Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 12)
Chương 4. Âm
nhạc tới gần nhất
Câu hỏi thứ nhất:
Thưa
Thầy kính yêu,
Có
thực khó thế cho người đã thức tỉnh làm việc với chúng tôi những người mù như
Phật Gautama nói?
Aseema,
vâng, điều đó thậm chí còn khó hơn Phật Gautama nói, bởi vì con người bây giờ
đã trở thành mù hơn nhiều so với người đó trước đây đã từng vậy - người đó đã
trở nên thông thái hơn. Đó là cái mù của người đó. Bây giờ người đó sống dưới ảo
tưởng rằng người đó biết và đó là ảo tưởng lớn nhất trong tất cả. Một khi bạn bắt
đầu tin rằng bạn biết, công việc của người thức tỉnh trở thành gần như không thể
được.
Người
thức tỉnh có thể làm việc dễ dàng chỉ khi bạn sẵn sàng chấp nhận sự kiện là bạn
không biết gì, rằng tri thức của bạn là vay mượn, rằng nó đơn thuần là thông
tin, rằng nó không phải là việc nở hoa bên trong nào của bản thể bạn, rằng nó
không phải là âm nhạc của riêng bạn, rằng nó không phải là kinh nghiệm riêng của
bạn. Một khi người ta chấp nhận điều này, mọi sự trở thành rất dễ dàng. Chính
việc chấp nhận dốt nát là bắt đầu của tính đệ tử.
Nhưng
khi thời gian đã trôi qua, con người đã tích luỹ ngày một nhiều tri thức, tâm
trí người đó đã trở nên ngày một có khả năng ghi nhớ. Người đó đã trở thành cuốn
từ điển bách khoa toàn thư biết đi. Ngày nay con người biết nhiều hơn bao giờ,
do đó khó khăn ngày nay còn lớn hơn trước đây.
Mắt
mù tỉ lệ với trọng lượng của tri thức bạn mang. Trẻ con không mù. Đứa trẻ càng
trẻ, nó càng nhìn rõ ràng hơn, rõ ràng hơn nhiều. Cảnh quan của nó là khác toàn
bộ với cái gọi là người lớn.
Mới
hôm nọ có một bức thư từ một thanh niên ở Đức. Một tháng trước anh ta cũng đã
viết - rằng anh ta muốn trở thành sannyasin. Anh ta chỉ mới mười sáu tuổi cho
nên tôi bảo anh ta, "Bạn hỏi bố mẹ bạn, xin phép họ đi; bằng không họ sẽ tạo
ra khó khăn cho bạn. Nếu họ cho phép, bạn được đón chào."
Câu
trả lời của anh ta đã tới và điều anh ta nói là cực kì hay. Anh ta nói,
"Thưa Thầy kính yêu, bố mẹ tôi sẽ không bao giờ hiểu thầy đâu. Chúng tôi
đã đi xem phim về đạo tràng của thầy - tôi là người duy nhất trong gia đình hiểu
nó. Bố và mẹ tôi tuyệt đối không có khả năng hiểu nó, nó tất cả là gì. Và tôi sợ
rằng nếu tôi trở thành người lớn giống họ thì tôi có thể bỏ lỡ cơ hội này. Hơn
nữa," anh ta nói, "tôi nhuộm mọi quần áo của tôi thành mầu da cam cho
nên tôi sẵn sàng là một nửa sannyasin - chỉ cần thêm vòng mala nữa thôi."
Anh
ta nói, "Tôi hiểu hoàn toàn bộ phim nhưng bố mẹ tôi đơn giản bị lẫn lộn về
nó. Tôi đã cố gắng giải thích nó cho họ, nhưng họ dường như không có khả năng
hiểu." Anh ta cũng nói, "Tôi sợ rằng nếu đây là điều xảy ra khi người
ta trở thành người lớn, thế thì tôi có thể bỏ lỡ cơ hội trở thành sannyasin.
Cho nên xin thầy gửi mala ngay cho tôi trước khi tôi trở nên mù!"
Đứa
trẻ không bị nặng gánh bởi tri thức. Bạn phải trở thành đứa trẻ lần nữa; thế
thì công việc của vị Phật là rất đơn giản. Nó là công việc đơn giản nhất trên
thế giới - bởi vì Phật không định làm cho bạn thành đạt cái gì đó, ông ấy đơn
giản giúp bạn nhìn điều đã là hoàn cảnh. Cái gì còn có thể đơn giản hơn?
Nhưng
người lớn thực sự mù, điếc hoàn hoàn. Tim họ đóng, họ không thể cảm được, họ bị
treo trong đầu, và trao đổi với vị Phật bạn cần trái tim cởi mở. Mọi người đều
bị bao bọc trong ý nghĩ của họ, nhiều tới mức họ sống trong thế giới riêng của
mình, liên tục bị cầm tù trong các ý thức hệ của họ, lời của họ. Bạn không thể
nói với họ được. Bạn nói điều này và họ lập tức hiểu cái gì đó khác.
Mới
hôm nọ tôi nhận được bức thư đề ngày18 tháng tư, từ Ritz Hotel, Mysore:
"Thưa
ngài, Tôi rất bực mình vì một trong những người thành tâm của ngài ở trong
khách sạn này, một người bạn của Swami Anand Hasyo, thông báo cho tôi rằng ngài
chế giễu tổng thống mới của chúng tôi, Đức Canon Chuối, trong điệu vũ Sufi hàng
ngày của ngài. Tôi được kể rằng người sùng kính ngài được dạy hát: 'Bạn là quả
chuối của tôi.' Điều này là rất bất kính. Làm sao ngài thích điều đó nếu ở
Zimbabwe chúng tôi dạy mọi người hát, 'Bạn không phải là Bugwan của tôi'? Tin rằng
ngài sẽ giải quyết vấn đề này không chậm trễ..."
Bài
hát là thế này:
"Bạn
có thể rơi vào tình yêu với ngôi sao, Bạn có thể rơi vào tình yêu với cây.
Tôi
yêu bạn như cách bạn đang là. Bạn là điều bí ẩn với tôi."
Hay,
nếu bạn tình của bạn có vẻ nghiêm chỉnh, nói "chuối" thay vì "bí
ẩn với tôi."
Điệu
vũ Sufi này đã từng diễn ra trong nhiều năm, còn anh chàng này, Đức Chuối, mới
trở thành tổng thống vào ngày 7 tháng này, chỉ mới một tuần trước. Thực tế quốc
gia Zimbabwe mới được một tuần duy nhất. Ngày 11 tháng tư ông ta trở thành tổng
thống được bầu, ngày 17 tháng tư ông ta thực tế trở thành tổng thống. Chúng tôi
đã dùng từ 'chuối' trong nhiều năm rồi; nó chẳng liên quan gì tới Đức Chuối cả.
Người
viết bức thư cũng đã gửi một tấm hình của Đức Chuối - và ông ta trông hệt quả
chuối, cho nên tôi có thể hiểu rất rõ tại sao anh ta nổi giận!
Bây
giờ anh ta nên tới liên hợp quốc để đổi tiếng Anh; chuối không nên được gọi là
chuối nữa. Và bạn sẽ làm gì với cách diễn đạt "Anh ta đã đi chuối"?
Bây giờ bạn sẽ phải nói, "Anh ta đã đi tới Đức Chuối." Điều đó sẽ phù
hợp hơn nhiều. Tất cả các chuối khác sẽ rất hạnh phúc.
Bây
giờ, những người ngu này ở khắp thế giới...
Và
bạn sẽ tin tên của người này là gì? Tên người đó là Israel Cà chua!
Bây
giờ tôi đang đợi bức thư nào đó tới từ Michael Khoai tây! Tôi thực sự lo nghĩ về
toàn thể vấn đề. Tôi thích chuối, tôi thích cà chua, tôi thích khoai tây. Bây
giờ ăn chúng sẽ có nghĩa là bạn là kẻ ăn thịt người!
Tôi
lập tức đi vào trong vườn và hỏi một bụi chuối, "Các bạn nghĩ gì? Tôi phải
làm gì?" Chuối cũng xấu hổ thế chúng không nói ra một lời. Tôi lay chúng
và tôi nói, "Bạn phải nói cái gì đi chứ!" Chúng nói, "Chúng tôi
rất tiếc, nhưng thỉnh thoảng chuối sa ngã... Nhưng người này đã sa ngã quá nhiều!
Xin đừng đưa anh ta vào gia đình chúng tôi. Không chuối nào khác đã từng là
chính khách trước đây. Vâng, chúng tôi đã sa ngã và chúng tôi đã phạm nhiều sai
lầm trước đây, nhưng điều này là quá thể. Chúng tôi cảm thấy xấu hổ!"
Tôi
đã hỏi cà chua, và chúng là những người hồn nhiên thế - chúng trông có tính thiền
thế, gần như các Thiền sư đang ngồi im lặng, không làm gì. Và chúng tất cả đều
cười và chúng nói, "Đừng lo nghĩ. Cứ tiếp tục ăn chúng tôi đi. Đó là cách
duy nhất để chúng tôi trở thành chư phật!"
Và
anh ta nói, "Làm sao ngài thích điều đó được nếu ở Zimbabwe chúng tôi dạy
mọi người hát, 'Bạn không phải là Bugwan hay Bhagwan của tôi'?" Tôi sẽ
thích điều đó - xin cứ làm điều đó đi! đằng nào thì nếu người của bạn bắt đầu
nhớ tới tôi, điều đó sẽ là đủ tốt. Thực tế, các trẻ con sannyasin của tôi đã gọi
tôi là Bugwan rồi, và điều đó có vẻ hay thế! Nó còn hay hơn Bhagwan nhiều - chẳng
có gì sai với nó cả.
Nhưng
anh chàng này đã không cho địa chỉ của mình; bằng không tôi đã nghĩ gửi cho anh
ta câu trả lời của tôi! Và những người này có trên khắp thế giới.
Bây
giờ các sannyasin Nam Phi của tôi sẽ rất, rất hạnh phúc bởi vì họ cứ viết đi viết
lại cho tôi, "Thưa Thầy kính yêu, thầy chưa bao giờ nói điều gì về Nam Phi
cả." Veena, Vidya, Veetrag, họ tất cả đều lo nghĩ bởi vì tôi đang nói về
người Italy và người Do Thái và người Anh, và chẳng có gì được nói về Nam Phi cả.
Anh Cà chua này đã cho tôi cơ hội để nói cái gì đó.
Bác
sĩ khuyên một người Mĩ chạy bộ mười dặm một ngày trong hai tuần lễ.
Anh
chàng này báo cáo rằng anh ta cảm thấy tốt; phàn nàn duy nhất của anh ta là ở
chỗ anh ta đi xa nhà một trăm bốn mươi dặm!
Một
người châu Phi, khi xin một chỗ làm chân chạy ở một ngôi nhà thôn quê, được bà
chủ yêu cầu vén ống quần lên để cho bà ấy có thể chắc chắn liệu chân anh ta có
đủ cân đối khi mặc quần cộc lễ phục không. Anh ta làm như vậy. Rồi bà ấy dường
như được thoả mãn nhưng yêu cầu cho xem món quà tạ ơn của anh ta.
"Và
điều đó," anh ta nói, vừa thuật lại biến cố này, "là chỗ tôi đã phạm
sai lầm lớn và làm hỏng mọi thứ!"
Hiểu
không?
"Sao
ông giận thế?" bác sĩ tại nhà hộ sinh hỏi ông bố châu Phi. "Ông đáng
phải tự hào rằng người vợ đáng yêu của ông đã sinh đôi."
"Ô
ấy à," người châu Phi nhăn nhó hầm hè. "Cứ đợi cho tới khi tôi tìm ra
thằng cha kia đã!"
Trung
sĩ người châu Phi ra lệnh cho toàn thể đại đội giơ chân phải lên. Một lính quân
dịch lẫn lộn giơ nhầm chân trái lên. Trung sĩ nhìn dọc hàng và thấy chân trái
giơ lên của một lính ngay bên cạnh chân phải giơ lên của tân binh bên cạnh anh
ta. "Ai là kẻ tinh khôn ở giữa hàng quân đấy," ông ta rống lên,
"ai giơ cả hai chân?"
Và
với ông Cà chua tôi muốn nói rằng tôi không có kính trọng gì các chính khách
đâu; dù họ là người châu Phi hay người Mĩ hay người Ấn Độ hay người châu Âu, chẳng
thành vấn đề.
Một
kẻ ăn thịt người chạy xô về làng mình để lan truyền tin rằng một nhóm đi săn đã
bắt được một chính khách.
"Tốt,"
một trong những kẻ ăn thịt người nói. "Tôi bao giờ cũng muốn thử món bánh
mì kẹp thứ vớ vẩn."
Ba
nhà giải phẫu ở tiệm rượu, tán gẫy về kinh nghiệm của họ.
Người
thứ nhất nói, "Một anh chàng tới tôi đã bị tai nạn xe hơi và mất cả hai
chân. Tôi chữa cho anh ta và hôm nay anh ta là vận động viên chạy vô địch."
"Úi
giời," người thứ hai nói. "Tôi có một bệnh nhân một lần bị tầu hoả
đâm và thân thể anh ta hoàn toàn bị rời ra thành từng mảnh. Chúng tôi đã giải
phẫu cho anh ta và hôm nay anh ta là vũ công nổi tiếng."
"Chưa
là gì cả," người thứ ba nói. "Một anh chàng tới tôi - tay là chuyên
gia phá bom. Một hôm bom nổ và tất cả những gì họ tìm thấy là lỗ đít và đôi
tai... ngày nay anh ta là tổng thống!"
Câu
hỏi thứ hai:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
là nhạc sĩ và tôi đã bắt gặp nhiều thầy dạy nhạc trong những năm qua. Nhưng bây
giờ dường như là tôi đã không chỉ tìm thấy thầy mà còn tìm thấy thầy dạy nhạc tối
thượng. Có lẽ đó là cùng một điều chăng? Và thầy có thể nói cái gì đó cho chúng
tôi về âm nhạc và thiền được không?
Harisharan,
âm nhạc tới gần thiền nhất đấy. Âm nhạc bao giờ cũng hướng tới thiền và là cách
hay nhất. Thiền là nghệ thuật của việc nghe âm thanh vô âm, nghệ thuật của việc
nghe âm nhạc của im lặng - điều Thiền nhân gọi là tiếng vỗ tay của một bàn tay.
Khi bạn hoàn toàn im lặng, không một ý nghĩ thoáng qua tâm trí bạn, thậm chí
không có một gợn cảm giác nào trong trái tim bạn. Thế thì bạn bắt đầu, lần đầu
tiên, nghe thấy im lặng.
Im
lặng có âm nhạc của riêng nó. Nó không chết, nó sống động lắm, nó cực kì sống động.
Thực tế, không cái gì sống động hơn im lặng.
Âm
nhạc giúp bạn từ bên ngoài để rơi vào hoà điệu với cái bên trong. Âm nhạc là
phương tiện; nó được chư phật phát minh ra. Tất cả những cái đẹp trong thế giới
này, tất cả những cái có giá trị trong thế giới này bao giờ cũng được các chư
phật khám phá ra. Chỉ họ mới có thể khám phá ra bởi vì họ đã du hành vào xứ nội
tâm, cái bên trong, vũ trụ không thể đo được. Bất kì cái gì họ đã tìm thấy trong
thế giới bên trong, họ đã cố gắng làm cái gì đó tương tự ở bên ngoài cho những
người chỉ có thể hiểu được cái khách quan, người còn chưa có khả năng đi vào
trong lãnh thổ của bản thể riêng của mình, người thậm chí còn chưa nhận biết rằng
có thế giới bên trong. Phương cách có thể được tạo ra ở bên ngoài sẽ có thể có
tác dụng.
Nghe
âm nhạc lớn bạn bỗng nhiên trở nên im lặng - không nỗ lực nào. Rơi vào hoà điệu
với âm nhạc bạn mất đi bản ngã của mình mà không phải nỗ lực gì. Bạn trở nên thảnh
thơi, bạn rơi vào trong nghỉ ngơi sâu sắc. Bạn tỉnh táo, thức tỉnh, vậy mà vẫn
say một cách tinh vi.
Có
lần chuyện xảy ra:
Một
nhạc sĩ lớn tới triều đình của nhà vua. Nhạc sĩ này phải đã là một bậc thầy thức
tỉnh, phải đã là vị phật. Ông ấy nói với nhà vua, "Ta sẽ chơi trên nhạc cụ
của ta, nhưng bệ hạ sẽ phải hoàn thành điều kiện của ta. Chừng nào điều kiện
này còn chưa được hoàn thành ta không thể chơi được."
Nhà
vua nói, "Dù điều kiện là bất kì cái gì, nó sẽ được hoàn thành. Ông nói điều
đó đi." Nhà vua chưa bao giờ nghĩ điều kiện có thể là gì: "Có thể ông
ta sẽ đòi nhiều tiền đây - điều đó có thể được cho dễ dàng - hay với ân huệ nào
đó khác cũng có thể được cho dễ dàng." Nhà vua đã từng chờ đợi con người
này lâu rồi.
Nhưng
điều kiện lại rất lập dị. Điều kiện này là: "Trong khi ta đang chơi nhạc
không ai được chuyển động đầu mình. Nếu bất kì ai chuyển động đầu, đầu người đó
sẽ bị chặt. Cho nên khán giả phải được thông báo trước rằng mọi người phải biết
là họ đang chơi với lửa. Nếu họ bắt đầu chuyển động đầu trong hoà điệu với âm
nhạc, thế thì họ sẽ mất đầu - làm điều đó thành rõ ràng cho mọi người tới. Và
bao quanh khán giả để ít nhất một nghìn lính với kiếm tuốt trần để cho mọi người
vẫn còn nhận biết và không bao giờ quên."
Nhà
vua quan tâm thế tới việc nghe nhạc sĩ này - ông ấy đã nghe nói về nhạc sĩ này
trong nhiều năm và ông ấy không sẵn sàng đánh mất cơ hội này ngay cả với cái
giá này. Tất nhiên, bất kì cái gì nhạc sĩ yêu cầu cũng đơn giản điên rồ, nhưng
nhà vua phải đồng ý. Nhà vua nói, "Thôi được, điều kiện của ông sẽ được
hoàn thành."
Cả
kinh thành được thông báo. Hàng nghìn người định tới, nhưng bây giờ họ sợ - chỉ
một nghìn người tới nghe nhạc sĩ này. Ngay cả thấy một nghìn người tới, nhà vua
cũng kinh ngạc: "Nhiều người yêu thế, những người liều cả mạng sống của họ!"
Và một nghìn lính đang đứng đó với kiếm tuốt trần. Lần nữa lời tuyên bố lại được
nhắc, "Các vị phải nhớ và luôn nhìn vào những lưỡi kiếm này - chúng thường
trực dành cho các vị. Không ai có thể thoát được." Và có những người đứng
đó ghi chép - bất kì ai lắc đầu, chuyển động đầu, sẽ không còn sống mà về nhà.
Nhạc
sĩ bắt đầu chơi nhạc, và ông ấy quả là bậc thầy! Sau chỉ vài phút, vài cái đầu
bắt đầu chuyển động hoà điệu với âm nhạc của bậc thầy. Nhà vua rất sợ hãi. Ông ấy
thấy những cái đầu chuyển động, lắc lư - mọi người trở nên say sưa. Bản thân
ông ấy cũng sợ cho đầu của mình! Nhưng một ham muốn mãnh liệt dâng lên trong
ông ấy nữa, ông ấy không thể cưỡng lại được điều đó. Bản thân ông ấy bắt đầu
chuyển động đầu mình, ông ấy quên tất cả về điều đó. Nói gì tới khán giả? Những
người đang đứng với kiếm tuốt trần, nhiều người trong số họ bắt đầu chuyển động
đầu và kiếm của họ cũng lay động!
Hoàng
hậu rất đỗi lo âu. Bà ấy thấy rằng có hàng trăm người bị giết một cách không cần
thiết. Nhưng chẳng chóng thì chầy gần như mọi người đều say sưa với âm nhạc của
ông ấy.
Khi
ông ấy kết thúc vào nửa đêm, những người phải báo cáo, họ đã báo cáo rằng
"Không một người nào còn không lắc lư, và chúng tôi rất tiếc phải nói rằng
chúng ta tất cả đều trong danh sách!"
Nhà
vua nói, "Bây giờ, thưa thầy, thầy muốn gì? - tất cả những người này đều bị
giết, bị sát hại sao? Ta cũng trong danh sách, vợ ta cũng trong danh sách, toàn
thể triều đình của ta cũng trong danh sách!"
Thầy
cười và thầy nói, "Ta chờ đợi những người này đấy. Đây là những người đúng
mà ta có thể chơi nhạc cho nghe. Quên mọi thứ về điều kiện đi! Đó chỉ là phương
cách để ngăn cản những người không sẵn sàng mạo hiểm mạng sống của họ, đó là để
ngăn cản những kẻ hèn nhát. Đây là những người ta sẽ chơi nhạc cho. Và không chỉ
hôm nay - ta sẽ ở lại thành phố này trong nhiều tháng vì đây là những người của
ta. Họ đã quên cả mạng sống của mình, hay cho dù họ có nhớ thì họ cũng không thể
cưỡng lại được. Niềm vui mênh mông tới mức họ sẵn sàng đi, cho dù với mạo hiểm;
họ hoàn toàn nhận biết. Đây là những người mà ta tồn tại vì họ bởi vì đây là những
người có thể quay vào bên trong. Họ đầy nhận biết và vậy mà còn say."
Và
đó là toàn thể bí mật của thiền. Điều ngược đời biến mất - ngược đời giữa say
và nhận biết. Và kinh nghiệm đầu tiên của nó có thể xảy ra trong âm nhạc dễ
dàng hơn ở bất kì cái gì khác. Âm nhạc, nhảy múa... tất cả đều là phương cách,
được những bậc thầy đã thức tỉnh vĩ đại phát hiện ra. Chúng đã rơi vào những
bàn tay sai.
Là
thầy giáo dạy nhạc là một điều - người đó có thể dạy bạn kĩ thuật. Tôi không phải
là thầy giáo dạy nhạc - tôi không thể dạy bạn kĩ thuật được - nhưng tôi có thể
giúp bạn nghe âm nhạc bên trong, và đó là âm nhạc thực.
Ở
Trung Quốc họ có câu ngạn ngữ: "Khi nhạc sĩ trở nên hoàn hảo người đó vứt
nhạc cụ đi" - bởi vì chúng không còn được cần tới nữa. Người đó có thể nhắm
mắt, người đó có thể tự điều chỉnh mình bên trong và người đó có thể nghe âm nhạc
đã có đó rồi và bao giờ cũng có đó. Và khi cung thủ trở nên hoàn hảo người đó vứt
cung và tên đi; không cần tới chúng.
Bất
kì khi nào bất kì nghệ thuật nào hoàn hảo nó đều chấm dứt trong thiền - nó phải
chấm dứt trong thiền. Nếu nó không dẫn bạn tới thiền thế thì cái gì đó đã đi
sai.
Đó
là lí do tại sao nhiều nghệ thuật hiện đại không phải là nghệ thuật, nó là
không lành mạnh. Nhiều âm nhạc hiện đại không phải là âm nhạc; nó đơn giản làm
cho bạn kích dục. Nó là cái đối lập của âm nhạc thực. Âm nhạc thực giúp bạn
siêu việt lên trên sinh học của mình, sinh lí của mình, tâm lí của mình. Âm nhạc
thực đưa bạn tới thế giới của cõi bên kia - điều Phật gọi là bờ xa hơn, thậm
chí bên kia cõi bên kia.
Gurdjieff
hay gọi nghệ thuật thực là "nghệ thuật khách quan." Nghệ thuật hiện đại
không phải, theo một nghĩa nào đó, là nghệ thuật khách quan. Trong quá khứ các
bậc thầy thức tỉnh đã dùng đủ mọi loại phương cách: hội hoạ, điêu khắc, âm nhạc,
nhảy múa, kịch. Mọi loại phương cách đều được dùng để giúp bạn, bởi vì có những
kiểu người khác nhau có thể được giúp đỡ theo những cách khác nhau: ai đó qua
âm nhạc, ai đó qua hội hoạ, ai đó qua thơ ca.
Và
đó là chức năng của tôi ở đây: để tạo ra phật trường, công xã nơi mọi loại
phương cách đều được dùng. Nhưng mục đích là một, mục đích là đơn giản, hướng tới
một điểm. Tất cả các con đường đều dẫn bạn tới cùng một mục đích - tới bản thể
bên trong riêng của bạn.
Harisharan,
bạn đã tới đúng chỗ rồi. Tôi không phải là thầy dạy nhạc bởi vì tôi không dạy bạn
kĩ thuật nhạc, nhưng tôi chắc chắn là thầy âm nhạc bên trong. Tôi đã nghe thấy
nó và tôi có thể giúp bạn nghe thấy nó - không chỉ nghe nó mà còn là nó.
Và là nó chính là hiện hữu lần đầu tiên. Là nó
tức là được tái sinh. Là nó tức là biết phúc lạc là gì và phúc lành là gì.
Câu
hỏi thứ ba:
Thưa
Thầy kính yêu,
Hai
năm trước tôi là khách du lịch California. Sau rốt lần này thầy vẫn cảm thấy
tôi với sự ngạc nhiên và kính nể. Tôi yêu thầy.
Deva
Nartano, tôi không phải là con người nhất quán. Với người nhất quán bạn nhất định
bị chán bởi vì người nhất quán cứ lặp lại cùng điều. Tôi không nhất quán, không
tin cậy, không dự đoán được tới mức bạn chưa bao giờ biết điều tôi sẽ nói và điều
tôi sẽ làm. Điều sẽ xảy ra trong công xã này ngày mai không ai biết cả - ngay cả
tôi! Tôi sẽ chỉ biết khi tôi đã làm nó. Tôi chỉ biết khi tôi đã nói nó.
Do
đó bạn có thể ở đây cả đời mình và ngạc nhiên và kính nể của bạn sẽ không biến
mất; thực tế nó sẽ sâu sắc hơn, nó sẽ trở nên ngày một sâu lắng hơn.
Và
tôi không truyền đạt thông tin cho bạn, bởi vì nó giết chết ngạc nhiên. Và ngạc
nhiên là kho báu quí giá thế; không thông tin nào đáng giá như vậy.
Tôi
không ở đây để giúp bạn học về bất kì cái gì; ngược lại, công việc của tôi là
giúp bạn dỡ bỏ. Nếu bạn trở nên thông thái, một cách tự nhiên bất kì cái gì bạn
biết đều không làm bạn ngạc nhiên về nó thêm nữa. Kính nể và ngạc nhiên của bạn
biến mất, nó trở thành già cỗi. Bạn biết nó - làm sao bạn có thể vẫn cảm thấy
ngạc nhiên về nó được? Bạn có thể cảm thấy ngạc nhiên chỉ nếu bạn vẫn còn trong
trạng thái không biết.
Đó
là điều tôi gọi là thiền: trạng thái của không biết. Tôi lau sạch bạn. Tôi
không cho phép bất kì bụi nào tụ lên tấm gương của bạn. Tôi muốn bạn vẫn còn
tươi tắn và trẻ trung. Khoảnh khắc bạn trở nên thông thái bạn sẽ mất ngạc
nhiên. Khoảnh khắc bạn trở nên thông thái bạn đã mất tiếp xúc với tôi.
Chỗ
này không dành cho các bác học và học giả. Chỗ này dành cho những người có phẩm
chất và dũng cảm để vẫn còn dốt nát trước bí ẩn mênh mông của sự tồn tại.
Winslow
bước vào quầy rượu và hỏi cốc đúp rượu uyt ki ngô. Bỗng nhiên anh ta nhìn lên
và nhận ra rằng trông quầy, đeo tạp dề và tất cả đều là một con chó lớn.
"Có
chuyện gì thế?" con chó hỏi. "Ông chưa bao giờ thấy chó đứng quầy trước
đây sao?"
"Ồ,
không phải thế," Winslow đáp. "Điều gì đã xảy ra cho ngựa? Nó đã bán
cái ổ này cho mày sao?"
Đây
là cách người thông thái vận hành - chẳng cái gì có thể làm cho người đó ngạc
nhiên.
McCarthy
bước vào tiệm rượu nơi dành cho người đứng quầy có một con chó và một con mèo.
Khi
McCarthy gọi đồ uống, con chó đứng dậy, ngáp dài và nói, "Nào, xin chào,
Joe," rồi bước ra.
"Ông
có nghe thấy điều đó không?" McCarthy nói với người đứng quầy. "Con
chó này nói đấy!"
"Đừng
có là kẻ ngu," người đứng quầy nói, "chó không thể nói được."
"Nhưng
tôi nghe thấy nó."
"Ông
nghĩ ông nghe thấy nó. Chó không thể nói được. Chỉ có anh chàng mèo khôn ngoan ở
đằng kia - nó là kẻ nói bụng đấy."
Khoảnh
khắc bạn bắt đầu cảm thấy rằng bạn biết cái gì đó, nhớ lấy, bạn đang đánh mất
tiếp xúc của mình với sự tồn tại. Tri thức là rào chắn, rào chắn duy nhất ngăn
cản bạn không giao cảm được với Thượng đế. Vẫn còn hồn nhiên đi, vẫn còn dốt
nát đi. Cứ chết đi quá khứ và cứ chết đi mọi kinh nghiệm của bạn. Đừng thu thập
chúng, đừng là người sưu tầm. Nhớ rằng mọi đêm trước khi bạn đi ngủ, được kết
thúc với ngày đó, được kết thúc toàn bộ. Đi ngủ lại như đứa trẻ và đến sáng khi
bạn thức dậy, lại thức dậy như đứa trẻ. Và bạn sẽ không bao giờ mất đôi mắt ngạc
nhiên và trái tim có thể cảm thấy kính nể.
Và
đây là điều tôi gọi là phẩm chất nền tảng của người tôn giáo: không phải là bạn
biết giáo điều, không phải là bạn biết tín điều, mà là bạn không biết gì, hay bạn
chỉ biết một điều - rằng bạn không biết gì. Là người ngu với cây, với sông, với
núi còn tốt hơn là học giả, bởi vì khi học giả tới cây, cây đơn giản dừng mọi
trao đổi, chúng đóng các cánh cửa của chúng lại. Khi học giả lại gần hoa, nó
không là cùng bông hoa nữa; nó dừng toả hương thơm.
Nếu
bạn đến như người ngu và bạn có thể nói "Xin chào!" với cây và bạn có
thể nói "Khoẻ không?" cây cảm thấy hân hoan: "Đây là người xứng
đáng nói chuyện, người mình có thể có đối thoại." Ngồi cùng cây, ôm lấy
cây, hôn cây, cảm cây đi. Tất nhiên, mọi người sẽ nghĩ rằng bạn điên. Kệ cho họ
nghĩ! Không thành vấn đề. Điều mọi người nghĩ về bạn là tuyệt đối không quan trọng;
đừng chú ý gì tới điều đó. Nhưng làm bạn với cây đi, bởi vì chúng có bí mật sâu
sắc hơn để tiết lộ ra. Làm bạn với tảng đá, cảm thấy hình thù của chúng, cái
mát mẻ của chúng, trọng lượng của chúng, tuổi chúng. Giao cảm với tự nhiên và
chẳng mấy chốc bạn sẽ ngạc nhiên rằng nếu bạn sẵn có cho tự nhiên, tự nhiên bắt
đầu trở thành sẵn có cho bạn.
Và
không chỉ bạn nói lời chào đâu - cây đáp ứng đấy. Nó gửi thông điệp của nó cho
bạn một cách rõ ràng và lớn tiếng.
Bây
giờ ngay cả các nhà khoa học cũng nhận biết về sự kiện là cây hành xử với những
người khác nhau theo cách khác nhau. Khi tiều phu tới, cây run rẩy trong sợ
hãi. Bây giờ có máy kiểu như máy đo nhịp rung động có thể phát hiện ra sự run rẩy;
họ làm ra đồ thị về điều đang xảy ra trong bản thể bên trong của cây. Thấy tiều
phu với chiếc cưa đang tới để chặt cây, cây run rẩy, cây sợ, cây giận dữ, cây đầy
căm ghét, cây không thích người này. Nếu cây có thể chạy thì cây sẽ chạy xa khỏi
người này. Nếu cây có thể tấn công người này cây sẽ tấn công, trong việc tự bảo
vệ vô cùng. Nhưng bởi vì cây mọc rễ và nó không thể làm gì được, ít nhất nó có
thể trở nên chết hoàn toàn.
Nhưng
khi người làm vườn tới để tưới nước cho cây, có đồ thị khác trên máy đo nhịp
rung động. Cây đang nhảy múa và đung đưa, nó cởi mở toàn bộ với người làm vườn
cứ dường như nó sẵn sàng ôm choàng người đó, hôn người đó. Nếu cây có thể làm
tình với người làm vườn thì cây sẽ làm điều đó. Nó đầy tình yêu. Hương thơm của
hoa nhiều hơn khi người làm vườn ở gần nó.
Bây
giờ đây là những sự kiện khoa học - mặc dầu có những câu chuyện huyền thoại về
Phật rằng cây sẽ trở nên xanh hơn khi ông ấy ngồi dưới chúng và thiền. Điều đó
là có thể - bây giờ điều đó có thể được nói với thẩm quyền khoa học, điều đó có
thể là có khả năng. Vị Phật ngồi dưới cây, cây còn có thể có hạnh phúc nào hơn
nữa? Và cái cây mà Phật đã trở nên chứng ngộ dưới nó phải đã cảm thấy cực kì
vui vẻ.
Bây
giờ các nhà khoa học nói rằng cái cây Phật đã chứng ngộ khi ngồi dưới nó là cây
thông minh nhất trong tất cả các cây: cây bạn già. Nó có cùng hoá chất theo tỉ
lệ lớn nhất làm cho con người có khả năng có tâm trí. Không cây nào khác có phẩm
chất đó của hoá chất đặc biệt đó. Phật phải đã chọn cây đó. Và cây này đã được
gìn giữ, nó vẫn ở đó. Nó có phẩm chất khác, nhưng phẩm chất có thể được cảm thấy
chỉ bởi những người hồn nhiên.
Và
cùng điều đó là đúng với toàn thể sự tồn tại: nó đầy Thượng đế, quá đầy, tràn
ngập với Thượng đế. Tất cả những điều bạn cần là trái tim hồn nhiên để đón nhận
nó. Bạn không cởi mở, bạn đóng.
Toàn
thể thông điệp của tôi cho bạn là: vận hành từ trạng thái không biết và bạn sẽ
biết chân lí - không qua tri thức mà qua hồn nhiên.
Nartano,
tôi sung sướng là bạn nói, "Hai năm trước tôi đã là du khách California.
Sau rốt lần này thầy vẫn cảm tôi bằng ngạc nhiên và kính nể. Tôi yêu thầy."
Điều
đó thực sự là khó cho du khách California bởi vì California khờ dại tới mức mọi
loại kẻ ngu đã tụ tập về đó - Muktananda ở Palm Beach... đủ mọi loại người ngu
từ khắp trên thế giới. Họ bị hấp dẫn tới California cứ dường như California có
từ lực. Và bất kì kẻ ngu nào cũng có thể tụ tập đệ tử ở đó. Mọi điều bạn phải
biết là cái vô nghĩa bí truyền nào đó. Bạn nói về bẩy luân xa và bẩy bình diện
và bạn nói về kundalini và xà năng và bạn nói về siddhis, năng lượng tâm linh
và du hành thể vía, và bạn sẽ thấy mọi người tới với bạn - những người thông
minh, người thông minh hơn nhiều so với những Muktananda này. Thực tế, đó là
phép màu!
Tôi
đã gặp Muktananda. Một lần tôi đi qua bên cạnh đạo tràng của ông ấy và ông ấy mời
tôi vào, cho nên chỉ trong vài phút tôi đã tới đó. Tôi đã bắt gặp đủ loại người
ngu - ông ấy ở trên đỉnh tất cả họ! Nhưng ở California ông ấy có số người ủng hộ
lớn. Và ông ấy làm gì ở đó? - thu xếp các cuộc hôn nhân Hindu! Bây giờ, bất kì
loại vô nghĩa nào - cứ dường như hôn nhân Hindu là cái gì đó tâm linh. Nó là điều
ngớ ngẩn nhất trên thế giới, nhưng mọi người sẵn sàng làm bất kì cái gì kì dị.
Điều
đó là khó cho du khách California, nhưng bạn đã làm điều đó. Điều đó thực sự
đáng khen. Tôi ca ngợi nó, bởi vì ở với tôi người ta cần can đảm. Người ta cần
sẵn sàng vứt bỏ mọi thứ chuyện phiếm. Và người California đang mang nhiều chuyện
phiếm thế bởi vì họ đi từ cái gọi là guru này sang guru khác và thu thập nó từ
mọi nơi. Lạt ma Tây Tạng có đó và sư Hindu có đó và guru thiền Nhật Bản có đó
và cái gọi là người Sufi có đó...
Thực
tế, thầy thực không bao giờ đi bất kì đâu. Đệ tử phải tìm và kiếm, đệ tử phải tới
thầy thực. Người khát phải tới giếng; giếng không chạy theo người khát.
Nếu
hai năm còn chưa phá huỷ được bạn và hồn nhiên của bạn, điều đó nghĩa là bây giờ
không cái gì sẽ phá huỷ được nó. Cho dù bạn không ở đây bạn đã nếm trải cái đẹp
của im lặng, bạn đã nếm trải cái đẹp, niềm vui của việc là hồn nhiên. Dù bạn ở
bất kì chỗ nào bạn sẽ không bao giờ cho phép bất kì ai quấy rối hồn nhiên của bạn,
phá huỷ cái đẹp của bạn.
Tỉnh
táo đi. Nếu bạn có thể đơn giản sống cuộc sống bình thường với niềm vui, nếu bạn
có thể thưởng thức những điều bình thường của cuộc sống, thế thì không cái gì
được cần cả. Tôn giáo không phải là cái gì đó ngoại lai, nó không phải là cái
gì đó siêu nhiên. Nó là chính kinh nghiệm bình thường của việc là im lặng và hồn
nhiên, của việc đầy ngạc nhiên và kính nể.
Câu
hỏi thứ tư:
Thưa
Thầy kính yêu, Nghĩa của chín chắn là gì?
Prem
Lalit, chín chắn có cùng nghĩa như hồn nhiên, chỉ với một khác biệt: nó là hồn
nhiên được giành lại, nó là hồn nhiên được lấy lại. Mọi đứa trẻ được sinh ra hồn
nhiên, nhưng mọi xã hội làm biến chất nó. Mọi xã hội, mãi cho tới giờ, đã từng
là ảnh hưởng biến chất lên mọi đứa trẻ. Mọi văn hoá đã phụ thuộc vào việc khai
thác hồn nhiên của trẻ em, vào việc khai thác đứa trẻ, vào việc làm cho nó thành
nô lệ, vào việc ước định nó vì mục đích riêng của họ, vì cái đích riêng của họ
- chính trị, xã hội, ý thức hệ. Toàn thể nỗ lực của họ đã là làm sao tuyển lựa
trẻ em như nô lệ vì mục đích gì đó. Những mục đích đó được quyết định bởi những
quyền lợi được đầu tư. Các tu sĩ và chính khách đã trong cùng âm mưu sâu sắc -
họ cả hai đều đã cùng nhau hành động.
Khoảnh
khắc đứa trẻ bắt đầu trở thành một phần của xã hội nó bắt đầu đánh mất cái gì
đó có giá trị mênh mông; nó bắt đầu đánh mất tiếp xúc với Thượng đế. Nó trở
thành ngày một treo trong đầu. Nó quên tất cả về trái tim. Và trái tim là cây cầu
đưa tới bản thể; không có trái tim bạn không thể đạt tới bản thể riêng của
mình, điều đó là không thể được. Từ cái đầu không có cách nào đi thẳng vào bản
thể; bạn phải đi qua trái tim. Và mọi xã hội đều có tính phá huỷ trái tim;
chúng chống lại tình yêu, chúng chống lại tình cảm. Chúng kết án tình cảm là đa
cảm. Chúng kết án tất cả những người yêu trong nhiều thời đại bởi một lẽ đơn giản
là tình yêu không phải của cái đầu, nó là của trái tim. Và người có khả năng
yêu chẳng chóng thì chầy đi tới khám phá ra bản thể mình. Và một khi người ta
khám phá ra bản thể mình, người đó tự do với mọi cấu trúc, mọi hình mẫu. Người
đó tự do với mọi tù túng. Người đó là tự do thuần khiết.
Mọi
đứa trẻ được sinh ra đều hồn nhiên, nhưng mọi đứa trẻ đều được xã hội làm thành
thông thái. Do đó trường học, cao đẳng, đại học tồn tại; chức năng của chúng là
phá huỷ bạn, làm biến chất bạn.
Chín
chắn nghĩa là thu lại hồn nhiên đã bị mất của bạn lần nữa, giành lại thiên đường
của bạn, lại trở thành trẻ thơ. Tất nhiên nó có khác biệt, bởi vì đứa trẻ bình
thường nhất định bị làm biến chất, nhưng khi bạn giành lại thời thơ ấu của mình
bạn trở thành không thể bị biến chất được. Không ai có thể làm biến chất bạn, bạn
trở nên đủ thông minh. Bây giờ bạn biết điều xã hội đã làm cho bạn và bạn tỉnh
táo và nhận biết, và bạn sẽ không cho phép điều đó xảy ra lần nữa.
Trưởng
thành là tái sinh, sinh thành tâm linh. Bạn được sinh ra mới mẻ, bạn lại là đứa
trẻ. Với đôi mắt tươi tắn bạn bắt đầu nhìn vào sự tồn tại. Với tình yêu trong
tim bạn tiếp cận tới cuộc sống. Với im lặng và hồn nhiên bạn thấm vào cốt lõi
bên trong nhất của riêng mình. Bạn không còn chỉ là cái đầu. Bây giờ bạn dùng
cái đầu, nhưng nó là kẻ phục vụ bạn. Trước hết bạn trở thành trái tim, và thế rồi
bạn siêu việt lên trên ngay cả trái tim...
Đi
ra ngoài ý nghĩ và tình cảm và trở thành hiện hữu thuần khiết là chín chắn.
Chín chắn là việc nở hoa tối thượng của thiền.
Jesus
nói: Chừng nào các ông còn chưa được sinh ra lần nữa các ông sẽ không vào vương
quốc Thượng đế của ta.
Ông
ấy đúng, bạn phải được sinh ra lần nữa. Toàn thể quá trình của tính chất
sannyas là quá trình tái sinh.
Một
lần Jesus đang đứng ở bãi chợ và ai đó hỏi, "Ai xứng đáng vào vương quốc
Thượng đế của ông?"
Jesus
nhìn quanh. Có một giáo sĩ và giáo sĩ này phải đã tiến lên một chút ít, cứ tưởng
rằng mình sẽ được chọn - nhưng ông ta đã không được chọn. Đã có người đức hạnh
nhất của thị trấn - nhà đạo đức, người khắt khe đạo đức. Ông ấy tiến lên chút
ít với hi vọng rằng mình sẽ được chọn, nhưng ông ấy không được chọn.
Jesus
nhìn quanh. Thế rồi ông ấy thấy một đứa nhỏ không mong đợi gì được chọn, chả
chuyển động gì, cho dù là một li. Không có ý tưởng nào, không có vấn đề rằng nó
sẽ được chọn. Nó chỉ đang tận hưởng toàn thể khung cảnh - đám đông và Jesus và
mọi người nói, và nó nghe.
Jesus
gọi đứa trẻ, ông ấy bế đứa trẻ trong tay và ông ấy nói với đám đông, "Những
người giống như đứa trẻ nhỏ này là người duy nhất xứng đáng vào vương quốc Thượng
đế của ta."
Nhưng
nhớ lấy, ông ấy nói, "Những người giống như đứa trẻ nhỏ này..." Ông ấy
đã không nói, "Những người là trẻ nhỏ." Có khác biệt lớn lao giữa hai
người này. Ông ấy không nói, "Đứa trẻ này sẽ vào vương quốc Thượng đế của
ta," bởi vì mọi đứa trẻ nhất định bị làm biến chất, nó phải đi lạc lối. Mọi
Adam và mọi Eve nhất định bị đuổi khỏi vườn Địa đàng, họ phải đi lạc lối. Đó là
cách duy nhất để giành lại thời thơ ấu thực: trước hết bạn phải đánh mất nó. Điều
đó là rất kì lạ, nhưng đó là cách cuộc sống vậy. Nó rất ngược đời, nhưng cuộc sống
là ngược đời. Để biết cái đẹp thực của thời thơ ấu của bạn, trước hết bạn phải
đánh mất nó; bằng không bạn sẽ không bao giờ biết nó.
Cá
không bao giờ biết đại dương ở đâu - chừng nào bạn chưa kéo nó ra khỏi đại dương
và ném nó lên cát nóng bỏng dưới mặt trời; thế thì nó biết đại dương ở đâu. Bây
giờ nó khao khát đại dương, nó làm mọi nỗ lực để trở lại đại dương, nó nhảy vào
trong đại dương. Đó là cùng con cá ấy và vậy mà đó lại không là cùng con cá ấy.
Đó là cùng đại dương vậy mà lại không là cùng đại dương, bởi vì cá đã học được
bài học mới. Bây giờ nó nhận biết, bây giờ nó biết, "Đây là đại dương và
đây là cuộc đời mình. Không có nó mình không còn nữa - mình là một phần của
nó."
Mọi
đứa trẻ đều phải đánh mất hồn nhiên của nó và giành lại hồn nhiên. Việc mất chỉ
là một nửa của quá trình. Nhiều người đã đánh mất hồn nhiên, nhưng rất ít người
đã giành lại được nó. Điều đó là không may, rất không may. Mọi người đều đánh mất
nó, nhưng chỉ thỉnh thoảng một Phật, một Zarathustra, một Krishna, một Jesus mới
giành lại nó.
Jesus
không là ai khác mà là Adam về tới nhà. Magdalene không là ai khác mà là Eve về
tới nhà. Họ đã ra khỏi biển và họ đã thấy khổ sở và họ đã thấy cái ngu xuẩn. Họ
đã thấy rằng ra khỏi đại dương là không phúc lạc.
Khoảnh
khắc bạn trở nên nhận biết rằng là một phần của bất kì xã hội nào, bất kì tôn
giáo nào, bất kì văn hoá nào cũng đều vẫn là khổ, vẫn là tù nhân, chính ngày đó
bạn bắt đầu vứt bỏ xiềng xích của mình. Chín chắn đang tới. Bạn đang giành lại
hồn nhiên của mình lần nữa.
Nhưng
mọi đứa trẻ không phải là thánh nhân. Tất nhiên mọi thánh nhân - thánh thực - đều
là đứa trẻ. Đứa trẻ có cùng phẩm chất, nhưng nó vô nhận biết về nó. Và phỏng có
ích gì mà có cái gì đó nếu bạn không nhận biết về nó? Bạn có thể có kho báu lớn
và bạn không nhận biết về nó; thế thì dường như là bạn không có nó. Có nó hay
không có nó chẳng khác biệt gì.
Một
người rất giầu bị phân vân lắm bởi vì cả đời người đó đã cố gắng để giầu và giầu
và giầu nữa, và cuối cùng người đó đã thành công. Người đó trở nên giầu, người
đó trở thành người giầu nhất thế giới, nhưng không có phúc lạc. Và người đó cứ
tưởng rằng một khi bạn trở nên giầu, phúc lạc được đạt tới. Người đó rất thất vọng.
Đó là định mệnh của mọi người thành công. Người đó bắt đầu đi quanh tìm bất kì
người trí huệ nào có thể giúp cho mình đạt tới phúc lạc.
Ai
đó gợi ý một bậc thầy Sufi. Người đó đi tới thầy Sufi trên một con ngựa đẹp.
Người đó mang cái túi lớn đầy kim cương, có thể là những viên đá quí nhất thế
gian, và người đó nói với thầy, "Tôi có mọi kim cương này, nhưng không có
một giọt phúc lạc. Làm sao tôi thu được phúc lạc? Thầy có thể giúp tôi được
không?"
Thầy
nhảy lên - người giầu không thể nào tin được vào mắt mình - thầy vồ lấy cái túi
và chạy mất. Người giầu đuổi theo vừa khóc vừa kêu toáng lên, "Tôi bị cướp!
Tôi bị lừa! Nó không phải là thầy, nó là kẻ cắp - bắt lấy nó!"
Nhưng
trong làng đó thầy đã rất quen thuộc mọi đường xá ngõ ngách, mọi phố, cho nên
thầy chạy lắt léo với người giầu này. Và người giầu này chưa bao giờ đuổi theo
bất kì ai; điều đó là khó. Một đám đông bắt đầu theo sau. Họ biết bậc thầy Sufi
này, rằng cách thức của ông ấy rất kì lạ.
Cuối
cùng họ quay lại vẫn cái cây đó, nơi thầy đã từng ngồi và người giầu đã tìm thấy
thầy. Thầy lại ngồi dưới gốc cây với cái túi. Người giầu tới đó, thầy đưa túi
cho ông ta, và người giầu ôm chặt cái túi sát tim mình và nói, "Tôi phúc lạc
quá. Tôi hạnh phúc rằng tôi đã tìm thấy kho báu bị mất của mình!"
Còn
thầy nói, "Ông đã hưởng được chút ít phúc lạc chưa? Chừng nào ông chưa
đánh mất nó ông không thể hưởng được nó. Ta đã làm cho ông hưởng nó. Đây là
cách hưởng phúc lạc - làm mất cái gì đó."
Nếu
bạn có thể làm mất bản ngã của mình bạn sẽ thu lại được bản thân mình - điều Phật
gọi là vô ngã. Ông ấy gọi nó là vô ngã bởi lí do đơn giản là nó không phải là
cái ngã cũ của bạn thêm nữa. Nó không có cái bóng của bản ngã chút nào; do đó
ông ấy gọi nó là vô ngã. Làm mất bản ngã và giành lại cái ta hay vô ngã, và bỗng
nhiên bạn chín chắn. Làm mất tâm trí và thu lại tâm thức và bạn chín chắn. Chết
đi quá khứ và được sinh ra cho hiện tại và bạn chín chắn.
Chín
chắn là đang sống trong hiện tại, tỉnh táo và nhận biết đầy đủ về tất cả cái đẹp
và huy hoàng của sự tồn tại.
Câu hỏi thứ năm:
Thưa
Thầy kính yêu,
Thầy
gọi phụ nữ Mĩ là gì?
Vivek,
họ cũng là các quí bà, nhưng không theo nghĩa người Anh. Tiếng Anh của người
Anh chỉ có một nghĩa của 'quí bà'; tiếng Anh của người Mĩ có nghĩa khác. Quí bà
là người dễ dãi phóng túng - nhưng đó là nghĩa Mĩ!
Người
Mĩ phụ trách treo cổ tù nhân về nhà.
"Thật
khủng khiếp, cưng này," anh ta nói với vợ. "Anh sẽ đổi nghề
thôi."
"Sao
vậy?" người vợ hỏi.
"Anh
chán nhìn người treo cổ!"
"Em
cũng thế," người vợ nói. "Đó là lí do tại sao em sẽ li dị anh."
Người
Mĩ là người sống động nhất trên trái đất ngày nay. Người đó là người sống động
nhất bởi lẽ đơn giản là "người Mĩ" không phải là một nòi giống, nó là
việc trộn lẫn - trộn lẫn mọi giống nòi. Nó là chỗ gặp gỡ - chỗ gặp gỡ của mọi
nước. Mĩ đã trở thành nước giầu nhất bởi lẽ đơn giản là việc lai giống đem tới
cái tốt nhất trong mọi đứa trẻ. Các giống nòi khác là những ao nhỏ sinh sản
trong bản thân họ; cứ dường như bạn sinh sản trong gia đình riêng của mình. Giống
nòi càng nhỏ, chuẩn thông minh của nó càng trở nên thấp hơn. Đó là lí do tại
sao người ta cấm anh em trai lấy chị em gái của họ - bởi lẽ đơn giản là đứa con
sẽ ngu ngơ, nó sẽ không có vị mặn nào. Nó sẽ không thực là người, nó sẽ giống
chuối hay cà chua hơn! Nó sẽ không có thông minh nào.
Thông
minh tới qua việc lai giống. Và Mĩ là nước may mắn nhất theo cách đó, bởi vì
toàn bộ lịch sử của nó mới chỉ được ba trăm năm và tất cả thế giới đã gặp gỡ ở
đó. Nó là tương lai của thế giới; đó là cách toàn thế giới sẽ vậy. Tất cả các
nước khác nên học cái gì đó; lai giống nên trở thành điều thông thường. Cưới ai
đó xa bạn nhất có thể được. Nhưng mọi người đang theo cách đối lập. Họ tìm thấy
ai đó ở hàng xóm, ai đó cùng tôn giáo, cùng giống nòi, cùng mầu da. Điều đó phá
huỷ nhân loại.
Bây
giờ, bạn có thể hỏi bất kì người lai giống vật nào - họ đã nâng phẩm chất của mọi
loại con vật. Hỏi những người đang làm việc nâng chất lượng quả và rau mà xem;
họ đã nâng phẩm chất của quả và rau bởi một lí do đơn giản là họ đã dùng lai giống.
Nhưng về con người chúng ta rất vô khoa học và rất mê tín.
Ở
Mĩ tất cả các mê tín này đã bị phá vỡ. Chúng phải vậy bởi vì đó là nước mới và
toàn thế giới dồn về đó. Mọi người từ mọi nước, từ Tây Ban Nha, từ Bồ Đào Nha,
từ Italy, từ Pháp, từ Hà Lan, từ Ba lan, từ Anh... từ mọi nơi mọi người tụ tập
cùng nhau ở đó. Một loại con người mới đã được sinh ra, thông minh hơn nhiều, mạnh
khoẻ hơn nhiều, sống lâu hơn, có năng lực vô cùng cho phiêu lưu, có dũng cảm.
Và nó đã tạo ra nước giầu có nhất trên thế giới.
Một
người Ấn Độ, một người Anh và một người Mĩ bước đi trong nghĩa địa. "Khi
ông chết, ông muốn được nằm cạnh ai?" người Mĩ hỏi các bạn mình.
"Mahatma
Gandhi," người Ấn Độ nói. "Winston Churchill," người Anh nói.
"Này,"
người Mĩ nói, "Tôi muốn được nằm cạnh Raquel Welch."
"Đợi
đã," người Ấn Độ nói, "cô ấy đã chết đâu!"
"Tôi
biết," người Mĩ nói. "Nhưng tôi cũng đã chết đâu!"
Ngay
cả trẻ nhỏ ở Mĩ cũng biểu lộ sáng suốt lớn lao, thông minh, còn hơn ở bất kì
đâu khác.
Jimmy
quyết định đó là lúc dạy cho con trai trẻ tuổi của mình cái gì đó về bóng chày.
"Bob,"
anh ta nói, "bây giờ con sắp là một thanh niên rồi và bố nghĩ con nên coi
cuộc sống nghiêm chỉnh hơn. Nghĩ xem nếu con bỗng nhiên chết, con sẽ muốn ở
đâu?"
"Con
sẽ muốn ở đây," đứa trẻ đáp. "Vấn đề là, bố sẽ ở đâu?"
Câu
hỏi cuối cùng:
Thưa
Thầy kính yêu,
Vậy
đây không phải là nhà dở hơi mà tôi cứ tưởng nó là vậy - nó là vườn thú! Hôm
nay nhện, rết, chuột, mèo (không nói tới khỉ trên mái nhà), hôm qua lợn và bò,
và trước đó là cá, ếch, công chúa... Thầy có phải là Noah không?
Premananda,
bạn đã loạng choạng vớ phải chân lí đấy. Tôi là Noah và đây là chiếc thuyền của
Noah*!
Bạn
nói, "Vậy đây không phải là nhà dở hơi mà tôi cứ tưởng nó là vậy."
Bạn
sai rồi. Nó là nhà dở hơi đấy, nhưng bây giờ bản thân bạn đã trở thành dở hơi rồi!
Đó là lí do tại sao bạn không thể thấy được rằng nó nhà dở hơi. Không người dở
hơi nào sẽ thấy nó là nhà dở hơi cả. Tất nhiên, nó là vườn bách thú nữa. Nó là
nhiều thứ...
Và
bạn nói, "Hôm nay nhện, rết, chuột, mèo (không nói tới khỉ trên mái
nhà)..."
Ở
đó nữa bạn cũng sai. Chúng không phải là khỉ đâu... chúng là du khách Mĩ trên
đường tới Goa!
Và
bạn đã nhắc tới nhện, rết, chuột, mèo, khỉ, lợn, bò, cá, ếch, công chúa... bạn
đã quên mất vịt, cho nên tôi sẽ kể cho bạn một chuyện cười về vịt; bằng không
nhiều vịt áo da cam sẽ giận bạn. Không ai ở đây muốn bị quên. Tôi được nhắc nhở
mọi ngày. Người Australia mọi ngày đều viết, "Thầy quên chúng tôi rồi
à?" Người Na Uy, người Thuỵ Điển, người Thuỵ Sĩ, họ tất cả đều viết thư,
"Thưa Thầy kính yêu, khi nào tới lượt chúng tôi?"
Khi
người cha chết, ba anh em được kế thừa mỗi người một con vịt. Họ quyết định bán
vịt và xem ai có thể kiếm được nhiều tiền nhất.
Anh
thứ nhất bán được năm đô la. Anh thứ hai bán được mười đô la.
Anh
thứ ba đang đi trên con đường quê thì gặp một cô gái trẻ xinh.
"Anh
cho em con vịt này nếu em làm tình với anh."
"Được
rồi," cô gái nói.
Khi
họ làm xong, cô gái hài lòng tới mức cô ấy nói, "Em trả lại anh con vịt đấy
nếu anh làm tình với em lần nữa."
"Được
rồi," anh thứ ba nói.
Lại
bước đi trên đường, con vịt thoát khỏi cánh tay anh ta và chạy vào đường có chiếc
xe đang tới. Chiếc xe cán phải con vịt. Tài xế đồng ý trả mười lăm đô la vì con
vịt chết.
Khi
cả ba anh em tụ tập lại người anh thứ nhất nói, "Anh bán con vịt được năm
đô la."
Người
thứ hai nói, "Em kiếm được mười đô cho con vịt của em."
Thế
rồi họ cả hai quay sang anh thứ ba và nói, "Em kiếm được gì với con vịt của
em?"
Anh
thứ ba đáp, "Em được một đéo vì con vịt, một con vịt vì đéo, và mười lăm
đô la cho con vịt bị hư hại."
Đủ
cho hôm nay.
*
Thuyền Noah là con thuyền được nhắc đến trong Kinh Thánh do Noah đóng (thường gọi
là Ark) để tránh qua cơn đại hồng thuỷ.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment