Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 12)
Chương 8. Được
sinh ra chứng ngộ
Câu hỏi thứ nhất:
Thưa
Thầy kính yêu,
Hồn
nhiên là gì và con đường trở thành hồn nhiên là gì?
Sonja,
hồn nhiên là chính bản tính của bạn. Bạn không phải trở thành nó, bạn đã là nó
rồi. Bạn được sinh ra hồn nhiên. Thế rồi tầng tầng lớp lớp các ước định bị áp đặt
lên hồn nhiên của bạn. Hồn nhiên của bạn giống như tấm gương và ước định giống
như các tầng bụi. Tấm gương phải không được đạt tới, tấm gương đã có đó rồi -
hay hơn thế, ở đây. Tấm gương không bị mất, nó chỉ bị che giấu đằng sau các tầng
bụi.
Bạn
không phải theo con đường để đạt tới bản tính của mình bởi vì bạn không thể rời
bỏ bản tính của bạn, bạn không thể đi đâu khác được. Cho dù bạn muốn đi, điều
đó cũng là không thể được. Đó đích xác là định nghĩa của bản tính: bản tính nghĩa
là cái không thể bị bỏ lại sau, cái không thể bị từ bỏ. Nhưng bạn có thể quên mất
về nó. Bạn không thể đánh mất nó nhưng nó không thể bị quên.
Và
đó đích xác là điều đã xảy ra. Tấm gương không bị mất mà bị quên - bị quên bởi
vì nó không vận hành chút nào nữa như tấm gương. Không phải là khiếm khuyết nào
đã nảy sinh trong nó, chỉ các tầng bụi đang che phủ nó. Tất cả mọi điều được cần
là lau sạch nó, để loại bỏ các tầng bụi đó.
Quá
trình trở nên hồn nhiên không thực sự là quá trình trở thành, nó là quá trình
khám phá ra bản thể bạn. Nó là khám phá, không phải là thành tựu. Bạn không đạt
tới cái gì đó mới, bạn đơn giản đạt tới cái bạn bao giờ cũng đã là. Nó là ngôn
ngữ bị quên lãng.
Điều
đó xảy ra nhiều lần rồi: bạn thấy một người trên đường, bạn nhận ra người đó,
khuôn mặt người đó dường như quen quen. Bỗng nhiên bạn nhớ rằng bạn biết tên
người đó. Bạn nói, "Nó ở ngay đầu lưỡi tôi," nhưng dầu vậy nó không tới
với bạn. Điều gì đang xảy ra? Nếu nó chỉ ở ngay đầu lưỡi, thế thì tại sao bạn
không thể nói nó ra được? Bạn biết rằng bạn biết nó, nhưng dầu vậy bạn không có
khả năng nhớ nó. Và bạn càng cố, nó càng trở nên khó hơn, bởi vì khi làm nỗ lực
bạn căng thẳng hơn, và khi bạn căng thảng bạn càng xa hơn với bản tính của
mình, bạn xa hơn khỏi điều đã có đó. Khi bạn được thảnh thơi bạn ở gần hơn; khi
bạn hoàn toàn thảnh thơi, nó sẽ trồi lên bề mặt theo cách riêng của nó.
Cho
nên bạn cố gắng vất vả, nhưng nó không tới, thế là bạn quên hết về nó. Thế rồi
nằm trong bồn tắm, chỉ bơi trong bể bơi, và bạn thậm chí không cố nhớ cái tên của
người đó thì đột nhiên nó bật ra. Điều gì đã xảy ra? Bạn không cố nhớ, và bạn
thảnh thơi. Khi bạn thảnh thơi bạn rộng rãi, khi bạn căng thẳng bạn trở thành hẹp
- càng căng thẳng, càng hẹp hơn. Lối chuyển giữa bạn và cái ở bên trong bạn trở
thành hẹp tới mức không cái gì có thể qua được nó, thậm chí chỉ là một cái tên.
Tất
cả các khám phá khoa học vĩ đại đã từng được thực hiện theo cách rất bí ẩn này
- theo chính cách thức rất không khoa học, phải nói vậy.
Bà
Curie đang làm việc về vấn đề toán học nào đó trong ba năm liên tục và bà ấy
càng cố, lời giải dường như càng ngày càng xa vời hơn. Bà ấy đã cố theo đủ mọi
cách, nhưng chẳng cái gì có tác dụng, chẳng cái gì xảy ra. Và có ở đâu đó một cảm
giác ngần ẩn sâu sắc rằng "Lời giải tồn tại. Mình không tranh đấu với cái
gì đó ngớ ngẩn." Cảm giác ngầm ẩn này liên tục mọi lúc như dòng chảy ngầm;
do đó bà ấy không thể nào bỏ được nỗ lực này. Bà ấy mệt mỏi - ba năm phí hoài
vì một bài toán đơn giản. Nhưng sâu bên dưới bên trong bản thân bà ấy ai đó đang
nói, "Lời giải là có thể. Luyện tập này không vô tích sự đâu. Tiếp tục
đi." Và bà ấy thành bướng bỉnh, bà ấy kiên trì. Bà ấy bỏ mọi dự án khác,
bà ấy buộc bản thân mình phải toàn bộ trong một bài toán. Nhưng bà ấy càng cố,
nó càng thành không thể được.
Một
đêm chuyện xảy ra, gần như nó đã xảy ra cho Phật Gautama; tất nhiên, các vấn đề
là khác nhau, nhưng quá trình là như nhau. Phật đã vật lộn trong sáu năm để đạt
tới chứng ngộ và ông ấy đã chẳng đạt tới cái gì. Thế rồi một đêm ông ấy vứt bỏ
toàn thể nỗ lực này, đi vào giấc ngủ, và, trước sáng khi ngôi sao cuối cùng lặn,
ông ấy đã trở nên chứng ngộ.
Đêm
đó bà Curie vứt bỏ ý tưởng này, toàn bộ dự án này - bà ấy đóng chương đó lại.
"Thế là đủ rồi! Ba năm đã phí hoài là quá nhiều cho một bài toán." Có
những bài toàn khác đang chờ đợi được giải. Nó đã bị kết thúc trong tâm trí bà ấy,
mặc dầu hiểu biết ngầm ẩn vẫn có đó như tiếng thì thào thường xuyên. Nhưng bà ấy
đã theo nó đủ lâu rồi, đã đến lúc rồi. Người ta chỉ có một thời gian giới hạn;
ba năm là quá nhiều cho một bài toán. Một cách có chủ ý bà ấy vứt bỏ ý tưởng
này. Khi có liên quan tới bà ấy, bà ấy đã đóng toàn thể dự án này. Bà ấy đi ngủ
chẳng bao giờ bận tâm bởi bài toán đó nữa.
Và
đến sáng khi bà ấy tỉnh dậy bà ấy ngạc nhiên. Một mẩu giấy trên bàn của bà ấy,
lời giải có đó, được viết bằng chữ viết tay của bà ấy. Bà ấy không thể tin được
vào mắt mình. Ai đã làm điều đó? Người phục vụ không thể làm được nó - người đó
chẳng biết gì về toán học, và nếu bà Curie mà không có khả năng làm nó trong ba
năm, làm sao người hầu có thể đã làm nó được? Và không có ai khác trong ngôi
nhà. Và người hầu đã không vào lúc nửa đêm - cửa khoá từ bên trong. Bà ấy nhìn
kĩ và chữ viết tay giống chữ của bà ấy.
Thế
rồi bà ấy sực nhớ ra giấc mơ. Trong giấc mơ bà ấy đã thấy rằng mình đã dậy, đi
tới bàn, viết cái gì đó... Dần dần, dần dần giấc mơ trở nên rõ ràng. Dần dần, dần
dần bà ấy nhớ rằng bà ấy đã làm nó trong đêm. Nó không phải là mơ, bà ấy đã thực
tế làm nó. Và đây là lời giải! Trong ba năm, bà ấy đã vật lộn vất vả và chẳng cái
gì đã xảy ra - và cái đêm bà ấy vứt bỏ dự án, nó đã xảy ra. Cái gì đã xảy ra?
Bà ấy trở nên thảnh thơi.
Một
khi bạn đã vứt bỏ nỗ lực bạn trở nên thảnh thơi, bạn trở nên nghỉ ngơi, bạn trở
nên mềm mại, bạn trở nên rộng rãi, bạn trở nên cởi mở. Nó có đó trong bà ấy, nó
trồi lên bề mặt. Thấy tâm trí không còn căng thẳng nữa, nó trồi lên.
Hồn
nhiên có đó, bạn đơn giản quên mất nó - bạn đã bị làm cho quên nó. Xã hội tinh
ranh. Trong hàng thế kỉ con người đã học rằng bạn có thể tồn tại trong xã hội
này chỉ nếu bạn tinh ranh; bạn càng tinh ranh, bạn sẽ càng thành công hơn. Đó
là toàn thể trò chơi chính trị: là tinh ranh, tinh ranh hơn người khác. Nó là
cuộc vật lộn và cạnh tranh thường xuyên xem ai có thể tinh ranh hơn. Bất kì ai
tinh ranh hơn đều sẽ thành công, đều sẽ quyền lực.
Sau
nhiều thế kỉ của tinh ranh con người đã học được một điều: rằng vẫn còn hồn
nhiên là nguy hiểm, bạn sẽ không có khả năng sống còn. Do đó cha mẹ cố gắng lái
con cái họ ra khỏi hồn nhiên của chúng. Thầy giáo, trường học, cao đẳng, đại học
tồn tại cho công việc đơn giản làm cho bạn tinh ranh hơn, láu cá hơn. Mặc dầu họ
gọi điều đó là thông minh, nó không phải là thông minh.
Thông
minh không chống lại hồn nhiên, nhớ lấy. Thông minh là hương vị của hồn nhiên,
thông minh là hương thơm của hồn nhiên. Tinh ranh là chống lại hồn nhiên; và
tinh ranh, láu cá không đồng nghĩa với thông minh. Nhưng để thông minh cần cuộc
hành trình vô cùng vào nội tâm. Không trường nào có thể giúp ích, không cao đẳng,
không đại học nào có thể giúp ích. Cha mẹ, tu sĩ, xã hội, họ tất cả đều hướng
ngoại; họ không thể giúp bạn đi vào nội tâm được. Và chư phật lại rất hiếm, vài
người và cách xa ở giữa. Không phải mọi người đều may mắn tìm thấy vị phật. Chỉ
vị phật mới có thể giúp được bạn là người thông minh, nhưng bạn không thể tìm
ra nhiều chư phật người muốn trở thành thầy giáo trường phổ thông và thầy giáo
trường trung học và giáo sư đại học; điều đó là không thể được.
Cho
nên có cái thay thế cho thông minh. Tinh ranh là cái thay thế cho thông minh -
thứ thay thế rất nghèo nàn, nhớ lấy. Và không chỉ nó là thứ thay thế nghèo nàn
đâu, nó chính là cái đối lập của thông minh nữa. Người thông minh không tinh
ranh; chắc chắn thông minh, nhưng thông minh của người đó giữ cho hồn nhiên của
mình không bị đụng chạm. Người đó không bán nó vì những thứ trần tục. Người
tinh ranh sẵn sàng bán linh hồn của mình vì những thứ nhỏ bé.
Judas
đã bán Jesus chỉ vì ba mươi đồng bạc - chỉ ba mươi đồng bạc. Và một Jesus có thể
bị bán. Judas phải đã nghĩ rằng ông ta rất thông minh, nhưng ông ta chỉ đơn giản
tinh ranh. Nếu bạn không thích từ 'tinh ranh' bạn có thể gọi ông ta là láu cá;
đó là cái tên hay cho cùng một thứ, cho cùng một thứ xấu.
Xã
hội chuẩn bị cho bạn tinh ranh để cho bạn có khả năng cạnh tranh trong cuộc vật
lộn này vì tồn tại, vật lộn để sống còn. Nó là cạnh tranh cắt cổ, mọi người
theo sát họng mọi người khác. Mọi người đều sẵn sàng làm bất kì cái gì để thành
công, để nổi tiếng, để trèo lên chiếc thang thành công, tên tuổi và danh tiếng.
Họ sẵn sàng dùng bạn làm bàn đạp. Chừng nào bạn còn chưa tinh ranh bạn sẽ đơn
giản bị dùng, bị thao túng. Do đó xã hội đào tạo mọi đứa trẻ thành tinh ranh,
và những tầng này của tinh ranh đang che giấu hồn nhiên của bạn.
Hồn
nhiên không được đạt tới đâu, Sonja, nó đã có đó rồi. Do đó vấn đề không phải
là trở thành, nó là bản thể của bạn. Nó chỉ phải được khám phá ra - hay được
khám phá lại. Bạn phải vứt bỏ mọi điều bạn đã học từ người khác, và bạn sẽ lập
tức là hồn nhiên.
Do
đó có chống đối của tôi với mọi tri thức vay mượn. Đừng trích dẫn Kinh Thánh, đừng
trích dẫn Gita. Đừng hành xử như vẹt. Đừng sống theo thông tin vay mượn. Bắt đầu
tìm và kiếm thông minh riêng của bạn.
Quá
trình phủ định là cần; nó được đạt tới qua việc phủ định. Đó là cách thức của
Phật. Bạn phải phủ định mọi thứ đã từng được trao cho bạn. Bạn phải nói,
"Cái này không phải của tôi; do đó tôi không đòi gì về nó cả. Nó có thể
đúng, nó có thể không đúng. Ai biết được? Người khác nói nó là vậy; chừng nào
nó còn chưa trở thành kinh nghiệm của tôi, tôi không thể đồng ý hay không đồng
ý. Tôi sẽ không tin hay không không tin. Tôi sẽ không là người Cơ đốc giáo hay
người cộng sản, tôi sẽ không là người Hindu hay người Mô ha mét giáo. Tôi sẽ
đơn giản không theo bất kì ý thức hệ nào." Bởi vì, bất kì ai bạn theo, bạn
sẽ bám bụi vào quanh bản thân mình. Dừng việc đi theo đi.
Ở
đây, hiện hữu cùng tôi, bạn không phải là tín đồ của tôi, nhớ lấy điều đó. Bạn
bè là chắc, nhưng không phải tín đồ. Bạn trong chuyện tình với tôi, nhưng đó
không phải là vấn đề đi theo. Và công việc của tôi ở đây không phải là để dạy bạn
cái gì đó, mà để giúp bạn khám phá ra bản thân mình. Vứt bỏ mọi tri thức đi. Điều
đó làm tổn thương bởi vì bạn đã mang tri thức đó lâu thế và bạn đã từng ba hoa
nhiều thế về tri thức đó - bằng cấp của bạn, tiến sĩ nghệ thuật MA và tiến sĩ
khoa học PhD và tiến sĩ văn chương DLitt, và bạn đã ba hoa về tất cả những bằng
cấp đó. Và bỗng nhiên tôi nói với bạn: Vứt tất cả những thứ vô nghĩa đó đi.
Cứ
đơn giản như đứa trẻ. Lại là đứa trẻ như bạn được sinh ra, như Thượng đế đã
phái bạn vào trong thế giới này. Trong trạng thái tựa tấm gương đó bạn sẽ có khả
năng phản xạ cái đang đó. Hồn nhiên là cánh cửa tới biết. Tri thức là rào chắn
và hồn nhiên là cây cầu.
Câu
hỏi thứ hai:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
có thể cũng là một Phật Gautame được không?
Govind,
có và không. Có bởi vì phật tính không phải là sở hữu cá nhân của ai cả.
Gautama không có nó như một thuộc tính cá nhân; ông ấy không sở hữu nó và ông ấy
không là vị phật duy nhất. Đã có nhiều chư phật trước ông ấy, đã có nhiều chư
phật sau ông ấy. Từ 'phật' đơn giản nghĩa là người đã thức tỉnh.
Bạn
ngủ. Một cách tự nhiên, nếu bạn có thể ngủ bạn có thể thức dậy. Người có khả
năng ngủ cũng có khả năng thức dậy; chính hiện tượng ngủ ngụ ý khả năng thức dậy.
Nếu bạn không có khả năng thức dậy bạn sẽ không có khả năng ngủ nữa; chúng là
hai mặt của cùng một đồng tiền.
Cho
nên, Govind, nếu bạn có thể ngủ, nếu bạn có thể mơ, bạn có thể thức dậy, bạn có
thể là vị phật. Do đó tôi nói có - nhưng bạn không thể là một Phật Gautama được;
bạn không thể là Gautama được. Bạn có thể là Phật Govind, nhưng không là Phật
Gautama; điều đó là không thể được. Tự nhiên không bao giờ lặp lại. Họ nói lịch
sử lặp lại - và chắc chắn nó lặp lại bởi vì lịch sử gồm những người ngu xuẩn. Họ
có thể làm cái gì khác? Họ chỉ có thể lặp lại. Nhưng tự nhiên chưa bao giờ lặp
lại; nó chưa bao giờ tạo ra cùng một con người lần nữa, cùng hình dạng lần nữa.
Tự nhiên có tính canh tân vô cùng.
Đó
là nghĩa khi chúng ta nói Thượng đế là đấng sáng tạo. Đấng sáng tạo không bao
giờ lặp lại, ông ấy không bao giờ tạo ra cùng bức tranh lặp đi lặp lại. Ông ấy
cứ tạo ra cái gì đó mới, ông ấy bao giờ cũng trên cuộc phiêu lưu mới.
Govind,
Thượng đế chưa bao giờ tạo ra người khác nào giống bạn và sẽ không bao giờ tạo
ra người khác như bạn. Ngài yêu tính cá nhân, ngài yêu tính duy nhất. Đó là
cách của ngài để bày tỏ kính trọng với bạn, kính trọng vô cùng. Và vấn đề không
chỉ vậy với con người: đi vào vườn, xem lá chăm chú vào - bạn sẽ không tìm ra
cho dù hai cái lá đích xác như nhau. Trên toàn thể trái đất này bạn sẽ không
tìm được hai chiếc lá đích xác như nhau đâu, hay hòn sỏi đích xác như nhau trên
mọi bãi biển.
Mọi
thứ đều duy nhất, mọi thứ đều có chữ kí của riêng nó. Cũng như ngón tay bạn là
duy nhất và dấu vân tay của nó là duy nhất - không có người nào khác có cùng dấu
vân tay đâu - nói gì tới linh hồn bạn? Ngay cả về những điều nhỏ bé thế Thượng
đế cũng cẩn thận - hay bạn có thể nói "tự nhiên," nếu "Thượng đế"
đã mất hấp dẫn với bạn. Nếu từ 'Thượng đế' đã mất hấp dẫn với bạn, 'tự nhiên'
là hay, hay 'sự tồn tại', hay bất kì cái gì bạn muốn. Phật thích từ 'dhamma-
pháp' - luật vũ trụ. Lão Tử thích 'Đạo' - hài hoà của sự tồn tại, trật tự bên
trong.
Vũ
trụ không phải là hỗn độn, đến chừng đó là chắc chắn. Liệu có Thượng đế hay
không là không liên quan, vũ trụ không phải là hỗn độn. Đó là lí do tại sao
chúng ta gọi nó là vũ trụ. Nó có tính đơn vị nào đó, do đó mới có từ
"universe - vũ trụ," bằng không chúng ta đã gọi nó là
"multiverse." Nó không phải là hỗn độn, có một trật tự chạy bên trong
nó, một sợi chỉ nối mọi thứ lại với nhau. Ngay cả nhành cỏ nhỏ nhất cũng được nối
với vì sao lớn nhất. Không cái gì tách rời, và vậy mà mọi thứ đều duy nhất và
cá nhân. Đây là cái đẹp vô cùng của sự tồn tại: nó yêu và kính trọng cá nhân,
nó nuôi dưỡng cá nhân.
Do
đó, Govind này, bạn không thể là Phật Gautama được, nhưng không cần là Phật
Gautama đâu. Điều đó sẽ là xấu, điều đó sẽ là bắt chước. Đừng bao giờ thử bắt
chước bởi vì thế thì bạn bao giờ cũng sẽ chỉ là bản sao và không bao giờ là cái
gì đó nguyên bản. Và chừng nào bạn còn là cái gì đó chưa nguyên bản bạn không
dùng được cơ hội của cuộc đời mình tới tối đa của nó, bạn làm phí hoài nó.
Đừng
là người Ki tô giáo - là một christ đi. Và đừng là một Phật tử - là vị phật đi.
Người Ki tô giáo cố gắng giống như Jesus Christ, Phật tử cố gắng giống như Phật
Gautam, và điều này là không thể được. Điều có thể là ở chỗ bạn sẽ trở thành kẻ
bắt chước, diễn viên. Và bạn có thể diễn hay. Bạn có thể bước đi như Phật, bạn
có thể nói như Phật, bạn có thể ngồi như Phật. Bạn có thể dùng cùng lời, cùng
ngôn ngữ, cùng điệu bộ, nhưng dầu vậy sâu bên dưới bạn sẽ là Govind, không phải
Gautam. Và bạn biết điều đó! Rằng mọi điều bạn đang làm chỉ là ở bên ngoài. Và
điều đó là xấu bởi vì nó sẽ tạo ra một loại đạo đức giả trong bạn.
Do
đó mọi người Ki tô giáo đều đạo đức giả và mọi Phật tử đều đạo đức giả. Mọi tín
đồ nhất định là đạo đức giả bởi vì họ là người bị phân chia, người chia chẻ. Và
bất kì cái gì họ biểu lộ cũng chỉ trên bề mặt, và bất kì cái gì họ thực sự là đều
bị giấu kín đằng sau. Và có xung đột thường xuyên giữa hai điều này, họ sống
trong hai loại cuộc sống. Tránh điều này đi.
Tôi
biết ham muốn này nảy sinh. Ham muốn này dường như rất thịnh hành.
Jesus
và Moses chơi golf. Khi họ tới một chướng ngại vũng nước quãng gần hai trăm
mét, Jesus lấy ra một gậy sắt năm. Moses cảnh bảo ông ấy rằng hai trăm mét là
quá xa cho gậy sắt năm, nhưng Jesus cứ khăng khăng, "Nếu Arnold Palmer có
thể làm được điều đó với gậy sắt năm, tôi cũng làm thế!"
Ông
ấy đánh quả bóng và nó rơi xuống vào giữa hồ.
"Ông
lấy quả bóng đó cho tôi chứ, Moses?" Jesus hỏi.
"Chỉ
một lần này thôi," ông ấy đáp lại, bước qua, giơ gậy của mình lên, và rẽ
nước ra. Thế rồi ông ấy bước ra và mang quả bóng về cho Jesus.
Jesus
lại lấy chiếc gậy sắt năm và Moses lại cảnh cáo, "Nếu ông không làm nó,
tôi sẽ không đi lấy nó về cho ông đâu!"
Jesus
tái đảm bảo cho ông ấy, "Nếu Arnold Palmer có thể làm nó, chắc chắn tôi có
thể làm nó!"
Ông
ấy lại vung gậy sắt năm lên và bóng lại rơi vào nước. Lần này Jesus bước ra
trên nước, chìm xuống và lấy quả bóng lên khi nhóm bốn người tiếp tới điểm phát
bóng nơi Moses đang đứng. Người lãnh đạo của nhóm hỏi Moses, "Ông ấy nghĩ
ông ấy là ai, Jesus Christ à?"
"Không,"
Moses đáp, "ông ấy nghĩ ông ấy là Arnold Palmer!"
Govind,
là Phật Govind đi. Không cần bạn là Phật Gautama. Gautama là đẹp, nhưng một lần
nó là đẹp - hai lần nó là quá nhiều. Và phỏng có ích gì? Đóng góp của bạn cho sự
tồn tại sẽ là gì nếu bạn là Phật Gautama? Không đóng góp nào. Gautama đã làm điều
đó rồi, ông ấy đã làm điều một Gautama có thể làm. Bạn không thể cải tiến nó được.
Bạn
làm cái gì đó mà bạn có thể làm và không Gautama nào bao giờ có thể làm. Thượng
đế có hi vọng lớn về bạn: ngài hi vọng bạn sẽ đóng góp cái gì đó cho sự tồn tại.
Ngài chưa bao giờ mất hi vọng, đó là lí do tại sao ngài cứ tạo ra mọi người. Mặc
dầu mọi người cứ lừa dối, mọi người cứ dùng sai cơ hội, mọi người cứ phí thời
gian, nhưng dầu vậy Thượng đế vẫn cứ hi vọng. Với từng đứa trẻ một hi vọng mới
được sinh ra trên thế giới. Bạn phải đóng góp cái gì đó mà chỉ bạn mới có thể
làm và không ai khác có thể làm, do đó bạn phải làm nó. Quên toàn thể ý tưởng về
việc là Phật Gautama đi - là bản thân mình thôi.
Và
đó đích xác là điều Phật đã dạy, đó đích xác là thông điệp bản chất của ông ấy.
Lời cuối cùng của ông ấy cho các đệ tử là: Appa deepo bhava - là ánh sáng lên bản
thân mình.
Khi
ông ấy chết, một cách tự nhiên hàng nghìn đệ tử đã tụ tập lại và họ bắt đầu kêu
khóc. Thầy sắp ra đi, điều đó là tự nhiên, và thầy đã sống với họ trong bốn
mươi hai năm và họ đã yêu con người này, họ đã yêu rung động của ông ấy. Ông ấy
là một trong những người đẹp nhất đã từng bước đi trên thế gian này. Ông ấy
không chỉ đẹp về tâm linh, ông ấy cũng là một trong những người đẹp nhất về thể
chất. Về Jesus không thể nói điều đó được. Ông ấy đẹp về tâm linh, nhưng kinh
sách cổ nói rằng về thể chất ông ấy không đẹp. Ông ấy chỉ cao một mét ba tư và,
hơn nữa, gù lưng. Phật là một trong những cách diễn đạt đẹp nhất về thể chất nữa,
thực sự là hoa sen. Và tất cả họ đều yêu mến ông ấy. Họ đã từ bỏ mọi thứ và mạo
hiểm mọi thứ vì con người này và bây giờ ông ấy sắp ra đi. Họ bắt đầu khóc. Người
ta có thể hiểu việc khóc của họ và việc rơi nước mắt của họ.
Nhưng
Phật nói, "Dừng lại! Dừng tất cả những thứ vô nghĩa này lại! Sao các ông
khóc? Điều đó sẽ tạo ra khác biệt gì? Ta không phải là ánh sáng của các ông,
các ông phải là ánh sáng riêng của ông. Và," Phật nói với họ, "đó có
thể là ân huệ dưới dạng tai hoạ, bởi vì khi ta qua đời các ông sẽ cố tìm ra bản
thân mình. Khi ta còn ở đây các ông quan tâm nhiều tới ta hơn; mặc dầu ta nhấn
mạnh: Đi vào trong! các ông vẫn hội tụ vào ta. Bây giờ ta sẽ không ở đây, các
ông nhất định đi vào trong."
Và
đó đích xác là điều đã xảy ra: nhiều người trở nên chứng ngộ sau khi Phật chết.
Khi họ được hỏi, "Tại sao nhiều người thế đã trở nên chứng ngộ khi Phật chết?"
tất cả họ đều nói, "Bây giờ chúng tôi hiểu điều thầy ngụ ý, rằng dưới dạng
tai hoạ đó là phúc lành - bởi vì một khi ông đã thấy vị phật và vị phật qua đời
thì không có gì đáng nhìn ra bên ngoài nữa. Cho nên chúng tôi nhắm mắt lại.
"Chúng
tôi đã thấy tất cả những cái đáng nhìn nhất: chúng tôi đã thấy con người đẹp nhất.
Cái gì khác có đó? Không có gì đáng nghe, đáng thấy. Chúng tôi nhắm mắt lại,
chúng tôi quay vào bên trong và bởi vì Phật không có đó nữa chúng tôi nghe lời
thầy lần đầu tiên. Khi thầy có đó chúng tôi đã có khả năng trì hoãn, ngày mai
hay ngày kia. Chúng tôi quá bị say mê bởi cá tính của thầy, bởi sức thu hút của
thầy. Một khi thầy đã qua đời chúng tôi phải rơi lại vào cái ta riêng của chúng
tôi. Có thể đó là phương cách cuối cùng của thầy."
Govind,
hãy là Phật Govind đi!
Câu
hỏi thứ ba:
Thưa
Thầy kính yêu,
Liệu
có khác biệt lớn lao giữa các giống nòi khác nhau của nhân loại không?
Meera,
về bản chất không có khác biệt chút nào. Về bản chất không thể có khác biệt
nào. Toàn thể nhân loại là một loài người. Nhưng giống nòi khác nhau đã tiến
hoá các phẩm chất khác nhau. Họ đã sống trong các khí hậu khác nhau, họ đã
đương đầu với những tình huống khác nhau, họ đã trải qua các lịch sử khác nhau;
một cách tự nhiên họ đã học hành xử theo những cách khác nhau.
Chẳng
hạn, người Do Thái phải kinh nghiệm một lịch sử hoàn toàn khác với bất kì ai
khác. Họ đã sống trong hàng thế kỉ mà không có đất nước, họ đã lang thang khắp
nơi trên thế giới, họ đã sống không có an ninh, không có nhà; một cách tự nhiên
điều đó đã làm cho họ có tâm trí rất hướng tiền. Khi bạn không có nhà, khi bạn
không có đất nước, thế thì tất cả an ninh của bạn trở nên hội tụ vào tiền; thế
thì chỉ tiền mới có thể cứu được bạn. Và khi bạn trở nên bị hội tụ vào tiền, một
cách tự nhiên bạn trở nên ngày một láu cá hơn người khác trong việc kiếm nó.
Toàn thể bản thể bạn biến thành cái máy làm tiền. Đó là điều người Do Thái là
gì - cái máy làm tiền. Không ai có thể đánh bại người đó trong điều đó bởi vì họ
đã sống một quá khứ khác toàn bộ.
Khi
bạn đang sống trong nhà mình được bao quanh bởi cùng loại người, cùng giống
nòi, được bảo vệ bởi đất nước, bởi xã hội, bạn không cần lo nghĩ quá nhiều về
tiền. Cho dù không có tiền bạn cũng sẽ không chết, mọi người sẽ hỗ trợ bạn, bạn
có thể phụ thuộc vào điều đó. Nhưng người Do Thái không có cách nào để phụ thuộc
vào bất kì cái gì khác; do đó tiền trở thành đất nước của họ, tiền trở thành
tôn giáo của họ, tiền trở thành nhà của họ, tiền trở thành an ninh của họ. Điều
đó nhất định xảy ra.
Trong
một nước như Ấn Độ nơi trong hàng nghìn năm mọi người đã được bảo tìm và kiếm cứu
rỗi của mình... Và, tất nhiên, bạn có thể tìm và kiếm chỉ cho cứu rỗi của mình;
bạn không thể tìm và kiếm cứu rỗi cho ai đó khác được, điều đó là không thể được.
Cuộc hành trình nội tâm phải được thực hiện trong một mình tuyệt đối. Nhưng sản
phẩm phụ của nó đã là ở chỗ người Ấn Độ đã trở nên rất vị kỉ. Điều đó nhất định
xảy ra. Nó là hiện tượng xấu, nhưng quá nhiều nhấn mạnh vào việc đi vào nội
tâm, đã làm cho mọi người rất vị kỉ, bởi vì không có ai là của bạn cả. Điều đó
đã từng là giáo huấn của mọi mahatma: "Bạn một mình. Bạn được sinh ra một
mình, bạn phải sống một mình, bạn phải chết một mình. Không ai đi cùng bạn cả.
Mọi quan hệ đều chỉ hời hợt, cho nên đừng bận tâm mấy về họ và đừng đầu tư nhiều
vào họ." Điều đó đã làm cho Ấn Độ thành vị kỉ hơn bất kì nước nào khác.
Đây
là một trong những nước vị kỉ nhất trên thế giới. Chính bởi vì vị kỉ này mà Ấn
Độ vẫn còn trong tù túng hàng nghìn năm - bởi vì mọi người đều chỉ nghĩ tới bản
thân mình. Cho nên nếu kẻ thù tới và chinh phục đất nước, ai bận tâm tới đất nước?
Đất nước không thực sự tồn tại; không có ý tưởng về quốc gia ở Ấn Độ. Cá nhân
có đó, nhưng không có quốc gia. Do đó mới có mọi loại cãi vã và những phân chia
nhỏ và những tiểu phân chia... bạn sẽ không tìm thấy cùng điều xảy ra ở bất kì
chỗ nào khác trên thế giới. Mọi đảng phái chính trị cứ chia chẻ thành nhiều,
nhiều mảnh nhỏ hơn. Thế rồi các mảnh nhỏ đó bắt đầu chia chẻ thành các mảnh nhỏ
hơn, và quá trình này dường như không chấm dứt - trừ phi bạn là đảng riêng của
mình! Bạn là đảng viên và bạn là chủ tịch và bạn là thư kí. Chỉ khi bạn còn lại
một mình, chỉ thế thì quá trình này mới dừng lại. Và ai biết liệu có các quá
trình dừng lại hay là không? - bởi vì thói quen chia chẻ mọi thứ đã đi sâu tới
mức bạn có thể bắt đầu nói, "Chân không phải là một phần của đảng tôi, phần
thấp nhất của thân thể không ở trong đảng tôi, chỉ phần cao hơn mới trong đảng.
Phần cao hơn là cao siêu còn phần thấp hơn là ti tiện. Phần cao hơn nghĩa là
người brahmins, còn phần thấp hơn nghĩa là người sudras, tiện dân."
Mọi
giống nòi đều đã trải qua những pha khác nhau, bầu khí hậu khác nhau. Đây là một
nước nóng. Nước nóng làm cho mọi người lười, cho nên bạn không thể cạnh tranh với
người Ấn Độ được khi có liên quan tới lười. Họ hoàn toàn lười biếng và tệ hại!
Bạn không thể cạnh tranh được với họ, điều đó là không thể được; họ sẽ vượt qua
mọi người trong điều đó. Không nước nào có thể có tính siêu cao hay khi có liên
quan tới tới lười biếng và tệ hại. Người Ấn Độ là trên đỉnh!
Bởi
vì nó là nước nóng và khí hậu không kích thích mọi người làm việc thêm, mọi người
vẫn còn nghèo. Nếu một người trong cả gia đình đi làm kiếm sống thì thế là đủ.
Chỉ cần có đủ để sống sót, người Ấn Độ được thoả mãn rồi, còn hơn cả được thoả
mãn. Tất nhiên, họ tìm cách hợp lí hoá cho điều đó, họ tìm các cách hợp lí hoá
tâm linh cho nó - "Chúng ta là những người rất hài lòng." Điều đó tất
cả là vô nghĩa. Thực tại là ở chỗ họ đơn giản lười biếng và bầu không khí là
nóng và họ không muốn làm việc - cho nên họ phải bịa ra triết lí để hỗ trợ cho
bản thân mình: "Chúng ta không quan tâm mấy tới những điều trần tục, chúng
ta chỉ nghĩ tới những điều tâm linh."
Ấn
Độ kết án mọi người là kẻ duy vật - và những người duy vật đó bao giờ cũng tới
và chinh phục những người tâm linh vĩ đại này! Và tất cả quyền năng tâm linh của
họ đã không có cái dụng nào. Tất cả các Sai Babas của họ, vân vân, đã chẳng có
ích gì. Mọi điều họ có thể làm là, họ có thể tạo ra tro, tro linh thiêng, qua
quyền năng tâm linh của họ, không gì khác. Chỉ những thủ đoạn ảo thuật thông
thường, bất kì người ngu nào cũng có thể làm được nó - chẳng liên quan gì tới
tâm linh cả.
Đất
nước này đã không có khả năng tạo ra khoa học, công nghệ, bởi vì người Ấn Độ sẽ
nói, "Chúng ta tâm linh thế chúng ta không bận tâm tới việc tạo ra của cải
vật chất." Nhưng họ tất cả đều khao khát điều đó, sâu bên dưới tất cả họ đều
khao khát điều đó. Trái tim họ đầy ham muốn, nhưng bởi vì thái độ lười biếng cũ
của họ mà họ không thể làm được gì.
Các
nước lạnh trở thành cường quốc thế giới bởi lẽ đơn giản là ở nước lạnh nếu bạn
muốn sống động bạn phải làm việc. Thực tế, khi khí hậu lạnh nó kích thích bạn,
thách thức bạn làm việc; bằng không bạn sẽ trở nên lạnh, bạn sẽ chết. Bạn phải
làm việc vất vả, chỉ thế thì bạn mới có thể cảm thấy nóng và sống động. Các nước
lạnh trở thành cường quốc thế giới; không nước nóng nào đã bao giờ là cường quốc
thế giới, không thể được. Nước lạnh dễ đánh bại nước nóng, lớn.
Anh
là nước nhỏ, không lớn hơn một bang nhỏ của Ấn Độ, một tỉnh nhỏ, nhưng nó đã
chi phối Ấn Độ - dễ dàng, rất dễ dàng, không có vấn đề gì. Chi phối sao đơn giản
thế. Nước lạnh trở nên phiêu lưu; người Ấn Độ chưa bao giờ phiêu lưu. Họ sẽ
không rời khỏi làng của mình. Có hàng nghìn người ở Ấn Độ chưa bao giờ ra bên
ngoài biên giới làng họ, và họ sẽ không bao giờ đi. Nhưng nước lạnh bắt đầu đi
du hàng quanh thế giới. Bây giờ thế giới hết chỗ rồi; họ đang cố đạt tới các vì
sao - họ đã lên tới mặt trăng rồi.
Everest
là của Ấn Độ, núi này của Ấn Độ, nhưng không người Ấn Độ nào đã bao giờ thử
trèo lên nó. "Để làm gì?" Người Ấn Độ sẽ hỏi. "Để làm gì? Cái gì
có đó? Vô tích sự thế!" Nhưng trong một trăm năm những người leo núi châu
Âu đã từng tới và mạo hiểm mạng sống của họ; nhiều người đã chết vẫn biết rằng nó
là mạo hiểm. Nó càng mạo hiểm, nó càng là thách thức.
Khi
Edmund Hillary, người đầu tiên lên tới đỉnh Everest, được hỏi, "Tại
sao?" - tất nhiên bởi người Ấn Độ thôi! - "Tại sao ông đã cố gắng
ngay chỗ đầu tiên?" Bạn có biết câu trả lời của ông ấy không? Ông ấy nói,
"Đơn giản bởi vì nó có đó! Nó là thách thức. Chẳng vì lí do gì khác. Chúng
tôi không thể dung thứ được núi này chừng nào chúng tôi còn chưa chinh phục được
nó - điều đó là bẽ mặt! Ngọn núi đứng đó cao thế và cứ nói với chúng ta rằng
không ai đã từng có khả năng leo lên đỉnh. Nó là thách thức thường xuyên!"
Nhưng không người Ấn Độ nào bị nó thách thức cả.
Mọi
nước, mọi giống nòi đã sống theo những cách khác nhau trong hàng thế kỉ: khí hậu,
tình huống, lịch sử, ý thức hệ cũng đã làm ra nhiều khác biệt.
Chẳng
hạn, người Do Thái sẽ không trong rắc rối thế nếu họ đã không mang ý tưởng này
rằng họ là giống người được chọn của Thượng đế. Chính ý tưởng này đã từng là
nguyên nhân của mọi rắc rối của họ. Nếu bạn nghĩ bạn là người được chọn của Thượng
đế, thế thì tất nhiên bạn sẽ trong rắc rối, bởi vì người khác sẽ bắt đầu tranh
đấu với bạn và chứng minh rằng bạn không phải là người được chọn. "Chúng
tôi mới là người được chọn. Ai nói các anh là người được chọn?" Chính ý tưởng
này đã từng hành hạ họ.
Nhưng
đây là cái gì đó cần hiểu: mọi người yêu khổ của họ. Mọi người đều là kẻ tự bạo,
họ bao giờ cũng yêu khổ sở. Cho nên bất kì ý tưởng nào cho bạn khổ, bạn bám lấy
nó. Người Do Thái đã khổ nhiều thế, nhưng họ không bỏ ý tưởng của họ. Thực tế,
chính cái khổ và thái đối đối kháng của toàn thế giới chứng tỏ rằng họ phải là
người được chọn của Thượng đế; bằng không sao mọi người chống lại họ?
Cho
nên có những khác biệt lớn trên bề mặt - và bề mặt là tất cả những cái tới
trong tiếp xúc với người khác. Một cách cố hữu không có hai người nào là khác
nhau; ở cốt lõi bên trong nhất tất cả mọi người đều là con người.
Cho
nên, Meera, chúng ta phải hiểu cả hai điều này. Về bản chất, tất cả mọi người đều
là một, nhưng một cách ngẫu nhiên họ không là một. Và cũng không xấu việc họ
không là một. Đa dạng là đẹp, nó làm giầu có cho thế giới, nó làm cho thế giới
đẹp hơn. Sẽ là xấu nếu thế giới chỉ có người Hindu sống, chỉ có người Do Thái sống,
hay chỉ có người da đen sống. Nó sẽ mất mọi duyên dáng, nó sẽ mất tất cả mọi
cái đẹp.
Nó
là đống lộn xộn đẹp thế... Người Italy và người Polack và người Đức và người
Pháp, và tất cả họ đều có cách thức riêng của họ, hiểu biết riêng của họ, và họ
có tất cả các phong cách khác nhau đã phát triển.
Cho
nên mặc dầu mọi người, mọi con người đều thuộc về một loài, dầu vậy chúng ta đã
có khả năng tạo ra đa dạng - những việc nở hoa khác nhau trên cùng một bụi. Điều
đó làm cho thế giới thực sự giầu có. Tôi không thích phá huỷ những khác biệt
này, tôi muốn tôn cao chúng - dầu vậy với hiểu biết này rằng con người là con
người. Không ai cao hơn và không ai thấp hơn; chúng ta nên vứt bỏ ý tưởng về cấp
bậc, nhưng đa dạng là tốt.
Bạn
có biết cách nhận ra người Italy trong tầu ngầm không? Người đó là người duy nhất
mang dù!
Và
làm sao bạn nhận ra người Polack? Người đó là người chạy theo sau người Italy để
đánh cắp dù!
Một
cô hầu da mầu và bà chủ da trắng mang thai cùng lúc và cho sinh con cùng ngày.
Vài tháng sau người đàn bà da trắng chạy vào bếp và kêu lên với cô hầu,
"Con tôi nói từ đầu tiên hôm nay!"
Trong
cũi đứa bé da mầu ngồi dậy và nói, "Nó nói à? Nó nói gì vậy?"
Một
đôi người Mĩ đi tua châu Âu.
Khi
chiếc xe bus dừng lại tại một nhà thờ nổi tiếng khác trong một thành phố nổi tiếng
khác, người vợ quay sang anh chồng và nói, "Anh làm bên trong nhà thờ, anh
yêu, còn em sẽ làm bên ngoài."
Một
chiếc máy bay đầy khách du lịch đang bay từ New York tới Texas thì một động cơ
dừng làm việc.
Cơ
trưởng nói với các hành khách: "Thưa quí bà và quí ông, để còn sống chúng
ta phải ném bớt mọi hành lí khỏi máy bay. Thế thì chúng ta sẽ đỡ nặng hơn và
chúng ta sẽ an toàn đi tới đích."
Thế
là họ làm việc đó. Nhưng vài giờ sau động cơ thứ hai dừng làm việc và cơ trưởng
lại nói với các hành khách: "Thưa các quí bà và các quí ông, để an toàn tới
được đích chúng ta cần ba người nhảy ra khỏi máy bay."
Một
người Anh đứng dậy. "Rất tiếc," ông ta nói, "Tôi cầu xin sự tha
thứ của các vị... nhưng tất nhiên..." Ông ta quay về phía các hành khách
còn lại, cầm chiếc ô của mình và nhảy ra khỏi máy bay miện hô vang, "Thượng
đế cứu Hoàng hậu!"
Một
người Pháp đứng dậy với nước mắt tràn trề. "Nước Pháp muôn năm!" ông
ta kêu lên và nhảy ra.
Một
người Ấn độ mặc áo choàng khadi trắng ngần, trông còn giống Morarji Desai hơn cả
bản thân Morarji Desai, bước qua máy bay, túm cổ một bà già, ném bà ấy ra khỏi
máy bay và hô to, "Mahatma Gandhi muôn năm!"
Có
lần một quí bà Anh được một người Đức lại gần. Vì anh ta hoàn toàn bị chiếm
lĩnh bởi vẻ đẹp của cô ấy, anh ta đi qua cô ấy và nói to, "Anh yêu
em!"
Cô
ấy nói, "Nếu anh thực sự yêu em, nhảy khỏi mỏm đá đi!"
Trước
khi anh ta có thể nghĩ anh ta hôn tay cô ấy và nhảy.
Một
chút sau đó quí bà Anh lại được một người Italy tiến tới. Anh ta nghênh ngáo đi
tới cô ấy và thì thào một cách đam mê vào tai cô ấy, "Amore mio!"
Cô
ấy đáp lại bằng việc thì thào vào tai anh ta, "Nếu anh thực sự yêu em, nhảy
khỏi mỏm đá đi."
Tới
từ trên trời giữa những nụ hôn anh ta trả lời, "Nếu em thực sự yêu anh, em
phải nhảy cùng anh!"
Bị
ấn tượng với sự hóm hỉnh của anh ta, cô ấy nhận làm tình với anh ta.
Dầu
vậy chút ít sau đó quí bà Anh này lại được một người Anh tiếp cận tới. Anh làm
quen với cô ấy và mời cô ấy uống trà. Sau vài giờ nói chuyện lễ phép, anh ta
nói, với sự dè dặt nào đó, "Anh yêu em."
Cô
ấy đáp, "Nếu anh thực sự yêu em, nhảy khỏi mỏm đá đi."
Với
điều đó anh ta hào hiệp đáp, "Quí bà trước ạ!"
Câu
hỏi thứ tư:
Thưa
Thầy kính yêu,
Liệu
thực sự không có khác biệt giữa người bình thường và người chứng ngộ chứ?
Narendra,
mọi người được sinh ra đều đã chứng ngộ. Mọi người được sinh ra đều tuyệt đối hồn
nhiên, tuyệt đối trống rỗng. Nhưng hồn nhiên đó, thuần khiết đo, trống rỗng đó
nhất định bị mất bởi vì nó là vô ý thức. Người ta phải giành lại nó - người ta
phải thu lại nó một cách có ý thức. Đó là khác biệt duy nhất giữa người thường
và người chứng ngộ.
Người
thường tới với cùng tiềm năng, dầu vậy đã có cùng tiềm năng, nhưng người đó còn
chưa đòi lại về nó. Người chứng ngộ đã đánh mất nó và đã đòi lại nó. Người thường
ở trong trạng thái thiên đường bị mất còn người chứng ngộ ở trong trạng thái của
thiên đường đã được giành lại. Nhưng bạn có thể thu được nó bất kì khoảnh khắc
nào, điều đó là tuỳ ở bạn. Không ai có thể ngăn cản bạn khỏi việc trở nên chứng
ngộ.
Đó
không phải là vấn đề về tài năng đặc biệt nào. Không phải mọi người đều là nhạc
sĩ và không phải mọi người đều có thể là nhạc sĩ; đó là vấn đề tài năng. Chỉ
vài người mới là nhạc sĩ và nhạc sĩ thực thụ được sinh ra là nhạc sĩ rồi. Bạn
có thể học kĩ thuật; nếu bạn cứ tiếp tục và thực hành âm nhạc, chẳng chóng thì
chầy bạn sẽ có khả năng chơi nhạc, nhưng bạn vẫn không là nhạc sĩ. Bạn sẽ chỉ
là kĩ thuật viên - người biết cách chơi nhạc nhưng là người không có hứng khởi,
người không thực trong hoà điệu với âm nhạc của sự tồn tại. Âm nhạc không tuôn
chảy qua bạn một cách tự nhiên, tự phát.
Không
phải mọi người đều có thể là nhà thơ và không phải mọi người đều có thể là nhà
khoa học hay nhà toán học; đây là những tài năng. Nhưng chứng ngộ không phải là
vấn đề tài năng. Mọi người đều chứng ngộ; sống động là đủ. Bản thân cuộc sống
là nhu cầu duy nhất, yêu cầu duy nhất. Nếu bạn không chết bạn có thể vẫn trở
nên chứng ngộ. Nếu bạn chết, thế thì tất nhiên đợi đến vòng sau thôi, nhưng
không ai chết thế. Mọi người đều chín mươi chín phần trăm chết, nhưng cho dù bạn
chỉ là một phần trăm sống điều đó cũng là đủ. Ngọn lửa tới chừng đó là đủ; nó
có thể được nhen nhóm, nó có thể được giúp đỡ. Nó có thể được dùng để tạo ra, để
lẩy cò nhiều lửa hơn trong bạn.
Khác
biệt giữa người chứng ngộ và người thường không phải là ở tài năng. Đây là điều
đầu tiên cần được nhớ, bởi vì nhiều người nghĩ rằng đó là vấn đề tài năng.
"Một Jesus là có tài, một Phật là có tài; chúng ta không tài được như thế.
Làm sao chúng ta có thể trở nên được chứng ngộ?" Không, đó không phải là vấn
đề tài năng chút nào. Bạn không thể trở thành một Michelangelo và bạn không thể
trở thành một Shakespeare trừ phi bạn được sinh ra là họ, nhưng bạn có thể trở
thành một christ, vị phật.
Mọi
người đều được quyền là điều đó, đó là quyền tập ấn của mọi người, nhưng bạn sẽ
phải giành lấy nó. Và nỗ lực phải được thực hiện một cách có ý thức. Bạn đã
đánh mất nó đơn giản bởi vì bạn đã vô ý thức. Và nếu bạn còn vô ý thức, thế thì
khác biệt sẽ vẫn còn. Khác biệt là chỉ ở vô ý thức.
Phật
là người thường như bạn, nhưng ông ấy đầy nhận biết trong cái bình thường của
ông ấy. Bởi vì nhận biết cái bình thường của ông ấy trở nên chói sáng. Ông ấy sống
cùng cuộc sống bình thường, nhớ lấy điều đó. Đó là ảo tưởng khác mà mọi người
mang bên trong bản thân mình: rằng vị Phật phải phi thường, rằng một Jesus phải
bước đi trên nước. Bạn không thể bước đi trên nước được, cho nên làm sao bạn có
thể là một Jesus? Vị phật phải đặc biệt, từ chính lúc ban đầu.
Chuyện
kể rằng trước khi Phật được sinh ra mẹ ông ấy có vài giấc mơ. Những giấc mơ đó
là tuyệt đối cần thiết. Nếu người mẹ không có những giấc mơ đó trước khi sinh,
thế thì người đó không thể là vị phật được. Bây giờ đây là điều cực kì xuẩn ngốc!
Gắn Phật với các giấc mơ của mẹ ông ấy là cực kì vô nghĩa, không thể có ý tưởng
ngu xuẩn hơn.
Và
loại giấc mơ gì vậy? Người Jaina có những giấc mơ khác. Trước khi Mahavira được
sinh ra, người mẹ có vài giấc mơ. Bà ấy thấy một con voi trắng - đó là điều phải
có. Mọi tirthankara, mọi nhà tiên tri của người Jaina, trước khi ông ấy được
sinh ra đều phải có trước bởi giấc mơ của người mẹ về voi trắng - cứ dường như
đứa con sẽ là voi trắng!
Mẹ
của Phật phải thấy vài giấc mơ, chuỗi giấc mơ... Đây chỉ là chuyện kể, hư cấu,
được các tín đồ bịa ra sau đó. Câu chuyện là ở chỗ mẹ của vị phật phải chết
ngay sau khi ông ấy được sinh ra, bà ấy không thể sống được. Làm sao bà ấy có
thể sống sau hiện tượng vĩ đại thế? Nó bao la thế và lớn thế, kinh nghiệm này tới
mức nó còn lớn hơn cái chết, bà ấy đơn giản biến mất. Nhưng mẹ của Mahavira vẫn
sống, mẹ của Jesus vẫn sống; họ đã không có ý tưởng đó. Nhưng họ có ý tưởng
khác: rằng khi Jesus được sinh ra ông ấy phải được sinh từ người mẹ đồng trinh.
Bây
giờ mọi người có thể đi tới những điều ngớ ngẩn, tới những cực đoan của ngớ ngẩn,
chỉ để làm một điều được lắng đọng vào tâm trí: rằng Jesus là đặc biệt trong
khi bạn bình thường. Bây giờ bạn sẽ tìm thấy người mẹ đồng trinh ở đâu?... và bạn
đã bỏ lỡ. Lần sau có thể bạn lại cố gắng tìm người mẹ đồng trinh - và chừng nào
bạn còn chưa mưu đồ cùng với Thánh thần thiêng liêng, điều đó là không thể được.
Bạn sẽ xoay xở thế nào? Và thế rồi ba người đàn ông khôn ngoan phải tới và ngôi
sao phải dẫn đường cho họ. Bây giờ sao không làm điều đó chút nào, không sao
nào có thể làm được điều đó. Sao cứ đi theo con đường lệ thường của chúng;
chúng không thể dẫn ba người khôn ngoan từ phương Đông tới đích xác chỗ mà
Jesus được sinh ra trong chuồng ngựa, trong nhà của người nghèo. Sao không thể
làm được điều đó - điều đó là không thể được.
Những
câu chuyện hư cấu này đã được bịa ra chỉ để cho ý tưởng rằng bạn là người thường
và những người này là đặc biệt.
Toàn
thể nỗ lực của tôi ở đây là để tuyên bố cho bạn rằng nếu họ là đặc biệt bạn
cũng là đặc biệt, nếu bạn là bình thường họ cũng bình thường. Một điều là chắc
chắn: bạn không thuộc vào các phân loại khác nhau, bạn thuộc vào cùng phân loại.
Phép
màu không phải là bước đi trên nước, phép màu không phải là bước đi trong lửa;
phép màu là thức dậy. Đó là phép màu thực. Tất cả những cái khác là vô nghĩa.
Thức
dậy đi... và bạn là vị phật! Thức dậy và bạn được chứng ngộ! Và khi bạn thức dậy
đó không phải là bạn sẽ trở thành hoàn toàn khác từ cái ta bình thường của bạn;
bạn sẽ là cùng con người đó nhưng chói sáng. Bạn sẽ ăn theo cùng cách, nhưng nó
sẽ không là như cũ, sẽ có khác biệt bản chất. Bạn sẽ sống theo cách cũ, vậy mà
nó sẽ không cũ bởi vì bạn sẽ mới. Bạn sẽ đem cái chạm mới vào mọi thứ và bất kì
cái gì bạn chạm vào đều sẽ bắt đầu biến thành vàng, sẽ bắt đầu biến thành cái
gì đó có nghĩa. Trước kia nó là vô nghĩa, bây giờ nó sẽ có ý nghĩa và nghĩa. Và
đây là lúc bạn thức dậy đấy!
Thầy
không thể buộc bạn thức dậy được; thầy chỉ có thể tạo ra tình huống trong đó một
quá trình có thể được lẩy cò trong bạn. Và bất kì tình huống nào cũng đều có thể
có ích.
Lão
Tử đã trở nên chứng ngộ chỉ bằng việc nhìn lá cây, lá khô rơi khỏi cây. Khi chiếc
lá bắt đầu rơi xuống đất, ông ấy trở nên chứng ngộ. Bây giờ cái gì đã xảy ra?
Nhìn lá khô rơi theo cánh gió, không ý tưởng nào của riêng nó, hoàn toàn thảnh
thơi, hoàn toàn buông xuôi theo gió, ông ấy có thoáng nhìn. Ông ấy phải đã
trong chính trạng thái rất mong manh. Và từ chính trạng thái đó ông ấy trở
thành chiếc lá khô theo gió. Ông ấy đã buông xuôi bản ngã của mình, ông ấy đã
buông xuôi níu bám của mình, ông ấy đã buông xuôi chính ý tưởng riêng của mình
điều phải là gì và phải không là gì. Ông ấy đã buông xuôi mọi tâm trí, ông ấy
đơn giản trở thành việc buông bỏ. Và đó là cách ông ấy trở nên chứng ngộ.
Bất
kì cái gì cũng có thể làm lẩy cò quá trình này. Thầy chỉ tạo ra nghìn lẻ một
tình huống. Ai biết tình huống nào sẽ lẩy cò quá trình này?
Ở
đây bạn trải qua hàng trăm nhóm, làm đủ mọi loại thiền, bởi vì không ai có thể
dự đoán được trong khoảnh khắc nào, trong tình huống nào, cái gì sẽ lẩy cò quá
trình này. Nó bao giờ cũng xảy ra theo cách bí ẩn thế, nó không phải là hiện tượng
khoa học. Nó không phải là vấn đề nguyên nhân và hậu quả, bằng không thì mọi sự
đã dễ dàng hơn. Bạn đun nóng nước tới một trăm độ và nó trở thành hơi - nhưng
điều này không giống thế. Vài người bay hơi từ không độ, vài người bay hơi ở một
trăm độ, vài người bay hơi ở một nghìn độ. Người không phải là vật chất; người
là tâm thức, người là tự do, cho nên không ai biết cái gì sẽ lẩy cò quá trình
này. Thậm chí cả thầy cũng không thể nói rằng điều này sẽ lẩy cò quá trình. Thầy
có thể thu xếp đủ mọi loại phương cách và thầy có thể chờ đợi kiên nhẫn, đáng
yêu, từ bi, mang tính cầu nguyện, và bạn phải đi qua đủ mọi loại phương cách.
Tôi
đang nói với các bạn. Bất kì lời nào cũng có thể lẩy cò nó... hay có thể một chỗ
dừng có thể lẩy cò nó... và đột nhiên giấc ngủ qua đi, giấc mơ đã biến mất. Bạn
được sinh ra, sinh ra về tâm linh, sinh ra hai lần. Bạn lại trở thành đứa trẻ.
Đó là điều phật tính là gì, đó là điều chứng ngộ là gì.
Narendra,
bạn hỏi tôi, "Liệu thực sự không có khác biệt giữa người bình thường và
người chứng ngộ chứ?"
Không
có khác biệt theo nghĩa này: rằng cả hai đều thuộc về cùng một thế giới của tâm
thức. Một người ngủ, một người thức; do đó mới có khác biệt. Nhưng khác biệt
này chỉ là ngoại vi, không phải trung tâm, không bản chất, mà ngẫu nhiên.
Kính
trọng chư phật và điều đó sẽ dạy bạn kính trọng bản thân mình. Kính trọng chư
phật, nhưng đừng kết án bản thân mình. Yêu lấy bản thân bạn bởi vì bạn cũng
đang mang vị phật bên trong bạn. Bạn cũng đang mang nụ sắp trở thành phật. Bất
kì khoảnh khắc nào, bất kì ngày nào... nó có thể là bây giờ, nó có thể ở đây...
Câu
hỏi thứ năm:
Thưa
Thầy kính yêu,
Báo
chí Đức gọi thầy là người lãnh đạo tôn giáo nổi tiếng nhất sau giáo hoàng Paul
và Khomeini. Thầy cảm thấy thế nào trong toán đó?
Veet
Vivarto, tôi thà trong địa ngục còn hơn trong cái toán ngu xuẩn đó - Giáo hoàng
Paul người Polack và Khomeini người Khomeiniac! Tôi đã không làm gì tội lỗi thế
trong đời tôi để chịu vào toán đó. Tôi không có nghiệp nào để bị trừng phạt -
điều đó sẽ là sự trừng phạt đấy.
Tôi
đã nghe:
Một
mahatma, một thánh nhân lớn, chết - phải đã là ai đó kiểu như Muktananda. Một
trong các tín đồ của ông ấy chết ngày hôm sau. Khi tín đồ này lên cõi trời, điều
đầu tiên người đó quan tâm tới là, "Guru của chúng ta ở đâu, Muktananda của
chúng ta? Ông ấy phải đang hưởng thú - ông ấy phải đã được cho mọi niềm vui mà
chỉ cõi trời mới có thể cung cấp được."
Và
thế rồi bỗng nhiên ông ấy thấy Muktananda ngồi dưới cái cây đẹp... với ai, bạn
có biết không? - với Sophia Loren! Sophia Loren ngồi trong lòng ông ấy, cả hai
đều trần truồng, ôm lẫn nhau! Tín đồ này sụp xuống dưới chân Muktananda. Người
đó nói, "Ơi Guru Deva, ơi Thầy vĩ đại, tôi bao giờ cũng biết rằng thầy là
vị thầy vĩ đại nhất; bây giờ tôi đang chính mắt nhìn thấy đây. Thượng đế hài
lòng thế với thầy, ngài đã cho thầy Sophia Loren là phần thưởng!"
Muktananda
có vẻ rất giận dữ người này và nói, "Ngu vừa vừa chứ, chấm dứt nói điều vô
nghĩa đi! Ông không hiểu một điều. Cô ấy không phải là phần thưởng của ta, ta
là sự trừng phạt của cô ấy!"
Tôi
đã không phạm phải tội nào cho nên tôi không nghĩ là tôi thuộc vào toán đó. Tôi
thuộc về những người rất bình thường - người say, kẻ đánh bạc, không phải là những
người ngu thế, đầy những cứt bò linh thiêng!
Nhưng
phóng viên đó phải nghĩ rằng ông ta đang ca ngợi tôi. Đó là điều diễn ra trên
thế giới: mọi người vô ý thức tới mức họ không biết ca ngợi là gì và kết án là
gì. Đây là kết án, không phải ca ngợi!
Khomeini
không tôn giáo chút nào. Khomeini là người phi tôn giáo nhất hiện nay. Và bạn
nghĩ giáo hoàng Paul có tính tôn giáo sao? Nếu ông ấy có tính tôn giáo ông ấy
không thể là người Cơ đốc giáo được, nói gì tới là giáo hoàng Paul? Ông ấy
không thể là giáo hoàng được. Người tôn giáo không thể là người Cơ đốc giáo hay
người Ki tô giáo hay người Hindu hay người Mô ha mét giáo. Đây chỉ là các chính
khách chơi cùng trò chơi quyền lực chính trị nhân danh tôn giáo.
Tôi
đã thấy bài báo này. Bài báo này là một trong những bài báo tích cực nhất viết
về tôi, ngoại trừ kết án nhỏ này. Cho nên nhà báo này không thực sự cố gắng kết
án tôi; trong tầm nhìn của ông ấy, trong ý tưởng của ông ấy, ông ấy đang ca ngợi
tôi là người lãnh đạo tôn giáo quan trọng nhất hàng thứ ba.
Tôi
không có tính tôn giáo theo nghĩa thường của từ này, và tôi không là lãnh đạo
chút nào. Tôi không thích lãnh đạo bất kì ai. Chắc chắn tôi là ngón tay chỉ
trăng, nhưng tôi không là người lãnh đạo. Bạn phải làm mọi việc bước đi của bạn,
tôi không tới cùng bạn. Tôi không đi trước bạn để dẫn bạn đi. Bạn không theo
tôi, bạn phải là cái ta riêng của bạn. Tôi đơn giản có thể chia sẻ kinh nghiệm
của tôi.
Nếu
những kinh nghiệm đó động tới cái gì đó trong bạn, nếu kinh nghiệm đó làm cho bạn
nhận biết rằng cuộc sống không phải là điều bạn nghĩ nó là vậy, rằng nó còn hơn
nhiều, vậy là đủ. Nếu tôi có thể tạo ra khát khao trong bạn, thế là đủ - khát
khao về Thượng đế. Tôi không là người lãnh đạo. Nếu tôi có thể tạo ra đủ khát
khao trong bạn, thế thì bạn sẽ tìm và kiếm. Và những người kiếm sẽ thấy, và những
người tìm nhất định tìm thấy, tuyệt đối, không tránh khỏi nhất định tìm thấy. Tất
cả mọi điều được cần tới là khao khát đích thực, khao khát trong chính trái
tim, trong chính trung tâm của bản thể bạn.
Nhưng
những người này đang ngủ say. Nhà báo này chưa bao giờ ở đây, anh ta không hiểu
bất kì cái gì tôi đang nói. Bằng không anh ta đã không so sánh tôi với Khomeini
và giáo hoàng Paul.
Hoàng
tử xứ Wales đi nghỉ ở Paris. Sau bữa tối xa hoa và nhiều chầu rượu anh ta bảo
người quản lí khách sạn tìm một quí cô trẻ đẹp để bầu bạn với anh ta trong đêm.
Người quản lí chỉ cho anh ta phòng của anh ta và gửi tới cho anh ta một quí cô
trẻ.
Mặc
dầu hoàng tử rất say anh ta vẫn cố gắng làm tình với người đàn bà đáng yêu. Mỗi
lần anh ta cố, tuy thế, cô ấy lại kêu lên, "Matouska! Matouska!" Sau
vài lần cố gắng anh cảm thấy buồn ngủ kiệt lực.
Sáng
hôm sau hoàng tử đi dạo tới làng bên cạnh thì anh ta để ý tới mấy đứa bé bắn đá
vào các lỗ trên đất. Đột nhiên một đứa trẻ kêu lên, "Matouska!
Matouska!"
Hoàng
tử ngạc nhiên khi nghe từ quen quen được dùng lại, tò mò và hỏi nó nghĩa là gì.
Một
đứa bé trả lời, "Matouska nghĩa là sai lỗ."
Bạn
còn có thể mong đợi gì ở người ngủ say và say rượu? Nhưng người đó đã làm hết sức
mình - ít nhất người đó cũng cố làm tình... Sai mục tiêu, đó là chuyện khác.
Câu hỏi thứ sáu:
Thưa
Thầy kính yêu, Cha là gì?
Anand
Sugeet, cha là một linh mục Cơ đốc giáo - người không là chồng không là bố;
nhưng người Cơ đốc giáo nổi tiếng làm những điều kì lạ như thế. Tại sao họ gọi
linh mục của mình là "cha" mới thực sự kì lạ. Giáo hoàng (Pope) cũng
nghĩa là "cha"; nó là dạng khác của "papa."
Cha
Francesco và cha Viggiani ngồi trong hang động tán gẫu.
"Ông
có cho rằng giáo hoàng sẽ cho phép linh mục lấy vợ không?" cha Francesco hỏi.
"Điều
đó sẽ không xảy ra trong thời của chúng ta," cha Viggiani đáp. "Có thể
vào thời con chúng ta."
Câu
hỏi thứ bẩy:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
cũng có thể trở thành tổng thống Mĩ được không?
Trời
đất, Tom! Tôi tin bạn phải là cùng Tom đó - Tom Du khách! Bây giờ những điều lớn
lao đang xảy ra cho bạn! Đọc câu hỏi của bạn lần đầu tiên tôi hiểu nghĩa của từ
'tomfoolery - việc ngớ ngẩn'. Tôi bao giờ cũng tự hỏi, sao lại có từ này
'tomfoolery'? Bây giờ tôi biết rồi.
Vâng,
bạn có thể là tổng thống chứ, chỉ tôi mới nghĩ tới Tổng thống Tom có vẻ không
phải. Đổi tên bạn thành Chuối, Cà chua, Khoai tây đi. Ông Tổng thống Khoai tây
- thơ ca thuần khiết làm sao! Và tôi nghĩ bạn có phẩm chất cần thiết cho điều
đó. Điều đầu tiên, bạn phải là ngu đã.
Bạn
đã thấy điều Jimmy Carter làm mới hai ngày trước đây không? Khi Vivek kể cho
Asheesh, Asheesh nghĩ đó là chuyện cười... bởi vì người da cam chúng ta không đọc
báo. Ai quan tâm tới tất cả những cái vô nghĩa này? Nhưng điều ông ấy đã làm
ngu xuẩn thế người ta không thể tin được vào nó. Họ phải đã cử những người giỏi
nhất của họ cho sứ mệnh giải cứu này, và điều xảy ra thực sự là lớn lao, quá
xá! Hai máy bay Mĩ đâm vào nhau và tám người chết và sứ mệnh giải cứu bị xoá bỏ.
Bây giờ toàn thế giới cười!
Nhưng
điều này nhất định xảy ra khi bạn làm người trồng lạc thành tổng thống - điều
này nhất định xảy ra. Người đó còn có thể làm được cái gì khác? Toàn thể cuộc đời
người đó đã trồng lạc, bây giờ người đó đã lớn lên và bản thân mình trở thành củ
lạc!
Cho
nên yêu cầu đầu tiên là: bạn phải là người ngu. Nếu bạn không ngu, ít nhất cũng
giả vờ là ngu. Đó là điều Nixon đã cố làm; ông ấy không ngu, nhưng ông ấy giả vờ
đủ lâu. Nhưng cuối cùng người Mĩ đã thấy ra rằng ông ấy không phải là kẻ ngu
đó; họ ném ông ấy đi ngay lập tức. Cho nên đừng bị bắt - liên tục làm cái gì đó
ngu xuẩn đi. Nếu bạn bị bắt, cùng số mệnh đó chờ đợi bạn. Cứ giống như Ford,
hoàn toàn ngu xuẩn, trọn vẹn!
Yêu
cầu thứ hai... điều tôi đã cố gắng tìm cho bạn. Tôi đã làm nghiên cứu lớn lao
vì câu hỏi của bạn! Yêu cầu thứ hai là: bạn cần vợ xấu. Đây là cái gì đó kì lạ.
Nixon, Ford, Carter, họ có vịt con xấu thế. Điều đó kì lạ, nó không thể là
trùng hợp ngẫu nhiên được. Chỉ Kennedy có vợ đẹp, và họ đã giết ông ấy, nhớ lấy.
Cho nên tránh ra!
Bây
giờ Reagan có mọi cơ hội, bởi vì mới hôm nọ, tôi đã xem ảnh của vợ ông ta. Tôi
nói, "Người này dường như có mọi khả năng. Bây giờ ông ta có thể đánh bại
bất kì ai - khi có liên quan tới vợ ông ta thì ông ta có thể đánh bại Nixon,
Ford, Carter, tất cả." Và họ đang ngồi cùng nhau trên tràng kỉ và lời thuyết
minh nói, "Reagan đang bị vợ đòi trả giá." Tôi đơn giản ngạc nhiên...
người đàn bà này có thể trả hết cho bất kì ai! Nếu bạn có người vợ như thế bạn
sẽ từ bỏ thế giới này ngay lập tức! Và Reagan bị vợ đòi trả giá...
Cho
nên hai điều này tôi đã tìm ra - ngu xuẩn và vợ xấu. Và đổi tên bạn đi: trở
thành Tôn ông Chuối, Tôn ông Cà chua, Tôn ông Khoai tây - bất kì cái gì cũng có
tác dụng. Tom có vẻ không tốt, nó quá tầm thường; bạn cần cái tên đặc biệt, và
thế rồi bạn có thể trở thành tổng thống. Và bạn đã đi du lịch đủ bây giờ rồi -
về nhà đi. Đây là lúc đấy! Carter đang mất đất mọi ngày, đừng bỏ lỡ cơ hội này.
Lấy một người đàn bà xấu, giả vờ ngu xuẩn. Học cười chẳng bởi lí do gì, không
nhịp điệu. Luyện tập môi bạn, giữ cho chúng mở ra rộng nhất có thể được. Và tôi
nghĩ bạn có mọi khả năng, như bất kì người Mĩ nào có. Đừng phí hoài thời gian của
bạn ở đây thêm nữa, vì bạn không thuộc vào đây. Đây không phải là chỗ cho bạn.
Chúng tôi không chuẩn bị cho mọi người trở thành tổng thống và thủ tướng.
Câu
hỏi cuối cùng:
Thưa
Thầy kính yêu,
Phật
nói, "Thầy từ bỏ điều hại." Nhưng như tôi biết thầy, thầy là thầy gây
hại thượng hạng! Thầy có điều gì đó để nói về nó không?
Dharma
Bodhi, bạn nghĩ tôi cần nói điều gì đó về nó sao? Nhưng Phật không có tri thức
về tôi. Khi ông ấy nói điều đó, tôi đã không được bao hàm trong nó. Khi tôi làm
ra kinh, thế thì bạn sẽ thấy!
Đủ
cho hôm nay.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment