Osho – Thiền động (Thiền – Tự do đầu tiên và
cuối cùng)
Trị liệu thiền Osho
Các phương pháp thiền cổ đại tất cả đều được
xây dựng ở phương Đông. Chúng chưa bao giờ xem xét đến người phương Tây... Tôi
đang tạo ra những kĩ thuật không chỉ dành cho người phương Đông mà đơn thuần
cho mọi người - cả phương Đông lẫn phương Tây.
Trong thời kì 18 tháng trước khi Osho rời bỏ
thân thể mình, Người đã tạo ra một loạt “trị liệu thiền” mới. Đơn giản và hiệu
quả duy nhất, chúng bao gồm một số tối thiểu những tương tác trong những người
tham dự, nhưng năng lượng của nhóm lại giúp cho từng cá nhân đi sâu hơn vào quá
trình riêng của mình.
Chương 9: Thiền hoa hồng huyền bí Osho
Biểu tượng hoa hồng huyền bí là ở chỗ nếu con
người chăm sóc hạt mầm mà người đó được sinh ra cùng nó, đem lại đất trồng
thích hợp cho nó, cho nó bầu không khí thích hợp và rung động thích hợp, đi
trên đường phải, nơi hạt mầm có thể bắt đầu trưởng thành, thế thì trưởng thành
tối thượng sẽ được tượng trưng bằng hoa hồng huyền bí - khi con người bạn nở
hoa và mở tất cả những cánh hoa ra để cho hương thơm lan toả.
Với những người muốn đi sâu hơn, tôi đã chọn
việc tạo ra cách trị liệu thiền. Phần thứ nhất bao gồm việc cười - trong ba giờ,
người ta chỉ cười không vì lí do gì cả. Và bất kì khi nào cái cười của họ bắt đầu
tắt đi, họ lại nói “Ya-Hoo!” và cười sẽ trở lại. Đào sâu trong ba giờ bạn sẽ ngạc
nhiên là biết bao tầng bụi bặm đã tích tụ lên con người bạn. Nó sẽ cắt qua
chúng tựa như lưỡi gươm trong một cú đánh. Trong bẩy ngày liên tục, ba giờ mỗi
ngày... bạn không thể quan niệm được biết bao biến đổi có thể xảy ra cho con
người bạn.
Và rồi phần thứ hai là việc khóc. Phần thứ nhất
loại bỏ mọi thứ cản trở cái cười của bạn - tất cả những cấm đoán của loài người
quá khứ, tất cả những kìm nén, nó cắt bỏ chúng đi. Nó đem lại không gian mới
bên trong bạn.
Nhưng bạn vẫn còn phải đi thêm vài bước nữa để
đạt tới ngôi đền con người bạn, bởi vì bạn đã kìm nén quá nhiều buồn, quá nhiều
thất vọng, quá nhiều lo nghĩ, quá nhiều nước mắt - tất cả chúng vẫn còn đó, che
phủ bạn và phá huỷ cái đẹp của bạn, duyên dáng của bạn, vui vẻ của bạn.
Ngày xưa ở Mông cổ người ta có ý tưởng cổ đại
là mọi kiếp sống, bất kì nỗi đau nào cũng bị ngăn chặn... và nỗi đau quả bị
ngăn chặn, bởi vì chẳng ai muốn nó. Bạn không muốn đau khổ, cho nên bạn ngăn chặn
nó, bạn tránh nó, bạn ngoảnh mặt đi chỗ khác. Nhưng nó cứ còn đấy.
Và ý tưởng của người Mông cổ - và tôi cũng đồng
ý với điều đó - là hết kiếp nọ đến kiếp kia nó cứ tích luỹ trong bạn; nó trở
thành gần như cái vỏ đau đớn cứng rắn. Nếu bạn đi vào trong bạn sẽ thấy cả hai,
cười và khóc. Đó là lí do tại sao đôi khi xảy ra là bằng việc cười, đột nhiên bạn
thấy nước mắt cũng trào ra - rất lẫn lộn, vì thông thường ta nghĩ chúng là mâu
thuẫn nhau. Khi bạn tràn đầy nước mắt, đấy không phải là lúc cười, hay khi bạn
đang cười, chẳng có lí do đúng cho khóc. Nhưng sự tồn tại không tin vào các
khái niệm, các tư tưởng của bạn: sự tồn tại siêu việt trên mọi quan niệm của bạn,
cái vốn nhị nguyên, cái dựa trên nhị nguyên. Ngày và đêm, cười và khóc, đau khổ
và phúc lạc, chúng cứ tới cùng nhau. Khi một người đạt tới con người bên trong
nhất của mình, người đó sẽ thấy tầng đầu tiên là cười và tầng thứ hai là đau đớn,
khóc lóc.
Cho nên trong bẩy ngày, bạn phải cho phép bản
thân mình được khóc lóc, kêu gào, chẳng vì lí do gì hết cả - chỉ để cho nước mắt
sẵn sàng trào ra. Bạn vẫn đang ngăn cản chúng; chỉ đừng ngăn cản nữa thôi. Và bất
kì khi nào bạn cảm thấy chúng không tới, nói “Ya-Boo!” Đấy là những âm thanh
thuần khiết, được dùng như một kĩ thuật để đem lại tất cả cái cười và tất cả
cái khóc của bạn và lau sạch bạn hoàn toàn, cho nên bạn có thể trở thành đứa trẻ
hồn nhiên.
Cuối cùng, phần thứ ba là chứng kiến - người
quan sát trên núi. Cuối cùng, sau cười và khóc, chỉ còn lại im lặng chứng kiến.
Chứng kiến theo cách riêng của nó là việc chặn lại tự động. Việc khóc dừng lại
khi bạn chứng kiến nó, nó trở thành tiềm tàng. Việc thiền này loại bỏ khóc và
cười trước đó, cho nên chẳng còn gì để mà chặn lại nữa trong việc chứng kiến của
bạn. Thế thì việc chứng kiến đơn thuần mở ra bầu trời thuần khiết. Cho nên
trong bẩy ngày bạn kinh nghiệm đơn thuần sự sáng tỏ.
Đây hoàn toàn là cách thiền của tôi.
Bạn sẽ ngạc nhiên rằng không cách thiền nào có
thể mang đến cho bạn nhiều như chiến lược nhỏ này. Đây là kinh nghiệm của tôi với
nhiều cách thiền, rằng điều cần phải làm là phải phá vỡ hai tầng bên trong bạn.
Cái cười của bạn đã bị kìm nén; bạn đã được bảo, “Đừng cười, đây là vấn đề
nghiêm trang.” Bạn không được phép cười trong nhà thờ, hay trong lớp đại học...
Cho nên tầng thứ nhất là cười, nhưng một khi
cười đã qua đi, bạn bỗng nhiên sẽ thấy bản thân mình tràn ngập với nước mắt,
đau khổ. Nhưng cả cái đó nữa cũng sẽ là hiện tượng nặng gánh lớn lao. Nhiều kiếp
sống đau đớn và khổ cực sẽ biến mất. Nếu bạn có thể vứt bỏ hai tầng này, bạn có
thể tìm thấy chính mình.
Chẳng có ý nghĩa nào trong các từ ‘Ya-hou’ và
‘Yabou’ cả. Đấy chỉ là công cụ, âm thanh có thể dùng cho mục đích nào đó để đi
vào trong con người bạn. Tôi đã phát minh ra nhiều cách thiền, nhưng có lẽ đây
là cách nền tảng và bản chất nhất. Nó có thể dẫn đưa cả thế giới...
Mọi xã hội đều đã làm quá nhiều điều tệ hại bằng
cách ngăn cản vui vẻ của bạn cũng như nước mắt của bạn. Nếu người già bắt đầu
khóc bạn sẽ nói, “Bác làm gì vậy? Bác phải cảm thấy xấu hổ chứ; bác không còn
là đứa trẻ con nữa, rồi ai đó lại coi thường bác vì bác đang khóc. Bác làm cái
gì bình thường khác, nhưng đừng kêu khóc nữa.” Đấy bạn xem - cứ đứng trong phố
mà khóc xem, đám đông sẽ tụ lại để an ủi bạn: “Thôi đừng khóc nữa! Dù cái gì có
xảy ra, quên hết cả đi, nó đã xảy ra rồi.” Chẳng ai biết điều gì đã xảy ra, chẳng
ai có thể giúp được bạn, nhưng mọi người đều cố gắng - “Đừng khóc nữa!” Và lí
do là ở chỗ nếu bạn cứ khóc thế thì họ cũng bắt đầu khóc, bởi vì họ cũng tràn đầy
nước mắt. Nhưng giọt nước mắt đó là rất gần với mắt họ.
Và việc khóc lóc, kêu gào, cười nói là lành mạnh.
Bây giờ các nhà khoa học đang phát hiện ra rằng kêu gào, khóc lóc, cười nói là
lành mạnh lắm, không chỉ về thể chất mà còn cả về tâm lí nữa. Chúng có rất nhiều
khả năng giữ cho bạn lành mạnh. Toàn bộ loài người đã đi tới chút gàn dở bởi lí
do đơn giản là chẳng ai cười hoàn toàn cả, vì tất cả mọi người xung quanh sẽ nói,
“Anh làm gì thế? Anh có là trẻ con nữa không đấy? - tuổi này mà lại cười thế à?
Con anh sẽ nghĩ gì? Im đi thôi!”
Nếu bạn kêu khóc mà không có lí do nào, chỉ
như bài tập, việc thiền..., chẳng ai tin vào điều đó. Nước mắt chưa bao giờ được
chấp nhận là thiền cả. Và tôi bảo bạn, chúng không chỉ là thiền, chúng còn là
thuốc nữa đấy. Bạn sẽ có cái nhìn tốt hơn và bạn sẽ có linh ảnh bên trong tốt
hơn.
Tôi đang trao cho bạn kĩ thuật rất nền tảng,
tươi tắn và còn chưa bao giờ được dùng tới, và đang trở thành phổ biến khắp thế
giới, không hoài nghi gì nữa, vì hiệu quả của nó sẽ biểu lộ cho bất kì ai rằng
người đó sẽ trở nên trẻ hơn, người đó sẽ trở nên đáng yêu hơn, người đó sẽ trở
nên duyên dáng hơn. Người đã trở nên linh hoạt hơn, cũng ít cuồng tín hơn; người
đã trở nên vui vẻ hơn, cũng tưng bừng hơn.
Tất cả điều mà thế giới này cần là lau sạch khỏi
trái tim mọi ức chế của quá khứ. Và cười cùng khóc có thể làm được cả hai. Khóc
sẽ lôi ra tất cả mọi đau khổ vẫn ẩn kín bên trong bạn còn cười sẽ lôi ra tất cả
những cái vẫn ngăn cản cực lạc của bạn. Một khi bạn đã học được nghệ thuật này,
bạn sẽ ngạc nhiên lắm: sao mãi đến giờ mới bảo cho tôi điều này? Có lí do đấy:
chẳng ai muốn loài người có tươi tắn của hoa hồng cùng hương thơm và cái đẹp.
Tôi đã gọi loạt bài giảng này là Hoa hồng Huyền
bí. “Ya-Hoo!” là câu mật chú để đem hoa hồng huyền bí vào chính trung tâm bạn,
để mở trung tâm bạn ra và lan toả hương thơm của bạn, và Hoa hồng Huyền bí là sự
hoàn thành của con người bên trong của bạn.
Hướng dẫn
Cách thiền này có ba phần, kéo dài trong 21
ngày, cũng có thể được thực hiện một mình.
1. Hướng dẫn cười
Cái cười đích thực, chẳng về cái gì cả. Nó đơn
thuần nảy sinh trong bạn như hoa nở trên cây. Nó chẳng có lí do nào, không lời
giải thích hợp lí. Nó là bí ẩn; do đó là biểu tượng cho hoa hồng huyền bí.
Trong bẩy ngày, bắt đầu bằng việc kêu lên
“Ya-hou!” (nói là “Ya-hu”)một số lần nào đó, rồi cứ thế mà cười chẳng vì gì cả
trong 45 phút nếu bạn thực hành một mình hay trong liền 3 giờ nếu bạn có một
nhóm. Bạn có thể ngồi hay nằm xuống. Một số người thấy nằm ngửa giúp cho cơ dạ
dầy và cho phép năng lượng chuyển vận dễ dàng hơn. Một số người thấy rằng đắp tấm
chăn mỏng lên người hay phủ lên chân giúp đem lại việc cười, cái rúc rích trẻ
thơ trong họ. Nhấn mạnh là tìm ra cái cười bên trong của bạn, cái cười không vì
nguyên cớ gì cả, cho nên mắt bạn nói chung vẫn nhắm. Tuy nhiên ánh mắt chạm vào
bạn bè của bạn làm nảy ra tiếng cười, cũng tốt.
Cứ để cho thân thể bạn lăn lộn theo cách vui vẻ
và đùa nghịch, với hồn nhiên của trẻ thơ trong bạn, và cho phép bản thân bạn được
cười một cách toàn bộ. Vào mọi lúc, bạn có thể đi tới gặp khối cản, cái đã có
đó trong nhiều thế kỉ, ngăn cản cái cười của bạn. Khi điều này xảy ra, kêu lên
Ya-Hoo! hay nói lúng búng (những âm vô nghĩa) cho đến khi cái cười nảy sinh trở
lại.
Buông bỏ: Vào cuối giai đoạn cười, ngồi hoàn
toàn bất động trong vài phút, mắt nhắm. Trong thân thể đông cứng như bức tượng,
tụ hội tất cả năng lượng vào bên trong. Rồi buông bỏ: thảnh thơi thân thể bạn
hoàn toàn và cho phép nó đổ xuống không cố gắng và không kiểm soát gì. Khi bạn
cảm thấy sẵn sàng, ngồi dậy và ngồi im lặng, quan sát trong 15 phút.
2. Hướng dẫn khóc
Khi cái cười đã qua đi, bạn sẽ thấy mình tràn
ngập với khóc lóc, đau đớn. Nhưng điều đó nữa cũng sẽ là hiện tượng nhẹ gánh lớn
lao. Nhiều kiếp sống trong đau đớn và đau khổ sẽ tan biến. Nếu bạn có thể gạt bỏ
hai tầng này, bạn đã tìm ra bản thân mình.
Với tuần thứ hai, bắt đầu bằng việc nói
“Ya-Bou” (nói là “Ya-bu”) nhẹ nhàng một số lần, rồi chỉ cho phép chính mình được
kêu khóc trong 45 phút. Bạn có thể cần có một căn phòng hơi tối để giúp cho bạn
đi vào trong buồn của mình. Bạn có thể ngồi hay nằm. Nhắm mắt và đi sâu vào
trong tất cả những tình cảm làm cho bạn kêu khóc.
Cho phép mình được kêu khóc thực sự sâu sắc,
lau sạch và giải toả gánh nặng trong tim. Cảm thấy cái đê ngăn cản mọi nỗi đau
bị dồn nén của mình bị vỡ tung - để cho nước mắt trào ra. Nếu bạn cảm thấy
nghèn nghẹn hay cảm thấy buồn ngủ sau khi kêu khóc một chốc, nói lúng búng.
Đung đưa mình một chút ra trước ra sau hay nói Ya-bou vài lần. Nước mắt có đó,
chỉ đừng ngăn cản chúng.
Buông bỏ: Đến cuối của giai đoạn kêu khóc mỗi
ngày, ngồi hoàn toàn bất động trong vài phút và rồi đi vào trong buông bỏ,
tương tự như bạn đã làm sau khi cười. Trong suốt cả tuần khóc này, cởi mở mọi
tình huống có thể đem lại nước mắt. Cho phép bản thân bạn thành mong manh.
Hướng dẫn về Người quan sát trên núi
Trong tuần thứ ba, ngồi im lặng trong bất kì
thời kì nào mà mình cảm thấy thoải mái, và rồi nhảy múa theo điệu nhạc trái
tim, nhẹ nhàng.
Bạn có thể ngồi bệt trên sàn hay trên ghế, đầu
và lưng nên thật thẳng, mắt nhắm, thở tự nhiên.
Thảnh thơi, luôn nhận biết, trở thành như người
quan sát trên núi, chỉ chứng kiến bất kì cái gì diễn ra. Đó là quá trình quan
sát mà chính là thiền; điều bạn quan sát, không quan trọng. Nhớ chớ trở nên đồng
nhất với hay bị biến mất vào bất kì cái gì xảy tới: ý nghĩ, tình cảm, cảm giác
thân thể, phán xét.
Sau khi ngồi, chơi bản nhạc nhẹ theo chọn lựa
của bạn và nhảy múa. Cho phép thân thể tìm ra chuyển động của nó, và tiếp tục
quan sát khi bạn đang di động: đừng bị mất đi trong âm nhạc.
Vài điểm có ích
Trong
toàn bộ thời kì hai mươi mốt ngày này, tốt nhất là nên tránh các phương pháp
hay phiên thanh tâm khác (như Thiền Động hay Kundalini, hay các phiên như thở,
giải toả xúc động hay năng lượng sinh học).
Nếu
bạn áp dụng Thiền Hoa hồng Huyền bí cùng với người khác, đừng nói chuyện lẫn
nhau trong buổi tập.
Nhiều
người đi tới tầng giận dữ trong tuần cười hay trong tuần khóc. Không cần phải bị
vướng mắc tại đó. Để cho nó được bày tỏ bằng cách nói lúng túng và qua những
chuyển động thân thể, rồi trở lại với việc cười hay khóc.
Mở
hội cái cười của mình, mở hội buồn của mình, mở hội khoảnh khắc quan sát im lặng
của mình!


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment