Osho – Thiền động (Thiền – Tự do đầu tiên và
cuối cùng)
Quan sát bằng con mắt thứ ba
Chương 61: Chạm như vật nhẹ
Shiva nói: khi chạm vào tròng mắt như một vật
nhẹ, cái nhẹ chen vào giữa chúng mở vào trái tim và tại đó vũ trụ ùa vào.
Dùng cả hai lòng bàn tay, đặt lên đôi mắt nhắm,
và lấy lòng bàn tay chạm vào hai tròng mắt - nhưng chỉ như một vật nhẹ, không ấn.
Nếu bạn ấn, bạn sẽ bỏ lỡ vấn đề, bạn bỏ lỡ toàn bộ kĩ thuật này. Đừng ấn; chỉ
chạm như một vật nhẹ. Bạn sẽ phải điều chỉnh, vì ban đầu bạn sẽ ấn. Để sức ấn
ngày càng ít cho tới khi bạn chỉ chạm mà không ấn chút nào - chỉ lòng bàn tay bạn
chạm vào tròng mắt. Chỉ là cái chạm, chỉ là sự gặp gỡ không sức ấn, vì nếu sức ấn
có đó, thế thì kĩ thuật này sẽ không vận hành.
Cho nên - hãy giống như vật nhẹ. Sao vậy? - vì
cái kim có thể làm được việc gì đó mà lưỡi gươm không thể làm được. Nếu bạn ấn,
chất lượng đã đổi - bạn thành hung hăng. Và năng lượng chảy qua mắt lại rất
tinh tế: sức ấn nhỏ là nó bắt đầu tranh đấu và kháng cự được tạo ra. Nếu bạn ấn,
thế thì năng lượng chảy qua mắt sẽ bắt đầu kháng cự, tranh đấu; cuộc vật lộn sẽ
xảy ra sau đó. Cho nên đừng ấn; cho dù sức ấn nhẹ cũng đủ cho năng lượng mắt phải
phân xử.
Nó rất tinh tế, nó rất tinh vi. Đừng ấn - giống
như vật nhẹ, chỉ lòng bàn tay bạn chạm tới, dường như không phải là chạm. Chạm
dường như không chạm, không sức ấn; chỉ là cái chạm, cảm giác nhẹ mà lòng bàn
tay chạm vào tròng mắt, đó là tất cả.
Điều gì sẽ xảy ra? Khi bạn đơn thuần chạm mà
không có sức ấn nào, năng lượng bắt đầu đi vào bên trong. Nếu bạn ấn, nó bắt đầu
tranh đấu với bàn tay, với lòng bàn tay, và nó đi ra. Chỉ chạm và năng lượng bắt
đầu đi vào trong. Cánh cửa bị khép; đơn thuần cánh cửa bị khép và năng lượng
rơi trở lại. Khoảnh khắc năng lượng rơi trở lại, bạn sẽ cảm thấy sự nhẹ nhàng đến
trên khắp khuôn mặt bạn, đầu bạn. Năng lượng quay lại này làm cho bạn nhẹ.
Và ngay giữa hai mắt này là con mắt thứ ba,
con mắt trí huệ, prajna-chakshu. Ngay giữa hai mắt này là con mắt thứ ba. Năng
lượng rơi lại từ hai mắt sẽ chạm vào con mắt thứ ba. Đó là lí do tại sao người
ta cảm thấy nhẹ nhàng, bay bổng, dường như không có sức hút. Và từ con mắt thứ
ba năng lượng rơi vào tim. Đó là quá trình vật lí: chỉ nhỏ giọt, nhỏ giọt, từng
giọt rơi xuống, và bạn sẽ cảm thấy cảm giác rất nhẹ nhàng đi vào tim bạn. Nhịp
đập tim bạn sẽ chậm dần lại, hơi thở sẽ chậm dần lại. Toàn bộ thân thể bạn sẽ cảm
thấy thảnh thơi.
Cho dù bạn không đi vào thiền sâu, điều này vẫn
sẽ có ích cho bạn về mặt thể chất. Bất kì lúc nào trong ngày, thảnh thơi trên
ghế - hay nếu bạn không có ghế, khi chỉ ngồi trên tầu - nhắm mắt lại, cảm thấy
được thảnh thơi trong toàn bộ thân thể bạn, và rồi đặt cả hai lòng bàn tay lên
mắt bạn. Nhưng đừng ấn - đó là điều rất có ý nghĩa.
Chỉ chạm tựa vật nhẹ.
Khi bạn chạm và không ấn, ý nghĩ của bạn sẽ dừng
lại ngay lập tức. Trong tâm trí thảnh thơi ý nghĩ không thể di chuyển; chúng
thành đông cứng lại. Chúng cần điên cuồng và bồn chồn, chúng cần căn thẳng để
chuyển động. Chúng sống qua căng thẳng. Khi mắt im lặng, thảnh thơi và năng lượng
đang chuyển ngược lại, ý nghĩ sẽ dừng. Bạn sẽ cảm thấy phẩm chất nào đó của trạng
thái nhởn nhơ, và điều đó sẽ sâu sắc hơn hàng ngày.
Cho nên tiến hành nó nhiều lần trong ngày. Cho
dù chỉ một khoảnh khắc, việc chạm cũng sẽ tốt. Bất kì khi nào mắt bạn cảm thấy
cạn kiệt, khô hết năng lượng, bị khai thác hết - sau khi đọc sách, xem phim,
hay xem ti vi - bất kì khi nào bạn cảm thấy điều ấy, nhắm mắt và chạm.
Lập tức sẽ có hiệu quả. Nhưng nếu bạn muốn làm
nó thành cách thiền thì làm nó ít nhất bốn mươi phút. Và toàn bộ sự việc là
không ấn. Thật dễ dàng để một chốc có cái nhẹ nhàng - tựa như cái chạm; nhưng lại
khó cho bốn mươi phút. Nhiều lần bạn sẽ quên mất và bạn bắt đầu ấn.
Đừng ấn. Trong bốn mươi phút, vẫn còn nhận biết
rằng tay bạn không có trọng lượng; chúng chỉ chạm vào. Cứ nhận biết rằng bạn
không ấn, chỉ chạm. Điều này sẽ trở thành nhận biết sâu sắc, giống như thở. Như
Phật nói về thở với đầy nhận biết, cũng điều ấy sẽ xảy ra với việc chạm, vì bạn
phải thường xuyên ý thức rằng bạn không ấn. Tay bạn nên chỉ như vật nhẹ, vật vô
trọng lượng, đơn thuần chạm. Tâm trí bạn sẽ ở đó hoàn toàn, tỉnh táo, gần mắt,
và năng lượng sẽ tuôn chảy thường xuyên. Lúc ban đầu nó chỉ nhỏ theo từng giọt.
Trong vài tháng bạn sẽ cảm thấy nó trở thành luồng. Và khi nó xảy ra - “chạm
vào tròng mắt như một vật nhẹ, cái nhẹ chen vào giữa chúng” - khi bạn chạm bạn
sẽ cảm thấy cái nhẹ. Bạn có thể cảm thấy nó ngay lúc này. Lập tức, khoảnh khắc
bạn chạm, cái nhẹ tới. Và “cái nhẹ chen vào giữa chúng mở vào trái tim”; cái nhẹ
đó thấm vào, mở vào trái tim. Trong tim, chỉ cái nhẹ mới có thể đi vào; không
cái gì nặng có thể vào được. Chỉ những thứ rất nhẹ mới có thể xảy ra với trái
tim.
Cái nhẹ này giữa hai mắt sẽ bắt đầu nhỏ giọt
vào trong trái tim, và trái tim sẽ mở ra để đón nhận nó - “và tại đó vũ trụ ùa
vào.” Khi năng lượng rơi xuống này trở thành luồng và rồi thành sông rồi thành
trận lụt, bạn sẽ bị cuốn đi hoàn toàn, cuốn đi xa mãi. Bạn sẽ không cảm thấy bạn
có đấy. Bạn sẽ chỉ cảm thấy bạn đã trở thành vũ trụ. Vũ trụ tới và vũ trụ đi.
Thực thể mà bạn đã từng là, bản ngã, sẽ không có đó.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment