Osho
– Kỉ luật của siêu việt – Tập 3
Chương
4. Ngay cả thần cũng không hát mọi lúc
Câu
hỏi thứ nhất:
Chúng
tôi đã học được từ thầy rằng tự do nằm ở siêu việt lên trên tâm trí, và chính
tri thức và hiểu biết về tâm trí đem lại siêu việt lên trên nó. Phần lớn các
tôn giáo đều nhằm tới tâm trí, và tâm lí học cũng vậy.
Khi
tâm lí học hiện đại đã khám phá thành công và làm lộ ra cấu trúc và quá trình của
tâm trí, thầy có gọi nó là tôn giáo không? Hay một nhánh của tôn giáo? Hay tôn
giáo song song? Tâm lí học và tôn giáo khác nhau thế nào? Xin thầy vui lòng chỉ
ra liệu tâm lí học và tôn giáo có thể có ích cho nhau không?
Tôn
giáo hiểu tâm trí theo cách hoàn toàn khác với tâm lí học. Cách tiếp cận của
chúng khác nhau; mục tiêu của chúng khác nhau; phương pháp luận của chúng khác
nhau.
Tâm
lí học nghiên cứu tâm trí như một đối tượng, từ bên ngoài. Tất nhiên, nó bỏ lỡ
nhiều. Trong thực tế, điều bản chất nhất bị bỏ lỡ. Chỉ cái ngoại vi mới có thể
được hiểu theo cách đó. Cái bên trong nhất không phải là khách quan, cái bên
trong nhất là chủ quan. Bạn có thể nghiên cứu nó từ bên trong, không từ bên
ngoài.
Tâm
lí học là giống như ai đó muốn nghiên cứu tình yêu và quan sát hai người yêu
nhau ôm nhau, cầm tay nhau, ngồi với nhau, làm tình - cứ thu thập dữ liệu về
cách hai người yêu nhau cư xử. Điều này sẽ không cho người đó bất kì ý tưởng
nào về tình yêu là gì, bởi vì tình yêu không phải là trên bề mặt. Bề mặt có thể
rất lừa dối, dáng vẻ có thể rất lừa dối. Tình yêu là cái gì đó rất bên trong.
Chỉ trong tình yêu bạn mới biết nó - không có cách khác để biết nó.
Tâm
lí học cố gắng hiểu tâm trí từ bên ngoài. Chính cách tiếp cận đó làm cho tâm
trí thành vật chất. Chỉ vật chất mới có thể được hiểu từ bên ngoài, bởi vì vật
chất không có cái bên trong của nó. Tâm trí chỉ có thể được hiểu từ bên trong,
bởi vì tâm trí không có bên ngoài của nó - điều thứ nhất.
Đó
là lí do tại sao tâm lí học cứ ngày càng mang tính hành vi hơn, ngày càng mang
tính vật chất hơn, ngày càng mang tính máy móc hơn - và ngày càng hoài nghi hơn
về linh hồn của con người. Linh hồn hoàn toàn bị tâm lí học phủ nhận. Không phải
là linh hồn không tồn tại, nhưng bởi vì chính cách tiếp cận này cấm đoán điều
đó, chính cách tiếp cận này trở thành giới hạn. Kết luận phụ thuộc vào cách tiếp
cận. Nếu bạn bắt đầu sai, thì bạn kết thúc sai.
Điều
thứ hai cần hiểu là ở chỗ tâm lí học cố gắng hiểu tâm trí, không vượt ra ngoài
nó - bởi vì tâm lí học nghĩ không có việc vượt ra ngoài nó, nó là chỗ cuối
cùng. Tôn giáo cũng cố gắng hiểu tâm trí - không hiểu bản thân tâm trí, mà đi
vượt ra ngoài nó. Việc hiểu là để được dùng như bàn đạp.
Cho
nên tôn giáo không bận tâm về các chi tiết của tâm trí. Hiểu biết bản chất vận
hành của tâm trí sẽ có tác dụng. Nếu bạn đi vào chi tiết thì không có chỗ cuối
cùng cho nó. Tôn giáo cũng nghiên cứu giấc mơ, nhưng chỉ để làm bạn thức tỉnh,
có thế thôi. Bản thân giấc mơ không phải là mối quan tâm. Tôn giáo không đi sâu
vào trong cấu trúc của việc mơ, và nó không đi vào phân tích vô hạn các giấc
mơ. Nó chỉ cố gắng tìm ra cấu trúc bản chất của giấc mơ để siêu việt lên trên
giấc mơ, để cho bạn có thể trở thành nhân chứng. Điều đó hoàn toàn khác.
Chẳng
hạn, nếu tôi đưa cho bạn một hạt mầm của một cây đẹp, và bạn trở nên quá bận
tâm với hạt mầm này, và bạn cố gắng hiểu nó, và bạn mổ xẻ nó ra, và bạn cứ tiếp
tục và cố gắng hiểu và mổ xẻ, và mổ xẻ nữa - cấu trúc hoá học, cấu trúc vật lí,
cấu trúc nguyên tử, điện tử, nơ trôn - và bạn cứ tiếp diễn thế, thì bạn quên
hoàn toàn rằng hạt mầm được ngụ ý chỉ để trở thành cây.
Và
dù việc mổ xẻ của bạn có sâu sắc bao nhiêu, bằng việc mổ xẻ hạt mầm bạn chẳng
bao giờ đi tới cây được. Bạn sẽ đi tới cấu trúc nguyên tử của hạt mầm, bạn sẽ
đi tới cấu trúc hoá học của hạt mầm; bạn có thể đi tới cấu trúc điện của hạt mầm,
nhưng điều đó chẳng liên quan gì tới cây cả. Và bạn càng mổ xẻ hạt mầm bạn càng
đi xa hơn khỏi cây. Việc mổ xẻ của bạn không đi tới việc nở hoa. Việc mổ xẻ của
bạn không đi tới sự lan toả hương thơm của cây. Và một ngày nào đó, nếu bạn đã
mổ xẻ nó quá nhiều, và thế rồi bạn đặt nó vào trong đất, nó sẽ không mọc lên nữa.
Nó đã chết. Trong việc mổ xẻ bạn đã giết chết nó, bạn đã sát hại nó.
Tâm
lí học quan tâm tới tâm trí cũng giống như bạn quá bị ám ảnh với hạt mầm. Tôn
giáo cũng quan tâm tới hạt mầm, nhưng không chỉ hạt mầm - nó quan tâm tới hạt mầm
bởi vì hạt mầm mang trong nó một tiềm năng, một khả năng trở thành cái cây đẹp,
khả năng của nở hoa, khả năng của hương thơm, khả năng của bài ca và điệu vũ,
khả năng nhiều chim chóc có thể tới làm tổ trên nó và nhiều lữ khách có thể nghỉ
dưới bóng nó. Nhưng mối quan tâm không phải là hạt mầm - mối quan tâm là cây.
Tôi
hi vọng bạn có thể thấy khác biệt này. Mối quan tâm của tôn giáo về tâm trí chỉ
như chiếc bàn đạp. Tâm trí phải được hiểu bởi vì chúng ta bị vướng trong nó.
Chúng ta lấy một ví dụ khác.
Bạn
bị tống vào trại giam, vào nhà tù. Người tôn giáo cố gắng hiểu cấu trúc của trại
giam chỉ để tìm ra cách thoát khỏi nó. Có cống nào có thể được dùng để trốn ra
không? Có lính gác ngu ngốc nào có thể bị đánh lừa không? Có cửa sổ nào có thể
bị phá vỡ ra không? Có bức tường nào có thể trèo qua được không? Có đúng khoảnh
khắc đổi gác nào và có khoảng chểnh mảng nào không? Có đúng khoảnh khắc nào
trong đêm mà lính gác ngủ không? Hay có tù nhân nào khác cũng quan tâm tới việc
thoát tù, để cho bạn có thể cùng nhau và giúp lẫn nhau không? - bởi vì việc một
mình trèo tường có thể là khó. Một nhóm có thể được tạo ra và nhóm này có thể
trở thành sức mạnh. Bạn cố gắng hiểu cấu trúc của trại giam chỉ để thoát ra khỏi
nó.
Nhưng
nếu bạn quá quan tâm tới nó và bạn quên mất hoàn toàn mục tiêu, và bạn cứ
nghiên cứu trại giam - các bức tường và người coi ngục và các tù nhân và lính
gác, và bạn cứ làm các bản đồ về cấu trúc - thế thì điều đó là ngu xuẩn. Tâm lí
học hiện đại có chút ít ngu xuẩn.
Tại
phương Đông chúng ta cũng đã phát triển một tâm lí học cực kì có ý nghĩa. Tôi gọi
nó là tâm lí học của chư Phật. Nhưng toàn bộ mối quan tâm của họ là ở cách
thoát ra khỏi nhà tù của tâm trí, cách dùng cấu trúc của nó để vượt ra ngoài
nó. Tâm lí hiện đại hoàn toàn bị ám ảnh với cấu trúc của tâm trí và đã quên
hoàn toàn mục đích.
Hai
khác biệt này, chúng là rất cốt yếu. Tôn giáo hiểu từ bên trong. Tất nhiên, thế
thì nó là một điều hoàn toàn khác. Khi bạn nghiên cứu tâm trí từ bên ngoài, bạn
nghiên cứu tâm trí của ai đó khác. Nó chưa bao giờ là của bạn cả. Và nếu bạn đi
tới phòng thí nghiệm của nhà tâm lí học thì bạn sẽ ngạc nhiên: họ cứ nghiên cứu
về tâm trí của chuột để hiểu tâm trí người. Điều đó thật đáng xấu hổ, điều đó
là rất bất kính. Hiểu biết dựa trên cơ sở tâm trí của chuột không thể có ích gì
nhiều.
Khi
một thiền nhân quan sát tâm trí của riêng mình, người đó quan sát tâm trí con
người sống động, rộn ràng, đang đập. Và người đó quan sát tâm trí của riêng
mình bởi vì đó là cái gần gũi nhất mà bạn có thể đạt tới tâm trí. Từ bên ngoài
bạn chẳng bao giờ có thể đạt tới rất gần tâm trí; từ bên ngoài bạn có thể suy
diễn, nhưng điều đó sẽ vẫn còn là suy diễn. Nó không bao giờ có thể trở thành
tri thức được, bởi vì ngay cả chuột cũng có thể lừa bạn, và người ta đã thấy
chúng lừa rồi. Ngay cả chuột cũng không chỉ trên bề mặt; cốt lõi bên trong nhất
của chúng vẫn còn không thâm nhập vào được.
Tại
sao các nhà tâm lí học lại cứ nghiên cứu chuột? Sao không nghiên cứu trực tiếp
con người đi? Bởi vì con người dường như phức tạp thế. Họ nghiên cứu các cấu
trúc sơ cấp. Cứ dường như là bạn muốn nghiên cứu Einstein và bạn tới trường tiểu
học và bạn nghiên cứu trẻ nhỏ; và từ hiểu biết đó bạn sẽ xây dựng hiểu biết về
Einstein. Điều đó đơn giản là ngớ ngẩn. Điều đó không đúng chút nào, hướng này
là sai. Mọi đứa trẻ sẽ không trở thành một Einstein. Nếu mà các nhà tâm lí học
đúng, thế thì mọi đứa trẻ sẽ phát triển thành một Einstein. Nhưng mọi đứa trẻ sẽ
không trở thành một Einstein. Chỉ một đứa trẻ chắc chắn đã nở hoa thành
Einstein. Nếu bạn muốn hiểu Einstein, cách duy nhất là hiểu Einstein.
Nhưng
làm sao mà hiểu Einstein được? Từ bên ngoài ông ấy là người bình thường như bất
kì người nào khác. Khác biệt của ông ấy là ở bên trong, tính duy nhất của ông ấy
là ở bên trong. Nếu bạn nghiên cứu máu ông ấy, máu ông ấy cũng giống như máu của
bất kì ai khác. Nếu bạn nghiên cứu xương của ông ấy, chúng cũng giống như xương
của bất kì ai khác. Trong thực tế, não của Einstein đã được nghiên cứu sau cái
chết của ông ấy - chẳng có gì đặc biệt cả. Đó là điều gì đó cần được chú ý. Người
ta đã không tìm ra điều gì đặc biệt cả, nhưng chắc chắn ông ấy là một con người
duy nhất, bạn không thể phủ nhận điều đó. Có thể chưa từng có một tâm trí tinh
tế thế trên trái đất trước đây. Chưa ai đã từng có thoáng nhìn như ông ấy có,
nhưng bộ não thì dường như bình thường như não mọi người khác vậy.
Não
không phải là tâm trí. Cũng dường như một hôm nào đó tôi đã đi và bạn vào phòng
tôi và bạn nghiên cứu cái phòng; và bạn cố gắng tìm ra xem người đã sống trong
căn phòng này thuộc kiểu người gì, loại người gì. Tâm trí là vị khách, bộ não
là người chủ. Khi tâm trí đã đi, bộ não bị bỏ lại. Bộ não chỉ là căn phòng bạn
vẫn sống trong đó. Nếu bạn nghiên cứu từ bên ngoài, bạn có thể mổ xẻ, nhưng bạn
sẽ chỉ thấy bộ não, không thấy tâm trí. Và nghiên cứu bộ não không phải là
nghiên cứu tâm trí.
Tâm
trí là khó nắm bắt, bạn không thể giữ nó trong tay mình được. Bạn không thể buộc
nó vào trong ống nghiệm. Cách duy nhất để biết nó là biết nó từ bên trong, từ
quan sát cái ngã của bạn. Bạn càng trở nên nhận biết, bạn càng có thể quan sát
tâm trí mình nhiều hơn - vận hành tinh tế của nó. Vận hành này cực kì phức tạp
và đẹp. Tâm trí là hiện tượng phức tạp nhất trên trái đất, việc nở hoa tinh tế
nhất của tâm thức. Nếu bạn muốn thực sự hiểu tâm trí là gì, bạn sẽ phải tách bản
thân mình ra khỏi tâm trí, và bạn sẽ phải học cách chỉ là nhân chứng. Đó là điều
thiền tất cả là gì.
Tâm
lí học có thể trở nên có ích cho tôn giáo, nhưng thế thì tâm lí học sẽ phải
thay đổi cực kì nhiều. Thay đổi triệt để sẽ là cần thiết. Và tâm lí học sẽ phải
trở nên ngày một mang tính thiền hơn, hướng nội hơn; và tâm lí học sẽ phải lắng
nghe nhiều về phương Đông, lắng nghe những thiền nhân vĩ đại - Patanjali, Phật,
Mahavira. Nó sẽ phải lắng nghe hiểu biết của họ.
Một
điều nữa tôi muốn bạn lưu ý, nhớ đinh ninh trong đầu: tâm lí học đã phát triển
qua nghiên cứu tâm trí bệnh hoạn. Điều đó nữa cũng là cái gì đó không thể nào
tin nổi, lố bịch. Tâm lí học đã phát triển qua việc nghiên cứu về người loạn thần
kinh, người bệnh tinh thần, người tinh thần phân liệt - tâm trí ốm bệnh. Bởi vì
ai đến nhà phân tâm? Người lành mạnh chẳng bao giờ tới nhà phân tâm cả. Nếu bạn
mạnh khoẻ, tới nhà phân tâm để làm gì? Bạn chỉ tới khi cái gì đó đi sai, bạn chỉ
tới khi bệnh tật nào đó choán lấy tâm trí bạn. Khi bạn không bình thường, thế
thì bạn tới nhà phân tâm. Thế rồi ông ta nghiên cứu cái tâm trí bệnh hoạn này.
Bằng việc nghiên cứu tâm trí bệnh hoạn đó ông ta đi tới những kết luận nào đó.
Những kết luận này chỉ áp dụng được cho tâm trí ốm yếu. Chúng không áp dụng được
cho tâm trí bình thường, và chắc chắn không áp dụng cho tâm trí đã vượt ra
ngoài tâm trí. Họ không nói gì về vị phật cả. Họ không thể nói được. Cả Freud,
lẫn Jung, lẫn Adler đều chưa bao giờ nghiên cứu về vị phật. Trong thực tế, lỗi
là ở nhà phân tâm, vì chư phật bao giờ cũng tồn tại.
Khi
Carl Gustav Jung tới phương Đông, đã có vị phật sống - Raman Maharshi - nhưng
ông ấy lại không tới gặp ông này. Thậm chí người ta đã gợi ý cho ông ấy, nhiều
người bạn đã gợi ý cho ông ấy, rằng ông ấy nên đi, nhưng ông ấy lại không đi. Có
thể một nỗi sợ hãi tinh vi rằng tri thức của ông ấy sẽ tỏ ra vô tích sự ở đó, một
bản ngã nào đó rằng ông ấy là nhà phân tâm lớn - sao ông ấy phải đi tới người
nào?
Nhưng
chư phật chắc chắn không tới phòng thí nghiệm của bạn, bạn sẽ phải tới họ. Bạn
sẽ phải lại gần họ một cách kính trọng để hiểu họ. Họ không định tới nằm trên
tràng kỉ nhà bạn. Bạn sẽ phải phát triển những phương pháp khác, bạn sẽ phải
phát triển những cấu trúc khác, để hiểu họ. Và nếu bạn không tới, họ cũng không
lúng túng - tâm lí học chịu thiệt.
Tâm
lí học vẫn còn ở mức bệnh hoạn. Nó thậm chí chưa ở mức con người bình thường.
Chẳng
hạn, nếu bạn hỏi nhà phân tâm, "Ông nói gì về Mahavira - bởi vì ông ấy đã
vứt quần áo đi và trở thành trần trụi?" thì chắc chắn họ sẽ nói, "Ông
ấy là một kiểu bệnh tinh thần nào đó. Nhiều người điên cũng chịu cùng chứng
đó." Hay, "Ông ấy là kẻ thích phô trương, ông ấy muốn trưng bầy thân
thể trần truồng của mình cho mọi người - một kẻ trái thói dục."
Điều
đó có đúng với Mahavira không? Và bất kì điều gì họ nói, họ đều nói sau nghiên
cứu lâu dài - nhưng họ đã nghiên cứu người điên. Và họ đúng! Cái sai tới chỉ bởi
vì họ kéo căng hiểu biết của mình quá xá. Mahavira hay dứt tóc, ông ấy sẽ không
tới thợ cạo - bởi vì ông ấy nói, "Thậm chí phụ thuộc vào thợ cạo cũng là
phụ thuộc." Cho nên khi tóc quá dài thì ông ấy chỉ dứt chúng và vứt đi.
Bây
giờ bạn đến hỏi nhà phân tâm xem ông ấy nói gì. Ông ấy sẽ nói, "Đây là một
loại điên khùng. Có những người điên cứ dứt tóc mình ra." Bạn có thể cũng
đã quan sát rằng khi vợ bạn phát điên, cô ấy bắt đầu dứt tóc - trở nên giận dữ
và muốn bứt tóc mình ra. Sự gàn dở nào đó - và họ cũng phải! Vậy mà lại không
phải. Hiểu biết của họ vẫn còn ở mức bệnh hoạn.
Hỏi
họ về Jesus xem. Nhiều sách đã được viết ra về Jesus bởi vì Jesus dường như gần
với họ hơn là Mahavira. Họ đã quên lãng Mahavira rồi, và điều tốt cho người
Jaina là họ đã quên lãng Mahavira - bằng không họ sẽ chứng minh một cách chắc
chắn rằng ông ấy bị bệnh thần kinh. Về Jesus họ đã viết nhiều sách - rằng ông ấy
điên, rằng ông ấy mắc chứng hoang tưởng. Sao họ nói điều này? Bởi vì có những
trường hợp trong nhà thương điên - ai đó nói, "Ta là nhà tiên tri duy nhất
của Thượng đế."
Bạn
đã nghe giai thoại nổi tiếng này chưa? Tại Baghdad chuyện xảy ra:
Một
người tuyên bố, vào thời của Caliph Omar, "Ta là nhà tiên tri thực. Sau
Mohammed ta đã được phái tới thế giới này." Tất nhiên những người Mô ha
mét giáo không thể dung thứ được điều như vậy - ít nhất những người Mô ha mét
giáo không dung thứ. Nếu như anh ta mà ở Ấn Độ thì anh ta đã được dung thứ,
nhưng Omar không thể dung thứ cho điều đó. Anh ta bị tống vào ngục.
Nhưng
sau bẩy hay tám ngày một người nữa lại tuyên bố rằng mình là chính Thượng đế.
Bây giờ điều này đi quá xa. Người đó cũng bị tống vào ngục.
Sau
vài ngày Omar tới nhà ngục để xem họ bởi vì cả hai đều bị đánh đập tàn tệ, bị
trừng phạt thậm tệ. Ông ta nghĩ, "Bây giờ họ chắc phải quay về với ý thức
của mình." Ông ta tới và hỏi người đã tự công bố mình là nhà tiên tri mới
- và anh chàng này cười phá lên! Toàn thân anh ta đầy những vết thương, máu còn
chảy ra từ những vết thương đó, nhưng anh ta vẫn cười to. Omar nói, "Sao
mi lại cười?"
Anh
ta nói, "Khi Thượng đế bảo ta, 'Con sẽ là nhà tiên tri cuối cùng của ta,
nhà tiên tri cuối cùng,' thì ông ấy cũng bảo ta rằng 'Họ sẽ đối xử với con tàn
tệ - họ bao giờ cũng đối xử với các nhà tiên tri rất tàn tệ.' và bây giờ lời
tiên đoán đó đã đúng. Cho nên ta cười - điều đó đơn giản chứng minh rằng ta là
nhà tiên tri!"
Trong
khi cuộc đối thoại này diễn ra, thì người kia đang bị trói vào một cái cột
khác, bắt đầu cười thậm chí còn to hơn. Omar hỏi, "Có chuyện gì với
mi?"
Anh
ta nói, "Tên kia là kẻ dối trá. Ta chưa bao giờ phái hắn ta tới. Trong thực
tế, sau Mohammed ta đã không chỉ định bất kì nhà tiên tri nào cho thế giới nữa.
Mohammed là nhà tiên tri cuối cùng của ta!"
Bạn
có thể thấy nhiều người trong nhà thương điên, và hiểu biết của các nhà phân
tâm tuỳ thuộc vào họ. Và khi Jesus tuyên bố rằng "Ta là đứa con duy nhất của
Thượng đế!" thì tất nhiên là ông ấy điên. Chắc chắn! - bởi vì có những người
điên tuyên bố những điều như vậy. Ông ấy cũng điên.
Khi
Krishna tuyên bố rằng "Ta là Đấng sáng tạo và là kẻ phá huỷ thế giới
này!" chắc chắn ông ấy điên. Đây là điều tối thượng trong việc là một kẻ bản
ngã. Làm sao bạn có thể mang tính bản ngã hơn điều này: "Ta là Đấng sáng tạo
và là kẻ phá huỷ thế giới này?
Còn
Phật nói, "Ta đã đạt tới điều Tối thượng, và ngay cả các thần cũng tới dưới
chân ta để xin hướng dẫn của ta." Bây giờ đây là những người điên!
Phân
tâm học vẫn còn ở mức bệnh hoạn. Nó vẫn chưa từng biết tới tâm trí con người
bình thường, và nó thậm chí cũng chẳng động chạm tới tâm trí phi thường. Nhưng
chẳng chóng thì chầy, cuộc cách mạng vĩ đại đang sắp xảy ra, bởi vì nếu tâm lí
học không tự nó thay đổi, thế thì nó sẽ đi vào đường mòn, thế thì nó sẽ thành
cũ rích và chết. Nó phải chuyển động. Mọi thứ sống đều phải tiến lên trước. Và
tôi có thể nói về tâm lí học về điều như vậy: nó rất nhiều sống động và có hi vọng.
Nhiều công trình đang diễn ra, và dần dần các nhà phân tâm, các nhà tâm lí, các
nhà tâm thần đang trở nên ngày một quan tâm tới thiền.
Bạn
sẽ ngạc nhiên. Tôi đã nhận đủ loại người ở đây. Từ những nghề nghiệp khác nhau
mọi người đã tới, nhưng phần lớn các sannyasin đã tới từ nghề tâm lí, phân tâm.
Tôi đã nhận hàng trăm nhà trị liệu tâm lí làm sannyasin của mình. Điều này là rất
có ý nghĩa. Không mấy bác sĩ đã tới, không mấy kĩ sư đã tới, không mấy chủ ngân
hàng đã tới, không mấy chính khách đã tới. Số lớn nhất tới từ một nghề là số
người làm trị liệu tâm lí.
Đó
là một chỉ báo lớn. Điều đó chỉ ra tâm lí học đang vượt ra ngoài chính nó, tâm
lí học đang dần dần đi vào tôn giáo. Chẳng chóng thì chầy, tâm lí học sẽ trở
thành nền tảng rất vững chãi cho bước nhảy tôn giáo. Và chừng nào nó còn chưa
trở thành nền tảng vững chãi cho bước nhảy tôn giáo, nó sẽ không có ý nghĩa gì.
Nó sẽ có ý nghĩa chỉ khi nó trở thành bậc thang đi vào ngôi đền của Thượng đế.
Nhưng
khi tôi nói "khi nó trở thành bậc thang hướng tới tôn giáo," tôi chỉ
ngụ ý tôn giáo thôi. Tôi không ngụ ý Hindu giáo, Ki tô giáo, Do Thái giáo; Mô
ha mét giáo, Jaina giáo, Phật giáo. Tôi không ngụ ý điều đó. Đấy không phải là
tôn giáo thật, họ đã trở thành chính trị. Họ là những tổ chức chính trị.
Tôn
giáo mang rất nhiều tính cá nhân. Tôn giáo về cơ bản là cá nhân. Nó là biến
chuyển của tâm thức cá nhân; nó chẳng liên quan gì tới các tổ chức cả. Bạn là
người Mô ha mét giáo hay Hindu giáo hay Ki tô giáo bởi vì bạn được sinh ra
trong tổ chức đó. Không ai có thể được sinh ra trong tôn giáo. Tôn giáo phải được
chọn lựa một cách có ý thức. Trong chính chọn lựa có ý thức đó nó trở thành có
ý nghĩa; bằng không nó là vô nghĩa.
Bạn
đã được nuôi lớn lên như người Ki tô giáo. Bạn không thể có bất kì mối quan hệ
cá nhân nào với Christ. Bạn không biết Christ. Bạn chỉ biết Giáo hoàng và Nhà
thờ. Mà Giáo hoàng và Nhà thờ, và các tu sĩ, và các shankaracharyas - họ không
phải là những người tôn giáo. Họ có chính trị rất tinh tế ẩn đằng sau mình -
nòi giống, quốc gia, giáo phái. Và một khi tôn giáo trở thành tổ chức và mọi
người bắt đầu được sinh ra trong nó mà không có bất kì tiếp xúc cá nhân nào,
không có bất kì gặp gỡ cá nhân nào với thầy - khi mọi người chỉ được sinh ra
trong nó, khi tôn giáo trở thành sự ngẫu nhiên, thì nó không còn là tôn giáo nữa.
Thế thì nó trở thành một loại thuốc phiện cho mọi người, một sự khai thác.
Cho
nên tôi không ngụ ý người Do Thái, Hindu, Ki tô giáo. Tôi chỉ ngụ ý tôn giáo.
Tôn giáo không có tính từ cho nó.
Để
tôi kể cho bạn một giai thoại. Nghe nó thật chăm chú vào.
Sigmund
Steinberg, nhà nhập khẩu nổi tiếng các loại găng tay phụ nữ, đến thăm theo lời
mời bất thường của ông giáo sĩ của ngôi đền của mình. Ông giáo sĩ này quá hài
lòng khi gặp một giáo dân giầu không thể tưởng được, người thường đóng góp nhiều
hơn cả điều ông ấy thiếu trong chờ đợi và nhiệt tâm tôn giáo. Tuy nhiên lần này
chuyến thăm ngôi đền là do một lí do hoàn toàn tôn giáo, nếu không nói là bất
thường hơn.
"Ông
giáo sĩ," Steinberg mở đầu sau thái độ nhã nhặn thông thường, "Tôi tới
đây để gặp ông về một nhân vật gần gũi và thương mến nhất với tôi. Con chó của
tôi, con chó yêu quí của tôi, ba lần vô địch Tu viện Westminster Abbey đệ Tam,
con chó xù nhỏ của tôi, lần này tới tuổi thứ mười ba Tisha Bov, và tôi muốn,
thưa ông giáo sĩ, ông nên làm lễ Bar Mitzvah cho nó.
Viên
giáo sĩ hoàn toàn ngạc nhiên. "Nhưng ông Steinberg thân mến của tôi, điều
đó là không thể được! Ai đã bao giờ nghe nói tới chuyện một con chó lại được
làm lễ Bar Mitzvahed đâu? Chưa bao giờ có việc nhắc nhở gì tới việc như vậy
trong lịch sử của Do Thái giáo. Đấy sẽ là một vụ tai tiếng lớn. Ngôi đền này sẽ
thành cái kho đàm tiếu. Chức phẩm của tôi sẽ bị thu hồi, tổ chức tôn giáo phụ nữ
sẽ bị bỏ bê, chiến dịch xây dựng sẽ bị đình lại, người không theo Do Thái giáo
sẽ cuồng loạn, và ban cha đạo sẽ cắt cổ tôi!"
Steinberg
vẫn không chuyển. Không quá một nháy mắt, ông ta lại nói với ông giáo sĩ.
"Với cơ hội này, tôi sẽ cúng cho đền số tiền - tiền mặt! - là năm nghìn đô
la."
"Ông
Steinberg ơi," viên giáo sĩ rạng rỡ cả lên, "sao ông không bảo tôi
ngay từ đầu rằng con chó là người Do Thái?"
Khi
động đến tiền thì thậm chí cả chó cũng trở thành người Do Thái. Khi động tới tiền
bạc và chính trị thì các giáo hoàng của bạn và các shankaracharyas cũng không
còn mang tính tôn giáo nữa. Tôn giáo của họ chỉ bao gồm thánh lễ, thánh lễ chết.
Nó là cái mẽ ngoài, nó không phải là thực tại. Người tôn giáo thực bao giờ cũng
thấy khó tồn tại được trong bất kì tổ chức nào.
Jesus
đã được sinh ra là người Do Thái nhưng không thể vẫn còn trong đám Do Thái được.
Điều đó là không thể được. Các tu sĩ sẽ không cho phép ông ấy. Ông ấy rơi ra khỏi
nó. Không chỉ thế, họ đã giết ông ấy. Phật đã được sinh ra là một người Hindu,
nhưng người Hindu sẽ không cho phép ông ấy, các tu sĩ sẽ không cho phép ông ấy
- bởi vì bất kì khi nào có một người tôn giáo, thì ông ấy là một cuộc cách mạng
sống đến thế, ông ấy là hiện thân nổi dậy. Các tu sĩ sẽ không cho phép ông ấy.
Ông ấy đã bị tống ra khỏi nhóm Hindu. Phật giáo đã bị phá huỷ ở Ấn Độ.
Người
Do Thái đã giết chết Christ, người Hindu đã giết chết Phật giáo - điều còn tinh
tế hơn và tinh ranh hơn. Bằng việc giết chết Christ, chẳng cái gì bị giết cả.
Người Hindu tinh ranh hơn. Họ chẳng bao giờ giết Phật. Nếu mà họ giết Phật thì
đã rất khó phá huỷ Phật giáo ở Ấn Độ. Bạn có thể thấy: Ki tô giáo có đó, và Ki
tô giáo đã nở hoa từ việc đóng đinh. Không có cây thập tự thì đã không có Ki tô
giáo nào. Bằng việc đóng đinh Jesus, họ đã làm cho Jesus thành quan trọng thế,
mang tính lịch sử thế.
Người
Hindu láu lỉnh và tinh ranh hơn, rất láu lỉnh. Họ nói Phật là avatar thứ mười,
nhưng họ làm điều đó theo cách rất láu lỉnh. Họ có câu chuyện trong các puranas
của mình rằng khi Thượng đế tạo ra địa ngục và cõi trời, hàng triệu năm đã trôi
qua rồi. Và thế rồi quỉ tới Thượng đế và nói, "Tâu Thượng đế, sao ngài tạo
ra địa ngục? - bởi vì chẳng ai tới đó cả. Nó vẫn trống rỗng. Không linh hồn nào
tới cả; mọi người mang tính tôn giáo đến mức mọi người chết đều lên cõi trời hết.
Cho nên phỏng có ích gì mà giữ nó? Thả tôi ra đi, tôi phát ngán và chán chết ở
đấy!"
Thượng
đế nói, "Đợi đấy, ta sẽ làm điều gì đó." Và ông ấy lấy dạng hoá thân
avatar; ông ấy giáng xuống trái đất và trở thành Phật để phá huỷ tôn giáo của mọi
người, phá huỷ tính lương thiện của mọi người, phá huỷ chân lí của mọi người. Để
làm lẫn lộn họ, ông ấy đã trở thành Phật. Và từ đó địa ngục thành tràn ngập.
Bây
giờ điều này là rất thủ đoạn! Một mặt họ chấp nhận rằng Phật là một avatar - một
hoá thân của Thượng đế. Mặt khác họ nói, "Cẩn thận về ông ấy, bởi vì ông ấy
đã tới chỉ vì Quỉ đã thỉnh cầu. Cho nên nếu bạn nghe ông ấy thì bạn sẽ xuống địa
ngục. Tất nhiên, ông ấy là Thượng đế."
Bạn
thấy cái tinh ranh đó không? Ngay cả người Do Thái cũng phải thua người Hindu.
Họ nâng Phật lên thành avatar thứ mười và họ phá huỷ Phật giáo hoàn toàn.
Điều
này bao giờ cũng xảy ra. Điều này bao giờ cũng sẽ xảy ra. Cố hiểu nó đi. Sinh
ra trong một gia đình, trong một tôn giáo nào đó là điều ngẫu nhiên. Bạn phải
chọn, bạn phải đi tới tôn giáo riêng của mình! Đấy là cuộc hành trình gian nan,
đấy là thách thức và phiêu lưu lớn, và có rủi ro lớn.
Câu
hỏi thứ hai:
Nếu
tôi là Thượng đế, làm sao tôi tới đánh thức mọi người vào buổi sáng để tìm ra
chính mình trong thân thể này?
Với
Thượng đế mọi điều đều có thể.
Câu
hỏi thứ ba:
Ôi,
thầy kính yêu, đêm qua tôi mơ thấy hàng nghìn con voi da cam tất cả đều đeo
malas hình vua voi trắng của chúng. Điều này nghĩa là gì?
Điều
này đơn giản chỉ ra rằng không chỉ con người mà cả voi cũng có thể phát điên.
Câu
hỏi thứ tư:
Sau
mỗi bài nói của thầy về Hasid giáo, tôi còn lại với sự linh động và cảm thấy cuộc
sống là vở kịch được sống tràn đầy và tận hưởng. Vậy mà khi thầy nói về Phật,
tôi lại thấy thất vọng và mọi sự dường như vô ích. Phật có bao giờ cười không?
Ông
ấy có cười chứ, nhưng không bao giờ trước các đệ tử cả. Ông ấy cười khi ông ấy
một mình.
Nghe
tôi nói về Hasid giáo mới là một nửa của vở kịch. Và chừng nào bạn còn chưa thể
đi cùng tiếng cười trong khi nghe tôi nói về Phật, tiếng cười của bạn còn chưa
thật sâu sắc lắm đâu. Nghe tôi nói về Hasid giáo, tất nhiên bạn cười và tận hưởng
và bạn nghĩ cuộc sống là vở kịch. Ngay lập tức tôi đã chọn Phật. Có toán học
cho điều đó. Nó là biện chứng. Tôi chưa bao giờ chọn một cách ngẫu nhiên.
Mọi
sự thành quá dịu ngọt với Hasid giáo. Bạn cần một chút ít thuốc đắng nữa. Đấy
đã là ngày với Hasid giáo, bây giờ là đêm. Với Phật đấy là đêm. Nhưng chừng nào
bạn còn chưa thể tận hưởng cả đêm nữa, việc tận hưởng ngày vẫn chưa đầy đủ. Chừng
nào bạn chưa thể hạnh phúc cho dù thấy cái vô tích sự của cuộc sống, bạn vẫn
còn chưa học được leela nghĩa là gì. Nếu bạn hạnh phúc chỉ khi bạn hạnh phúc, bạn
vẫn chưa học được gì cả. Khi bạn hạnh phúc cho dù không có hạnh phúc, thế thì bạn
đã học được bí mật của nó.
Bạn
có hiểu tôi không? Điều đó là toán học rất đơn giản. Khi tôi đang ca bài ca cuộc
sống, bạn tận hưởng nó. Nhưng khi tôi bắt đầu hát bài ca buồn về cái chết, thế
thì bạn không thể thích thú nó được. Thế thì bạn sẽ vẫn còn là bộ phận - thế
thì bạn sẽ chọn cái tốt, cái ngọt, phần sáng. Điều gì sẽ xảy ra cho phần tối?
Thế thì bạn sẽ chẳng bao giờ biết được cái toàn thể, và nếu bạn không là cái
toàn thể, bạn chẳng bao giờ có thể là linh thiêng.
Với
tôi, đôi khi nó là cuộc sống đang hát và đôi khi nó là cái chết. Và tôi muốn bạn
học cả hai. Tôi muốn bạn trở nên hạnh phúc, vui đùa đến mức thậm chí khi có thất
vọng, vẫn không có thất vọng. Thậm chí khi mọi thứ đang trở nên gay go, bạn vẫn
có thể cười; thậm chí khi mọi thứ đang sắp rất nặng nề, bạn vẫn có thể nhảy
múa. Cho nên cố cười cùng với Phật nữa.
Cười
với Hasid là rất dễ dàng, cười với Phật mới khó. Đấy là nhiệm vụ rất vất vả.
Nhưng cười với Hasid, bất kì ai cũng có thể cười được. Điều đó chẳng đòi hỏi nỗ
lực gì về phần bạn cả; nó không đòi hỏi trưởng thành về phần bạn. Cười với Phật
là trưởng thành lớn lao, cần chín chắn.
Và
cuộc sống bao gồm những cực này: tốt và xấu, thành công và thất bại, ngày và
đêm, mùa hè và mùa đông, sinh và chết, hôn nhân và li dị, yêu và ghét. Toàn thể
cuộc sống bao gồm những cực đối lập này - và bạn là cái toàn thể. Bạn không thể
chọn một nửa của nó được. Nếu bạn chọn một nửa của nó bạn sẽ vẫn còn là một nửa,
và nửa kia sẽ vẫn còn bị kìm nén.
Và
nửa kia sẽ báo thù ngày này hay ngày khác. Và nếu bạn không thể thực sự buồn được
- buồn rầu một cách hạnh phúc, tôi nói thế - thế thì hạnh phúc của bạn không thể
đi rất sâu được, bởi vì bạn sẽ trở nên sợ chiều sâu. Trong chiều sâu, nửa kia
đang đợi. Cho nên hạnh phúc của bạn sẽ nông cạn; bạn sẽ không cho phép nó đi rất
sâu, bởi vì nửa kia đang đợi ở đó. Bạn biết rằng nếu bạn đi sâu thêm chút nữa,
bạn có thể chạm vào nỗi buồn.
Bạn
đã bao giờ quan sát nó chưa? Trong các thôn làng ở Ấn Độ mẹ hay nói với con là
không được phép cười quá nhiều, bởi vì nếu nó cười quá nhiều thì nó bắt đầu
khóc. Đấy là một sáng suốt lớn. Bạn đã bao giờ quan sát điều đó chưa? Nếu bạn
cười quá nhiều, tiếng cười của bạn có khuynh hướng biến thành nước mắt.
Mọi
hạnh phúc đều có khuynh hướng biến thành bất hạnh. Tất cả cuộc sống đều mang
khuynh hướng biến thành cái chết. Tuổi thanh niên của bạn mang khuynh hướng biến
thành tuổi già. Mạnh khoẻ mang khuynh hướng biến thành ốm yếu, bệnh tật. Đây là
cách mọi sự hiện hữu. Và nếu bạn chỉ biết rằng "Mình sẽ hạnh phúc khi mình
hạnh phúc," bạn sẽ làm gì với bất hạnh của mình mà cũng đang có đó? Nếu bạn
nói, "Mình sẽ hạnh phúc chỉ với hoa hồng," bạn sẽ làm gì với gai mà
bao giờ cũng có đó? và còn hơn cả hoa - chúng là một phần của trò chơi.
Với
Hasid giáo tôi nói về hoa hồng, bây giờ để tôi nói về gai. Và nếu bạn có thể hiểu
được cả hai và vẫn vui đùa, thế thì bạn biết leela là gì. Leela nghĩa là vui
đùa - vui đùa trong thành công, vui đùa trong thất bại; vui đùa khi bạn chiến
thắng, vui đùa khi bạn chiến bại.
Câu
hỏi thứ năm:
Tôi
được chứ?
Bạn
không thể được đâu - chắc chắn là không. Bằng không câu hỏi này đã không nảy
sinh. Chính câu hỏi này nói lên điều gì đó sai ở đâu đó, bằng không ai bận tâm
mà hỏi nó? 'Được chứ' là một cảm giác mà khi nó có đó thì bạn biết nó. Nó cũng
giống như đau đầu vậy: bạn chưa bao giờ hỏi bất kì ai khác, "Tôi có bị đau
đầu không?" Và nếu bạn hỏi thì họ sẽ cười. Họ sẽ nói, "Anh có điên
không đấy?" Nếu bạn đau đầu, thì bạn đau đầu, và bạn biết! Nếu bạn không
đau đầu, thì bạn không đau, và bạn biết.
Được
chứ là sự lành mạnh bên trong. Một cảm giác lớn lao, đẹp đẽ nảy sinh trong bản
thể bạn, và cứ lan toả - gợn sóng nọ tiếp gợn sóng kia. Mọi thứ đều dường như
là ánh sáng. Mọi thứ đều dường như vô trọng lượng. Bạn không bước đi - bạn chạy.
Bạn không chạy - bạn nhảy múa. Bạn cảm thấy dường như lực hút trái đất không tồn
tại. Bạn bắt đầu bay. Bạn đi vào phúc lạc chưa biết. Bạn cứ trôi giạt, rất an
bình, hướng tới bến bờ của cái không biết. Và mọi thứ dường như là đẹp đẽ, phúc
lành - bạn được ân huệ và bạn có thể ban ân huệ cho mọi người.
Khi
nó có đó, không có vấn đề gì. Khi nó có đó, bạn không cần có bất kì xác nhận từ
bất kì ai. Bạn biết nó! Nó là hiển nhiên. Và nếu cái được chứ không hiển nhiên,
thế thì chẳng cái gì có thể hiển nhiên cả.
Mulla
Nasruddin và vợ anh ta ngồi trên chiếc thuyền có mái chèo. Cô vợ run người
trong chiếc thuyền trong khi Nasruddin câu cá: "Anh kể nữa cho em
đi," cô ấy kêu lên giữa làn môi xanh, "chúng mình đã vui cười thế nào
- em quên mất rồi."
Chẳng
ai có thể quên được nếu có phúc lạc.
Một
người mua được chiếc xe đã dùng rồi, và rồi sau bẩy ngày anh quay lại nơi đã
mua xe và hỏi người bán hàng, "Ông làm ơn kể lại cho tôi về chiếc xe với."
Ông
này nói, "Sao vậy?"
Anh
ta nói, "Tôi cứ hay quên. Ông đã ca ngợi nó cao thế, còn nó thì gây cho
tôi bao nhiêu rắc rối. Để động viên tôi, ông kể lại đi. Tôi cần chút ít dũng cảm."
Sao
bạn hỏi, "Tôi được chứ?" Bạn cần động viên nào đó sao? Nhớ lấy: tôi
không phải là người bán xe đã dùng rồi. Và tôi không định động viên bạn. Nếu bạn
bất hạnh, gợi ý của tôi là: bất hạnh đi - không cần phải được chứ. Bất hạnh đi.
Đi vào trong nó tới chính tảng đá đáy của nó. Để nó ở đó! Lắng nghe thông điệp
của nó - phải có một thông báo chắc chắn trong bất hạnh này, bởi vì Thượng đế chưa
bao giờ gửi bất kì cái gì mà không có thông điệp trong nó! Bạn đừng cố gắng che
giấu nó.
Bất
hạnh sao? - thế thì cứ bất hạnh đi. Thực sự bất hạnh - đi tới chính địa ngục của
nó. Và nếu bạn có thể đi mà không có bác bỏ nào về phần mình; không có bất kì tranh
đấu nào về phần mình; nếu bạn có thể chỉ thảnh thơi và để cho nó xảy ra, bạn sẽ
thu được cực kì nhiều từ nó. Bạn sẽ thấy rằng bất hạnh có đó, nhưng bạn không bất
hạnh - bạn là nhân chứng của nó, bạn người quan sát. Nó có đó! Chắc chắn nó có
đó, nhưng nó giống như đám mây bao quanh bạn - bạn không phải là đám mây đó. Và
một khi bạn nhận ra điều đó, bạn đã siêu việt lên rồi. Thế thì một loại được chứ
hoàn toàn khác nảy sinh trong bạn, cái chính là tâm linh, cái không thể nào bị
lấy đi khỏi bạn.
Nhưng
mọi người không đi sâu vào bất hạnh của mình. Đây là điều tôi gọi là sadhana thực:
đi vào trong bất hạnh của mình. Đừng né tránh, đừng chạy trốn. Mọi người không
nhìn vào tâm trạng của mình; mọi người cố gắng tự lừa dối mình. Mọi người muốn
bằng cách nào đó bao giờ và bao giờ cũng mang nụ cười. Nhưng bạn có biết không?
- thậm chí trên trời, các thần cũng không hát vào mọi lúc. Có những khoảnh khắc
họ kêu và khóc. Và bạn có thể tin tôi được - tôi là người mắt thấy. Nhưng chẳng
có gì sai với nước mắt cả. Nước mắt có thể đẹp, nếu bạn đón chào chúng.
Đi
sâu vào bất hạnh của bạn đi; nó sẽ làm lộ ra nhiều điều cho bạn.
Tôi
đã từng nghe:
Một
nông dân đang đánh xe ngựa cần mẫn đi trên con đường bụi bậm. Anh ta tới một
người ngồi bên đường, kéo ngựa dừng và gọi với ra: "Cái đồi này còn kéo
dài bao lâu nữa?"
"Ông
không trên đồi đâu," người lạ nói lại. "Bánh xe sau của ông long ra rồi."
Nhưng
mọi người không nhìn sâu vào bản thể mình. Họ nghĩ họ đang trên đồi - bánh xe
sau không còn đó nữa. Bạn có thể cứ trên con đường phẳng, trên đường cái và bạn
sẽ cảm thấy bạn đang trên đồi, bao giờ cũng đi lên, và điều đó là khó và càng
khó hơn. Và tất nhiên, không có bánh xe thì bạn bao giờ cũng trong rối loạn;
con đường sẽ nhọc nhằn.
Đừng
hỏi tôi bạn có được hay không. Chính câu hỏi này quyết định rằng bạn không được
đâu. Nhưng mọi người đều là những người hỏi như vậy; họ cứ hỏi về mọi điều. Có
thể bạn được đấy, nhưng bạn không thể còn lại mà không có câu hỏi; điều đó nữa
cũng là một khả năng.
Mulla
Nasruddin lên núi theo gợi ý của nhà trị liệu tâm lí, và từ đó anh ta đánh điện
lại sau một tuần: "Tôi cảm thấy sung sướng - tại sao?"
Bây
giờ bạn thậm chí không thể cảm thấy sung sướng mà không hỏi; bây giờ việc phân
tích là cần thiết - tại sao?
Người
mẹ tới gặp nhà phân tích và hỏi, "Ông nói cho tôi biết - Tôi có con gái
đang học đại học - nó không dùng ma tuý - nó không mang thai - nó không uống rượu
- nó được điểm cao nhất trong lớp và nó viết thư cho tôi hàng ngày - xin ông
hãy cho tôi biết - chỗ chúng tôi đã đi có đúng không?"
Chỗ
chúng tôi đã đi có đúng không? Bây giờ điều đó trở thành vấn đề. Việc hỏi đã trở
thành thói quen bắt rễ sâu đến mức đôi khi chẳng cần chút nào, thế nữa bạn cứ tạo
ra câu hỏi. Bạn không thể cho phép bản thể mình còn lại mà không câu hỏi nào.
Cho phép điều đó đi! Bởi vì đó là khoảnh khắc câu trả lời sẽ tới với bạn - khi
không có câu hỏi.
Đừng
cứ hỏi và hỏi và hỏi mãi. Điều đó là vô nghĩa. Tôi trả lời bạn chỉ để cho bạn
biết cách không hỏi. Tôi không trả lời bạn để cho bạn trở thành ngày một hiểu
biết hơn. Tôi trả lời bạn chỉ như sự giúp đỡ, để cho một ngày nào đó bạn có thể
còn lại mà không câu hỏi nào. Chính ngày đó khải lộ lớn lao sẽ mở ra cánh cửa của
nó vào bản thể bạn.
Khi
không có câu hỏi nào, câu trả lời nảy sinh từ chiều sâu bên trong nhất của bạn.
Nếu bạn quá bận tâm với câu hỏi, câu trả lời sẽ không bao giờ nảy sinh - bạn sẽ
không cho phép nó có không gian để nảy sinh.
Câu
hỏi thứ sáu:
Osho
kính yêu, lời tục tĩu có bẩn thỉu không?
Điều
đó còn tuỳ. Nó tuỳ thuộc vào cái nhìn của bạn. Chẳng có gì tốt, chẳng có gì xấu
cả. Nó tuỳ thuộc vào diễn giải của bạn, vào cách bạn diễn giải. Nó tuỳ thuộc
vào tâm trí bạn.
Tâm
trí bao giờ cũng chia mọi sự ra làm đôi - tốt/ xấu, sạch/bẩn, Thượng đế/quỉ.
Tâm trí liên tục phân chia. Tâm trí là kẻ phân chia. Chân lí là không phân
chia, chân lí là một. Nó không tốt không xấu, không sạch không bẩn.
Tôi
đã nghe:
Một
linh mục tới cửa hàng may và đặt một bộ com lê mới. Khi ông ta hỏi bộ này bao
nhiêu tiền, ông thợ may nói, "Không phải trả tiền. Tôi chưa bao giờ đòi tiền
giới tăng lữ." Thế là hôm sau ông linh mục gửi tới tặng ông thợ may một
chiếc thập tự đẹp.
Thế
rồi một giáo sĩ tới cửa hàng may đó và đặt làm bộ com lê mới. Khi ông ta hỏi bộ
này giá bao nhiêu, ông thợ may nói, "Không phải trả tiền. Tôi chưa bao giờ
đòi tiền các giáo sĩ." Thế là hôm sau ông giáo sĩ này gửi tới cho ông thợ
may hai ông giáo sĩ nữa.
Điều
đó tuỳ thuộc vào bạn, vào cách bạn nhìn vào mọi sự. Tâm trí bạn là người ra quyết
định cuối cùng.
Một
thợ may áo choàng và com lê rất thành công sau cùng đã tìm được cô gái trong mộng
của mình, và anh ta chuẩn bị cho đám cưới một bộ áo quần mà cả quận cũng chẳng
thể nào quên được. Những người thiết kế riêng của anh ta đã chuẩn bị áo cưới
cho cô dâu bằng thứ lụa và sa tanh nhập khẩu mịn nhất, còn bộ y phục hôn lễ của
anh ta thì mới thực sự đáng ngắm.
Vấn
đề chẳng là gì nhiều hơn sự ngoạn mục. Không chi phí nào còn dư lại. Thế rồi,
khi việc cưới xin đã tiến tới việc thực hiện chuyến đi tuần trăng mật sang
Canada, thì một tin báo khẩn cấp được gửi tới qua điện tín..
"Đây
là tin từ đối tác của tôi," chú rể giải thích. "Việc kinh doanh khẩn
cấp. Tôi phải dự nó ngay lập tức."
"Nhưng
thế tuần trăng mật của chúng ta thì sao?" cô dâu nức nở hỏi.
"Kinh
doanh trên hết," anh ta nói. "Nhưng em cứ đi trước đi. Anh sẽ tới bằng
máy bay sau và sẽ ở đó vào đêm nay."
"Nhưng
thế nhỡ anh không tới được tối nay thì sao?" cô ấy than vãn.
"Thì
..." anh ta quát tháo, "cứ bắt đầu mà không có anh."
Nhà
kinh doanh là nhà kinh doanh. Cái nhìn cả đời của người đó về cuộc sống là cái
nhìn của nhà kinh doanh.
Chẳng
cái gì hay, chẳng cái gì dở; chẳng cái gì đẹp, chẳng cái gì xấu. Điều đó là tuỳ
bạn quyết định.
Tại
Ấn Độ chúng ta có một trạng thái nào đó của tâm thức được gọi là paramahansa.
Trạng thái paramahansa nghĩa là trạng thái của không phân chia - khi xấu và đẹp,
sạch và bẩn, hay và dở, cả hai đều như nhau. Bạn có thể thấy một người
paramahansa đang ăn, ngồi cạnh dường - nước cống đang chảy tràn qua, chó chạy
xung quanh người đó. Hay thậm chí chó cũng ăn trong cùng bát! Rất khó - rất khó
cho tâm trí hiểu được. Tâm trí sẽ nói "Đây là cái kiểu người gì vậy? Bẩn
khiếp!"
Nhưng
bạn không biết tới trạng thái của người paramahansa. Đừng kết án, đừng hấp tấp
thế. Có một trạng thái của tâm thức nơi phân chia biến mất, nơi tâm trí hoàn
toàn bị vứt bỏ. Thế thì người ta đơn giản sống trong cái một với sự tồn tại.
Nhưng,
tôi không bảo bạn trở thành người paramahansas - nhớ lấy. Bạn không thể trở
thành người paramahansa được; điều đó giáng xuống bạn. Nếu bạn cố gắng để trở
thành người paramahansa, bạn sẽ chỉ phát điên. Tôi không nói vứt bỏ phân biệt.
Tôi nói trở nên ngày một nhận biết hơn để một ngày nào đó phân biệt biến mất. Bạn
có thể vứt bỏ phân biệt này mà không trở nên nhận biết - thế thì bạn sẽ là người
điên, không phải là người paramahansa. Và đôi khi người paramahansas và người
điên trông rất giống nhau.
Câu
hỏi thứ bẩy:
Bài
nói hôm nay là điều tuyệt vời nhất tôi đã từng được nghe.
Điều
này là từ Vandana. Nhưng cũng cùng bài nói này ai đó khác lại nói:
Sao
thầy cứ huyên thuyên mãi thế? Tôi phát ngán với thầy, tôi chán lắm, và tôi
không muốn nghe thầy chút nào nữa.
Đấy
là từ Maneeshi.
Bây
giờ thì phải làm gì đây? Trả lời cho ai? Cùng bài nói có thể cực kì hay cho người
này; với người khác nó lại chán khủng khiếp. Điều đó tuỳ thuộc vào bạn; nó chẳng
liên quan gì tới bài nói cả. Bạn đang không nói điều gì đó về bài nói - Vandana
hay Maneeshi. Bạn đang nói điều gì đó về mình.
Vandana
phải đã trong trạng thái tuôn chảy; Vandana phải đã trong 'phúc lớn'. Vandana
phải đã cởi mở - tôi có thể đi vào trong cô ấy. Lời tôi đi sâu vào trong trái
tim cô ấy và trở thành bài ca.
Maneeshi
phải đã bị đóng lại - quá nhiều trong cái đầu. Maneeshi phải đã không cùng với
trái tim, ít nhất là trong bài nói đó. Thế thì mọi sự đi sai. Điều đó tuỳ thuộc
vào bạn. Bất kì khi nào bạn cảm thấy cái gì đó giống thế, bao giờ cũng nhớ điều
đó là tuỳ thuộc vào bạn.
Bây
giờ Maneeshi hỏi: "Sao thầy cứ huyên thuyên mãi thế...?" Tôi cứ huyên
thuyên bởi vì cũng có cả Vandanas nữa - cho nên tôi phải cứ huyên thuyên cho họ.
Còn
bạn nói: "Tôi phát ngán với thầy và tôi chán lắm...." Nhưng, ai buộc
bạn phải ở đây? Đây là cái gì đó đẹp đẽ! Có hai người gác ở hai cổng và Shiva với
cái mũi to có đó để đánh hơi bạn. Và bạn phải trả tiền để nghe tôi. Bạn đã bao
giờ biết chưa? - trong lịch sử của Ấn Độ điều đó chưa bao giờ xảy ra cả - những
bài nói tôn giáo bao giờ cũng cho không. Và bạn hỏi tôi: "Sao thầy cứ
huyên thuyên mãi thế?" Sao bạn lại trả tiền trước hết? Bạn không cần tới.
Mọi sự quản lí mà tôi đã làm là để ngăn cản bạn, tôi đã làm đấy.
Đấy
là tâm trí bạn. Nhưng tôi biết Maneeshi, tôi biết cả trái tim anh ấy nữa. Trái
tim cứ kéo anh ấy lại đây; cái đầu không cho phép. Đó là xung đột. Khi trái tim
và cái đầu gặp nhau có đồng bộ. Khi cái đầu và trái tim gặp nhau có hài hoà. Đó
là điều đã xảy ra cho Vandana.
Maneeshi
đã mất tiếp xúc với trái tim mình. Trái tim anh ấy cứ kéo anh ấy lại, cho nên
anh ấy không thể thoát được. Bởi vì anh ấy không thể thoát được nên anh ấy khó
chịu với tôi - dường như tôi đang làm điều gì đó với anh ấy, dường như tôi
không cho phép anh ấy thoát ra. Bạn hoàn toàn tự do, Maneeshi - mặc dầu tôi biết
bạn không thể thoát được. Đó là điều không thể được bởi vì dù bạn ở đâu bạn
cũng khao khát việc huyên thuyên này. Tôi sẽ ám ảnh bạn bởi vì khi trái tim bạn
đã có liên quan, tôi đang sở hữu nó. Cái đầu sẽ không cho phép bạn ở đây toàn bộ,
nhưng nó không thể giúp bạn ra đi được.
Nghe
từ trái tim đi bởi vì điều tôi đang nói chẳng liên quan gì tới cái đầu cả. Điều
tôi đang nói là không logic, điều tôi đang nói là không có lí.
Mới
hôm nọ tôi vừa đọc một bức thư trong Current, được viết từ Hội những người theo
chủ nghĩa duy lí ở Nam Ấn Độ, rằng họ muốn tôi trở thành thành viên của hội của
họ.
Bây
giờ tôi bị tràn ngập. Đây là một vinh dự lớn lao thế. Ngay cả giải thường Nobel
có được trao cho tôi thì tôi cũng không đến nỗi tràn ngập đến thế - bởi vì Giải
thường Nobel đã được trao cho quá nhiều người rồi, hàm trăm người. Ai đã bao giờ
nghe nói về Hội những người theo chủ nghĩa duy lí này chưa? rằng nó đã mời bất
kì ai là thành viên? Điều này chưa từng có trước đây. Trong thực tế tôi chưa
bao giờ nghe nói đến cái tên làng nữa. Phải là một hội rất bí truyền. Có những
nhóm bí truyền làm việc ẩn kín đằng sau, những người không tin vào công luận.
Một
đặc ân lớn thế! Tôi hi vọng làng này có một trạm bưu điện và một trường tiểu học,
và ít nhất cũng có một điểm đỗ xe buýt - bởi vì ở mọi làng Ấn Độ mà có điểm đỗ
xe buýt và trường tiểu học và trạm bưu điện thì người ta bắt đầu đòi có đại học.
Thế là đủ để mở ra một đại học. Đó là lí do tại sao mọi ngày các đại học lại cứ
được mở ra, hàng trăm đại học. Chẳng chóng thì chầy mọi làng đều có đại học
riêng của mình.
Chỉ
một điều kiện họ đưa ra cho tôi là rất đơn giản, và tôi có thể hoàn thành điều
đó ngay lập tức, chỉ bỏ mũ ra. Một điều kiện họ đòi là: Nếu ông vứt bỏ việc được
gọi là Bhagwan. Điều đó thì tôi sẵn sàng làm, tuyệt đối sẵn sàng. Bởi vì ngay
chỗ đầu tiên tôi là Bhagwan, cho nên dù bạn có gọi tôi thế hay không thì cũng
chẳng khác biệt gì - hoa hồng là hoa hồng là hoa hồng. Bạn có thể gọi nó bằng
cái tên khác, điều đó chẳng khác biệt gì. Tôi có thể giả vờ rằng tôi không là
Bhagwan - chẳng có nhiều vấn đề trong nó - nhưng tôi không thể mất tư cách
thành viên này.
Rắc
rối nảy sinh không phải bởi điều kiện của họ; rắc rối nảy sinh vì nó là một hội
của những người theo chủ nghĩa duy lí. Và tôi lại tuyệt đối vô lí. Tôi gần như
ngớ ngẩn. Tôi chơi với lập luận, chắc chắn, như trò chơi. Chắc chắn tôi thích lập
luận, nhưng như trò chơi. Nhưng tôi không phải là người duy lí.
Những
người nghe tôi từ cái đầu của họ sẽ cứ bỏ lỡ tôi. Còn khi bạn nghe tôi và bạn bỏ
lỡ tôi, tất nhiên bạn sẽ phát ngán. Bạn sẽ không thể nào thấy được: "Tất cả
những cái này phỏng có ích gì? Sao người này cứ nói mãi thế?" - bởi vì bạn
không thu được cái gì từ điều đó cả. Tôi cứ nuôi dưỡng bạn còn bạn thì lại có
đó mà không được nuôi dưỡng. Thế thì chắc chắn bạn sẽ cảm thấy chán.
Nhưng
chán là vấn đề của bạn, và bạn phải học cách lắng nghe từ trái tim. Nếu bạn lắng
nghe tôi từ trái tim bạn có thể cứ nghe tôi mãi mãi - và sẽ không có chán chút
nào. Bạn càng nghe tôi nhiều thì bạn càng thích thú, bởi vì từ trái tim cuộc
cách mạng cực kì lớn xảy ra.
Bạn
đã bao giờ quan sát trẻ nhỏ chưa? Bạn kể cho chúng một chuyện, hôm sau chúng tới;
chúng nói, "Bác lại kể chuyện ấy cho cháu đi!"
Và
bạn nói, "Nhưng bác đã kể cho cháu rồi."
Chúng
nói, "Vâng kể rồi, nhưng bác kể lại nữa cho cháu."
Và
chúng lại xúc động thế. Lại lắng nghe cùng câu chuyện ấy, và chúng biết, đôi
khi chúng sẽ nói trước cho bạn điều gì sẽ xảy ra. Nhưng chúng xúc động thế, nhiệt
tình về nó thế. Điều gì xảy ra vậy? Chúng nghe nó từ trái tim; chúng nghe nó từ
sự hồn nhiên, không từ tri thức. Chúng nghe từ sự thuần khiết vô biên, từ tình
yêu. Chúng nghe chỉ vì nghe mà thôi.
Howard,
một trong những thợ may hàng đầu ở New York, tới Rome để đi nghỉ. Trong khi ở
đó, vợ anh ta, một tín đồ hăng hái của điều "khi ở Rome làm như người
La mã', cứ khăng khăng rằng họ phải có một cuộc hội kiến với Giáo hoàng. Điều
đó được thu xếp qua Toà đại sứ Mĩ và họ được ban cho cuộc hội kiến đó.
Khi
họ trở về New York họ kể lại cho tất cả mọi người về chuyến đi của mình và tất
nhiên về chuyến viếng thăm Giáo hoàng. Bố của Howard hỏi, "Howard, kể cho
bố xem, Giáo hoàng thực sự giống cái gì?"
Con
ông ta đáp, "Ông ấy lùn 42."
Thợ
may là thợ may. Đó là hiểu biết của anh ta - lùn 42.
Jack
về nhà vào giữa trưa. Anh ta gặp vợ và con ngay tại cổng. Con anh ta kêu lên,
"Bố ơi có ông ba bị trong phòng nhỏ đấy."
Jack
xô vào phòng nhỏ và đẩy tung cửa mở ra. Trong đống lộn xôn những áo khoác là là
đối tác Sam của anh ta.
"Sam,"
Jack la lên, "Sao cậu lại đến đây làm quỉ gì vào buổi trưa và doạ con tớ?"
Bạn
có hiểu điều đó không? Điều đó tuỳ thuộc vào tâm trí bạn, vào bạn, vào thái độ
nào bạn có. Bạn có thể lắng nghe tôi năm nọ, năm kia, và bạn có thể vẫn còn xúc
động.
Nhưng
tôi không lo lắng về điều đó. Ít nhất thì tôi bao giờ cũng xúc động. Nếu không
ai đến nghe tôi thì tôi vẫn cứ nói ở đây. Tôi yêu việc nói điều đã xảy ra với
tôi, và tôi yêu việc nói nó cả nghìn lẻ một lần. Và đó là cách duy nhất để truyền
đạt nó. Bởi vì một lần bạn có thể bỏ lỡ, lần thứ hai bạn có thể bỏ lỡ, nhưng bạn
có thể bỏ lỡ bao nhiêu lần? Một ngày nào đó từ chán ngán cùng cực bạn sẽ nói,
"Bây giờ mình nghe người này vậy."
Câu
hỏi cuối cùng:
Osho
kính yêu,
Tôi
ghét phải làm điều này với thầy, nhưng tôi không thể cưỡng lại được cám dỗ này.
Về các áo choàng thì sao?
Điều
này là từ Maneesha. Điều thứ nhất:
Một
hôm Morris về nhà sớm từ chỗ làm việc và thấy vợ mình đang trên giường. Cô ấy
nói cô ấy thấy không khoẻ. Anh ta vào phòng nhỏ để treo mũ và áo, và rất ngạc
nhiên anh ta thấy một người đàn ông ẩn trong căn phòng nhỏ này.
Anh
ta nhìn vào người này rồi kêu to lên, "Mày làm gì trong phòng riêng của
tao?"
Người
này nhún vai và nói, "Mọi người đều phải ở đâu đó."
Vậy
về áo choàng của tôi thì sao? Tôi phải trong áo choàng chứ! Mọi người đều phải ở
đâu đó. Nhưng câu hỏi cứ tới - dù nó từ Maneesha, hay từ ai đó khác. Tôi chờ đợi
điều đó.
Chiếc
khăn chỉ là trái đệm. Để tôi kể cho bạn về trái đệm trước. Trong ngoại giao,
trong chính trị, những quốc gia tinh ranh bao giờ cũng có quốc gia đệm quanh họ.
Chẳng hạn, người Anh ở Ấn Độ quen có Tây Tạng là quốc gia đệm giữa Trung Quốc
và Ấn Độ.
Trung
Quốc là cường quốc lớn nhất ở gần Ấn Độ. Họ bao giờ cũng duy trì quốc gia đệm -
Tây Tạng là quốc gia đệm. Nếu Trung Quốc muốn tấn công Ấn Độ, thì trước hết
Trung Quốc phải tấn công Tây Tạng. Nó không thể tiếp cận trực tiếp được. Và một
khi nó đã tấn công Tây Tạng, nước Anh sẽ đánh nhau trên đất Tây Tạng; do đó Ấn
Độ vẫn còn không bị động chạm tới.
Khi
Ấn Độ trở nên tự do, Trung Quốc tấn công Tây Tạng, và Pandit Jawaharlal Nehru
đã bỏ lỡ. Ông ấy không phải là nhà ngoại giao, ông ấy là nhà thơ, ông ấy là người
hão huyền - một linh hồn vĩ đại, nhưng không phải là chính khách chút nào. Ông ấy
nghĩ, "Chẳng hề gì với chúng ta cả. Sao chúng ta phải lo lắng về nó? Nó là
chuyện giữa Trung Quốc và Tây Tạng."
Người
Anh sẽ không cho phép điều đó. Đấy không phải là chuyện giữa Trung Quốc và Tây
Tạng đâu. Về cơ bản nó là giữa Ấn Độ và Trung Quốc - Tây Tạng chẳng là cái gì cả.
Một khi Trung Quốc đã chiếm được Tây Tạng, thì tất nhiên, bước tiếp nhất định
là Ấn Độ.
Nếu,
thay vì là Pandit Jawaharlal Nehru, Indira mà ở chỗ đó, thì bà ấy đã không cho
phép điều đó rồi. Bà ấy gắn với đất nhiều hơn, ít hão huyền hơn, ít nhà thơ
hơn. Bà ấy sẽ đánh nhau ở đó, ở Tây Tạng. Nhưng Jawaharlal nghĩ, "Chẳng có
ích gì cả. Cứ để cho họ quyết định." Một khi Tây Tạng đã bị chiếm, tất
nhiên Ấn Độ trở thành mong manh - bước tiếp là Ấn Độ. Và Trung Quốc đã tấn công
Ấn Độ. Điều đó là tự nhiên, nó đơn giản là ngoại giao.
Cái
khăn của tôi là trái đệm của tôi. Tôi biết điều đó rõ lắm, rằng một khi tôi bỏ
nó đi thì bạn sẽ hỏi về áo choàng. Cho nên tốt hơn cả là tôi lấy lại chiếc
khăn. Vivek, đem chiếc khăn lại... bởi vì tốt hơn cả là giữ lấy nó, nó là an
toàn, nó là Tây Tạng của tôi.
Chuyện
cười này đã trải ra quá xa - ba ngày đã trôi qua rồi - và chuyện cười không nên
bị kéo ra quá xa, bằng không nó thành nguy hiểm.
Maneesha,
bạn thoả mãn chứ...?


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment