Osho
- Từ Bi: Việc Nở Hoa Tối Thượng Của Tình Yêu
Chương
8. Trái tim và tâm trí
Cố
gắng và giúp đỡ người khác mang ý nghĩa gì? Thường thì điều đó dường như giống
việc cố gắng thay đổi họ hơn là kính trọng và yêu mến họ một cách vô điều kiện.
Thầy có thể nói về điều này được không?
Có
khác biệt bao la, và có ý nghĩa vô cùng, giữa cố gắng thay đổi người khác và
giúp đỡ người đó. Khi bạn giúp đỡ ai đó bạn giúp người đó là chính bản thân người
đó; khi bạn cố gắng thay đổi ai đó bạn cố gắng thay đổi người đó theo ý tưởng của
bạn. Khi bạn cố gắng thay đổi ai đó bạn cố gắng làm người đó thành bản sao. Bạn
không quan tâm tới người này; bạn có ý thức hệ nào đó, ý tưởng cố định, lí tưởng,
và bạn cố gắng thay đổi người này theo lí tưởng. Lí tưởng là quan trọng hơn,
con người thực là không quan trọng chút nào.
Thực
tế, việc cố gắng thay đổi người khác theo lí tưởng nào đó là bạo hành. Nó là
gây hấn, nó là nỗ lực phá huỷ người khác. Nó không phải là tình yêu, nó không
phải là từ bi. Từ bi bao giờ cũng cho phép người khác là bản thân người đó. Từ
bi không có ý thức hệ, từ bi chỉ là bầu khí hậu. Nó không cho bạn chiều hướng,
nó chỉ cho bạn năng lượng. Thế rồi bạn chuyển động, Thế rồi hạt mầm của bạn phải
đâm chồi theo bản tính riêng của nó. Không ai ép buộc cái gì lên bạn.
Khi
tôi nói, "Đi và giúp người khác," tôi ngụ ý giúp đỡ họ là bản thân họ.
Khi tôi nói thế giới là phi tôn giáo bởi vì có quá nhiều người thuyết giảng,
tôi ngụ ý rằng quá nhiều người đang cố gắng thay đổi, chuyển đổi, biến đổi người
khác theo ý thức hệ riêng của họ. Ý tưởng không nên quan trọng hơn con người.
Thậm chí toàn thể nhân loại cũng không quan trọng hơn một con người. Nhân loại
là ý tưởng; con người là thực tại.
Quên
nhân loại đi, nhớ tới con người - người thực, cụ thể, đang đập rộn ràng, đang sống
động. Rất dễ hi sinh con người cho nhân loại. Rất dễ hi sinh con người cho Hồi
giáo, Ki tô giáo, Hindu giáo; rất dễ hi sinh họ cho ý tưởng của Christ, Phật.
Giúp đỡ, nhưng đừng hi sinh. Bạn là ai mà hi sinh bất kì ai? Từng cá nhân đều
là mục đích riêng của người đó. Đừng dùng người đó như phương tiện.
Đó
là nghĩa khi Jesus nói, "Sabbath được làm cho con người, con người không
được làm cho Sabbath." Mọi thứ đều được làm cho con người; con người có
giá trị tối cao. Ngay cả ý tưởng về Thượng đế cũng là vì con người; con người
không vì ý tưởng về Thượng đế. Hi sinh mọi thứ cho con người và đừng hi sinh
con người cho bất kì cái gì dù nó là gì. Thế thì bạn giúp đỡ.
Nếu
bạn bắt đầu hi sinh con người, thế thì bạn không giúp đỡ đâu. Bạn đang phá huỷ,
bạn đang làm què quặt người khác. Bạn bạo hành, bạn là kẻ tội phạm. Cho nên tất
cả các cái gọi là thầy tôn giáo, người cố gắng thay đổi người khác đều là tội
phạm. Người ta chỉ có thể yêu, giúp đỡ, sẵn sàng cho vô điều kiện.
Chia
sẻ bản thể của bạn, nhưng để cho người khác đi tới định mệnh riêng của người
đó. Định mệnh đó là không biết; chẳng ai biết cái gì sẽ nở hoa. Đừng cho hình mẫu,
bằng không hoa sẽ bị nghiền nát. Và nhớ rằng riêng từng con người là duy nhất.
Chưa bao giờ có một người như thế trước đây và sẽ không bao giờ có lại lần nữa.
Sự tồn tại chưa bao giờ lặp lại, nó là không lặp lại. Nó cứ phát minh mãi.
Nếu
bạn cố gắng làm một người giống như Jesus, bạn sẽ mang tính phá huỷ. Jesus
không bao giờ có thể được lặp lại. Và cũng không có nhu cầu! Một người là đẹp,
nhiều người sẽ đâm chán. Đừng cố gắng làm một người thành phật. Cứ để người đó
trở thành bản thân người đó; đó là phật tính của người đó. Và bạn không biết và
người đó cũng không biết người đó đang mang gì bên trong người đó. Duy nhất
tương lai mới chỉ ra nó là gì. Không chỉ bạn sẽ ngạc nhiên đâu; bản thân người
đó cũng sẽ ngạc nhiên khi hoa người đó nở ra. Mọi người đều đang mang bông hoa
của tiềm năng và quyền năng vô hạn, của khả năng vô hạn.
Giúp
đỡ, cho năng lượng, tình yêu. Chấp nhận người khác và cho người đó cảm giác rằng
người đó được đón chào. Đừng cho người đó cảm giác mặc cảm, đừng cho người đó ý
tưởng rằng người đó bị kết án. Tất cả những người đang cố thay đổi người đó đều
cho người đó cảm giác mặc cảm, và mặc cảm là chất độc.
Khi
ai đó nói, "Hãy giống như Jesus!" người đó đã phủ nhận bạn như bạn
đang vậy. Bất kì khi nào ai đó nói hãy giống như ai đó khác, bạn là không được
chấp nhận. Bạn không được đón chào, bạn giống như kẻ xâm nhập. Chừng nào bạn
còn chưa trở thành ai đó khác, bạn sẽ không được yêu. Đây là kiểu tình yêu gì vậy,
cái phá huỷ bạn, và chỉ yêu khi bạn trở thành giả, không đích thực?
Bạn
có thể, một cách đích thực, chỉ là bản thân mình. Tất cả những cái khác sẽ là
giả, tất cả những cái khác sẽ chỉ là mặt nạ, nhân cách, nhưng không phải là bản
chất của bạn. Bạn có thể trang điểm cho bản thân mình bằng nhân cách của Phật,
nhưng nó sẽ không bao giờ chạm tới trái tim bạn. Nó sẽ không bao giờ có quan hệ
với bạn, nó sẽ không được nối với bạn. Nó sẽ chỉ là ở bề ngoài. Khuôn mặt,
nhưng không bao giờ là khuôn mặt bạn.
Cho
nên bất kì ai đang cố gắng làm cho bạn thành ai đó khác và nói, "Tôi sẽ
yêu bạn nếu bạn trở thành giống Phật, giống Christ..." người đó không yêu
bạn đâu. Người đó có thể trong tình yêu với Christ, nhưng người đó ghét bạn. Và
tình yêu của người đó với Christ cũng không thể là rất sâu được, bởi vì nếu người
đó thực sự yêu Jesus, người đó sẽ hiểu tính duy nhất tuyệt đối của mọi cá nhân.
Tình
yêu là hiểu biết sâu sắc. Nếu bạn đã yêu một người, bạn đã làm bật ra phẩm chất
khác về tầm nhìn bên trong bạn. Bây giờ bạn có thể thấy với sự sáng tỏ. Nếu bạn
đã yêu Jesus, thế thì bất kì ai đến trước bạn, bạn sẽ thấy thực tại của người
này, của con người cụ thể này, của tiềm năng này ở đây và bây giờ. Và bạn sẽ
yêu người này, bạn sẽ giúp người này trở thành bất kì cái gì người đó có thể trở
thành. Bạn sẽ không mong đợi điều gì khác cả. Tất cả mọi mong đợi đều kết án, tất
cả mọi mong đợi đều là phủ nhận, tất cả mọi mong đợi đều là bác bỏ. Bạn sẽ đơn
giản cho tình yêu của mình - chẳng vì phần thưởng, chẳng vì kết quả gì. Bạn sẽ
đơn giản giúp đỡ, không có tương lai trong tâm trí.
Khi
tình yêu tuôn chảy không có tương lai nào, nó là năng lượng vô cùng. Khi tình
yêu tuôn chảy không có động cơ nào, nó giúp đỡ, và không cái gì giúp đỡ được giống
như nó. Một khi bạn cảm thấy rằng cho dù một người chấp nhận bạn như bạn vậy, bạn
cảm thấy được định tâm. Bạn không phải là không được đón chào trong sự tồn tại
này. Ít nhất một con người chấp nhận bạn một cách vô điều kiện. Điều đó cho bạn
tiếp đất, định tâm; điều đó cho bạn cảm giác rằng bạn ở nhà. Khi bạn ở xa khỏi
bản thân mình, bạn ở xa khỏi sự tồn tại, xa khỏi nhà bạn. Khoảnh cách giữa bạn
và bản thân mình là khoảng cách giữa giữa bạn và nhà bạn, và không có khoảng
cách khác. Cho nên bất kì ai nói, "Trở thành ai đó khác," họ đều đẩy
bạn xa khỏi nhà bạn. Bạn sẽ trở thành giả, bạn sẽ đeo mặt nạ. Bạn sẽ có nhân
cách, tính cách, và cả nghìn thứ khác, nhưng bạn sẽ không có linh hồn; bạn sẽ
không có điều bản chất. Bạn sẽ không là nhận biết, bạn sẽ là lừa dối: hiện tượng
giả, không đích thực.
Cho
nên khi tôi nói giúp đỡ, tôi đang nói tạo ra bầu khí hậu quanh mọi người. Bất
kì khi nào bạn đi, mang theo bầu khí hậu của tình yêu và từ bi, và giúp người
khác là bản thân người đó.
Đó
là điều khó nhất trên thế giới này - giúp người khác là bản thân người đó - bởi
vì điều đó chống lại bản ngã của bạn. Bản ngã của bạn muốn làm ra những kẻ bắt
chước mọi người. Bạn muốn mọi người bắt chước bạn; bạn muốn trở thành nguyên mẫu
và làm cho mọi người theo bạn. Thế thì bản ngã của bạn sẽ rất, rất được thoả
mãn. Bạn sẽ nghĩ về bản thân mình như bản kế hoạch tổng thể còn mọi người chỉ
phải đi theo bạn. Bạn trở thành trung tâm và mọi người trở thành giả.
Không,
bản ngã sẽ không thích ý tưởng này. Nó muốn thay đổi người khác tương ứng với bạn.
Nhưng bạn là ai để thay đổi bất kì ai? Đừng nhận trách nhiệm đó. Điều đó là
nguy hiểm; điều đó là cách Adolf Hitler được sinh ra. Họ nhận trách nhiệm thay
đổi toàn thế giới theo bản thân họ.
Có
nhiều khác biệt trên bề mặt giữa một Mahatma Gandhi và một Adolf Hitler. Nhưng
sâu bên dưới không có khác biệt chút nào, bởi vì cả hai đều có ý tưởng thay đổi
thế giới tương ứng với bản thân họ. Người này có thể dùng phương pháp bạo hành,
người kia có thể dùng phương pháp bất bạo hành, nhưng cả hai đều dùng các
phương pháp để thay đổi người khác tương ứng theo bản thân họ. Người này có thể
dùng lưỡi lê, người kia đe doạ bạn rằng "Tôi sẽ cứ nhịn ăn dài nếu ông
không theo tôi." Người này có thể đe doạ giết bạn và người kia có thể đe
doạ rằng người đó sẽ tự giết mình nếu bạn không theo người đó, nhưng cả hai đều
dùng vũ lực. Cả hai đều đang tạo ra những tình huống trong đó bạn có thể bị ép
buộc là cái gì đó mà bạn không muốn là, cái bạn chưa bao giờ muốn là. Họ cả hai
đều là các chính khách. Hitler chẳng yêu gì bạn, mà Gandhi cũng chẳng yêu gì bạn.
Gandhi nói về tình yêu, nhưng ông ấy không yêu. Ông ấy không thể yêu được, bởi
vì chính ý tưởng này - ý tưởng về bạn phải thế nào - tạo ra rắc rối.
Chỉ
có một cách yêu mọi người và đó là yêu họ như họ vậy. Và đây là cái đẹp: rằng
khi bạn yêu họ như họ vậy, họ thay đổi. Không tương ứng theo bạn - họ thay đổi
tương ứng theo thực tại riêng của họ. Khi bạn yêu họ, họ được biến đổi. Không bị
chuyển đổi - mà được biến đổi. Họ trở thành mới, họ đạt tới những chiều cao mới
của bản thể. Nhưng điều đó xảy ra trong bản thể họ, và nó xảy ra tương ứng theo
bản tính của họ.
Giúp
mọi người được tự nhiên, giúp mọi người được tự do, giúp mọi người là chính bản
thân họ, và đừng bao giờ cố gắng ép buộc bất kì ai, xô đẩy và lôi kéo và thao
túng. Đó là những cách thức của bản ngã. Và đó là điều tất cả chính trị là gì.
Khi
nào việc chăm sóc người khác trở thành việc can thiệp vào cuộc sống của họ?
Khoảnh
khắc ý thức hệ bước vào, chăm sóc trở thành can thiệp. Tình yêu biến thành cay
đắng, trở thành gần như một loại hận thù, và việc bảo vệ của bạn trở thành nhà
tù. Ý thức hệ tạo ra khác biệt.
Chẳng
hạn, nếu bạn là mẹ, hãy chăm nom đứa con. Đứa con cần bạn, không thể sống được
nếu thiếu bạn. Bạn là điều phải có. Nó cần thức ăn, nó cần tình yêu, nó cần
chăm sóc - nhưng nó không cần ý thức hệ của bạn. Nó không cần các lí tưởng của
bạn. Nó không cần Ki tô giáo của bạn, Hindu giáo của bạn, Hồi giáo của bạn, Phật
giáo của bạn. Nó không cần kinh sách của bạn, nó không cần đức tin của bạn. Nó
không cần lí tưởng của bạn về nó phải thế nào. Chỉ cần tránh ý thức hệ, lí tưởng,
mục đích, đích - và thế thì chăm sóc là đẹp, thế thì chăm sóc là hồn nhiên. Bằng
không chăm sóc là tinh ranh.
Khi
không có ý thức hệ trong việc chăm sóc của bạn - bạn không muốn làm con mình
thành người Ki tô giáo, bạn không muốn làm con mình thành thế này thế nọ, cộng
sản hay phát xít, bạn không muốn con mình trở thành doanh nhân hay bác sĩ hay
kĩ sư... Bạn không có ý tưởng nào cho con bạn. Bạn nói, "Mẹ sẽ yêu, và khi
con lớn, con hãy chọn. Là bất kì cái gì tự nhiên cho con để hiện hữu. Dù con là
bất kì cái gì, mẹ cũng ban phúc lành và dù con quyết định là bất kì cái gì, từ
phía mẹ con đều được chấp nhận và đón chào. Không phải chỉ khi con trở thành tổng
thống của đất nước thì mẹ mới yêu con và nếu con trở thành chỉ là thợ mộc thế
thì sẽ không có tình yêu và mẹ sẽ bị xấu hổ vì con. Không phải là chỉ khi con
đem huy chương vàng từ trường đại học về con mới được đón chào, và nếu con quay
về bị thất bại mẹ sẽ bị xấu hổ vì con. Không phải là chỉ khi con là người tốt,
đức hạnh, đạo đức, thế này thế nọ, con mới là con của mẹ và ngược lại mẹ sẽ
không có quan hệ gì với con, con không có quan hệ gì với mẹ."
Khoảnh
khắc bạn đem bất kì ý tưởng nào vào, bạn đem chất độc vào trong mối quan hệ.
Chăm sóc là đẹp, nhưng khi chăm sóc có ý tưởng nào đó đằng sau nó, thế thì nó
là tinh ranh. Thế thì nó là mặc cả, thế thì nó có điều kiện. Và tất cả tình yêu
của chúng ta đều tinh ranh; do đó mới có khổ sở này trên thế giới, địa ngục
này. Không phải là không có chăm sóc đâu - chăm sóc có đó, nhưng với quá nhiều
tinh ranh. Mẹ chăm sóc, bố chăm sóc, chồng chăm sóc, vợ chăm sóc, anh, chị - mọi
người đều chăm sóc, tôi không nói rằng không ai chăm sóc. Mọi người đều chăm
sóc nhiều thế, nhưng dầu vậy thế giới vẫn là địa ngục. Cái gì đó sai rồi, cái
gì đó về nền tảng sai rồi.
Cái
gì là cái sai nền tảng đó? Mọi sự đi sai ở chỗ nào? Chăm sóc có điều kiện trong
nó: "Làm cái này! Là cái nọ!" Bạn đã bao giờ yêu người nào mà không
có điều kiện không? Bạn đã bao giờ yêu người nào như người đó vậy không? Bạn
không muốn cải thiện họ, bạn không muốn thay đổi họ; chấp nhận của bạn là toàn
bộ, hoàn toàn - thế thì bạn biết chăm sóc là gì. Bạn sẽ được thoả mãn qua việc
chăm sóc đó, và người khác sẽ được giúp đỡ vô cùng.
Và
nhớ, nếu chăm sóc của bạn không có kinh doanh trong nó, không tham vọng trong
nó, thì người bạn chăm sóc tới sẽ yêu bạn mãi mãi. Nhưng nếu chăm sóc của bạn
có ý tưởng nào đó trong đó, thế thì người bạn chăm sóc sẽ không bao giờ có khả
năng tha thứ cho bạn. Đó là lí do tại sao trẻ con không có khả năng tha thứ cho
cha mẹ chúng. Đi và hỏi các nhà tâm lí, các nhà phân tâm - gần như tất cả các
trường hợp đi tới họ đều là những người có cha mẹ chăm sóc quá nhiều khi họ còn
là trẻ con. Và việc chăm sóc của họ lại giống như kinh doanh; nó lạnh lùng, nó
được tính toán. Họ muốn một số trong các tham vọng của họ được hoàn thành qua đứa
con.
Tình
yêu phải là món quà tự do. Khoảnh khắc có nhãn giá gắn lên nó, nó không còn là
tình yêu nữa.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment