Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 7)
Chương
5. Chân lí là cái đang đấy
Nếu ông xác định hướng đi của mình bằng lực hay tốc độ,
Ông
bỏ lỡ con đường của luật.
Cân
nhắc yên tĩnh
cái
gì là đúng và cái gì là sai.
Đón
nhận mọi ý kiến bình đẳng, không hấp tấp, một cách trí huệ, tuân thủ luật.
Ai
trí huệ,
Người
hùng biện hay người yên tĩnh?
Yên
tĩnh, và đáng yêu và không sợ.
Để
tâm trí nói, nhưng thân thể biết.
Tóc
bạc không tạo ra thầy.
Con
người có thể già đi vô ích.
Thầy
thực sống trong chân lí,
Trong
điều tốt và kiềm chế,
bất
bạo hành, điều độ và thuần khiết.
Lời
hay hay nét đẹp
Không
thể làm ra thầy
Từ
người ghen và tham.
Chỉ
khi đố kị và ích kỉ
Bị
nhổ bật rễ khỏi người đó
Người
đó có thể trưởng thành trong cái đẹp.
Một
người có thể cạo đầu
Nhưng
nếu người đó vẫn dối trá và bỏ bê việc của mình,
Nếu
người đó níu bám lấy ham muốn và gắn bó,
Làm
sao người đó theo được con đường?
Người
tìm kiếm thực sự
Chinh
phục tất cả tính đồng bóng.
Người
đó đệ trình bản tính của mình cho sự tĩnh lặng.
Người
đó là người tìm kiếm thực sự
Không
phải bởi vì người đó ăn xin
Nhưng
bởi vì người đó theo con đường đúng luật...
Không
giữ lại gì, giữ lại cái không...
Bên
ngoài thiện và bên ngoài ác,
Bên
ngoài thân thể và bên ngoài tâm trí.
Cách
thức của Phật Gautama là cách thức của buông bỏ; nó không thể được xác định bằng
sức mạnh ý chí. Sức mạnh ý chí chỉ là cái tên hay của sức mạnh bản ngã. Sự tồn
tại của ý chí không là gì ngoài sản phẩm phụ của bản ngã. Bản thân bản ngã là
cái bóng, do đó sức mạnh ý chí là cái bóng của cái bóng. Chính ý niệm về có ý
chí của riêng người ta là chống lại sự tồn tại. Nó tạo ra kẽ nứt giữa bạn và
cái toàn thể. Cái toàn thể có ý chí - làm sao bộ phận có thể có ý chí của riêng
nó được? Bộ phận có thể thắng, không phải là chống lại cái toàn thể mà là đi
cùng cái toàn thể. Bộ phận có thể thắng, không phải bởi việc thắng mà bởi việc
buông xuôi.
Con
đường của Phật là con đường của buông xuôi toàn bộ: buông xuôi toàn bộ theo
pháp, theo đạo, theo luật vũ trụ, theo Thượng đế. Đây là những cái tên khác
nhau cho cùng một hiện tượng. Chúng ta đang sống trong hài hoà, không trong hỗn
độn. Mọi thứ là hoàn hảo như nó có thể vậy; không cái gì có thể được cải tiến
thêm. Chính ý niệm về cố gắng cải tiến mọi sự là cực kì ngu xuẩn. Những người
đã biết, họ đã biết sự hoàn hảo tuyệt đối của sự tồn tại.
Thế
thì cái gì còn lại? Tan biến vào trong cái toàn thể và mở hội đi! Điều này
không thể được làm như quyết tâm về phần bạn, bởi vì nếu bạn quyết tâm, thế thì
bạn vẫn còn đó đằng sau quyết tâm của bạn dưới dạng trá hình. Nếu bạn quyết
tâm, làm sao bạn có thể tan biến được? Bạn không thể buông xuôi được - nếu bạn
buông xuôi, đấy không phải là buông xuôi.
Thế
thì buông xuôi là gì? Làm sao nó sẽ xảy ra chút nào? Buông xuôi là hiểu biết rằng
bản ngã là giả. Trong chính hiểu biết đó, bản ngã bay hơi – không được tìm thấy
nữa - và buông xuôi đã xảy ra. Không phải là nó đã được làm bởi bạn đâu; nó xảy
ra mà không có việc làm của bạn. Chỉ thế thì nó mới thực, đích thực; nó có cái
đẹp mênh mông và sức mạnh vô cùng, bởi vì thế thì bạn trở thành phương tiện của
cái toàn thể. Bạn không còn là bộ phận, bạn đơn giản đại diện cho cái toàn thể.
Bạn
là con sóng trong đại dương - và sóng trong đại dương là bản thân đại dương. Nếu
đại dương chứa sóng, sóng chứa đại dương theo cách tương tự. Chúng là không thể
tách rời, chúng là một. Sóng là biểu hiện của cái không biểu hiện, cách diễn đạt
hữu hạn của cái vô hạn. Cho nên bạn chỉ là con sóng. Khoảnh khắc bạn bắt đầu
nghĩ bản thân mình tách rời, sóng đã phát điên.
Lời
kinh thứ nhất:
Cân
nhắc yên tĩnh
cái
gì là đúng và cái gì là sai.
Đón
nhận mọi ý kiến bình đẳng, không hấp tấp, một cách trí huệ, tuân thủ luật.
Nhiều
điều bị thiếu trong việc dịch này: Cân nhắc yên tĩnh... Lời của Phật không phải
là 'cân nhắc' - ông ấy nói thiền, thiền yên tĩnh. Nhưng trong tiếng Anh,
meditation - thiền nghĩa là cân nhắc, suy nghĩ tập trung. Thiền nghĩa là suy tư
về cái gì đó. Có đối tượng, bạn phải suy tư về nó. Thiền trong tiếng Anh có ngụ
ý suy nghĩ tập trung vào đối tượng nào đó.
Nhưng
nghĩa Phật giáo của thiền - dhyan - là khác toàn bộ. Nó chẳng liên quan gì tới
bất kì đối tượng nào nói riêng; nó có cái gì đó để làm, chắc chắn, với bạn,
nhưng không với đối tượng. Nó có cái gì đó để làm với tâm thức, không với nội
dung. Nó là chiều hướng khác toàn bộ. Nội dung là bên ngoài, đối tượng là bên
ngoài, và tâm thức là bên trong. Từ tiếng Anh 'meditation' có tính hướng ngoại;
từ Phật giáo 'thiền' có tính hướng nội.
Khi
Phật nói thiền ông ấy ngụ ý không nghĩ - đó chính là đối lập với nghĩa tiếng
Anh. Ông ấy nói: vứt mọi suy nghĩ và nhìn. Đó là cách duy nhất để biết mọi sự
như chúng đang vậy... bởi vì nếu bạn nghĩ, bạn đang mang định kiến của mình
vào. Nếu bạn nghĩ, bạn đang mang những kết luận quá khứ của mình vào. Nếu bạn
nghĩ, tâm trí bạn đang vận hành - và tâm trí là quá khứ, và quá khứ chưa bao giờ
cho phép bạn thấy hiện tại. Suy nghĩ phải dừng lại để cho thiền hiện hữu. Suy
nghĩ phải bay hơi toàn bộ. Trong trạng thái của vô ý nghĩ bạn có thể thấy.
Nhưng
với tâm trí phương Tây, trạng thái của vô ý nghĩ dường như bạn sẽ rơi vào giấc
ngủ. Bạn sẽ làm gì nếu không có ý nghĩ? Tâm trí phương Tây thường xuyên làm điều
gì đó. Nó có thể giữ bản thân nó thức tỉnh chỉ nếu nó bận bịu, làm cái gì đó. Nó
là người làm. Và đó là khác biệt giữa cách tiếp cận phương Đông và phương Tây.
Phương
Đông đã tình cờ bắt gặp một kinh nghiệm khác toàn bộ - kinh nghiệm về vô ý nghĩ
và vậy mà vẫn thức tỉnh hoàn toàn. Đây là khải lộ vĩ đại nhất, một trong những
đóng góp quan trọng nhất cho thế giới. Phương Tây biết suy nghĩ và ngủ. Bạn
đang làm cái gì đó hoặc bằng thân thể hoặc bằng tâm trí; nếu bạn không có gì để
làm với thân thể hay tâm trí bạn đi ngủ, thế thì giấc ngủ tiếp quản.
Nghỉ
ngơi, ở phương Tây, trở thành ngủ; nghỉ ngơi, ở phương Đông, là trạng thái của
thức tỉnh mà không ý nghĩ. Nó không phải là ngủ cũng không là nghĩ; nó là điều
khác toàn bộ với cả hai điều này. Ý nghĩ đã biến mất...
Các
nhà tâm lí học phương Tây nói: Nếu không có ý nghĩ, làm sao có thể có ý thức được?
Tâm lí học phương Tây nhấn mạnh rằng ý thức bao giờ cũng là ý thức về cái gì
đó; nó không thể tự nó tồn tại được. Về logic điều đó là hấp dẫn, thuyết phục,
nhưng về mặt tồn tại nó là ngớ ngẩn.
Ý
thức có thể tồn tại mà không có ý nghĩ nào - tôi nói điều đó theo kinh nghiệm
riêng của mình. Nó không phải là vấn đề về kết luận của tôi qua một quá trình
tư duy, nó là kinh nghiệm của tôi. Nó là kinh nghiệm của mọi chư phật của quá
khứ: ý thức có thể tồn tại mà không có ý nghĩ. Đó là khả năng duy nhất cho giải
thoát; bằng không sẽ không có khả năng nào - dù bạn bận rộn với ý nghĩ hay bạn
rơi vào giấc ngủ và trở nên bận bịu với giấc mơ.
Và
bạn cứ đi mãi trong cái vòng luẩn quẩn này: mơ, nghĩ, mơ, nghĩ... Mơ là ý nghĩ
dưới dạng ảnh, ý nghĩ là ảnh dưới dạng lời; chúng không khác biệt nhau mấy. Mơ
có chút ít nguyên thuỷ, ý nghĩ có chút ít phức tạp hơn, nhưng chúng làm cùng một
điều. Chúng giữ bạn bị tập trung vào bên ngoài, chúng chưa bao giờ cho phép bạn
kinh nghiệm tính chủ quan riêng của mình.
Tính
chủ quan đó là chân lí của bạn. Và cách duy nhất để biết nó là ở trong nghỉ
ngơi toàn bộ - như người ta trong giấc ngủ - và vậy mà hoàn toàn thức tỉnh, tỉnh
táo, và không ý nghĩ nào. Đây là samadhi, đây là trạng thái tối thượng của
dhyan - thiền. Đây là điều Phật ngụ ý khi ông ấy nói: Cân nhắc yên tĩnh cái gì
là đúng và cái gì là sai.
Bây
giờ, nếu bạn cân nhắc cái gì là đúng, cái gì là sai, bạn lỡ. Bạn nhất định bắt
đầu nghĩ, "Cái gì là đúng và cái gì là sai?" Và bạn sẽ nghĩ về cái
gì? Bạn sẽ bắt đầy nhai lại nhiều ý nghĩ đã từng được xã hội cung cấp cho bạn.
Xã hội đã dạy bạn, "Cái này là đúng và cái kia là sai," và bạn sẽ bắt
đầu nhai lại chúng lần nữa. Có thể bạn sẽ làm ra tổ hợp mới nào đó, bạn sẽ tô mầu
và sơn vẽ và trang điểm cho chúng, nhưng về căn bản, bản chất, chúng sẽ là sự
áp đặt từ người khác. Do đó Phật không thể ngụ ý suy nghĩ được.
Ông
ấy nói: thiền yên tĩnh. Im lặng và thấy. Và trong việc thấy đó bạn sẽ biết -
không có bất kì quá trình logic nào bạn sẽ đơn giản biết: Cái này là cái này.
Cái này là tốt và cái này là xấu. Không phải là bạn phải quyết định nó theo
Kinh Thánh hay Koran hay Gita. Nếu bạn có mắt bạn biết tường ở đâu và cửa ở
đâu. Bạn có phải nghĩ về nó không? Mỗi lần bạn ra khỏi phòng mình bạn có phải
nghĩ đi nghĩ lại cửa ở đâu và tường ở đâu không? Bạn đơn giản đi ra cửa mà
không nghĩ chút nào, bởi vì bạn có thể thấy! Nhưng nếu bạn mù, mỗi lúc bạn sẽ
phải nghĩ lại, "Cửa ở đâu?" Bạn sẽ phải dò dẫm tìm cửa.
Suy
nghĩ là trạng thái mù, nó là dò dẫm trong bóng tối. Thiền là trạng thái có mắt,
bạn có khả năng thấy. Bạn đơn giản thấy cái gì là đúng và cái gì là sai. Và khi
bạn thấy cái gì là đúng và cái gì là sai bạn không thể làm sai được, bạn không
thể đi ngược lại cái đúng được.
Thiền
nhân tự nhiên đi theo cái tốt - không phải là người đó quyết định đi theo nó -
và một cách tự nhiên né tránh cái xấu. Không phải là người đó quyết định né
tránh nó; thiền nhân chưa bao giờ lấy lời nguyện nào - không có nhu cầu. Người
có mắt không bao giờ lấy lời nguyện rằng "Tôi bao giờ cũng đi vào từ cửa,
đi ra từ cửa. Tôi hứa với ngài, Thượng đế ạ, rằng tôi sẽ không bao giờ thử đi
vào từ tường. Tin tôi đi, tôi là con người của lời hứa, tôi sẽ giữ lời. Mặc dầu
tôi biết sẽ có nhiều cám dỗ." Nếu ai đó đang nói điều đó, bạn sẽ cười.
"Anh ta nói điều vô nghĩa làm sao! Cám dỗ nào?" Bạn đã bao giờ bị cám
dỗ bởi bức tường để đi vào và đi ra nó qua nó chưa? Không có cám dỗ như thế.
Khi
người ta có thể thấy rõ ràng, điều tốt nảy sinh. Nó là tự nhiên thế, nó là tự
phát thế, bạn không thể nói rằng bạn đã quyết định điều đó. Bạn không thể nói rằng
bạn đã dùng ý chí của bạn. Bạn thậm chí không thể nói được rằng đây là hành động
của bạn. Mọi điều bạn có thể nói là ở chỗ đây là cách mọi sự xảy ra, không phải
là bạn đang làm chúng, bạn chỉ đang cho phép chúng xảy ra. Thế thì cuộc sống có
vui vẻ thảnh thơi thế, bởi vì không dồn nén nào theo sau nó, không căng thẳng.
Tâm trí thành đạt không có đó, do đó chẳng bao giờ có thất vọng.
Cân
nhắc yên tĩnh cái gì là đúng và cái gì là sai. Nhưng trong việc dịch tiếng Anh
nó trở thành chính cái đối lập. Nếu bạn đơn giản níu bám lấy từ tiếng Anh nó
nghĩa là suy nghĩ, nghiền ngẫm, cân nhắc, cái gì là đúng và cái gì là sai.
Đón
nhận mọi ý kiến bình đẳng, không hấp tấp, một cách trí huệ, tuân thủ luật. Phật
nói: Không có định kiến nào. Và chúng ta đầy định kiến thế, chúng ta là chùm những
định kiến. Và bất kì khi nào chúng ta nghĩ rằng chúng ta đã đi tới kết luận, đó
chỉ là lừa dối - bạn đã lại đi tới một định kiến đã được đặt vào bên trong bạn
bởi xã hội, bởi nhà thờ, bởi quốc gia. Bạn là nạn nhân của nhiều quyền lợi được
đầu tư thế, tất cả đều ngồi quanh bạn với cặp mắt tham để khai thác bạn, để hút
máu và linh hồn bạn.
Quan
sát đi, lần sau bạn cảm thấy rằng bạn đã hiểu cái gì đó, cái gì đó được quan
sát. Quay lại và cố gắng thấy: nó có phải là định kiến quá khứ nào đó đã bật ra
dưới dạng mới không, trong dạng thức mới, bằng những lời mới? Và bạn sẽ ngạc
nhiên: nó là vậy.
Bác
sĩ trưởng tại bệnh viện đi vòng quanh và ông ấy đi qua trước một nhóm lũ trẻ mới
sinh. "Có chuyện gì với đứa bé này? Nó dường như yếu ớt và nhẹ cân quá thể."
Cô
y tá nói, "Nó là một trong những đứa trẻ thụ tinh nhân tạo, và tôi sợ nó
đã hình thành khá chậm."
"Điều
đó xác nhận mọt lí thuyết cưng của tôi," bác sĩ nói. "Tiết kiệm súng
lục và làm hỏng đứa bé!"
Đó
là điều bạn cứ làm mãi. Nguyên lí của Peter nói: Nếu sự kiện không tuân theo lí
thuyết, chúng phải bị phế bỏ đi. Ông ấy cũng nói: Nếu ông không thể thuyết phục
được họ, làm lẫn lộn họ vậy.
Và
đó là điều các học giả lớn của bạn vẫn làm. Họ không thể thuyết phục được bất
kì ai, nhưng chắc chắn họ có thể làm lẫn lộn. Họ đã làm lẫn lộn toàn thế giới.
Đó là điều các nhà thượng đế học của bạn đã làm, các tu sĩ của bạn đã làm. Thế
giới sống trong lẫn lộn thế bởi vì những học giả lớn này, những tu sĩ, triết
gia, bác học; và họ đã dành cả đời mình để làm lẫn lộn bạn. Họ đã không thuyết
phục được bản thân họ về điều họ nói, nhưng khi họ trở nên có khả năng làm lẫn
lộn bạn thì họ tận hưởng trò bản ngã này. Làm ai đó bị lẫn lộn là điều rất thoả
mãn bởi vì bạn trở thành cao siêu. Và bao giờ cũng có những người ngu sẵn sàng
trở thành nạn nhân của lời nói - những lời hoa mĩ, mĩ miều. Và những hệ thống tạo
ra lời này chẳng là gì ngoài ngôi nhà làm bằng con bài giấy.
George
Bernard Shaw hay nói: Xây dựng hệ thống mà ngay cả kẻ ngu cũng có thể dùng và
chỉ kẻ ngu mới muốn dùng nó.
Mọi
tôn giáo đều cố gắng thuyết phục người thấp nhất, người bình thường. Họ không
thể thành công trong việc thuyết phục, bởi vì bản thân họ không được thuyết phục.
Thuyết phục tới từ chân lí, không từ suy nghĩ, không từ nghiên cứu. Thuyết phục
tới từ kinh nghiệm. Bản thân họ không được thuyết phục, nhưng họ phải rất, rất
tài nghệ, hiệu quả, trong việc dùng lời, làm ra những hệ thống lớn từ lời. Họ
có thể làm lẫn lộn mọi người. Và có hàng triệu kẻ ngu đã sẵn sàng - sẵn sàng bị
lẫn lộn, và họ tưởng rằng lẫn lộn của họ là thuyết phục của họ.
Đó
là lí do tại sao có nhiều người Ki tô giáo thế - tất cả đều bị lẫn lộn về
Christ. Bất kì khi nào ai đó nói, "Tôi là người Ki tô giáo," tôi lập
tức diễn giải nó thành người đó bị lẫn lộn về Christ. Khi ai đó nói, "Tôi
là Phật tử," tôi biết rằng người đó bị lẫn lộn về Phật. Bởi vì nếu bạn
không bị lẫn lộn về Christ bạn sẽ không là người Ki tô giáo, bạn sẽ là một
christ! Nếu bạn bị thuyết phục bởi chân lí của Christ, bạn sẽ là một christ chứ
không phải là một người Ki tô giáo. Nếu bạn bị thuyết phục bởi chân lí của Phật,
nếu bạn đã kinh nghiệm nó, bạn sẽ là vị phật chứ không là Phật tử.
Người
ngu có nhiều và họ có thể bị khai thác bởi những người láu cá, tinh ranh. Họ giả
là người láu cá và tinh ranh. Họ là chuyên gia trong việc dùng lời hoa mĩ với
biệt tài mà bạn không thể thấy được sơ hở nào. Bởi vì bạn không thể thấy được
sơ hở nào bạn bắt đầu tin vào lời của họ. Nhưng không tin tưởng nào đã bao giờ
chuyển đổi bạn từ khổ của bạn, không tin tưởng nào trở thành việc cứu rỗi - người
Ki tô giáo, người Hindu hay người Mô ha mét giáo. Tin tưởng là tù túng thế.
Phật
nói: Đón nhận mọi ý kiến bình đẳng... Không định kiến nào, không ý kiến nào đã
tới, không bất kì tiên nghiệm nào... Chỉ lắng nghe, và quan sát, đủ mọi thứ. Là
tấm gương thuần khiết - đó là thiền. Và không hấp tấp, bởi vì nếu bạn vội vàng
bạn sẽ nhảy vào kết luận. Bạn không thực quan tâm tới chân lí, bạn quan tâm nhiều
tới kết luận, bởi vì kết luận cho thuận tiện, kết luận cho bạn an ninh, kết luận
làm bạn cảm thấy rằng bạn biết. Nó che đậy dốt nát của bạn, nó làm cho bạn cảm
thấy chắc và chắc chắn.
Do
đó mọi người sẵn sàng thế để trở thành một phần của bất kì nhà thờ nào. Họ
không sẵn sàng trở nên tự do. Cho dù đôi khi họ rời bỏ nhà thờ này, họ rời bỏ
chỉ để gia nhập nhà thờ khác. Người Hindu trở thành người Mô ha mét giáo, người
Mô ha mét giáo trở thành người Ki tô giáo, người Ki tô giáo trở thành người
Hindu. Và theo cách này họ cứ đi từ nhà thờ này sang nhà thờ khác, nhưng họ vẫn
còn là cùng người đó bởi vì cách tiếp cận của họ vẫn như cũ.
Chỉ
có hai cách tiếp cận: cách này là của tâm trí, cách kia là của thiền. Cách tiếp
cận của tâm trí vẫn còn bị giới hạn vào thế giới các niềm tin, và cách tiếp cận
của thiền là cách tiếp cận không có ý nghĩ, không có niềm tin, không có định kiến.
Không
hấp tấp, một cách trí huệ, tuân thủ luật. Đừng vội vã. Trong vội vã bạn có thể
quyết định cái gì đó không đúng. Chỉ vì khao khát ra quyết định, bạn có thể kết
luận, bạn có thể bắt đầu tin tưởng. Người truy hỏi thực sự sẵn sàng chờ đợi,
người đó rất kiên nhẫn. Cho dù điều đó cần nhiều kiếp sống người đó vẫn sẵn
sàng cống hiến các kiếp sống.
Chân
lí xứng đáng để bạn dành nhiều thời gian nhất có thể được. Người ta không nên ở
trong tâm trí theo bất kì cách nào hay phải vội vàng; bằng không người đó nhất
định thành nạn nhân của món hàng giả nào đó. Nhân danh chân lí, người đó sẽ có
cái gì đó hư huyễn.
Phật
nói: ... một cách trí huệ, tuân thủ luật. Lần nữa vấn đề lại nảy sinh: tuân thủ
luật làm cho nó có vẻ như là Phật đang nói, "Tuân theo Mười lời răn."
Không, ông ấy không nói điều đó. Lần nữa ông ấy nói: Tuân thủ bản tính của ông,
tự tính của ông, tuân theo nó. Là bản thân bạn, một cách đích thực là bản thân
bạn. Mạo hiểm mọi thứ để là bản thân bạn. Không là bản thân mình là thuận tiện,
bởi vì khi bạn sẵn sàng không là bản thân bạn mọi người rất hạnh phúc với bạn.
Bạn theo họ, bạn bắt chước họ, họ trở thành người lãnh đạo của bạn - về tôn
giáo, về chính trị, vân vân. Nhưng khi bạn cố gắng là bản thân bạn, bạn không
là tín đồ của ai cả và không ai là lãnh đạo của bạn.
Các
sannyasin của tôi không phải là tín đồ của tôi, chỉ là người bạn, những bạn đồng
hành. Tôi không phải là người lãnh đạo của họ, tôi không lãnh đạo họ đi tới cái
gì. Tôi đơn giản là nhà thơ cất lên bài ca của tôi, là nhạc sĩ chơi trên cây
đàn sitar của tôi. Bạn tận hưởng nó! Đấy không phải là vấn đề bị tôi thuyết phục.
Khi bạn lắng nghe chim hót vào buổi sáng bạn không trở nên bị thuyết phục bởi
chân lí của tiếng hót của chúng... chỉ là cái đẹp.
Nỗ
lực của tôi là chia sẻ vui vẻ của tôi, cái đẹp của tôi, kinh nghiệm của tôi với
bạn. Và tôi biết ơn rằng bạn cho phép tôi ở cùng bạn. Rằng bạn cho phép tôi cầm
tay bạn trong tình yêu sâu sắc, tôi biết ơn. Nhưng bạn không phải là tín đồ của
tôi, chỉ là bạn tôi thôi. Tôi không phải là người lãnh đạo của bạn, tôi không
phải là người hướng dẫn bạn. Tôi đã trở nên thức tỉnh, đúng - và bạn đang ngủ
say. Tôi có thể đánh thức bạn dậy. Nhưng nếu ai đó đánh thức bạn vào buổi sáng,
người đó không trở thành người lãnh đạo của bạn và không trở thành người hướng
dẫn của bạn. Chỉ là người bạn thôi! Và người bạn lúc cần là người bạn thực. Và
đó là sự cần thiết lớn nhất: rằng bạn đang ngủ và ai đó được cần tới để đánh thức
bạn dậy.
"Tuân
thủ luật," theo cách nhìn của Phật, nghĩa là tuân thủ bản tính của bạn,
tuân thủ pháp, Đạo.
Ai
trí huệ,
Người
hùng biện hay người yên tĩnh?
Phật
hỏi: Ai trí huệ? Người láu cá, người tinh ranh, người rất khéo miệng, người có
thể làm ra những hệ thống tư tưởng lớn lao, những cấu trúc vĩ đại có mọi giải
thích cho mọi câu hỏi sao? Người đó có trí huệ không? Hay người im lặng? Người
trí huệ có phải là người hoá giải những huyền bí của sự tồn tại và cung cấp mọi
câu trả lời cho bạn không? Hay người lại làm huyền bí sự tồn tại qua im lặng của
người đó, qua việc hiện hữu của người đó, qua sự hiện diện của người đó, qua
tình yêu của người đó, qua việc chia sẻ của người đó?
Chắc
chắn, người đó là trí huệ, người lại làm huyền bí sự tồn tại với bạn; với người
đó bạn lại bắt đầu nhìn vào mọi thứ với sự ngạc nhiên, với sự kính nể, với người
đó bạn lại bắt đầu lắng nghe buổi thuyết giảng của im lặng và bài ca của đá.
Người đó là người trí huệ, với người đó bạn lại trở nên có khả năng thành hồn
nhiên như đứa trẻ, với người đó bạn lại trở nên có năng lực nhảy múa trong gió,
trong mặt trời, trong mưa. Người đó trí huệ, bởi vì người đó mang bạn tới gần tự
nhiên hơn, và ở gần tự nhiên hơn là ở gần bản thân bạn hơn.
Người
đó không cho bạn bộ luật nào đó, đạo đức nào đó, hình mẫu để sống. Người đó
không áp đặt kỉ luật nào lên bạn. Người đó đơn giản chia sẻ cách nhìn của người
đó, sự sáng suốt, sáng tỏ, và mọi thứ bắt đầu rõ ràng với bạn. Và từ sáng tỏ của
mình bạn bắt đầu sống. Tất nhiên, cuộc sống của bạn sẽ là duy nhất, nó sẽ không
là việc bắt chước thầy. Nếu nó là bắt chước, bạn bỏ lỡ vấn đề, bạn bỏ lỡ thầy.
Nó sẽ là duy nhất, nó sẽ có hương vị riêng của nó, hương thơm riêng của nó.
Ai
trí huệ,
Người
hùng biện hay người yên tĩnh?
Yên
tĩnh,
và
đáng yêu và không sợ.
Ba
điều Phật nói: yên tĩnh - học im lặng ngày một nhiều hơn - và đáng yêu, bởi vì
nếu im lặng của bạn mà không đáng yêu nó sẽ làm cho bạn thành không nhạy cảm.
Thế thì im lặng của bạn sẽ là im lặng của nghĩa địa - đờ đẫn, chết. Nó sẽ không
là im lặng mà có thể mở hội, nó sẽ không là im lặng mà có thể ca hát và nhảy
múa. Nó sẽ không là im lặng mà có thể nở thành nghìn lẻ một đoá hoa. Do đó, Phật
lập tức nói: nó phải đáng yêu.
Và
yêu là có thể chỉ nếu bạn không sợ; nếu bạn sợ sệt bạn không thể đáng yêu được.
Người sợ bất kì cái gì - cái chết, cảnh sát, quan toà, chính phủ - người sợ bất
kì cái gì không thể yêu được.
Và
mọi sợ hãi về căn bản đều nảy sinh từ cái chết. Sợ cảnh sát cũng là như vậy, bởi
vì anh ta có thế giết chết, anh ta có thể bắn bạn. Sợ chính phủ không là gì
ngoài sợ bạo hành - chính phủ có thể giết chết mạnh hơn bất kì người nào khác.
Sợ quan toà và luật pháp là gì? - bởi vì quan toà có quyền tống bạn lên giá
treo cổ hay ông ta có thể cho bạn án tử hình. Bạn sợ. Nhưng sâu bên dưới mọi sợ
hãi là về cái chết... và cái chết là huyền thoại. Nó chưa bao giờ xảy ra, nó chẳng
bao giờ xảy ra, nó sẽ không bao giờ xảy ra.
Thiền
nhân đi tới biết tính giả tạo của cái chết, và trong chính khoảnh khắc đó mọi nỗi
sợ đều biến mất; người đó trở thành không sợ.
Nhớ
lấy, Phật không nói bạo dạn, ông ấy nói không sợ. Đó là chiều khác toàn bộ. Có
ba từ cần được hiểu. Một là từ hèn nhát, người liên tục sợ; mọi thứ đều làm cho
người đó sợ, dù điều đó là hợp thức, không hợp thức, có thể, không thể. Người
đó cứ sống trong sợ hãi của tưởng tượng của riêng mình, người đó tạo ra ác mộng
riêng của mình.
Thế
rồi có người bạo dạn, người đối lập với người hèn nhát. Và chúng ta đã ca ngợi
người bạo dạn rất nhiều, nhưng người bạo dạn không là gì ngoài người hèn nhát đứng
lộn đầu; người đó thuộc cùng kiểu người này. Không phải là người bạo dạn không
có sợ hãi - người đó có sợ hãi, nhưng mặc cho sợ hãi người đó cứ tranh đấu, người
đó cứ đi theo hướng người đó biết có sợ hãi. Nhưng sợ hãi cho người đó thách thức;
tranh đấu với sợ hãi trở thành trò bản ngã của người đó. Người đó là người bạo
dạn.
Phật
không nói về người bạo dạn. Ông ấy đơn giản nói: Không sợ hãi. Khi bạn không sợ
hãi bạn không hèn nhát không bạo dạn, bởi vì cả hai đều bắt rễ trong sợ hãi. Kẻ
hèn nhát đã ngừng chống sợ hãi còn kẻ bạo dạn đang cố gắng thắng sợ hãi, nhưng
cả hai đều liên quan tới sợ hãi. Và người không sợ đơn giản đã vứt bỏ toàn thể
sự việc. Người đó không bạo dạn không hèn nhát. Người đó biết không có cái chết,
không có gì phải sợ và không có gì để bạo dạn về nó.
Đây
là chiều hướng khác, siêu việt lên trên nhị nguyên của hèn nhát và bạo dạn.
Không
sợ hãi, đáng yêu, im lặng, và bạn sẽ trí huệ.
Đây
là định nghĩa của ông ấy về trí huệ.
Để
tâm trí nói,
nhưng
thân thể biết.
Từ
'thân thể' lại có thể cho bạn hàm nghĩa sai lầm nữa. Điều Phật ngụ ý là: tâm
trí nói - tâm trí là một bộ phận. Và khi ông ấy nói thân thể biết, ông ấy ngụ ý
cái toàn thể biết. Phật bao giờ cũng dùng từ 'thân thể' cho cái toàn thể; nó
không phải là cùng ý như khi bạn dùng từ 'thân thể'. Khi bạn dùng từ 'thân thể'
nó là một phần, thân thể, tâm trí, linh hồn, đây là ba phần trong tâm trí bạn,
trong quá trình ý nghĩ của bạn. Đây là cách bạn đã phân chia bản thân mình. Khi
Phật nói thân thể ông ấy ngụ ý tính toàn thể của bạn: "Chính thân thể này
là Phật, chính trái đất này là Thiên đường Hoa sen." Khi ông ấy dùng từ
'thân thể' ông ấy ngụ ý tính toàn thể của bạn, tính toàn bộ của bạn. Tâm trí
nói, tính toàn bộ của bạn biết.
Tâm
trí là hữu dụng nếu bạn đã biết. Thế thì tâm trí có thể được dùng như công cụ
hay để truyền đạt, để trao đổi. Sau rốt, bản thân Phật đang dùng các từ này qua
tâm trí, nhưng khi bạn đã biết, tâm trí là công cụ đẹp. Không biết, bạn có thể
đã nghiên cứu nhiều từ kinh sách... và tâm trí bạn trở thành chiếc máy hát. Bạn
cứ lặp lại người khác. Tránh điều đó ra.
Tốt
hơn cả là người dốt nát và là bản thân bạn còn hơn là rất thông thái, bởi vì tất
cả tri thức không phải là của bạn là tồi tệ hơn dốt nát nhiều lắm - nó giữ bạn
vô nhận biết về dốt nát của bạn. Nếu bạn trở nên nhận biết, cái gì đó có thể được
làm. Nếu bạn trở nên nhận biết, dốt nát có thể tiêu tán đi.
Tóc
bạc không tạo ra thầy.
Con
người có thể già đi vô ích.
Chỉ
trở nên già đi không có nghĩa là bạn đã trở thành người trí huệ. Già đi trong bản
thân nó không làm cho ai trí huệ cả. Người ta có thể già đi, điều đó không có nghĩa
là người ta đã trở nên trưởng thành. Già đi và trưởng thành là những hiện tượng
khác nhau toàn bộ.
Một
nhà báo trẻ tới phỏng vấn ông già Harry Blackwell nhân kỉ niệm một trăm linh một
ngày sinh ông ấy.
"Xin
ông Blackwell cho biết, nếu như ông được sống cuộc sống lần nữa, ông có phạm phải
cùng sai lầm không?"
"Chắc
chắn như địa ngục!" lời đáp nhấn mạnh vang tới.
"Ông
ngụ ý ông sẽ không làm gì khác đi chứ?" "Chắc chắn là sẽ khác. Tôi sẽ
bắt đầu sớm hơn."
Người
này ít nhất phải đã chân thành. Bằng không người già trở nên tinh ranh, không
chân thành, không lương thiện.
Chủ
nhật là ngày cưới của Joe, và anh ta cùng bố mình tận hưởng chén rượu trước khi
đi ngủ cùng nhau. Nâng cốc lên chúc mừng cha mình, Joe hỏi, "Bố có lời
khuyên nào trước khi con lấy bước chuyển lớn lao này không, bố?"
"Có
chứ," người bố nói, "hai điều. Thứ nhất: phải đòi có một đêm mỗi tuần
được ở với tụi con trai. Thứ hai: đừng phí hoài nó cho tụi con trai."
Mọi
người cứ lớn lên về tuổi tác nhưng không chín chắn. Họ không trở nên thực sự chín;
họ vẫn còn như đứa trẻ như bất kì ai khác. Và khi bạn là đứa trẻ và ngây thơ điều
đó không gây lúng túng thế, nhưng khi bạn đã trở nên già và bạn ngây thơ điều
đó rất gây lúng túng. Họ che giấu nó, nhưng sâu bên dưới họ là cùng người đó,
chẳng cái gì đã xảy ra - bởi vì chẳng cái gì thậm chí xảy ra mà không có thiền.
Chỉ tích luỹ kinh nghiệm về thế giới bên ngoài không làm biến đổi bạn. Nó có thể
làm cho bạn được thông tin rất tốt về nhiều thứ, nhưng thông tin là thông tin,
nó không là biến đổi.
Thầy
thực sống trong chân lí,
Trong
điều tốt và kiềm chế,
vô
bạo hành, điều độ và thuần khiết.
Thầy
thực không phải là người biết về chân lí; thầy thực là người sống trong chân
lí, người là chân lí. Upanishads nói, "aham brahmasmi - Ta là Thượng đế."
al-Hillaj tuyên bố, "ana'l haq - Ta là Thượng đế!" Họ đang nói,
"Chúng ta không nói về chân lí, chúng ta đã trở thành nó." Chừng nào
bạn chưa trở thành chân lí, trí huệ của bạn không phải là trí huệ thực, nó đơn
thuần là tri thức. Bạn có thể cứ trưng bày nó như trí huệ, nhưng bạn không lừa
được ai ngoài bản thân mình.
Thầy
thực sống trong chân lí... Và khi bạn sống trong chân lí, khi chân lí là chính
hơi thở của bạn, thế thì điều tốt theo sau như cái bóng.
Và
từ 'kiềm chế' lại không phải là dịch đúng. Phật ngụ ý kỉ luật: kỉ luật không bị
áp đặt bởi người khác, kỉ luật nảy sinh từ bản thể riêng của bạn, từ hiểu biết
riêng của bạn, từ chân lí riêng của bạn.
Người
trí huệ sống như chân lí, như điều tốt; toàn thể cuộc sống người đó là cuộc sống
của kỉ luật. Người đó không cố sống theo bất kì cách bị kiểm soát nào; người đó
đơn giản sống theo bản tính của mình - và đó là kỉ luật của người đó. Người đó
sống trong bất bạo hành. Người đó không thể làm tổn thương bất kì ai, bởi vì
làm tổn thương bất kì ai đều là làm tổn thương bản thân mình. Bây giờ người đó
biết tất cả là một. Người đó sống trong điều độ.
Đó
là đóng góp rất đặc biệt của Phật: trung đạo. Phật nói: Tránh cực đoan, bởi vì
chính trên cực đoan mà lo âu nảy sinh. Bạn có thể mê đắm theo một cách cực đoan
và bạn sẽ khổ. Bạn có thể từ bỏ thế giới, trở thành một loại người cực đoan
khác, và bạn sẽ khổ. Cực đoan bao giờ cũng đem tới khổ. Ở giữa là vượt ra ngoài
việc khổ.
Khi
xe của người bán hàng rong bị hỏng, anh ta dừng lại tại một nhà nông và được mời
ngủ cùng con gái bác nông dân. Họ lên giường và anh ta gạ gẫm dục.
Cô
ta nói, "Dừng lại. Dừng điều đó lại nếu không em mách bố đấy."
Anh
lại thử nữa. Cô ta nói, "Dừng lại, nếu không em sẽ mách bố đấy."
Nhưng cô ta len vào gần hơn.
Cuối
cùng anh ta thành công.
Chút
sau đó, cô ta kéo mạnh ống quần ngủ của anh ta và nói, "Chúng mình có thể
làm điều đó lần nữa chứ?" Anh ta miễn cưỡng đồng ý.
Chút
ít sau đó cô ta đánh thức anh ta và hỏi liệu họ có thể làm nó lần nữa không.
Anh ta đành miễn cưỡng đồng ý.
Lần
thứ ba cô ta đánh thức anh ta và hỏi liệu họ có thể làm điều đó lần nữa không,
anh ta nói, "Dừng ngay điều đó nếu không anh mách bố đấy."
Mê
đắm tới cực đoan và bạn sẽ khổ. Hay từ bỏ tới cực đoan và bạn sẽ khổ. Phật là
người rất thực tế; ông ấy nói ở giữa, đích xác ở giữa là cách thức. Ở đó bạn trở
nên được cân bằng.
...
vô bạo hành, điều độ và thuần khiết. Tất cả những điều này tự nhiên theo sau nếu
bạn trí huệ - nhớ lấy, không thông thái mà trí huệ. Tâm trí trở nên thông thái,
thiền đem tới trí huệ.
Lời
đẹp hay nét mặt xinh
Không
thể làm ra thầy
Từ
người ghen và tham.
Chỉ
khi đố kị và ích kỉ
Bị
nhổ bật rễ khỏi người đó
Người
đó mới có thể trưởng thành trong cái đẹp.
Bạn
có thể có gương mặt xinh, nét mặt xinh; bạn có thể có cách nói rất hay để diễn
tả bản thân mình, để trao đổi ý niệm của bạn, bạn có thể rất khéo nói.
Những
điều này không làm ra thầy, không thể làm được, bởi vì nếu bạn ghen và tham bạn
vẫn còn như cũ.
Chỉ
khi đố kị và ích kỉ bị nhổ bật rễ khỏi người đó, người đó mới có thể trưởng
thành trong cái đẹp. Thầy thực là đẹp thực sự, nhưng cái đẹp đó không phải là của
thân thể. Nó là cái gì đó bên trong bắt đầu toả ra từ thân thể. Vâng, thân thể
thầy có hào quang nào đó, ánh sáng quanh bản thân nó, sự mát mẻ, duyên dáng -
nhưng chúng nảy sinh từ cốt lõi bên trong nhất của thầy. Chúng nảy sinh từ
trung tâm thầy và lan toả hướng tới chu vi. Nhưng chỉ có thân thể đẹp không có
nghĩa là bạn trí huệ.
Vâng,
con người của chân lí nhất định tìm ra cách nào đó để trao đổi điều đó, người
đó phải vậy. Điều đó là không tránh khỏi, bởi vì khi chân lí được biết tới, sự
thôi thúc sâu sắc được cảm thấy để chia sẻ nó. Khi bạn có chân lí bạn sẽ tìm ra
lời, chỉ lời hay không có nghĩa là bạn đã tìm thấy chân lí.
Một
người có thể cạo đầu
Nhưng
nếu người đó vẫn dối trá và sao lãng việc của mình,
Nếu
người đó níu bám lấy ham muốn và gắn bó,
Làm
sao người đó theo được con đường?
Người
ta có thể trở thành kẻ ăn xin từ bỏ, người ta có thể trở thành sư, thành ni -
điều đó sẽ chẳng ích gì. Chừng nào cái gì đó trong bản thể bên trong của bạn
chưa thay đổi.... thay đổi triệt để là cần thiết. Những thay đổi bề ngoài sẽ
không có tác dụng.
Người
tìm kiếm thực sự
Chinh
phục tất cả tính đồng bóng.
Tính
đồng bóng là gì? Tâm trí bạn đi tới quá khứ và tới tương lai, tâm trí bạn đi
theo đủ mọi hướng, tâm trí bạn chưa bao giờ ở đây bây giờ: đó là tính đồng
bóng. Người tìm kiếm thực sự chinh phục tất cả tính đồng bóng.
Người
đó đệ trình bản tính của mình cho sự tĩnh lặng.
Người
đó buông xuôi mọi thứ cho khoảnh khắc hiện tại và im lặng của nó.
Người
đó là người tìm kiếm thực sự Không phải bởi vì người đó ăn xin
Nhưng
bởi vì người đó theo con đường đúng luật...
Lại
nhớ: theo đúng luật ông ấy ngụ ý tự nhiên.
Không
giữ lại gì, giữ lại cái không...
Người
tìm kiếm thực sự không giữ lại cái gì, người đó cho mọi thứ người đó có. Người
đó chia sẻ toàn bộ tình yêu của mình, vui vẻ của mình, kinh nghiệm của mình -
và người đó giữ lại cái không, người đó bám vào cái không. Người đó không cần
níu bám vào cái gì cả: toàn thể vũ trụ thuộc về người đó, toàn thể vương quốc của
Thượng đế là của người đó.
Bên
ngoài thiện và bên ngoài ác,
Bên
ngoài thân thể và bên ngoài tâm trí.
Người
đó sống cuộc sống siêu việt, trong thế giới vậy mà không của thế giới; sống
trong thân thể nhưng không bị đồng nhất với nó; sống trong tâm trí nhưng chưa
bao giờ trong một khoảnh khắc thấy bản thân mình bị lừa dối rằng mình là tâm
trí. Người đó không là tâm trí không là thân thể.
Sống
trong thế giới, làm mọi điều được cần tới, người đó vẫn còn siêu việt. Người đó
giống như lá sen hay hoa sen - trong nước và vậy mà không bị nước chạm tới.
Đủ
cho hôm nay.
Xem Chương 6 - Quay về Mục lục


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment