Osho – Thiền động (Thiền – Tự do đầu tiên và
cuối cùng)
Định tâm bên trong
Chương 36: Nhìn như một tổng thể
Shiva nói: Nhìn vào cái bát mà không thấy ranh
giới hay chất liệu. Trong thoáng chốc trở nên nhận biết. Nhìn vào bất kì cái
gì. Một cái bát hay bất kì đối thể nào cũng được, nhưng nhìn với phẩm chất khác
hẳn. “Nhìn vào cái bát mà không thấy ranh giới hay chất liệu.”
Nhìn vào bất kì đối thể nào, nhưng với hai điều
kiện này. Không nhìn vào ranh giới: nhìn vào đối thể như một tổng thể. Thông
thường, chúng ta nhìn vào các bộ phận. Việc đó không thể được làm một cách thật
có ý thức, nhưng chúng ta nhìn vào các bộ phận. Nếu tôi nhìn vào bạn, đầu tiên
tôi thấy khuôn mặt bạn, rồi đến thân mình bạn rồi mới đến toàn thể thân thể bạn.
Nhìn vào một đối thể như một tổng thể đi; đừng phân chia nó thành các bộ phận.
Sao vậy? Vì khi bạn phân chia thành bộ phận, mắt
có cơ hội để chuyển từ phần nọ sang phần kia. Nhìn vào một vật như một tổng thể
đi. Bạn có thể làm được điều đó. Thử nó đi. Trước hết nhìn vào một vật từ đoạn
nọ đến đoạn kia. Rồi bỗng nhiên nhìn vào vật này như một tổng thể; đừng phân
chia nó. Khi bạn nhìn vào một vật như một tổng thể, mắt không cần chuyển động nữa.
Để không tạo ra bất kì cơ hội nào cho chuyển động mắt, điều này đã được chuyển
thành một điều kiện: nhìn vào đối thể một cách hoàn toàn, nhìn như một tổng thể;
thứ hai, không thấy vật chất. Nếu cái bát bằng gỗ, đừng thấy gỗ: chỉ thấy bát
thôi, thấy hình dạng. Đừng thấy chất liệu.
Nó có thể bằng vàng, nó có thể bằng bạc. Quan
sát nó. Đừng nhìn vào vật chất tạo nên nó. Chỉ nhìn vào hình dạng. Điều đầu
tiên là nhìn nó như một tổng thể. Điều thứ hai, nhìn vào nó như hình dạng, không
phải như chất liệu. Sao vậy? Vì chất liệu là phần vật chất, hình dạng là phần
tâm linh, và bạn đang định chuyển từ vật chất sang phi vật chất. Điều đó sẽ có
ích.
Thử nó đi. Bạn có thể thử nó với bất kì ai.
Người đàn ông nào đó hay người đàn bà nào đó đang đứng: nhìn và lấy toàn bộ người
đàn ông hay đàn bà đó vào trong cái nhìn của bạn, toàn bộ vào trong nó. Đấy sẽ
là cảm giác kì lạ lúc ban đầu vì bạn còn chưa quen, nhưng đến cuối nó sẽ rất đẹp.
Và rồi bạn đừng nghĩ về việc liệu thân thể có đẹp hay không, trắng hay đen, đàn
ông hay đàn bà. Bạn đừng nghĩ: chỉ nhìn vào hình dạng. Quên chất liệu và chỉ
nhìn vào hình dạng.
Trong vài khoảnh khắc trở nên nhận biết. Cứ
nhìn vào hình dạng như một tổng thể. Đừng cho phép mắt được chuyển động. Đừng bắt
đầu nghĩ về “vật chất.” Điều gì sẽ xảy ra? Bạn bỗng nhiên trở nên nhận biết về
cái ta của mình. Nhìn vào cái gì đó, bạn sẽ trở nên nhận biết về cái ta của
mình. Sao vậy? Vì với mắt, không có khả năng nào chuyển ra ngoài. Hình dạng đã
được lấy như một tổng thể, cho nên bạn không thể đi vào các bộ phận. Vật chất
đã bị loại bỏ; hình dạng thuần khiết đã được lấy ra. Bây giờ bạn không thể nghĩ
về vàng, gỗ, bạc, v.v..
Duy trì với cái tổng thể và hình dạng. Bỗng
nhiên bạn sẽ trở nên nhận biết về bản thân mình vì bây giờ mắt không thể chuyển
động. Và chúng, cần chuyển động; đấy là bản tính của chúng: cho nên cái nhìn của
bạn sẽ chuyển hướng vào bạn. Nó sẽ quay lại, nó sẽ trở về nhà, và bỗng nhiên bạn
sẽ trở nên nhận biết về cái ta của mình. Việc trở nên nhận biết về cái ta của
mình là một trong những khoảnh khắc cực lạc nhất có thể có. Khi lần đầu tiên bạn
trở nên nhận biết về cái ta của mình, nó có cái đẹp và cái phúc lạc đến mức mà
bạn không thể so sánh nó với bất kì cái gì khác mà bạn đã từng biết.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment