Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 6)
Chương
10. Hạnh phúc: cái chết của bản ngã
Câu
hỏi thứ nhất:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tại
sao khổ cảm thấy an toàn thế và hạnh phúc thấy đe doạ thế?
Deva
Surabhi, hạnh phúc là đe doạ và khổ là an toàn; an toàn cho bản ngã. Bản ngã có
thể tồn tại chỉ trong khổ và qua khổ. Bản ngã là hòn đảo bị bao quanh bởi địa
ngục; hạnh phúc là đe doạ cho bản ngã, tới chính sự tồn tại của bản ngã. Hạnh
phúc mọc lên như mặt trời và bản ngã biến mất, bay hơi như giọt sương trên
nhành cỏ.
Hạnh
phúc là cái chết của bản ngã. Nếu bạn muốn vẫn còn là thực thể tách rời khỏi sự
tồn tại như hầu hết mọi người đang cố làm, bạn sẽ sợ phúc lạc, vui mừng. Bạn sẽ
cảm thấy mặc cảm trong phúc lạc. Bạn sẽ cảm thấy như tự tử bởi vì bạn đang tự tử
ở mức độ tâm lí - mức độ của bản ngã.
Điều
gần như bao giờ cũng xảy ra là mọi người tận hưởng vài khoảnh khắc và thế rồi
sau đó họ cảm thấy rất mặc cảm. Mặc cảm nảy sinh bởi vì bản ngã. Bản ngã bắt đầu
hành hạ họ, "Mình làm gì thế này? Mình đã quyết định giết mình sao? Và
mình là kho báu duy nhất. Giết mình sao? Mình sẽ bị tiêu diệt. Giết mình là phá
huỷ bản thân mình."
Chúng
ta bị đồng nhất nhiều thế với bản ngã tới mức khi bản ngã nói những điều như vậy,
chúng có quyến dũ lớn, hấp dẫn lớn, thuyết phục lớn trong chúng. Thực tại là
chính cái đối lập - chúng ta không phải là bản ngã của mình. Thực ra bởi vì bản
ngã mà chúng ta không trưởng thành, bản ngã giống như tảng đá ngăn cản sự trưởng
thành của bạn. Loại bỏ tảng đá và bạn sẽ bắt đầu trưởng thành, lớn lên thành
cây lớn - với sự hoàn thành lớn lao, việc nở hoa.
Nhưng
lúc ban đầu nó sẽ cảm thấy dường như nếu vứt tảng đá đi là vứt đi mọi an toàn.
Tảng đá đã ngăn cản nhiều thứ. Nó đã ngăn cản mưa không tới được bạn và bạn cứ
cho nó là an toàn hơn. Thực ra mưa là việc nuôi dưỡng. Nếu nó đạt tới bạn, bạn
sẽ bắt đầu trưởng thành. Tảng đá đã ngăn cản mặt trời và bạn cứ cho nó là chỗ
cư ngụ: nó ngăn cản nhiệt của mặt trời không đạt tới bạn. Nhưng nhiệt đó là cần,
nhiệt đó là cuộc sống.
Cái
có tính phá huỷ bạn, bạn đã được xã hội bảo không có tính phá huỷ; không chỉ việc
nó không có tính phá huỷ mà nó còn là chỗ trú ngụ, sự bảo vệ, an ninh nữa. Ý niệm
đó đã trở nên bắt rễ sâu trong bạn. Do đó, Surabhi, bạn cảm thấy khổ là an
toàn. Mọi người đều cảm thấy giống điều đó. Đó là lí do tại sao mọi người đều
chọn khổ; nó là chọn lựa của bạn. Mọi người đều chọn địa ngục. Đó là trách nhiệm
của bạn. Nếu toàn thể trái đất đang sống trong địa ngục đó không phải là trách
nhiệm của ai khác cả. Đó là quyết định của chúng ta - một quyết định có chủ ý để
sống trong địa ngục bởi vì trong địa ngục bản ngã có thể còn lại.
Bản
ngã có thể còn lại khi nó trong tối tăm, buồn thảm, không mặt trời trên đường
chân trời. Khi mặt trời lên trên đường chân trời, mặt trời của nhận biết, thế
thì bản ngã bắt đầu biến mất như bóng tối. Tất nhiên nếu bạn cảm thấy bị đồng
nhất với bóng tối thế thì việc mặt trời mọc là đe doạ. Nhưng nếu bạn không đồng
nhất bản thân bạn với bản ngã thế thì bạn sẽ có khả năng đón chào mặt trời, nó
không phải là đe doạ gì thêm nữa. Nó là xúc động, cuộc phiêu lưu, nó là cuộc sống
mới, sinh thành mới, nó là phục sinh.
Bản
ngã là nấm mồ. Bước ra khỏi bản ngã bạn sẽ cần bước ra khỏi nấm mồ. Đừng nghĩ rằng
nấm mồ là an toàn. Nó có vẻ an toàn bởi vì bạn chưa bao giờ mạo hiểm ra ngoài
nó. Bạn chưa bao giờ có tính phiêu lưu. Bạn đã không biết tới mùi vị của nguy
hiểm, bất an. Một khi bạn đã nếm trải nguy hiểm và bất an bạn sẽ không bao giờ
quay lại nấm mồ nữa. Sống một khoảnh khắc một cách toàn bộ còn tốt hơn là nằm
dài trong nấm mồ cả nghìn năm.
Đó
không phải là cuộc sống, đó là né tránh cuộc sống. Bước ra khỏi khổ của bạn đi,
Surabhi, bước ra khỏi bản ngã của bạn, bước ra khỏi nấm mồ của bạn và chấp nhận
hạnh phúc đe doạ. Chấp nhận nguy hiểm của việc đi tới những đỉnh cao, bởi vì những
người đi tới các đỉnh cao đó có thể ngã - họ đang mạo hiểm.
Liều
tất cả đi bởi vì cuộc sống chỉ dành cho những kẻ liều lĩnh, người có thể liều tất
cả. Nhưng bằng việc liều tất cả bạn trở thành người yêu của sự tồn tại, của Thượng
đế. Bằng việc liều tất cả bạn trở nên xứng đáng, bằng việc liều tất cả bạn trở
thành linh hồn. Không có liều thì không có linh hồn trong bạn, bạn chỉ là hổng
hoác, không có gì bên trong bạn. Không có liều thì không có ý nghĩa, không thơ
ca, không bài ca, không điệu vũ, không cực lạc trong cuộc sống của bạn. Không lễ
hội chút nào.
Mở
hội, nhảy múa, để vui vẻ tràn ngập trái tim bạn, để nó chảy tràn. Và nếu bản
ngã chết, cứ để nó chết. Giúp nó chết bởi vì nó không phải là bạn. Bạn là cái
gì đó siêu việt lên trên thân thể, tâm trí, bản ngã và tất cả. Bạn là một phần
của Thượng đế, một phần của vĩnh hằng.
Đừng
lo nghĩ, bạn không thể chết được. Cho dù bạn muốn chết, bạn cũng không thể chết
được - bạn là vĩnh hằng. Cho nên, thực ra không có sợ hãi, không cần sợ. Chết
là không thể được, chỉ bản ngã có thể chết. Cho nên nếu bạn vẫn còn bị đồng nhất
với bản ngã thế thì nỗi sợ vẫn còn đó. Một khi bản ngã bị loại bỏ, chết biến mất
và sợ biến mất, lo âu biến mất, phiền não biến mất; và năng lượng đã tham gia
vào sợ hãi, lo âu, phiền não được thoát ra.
Cùng
năng lượng đó trở thành điệu vũ của bạn, lễ hội của bạn.
Câu
hỏi thứ hai:
Thưa
Thầy kính yêu, Yêu nghĩa là gì?
Prem
Jyoti, yêu có các nghĩa khác nhau cho mọi người. Với nhà văn, yêu là từ. Với
nghệ sĩ, yêu là mầu sắc. Với diễn viên hài, yêu là tiếng cười. Với đứa trẻ nhỏ,
nó là người mẹ. Với ong, nó là mật hoa. Với hoa, nó là ánh mặt trời. Và với bò
cái, nó là nhiều bò đực.
Điều
đó tất cả phụ thuộc vào bạn mà yêu sẽ có nghĩa gì. Yêu là chiếc thang có nhiều
bậc. Tại bậc thấp nhât nó là sinh lí, sinh học, hoá học. Nó không là gì ngoài
trò chơi của các hoóc môn. Đàn ông bị hấp dẫn tới đàn bà, đàn bà bị hấp dẫn tới
đàn ông. Họ nghĩ họ đang rơi vào tình yêu, nhưng nếu hoóc môn có thể cười,
chúng phải cười to bên trong bạn - bạn đang bị lừa. Điều bạn gọi là tình yêu
không là gì ngoài sự hấp dẫn giữa các hoóc môn nam và nữ. Nó là hoá chất thuần
khiết; tại điểm thấp nhất nó không nhiều hơn điều đó. Nó có tính con vật, nó là
thèm khát.
Và
hàng triệu người chỉ biết tình yêu ở mức thấp nhất của nó. Bởi vì những người
này đã nảy sinh một tín ngưỡng lớn về từ bỏ tình yêu. Những người nghĩ rằng
thèm khát là tình yêu đã tạo ra tôn giáo lớn trong đó tình yêu phải bị từ bỏ. Cả
hai đều sai, bởi vì cả hai đều đã chấp nhận bậc thang thấp nhất dường như nó là
tất cả. Nó không phải vậy.
Nếu
bạn đi lên cao hơn chút ít, tình yêu của con người với âm nhạc không phải là
hoá chất, nó không phải là hooc môn, nó không phải là sinh lí; nó là tâm lí.
Tình yêu của con người với hoa không thể thu về dâm dục được. Tình yêu của con
người với hội hoạ... đã có những hoạ sĩ đã hi sinh toàn thể cuộc đời mình chỉ để
vẽ.
Vincent
van Gogh, một trong những hoạ sĩ vĩ đại nhất, đã hi sinh bản thân mình toàn bộ
chỉ để vẽ: vẽ còn quan trong hơn chính bản thân cuộc sống. Bởi vì việc vẽ ông ấy
không thể làm việc được; ông ấy liên tục vẽ cho nên không có thời gian để làm
việc. Anh ông ấy thường cho ông ấy đủ tiền để sống, bởi vì không ai quan tâm tới
việc là hoạ sĩ của ông ấy. Và ông ấy đã là một hoạ sĩ kì lạ nữa, một thiên tài
rất vĩ đại. Bất kì khi nào có một thiên tài, phải mất hàng trăm năm để nhận ra
người đó. Ông ấy không phải là hoạ sĩ truyền thống. Ông ấy đã mang vào tranh vẽ
cái gì đó mới, cách nhìn mới.
Cho
nên không ai đã có khả năng đánh giá được tranh của ông ấy, chúng không bán được.
Bạn sẽ ngạc nhiên mà biết rằng thậm chí đến một tranh cũng không bán được khi
Van Gogh còn sống; bây giờ từng bức tranh của ông ấy đều đáng giá hàng triệu đô
la. Chỉ vài bức còn lại, nhiều nhất là hai trăm bức - ông ấy đã vẽ cả nghìn bức.
Tất cả đều thất lạc, bởi vì không ai quan tâm gìn giữ chúng.
Ông
ấy thường đem tranh của mình đi cho không bạn bè, bởi vì không ai quan tâm tới
tranh ông ấy; không chỉ họ không quan tâm, họ thậm chí không đủ dũng cảm để
treo tranh của ông ấy trong phòng khách của họ bởi vì mọi người sẽ cười họ.
Cách tiếp cận của ông ấy tới cuộc sống và tự nhiên là mới thế. Anh ông ấy thường
cho ông ấy đủ tiền hàng tuần chỉ để sống. Ông ấy sẽ ăn chỉ ba ngày trong tuần;
bốn ngày ông ấy tiết kiệm tiền để vẽ. Bây giờ bạn có thể sống theo cách này được
bao lâu?
Đến
lúc ông ấy ba mươi bẩy tuổi, chỉ ba mươi bẩy thôi, ông ấy tự tử. Và bức thư ngắn
ông ấy đã để lại là cực kì có ý nghĩa. Ông ấy đã viết rằng "Tôi tự tử
không chống lại ai cả - tôi đã không phàn nàn chống lại bất kì ai hay cuộc sống
- cuộc sống đã là sự hoàn thành lớn cho tôi. Tôi tự tử bởi vì tất cả những gì
tôi muốn vẽ tôi đã vẽ rồi; bây giờ chẳng có ích gì mà sống nữa. Tôi đã làm điều
tôi phải tới làm; công việc của tôi đã kết thúc."
Ông
ấy muốn vẽ mặt trời trong tất cả các khuôn mặt có thể của nó. Trong một năm ông
ấy liên tục vẽ mặt trời. Ông ấy liên tục đứng dưới mặt trời ngoài không khí. Dạ
dầy ông ấy trống rỗng, ông ấy đói, và mặt trời nóng... và ông ấy liên tục vẽ bởi
vì không mấy thời gian còn lại. Mặt trời làm ông ấy phát điên, nó đã là quá nhiều.
Và thế rồi ông ấy tự tử, bởi vì ông ấy đã vẽ mặt trời từ lúc mặt trời mọc tới
lúc mặt trời lặn, mọi khuôn mặt, mọi mầu sắc, mọi mây mù có thể. Ông ấy đã làm
xong việc của mình. Ông ấy chết một cách mãn nguyện.
Bây
giờ, tình yêu này cho việc vẽ, tình yêu này cho nghệ thuật, là cái gì đó cao
hơn - cao hơn sinh học, cao hơn hoá chất, cao hơn sinh lí. Nó không phải là
thèm khát, bạn không thể gọi nó là thèm khát được. Nó là đam mê như thèm khát
hay còn nhiều hơn thế, bởi vì rất ít người chết vì người đàn bà và rất ít người
chết vì người đàn ông. Nhưng người này chết vì các bức tranh của mình. Đây là
tâm lí; điều này là tốt hơn nhiều.
Nhưng
vẫn có trạng thái cao hơn: tình yêu tâm linh, tình yêu của vị Phật, tình yêu của
một Jesus, tình yêu của một Krishna. Nó là khác toàn bộ. Nó thậm chí không thẩm
mĩ, tâm lí; nó là tâm linh. Bây giờ tình yêu có cách diễn đạt của từ bi - đam
mê đã biến thành từ bi. Phật yêu toàn thể sự tồn tại, bởi vì ông ấy có quá nhiều
và ông ấy phải chia sẻ nó. Ông ấy bị nặng gánh bởi tình yêu thoát ra từ ông ấy;
tình yêu phải được chia sẻ với cây, với chim, với người, với con vật, với bất
kì cái gì đến gần.
Ở
mức thấp nhất khi tình yêu chỉ là thèm khát, sinh lí, nó là việc khai thác người
khác, nó là việc dùng người khác như phương tiện. Chẳng mấy chốc nó bị kết
thúc. Một khi bạn đã khai thác người đàn bà hay người đàn ông bạn mất mối quan
tâm; mối quan tâm chỉ cho khoảnh khắc thôi. Khoảnh khắc người đàn bà được biết
rõ với bạn thì bạn bị kết thúc với cô ấy. Bạn đã dùng người khác như phương tiện
- điều này xấu, điều này vô đạo đức. Dùng người khác như phương tiện là hành động
vô đạo đức nhất trong sự tồn tại, bởi vì từng con người đều là mục đích lên
chính mình.
Tình
yêu tâm lí biết cách hi sinh. Nghệ thuật, thơ ca, hội hoạ, âm nhạc, điệu vũ trở
thành mục đích, chúng không còn là phương tiện nữa. Bạn trở thành phương tiện.
Tình yêu sinh học thu người khác thành phương tiện; tình yêu tâm lí nâng người
khác thành mục đích.
Nhưng
trong thế giới tâm linh không có vấn đề phương tiện và mục đích, không có vấn đề
về người khác; không có hai. Phật yêu sự tồn tại bởi vì Phật đã trở thành bản
thân sự tồn tại. Không có vấn đề về 'ta' và 'người'; nó không phải là đối thoại.
Tại điểm của tâm thức tối thượng tình yêu không phải là đối thoại; không có mối
quan hệ ta/người, nó không phải là mối quan hệ. Nó là việc chảy tràn thuần khiết
của tình yêu.
Prem
Jyoti, đó là nghĩa của tên bạn: Prem nghĩa là yêu, Jyoti nghĩa là ngọn lửa. Vị
phật là ngọn lửa của tình yêu, chỉ là ngọn lửa thuần khiết không khói. Khói tới
từ thèm khát. Khi không có thèm khát, khi bạn không muốn lấy cái gì từ tình yêu
của bạn, khi bạn đơn giản muốn cho, khi bạn cảm thấy biết ơn vì người khác chấp
nhận tình yêu của bạn, ngọn lửa là không khói. Nó là thuần khiết, nó là vàng
ròng.
Và
bạn có biết không? - tình yêu bao giờ cũng vươn lên trên, cũng giống như ngọn lửa
bao giờ cũng vươn lên trên. Ngọn lửa chưa bao giờ đi xuống dưới. Thèm khát giống
như nước, nó đi xuống dưới; tình yêu giống như ngọn lửa, đám lửa, nó bao giờ
cũng đi lên trên. Và giữa hai điều này là hiện tượng tâm lí: cái gì đó của thèm
khát trong nó, đam mê, và cái gì đó của từ bi trong nó. Nó ở ngay giữa. Nó có
phẩm chất nào đó của cái thấp hơn và phẩm chất nào đó của cái cao hơn với nó.
Do
đó khi nhà thơ trong tâm trạng thơ ca của mình người đó gần như nhà huyền môn,
nhưng đấy chỉ là vấn đề tâm trạng. Khi người đó không trong tâm trạng thơ ca
người đó chỉ là người thường hay có thể còn thường hơn cái gọi là người thường.
Bạn có thể đã quan sát điều đó: khi nhạc sĩ chìm ngập bản thân mình trong âm nhạc
người đó vươn tới những đỉnh cao, những đỉnh cao phù du tới mức bạn có thể cảm
thấy sự hiện diện của điều huyền bí lớn lao. Và cùng nhạc sĩ đó bạn có thể thấy
ngồi trong khách sạn nào đó uống trà, nói đủ mọi điều vô nghĩa. Người đó có vẻ
quá bình thường; bạn không thể tin được rằng con người này đã tạo ra âm nhạc
hay thế, âm nhạc tinh tú thế!
Nếu
bạn đọc thơ, nhà thơ dường như giống người thấy, một Kahlil Gibran. Nếu bạn đọc
Nhà Tiên tri nó gần như là nhà tiên tri, nhưng nếu bạn gặp Kahlil Gibran và thấy
ông ấy trong tâm trạng bình thường của ông ấy bạn sẽ ngạc nhiên: ông ấy là người
rất hay giận, ghen tị, cãi lộn. Ông ấy đi vào cơn thịnh nộ rất trẻ con, ném mọi
thứ, rất có tính sở hữu. Nếu bạn gặp Kahlil Gibran bạn sẽ ngạc nhiên... làm sao
người này có thể viết ra cuốn Nhà Tiên tri được? - bởi vì cuốn sách vươn lên
cùng tầm cao như Kinh Thánh, như Koran.
Nhưng
người này không cư ngụ ở những chiều cao đó; chỉ thỉnh thoảng mây không có đó
và nhà thơ có thể thấy mặt trời, đại dương, có thể thấy bầu trời rộng mở và có
thể cho bạn thoáng nhìn về nó trong thơ ca của ông ấy, trong âm nhạc của ông ấy.
Nhưng chẳng mấy chốc mây lại kéo tới và mặt trời không còn sẵn có nữa... và nhà
thơ là bình thường như bạn hay thậm chí còn tầm thường hơn, bởi vì khi bạn rơi
khỏi thoáng nhìn bạn rơi vào chiều sâu, chỉ để giữ cân bằng.
Cho
nên bạn có thể tìm thấy một nhà thơ say, nằm trong cống rãnh như con chó, hét
lên những điều vô nghĩa, và cùng nhà thơ đó đem tới những đoá hoa đẹp thế từ
cái không biết. Cho nên ở giữa cả hai điều này sẽ có cùng nhau; nó là hiện tượng
trộn lẫn. Vươn lên từ cái thấp, nhưng đừng dừng lại ở giữa. Cứ vươn lên cái cao
nhất.
Khi
tôi nói về tình yêu tôi bao giờ cũng ngụ ý cái cao nhất, với một khác biệt: khi
người khác nói về cái cao nhất họ phủ nhận cái thấp nhất; tôi không phủ nhận
nó, tôi chấp nhận nó. Tôi muốn dùng nó như bàn đạp. Cái thấp hơn phải được làm
thuần khiết bởi cái cao hơn. Cái thấp hơn phải được biến đổi bởi cái cao hơn,
không bị phủ nhận, không bị bác bỏ. Nếu bạn bác bỏ nó, nó còn dai dẳng. Nếu bạn
bác bỏ nó, nếu bạn kìm nén nó, nó trả thù. Nó làm cho bạn xấu hơn bạn đã từng vậy
trước đây.
Người
đàn bà với đứa trẻ mới đẻ, đứng tiếp trong hàng trong phòng chờ đông đúc ở trạm
của Hội phúc lợi trẻ em, được đưa vào trong văn phòng của bác sĩ bởi một cô y
tá chịu trách nhiệm.
Bác
sĩ khám cho đứa bé, và thế rồi hỏi người đàn bà này, "Nó ăn bằng sữa mẹ
hay ăn bằng chai?"
"Ăn
sữa mẹ ạ," cô ấy đáp.
"Cô
cởi áo xuống tới eo đi," ông ta ra lệnh. Cô ấy làm vậy và ông ta kiểm tra
cô ấy. Ông ta nhấn vào từng vú, tăng và giảm sức nhấn. Ông ta vắt và kéo từng đầu
vú. Đột nhiên ông ta nhận xét, "Không có gì ngạc nhiên đứa trẻ này đang bị
suy dinh dưỡng - cô không có sữa."
"Cũng
tự nhiên thôi," cô ấy đáp. "Tôi là cô nó, Nhưng tôi mừng là tôi đã tới."
Nếu
bạn cứ kìm nén mọi thứ, thế thì trên bề mặt bạn có thể trông như thánh nhân,
nhưng chỉ trên bề mặt thôi. Tốt hơn cả là tội nhân trên bề mặt và là thánh nhân
ở trung tâm hơn là điều ngược lại.
Cô
hầu già bước dọc phố dưới ánh đèn mờ thì một kẻ cướp đường nhảy ra từ bụi cây.
"Đưa tiền đây!" hắn ta ra lệnh.
"Tôi
chẳng có đồng nào," cô ấy xoay xở đáp lại.
Hắn
ta tiến hành lục soát kĩ càng cô ấy. Mọi chỗ che giấu đều bị lục soát.
"Tao
đoán là mày nói thật," cuối cùng hắn lẩm bẩm một cách giận dữ. "Mày
không có đồng nào theo mình cả."
"Trời
ơi," cô ấy rền rĩ, "đừng dừng lại bây giờ! Tôi sẽ viết cho ông một
séc!"
Tôi
không thiên về kìm nén cái thấp hơn. Cái thấp hơn phải được nâng lên những đỉnh
cao, cái thấp hơn phải được cho đôi cánh. Với sự sáng suốt, với hiểu biết, điều
đó là có thể. Nếu bạn phủ nhận cái thấp hơn bạn sẽ không bao giờ có khả năng đạt
tới cái cao hơn, bởi vì bậc thấp hơn là bước cần thiết. Vâng, vượt ra ngoài nó,
nhưng bạn có thể vượt ra ngoài nó chỉ nếu bạn không bác bỏ nó. Dùng nó, nhưng
nhớ đừng trở nên bị ám ảnh bởi nó. Hai điều này phải được ghi nhớ: một là,
không bị ám ảnh bởi nó, không dừng tại nó, và hai là, không bác bỏ và phủ nhận
nó mà dùng nó làm bàn đạp.
Khéo
léo vào. Từ của Phật là upaya - khéo léo. Và khi ông ấy nói "upaya,"
ông ấy ngụ ý rất nghệ thuật trong việc biến đổi cuộc sống của bạn. Nó chỉ là tiềm
năng, hạt mầm, nhưng nó có thể trở thành cây lớn và nó có thể nở hoa vào thời
điểm riêng của nó. Và khi cây nở hoa, khi hàng nghìn hoa đã nảy sinh trên cành
cây, có vui vẻ lớn trong việc là cây, cực lạc lớn lao.
Bạn
cũng là hạt mầm - trở thành cây đi. Hạt mầm có thể xấu - hạt mầm gần như bao giờ
cũng vậy; rễ có thể xấu, nhưng nhớ lấy, chính là trên rễ mà cây phải lớn lên. Rễ
phải được dùng; không có rễ sẽ không có việc nở hoa.
Không
có hấp dẫn sinh lí sẽ không có trưởng thành tâm lí. Và không có chuyện tình tâm
lí với nghệ thuật, âm nhạc, điêu khắc, không có khả năng của tình yêu tâm linh.
Nhà thơ và hoạ sĩ và vũ công và nhạc sĩ là bước cần thiết hướng tới việc trở
thành vị phật.
Câu
hỏi thứ ba:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tathata
là gì - chấp nhận toàn bộ?
Dharmesh,
tathata là một trong những đóng góp có ý nghĩa nhất của Phật cho thế giới.
Tathata nghĩa là chấp nhận toàn bộ: bất kì cái gì đang là tình huống, đừng
tranh đấu với nó. Chấp nhận nó một cách toàn tâm, bởi vì chính qua chấp nhận
toàn bộ mà điều siêu việt xảy ra. Nếu bạn tranh đấu với nó bạn sẽ làm phí hoài
không cần thiết năng lượng của bạn. Chấp nhận nó bạn gìn giữ năng lượng của bạn.
Chấp nhận nó bạn trở nên có khả năng hiểu nó, bởi vì chỉ người chấp nhận mới có
khả năng hiểu; người bác bỏ không thể hiểu được.
Bất
kì cái gì bạn bác bỏ, bất kì cái gì bạn trở nên thù địch, bạn trở nên không có
khả năng hiểu - bởi vì chúng ta né tránh cái bị bác bỏ. Chúng ta thực sự sợ nó
cho nên chúng ta để nó ở sau lưng và chúng ta trốn khỏi nó; chúng ta tìm cách
thức và phương tiện để trốn khỏi nó. Và nếu bạn cố gắng trốn khỏi cái gì đó,
làm sao bạn sẽ hiểu nó được? Và không hiểu không có giải thoát, không biến đổi.
Phật
nói "tathata" - chấp nhận nó một cách toàn bộ. Bất kì cái gì đang là
hoàn cảnh, chấp nhận mà không phủ nhận, không kết án, và trong việc chấp nhận
đó nhiều điều xảy ra, nhiều cánh cửa mở ra. Điều đầu tiên là: năng lượng của bạn
được bảo tồn, điều là ân huệ lớn lao. Trong tranh đấu bạn tiêu tán năng lượng,
năng lượng của bạn dò rỉ, bạn bao giờ cũng vẫn còn vô năng lượng. Và để đi tới
các đỉnh cao bạn sẽ cần năng lượng lớn, bạn sẽ cần sự sống động. Nếu bạn muốn đạt
tới mặt trời, cuộc hành trình là dài và gian nan. Bạn không thể đi tới mặt trời
được, bạn không thể bay xa thế được, nếu không có năng lượng trong bạn.
Người
tranh đấu với dục, giận, tham, ghen tị, sở hữu của mình - và có cả nghìn lẻ một
thứ để tranh đấu - vẫn còn vướng mắc trong cuộc đấu tranh của mình; người đó
không thể đi đâu được. Người đó thường xuyên bị rối loạn và bị sao lãng bởi những
điều này. Người đó tranh đấu với cái này, kìm nén cái này, cái gì đó khác ngóc
đầu lên - bởi vì người đó là một và kẻ thù là nhiều. Bạn tranh đấu với giận, bạn
sẽ trở nên tham. Toàn thể năng lượng bạn kìm nén từ giận biến thành tham. Bạn
tranh đấu với tham, bạn sẽ trở nên rất dâm dục. Bạn tranh đấu với dục, bạn sẽ
trở nên rất giận. Bạn kìm nén cái này, và cùng điều đó với khuôn mặt mới, với mặt
nạ mới, lại tới từ cửa sau. Bạn sẽ phát điên.
Đó
là cách toàn thể nhân loại đã phát điên. Sự điên khùng này khắp chốn thế, đó là
lí do tại sao chúng ta nghĩ rằng mọi người đều điên. Mọi người đều điên! Rất
hãn hữu mới có một người lành mạnh. Lành mạnh trong xã hội điên khùng này thực
sự là công trình vĩ đại của hiểu biết, dũng cảm, nổi dậy.
Nếu
bạn vứt bỏ tất cả các ước định mà xã hội đã áp đặt lên bạn, chỉ thế thì bạn mới
có khả năng vẫn còn lành mạnh. Bằng không xã hội biến mọi người thành người
điên khùng. Xã hội biến mọi người thành tương ứng với phương thức, hình mẫu, cấu
trúc riêng của nó. Nó cho bạn ý niệm, ý thức hệ, tôn giáo. Nó đầu độc bạn từ
chính lúc ban đầu; khi bạn đang trong bụng mẹ việc đầu độc bắt đầu.
Bây
giờ họ đang tìm ra những cách thức khoa học để ước định đứa trẻ vẫn còn trong bụng
mẹ. Vâng, những điều nào đó có thể được làm để ước định đứa trẻ. Chẳng hạn, họ
đã thử dùng kiểu thắt lưng chặt nào đó ở bụng người mẹ; thắt lưng đó được làm
theo cách nó giữ đứa trẻ trong tình thế chật chội. Và họ đã khám phá ra rằng những
đứa trẻ này rất vâng lời; khi chúng được sinh ra chúng vâng lời hơn các đứa trẻ
khác, bởi vì trong chín tháng chúng đã sống gần như trong góc chật, trong nhà
tù.
Ở
nước Nga Xô viết họ đang thử thắt lưng nhiều đàn bà. Bây giờ, đứa trẻ đáng
thương thậm chí chưa được sinh ra đã được ước định, được chuẩn bị cho xã hội
nào đó. Nó sẽ vâng lời. Âm nhạc nào đó có thể đạt tới bụng mẹ. Một loại âm nhạc
dịu dàng ru ngủ đứa trẻ là có ích để tạo ra nô lệ. Và nhiều thuốc thế đang có sẵn
mà có thể đánh thuốc cho đứa trẻ ngay cả trước khi nó được sinh ra - nó được
sinh ra bị đánh thuốc rồi. Nó sẽ sống toàn bộ cuộc sống của nó theo một loại vô
ý thức; nhưng đó là cách xã hội muốn nó sống. Người có ý thức đã chứng tỏ là
nguy hiểm; một Jesus, một Phật, một Zarathustra, những người này đã chứng tỏ là
nguy hiểm.
Câu
chuyện là ở chỗ điều đầu tiên mà Zarathustra làm khi ông ấy được sinh ra là ông
ấy đã cười to. Bạn có thể nghĩ được đứa trẻ nào nổi dậy nhiều hơn thế không? Trẻ
con không được cho là cười khi chúng được sinh ra; chúng được cho là phải khóc,
nhưng không được cho là phải cười. Nó phải đã gây choáng cho bố mẹ nó và hàng
xóm và những người đã nghe tiếng cười của nó. Sao nó cười? Và người như vậy
không đáng tin, không đáng tin cậy chút nào - đây là con người nguy hiểm! Người
đó đã làm hành động nổi dậy đầu tiên của mình. Người đó đã nói rằng "Tôi
không định là một phần của đám đông đâu - thế là đủ rồi. Nhiều đứa trẻ đã khóc,
tôi không theo chúng. Tôi sẽ bắt đầu cuộc sống của tôi bằng tiếng cười."
Dù
điều đó có thực sự xảy ra hay không thì cũng không thành vấn đề. Thực ra khó mà
cười ngay sau khi bạn được sinh ra, nhưng câu chuyện này có ý nghĩa bởi vì nó
nói cái gì đó về toàn thể triết lí sống của Zarathustra: đó là triết lí về nổi
dậy lớn lao.
Zarathustra
là một trong những thầy giáo vĩ đại nhất của thế giới - ông ấy đã chấp nhận cuộc
sống trong tính toàn bộ của nó. Ông ấy không phải là người từ bỏ, ông ấy chống
lại việc từ bỏ. Đó là lí do tại sao vài tín đồ của Zarathustra đã sống sót phải
trốn khỏi quê hương bản quán của mình, Persia. Họ phải ra đi, bởi vì người Mô
ha mét giáo ép buộc họ, chuyển đạo họ; họ đã cải đạo cả vùng Persia thành nước
của người Mô ha mét giáo. Persia bây giờ được biết tới là Iran.
Vài
người đã trốn đi, người không sẵn sàng chấp nhận sự ép buộc bạo hành này. Họ tới
Ấn Độ; họ sống ở Bombay và xung quanh Bombay - người Parsis. Họ là những tín đồ
duy nhất của Zarathustra; họ là những người rất khẳng định cuộc sống. Do đó nhiều
người Parsis đã trở nên quan tâm tới tôi; với họ tôi có sức hấp dẫn lớn bởi vì
tôi cũng khẳng định cuộc sống. Tôi không thiên về trốn chạy.
Chính
bởi vì thái độ khẳng định cuộc sống toàn bộ của Zarathustra mà Friedrich
Nietzsche yêu ông ấy vô cùng và đã viết cuốn sách lớn của mình, Zarathustra đã
nói vậy. Ông ấy đã viết cuốn sách để ca ngợi cuộc sống và tình yêu cuộc sống.
Ông ấy đã không thể tìm được thầy nào khác khẳng định cuộc sống thế như
Zarathustra; người bắt đầu cuộc sống của mình bằng tiếng cười, người có toàn thể
cuộc sống của mình là tiếng cười. Không có bi quan, thậm chí không có khuynh hướng
bi quan trong ông ấy.
Đó
đích xác là nghĩa của tathata - chấp nhận toàn thể cuộc sống như nó vậy. Trong
chấp nhận của mình bạn sẽ gìn giữ năng lượng của bạn, và bạn có nguồn năng lượng
không cạn nếu bạn chấp nhận.
Thứ
hai: khi bạn chấp nhận mọi thứ, cuộc sống của bạn trở thành vui mừng. Không ai
có thể làm bạn khổ được, không cái gì có thể làm bạn khổ được.
Một
người có ba sợi tóc trên cái đầu hói của mình đi vào trong hiệu cắt tóc và yêu
cầu gội đầu và tết tóc.
Thợ
cắt tóc vào việc nhưng khi anh ta sắp hoàn thành việc chải tóc, một trong các sợi
tóc rơi ra.
Thợ
cắt tóc rất bối rối nhưng người này chỉ nói, "Thôi được, làm gì được? Tôi
đoán tôi sẽ phải chia tay sợi tóc ở giữa!"
Thợ
cắt tóc rất cẩn thận chải một sợi tóc sang bên phải và vừa định chải sợi kia
sang bên trái thì một sợi lại rơi ra nữa. Thợ cắt tóc không thể xin lỗi cho đủ
nhưng người này coi điều đó thực sự bình thản.
"Thôi
được," ông ta nói, "tôi đoán bây giờ tôi phải đi quanh với tóc tôi tất
cả đều rơi mất."
Đây
là tathata, đây là chấp nhận toàn bộ! Bạn không thể làm rối loạn người như vậy
được. Người đó bao giờ cũng bằng lòng, người đó bao giờ cũng tìm ra cách để được
mãn nguyện. Đó là nghệ thuật lớn. Và người bao giờ cũng hài lòng và bao giờ
cũng tìm ra cách vẫn còn được hài lòng có khả năng thấy mọi sự một cách trong
suốt.
Không
bằng lòng che mờ mắt bạn và cách nhìn của bạn; bằng lòng làm cho mắt bạn sáng sủa
và cách nhìn của bạn rõ ràng. Bạn có thể nhìn xuyên thấu, bạn có thể hiểu mọi sự
như chúng vậy.
Tathata
cũng được dịch ra là như thế; điều đó nữa là một trong các nghĩa của nó. Bạn thấy
mọi sự như chúng vậy trong tính như thế của chúng; bạn không áp đặt ý niệm nào
riêng của mình lên chúng.
Và
đó là phép màu, chìa khoá thần. Nếu bạn có thể thấy giận như nó vậy, không phán
xét nào, bạn sẽ ngạc nhiên: nhìn giận mà không phán xét, không kết án, không
nói nó là xấu hay tốt, phải vậy hay không phải vậy, không đem cái "phải"
nào vào... nếu bạn có thể thấy giận của mình như nó vậy, không định kiến ủng hộ
hay chống đối, phép màu xảy ra: giận biến mất và năng lượng của nó được hấp thu
vào trong bạn. Chỉ bằng sáng suốt thuần khiết bạn biến đổi giận, tham, ghen tị.
Và tất cả những cái cứ kéo bạn chỗ này chỗ nọ, giữ bạn chạy, chưa bao giờ cho
phép bạn nghỉ ngơi và thảnh thơi, đều được hấp thu; nhiều năng lượng trở thành
sẵn có cho bạn.
Và
dần dần, dần dần khi không có giận - không phải là bạn đã bác bỏ nó mà bạn đã hấp
thu nó, tiêu hoá nó - không tham, không ghen tị, không sở hữu, không dâm dục...
bạn đã tiêu hoá tất cả các hiện tượng này trong mình. Bạn đang trở nên ngày một
lớn hơn và bạn có năng lượng sẵn có để vươn lên cao hơn; bạn có đủ nhiên liệu để
giữ cho ngọn lửa của bạn bùng cháy sáng và không có khói.
Dharmesh,
tathata là phương pháp biến đổi năng lượng của bạn thành bạn bè của bạn. Thông
thường bạn được dạy theo cách ngu xuẩn tới mức năng lượng riêng của bạn trở
thành kẻ thù của bạn và bạn thường xuyên tranh đấu chống lại bản thân bạn. Bây
giờ có thể không có ngu xuẩn nào lớn hơn điều này; đây là hành động ngu xuẩn nhất
trên thế giới mà mọi người cứ làm - đánh nhau với bản thân bạn. Bạn không thể
thắng được, bạn không thể đánh bại được. Bạn sẽ vẫn còn cãi vã với bản thân bạn,
bạn sẽ phá huỷ bản thân bạn trong cãi vã cả đời mình. Bạn sẽ chết, và bạn sẽ
không bao giờ biết cuộc sống là gì. Bạn sẽ không bao giờ biết vinh quang của cuộc
sống, vĩ đại của cuộc sống và món quà vô cùng là cuộc sống, và có thể đã từng
là món quà nếu bạn đã sống với sự lưu tâm đúng, với tathata, với sự chấp nhận.
Câu
hỏi thứ tư:
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
muốn ném tâm trí xấu xí này khỏi hệ thống của tôi. Làm sao làm điều đó?
Narayano,
chẳng cái gì phải bị ném đi khỏi hệ thống của bạn; mọi thứ phải được biến đổi
và hấp thu. Tâm trí không xấu đâu; cách dùng tâm trí của bạn mới xấu. Đổi cách
dùng của bạn đi. Tâm trí không xấu - bạn vô ý thức. Chiếc xe ngựa là đẹp, nó là
chiếc xe bằng vàng, nhưng người đánh xe say và ngủ say; và người đó gọi tên xe,
kết án xe. Khi người đó thấy bản thân mình nằm trong rãnh, người đó đánh ngựa,
người đó kết án xe, người đó kết án người làm xe, và người đó không bao giờ
nghĩ rằng đó không phải là lỗi của xe, không phải là lỗi của ngựa, không phải
là lỗi của người làm xe. Đó là lỗi của người đó - người đó đã say, người đó đã
ngủ say. Nếu xe rơi xuống rãnh điều đó là tự nhiên, toàn thể trách nhiệm là của
bạn.
Vấn
đề không phải là phá huỷ tâm trí hay vứt tâm trí đi. Tâm trí là cái máy hay,
cái máy đẹp nhất trong sự tồn tại, nhưng bạn đã trở thành người hầu của tâm
trí. Bạn là người chủ và người chủ đang vận hành như người hầu; tâm trí là người
hầu và bạn đã làm người hầu thành người chủ.
Tôi
đã nghe một câu chuyện cổ:
Một
nhà vua rất hạnh phúc với một trong những người hầu của mình. Người đó thành
tâm thế, thành tâm toàn bộ với nhà vua thế; người đó bao giờ cũng sẵn sàng hi
sinh cuộc sống của mình cho nhà vua. Nhà vua hạnh phúc vô cùng, và nhiều lần
người đó đã cứu vua, liều cả mạng sống riêng của mình. Người đó là vệ sĩ của
nhà vua.
Một
hôm nhà vua cảm thấy hạnh phúc với người đó thế, nhà vua nói, "Nếu ngươi
muốn điều gì, nếu ngươi có bất kì điều muốn gì, nói cho ta và ta sẽ hoàn thành
nó. Ngươi đã làm nhiều điều cho ta tới mức ta không bao giờ có thể bầy tỏ được
lòng biết ơn của mình, ta không bao giờ có thể trả lại cho ngươi được, nhưng
hôm nay ta muốn hoàn thành bất kì ước nguyện nào của ngươi, dù nó là bất kì cái
gì."
Người
hầu nói, "Bệ hạ đã cho thần quá nhiều rồi. Thần được phúc lành thế chỉ bởi
việc bao giờ cũng ở bên bệ hạ - thần không cần gì cả."
Nhưng
nhà vua cứ khăng khăng. Người hầu càng nói, "Không cần," nhà vua càng
nài nỉ hơn. Cuối cùng người hầu nói, "Thế thì được. Bệ hạ làm cho thần
thành vua trong hai mươi bốn giờ và bệ hạ thành lính gác."
Nhà
vua có chút ít e dè, sợ hãi, nhưng nhà vua là người biết giữ lời mình và nhà
vua phải hoàn thành ước muốn này. Thế là trong hai mươi bốn giờ ông ta trở
thành lính gác và lính gác trở thành nhà vua. Và bạn có biết lính gác làm gì
không? Điều đầu tiên ông ta làm, ông ta ra lệnh cho nhà vua chết đi, tử hình!
Nhà
vua nói, "Ông làm gì vậy?"
Người
đó nói, "Ngươi im đi! Ngươi đơn giản là lính gác và không gì nhiều hơn. Đó
là ước muốn của ta và bây giờ ta là vua!"
Nhà
vua bị giết, và kẻ hầu trở thành vua mãi mãi.
Kẻ
hầu có cách thức láu cá riêng của mình để trở thành chủ.
Tâm
trí là một trong những cái máy hay nhất, phức tạp nhất, tiến hoá nhất. Nó đã phục
vụ bạn tốt, nó phục vụ bạn tốt đấy. Bởi vì việc phục vụ của nó bạn đã lặp lại
cùng câu chuyện này trong đời mình, mọi người đã lặp lại cùng câu chuyện này: bạn
đã làm tâm trí thành người chủ và bây giờ người chủ đối xử với bạn hệt như kẻ hầu.
Đây
là vấn đề, không phải là tâm trí phải bị vứt đi đâu. Nếu bạn vứt tâm trí đi bạn
sẽ phát điên. Không có tâm trí sẽ chỉ có một nghề bạn có thể làm: đó là chính
trị!
Tôi
đã nghe:
Một
chính khách đang trải qua ca mổ não. Não của ông ta được lấy ra, họ chữa não của
ông ta và ông ta đang nằm trên cáng chờ đợi.
Đột
nhiên một người bước vào và nói, "Ông đang làm gì ở đây thế? Ông đã được
chọn làm thủ tướng đất nước rồi!"
Thế
là ông ta trở dậy. Bác sĩ giải phẫu nói, "Ông đi đâu thế? - não ông vẫn
còn đây!"
Ông
ta nói, "Tôi sẽ làm gì với bộ não bây giờ? Tôi đã là thủ tướng rồi, tôi
không cần nó. Các ông có thể giữ lấy nó. Khi tôi cần nó tôi sẽ quay lại."
Một
khi bạn là thủ tướng bạn không cần tâm trí. Tôi đã nghe một câu chuyện khác nữa:
Một
người - nó phải là câu chuyện tương lai nào đó - một người tới bệnh viện vì não
anh ta bị hỏng trong tai nạn xe hơi và anh ta muốn có não mới. Thế là anh ta
yêu cầu nhà giải phẫu chỉ cho anh ta tất cả các loại não sẵn có. Bác sĩ giải phẫu
đưa anh ta đi quanh một vòng; có nhiều não.
Bộ
não đầu tiên thuộc về một giáo sư, nhà toán học. Anh ta hỏi giá - năm mươi đô
la. Anh ta ngạc nhiên: nhà toán học nổi tiếng, người được giải Nobel, mà chỉ
đáng năm mươi đô la thôi! Thế rồi có một nhạc sĩ và não ông ta chỉ có ba mươi
đô la. Thế rồi có não của một doanh nhân và nó chỉ có hai mươi đô la. Và cứ thế,
cứ thế.
Cuối
cùng họ đi tới não của một chính khách - nó giá năm nghìn đô la! Người này đâm
phân vân. Anh ta nói, "Sao nó đắt quá thế?"
Bác
sĩ giải phẫu nói, "Bởi vì nó chưa bao giờ được dùng cả. Tất cả các não
khác đều là thứ dùng rồi, đây mới là thứ mới toanh."
Narayano,
nếu bạn vứt não đi, thế thì bạn sẽ phải đi vào chính trị, có vậy thôi. Thế thì
bạn không thể là sannyasin được: sannyasin cần nhiều thông minh hơn bất kì ai
khác. Cho nên xin đừng hỏi tôi cách làm điều đó. Và đừng làm điều đó theo cách
riêng của bạn - bởi vì đôi khi mọi người có làm đấy, và thế rồi chữa lại nó là
rất khó.
William
có vấn đề lớn với vợ mình, Lisa. Mọi đêm trước khi cô ấy đi ngủ cô ấy sẽ dừng ở
cửa, bắt đầu chạy và thế rồi với cú nhảy xa phi thẳng vào trong giường. Anh ta
bực mình thế về thói quen này của cô ấy tới mức anh ta quyết định làm điều gì
đó về nó. Thế là một đên khi cô ấy đã ngủ anh ta trở dậy, đi tới tủ lạnh, lấy một
miếng gan bò lớn ra khỏi tủ và để nó trên sàn ngay trước giường.
Sáng
hôm sau anh ta dậy và nói, "Trời đất, Lisa, nhìn điều đã xảy ra - dạ con của
em đã rơi ra rồi! Anh bao giờ cũng bảo em đừng có nhảy mà." Lisa choáng
váng.
Khi
anh ta về nhà tối hôm đó từ công việc anh ta nói, "Bây giờ, Lisa, em thấy
điều có thể xảy ra với thói quen xấu như thế này."
Cô
ấy đáp, "Ồ, điều đó cũng không tệ lắm đâu. Anh phải đã thấy để cho nó vào
lại thì rắc rối nhiều thế nào."
Cho
nên Narayano, xin đừng làm điều đó! Dễ dàng vứt nó đi đấy, rất khó để nó trở lại.
Bạn sẽ cần tất cả tâm trí bạn có. Là người chủ của nó đi. Dùng nó, và đừng bị
nó dùng.
Và
đó là điều thiền tất cả là gì: nghệ thuật của việc đi khỏi tâm trí, ở trên tâm
trí, trở nên siêu việt với tâm trí, vẫn biết rằng "Mình không phải là tâm
trí." Điều đó không ngụ ý rằng bạn phải vứt tâm trí đi. Việc biết rằng
"Mình không phải là tâm trí " làm bạn lại là người chủ. Bạn có thể
dùng tâm trí. Ngay bây giờ, tâm trí không trong tay bạn. Bạn không phải là người
đánh xe giỏi.
Mới
hôm nọ, trong lời kinh của mình, Phật đã nói về người đánh xe giỏi. Và ông ấy
nói: Người khác chỉ giữ dây cương trong tay và chiếc xe cứ đi tới bất kì đâu nó
muốn tới, ngựa cứ đi tới bất kì đâu chúng muốn tới. Bạn đơn giản cầm dây dương,
nhưng bạn không thực sự trong kiểm soát.
Là
người đánh xe giỏi đi. Và bước đầu tiên là biết rằng bạn không là tâm trí. Nếu
bạn là tâm trí thế thì bạn không thể là người chủ được, bởi vì không có tách biệt
giữa tâm trí và bạn, không có khoảng cách. Tạo ra chút ít khoảnh cách đi. Quan
sát tâm trí, cách vận hành của nó, và tạo ra khoảnh cách. Việc quan sát tự động
tạo ra khoảnh cách. Do đó nhấn mạnh của Phật lặp đi lặp lại: quan sát, quan sát
ngày và đêm. Dần dần, dần dần bạn sẽ thấy rằng bạn có ý thức và tâm trí chỉ là
công cụ sẵn có cho bạn. Thế thì bạn có thể dùng nó khi được cần tới và khi
không được cần tới bạn có thể cho tắt nó đi. Ngay bây giờ, bạn không biết cách
tắt nó đi; nó bao giờ cũng bật.
Điều
đó giống như máy thu thanh trong phòng bạn luôn luôn bật và bạn không biết cách
tắt nó đi, cho nên bạn phải ngủ với radio vẫn bật và nó cứ kêu đủ mọi loại quảng
cáo và đủ mọi loại bài hát bạn đã nghe cả nghìn lần, nhưng bạn không biết cách
tắt nó đi. Cả ngày bạn mệt mỏi, nhiều lần bạn muốn gạt bỏ radio, nhưng bạn
không thể gạt bỏ được bởi vì bạn không biết cách tắt nó đi. Điều đó cũng giống
như ngủ với đèn bật vì bạn không biết cách tắt chúng đi.
Freud
nhớ rằng khi điện tới Vienna lần đầu tiên, một người bạn, một dân làng, tới
thăm ông ấy. Freud chăm sóc ông khách đủ điều, đưa ông ấy vào phòng ông ấy sẽ
ngủ, bỏ lại ông ấy ở đó, nói lời chào tạm biệt.
Người
dân làng này rất phân vân bởi mỗi một điều - điện, bóng điện. Ông ấy biết cách
tắt đèn dầu, làm sao thổi tắt nến, nhưng làm gì với bóng đèn điện này?
Người
đó cố gắng đủ mọi cách mình biết: đứng lên ghế người đó thổi nó nhiều lần, nhưng
chẳng cái gì xảy ra cho nó. Người đó quan sát nó từ mọi nơi; không có lỗ hổng
nào, không có gì. Và làm sao người đó có thể tưởng tượng được rằng ngay trên tường
có một công tắc? Người đó không thể nào tưởng tượng được điều đó, người đó chưa
bao giờ thấy điện. Nhưng người đó lại ngại đi và hỏi Freud hay ai đó khác bởi
vì họ sẽ nghĩ người đó là kẻ ngu... "Ông thậm chí không thể tắt đèn được
sao - ông là loại người gì vậy?"
Thế
là, cảm thấy bối rối, người đó cố gắng ngủ với đèn vẫn bật. Người đó không thể
ngủ được. Nhiều lần người đó đứng lên chiếc ghế, lại thử. Cả đêm điều đó tiếp
diễn; giấc ngủ không tới được vì ánh sáng - quá nhiều ánh sáng, đèn sáng quá,
ông ấy chưa bao giờ thấy đèn sáng thế. Một cây nến ông ấy đã biết, và bóng đèn
này phải bằng cả trăm cây nến hay hơn. Đến sáng người đó mệt muốn chết.
Freud
hỏi người đó, "Ông trông mệt mỏi quá. Ông không ngủ được sao?"
Người
đó nói, "Bây giờ phỏng có ích gì mà che giấu, bởi vì tôi sẽ ở ba ngày -
cái bóng đèn này sẽ giết tôi mất! Ngay cả nhìn vào nó cũng làm lạnh ớn xương sống
tôi. Làm sao tắt nó đi được?"
Freud
nói, "Ông ngốc thế! Sao ông không hỏi tôi?"
Người
đó nói, "Tôi cảm thấy ngại - hỏi chuyện đơn giản thế thì thật ngu xuẩn!"
Freud
đưa người đó tới bức tường, chỉ cho người đó chiếc công tắc. Người đó thử nó, bật
lên và tắt đi, rồi cười. Và người đó nói, "Điều đơn giản thế, và cả đêm
tôi đã cố gắng mà không thể nào tìm thấy được nó!"
Người
đó có thể đã thử cả đời và có thể đã không gắn chiếc công tắc với chiếc đèn.
Đây
là cách điều đó đang xảy ra cho bạn; tâm trí bạn liên tục bật. Họ nói rằng tâm
trí là cái máy tuyệt diệu tới mức nó bắt đầu làm việc khoảnh khắc bạn được sinh
ra và nó cứ làm việc cho tới khi bạn đứng trước khán giả - thế rồi bỗng nhiên
nó dừng lại, thế rồi cái gì đó xảy ra cho nó. Bằng không nó liên tục cho tới
khi bạn chết. Và rất ít người cần đứng trước khán giả, cho nên tâm trí liên tục
không bị cản trở, và nó giữ bạn hoàn toàn bị mệt mỏi, cạn kiệt, yếu mòn, chán
ngán. Và nó cứ nói cùng điều lặp đi lặp lại. Tại sao mọi người chán nhiều thế?
Cuộc
sống là không chán, nhớ lấy. Cuộc sống bao giờ cũng là điều bí ẩn vô cùng, nó
bao giờ cũng là điều ngạc nhiên, nó bao giờ cũng mới, nó thường xuyên làm mới bản
thân nó. Lá mới đang tới, lá cũ rụng đi; hoa mới đang xuất hiện, hoa cũ biến
đi. Nhưng bạn không thể thấy được cuộc sống bởi vì bạn thường xuyên bị chán bởi
tâm trí riêng của mình. Nó cứ nói những điều nó đã nói cả nghìn lần. Bạn trông
mệt mỏi thế, bởi lẽ đơn giản là bạn không biết cách tắt nó đi.
Tâm
trí phải không bị vứt đi, Narayano. Tâm trí phải được đặt vào chỗ của nó: nó là
người hầu đẹp nhưng là người chủ rất xấu. Bạn nắm dây cương trong tay mình, bạn
là người chủ. Và hành động đầu tiên, hành động thứ nhất là: trở nên tách rời khỏi
tâm trí. thấy rằng nó không phải là bạn, tạo ra khoảng cách; khoảng cách càng lớn,
khả năng điều chỉnh nó tắt đi càng nhiều.
Và
một phép màu nữa bạn sẽ bắt gặp: khi bạn tắt tâm trí đi, tâm trí vẫn còn tươi tắn
và thông minh hơn; bởi vì nó cũng mệt. Nghĩ mà xem: từ ngày bạn được sinh ra nó
bắt đầu và cứ tiếp tục làm việc cho tới khi bạn chết. Và người ta không bao giờ
biết được, nó có thể thậm chí làm việc khi bạn trong mồ, bởi vì vài điều vẫn tiếp
tục xảy ra từ đó. Móng vẫn cứ mọc ra ngay cả khi bạn trong mồ, tóc vẫn cứ mọc,
cho nên một loại cơ chế nào đó vẫn còn tiếp tục. Ngay cả trong thân thể chết
móng và tóc vẫn cứ mọc, cái gì đó vẫn làm việc, có thể cơ chế cục bộ nào đó,
không phải là bản thân tâm trí, nhưng thân thể cũng có tâm trí nhỏ, cục bộ để hỗ
trợ cho tâm trí lớn, đại lí của tâm trí lớn. Có thể chúng chưa biết rằng anh bạn
lớn đã chết và chúng cứ làm điều cũ liên tục. Chúng không biết gì khác cho nên
chúng tiếp tục lặp lại công việc cũ của chúng. Tóc cứ mọc, móng cứ mọc - chỉ là
những tâm trí cục bộ, nhỏ, tâm trí mini.
Tâm
trí phải được đặt vào đúng chỗ của nó, và khi bạn cần nó bạn dùng nó; cũng như
bạn dùng chân khi bạn cần chúng. Khi bạn không cần bạn không dùng chân mình. Nếu
ngồi trên ghế bạn cứ rung chân, thế thì mọi người sẽ nghĩ bạn điên. Và đó đích
xác là điều đang xảy ra trong tâm trí và dầu vậy bạn vẫn nghĩ mình không điên.
Nhận
biết có tính thiền đi tới biết chìa khoá. Bất kì khi nào nó muốn tắt tâm trí đi
nó đơn giản nói, "Bây giờ im đi nhé!" và nó là vậy. Và tâm trí đơn giản
giữ yên tĩnh và im lặng lớn lao lan tràn khắp bên trong. Và tâm trí cũng có thể
nghỉ ngơi trong những khoảnh khắc đó, bằng không mọi sự trở thành mệt mỏi.
Tôi
đã nghe:
Một
người đem máy tính của mình tới thợ cơ khí và nói, "Có chuyện gì với máy
tính vậy? Về sau nó làm việc không tốt."
Chuyên
gia nhìn vào bên trong máy tính và nói, "Kim loại mệt rồi." Cũng như
bạn đi tới nhà tâm thần và ông ấy nói, "Tâm trí mệt rồi," ông này
nói, "kim loại mệt rồi - trường hợp kim loại!"
Mọi
thứ đều mệt mỏi, mọi thứ đều bị mệt - ngay cả kim loại cũng bị mệt. Và tâm trí
bạn được tạo nên từ những mô rất tinh tế, tinh tế tới mức không có gì tinh tế
hơn trong toàn thể sự tồn tại. Trong hộp sọ nhỏ của bạn có hàng triệu thớ nhỏ
đang vận hành; chúng mảnh mai thế, sợi tóc của bạn, nếu được so với thần kinh vận
hành trong não bạn, còn rất dầy, một triệu lần dầy hơn.
Hiện
tượng tinh tế thế, nhưng chúng ta không biết cách dùng nó. Nó cần nghỉ ngơi.
Do
đó người thiền càng trở nên thông minh hơn, người đó càng trở nên lành mạnh
hơn. Bất kì cái gì người đó làm cũng đều có nghệ thuật bên trong nó. Bất kì điều
gì người đó chạm vào người đó đều biến thành vàng. Tâm trí là phúc lành với thiền,
bằng không nó là tai hoạ.
Thêm
thiền vào bản thể bạn và tai hoạ biến mất, và bản thân tai hoạ trở thành phúc
lành; nó là phúc lành trá hình. Bạn vẫn chưa học được nghệ thuật về cách là người
chủ. Vấn đề không phải là vứt tâm trí đi; điều đó sẽ không giúp gì. Điều đó sẽ
làm cho bạn thậm chí còn hổng hoác hơn, vô dụng hơn. Nếu bộ não, nếu tâm trí bị
vứt đi, bạn sẽ chỉ là cải bắp - hay nếu bạn không thích từ 'cải bắp', thế thì
súp lơ. Và họ nói rằng không có mấy khác biệt giữa cải bắp và súp lơ đâu - súp
lơ là cải bắp có giáo dục đại học thôi. Bạn có thể chọn, bạn có thể là cải bắp
hay súp lơ, nhưng bạn sẽ không là người. Rất ít người là người trong thực tế.
Người thực là người chủ của tâm trí mình.
Từ
tiếng Anh 'man-người' bắt nguồn từ gốc tiếng Phạn có nghĩa là tâm trí; man -
người. Làm chủ tâm trí của bạn là nghĩa của việc là người. Nếu bạn không là người
chủ của tâm trí mình, không có người bên trong bạn, chỉ máy tính vận hành, máy
vận hành, không có người chủ nào. Đây là tình huống đó. Đó là lí do tại sao thế
giới này trông nổi đoá thế, điên khùng thế.
Câu
hỏi thứ năm:
Thưa
Thầy kính yêu,
Sao
có nhiều người Do Thái ở đây thế?
Harish,
người Do Thái là người rất thông minh, một trong những dân tộc thông minh nhất
trên trái đất. Họ phải thông minh; bằng không họ sẽ không sống sót được. Và bởi
vì họ thông minh nên họ bao giờ cũng tìm những đồng cỏ mới, thế giới mới, phong
cách sống mới, cách thức mới để nhìn, sống và hiện hữu. Điều đó làm mọi người
ngạc nhiên.
Có
gần năm mươi người Do Thái ở đây. Đây có thể là chỗ duy nhất ở Ấn Độ nơi có nhiều
người Do Thái thế, bởi vì ở Ấn Độ không có người Do Thái, chẳng có chút nào. Và
nếu mọi sự cứ phát triển khi họ phát triển, chẳng mấy chốc bạn sẽ thấy nước
Israel khác ở đây! Và sao người Do Thái tới? - bởi vì họ thông minh, họ bao giờ
cũng sẵn sàng chấp nhận bất kì cái gì mới và họ sẵn sàng vứt bỏ cái cũ.
Thực
ra, khi thấy thông minh của người Do Thái dường như không thể nào tin được rằng
họ đã giết chết Jesus. Tôi càng đi vào tiếp xúc với người Do Thái - và tôi có
hàng nghìn người Do Thái là sannyasin của mình - tôi càng trở nên phân vân hơn
về hiện tượng này. Sao họ không thể chấp nhận được Jesus? Có thể không thực là
người Do Thái đã giết ông ấy mà là quốc vương La Mã, đế quốc La Mã. Người La Mã
bao giờ cũng độc ác và họ đã không tự chứng tỏ mình là rất thông minh. Rất có
thể là người Do Thái bị dùng như cái cớ và người La Mã muốn giết Jesus.
Và
người Do Thái đã không phải là dân tộc độc lập vào thời đó, họ là một phần của
Đế quốc La Mã. Có thể là người La Mã đã dùng các tu sĩ Do Thái như mặt ngoài, bởi
vì họ đã không giết Jesus một cách trực tiếp - điều đó có thể tạo ra cuộc cách
mạng trong nước này, cuộc nổi dậy. Chính ngoại giao đơn giản là dùng bản thân
người Do Thái giết Jesus; thế thì sẽ không nổi dậy, không cách mạng, không vấn
đề nào nảy sinh.
Thực
ra, họ giả vờ trên bề mặt rằng họ không quan tâm tới việc giết Jesus, và từ cửa
sau họ đã khăng khăng muốn vậy. Với công chúng họ chỉ ra rằng "Chúng tôi
tuyệt đối đứng ngoài trò chơi này. Nếu người Do Thái muốn giết ông ấy, họ có thể
giết ông ấy; nếu họ không muốn giết ông ấy chúng tôi sẵn sàng tha thứ cho ông ấy."
Và từ phía sau họ có thể đã xúi giục người Do Thái giết Jesus. Điều đó là có thể
hơn, bởi vì người Do Thái không phải là dân tộc không thông minh tới mức họ phá
huỷ việc nở hoa vĩ đại nhất của riêng họ.
Jesus
là việc nở hoa vĩ đại nhất của họ. Ông ấy là cực đỉnh của cách tiếp cận Do Thái
tới cuộc sống. Jesus được sinh ra là người Do Thái và chết đi là người Do Thái
- ông ấy không phải là người Ki tô giáo, nhớ lấy; ông ấy thậm chí chưa từng
nghe tới từ 'christian'. Và nếu ông ấy quay lại ông ấy sẽ thấy mình hoà hợp nhiều
với người Do Thái hơn với người Ki tô giáo, bởi vì ông ấy đã sống cuộc sống của
một người Do Thái. Ông ấy đã quen thuộc với kinh sách Do Thái, ông ấy trích dẫn
kinh sách Do Thái. Ông ấy nói đi nói lại rằng "Bất kì cái gì đã từng được
nói trước đây bởi các nhà tiên tri khác ta cũng đang nói với các ông " -
cho nó cách diễn đạt đương đại hơn, tất nhiên, nhưng ông ấy không chống lại
Moses, Abraham, Ezekiel.
Ông
ấy không chống lại các nhà tiên tri cổ; ông ấy hoàn thành những lời tiên tri của
họ, ông ấy là chính việc hoàn thành.
Tại
sao người Do Thái phải giết ông ấy? Có mọi khả năng là người La Mã đã làm điều
đó. Họ sợ sức mạnh tăng lên của ông ấy.
Những
kẻ cầm quyền chính trị bao giờ cũng trở nên sợ bất kì ai bắt đầu trở nên mạnh mẽ
theo bất kì cách nào. Mặc dầu Jesus không quan tâm tới chính trị, không quan
tâm tới quyền lực chính trị, ngôn ngữ của ông ấy có thể bị diễn giải sai rất dễ
dàng. Ông ấy nói về vương quốc của Thượng đế, nhưng người La Mã bắt đầu nghĩ rằng
ông ấy đang nói về đem tới vương quốc của người Do Thái; ông ấy muốn bản thân bạn
trở thành hoàng đế. Họ phải đã sợ hãi về tính phổ biến đang tăng lên của ông ấy.
Nhiều,
nhiều người đã quay sang ông ấy, tới ông ấy, lắng nghe ông ấy, trở thành đệ tử,
trở thành người được điểm đạo. Tất nhiên đó là tôn giáo bây giờ, nhưng bất kì
tôn giáo tạm thời nào cũng có thể lấy chỗ ngoặt và trở thành chính trị. Do đó
các chính khách bao giờ cũng rất tỉnh táo và thận trọng.
Họ
đang làm cùng điều đó với tôi. Tôi không quan tâm tới chính trị, tôi không quan
tâm tới trò chơi ngu xuẩn đó chút nào, nhưng họ sợ lắm. Và cách tốt nhất để giết
tôi sẽ là tìm ra một sannyasin, một Judas, để giết tôi; đó sẽ là cách tốt nhất.
Thế thì sẽ không có vấn đề gì.
Nếu
một sannyasin giết tôi, thế thì toàn thể trách nhiệm rơi vào vai của riêng tôi
hay vào vai của các sannyasin của tôi. Sannyasin này có thể không phải là
sannyasin thực, người đó có thể là một thám tử, một gián điệp, người của chính
phủ, người đã nhận tính chất sannyas chỉ để giết tôi. Đó sẽ là cách dễ nhất và
cách ngoại giao nhất.
Và
có nhiều gián điệp ở đây: gián điệp Đức và gián điệp Italia và gián điệp Ấn Độ.
Một gián điệp Ấn Độ nhận tính chất sannyas. Tôi cho anh ta tính chất sannyas -
không chỉ tôi cho anh ta tính chất sannyas, mà tôi đã nói với anh ta, "Bạn
trở thành một phần của đạo tràng. Sao lại sống ở ngoài?" Anh ta có chút ít
phân vân! Không chỉ điều đó, tôi bảo anh ta rằng "Bởi vì bạn là một LL.B.,
một luật sư thực hành... và chúng tôi cần một khoa, khoa luật; có ít nhất hai
mươi nhăm vụ án chống lại tôi ở toà án, cho nên chúng ta cần khoa luật của
riêng chúng ta. Bạn nhận trách nhiệm phụ trách nó đi!" Tôi đã cử anh ta là
trưởng khoa. Anh ta trốn mất sau một tháng, bởi vì anh ta trở nên ngày một quan
tâm tới tôi, trở nên ngày một quan tâm tới thiền, và tôi đã cho anh ta truy nhập
vào tất cả hồ sơ và mọi thứ, bởi vì anh ta là trưởng khoa luật. Tôi cho anh ta
mọi truy nhập, cho nên nếu anh ta muốn báo cáo cái gì cho chính phủ anh ta đều
có thể báo cáo - không có gì che giấu cả! Tin cậy của tôi vào anh ta trở thành
gánh nặng lên con người đáng thương này. Nếu như tôi nghi ngờ anh ta thì anh ta
sẽ vẫn còn ở đây; nhưng bởi vì tôi đã tin cậy vào anh ta sâu sắc thế, anh ta đã
trốn mất. Anh ta đã nói rằng anh ta sẽ quay lại, nhưng anh ta đã không tới. Gần
tám tháng đã qua rồi.
Anh
ta trở nên sợ tôi tới mức anh ta bán nhà mình nơi anh ta thường sống, bởi vì
tôi phái các sannyasin của tôi tới nhà anh ta ở Patiala, ở Punjab, để tìm xem
điều gì đã xảy ra cho anh ta - chúng tôi cần anh ta! Anh ta đã bán nhà mình và
trốn khỏi Patiala nữa, và anh ta đã không đưa địa chỉ của anh ta cho bất kì ai ở
Patiala. Nhưng tôi đang tìm kiếm! Tôi sẽ tìm thấy anh ta, dù anh ta ở bất kì
đâu. Bây giờ tôi đã nói với các sannyasin của tôi ở Delhi để tìm anh ta. Chúng
tôi cần anh ta! Tôi chưa bao giờ cho phép mọi người thoát dễ dàng thế.
Người
Do Thái là người thông minh; do đó họ bao giờ cũng là người đầu tiên chấp nhận
các ý niệm mới, ý niệm nguyên bản, cách nhìn mới, giấc mơ mới.
Một
người Do Thái và người Cơ đốc giáo ở chung trong cùng một khoang trên tàu hoả.
Người Do Thái lấy ra một quả táo từ va li và ăn nó, ăn cả lõi và tất cả. Người
Cơ đốc giáo nhìn với chút ít ngạc nhiên và hỏi, "Ông bao giờ cũng ăn cả
lõi sao?"
"Tất
nhiên rồi," người Do Thái giải thích. "Đó là lí do tại sao chúng tôi
thông minh thế - chúng tôi được điều đó bằng việc ăn lõi. Và ông tình cờ là anh
chàng may mắn đấy, bởi vì tôi chỉ còn lại một quả táo thôi mà tôi sẽ bán cho
ông với giá năm mươi đô la."
Người
Cơ đốc giáo chấp nhận lời chào hàng này, cứ nghĩ cho mình rằng năm mươi đô la để
được thông minh là một món hời. Ông ta mua quả táo và ăn nó, cả lõi và tất cả.
Sau
khi ngồi im lặng nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ một chốc ông ta nói, "Bây
giờ tôi nghĩ về điều đó, với năm mươi đô la tôi có thể đã mua được một thùng
táo."
"Thấy
chưa," người Do Thái nói, "nó đã bắt đầu làm việc rồi!"
Người
Do Thái đã tồn tại do thông minh cực kì. Họ đã sống mà không có đất nước, không
có tổ quốc. Họ đã sống qua đủ mọi loại hành hạ, đủ mọi loại trại tập trung,
phòng hơi độc; dầu vậy họ đã sống sót. Những người đã bị buộc phải tiêu diệt họ
không còn nữa. Bọn quốc xã đâu rồi? - mất tiêu rồi. Những người muốn tiêu diệt
hoàn toàn người Do Thái, triệt tiêu họ, không còn ở đâu cả, nhưng người Do Thái
vẫn có đó.
Thực
ra, tất cả những tra tấn đó, phòng hơi độc, trại tập trung, nhà tù, tất cả những
thứ đó đã cho họ sự toàn vẹn, sự vững chắc. Thông minh vô cùng được toả ra
trong họ; nó bao giờ cũng được toả ra khi bạn phải đối diện với thách thức lớn.
Thực ra, không giống nòi khác nào đã từng đối diện với những thách thức lớn như
vậy như người Do Thái.
Một
cách tự nhiên họ bao giờ cũng là người đầu tiên chấp nhận bất kì cái gì mới, họ
bao giờ cũng là người đầu tiên vứt bỏ cái cũ. Đó là dấu hiệu của thông
minh.
Hai
người Do Thái gặp nhau trên phố. "Anh khoẻ chứ, Solomon?" Irving nói.
"Kinh
khủng!" Solomon nói. "A, thảm hoạ làm sao! Con trai tôi đang cải đạo
sang Ki tô giáo!"
"Buồn
cười thế," Irving nói. "Con trai tôi cũng đang cải đạo sang Ki tô
giáo! Chúng ta tới giáo đường và cầu nguyện."
Irving
và Solomon chạy vào nhà bạn họ Myron, anh này hỏi họ đi đâu. Khi họ kể cho
Myron rằng con trai họ đang cải đạo sang Ki tô giáo, Myron nói, "Buồn cười
thế, con trai tôi cũng đang cải đạo sang Ki tô giáo nữa. Tôi sẽ đi cùng các anh
tới giáo đường và cầu nguyện."
Thế
rồi, Myron và Irv và Sol gặp bạn họ Herman, kể cho anh ta câu chuyện của họ và
Herman nói, "Buồn cười thế, con trai tôi cũng đang cải đạo sang Ki tô
giáo! Chúng ta đi và cầu nguyện."
Điều
này cứ tiếp diễn một chốc cho tới khi một nhóm lớn người Do Thái tới giáo đường.
Ở đó họ thấy giáo sĩ đang ngồi trên bậc hai tay ôm đầu. Khi giáo sĩ nghe thấy
câu chuyện của họ ông ấy đáp. "Buồn cười thế, con trai tôi đang cải đạo
sang Ki tô giáo. Tất cả chúng ta cầu nguyện."
Cả
nhóm đi vào trong giáo đường, đưa mắt nhìn lên trời và giáo sĩ nói, "Ôi
Thượng đế, xin giúp chúng con. Tất cả con trai của chúng con đang cải đạo sang
Ki tô giáo!"
Bỗng
nhiên họ nghe thấy tiếng sấm, sét loé ngang trời, và một giọng trầm ngân nga,
"Buồn cười thế..."
Câu
hỏi cuối cùng:
Thưa
Thầy kính yêu,
Thầy
thực sự được chúng tôi!! Chúng tôi tất cả đều chạy quanh như đầu không gà!!! Đó
có phải là tình yêu không - hay đó là thiền? A thầy kính mến! Cục ta cục tác!
Thưa Thầy kính yêu, con đường là gì ạ?
Prem
Maitri, bạn đang thực sự trở thành một sannyasin bây giờ - cứ kêu cục tác! Đó
chính là tính chất sannyas tất cả là gì.
Trong
Trung tâm thiền Osho ở Zurich, Thuỵ Sĩ, có một cuộc thi làm đồng hồ treo tường.
Nhiều đồng hồ đẹp được làm ra.
Giải
ba thuộc về chiếc đồng hồ có con chim cúc cu thò ra cứ mỗi một giờ nói,
"Osho, Osho."
Giải
nhì thuộc về chiếc đồng hồ có con chim cúc cu mặc đồ áo choàng mầu cam với vòng
mala quanh cổ nó, cứ mỗi nửa giờ lại thò ra nói, "Osho, Osho."
Giải
nhất thuộc về chiếc đồng hồ có Osho thò ra cứ mỗi mười lăm phút nói, "Cúc
cu, cúc cu."
Đủ
cho hôm nay.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment