Osho – Thiền động (Thiền – Tự do đầu tiên và
cuối cùng)
Lắng nghe âm thanh vô âm
Chương 47: Aum
Shiva nói: Ngân một âm như AUM thật chậm. Khi
âm thanh đi vào vô thanh, bạn cũng đi vào. “Ngân một âm như AUM thật chậm”: chẳng
hạn, lấy âm AUM. Đây là một trong những âm cơ bản. A-U-M: ba âm này được tổ hợp
trong nó. A-U-M là ba âm cơ bản. Mọi âm đều được tạo nên từ chúng hay được suy
dẫn ra từ chúng; mọi âm đều là tổ hợp của ba âm này. Cho nên ba âm này là cơ bản.
Chúng là cơ bản như các nhà vật lí vẫn tuyên bố rằng điện tử, neutron (trung tử)
và proton là cơ sở. Điều này cần phải được hiểu rất sâu sắc.
Việc ngân nga một âm là khoa học rất tinh tế.
Trước hết bạn phải ngân nó to, hướng ra ngoài. Thế thì người khác có thể nghe
thấy nó, và việc bắt đầu nói to là điều tốt. Sao vậy? Vì bạn cũng có thể nghe
thấy nó rõ ràng khi bạn ngân nó to lên: vì bất kì cái gì bạn nói, đấy là dành
cho người khác - và điều này đã trở thành thói quen. Bất kì khi nào bạn đang
nói, bạn đều đang nói với người khác, còn bạn nghe chính mình nói chỉ khi bạn
đang nói với người khác. Cho nên bắt đầu từ thói quen tự nhiên này. Ngân âm
‘Aum’, thế thì lát nữa thôi, cảm thấy sự hài hoà với âm thanh. Khi bạn ngân âm
Aum, tràn ngập với nó ddi. Quên mọi thứ khác. Trở thành Aum, trở thành âm này.
Và rất dễ dàng trở thành âm này vì âm này có thể rung động qua thân thể bạn,
qua tâm trí bạn, qua toàn bộ hệ thần kinh của bạn. Cảm thấy sự vang dội của
Aum. Ngân nó và cảm thấy nó dường như là toàn bộ thân thể bạn đều tràn ngập với
nó, mọi tế bào đều rung động với nó.
Việc ngân nó cũng là “trong chuyển biến.” Hoà
hợp bản thân bạn với âm này, trở thành âm này. Và thế thì, khi bạn cảm thấy hài
hoà sâu lắng giữa bạn và âm này và bạn phát triển trìu mến sâu sắc cho nó (và
âm này cũng đẹp đẽ và đầy chất nhạc - Aum), thế thì bạn càng ngân nó nhiều, bạn
càng cảm thấy rằng bản thân mình tràn đầy với dịu dàng tinh tế. Có những âm
thanh cay đắng, có những âm thanh rất gay gắt. Aum là âm thanh rất dịu dàng,
thuần khiết nhất. Ngân nó lên và tràn ngập với nó. Và khi bạn bắt đầu cảm thấy
hài hoà với nó, bạn có thể bỏ việc ngân to. Thế thì mím môi và ngân nó bên
trong, nhưng bên trong, trước hết vẫn phải cố ngân to. Ngân bên trong, nhưng
ngân to để cho âm thanh lan toả khắp thân thể bạn, chạm tới mọi phần, mọi tế
bào thân thể bạn. Bạn sẽ cảm thấy được nó tiếp sức sống, bạn sẽ cảm thấy được
trẻ lại, bạn sẽ cảm thấy cuộc sống mới đang đi vào bạn vì thân thể bạn là nhạc
cụ. Nó cần hài hoà, và khi hài hoà bị rối loạn, bạn cũng bị rối loạn.
Đó là lí do tại sao, khi bạn nghe nhạc, bạn cảm
thấy vui vẻ. Tại sao bạn cảm thấy vui vẻ? Nhạc có là cái gì ngoài những âm
thanh hài hoà đâu! Tại sao bạn lại cảm thấy hạnh phúc thế khi có âm nhạc quanh
mình? Và khi có hỗn độn, ầm ĩ, tại sao bạn cảm thấy rối loạn thế? Bản thân bạn
cũng là âm nhạc sâu lắng. Bạn là nhạc cụ, và nhạc cụ đó vang vọng lại mọi thứ.
Ngân ‘Aum’ bên trong, và bạn sẽ cảm thấy rằng
toàn bộ thân thể bạn nhảy múa trong nó. Bạn sẽ cảm thấy rằng toàn bộ thân thể bạn
đang trải qua tắm rửa sạch sẽ; mọi lỗ chân lông đều được lau sạch. Nhưng khi bạn
cảm thấy nó mạnh mẽ hơn và khi nó thấm vào bạn nhiều hơn, cứ trở nên ngày một
chậm hơn, vì âm thanh càng chậm hơn, nó càng có thể đi sâu hơn. Nó hệt như phép
chữa dùng vi lượng. Liều dùng càng nhỏ, thuốc càng ngấm sâu - vì nếu bạn muốn
đi sâu hơn, bạn phải đi vào tinh vi hơn, tinh tế hơn, vi tế hơn.
Những âm thanh thô thiển, lởm khởm, không thể
đi vào trái tim bạn được. Chúng có thể vào tai bạn, nhưng chúng không thể vào
tim bạn. Bước chuyển rất hẹp và trái tim thanh nhã đến mức chỉ những âm rất chậm,
rất nhịp điệu, rất nguyên bản mới được phép đi vào nó. Và chừng nào một âm
thanh còn chưa vào đến tim bạn, câu mật chú này vẫn còn chưa đầy đủ. Câu mật
chú là đầy đủ chỉ khi âm thanh đi vào tim bạn - chỗ sâu nhất, cốt lõi trung tâm
nhất của con người bạn. Thế thì cứ tiếp tục chậm nữa, chậm nữa, chậm hơn nữa.
Và cũng còn có những lí do khác làm cho những
âm thanh này chậm hơn và vi tế hơn: âm thanh càng vi tế, bạn càng cần nhận biết
mạnh mẽ hơn để cảm thấy nó bên trong. Âm thanh càng thô thiển càng ít cần tới bất
kì nhận biết nào. Âm này là đủ để đập vào bạn; bạn sẽ trở nên nhận biết về nó.
Nhưng thế thì nó là bạo hành.
Nếu âm mang tính nhạc, hài hoà, tinh tế, thế
thì bạn sẽ phải lắng nghe nó ở bên trong và bạn sẽ phải rất tỉnh táo lắng nghe
nó. Nếu bạn không tỉnh táo, bạn sẽ buồn ngủ và lỡ toàn bộ vấn đề. Đó là vấn đề
với mật chú, với việc tụng niệm, với bất kì cách dùng âm thanh nào: nó có thể tạo
ra giấc ngủ. Đó là cân bằng tinh tế. Nếu bạn tiếp tục lặp lại bất kì âm thanh
nào mà không tỉnh táo về nó, bạn sẽ rơi vào giấc ngủ vì thế thì việc lặp lại trở
thành máy móc. ‘Aum-Aum-Aum’ trở thành máy móc, và thế thì việc lặp lại tạo ra
chán chường.
Cho nên hai điều cần phải làm: âm thanh phải
chậm dần và bạn phải trở nên tỉnh táo hơn. Âm thanh càng trở nên tinh tế, bạn
càng phải tỉnh táo hơn. Để làm cho bạn tỉnh táo hơn, âm thanh cũng phải được
làm tinh tế hơn, và một điểm sẽ tới khi âm thanh đi vào cái vô âm, vô thanh, và
bạn đi vào với toàn bộ nhận biết. Khi âm thanh đi vào cái vô âm hay vô thanh,
vào lúc đó tỉnh táo của bạn phải chạm tới đỉnh. Khi âm thanh đạt tới thung
lũng, khi nó đi xuống thấp nhất, trung tâm sâu nhất trong thung lũng, nhận biết
của bạn đã đi đến chính đỉnh, tới đỉnh Everest.
Và tại đó, âm thanh tan biến trong vô thanh
hay vô âm, còn bạn, tan biến trong nhận biết hoàn toàn.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment