Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 7)
Chương
1. Con người: chỉ một khả năng
Ông
như chiếc lá vàng.
Sứ
giả của cái chết ở trong tay.
Ông
định đi xa.
Ông
sẽ đem cái gì đi cùng mình?
Ông
là ánh sáng
chiếu
sáng con đường.
thế
rồi
Khi
ánh sáng của ông chiếu sáng không ô uế hay ham muốn
ông
sẽ đi vào đất nước vô biên.
Cuộc
sống của ông đang rơi đi.
Cái
chết ở trong tay.
Ông
sẽ nghỉ ở đâu trên đường?
Ông
đã đem cái gì đi cùng mình?
Ông
là ánh sáng
chiếu
sáng con đường.
thế
rồi vội vã, vội vã.
Khi
ánh sáng của ông chiếu sáng thuần khiết
Ông
sẽ không được sinh ra
và
ông sẽ không chết.
Như
thợ bạc sàng bụi khỏi bạc,
Loại
bỏ ô uế riêng của ông từng chút một.
hay
như sắt bị ăn mòn bởi gỉ
Việc
hại riêng của ông sẽ làm tiêu tan ông.
Bị
quên lãng, thơ thiêng hoen gỉ.
Vì
cái đẹp hoen gỉ nếu không dùng
Và
nhà không sửa sụp đổ thành phế tích,
và
người canh, không cảnh giác, sẽ thất bại.
Trong
thế giới này và thế giới tiếp
Có
không thuần khiết và không thuần khiết:
Khi
đàn bà thiếu phẩm giá,
Khi
đàn ông thiếu hào phóng.
Nhưng
không thuần khiết lớn nhất là dốt nát.
Tự
giải phóng bản thân ông khỏi nó.
Là
thuần khiết đi.
Huyền
thoại đầu tiên về con người là con người tồn tại. Con người chỉ là một khả
năng. Hiếm khi con người trở thành thực tại. Chỉ thỉnh thoảng một Phật Gautam,
một Jesus Christ, một Lão Tử, một Zarathustra - những cái tên này không nhiều,
họ có thể được đếm trên đầu ngón tay. Họ là bằng chứng duy nhất rằng con người
không phải là không thể có được. Nhưng cái gọi là nhân loại thông thường chỉ là
huyền thoại, niềm tin vào cái gì đó không thực sự có đó. Chừng nào bạn chưa nhận
biết về hiện tượng giả này, bạn sẽ chẳng bao giờ trở thành điều bạn đã được định
mệnh trở thành. Bạn sẽ vẫn còn là hạt mầm. Bạn sẽ không bao giờ nở hoa, bạn sẽ
không thể có khả năng toát ra hương thơm.
Cái
tên của Phật Gautama là dịu ngọt hơn cả mật ong, là vàng hơn cả bản thân vàng.
Phật Gautama có tính thượng đế hơn cả bản thân Thượng đế. Thực ra không có Thượng
đế khác. Thượng đế chỉ tồn tại khi phật tính tồn tại. Thượng đế cần hoàn cảnh của
vị phật để tồn tại. Không có không gian của phật trường, Thượng đế chỉ là ý niệm
lí thuyết, triết lí mà không có thực chất trong nó, chỉ là cái bóng. Do đó đừng
hỏi liệu có Thượng đế hay không có. Câu hỏi đó không thể được trả lời. Thượng đế
có khi có vị phật, Thượng đế có khi có vị phật, Thượng đế không có khi vị phật
không có.
Bất
kì khi nào có người thức tỉnh, trong hoàn cảnh của việc thức tỉnh của người đó,
Thượng đế trở thành thực. Đây là khả năng duy nhất cho Thượng đế hiện hữu. Thực
sự, là người nghĩa là trở thành không gian cho Thượng đế tồn tại trong bạn. Phật
là người có tính thượng đế nhất đã từng được sinh ra trên trái đất này, và dầu
vậy lại là vô thượng đế nhất nữa. Ông ấy không bao giờ tin vào Thượng đế. Không
người nào biết mà đã từng tin vào Thượng đế.
Mọi
người tin đều là người dốt nát - tin tưởng là dốt nát. Phật chưa bao giờ tin,
Phật biết. Và khi bạn biết, thì bạn biết; không có vấn đề về tin tưởng. Phật
chưa bao giờ tranh cãi về Thượng đế, bản thân ông ấy là bằng chứng. Không thể
có bằng chứng nào khác. Có những biện giả vĩ đại, những người suy đoán, các nhà
thượng đế học; cả đời họ cứ nói về Thượng đế, nhưng tất cả việc nói của họ đơn
thuần chỉ là nói, nó cực kì vô nghĩa. Cho dù họ gặp Thượng đế, họ sẽ tranh cãi
với ngài. Biện luận là thói quen của họ, biện luận đã trở thành nghề của họ,
nghiệp của họ, nó đã trở thành lối thoát khỏi bản thể thực của họ. Biện luận giữ
họ mù quáng.
Con
của một giáo sĩ được cải đạo sang Ki tô giáo và giáo sĩ điên lên toàn bộ. Đích
thân Thượng đế xuống thế gian để an ủi ông ấy. "Sau rốt," Thượng đế
nói, "chẳng phải cùng điều đó đã xảy ra cho con trai ta hai nghìn năm trước
sao?"
"Vâng,"
giáo sĩ đáp, "nhưng đừng quên con trai con là hợp pháp."
Nhà
thượng đế học, nhà triết học, nhà tư tưởng lớn, cho dù họ tới đương đầu với Thượng
đế, đều nhất định tranh cãi với ngài. Người đó không thể thấy được ngài. Để thấy,
im lặng là cần, không phải là biện luận. Để thấy, tình yêu được cần, không phải
logic. Để thấy, kinh sách không được cần mà trạng thái tâm trí khác toàn bộ được
cần tới: trạng thái của tâm trí, nơi ý nghĩ đã biến mất, nơi tấm gương của tâm
trí phản xạ cái không, là tuyệt đối thuần khiết, thậm chí không một gợn ý nghĩ.
Trong im lặng đó, trong sự thuần khiết tựa tấm gương đó bạn không cần đi đâu
khác để gặp Thượng đế. Bất kì chỗ nào bạn ở bạn đều sẽ thấy, bởi vì Thượng đế
không phải là người, để tôi nhắc lại lần nữa: Thượng đế là sự hiện diện. Nếu
Thượng đế mà là người nhiều điều sẽ rất dễ dàng.
Chúng
ta chắc đã bắt ngài, chúng ta chắc cầm tù ngài trong đền chùa, trong nhà thờ,
trong giáo đường, trong tu viện Hồi giáo. Nếu Thượng đế là người, nhà khoa học
của chúng ta sẽ thực nghiệm lên ngài trong phòng thí nghiệm của họ. Pavlov sẽ
không phí thời gian của ông ấy với chó, ông ấy sẽ thực nghiệm trên Thượng đế.
Và B.F. Skinner sẽ không còn bận bịu với chuột.
Karl
Marx thực tại đã nói rằng: Chừng nào Thượng đế chưa được chứng minh trong thực
nghiệm khoa học, tôi sẽ không tin. Chừng nào Thượng đế chưa được chứng minh
trong phòng thí nghiệm, tôi sẽ không tin. Nhưng một Thượng đế đã được chứng
minh trong phòng thí nghiệm lại không phải là Thượng đế chút nào, không thể là
Thượng đế được. Thượng đế bị bắt giữ trong lưới của biện luận sẽ bất lực, hoàn
toàn chết.
Một
nhóm những kẻ ăn thịt người tấn công một hội truyền giáo nhưng thấy rằng các
nhà truyền giáo đã trốn mất. Viên chỉ huy già bị thôi miên bởi một chồng tạp
chí ông ta tìm thấy, đặc biệt là một tạp chí có những bức tranh đàn bà mặc quần
áo hở hang trong phần quảng cáo. Bất kì khi nào ông ta tới một bức hình của một
đàn bà với rất ít quần áo, ông ta sẽ xé trang đó ra và ăn nó.
Cuồi
cùng một trong những đứa con trai của ông ấy để ý điều ông ấy làm và nói,
"Bố nói cho con, chất đã khử nước đó có ngon gì không?"
Nhưng
đó là điều mọi người đang làm. Khi bạn suy ngẫm về Kinh Thánh, về Gita, về
Koran, nó tất cả đều là chất liệu đã khử nước. Nó sẽ không nuôi dưỡng bạn. Ki
tô giáo của bạn là gì và Hindu giáo của bạn là gì, và Mô ha mét giáo của bạn là
gì? Người tôn giáo thực sự không thể là người Ki tô giáo, không thể là người Mô
ha mét giáo, và không thể là người Hindu. Vâng, người đó có thể là Ayatollah
Khomeini, nhưng không là người Mô ha mét giáo, không thực sự là người tôn giáo.
Những kẻ cuồng tín, những người gàn dở, bị ám ảnh bởi các hình thức không cần
thiết...
Khác
biệt gì giữa người Ki tô giáo và người Hindu và người Do Thái? Nếu bạn nhìn sâu
xuống dưới thì chẳng có khác biệt gì cả; tất cả khác biệt đều là hình thức, và
họ bị ám ảnh bởi các hình thức. Chất liệu khử nước đã trở thành có ý nghĩa quá
nhiều.
Gia
đình Silversteins gửi con trai của họ sang trường nội trú New England có tính
trí thức cao. Vài tháng sau cậu ta trở về nhà nhân dịp kì nghỉ Nô en.
"Samela,"
mẹ nó đón chào. "Mừng được gặp con."
"Mẹ
ơi," cậu ta đáp, "đừng gọi con là Samela nữa. Con bây giờ lớn rồi và
con muốn mẹ sẽ gọi con là Samuel."
"Mẹ
xin lỗi," bà Silverstein nói. "Mẹ hi vọng con ăn chỉ thức ăn ăn kiêng
trong khi con ở xa?"
"Mẹ
ơi, thật là lố bịch mà vẫn cứ bám lấy những truyền thống cổ hủ đó. Con mê tất cả
các kiểu thức ăn, ăn kiêng hay không kiêng, và tốt hơn cả là mẹ thôi không ăn
kiêng đi nếu mẹ đã ăn kiêng."
"Thôi
được, ít nhất thì con cũng thỉnh thoảng tới giáo đường chứ?"
"Thật
đấy!" cậu thanh niên Silverstein đáp. "Đi tới giáo đường khi mẹ kết
giao với hầu hết những người không Do Thái là ngớ ngẩn hết sức. Đỏi hỏi điều đó
ở con là không công bằng."
"Con
trai, nói cho mẹ," bà Silverstein nói, "con vẫn cắt bao qui đầu chứ?"
Nhưng
đây là khác biệt giữa người Hindu và người Mô ha mét giáo và người Do Thái và
người Jaina. Chúng ta đã làm gì từ tôn giáo? Chúng ta đã không nghe chư phật;
chúng ta đã không hiểu Moses, Abraham, Jesus, Mahavira, Phật. Chúng ta đã hiểu
lầm họ, và chúng ta đang sống theo hiểu lầm của mình.
Những
lời kinh này của Phật sẽ cho bạn sáng suốt, sáng suốt bên trong trái tim của
người thức tỉnh, cách người đó nhìn mọi sự, cách người đó cảm, điều người đó hiểu
về thế giới. Nhưng xin nhớ lắng nghe lời của ông ấy rất cẩn thận. Gạt tâm trí bạn
sang bên. Nếu bạn lắng nghe qua tâm trí bạn, bạn sẽ lắng nghe cái gì đó khác, bạn
sẽ diễn giải sai, bạn sẽ xen vào giữa. Lời không thể mang được nghĩa cho bạn nếu
bạn xen vào - và chúng ta thường xuyên xen vào. Đó là lí do tại sao mọi người đều
biết cách nghe, nhưng rất ít người biết cách lắng nghe.
Nghe
là đơn giản, lắng nghe là nghệ thuật. Là người lắng nghe trong hai mươi ngày
này đi, trong khi chúng ta sẽ nói về những lời kinh cực kì có ý nghĩa này của
Phật. Chúng có thể khải lộ cho bạn một cách nhìn mới về cuộc sống.
Margaret
bị say rượu ở bữa tiệc văn phòng công ti nhân dịp Nô en. Người quản lí bán
hàng, Harvey, đề nghị chở xe cô ấy về nhà. Cô ấy loạng choạng đi ra xe anh ta,
đưa cho anh ta địa chỉ nhà mình và họ lái xe đi.
Mười
lăm phút sau, cô ấy nghiêng người qua và nói, "Harv, anh đi quá lên."
Ngay lập tức anh ta với lên đùi cô ấy. Margaret tát vào mặt anh ta.
Họ
lái xe trong im lặng, và thế rồi...
"Harv,
anh đi quá lên," và anh ta lại với lên đùi cô ta. Bùm! Anh ta dừng xe lại
và nói, "Trông đây, em yêu, một đằng em bảo anh đi quá lên, đằng khác em
đánh vào mồm anh. Xem lại đầu óc em đi!"
Margaret
nhìn anh ta và sùi bọt mép, "Đồ chết tiệt nào nói anh gợi tình? Mọi điều
em đã bảo anh là nhà em, anh đi quá nó rồi."
Gạt
tâm trí bạn sang bên - để có giao cảm trực tiếp giữa tôi và bạn. Và tôi không
diễn giải Phật Gautam đâu. Điều ông ấy nói là kinh nghiệm riêng của tôi nữa. Do
đó, theo một cách nào đó tôi đơn giản giải thích cho bạn kinh nghiệm tồn tại của
riêng tôi. Nhưng tôi yêu Phật Gautam, lời của ông ấy thật hay. Điều có ý nghĩa
là làm sống lại chúng, cho chúng cuộc sống, để chúng lại thở. Tôi không diễn giải
ở đây, tôi đơn giản làm bản thân mình thành sẵn có cho ông ấy để cho ông ấy có
thể nói điều gì đó với bạn theo ngôn ngữ của bạn, theo ngôn ngữ của thế kỉ hai
mươi.
Tất
nhiên lời của ông ấy sẽ có chút ít kì dị. Hai mươi nhăm thế kì đã trôi qua kể từ
lúc ông ấy nói ra chúng; nhiều nước đã trôi xuôi theo sông Hằng, nhiều thứ đã
thay đổi. Cuộc sống không còn như cũ nữa, con người không còn như cũ. Hồn nhiên
đó đã biến mất khỏi thế giới rồi. Thiên hạ đã trở nên rất tinh ranh, thiên hạ
đã trở nên rất chính trị. Thiên hạ không còn có tính tôn giáo nữa, không còn hồn
nhiên nữa, không còn đơn giản nữa. Thực ra bây giờ không thể nào sống trong thế
giới và vẫn còn đơn giản được. Không chính trị gần như là một nhiệm vụ siêu
nhân - đòi hỏi về phần bạn là lớn thế. Tôi cảm thấy từ bi sâu sắc đối với bạn,
nhưng đây là thế giới duy nhất chúng ta có ngay bây giờ và chúng ta phải hiểu
tình huống này, chúng ta phải siêu việt lên trên tình huống này.
Phật
phải được làm sống lại, được phục sinh theo cách bạn có thể nhận ra ông ấy lần
nữa, và tôi đã từng làm cùng điều đó với Jesus, với Lão Tử, với Kabir và với những
người chứng ngộ khác. Tên họ là khác, nhưng hương vị của họ là một. Phật tương
truyền đã nói: Ông có thể nếm đại dương từ bất kì đâu, và ông sẽ thấy vị bao giờ
cũng như nhau, nó mặn ở mọi nơi. Đại dương phật tính cũng vậy - vị là như nhau.
Nếu bạn có thể gạt tâm trí mình sang bên, nếu bạn có thể giao cảm với tôi từ
tim sang tim, không từ đầu sang đầu... bởi vì đầu sang đầu chỉ có đụng độ,
không có giao cảm.
Đừng
có tính chính trị khi bạn ở đây cùng tôi, đừng láu cá, đừng tinh ranh, bởi vì
thế thì bạn sẽ bỏ lỡ. Đây là loại đối thoại hoàn toàn khác, đây không phải là đối
thoại thường; nó không tầm thường, nó thiêng liêng. Chừng nào bạn chưa tiếp cận
tới những lời kinh này một cách rất hồn nhiên, bạn sẽ lỡ, và bạn sẽ bỏ lỡ cơ hội
cực kì có ý nghĩa.
Kornblum,
bẩy mươi sáu tuổi, đáp chuyến bay bất thường ở Trung Đông và bỗng nhiên thấy rằng
hai người A rập to lớn cũng lên máy bay này. Một người trong họ nói, "Này,
người Do Thái, chúng tôi muốn chỗ ngồi cạnh cửa sổ!" Thế là ông ta nhường
chỗ đó cho họ.
Máy
bay cất cánh và một trong những người này nói, "Ra phía sau máy bay và lấy
cho tôi cà phê!" Kornblum lấy cà phê và khi ông ấy quay lại người A rập
kia nói, "Bây giờ tôi muốn uống cà phê!"
Ông
già chạy ngược lại và lấy cho anh ta chút cả phê, nhưng lúc ông ấy quay lại người
đồng hành của anh chàng này lại muốn thêm cốc nữa. Hau người cứ làm cho ông ta
chạy đi chạy lại trong một giờ. Cuối cùng, Kornblum rơi thụp vào chỗ ngồi mệt lử.
Một trong những người A rập nói, "Người Do Thái, ông nghĩ gì về thế giới?"
"Ồ,
nó ở tình trạng khủng khiếp," Kornblum nói. "Ở Pakistan, người Mô ha
mét giáo đang giết người Hindu, Ở Ấn Độ người Hindu đang giết người Mô ha mét
giáo. Ở Ai len, người Tin lành đang giết người Cơ đốc giáo. Và trong máy bay
người Do Thái đái vào cà phê của người A rập!"
Vâng,
thế giới này ở tình trạng khủng khiếp, nhưng trong vài ngày này bạn sẽ ở đây
cùng tôi, quên thế giới đi. Ít nhất rút bỏ đi trong những ngày này, để cho
chúng ta có thể nói về thế giới khác, về cách nhìn khác, bởi vì có những điều
bí ẩn.
Lời
kinh... Phật nói:
Ông
như chiếc lá vàng.
Sứ
giả của cái chết ở trong tay.
Có
hai điều trong cuộc sống là quan trọng nhất. Điều thứ nhất là sinh, và điều thứ
hai là chết - mọi thứ khác là tầm thường. Điều thứ nhất đã xảy ra, bây giờ chẳng
cái gì có thể được làm về nó. Điều thứ hai còn chưa xảy ra, nhưng có thể xảy ra
bất kì khoảnh khắc nào. Do đó những người tỉnh táo sẽ chuẩn bị, họ sẽ chuẩn bị
cho cái chết. Chẳng cái gì có thể được làm về sinh, nhưng nhiều điều có thể được
làm về chết. Nhưng mọi người thậm chí không nghĩ về chết, họ né tránh chính chủ
đề này. Nói về nó bị coi là thiếu lễ độ. Ngay cả họ ám chỉ tới chết thôi, họ
cũng ám chỉ nó theo cách vòng vo. Nếu ai đó chết, chúng ta không nói người đó
đã chết. Chúng ta nói Thượng đế đã gọi người đó, rằng Thượng đế yêu người đó
nhiều thế, tới mức bất kì ai được Thượng đế yêu ngài đều gọi sớm hơn; rằng người
đó đã lên cõi trời, rằng người đó đã đi sang thế giới khác, rằng người đó đã
không chết, chỉ thân thể rơi trở lại với đất nhưng linh hồn, linh hồn là bất tử.
Bạn
đã bao giờ nghe nói người nào xuống địa ngục chưa? Mọi người đều lên cõi trời.
Chúng ta sợ chết thế, chúng ta cố gắng làm cho nó đẹp nhất có thể được: chúng
ta trang điểm nó, chúng ta nói những lời hoa mĩ về nó, chúng ta cố gắng né
tránh sự kiện này.
Nhưng
Phật vẫn khăng khăng lặp đi lặp lại... cả đời ông ấy sau chứng ngộ trong bốn
mươi hai năm liên tục ông ấy đã nói, suốt sáng, suốt tối, hết ngày nọ tới ngày
kia, hết năm nọ tới năm kia về chết. Tại sao? Nhiều người nghĩ rằng ông ấy là
người bi quan - ông ấy không phải vậy. Ông ấy không là người lạc quan không là
người bi quan. Ông ấy là người thực tế, ông ấy rất thực chứng. Ông ấy ngụ ý
công việc, bởi vì ông ấy chỉ biết một điều để lại cho bạn về cái gì có thể được
làm và nên được làm - và đó là cái chết.
Và
nhớ: Bạn chết và lên cõi trời không phải là hiện tượng đơn giản đâu. Nó là hiện
tượng rất phức tạp, và phức tạp hơn bản thân cuộc sống.
Bà
O'Hara, bà quả phụ quãng năm năm, đi tới một người lên đồng nổi tiếng, cứ ngỡ
mình có thể liên lạc được với người chồng cuối của mình, Mike. Người lên đồng đảm
bảo với bà ấy rằng mọi nỗ lực sẽ được thực hiện và rằng họ sẽ tổ chức một phiên
vào mọi tối. Nhiều người tin tụ tập quanh bàn, và người lên đồng ra lệnh làm mờ
đèn đi và rằng mọi người tại bàn nắm tay nhau. Im lặng được cảm thấy khắp
phòng, và người lên đồng gọi đi gọi lại tên Mike O'Hara.
Đột
nhiên một sự bình thản kì lạ dường như tràn ra khắp phòng và một giọng nói xa
xăm, yếu ớt lúc ban đầu nhưng mạnh dần lên, kêu lên, "Tôi là Mike O'Hara
đây. Ai là người gọi hồn tôi về thế?"
Người
lên đồng đáp rằng đó chính là vợ của anh ta, người đã gọi anh ta, và rằng bà
O'Hara muốn nói với anh ta. Hồn đáp rằng anh ta muốn nói với vợ mình.
"Mike,"
bà O'Hara nói, "anh ổn chứ?" "Có," anh ta đáp. "Anh ổn."
"Nói
cho em, anh có hạnh phúc ở đó không?" "Có, anh hạnh phúc ở đây."
"Anh
có hạnh phúc hơn lúc anh còn ở thế gian với em không?"
"Có,"
hồn đáp, "anh hạnh phúc hơn nhiều so với hồi ở thế gian với em."
Bà
O'Hara dường như hơi chút bàng hoàng, nhưng bà ấy có câu hỏi cuối cùng.
"Nói cho em, anh ơi, ở đó giống cái gì? Cõi trời thực sự giống cái
gì?"
"Đừng
ngớ ngẩn, bà ạ," hồn thực thà gầm lên. "Cái quái gì làm em nghĩ anh ở
trên trời?"
Ngay
cả địa ngục sẽ có vẻ giống cõi trời lúc ban đầu, bởi vì bạn đã tạo ra địa ngục
lớn hơn trên thế gian. Bạn đang sống trong khổ thế, trong địa ngục thế trên thế
gian, do bịa đặt riêng của bạn, tới mức khi bạn vào địa ngục, nếu như có địa ngục
nào, bạn sẽ thấy giảm nhẹ lớn lúc ban đầu. Chỉ về sau bạn mới đi tới hiểu rằng
đây là địa ngục. Nhưng chúng ta nói về mọi người chết rồi - rằng người đó đã
lên cõi trời, rằng người đó đã trở thành người yêu của Thượng đế, rằng Thượng đế
đã chọn người đó, đã gọi người đó... toàn những cách né tránh cái chết.
Nhưng
Phật nói liên tục về cái chết. Lời kinh đầu tiên của ông ấy là: Ông như chiếc
lá vàng. Lá vàng đại diện cho cái chết. Bất kì khoảnh khắc nào nó cũng sẽ rụng
xuống. Cát bụi trở về với cát bụi, bất kì khoảnh khắc nào cái chết đều sắp sở hữu
bạn. Ngày mai có thể chẳng bao giờ tới, ngay cả khoảnh khắc tiếp cũng không chắc
chắn. Đây là khoảnh khắc duy nhất bạn có thể chắc chắn được, khoảnh khắc tiếp bạn
có thể không ở đây. Bạn làm gì để chuẩn bị cho cuộc hành trình lớn lao đó vào
cái không biết?
Ông
như chiếc lá vàng.
Sứ
giả của cái chết ở trong tay.
Ông
sắp đi xa xôi.
Nó
là cuộc hành trình dài, cuộc hành trình dài, dài bởi vì bất kì cái gì bạn biết
đều sẽ bị bỏ lại đằng sau: bạn bè bạn, gia đình bạn, tiền của bạn, quyền của bạn,
danh của bạn, tất cả sẽ bị bỏ lại đằng sau. Bạn sẽ đi tất cả một mình, ngay cả
thân thể bạn cũng sẽ bị bỏ lại đằng sau. Bạn sẽ không có khả năng nhận ra khuôn
mặt của riêng mình, bởi vì bạn không biết khuôn mặt nguyên thuỷ của mình là gì.
Bạn chỉ biết khuôn mặt thân thể, cái đó nữa bạn biết cũng qua trung gian của
gương. Bạn đã không đương đầu với thực tại của mình, bạn đã không đi vào trong
bản thể bên trong của mình, bạn đã không thấy bản thân mình, bạn không biết
mình là ai. Tất cả bạn bè đều qua đi, gia đình, tiền, quyền, danh, thân thể...
bạn thậm chí liệu có khả năng nhận ra rằng nó là bạn không? Bạn sẽ đơn giản
trong hỗn độn. Phật hỏi bạn:
Ông
sẽ đem cái gì đi cùng mình?
Ngày
mai là cái chết - Ông như chiếc lá vàng - khoảnh khắc tiếp là cái chết: Ông sẽ
đem cái gì đi cùng mình? Bạn có kiếm được cái gì mà bạn có thể đem đi cùng bạn
được không? Nếu bạn không kiếm được cái gì, thế thì cuộc sống của bạn đã là
lãng phí cực kì. Bạn có thể đã tích luỹ nhiều của cải, bạn có thể đã trở nên rất
nổi tiếng, nhưng tất cả những cái đó đều vô tích sự. Bạn không thể đem được nó
đi cùng bạn. Bằng cấp của bạn, danh hiệu của bạn, phần thưởng của bạn, tất cả sẽ
bị bỏ lại sau. Bạn sẽ đi hoàn toàn một mình. Đây có phải là cái gì đó bạn đem
đi cùng bạn không?
Chỉ
có một điều bạn có thể đem đi cùng bạn, và đó là của cải thực. Phật gọi nó là
thiền, nhận biết, quan sát, lưu tâm, ý thức. Nếu bạn trở nên ngày một ý thức
hơn, bạn có thể đem ý thức đó đi cùng bạn. Nhưng bạn đang sống một cuộc sống rất,
rất vô ý thức. Toàn thể cuộc sống của bạn là máy móc, bạn đơn giản cứ lặp lại.
Bạn không thực sự sống, bạn đang bị sống bởi các ham muốn vô ý thức.
Phật
nói: Thiền là của cải duy nhất, bởi vì bạn có thể đem nó ra ngoài cái chết. Thực
ra ông ấy nói đây là tiêu chí: nếu cái gì đó có thể được đem ra ngoài cái chết
nó là của cải thật. Nếu nó không thể được đem ra ngoài cái chết, nó là của cải
không thật, nó là lừa dối. Và không chỉ có việc bạn lừa dối người khác đâu, bạn
đang tự lừa dối bản thân bạn đấy. Và khi cái chết sẽ gõ cửa nhà bạn, bạn sẽ
khóc, bạn sẽ kêu gào, nhưng thế thì chẳng cái gì có thể được làm cả.
Người
ta nói về Alexander Đại đế là khi ông ấy chết, nước mắt lăn dài trên gò má ông ấy,
bởi vì các ngự y đã nói với ông ấy rằng ông ấy chỉ còn nhiều nhất hai mươi bốn
giờ; cái chết của ông ấy tuyệt đối chắc chắn trong vòng hai mươi bốn giờ. Ngự y
của ông ấy hỏi, "Sao bệ hạ khóc? Bệ hạ là người can đảm cơ mà."
Alexander
nói, "Ta đã hứa với mẫu hậu rằng ta sẽ quay về nhà. Trong hai mươi bốn giờ
ta không thể về đó được. Phải cần ít nhất bốn mươi tám tiếng, và ta sẵn sàng
cho cả vương quốc của ta cho ông nếu ông có thể xoay xở thêm hai mươi bốn giờ nữa
cho ta. Ta muốn hoàn thành lời hứa của mình. Ta đã nói lời, và mẫu hậu sẽ chờ đợi
ta."
Ngự
y nói, "Điều đó là không thể được. Không cái gì có thể được làm cả. Thực
ra hai mươi bốn giờ là hi vọng quá lạc quan. Như thần thấy nó, mọi sự đang mòn
mỏi đi. Trong vòng hai hay ba giờ nữa bệ hạ sẽ mất. Hai mươi bốn giờ là nhiều
nhất, hơn thế là không thể được."
Và
Alexander đã chết trong vòng sáu giờ. Trước khi ông ấy chết, ông ấy đã yêu cầu
chỉ một điều.
Ông
ấy nói, "Khi các ông đưa ta tới nghĩa địa, để tay ta thò ra ngoài quan
tài."
"Sao
vậy?" các tướng lĩnh của ông ấy hỏi. "Điều đó chưa bao giờ được làm,
nó không phải là tục lệ. Sao lại có ý niệm kì cục này?"
Alexander
nói, "Bởi một lẽ đơn giản. Ta muốn mọi người biết rằng ta ra đi với hai
bàn tay trắng. Ta đang chết đi như một con chó. Để mọi người biết. Ta đã sống với
ý niệm rằng ta vĩ đại, rằng ta là người chinh phục thế giới. Nhưng tất cả những
gì ta đã xoay xở làm đều phí hoài cuộc đời ta. Toàn thể vương quốc của ta đều
không có khả năng mua ngay cả vài phút cho ta."
Cái
chết mạnh thế, nhưng một điều nó không thể lấy đi khỏi bạn, đó là thiền. Nếu bạn
có thể trở nên được bắt rễ trong bản thể bạn, tỉnh táo, ý thức, có tính quan
sát, bạn sẽ thấy rằng bạn không là thân thể, và bạn không là tâm trí, và bạn
không là trái tim. Bạn đơn giản là linh hồn chứng kiến, và việc chứng kiến đó sẽ
đi cùng bạn. Thế thì bạn có thể chứng kiến ngay cả cái chết. Việc chứng kiến đó
là cội nguồn của mọi tôn giáo. Những người đã đạt tới cội nguồn đó đều là những
người chứng ngộ, là chư phật.
Trong
cuộc sống, bất kì điều gì bạn làm, dù nó là cái gì, là sai nếu nó không dẫn bạn
tới thiền.
Bạn
phải đã nghe nói về nguyên lí của Peter nổi tiếng. Nguyên lí này là: Nếu cái gì
có thể đi sai, nó sẽ đi sai.
Nguyên
lí thứ hai của Peter là: Cách bạn đi không thành vấn đề, nó là khó khăn và đi
ngược chiều gió.
Và
nguyên kí thứ ba của Peter là: Bạn không thể thắng được, bạn thậm chí không thể
hoà vốn, thậm chí bạn không thể rời khỏi trò chơi được.
Nhưng
Peter... tôi không biết Peter này là ai. Chẳng ai biết, nhiều Peters thế đang
khai thác khắp thế giới. Nhưng dường như ông ấy đã không nghe nói về Phật.
Vâng, đúng là bạn không thể thắng được. Điều đó đúng, bạn thậm chí không thể
hoà vốn. Điều đó đúng, bạn thậm chí không thể rời khỏi trò chơi được. Và tất cả
điều này này đã từng được thử, và chẳng cái gì đã thành công. Chủ nghĩa tư bản
cố gắng để thắng trò chơi, đó là cách tiếp cận của tư bản, cách tiếp cận của
Alexander Đại đế. Chủ nghĩa xã hội cố gắng đi ngược lại điều thứ hai, rằng bạn
thậm chí không hoà vốn. Chủ nghĩa tư bản đã thất bại, bởi vì tất cả các
Alexander đều đã thất bại, và chủ nghĩa xã hội đã thất bại, tất cả các Stalin
và Mao đều đã thất bại. Và người giả tôn giáo đã thất bại: người đó thử ra khỏi
trò chơi, và điều đó nữa cũng không thể làm được.
Nhưng
có điều thứ tư mà chỉ chư phật mới biết. Không cần rời khỏi trò chơi, bạn có thể
quan sát nó. Không cần trốn chạy, bạn có thể là nhân chứng. Và đó là cách tiếp
cận của tôi nữa. Với các sannyasin của tôi đây là thông điệp của tôi: đừng là kẻ
trốn chạy, bởi vì không ai có thể trốn được. Bạn sẽ trốn đi đâu? Bất kì chỗ nào
bạn đi bạn sẽ vẫn là người cũ, bất kì chỗ nào bạn đi nó vẫn là cùng thế giới
này. Và bất kì chỗ nào bạn đi tâm trí bạn sẽ lại tạo ra cùng thế giới, bởi vì hạt
mầm của thế giới là ở bên trong bạn. Bạn không thể rời khỏi trò chơi được, điều
đó đúng. Nhưng bạn có thể là nhân chứng của trò chơi này, trò chơi cuộc sống, bạn
có thể siêu việt lên trên nó. Việc chứng kiến là siêu việt.
Và
thỉnh thoảng bạn đi tới biết nó nữa. Mọi người, thỉnh thoảng đi tới có chút ít
thoáng nhìn về chứng kiến.
Churchill
tương truyền đã nói: Con người thỉnh thoảng sẽ loạng choạng va vào chân lí,
nhưng hầu hết mọi lần người đó sẽ đứng dậy và tiếp tục như cũ.
Trong
cuộc sống, nhiều lần bạn loạng choạng va vào chân lí, nhiều lần bạn cảm thấy
phúc lạc lớn nảy sinh bất kì khi nào việc chứng kiến xảy ra: việc chứng kiến mặt
trời lặn hay con chim tung cánh, bông hồng nở ra trong mặt trời sáng sớm, bông
sen trong hồ. Chỉ chứng kiến thôi, bạn không làm gì về nó cả; bạn không thể làm
được gì về mặt trời lặn, bạn chỉ nhìn nó. Bạn đã quên mất rằng bạn là người
làm, bạn chỉ là tấm gương, tấm gương thuần khiết phản chiếu. Và vui vẻ thế nảy
sinh trong bạn, phúc lạc thế, phúc lạc vô biên giáng xuống bạn, và im lặng lớn
lao và cái đẹp lớn lao được kinh nghiệm.
Bạn
nghĩ rằng chính là vì mặt trời lặn mà bạn cảm thấy vui thế sao? Không, phân
tích của bạn sai. Bạn loạng choạng va vào chân lí, nhưng bạn đứng dậy và tiếp tục
đi. Bạn phân tích một cách sai lầm. Không phải là mặt trời lặn, không phải là
bông sen, không phải là cái đẹp của đêm đầy sao cho bạn im lặng và an bình và
phúc lạc đâu; nó là việc chứng kiến đấy. Nhưng bởi vì nó đã xảy ra một cách
tình cờ, bạn đã bỏ lỡ nó.
Phật
nói: làm điều đó một cách có chủ định, có ý thức. Đó là điều yoga tất cả là gì
- nỗ lực có ý thức, nỗ lực có chủ định để trở thành sẵn có cho phúc lạc, cho im
lặng. Phật nói:
Ông
là đèn
chiếu
sáng con đường.
thế
rồi vội vã, vội vã.
Một
mặt ông ấy nói: Ông là chiếc lá vàng. Nếu bạn vô nhận biết, bạn là chiếc lá
vàng, bạn là chết.
Nhưng
nếu bạn trở nên nhận biết, Ông là đèn chiếu sáng con đường. Thế rồi vội vã, vội
vã. Đừng phí thời gian, bởi vì ai biết được, có thể không có thời gian còn lại
- đây có thể là khoảnh khắc duy nhất. Bao giờ cũng nhớ rằng đây là khoảnh khắc
cuối cùng. Hành xử dường như đây là khoảnh khắc cuối cùng. Từng đêm khi bạn đi
ngủ, nhớ đây là lần cuối cùng bạn đi ngủ. Ai biết được, ngày mai bạn có thể
không dậy nữa.
Nếu
bạn có thể tồn tại từng khoảnh khắc với sự mãnh liệt như vậy, cứ dường như đây
là khoảnh khắc cuối cùng, năng lượng lớn lao sẽ được xả ra trong bạn. Bạn sẽ được
hội tụ, định tâm tới mức bạn sẽ trở thành được tích hợp, tới mức bạn sẽ được
sinh ra mới mẻ, tới mức bạn sẽ trở thành linh hồn, tới mức bạn sẽ không còn chỉ
là thân thể.
Khi
ánh sáng của ông sáng không có ô uế hay ham muốn ông sẽ đi vào đất nước vô
biên.
Và
khi nhận biết của bạn sâu sắc lên, ánh sáng của bạn toả sáng ra. Chúng ta được
làm ra từ chất liệu được gọi là ánh sáng. Toàn thể sự tồn tại được làm bằng ánh
sáng. Nhận biết đang làm bừng lên ngọn lửa bên trong bạn. Và một khi bạn trở
nên rực cháy, các ham muốn sẽ bị thiêu cháy trong ngọn lửa đó, những cái không
thuần khiết sẽ bị thiêu cháy trong ngọn lửa đó. Bạn sẽ đi ra khỏi nó như vàng
ròng. Bạn sẽ đi vào đất nước vô biên.
Phật
nói chỉ có một không thuần khiết: ham muốn. Do đó ông ấy dùng không thuần khiết
hay ham muốn là đồng nghĩa; ham muốn là không thuần khiết. Ham muốn là gì? Ham
muốn nghĩa là có tương lai, ham muốn nghĩa là có ngày mai, ham muốn nghĩa là bạn
đang phóng chiếu bản thân mình vào khoảnh khắc tiếp, và đó là ngu si, ngu xuẩn.
Đây là khoảnh khắc duy nhất bạn có thể chắc chắn được. Ham muốn là cách trì
hoãn khoảnh khắc này vì cái gì đó trong tương lai còn chưa có, và có thể chẳng
bao giờ có cả. Ham muốn là đang lừa dối bản thân mình.
Nhưng
mọi người cứ lừa dối, họ cứ xô đẩy các kiếp sống của họ vào tương lai. Hôm nay
họ sẽ nói ngày mai, và ngày mai họ lại sẽ nói ngày mai, và họ sẽ cứ nói điều này
mãi. Nhiều người tới tôi...
Mới
vài ngày trước đây một ông già đã viết cho tôi một bức thư. Con trai trẻ của
ông ấy, mới ba mươi tuổi, muốn nhận tính chất sannyas, và ông già này lại rất
giận; ông ấy bẩy mươi. Ông ấy đã viết bức thư cho tôi, nói, "Con trai tôi
mới chỉ ba mươi, trẻ thế, và nó muốn trở thành sannyasin. Có đúng không, điều
đó có đúng cho ông để trao cho nó tính chất sannyas vào độ tuổi trẻ thế
không?"
Tôi
hỏi ông già này, "Tôi sẵn sàng không trao tính chất sannyas cho con ông, nếu
ông thay thế vào chỗ anh ta. Ông bẩy mươi rồi. Về ông thì sao?"
Và
ông ta viết, "Vâng, một ngày nào đó tôi cũng sẽ nhận tính chất sannyas,
nhưng thời gian còn chưa tới."
Nhưng
bạn sẽ xoay xở thế nào? Cái chết có thể tới trước và nếu thời gian còn chưa tới
ngay cả khi bạn đã bẩy mươi rồi, khi nào nó sẽ tới?
Có
những cách trì hoãn; ham muốn là cách trì hoãn. Hôm nay là xấu, là khổ; ngày
mai bạn hi vọng. Và bởi vì hi vọng đó mà bạn xoay xở kéo lê bằng cách nào đó.
Nó duy nhất là vấn đề của hôm nay - ngày mai mọi thứ sẽ ổn thoả. Nó sẽ không
như vậy đâu! Ngày mai sẽ được sinh ra từ hôm nay của bạn.
Tôi
đã nghe nói về một nguyên lí khác. Ai đó như Peter, tên ông ấy là Murphy - cách
ngôn của Murphy. Ông ấy nói: Cười đi, bởi vì ngày mai sẽ tồi hơn. Khoảnh khắc
này là tất cả. Phật nhấn mạnh rất nhiều: Sống trong khoảnh khắc này. Và ham muốn
không cho phép bạn sống trong khoảnh khắc này. Và bạn cứ lặp lại cùng mọi điều,
bạn đi theo các vòng tròn. Quan sát cuộc sống của bạn, nhìn lại đi. Bạn đã từng
đi trong các vòng tròn rồi: cùng giận đó, cùng dục đó, cùng tham đó, cùng tham
vọng đó, cùng trì hoãn đó và cùng tâm trí ham muốn đó. Khi nào bạn sẽ thức dậy?
Một
người đứng quầy tại một câu lạc bộ của các quí ông rất lịch sự đang làm phận sự
của mình thì một quí ông sang trọng ngồi ngay lên quầy, nhưng chẳng định gọi đồ
uống nào. Người đứng quầy hỏi quí ông này muốn dùng gì, nhưng người này đáp là
anh ta không uống rượu bởi vì anh ta đã thử uống rượu một lần và thấy không
thích nó.
Người
đứng quầy ghét nhìn người này chỉ ngồi đó, cho nên cố gắng mời anh ta một điếu
thuốc. "Không, cám ơn ông," là lời đáp kiên quyết của anh ta.
"Tôi đã thử hút thuốc một lần rồi, nhưng tôi không thích nó."
Người
đứng quầy bền bỉ trong cố gắng làm cho khách hàng hài lòng, cho nên người đó gợi
ý rằng có lẽ anh ta nên sang phòng bên, anh ta có thể tìm thấy trò đánh bài
thân thuộc để ngồi vào đó. "À không," anh ta đáp, "tôi đã đánh bạc
một lần, và đã không quan tâm tới nó chút nào nữa. Tôi chỉ ngồi đây thôi, nếu
ông không phiền lòng. Ông thấy đấy, tôi đang đợi con trai tôi."
"À,"
người đứng quầy thông cảm đáp, "con duy nhất của ông tôi nghĩ thế."
Nhưng
rất ít người tỉnh táo như thế. Họ cứ lặp đi lặp lại cùng điều mãi. Và không chỉ
trong một kiếp, trong nhiều, nhiều kiếp bạn đã từng làm cùng điều đó rồi.
Ham
muốn nghĩa là bạn bị lôi ra khỏi khoảnh khắc này; nghĩa là tạo ra căng thẳng,
nghĩa là tạo ra lo âu, nghĩa là tạo ra hi vọng. Và thế rồi cuối cùng hi vọng biến
thành cay đắng, trở thành thất vọng. Từng hi vọng đều dẫn bạn vào khổ não. Phật
gọi nó là không thuần khiết duy nhất. Chặt gốc rễ ham muốn đi, sống trong khoảnh
khắc này toàn bộ thế, kéo bản thân bạn ra khỏi quá khứ và không phóng chiếu bản
thân bạn vào tương lai. Để khoảnh khắc này là tất cả và tất cả. Và cuộc sống của
bạn sẽ có thuần khiết, ý thức trong tựa pha lê tới mức ngay bây giờ bạn không
thể tưởng tượng nổi.
Thực
ra, lắng nghe chư phật bạn bắt đầu tạo ra ham muốn mới: ham muốn trở thành thuần
khiết, ham muốn trở thành sannyasin ngày nào đó, ham muốn thiền ngày mai. Đó là
cách bạn diễn giải chúng. Việc diễn giải sai của bạn hiếm, rất hiếm khi có thể
có ích gì, chỉ là ngẫu nhiên. Bằng không, chín mươi chín phẩy chín phần trăm, bạn
sẽ cứ chơi cùng trò chơi ngu xuẩn, thậm chí nhân danh tôn giáo.
Một
thầy thuốc vùng quê già rồi thấy tải việc của mình quá nặng nề và đã xoay xở
thuyết phục một thầy thuốc trẻ cùng làm chung việc với mình. "Nhớ nhé
con," người già hơn thận trọng nói, "đây toàn là những người nông
thôn đơn giản. Họ không quen nhiều lời đâu, và thỉnh thoảng họ sẽ không có khả
năng mô tả chính xác triệu chứng của họ đâu. Nhưng cứ để mắt tới, và con sẽ có
khả năng chẩn đoán ốm đau của họ mà chẳng rắc rối chút nào."
Tối
hôm đó hai bác sĩ được mời tới trợ giúp cho một cô gái trẻ đẹp đang nằm trong
trạng thái ngẩn ngơ. Thầy thuốc già hơn bắt mạch cô ấy trong khi người trẻ hơn
cố lấy nhiệt độ của cô ấy. Nỗ lực của anh ta chỉ dường như làm cho cô ta bực
mình, và cô ấy hất đầu sỗ sàng và quay mình làm cho anh ta đánh rơi mất chiếc cặp
nhiệt độ. Anh ta nhoai người qua và nhặt nó lên và cho nó vào trong túi của
mình.
Anh
ta vẫy bác sĩ già hơn lại bên và thì thào đôi lời vào tai cô gái trẻ. Bất kì điều
gì anh ta nói cũng dường như làm dịu cho cô ấy và hai người đàn ông ra về. Khi
họ đã vào trong xe, bác sĩ già hỏi để biết anh thanh niên đã nói gì cho bệnh
nhân.
"Tôi
đơn giản bảo cô ấy là cô ấy sẽ phải cắt giảm hoạt động chính trị của cô ấy."
"Bây
giờ điều đó thật kì cục," bác sĩ già kêu lên. "Cô ấy thực tế đã trong
cơn mê, và anh nghĩ đó là chính trị sao? Anh ngu thì có!"
"Không,
thưa bác sĩ. Tôi đã làm điều bác sĩ bảo tôi làm. Tôi vẫn để mở mắt nhìn."
"Bây
giờ thì điều đó ngụ ý gì?" ông bác sĩ cáu bẳn hỏi.
"Thế
này, khi tôi nghiêng người để nhặt chiếc cặp nhiệt độ, tôi thấy ông thị trưởng ở
dưới gầm giường."
Vâng,
thỉnh thoảng ngẫu nhiên, bạn có thể có khả năng hiểu một phần của thông điệp
này. Nhưng bộ phận không thể có ích gì nhiều. Hiểu biết ngẫu nhiên không phải
là giải thoát. Hiểu biết phải có chủ định và có ý thức.
Bây
giờ, bác sĩ trẻ này sẽ làm điều đó lặp đi lặp lại - ở mọi nơi, bất kì chỗ nào
anh ta tới, anh ta sẽ nhìn xuống dưới gầm giường. Bạn không thể hi vọng rằng bạn
sẽ tìm ra ông thị trưởng ở mọi nơi, và anh ta sẽ lúng túng. Lần này điều đó có
tác dụng. Và thỉnh thoảng vài điều sai có thể có tác dụng. Và một khi chúng có
tác dụng bạn trở nên bị ám ảnh với chúng, và bạn bắt đầu thử chúng theo mọi
cách có thể được, hi vọng rằng chúng sẽ trở thành chính phong cách sống của
mình. Chúng sẽ đơn giản tạo ra hỗn độn.
Do
đó trên con đường, là đệ tử là điều điều tuyệt đối cần thiết, để cho cội nguồn
ánh sáng thường xuyên vẫn còn sẵn có cho bạn; cho nên thầy có thể cứ buộc bạn
nhìn mọi thứ như chúng vậy, và giúp bạn trở nên ý thức một cách có chủ định.
Đó
là quá trình lâu dài, gian nan, nhiều việc nện búa lên đầu bạn là cần thiết. Bạn
phải vẫn còn vô ý thức lâu tới mức vô ý thức đó đã trở thành bản tính thứ hai của
bạn, và nó đã phát triển dầy tới mức chừng nào những tảng đá này của vô ý thức
còn chưa bị đập vỡ, nước của ý thức sẽ không chảy trong bản thể bạn. Điều đầu
tiên bạn có thể làm là, bắt đầu nhổ bật cỏ dại của ham muốn: mọi loại ham muốn,
trần gian hay thế giới khác.
Đó
là lí do tại sao Phật chưa bao giờ nói tới cõi trời, chưa bao giờ nói về hoan lạc
cõi trời, chưa bao giờ nói về moksha, niết bàn. Ông ấy chưa bao giờ nói cho đệ
tử của ông ấy rằng phúc lạc lớn lao đang chờ đợi bạn, mà cứ khăng khăng: vô ham
muốn, tỉnh táo, nhận biết. Bởi vì nếu bạn nói với mọi người rằng vui vẻ lớn
đang chờ đợi bạn nếu bạn trở nên vô ham muốn, họ có thể cố gắng trở nên vô ham
muốn, nhưng điều đó nữa sẽ chỉ là ham muốn khác. Ham muốn được là vô ham muốn vẫn
là ham muốn, và nó sẽ chẳng ích gì cả.
Cuộc
sống của ông đang rơi rụng đi. Cái chết ở trong tay.
Ông
sẽ nghỉ ở đâu trên đường? Ông đã đem cái gì đi cùng mình?
Đây
là cách thức riêng biệt của Phật - ông ấy lặp lại. Khi lần đầu tiên kinh Phật
được dịch sang tiếng khác tiếng Ấn Độ, người dịch bị lúng túng để hiểu tại sao
ông ấy lặp lại nhiều thế. Đặc biệt khi ông ấy được dịch sang tiếng Đức, tiếng
Pháp, tiếng Anh... người dịch cứ cắt sự lặp lại của ông ấy. Ông ấy hay lặp lại
với một lí do nào đó: lí do là việc ngủ của bạn. Ông ấy không viết, ông ấy đang
trao đổi. Ông ấy đang nói với đệ tử, và ông ấy biết rằng bạn cứ bỏ lỡ.
Chân
lí phải được nện búa lặp đi lặp lại mãi. Do đó mới có việc lặp lại. Việc lặp lại
là có ý nghĩa. Một lần bạn có thể bỏ lỡ, lần thứ hai bạn có thể có khả năng lắng
nghe; lần thứ hai bạn có thể bỏ lỡ, lần thứ ba bạn có thể có khả năng lắng
nghe. Và ai biết được - có những khoảnh khắc trong bản thể bạn khi bạn ít ngủ,
và khi bạn rất buồn ngủ. Khi bạn ít ngủ cái gì đó có thể thấm vào. Khi bạn rất
buồn ngủ, ngủ say, thế thì chẳng cái gì có thể thấm vào được.
Ông
là đèn
chiếu
sáng con đường.
thế
rồi vội vã, vội vã.
Khi
ánh sáng của ông chiếu sáng thuần khiết
Ông
sẽ không được sinh ra và ông sẽ không chết.
Ông
ấy nói, "Duy nhất một điều ta có thể hứa với ông. Nếu ông trở nên chứng ngộ,
nếu ông trở nên tỉnh táo đầy đủ và nhận biết và có ý thức, nếu ông xua tan mọi
ham muốn và bóng tối khỏi bản thể ông, chừng này ta có thể hứa: ông sẽ không chết."
Tất nhiên, nếu bạn sẽ không được sinh ra, làm sao bạn có thể chết được? Sẽ
không có sinh và không có tử, và vượt ra ngoài sinh và tử là đi vào trong vĩnh
hằng, là bất tử. Đó là niết bàn là gì, đó là tự do tuyệt đối là gì.
Sinh
là tù túng, nó là bị giới hạn, bạn bị xích vào trong thân thể. Và tử lại đưa bạn
vào lần sinh khác, nó là cái vòng luẩn quẩn. Sinh dẫn bạn vào tử, tử dẫn bạn
vào sinh, và bạn cứ đi trong vòng tròn. Nhảy ra khỏi bánh xe sinh tử đó đi.
Như
thợ bạc sàng bụi khỏi bạc,
Loại
bỏ chất bẩn riêng của ông từng chút một.
Đừng
tham. Nhiều lần điều đó xảy ra, bạn trở nên tham về tâm linh, bạn bắt đầu đòi hỏi
quá nhiều mà không có năng lực bên trong nào để nhận nó. Bạn bắt đầu đòi hỏi
quá nhiều - điều đó nữa cũng là ham muốn và tham. Đừng tham, đi chậm thôi, đi
chắc vào. Bền bỉ trong nỗ lực của bạn nhưng sẵn sàng chờ đợi nữa.
Hi
vọng cái tốt nhất, và trông đợi cái tồi nhất, để cho, không cái gì sẽ làm bạn
chán chường, và không cái gì sẽ làm bạn thất vọng.
hay
như quặng bị ăn mòn bởi gỉ
Việc
hại riêng của ông sẽ làm tiêu tan ông.
Nếu
bạn không lắng nghe chư phật, bạn sẽ bị những điều hại của mình làm tiêu tan hết.
Điều hại mà bạn làm cho bản thân mình nhiều tới mức không ai có thể làm điều đó
cho bạn được; bạn là kẻ thù lớn nhất cho bản thân bạn, ngay bây giờ như bạn vậy.
Tất nhiên bạn có thể là người bạn lớn nhất nữa, nhưng bạn đã không thử điều đó.
Mọi
điều bạn đã làm cho bản thân bạn chỉ là việc thường xuyên tạo ra địa ngục,
nhưng bạn cứ làm điều đó, bởi lẽ đơn giản là bạn chưa bao giờ nhận trách nhiện
lên vai riêng của mình. Bạn bao giờ cũng đổ trách nhiệm lên người khác, lên số
phận, lên Thượng đế, lên xã hội, lên cấu trúc kinh tế, lên chính trị, lên quốc
gia, lên cái này, lên cái nọ. Bạn cứ đổ trách nhiệm của mình lên người khác.
Đây là cách chắc chắn để vẫn còn là nô lệ mãi mãi. Nhận toàn thể trách nhiệm
đi.
Khi
Phật nói, "Việc hại riêng của ông sẽ làm tiêu tan ông," ông ấy đang
nói, "Nhớ rằng bất kì điều gì xảy ra cho ông đều là việc làm riêng của
ông. Tốt hay xấu, phúc lạc hay khổ, tối hay sáng - bất kì điều gì ông thu hoạch,
ông đều đã gieo mầm, và ông tuyệt đối chịu trách nhiệm cho nó chứ không ai khác
cả."
Trao
trách nhiệm cho ai đó khác là trở thành nô lệ. Nhận toàn thể trách nhiện về cái
ta riêng của bạn đi. Lúc ban đầu điều đó là vất vả, nó là gánh nặng, nhưng chẳng
mấy chốc bạn nhận ra: nếu bạn có thể tạo ra địa ngục, bạn cũng có thể tạo ra
cõi trời nữa. Sẽ chỉ cần nhận biết thêm. Địa ngục là đi xuống dốc, chẳng cần nhận
biết gì. Cõi trời là đi lên dốc, sẽ cần nhận biết ngày một nhiều. Khi bạn đi
lên đỉnh, bạn sẽ phải rất có tính quan sát.
Mọi
người quan sát những thứ sai. Nếu bạn có tiền, bạn rất có tính quan sát. Bạn cứ
thường xuyên nhìn vào trong túi mình. Bạn cứ nhìn đi nhìn lại vào va li của
mình để xem liệu tiền có an toàn không. Đó là cách kẻ cắp đi tới biết bạn có
cái gì đó. Khi một người cứ thường xuyên chạm vào túi mình, bản thân người đó
đang mời kẻ cắp tới. Người đó đang làm cho chúng nhận biết, chúng cũng quan sát
chứ. Khi bạn đang che giấu cái gì đó, bạn đang mời mọi người đấy - nó phải là thứ
quí giá. Ném viên kim cương kohinoor ra vườn, và chẳng ai sẽ đánh cắp nó.
Mọi
người rất quan sát về những thứ sai, nhưng không quan sát về bản thể bên trong
của họ.
Mulla
Nasruddin và gia đình anh ta đi ra nghĩa địa với xác của người vợ mới mất của
anh ta. Bỗng nhiên một trong những người khênh quan tài vấp vào viên đá đường
và ngã. Quan tài rơi xuống đất và bật tung. Mọi người đứng sững sờ khi bà
Nasruddin đã chết mở mắt ra. Bà ấy rất sống động, nạn nhân của sự rối loạn tâm
lí.
Năm
năm trôi qua và bà Nasruddin qua đời, lần này là nạn nhân của các nguyên nhân tự
nhiên, nhưng Nasruddin đã không quên. Và trên đường tới nghĩa địa khi những người
khênh quan tài tiến tới chỗ mà quan tài bà ấy đã bị rơi, anh ta kêu lên,
"Lạy trời, nhìn kĩ hòn đá đường đấy!"
Ngay
cả sau năm năm anh ta đã không quên, nhưng trong vòng năm giây bạn quên rồi. Nếu
đó là quan sát bên trong thực sự thì ngay cả năm giây cũng là quá nhiều.
George
Gurdjieff hay đưa cho các đệ tử của ông ấy chiếc đồng hồ bỏ túi và bảo họ,
"Nhìn kim giây đi. Nếu ông có thể kiểm soát được trong sáu mươi giây, một
phút, ta sẽ chấp nhận ông làm đệ tử. Nhớ nhìn vào kim giây, nhớ rằng 'Mình đang
theo dõi kim giây... Mình đang theo dõi kim giây.' Đừng quên điều đó!"
Và
trong một trăm người hiếm khi có một hay hai người có khả năng kiểm soát trong
sáu mươi giây. Sáu mươi giây... trong vòng năm giây tâm trí đi xa xôi rồi, nó bắt
đầu nghĩ về những thứ khác, nó quên mất. Thử điều đó mà xem, để chiếc đồng hồ
và thử, và bạn sẽ thấy trong vòng năm tới bẩy giây bạn đã đi vào quá khứ, vào
tương lai. Bạn không còn ở đây và bây giờ. Nhưng về những thứ không cần thiết,
tầm thường, bạn quan tâm thế.
Điều
hại của bạn sẽ làm tiêu tan bạn. Và chúng ta tất cả đều đang làm những điều hại
đấy. Chúng ta nghĩ bởi vì chúng ta đang làm với người khác... điều đó tuyệt đối
sai. Bất kì điều gì bạn làm với người khác đều sẽ đổ vào bạn, nó sẽ bật lại bạn
cả nghìn lần. Thế giới thường xuyên ném mọi thứ về lại cho bạn. Nếu bạn ném
hoa, hoa sẽ quay trở lại. Nếu bạn ném đá, đá sẽ quay trở lại. Và tại sao bạn
ném đá, sao bạn bạo hành thế? Sao bạn cư cử theo cách gây hại thế? Bạn đang
nghĩ, "Đây là cách để thắng, đây là cách để cạnh tranh. Đây là cách để thắng
lợi trong thế giới."
Ngay
chỗ đầu tiên, trong hàng triệu người đang tranh đấu một phần trăm sẽ có khả
năng trở thành Alexander Đại đế. Tất cả những người còn lại sẽ thất bại trong
thất vọng lớn lao. Và thứ hai là, người sau những nỗ lực gian nan đi tới đỉnh,
thấy đỉnh hoàn toàn trống rỗng, mặc dầu người đó sẽ không nói vậy, bởi vì điều
đó có vẻ xuẩn ngốc. Bạn làm việc vất vả thế, bạn tranh đấu nhiều thế, và thế rồi
bạn đạt tới và trở thành tổng thống của cả nước - và thế rồi lại bảo mọi người
rằng chẳng có gì ở đây cả... Bạn nhất định nói, "Aha! Tôi đã đạt tới rồi
đây, đẹp làm sao, vui làm sao!" Bạn phải nói điều đó, chỉ để giữ thể diện
của mình.
Và
mọi người đều sẵn sàng làm bất kì cái gì để thắng. Họ có thể bò như chó, họ có
thể vẫy đuôi mình như chó, họ có thể làm bất kì cái gì để thắng. Và hỏi người
thắng mà xem - họ hoàn toàn trống rỗng, nhưng không đủ thực thà để nói rằng chẳng
cái gì đã được đạt tới.
McNellis
lê bước về nhà trong đêm trong trạng thái say mèn, mang về chiếc bánh mì kẹp to
nhất mà bà McNellis đã từng thấy.
"Này
nói ra đi," cô ấy kêu lên. "Anh lấy đâu ra cái bánh đó?"
"Thắng
nó tại quán rượu đấy, uống thi với tụi trẻ, em yêu'."
"Vậy
anh làm thế nào thắng được nó, em muốn biết?" cô ấy tiếp tục.
"Em
yêu," McNellis nói một cách tự hào. "Nó được trao cho người nào có
cái ấy to nhất. Mọi người trong quán rượu đều mở ra và..."
"Kevin
Patrick Michael McNellis!" vợ anh ta rít lên. "Anh không có ý bảo với
em là anh đã lôi cái ấy ra trước mọi người đấy chứ?"
"Bây
giờ, em yêu'," người Irish nói, "không lôi tất cả ra đâu. Chỉ đủ để
thắng thôi."
Phật
nói:
Bị
quên lãng, thơ thiêng hoen gỉ.
Vì
cái đẹp hoen gỉ nếu không dùng
Và
nhà không sửa sụp đổ thành phế tích,
và
người canh gác, không cảnh giác, sẽ thất bại.
Trong
thế giới này và thế giới tiếp
Có
thuần khiết và không thuần khiết: Khi đàn bà thiếu phẩm giá,
Khi
đàn ông thiếu hào phóng.
Nhưng
không thuần khiết lớn nhất là dốt nát.
Tự
giải phóng bản thân ông khỏi nó.
Là
thuần khiết đi.
Bị
quên lãng, thơ thiêng hoen gỉ. Vì cái đẹp hoen gỉ nếu không dùng. Và đó là cách
tiềm năng lớn của bạn về nhận biết bị hoen gỉ, bị quên lãng - quên lãng trong
nhiều kiếp sống. Bạn đã quên hoàn toàn rằng bạn có thể trở thành vị phật. Bạn
đã quên hoàn toàn bản tính thực của mình, bản thể đích thực của mình; nhiều
hoen gỉ đã mọc ra quanh bạn, và bây giờ bạn nghĩ, "Đây là tất cả những cái
mình đang vậy."
Vì
cái đẹp hoen gỉ nếu không dùng
Và
nhà không sửa sụp đổ thành phế tích,
và
người canh gác, không cảnh giác, sẽ thất bại.
Trong
thế giới này và thế giới tiếp
Có
thuần khiết và không thuần khiết...
Có
đủ mọi loại không thuần khiết, nhưng ba loại Phật đặc biệt nhắc tới. Chúng là
có ý nghĩa. Thứ nhất ông ấy nói: Khi đàn bà thiếu phẩm giá, duyên dáng, và khi
đàn ông thiếu hào phóng. Chia sẻ chỉ vì mục đích chia sẻ. Sao Phật làm điều này
thành khác biệt? Điều này có ý nghĩa vô cùng. Đây là một phần của tâm hồn của
chư phật.
Tâm
trí nữ tính về căn bản là tiếp nhận, và tâm trí nam tính về căn bản là năng nổ.
Tâm trí nữ tính là đi vào trong, và tâm trí nam tính là đi ra ngoài. Tâm trí đi
vào trong có thể phát triển trong duyên dáng rất dễ dàng. Do đó đàn bà có duyên
dáng tự nhiên, cái đẹp tự nhiên, tròn trĩnh tự nhiên, hào quanh dịu dàng nào đó
quanh cô ấy. Nếu cô ấy trở nên nhận biết hơn, duyên dáng của cô ấy sâu sắc hơn.
Nếu cô ấy trở nên nhận biết hơn, cô ấy trở nên duyên dáng thuần khiết.
Nhiều
lần tôi đã được hỏi tại sao có nhiều thầy đàn ông thế, nhưng không nhiều thầy
đàn bà. Lí do là ở chỗ khi đàn bà trở nên chứng ngộ, cô ấy trở nên thụ động,
đón nhận tới mức cô ấy không thể dạy được. Dạy nghĩa là tiếp cận tới người
khác. Dạy là nỗ lực đi ra theo cách nào đó. Đàn bà là bụng mẹ. Bạn không bao giờ
hỏi tại sao đàn bà không bao giờ trở thanh người bố. Đàn bà trở thành người mẹ,
cô ấy không thể trở thành người bố được. Năng lượng dục của cô ấy không đi ra
ngoài, chúng đi vào trong, cô ấy có tính chất nội tâm. Và cùng điều đó đúng cho
tâm linh của cô ấy. Đàn bà trở thành đệ tử hoàn hảo. Không đàn ông nào có thể cạnh
tranh được với đàn bà khi có liên quan tới tính chất đệ tử.
Do
đó bao giờ cũng có cùng tỉ lệ với Phật, với Mahavira, với Jesus, với mọi người.
Đàn bà chứng tỏ là đệ tử đích thực hơn. Khi Jesus bị đóng đinh tất cả đệ tử đàn
ông đếu trốn hết. Mười hai tông đồ đó, thậm chí không có lấy một người... Nhưng
đệ tử đàn bà lại có đó. Ngay cả gái mãi dâm, Mary Magdalene, đã có đó; cô ấy đã
không trốn, cô ấy đã sẵn sàng liệu mạng mình.
Mahavira
có bốn mươi nghìn sannyasins: ba mươi nghìn là đàn bà và mười nghìn là đàn ông.
Và đích xác cùng tỉ lệ này với Phật - và bạn có thể thấy ở đây. Mọi người hỏi tại
sao tôi trao cả đạo tràng vào trong tay đàn bà. Tôi có thể làm được gì? Họ là những
đệ tử tốt nhất, họ biết cách nói có, họ biết cách tin cậy, họ biết cách cam kết
toàn bộ. Đàn ông vẫn còn chút ít ngần ngại, đâu đó sâu bên dưới không còn cái
gì sống. Ngay cả nếu người đó tin cậy, người đó tin cậy có điều kiện. Đàn bà
tin cậy vô điều kiện, tin cậy của cô ấy là mãi mãi. Đàn ông tin cậy một cách
trí tuệ. Đàn bà tin cậy bằng cả thân thể, tâm trí, linh hồn, bằng mọi thớ thịt
mình. Tin cậy của cô ấy không là logic.
Do
đó Phật nói, nếu đàn bà không duyên dáng, cô ấy thiếu cái gì đó, cái đó là
không thuần khiết. Việc thiếu vắng của duyên dáng trong đàn bà là không thuần
khiết. Nó có thể được tha thứ trong đàn ông, nhưng không tha thứ được trong đàn
bà; và trong đàn ông, hào phóng, chia sẻ, cho tặng - đó là hiện tượng đi ra. Nếu
đàn ông không hào phóng, nếu anh ta không thể cho, thế thì anh ta không thực sự
là đàn ông.
Đó
là lí do tại sao đã từng có nhiều thầy đàn ông thế, bởi vì đó là hào phóng, đó
là cho, đó là chia sẻ. Đàn bà có thể nhận, đàn ông có thể cho. Vấn đề không phải
ai là thầy và ai là đệ tử. Vấn đề là, theo bất kì cách nào mà bạn hoàn hảo, bạn
đều hoàn thành bản tính mình. Là đệ tử hoàn hảo và bạn sẽ đi vào trong Thượng đế,
là thầy hoàn hảo và bạn sẽ đi vào trong Thượng đế. Hoàn hảo là chìa khoá. Không
thành vấn đề liệu bạn là đệ tử hay là thầy, nhưng là hoàn hảo.
Và
điều thứ ba, và là điều quan trọng nhất, điều chẳng liên quan gì tới đàn ông
hay đàn bà, điều áp dụng được cho cả hai là: Nhưng không thuần khiết lớn nhất
là dốt nát. Không biết tới bản thân mình là không thuần khiết lớn nhất. Hai
không thuần kiết đầu tiên là ngoại vi, ở chu vi; không thuần khiết thứ ba và
quan trọng nhất là ở trung tâm, ở chính cốt lõi. Do đó nó không có phân chia
nam/nữ. Đàn ông hay đàn bà chỉ khác nhau ở ngoại vi, nhưng ở trung tâm, tâm thức
không nam không nữ. Cách diễn đạt của nó là nam và nữ nhưng bản tính thuần khiết
nhất của nó ở ngoài nhị nguyên. Không biết tới bản thân mình là không thuần khiết
lớn nhất.
Làm
sao bạn sẽ biết tới bản thân mình? Vứt bỏ ham muốn và trở nên ý thức hơn. Giải
phóng bản thân bạn khỏi dốt về bản thân mình. Là thuần khiết đi. Giải phóng bản
thân bạn khỏi việc ham muốn. Ở trong trạng thái của vô ham muốn, tỉnh táo, ý thức,
và bạn đã về tới nhà.
Nhớ
lấy, chừng nào bạn chưa trở thành vị phật bạn đã làm phí cuộc sống của mình. Phật
tính là việc nở hoa của bạn, hương thơm của bạn. Cây được hoàn thành khi nó nở
hoa, và con người được hoàn thành khi người đó toát ra hương thơm của phật
tính, khi người đó trở nên chói sáng; thế thì người đó đi tới biết mình là ai.
Trong việc biết điều đó, tất cả đều được biết. Trong việc biết điều đó, Thượng
đế được biết tới. Trong việc biết điều đó, chân lí được đạt tới - bạn trở thành
chân lí, và chân lí giải thoát. Chân lí là tự do.
Đủ
cho hôm nay.
Xem Chương 2 - Quay về Mục lục


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment