Osho – Con đường Thiền
Chương 1. Nền tảng cho Thiền
Các bạn yêu dấu,
Trước tiên, tôi muốn chào mừng các bạn, bởi
các bạn có khao khát với thiêng liêng; bởi các bạn mong mỏi vượt lên cuộc sống
bình thường hướng tới cuộc sống của người tìm kiếm và bởi, bất chấp những ước
muốn đời thường của bạn, bạn vẫn có khát khao cho sự thật.
Những ai cảm thấy khao khát cho sự thật là
diễm phúc; bởi trong hàng triệu người được sinh ra, chỉ rất ít người cảm thấy
ham muốn mãnh liệt với sự thật. Biết sự thật là may mắn lớn lao - nhưng dẫu chỉ
có mong mỏi cho nó thôi cũng là phúc lành lớn lao rồi. Thậm chí nếu bạn không
đạt được nó thì cũng được, nhưng chưa bao giờ kinh nghiệm chút nào khát khao
này thì thật là một bất hạnh vô cùng.
Tôi muốn nói rằng biết sự thật không quan
trọng. Điều quan trọng là bạn có mong mỏi mãnh liệt với nó, rằng bạn thực hiện
tất cả nỗ lực để trải nghiệm nó, rằng bạn làm việc chăm chỉ vì nó và ao ước vì
nó, và rằng bạn quyết tâm làm mọi điều bạn có thể làm để hướng tới cái đích
này. Kể cả nếu bạn không đạt tới nó thì cũng không sao cả. Nhưng chưa từng kinh
nghiệm chút nào khát khao này - đó là một thảm kịch tồi tệ nhất.
Tôi cũng muốn nói rằng biết sự thật không quan
trọng bằng có khát khao đích thực với sự thật. Khát khao đó là niềm vui trong
chính bản thân nó. Nếu khát khao vì cái gì đó tầm thường, sẽ không có niềm vui
ngay cả nếu bạn nhận được nó; nhưng nếu bạn mong chờ điều quan trọng, điều tối
thượng và bạn không nhận được nó, thế thì bạn sẽ được tràn ngập trong niềm vui
ngay cả khi bạn không nhận được nó. Tôi nhắc lại: Nếu bạn mong ước một điều nhỏ
bé và bạn đạt được nó, bạn sẽ vẫn không hạnh phúc như khi bạn mong mỏi tời điềi
tối thượng và bạn không đạt tới nó… vì bạn sẽ vẫn được tràn ngập trong niềm vui
và hạnh phúc.
Thiêng liêng sẽ được sinh ra trong bạn tùy
theo mức độ mãnh liệt mà bạn tìm kiếm thiêng liêng. Điều đó không có nghĩa rằng
linh hồn hay năng lượng tối cao từ bên ngoài sẽ đi vào thực thể bạn. Hạt giống
ở đó trong bạn rồi, và nó sẽ bắt đầu phát triển. Nhưng nó sẽ chỉ phát triển nếu
bạn có thể trao chút ấm áp cho khát khao của bạn. Hãy giữ hơi nóng và ngọn lửa
khát khao của bạn.
Bạn càng mong mỏi thiêng liêng bao nhiêu, thì
việc hạt giống ẩn trong trái tim bạn có thể nẩy mầm sẽ càng có thể xẩy ra bấy
nhiêu, nó sẽ càng có thể nảy mầm và phá vỡ lớp vỏ, để nở hoa để trở thành
thiêng liêng; Nếu bạn từng nghĩ về kinh nghiệm thiêng liêng, nếu bạn từng kinh
nghiệm khát khao cho im lặng, cho sự thật, thế thì hãy biết rằng hạt giống
trong bạn đang mong đợi nảy mầm. Có nghĩa rằng khát khao ẩn dấu trong bạn muốn
được hoàn thành. Hãy thử hiểu rằng có một mong mỏi rất quan trọng đang diễn ra
trong bạn; bạn sẽ phải giúp đỡ và hỗ trợ cho nó. Bạn sẽ phải hỗ trợ nó bởi vì
việc nó nẩy mầm vẫn chưa đủ, nó cần một môi trường hỗ trợ giàu chất dinh dưỡng.
Và ngay cả nếu hạt giống đã nảy mầm, không có nghĩa rằng nó cũng sẽ nở hoa. Cho
điều đó, cần nhiều hơn thế nữa.
Trong rất nhiều hạt giống rải rác trên mặt
đất, chỉ rất ít sẽ phát triển thành cây. Có khả năng này trong tất cả các hạt
giống: chúng tất cả đều nảy mầm và phát triển thành cây và mỗi cây tới lượt nó
lại tạo nên nhiều hạt giống hơn nữa. Một hạt giống nhỏ có sức mạnh, tiềm năng
tạo nên toàn bộ khu rừng; nó bao chứa tiềm năng bao phủ cây trên toàn trái đất
này. Nhưng cũng có khả năng hạt giống với sức mạnh và tiềm năng to lớn này sẽ
bị phá hủy và không gì sẽ xuất hiện từ nó. Và đây chỉ là khả năng của một hạt giống
- con người có khả năng hơn thế rất nhiều. Một hạt giống có thể tạo nên cái gì
đó rất to lớn… Nếu một viên đá nhỏ có thể được sử dụng để tạo nên vụ nổ nguyên
tử… năng lượng lớn có thể được tạo ra từ nó. Khi ai đó kinh nghiệm sự hợp nhất
này trong bản thể, trong tâm thức của người ấy, kinh nghiệm việc nở hoa này,
bùng nổ này, thế thì năng lượng và ánh sáng là kinh nghiệm của thiêng liêng.
Chúng ta không kinh nghiệm thiêng liêng từ bên ngoài. Năng lượng mà chúng ta
tạo nên qua bùng nổ này của tâm thức, của tăng trưởng, việc nở hoa của thực thể
chúng ta, năng lượng đó tự thân nó chính là thiêng liêng. Và bạn có khao khát
cho năng lượng này: đây là lý do tại sao tôi chào đón bạn.
Nhưng nó không nhất thiết đi theo rằng chỉ bởi
bạn đã tới đây mà bạn có cơn khát này. Có thể bạn ở đây đơn thuần như một khán
giả. Có thể rằng bạn ở đây vì đôi chút tò mò chưa hiểu rõ nào đó - nhưng không
cánh cửa nào có thể được mở ra qua tò mò hời hợt, và không bí mật nào sẽ được
hé lộ chỉ với những ai là khán giả. Trong cuộc sống, người ta phải trả cho mọi
thứ mà người ta nhận được, và nhiều thứ phải bị hy sinh.
Tò mò là vô giá trị; đó là lý do tại sao tò mò
sẽ không đưa bạn tới bất cứ đâu. Tò mò sẽ không giúp bạn đi vào thiền. Điều cần
thiết là khao khát thực sự cho tự do, không phải sự tò mò.
Tối qua tôi nói với ai đó rằng nếu bạn đang ở
gần một ốc đảo và bạn đang chết khát, nếu cơn khát của bạn là mãnh liệt và bạn
đã tới trạng thái mà bạn cảm thấy rằng chẳng mấy nữa bạn sẽ chết nếu bạn không
có nước, và nếu vào lúc đó ai đó đưa nước tới cho bạn nhưng với điều kiện rằng
sau khi uống bạn sẽ chết - rằng giá của nước sẽ là cuộc sống của bạn - bạn sẽ
thậm chí sẵn sàng chấp nhận điều kiện này. Khi cái chết là chắc chắn, thế thì
tại sao không chết với cơn khát đã được xóa dịu?
Nếu bạn mang khát khao và hy vọng cháy bỏng
này trong bạn, thế thì dưới áp lực dữ dội này hạt giống trong bạn sẽ phá vỡ vỏ
ngoài và bắt đầu phát triển. Hạt giống sẽ không tự nó nhú lên, nó cần những
điều kiện nhất định. Nó cần áp lực nhiều, ấm áp nhiều cho lớp vỏ bên ngoài cứng
rắn nứt ra và chồi non mỏng manh bên trong phát triển. Mỗi người chúng ta đều
có lớp vỏ cứng, và nếu chúng ta muốn ra khỏi nó, chỉ tò mò sẽ không làm được
gì. Vì thế hãy nhớ điều này: nếu bạn ở đây đơn giản vì tò mò bạn sẽ rời đi với
tò mò đó, và không gì có thể được làm để giúp bạn. Và nếu bạn ở đây như một
khán giả bạn sẽ rời đi như một khán giả, và không gì có thể được làm cho bạn.
Vì thế, mỗi người trong các bạn cần nhìn vào trong bản thân mình xem liệu mình
có hay không khát khao đích thực cho thiêng liêng. Mỗi người các bạn nên hỏi
bản thân mình câu hỏi này: “Tôi muốn biết sự thật không?” Hãy rất rõ ràng xem
khát khao của bạn với thiêng liêng là đích thực, liệu bạn có khao khát cho sự
thật, cho thiêng liêng, cho hân hoan. Nếu không, thế thì hiểu rằng bất kể bạn
làm gì ở đây sẽ đều không có ý nghĩa gì; sẽ là vô nghĩa, không có mục đích nào.
Nếu những nỗ lực vô nghĩa của bạn không mang chút hoa trái nào, thiền sẽ không
chịu trách nhiệm - bạn sẽ chịu trách nhiệm cho điều đó.
Vì vậy để bắt đầu, bạn cần tìm thấy người tìm
kiếm đích thực trong bạn. Và rõ ràng về nó: bạn thật sự tìm kiếm gì đó không?
Và nếu bạn có, thế thì có một cách để tìm nó.
Phật từng tới thăm một ngôi làng. Người đàn
ông hỏi ông ấy, “Mỗi ngày bạn nói rằng mọi người có thể trở nên chứng ngộ. Thế
thì tại sao mọi người không trở nên chứng ngộ?”
“Hỡi người bạn”, Phật đáp, “hãy làm điều này
nhé: vào buổi tối hãy lập danh sách tất cả những người trong làng và viết ra
mong muốn của họ cạnh tên của họ”.
Người đàn ông đi vào làng và anh ta hỏi mọi
người; nó là một ngôi làng nhỏ với chỉ vài người, và họ đưa cho anh ta câu trả
lời. Anh ta quay trở lại vào buổi tối và trao danh sách cho Phật. Phật hỏi,
“Bao nhiêu trong số những người này tìm kiếm chứng ngộ?”
Người đàn ông ngạc nhiên bởi không có tới một
người đã viết rằng họ muốn chứng ngộ. Và Phật nói, “Ta nói rằng mọi người đều
có khả năng cho chứng ngộ, ta không nói rằng mọi người đều muốn chứng ngộ”. Mọi
người đều có khả năng cho chứng ngộ thì rất khác với việc mọi người đều muốn
được chứng ngộ. Nếu bạn muốn nó, thế thì cân nhắc nó là có thể. Nếu truy tìm
của bạn là cho sự thật, không có sức mạnh nào trên trái đất này có thể ngừng
bạn được. Nhưng nếu bạn không mong mỏi sự thật, thế thì cũng không có sức mạnh
nào có thể trao nó cho bạn.
Vì thế trước tiên bạn cần hỏi liệu khát khao
của bạn là khát khao thật sự chăng. Nếu là có, thế thì phần còn lại được bảo
đảm rằng con đường là sẵn đấy. Nếu là không, thế thì không có con đường - khát
khao của bạn sẽ là con đường của bạn với sự thật.
Điều thứ hai tôi muốn nói nhân phần giới thiệu
là bạn thường có khao khát cho cái gì đó, nhưng bạn không hy vọng đạt được điều
bạn mong mỏi. Bạn có mong mỏi, nhưng bạn không lạc quan về nó. Có mong mỏi,
nhưng với cảm giác vô vọng.
Bây giờ nếu bước đầu tiên được thực hiện một
cách lạc quan, thế thì bước cuối cùng cũng sẽ kết thúc một cách lạc quan. Điều
này cũng nên được hiểu; nếu bước đầu tiên được thực hiện mà không có chút lạc
quan nào, thế thì bước cuối cùng sẽ kết thúc trong tuyệt vọng. Nếu bạn muốn
bước cuối cùng là một bước thành công và vừa ý, thế thì bước đầu tiền nên được
thực hiện với lạc quan.
Tôi sẽ nói suốt trong ba ngày này - và tôi sẽ
tiếp tục nói điều này chừng nào tôi còn sống - bạn nên có thái độ rất lạc quan.
Bạn có nhận thấy rằng về phần gắn liền với trạng thái ý thức của bạn, phụ thuộc
rất nhiều vào hành động của bạn được bắt rễ trong tích cực hay tiêu cực không?
Nếu bạn bi quan vào lúc bắt đầu, thế thì sẽ như thể bạn đang ngồi lên một cành
cây, và đang cưa đi chính cành cây đó.
Vì thế tôi nói với bạn rằng cởi mở là rất quan
trọng trong tìm kiếm này. Lạc quan có nghĩa bạn cảm thấy rằng nếu còn dù chỉ
một người trên trái đất này hiểu được sự thật, nếu còn dù chỉ một người trong
lịch sử nhân loại kinh nghiệm hân hoan và an bình thiêng liêng, thế thì không
có lý do tại sao bạn cũng không thể kinh nghiệm nó.
Đừng nhìn tới hàng triệu người mà cuộc sống
của họ đang bị lấp đầy với bóng tối, người mà hy vọng của họ chưa bao giờ thấy
ánh sáng của ban ngày: Hãy nhìn tới những người trong lịch sử vốn từng kinh
nghiệm sự thật. Đừng nhìn tới những hạt giống vốn chưa bao giờ phát triển thành
cây, vốn đã bị thối rữa và khô héo: Hãy nhìn tới những hạt giống đã thành công
và đã kinh nghiệm thiêng liêng. Và hãy nhớ rằng, điều có thể với những hạt
giống đó cũng sẽ có thể cho mọi hạt giống. Điều một người có thể kinh nghiệm,
mọi người khác cũng đều có thể kinh nghiệm.
Năng lực của bạn như hạt giống cũng giống như
năng lực của Phật, của Mahavira, của Krishna hay Christ. Ở đâu chứng ngộ được
quan tâm ở đó tự nhiên sẽ không biểu hiện thiên vị; mỗi người đều có khả năng
ngang bằng. Nhưng nó không có vẻ như vậy bởi có nhiều người trong chúng ta thậm
chí chưa từng biến đổi khả năng này thành sự thực.
Vì thế lạc quan là cần thiết cơ bản. Mang theo
đảm bảo này cùng bạn rằng nếu ai đó từng kinh nghiệm an bình, nếu ai đó từng
kinh nghiệm hân hoan, thì nó cũng có thể đối với bạn. Đừng hạ thấp bản thân bạn
bởi bi quan. Cảm thấy bi quan là sỉ nhục cho bản thân bạn. Nó có nghĩa rằng bạn
không thấy bản thân bạn xứng đáng kinh nghiệm sự thật. Và tôi nói với các bạn,
các bạn những người yêu quý của tôi, các bạn xứng đáng và các bạn chắc chắn sẽ
đạt tới điều đó.
Thử nó đi và thấy! Bạn đã sống cả đời mình với
cảm giác vô vọng; bây giờ với ba ngày của trại thiền này hãy làm giàu cảm giác
lạc quan. Lạc quan nhiều tới mức tối thượng sẽ xảy ra, tới mức nó sẽ chắc chắn
xảy ra. Tại sao ư? Trong thế giới bên ngoài có thể tiếp cận cái gì đó với lạc
quan và không thành công. Nhưng với thế giới bên trong lạc quan là phương kế
rất hữu dụng. Khi bạn đầy lạc quan, từng tế bào của cơ thể bạn sẽ được đổ đầy
với lạc quan, từng hơi thở được đổ đầy với lạc quan, từng ý nghĩ được thắp sáng
với lạc quan, sức sống của bạn rộn ràng với lạc quan và nhịp tim của bạn tràn
ngập với lạc quan. Khi toàn bộ thưc thể bạn được đổ đầy với lạc quan, thế thì
điều này sẽ tạo nên môi trường trong đó tối thượng có thể xảy ra.
Bi quan cũng tạo nên một cá tính, một tính
cách nơi mà từng tế bào đang kêu khóc, buồn bã, thổn thức, trong tuyệt vọng, tẻ
nhạt, như thể một người đang sống chỉ trên danh nghĩa còn thực đã chết từ tận
linh hồn. Nếu người này khởi hành hành trình để tìm kiếm gì đó… Và hành trình
trên con đường tâm linh là hành trình vĩ đại nhất - không người nào từng leo
lên đỉnh núi cao hơn điều này, không người nào từng lặn xuống đại dương sâu
hơn. Chiều sâu của cái ngã là sâu nhất, và chiều cao của nó là cao nhất. Người
nào muốn đi trên con đường này phải rất lạc quan.
Vì thế tôi nói với bạn rằng cởi mở là rất quan
trọng trong tìm kiếm này. Lạc quan có nghĩa bạn cảm thấy rằng nếu có chỉ một
người trên trái đất này hiểu sự thật, nếu có chỉ một người trong lịch sử nhân
loại kinh nghiệm hân hoan và an bình thiêng liêng, thế thì không có lý do tại
sao nào mà bạn lại không thể kinh nghiệm nó.
Đừng nhìn vào hàng triệu người mà cuộc sống
đang tràn ngập trong bóng tối, với hy vọng chưa bao giờ được sưởi ấm bởi ánh
sáng ban ngày: hãy nhìn vào những người trong lịch sử đã kinh nghiệm sự thật.
Đừng nhìn vào những hạt giống mà chưa bao giờ phát triển thành cây, vốn đã mục
nát và héo mòn: hãy nhìn vào vài hạt giống đã thành công và đã kinh nghiệm
thiêng liêng. Và nhớ rằng, cái có thể với những hạt giống này thì có thể với
mọi hạt giống. Cái một người có thể kinh nghiệm, mọi người khác cũng có thể
kinh nghiệm.
Khả năng của bạn như một hạt giống cũng giống
như khả năng của Phật, của Mahavira, của Krisna hay Christ. Ở đâu chứng ngộ
được quan tâm ở đó tự nhiên biểu lộ không thiên vị; mọi người có khả năng ngang
bằng. Nhưng không có vẻ như vậy bởi nhiều người trong chúng ta thậm chí chưa
từng thử biến khả năng này thành thực tế.
Vì thế lạc quan là cần thiết cơ bản. Mang đảm
bảo này cùng bạn rằng bất kỳ ai từng kinh nghiệm an bình an, nếu ai đó từng
kinh nghiêm hân hoan, nó cũng có thể với bạn. Đừng hạ thấp bản thân bản bởi bi
quan. Cảm thấy bi quan là lăng mạ với bản thân bạn. Nó có nghĩa rằng bạn không
thấy bản thân bạn xứng đáng kinh nghiệm sự thật. Và tôi nói với các bạn, các
bạn những người yêu quý của tôi, các bạn xứng đáng và các bạn sẽ chắc chắn đạt
được nó.
Thử nó và thấy! Bạn đã sống cả đời với cảm
giác tuyệt vọng; bây giờ với ba ngày của trại thiền này hãy nuôi dưỡng cảm giác
lạc quan. Càng lạc quan càng tốt tới mức tối thượng sẽ xảy ra, tới mức nó sẽ
chắc chắn xảy ra. Tại sao ư? Trong thế giới bên ngoài có thể tiếp cận một cái
gì đó với lạc quan và rồi không thành công. Nhưng lạc quan trong thế giới bên
trong là phương tiện rất hữu dụng. Khi bạn đầy lạc quan, từng tế bào của cơ thể
bạn được đổ đầy với lạc quan, Khi toàn bộ thân thể của bạn tràn đầy lạc quan,
thì điều này sẽ tạo ra một môi trường để điều tuyệt đối có thể xảy ra.
Bi quan cũng tạo ra một nhân cách, một tính
cách khiến cho từng tế bào khóc, buồn, mệt mỏi, tuyệt vọng, không có sự sống,
như thể người đó sống trên danh nghĩa mà chết rồi ở tinh thần. Nếu người này
bước chân vào hành trình tìm kiếm cái gì đó… Và hành trình trên con đường tâm
linh là hành trình lớn nhất - không người nào từng trèo lên đỉnh núi cao hơn
đỉnh này, không ai lặn vào một đại dương sâu hơn. Chiều sâu của tự ngã là sâu
nhất, và chiều cao là cao nhất. Một người muốn đi con đường này phải rất lạc
quan.
Vì vậy, tôi nói với các bạn, trong ba ngày này
hãy duy trì tình trạng rất lạc quan của tâm trí. Đêm nay, khi bạn đi ngủ, hãy
ngủ trong lạc quan. Và ngủ với sự đảm bảo rằng buổi sáng hôm sau khi bạn tỉnh
giấc cái gì đó sẽ xảy ra, cái gì đó có thể xảy ra, cái gì đó có thể được thực
hiện.
Có thái độ lạc quan, và cùng với nó tôi cũng
muốn nói điều này: sau nhiều năm kinh nghiệm tôi đi tới kết luận rằng tiêu cực
của con người có thể mạnh tới mức ngay cả nếu người ta bắt đầu đạt tới gì đó,
người đó cũng không thể thấy nó bởi sự tiêu cực của mình.
Cách đây không lâu một người đàn ông thường
hay tới tôi, và anh ta đưa vợ đi cùng. Lần đầu chúng tôi gặp nhau anh ta nói
với tôi rằng vợ anh ta không thể ngủ được. Anh ta mô tả tình trạng của cô ấy
với tôi: “Cô ấy không thể ngủ được chút nào nếu không có thuốc, và ngay cả có
thuốc cô ấy cũng chỉ có thể ngủ ba hay bốn giờ. Và vợ tôi sợ; những sợ hãi kỳ
lạ dường như làm cô ấy phiền muộn. Cô ấy sợ bước ra khỏi nhà, và nếu cô ấy
trong nhà cô ấy sợ rằng ngôi nhà sẽ sụp đổ. Nếu không có ai xung quanh cô ấy sợ
rằng nếu cô ấy ở một mình cô ấy sẽ chết, vì thế cô ấy liên tục cần ai đó xung
quanh. Ban đêm cô ấy giữ tất cả thuốc bên mình chỉ phòng trường hợp khẩn cấp”.
Tôi đã gợi ý cô ấy bắt đầu thực hiện một kiểu
thiền nhỏ vốn sẽ giúp ích. Cô ấy bắt đầu làm thử. Sau bảy ngày tôi gặp anh ta
và tôi hỏi anh ta, “Cái gì đã diễn ra? Vợ anh sao rồi?”
Anh ta nói, “Không có nhiều tiến bộ - cô ấy
chỉ ngủ tốt hơn”.
Sau một tuần tôi gặp lại anh ta và hỏi anh ta,
“Có thay đổi gì không?”
Và anh ta nói, “Tình trạng của cô ấy đã thay
đổi rất nhiều, nhưng cô ấy sợ hãi đôi chút”.
Tôi gặp lại anh ta vào bảy ngày sau và hỏi anh
ta, “Có bât kỳ gì xảy ra không?”
“Không có gì quan trọng”, anh ta nói. “Cô ấy
nỗ lực ngủ thêm được bây giờ, ít sợ hãi hơn và không giữ thuốc bên mình thêm
nữa - không có gì nhiều”.
Tôi gọi điều này là cách nhìn tiêu cực. Thậm
chí nếu người đàn ông này sắp kinh nghiệm gì đó anh ta cũng sẽ không thể thấy
nó, không thể nhận ra nó. Và cách nhìn này được gắn vào con người này. Nó có
nghĩa rằng người tiêu cực sẽ không kinh nghiệm được gì, và ngay cả nếu người đó
kinh nghiệm gì đó người đấy sẽ không thể nhận ra nó - và rất nhiều thứ vốn có
lẽ nếu khác đi là có thể thì sẽ bị nghẽn tắc.
Ngoài việc có cách tiếp cận tích cực, tôi cũng
gợi ý rằng suốt ba ngày này bạn chỉ nên nghĩ về điều đang xảy ra cho bạn - đừng
cố nghĩ về điều đang không xảy ra. Trong ba ngày này bất kể cái gì xảy ra, quan
sát. Và quên điều không xảy ra, điều không thể xảy ra. Chỉ nhớ điều bạn đã kinh
nghiệm. Nếu bạn có dẫu chỉ một hương vị nhỏ của an bình, tĩnh lặng, nuôi dưỡng
cái đó. Nó sẽ mang tới cho bạn hy vọng và nó cũng sẽ đẩy bạn về phía trước. Bởi
nếu bạn nuôi dưỡng cái gì đó mà không xảy ra động lực của bạn sẽ bị mất, và cái
thực sự đã xảy ra cũng sẽ bị phá hủy.
Vì thế trong ba ngày này, trong thử nghiệm của
bạn với thiền, chú tâm tới từng điều nhỏ bạn kinh nghiệm và khiến cái đó thành
nền tảng cho tiến bộ của bạn. Đừng trao chút năng lượng nào cho cái không xảy
ra.
Con người luôn luôn không hạnh phúc bởi anh ta
quên cái anh ta có và cố gắng có được cái anh ta không thể có được. Cứ đưa dạng
nền tảng này vào cuộc sống là tuyệt đối sai. Hãy là người hiểu cái mình có và
sống trên nền tảng của cái đó.
Tôi đọc đâu đó rằng một người đang phàn nàn
với người khác, “tôi là người rất nghèo, tôi không có gì cả”.
Vì thế người thứ hai nói, “Nếu anh nghèo như
thế anh có thể làm một điều: Tôi muốn mắt phải của anh. Tôi sẽ trả anh năm
nghìn rupi cho nó. Cầm lấy năm nghìn rupi này và đưa cho tôi mắt phải của anh”.
Và người đầu tiên nói, “Điều đấy rất khó. Tôi
không thể trao đi mắt phải của tôi”. Thế thì người kia đề nghị, “Tôi sẽ trả anh
mười nghìn rupi cho cả hai mắt”.
Lần nữa người thứ nhất đáp, “Mười nghìn rupi!
Nhưng vẫn vậy, tôi không thể trao đi mắt của mình”.
Lúc đấy người kia đề nghị, “Tôi sẽ trả anh năm
mươi nghìn rupi nếu anh trao cho tôi cuộc sống của anh”.
Với điều này người thứ nhất nói, “Nhưng điều
đó là không thể! Tôi không thể trao đi cuộc sống của mình”.
Người thứ nhất nói, “Điều này cho thấy anh có
nhiều thứ giá trị. Anh có hai con mắt mà anh sẽ không bán với giá mười nghìn
rupi, và anh có cuộc sống của anh - và anh đang nói rằng anh không có gì cả!”
Tôi đang nói về loại người này và loại suy
nghĩ này. Quý trọng cái bạn có, và cũng như cái bạn kinh nghiêm thông qua
thiền, ngay cả những điều nhỏ bé. Nghĩ về nó, nói về nó, bởi bạn sẽ kinh nghiệm
thêm nữa hay không phụ thuộc vào cách nghĩ này - và lạc quan của bạn sẽ tạo
thêm nữa. Và cái gì mà bạn không có nào…
Một phụ nữ từng tới tôi - cô ấy là giáo sư
được giáo dục tốt tại một trường đại học, trường Sanskrit. Cô ấy đang tham gia
trại thiền bảy ngày, và vào ngày đầu tiên của trại thiền sau buổi thiền cô ấy
tới và nói với tôi, “Xin thứ lỗi cho tôi, nhưng tôi không có sự đồng cảm nào với
thiêng liêng”.
Mới chỉ là ngày đầu tiên của thử nghiệm và cô
ấy đã nói cô ấy không gặp gỡ với thiêng liêng!
Vì vậy tôi nói, “Nếu bạn đã gặp thiêng liêng
rồi thì sẽ là nguy hiểm, bởi nếu bạn có thể gặp gỡ thiêng liêng dễ thế bạn sẽ
không quý trọng nó”. Và tôi cũng nói, “Bằng cách ngồi tĩnh lặng với mắt nhắm
trong mười phút, rồi sẽ sẵn sàng biết tới thiêng liêng, người nào nghĩ như vậy
sẽ phải là thật sự ngu ngốc”.
Vì vậy nếu bạn kinh nghiệm dù chỉ tia tĩnh
lặng nhỏ nhất, cân nhắc rằng bạn rồi sẽ thấy toàn thể mặt trời bởi ngay cả kinh
nghiệm ánh sáng nhỏ nhất cũng sẽ giúp bạn đạt tới mặt trời. Nếu tôi đang ngồi
trong phòng tối và tôi thấy một tia sáng mỏng, có hai cách tôi có thể liên
tưởng tới nó. Một cách sẽ là nói, “Tia sáng nhỏ này là gì so với bóng tối sâu
thẳm xung quanh tôi? Một tia sáng nhỏ có thể làm được gì? - có nhiều bóng tối
thế xung quanh tôi”.
Cách khác sẽ là nghĩ, “Bất chấp mọi bóng tối
này, vẫn có ít nhất một tia sáng có đó với tôi, và nếu tôi đi xa hơn tia sáng
đó tôi sẽ có thể chạm tới nguồn nơi mặt trời có đó”. Đây là lý do tại sao tôi
đang nói với bạn không nghĩ về tất cả bóng tối đó; nếu có dù chỉ một tia sáng
nhỏ bé nhất, yếu ớt nhất, tập trung vào ánh sáng đó. Nó sẽ mang tới tăng trưởng
cho tầm nhìn tích cực trong bạn.
Thường thì, cuộc sống của bạn chỉ là cái đối
lập. Nếu tôi chỉ cho bạn một bụi hồng bạn có thể nói, “Có gì mà xem? Tồn tại
quá bất công, chỉ có ba hay bốn bông hồng và hàng nghìn gai”. Có một cách tiếp
cận: Thấy bụi hồng và nói, “Tồn tại thật bất công! Có hàng nghìn gai và chỉ một
vài bông hồng”. Đây là một cách nhìn nhận, một cách tiếp cận. Cách khác sẽ là
nói, “Tồn tại thât kỳ diệu: giữa hàng nghìn gai này vẫn tạo ra một bông hồng”.
Bạn cũng có thể thấy nó giống thế này và nói, “Một bông hồng giữa tất cả những
gai này… Chẳng phải là một thế giới nhiệm màu hay sao! Thật sự cứ như là một
phép màu, khả năng một bông hồng nở hoa giữa muôn gai này”.
Vì thế tôi muốn đề nghị bạn thực hiện cách
nhìn thứ hai. Trong ba ngày này làm cho nền tảng của bạn từ tia hy vọng mỏng
manh nhất mà bạn thấy trong thiền của mình, và để nó trở thành mạnh mẽ hơn.
Điều thứ ba là suốt ba ngày của thiền này bạn
sẽ không sống theo cùng cách bạn vốn đang sống tới tận tối nay. Con người là
một robot, đầy thói quen, và nếu vẫn còn trong ranh giới của những thói quen
của mình, con đường mới tới thiền sẽ rất khó khăn. Vì vậy, tôi gợi ý rằng bạn
nên thực hiện vài thay đổi.
Một thay đổi sẽ là suốt ba ngày này bạn sẽ nói
ít chừng nào tốt chừng ấy. Nói là tai họa lớn nhất của thế kỷ này! Và bạn thậm
chí không ý thức được bạn nói nhiều như thế nào. Từ sáng tới tối, tới khi bạn
đi ngủ, bạn tiếp tục nói. Hoặc bạn nói với ai đó, hoặc nếu không có ai để nói
chuyện, bạn nói với chính bản thân mình.
Suốt ba ngày này ý thức về việc ngừng thói
quen nói liên tục của bạn. Và nó chỉ là một thói quen. Với một thiền giả, đây
là sự sống còn. Suốt ba ngày này tôi muốn bạn nói càng ít càng tốt, và khi bạn
nói, nên tinh khiết, không nên chuyện phiếm thông thường như bạn làm hàng ngày.
Điều thực tế bạn vẫn nói mỗi ngày là gì? Nó có chút giá trị nào không? Nó sẽ là
có hại cho bạn nếu bạn không nói không? Bạn đơn giản huyên thuyên; không có gì
nhiều đáng giá. Và nếu bạn không nói nó sẽ có hại cho người khác không? Người
khác sẽ cảm thấy cái gì đó đang thiếu bởi không nghe những gì bạn phải nói
không? Suốt ba ngày này nhớ rằng bạn sẽ không nói nhiều với bất kỳ ai. Điều này
sẽ giúp ích lớn. Và nếu bạn nói, sẽ tốt hơn nếu nó được kết nối với thiền và
không gì khác cả. Nhưng sẽ tốt hơn nhiều nếu bạn không nói gì cả: ở trong im
lặng càng nhiều càng tốt. Tôi không ngụ ý nên quá nghiêm trang tới mức bạn buộc
mình ở trong im lặng, rằng bạn viết điều bạn muốn nói. Bạn tự do nói, nhưng
đừng chuyện phiếm. Nói một cách có ý thức, và chỉ khi cần thiết.
Điều này sẽ giúp bạn theo hai phương diện. Một
lợi ích sẽ là bạn sẽ tiết kiệm được tất cả năng lượng vốn bị lãng phí bởi nói.
Rồi năng lượng đó có thể được sử dụng cho thiền. Và lợi ích thứ hai sẽ là nó sẽ
ngắt bạn khỏi những người khác và bạn sẽ ở trong cô độc suốt thời gian này.
Chúng ta tới nơi núi non này, và sẽ lãng phí nếu tất cả hai trăm người được tụ
tập ở đây chỉ chực nói chuyện với nhau, chuyện phiếm với nhau. Rồi thì bạn sẽ
vẫn là trong đám đông, như bạn đã là trước đây, và bạn sẽ không thể kinh nghiệm
im lặng.
Kinh nghiệm im lặng chỉ ở trong núi vẫn chưa
đủ. Còn cần tách bản thân bạn khỏi những người khác và ở một mình. Bạn nên liên
lạc chỉ nếu tuyệt đối cần thiết. Tưởng tượng rằng bạn chỉ là người trên núi này
và không ai khác xung quanh. Bạn phải sống như thể bạn tới đây một mình, bạn
đang ở một mình và di chuyển xung quanh một mình. Ngồi dưới cây, một mình. Đừng
đi chỗ này chỗ kia trong những nhóm người. Sống riêng biệt và một mình trong ba
ngày này. Sự thật của cuộc sống chưa bao giờ được biết qua việc sống trong đám
đông, và nó không thể được kinh nghiệm giống như vậy. Không kinh nghiệm của bất
kỳ ý nghĩa nào từng xảy ra trong đám đông. Bất cứ ai từng nếm im lặng đã nếm nó
trong cô độc tuyệt đối, trong đơn độc.
Khi bạn ngừng nói với người khác và khi tất cả
huyên thuyên bên trong và bên ngoài của bạn ngừng lại, tự nhiên bắt đầu giao
tiếp với bạn theo một cách huyền bí. Tự nhiên giao tiếp liên tục với bạn, nhưng
bạn quá mê mải trong huyên thuyên của bạn tới mức bạn không nghe thấy giọng nói
mềm mại của người. Bạn sẽ phải làm bản thân mình lắng xuống để bạn có thể nghe
thấy giọng đang nói với bạn.
Vì vậy trong ba ngày này, nói chuyện phải được
giảm xuống một cách có ý thức. Nếu bạn quên và bắt đầu nói theo thói quen và
rồi thì lại nhớ lại, ngừng ngay lại khi đó và xin lỗi. Ở một mình. Bạn sẽ làm thí
nghiệm với điều này ở đây, nhưng bạn cũng sẽ phải thử nó một mình.
Đi tới bất cứ đâu bạn thích, ngồi dưới cây;
bạn quên hoàn toàn rằng bạn là một phần của tự nhiên. Bạn cũng không biết rằng
ở gần tự nhiên làm cho kinh nghiệm tối thượng dễ hơn; không nơi đâu dễ hơn.
Vì vậy sử dụng ba ngày lạ thường này hoàn
toàn. Ở trong một mình, cô độc, và không nói trừ phi cần thiết. Và thậm chí nếu
tất cả mọi người im lặng, tiếp tục ở một mình. Một thiền giả phải ở một mình.
Có rất nhiều người ở đây, vì vậy khi tất cả chúng ta ngồi thiền có thể trông
như thể có một cuộc tụ tập của những người thiền. Nhưng tất cả thiền đều là cá
nhân, một nhóm không thể thiền. Ngồi đây bạn ở trong một nhóm lớn, nhưng khi
bạn đi vào bên trong bản thân bạn sẽ cảm thấy một mình hoàn toàn.
Khi bạn nhắm mắt mình bạn sẽ cảm thấy một
mình, và khi bạn im lặng sẽ không còn nhóm nào cả. Sẽ có hai trăm người ở đây,
nhưng mỗi người sẽ chỉ với chính mình và không với một trăm chín mươi chín
thiền giả khác. Thiền không thể được thực hiện một cách tập thể. Mọi lời cầu
nguyện, mọi thiền đều là cá nhân, là riêng tư.
Ở một mình ở đây, và cả khi bạn rời nơi này.
Và dành phần lớn thời gian của bạn trong im lặng. Không nói. Nhưng đơn giản
ngừng nói sẽ là chưa đủ, bạn cũng sẽ cần thực hiện nỗ lực ý thức để ngừng huyên
thuyên liên tục vốn cứ tiếp diễn trong bạn. Bạn nói với bản thân, bạn trả lời
bản thân - làm bản thân im lặng và buông bỏ cả điều đó. Nếu ngừng huyên thuyên
bên trong khó khăn, thế thì nghiêm khắc nói bản thân mình ngừng ồn ào này, nói
bản thân bạn rằng bạn không thích ồn ào.
Nói với tự thân bên trong bạn. Là một thiền
giả, đưa ra gợi ý cho bản thân là quan trọng. Thỉnh thoảng thử điều này. Ngồi
một mình đâu đó, nói tâm trí bạn ngừng việc huyên thuyên của nó, nói tâm trí
bạn rằng bạn không thích nó, và bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy rằng một phút huyên
thuyên bên trong bạn sẽ ngừng.
Ba ngày đưa ra gợi ý cho bản thân bạn rằng bạn
sẽ không nói chuyện. Trong ba ngày bạn sẽ nhận ra khác biệt… từng bước một,
chầm chậm, chầm chậm huyên thuyên sẽ giảm dần.
Điểm thứ tư: bạn có thể có đôi chút phàn nàn,
vài vướng mắc - bạn sẽ không để tâm chút nào tới chúng. Nếu bạn kinh nghiệm vấn
đề hoặc khó khăn nhỏ, đừng cho nó chút chú ý nào. Chúng ta không ở đây vì giải
trí.
Gần đây, tôi đọc câu chuyện về một nữ tu Trung
Quốc. Cô ấy đang thăm ngôi làng nơi chỉ có vài ngôi nhà, và bởi trời đang tối
dần và cô ấy chỉ một mình cô ấy đi tới khoảng sân trống trước các nhà và hỏi
dân làng, “Xin cho tôi ở trong một trong những ngôi nhà của các bạn”.
Cô ấy là người lạ với họ, và thứ đến cô ấy
thuộc tôn giáo khác, vì thế dân làng đóng cửa trước cô ấy.
Ngôi làng kế tiếp rất xa, và trời thì tối và
cô ấy một mình. Vì vậy cô ấy phải ngủ đêm tại cánh đồng và cô ấy ngủ dưới cây
anh đào. Giữa đêm cô ấy tỉnh giấc - trời lạnh, và bởi vậy cô ấy không thể ngủ.
Cô ấy nhìn lên và thấy rằng hoa tất cả đã nở; cây được phủ trùm hoa. Và trăng
đã mọc, và ánh trăng rất đẹp. Cô ấy kinh nghiệm thời khắc vui sướng mênh mông.
Buổi sáng cô ấy quay lại ngôi làng và cảm ơn
tất cả mọi người đã từ chối trao chỗ nghỉ chân ban đêm cho cô ấy. Khi họ hỏi cô
ấy, “Vì cái gì?” cô ấy nói, “Vì tình yêu của các bạn, vì lòng từ bi và lòng tốt
của các bạn trong việc đóng cửa trước tôi tối qua. Bởi vậy mà tôi có thể kinh
nghiệm thời khắc vui sướng không thể tin được. Tôi thấy hoa anh đào nở và trăng
trong huy hoàng của nó, và tôi thấy cái gì đó mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Nếu bạn đã cho tôi chỗ trú chân tôi hẳn sẽ không thấy nó. Đấy là khi tôi nhận
ra lòng tốt của các bạn, lý do của các bạn với việc đóng mọi cánh cửa trước tôi”.
Đây là một cách nhìn sự việc. Có thể rằng bạn
đã bị đuổi khỏi từ mỗi cánh cửa đêm đó, và rằng bạn đã cảm thấy tức giận cả
đêm. Bạn đã cảm thấy nhiều căm ghét, quá nhiều tức giận hơn với những người đó
tới mức có lẽ bạn đã không nhận thấy hoa đang nở trên cây anh đào và bạn sẽ
không thấy trăng đang mọc, để lại một mình kinh nghiệm cảm giác biết ơn. Bạn sẽ
không kinh nghiệm bất cứ cái gì trong những điều này.
Có một cách khác tương tác với cuộc sống - và
đấy là khi bạn được đổ đầy với lòng biết ơn với mọi điều trong cuộc sống. Và
bạn phải nhớ rằng suốt ba ngày này, cảm thấy biết ơn với mọi thứ. Cảm thấy biết
ơn với điều bạn nhận được và đừng bị quấy rầy về điều bạn không nhận được. Đây
là nền tảng của lòng biết ơn. Chính trên cơ sở này mà vô ưu và giản dị được
sinh ra bên trong bạn.
Tóm lại, tôi muốn nói rằng trong ba ngày này
bạn sẽ không ngừng cố gắng đi vào bên trong, thiền và đi vào im lặng. Trong
hành trình này, một quyết tâm rất vững chắc là cần tới. Tâm trí ý thức nơi mọi
quá trình suy nghĩ diễn ra chỉ là một phần nhỏ; phần còn lại của tâm trí vẫn
còn sâu hơn. Nếu chúng ta chia tâm trí thành mười phần, tâm trí ý thức sẽ chỉ
là một phần, chín phần khác là tâm trí vô thức. Suy nghĩ và lập luận của chúng
ta diễn ra chỉ trong một phần, nhưng phần còn lại của não chưa ý thức về phần
này. Phần còn lại của não không có cảm giác gì về nó. Khi chúng ta thực hiện
quyết tâm có ý thức để thiền, để đi vào samadhi, hân hoan tối thượng, phần
chính của não bạn vẫn còn không biết tới quyết tâm này. Phần vô thức đây sẽ
không hỗ trợ chúng ta trong quyết tâm này. Nhưng nếu chúng ta không nhận được
hỗ trợ từ nó chúng ta không thể thành công. Để nhận được hỗ trợ, một nỗ lực có
ý thức, kiên quyết là cần tới. Bây giờ tôi sẽ lý giải cách thực hiện nỗ lực ý
thức này.
Khi bạn tỉnh dậy, ở cùng với quyết tâm, và ban
đêm khi bạn đi ngủ, khi bạn nằm xuống giường, nghĩ về quyết tâm của bạn trong
năm phút và lặp lại nó với bản thân bạn khi bạn đi ngủ.
Tôi muốn lý giải bài tập cho việc trở nên
quyết tâm này, và bạn sẽ luyện tập nó ở đây cũng như trong cuộc sống bình
thường của bạn. Như tôi đã giải thích, với quyết tâm này toàn bộ tâm trí, cả vô
thức và có ý thức của bạn, sẽ quyết định rằng, “Tôi sẽ im lặng, tôi quyết tâm
kinh nghiệm thiền”.
Đêm Phật Gautam chứng ngộ, ông ấy đang ngồi dưới
cây bồ đề và ông ấy nói, “Tôi sẽ không rời nơi này tới khi tôi chứng ngộ”. Bạn
có thể nghĩ, “Thế thì có liên hệ gì? Làm sao việc không đứng lên lại giúp ông
ấy chứng ngộ? Nhưng quyết tâm, “Tôi sẽ không…” trải ra khắp cơ thể - và ông ấy
sẽ không đứng dậy tới khi ông ấy trở nên chứng ngộ! Kinh ngạc, ông ấy bắt đầu
chứng ngộ cùng đêm đó. Và ông ấy đã thử sáu năm, nhưng chưa bao giờ ông ấy có
sự mãnh liệt tới mức đó trước đây.
Tôi sẽ trao cho bạn một bài tập nhỏ để làm
mãnh liệt quyết tâm của bạn. Chúng ta sẽ thực hiện bài tập này ở đây và cả vào
ban đêm trước khi ngủ.
Nếu bạn thở ra hoàn toàn và rồi ngừng bản thân
mình hít vào, chuyện gì sẽ xảy ra? Nếu tôi thở ra hoàn toàn và rồi bịt mũi ngậm
miệng và không hít vào, cái gì sẽ xảy ra? Chỉ một lúc toàn bộ thực thể tôi sẽ
nỗ lực để hít vào. Chẳng phải từng lỗ chân lông của cơ thể tôi và hàng triệu tế
bào kia sẽ gào thét vì không khí sao? Tôi càng cố nhịn thở lâu hơn, khát khao
hít thở sẽ lan truyền khắp trong tâm trí vô thức tôi càng sâu bấy nhiêu. Tôi
càng ngưng hít thở của mình lâu chừng nào, phần bên trong của thực thể tôi sẽ
càng đòi hỏi không khí nhiều chừng ý. Và nếu tôi ngưng thở tới phút cuối cùng,
toàn bộ thực thể tôi sẽ đòi hỏi không khí. Bây giờ nó không đơn giản là khao
khát nữa; lớp trên cùng không phải là lớp duy nhất chịu ảnh hưởng. Bây giờ trở
thành một câu hỏi về sống và chết; bây giờ những lớp sâu hơn, những lớp phía
dưới, cũng sẽ đòi hỏi không khí hơn nữa.
Giây phút đó, khi bạn chạm tới trạng thái mà
toàn bộ thực thể bạn đang chết khát vì không khí, bạn sẽ lặp lại với bản thân
bạn, “Tôi sẽ kinh nghiệm thiền”. Trong giây phút đó, khi cuộc sống của bạn đang
đòi hỏi không khí, bạn nên lặp lại ý nghĩ, “Tôi sẽ đi vào trong trạng thái của
im lặng. Đây là quyết tâm của tôi: Tôi sẽ kinh ngiệm thiền”. Trong trạng thái
này, tâm trí bạn nên lặp lại ý nghĩ này; cơ thể của bạn sẽ đòi hỏi không khí và
tâm trí bạn sẽ lặp lại ý nghĩ này. Đòi hỏi không khí càng mạnh, quyết tâm của
bạn sẽ đi vào trong càng sâu sắc. Và nếu toàn bộ thực thể bạn nỗ lực và bạn lặp
lại câu này, thế thì sức mạnh của quyết tâm sẽ tăng lên nhiều lần nữa. Theo
cách này nó sẽ chạm tới tâm trí vô thức của bạn.
Bạn sẽ thực hiện quyết tâm này hàng ngày trước
khi thiền mỗi ngày, và vào ban đêm bạn sẽ làm việc này trước khi đi ngủ. Lặp
lại câu này, và rồi đi ngủ. Khi bạn chìm vào giấc ngủ, lúc đó cũng liên tục để
nó rung lên trông tâm trí bạn: “Tôi sẽ kinh nghiệm thiền. Đây là quyết tâm của
tôi. Tôi sẽ đi vào im lặng”.
Quyết tâm này nên tiếp tục rung lên trong tâm
trí bạn để bạn thậm chí không nhận ra khi bạn chìm vào giấc ngủ. Trong lúc ngủ
tâm trí có ý thức của bạn ngừng hoạt động và những cánh cửa mở ra cho tâm trí
vô thức. Nếu tâm trí bạn lặp lại ý tưởng này hết lần này tới lần khác trong khi
tâm trí có ý thức ngừng hoạt động, thế thì nó có thể đi vào tâm trí siêu thức.
Và đến lúc nào đó bạn sẽ quan sát thay đổi quan trọng - bạn sẽ thấy nó thậm chí
ngay cả trong ba ngày này. Vì vậy bây giờ hãy cố hiểu phương pháp mà bởi nó bạn
có thể tăng cường quyết tâm.
Đây là cách để làm nó: Trước tiên hít vào sâu,
chậm, đổ đầy bản thân bạn, đổ đầy phổi bạn sâu chừng nào bạn có thể. Khi bạn đã
hít vào nhiều hết mức bạn có thể, tiếp tục giữ ý nghĩ, “Tôi sẽ kinh nghiệm
thiền”, và tiếp tục lặp lại câu này. Sau đó thở ra, và tới một điểm bạn sẽ cảm
thấy rằng không còn không khí nào để thở ra. Nhưng vẫn có - vì thế cứ thở ra và
lặp lại câu trên. Bây giờ bạn sẽ cảm thấy rằng chắc chắn không còn chút không
khí nào - nhưng vẫn có, vì thế thở hết ra. Đừng sợ: bạn sẽ không bao giờ thở ra
hoàn toàn. Đấy là lý do tại sao, khi bạn cảm thấy rằng không còn chút hơi thở
nào trong bạn, thì vẫn luôn có đó - vì thế cứ cố gắng thở ra. Thở ra toàn bộ
hết mức bạn có thể, và tiếp tục lặp lại, “Tôi sẽ kinh nghiệm thiền”.
Đây là một hiện tượng lạ thường: thông qua nó
quá trình suy nghĩ được kích hoạt trong tâm trí vô thức của bạn. Một quyết tâm
mãnh liệt sẽ nảy sinh và bạn hẳn sẽ thấy tác dụng của nó ngày mai, vì thế bạn
phải thực hiện quyết tâm của bạn thật mạnh mẽ. Chúng ta sẽ bắt đầu thử nghiệm
trước khi chúng ta rời nơi này buổi tối nay. Bạn sẽ thực hiện nó năm lần, đó
là, bạn hít vào và thở ra năm lần và lặp lại ý nghĩ này bên trong năm lần. Nếu
ai có vấn đề về tim, hoặc bất cứ vấn đề gì khác, đừng gắng sức thực hiện quá,
thực hiện một cách nhẹ nhàng thôi. Thực hiện nó nhẹ nhàng hết mức có thể, đừng
gây phiền phức cho bản thân bạn.
Tôi đã nói về quyết tâm để kinh nghiệm. Bạn
phải thực hành nó hàng tối suốt ba ngày này, trước khi ngủ. Nằm trên giường,
lặp lại ý nghĩ khi bạn dần chìm vào giấc ngủ. Nếu bạn theo quá trình này một
cách cần cù và giọng nói của bạn chạm tới vô thức, kết quả là dễ tới và đáng
tin cậy.
Tôi muốn nói về vài điều này hôm nay, và tôi
hy vọng bạn đã hiểu những điểm quan trọng liên quan. Khi tôi nói, không nên có
việc nói chuyện. Tự nhiên, bạn sẽ đọc báo hoặc nghe đài, bởi điều đấy cũng sẽ
là một loại nói.
Hoặc khi tôi nói bạn sẽ im lặng và một mình…
điều này có nghĩa rằng bạn tránh bầu bạn với mọi người nhiều chừng nào bạn có
thể. Ngoại trừ thời gian khi chúng ta tập họp ở đây, hoặc khi chúng ta ăn…
nhưng sau đó bạn sẽ yên lặng và ở trong im lặng. Nên có im lặng toàn bộ, như
thể bạn không ở đó chút nào. Khi bạn tới đây để thiền, thế thì bạn cũng sẽ tới
trong im lặng. Bạn sẽ thấy kết quả của ba ngày im lặng. Khi bạn bước đi trên
phố hãy im lặng; khi ngồi, đứng, đi vòng vòng, hãy im lặng. Và hầu hết thời
gian hãy cố ở một mình. Lựa một nơi đẹp và ngồi ở đó một cách yên lặng. Và nếu
có ai đó với bạn, họ cũng nên ngồi một cách yên lặng; đừng nói, nếu không những
ngọn núi sẽ bị phí hoài, đẹp sẽ bị phí hoài. Bạn sẽ không thấy cái đang ở ngay
trước mặt bạn. Bạn sẽ phá hủy mọi thứ với việc nói của bạn. Ở một mình đi.
Tôi muốn đề cập tới vài điều vốn quan trọng
cho mọi người này. Nếu không có khát khao trong bạn, và dường như không có cách
để thức tỉnh khát khao này, thế thì hãy nói cho tôi về điều này ngày mai. Cho
tôi biết nếu bạn không chút hy vọng nào về bản thân mình và bạn không cảm thấy
có thể có chút hy vọng nào, hoặc nếu bạn thấy khó làm mạnh quyết tâm của bạn và
cảm thấy với bạn thì không thể thiền được. Vì vậy ngày mai bạn có thể hỏi tôi
về những khó khăn mà bạn nghĩ bạn sẽ đối mặt trong ba ngày tới, để không có
thời gian nào bị lãng phí sau đó.
Nếu bạn có bất kỳ vấn đề nào, bất kỳ đau đớn
hay buồn phiền nào bạn muốn được giải tỏa mà đang ngăn cản bạn thiền, hoặc nếu
bạn đang gặp bất kỳ khó khăn nào khi đang thiền, nhớ lấy điều này: bạn có thể
hỏi câu hỏi của bạn một cách riêng rẽ. Nó sẽ không dành cho tất cả mọi người;
nó sẽ là cho riêng mình bạn, vậy nên bạn đi theo một thủ tục riêng. Và bất cứ
vấn đề nào bạn có thể gặp, rõ ràng về nó vào sáng mai để chúng ta được chuẩn bị
cho ba ngày tiếp theo. Tôi muốn nói vài điều này. Bạn phải duy trì cách nhìn
riêng của mình. Và rồi từ ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu với cái sẽ được làm,
chúng ta sẽ bắt đầu công việc thật sự vào ngày mai.
Bây giờ chúng ta sẽ ngồi hơi tách nhau một
chút - hội trường đủ rộng để mọi người có thể dàn ra - và chúng ta sẽ thực hiện
quyết tâm của chúng ta trước khi chúng ta rời nơi này… đừng nhát gừng quá, rất
chậm, chầm chậm đổ vào phổi bạn hoàn toàn. Khi bạn đổ đầy phổi bạn, lặp lại với
bản thân, “Tôi sẽ kinh nghiệm thiền”. Lặp lại ý nghĩ này. Rồi, khi phổi được đổ
đầy tới mức tối đa, ngưng hơi thở của bạn trong một lát, lặp lại ý nghĩ. Bạn có
thể hồi hộp, bạn sẽ cảm thấy như thể thích thở ra, nhưng tiếp tục ngưng hơi thở
của bạn và lặp lại ý nghĩ. Sau đó bắt đầu chầm chậm thở ra, lại lặp lại ý nghĩ.
Tiếp tục thở ra cho tới khi bạn cảm thấy bạn trống rỗng, và sau đó tiếp tục thở
ra và lặp lại ý nghĩ. Khi bạn cảm thấy hoàn toàn trống rỗng, giữ sự trống rỗng
đó. Đừng hít vào vội, và tiếp tục lặp lại ý nghĩ lâu tới chừng bạn có thể. Và
sau đó, bắt đầu chầm chậm hít vào. Một lượt thở vào và một lượt thở ra là một
vòng. Mọi người nên đi theo thủ tục này chầm chậm, từng bước một.
Sau khi thực hiện nó năm lần hãy giãn thẳng
lưng của bạn, hít vào chậm, ngồi im lặng và thư giãn trong năm phút. Chúng ta
sẽ thực hiện bài tập này mười phút và sau đó mọi người sẽ rời nơi này một cách
im lặng. Nhớ lấy, bạn sẽ không nói, và điều này là kể từ bây giờ trở đi. Với ý
thức đó trại thiền bắt đầu ngay bây giờ. Khi bạn đi ngủ lặp lại bài tập này từ
năm tới bảy lần, miễn là bạn cảm thấy thoải mái, rồi thì tắt đèn và đi vào giấc
ngủ. Chìm vào giấc ngủ với ý nghĩ, “Tôi sẽ trong im lặng, đây là mục tiêu của
tôi”. Và khi giấc ngủ bao trùm bạn ý nghĩ này sẽ ở cùng bạn.
Khi bạn đã hoàn thành thực hiện bài tập năm
lần, nghỉ ngơi yên lặng một lát và hít thở nhẹ nhàng. Bây giờ giữ cho lưng bạn
thẳng. Để cho cơ thể bạn thả lỏng. Lưng bạn thẳng và cơ thể bạn được thư giãn.
Nhắm mắt lại. Hít vào sâu một cách yên lặng và thực hiện như tôi vừa nói năm
lần: “Tôi sẽ kinh nghiệm im lặng. Tôi sẽ kinh nghiệm thiền. Tôi quyết tâm rằng
tôi sẽ kinh nghiệm thiền”. Để cho toàn thể thực thể bạn thực hiện lời thề rằng
bạn sẽ đi vào thiền. Để toàn bộ thực thể bạn cộng hưởng với nó. Điều này nên
chạm tới lớp tâm thức sâu nhất của bạn.
Sau khi làm vậy năm lần, rất nhẹ nhàng, rất
thư giãn, ngồi xuống, thẳng lưng và làm chậm việc hít thở của bạn. Thở ra chậm
và tiếp tục quan sát việc hít thở của bạn. Nghỉ ngơi năm phút. Suốt thời gian
nghỉ ngơi này quyết tâm mà bạn đã thực hiện sẽ chìm sâu hơn trong bạn. Thực
hiện quyết tâm năm lần, sau đó, ngồi yên lặng, quan sát hít thở của bạn năm
phút và hít thở chậm.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment