Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 10)
Chương
4. Siêu việt - Trị liệu thực
Câu hỏi thứ nhất:
Thưa
Thầy kính yêu,
Thầy
nói về tâm hồn của chư phật, tâm hồn của siêu việt, như bản chất của việc đang
xảy ra ở đây trong phật trường. Tính duy nhất của tâm hồn thứ ba này là gì? Có
trị liệu tâm lí của siêu việt không?
Amitabh,
Sigmund Freud đã đưa phân tâm vào thế giới. Nó được bắt rễ trong phân tích tâm
trí. Nó bị giới hạn vào tâm trí. Nó không bước ra ngoài tâm trí, thậm chí không
một li. Ngược lại, nó đi sâu hơn vào trong tâm trí, vào trong các tầng bị giấu
kín của tâm trí, vào trong vô thức, để tìm ra cách thức và biện pháp để cho tâm
trí của con người ít nhất cũng có thể thành bình thường. Mục đích của phân tâm
theo Freud là không lớn lao gì mấy.
Mục
đích là giữ cho mọi người bình thường. Nhưng bình thường là không đủ. Chỉ bình
thường là không có ý nghĩa gì. Điều đó nghĩa là thường lệ bình thường của cuộc
sống và khả năng của bạn đối phó với nó. Điều đó không cho bạn nghĩa, điều đó
không cho bạn ý nghĩa. Điều đó không cho bạn cái nhìn sáng suốt vào thực tại của
mọi thứ. Điều đó không đưa bạn vượt ra ngoài thời gian, ra ngoài cái chết. Nhiều
nhất điều đó là phương cách có ích cho những người đã trải qua sự bất thường tới
mức họ đã trở nên không có khả năng đối phó được với cuộc sống hàng ngày - họ không
thể sống được với mọi người, họ không thể làm việc được, họ đã trở nên bị tan vỡ.
Trị liệu tâm lí cung cấp cho họ sự cùng nhau nào đó - không toàn vẹn, bạn để ý
đấy, mà chỉ sự cùng nhau nào đó. Nó trói họ vào trong một bọc. Họ vẫn còn phân
mảnh. Chẳng cái gì trở nên được kết tinh trong họ, không linh hồn nào được sinh
ra. Họ không trở nên phúc lạc, họ chỉ kém bất hạnh đi, kém khổ sở đi.
Tâm
lí giúp họ chấp nhận khổ. Nó giúp họ chấp nhận rằng đây là tất cả những gì cuộc
sống có thể cho bạn, cho nên đừng đòi hỏi thêm. Theo một cách nào đó, nó là
nguy hiểm cho trưởng thành bên trong của họ, bởi vì trưởng thành bên trong chỉ
xảy ra khi có sự không mãn nguyện thiêng liêng. Khi bạn tuyệt đối không được
thoả mãn với mọi sự như chúng vậy, chỉ thế thì bạn mới đi vào tìm kiếm, chỉ thế
thì bạn mới bắt đầu vươn lên cao hơn, chỉ thế thì bạn mới làm nỗ lực để kéo bản
thân mình ra khỏi bùn.
Jung
đi xa thêm chút ít vào trong vô thức. Ông ấy đã đi vào vô thức tập thể. Điều
này làm cho nước ngầu bùn ngày một nhiều hơn, và điều này cũng sẽ không có ích.
Assagioli
đi vào cực đoan khác. Thấy thất bại của phân tâm ông ấy đã phát minh ra hợp
tâm. Nhưng nó lại bắt rễ trong cùng ý tưởng. Thay vì phân tích ông ấy nhấn mạnh
vào tổng hợp.
Tâm
hồn của chư phật không phân tích không tổng hợp; nó là siêu việt, nó đi ra
ngoài tâm trí. Nó không làm việc trong tâm trí, nó làm việc đưa bạn ra ngoài
tâm trí. Đó đích xác là nghĩa của từ tiếng Anh 'ecstasy' - đứng ra ngoài.
Khi
bạn có khả năng đứng ra ngoài tâm trí riêng của mình, khi bạn có khả năng tạo
ra khoảng cách giữa tâm trí bạn và bản thể bạn, thế thì bạn đã lấy bước đầu
tiên của tâm hồn chư phật. Và phép màu xảy ra: khi bạn đứng ra ngoài tâm trí tất
cả các vấn đề của tâm trí biến mất, bởi vì bản thân tâm trí biến mất; nó mất sự
nắm giữ của nó vào bạn.
Phân
tâm giống như tỉa lá cây, nhưng lá mới sẽ nhú ra. Nó không cắt đi rễ. Và hợp
tâm là gắn lá rụng trở lại cây - dám chúng trở lại cây. Điều đó sẽ không cho
chúng cuộc sống. Chúng sẽ đơn giản trông xấu xí; chúng sẽ không sống, chúng sẽ không
xanh, chúng sẽ không là một phần của cây - nhưng được dán bằng cách nào
đó.
Tâm
hồn của chư phật cắt chính rễ của cây, cái tạo ra đủ loại thần kinh, rối loạn
tâm thần, điều tạo ra con người phân mảnh, con người máy móc, con người như
robot. Và cách thức là đơn giản....
Phân
tâm mất nhiều năm, và dầu vậy con người vẫn còn như cũ. Nó nâng cấp cấu trúc
cũ, vá víu đây đó, quét vôi trắng cho ngôi nhà cũ. Nhưng vẫn cùng ngôi nhà ấy,
chẳng cái gì đã thay đổi triệt để. Nó đã không biến đổi tâm thức con người.
Tâm
hồn chư phật không làm việc trong tâm trí. Nó không quan tâm tới việc phân tích
hay tổng hợp. Nó đơn giản giúp bạn thoát ra khỏi tâm trí để cho bạn có thể có
cái nhìn từ bên ngoài. Và chính cái nhìn đó là biến đổi. Khoảnh khắc bạn có thể
nhìn vào tâm trí mình như một đối tượng, bạn trở nên được tách rời khỏi nó, bạn
trở nên không bị đồng nhất với nó; khoảng cách được tạo ra, và rễ bị chặt đi.
Tại
sao rễ bị chặt đi theo cách này? - bởi vì chính bạn là người cứ nuôi dưỡng tâm
trí. Nếu bạn bị đồng nhất bạn nuôi dưỡng tâm trí; nếu bạn không bị đồng nhất bạn
dừng nuôi dưỡng nó. Nó rơi vào cái chết theo cách riêng của nó.
Có
câu chuyện hay. Tôi thích chuyện này lắm....
Một
hôm Phật đi ngang qua một khu rừng. Lúc đó là ngày hè nóng và ông ấy cảm thấy rất
khát. Ông ấy nói với Ananda, đại đệ tử của ông ấy, "Ananda, ông quay lại
đi. Đi lại ba, bốn dặm chỗ chúng ta đã đi qua dòng suối nhỏ ấy. Ông đem về chút
nước - cầm bình bát của ta đây này. Ta cảm thấy rất khát và mệt." Ông ấy
đã trở nên già.
Ananda
quay lại, nhưng lúc ông ấy tới suối, vài chiếc xe trâu vừa mới đi qua và họ đã
làm cả dòng suối ngầu bùn. Lá khô trước lắng trong lòng suối nay nổi lên cả;
không còn có thể uống được nước này - nó quá bẩn rồi. Ông ấy quay về với đôi
bàn tay trống rỗng, và ông ấy nói, "Thầy sẽ phải đợi một chút. Tôi sẽ đi
lên trước. Tôi nghe nói chỉ khoảng hai, ba dặm phía trước có một con sông lớn.
Tôi sẽ đem nước từ đó về."
Nhưng
Phật cứ khăng khăng. Ông ấy nói, "Ông đi trở lại và đem nước từ cùng con
suối kia."
Ananda
không thể hiểu được sự khăng khăng này, nhưng nếu thầy nói vậy, đệ tử phải theo
thôi. Thấy cái ngớ ngẩn của nó - rằng ông ấy sẽ phải đi bộ ba, bốn dặm và ông ấy
biết nước đó không đáng uống - ông ấy đi.
Khi
ông ấy đi, Phật nói, "Và đừng quay về nếu nước vẫn còn bẩn. Nếu nó bẩn,
ông đơn giản ngồi trên bờ im lặng. Đừng làm gì cả, đừng đi vào suối. Ngồi trên
bờ im lặng và quan sát. Chẳng chóng thì chầy nước sẽ trong lại. Và thế thì ông
lấy đầy bình nước và quay về."
Ananda
đi tới đó. Phật đúng: nước gần như trong vắt, lá đã trôi đi, bụi đất đã lắng đọng.
Nhưng nó vẫn còn chưa tuyệt đối trong vắt, thế là ông ấy ngồi trên bờ chỉ quan
sát dòng suối chảy qua. Dần dần, dần dần nó trở thành trong như pha lê. Thế là
ông ấy tới vừa nhảy múa. Thế rồi ông ấy hiểu tại sao Phật lại khăng khăng thế.
Có thông điệp nào đó trong điều đó cho ông ấy, và ông ấy đã hiểu thông điệp
này. Ông ấy đưa nước cho Phật, và ông ấy cám ơn Phật, chạm chân Phật.
Phật
nói, "Ông làm gì vậy? Ta phải cám ơn ông rằng ông đã mang nước về cho
ta."
Ananda
nói, "Bây giờ tôi có thể hiểu được. Lúc đầu tôi đã giận; tôi đã không biểu
lộ nó, nhưng tôi đã giận bởi vì việc quay lại là ngớ ngẩn. Nhưng bây giờ tôi hiểu
thông điệp này. Đây là điều tôi thực tế cần trong khoảnh khắc này. Cùng điều đó
là trường hợp cho tâm trí của tôi - ngồi trên bờ dòng suối nhỏ đó, tôi trở nên
nhận biết rằng cùng điều đó là trường hợp cho tâm trí tôi. Nếu tôi nhảy vào suối
tôi sẽ làm cho nó bẩn lại. Nếu tôi nhảy vào tâm trí nhiều tiếng động hơn được tạo
ra, nhiều vấn đề bắt đầu tới, trồi lên. Ngồi bên cạnh tôi đã học được kĩ thuật
này.
"Bây
giờ tôi sẽ ngồi bên cạnh tâm trí tôi nữa, quan sát nó với tất cả những bẩn thỉu
và vấn đề của nó và những lá úa và những vết thương, kí ức, ham muốn. Không
quan tâm, tôi sẽ ngồi trên bờ và chờ cho khoảnh khắc mà mọi sự trong trẻo."
Và
điều đó xảy ra theo cách riêng của nó, bởi vì khoảnh khắc bạn ngồi trên bờ tâm
trí của mình bạn không còn cho nó năng lượng nữa. Đây là thiền thực. Thiền là
nghệ thuật về siêu việt.
Freud
nói về phân tích, Assagioli nói về tổng hợp.
Chư
phật bao giờ cũng nói về thiền, nhận biết.
Bạn
hỏi tôi, Amitabh, "Tính duy nhất của tâm hồn thứ ba này là gì?"
Thiền,
nận biết, quan sát, chứng kiến - đó là tính duy nhất. Không cần nhà phân tâm
nào cả. Bạn có thể làm nó theo cách riêng của mình; thực tế, bạn phải làm nó
theo cách riêng của mình. Không cần hướng dẫn nào cả, nó là quá trình đơn giản
thế - đơn giản nếu bạn làm nó; nếu bạn không làm nó, nó có vẻ rất phức tạp.
Ngay cả từ 'thiền' cũng làm nhiều người hoảng sợ. Họ nghĩ nó là cái gì đó rất
khó, gian nan. Vâng, nếu bạn không làm thì nó là rất khó và gian nan. Nó giống
như bơi. Rất khó nếu bạn không biết cách bơi, nhưng nếu bạn biết, bạn biết nó
là quá trình đơn giản thế. Không cái gì có thể đơn giản hơn việc bơi. Nó không
phải là nghệ thuật chút nào; nó là tự phát thế và tự nhiên thế.
Nhận
biết nhiều hơn về tâm trí của bạn đi. Và trong nhận biết về tâm trí mình bạn sẽ
trở nên nhận biết về sự kiện là bạn không phải là tâm trí, và đó là bắt đầu của
cuộc cách mạng. Bạn đã bắt đầu tuôn chảy ngày càng cao hơn. Bạn không còn bị buộc
vào tâm trí. Tâm trí vận hành như tảng đá và giữ bạn lại. Nó giữ bạn trong trường
hấp dẫn. Khoảnh khắc bạn không còn bị gắn với tâm trí, bạn đi vào phật trường.
Khi lực hấp dẫn mất quyền lực của nó trên bạn, bạn đi vào trong phật trường. Đi
vào phật trường nghĩa là đi vào trong thế giới của bay lên. Bạn bắt đầu nổi
lên. Tâm trí lôi bạn xuống.
Cho
nên vấn đề không phải là phân tích hay tổng hợp. Nó đơn giản là vấn đề trở nên
nhận biết. Đó là lí do tại sao ở phương Đông chúng ta đã không phát triển trị
liệu tâm lí nào kiểu như Freud hay Jung hay Adler - và có nhiều món thế trong
thị trường bây giờ. Chúng ta đã không phát triển trị liệu tâm lí nào bởi vì
chúng ta biết các trị liệu tâm lí không thể chữa lành được. Chúng có thể giúp bạn
chấp nhận vết thương của bạn, nhưng chúng không thể chữa lành được. Chữa lành tới
khi bạn không còn bị gắn bó với tâm trí. Khi bạn được ngắt ra khỏi tâm trí,
không bị đồng nhất, tuyệt đối được tháo ra, khi tù túng được chấm dứt, thế thì
chữa lành xảy ra.
Siêu
việt là trị liệu đúng, và nó không chỉ là trị liệu tâm lí. Nó không chỉ là hiện
tượng bị giới hạn vào tâm lí của bạn, nó còn hơn thế nhiều. Nó là tâm linh. Nó
chữa lành bạn trong chính bản thể bạn. Tâm trí chỉ là chu vi của bạn, không phải
là trung tâm của bạn.
Câu
hỏi thứ hai:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
cảm thấy giống như tôi đã nhảy vào trong đại dương chẳng biết gì về nước của
nó. Tôi thấy thầy như vệ sĩ. Nỗi sợ của tôi là ở chỗ tôi là người bơi tồi khủng
khiếp và có nhiều người trong chúng tôi ở đó, thầy sẽ không thấy hay không biết
khi nào tôi chết chìm.
Toàn
thể nỗ lực của tôi ở đây là giúp bạn chìm, bởi vì khoảnh khắc bạn biến mất, Thượng
đế xuất hiện. Bị chìm là đạt tới bờ bên kia.
Vâng,
bạn đúng đấy, Mradula. Nếu tôi cố đem mọi người sang bờ bên kia, đấy sẽ là thực
sự khó khăn: một vệ sĩ và một trăm nghìn người cần được đem sang bờ bên kia. Điều
đó sẽ thực sự mệt mỏi và gần như không thể nào được, không thể xoay xở được. Thế
thì mọi khả năng là ở chỗ bạn sẽ làm chìm luôn vệ sĩ!
Nhưng
cái đẹp của công việc của tôi là ở chỗ vấn đề không phải là đi sang bờ bên kia.
Nếu bạn bị chìm, trong chính việc chìm đó bạn đã đạt tới bờ bên kia rồi. Cho
nên tôi không cần nhớ mọi người, tên tuổi, khuôn mặt - không cần tôi bận tâm với
tất cả những điều đó. Toàn thể mối quan tâm của tôi là đẩy bạn vào trong nước,
và thế rồi nước chăm lo. Và thực sự nó là đại dương sâu, và không có khả năng
nào cho bất kì ai đã bao giờ bơi qua nó - cho nên dù bạn có là người bơi rất
kém hay không thì cũng không thành vấn đề. Nếu bạn bơi kém điều đó còn tốt hơn,
bạn sẽ chìm sớm hơn những người khác! Những người có thể bơi lâu hơn một chút sẽ
vẫn còn khổ lâu hơn một chút bởi vì họ sẽ tự cứu họ.
Có
những người ở đây, vốn là người bơi giỏi, nhưng họ là người không may. Người may
thực sự là những người không biết ngay cả đến ABC của bơi, cho nên khoảnh khắc
tôi đẩy họ vào nước họ chìm nghỉm luôn! Và đó là cách đạt tới bờ bên kia - bởi
vì chỉ bản ngã của bạn mới chìm; bạn không thể chìm được. Chỉ bản ngã của bạn mới
chết; bạn không thể chết được. Bạn chưa bao giờ sinh và bạn sẽ không bao giờ chết.
Không đại dương nào có thể phá huỷ được bạn. Không quyền năng nào có thể phá huỷ
được bạn. Không lửa nào có thể đốt cháy được bạn. Đó là lí do tại sao tôi cứ đẩy
bạn mà không lo gì về bạn cả - dù bạn biết bơi hay không, dù bạn sẽ có khả năng
đạt tới bờ bên kia hay không. Tôi nói về bờ bên kia để cho tôi có thể thuyết phục
bạn nhảy vào trong đại dương. Một khi bạn đã nhảy rồi tôi quên hết mọi điều về
bạn! Tôi phải thuyết phục người khác chứ!
Vậy
nên, Mradula này, đừng lo nhé. Bạn may mắn là bạn không phải là người bơi giỏi.
Chẳng mấy chốc bạn sẽ chìm nghỉm. Và khoảnh khắc bạn mất đi, đó là khoảnh khắc
vĩ đại nhất của cuộc đời bạn, bởi vì trong chính cái chết đó là phục sinh.
Câu
hỏi thứ ba:
Thưa
Thầy kính yêu,
Thầy
ngụ ý gì bởi việc hiểu cái gì đó trong thiền? Làm sao người ta đi về nó, và phần
nào của cái ta tham gia vào việc hiểu này?
Nigel,
thiền và hiểu là đồng nghĩa. Cho nên khi tôi nói "hiểu trong thiền,"
tôi đơn giản nói im lặng, yên tĩnh và thấy. Bạn không làm gì khác, bạn chỉ phải
im lặng, điềm tĩnh và bình thản, và thấy. Và hiểu biết nảy sinh theo cách riêng
của nó. Nó là hương thơm của im lặng.
Hiểu
lầm nảy sinh bởi vì tâm trí bạn rất u ám, ồn ào. Tâm trí bạn chưa bao giờ cho
phép bạn thấy cái đang đó, chưa bao giờ cho phép bạn nghe thấy điều đang được
nói cho bạn. Chư phật tới và đi nhưng bạn vẫn còn như cũ. Vâng, bạn trở thành
người Ki tô giáo và bạn trở thành Phật tử, và bạn trở thành người Hindu, nhưng
bạn không thay đổi. Đây là chiến lược của bạn để trốn tránh thay đổi, để né
tránh người thức tỉnh.
Bạn
hỏi tôi, "Thầy ngụ ý gì bởi việc hiểu cái gì đó trong thiền?"
Đó
không phải là vấn đề lớn. Thiền là hiểu biết. Bạn đang cố hình dung ra nó theo
kiểu trí tuệ, và điều đó là không thể được. Bạn đang cố nghĩ về nó, điều nó tất
cả là gì. Bất kì kết luận nào bạn đi tới cũng sẽ sai.
Vấn
đề không phải là nghĩ cái gì được ngụ ý bởi nó. Thiền, và kinh nghiệm đi. Nó là
cái gì đó cần được kinh nghiệm.
Bạn
nói, "Làm sao người ta đi về nó...?"
Người
ta không đi về nó chút nào, bằng không bạn sẽ cứ đi về đi về hoài. Từ 'về'
nghĩa nghĩa quanh quanh, và bạn sẽ đi quanh và đi quanh trong vòng tròn. Đừng
làm nó thành câu hỏi trí tuệ; nó là cách tiếp cận tồn tại. Nhưng chính từ 'hiểu'
đã cho bạn ý niệm sai, bởi vì với 'hiểu' chúng ta bao giờ cũng nghĩ 'hiểu biết
trí tuệ'. Điều đó không phải vậy. Không có gì giống như hiểu biết trí tuệ cả.
Hiểu biết trí tuệ là rởm. Nó là hiểu lầm giả vờ hiểu biết. Từ 'hiểu' là hay.
Khi
bạn ở trong thiền mọi thứ đứng dưới bạn, bạn là vậy ở trên nó. Đó là nghĩa của
hiểu biết. Mọi thứ đều có đó xa phía dưới bạn, cho nên bạn có thể thấy... giống
như cái nhìn mắt chim. Bạn có thể thấy toàn thể từ chiều cao của mình. Trí tuệ
không thể thấy được điều đó; nó ở trên cùng bình diện. Hiểu biết xảy ra chỉ khi
vấn đề ở trên bình diện này còn bạn ở trên bình diện cao hơn. Nếu bạn cũng ở
trên cùng bình diện, hiểu biết là không thể được. Bạn sẽ chỉ hiểu lầm. Và đó là
một trong những vấn đề lớn nhất mà mọi người tìm kiếm đều phải đương đầu.
Jesus
nói đi nói lại với các đệ tử của ông ấy, "Nếu các ông có tai, nghe đi; nếu
các ông có mắt, nhìn đi." Ông ấy không nói với người mù hay người điếc,
ông ấy chỉ nói với những người như bạn. Nhưng sao ông ấy cứ khăng khăng thế? -
bởi lẽ đơn giản là việc nghe không phải là nghe thấy và việc nhìn không phải là
nhìn đúng. Bạn nhìn thứ này và bạn hiểu cái gì đó khác. Tâm trí bạn lập tức bóp
méo nó. Tâm trí bạn bị lộn ngược. Nó làm mọi thứ thành đống lộn xộn. Nó trong lẫn
lộn, và bạn nhìn qua lẫn lộn đó, cho nên toàn thế giới có vẻ lẫn lộn.
Lão
Nugent yêu con mèo của mình, Tommy, cho nên ông ấy cố dạy nó nói.
"Nếu
ta có thể làm cho Tommy đối thoại được với ta," ông ấy lập luận, "ta
sẽ chẳng phải bận tâm với người thường chút nào."
Đầu
tiên ông ấy thử chế độ ăn cá mòi đóng hộp, rồi một con chim hoàng yến. Tommy
thích cả hai – nhưng nó không học nói. Thế rồi một hôm Nugent có hai con vẹt cực
hay nói được nấu trong bơ và dâng cho Tommy với món măng tây và khoai tây
chiên. Tommy liếm sạch đĩa, và thế rồi - ngạc nhiên hết sức - bỗng nhiên nó
quay sang ông chủ và kêu to, "Trông kìa!"
Nugent
không chuyển động. Trần sập xuống và vùi ông già này dưới đống mảnh vụn. Tommy
lắc đầu và nói, "tám năm ông ấy để ra để làm cho tôi nói, và thế rồi hình
nhân này chẳng nghe!"
Bạn
đi cả nghìn dặm đường tới thầy và thế rồi "...hình nhân này chẳng
nghe."
Tâm
trí không thể nghe được, lắng nghe là điều không thể được với tâm trí; nó không
trong trạng thái cảm nhận. Tâm trí năng nổ, nó nhảy vào kết luận nhanh chóng tới
mức nó bỏ lỡ toàn thể vấn đề. Thực tế, nó đã kết luận rồi, nó đơn giản chờ đợi
kết luận của nó được chứng minh là đúng.
Nigel,
xin đừng cố hiểu; thay vì thế hãy cố thiền. Bạn phải là người mới ở đây. Nhảy
múa, ca hát, thiền đi, để tâm trí lắng đọng lại chút ít. Để dòng suối này của
tâm trí, vốn đầy lá khô và bùn bẩn, lắng đọng lại chút ít. Để nó trở thành sạch
và trong, trong suốt; chỉ thế thì bạn mới có khả năng hiểu điều tôi đang nói.
Thế thì nó đơn giản thế. Tôi không nói triết lí rất phức tạp - nó không phải là
triết lí chút nào - tôi đơn giản chỉ tới chân lí nào đó mà tôi đã kinh nghiệm,
và bạn có thể kinh nghiệm bất kì khoảnh khắc nào bạn quyết định kinh nghiệm.
Nhưng nó phải là cuộc hành trình.
Bạn
nói, "Làm sao người ta đi về nó, và phần nào của cái ta tham gia vào việc
hiểu này?"
Vấn
đề không phải là phần nào tham gia vào nó.
Tính
toàn bộ của bạn được tham gia vào.
Thiền
không phải là của thân thể, không phải của tâm trí, không phải của linh hồn.
Thiền đơn giản nghĩa là thân thể bạn, tâm trí bạn, linh hồn bạn, tất cả vận
hành trong hài hoà thế, trong tính toàn thể thế, rù rù đẹp đẽ; chúng ở trong
giai điệu... một. Toàn thể bản thể bạn - thân thể, tâm trí, linh hồn, tất cả đều
tham gia vào trong thiền. Đó là lí do tại sao nỗ lực của tôi ở đây là để bắt đầu
mọi việc thiền với thân thể. Đó là cái gì đó mới.
Vào
những ngày cổ đại mọi người đã cố gắng bắt đầu thiền trực tiếp trong cốt lõi
bên trong nhất của bạn. Đó là quá trình khó khăn. Bạn không biết gì về trung
tâm bên trong của mình; làm sao bạn có thể bắt đầu được cuộc hành trình từ chỗ
nào đó nơi bạn chưa bao giờ ở? Bạn có thể bắt đầu cuộc hành trình chỉ từ chỗ bạn
đang ở. Bạn đang trong thân thể, do đó nhấn mạnh của tôi là vào nhảy múa, ca
hát, thở - để cho bạn có thể bắt đầu từ thân thể. Khi thân thể bắt đầu trở nên
có tính thiền.... Và đừng bị phân vân bởi việc tôi dùng từ 'tính thiền' cho
thân thể. Vâng, thân thể trở nên có tính thiền. Khi nó đang trong điệu vũ sâu sắc,
khi nó đang vận hành hoàn hảo, không phân chia, như một toàn thể, nó có phẩm chất
thiền về điều đó, duyên dáng nào đó, cái đẹp.
Thế
rồi đi vào trong, thế rồi bắt đầu quan sát tâm trí. Thế rồi tâm trí bắt đầu lắng
đọng. Và khi tâm trí cũng đã lắng đọng, đã trở thành một với thân thể, thế thì
quay lại hướng về trung tâm - quay một trăm tám mươi độ - và an bình lớn sẽ
giáng xuống bạn. Nó sẽ đập rộn ràng từ linh hồn bạn tới thân thể, từ thân thể tới
linh hồn. Trong đập rộn ràng đó bạn sẽ là một.
Cho
nên đừng hỏi phần nào của cái ta được tham gia vào trong việc hiểu. Tính toàn bộ
của bạn được tham gia vào. Và chỉ khi tính toàn bộ của bạn được tham gia vào, mới
có hiểu biết. Thân thể bạn biết về điều đó, tâm trí bạn biết về điều đó, linh hồn
bạn biết về điều đó. Thế thì bạn bắt đầu vận hành trong nhất trí, trong thống
nhất. Bằng không, thân thể nói điều này, tâm trí nói điều khác, và linh hồn cứ
đi theo cách riêng của nó. Và bạn bao giờ cũng đi vào các chiều khác nhau đồng
thời. Thân thể bạn đói, tâm trí bạn đầy thèm khát, và bạn đang cố có tính thiền.
Đó là lí do tại sao tôi không thiên về nhịn ăn - trừ phi điều đó được làm một
cách thuần khiết với mục đích lành mạnh, như chế độ ăn uống để giảm cân, hay có
thể thỉnh thoảng chỉ để thanh lọc, để cho toàn thể dạ dầy được bỏ lại một ngày
nghỉ ngơi, để cho toàn thể hệ thống tiêu hoá đôi khi có thể được ngày nghỉ. Bằng
không, nó liên tục làm việc, làm việc và làm việc - nó bị quá mệt mỏi.
Bây
giờ các nhà khoa học nói ngay cả máy cũng mệt. Họ gọi đó là mệt kim loại, cũng
giống như mệt tinh thần. Ngay cả kim loại cũng cần nghỉ ngơi, và dạ dầy của bạn
không được làm từ kim loại, nhớ lấy. Nó thậm chí không được làm bằng nhựa. Nó
được làm từ chất liệu mảnh mai, chất liệu rất mỏng manh. Nhưng nó làm việc cả đời
bạn. Cũng tốt là đôi khi cho nó ngày nghỉ. Ngay cả Thượng đế cũng phải nghỉ một
ngày - sau sáu ngày làm việc ông ấy nghỉ một ngày. Ngay cả Thượng đế cũng mệt.
Cho
nên đôi khi, chỉ từ lòng tốt với dạ dầy đáng thương, kẻ liên tục làm việc quần
quật cho bạn, nhịn ăn là tốt. Nhưng tôi không gợi ý điều đó - rằng nó sẽ có ích
trong thiền. Khi bạn đói thân thể bạn muốn bạn đi tới tủ lạnh.
Tôi
chống lại kìm nén dục của bạn, bởi vì nếu bạn kìm nén dục, bất kì khi nào bạn
ngồi im lặng tâm trí bạn sẽ bắt đầu tưởng tượng về dục. Khi bạn bận bịu với những
thứ khác, tâm trí vẫn tưởng tượng như dòng chảy ngầm, nhưng khi bạn không làm
gì nó nhô lên ánh sáng. Nó bắt đầu đòi hỏi, nó tạo ra những tưởng tượng đẹp:
người đẹp quyến rũ bao quanh bạn. Làm sao bạn có thể thiền được?
Thực
tế, các truyền thống cổ đều đã tạo ra đủ mọi loại rào chắn thiền, và thế rồi họ
nói, "Thiền rất khó." Thiền không khó; thiền là quá trình đơn giản,
quá trình tự nhiên. Nhưng nếu bạn tạo ra những cản trở không cần thiết, thế thì
bạn làm nó thành cái gì đó như cuộc đua vượt rào. Bạn tạo ra rào chắn: bạn đặt
đá lên đường... bạn treo đá quanh cổ mình, bạn giữ cho bản thân mình bị xiềng
xích, bị cầm tù, bị khoá bên trong và chìa khoá bị vứt đi.... Thế thì tất nhiên
nó trở thành ngày một khó hơn, ngày một không thể được hơn.
Nỗ
lực của tôi ở đây là để làm cho thiền thành hiện tượng tự nhiên. Cho thân thể
điều là nhu cầu của thân thể, và cho tâm trí điều là nhu cầu của tâm trí. Và thế
thì bạn sẽ ngạc nhiên, chúng trở thành rất thân thiện. Và khi bạn bảo thân thể,
"Bây giờ trong một giờ cho phép tôi ngồi im lặng," thân thể nói,
"Vâng. Bạn đã làm nhiều điều thế cho tôi, bạn đã kính trọng thế với tôi,
ít nhất tôi cũng có thể làm điều này cho bạn."
Và
khi bạn nói với tâm trí, "Xin giữ im lặng trong vài phút nhé. Để tôi có
nghỉ ngơi một chút," tâm trí sẽ hiểu bạn. Nếu bạn đã không kìm nén, nếu bạn
đã tôn trọng tâm trí, kính trọng tâm trí, nếu bạn đã không kết án nó, thế thì
tâm trí cũng sẽ trở nên im lặng.
Tôi
đang nói điều này từ kinh nghiệm riêng của tôi. Kính trọng thân thể, kính trọng
tâm trí, để cho chúng kính trọng bạn. Tạo ra thân hữu. Chúng là của bạn; đừng đối
kháng. Mọi truyền thống cổ đều dạy bạn đối kháng với thân thể và tâm trí; họ tạo
ra thù địch, và qua thù địch bạn không thể đi vào thiền được. Thế thì tâm trí sẽ
quấy nhiễu bạn nhiều mỗi khi bạn thiền hơn là bất kì lúc nào khác. Thế thì thân
thể sẽ trở thành bất ổn - bất ổn trong thiền còn nhiều hơn bất kì lúc nào khác.
Nó sẽ báo thù, nó sẽ không cho phép bạn ngồi im lặng. Nó sẽ tạo ra nhiều vấn đề
thế cho bạn.
Nếu
bạn đã cố ngồi im lặng trong vài phút bạn sẽ biết. Các thứ tưởng tượng sẽ bắt đầu
xảy ra. Bạn sẽ nghĩ rằng con kiến nào đó đang bò lên chân bạn, và khi bạn nhìn
chẳng có kiến đâu. Kì lạ.... Khi bạn ngồi với mắt nhắm bạn cảm thấy tuyệt đối
là nó có đó, đang bò, đang tới, tới nữa, tới nữa... và khi bạn mở mắt ra chẳng
có kiến nào, chẳng có gì. Đấy chỉ là thân thể giở thủ đoạn với bạn. Bạn đã từng
giở thủ đoạn với thân thể. Bạn đã từng lừa thân thể theo nhiều cách, cho nên
bây giờ thân thể đang lừa bạn. Khi thân thể muốn đi ngủ bạn buộc nó ngồi trong
rạp chiếu bóng. Thân thể nói, "Được. Khi đúng cơ hội nảy sinh ta sẽ xem điều
đó." Cho nên khi bạn ngồi trong thiền thân thể bắt đầu tạo ra vấn đề cho bạn.
Bỗng nhiên bạn bắt đầu cảm thấy lưng mình cần gãi... và bạn ngạc nhiên bởi vì
thông thường điều đó chưa bao giờ xảy ra.
Một
người đàn bà đem tới cho tôi một bàn tay nhựa có pin gắn vào nó, để gãi lưng.
Tôi nói, "Nhưng sao bạn lại đem cái này tới cho tôi?"
Cô
ấy nói, "Thầy phải ngồi trong thiền rồi.... Bất kì khi nào tôi ngồi trong
thiền vấn đề duy nhất là lưng tôi bắt đầu... tôi cảm thấy tôi muốn gãi nó quá,
mà tôi lại không thể với được tới chỗ ngứa. Cho nên tôi đã mua cái tay này. Đây
mới chính là tay! Thầy bật nó lên và nó có thể gãi bất kì chỗ nào. Cho nên tôi
mới nghĩ rằng thầy phải ngồi trong thiền... thầy sẽ cần cái này!"
Tôi
nói, "Tôi chưa bao giờ ngồi trong thiền cả. Tôi đang trong thiền, cho nên
tôi không cần ngồi. Bất kì cái gì tôi làm tôi cũng trong thiền. Nếu lưng tôi cần
gãi tôi sẽ gãi nó một cách có tính thiền. Cái gì sai trong việc gãi lưng bạn? Bạn
không gãi lưng của ai đó khác."
Cứ
chăm nom thân thể và thân thể sẽ đền đáp lại bạn vô cùng. Chăm nom tâm trí bạn
và tâm trí sẽ có ích. Tạo ra tình bạn, và thiền tới dễ dàng. Thay vì cố gắng hiểu...
bởi vì hiểu là không thể được trước khi thiền, chỉ có hiểu lầm thôi.
Một
người bước vào quán rượu một đêm và ngồi xuống tại quầy để uống bia.
Trong
khi anh ta đang mải nói chuyện với người ngồi ở ghế đẩu bên cạnh mình, một con
khỉ trèo xuống một trong các thùng bia, dừng cốc bia của anh ta và đái vào cốc
bia của anh ta.
Người
này để ý điều đó thì quá trễ rồi.
"Này!"
ông ta kêu lên. "Anh thấy điều đó không?
Con
khỉ kia vừa đái vào cốc bia của tôi!"
"Này,
chả ích gì mà nói điều đó cho tôi," anh chàng bên cạnh nói. "Bảo người
bán bia kia - ông ta mới là chủ chỗ này."
Người
này gọi về phía chủ quán rượu.
"Này!"
ông ta nói. "Ông có biết rằng trong khi tôi đang nói chuyện với ông này
thì một con khỉ tới và đái vào cốc bia của tôi không?"
"Chả
liên quan gì tới tôi cả," ông chủ nói. "Đi mà có lời với người chơi
piano đằng kia kìa - khỉ của ông ấy đấy!"
Người
này bước lại đó với cốc bia, vỗ vai người đánh piano và nói, "Này, ông có
biết con khỉ của ông vừa mới đái vào cốc bia của tôi không?"
"Không,"
người đánh piano nói, "nhưng nếu ông ca một lời, tôi sẽ chơi theo
nó."
Câu
hỏi thứ tư:
Thưa
Thầy kính yêu,
Chẳng
phải bản ngã là một phần của trò chơi thiêng liêng sao? Tôi là ai mà bỏ nó?
Vedant
Bharti... vậy xin đừng bỏ nó!
Giáo
sĩ già đáng kính, nổi tiếng khắp miền về sự khôn ngoan của ông ấy, nằm trong
cơn mê, sắp chết đến nơi. Ở phía bên kia giường ông ấy các đệ tử tôn thờ ông ấy
nhất vẫn lảng vảng.
"Rebbenyu,"
người phát ngôn cho nhóm tụ tập thương tiếc cầu xin, "xin đừng rời bỏ
chúng tôi mà không một lời trí huệ cuối cùng. Xin hãy nói cho chúng tôi lần cuối
cùng, giáo sĩ yêu mến." Trong vài khoảnh khắc không có tiếng đáp lại, và
khách thăm khóc lóc sợ rằng ông ấy đã mất để nhận phần thưởng xứng đáng của ông
ấy. Nhưng bỗng nhiên môi giáo sĩ động đậy khe khẽ thế. Họ nghiêng người lên ông
ấy để nghe lời cuối cùng của ông ấy.
"Cuộc
sống là chén trà," ông ấy thì thào trong giọng lạc đi.
Các
đệ tử nhìn nhau bối rối. Ông ấy ngụ ý gì? Bí mật lớn của cuộc sống bị giấu kìn
trong phát biểu huyền môn đó sao? Gần hết cả giờ họ trao đổi ý kiến, phân tích
câu này từ mọi quan điểm có thể quan niệm được, nhưng họ không thể giải mã được
nghĩa sâu sắc hơn.
"Chúng
ta phải hỏi thầy trước khi quá trễ," người lãnh đạo nói. Một lần nữa, ông
ta nghiêng người về cái hình thể bất động của hiền nhân đáng kính. "Giáo
sĩ, Giáo sĩ," ông ấy gọi khẩn thiết, "chúng tôi cầu khẩn thầy giải
thích. Sao cuộc sống lại là chén trà?"
Với
tia năng lượng cuối cùng, giáo sĩ giơ tay lên và rền rĩ, "Thôi được rồi, vậy
cuộc sống không phải là chén trà."
Vedant
Bharti, bạn nói, "Chẳng phải bản ngã là một phần của trò chơi thiêng liêng
sao? Tôi là ai mà bỏ nó?"
Nếu
bạn tận hưởng trò chơi thiêng liêng, xin đừng vứt bỏ nó. Và cũng có sợ: ai đó
có thể lấy nó đi. Tốt hơn cả là bạn giữ cái của mình. Một có một là quá đủ; ai
đó sẽ có hai nếu bạn vứt nó đi.
Và
bạn có hiểu trò chơi thiêng liêng nghĩa là gì không? Nếu bạn hiểu nó, thế thì bản
ngã ở đâu? Nếu bạn hiểu nó tất cả đều là trò chơi thiêng liêng, bản ngã đã biến
mất. Bản ngã chỉ tồn tại khi bạn coi cuộc sống nghiêm chỉnh. Bản ngã là hiện tượng
rất nghiêm chỉnh - giả tạo, nhưng nghiêm chỉnh. Nếu cuộc sống là trò chơi
thiêng liêng, nếu bạn đã tới trí huệ lớn lao này, thế thì bản ngã ở đâu? Thế
thì bạn chỉ đang chơi một phần, bạn không cần bị đồng nhất với nó. Bạn chỉ đang
diễn kịch. Bạn không cần trở thành việc diễn của mình. Bản ngã đơn giản nghĩa
là bạn trở nên bị đồng nhất với phần của mình, nhiều tới mức bạn quên mất rằng
bạn tách rời, bạn quên mất rằng bạn là tâm thức. Bạn trở nên mất hút trong bản
thân việc diễn kịch, bạn trở thành nó - đó chính là bản ngã là gì.
Bản
ngã không phải là cái gì đó bạn phải vứt bỏ. Bản ngã chỉ là hiểu lầm. Bạn không
vứt bỏ hiểu lầm, bạn đơn giản hiểu và hiểu lầm không có đó nữa. Bạn không vứt bỏ
bóng tối, bạn đơn giản đem ánh sáng vào và nó chẳng được tìm thấy ở đâu cả.
Không phải là trước hết bạn đem ánh sáng vào, thế rồi bạn bắt lấy bóng tối và
ném nó ra ngoài nhà - không cần. Nếu bạn thực sự nhận biết đó là trò chơi
thiêng liêng, điều đó nghĩa là ánh sáng đã được đem vào. Thế thì bạn không thể
yêu cầu điều thứ hai được.
Nếu
chính hiểu biết của bạn rằng cuộc sống là trò chơi thiêng liêng, thế thì bạn
không thể hỏi, "Tôi là ai mà vứt bỏ nó?" Thế thì bạn không có, bạn biến
mất. Không có người vứt và không có gì để bị vứt.
Nhưng
phần thứ nhất của câu hỏi của bạn không phải là hiểu biết của bạn. Cho nên xin
bạn, nếu bạn đã vứt nó đi rồi, nhặt lại đi, bởi vì có nhiều người ngu thế, ai
đó có thể nhặt nó đấy.
Bà
mẹ giận dữ lôi sềnh sệch đứa con trai chín tuổi tới văn phòng bác sĩ và hỏi,
"Đứa trẻ chín tuổi có khả năng thực hiện ca mổ ruột thừa không?"
Bác
sĩ sủa lên một cách nóng vội, "Tất nhiên là không!"
Người
mẹ nói với đứa con, "Vậy mẹ đã đúng chưa?
Nhặt
lại nó đi!"
Câu
hỏi thứ năm:
Thưa
Thầy kính yêu,
Nghe
thầy, ham muốn dậy lên về nhận biết; nhưng chẳng phải chính ham muốn này đối chọi
với nhận biết sao?
Prem
Sunderam, nếu lắng nghe tôi, ham muốn dậy lên về nhận biết, thế thì bạn đã bỏ lỡ
vấn đề rồi. Lắng nghe tôi bạn sẽ trở nên nhận biết. Nếu bạn lắng nghe đúng, thế
thì nhận biết sẽ xảy ra qua việc lắng nghe. Nếu bạn không lắng nghe, thế thì
ham muốn sẽ nảy sinh để nhận biết. Ham muốn nghĩa là ngày mai bạn sẽ nhận biết
- bạn muốn nhận biết vào ngày mai. Và nếu bạn thực sự lắng nghe tôi, ai bận tâm
về ngày mai? Khoảnh khắc này là mọi cái đang đó - bạn là nhận biết.
Nhìn
đúng bây giờ đi....
Đây
là nhận biết: chim kêu chíp chíp, im lặng, ba nghìn người mất hút trong một thể
hữu cơ, sự thống nhất đại dương, cứ dường như không có ai cả. Đây là nhận biết,
và mùi vị của nó sẽ biến đổi bạn. Và thế thì dù bạn muốn nhận biết ở bất kì đâu
bạn đều có thể nhận biết. Nó là cái gì đó đang xảy ra trong bạn. Lắng nghe tôi
chỉ là phương cách.
Tôi
không ở đây thuyết giảng cho bạn; đây chỉ là phương cách thiền. Cũng như bạn
đang thực hành thiền khác, đây cũng là cách thiền mà trong đó tôi thực hành
cùng bạn để cho tâm trí bạn có thể trở nên tham gia cùng tôi, và trái tim bạn
có thể trượt sâu vào trong chính cốt lõi của bạn.
Sunderam,
nếu ham muốn nảy sinh về thiền, về nhận biết, thế thì bạn đã bỏ lỡ toàn bộ vấn
đề rồi, bởi vì ham muốn là rào chắn. Hoặc nhận biết ngay bây giờ - hoặc bây giờ
hoặc không bao giờ! Bạn không thể nói "Ngày mai...." Khoảnh khắc bạn
nói ngày mai bạn đã trì hoãn nó mãi mãi.
Vâng,
ham muốn là đối chọi với nhận biết. Lắng nghe tôi, hiểu rằng ham muốn là đối chọi
lại nhận biết. Vô ham muốn là nhận biết. Thấy rằng vô ham muốn là nhận biết,
làm sao bạn có thể ham muốn nhận biết được? Khi, ngồi cùng tôi từng sáng, bạn
trở nên im lặng, điều gì xảy ra? Không có ham muốn im lặng - đó là điều đang xảy
ra. Bởi vì không có ham muốn im lặng, bạn đơn giản im lặng, và thế thì im lặng
đó sẽ cứ bao quanh bạn cả ngày.
Và
nếu bạn thấy ra vấn đề, thế thì không cần tình huống đặc biệt nào cho bạn để
vào nhận biết. Bạn có thể nhận biết ở mọi nơi. Ở ngay chính bãi chợ bạn bỗng
nhiên có thể trở nên nhận biết. Vấn đề không phải là ham muốn; nó bất thần trở
thành nhận biết. Bất kì khoảnh khắc nào, lay động bản thân bạn chút ít đi, đánh
thức bản thân bạn chút ít đi.
Hai
người say đang đi trên xe lăn thì một người quay sang người kia và nói,
"Chúng ta có thể tạo ra thời kì thoải mái đây, nhưng tôi cảm thấy rằng
chúng ta đang ở nhầm xe bus rồi."
Nếu
bạn trì hoãn đến mai, bạn đang ở nhầm xe bus; bạn say; bạn vô ý thức.
Một
cảnh sát xuất hiện trước toà làm nhân chứng chống lại Max Loeb, người bị bắt vì
say ở chỗ công cộng.
"Làm
sao ông biết người bị kiện đã bị say?" quan toà truy vấn.
"Không
hoài nghi gì về điều đó cả," viên sĩ quan nói. "Khi tôi thấy ông ta,
ông ta thả một xu vào máy trả tiền đỗ xe. Thế rồi ông ta nhìn lên chiếc đồng hồ
lớn của Toà thị chính và gào lên, 'Trời đất, tôi đã được mười một đồng!'"
Chỉ
chút ít ý thức.... Và điều đó có thể xảy ra chỉ bây giờ. Thượng đế chỉ biết một
thời gian, bây giờ, và chỉ một chỗ - ở đây. Ngài không biết quá khứ, không biết
tương lai, ngài chỉ biết hiện tại. Nếu bạn muốn có giao cảm với thực tại bạn phải
nhận biết ngay bây giờ.
Vợ:
"Anh làm thế nào mà đánh thủng lỗ điện thoại thế?"
Người
say: "Anh đánh nó vào chỗ tự bảo vệ."
Quan
sát cuộc sống của bạn, điều bạn đang làm cho bản thân mình.
Người
lính chữa cháy đang kéo người say ra khỏi chiếc giường cháy. "Anh ngu lắm,"
người đó quát lên, "điều đó sẽ dạy cho anh về hút thuốc trong giường!"
Người
say đáp, "Tôi không hút thuốc trong giường - nó đã cháy khi tôi nằm xuống."
Cho
nên tự lay mình đi. Đừng nói ngày mai. Bất kì khi nào bạn nhớ, bất kì khi nào bạn
nhớ tôi, bất kì khi nào bạn nhớ Phật, bất kì khi nào bạn nhớ Jesus, tự lay mình
đi. Thức dậy! Nhìn khắp xung quanh - mọi người, cây cối, chim chóc. Im lặng, sẵn
có cho sự tồn tại, trong buông bỏ sâu, sâu sắc... và nhận biết, dần dần, dần dần
sẽ thấm sâu hơn vào trong bạn.
Mulla
Nasruddin nói với tôi:
"Tôi
là kiểu người nhạy cảm - nhà thơ. Khi tôi thấy đàn bà đẹp tôi muốn kêu lên...
hay viết thơ... hay nhảy lên cô ấy!
"Tôi
đang ở một bữa tiệc trong khách sạn và tôi gặp cô gái này thực sự thú vị, và
chúng tôi đã uống rượu săm pa. Tôi xoay xở đưa cô ấy vào được phòng tôi. Tôi
khoá cửa và bỏ kính đeo ra - tỏ cho cô ấy không có khoan dung gì! Và tôi nháy mắt...
và cô ấy nháy mắt. Và tôi cởi áo sơ mi ra... và cô ấy cởi áo sơ mi của cô ấy
ra. Tôi cởi quần ra... và cô ấy cởi quần cô ấy ra - và tôi nhào tới cô ấy. Thế
rồi tôi nhận ra tôi đã nhìn vào gương. Tôi bỏ kính ra khỏi chân tôi trong vài
tuần. Tôi phải nói tôi là người tốt nhất tôi đã từng gặp!"
Câu
hỏi cuối cùng:
Thưa
Thầy kính yêu,
Thầy
có phải là người bài Do Thái không?
Levin,
tôi á? Bài Do Thái sao? Bạn phải khùng rồi!
Louie
Feldman - một người bán rong - đáp chuyến tàu cuối cùng ra khỏi Ga Lớn trung
tâm, nhưng trong vội vàng anh ta quên đóng gói bộ vật dụng vệ sinh cá nhân của
mình.
Sáng
hôm sau anh ta thức dậy lúc tinh mơ và đi ra nhà vệ sinh ở cuối toa. Bên trong
nhà vệ sinh anh ta bước tới một la va bô chưa có người dùng.
"Tôi
xin lỗi," Louie nói với người đang cúi xuống la va bô bên cạnh mình,
"tôi quên mất gói đồ vệ sinh đêm qua. Ông có phiền gì cho tôi dùng xà
phòng của ông được không?"
Người
lạ ngó anh ta một cách thăm dò, lưỡng lự đôi chút, và rồi nhún vai. "Được,
ông dùng đi."
Louie
lầm bầm cám ơn, rửa qua, và lại quay sang người này. "Ông cảm phiền cho
tôi mượn chiếc khăn tắm?"
"Không
sao, tôi nghĩ là không vấn đề gì."
Louie
lau khô mình, vứt chiếc khăn ướt lên sàn và ngắm mặt mình trong gương.
"Tôi chắc phải cạo râu," anh ta bình luận. "Ông có thoải mái
không nếu tôi dùng dao cạo của ông?"
"Chắc
chắn ông dùng được," người này nói với giọng nhã nhặn.
"Ông
thu xếp thế nào về kem cạo râu?"
Không
một lời, người này đưa cho Louie ống kem cạo râu.
"Ông
có lưỡi dao cạo mới không? Tôi ghét dùng lưỡi dao ai đó khác đã dùng. Cẩn thận
thế cũng không thừa, ông biết đấy."
Louie
được trao cho một lưỡi dao cạo mới. Cạo râu xong, anh ta quay sang người lạ một
lần nữa. "Ông có lược chứ?"
Sự
kiên nhẫn của người này đã căng ra tới mức nguy hiểm gần điểm đứt, nhưng người
đó xoay xở mỉm cười nhợt nhạt và đưa cho Louie chiếc lược của mình.
Louie
xem xét nó một cách kĩ lưỡng. "Ông phải thực sự giữ cái lược này cho sạch
hơn chút ít," anh ta khuyên nhủ và tiến hành rửa nó. Rồi anh ta chải đầu
và lại nói với người hảo tâm, người có cái mồm bây giờ đang bị kéo dài ra thành
đường thẳng mảnh, căng.
"Bây
giờ, nếu ông không băn khoăn, tôi muốn có chút bột phấn, một chút mĩ phẩm sau
khi cạo râu, chút thuốc đánh răng và bàn chải."
"Thề
với Trời, tao chưa bao giờ biết tới thằng thần kinh khốn nạn nào như thế trong
đời mình!" người lạ bất bình càu nhàu. "Đồ chết tiệt, không! Không ai
trên thế giới có thể dùng bàn chải đánh răng của tao."
Ông
ta đóng sầm các vật dụng của mình vào trong hộp da và đi ngang qua cửa, lầm bầm,
"Tao vẽ ra đường ở chỗ nào đó!"
"Đồ
bài Do Thái!" Louie gào lên.
Đủ
cho hôm nay.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment