Osho
- Từ Bi: Việc Nở Hoa Tối Thượng Của Tình Yêu
Chương
5. Lốt cừu - Từ bi không phải là gì
Người
mù không thể giúp được người mù. Những người đang dò dẫm trong bóng tối không
thể dẫn đường cho người khác tới ánh sáng được. Những người không biết cái bất
tử không thể giúp được cho người khác vứt bỏ nỗi sợ chết. Những người không sống
một cách toàn bộ và mãnh liệt, bài ca của họ còn chưa phải là của trái tim, nụ
cười của họ chỉ là nụ cười tô vẽ trên môi, không thể giúp được cho người khác
là đích thực và chân thành. Những người là kẻ đạo đức giả, kẻ giả vờ, không thể
giúp được cho người lương thiện.
Những
người còn chưa là bản thân họ, người chẳng biết gì về bản thân mình, chẳng có ý
tưởng nào về tính cá nhân của họ - những người vẫn bị mất hút trong cá tính của
họ, cái là giả và do xã hội tạo ra - không thể giúp được bất kì ai khác đạt tới
tính cá nhân. Cho dù với mọi ý định tốt, điều đó đơn giản là không thể được.
Nếu
ngọn lửa cuộc sống của bạn không cháy, làm sao bạn có thể làm cho những ngọn
đèn chưa thắp của người khác bắt lửa được? Bạn phải là ngọn lửa đã; chỉ thế thì
bạn mới có thể đặt người khác vào lửa được. Bạn phải mang tính nổi dậy, thế thì
bạn có thể lan toả sự nổi dậy khắp xung quanh bạn. Nếu bạn đang trong ngọn lửa,
bắt lửa, bạn có thể tạo ra đám lửa hoang vượt ra xa bên ngoài tầm nhìn của bạn.
Nhưng trước hết bạn phải là ngọn lửa.
Người
mù dẫn người mù khác... nhà huyền môn Kabir nói cả hai đều rơi xuống giếng.
Lời
nguyên bản của ông ấy là: Andha andham thelia dono koop padant: "Người mù
dẫn người mù, và cả hai rơi xuống giếng."
Bạn
phải có mắt để dẫn người mù tới bác sĩ điều trị - không có cách nào khác. Bạn
chỉ có thể chia sẻ với người khác cái bạn có. Nếu bạn khổ, bạn sẽ chia sẻ nỗi
khổ của mình. Và khi hai người khổ ở cùng nhau, nỗi khổ không chỉ là gấp đôi
lên, nó được nhân lên nhiều lần. Cùng điều đó cũng đúng cho phúc lạc của bạn,
cùng điều đó đúng cho tính nổi dậy của bạn, cùng điều đó đúng về tất cả các
kinh nghiệm.
Bất
kì điều gì bạn muốn thế giới phải là, bạn sẽ phải là mô hình trước hết. Bạn phải
trải qua thử lửa để chứng minh triết lí của bạn về cuộc sống bằng tấm gương của
bạn. Bạn không thể chỉ cứ đi tranh cãi về nó. Lập luận và biện minh sẽ không
ích gì; chỉ kinh nghiệm của bạn mới có thể cho người khác hương vị của tình
yêu, của thiền, của im lặng, của tính tôn giáo.
Trước
khi bạn kinh nghiệm, đừng bao giờ thử giúp bất kì ai - bởi vì bạn đơn giản sẽ
làm lộn xộn người khác nhiều hơn. Họ đã trong đống lộn xộn rồi. Hàng thế kỉ kế
thừa đã từng làm mọi người lộn xộn. Không giúp đỡ sẽ là điều rất tốt của bạn, bởi
vì điều đó sẽ là nguy hiểm; sự giúp đỡ của bạn sẽ rất rủi ro cho người khác.
Trước
hết, đi con đường, biết hoàn toàn rõ nó dẫn tới đâu - chỉ thế thì bạn mới có thể
cầm tay người khác và đưa họ vào con đường đó.
Trong
thế giới này rất khó trao đổi. Bạn phải học cách trao đổi kinh nghiệm của mình
để cho điều đạt tới người khác đích xác là điều bạn muốn nói; bằng không bạn có
thể nghĩ về chia sẻ nước cam lồ và nó có thể biến thành thuốc độc trong kiếp sống
của họ. Họ đã bị đầu độc đủ rồi!
Tốt
hơn cả trước hết lau sạch bản thân bạn, làm cho mắt bạn trong suốt hơn để cho bạn
có thể thấy rõ hơn. Có lẽ - mà thế nữa, cũng chỉ có lẽ thôi - bạn có thể có khả
năng giúp đỡ người khác. Ham muốn là tốt, nhưng điều tốt không xảy ra chỉ từ
ham muốn tốt.
Câu
ngạn ngữ cổ là: con đường tới địa ngục được lát bằng ý định tốt. Có cả triệu
người đang giúp đỡ với ý định tốt, khuyên bảo người khác - thậm chí không bận
tâm về sự kiện đơn giản là họ không tuân theo lời khuyên của riêng họ. Nhưng niềm
vui của việc khuyên bảo là nhiều thế... ai bận tâm liệu mình có theo lời khuyên
riêng của mình hay không?
Niềm
vui khuyên bảo người khác là niềm vui bản ngã, rất tinh vi. Người bạn đang cho
lời khuyên trở thành người dốt nát; bạn trở thành người thông thái. Lời khuyên
là điều duy nhất trên thế giới mà mọi người cho và không ai nhận; và điều tốt
là không ai nhận nó bởi vì nó được cho bởi những người chẳng biết gì - mặc dầu
không có ý định xấu nào đằng sau nó.
Hãy
nhớ, trong chính bản chất của mọi sự, nếu bạn muốn thay đổi thế giới bạn phải
thay đổi bản thân mình trước nhất. Cuộc cách mạng phải tới từ bạn trước nhất.
Chỉ thế thì bạn mới có thể toả nó vào tim người khác. Trước hết điệu vũ phải xảy
ra cho bạn, và thế rồi bạn sẽ thấy phép màu - người khác cũng đã bắt đầu nhảy
múa nữa.
Điệu
vũ mang tính lây lan; tình yêu cũng thế, lòng biết ơn cũng thế, tính tôn giáo
cũng thế, tính nổi dậy cũng thế - chúng tất cả đều mang tính lây lan. Nhưng trước
hết bạn phải có ngọn lửa mà bạn muốn thấy trong mắt người khác.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment