Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 11)
Chương 8. Tiếng
cười: tình yêu, vui vẻ, biết ơn
Câu hỏi thứ nhất:
Thưa
Thầy kính yêu,
Có
phải tất cả đều là chuyện đùa không? Nhưng tôi không hiểu nó.
Vimalkirti,
nó chắc chắn là chuyện đùa rồi, nhưng bạn không thể hiểu được nó. Bạn là người
Đức, và không chỉ người Đức bình thường - bạn là chắt của hoàng đế Đức! Cứ nghĩ
tới ông già trong nấm mồ của mình: ông ấy phải xoay người, lật người, khi thấy
bạn trong áo da cam, lau sàn ở Pune! Bạn nghĩ gì? - chẳng phải là chuyện đùa
sao? Chắt của bạn có thể đã bao giờ tưởng tượng hay mơ rằng điều này đã xảy ra
cho con riêng của mình một ngày nào đó sao? Người đó sẽ không thể nào mơ được về
điều đó - nhưng nó đã xảy ra.
Trong
hàng thế kỉ bạn đã được bảo rằng cuộc sống là chuyện nghiêm chỉnh; nó đã trở
thành ước định sâu. Bằng không cuộc sống thực sự là chuyện đùa. Nó là vui đùa,
nó là leela. Nó tất cả phụ thuộc vào cách bạn nhìn nhận nó. Nếu bạn nhận nó một
cách nghiêm chỉnh nó trở thành nghiêm chỉnh, nhưng thế thì bạn khổ - bạn khổ từ
ý tưởng riêng của mình. Cuộc sống trở thành nặng nề, nó trở thành trọng lượng,
thành núi đè lên ngực bạn; bạn bị nghiền nát dưới nó. Cuộc sống mất mọi niềm
vui, mọi tiếng cười. Bạn đơn giản kéo lê, bạn không sống. Làm sao người ta có
thể sống mà không có tiếng cười?
Chính
con người là con vật duy nhất trên trái đất biết cách cười. Tiếng cười là điều
duy nhất đặc biệt cho con người, không lập luận mà tiếng cười. Con vật cũng có
thể lập luận - chúng lập luận theo cách riêng của chúng - nhưng chúng không thể
đùa được, chúng không thể cười được, chúng không thể thấy được phía khôi hài;
điều đó là không thể được cho chúng. Mọi con vật đều là người nghiêm chỉnh và mọi
người nghiêm chỉnh đều là con vật! Khoảnh khắc bạn gạt bỏ cái nghiêm chỉnh của
mình bạn gạt bỏ tính con vật của mình.
Do
đó tôi không có kính trọng với thánh nhân của bạn. Họ rất nghiêm chỉnh, còn
nghiêm chỉnh hơn lừa nhiều, nghiêm chỉnh hơn trâu nhiều. Họ đã sa ngã, họ đã
không vươn lên. Thánh nhân của bạn nghiêm chỉnh, chính khách của bạn nghiêm chỉnh,
các nhà cách mạng của bạn nghiêm chỉnh, các nhà khoa học của bạn nghiêm chỉnh.
Họ tất cả đều coi cuộc sống dường như bằng cách nào đó người ta phải trải qua
nó - không nhảy múa. Chính khái niệm về nhảy múa là xa xôi với họ. Họ thậm chí
không thể bước đi, họ lê lết. Họ không sống, họ chỉ chết dần. Họ tất cả đều
không sống, họ chỉ chết dần. Họ tất cả đều chờ đợi cái chết làm giảm nhẹ nỗi
đau cho họ và nỗi khổ của cuộc sống.
Rất
hiếm khi tìm ra một người không nghĩ về tự tử một hay hai lần. Trung bình, bốn
lần trong đời mọi con người đều nghĩ tới tự tử. Người đó không làm điều đó, đó
là vấn đề khác. Có thể người đó không đủ bạo gan để làm điều đó, có thể người
đó sợ điều sẽ xảy ra sau cái chết. Ai biết được? Nó có thể còn tồi tệ hơn bản
thân cuộc sống. Ít nhất cuộc sống cũng được biết tới, quen thuộc; thật là mạo
hiểm mà đi vào trong cái không biết.
Người
Ấn Độ không tự tử nhiều bởi vì họ tin rằng họ sẽ được phái trở lại, cho nên phỏng
có ích gì? - hàng triệu lần bạn phải được sinh ra. Mọi tôn giáo Ấn Độ đều tìm
và kiếm không về Thượng đế, nhớ lấy, mà về tự do khỏi cuộc sống, tự do khỏi
vòng sinh tử. Làm sao những người này có thể hân hoan và làm sao những người
này có thể cám ơn Thượng đế được? Họ đang phàn nàn và việc phàn nàn của họ rất
to. Họ đang nói, "Chúng tôi không muốn được sinh ra. Chúng tôi chưa bao giờ
muốn được sinh ra. Sao ngài không hỏi chúng tôi trước hết? Điều đó là không
công bằng! Nó không phải là món quà, điều không công bằng là phái chúng tôi vào
trong cuộc sống mà chúng chúng tôi chưa bao giờ yêu cầu. Và điều không công bằng
là cứ phái chúng tôi vào trong cuộc sống mà chẳng có gì ngoài khổ."
Nhưng
cuộc sống không phải là khổ. Chính cách tiếp cận của chúng ta, chính cách chúng
ta nhìn vào nó đã làm cho nó thành xấu. Tầm nhìn của chúng ta bị bóp méo, không
phải bản thân cuộc sống. Tấm gương của chúng ta bị bóp méo, không phải bản thân
cuộc sống. Bởi vì tấm gương của chúng ta bị bóp méo, cuộc sống dường như bị bóp
méo.
Vimalkirti,
với tôi nó tất cả đều là chuyện đùa. Và tôi không đùa - tôi thực sự nghiêm chỉnh
về điều đó!
Bạn
nói, "Nhưng tôi không hiểu nó."
Tôi
đã nghe nói rằng ở Đức mọi người không được phép kể chuyện đùa vào tối thứ bẩy.
Tại sao? - bởi vì họ có thể buột ra cười vào sáng chủ nhật. Phải mất thời gian
để họ hiểu! Và bạn là chắt của hoàng đế Đức, có thể mất thời gian lâu hơn chút
ít cho bạn! Nhưng nếu bạn ở đây bạn nhất định hiểu được nó. Đừng lo. Cuộc sống
đầy những khoảnh khắc buồn cười tới mức gần như không thể nào bỏ lỡ được
chúng. Chính phép màu là làm sao mọi người cứ bỏ lỡ chúng; bằng không bạn sẽ bắt
gặp chuyện đùa ở mọi nơi.
Khi
Winston Churchill được bổ nhiệm làm thủ tướng lần đầu tiên - ông ấy đã mệt mỏi
từ chiến dịch bầu cử và mọi hoạt động chính trị diễn ra trước đó và mọi tranh đấu
để lên tới đỉnh - vợ ông ấy nghĩ điều tốt là mời một người bạn biết nhiều chuyện
cười hay tới để người đó có thể kể vài chuyện cười cho Winston Churchill.
"Điều đó sẽ làm cho ông ấy thảnh thơi, giúp ông ấy cười một chút. Ông ấy
đã nghiêm chỉnh thế trong nhiều ngày và ông ấy trông mệt mỏi thế."
Người
bạn được mời tới; người đó tới với những chuyện cười mới nhất. Người đó hỏi
Winston Churchill, "Ông có muốn biết chuyện đùa mới nhất không?"
Churchill
nhìn ông ta và nói, "Xin đủ, không thêm nữa - tôi đã bổ nhiệm tất cả họ
vào nội các của tôi rồi!"
Nếu
bạn nhìn quanh, nếu bạn quan sát đủ, thế thì bạn nhất định lại loạng choạng vớ
phải cái gì đó hay thế và buồn cười thế. Chính ý tưởng về việc tạo ra thế giới
và tạo ra bạn tất cả là trò đùa vũ trụ thế! Thượng đế phải có khả năng khôi
hài.
Một
giáo sĩ già sắp chết và ai đó hỏi ông ấy... bởi vì họ sợ giáo sĩ già này. Ông ấy
không thật tôn giáo mấy, không thật đức hạnh mấy; thực tế, ông ấy là cái đối lập.
Họ lo nghĩ. Họ hỏi ông ấy, "Thầy có sẵn sàng gặp Thượng đế không?"
Ông
ấy mở mắt ra và nói, "Có chứ, đó là điều ta đang làm đây - ta đang cố nhớ
vài chuyện đùa hay để kể cho ngài. Ngài phải đã phát mệt về tất cả những khuôn
mặt dài kia, các thánh nhân buồn. Ngài sẽ thực sự thích thú vài chuyện đùa, vài
chuyện tán gẫu về trái đất."
Và
tôi tuyệt đối đồng ý với giáo sĩ già này. Nếu bạn gặp Thượng đế, đừng khuỵ đầu
gối xuống và bắt đầu cầu nguyện - ngài mệt mỏi về tất cả những điều đó rồi! Kể
cho ngài chuyện cười hay. Điều đó sẽ là giao cảm sâu sắc hơn với ngài. Để ngài
có tiếng cười sảng khoái. Trong tiếng cười đó sẽ có khải lộ.
Vimalkirti,
vài chuyện cười cho bạn:
Karpuik
bị chở gấp tới phòng cấp cứu của bệnh viện thành phố. Bác sĩ trực ngạc nhiên
khi phát hiện ra Karpuik had bị bỏng bìu. "Chuyện đó xảy ra thế nào?"
bác sĩ hỏi.
"Tôi
pha trà," người Polack đáp, "và lời hướng dẫn nói, 'nhúng túi vào nước
nóng.'"
Pilzudski
đưa vợ mình tới bác sĩ và phàn nàn rằng anh ta không thể nào giao hợp được với
cô ấy vì cô ấy quá chặt.
"Được
rồi," bác sĩ nói, "chúng ta thử điều đó!"
Nhà
phẫu thuật đưa người vợ lên bàn, bôi dầu trơn nào đó vào công cụ của mình và
đưa vào vợ của Pilzudski một cách dễ dàng.
"Này,"
người Polack nói, khi anh ta quan sát bác sĩ bơm vào, "nếu đấy không phải
là thuốc tôi nghĩ ông đang giao cấu vợ tôi!"
Có
lần có một tu sĩ trẻ ngoan đạo, sống gần như chỉ toàn bằng men bia;
"Vì," anh ta nói, "điều đơn giản là chúng ta tất cả đều lại dâng
lên, và tôi muốn ít nhất được bắt đầu!"
Cách
tiếp cận của tôi tới cuộc sống là cách tiếp cận của tiếng cười. Và tiếng cười
chứa tình yêu, tiếng cười chứa niềm vui và tiếng cười chứa lòng biết ơn. Tiếng
cười chứa lòng biết ơn vô cùng với Thượng đế.
Khi
bạn thực sự trong tiếng cười bụng sâu sắc, bản ngã bạn biến mất. Nó xảy ra rất
hãn hữu trong bất kì hoạt động nào khác, nhưng trong tiếng cười nó nhất định xảy
ra. Nếu tiếng cười là toàn bộ, bản ngã không thể tồn tại được; không cái gì giết
chết bản ngã như tiếng cười. Đó là lí do tại sao mọi bản ngã đều nghiêm chỉnh.
Bản ngã có thể tồn tại chỉ trong sự nghiêm chỉnh; bản ngã sống, được nuôi dưỡng
trên tính nghiêm chỉnh. Và người nghiêm chỉnh là người nguy hiểm.
Chúng
ta phải phá huỷ mọi loại nghiêm chỉnh trong thế giới. Đền chùa nên đầy tiếng cười
và bài ca và điệu vũ và lễ hội. Đó là cách cây có đó, sao có đó, sông có đó, đại
dương có đó. Toàn thể sự tồn tại, ngoại trừ con người, đều trong trạng thái
không nghiêm chỉnh; chỉ con người dường như rất nghiêm chỉnh. Không đứa trẻ nào
được sinh ra nghiêm chỉnh, nhớ lấy, nhưng chúng ta phá huỷ cái hồn nhiên của đứa
trẻ. Chúng ta phá huỷ phẩm chất của ngạc nhiên và kính nể, chúng ta phá huỷ tiếng
cười của nó, chúng ta phá huỷ mọi thứ đẹp và có giá trị, và thay vì thế chúng
ta cho nó tải trọng mang trên đầu nó - về tri thức, về thượng đế học, về triết
học. Nó càng được chúng ta giáo dục, nó càng mất mọi khả năng khôi hài. Nó
không thể thấy khôi hài nào trong sự tồn tại bởi vì nó bắt đầu sống qua tri thức
của mình; nó biết mọi điều. Bởi vì tính thông thái của nó mọi ngạc nhiên bị phá
huỷ. Bởi vì tính tri thức của nó, phẩm chất tôn giáo lớn nhất - kính nể - bị giết
chết.
Một
thanh niên ở đại học, có tên Breeze, bị trĩu nặng bởi các học vị BA và MD, suy
sụp do căng thẳng; nói với bác sĩ, "Đơn giản mình đang tự giết mình bằng bằng
cấp!"
Tới
lúc bạn quay về từ đại học bạn gần chết rồi. Trạng thái của bạn là bệnh hoạn. Bạn
ốm - ốm với tri thức, bị ngộp bởi tri thức. Và bạn không thể cười được; cười chỉ
dành cho trẻ con và người điên.
Và
toàn thể nỗ lực của tôi ở đây, Vimalkirti này, là để làm cho bạn đồng thời cả
hai: làm bạn như trẻ con và làm bạn hoàn toàn điên. Nếu hai điều này xảy ra, chỉ
thế thì bạn mới là sannyasin. Lời khuyên duy nhất của tôi là tiếng cười!... và
mọi thứ khác sẽ theo sau. Nếu bạn có thể yêu và nếu bạn có thể cười, một cách
toàn bộ, một cách toàn tâm, cuộc sống của bạn sẽ trở thành phúc lạc và phúc
lành thế, không chỉ cho bản thân bạn mà cho mọi người khác. Bạn sẽ là phúc lành
cho thế giới.
Bạn
phải vứt bỏ mọi nghiêm chỉnh đi. Bạn phải vứt bỏ tính nghiêm chỉnh này bởi vì
nó đã bị ép buộc lên bạn; đây không phải là bản tính của bạn. Bạn đã không tới
thế gian này trong nghiêm chỉnh, bạn tới khi cười to. Từng đứa trẻ đều sôi sùng
sục với niềm vui và đến lúc nó bốn tuổi nó bắt đầu chết. Tuổi bốn cho con trai
và tuổi ba cho con gái là lúc cái chết bắt đầu xuất hiện. Con gái bao giờ cũng
đi trước con trai theo mọi cách; ngay cả trong vấn đề này chúng cũng trước một
năm.
Và
một khi cái chết lắng đọng trong bạn, nó giết bạn dần dần. Không phải là bạn chết
bất thần khi bạn bẩy mươi hay tám mươi; đó chỉ là hoàn thành của quá trình đã bắt
đầu ở tuổi ba hay bốn. Bạn có bao giờ để ý sự kiện là nếu bạn cố gắng nhớ lùi lại
bạn không thể vượt qua được rào chắn của tuổi ba không? Nhiều nhất bạn có thể
nhớ khi bạn được ba tuổi; bên ngoài điều đó tất cả là khoảng trống. Tại sao? Bạn
đã ở đây, chắc chắn, và ba năm đó đã không trống chút nào; thực tế chúng đầy
kinh nghiệm hơn bất kì năm nào khác của cuộc đời bạn đã từng trải qua. Từng khoảnh
khắc đều đầy kinh nghiệm. Bạn thường xuyên thám hiểm cuộc sống, con người, mọi
thứ; bạn thường xuyên trong truy tìm.
Trong
một đại học họ làm một thực nghiệm. Thực nghiệm này là... ở chỗ trẻ con dường
như tích cực thế - chúng lấy nhiều năng lượng thế từ đâu? Thân thể chúng nhỏ thế
và thân thể chúng tinh tế thế - chúng hệt như hoa, mảnh mai - nhưng chúng dường
như nhiều năng lượng thế, sống động thế, tuôn trào với năng lượng. Chúng lấy
nhiều năng lượng thế từ đâu?
Cho
nên họ thử một thực nghiệm. Họ thu xếp rằng một người rất lực lưỡng sẽ theo đứa
bé, và người đó làm đích xác bất kì cái gì đứa trẻ làm. Và họ sẽ trả tiền cho
anh ta; bất kì cái gì anh ta muốn họ đều sẽ trả cho anh ta. Anh ta thực sự là
người to lớn, lực sĩ, lực sĩ nổi tiếng, cho nên anh ta không lo nghĩ gì về việc
theo đứa trẻ. Đứa trẻ có thể làm được gì? Nhưng trong vòng bốn giờ anh ta nằm
dài trên đất, bởi vì một khi đứa trẻ biết rằng anh ta bắt chước nó, đứa trẻ nhảy
và đứa trẻ chạy và đứa trẻ lăn lộn trên sàn và đứa trẻ cười om sòm.... Và đứa
trẻ làm nhiều điều tới mức anh lực sĩ, trong vòng bốn giờ, bị kết thúc!
Anh
ta nói, "Chưa bao giờ trong đời mình tôi bị mệt thế. Tôi đã đánh nhau cả đời,
tôi đã đánh trong những cuộc đánh nhau lớn, tôi bao giờ cũng là người thắng.
Đây là thất bại đầu tiên của tôi!"
Và
đứa trẻ nhỏ đó không mệt chút nào; nó vẫn sẵn sàng, nó vẫn thách thức người
này. Nó nói, "Chú lại đây! Chúng ta có thêm chút trò vui! Chú kết thúc rồi
à? Sao chú nằm dài ra đất thế?"
Mọi
đứa trẻ được sinh ra với năng lượng lớn thế, nhưng chúng ta phá huỷ nó. Chúng
ta làm tê liệt mọi đứa trẻ, chúng ta làm què mọi đứa trẻ. Và nhà thờ và đền
chùa của chúng ta đã làm điều sai nhất cho nhân loại. Họ là tội nhân lớn nhất
trên thế giới, họ là tội nhân thực sự. Họ đã phạm tội chống nhân loại - họ đã
làm tê liệt mọi con người. Bạn không biết bạn sẽ là gì nếu bạn được phép tự do
toàn bộ từ chính lúc ban đầu - nếu tiếng cười của bạn được tự do, tình yêu của
bạn được tự do, niềm vui của bạn được tự do, và bạn không bị cản trở, bị can
thiệp, bị bóp méo, bị thao túng, bị ép buộc, bị đổi kênh theo hướng nào
đó...
Không
đứa trẻ nào quan tâm tới tiền, bởi vì không đứa trẻ nào ngu xuẩn cả. Không đứa
trẻ nào quan tâm tới là tổng thống một nước hay thủ tướng, bởi vì không đứa trẻ
nào ngu thế. Mối quan tâm của nó tự nhiên hơn nhiều. Nó quan tâm tới hoa, nó
quan tâm tới bướm, nó quan tâm tới đá cuội trên bãi biển. Nó quan tâm tới nhảy
múa dưới sao, nhảy múa dưới mặt trời, nhảy múa trong gió. Nó quan tâm tới trèo
cây hay leo núi. Nó quan tâm tới bơi sông hay đi vào trong đại dương.
Quan
tâm của nó là hoàn toàn khác, nhưng chúng ta làm chệch mọi năng lượng của nó.
Chúng ta nói, "Không cần trèo cây, không cần leo núi. Leo thang thành công
ấy!" - điều là quá trình tuyệt đối tầm thường, điều là quá trình tuyệt đối
không thông minh. "Leo thang thành công. Giầu có hơn người khác. Cạnh
tranh. Ghen tị. Sở hữu. Tranh đấu!" - tranh đấu vì những điều vô nghĩa. Thế
thì bạn đánh mất niềm vui của mình, thế thì bạn đánh mất tiếng cười của mình.
Thế thì cuộc sống dường như giống ác mộng hơn là giống chuyện đùa hay.
Vimalkirti,
nó là chuyện đùa vũ trụ đấy.
Và
tầm nhìn của tôi là ở chỗ tính tôn giáo tương lai nhất định được bắt rễ nhiều
trong cuộc sống hơn là trong cái chết, nhiều trong tiếng cười hơn là trong buồn
bã, nhiều nhảy múa hơn trong kéo lê cuộc sống của bạn.
Câu
hỏi thứ hai:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tại
sao, mặc cho các dáng vẻ, trống rỗng là hiển nhiên hơn là hình dạng, tâm thức
hiển nhiên hơn ý nghĩ, im lặng hiển nhiên hơn lời?
Deva
Bruce, trống rỗng là cội nguồn của mọi hình dạng. Trống rỗng là vĩnh hằng, hình
dạng là nhất thời. Hình dạng giống như gợn sóng trong hồ, trống rỗng là bản
thân hồ. Hình dạng tới và đi, trống rỗng còn lại. Hình dạng chỉ là dáng vẻ, trống
rỗng là thực tại.
Do
đó Phật gọi thực tại là shunya. Shunya nghĩa là trống rỗng tối thượng. Vâng, nó
còn hiển nhiên hơn nhiều so với cái gọi là vật thực của bạn, bởi vì những vật
thực này tới từ trống rỗng và sẽ quay trở lại với trống rỗng. Trống rỗng là cội
nguồn và mục đích. Mọi thứ đều bắt nguồn từ cái không và biến mất trở lại trong
cái không.
Do
đó, nhớ lấy, cái không không có nghĩa là nó là không có gì; cái không đơn giản
nghĩa là nó là tất cả. Cái không nghĩa là "không-vật gì." Mọi vật đều
có hình dạng; cái không là năng lượng vô hình dạng. Nó có thể biểu lộ trong
hàng triệu hình dạng, và nó chỉ có thể biểu lộ trong hàng triệu hình dạng bởi
vì nó không có hình dạng nào của riêng nó. Nó là linh động, nó sẵn có cho bất
kì hình dạng nào, nó không chống đối lại bất kì hình dạng nào. Nó có thể diễn đạt
bản thân nó theo hàng triệu cách bởi vì nó không có ám ảnh, nó không có cố định.
Nó có thể nở như hoa hồng, nó có thể nở như hoa sen. Nó có thể là bài ca, nó có
thể là điệu vũ, nó có thể là im lặng. Tất cả đều có thể bởi vì cái không đơn giản
nghĩa là không hình dạng nào đã được lấy. Một khi hình dạng được lấy, mọi sự trở
nên bị giới hạn, các phương án trở nên bị giới hạn. Một khi hình dạng được lấy
bạn không còn tự do toàn bộ; hình dạng của bạn trở thành tù túng của bạn. Do
đó, thiền là lối vào trong cái không.
Tôn
giáo phương Tây đã bỏ lỡ trọn vẹn vấn đề này. Ngay cả Thượng đế của họ cũng có
hình dạng; Thượng đế không thể có hình dạng được. Cho Thượng đế một hình dạng
là lấy con người làm trung tâm, nó là phóng chiếu hình dạng riêng của chúng lên
Thượng đế.
Nếu
ngựa mà là triết gia - và ai biết được, vài con ngựa có thể là triết gia chứ -
thế thì Thượng đế sẽ là ngựa, ngựa đẹp, với tất cả các phẩm chất lớn của ngựa.
Ngựa không thể nghĩ về Thượng đế như con người được, không thể được. Con người
đã không tốt với ngựa chút nào. Chúng có thể nghĩ về quỉ là con người, nhưng
không nghĩ Thượng đế là con người được. Con người nghĩ Thượng đế là con người.
Kinh
Thánh nói Thượng đế tạo ra con người theo hình ảnh riêng của ngài. Chân lí là
chính điều ngược lại: con người tạo ra Thượng đế theo hình ảnh riêng của mình.
Do đó người da đen sẽ có hình dạng người da đen, Thượng đế của người Hindu sẽ
có hình dạng người Hindu, Thượng đế của người Trung Quốc sẽ có hình dạng người
Trung Quốc. Thượng đế Trung Quốc không thể có hình dạng Hindu được; không thể
được. Người Trung Quốc không thể nghĩ được rằng Thượng đế có thể có hình dạng
khác hơn người Trung Quốc - tất nhiên, hình dạng Trung Quốc đẹp nhất, nhưng nó
sẽ là người Trung Quốc. Đây là ý tưởng của chúng ta được phóng chiếu lên Thượng
đế.
Thượng
đế không phải là hình dạng, Thượng đế là vô hình dạng. Thượng đế là cái không
tuyệt đối, Thượng đế là trống rỗng toàn bộ. Từ cái trống rỗng đó mọi thứ nảy
sinh - cây cối, người, núi non, đất, sao, sáng tạo. Chúng tới, với thời gian hiện
hữu chúng có đó, và thế rồi chúng lại biến mất vào trong trống rỗng tối thượng.
Đó là cái bắt đầu và cái kết thúc; cái trống rỗng là trước cái bắt đầu và sau
cái kết thúc. Phật gọi nó là cõi bên kia, cõi bên kia tối thượng, bên kia cõi
bên kia.
Bạn
hỏi tôi, Bruce, "Tại sao, mặc cho các dáng vẻ, trống rỗng là hiển nhiên
hơn là hình dạng, tâm thức hiển nhiên hơn ý nghĩ, im lặng hiển nhiên hơn lời?"
Tâm
thức là Thượng đế bởi vì tâm thức là cái không. Ý nghĩ là thế giới; do đó Phật
gọi tâm trí là "thế giới." Khoảng khắc ý nghĩ xuất hiện, con sóng đã
nảy sinh trong hồ tâm thức, hình dạng đã nảy sinh, và hình dạng này là tạm thời,
khoảnh khắc. Chẳng mấy chốc nó sẽ biến mất; nó sẽ không kéo dài, nó không vĩnh
hằng. Đừng níu bám lấy nó. Quan sát nó vào và quan sát nó ra. Quan sát nó nảy
sinh và quan sát nó biến mất, nhưng không níu bám lấy nó. Nhớ tâm thức, trong
đó nó nảy sinh và trong đó nó lại tan biến đi. Đó là thực tại của bạn, đó là
chân lí của bạn. Ý nghĩ có thể tốt, ý nghĩ có thể xấu, nhưng tốt hay xấu không
tạo ra khác biệt. Ý nghĩ là ý nghĩ; nó không vĩnh hằng - và đó là tiêu chí duy
nhất của thực tại.
Đó
là cách các nhà huyền môn bao giờ cũng phán xét thực tại: bất kì cái gì vĩnh hằng
đều là thực và bất kì cái gì tạm thời đều chỉ là hiện tượng mơ. Không có khác
biệt giữa mơ bạn thấy trong đêm và mơ bạn thấy trong ngày, mơ bạn thấy bằng mắt
nhắm và mơ bạn thấy bằng mắt mở. Vâng, có chút ít khác biệt: một đằng mơ là tuyệt
đối riêng tư. Trong đêm với mắt nhắm bạn thấy mơ riêng tư; ban ngày với mắt mở
bạn thấy mơ tập thể, mơ khách quan. Có nhiều người tham dự trong nó, do đó nó
cho bạn cảm giác dường như nó là thực. Nó không phải vậy. Điều gì xảy ra khi bạn
rơi vào giấc ngủ? Bạn quên tất cả về ngày.
Người
ta nói về Trang Tử rằng một sáng ông ấy thức dậy và bắt đầu cười to. Đệ tử của
ông ấy tụ tập lại và họ hỏi, "Có chuyện gì vậy?"
Trang
Tử nói, "Ta bắt gặp một vấn đề ta không thể giải quyết được. Giúp ta giải
nó đi."
Đó
là lần đầu tiên ông ấy yêu cầu các đệ tử của mình giúp giải quyết vấn đề. Ngoài
ra ông ấy bao giờ cũng giải quyết các vấn đề của họ.
Các
đệ tử nói, "Nó phải là vấn đề thực sự lớn lao, phức tạp - thầy kể cho
chúng tôi đi."
Ông
ấy nói, "Vấn đề đơn giản thôi, nhưng theo một cách nào đó nó rất phức tạp
- và ta không nghĩ nó có thể được giải quyết, nó dường như là không thể giải được.
Đó là lí do tại sao ta cười. Ta đã nhìn vào nó từ mọi phía; nó dường như tuyệt
đối không thể giải được. Vấn đề là, trong đêm ta mơ rằng ta đã trở thành bướm."
Các
đệ tử nói, "Thế chẳng là gì cả. Chúng tôi tất cả đều mơ đủ mọi thứ - mơ là
mơ thôi. Bây giờ thầy thức mơ được kết thúc rồi. Sao lại làm om sòm lên về
mơ?"
Ông
ấy nói, "Ta không làm om sòm mấy về mơ đâu. Vấn đề là: nếu Trang Tử có thể
mơ rằng ông ấy là bướm - bây giờ vấn đề nảy sinh - bướm có thể đã rơi vào giấc
ngủ và mơ rằng nó là Trang Tử! Bây giờ cái gì là cái gì? Ta Trang Tử đã mơ về
bướm hay ta bướm đang mơ là Trang Tử?"
Thực
tế không có khác biệt gì. Bướm cũng là một hình dạng và Trang Tử cũng là một
hình dạng. Hình dạng này nảy sinh khi bạn ngủ, hình dạng khác nảy sinh khi bạn
thức, nhưng cả hai đều là hình dạng. Trang Tử không là cả hai - ông ấy không là
bướm không là Trang Tử. Ông ấy là tâm thức, ông ấy là nhận biết; nhận biết về
giấc mơ, nhận biết về bướm và Trang Tử. Ông ấy là nhận biết đó. Và nhận biết đó
còn thực hơn nhiều, thực tế là thực tại duy nhất. Vô ý nghĩ là thực.
Và
cùng điều đó là đúng với im lặng. Lời nảy sinh trong cái hồ của im lặng, lời
hay, nhưng chúng chỉ là hình dạng. Do đó mới có nhấn mạnh của mọi nhà huyền
môn: chuyển từ lời sang vô lời, chuyển từ âm thanh sang im lặng, chuyển từ hình
dạng sang vô hình dạng, chuyển từ ý nghĩ sang tâm thức. Đừng bị vướng mắc với
hình dạng, ý nghĩ, lời. Đó là điều thiền tất cả là gì.
Đừng
bị đồng nhất với tất cả những cái nảy sinh trong bạn và biến mất. Vẫn còn được
định tâm trong cái không bao giờ xuất hiện và không bao giờ biến mất, cái bao
giờ cũng có đó. Vẫn còn được định tâm trong thực tại kéo dài của bản thể bạn,
và bạn sẽ biết phúc lạc lớn nhất có thể có và bạn sẽ biết chân lí giải thoát. Bạn
sẽ biết tự do khỏi mọi hình dạng - bởi vì mọi hình dạng đều tạo ra tù túng. Bạn
sẽ biết bạn không là đàn ông không là đàn bà, không da trắng không da đen,
không thế này không thế nọ - neti, neti. Bạn sẽ biết rằng bạn là nhận biết thuần
khiết, cái không có tên, không có hình dạng.
Đó
là điều Phật nói: Ông không có hình dạng nào và ông không có tên nào. Đừng khao
khát cái mà bạn không là, bởi vì khao khát cái bạn không là tức là đang tạo ra
khổ cho bản thân bạn, là đang tạo ra đau không cần thiết cho bản thân bạn. Cứ
là cái bạn đang là và bao giờ cũng là và bao giờ cũng sẽ là vậy. Đừng cố trở
thành - hiện hữu đi! Và bạn đã là cái đó. Vấn đề không phải là trở thành, vấn đề
không phải là ham muốn, vấn đề không phải là đạt tới đâu đó. Bạn đã ở đó rồi, bạn
bao giờ cũng đã ở đó rồi. Chỉ thức dậy thôi! Thức dậy từ giấc mơ, mọi giấc mơ -
mơ đêm, mơ ngày. Thức dậy từ mọi hình dạng và cư ngụ trong cái vô hình dạng.
Và
tất cả những người đã thức tỉnh đều nói cùng một điều: Biết cái vô hình dạng
đó, biết cái vĩnh hằng đó, cuộc sống của bạn được hoàn thành. Bạn sẽ đạt tới
mãn nguyện vô cùng và phúc lạc và phúc lành.
Câu
hỏi thứ ba:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
là người Hi Lạp và tôi thích tỏi. Bạn gái của tôi không thể chịu được điều đó,
cô ấy là người Anh, cô ấy gọi tôi là nguyên thuỷ. Cái gì sai với tôi?
Devo,
chẳng cái gì sai với bạn cả, chẳng cái gì sai với tỏi nữa, nhưng tỏi sẽ tạo ra
vài vấn đề cho bạn. Và vấn đề mà bạn đã bắt gặp không thực là vấn đề lớn đâu;
chẳng mấy chốc bạn sẽ phải đối diện với những vấn đề lớn hơn. Quí bà Anh nhiều
nhất có thể bỏ bạn; điều đó không phải là vấn đề - điều đó sẽ là thoát ra khỏi
vấn đề đấy!
Tìm
người đàn bà nào đó - tự do với quí bà đi! Đàn bà là đẹp, quí bà là vấn đề. Và
rất khó tìm được đàn bà Anh - tôi chưa bắt gặp người nào. Họ tất cả đều là quí
bà. Đàn ông có thể không phải tất cả đều là chúa tể, nhưng đàn bà tất cả đều là
quí bà.
Một
người Anh và vợ của anh ta đi dạo quanh mảnh đất Tây Ấn của họ thì họ bắt gặp một
cô và cậu da đen đang làm tình trong bụi rậm.
"Chao
ôi!" quí bà người Anh kêu lên với chồng mình. "Họ làm điều đó hệt như
con người!"
Nếu
cô ấy nghĩ bạn là người nguyên thuỷ, điều đó không là gì cả - ít nhất cô ấy
cũng nghĩ bạn là người rồi! Hay có thể cô ấy không nghĩ rằng bạn là người,
nhưng cô ấy không thể nói ra điều đó được. Thật quá vô lễ để nói với bạn rằng bạn
không là con người cho nên cô ấy nói với bạn rằng bạn là người nguyên thuỷ. Điều
đó không phải là nguy hiểm lớn - nhiều nhất quí bà này sẽ rời bỏ bạn. Bạn tiếp
tục ăn tỏi. Nếu có chọn lựa giữa quí bà Anh và tỏi, ưa thích tỏi hơn đi; nó còn
lành mạnh hơn nhiều. Nhưng vấn đề thực sẽ tới về sau - một khi quí bà Anh đã rời
bỏ bạn, thế thì bạn sẽ bị rắc rối.
Bạn
có nghe nói về cô gái Gypsy đã bỏ đeo tỏi quanh cổ cô ấy không?
Nó
giữ cho ma cà rồng tránh xa, nhưng nó hấp dẫn quá nhiều người Italy.
Cho
nên nếu bạn muốn vứt bỏ tỏi, vứt nó đi khi quí bà Anh đã rời bỏ bạn; trong khi
còn quí bà, cô ấy sẽ bảo vệ bạn khỏi người Italy. Mọi đàn ông đền cần đàn bà
như thứ bảo vệ; bằng không anh ta bất lực thế. Một khi người đàn bà khác thấy rằng
một người đàn bà đang bảo vệ bạn họ không bận tâm tới bạn. Khoảnh khắc họ thấy
bạn không được bảo vệ họ tất cả nhảy lên bạn đấy!
Cho
nên đầu tiên dùng tỏi để gạt bỏ quí bà Anh, thế rồi lập tức thôi dùng tỏi; bằng
không người Italy sẽ bắt đầu tới. Và dễ dàng gạt bỏ quí bà Anh; tiếp đó thì
không thể nào gạt bỏ được đàn bà Italy bởi vì họ không phải là quí bà. Họ là
đàn bà thực và họ sẽ tạo ra nhiều rắc rối cho bạn. Họ giúp chỉ trong một điều:
họ làm cho bạn nhận biết nhiều thế về rắc rối mà tình yêu đem lại, hay cái tới
trong việc thức dậy của tình yêu, rằng bạn bắt đầu nghĩ tới tôn giáo, Thượng đế,
thiền. Tất cả những điều lớn lao này sẽ không có thể được nếu không có đàn bà.
Những người bắt đầu nghĩ về tất cả những điều lớn lao này đều là những người đã
bị đàn bà hành hạ. Đây là chỗ trốn của họ, những con đường trốn chạy, để cho họ
có thể dung thứ được bất kì cái gì đang xảy ra xung quanh. Họ có thể hi vọng về
thiên đường ở đâu đó sau cái chết. Họ mất tất cả hi vọng trong cuộc sống bởi vì
họ biết bất kì chỗ nào họ tới đàn bà nào đó cũng sẽ tạo ra rắc rối cho họ.
Dường
như Thượng đế làm ra đàn ông một mình trước nhất. Ngài đã làm ra Adam, nhưng nếu
đàn ông mà một mình ở đây anh ta sẽ không bao giờ nghĩ tới Thượng đế. Ngài đã
làm ra đàn bà - đàn bà là người nhắc nhở thường xuyên. Cô ấy không bao giờ để bạn
yên, cô ấy buộc bạn tin vào địa ngục. Và một khi bạn tin vào địa ngục bạn phải
tin vào cõi trời nữa.
Devo,
chẳng cái gì sai với bạn, nhưng nếu bạn muốn sống với tỏi, bạn phải từ bỏ cuộc
sống. Quí bà Anh có thể đúng theo nghĩa: bạn phải là người nguyên thuỷ, bạn phải
đi vào hang động, xa khỏi nhân loại nhất có thể được. Tỏi đơn giản là nguy hiểm
cho bất kì giao cảm nào, cho bất kì trao đổi nào. Nó rất mang tính thuốc; nó sẽ
giữ bạn mạnh khoẻ và nó sẽ giữ bạn sống lâu hơn bạn sống nếu không có nó. Hay
có thể bởi vì bạn sẽ phải sống một mình nên cuộc sống của bạn sẽ có vẻ dài hơn!
Nếu
bạn muốn thêm lời khuyên về tỏi bạn có thể hỏi Maitreya - anh ấy là chuyên gia
về tỏi và mọi phẩm chất lớn lao của nó. Tôi chưa bao giờ nếm nó cả, cho nên bất
kì điều gì tôi nói cũng không thật tin cậy mấy. Và tôi chưa bao giờ cho phép bất
kì người nguyên thuỷ nào ở gần tôi. Bạn biết người hít ma tuý của tôi đấy!
Không người nào ăn tỏi đã bao giờ có khả năng tới gần tôi! Tỏi là tốt nhưng có
chút ít vô nhân: nó là tốt cho bạn, nhưng xấu cho mọi người khác.
Câu
hỏi thứ tư:
Thưa
Thầy kính yêu,
Hồn
nhiên trong người lớn có thể xảy
ra mà không có nhận biết không?
Anand
Manuel, không thể nào có chuyện hồn nhiên xảy ra cho người lớn mà không có nhận
biết. Nhận biết chỉ là phương pháp có thể giúp bạn phá huỷ tất cả các ước định
mà xã hội đã áp đặt lên bạn. Xã hội đã thôi miên bạn, nhưng thôi miên được thực
hiện theo cách tinh vi, trong thời gian lâu thế, và nó bắt đầu khi bạn còn nhỏ
tới mức bạn chưa bao giờ trở nên nhận biết về nó. Bạn bị thôi miên bằng sữa của
mẹ bạn, bạn được cho đủ mọi loại ước định, và những ước định đó phá huỷ hồn
nhiên của bạn.
Chừng
nào bạn còn chưa trở nên nhận biết, bạn sẽ không có khả năng thấy rằng bạn là
con người bị ước định, rằng bạn đang sống với các ý tưởng vay mượn - ý tưởng đã
từng bị người khác áp đặt lên bạn chống lại ý chí của bạn - rằng bạn gần như là
tù nhân. Không phải là bạn sống trong tù, mà bạn sống trong ý thức hệ, cái
chính là nhà tù tinh vi. Bạn là người Hindu - làm sao bạn có thể hồn nhiên được?
Bạn là người Ki tô giáo - làm sao bạn có thể hồn nhiên được? Ý thức hệ giữ bạn
xa khỏi hồn nhiên; nó làm cho bạn thông thái, và tính thông thái là điều duy nhất
phá huỷ hồn nhiên. Nó tước mọi ngạc nhiên khỏi bạn.
Có
hàng triệu người không cảm thấy ngạc nhiên gì trong cuộc sống. Họ sẽ thấy hoa hồng
và vậy mà họ sẽ không thấy gì cả - không cái đẹp, không kính nể.
Họ
thậm chí sẽ không dừng lại một khoảnh khắc. Hoa hồng dường như không có thông
điệp nào cho họ, cứ dường như họ đã không nhìn thấy nó chút nào.
Mọi
ngày bạn đi qua cây đẹp, chim hót trong ánh mặt trời buổi sáng sớm, hoa toả ra
hương thơm, nhưng bạn như robot. Bạn cứ huyên thuyên bên trong tâm trí mình,
chuyện này chuyện nọ... bạn cứ nói mãi nói hoài. Và điều bạn huyên thuyên bên
trong đã bị đặt vào trong bạn. Tâm trí bạn đã bị dùng như chiếc máy tính: hệt
như họ nạp vào máy tính, họ đã nạp vào bạn.
Ở
nước Nga cộng sản họ sẽ nạp vào bạn chủ nghĩa cộng sản. Họ cũng sẽ dạy bạn ba
ngôi thiêng liêng, ba ngôi thiêng liêng của riêng họ. Họ sẽ dạy bạn Kinh Thánh
riêng của họ, họ sẽ dạy bạn tôn giáo riêng của họ. Chủ nghĩa cộng sản là tôn
giáo, cái thay thế cho các tôn giáo khác. Marx, Engels, Lenin, đó là ba ngôi của
họ; Das Kapital là Kinh Thánh của họ. Và họ tin vào tất cả những điều này cuồng
tín như bất kì người Cơ đốc giáo nào, bất kì người Hindu nào, bất kì người Mô ha
mét giáo nào. Người Mô ha mét giáo tin vào Kaaba và người cộng sản tin vào
Kremlin. Đối tượng khác nhau, nhưng niềm tin có đó. Cả hai đều thông thái, cả
hai đều đã đánh mất sự thuần khiết của họ, sự hồn nhiên của họ, phẩm chất như
trẻ con của họ.
Một
khi bạn đầy tri thức bạn nghĩ bạn biết tất cả mọi câu trả lời. Bạn không biết
gì bởi vì chừng nào bạn còn chưa biết tới bản thân mình, chẳng cái gì được biết
tới cả. Và cái đẹp của việc tự biết mình là ở chỗ nó làm sâu sắc hơn điều bí ẩn
của cuộc sống, nó không giải bí ẩn đi; nó làm cho bí còn bí ẩn hơn, nó làm cho
bí ẩn còn huyền bí hơn. Con người của trí huệ, người đã đào sâu vào trong tâm
thức của riêng mình, trở nên ngày một đầy những ngạc nhiên và kính nể. Nhưng
người thông thái bình thường sống trong vô nhận biết tuyệt đối; không cái gì
làm cho người đó ngạc nhiên. Người đó biết mọi câu trả lời.
Một
gã bước vào một nhà hàng và gọi miếng bít ta không thể cạy được cửa nào mở ra.
Một cách thận trọng anh ta trèo lên ban công tầng hai. Nhòm qua cửa sổ đã khó,
anh ta thấy một đứa bé mới sinh đang nằm trong cũi. Đến lúc này anh ta hoàn
toàn thất vọng nên anh ta quyết định tranh thủ sự giúp đỡ của đứa nhỏ.
"Hu-hu,
bé con," anh ta gọi một cách dịu dàng. "Bé tí này ê ê, đi ra mở cửa sổ
cho bác yêu đi?"
"Mở
cửa sổ à?" đứa bé la lên. "Sao bác ngu thế, cháu thậm chí chưa thể bước
đi được!"
"Ông
muốn nấu nó như thế nào?" người phục vụ "Tôi muốn nó nấu chín, có anh
đào nghiền rắc lên trên. Rồi cho một chút nước cà chua ướp lên nó và rắc vào nó
hạt tiêu."
Đứa
trẻ con không thể bước đi được, nhưng nó đã trở nên thông thái, nó có thể nói.
Bạn
có tất cả để trở nên thông thái. Bạn không…
Người
phục vụ đem thức ăn lên.
"Ông
có thích bữa tối này không?" người phục vụ hỏi khi nó vừa ăn xong.
"Ngon
lắm," gã đáp. "Nhân tiện, anh có nghĩ đây là món rất kì quặc
không?"
"Không,"
người phục vụ đáp, "tôi thích món bít tết theo cùng cách mà."
Người
phục vụ biết quá nhiều về bít tết - anh ta không nhìn vào gã này chút
nào.
Đã
hai giờ sáng mà Gedalia kẻ trộm vẫn đang cố phá vào nhà. Anh ta thử mọi cửa và
cửa sổ nhưng anh biết gì và vậy mà bạn đầy tri thức. Tri thức của bạn đơn giản
bao phủ dốt nát của bạn, nó không làm cho bạn trí huệ. Nó đơn giản làm cho ngu
xuẩn của bạn được trang điểm thêm chút ít, được đánh bóng thêm chút ít.
Một
thanh niên có vấn đề đi tới khám bác sĩ. Bác sĩ bảo anh ta cởi quần áo ra để
khám, rồi nói, "À, anh có sáp nến da cam trong rốn phải không? - tôi biết
về vấn đề này rồi. Mới hôm nọ một cô gái tới gặp tôi; cô ấy cũng có sáp trong rốn
- bởi vì bạn trai của cô ấy thích ăn với ánh sáng nến. Bạn gái của anh cũng
thích ăn với ánh sáng nến phải không?"
"Không,"
người này nói, "cô ấy cần nến để tìm nó."
Cứ
nhìn và mọi sự, đừng đem tri thức của bạn vào, và bạn có thể bao giờ cũng trong
ngạc nhiên.
Bạn
hỏi tôi, "Hồn nhiên không thể xảy ra trong người lớn mà không có nhận biết
sao?"
Điều
đó là không thể được. Bắt đầu của hồn nhiên trong người lớn là nhận biết rằng bạn
bị ước định. Hàng triệu người không nhận biết rằng họ bị ước định. Nếu bạn
không biết rằng bạn đang trong tù, sao bạn phải cố thoát ra khỏi nó ngay chỗ đầu
tiên?
Mới
hôm nọ tôi bắt gặp một tờ báo. Biên tập viên tờ báo đó phải đã ở đây, anh ấy phải
đã nghe một trong các bài nói của tôi. Anh ấy bình luận rằng bất kì điều gì tôi
nói cũng đều chống lại văn hoá Ấn Độ - cứ dường như điều đó là đủ để phê phán
tôi, rằng điều đó là chống lại văn hoá Ấn Độ! Anh ấy coi như hiển nhiên rằng bất
kì cái gì chống lại văn hoá Ấn Độ đều nhất định sai. Nhưng ai đã nói rằng tôi
không chống lại văn hoá Ấn Độ? Tôi chống lại tất cả các thứ mục ruỗng - Ấn Độ,
không Ấn Độ, chả tạo khác biệt gì! Tôi chống lại chính ý tưởng về văn hoá Ấn Độ
và văn hoá Trung Quốc và văn hoá Nhật Bản. Tôi chống lại chính ý tưởng về phân
chia nhân loại và tôi chống lại quá khứ. Tôi không ở đây để hỗ trợ cho văn hoá Ấn
Độ. Cho nên đó không phải là phê bình tôi - thực tế đó là ca tụng!
Tôi
chống lại tất cả những cái mà chết. Người ta không nên mang xác chết mãi mãi,
chúng nên được đem chôn hay thiêu. Tôi không tin vào bất kì văn hoá nào và tôi
không tin vào bất kì nước nào và tôi không tin vào bất kì nòi giống nào và tôi
không tin vào bất kì tôn giáo nào.
Tôi
tin vào tính tôn giáo, tôi tin vào tính có văn hoá, tôi tin vào nhân loại.
Nhưng nhân loại không phải là người Ấn Độ, tính tôn giáo không phải là Ki tô
giáo hay Hindu hay Mô ha mét giáo, tính có văn hoá chẳng liên quan gì tới bất
kì nước nào. Nó là ân huệ tới qua thiền, qua nhận biết. Nó là cái đẹp xảy ra
cho bạn khi bạn trở nên được bắt rễ trong tâm thức của mình, khi bạn được lắng
đọng trong tâm thức của mình, khi không cái gì có thể làm sao lãng bạn khỏi tâm
thức của mình.
Vâng,
mọi người đều phải lại trở thành đứa trẻ lần nữa, nhưng làm sao người đó sẽ trở
thành đứa trẻ lần nữa? Ngoại trừ qua việc trở nên nhận biết không có cách nào
khác. Đầu tiên, trở nên nhận biết về các ước định của bạn - và có cả nghìn lẻ một
tầng ước định - và khi bạn nhận biết, thế thì dần dần, dần dần tự mình thoát khỏi
mọi ước định. Vứt bỏ các ước định đó, trở nên được giải thôi miên, cho nên
không tầng bụi nào còn lại trên tấm gương của bản thể bạn. Khi không có tầng bụi
nào trên tấm gương của bản thể bạn, bạn sẽ có khả năng phản xạ cái đang đó - và
đó là Thượng đế và đó là chân lí và đó là niết bàn.
Nhưng
bạn đang hỏi câu hỏi này để cho bạn có thể né tránh nhận biết. Bạn muốn tìm lối
tắt nào đó tới hồn nhiên. Không có lối tắt; nhận biết không thể bị né tránh. Nhận
biết là phương pháp duy nhất - để tôi nhắc lại, phương pháp duy nhất - điều có
thể cắt đi từ chính gốc rễ mọi ước định và có thể làm cho bạn tự do khỏi nhà tù
bạn đang sống trong đó. Và chính vấn đề duy nhất là ngày càng trở nên nhận biết
hơn; không cái gì khác có thể giúp bạn được. Tôi không thể làm được điều đó cho
bạn, không ai khác có thể làm điều đó được cho bạn. Nếu ai đó khác làm điều đó
cho bạn, bạn sẽ bị tái ước định lần nữa. Nhớ lấy điều đó, bạn phải được giải ước
định, không bị tái ước định. Đó là điều đang xảy ra: người Ki tô giáo trở thành
người Hindu; tất nhiên người đó trở nên được giải ước định như người Ki tô
giáo, nhưng người đó trở nên bị tái ước định như người Hindu.
Nỗ
lực của tôi ở đây là để giải ước định cho bạn, để giúp bạn được giải ước định,
và không tái ước định bạn lần nữa. Nỗ lực của tôi là để cho bạn trong tự do
toàn bộ; thế thì bạn phải quyết định làm gì cho cuộc sống của bạn. Bạn là người
chủ cuộc sống của mình; tôi có thể đơn giản cho bạn vài chỉ dẫn về cách gạt bỏ
tất cả những cái vô nghĩa đã từng bị áp đặt lên bạn. Một khi bạn tự do với mọi
cái vô nghĩa đó, tôi sẽ không cho bạn bất kì chỉ dẫn khẳng định nào về cái gì
phải làm hay cái gì không làm, bởi vì điều đó sẽ là tái ước định lần nữa.
Cho
nên nhận biết sẽ giúp bạn theo hai cách: thứ nhất nó sẽ giúp bạn trở nên được
giải ước định và thế rồi nó sẽ giúp cho bạn tìm ra cách thức và phương tiện để
sống cuộc sống của bạn. Nó sẽ là cách duy nhất để giải ước định và cách duy nhất
để tìm ra phong cách sống mới, tầm nhìn mới về cuộc sống.
Câu
hỏi thứ năm:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
chẳng mấy chốc sẽ rời đi trên cuộc hành trình với Radha. Trước khi nghe nói về
kinh nghiệm du hành của thầy với cô ấy tôi cảm thấy tự tin và an toàn về hành
lí của chúng tôi, nhưng bây giờ thầy có cho rằng tôi cần Sarjano cũng cùng đi với
chúng tôi không?
Anand
Amito, không, dứt khoát không! Sarjano có thể giúp cứu hộp và túi của bạn,
nhưng về Radha thì sao? Radha sẽ bị nguy hiểm. Tốt hơn cả là cứ mạo hiểm va li
đi - bạn sẽ không có khả năng cứu Radha khỏi Sarjano. Tránh Sarjano ta, cho dù
anh ấy muốn tới. Chắc chắn anh ấy sẽ giúp bạn cứu va li, nhưng Radha sẽ đi đời.
Cho
nên điều đó là tuỳ ở bạn. Nếu bạn quá gắn bó với va li của mình, thế thì bạn có
thể đem Sarjano đi cùng bạn; ngoài ra, sự vụ đó sẽ không xảy ra mọi lần đâu. Và
nó là cuộc hành trình hư cấu mà tôi đã nói tới - bạn đi cuộc hành trình thực.
Trên cuộc hành trình thực mọi sự như thế không xảy ra....
Câu
hỏi thứ sáu:
Thưa
Thầy kính yêu,
Thầy
có thực biết người Italy không? Thế thì xin nói cho tôi từ Italy nào dành cho tủ
lạnh và cũng từ Italy nào dành cho gái xinh.
Satyam,
tôi không biết mấy về người Italy đâu, nhưng tôi sẽ cố hết sức. Từ Italy cho tủ
lạnh là 'hộp đá-a', và từ Italy cho gái xinh là 'hộp xinh-a'!
Câu
hỏi cuối cùng:
Thưa
Thầy kính yêu,
Có
hi vọng nào cho ai đó từ Mĩ không? Về người tới từ California thì sao, nhưng là
người Anh và người Đức; có bố dượng người Scotland và mẹ người Do Thái; trông
như người Thuỵ Điển và cảm giác như người Italy?
T.B.:
Và sống với người Polack Do Thái Nga New York!
Anupama,
bạn hoàn toàn là đống lộn xộn! Chứng ngộ là tuyệt đối chắc chắn!
Đủ
cho hôm nay.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment