Osho – Thiền động (Thiền – Tự do đầu tiên và
cuối cùng)
Dâng lên trong tình: Bạn tình trong thiền
Chương 65: Vòng tròn tình yêu
Có vài điều rất nền tảng cần phải hiểu. Trước
hết, đàn ông và đàn bà một mặt là nửa của nhau, và mặt khác là các cực đối diện.
Cái đối lập con người của họ hấp dẫn họ vào với nhau. Họ càng xa nhau, hấp dẫn
càng sâu sắc hơn; họ càng khác biệt lẫn nhau, họ càng duyên dáng và đẹp đẽ và hấp
dẫn. Nhưng toàn bộ vấn đề nằm ở đấy. Khi họ đến gần nhau, họ muốn trở thành một,
một tổng thể hài hoà - nhưng hấp dẫn toàn bộ của họ phụ thuộc vào đối lập, và
hài hoà sẽ phụ thuộc vào việc tan biến đối lập.
Chừng nào mà chuyện tình còn chưa rất ý thức,
nó còn tạo ra đau khổ lớn, rắc rối lớn. Tất cả mọi người yêu đều trong rắc rối.
Rắc rối không phải là riêng cá nhân; nó nằm trong chính bản chất của mọi vật. Họ
sẽ không còn bị hấp dẫn vào nhau nữa - họ gọi điều đó là đổ vì tình - họ không
thể đưa ra bất kì lí do nào tại sao họ lại có lực kéo lớn thế về nhau. Họ thậm
chí còn không ý thức được các lí do nền tảng; do đó điều kì lạ xảy ra: những
người yêu hạnh phúc nhất là những người chưa bao giờ gặp nhau.
Một khi họ gặp nhau, cũng đối lập, cái đã tạo
ra hấp dẫn, nay trở thành xung đột. Từ mỗi điểm nhỏ nhặt, thái độ của họ cũng
khác, cách tiếp cận của họ cũng khác. Mặc dầu họ nói cùng ngôn ngữ, họ vẫn
không thể hiểu được lẫn nhau.
Cách đàn ông nhìn vào thế giới là khác với
cách nhìn của đàn bà. Chẳng hạn, đàn ông quan tâm đến những thứ xa xăm - trong
tương lai của nhân loại, ở các ngôi sao xa xôi, nơi có những sinh linh trên
hành tinh khác hay không.
Đàn bà đơn thuần cười khúc khích vào toàn bộ
cái điều vô nghĩa ấy. Cô ấy chỉ quan tâm tới một vòng tròn rất nhỏ, khép kín -
trong hàng xóm, trong gia đình, trong người đang lừa vợ mình, người có bà vợ
ngoại tình với lái xe. Mối quan tâm của cô ấy rất cục bộ và rất con người. Cô ấy
chẳng lo nghĩ về tái sinh; cô ấy cũng chẳng quan tâm đến cuộc sống sau cái chết.
Mối quan tâm của cô ấy thực chứng hơn. Cô ấy quan tâm với hiện tại, ở đây và
bây giờ.
Đàn ông chẳng bao giờ ở đây và bây giờ. Anh ta
bao giờ cũng ở đâu đó khác. Anh ta có mối bận tâm kì lạ - tái sinh, cuộc sống
sau cái chết. Nếu hai bạn tình đều có ý thức về sự kiện rằng đấy là gặp gỡ của
các phần đối lập, sự kiện rằng chẳng cần làm cho nó thành xung đột, thế thì nó
là cơ hội lớn để hiểu toàn bộ quan điểm đối lập và hấp thu nó. Thế thì cuộc sống
chung của đàn ông và đàn bà có thể trở thành hài hoà đẹp đẽ. Ngược lại, nó là
cuộc tranh đấu liên tục. Có những ngày nghỉ. Người ta không thể liên tục tranh
đấu cả hai mươi bốn tiếng một ngày, người ta cần chút ít nghỉ ngơi nữa - nghỉ để
rồi sẵn sàng cho cuộc chiến mới.
Nhưng một trong những hiện tượng lạ lùng nhất
là trong hàng nghìn năm nay đàn ông và đàn bà đã từng sống với nhau, mặc dầu họ
là những người xa lạ. Họ cứ cho sinh ra những đứa trẻ, nhưng họ vẫn còn là người
xa lạ. Cách tiếp cận nữ tính và cách tiếp cận nam tính là đối lập lẫn nhau đến
mức chừng nào còn chưa tạo ra nỗ lực có ý thức, chừng nào nó còn chưa trở thành
việc thiền của bạn, chẳng có hi vọng nào có được cuộc sống an bình.
Đó là một trong những băn khoăn sâu sắc của
tôi: làm sao làm cho yêu và thiền gắn lẫn nhau đến mức mỗi chuyện tình tự động
trở thành cộng tác trong thiền – và mỗi việc thiền làm cho bạn có ý thức đến mức
bạn không đổ vì yêu, bạn có thể dâng lên trong yêu. Bạn có thể tìm ra người bạn
một cách có ý thức, có cân nhắc.
Bạn cảm thấy hài hoà sâu sắc với tôi, những
khoảnh khắc an bình, tình yêu và im lặng, và một cách tự nhiên câu hỏi nảy sinh
trong bạn là nếu điều này là có thể với tôi, tại sao nó không thể nảy sinh với
người bạn yêu?
Khác biệt cần phải được hiểu rõ.
Bạn yêu tôi, nhưng tôi không yêu tôi theo cùng
cách như bạn yêu chồng bạn, vợ bạn. Tình yêu của bạn với tôi không phải là sinh
học; với tôi, tình yêu của bạn là hiện tượng hoàn toàn khác - nó là tình yêu của
tinh thần, không phải của thân xác.
Và điều thứ hai, bạn có liên quan với tôi bởi
việc tìm kiếm chân lí bạn. Mối quan hệ của tôi với bạn là mối quan hệ của thiền.
Thiền là cây cầu duy nhất bắc giữa tôi và bạn. Yêu của bạn sẽ sâu sắc hơn khi
thiền của bạn sâu sắc hơn, và ngược lại: khi thiền của bạn nở hoa, yêu của bạn
cũng sẽ nở hoa. Nhưng nó ở trên mức độ hoàn toàn khác.
Với chồng bạn, bạn không được nối trong thiền.
Các bạn chưa bao giờ ngồi im lặng với nhau được lấy một giờ chỉ để cảm thấy tâm
thức của nhau. Hoặc là bạn đánh nhau hay bạn làm tình, nhưng trong cả hai trường
hợp, bạn chỉ quan hệ về thân thể, phần thể chất, phần sinh học, hoóc môn. Bạn
không có quan hệ với cốt lõi bên trong nhất của người kia. Linh hồn các bạn vẫn
còn tách biệt.
Trong đền thờ và trong nhà thờ và trong toà
án, chỉ có thân thể các bạn là lấy nhau. Linh hồn các bạn xa nhau hàng dặm đường.
Nếu bạn muốn có quan hệ hài hoà với người đàn
ông của mình, bạn sẽ phải học thiền nhiều hơn. Yêu một mình nó không đủ.
Yêu một mình nó là mù quáng; thiền đem cho nó
đôi mắt. Thiền cho nó hiểu biết. Và một khi yêu của bạn là cả yêu và thiền, các
bạn sẽ trở thành những lữ khách thân thiết. Thế thì nó không còn là mối quan hệ
thông thường giữa chồng và vợ nữa. Thế thì nó trở thành thân thiết trên con đường
hướng tới việc khám phá ra những bí ẩn của cuộc sống.
Một mình đàn ông, một mình đàn bà sẽ thấy cuộc
hành trình rất buồn tẻ và rất dài, như họ đã thấy nó trong quá khứ: thấy xung đột
liên tục này, tất cả các tôn giáo đều quyết định rằng những người muốn tìm kiếm,
phải từ bỏ người kia - sư phải vô dục, ni phải vô dục. Nhưngtrong năm nghìn năm
lịch sử, bao nhiêu sư và bao nhiêu ni đã trở nên hiểu được linh hồn? Bạn thậm
chí không thể nêu cho tôi đủ tên để đếm trên đầu ngón tay. Và hàng triệu sư và
ni của mọi tôn giáo - Phật giáo, Hindu giáo, Ki tô giáo, Mô ha mét giáo - điều
gì đã xảy ra?
Quá khứ cũng không dài lắm. Mục tiêu không phải
là xa lắm. Nhưng ngay cả bạn muốn đi sang nhà hàng xóm, bạn sẽ cần cả hai chân.
Chỉ nhảy lò cò, bạn có thể đi được bao xa?
Tôi đang giới thiệu cách nhìn hoàn toàn mới, rằng
đàn ông và đàn bà cùng nhau trong thân thiết sâu sắc, trong mối quan hệ thiền,
âu yếm, như một tổng thể hữu cơ, có thể đạt tới mục tiêu vào bất kì khoảnh khắc
nào họ muốn. Vì mục tiêu không phải bên ngoài bạn; nó là trung tâm của cơn xoáy
lốc, nó là phần bên trong nhất của con người bạn. Nhưng bạn có thể tìm thấy nó
chỉ khi bạn là tổng thể, và bạn không thể là tổng thể mà không có người kia.
Cho nên thay vì mất thời gian vào đánh nhau, cố
hiểu lẫn nhau đi. Thử đặt mình vào vị trí của người kia; thử nhìn như người đàn
ông nhìn, thử nhìn như người đàn bà nhìn. Và bốn mắt, bao giờ cũng tốt hơn là
hai mắt - bạn có cái nhìn đầy đủ; bốn hướng đều có sẵn cho bạn. Nhưng một điều
cần phải nhớ: rằng không có thiền, yêu nhất định sẽ hỏng; không có khả năng nào
cho nó thành công cả. Bạn có thể có chủ ý và bạn có thể lừa dối người kia,
nhưng bạn không thể lừa dối chính mình được.
Bạn biết sâu bên trong rằng tất cả mọi hứa hẹn
mà tình yêu đã trao cho bạn đều vẫn còn chưa được hoàn thành. Chỉ với thiền,
yêu mới bắt đầu mang mầu sắc mới, âm nhạc mới, bài ca mới, điệu vũ mới - vì thiền
cho bạn sáng suốt để hiểu cực đối diện, và trong chính hiểu biết đó mà xung đột
biến mất. Tất cả mọi xung đột đều do hiểu lầm. Bạn nói điều này, vợ bạn hiểu điều
khác. Vợ bạn nói điều này, bạn hiểu sang điều khác.
Tôi đã thấy nhiều đôi sống với nhau ba mươi, bốn
mươi năm; ấy thế mà họ dường như vẫn chưa chín chắn như họ vẫn trong những ngày
đầu với nhau. Vẫn cùng những lời phàn nàn cũ: “Bà ấy chẳng hiểu điều tôi nói.”
Bốn mươi năm chung sống mà bạn vẫn không thể
nào hình dung ra được theo một cách nào đó vợ bạn có thể hiểu đích xác điều bạn
nói, và do vậy bạn có thể hiểu đích xác điều vợ bạn nói. Tôi nghĩ không thể có
khả năng cho điều đó xảy ra ngoại trừ qua thiền, vì thiền cho bạn phẩm chất của
im lặng, nhận biết, lắng nghe kiên nhẫn, khả năng đặt bản thân bạn vào vị trí của
người khác.
Điều ấy là có thể đối với tôi: tôi không bận
tâm đến những điều tầm thường trong cuộc sống của bạn. Bạn ở đây về cơ bản để lắng
nghe và hiểu biết. Bạn ở đây để trưởng thành về tâm linh. Một cách tự nhiên
không có vấn đề xung đột, và hài hoà nảy sinh không cần nỗ lực gì. Bạn có thể
yêu tôi một cách hoàn toàn, vì với tôi mối quan hệ của bạn là về thiền. Với bất
kì người đàn ông khác hay người đàn bà khác, nếu bạn muốn sống trong hài hoà, bạn
sẽ phải đem đến cùng bầu không khí và cùng khí hậu mà bạn đã mang đến đây.
Những điều này là không thể được, nhưng chúng
ta đã không thử đúng thuốc. Tôi muốn lưu ý bạn là từ ‘thuốc’ có cùng gốc với từ
‘thiền’. Thuốc chữa cho thân thể bạn; thiền chữa cho linh hồn bạn. Thuốc chữa
cho phần vật chất của bạn; thiền chữa cho phần tâm linh của bạn.
Người ta vẫn sống với nhau và tâm linh của họ
đầy những vết thương; do đó, những điều nhỏ nhoi làm họ đau lắm. Người ta vẫn sống
mà không có hiểu biết. Do đó, bất kì cái gì họ làm cũng đều dẫn tới kết cục
trong thảm hoạ.
Nếu bạn yêu người đàn ông, thiền sẽ là món quà
tốt nhất mà bạn có thể tặng cho người đó. Nếu bạn yêu người đàn bà, thế thì
Kohinoor, viên kim cương lớn nhất thế giới cũng chẳng là gì; thiền sẽ là món
quà còn quí giá hơn nhiều - và nó sẽ làm cho cuộc đời bạn thành vui vẻ tột bậc.
Chúng ta đều có tiềm năng có vui vẻ tột bậc,
nhưng chúng ta không biết cách xoay xở với nó. Một mình, nhiều nhất chúng ta
cũng chỉ buồn. Cùng với nhau, điều ấy thực sự trở thành địa ngục.
Ngay cả một người như Jean-Paul Sartre, người
thông minh xuất chúng, cũng phải nói rằng người khác là địa ngục, rằng sống một
mình còn tốt hơn, bạn không thể làm cho cuộc sống tốt hơn với người kia. Ông ta
trở nên bi quan đến mức ông ta nói không thể nào thực hiện được điều đó với người
kia, người kia là địa ngục. Thông thường, ông ta phải. Nhưng với thiền, người
kia lại thành cõi trời của bạn. Nhưng Jean-Paul Sartre, chẳng có ý tưởng gì về
thiền cả.
Đó là cái khổ của đàn ông phương Tây. Đàn ông
phương Tây đang bỏ lỡ việc nở hoa của cuộc đời vì người đó chẳng biết gì về thiền
cả, còn đàn ông phương Đông cũng bỏ lỡ vì người đó chẳng biết gì về yêu cả. Và
với tôi, đàn ông và đàn bà là các nửa của một tổng thể, cho nên họ là yêu và
thiền. Thiền là đàn ông; yêu là đàn bà. Trong gặp gỡ của thiền và yêu là gặp gỡ
của đàn ông và đàn bà. Và trong gặp gỡ đó, chúng ta tạo ra con người siêu việt
- chẳng đàn ông cũng chẳng đàn bà.
Chừng nào chúng ta còn chưa tạo ra được con
người siêu việt trên trái đất, chẳng có nhiều hi vọng cho lắm. Nhưng tôi cảm thấy
người của tôi có khả năng làm được những điều dường như không thể làm được.
Shiva nói: Cảm thấy phẩm chất đẹp của sự sáng
tạo thấm nhuần vú bạn và nắm lấy hình thể thanh tú.
Tập trung vào vú, trở thành một, quên toàn bộ
thân thể. Chuyển toàn bộ tâm thức của bạn tới vú và sẽ có nhiều hiện tượng xảy
ra cho bạn. Nếu bạn có thể làm điều này, tập trung hoàn toàn gần vú, toàn bộ
thân thể bạn sẽ mất trọng lượng, và sự dịu dàng, dịu dàng sâu sắc sẽ bao lấy bạn.
Nó sẽ rộn ràng quanh bạn, bên trong bạn, trên, dưới, mọi nơi - cảm giác dịu
dàng sâu sắc.
Thực vậy, tất cả các kĩ thuật đã được phát triển,
đều đã được phát triển ít nhiều bởi đàn ông, do đó chúng bao giờ cũng dồn trọng
tâm làm dễ dàng cho đàn ông theo đuổi. Trong phạm vi tôi biết được, chỉ có
Shiva mới nêu ra một số kĩ thuật mà về cơ sở dành cho đàn bà. Đàn ông không thể
thực hiện được kĩ thuật này. Thực sự nếu đàn ông thử tập trung gần vú, người đó
sẽ trở nên rất không thoải mái. Cứ thử mà xem. Thậm chí chỉ trong vòng năm phút
thôi bạn sẽ cảm thấy đổ mồ hôi, bạn sẽ trở nên rất không thoải mái, vì vú đàn
ông là âm tính, chúng sẽ cho bạn âm tính. Bạn sẽ cảm thấy không thoải mái,
không thuận tiện, cảm thấy rằng cái gì đó đang đi sai trong thân thể, không mạnh
khoẻ, ốm yếu.
Nhưng vú đàn bà là dương tính. Nếu đàn bà tập
trung vào gần vú, họ sẽ cảm thấy rất hạnh phúc, rất phúc lạc, dịu dàng sẽ xâm
chiếm tất cả con người họ và thân thể sẽ mất trọng lực. Họ sẽ cảm thấy nhẹ, dường
như họ có thể bay. Và với tập trung này nhiều thứ sẽ thay đổi: bạn sẽ trở thành
mang tính người mẹ nhiều hơn. Bạn có thể không phải là người mẹ nhưng bạn sẽ trở
nên mang tính người mẹ nhiều hơn. Với mọi người, mối quan hệ của bạn sẽ trở
thành mang tính mẹ - từ bi hơn, yêu thương hơn sẽ xảy ra.
Nhưng tập trung này vào gần vú nên được thực
hiện rất thảnh thơi, không căng thẳng. Nếu bạn căng thẳng về nó, sẽ có phân
chia giữa bạn và vú. Thảnh thơi và tan chảy vào trong chúng, và cảm thấy rằng bạn
không còn nữa, chỉ có vú còn đấy.
Nếu đàn ông phải làm cùng điều đó, người đó sẽ
phải làm điều đó với trung tâm dục, không phải với vú. Do đó mới có tầm quan trọng
của luân xa thứ nhất trong tất cả các môn yoga kundalini. Người đó phải tập
trung ngay vào gốc của dương vật - ở đó người đó có tính sáng tạo, ở đó người
đó là dương tính. Và bao giờ cũng phải nhớ điều này: đừng bao giờ tập trung vào
bất kì cái gì âm tính vì với âm tính mọi thứ âm tính sẽ kéo theo. Với dương
tính, mọi thứ dương tính sẽ kéo theo.
Khi đàn ông và đàn bà gặp nhau, hai cực này –
âm tính là ở phần trên của đàn ông, còn dương tính là ở phần dưới; âm tính là ở
phần dưới của đàn bà và dương tính ở phần trên - hai cực âm tính và dương tính
gặp nhau và vòng tròn được tạo ra. Vòng tròn đó là phúc lạc, nhưng nó không
thông thường. Trong hành động dục thông thường, vòng tròn không xảy ra - đó là
lí do tại sao bạn cảm thấy hấp dẫn đến thế với dục, và cũng cảm thấy bị đẩy ra
đến thế. Bạn cảm thấy nó nhiều thế, bạn cần nó nhiều thế, bạn đòi hỏi nhiều thế,
nhưng khi nó được trao cho, khi nó có đấy, bạn lại cảm thấy chán nản - chẳng có
gì xảy ra cả. Điều này là có thể chỉ khi cả hai thân thể đều thảnh thơi và cởi
mở với nhau mà không sợ hãi, không có kháng cự nào. Buông bỏ hoàn chỉnh đến mức
điện có thể hội nhập và gặp gỡ và trở thành vòng tròn.
Thế thì có hiện tượng rất lạ... mật tông đã
ghi nhận điều đó và bạn có thể còn chưa từng được nghe thấy về hiện tượng đó.
Đây là hiện tượng, hiện tượng rất lạ - khi hai người yêu nhau thực sự gặp gỡ và
trở thành vòng tròn, thế thì việc đổi ngôi xảy ra. Trong một khoảnh khắc người
yêu trở thành người được yêu, người được yêu trở thành người yêu, và khoảnh khắc
tiếp người yêu lại thành người được yêu, người được yêu là người yêu. Con trai
thành con gái trong thoáng chốc, rồi con gái thành con trai trong thoáng chốc -
vì vòng tròn đang chuyển, năng lượng đang chuyển, nó trở thành vòng tròn. Cho
nên điều sẽ xảy ra là con trai sẽ tích cực trong vài phút rồi người đó sẽ thảnh
thơi và con gái sẽ trở thành tích cực. Điều đó có nghĩa là bây giờ năng lượng
con trai đã chuyển sang thân thể con gái và cô ấy sẽ hành động còn con trai sẽ
vẫn còn thụ động. Và điều này sẽ cứ tiếp diễn. Thông thường bạn là đàn ông, đàn
bà. Trong tình yêu sâu sắc, trong cực thích sâu sắc, điều sẽ xảy ra là trong
thoáng chốc bạn sẽ trở thành đàn bà, và đàn bà sẽ trở thành đàn ông. Và bạn sẽ
cảm thấy điều này, hoàn toàn cảm thấy và nhận ra, rằng tính thụ động thay đổi.
Trong cuộc sống có nhịp điệu; trong mọi thứ đều
có nhịp điệu. Bạn thở, hơi thở đi vào - rồi vài giây sau nó dừng lại, không có
chuyển động. Rồi nó lại chuyển, nó đi ra - rồi lần nữa lại có điểm dừng, lỗ hổng,
không chuyển động, rồi lại chuyển động. Chuyển động, không chuyển động, chuyển
động. Tim bạn đang đập, nhịp đập, lỗ hổng, lại nhịp đập khác, lỗ hổng. Đập có
nghĩa là tích cực, lỗ hổng nghĩa là thụ động. Nhịp đập có nghĩa con trai, không
đập có nghĩa con gái.
Cuộc sống là nhịp điệu. Trong khi hai người gặp
gỡ, con trai và con gái, nó trở thành vòng tròn: sẽ có lỗ hổng - cho cả hai. Bạn
là đàn bà và bỗng nhiên sẽ có lỗ hổng, bạn không là đàn bà nữa, bạn đã trở
thành đàn ông. Bạn là đàn ông và đàn bà và đàn ông. Và khi những lỗ hổng này bị
bỏ lại, thế thì bạn có thể cảm thấy rằng bạn đã đạt tới vòng tròn.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment