Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 12)
Chương 6. Cuộc
sống, tình yêu, tiếng cười
Câu
hỏi thứ nhất:
Thưa
Thầy kính yêu,
Ramakrishna
ở trong thân thể qua việc biểu lộ mối quan tâm tới thức ăn. Bây giờ thầy nói
cho tôi sự thực đi - có phải chuyện đùa giữ thầy ở đây không?
Anand
Masta, vâng, theo một cách nào đó điều đó là đúng. Tôn giáo trong hàng thế kỉ
đã thiếu nhiều thứ. Một trong những điều quan trọng nhất của tất cả chúng là tiếng
cười; tôn giáo đã từng quá nghiêm chỉnh. Tính nghiêm chỉnh là một loại bệnh tật:
nó là ung thư của linh hồn. Nó rất huỷ diệt, nó là tự tử. Do đó, nếu bạn không
thấy tôn giáo nở hoa trên trái đất - mặc dầu có ba trăm tôn giáo, hàng triệu
nhà thờ, đền chùa, giáo đường, dầu vậy thế gian vẫn cứ thiếu tâm thức tôn giáo
- lí do đơn giản là ở chỗ nghiêm chỉnh đã giết chết tôn giáo.
Nghiêm
chỉnh có xu hướng trở thành buồn bã. Bạn không thể nghiêm chỉnh mà không buồn;
chúng là hai mặt của cùng một đồng tiền. Và bạn có thể nghiêm chỉnh và buồn chỉ
nếu bạn đã bỏ lỡ gốc rễ của mình trong cuộc sống và sự tồn tại. Chỉ người bệnh
hoạn mới nghiêm chỉnh; người mạnh khoẻ, người toàn thể sẽ không bao giờ nghiêm
chỉnh, không thể nghiêm chỉnh được.
Chính
một trong những xui xẻo không may nhất trong lịch sử nhân loại là tôn giáo đã
trở nên được liên kết với nghiêm chỉnh. Liên kết đó phải bị phá huỷ, phá huỷ một
cách không thương tiếc. Tôn giáo phải được tự do khỏi cầm tù của nghiêm chỉnh.
Chỉ thế thì nó mới mạnh khoẻ, chỉ thế thì nó mới có khả năng ca hát và nhảy múa
và hân hoan. Tôn giáo nghiêm chỉnh bao giờ cũng được bắt rễ trong ý tưởng rằng
có cái gì đó sai trong cuộc sống, cái gì đó về căn bản sai trong cuộc sống, cứ
dường như cuộc sống là sự trừng phạt.
Cuộc
sống là món quà của Thượng đế, không phải là trừng phạt. Và không có gì sai
trong cuộc sống. Nếu cái gì đó sai nó phải ở trong bạn. Bạn không biết nghệ thuật
sống, bạn không có khả năng đi vào chiều sâu và vào bí ẩn của cuộc sống. Bạn phải
là kẻ hèn nhát; do đó bạn níu bám vào bờ này, vào cái đã biết, vào cái quen thuộc.
Và cuộc sống bao giờ cũng đi vào cái không biết. Cuộc sống là cuộc phiêu lưu và
bạn là kẻ hèn nhát, do đó bạn nhanh chóng đi theo đoàn toán. Cuộc sống đi theo
cách thức phiêu lưu còn bạn níu bám vào an ninh của mình. Níu bám vào an ninh của
mình bạn trở thành chết, và khi bạn trở thành chết, cuộc sống dường như là điều
lê lết, đờ đẫn. Thực tế, bạn đã mất tiếp xúc với cuộc sống.
Cũng
dường như nếu bạn nhổ một bụi hồng ra khỏi đất - chẳng mấy chốc nó sẽ bắt đầu
chết, nó sẽ mất mầu xanh, hoa hồng của nó sẽ héo đi. Không cái gì sai với bụi hồng,
không cái gì sai với đất, chỉ mỗi việc bạn đã ngắt chúng ra. Bụi hồng cần chất
nuôi dưỡng, thế thì nó có thể nở hoa thành hàng nghìn bông hoa, nó có thể có mọi
mầu xanh của thế giới và mọi mầu đỏ và mọi mầu vàng. Con người cũng là bụi hồng.
Con người cần mảnh đất riêng của mình, con người cần rễ trong sự tồn tại.
Khi
bạn được sinh ra, bạn được sinh chỉ với tiềm năng tồn tại, sống sót, không với
nghệ thuật làm cho cuộc sống thành vui vẻ, phúc lạc, lễ hội. Nghệ thuật đó phải
được học. Với tôi, tôn giáo là chính nghệ thuật đó, nghệ thuật tối thượng: nghệ
thuật biến đổi cái thấp hơn thành cái cao hơn. Tôn giáo với tôi là giả kim thuật.
Nó là quá trình biến đổi tiềm năng thành thực tại. Con người đã sống ở mức tối
thiểu; do đó con người trông đờ đẫn thế. Con người có thể sống ở mức tối đa và
thế thì sẽ có chói sáng lớn lao và toả sáng lớn lao và thế thì sẽ có việc nở
hoa lớn lao.
Tiếng
cười quí giá như lời cầu nguyện hay thậm chí còn quí giá hơn lời cầu nguyện, bởi
vì người không thể cười được thì cũng không thể cầu nguyện được. Lời cầu nguyện
không tới từ trái tim vui vẻ là đã chết rồi. Nó không thể đạt tới Thượng đế được,
nó không thể rời bỏ được đất, nó không có cánh. Nó giống như tảng đá: nó sẽ rơi
lại vào đất, nó không thể bay trong bầu trời được.
Tôn
giáo đã sống mà không có tiếng cười, đó là lí do tại sao tôn giáo đã là cái
xác. Và bạn đang tôn thờ những cái xác trong nhà thờ của mình và trong đền chùa
của mình, bạn đã trở thành người tôn thờ cái chết. Thay vì tôn thờ cuộc sống bạn
đã tôn thờ cái chết.
Cách
tiếp cận của tôi là hoàn toàn khác - tôi đem tới cho bạn tầm nhìn mới. Tôn giáo
chống lại tiếng cười, chống lại tình yêu, chống lại hân hoan, chống lại lễ hội.
Người tôn giáo, cái gọi là người tôn giáo, kết án mọi thứ của thế giới này; người
đó sống bằng cả nghìn lẻ một kết án. Người đó sống trong sợ hãi, trong run rẩy.
Người đó không sống, người đó chỉ sống dật dờ, vô vị.
Cái
gọi là thánh nhân và mahatma của bạn không phải là người thực, họ không có can
đảm để là thực, họ là rởm. Nhưng bạn đã tôn thờ họ lâu thế, và bạn vẫn cứ tôn
thờ họ. Và lí do bạn tôn thờ họ là vì họ chết thế, bởi vì họ nghiêm chỉnh thế,
bởi vì họ xấu thế, bởi vì toàn thể cách tiếp cận của họ tới cuộc sống là phủ định
thế. Họ là phản cuộc sống, phản tình yêu, phản tiếng cười - làm sao họ có thể
vì Thượng đế được? Chỉ qua tình yêu và tiếng cười và vui vẻ vô cùng trong cuộc
sống mà bạn bắt đầu cảm thấy sự hiện diện của cái gì đó ở cõi bên kia.
Khi
cuộc sống trở thành cuộc phiêu lưu, điệu vũ của cực lạc, chỉ thế thì bạn mới đi
ra bên ngoài giới hạn của thân thể và tâm trí và soải cánh lên cao tới vô hạn.
Vâng,
Masta, bạn có thể nói tôi sống theo tiếng cười của bạn. Tôi hân hoan thấy bạn
nhảy múa, hát và cười. Tôi hân hoan thấy bạn trong tình yêu sâu sắc.
Tôi
hân hoan thấy bạn vứt bỏ rác rưởi của nhiều thế kỉ, cái mục nát, những mê tín
ngu xuẩn của hàng thế kỉ. Tôi hân hoan thấy bạn thoái ra khỏi cái cũ, trở thành
cái mới được sinh ra.
Tất
cả các tôn giáo đều được sinh ra từ hàng nghìn năm trước; mọi thứ đã thay đổi.
Các tôn giáo đó không khớp chút nào nữa, chúng không liên quan, hoàn cảnh của
chúng đã biến mất. Nhưng chúng cứ ngồi trên đầu bạn, nặng như núi, và chúng
không cho phép bạn di chuyển. Thực tế, các tôn giáo càng cũ, bạn nghĩ chúng
càng quí giá. Nó không phải vậy: tôn giáo càng cũ, nó càng không liên quan.
Tôn
giáo phải mới như bản thân cuộc sống. Tôn giáo phải mới mọi ngày, từng khoảnh
khắc. Và đó là cách người tôn giáo sống: người đó cứ chết đi mọi khoảnh khắc
cho quá khứ, người đó được sinh ra mới mọi khoảnh khắc. Người đó đi cùng cuộc sống.
Người đó không có níu bám vào Veda và không níu bám vào Kinh Thánh và không níu
bám vào Koran. Người đó có thể đọc chúng như văn học hay, nhưng người đó không
níu bám lấy chúng. Những người níu bám lấy chúng là ngu xuẩn bởi vì cái gì đó
có thể có liên quan với hai nghìn năm trước, nhưng nó không còn có nghĩa nữa.
Và bạn biết điều đó hoàn toàn rõ, nhưng bạn không có đủ dũng cảm để thoát ra khỏi
khuôn mẫu cũ.
Tất
cả những quyền lợi được đầu tư đều chống lại việc bạn thoát ra khỏi hình mẫu
cũ. Tất cả các quyền lợi được đầu tư đều muốn bạn vẫn còn được cam kết với quá
khứ bởi vì thế thì bạn có thể bị khai thác dễ dàng hơn. Nếu bạn không cam kết với
quá khứ các tu sĩ sẽ biến mất, bởi vì họ đại diện cho quá khứ. Ai sẽ chú ý tới
giáo hoàng hay tới shankaracharya? Họ sẽ trở thành trò cười! Thực tế họ buồn cười,
hoàn toàn lố bịch. Mọi ý tưởng của họ đều lạc hậu tới mức bạn cứ phải tha thứ
cho họ chỉ bởi vì việc nói họ lạc hậu có phần mạo hiểm. Nó là mạo hiểm bởi vì bạn
có thể đánh mất cái gì đó trong kinh doanh của bạn, trong đầu tư của bạn. Bạn
có thể bắt đầu rời khỏi xã hội. Bạn sợ việc là cá nhân, bạn muốn là một phần của
đám đông.
Và
toàn thể mục đích của tôn giáo là làm cho bạn thành cá nhân. Tôn giáo đánh mất
mọi nghĩa khi nó bắt đầu làm bạn, buộc bạn, thực tế trở thành một phần của đám
đông. Người Ki tô giáo, người Hindu giáo, người Mô ha mét giáo, Phật tử - đây
là những đám đông. Bạn đã không chọn là người Ki tô giáo; ngẫu nhiên mà bạn được
sinh ra là người Ki tô giáo hay người Do Thái hay người Hindu. Làm sao tôn giáo
có thể ngẫu nhiên được? Một hiện tượng quan trọng thế được quyết định bởi ngẫu
nhiên của việc sinh sao? Bạn phải tỉnh táo có ý thức để chọn con đường của mình
tới Thượng đế. Bạn đã không chọn con đường của mình, bạn thậm chí đã không chọn
Thượng đế. Bạn đã bị ép buộc chọn lựa, và bạn đã cho phép tất cả những điều này
xảy ra. Nó là tù túng! Việc là người Ki tô giáo của bạn là tù túng.
Những
người tụ tập quanh Christ đều là người Ki tô giáo thực, chỉ những người Ki tô
giáo, bởi vì họ đã chọn. Họ đã đi ngược lại đám đông, họ đã mạo hiểm cuộc sống
của mình, họ đã đi vào nguy hiểm. Họ được sinh ra là người Do Thái. Họ chắc sẽ
thoải mái hơn, họ chắc đã sống thuận tiện hơn nếu họ không theo Jesus. Theo
Jesus là nguy hiểm. Bản thân Jesus đã chứng tỏ là nguy hiểm, ông ấy đã bị đóng
đinh.
Các
đệ tử của ông ấy đều thành nạn nhân theo mọi cách có thể. Những người đó là người
thực, người đích thực. Là người Ki tô giáo bây giờ nghĩa là không là cái gì.
Những
người đã tụ tập quanh Phật Gautama đều là các Phật tử thực. Họ là người tôn
giáo, bởi vì đi ngược lại toàn thể đám đông người Hindu, đi ngược lại toàn thể
hình mẫu của xã hội và đi theo một người rất nổi dậy, ở cùng người đó, là chấp
nhận cuộc sống không an ninh. Họ là những người tìm kiếm chính cống, đích thực.
Nhưng người được sinh ra là Phật tử đã không mạo hiểm cái gì; đó chỉ là trùng hợp
ngẫu nhiên mà người đó được sinh ra là Phật tử.
Nếu
bạn đã được người Mô ha mét giáo nhận làm con khi bạn còn là đứa trẻ nhỏ, bạn sẽ
là người Mô ha mét giáo; nếu bạn đã được người Do Thái nhận làm con bạn sẽ là
người Do Thái. Và bạn sẽ không bao giờ biết mình là ai bởi việc sinh của bạn, bởi
vì không ai được sinh ra là người Ki tô giáo hay là Phật tử hay là người Hindu
- mọi người được sinh ra đều tự do. Thượng đế cho bạn tự do chọn lựa.
Nhưng
xã hội không muốn bạn tự do. Quốc gia cũng không muốn mà nhà thờ, mà các quyền
lợi được đầu tư cũng không muốn bạn được tự do. Họ muốn làm què quặt bạn và làm
tê liệt bạn, họ muốn phá huỷ thông minh của bạn. Họ không muốn bạn rất hạnh
phúc nữa bởi vì người hạnh phúc có thể là nguy hiểm. Người khổ là tốt, người khổ
bao giờ cũng là kiểm soát được, người khổ bao giờ cũng sẵn sàng trở thành nô lệ.
Họ khổ thế, họ bao giờ cũng tìm kiếm ai đó có thể cho họ sự ủng hộ, người có thể
làm cho cuộc sống của họ dễ dàng hơn một chút. Người hạnh phúc trở nên độc lập;
người đó càng hạnh phúc, càng độc lập hơn.
Một
Jesus hay một Phật hay một Krishna hay một Khổng Tử, đây là những người phúc lạc
nhất mà thế gian đã từng biết tới. Họ là người hoàn toàn độc lập. Họ không bận
tâm chút nào tới điều người khác nói; họ không bận tâm về ý kiến của mọi người
bởi lẽ đơn giản là họ không phụ thuộc vào bất kì ai khác. Phúc lạc của họ là
bên trong.
Xã
hội không muốn bạn thực sự phúc lạc. Nó muốn bạn buồn và ốm yếu; nó muốn bạn bệnh
hoạn, thần kinh. Chỉ xã hội thần kinh mới có thể bị chi phối bởi tu sĩ và chính
khách. Chỉ người đã mất mọi thông minh mới có thể bị dẫn đi bởi những kẻ ngốc
như Adolf Hitler và Benito Mussolini. Những người có thông minh không thể bị
lãnh đạo bởi những người như vậy. Những người này là không lành mạnh! Trong một
thế giới tốt hơn, sẽ không có khả năng nào của các Adolf Hitlers. Khoảnh khắc
có ai đó giống như thế người đó sẽ bị đưa vào nhà thương điên: người đó phải được
điều trị, người đó điên. Nhưng ngay bây giờ những người điên này đã trở nên rất
có ảnh hưởng. Chính cái điên khùng của họ làm họ thành mạnh. Họ điên tới mức những
người không điên thế bắt đầu theo họ. Họ có vẻ như người lãnh đạo.
Và
mọi người khác nhau chỉ ở mức độ. Ai đó điên hơn bạn và bạn có chút ít kém điên
hơn người đó; tất nhiên, người điên hơn bạn sẽ là người lãnh đạo của bạn. Người
đó sẽ bướng bỉnh hơn, giáo điều hơn, người đó sẽ có vẻ quyết tâm hơn, người đó
sẽ dường như có nhiều sức mạnh ý chí hơn, người đó sẽ có ảnh hưởng thôi miên
nào đó, nhưng điều đó là có thể chỉ nếu bạn đã đánh mất tất cả thông minh của
mình.
Nỗ
lực của tôi ở đây là để cho trao lại cho bạn cái thực sự là của bạn. Tôi không
muốn bạn trở thành một phần của bất kì tôn giáo nào. Tôi đơn giản muốn bạn có
tính tôn giáo - không người Ki tô giáo, không người Hindu, không người Mô ha
mét giáo - chỉ tính tôn giáo. Điều đó là đủ! Không cần chọn học thuyết đặc biệt.
Tôn giáo chẳng liên quan gì tới học thuyết, nó có tính tồn tại nhiều hơn.
Và
chừng nào bạn còn chưa yêu cuộc sống bạn sẽ không có khả năng yêu Thượng đế. Nếu
ngài là đấng sáng tạo bạn phải yêu sự sáng tạo của ngài để yêu ngài. Ghét sự
sáng tạo của ngài và bày tỏ tình yêu với đấng sáng tạo là ngớ ngẩn. Kết án sự
sáng tạo và ca ngợi đấng sáng tạo là hoàn toàn ngu xuẩn, phi logic, không thông
minh. Nếu bạn yêu âm nhạc, chỉ thế thì bạn mới yêu nhạc sĩ, hay ngược lại. Và sự
tồn tại này đẹp thế!
Ngoại
trừ trong con người, bạn sẽ không tìm thấy nỗi buồn ở bất kì đâu. Cây không buồn
và con vật không buồn và các vì sao không buồn, ngay cả tảng đá cũng không buồn,
chỉ mỗi con người - bởi vì chỉ con người mới bị thao túng, khai thác, bị làm
sao lãng khỏi trung tâm của mình.
Vâng,
Masta, khi tôi thấy bạn cười, yêu, hân hoan, nhảy múa, ca hát, tôi cảm thấy
thích nấn ná thêm chút nữa trong thân thể vì bạn.
Tôi
đã cho bạn cái tên Anand Masta. Anand nghĩa là phúc lạc và Masta nghĩa là điên
- phúc lạc một cách điên khùng, hoàn toàn say trong phúc lạc. Và rất ít
sannyasins hoàn thành sâu sắc như vậy theo cái tên của họ như bạn đang làm. Tôi
tuyệt đối hạnh phúc với bạn, mọi phúc lành của tôi dành cho bạn. Ngày một say
sưa hơn đi!
Thượng
đế là không xa xôi. Như khi bạn đánh mất bản thân mình trong tình yêu, ngài ở gần
hơn bao giờ hết. Khi bạn đánh mất bản thân mình trong điệu vũ, khi bạn bỏ mặc bản
thân mình trong điệu vũ, khi bản ngã biến mất trong điệu vũ của bạn, ngài chính
là đối tác của bạn trong điệu vũ - không ai khác ngoài ngài. Đối tác là bất kì
ai, ngài là đối tác. Khi trái tim bạn đập rộn ràng với vui vẻ và cực lạc trong
việc hát, ngài là trong trái tim bạn, ở chính cốt lõi của bản thể bạn. Và khi bạn
cười, nếu tiếng cười là toàn bộ, nếu mọi thớ thịt của con người bạn đều cười...
Đó
là lí do tại sao tôi thích chuyện cười. Chuyện cười rất tôn giáo, rất tâm linh!
Mọi chuyện cười đều tâm linh bởi vì chúng đột nhiên làm lẩy cò một quá trình
trong bạn và bạn quên tất cả nghiêm chỉnh của mình. Trong một khoảnh khắc bạn lại
là đứa trẻ hồn nhiên, lại đầy ngạc nhiên và kính nể. Và tiếng cười tràn ngập bạn,
bạn bị nhận chìm trong tiếng cười. Bản ngã không được tìm thấy khi bạn ở sâu
trong tiếng cười. Và bất kì khi nào bản ngã biến mất, Thượng đế hiện hữu.
Nhớ
lấy đó là một trong những luật nền tảng nhất: bất kì khi nào cái 'tôi' vắng
bóng, Thượng đế hiện diện - chúng không thể hiện diện cùng nhau. Mối quan hệ giữa
bản ngã và Thượng đế cũng giống như mối quan hệ giữa bóng tối và ánh sáng. Nếu
ánh sáng hiện diện, bóng tối không thể có đó được, bởi vì bóng tối không là gì
ngoài việc thiếu vắng ánh sáng. Làm sao có thể có hiện diện và vắng bóng đồng
thời được? Nếu bóng tối có đó thế thì ánh sáng không thể có đó.
Có
một chuyện ngụ ngôn cổ đại:
Sau
nhiều, nhiều triệu năm, Nữ thần Bóng tối tới Thượng đế và nói với ngài,
"Thế này thì quá thể! Tôi đã kiên nhẫn đủ rồi, nhưng chẳng có lí do chút
nào mà thần Mặt trời của ngài cứ hành hạ tôi, săn đuổi tôi mọi sáng. Tôi thậm
chí đã không được nghỉ ngơi và ông ta quay lại và cuộc săn đuổi tiếp diễn. Và
tôi phải chạy còn ông ấy cứ đuổi theo sau tôi. Bây giờ điều đó thành mệt mỏi.
Tôi đã không làm cái gì sai với Mặt trời này. Sao ông ấy theo tôi nhiều thế?
Sao ông ấy mang nhiều thù nghịch với tôi thế?"
Thượng
đế cũng nghĩ, "Điều này là không công bằng!" Và ngài triệu Mặt trời tới.
Mặt trời tới và nói, "Tôi không biết ngài đang nói về gì. Ngài có điên hay
cái gì đó không? Nữ thần Bóng tối nào? Tôi chưa bao giờ bắt gặp thần Bóng tối
nào cả. Tôi chưa bao giờ thấy nữ thần đó, tôi chưa bao giờ gặp bà ấy, cho nên tất
nhiên, tại sao tôi phải săn đuổi thần Bóng tối của ngài? Tôi thậm chí không biết
bà ấy! Bà ấy ở đâu? Ngài đem bà ấy ra trước tôi đi! Và chừng nào ngài còn chưa
đem bà ấy ra trước tôi, làm sao tôi có thể trả lời được? Cả hai bên phải hiện
diện trước triều đình chứ. Đầu tiên tôi phải thấy thần Bóng tối này là ai, người
đã phàn nàn chống lại tôi và người mà tôi thậm chí không quen thuộc. Cả triệu
năm nay kể từ khi ngài làm ra tôi, tôi chưa bao giờ thấy bà ấy, tôi chưa bao giờ
gặp bà ấy. Tôi thậm chí không biết chỗ ở của bà ấy."
Và
Thượng đế nói, "Điều đó là đúng. Ta sẽ triệu bà ấy."
Và
kể từ đó, hàng triệu năm đã trôi qua và Thượng đế đã cố gắng. Bạn đã nghe nói rằng
Thượng đế là đấng toàn quyền - ngài không phải vậy, bởi vì ngài chưa có khả
năng triệu cả hai tới cùng nhau. Vâng, đôi khi Bóng tối tới và phàn nàn và đôi
khi Mặt trời tới và nói, "Điều này là không công bằng - để chúng tôi cả
hai cùng hiện diện." Nhưng ngay cả Thượng đế cũng không có khả năng làm
cho điều đó xảy ra. Cho nên điều đó cứ treo đấy, nó giống như trong tủ hồ sơ. Một
ngày nào đó, nhìn vào trong tủ hồ sơ tôi bắt gặp nó, và tôi nghĩ nó sẽ còn lại
mãi mãi trong tủ hồ sơ.
Bóng
tối và ánh sáng không thể đồng thời hiện hữu. Bản ngã chỉ là bóng tối; thiếu vắng
tâm thức là bản ngã. Khi bạn trở nên có ý thức, bản ngã biến mất. Khi tâm thức
là toàn bộ, bản ngã không được tìm thấy chút nào. Và tính toàn bộ của tâm thức
là cái tên khác cho kinh nghiệm về Thượng đế.
Thượng
đế không phải là người, để tôi nhắc bạn lặp đi lặp lại - Thượng đế chỉ là kinh
nghiệm về nhận biết tuyệt đối, về cực lại tối thượng. Do đó tôi nói cười sâu,
yêu sâu, sống sâu. Mạo hiểm mọi thứ vì tình yêu, tiếng cười, cuộc sống. Để cuộc
sống của bạn là cuộc thám hiểu lớn và bao giờ cũng đi vào trong cái không biết
và cái không thể biết.
Không
ai khác đã dùng chuyện cười trên con đường tâm linh; do đó đôi khi mọi người bị
choáng. Khi họ lần đầu tiên lắng nghe tôi, một cách tự nhiên họ bị choáng bởi
vì họ muốn nghe cái gì đó rất nghiêm chỉnh - cứ dường như họ đã không đủ nghiêm
chỉnh! Họ muốn nghe cái gì đó bí truyền, cái gì đó vô nghĩa, cái gì đó không có
nghĩa với họ; thế thì họ nghĩ phải có nghĩa lớn lao trong nó. Khi cái gì đó là
không thể hiểu thấu được với họ, họ cho đây là triết học vĩ đại! Bất kì khi nào
họ bắt gặp cái gì đó được viết theo cách nói ngu xuẩn, bí truyền, huyền bí, tâm
linh, họ đều trở nên quan tâm nhiều lắm. Họ nghĩ họ sắp tìm ra kho báu nào đó
trong nó.
Kho
báu không bị che giấu trong những lời đao to búa lớn, kho báu bị giấu trong bạn.
Và nó phải được khám phá ra, không qua những lời đao to búa lớn, nó được khám
phá ra qua vô lời, nó được khám phá ra qua im lặng.
Và
bạn không cảm thấy sau tiếng cười sâu rằng một im lặng bất thần tới với bạn
trong việc thức tỉnh của nó sao? - im lặng sau cơn bão. Trong một khoảnh khắc cứ
dường như tâm trí dừng vận hành... bạn hoàn toàn thảnh thơi, trong nghỉ ngơi
sâu sắc.
Đó
là những khoảnh khắc, Masta này, khi bạn bắt đầu cảm thấy sự hiện diện của Thượng
đế. Đó là những thoáng nhìn đầu tiên rằng Thượng đế có. Không có bằng chứng
khác.
Do
đó công xã của tôi sẽ vẫn còn là cú sốc cho người truyền thống. Họ đã thấy nhiều
công xã tâm linh, nhưng chúng tất cả đều nghiêm chỉnh. Jesus sẽ hiểu điều tôi
đang nói, nhưng không giáo hoàng nào của Vatican hiểu được, bởi vì những kẻ ngu
này cứ nói rằng Jesus chưa bao giờ cười. Và tôi bảo bạn, theo thẩm quyền riêng
của tôi, rằng ông ấy phải đã là một trong những người hay cười nhất. Ai khác có
thể cười đẹp thế như Jesus? Ai khác có quyền này? Ông ấy không phải là loại
thánh nhân chết; ông ấy sống, và sống rất gần với đất. Ông ấy sống với đủ mọi
loại người thường - với người say và đánh bạc và người thu thuế và gái mãi dâm
- và ông ấy thích ăn uống.
Những
kẻ rởm tâm linh Ấn Độ rất chống lại uống rượu. Đó là lí do tại sao họ không thể
tin được rằng Jesus chứng ngộ. Nhiều sư Jaina đã hỏi tôi, "Tại sao thầy
nói rằng Jesus chứng ngộ, như Phật và Mahavira chứng ngộ? Ông ấy thường uống rượu
mà!" Chẳng có gì sai trong điều đó, người ta chỉ phải học nghệ thuật uống
rượu. Người ta không nên uống quá nhiều; phương tiện vàng phải được tuân theo.
Không ai đã bao giờ nghe nói rằng Jesus nằm trên phố! Ông ấy phải đã biết uống
bao nhiêu và khi nào thì uống và khi nào thì không uống.
Và
hơn nữa, rượu tuyệt đối là chay; còn chay hơn cả sữa mà sư Hindu, Jaina và Phật
giáo nghĩ là thức ăn thuần khiết nhất. Đó là thức ăn động vật! Nó gần với thức
ăn không chay hơn là thức ăn chay. Nó là một phần của thân thể con người hay
thân thể con vật. Rượu chẳng có gì sai trong nó. Và nếu người ta ngu người ta
có thể uống quá nhiều nước và có thể bị lâm vào rắc rối. Cho nên vấn đề không
phải là uống rượu.
Và
cái gì sai với tận hưởng việc ăn? Ông ấy phải đã tận hưởng việc ăn bởi vì chúng
ta có nhiều tài liệu nói rằng mọi đêm cùng các đệ tử đám tụ tập thường liên tục
muộn về đêm, ăn, uống... Và bạn có nghĩ ông ấy ăn và uống và họ tất cả đều ăn
và uống và mọi người ngồi nghiêm chỉnh và u sầu và như thánh nhân không? Đây có
phải là cách uống và ăn và tận hưởng nó không? Họ phải đã kể chuyện cười và họ
phải đã tán gẫu và họ phải đã nói như con người.
Ông
ấy rất người theo nghĩa đó, còn người hơn Phật và Mahavira nhiều. Những người
này trừu tượng hơn, nhiều tính trên trời và ít tính trên đất. Ông ấy rất trần tục.
Ông ấy thường ở trong nhà của gái mãi dâm, Mary Magdalene. Bây giờ, giáo hoàng
Vatican của bạn sẽ không có can đảm chừng nấy đâu! Cho dù ông ấy là người
Polack, can đảm đó tôi nghĩ ông ấy cũng chẳng có!
Nhưng
khi mọi người tới đây, những người nghĩ bản thân mình là tâm linh, họ tới với ý
tưởng của họ, định kiến của họ - rằng phải không có tiếng cười, không nhảy múa,
không ca hát. Và khi họ thấy các sannyasin ôm ghì, thế thì quá lắm - cứ dường
như cái gì đó sai trong việc ôm ghì! Khi họ thấy mọi người cầm tay nhau với
tình yêu sâu sắc họ choáng. Người tâm linh phải rất phản cuộc sống, hoàn toàn
phủ định cuộc sống; họ phải không khẳng định cuộc sống theo bất kì cách nào. Và
toàn thể nỗ lực của tôi ở đây là để khẳng định cuộc sống theo mọi cách có thể.
Masta,
vài chuyện cười cho bạn:
Có
một bé gái bắt gặp từ 'căn cơ' và hỏi mẹ nó điều đó nghĩa là gì. Nói được bảo
điều đó nghĩa là "save*-tiết kiệm." Hôm sau đứa trẻ được yêu cầu viết
một câu chuyện ở trường, và nó nộp bài như sau:
"Ngày
xưa một công chúa bị lạc trong rừng và khi màn đêm buông xuống cô trở nên sợ
hãi. Cô bắt đầu chạy, kêu lên, 'Căn cơ tôi với! Căn cơ tôi với!'
"Một
hoàng tử đi qua nghe thấy tiếng kêu cứu và chạy tới cô ấy để cứu. Anh ta căn cơ
cô ấy và họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau."
"Này,
Giulio, cậu kiếm đâu ra mắt đen thế?"
"À,
tớ ở nhà của cô gái của tớ," người yêu trẻ giải thích, "và chúng tớ
nhảy-a múa cùng nhau thực-a chặt-a thì bố cô ấy bước-a vào!"
"Thế
rồi sao?"
"Thế
rồi," người Italy nói, "ông-a già đó điếc-a.
Ông
ấy không-a nghe thấy âm nhạc-a!"
Một
anh chàng cao bồi Texas đi xuống phố Tijuana. Đột nhiên cậu thanh niên Pablo bước
tới anh ta và kéo mạnh tay áo anh ta.
"Này,
thưa ông," cậu bé nói, "ông có muốn làm tình với chị tôi không?"
"Podnah,"
người Texan nói, "A thậm chí không uống nước ở đây!"
Câu
hỏi thứ hai:
Thưa
Thầy kính yêu,
Thầy
đã nói rằng với vị Phật tự do là cao nhất. Nhưng "Pháp" của ông ấy
nghĩa là "luật," điều ngăn cản tự do. Làm sao tự do và luật đi cùng
nhau được? Xin thầy bình luận.
Anand
Maitreya, tự do đối với Phật Gautama là chính luật của cuộc sống. Do đó không
có mâu thuẫn. Bản thân cuộc sống được bắt rễ trong tự do. Chúng ta không phải
là máy, chúng ta không được lập trình sẵn. Chúng ta là tự do hoàn toàn - bây giờ
điều đó là tuỳ ở chúng ta làm gì từ nó. Mọi phương án đều mở, chúng ta có thể
chọn bất kì phương án nào, đó là chọn lựa của chúng ta. Chúng ta có thể trở
thành bất kì ai, đó là chọn lựa của chúng ta.
Cũng
giống như bạn tìm thấy tảng đá cẩm thạch - bây giờ mọi sự tuỳ bạn liệu bạn muốn
làm ra cái gì từ nó. Bạn có thể tạc ra một Christ, bạn cũng có thể tạc ra một
Judas. Tảng đá có sẵn toàn bộ cho bạn; bây giờ bạn phải quyết định, đó là quyết
định của bạn, bạn muốn làm ra cái gì từ nó.
Michelangelo
đi ngang qua một cửa hàng bán đá hoa. Ông ấy thấy một tảng đá hoa lớn bên ngoài
cửa hàng, ông ấy đã thấy nó nằm đó trong nhiều năm. Ông ấy hỏi người chủ cửa
hàng, "Có chuyện gì vậy? Ông có thể bán tảng đá đó được không?"
Người
này nói, "Tôi đã vứt bỏ ý tưởng dùng nó rồi. Tôi không thể bán nó được. Chẳng
ai sẵn sàng mua nó, nó vô dụng. Tôi đã vứt nó ra. Nhưng nếu ông quan tâm ông có
thể lấy nó, tôi cho đấy, để ít nhất tôi còn chỗ trống và tôi có thể để các tảng
đá khác ở đó."
Michelangelo
đem tảng đá về theo mình, và sau một năm ông ấy mời người chủ hiệu tới thăm.
Người chủ không thể nào tin được vào mắt mình; ông ta chưa bao giờ thấy một
Jesus đẹp thế. Ông ta nói, "Làm sao ông có thể làm được nó? Ông thực là
nhà ảo thuật! Tảng đá đó hoàn toàn vô dụng; không thợ điêu khắc nào sẵn sàng lấy
nó ngay cả được cho không."
Và
Michelangelo tương truyền đã nói, "Nó chẳng liên quan gì tới tôi cả. Khi
tôi đi ngang qua đó, Jesus đã gọi từ tảng đá đó nói, 'Ta bị cầm tù ở đây! Giúp
ta thoát ra khỏi tảng đá này đi!' và tôi chỉ bỏ đi những mảnh không cần thiết,
tôi đã giải phóng ông ấy."
Nhưng
một Michelangelo được cần tới để nghe thấy nó, để nghe Jesus bên trong tảng đá
đang gọi ông ấy tới giúp cho Jesus được tự do.
Tảng
đá chỉ là tảng đá; điều phụ thuộc vào bạn là bạn làm ra gì từ nó. Đó là điều những
người hiện sinh nói: rằng con người được sinh ra tuyệt đối tự do. Vào những
ngày cổ đại đó, các triết gia thường nghĩ rằng con người được sinh ra với tinh
hoa. Các nhà hiện sinh nói con người được sinh ra chỉ như một sự tồn tại, không
có tinh hoa nào. Con người phải tạo ra tinh hoa từ chọn lựa riêng của mình. Và
tôi hoàn toàn đồng ý với cách tiếp cận của các nhà hiện sinh.
Phật
là nhà hiện sinh đầu tiên của thế giới và còn thực sự hơn nhiều so với Martin
Heidegger, Jean-Paul Sartre, Jaspers và những người khác, bởi vì sau tất cả những
nhà hiện sinh này chỉ là các nhà tư tưởng - họ nghĩ về sự tồn tại. Phật thực sự
đã biến đổi bản thân mình. Ông ấy không nói về tinh hoa - ông ấy đã tạo ra nó,
ông ấy đã chỉ cho thế giới con người có thể làm ra được cái gì từ bản thân
mình.
Gurdjieff
thường nói rằng con người không được sinh ra có linh hồn. Nghĩa cũng là một
thôi. Điều đó có vẻ rất kì lạ khi bạn lần đầu tiên nghe nói rằng con người
không được sinh ra có linh hồn. Linh hồn phải được tạo ra, con người được sinh
ra trống rỗng. Và hàng triệu người chết đi chỉ như cái trống rỗng hổng hoác.
Linh hồn của họ chưa bao giờ được sinh ra bởi vì họ chưa bao giờ làm nỗ lực
nào. Ý tưởng cũ là ở chỗ mọi người được sinh ra đều có linh hồn; nó giải phóng
bạn khỏi trách nhiệm lớn lao về việc tạo ra bản thể riêng của bạn, về việc tạo
ra cái ta riêng của bạn. Khi không có trách nhiệm tạo ra, bạn cứ sống một cách
ngẫu nhiên, như mẩu gỗ trôi giạt.
Phật
nói tự do chính là luật của cuộc sống. Điều ông ấy ngụ ý bởi nó là ở chỗ không
có gì cao hơn tự do. Nhưng với từ 'luật', xin đừng hiểu nhầm ông ấy. Thực tế với
pháp (dhamma), từ 'luật' chỉ xấp xỉ đúng. Trong tiếng Anh không có đích xác từ
đúng cho dhamma. Trong tiếng Trung Quốc có từ Đạo ngụ ý đích xác dhamma. Từ gần
nhất trong tiếng Anh là logos (thần ngôn), nhưng từ đó đã không được dùng. Do
đó 'luật' được dùng, nhưng 'luật' có liên kết khác: luật thông thường của quốc
gia, của chính phủ, của xã hội. Cái đó không phải là nghĩa của Phật. Tất nhiên,
các luật này là ức chế; chúng ngăn cấm bạn, chúng cản trở bạn khỏi tự do.
Phật
đang nói tự do là luật thực duy nhất và bất kì cái gì cản trở tự do của bạn đều
chống lại luật của cuộc sống. Tự do đi. Mọi luật đó đều phải bị phá vỡ, phá hoại.
Bạn phải nắm cuộc sống của mình trong tay riêng của mình và bạn có trách nhiệm
cho nó. Không số mệnh nào chịu trách nhiệm, không định mệnh nào chịu trách nhiệm.
Bạn phải tạo ra bản thân mình bằng nỗ lực riêng của mình.
Bạn
chỉ là một tabula rasa*. Bạn có thể viết những bài thơ hay lên nó, những kiểu
chữ đẹp, bạn có thể làm những bức tranh đẹp lên nó; hay bạn có thể để nó như nó
vậy. Hay bạn có thể đơn giản ném mầu lên nó, vô nghĩa, theo cách không lành mạnh,
như đứa trẻ nhỏ. Bạn có thể phá huỷ toàn thể cái này. Và không có ai khác chịu
trách nhiệm ngoại trừ bạn; trách nhiệm toàn bộ là của bạn.
*
tabula rasa là tấm bảng trắng trơn, một thuật ngữ của nhận thức học chỉ ra mỗi
cá nhân được sinh ra không có nội dung tâm trí nào có sẵn, mọi tri thức của họ
đều tới từ kinh nghiệm và cảm nhận.
Đó
là điều nhấn mạnh nhất mà Phật muốn bạn nhớ: đừng lẩn tránh trách nhiệm của bạn.
Bất kì điều gì bạn đang là cũng đều là công trình riêng của bạn và bất kì cái
gì bạn muốn là bạn đều có thể là. Nhưng bạn có thể là cái đó chỉ nếu tự do là
luật của cuộc sống. Nếu mọi thứ đều có định mệnh, nếu có cái gì đó giống như định
mệnh, nếu có cái gì đó đã được lập trình trong bạn, thế thì bạn không là người
chút nào, thế thì bạn chỉ là cái máy tính sinh học. Bạn đơn giản cứ lặp lại
chương trình này, bạn là cái máy hát. Bạn không có tự do nào, bạn không thể
thay đổi được cái gì. Bạn chỉ là đồ chơi trong tay của các lực không biết.
Phật
nói điều này là không đúng. Do đó ông ấy thậm chí phủ nhận sự tồn tại của Thượng
đế bởi lẽ đơn giản là nếu Thượng đế có đó thế thì sẽ có rắc rối; thế thì ngài sẽ
là sinh linh tối thượng. Chính sự hiện diện của ngài sẽ trở thành điều ức chế bạn.
Điều
đó đích xác là logic của Friedrich Nietzsche. Ông ấy nói: Thượng đế chết, do đó
con người bây giờ tự do. Nhưng Nietzsche chỉ là một triết gia. Ông ấy không thể
chứa được tự do ngần ấy. Ông ấy đã phát điên.
Phật
không phải là triết gia chút nào, ông ấy là nhà huyền môn. Ông ấy dùng tự do.
Ông ấy thực sự trở nên chịu trách nhiệm cho bản thân mình. Ông ấy đã tạo ra bản
thể riêng của mình và ông ấy trở thành người đẹp nhất, người đã từng sống trên
thế gian này. Ông ấy tuân theo luật của tự do và đạt tới niềm vui tối thượng,
chân lí tối thượng.
Bạn
cũng có thể làm cùng điều đó nữa. Đó là thể trở thành một Phật Gautam, một
Jesus Christ, một Lão Tử, một Zarathustra. Điều đó tất cả đều phụ thuộc vào bạn,
đó là tự do của bạn. Chọn đi!
Nhưng
bạn chỉ có thể chọn khi bạn có ý thức; bạn chỉ có thể chọn khi bạn nhận biết, tỉnh
táo. Bạn càng nhận biết, bạn càng có khả năng chọn quá trình cuộc sống của
mình. Bạn càng nhận biết, bạn càng biết, bạn càng có thể cảm thấy ý nghĩa của
chiều hướng.
Tự
do là nền tảng của cuộc sống và tự do là mục đích tối thượng nữa. Tự do là cội
nguồn và tự do là mục đích.
Dùng
tự do để tự do khỏi mọi tù túng. Dùng tự do để trở thành tự do tối thượng. Dùng
tự do để trở thành bản thân tự do.
Câu
hỏi thứ ba:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi-a
chưa bao giờ-a nghĩ-a sẽ-a tới-a chỗ này-a, nhưng-a tôi ước-a tôi-a là-a người-a
Italy!
Nhiều-a
tình yêu-a và-a mì ống-a, Bigga Prema.
Bigga
Prema, tránh những ham muốn như thế đi, bởi vì nếu bạn mang chúng quá lâu chúng
bắt đầu trở thành thực tại. Thế thì đừng làm tôi chịu trách nhiệm cho nó! Rất cẩn
thận điều bạn muốn, bởi vì nguy hiểm là ở chỗ ham muốn đó có thể được hoàn
thành chẳng chóng thì chầy.
Tôi
yêu người Italy - cũng nhiều như yêu những người khác - nhưng một cách tự nhiên
nhiều người cảm thấy ghen tị với người Italy, bởi lẽ đơn giản là tôi đang kể
nhiều chuyện cười về người Italy. Nhưng lí do không phải là tôi yêu người Italy
hơn người Hà Lan hay người Australia; lí do đơn giản là thủ thư của tôi ngẫu
nhiên là Lalita, người Italy, cho nên cô ấy cứ tìm những chuyện cười Italy cho
tôi! Cho nên thay vì bạn ham muốn là người Italy, thì ham muốn rằng tôi có thể
có một phụ tá cho Lalita từ mọi nước. Trong công xã mới, tôi nghĩ Lalita phải
có ít nhất một tá phụ tá! Nhưng cẩn thận về việc có ham muốn này.
Bạn
có biết tại sao họ treo xúc xích Italy salami ở đám cưới của người Italy không?
Đẻ
giữ cho ruồi khỏi đậu vào cô dâu.
Và
bạn có biết ai bắn đạn vào xác của Mussolini không?
Một
trăm nhà thiện xạ hàng đầu của Italy.
Bianco,
thợ cạo, làm đứt mặt khách hàng sáu lần khi cạo râu cho ông ta. Cuối cùng người
bị chảy máu hỏi liệu anh ta có thể lấy một chiếc lưỡi dao cạo không.
"Tại
sao?" người Italy hỏi. "Anh muốn tự-a cạo mình sao?"
"Không,"
nạn nhân nói, "Tôi muốn tự bảo vệ mình!"
Bị
cảnh sát chặn lại sau khi anh ta nổ máy ầm ầm trên phố một chiều và đâm chiếc
xe Ford 1949 của mình và một cửa sổ cửa hàng, người Italy say khướt muốn biết
cái quỉ gì đã diễn ra.
"Ông
đã đi ngược chiều giao thông, ông là đồ con hoang câm," viên cảnh sát giận
dữ nói, "Ông không thấy mũi tên đen kia sao?"
"Mẹ-a
Jesus linh thiêng!" người say sưa nói. "Tôi thậm chí không thấy người
da đỏ!"
Và
nếu bạn thực sự muốn thay đổi trong kiếp sống tiếp của mình, trong lượt tiếp
khi bạn quay lại, Bigga Prema, thay vì là người Italy, thì là người Polack đi!
Bây giờ bạn thấy, người Polack đã trở thành giáo hoàng - người đó đã đánh bại mọi
người Italy! Bây giờ nếu người Polack có thể trở thành giáo hoàng, điều tiếp là
ở chỗ người đàn bà sẽ trở thành giáo hoàng-a.
Sao
chó Polack có mũi tẹt? Từ những chiếc xe đỗ đi săn.
Và
tại sao người Polack không thể là dược sĩ?
Họ
không thể khớp được chiếc chai nâu nhỏ trong máy chữ của họ!
Và
bạn biết cái gì được viết ở đáy chai sữa Ba Lan không?
"Mở
ở đầu kia."
Wojawicz
bước vào trong cửa hàng với con chó lai ghẻ lở của mình. Người hướng dẫn khác
xô tới, chỉ vào biển có viết, Cấm chó và nói, "Này, thưa ông, ông không biết
đọc à?"
"Vậy,"
người Polack nói, "ai hút thuốc?"
Mới
hôm nọ tất cả những người Italy da cam và những người Polack da cam tụ tập với
nhau để quyết định ai thực sự là vĩ đại nhất. Tất nhiên, không có vấn đề thảo
luận trí tuệ... nó phải là cái gì đó có tính tồn tại chứ! Cho nên họ quyết định
đi ra sân bóng đá bên cạnh ga tầu hoà và chơi bóng đá - bất kì ai thắng...
Trong
hai giờ mọi thứ đã xảy ra - ngoại trừ bóng đá. Các cú đánh karate bay ra và
yoga được thực hiện và đấm bốc và vật và Thiền Động và Thiền Kundalini. Và họ
đã quên hoàn toàn rằng họ cần vài trọng tài; đã không có trọng tài chút nào.
Sau
hai giờ thậm chí quả bóng nằm ở bên bắt đầu cười! "Có chuyện gì vậy?"
Thế rồi một chiếc tầu hoả đi qua và nghe thấy tiếng còi tàu những người Italy
tưởng trận đấu kết thúc rồi, thế là họ rời khỏi sân, nghĩ, "Chúng ta bình
đẳng và trò chơi chấm dứt rồi."
Nhưng
người Polack dồn nghị lựa để thắng, và bây giờ, bởi vì mặt trời đã xuống, trò
chơi thậm chí còn dữ dội hơn. Và cuối cùng sau nỗ lực một giờ người Polack đã
có khả năng ghi một bàn - không có người Italy, nhưng điều đó không thành vấn đề!
Cho
nên nếu bạn muốn là cái gì đó thực sự vĩ đại, là người Polack tốt hơn là người
Italy. Sao chọn cái gì đó hạng hai?
Milewski
cố bật diêm lên. Anh ta quẹt que diêm đầu, không cháy, anh ta vứt nó đi. Anh ta
quẹt que diêm thứ hai. Nó cũng không cháy và anh ta vứt nó đi. Anh ta quẹt que
thứ ba và nó cháy.
"Đó
là que tốt," người Polack nói, thổi tắt nó. "Mình phải cất nó
đi!"
Một
người Polack và một người Do Thái bước đi trong sa mạc. Người Do Thái mang quả
dưa, người Polack mang cánh cửa ô tô.
Sau
một chốc người Polack nói, "Sao anh mang quả dưa hấu đó?"
Người
Do Thái nói, "Để khi trời quá nóng tôi cắt nó ra và ăn một miếng của
nó."
Một
lúc sau, người Do Thái nói, "Vậy thế sao anh mang cánh cửa ô tô đó?"
"Vậy,"
người Polack nói, "khi trời quá nóng tôi vặn cửa sổ lên!"
Câu
hỏi thứ tư:
Thưa
Thầy kính yêu,
Một
thời gian trước đây tôi đã viết thư cho thầy về việc bị lẫn lộn, và thầy đã nói
thầy chăm nom. Bây giờ kể từ đó tôi đã thậm chí còn lẫn lộn hơn! Thầy đang làm
gì với tôi vậy?!
Prem
Asang, chăm nom! Đó là cách tôi chăm nom đấy! Bạn bị lẫn lộn bởi vì bạn đang
mang ý tưởng và định kiến nào đó trong tâm trí. Nếu bạn không mang ý tưởng nào,
định kiến nào trong tâm trí, ngay cả tôi cũng không thể làm bạn lẫn lộn được;
không ai trên toàn thế giới có thể làm bạn lẫn lộn được. Lẫn lộn nảy sinh từ
nguyên nhân bên trong riêng của bạn.
Chẳng
hạn, nếu bạn tin vào ý tưởng nào đó và tôi nói điều gì đó ngược lại nó, thế thì
có lẫn lộn. Bạn không thể rời bỏ được ý tưởng cũ; nó cổ thế, nó có bao nhiêu rễ
trong bạn và bạn đã sống với nó lâu tới mức nó đã trở thành thoải mái và ấm
cúng. Bạn đã tin vào nó lâu thế, nó đã cho bạn nhiều an ủi, tới mức bây giờ bỗng
nhiên vứt bỏ nó đi sẽ có nghĩa là đi vào trạng thái không an ninh; nó đã trở
thành an ninh và an toàn của bạn.
Nhưng
nghe tôi bạn không thể níu bám vào nó được thêm chút nào. Bạn không thể vứt bỏ
được nó và bạn không thể níu bám được nó, do đó có lẫn lộn. Bạn không thể níu
bám lấy nó thêm nữa bởi vì điều tôi nói hấp dẫn bạn, trái tim bạn hiểu nó. Sâu
bên dưới cái gì đó trong bản thể bên trong của bạn nói,
"Vâng,
nó là vậy." Giữa trái tim và cái đầu bạn xung đột xảy ra; đó là lẫn lộn.
Lẫn
lộn đơn giản nghĩa là bây giờ bạn không thể nào quyết định được đi đâu: cứ níu
bám lấy cái cũ, cái sẽ là không thể được bởi vì bây giờ bạn đã thấy rằng cái đó
là không đúng, rằng bạn đã níu bám chỉ cái dối trá thoải mái. Nó là không đúng,
và trái tim bạn cảm thấy rằng nó là không đúng... mặc dầu nó cho bạn an ủi. Dối
trá có thể cho bạn an ủi, chúng là rất an ủi; bằng không, không ai tin vào dối
trá. Mọi người đều tin vào dối trá bởi một lẽ đơn giản là chúng là rẻ mạt và
cho bạn an ủi lớn. Bạn không cần làm nỗ lực nào để nhận ra chúng. Chúng được
truyền cho bạn bởi người khác: bởi bố mẹ bạn, bởi thầy giáo của bạn, bởi xã hội,
bởi bầu không khí. Bạn đơn giản cứ thu thập từ mọi nơi, từ mọi nguồn.
Bạn
đang sống trong lâu đài cát; nhưng mọi thứ diễn ra ổn thoả - trừ phi ai đó bảo
bạn rằng đây là lâu đài cát. Một khi bạn đã nghe nói rằng đây là lâu đài cát, vấn
đề nảy sinh: bạn không thể sống trong nó thêm nữa được, sống trong nó là nguy
hiểm. Và bạn không thể thoát ra khỏi nó được bởi vì bạn đã trở nên quen thuộc
thế với nó. Do đó mới có lẫn lộn. Lẫn lộn đơn giản nghĩa là bạn không thể nào
quyết định được.
Trừ
phi bạn trở nên quyết định, Asang, bằng không lẫn lộn sẽ cứ phát triển. Công việc
của tôi bao gồm việc tạo ra lẫn lộn trong bạn, bởi vì không tạo ra lẫn lộn tôi
không thể kéo được bạn ra khỏi lâu đài cát của bạn, tôi không thể kéo được bạn
ra khỏi con thuyền giấy của bạn, tôi không thể kéo được bạn ra khỏi những dối
trá và mơ mộng của bạn. Và tôi biết hoàn toàn rõ rằng khi bạn đã đổ nhiều đầu
tư thế vào tin tưởng nào đó - có thể bạn đã sống ba mươi năm, bốn mươi năm
trong tin tưởng nào đó - để thấy bây giờ rằng nó là sai, rằng nó là hoàn toàn
ngu xuẩn, rằng nó là lố bịch, tạo ra vấn đề lớn cho bạn. Tự nhìn nhận của bạn về
thông minh của mình bị tan tành. Trong bốn mươi năm bạn đã mang cái gì đó lố bịch
mà không nhìn thấy nó. Bạn có loại thông minh gì vậy? Bạn trở nên nghi ngờ thông
minh riêng của mình và điều đó tạo cảm giác không thoải mái.
Đó
là lí do tại sao ở cùng thầy cần dũng cảm. Ở cùng thầy cần dũng cảm để chấp nhận
rằng "Mình không biết."
Khoảnh
khắc bạn chấp nhận, Asang, rằng "Mình không biết," mọi lẫn lộn sẽ biến
mất, bay hơi, đơn giản bay hơi - cũng như giọt sương bay hơi trong ánh mặt trời
buổi sáng không để lại dấu vết nào đằng sau chúng. Lẫn lộn là bởi vì bạn níu
bám lấy vài điều mà trong quá khứ bạn nghĩ rất giá trị. Bạn đã nghĩ rằng chúng
là đồ trang sức, bằng vàng, nạm kim cương, và bây giờ tôi đã làm cho bạn nhận
biết rằng chúng không là gì ngoài xiềng xích - có thể xiềng xích vàng đấy và có
thể được nạm bằng kim cương đấy, nhưng kim cương là gì? - chúng cũng là đá
thôi. Và vàng là gì? Khác biệt tồn tại chỉ trong tâm trí con người, bằng không
vàng và sắt là như nhau. Đánh giá là của chúng ta, phóng chiếu là của chúng ta.
Nhưng xiềng xích vẫn là xiềng xích và xiềng xích phải bị phá vỡ. Bây giờ mọi thứ
bạn đã từng tin đều là đồ trang sức, trang điểm, đều được chỉ ra cho bạn một
cách liên tục rằng chúng không là gì ngoài xiềng xích.
Hoặc
bạn sẽ phải trốn thoát khỏi tôi... nhưng nhớ lấy, trốn sẽ không giúp gì cho bạn.
Một khi bạn đã ở trên bàn giải phẫu của tôi rồi thì tốt hơn cả là trải qua toàn
thể cuộc mổ đi! Nếu bạn trốn giữa chừng cuộc mổ, bạn sẽ vẫn còn bị lẫn lộn cả đời
mình, bởi vì bất kì điều gì bạn đã hiểu từ tôi đều sẽ không rời khỏi bạn, nó sẽ
ám ảnh bạn. Cho nên không có lối thoát khỏi tôi.
Một
khi bạn ở cùng tôi, bạn phải học cách biến đổi, bạn phải trải qua thay đổi triệt
để. Bạn phải chết đi quá khứ và được sinh ra mới toanh. Điều đó là khó, điều đó
là đau đớn. Mọi việc sinh đều đau đớn, và sinh thành tâm linh là rất đau đớn.
Không thuốc giảm đau nào sẵn có. Với sinh thành tâm linh người ta phải trải qua
nhiều đau đớn, nhưng những đau đớn đó là đáng giá với nó bởi vì bạn trưởng
thành ra khỏi sự cầm tù của mình; bạn trưởng thành vào tự do, bạn trưởng thành.
Và
một khi bạn đã nếm trải vui vẻ của trưởng thành, của việc trở nên chín chắn, thế
thì không có vấn đề gì. Thế thì bạn biết rằng tất cả những điều bạn đã bỏ lại đằng
sau đều vô giá trị, đều là rác rưởi.
Nhưng,
Asang, khoảnh khắc này phải được trải qua. Khoảnh khắc mấu chốt này phải tới
trong cuộc đời của mọi đệ tử khi đệ tử ở trong một loại lấp lửng, không ở đây
không ở kia, nửa trong quá khứ và nửa đi cùng tôi, nhiều lầm nghĩ tới bỏ trốn.
Mới
hôm nọ Somendra đã hỏi một câu hỏi: "Nhưng, thưa Thầy kính yêu, lối ra ở
đâu?" Không có lối ra ở đây! Đó là đường một chiều. Bạn chỉ đi vào...
chúng ta không có cửa khác, chỉ có lối vào. Thế thì bạn phải được tái sinh; đó
là lối ra duy nhất. Nhưng lối ra này không phải là lối thoát ra, nó là lối
"thoát vào." Nó đi vào nội tâm.
Asang,
Tôi đang chăm sóc nhiều như bạn có thể chịu đựng được ở khoảnh khắc này! Tôi sẽ
chăm sóc thêm... Thuốc đắng và nó phải được cho theo liều nhỏ. Và đây không phải
là trị liệu vi lượng đồng cân, nhớ lấy, đây là chữa trị đối chứng thuần khiết -
nó là chất độc thuần khiết! Nó là việc đóng đinh, bởi vì chỉ thế thì mới có phục
sinh. Nhưng điều đó nữa cũng mất ba ngày. Giữa đóng đinh và phục sinh... ba
ngày. Nhớ ba ngày đó; chúng là có ý nghĩa, rất có ý nghĩa. Ba ngày đó là những
ngày khó khăn nhất.
Nghĩ
về Jesus mà xem: ba ngày trong hang, không chết không sống. Ông ấy không thể
nào chết hoàn toàn được bởi vì một khi bạn chết hoàn toàn thì bạn qua đời rồi.
Ông ấy không hoàn toàn sống; bằng không ông ấy sẽ không ở đấy trong ba ngày
trong hang đâu, ông ấy chắc đã trốn đi sớm hơn rồi. Ông ấy phải đã treo giữa
hai cực này của sinh và tử.
Ba
ngày đó là có ý nghĩa, chúng là biểu tượng. Ba ngày đó đại diện cho thân, tâm,
tim. Bạn phải chết đi trong thân thể, trong tâm trí, trong trái tim; chỉ thế
thì bạn mới có thể được sinh ra như linh hồn. Bạn phải trải qua đêm tối này của
linh hồn. Đây là thời kì trong bụng mẹ, chín tháng đó trong bụng mẹ. Theo đích
xác cùng cách đó, đệ tử phải trong bụng mẹ của thầy. Phật trường này không là
gì ngoài bụng mẹ. Bạn đang trong bụng mẹ. Điều đó tuỳ ở bạn: nếu bạn cứ níu bám
quá lâu sẽ mất thời gian lâu hơn cho bạn đi ra.
Ở Ấn
Độ chúng ta có nhiều câu chuyện hay về Lucknow. Lucknow là thành phố lịch sự nhất
ở Ấn Độ, rất lịch sự; thực tế quá đáng, người ta nói vậy. Có lần chuyện xảy ra,
một người đàn bà mang thai và cô ấy mang hai đứa trẻ trong bụng mình, và họ
không ra. Chín tháng trôi qua, rồi chín năm trôi qua, rồi chín mươi năm trôi
qua...
Cuối
cùng người đàn bà này chết và các bác sĩ phải mổ bụng ra. Hai ông già chín mươi
tuổi vẫn đang đứng đó và họ đang nói với nhau, "Thưa bác, mời bác ra trước!"
Đừng
mất nhiều thời gian thế - ở đây bạn không cần lịch sử kiểu đó! Nhảy ra khỏi bụng
mẹ nhanh chóng nhất có thể được đi... bởi vì bụng mẹ tâm linh không có thời
gian tự nhiên - chín tháng hay chín năm - nó tất cả đều phụ thuộc vào cá nhân.
Nó có thể xảy ra trong một khoảnh khắc hay nó có thể không xảy ra trong vĩnh hằng.
Asang,
tôi đang chăm nom cho bạn, và khi bạn trở nên sẵn có hơn chút ít cho tôi, chút
ít kiên nhẫn hơn, chút ít có khả năng hấp thu năng lượng của tôi, tôi sẽ chăm
nom nhiều hơn cho bạn.
Mới
vài ngày trước đây một đêm tôi đã định gọi bạn làm khách trung gian, nhưng Arup
thông báo cho tôi rằng, "Lần đầu tiên thầy gọi Asang làm khách trung gian,
trong nhiều ngày cô ấy gần như trong trạng thái quá say mê, cho nên xin đừng gọi
cô ấy sớm thế." Cho nên tôi phải bỏ ý tưởng này.
Nếu
bạn sẵn sàng, bạn có thể tới đêm nay! Nhưng thế thì đừng bị quá điên khùng
trong nhiều ngày. Cố gắng hấp thu tôi. Bạn càng trở nên có khả năng, tôi sẽ
càng làm bạn lẫn lộn hơn cho tới khi không cái gì còn lại để lẫn lộn, cho tới
khi tâm trí hoàn toàn chết và không có ai để lẫn lộn.
Đó
là điều xảy ra cho các đệ tử của tôi, những người đã ở đây đủ lâu. Bây giờ, bất
kì điều gì tôi nói, họ nghe một cách vui vẻ không làm so sánh nào, không làm
phán xét nào, không đánh giá nào. Họ không nghĩ về điều tôi đã nói hôm qua, bởi
vì nếu họ nghĩ về điều đó họ bắt đầu trở nên bị lẫn lộn. Cho nên họ sống trong
khoảnh khắc cùng tôi. Tôi sống trong khoảnh khắc, và một khi bạn đã hiểu cách sống,
bạn cũng sẽ sống theo khoảnh khắc cùng tôi. Và thế thì không có lẫn lộn, thế
thì có mọi sáng tỏ. Và sáng tỏ là hồn nhiên và sáng tỏ là tự do.
Câu hỏi cuối cùng:
Thưa
Thầy kính yêu, Giáo điều của thầy là gì?
Peter,
tôi tin bạn phải là du khách ở đây; bằng không bạn không thể hỏi được câu hỏi
ngu xuẩn thế. Tôi không có dogma (giáo điều) nào. Ngay chỗ đầu tiên tôi không
thích chó chút nào! Và 'dogma' nghĩa là chó mẹ! Tôi không thích đồ chó đẻ nào
mà tôi cũng không thích chó mẹ nào! Có những chó mẹ của người Ki tô giáo và chó
mẹ của người Hinduvà chó mẹ của người Mô ha mét giáo, và chúng làm gì? Chúng cứ
sủa lẫn nhau! Tôi không có chó mẹ chút nào. Mọi con trẻ của tôi đều hiểu nó ở
đây, mọi sannyasin nhỏ của tôi. Bạn có thể hỏi chúng.
Upachara
đã thông báo cho tôi:
Nghe
tiếng bước chân ở trước văn phòng. Năm đứa trẻ sannyasin có cuộc nói chuyện
nghiêm chỉnh. Một trong chúng nói, "Osho thậm chí không phải là sannyasin
đâu!"
Đủ
cho hôm nay.
*
save tiếng Anh có nghĩa tiết kiệm và cũng có nghĩa là cứu. Cô bé hiểu lầm nghĩa
tiết kiệm thành nghĩa cứu.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment