi chính trị bởi lẽ đơn giản là những người
này đã được cái gì đó mà tất cả các bạn đều khao khát - họ được tên tuổi và
danh vọng.
Nhưng
Phật nói: Sao bỏ lỡ điều ông không có? Và, thực tế, sao bỏ lỡ cái mà bạn không
có và có thể không bao giờ có? Tin rằng bạn nổi tiếng là sống trong thiên đường
của kẻ ngu. Và cho dù tên bạn có được viết vào lịch sử... bạn có thể gây thiệt
hại nhiều tới mức họ sẽ phải viết điều đó vào lịch sử. Adolf Hitler và Joseph
Stalin và Mao Trạch Đông, tất nhiên tên họ sẽ vẫn còn trong lịch sử, nhưng
không bằng chữ vàng. Lịch sử không được viết bằng chữ vàng chút nào, và tên của
họ sẽ chỉ ở cước chú nào đó. Và cho dù họ có đó, có thành vấn đề gì? Toàn thể lịch
sử của bạn là thứ vô nghĩa! Nó ít tính lịch sử hơn và nhiều cuồng loạn hơn! Tất
nhiên, nếu bạn rất cuồng loạn, bạn sẽ trở thành có tính lịch sử. Nhưng phỏng có
ích gì về tất cả điều đó? Bạn đã bỏ lỡ cơ hội lớn.
Con
người thực không quan tâm về tên tuổi và danh vọng. Con người đích thực sống cuộc
sống của mình bất kể tên tuổi và danh vọng; người đó không quan tâm chút nào liệu
bất kì ai biết mình hay không.
Người
tìm kiếm không buồn khổ.
Phật
nói: Dạy mọi người rằng tìm kiếm chân lí không phải là tìm kiếm buồn. Đây là một
trong những điều đã bị hiểu lầm nhiều lắm. Bằng cách nào đó người buồn đã chi
phối toàn thể cảnh quan tôn giáo trong nhiều thời đại. Chỉ thỉnh thoảng bạn mới
tìm thấy một Phật hay một Jesus hay một Zarathustra những người nói về vui vẻ,
người nói về sống trong phúc lạc. Chỉ thỉnh thoảng bạn mới tìm thấy một Krishna
- người không chỉ dạy nhảy múa mà còn tự mình nhảy múa, người không chỉ dạy hát
mà còn tự mình hát. Ngoài ra khung cảnh bị chi phối bởi những người bệnh hoạn,
hoặc bởi những kẻ tự bạo hay kẻ bạo ác.
Chín
mươi chín phần trăm cái gọi là người tôn giáo đều là những người ốm yếu, ốm nặng.
Họ đã đi vào tôn giáo bởi vì họ đã thất bại trong cuộc sống, họ đã đi vào trong
tôn giáo bởi vì họ không thể đương đầu được với cuộc sống. Đó là trốn tránh -
và kẻ trốn tránh không bao giờ có thể hạnh phúc.
Người
Ki tô giáo nói rằng Jesus không bao giờ cười. Bây giờ, không thể nào có dối trá
nào lớn hơn điều đó. Jesus, và không bao giờ cười sao? Thế thì ai sẽ có khả
năng cười? Thế thì không ai sẽ có khả năng cười chút nào! Và toàn thể cuộc sống
của Jesus chứng minh rằng ông ấy phải đã là con người có bản tính rất vui vẻ.
Ông ấy phải thực sự tâm linh - theo nghĩa người Pháp dùng từ spirituel. Trong
tiếng Pháp từ 'spirituel' này nghĩa là cả "tâm linh" và "hóm hỉnh."
Dường như có sáng suốt lớn trong nó - cùng từ mang nghĩa cả hai. Ông ấy phải đã
cười với bầu bạn của mình. Điều ai cũng biết là ông ấy thường tận hưởng ăn uống,
và khi một người tận hưởng ăn uống thì rất khó nghĩ về người đó không bao giờ
cười. Những người tận hưởng ăn uống, những người tận hưởng tiệc tùng, cũng tận
hưởng nhảy múa và ca hát và cười đùa. Ông ấy phải đã cười, ông ấy phải đã đùa.
Người ta không thể nào tin được rằng hai mươi bốn giờ một ngày ông ấy toàn chuyển
giao chỉ mỗi sách phúc âm - ông ấy phải đã tán gẫu chứ!
Nhưng
những người buồn, họ muốn ông ấy cũng buồn. Mọi hình ảnh, tượng, tranh vẽ về
Jesus dường như là giả. Và chúng đã thay đổi qua các thời đại. Ở những bức
tranh sớm nhất ông ấy được vẽ không có râu cằm và ria. Sau hai thế kỉ, bỗng
nhiên râu cằm và ria xuất hiện - bởi vì không có râu và ria ông ấy trông không
giống nhà tiên tri; ông ấy trông quá trẻ, không đủ chín chắn. Khuôn mặt không
râu và không ria trông chút ít như trẻ con... bỗng nhiên râu xuất hiện.
Ở
phương Đông chính điều đối lập lại là hoàn cảnh. Phật không bao giờ được vẽ có
râu, Krishna hay Mahavira cũng không râu, Rama hay Patanjali cũng không râu...
chẳng ai có. Tại sao? - bởi vì ý tưởng phương Đông là ở chỗ những người này đều
trẻ thế, trẻ tâm linh, tới mức tốt hơn cả là để họ có vẻ trẻ từ bên ngoài nữa.
Bên ngoài nên đại diện cho bên trong.
Phật
trở nên rất già, ông ấy chết khi ông ấy tám mươi hai tuổi, nhưng dầu vậy ông ấy
không bao giờ được vẽ có râu. Jesus chết khi ông ấy mới chỉ ba mươi ba tuổi,
nhưng râu đã xuất hiện sau hai thế kỉ. Dầu vậy khuôn mặt của ông ấy không buồn.
Sau hai thế kỉ ngay cả khuôn mặt đó đã thay đổi. Ông ấy trở nên ngày một buồn
hơn - cứ dường như ông ấy đang mang toàn thể gánh nặng của trái đất. Bây giờ họ
đã đổi ông ấy thành vị cứu tinh; ông ấy đang mang cây thánh giá. Ông ấy đã tới
để giải thoát bạn khỏi đau khổ của bạn, ông ấy đang nhận đau khổ của bạn lên bản
thân ông ấy. Và họ đã làm sai lạc con người đẹp đẽ này, người thường tận hưởng
với bầu bạn gồm những người rất bình thường - thợ mộc, nhân công, người làm vườn,
ngư phủ, kẻ đánh bạc, gái mãi dâm, người say, người thu thuế, đủ mọi loại người
- ngay cả người thu thuế! Họ đang làm cho ông ấy ngày một trừu tượng hơn; ông ấy
mất đi tính nhân gian. Ông ấy đang trở nên ngày một là khái niệm hơn là con người
thực; ông ấy đang mất đi tính nhân loại của mình.
Ông
ấy không còn là Con của Người, ông ấy đang trở thành chỉ là Con của Thượng đế.
Đây
là những người buồn, người phóng chiếu cái buồn của họ lên ông ấy. Họ nói ông ấy
chưa bao giờ cười - tôi không thể tin được vào điều đó. Tôi có thể tin vào điều
không thể được nhiều hơn...
Tín
đồ của Zarathustra nói rằng ông ấy đã cười từ chính khoảnh khắc ông ấy được
sinh ra - tôi có thể tin được điều đó, rằng ông ấy sinh ra đang cười. Điều đó
có vẻ như tuyệt đối không thể được - không đứa trẻ nào được sinh ra mà cười cả
- nhưng nó có điều gì đó đẹp về nó. Zarathustra ra khỏi bụng mẹ, đang cười, hấp
dẫn tôi nhiều hơn. Một tâm linh vui vẻ thế! Đó là lí do tại sao Zarathustra
không thể trở thành một tôn giáo thế giới. Các tín đồ của Zarathustra bị giới hạn
chỉ vào Bombay. Và họ là người tốt - không tôn giáo theo nghĩa thông thường,
không chút nào.
Không
ai nghĩ rằng người Parsis có tính tôn giáo; ở Ấn Độ không ai nghĩ họ có tính
tôn giáo. Họ tận hưởng ăn, họ tận hưởng quần áo đẹp, họ tận hưởng những thứ đẹp
của cuộc sống, họ tận hưởng nhà đẹp... họ tận hưởng mọi thứ! Và chúng ta có ý
tưởng về tôn giáo như việc từ bỏ.
Tôi
có thể tin Zarathustra tới thế giới này mà cười, nhưng tôi không thể tin Jesus
chưa bao giờ cười, bởi vì với tôi buồn rầu không bao giờ có thể trở thành nguồn
cho tìm kiếm - mặc dầu cả triệu người đi vào tìm Thượng đế chỉ bởi vì họ buồn.
Bạn nhớ tới Thượng đế chỉ khi bạn bất hạnh, khổ sở; khi bạn trong phiền não sâu
sắc thì bạn nhớ tới Thượng đế, bằng không ai quan tâm?
Nhưng
để tôi nói cho bạn: nếu bạn nhớ Thượng đế chỉ khi bạn khổ, việc nhớ của bạn
không đáng giá gì cả. Nó gần như phàn nàn; nó không là lời cầu nguyện, nó không
thể thế được. Bạn không thể biết ơn về việc bị khổ, và lời cầu nguyện cần biết
ơn về bản chất.
Phật
nói: Người tìm kiếm không buồn khổ. Ông ấy đang nói cho các Bồ tát của mình:
Hãy đi tới mọi người và bảo họ rằng nếu họ không vứt bỏ buồn khổ của họ, họ
không bao giờ có thể trở thành người tìm kiếm thực. Tìm Thượng đế từ hạnh phúc,
tìm Thượng đế từ vui vẻ, tìm Thượng đế vì tiếng kêu này của con chim cúc cu sao
hay thế, vì tiếng hót của chim chóc sao vui thế, vì hoa sao cực lạc thế, vì cuộc
sống sao ân huệ thế. Nhìn vào ân hệ mà đó chính là cuộc sống và thế rồi đi tới
cội nguồn của nó. Tất cả những tiếng hót này và tất cả những hoa này và tất cả
những vì sao này được sinh ra từ đâu vậy? Nguyên nhân của tất cả nó là gì, của
sự tồn tại huyền bí này là gì?
Đừng
đi vào tìm kiếm bởi vì bạn buồn, khổ, thất bại. Nếu bạn đi với thất bại trong
tim mình, bạn sẽ đơn giản kìm nén nỗi buồn của mình. Bạn có thể bắt đầu mỉm cười,
nhưng nụ cười đó sẽ chỉ là nụ cười tô vẽ. Bạn có thể thấy các tu sĩ mỉm cười,
nhưng nụ cười đó không thực, nó không thể thực được. Họ chưa bao giờ yêu cuộc sống
đủ để nụ cười của họ là thực, họ chưa bao giờ sống cuộc sống đủ để nụ cười của
họ là thực. Họ là những kẻ trốn tránh, họ sợ cuộc sống. Và những người sợ cuộc
sống, việc tìm kiếm của họ là sai từ chính lúc bắt đầu. Nhưng hiểu lầm này đã xảy
ra và hiểu lầm này phải bị xua tan.
Một
cảnh sát đi tuần trên làn của những người yêu lúc khá muộn trong đêm chiếu đèn
pin vào cửa sổ của chiếc xe và thấy một đôi đang làm tình. Anh ta gõ lên cửa sổ
và nói, "Tôi đợi tiếp!" Trong mười phút anh ta lại tới và đôi này vẫn
làm tình, cho nên anh ta lại gõ lên cửa sổ và nói, "Tôi đợi tiếp!"
Sau
hai mươi phút anh ta quay lại và đôi này vẫn làm tình. Anh ta lại gõ lên cửa sổ
và nói, "Tôi đợi tiếp. Dẫu sao các vị làm gì là lâu thế?"
Người
đàn ông nhìn lên và nói, "Này ông, tôi thực sự thần kinh. Tôi chưa bao giờ
giao cấu với cớm trước đây!"
Hiểu
lầm và hiểu lầm...
Chư
phật đã từng bị hiểu lầm nhiều tới mức bất kì cái gì bạn nghĩ về Jesus,
Krishna, Phật, Lão Tử, phải rất thận trọng - chín mươi chín phần trăm của việc
nghĩ đó sẽ là hiểu lầm. Nếu bạn hỏi tôi, "Ai là người Ki tô giáo?"
Tôi nói "Những người đã hiểu lầm Christ." Nếu bạn hỏi tôi, "Ai
là Phật tử?" Tôi sẽ nói, "Những người đã hiểu lầm Phật."
Hiểu
lầm dễ dàng thế bởi vì nếu bạn muốn hiểu vị phật bạn sẽ phải vươn cao lên chút ít
để xem ông ấy đang biểu lộ cái gì. Nhưng nếu bạn muốn hiểu lầm bạn không cần di
chuyển đi bất kì chỗ nào; dù bạn ở bất kì chỗ nào, vẫn cứ ở đấy và bạn có thể
hiểu lầm. Hiểu lầm là thoải mái thế, ấm cúng thế. Bạn có thể hiểu lầm mà không
cần nỗ lực nào; nó không đòi hỏi thay đổi về phần bạn. Nhưng nó sẽ chỉ ra trong
cuộc sống của bạn.
Mọi
người đi tới đền chùa, nhưng không có điệu vũ trong mắt họ. Đi tới đền chùa và
không có điệu vũ trong chân bạn và không có điệu vũ trong mắt bạn - thế thì sao
bạn lại đi? Phỏng có ích gì? Sao bạn phí thời gian của mình? Mọi người đang cầu
nguyện, nhưng không có vui vẻ, không có ánh sáng trên khuôn mặt họ. Thế thì tại
sao bạn lại phí thời gian của mình và thời gian của Thượng đế? Nhưng một điều
là tốt: rằng Thượng đế hoàn toàn điếc - điếc với mọi ngôn ngữ. Ông ấy chỉ nghe
im lặng, ông ấy sẵn có chỉ cho im lặng. Cho nên bạn có thể cứ cầu nguyện - chẳng
ai nghe. Nó là độc thoại thôi.
Martin
Buber nói rằng lời cầu nguyện là đối thoại. Tôi nói không, chừng nào lời cầu
nguyện chưa là im lặng tuyệt đối, nó không phải là đối thoại. Martin Buber nói
lời cầu nguyện nghĩa là đối thoại Tôi/ Người. Nếu có tôi, thì không thể có Người;
hai thứ này không thể cùng tồn tại được. Nếu có Tôi và Người, thế thì Người chỉ
là phóng chiếu và không có đối thoại chút nào; nó là độc thoại. Bạn có thể tin
rằng ai đó đang nghe - chẳng ai đang nghe cả. Bạn đơn giản phí thời gian của
mình, phí hơi mình. Làm cái gì đó khác đi, bất kì cái gì cũng sẽ tốt hơn. Ngay
cả chơi bài cũng sẽ tốt hơn nhiều, uống Coca-Cola sẽ tốt hơn nhiều!
Lời
cầu nguyện của bạn là vô nghĩa. Bạn không thể che giấu được sự kiện này. Nếu bạn
đi tới Thượng đế hay chân lí trong buồn, trong khổ, theo cách này hay cách
khác, cuộc sống của bạn sẽ chỉ ra điều đó. Chân lí không thể bị kìm nén.
Gia
đình Gladwells có bé mới sinh mà không có tai. Họ đem nó về nhà và hàng xóm của
họ, nhà Petersons, đang chuẩn bị sang thăm nó. "Bây giờ, xin hãy cẩn thận,"
bà Peterson nói với chồng mình. "Đừng nói gì về đứa bé không có tai."
"Đừng
lo," Peterson nói. "Tôi sẽ không làm gì tổn hại tình cảm của họ
đâu."
Thế
là họ đi sang nhà bên cạnh, leo lên phòng dành riêng cho trẻ nhỏ và đứng nói với
gia đình Gladwell qua cũi của đứa bé mới sinh. "Nó trông xinh thế,"
bà Peterson nói với người mẹ đứa bé.
"Dạ
vâng ạ," bà Peterson đồng ý. "Đứa bé có chân tay rắn chắc làm sao -
nó lớn lên phải là võ sĩ nhà nghề."
"Cám
ơn," người bố đứa bé nói. "Mắt đứa bé thế nào?"
"Mắt
hoàn hảo!" Gladwell nói.
"Mắt
thế là tốt hơn rồi - nó thậm chí không có khả năng đeo kính!"
Bằng
cách nào đó này khác điều đó sẽ bật ra. Làm sao bạn tránh được điều đó? Bạn
càng né tránh, khả năng càng lớn là bạn sẽ loạng choạng vồ phải nó. Thực tế,
chính nỗ lực để tránh nó làm cho bạn bị hội tụ vào nó; thế thì bạn không thể thấy
được cái gì khác.
Một
người rất linh thiêng một hôm tới bác sĩ nhãn khoa để đặt một đôi kính mới. Đằng
sau quầy là một cô gái cực kì xinh, điều làm cho khách hàng bị lẫn lộn toàn bộ.
"Tôi
có thể giúp ông chứ, thưa ông?" cô ấy hỏi với nụ cười mê hồn.
"Ờ
- vâng - ờ... Tôi muốn có một cặp sựng kính gòng... Tôi ngụ ý tôi muốn một cặp
gọng sính cừng ... ơ... tôi ngụ ý ..."
Tại
chỗ đó đích thân chuyên gia nhãn khoa tới giải cứu.
"Thôi
được rồi, cô Jones. Điều con người linh thiêng này muốn là cặp kọng gính sừng."
Do
đó Phật nói người tìm kiếm phải bắt đầu cuộc hành trình của mình không từ khổ
mà từ vui. Hân hoan trong cuộc sống đi. Ông ấy nói:
Yêu
và vui vẻ đi theo đạo,
Con
đường yên tĩnh tới nước hạnh phúc.
Khi
người ta lần đầu tiên bắt gặp những từ này người ta cảm thấy chút ít ngạc nhiên.
Phật, và câu nói: Yêu và vui vẻ đi theo đạo, con đường yên tĩnh tới nước hạnh
phúc...? Vâng, người ta hơi chút bị choáng bởi vì các tu sĩ Phật giáo đã từng
né tránh những lời hay này, họ đã bỏ qua chúng. Họ đã từng nhấn mạnh những từ
đó của Phật, người nhấn mạnh vào bi quan. Và ông ấy không phải là người bi quan
chút nào, ông ấy không thể thế được. Người đã biết, làm sao ông ấy có thể là
người bi quan được? Điều đó là không thể được. Ông ấy thậm chí không phải là
người lạc quan, nhớ lấy, bởi vì người lạc quan được gắn với người bi quan; người
đó là cực đoan kia.
Phật
ở bên ngoài cả hai; ông ấy không là người bi quan không là người lạc quan. Ông ấy
đơn giản muốn bạn nhìn cái đang đó - và điều đó là đủ để làm cho bạn yêu cuộc sống.
Điều đó là đủ, quá đủ, để làm cho bạn nhảy múa với vui vẻ, với lòng biết ơn.
Và
cách thức là im lặng, rất yên tĩnh. Do đó phật đã không dạy lời cầu nguyện nào,
ông ấy chỉ dạy thiền. Khi lời cầu nguyện là im lặng, nó là thiền; khi thiền trở
thành hùng biện nó là lời cầu nguyện. Nhưng trước hết bạn phải học thiền; bằng
không bạn sẽ đi theo hướng sai. Không biết thiền mọi lời cầu nguyện của bạn đều
sẽ sai. Bạn sẽ rót rác rưởi của mình lên Thượng đế - rác rưởi linh thiêng,
nhưng nó tất cả là cứt bò linh thiêng thôi!
Trước
hết hãy học im lặng đã. Và vâng, từ im lặng bài ca nào đó được sinh ra, từ im lặng
hoa nào đó nở ra. Thế thì cúng dường những bài ca đó, những bông hoa đó cho Thượng
đế. Nhưng chúng sẽ là từ vui vẻ, từ cực kì vui vẻ.
Người
tìm kiếm! Làm rỗng thuyền, Làm nhẹ tải,
đam
mê và ham muốn và hận thù.
Để
tôi nhắc đi nhắc lại cho bạn: Phật đang nói với các Bồ tát của ông ấy, với các
sứ giả của ông ấy, với các tông đồ của ông ấy, người sắp đi tới quần chúng. Ông
ấy đang giúp họ về điều cần nói, bắt đầu từ đâu. Ông ấy đang nói điều đầu tiên
người tìm kiếm phải hoàn thành, yêu cầu đầu tiên của người tìm kiếm thực, là
người đó phải không có hệ thống niềm tin nào, là người đó phải không có triết
lí nào, ý thức hệ nào. Nếu bạn đã tin thế thì không có vấn đề về tìm, truy tìm.
Truy tìm nghĩa là bạn bắt đầu với trạng thái của không biết. Do đó: Người tìm
kiếm! Làm rỗng thuyền ... Làm rỗng tâm trí bạn về tất cả những rác rưởi mà bạn
đã mang theo mình. Trở nên hoàn toàn trống rỗng. Thế thì cùng tâm trí đã từng
gây cho bạn nhiều không lành mạnh thế, nhiều rối loạn thế, nhiều phiền não thế...
cùng tâm trí đó khi trống rỗng trở thành con thuyền để sang bờ bên kia, sang bờ
xa hơn. Trống rỗng, nó trở thành phương tiện; bị nặng gánh với đủ loại ý nghĩ,
với đủ loại niềm tin, kinh sách, với từng thế hệ cứ trao tay cho thế hệ tiếp
... Chúng ta bị nặng gánh nhiều tới mức chúng ta đang mang gần như trọng lượng
của cả rặng Himalayas trên đầu mình; không thể nào đi được với tải trọng như thế.
Bạn cần tháo dỡ ra. Bạn đã có quá nhiều tri thức; mọi tri thức này đều phải bị
vứt bỏ.
Làm
rỗng thuyền, làm nhẹ tải ... Khi bạn hoàn toàn trống rỗng, khi bạn nói,
"Tôi không biết gì," thế thì cuộc truy tìm bắt đầu. Nó tươi tắn, nó
trẻ trung, nó đích thực, bởi vì có một luật nền tảng của cuộc sống là nếu bạn ở
trong trạng thái không biết, một thôi thúc lớn sẽ nảy sinh trong bạn để biết.
Cũng như tự nhiên ghét chân không và nó xô tới lấp đầy, đích xác theo cùng cách
nếu tâm trí bạn trống rỗng toàn bộ, chân lí xô vào và rót đầy tâm trí.
Nhưng
ngay bây giờ không có không gian. Tâm trí của bạn đầy thế, ngay cả bạn cũng
không thể vào được. Bạn phải sống ở đâu đó bên ngoài. Mọi người đều đang sống
trong hành lang của mình; nhà họ đầy ắp những đồ đồng nát mà họ sợ đi vào. Họ
có thể bị lạc, và không có không gian nữa.
Và
ba điều Phật đặc biệt nhắc tới, điều làm cho bạn bị nặng tải, quá nặng tải. Điều
thứ nhất ông ấy gọi là si mê, điều thứ hai, ham muốn và điều thứ ba hận thù.
Si
mê nghĩa là thèm khát mang tính con vật, thèm khát sinh học, vô ý thức. Mọi con
vật đều có điều đó, không có gì đặc biệt về nó. Nếu con người có nó, con người
đơn giản vẫn là một phần của vương quốc con vật; đó là vốn thừa kế của con vật.
Bạn không thực sự trở thành người trừ phi bạn vượt ra ngoài thèm khát. Bạn nghĩ
rằng nó là tình yêu của bạn và bạn có những lời to lớn, lãng mạn để mô tả nó và
bạn dùng thơ ca lớn lao, nhưng đó toàn là rác rưởi. Nếu bạn nhìn sâu xuống dưới
nó là sinh học, nó là hoá học, nó là hooc môn và không gì khác. Nếu hooc môn của
bạn bị thay đổi bạn sẽ không quan tâm tới bất kì đàn bà nào nữa, hay nếu bạn là
đàn bà và hooc môn của bạn bị thay đổi bạn sẽ không quan tâm tới bất kì đàn ông
nào nữa, và mọi thơ ca và mọi lãng mạn sẽ biến mất. Don Juan đơn giản cần việc
mổ nhỏ... và anh ta sẽ biến mất.
Phật
nói điều đầu tiên là giữ tâm trí bạn đầy đồ đồng nát chính là thèm khát. Và
theo một cách nào đó, điều đó là tự nhiên bởi vì trong hàng triệu năm chúng ta
đã từng trong thân thể con vật; chúng ta vẫn đang mang những dấu vết đó, chúng
ta đầy những thừa kế của con vật. Chúng ta chín mươi chín phần trăm là con vật;
chỉ một phần trăm - cái đó nữa cũng là có thể - chúng ta là con người. Chỉ một
phần nhỏ của chúng ta đã vươn cao lên trên một chút.
Một
linh mục Italy nói năng bốc lửa vừa tuyên bố những ngôn từ nặng nề về dục và đạo
đức. Chĩa ngón tay xương xẩu của mình vào giáo đoàn Italy Nhỏ bé, linh mục người
Ghi Nê gầm vang, "Dục là-a bẩn thỉu! Tôi muốn-a thấy chỉ những cô gái tốt-a
đêm nay. Tôi muốn-a mọi gái trinh trong-a nhà thờ đứng-a dậy."
Giận
dữ vì thiếu đáp ứng của giáo dân của mình, ông ấy lặp lại lời hô hào của mình.
Sau
một quãng dừng lâu, một cô gái trông gợi tình bế đứa con trong tay đứng dậy.
"Gái
trinh là điều tôi muốn-a!" người thuyết giảng bị xúc phạm nói.
"Này,
Cha ơi," người đàn bà hỏi, "cha có trông đợi đứa trẻ hai tháng này tự
nó đứng lên không?"
Người
ta nói đó là lí do tại sao Jesus đã chọn được sinh ra từ hai nghìn năm trước
chúng ta, bởi vì chúng ta có thể tìm đâu ra gái trinh? Và, hơn nữa, bạn sẽ tìm
đâu ra ba người đàn ông khôn ngoan? Cho dù bạn tìm ra gái trinh - đứa trẻ hai
tháng tuổi, được - nhưng ba người đàn ông khôn ngoan? Những điều kiện này bây
giờ không thể được hoàn thành.
Mọi
người cứ nói đi nói lại với tôi, "Jesus đã hứa ông ấy sẽ quay lại."
Tôi nói với các bạn, quên mọi chuyện đó đi! - ông ấy không thể tới được đâu.
Các điều kiện không thể được hoàn thành. Nếu ông ấy vứt bỏ các điều kiện của
mình, thế thì được. Nhưng thế thì ông ấy sẽ không là một Jesus nữa, nhớ lấy -
ông ấy sẽ chỉ là kẻ hippie khác, có thể một Jesus đồng bóng nhưng không là
Jesus!
Nhớ
lấy, Phật không muốn bạn kìm nén thèm khát của mình, ông ấy muốn bạn hiểu biết,
ông ấy muốn bạn thiền về điều đó. Ông ấy muốn bạn không kìm nén nó, bởi vì kìm
nén chưa bao giờ có ích cả. Chính kìm nén đã làm ra tình huống buồn này trong
đó nhân loại đang sống. Chính kìm nén đã đưa nhân loại tới điên khùng.
Phật
muốn bạn biến đổi năng lượng dục, không kìm nén nó, bởi vì nó là năng lượng duy
nhất bạn có. Nó có thể được tinh chế, nó có thể được nâng lên, nó có thể được đổi
kênh sang chiều hướng mới; nó có thể được chuyển tới những bình diện cao hơn của
bản thể. Và nó tất cả xảy ra qua quá trình đơn giản của thiền.
Quá
trình thiền không phức tạp chút nào. Nếu tâm trí bạn có thể trở nên tuyệt đối
trống rỗng, ngay lập tức năng lượng dục của bạn bắt đầu vươn lên để lấp lỗ hổng,
cứ dường như trống rỗng kéo nó lên. Một luật mới bắt đầu vận hành: luật của sự
bay lên. Bình thường chúng ta sống dưới luật hấp dẫn: mọi thứ cứ kéo xuống. Và
bạn nặng trên đỉnh tới mức không cái gì có thể đi lên đỉnh được; đỉnh đã đầy rồi,
mọi thứ đi xuống. Làm đỉnh nhẹ đi.
Điều
thứ hai là ham muốn. Ham muốn có tính tâm lí; cũng như thèm khát có tính sinh học,
ham muốn có tính tâm lí. Ham muốn nghĩa là nữa và nữa, bao giờ cũng nữa. Không
cái gì thoả mãn, không cái gì hoàn thành; bạn cứ chạy theo nữa và nữa. Và bạn
biết điều đó, bởi vì nhiều lần bạn đã đạt tới mục tiêu của mình nhưng không hài
lòng của bạn vẫn còn như cũ. Ham muốn lại nảy sinh về nữa, và bạn bắt đầu chạy
mà không cho nó suy nghĩ thứ hai.
Ở
Nhật Bản họ làm ra con rối lật đật daruma.
Daruma
là cái tên Nhật Bản của Bồ đề đạt ma, một đệ tử lớn nhất của Phật, người sáng lập
ra Thiền ở Trung Quốc; ông ấy là tổ sư đầu tiên của Thiền. Bồ đề đạt ma có tên Ấn
Độ, Daruma là tên Nhật Bản của ông ấy. Họ đã làm con rối với tên ông ấy, để kỉ niệm
ông ấy; trong hàng thế kỉ con rối này đã được làm ra. Nó là một trong những con
rối đẹp nhất; nó có thông điệp lớn lao. Bạn ném con rối theo bất kì cách nào,
nó bao giờ cũng ngồi dậy theo tư thế Phật; bạn không thể đặt nó lộn ngược được.
Bạn có thể ném nó, bạn có thể nghiêng nó, bạn có thể làm bất kì cái gì với nó,
nhưng bạn không thể lay động hay làm cho Daruma đổ được. Nó bao giờ cũng ngồi lại
trong tư thế hoa sen, như Phật thường ngồi.
Bí
mật là: đỉnh của nó không nặng, đáy của nó nặng. Nó có cái đầu hổng, cái đầu rỗng;
không có gì bên trong. Cái đầu trống rỗng thế và cái đáy nặng tới mức nó tự
nhiên ngồi lại vào tư thế Phật. Nó là con rối hay. Nó được các thiền sư phát
minh ra cho trẻ con chơi, và trẻ con nhất định hỏi, "Bí mật là gì?"
Và bí mật là ở chỗ cái đầu trống rỗng toàn bộ - bí mật là thiền.
Phật
nói: Đợi, suy tư đi. Nó sẽ chấm dứt ở đâu?
Bạn
đang săn đuổi ảo tưởng. Ham muốn nữa không bao giờ có thể được hoàn thành. Bạn
có thể có mười nghìn ru pi và tâm trí bạn đòi một trăm nghìn; bạn có thể có một
trăm nghìn, tâm trí bắt đầu đòi nữa - và cứ thế mãi. Bất kì cái gì bạn có, khoảng
cách giữa điều bạn có và điều tâm trí đòi hỏi vẫn còn là một. Nó là không thể
hoàn thành được. Nó lái người ta tới dở hơi. Thấy nó, thấy ra vấn đề của nó,
người ta vứt bỏ nó. Hay tốt hơn thì nên nói: khoảnh khắc bạn thấy ra cái vô
tích sự của nó, nó rơi rụng đi theo cách riêng của nó.
Và
điều thứ ba là hận thù. Hận thù nảy sinh bởi vì hai điều đầu tiên này, si mê và
ham muốn. Bất kì ai chen vào con đường đam mê của hạn hay con đường ham muốn của
bạn, bất kì ai trở thành cản trở, bất kì ai trở thành kẻ cạnh tranh, đều trở
thành kẻ thù của bạn. Bất kì ai cố giằng lấy cái gì đó bạn muốn đều tạo ra hận
thù trong bạn. Nếu hai điều đầu biến mất, điều thứ ba biến mất theo cách riêng
của nó.
Hai
điều đầu giống như lửa và điều thứ ba chỉ là khói. Nếu bạn vẫn cảm thấy hận thù
vì cái gì đó, vì ai đó, thế thì nhớ lấy ở đâu đó vẫn còn có lửa. Bất kì chỗ nào
có khói đều có lửa. Hận thù và giận dữ đơn giản chỉ ra rằng bạn vẫn sống qua thèm
khát và ham muốn, dù có ý thức hay vô ý thức. Nhưng khói của bạn chỉ ra rằng lửa
vẫn chưa bị dập tắt. Quay lại sâu bên trong bản thể bạn và dập lửa ở đó đi. Và
nó có thể dập được không phải bởi kìm nén mà bởi hiểu biết.
Hiểu
biết là thông điệp nền tảng nhất của Phật Gautama. Nếu nó xảy ra, bạn có thể
lên tàu nhanh chóng.
Và
lên tàu nhanh chóng.
Có
năm người ở cửa
hãy
đuổi đi, và năm người nữa, và có năm người đón vào.
Và
khi năm người đã ra đi bị mắc cạn trên bờ,
Người
tìm kiếm được gọi là oghatinnoti - "Người đã đi qua."
Năm
người này phải được hiểu. Có năm người ở cửa...
Năm
người đầu: Phật nói người thứ nhất là vị kỉ, người thứ hai là hoài nghi, người
thứ ba là tâm linh giả, người thứ tư là đam mê và thứ năm là hận thù. Họ bao giờ
cũng đứng ở cửa. Bạn phải rất có ý thức; bằng không họ sẽ nhảy lên bạn.
Ngay
cả người nghĩ họ đang làm phục vụ vị tha - phục vụ của họ cũng vẫn vị kỉ. Họ hi
vọng được phần thưởng nào đó ở thế giới kia, ở thiên đường; do đó họ phục vụ.
Phục vụ của họ không phải từ tình yêu, phục vụ của họ là mặc cả. Nó là việc tìm
kiếm phần thưởng lớn nào đó - cõi trời, thiên đường và niềm vui cõi trời. Cẩn
thận với vị kỉ.
Thứ
hai là hoài nghi. Ngay cả những người tin cũng đầy hoài nghi; thực tế, nếu bạn
không đầy hoài nghi thì không có nhu cầu tin. Niềm tin đơn giản nghĩa là bạn đã
che đậy hoài nghi. Bạn có vết thương, bạn che đậy nó bằng hoa đẹp, nhưng vết
thương vẫn còn.
Thứ
ba là tâm linh giả. Khi mọi người muốn tâm linh thì tâm linh giả là dễ dàng hơn
vì nó chẳng tốn gì. Bạn có thể là người Ki tô giáo, bạn có thể là người Hindu,
bạn có thể là người Mô ha mét giáo; nó dễ dàng thế, nó hình thức thế. Bạn đi và
làm nghi lễ nào đó trong đền chùa và bạn là người Hindu, hay bạn vào nhà thờ mọi
chủ nhật và bạn là người Ki tô giáo - và điều đó dễ dàng thế!
Nhưng
tâm linh thực sẽ là qua lửa. Tâm linh thực là nổi dậy chống lại mọi cái mục
nát, chống lại mọi cái là quá khứ, chống lại mọi cái bị áp đặt lên bạn bởi người
khác, chống lại mọi ước định. Tâm linh thực là cuộc nổi dậy vĩ đại nhất có đó.
Nó là mạo hiểm, nó là phiêu lưu, nó là nguy hiểm.
Cho
nên cẩn thận với tâm linh giả, cái bao giờ cũng có đó, sẵn có, dễ dàng sẵn có tại
cửa.
Và
đam mê ... Bạn có thể vứt bỏ đam mê ở đây, bạn có thể kìm nén nó ở đây, nhưng
thế thì bạn đang đòi hỏi nó ở đâu đó khác. Trong cõi trời, tất cả các tôn giáo
đều cung cấp cho đam mê của bạn - đàn bà đẹp sẵn có ở đó. Tất nhiên, bởi vì những
câu chuyện này đã từng được viết bởi những người chỉ nói về đàn bà đẹp. Bây giờ
tôi nghĩ một số đàn bà được giải phóng sẽ viết vài kinh sách; thế thì họ sẽ
xoay xở với đàn ông đẹp nào đó, đàn ông rất đẹp người bao giờ cũng vẫn còn trẻ,
không bao giờ trở nên già, bao giờ cũng điển trai ...
Cái
gọi là các mahatmas và thánh nhân, tất cả đều hi vọng rằng đàn bà đẹp đang đợi;
vấn đề chỉ là vài ngày. Cứ hành hạ bản thân mình thêm chút nữa và bạn sẽ được
người thậm chí còn tốt hơn. Đi vào trong kinh sách của các tôn giáo và nhìn và
bạn sẽ có khả năng - điều đó rõ ràng thế ở đó - thấy sự phóng chiếu.
Trong
thiên đường Hindu con gái chưa bao giờ lớn hơn mười sáu tuổi, bởi vì ở Ấn Độ điều
đó được coi là tuổi đẹp nhất. Cho nên hàng nghìn năm đã trôi qua, nhưng trong
cõi trời vẫn cùng những đàn bà đẹp đó vẫn treo quanh tuổi mười sáu. Họ không vã
mồ hôi; trong cõi trời bạn không cần chất khử mùi, bạn không cần dùng nước hoa,
vân vân! Thân thể họ được làm bằng vàng. Tôi nghĩ nếu ngay bây giờ bạn viết lại
kinh sách bạn sẽ không làm thân thể bằng vàng bởi vì chúng sẽ quá nặng. Bế đàn
bà vàng sẽ gây cho bạn cơn đau tim! Người nhựa sẽ tốt hơn nhiều - với những bộ
phận giặt được, đổi được! Và chỉ có vài nút... cho nên bạn nhấn một nút và người
đàn bà mỉm cười và bạn nhấn nút khác và người đàn bà đi vào cực thích và bạn nhấn
nút khác... và ngày nay nó sẽ khoa học hơn nhiều. Trong thời xưa những người
ngu không thể nghĩ được gì tốt hơn - thân thể bằng vàng! và nếu nó là vàng cứng
thì sẽ thực sự khó.
Nhưng
bạn có thể thấy ham muốn ... Cho nên Phật nói: Cẩn thận! Ông có thể kìm nén ở
đây, nhưng ông sẽ ham muốn ở đâu đó khác. Đam mê sẽ không rời bỏ bạn dễ dàng thế.
Và
hận thù: tất cả các thánh nhân của bạn đều đầy hận thù - hận thù tội nhân. Đó
là lí do tại sao họ đã tạo ra địa ngục: cõi trời cho bản thân họ và địa ngục
cho tội nhân; cõi trời cho bản thân họ và địa ngục cho những người không theo
tôn giáo của họ. Nếu bạn là người Cơ đốc giáo bạn sẽ lên cõi trời - theo các
linh mục Cơ đốc giáo. Người Hindu chẳng có hi vọng nào. Trước hết người đó phải
trở thành người Cơ đốc giáo đã, thế rồi người đó có thể hi vọng; bằng không người
đó nhất định xuống địa ngục. Và hỏi người Hindu mà xem: họ cười vào toàn thể ý
tưởng này! Kinh sách của họ còn cổ đại hơn và họ có truyền thống lâu hơn - và
tuyên truyền lâu hơn. Họ nghĩ rằng ngoại trừ người Hindu không ai sẽ lên cõi trời;
và thậm chí không phải tất cả người Hindu đâu - người sudras, tiện dân, không
có chỗ ở đó.
Đây
là hận thù! Đây vẫn là cùng tâm trí, cùng tâm trí xấu xí đang chơi trò chơi mới,
nhưng chẳng có gì đã thay đổi.
Có
năm người ở cửa phải đuổi đi ... Đây là năm người đó. Phật nói: Đuổi họ đi. Hãy
có tính quan sát để cho họ không bắt giữ bạn.
Và
năm người nữa ... Năm người này là rất dễ thấy, và có năm người nữa không dễ thấy
thế, nhưng họ cũng có đó ẩn đằng sau năm người này. Năm người đó là: thứ nhất,
thèm sống... Dễ dàng vứt bỏ thèm khát đàn bà hay thèm khát đàn ông, nhưng rất
khó vứt bỏ thèm khát bản thân cuộc sống. Mọi người đều muốn sống và sống lâu nhất
có thể được.
Bạn
có thể hỏi ở Ấn Độ - nhà yoga đang cố gắng vất vả để sống lâu có thể được. Bây
giờ đó là gì? Sao họ phải quan tâm nhiều thế tới việc sống lâu? Và cái gì sẽ xảy
ra ngay cả khi bạn sống lâu?
Trước
khi Bernard Shaw chết ông ấy để lại một thông điệp để khắc như một văn bia trên
nấm mồ của ông ấy. Thông điệp là, "Tôi biết tất cả đều tiến nếu tôi sống đủ
lâu, cái gì đó giống như thế này sẽ xảy ra."
Cho
nên dù bạn sống chín mươi năm hay một trăm năm hay hai trăm năm, phỏng có ích
gì về điều đó? Cái chết sẽ xảy ra. Nhưng thèm khát sống ... Phật nói rằng người
thường thèm khát tiền bạc, quyền lực, danh vọng, và cái gọi là thánh nhân của bạn
thèm khát cuộc sống, sống lâu. Và các nhà yoga cứ giả vờ rằng họ nhiều tuổi hơn
họ đang vậy.
Tôi
đã nghe:
Một
nhà yoga nói với mọi người rằng tuổi ông ấy là bẩy trăm, và tất cả người Ấn Độ
đều gật đầu. Một người phương Tây cũng có ở đó, một khách du lịch, người không
thể tin được vào điều này. Người này trông không quá bẩy mươi - và ông ấy nói
ông ấy bẩy trăm tuổi? Không thể được! Ông khách muốn tìm ra cho nên ông ấy ở lại
đó.
Ông
ấy thấy một người thường phục vụ cho người già ngày; ông ấy hối lộ anh thanh
niên. Và hối lộ bất kì ai dễ dàng thế ở Ấn Độ! Thực tế, không ai cảm thấy bị
xúc phạm bởi điều đó; điều đó là tuyệt đối được chấp nhận. Nó là cách sống ở Ấn
Độ, không có vấn đề trong nó.
Và
anh thanh niên này sung sướng. Anh ta nói, "Ông muốn gì?"
Người
phương Tây nói, "Tôi muốn biết mỗi một điều thôi. Thầy anh có thực bẩy
trăm tuổi không? - bởi vì chỉ anh mới có thể nói được cho tôi; anh đã ở cùng
ông ấy."
Anh
ta nói, "Có, tôi có thể nói cho ông chỉ một điều thôi, nhiều hơn thế tôi
không biết. Tôi đã sống cùng với ông ấy mới chỉ ba trăm năm."
Và
người này không quá ba mươi tuổi!
Và
có những cuốn sách - bây giờ chúng được dịch sang mọi ngôn ngữ trên thế giới -
nói rằng nếu bạn thực hành yoga bạn sẽ kéo dài cuộc sống của mình. Và nếu bạn
ăn cái này và nếu bạn ăn cái kia, và nếu bạn làm asana này, tư thế này, cuộc sống
của bạn sẽ được kéo dài. Nếu bạn thở theo cách này hay theo cách nọ...
Phật
đang nói điều này là cùng thèm khát thôi.
Cho
nên điều tinh vi đầu tiên là ham sống.
Và
điều thứ hai: ham sinh ra ở cõi giới cao hơn. Cho dù bạn vứt bỏ nó từ đây -
"Thôi được, tôi không muốn sống lâu ở đây " - thế thì bạn có ham muốn
sâu hơn để được sinh ra ở bình diện tinh tế nào đó, bình diện cao hơn nào đó,
bình diện vô thân thể. Bạn sẽ muốn là thiên thần. Cẩn thận với tất cả những trò
chơi này!
Điều
thứ ba là hão huyền. Những người đức hạnh là rất hão huyền, họ không khiêm tốn.
Thực tế họ có thể đã thực hành khiêm tốn trong nhiều năm, nhưng việc thực hành
của họ về tính khiêm tốn đã cho họ chỉ một loại hão huyền, một loại bản ngã.
Điều
thứ tư: bất ổn. Những người này là bất ổn, họ không thoải mái ở đây bây giờ, họ
không thể thế được. Tất cả hi vọng của họ đều ở đâu đó khác, bên ngoài cái chết,
trong cõi trời, trong thiên đường. Làm sao họ có thể thoải mái ở đây bây giờ được?
Người
tâm linh thực sự tuyệt đối thoải mái ở đây bây giờ. Người đó không có thời gian
khác; thời gian duy nhất của người đó là bây giờ, và chỗ duy nhất của người đó
là ở đây. Và người đó hoàn toàn thoải mái, ở nhà. Người đó không khao khát cái
gì.
Và
điều thứ năm là dốt nát về cái ta. Những người này cứ thực hành yoga... cả
nghìn lẻ một phương pháp sẵn có. Bạn có thể xoáy vặn thân thể mình theo cách
này cách khác - bạn có thể trở thành diễn viên giỏi trong rạp xiếc - nhưng điều
đó sẽ không giúp bạn biết mình là ai. Và chừng nào bạn còn chưa biết "Mình
là ai?" mọi tri thức của bạn và mọi đức hạnh và thực hành được trau dồi của
bạn đơn giản là vô tích sự - bài tập trong vô tích sự hoàn toàn.
Và
có năm người đón vào. Và năm người đó là gì? Niềm tin ... Nhớ lấy, với niềm tin
Phật không ngụ ý đức tin; với niềm tin ông ấy ngụ ý tin cậy, tin cậy đáng yêu,
tin cậy trong sự tồn tại - không trong lí thuyết, không trong kinh sách, không
trong giáo điều và tín điều, mà trong bản thân sự tồn tại, sự tin cậy - bởi vì
đây là nhà của chúng ta, chúng ta là một phần của nó. Nếu chúng ta sống trong
hoài nghi, chúng ta sống bị ngắt rời khỏi cái toàn thể; nếu chúng ta sống trong
tin cậy, cây cầu dần dần, dần dần được tạo ra giữa bộ phận và toàn thể. Chỉ với
tin cậy người ta mới có thể biết người ta là gì và cái toàn thể là gì; và chúng
không khác nhau. Giọt sương chứa toàn thể đại dương; theo đích xác cùng cách
này, mọi người đều chứa cái toàn thể của Thượng đế.
Người
thứ hai: tỉnh giác. Người ta phải rất tỉnh táo. Tỉnh táo là phương pháp của Phật;
yoga duy nhất của ông ấy mà ông ấy đã dạy là yoga về việc tỉnh táo. Chúng ta
đang sống gần như máy móc, như robot. Đem tỉnh táo về cho hành động của bạn,
cho ý nghĩ của bạn, cho tình cảm của bạn đi.
Và
người thứ ba là năng lượng. Chúng ta cứ tiêu tán năng lượng vào những điều ngu
xuẩn - cãi lộn, tranh biện, chẳng vì lí do nào cả. Gìn giữ năng lượng của bạn
đi bởi vì chừng nào bạn còn chưa có năng lượng tràn ngập bạn sẽ không có khả
năng lấy cú nhảy tối thượng. Cú nhảy tối thượng nghĩa là dòng sông đi vào trong
đại dương, dòng sống biến mất trong đại dương và trở thành đại dương. Nếu bạn
không đầy năng lượng bạn sẽ không có khả năng đạt tới đại dương; bạn sẽ mất hút
đâu đó trong sa mạc.
Và
người thứ tư là thiền. Với "thiền" ông ấy ngụ ý vẫn còn ngày một im lặng
hơn để dần dần, dần dần dịch chuyển xảy ra từ tâm trí sang vô trí, để dần dần,
dần dần động thái thay đổi từ ồn ào sang im lặng.
Và
người thứ năm: trí huệ. Trí huệ không phải là tri thức. Tri thức được vay mượn,
trí huệ là của bạn. Tri thức có thể được thu lấy từ thư viện; bạn có thể chứa cả
thư viện trong tâm trí mình. Dầu vậy bạn sẽ vẫn còn dốt nát như trước; thực tế,
bạn sẽ dốt nát hơn trước bởi vì bây giờ tải là lớn hơn. Trí huệ tới từ trái tim
riêng của bạn; nó là tiếng nói của bản thể bên trong riêng của bạn. Nó xảy ra
trong thiền: khi bạn im lặng bạn bắt đầu nghe thấy tiếng nói nhỏ bé, tĩnh lặng
bên trong. Đó là trí huệ.
Và
khi năm người đã bị bỏ lại mắc cạn trên bờ ... Năm người này là gì? Tham, giận,
ảo tưởng, bản ngã, giáo huấn giả. ... Người tìm kiếm được gọi là oghatinnoti -
" Người đã đi qua."
Đây
là thông điệp của Phật cho người tìm kiếm. Ông ấy đang nói với các Bồ tát của
mình hãy đi và trao nó cho những người đã sẵn sàng, cho những người đã được chuẩn
bị, cho những người sẵn lòng lắng nghe, hiểu, đi theo con đường.
Thiền
về những lời kinh này đi - chúng dành cho bạn đấy. Mọi thứ mà Phật nói đều rất
có ý nghĩa. Nó không phải là tôn giáo thường, nó là tính tôn giáo thuần khiết.
Đủ
cho hôm nay.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment