Yoga:
Alpha và Omega (Tập 10)
Bài
nói về Kinh Yoga của Patanjali
Chương
1. Vứt bỏ tâm trí giả tạo
Bây giờ
bắt đầu phần cuối cùng của kinh của Patanjali, Kaivalya Pada.
1.
Quyền năng được lộ ra vào lúc sinh, hay thu được qua ma tuý, bằng việc lặp lại
lời linh thiêng, khổ hạnh, hay samadhi.
2.
Biến đổi từ một lớp, loài, hay loại này thành loại khác, là bởi việc tuôn tràn
của các xu hướng tự nhiên của những tiềm năng.
3.
Nguyên nhân ngẫu nhiên không khuấy động xu hướng tự nhiên trong hoạt động; nó
đơn thuần loại bỏ các chướng ngại - như nông dân tưới ruộng: người đó loại bỏ
chướng ngại, và thế rồi nước tự nó chảy tự do.
4.
Tâm trí được tạo ra một cách giả tạo xuất phát từ một mình bản ngã.
5.
Qua các hoạt động của nhiều tâm trí giả tạo biến thiên, một tâm trí nguyên thuỷ
kiểm soát tất cả chúng.
Con người
gần điên - điên bởi vì con người đang tìm cái gì đó mà con người đã có rồi,
điên vì con người không nhận biết mình là ai; điên vì con người hi vọng, ham muốn,
và thế rồi chung cuộc, cảm thấy thất vọng. Thất vọng nhất định có đó vì bạn
không thể tìm được bản thân bạn bằng việc tìm kiếm, bạn đã ở đó rồi. Việc tìm
kiếm phải dừng lại, việc tìm phải bị bỏ đi: đó là vấn đề lớn nhất phải được đối
diện, đương đầu.
Vấn đề
là ở chỗ bạn có cái gì đó và bạn đang đi tìm nó. Bây giờ làm sao bạn tìm thấy
nó được? Bạn quá bận bịu với việc tìm, và bạn không thể thấy được cái mà bạn đã
có rồi. Chừng nào mọi việc tìm kiếm còn chưa dừng lại, bạn sẽ không có khả năng
thấy được nó. Tìm kiếm làm cho tâm trí bạn hội tụ đâu đó trong tương lai, và
cái bạn đang tìm lại đã ở đây, bây giờ, chính khoảnh khắc này. Cái mà bạn đang
tìm ẩn bên trong bản thân người tìm: người tìm là cái được tìm. Do đó mới nhiều
chứng thần kinh thế, nhiều điên khùng thế.
Một khi
tâm trí bạn được hội tụ vào đâu đó, bạn có ý định nào đó. Ngay lập tức, chú ý của
bạn không còn tự do. Ý định làm tê liệt chú ý. Nếu bạn định tìm cái gì đó, tâm
thức của bạn đã làm hẹp lại. Nó sẽ loại trừ mọi thứ khác. Nó sẽ chỉ bao hàm ham
muốn của bạn, hi vọng của bạn, mơ của bạn. Và để nhận ra cái mà bạn đang là, bạn
không cần ý định nào, bạn cần chú ý, chỉ chú ý thuần khiết: không định đi đâu,
tâm thức không hội tụ, tâm thức ở đây-bây giờ, không ở bất kì đâu khác. Đây là
vấn đề cơ bản: con chó đuổi bắt đuôi của nó. Nó bị thất vọng, nó trở thành gần
điên vì từng bước, và không cái gì tới trong tay nó - chỉ thất bại, thất bại,
thất bại.
Mới hôm
nọ một sannyasin bảo tôi rằng anh ta bây giờ cảm thấy thất vọng. Tôi trở nên hạnh
phúc vô cùng. Bởi vì khi bạn cảm thấy thất vọng, cái gì đó mở ra bên trong bạn.
Khi bạn cảm thấy thất vọng, nếu thực sự thất vọng, thế thì tương lai biến mất.
Tương lai có thể tồn tại chỉ với hỗ trợ của mong đợi, ham muốn, ý định. Tương
lai không là gì ngoài tính có chủ định. Tôi trở nên cực kì hạnh phúc rằng một
người đã bị thất vọng.
Fritz
Perls, một trong những người rất nhạy cảm của thế kỉ này, đã nói rằng toàn thể
công việc của người trị liệu không là gì ngoài việc gây thất vọng khéo léo, tạo
ra thất vọng.
Ông ấy
ngụ ý gì? Ông ấy ngụ ý rằng chừng nào bạn còn chưa thực sự bị thất vọng với ham
muốn, hi vọng, mong đợi của bạn, bạn sẽ không bị ném trở lại bản thể riêng của
bạn. Thất vọng thực là phúc lành lớn lao. Đột nhiên bạn hiệu hữu, và không có
gì khác. Sannyasin này nói, "Tôi cảm thấy thất vọng. Dường như chẳng có gì
xảy ra. Tôi đã làm đủ mọi cách thiền, đủ mọi trị liệu nhóm, và chẳng cái gì xảy
ra." Đó là toàn bộ vấn đề của mọi cách thiền và mọi trị liệu nhóm: làm cho
bạn nhận biết rằng không cái gì có thể xảy ra. Mọi thứ đã xảy ra rồi. Trong thất
vọng sâu sắc, năng lượng của bạn trở về cội nguồn. Bạn rơi vào bản thân bạn.
Bạn sẽ
cố tạo ra hi vọng mới. Đó là lí do tại sao mọi người cứ thay đổi người trị liệu,
cách trị liệu, thầy của họ, các guru, các tôn giáo. Họ liên tục thay đổi bởi vì
họ nói, "Bây giờ tôi cảm thấy thất vọng ở đây; ở đâu đó khác, tôi sẽ lại
gieo hạt mầm mới nào đó của hi vọng." Thế thì bạn sẽ liên tục bỏ lỡ. Nếu bạn
hiểu, vấn đề là: làm sao ném bạn về bản thân bạn, làm sao làm cho bạn thất vọng
trong ham muốn của bạn. Tất nhiên, sẽ phải rất khéo léo.
Đó là
điều tôi đang làm ở đây. Nếu bạn không có ham muốn này, đầu tiên tôi tạo ra
chúng. Tôi cho bạn hi vọng. Tôi nói, "Vâng, chẳng mấy chốc cái gì đó sẽ xảy
ra" - vì tôi biết rằng ham muốn có đó, nhưng không chính thức. Nó có đó ẩn
dưới dạng hạt mầm, nó phải đâm chồi ra, nó phải nở hoa. Và khi ham muốn nở hoa,
những hoa đó là thất vọng.
Thế thì
đột nhiên bạn vứt bỏ toàn thể cái vô nghĩa, toàn thể chuyến đi. Và một khi bạn
đã bị thất vọng đích thực - và khi tôi nói đích thực, thất vọng thực, tôi ngụ ý
rằng bây giờ bạn không bắt đầu bất kì hi vọng nào khác lần nữa, bạn đơn giản chấp
nhận nó và bạn trở về nhà - bạn sẽ bắt đầu cười. Đây là điều bạn bao giờ cũng
tìm. Và nó bao giờ cũng ở bên trong bạn, nhưng bạn quá bận rộn với việc tìm kiếm.
Có một
phim rất hay có tên là Vua trái tim. Hoàn cảnh là cuộc thế chiến thứ nhất, và
người Đức và người Anh đánh nhau trên một thị trấn Pháp. Người Đức đặt quả bom
hẹn giờ và bỏ thị trấn đó, và người Pháp biết về quả bom này và cũng bỏ thị trấn.
Mọi người
trong nhà thương điên thoát ra, tiếp quản thị trấn trống rỗng, và có một thời
gian tuyệt vời - vì không ai còn ở đó, chỉ toàn người điên của nhà thương điên.
Ngay cả người canh gác cũng đã trốn đi, cho nên họ được tự do. Họ vào trong thị
trấn và mọi thứ đều trống rỗng: cửa hàng trống rỗng, văn phòng trống rỗng. Thế
là họ tiếp quản thị trấn, họ tiếp quản thị trấn trống rỗng, và có thời gian tuyệt
vời. Tất cả họ mặc quần áo khác và đích thân họ tận hưởng. Cái điên của họ đơn
giản biến mất, họ không còn điên nữa. Bất kì cái gì họ bao giờ cũng muốn trở
thành và đã không thể trở thành được, bây giờ họ đơn giản trở thành nó, chả phải
nỗ lực gì. Ai đó trở thành tướng, và ai đó trở thành quận công, và ai đó là Bà,
và ai đó khác là bác sĩ, giám mục, hay bất kì ai người đó muốn trở thành. Mọi
thứ đều tự do. Họ mặc quần áo khác và bản thân họ tận hưởng toàn bộ. Mọi người
đều nắm vai trò nào đó trong thị trấn: tướng, quận công, quí bà, Bà, giám mục
v.v. Một anh chàng trở thành thợ cạo râu, và anh ta trả tiền cho khách hàng bởi
vì anh ta tận hưởng là người cạo râu, và anh có nhiều khách hàng hơn theo cách
đó.
Tất cả
họ đang sống các vai này, sống trong khoảnh khắc và tận hưởng nó hoàn toàn,
toàn bộ.
Một lính
Anh được phái tới thị trấn này để làm vô hiệu hoá quả bom. Anh ta bị thất vọng
vì anh ta không thể tìm được bom ở đâu để mà phá. Anh ta bắt đầu nguyền rủa và
kêu to, "Tất cả chúng ta sắp chết rồi!" Thế là mọi người, mọi người:
tướng, quận công, giám mục - những người điên - mọi người đem ghế dài ra xem
anh ta biểu diễn. Họ vỗ tay và họ vui vẻ. Tất nhiên, anh ta thậm chí còn điên
hơn.
Ngày
hôm sau cả lính Đức và lính Anh hành quân trở lại thị trấn này và tất những người
điên coi nó như cuộc diễu binh. Thế rồi các lính nhìn thấy nhau, bắn và giết
nhau. Quận công, đứng cao trong ban công, nhìn xuống một cách khinh khỉnh vào tất
cả các xác chết và nói, "Bây giờ họ cường diễn rồi." Một thanh nữ
nhìn xuống một cách buồn bã và nói với sự hoang mang, "Những người nực cười."
Giám mục nói, "Những người này chắc chắn đã phát điên."
Bạn
nghĩ người điên là điên... cứ nhìn vào bản thân bạn đi, vào điều bạn đang làm.
Bạn nghĩ khi người điên giả vờ rằng người đó là thủ tướng hay tổng thống rằng
người đó là điên sao? Thế thì tổng thống và thủ tướng của bạn đang làm gì vậy?
Thực ra, họ có thể còn điên nhiều hơn. Người điên đơn giản tận hưởng tưởng tượng,
người đó không bận bâm làm cho nó thành thực tại, nhưng các thủ tướng, tổng thống
và tướng lĩnh đã không được thoả mãn với tưởng tượng của họ; họ đã cố gắng hiện
thực nó. Tất nhiên, nếu bất kì người điên nào đều là một Alexander hay một
Genghis Khan, người đó không bao giờ giết ai, người đó đơn giản hiện hữu. Người
đó không đi chứng minh rằng người đó thực sự hiện hữu. Người đó không nguy hiểm,
người đó hồn nhiên. Nhưng khi cái gọi là người lành mạnh có ý tưởng về việc là
một Alexander, một Genghis Khan, một Tamerlane, thế thì họ không còn bằng lòng
với ý tưởng. Họ cố gắng hiện thực hoá nó. Các Adolf Hitler của bạn còn điên hơn,
các Mao Trạch Đông của bạn còn điên hơn bất kì người điên nào trong bất kì nhà
thương điên nào.
Vấn đề
là ở chỗ toàn thể nhân loại tồn tại dường như dưới thôi miên nào đó.
Dường
như là bạn ở trong số người bị thôi miên và bạn không biết làm sao thoát ra khỏi
điều đó. Tất cả các phong cách sống của chúng ta đều mất trí, thần kinh. Chúng
tạo ra nhiều khổ hơn là chúng tạo ra hạnh phúc. Chúng tạo ra nhiều thất vọng
hơn là chúng tạo ra sự hoàn thành. Toàn thể cách chúng ta sống đem bạn ngày
càng nhiều, ngày càng gần, ngày càng cận kề với địa ngục. Cõi trời chỉ là ham
muốn, địa ngục gần như là thực tại. Bạn sống trong địa ngục và bạn mơ về cõi trời.
Thực ra, cõi trời là một loại thuốc ngủ: nó cho bạn hi vọng - nhưng mọi hi vọng
đều đơn giản tạo ra địa ngục của thất vọng. Nhớ điều này, chỉ thế thì bạn mới
có khả năng hiểu được chương cuối của Patanjali, Kaivalya Pada.
Nghệ
thuật giải thoát là gì? Nghệ thuật giải thoát không là gì ngoài nghệ thuật giải
thôi miên: cách vứt bỏ trạng thái thôi miên này của tâm trí, cách trở nên được
hoá giải ước định, cách nhìn vào thực tại mà không có ý tưởng nào tạo ra rào chắn
giữa bạn và cái thực, cách đơn giản nhìn mà không có ham muốn nào trong đôi mắt,
cách đơn giản hiện hữu mà không có bất kì động cơ nào. Đó là mọi điều yoga là
gì. Thế thì đột nhiên cái vẫn ở bên trong bạn từ chính lúc đầu, được lộ ra.
Lời
kinh thứ nhất:
Janmausadhi-mantra-tapah-samadhijah
siddhayah.
Quyền
năng được lộ ra vào lúc sinh...
Đây là
lời kinh rất hàm chứa, và tôi chưa bắt gặp lời bình đúng nào về kinh này. Nó
hàm chứa tới mức chừng nào bạn chưa xuyên thấu nó tới chính cốt lõi, bạn sẽ
không có khả năng hiểu được nó.
Quyền
năng được lộ ra vào lúc sinh, hay thu được qua ma tuý, bằng việc lặp lại lời
linh thiêng, khổ hạnh, hay samadhi.
Bạn là
bất kì cái gì, điều đó được lộ ra vào lúc sinh mà không có nỗ lực nào. Mọi đứa
trẻ, khi nó được sinh ra, đều biết chân lí, bởi vì nó còn chưa bị thôi miên. Nó
không có ham muốn, nó vẫn còn hồn nhiên, trong trắng, không bị biến chất bởi bất
kì ý định nào. Chú ý của nó là thuần khiết, không hội tụ. Đứa trẻ tự nhiên có
tính thiền. Nó là một loại samadhi; nó đang ra từ bụng mẹ của Thượng đế. Dòng
sông cuộc sống của nó còn tuyệt đối tươi tắn, chỉ mới từ cội nguồn. Nó biết
chân lí, nhưng nó không biết rằng nó biết. Nó biết điều đó, trong khi không biết
rằng nó biết điều đó. Tri thức này là tuyệt đối đơn giản. Làm sao nó có thể biết
rằng nó biết được - bởi vì chưa bao giờ có một khoảnh khắc nào của việc biết. Để
cảm thấy dường như bạn biết cái gì đó, bạn phải có một kinh nghiệm nào đó về vô
tri thức. Không có dốt nát bạn không thể cảm thấy tri thức được. Không có tối bạn
không thể thấy được các vì sao. Ban ngày bạn không thể thấy được, cần có tối,
tương phản được cần. Đứa trẻ được sinh ra trong ánh sáng hoàn hảo: nó không thể
cảm thấy rằng đây là ánh sáng. Để cảm điều đó, nó sẽ phải trải qua kinh nghiệm
về tối. Thế thì nó sẽ có khả năng so sánh và thấy, và biết rằng nó biết. Tri thức
của nó còn chưa là nhận biết. Đó là hồn nhiên. Nó đơn giản có đó, như một sự kiện.
Và nó không tách rời khỏi tri thức của nó, nó là tri thức của nó. Nó không có
tâm trí, nó đơn giản hiện hữu.
Điều
Patanjali nói là thế này: điều bạn tìm kiếm bạn đã biết trước rồi. Không biết
nó, bạn đã biết nó trước rồi. Bằng không, sẽ không có cách nào để tìm nó bởi vì
chúng ta chỉ có thể tìm cái gì đó mà chúng ta đã biết theo cách nào đó - có thể
rất mờ mờ, mơ hồ. Có thể nhận biết này không rõ ràng: nó bị che mờ trong sương,
nhưng làm sao bạn có thể tìm cái gì đó mà bạn đã không biết trước? Làm sao bạn
có thể tìm Thượng đế? Làm sao bạn có thể tìm phúc lạc? Làm sao bạn có thể tìm
chân lí? Làm sao bạn có thể tìm cái ta, cái ta tối cao? Bạn phải đã nếm trải
cái gì đó của nó, và hương vị đó, kí ức về hương vị đó vẫn còn được giữ gìn ở
đâu đó bên trong bản thể bạn. Bạn bỏ lỡ cái gì đó, đó là lí do tại sao việc
tìm, kiếm nảy sinh.
Kinh
nghiệm đầu tiên về samadhi, kinh nghiệm đầu tiên về quyền năng vô hạn, siddhi,
về tiềm năng, về việc là thượng đế, được lộ ra vào lúc sinh. Nhưng mọi lúc, bạn
không thể làm ra tri thức từ nó được. Để có điều đó bạn sẽ phải trải qua đêm tối
của linh hồn, bạn sẽ phải đi lạc lối. Để có điều đó, bạn sẽ phải phạm tội. Từ
'tội lỗi' là rất hay. Nó đơn giản nghĩa là đi ra ngoài đường, bỏ lỡ con đường
đúng, hay bỏ lỡ mục tiêu cần tới, bỏ lỡ mục đích.
Adam phải
đi ra khỏi Vườn Eden. Đó là điều cần thiết. Chừng nào bạn chưa bỏ lỡ Thượng đế,
bạn sẽ không có khả năng biết Ngài. Chàng nào bạn chưa đi tới điểm mà bạn không
biết liệu có Thượng đế hay không, chừng nào bạn chưa đi tới điểm mà bạn khổ sở,
đau đớn và phiền não, bạn sẽ không bao giờ có khả năng biết được phúc lạc là
gì. Phiền não là cánh cửa tới cực lạc.
Lời
kinh thứ nhất của Patanjali đơn giản nói rằng bất kì cái gì được người yogi đạt
tới đều không có gì mới. Nó là việc phục hồi lại cái gì đó bị mất. Nó là việc
nhớ lại. Đó là lí do tại sao ở Ấn Độ một khi ai đó đạt tới samadhi, chúng ta gọi
việc đó là tái sinh, người đó được tái sinh. Chúng ta gọi người đó là dwija: được
sinh ra hai lần. Một lần sinh là vô ý thức, lần sinh thứ hai là có ý thức. Người
đó đã khổ, đi lạc lối, và đã quay về nhà. Khi Adam trở về nhà, anh ta là Jesus.
Mọi Jesus đều phải đi xa xôi khỏi nhà, thế thì anh ta là Adam. Khi Adam bắt đầu
cuộc hành trình quay về, anh ta là Jesus. Adam là người đầu tiên, Jesus là người
cuối cùng. Adam là bắt đầu, alpha, và Jesus là kết thúc, omega, và vòng tròn được
đầy đủ.
"Các
quyền năng được lộ ra vào lúc sinh.:.." Thế thì nảy sinh 'thế giới,' điều
người Hindus gọi là maya. Nó đã được dịch thành ảo tưởng, ảo thuật, nhưng cách
tốt nhất để dịch nó là như thôi miên. Thế thì nảy sinh thôi miên, Cả nghìn lẻ một
thôi miên ở khắp xung quanh: ở đây nó được dạy rằng nó là người Hindu - bây giờ
đó là thôi miên, nó được dạy rằng nó là người Ki tô giáo - bây giờ đó là thôi
miên. Bây giờ tâm trí nó bị ước định và làm hẹp lại. Nó là người Mô ha mét giáo
- đó là thôi miên. Thế rồi nó được dạy rằng nó là đàn ông hay đàn bà - đó là
thôi miên.
Chín
mươi phần trăm tính đàn ông và tính đàn bà của bạn đơn giản là thôi miên, nó chẳng
liên quan gì tới sinh học của bạn. Khác biệt sinh học giữa đàn ông và đàn bà là
rất đơn giản, nhưng khác biệt tâm lí là rất phức tạp và phức hợp. Bạn phải dạy
đứa con trai nhỏ là con trai và đứa con gái nhỏ là con gái, và bạn rẽ nhánh
chúng. Bạn tạo ra một ý định: con gái sẽ trở thành đàn bà đẹp, và con trai sẽ
trở thành đàn ông rất mạnh mẽ. Con gái sẽ bị hạn chế trong gia đình: nội trợ,
làm vợ, làm mẹ; và con trai tiến hành cuộc phiêu lưu lớn trong thế giới: tiền,
quyền, danh, tham vọng. Bạn tạo ra các ý định khác biệt trong chúng.
Trong
các xã hội khác nhau, các ước định khác nhau được cho. Có những xã hội mẫu hệ,
đàn bà chi phối. Thế thì bạn sẽ thấy chân lí không thể tin được ở đó: bất kì
khi nào có xã hội mà đàn bà chiếm ưu thế, đàn ông trở nên yếu và đàn bà trở nên
mạnh. Cô ấy quản lí mọi thứ bên ngoài và đàn ông đơn giản chăm nom nhà cửa.
Nhưng bởi
vì chúng ta sống trong xã hội đàn ông chi phối, đàn ông trở thành mạnh mẽ và
đàn bà trở thành yếu và mong manh. Nhưng đây là thôi miên, nó không phải là tự
nhiên. Nó không như vậy trong tự nhiên. Bạn cho chiều hướng nào đó, thế rồi cả
nghìn lẻ một thôi miên xảy ra xung quanh.
Ở Ấn Độ,
nếu một người được sinh ra trong gia đình tiện dân, nghèo, là một sudra, người
đó bị giới hạn là một sudra trong cả đời người đó. Người đó thậm chí không thể
đổi việc làm của mình được. Người đó không thể trở thành một brahmin được. Người
đó bị hạn chế: một lỗ rất hẹp, một lỗ như đường hầm được trao cho người đó. Người
đó phải đi qua đường đó, không phương án khác nào là sẵn có. Và người đó sẽ
nghĩ theo những điều đó, người đó sẽ sống một phong cách sống nào đó. Và từng
việc ước định tâm trí đều là tự duy trì: nó cứ tạo ra bản thân nó ngày càng nhiều
và khéo léo hơn. Thế rồi bạn được cho các ý tưởng về Thượng đế. Ở nước Nga xô
viết, bạn được cho ý tưởng rằng không có Thượng đế.
Con gái
của Stalin, Svetlana, đã viết trong hồi kí của cô ấy rằng từ chính lúc bắt đầu,
tất nhiên, vì cô ấy là con gái của Stalin, cô ấy đã dược dạy rất nghiêm khắc phải
là người vô thần. Nhưng dần dần, cô ấy bắt đầu cảm thấy, "Tại sao? Nếu không
có Thượng đế, tại sao có nhiều truyên truyền thế chống lại Ngài? Vấn đề là gì?
Chẳng có vấn đề nào trong nó, nếu Thượng đế không có đó, kết thúc. Tại sao lo
nghĩ? Tại sao tạo ra tuyên truyền chống Thượng đế, văn học, thế này thế nọ, tại
sao cố chứng minh? Chính nỗ lực này chỉ ra rằng cái gì đó dường như có đó, cái
gì đó có thể có đó." Cô ấy trở nên hoài nghi, và khi Stalin chết, cô ấy nổi
dậy. Cô ấy trở thành người tôn giáo, nhưng tâm trí cô ấy đã bị làm hẹp lại rồi.
Cô ấy phải là người rất hiếm hoi, bởi vì là người hữu thần ở nước Nga Xô viết
là khó như là người vô thần ở Ấn Độ.
Những
điều này không được dạy, những điều này bị nhiễm vào - qua máu của người mẹ,
qua sữa của người mẹ, qua việc thở của người mẹ. Toàn thể bầu không khí bao
quanh bạn như việc ước định tinh vi. Những điều này không được dạy. Không ai dạy
bạn những điều này nói riêng, bạn nhiễm chúng. Điều đầu tiên trẻ con Hindu nghe
khi nó mở mắt và tai nó ở đây, điều đầu tiên là mật chú, hay cái gì đó từ
Bhagavadgita. Nó không hiểu cái gì cả, nhưng tác động đầu tiên là tiếng Phạn,
tác động đầu tiên là của kinh sách tôn giáo nào đó. Thế rồi nó bắt đầu lớn lên,
nó thấy mẹ nó cầu nguyện, các tượng thần, và hoa và hương, và nó cứ bò ở đó,
xem và nhìn điều đang xảy ra. Nó có thể thấy rằng mẹ nó khóc, nước mắt trào ra,
và mẹ nó có vẻ hạnh phúc thế và biết ơn thế. Cái gì đó cực kì lớn lao đang xảy
ra, nó không thể biết được cái đó là gì, nhưng cái gì đó đang xảy ra. Nó bị
tiêm nhiễm. Thế rồi đền chùa, thế rồi tu sĩ, thế rồi áo thụng sặc sỡ, và toàn thể
bầu không khí, nó cứ uống bầu không khí này. Điều đó trở thành một phần của con
người của nó. Hoặc từ bầu vú mẹ hoặc từ bầu vú của quốc gia, nhưng những thứ
này tiêm nhiễm trong khi nó không nhận biết. Bạn trở thành người Ki tô giáo: đến
lúc bạn trở nên tỉnh táo bạn đã là người Ki tô giáo, người Hindu, người Mô ha
mét giáo, người Jaina, Phật tử, và rất khó để giải ước định cho bạn.
Toàn thể
nỗ lực của Patanjali là làm sao giải ước định cho bạn, làm sao giúp bạn để cho
bạn có thể giải ước định cho bản thân bạn. Mọi điều đã được trao cho bạn đều phải
được loại bỏ để cho lần nữa bạn lại có thể đi ra từ sự tồn tại nhỏ bé tựa đường
hầm này của việc là người Hindu, người Mô ha mét giáo, người cộng sản, thế này
và thế nọ; làm sao tìm ra bầu trời mở lần nữa - vô chiều. Không tôn giáo, đặc
biệt không tôn giáo có tổ chức nào, thiên về điều đó. Họ trang điểm cho đường hầm
của họ. Họ ép buộc mọi thứ lên mọi người, dường như các thứ của họ là cách duy
nhất để đạt tới Thượng đế.
Tôi
nghe nói về một người, người Tin lành, đã chết và lên tới cõi trời. Ông ấy hỏi
thánh Peter, "Trước hết, trước khi tôi định cư ở đâu đó, tôi muốn có một
chuyến đi thăm. Tôi muốn xem toàn thể cõi trời." Thánh Peter nói,
"Tính tò mò của ông là hiểu được, nhưng một điều ông sẽ phải nhớ: Ta sẽ
đưa ông đi thăm một vòng, nhưng đừng nói, phải yên tĩnh hoàn toàn. Và bước đi
sao cho không tạo ra tiếng ồn nào." Người Tin lành có chút ít lo âu,
"Sao nhiều thế...?" nhưng họ đã bước đi. Bất kì khi nào ông ấy muốn
nói cái gì, thánh Peter lại để ngón tay lên môi và nói, "Suỵt! Giữ yên
tĩnh." Khi chuyến đi kết thúc ông ấy hỏi, "Có vấn đề gì vậy? Sao yên
tĩnh nhiều thế?" Peter nói, "Mọi người ở đây đều tin. Chẳng hạn, người
Cơ đốc giáo chỉ tin họ mới ở trong cõi trời, người Tin lành tin chỉ họ mới ở
trên cõi trời, người Hindu chỉ tin họ mới ở đấy, người Mô ha mét giáo chỉ tin họ
mới ở đấy. Cho nên họ cảm thấy rất bị xúc phạm nếu họ đi tới biết rằng ai đó
khác cũng ở đó. Điều đó là không thể được đối với họ để mà tin."
Trên
trái đất mọi người sống trong đường hầm, và trên cõi trời cũng vậy.
Không
tôn giáo có tổ chức nào có thể thiên về tâm trí cởi mở toàn bộ. Đó là lí do tại
sao tôn giáo có tổ chức không phải là tôn giáo chút nào, nó là chính trị.
Mới hôm
nọ tôi nhận được bức thư từ Amida. Cô ấy ở châu Phi. Bây giờ cô ấy đã tới đây,
cho nên những người châu Phi kia bị bối rối nhiều lắm. Cô ấy đã trở thành một
sannyasin, cho nên họ đã viết một bức thư xua đuổi. Cô ấy bị trục xuất. Điều
này có vẻ như vô nghĩa. Điều này dường như là chính trị. Bây giờ cô ấy không thể
được phép tham dự các cuộc họp của họ nữa, hay tham gia cùng họ. Trong cách nói
của họ, họ đã nói, "Bây giờ cô đã bị nhúng vào nước rồi." Cô ấy bị kết
án. Cùng điều đó diễn ra ở mọi nơi. Khoa học học làm cùng điều cho mọi người. Một
khi bạn ở trong khoa học học và bạn bỏ đi, cũng như Amida đã bị nhúng vào nước,
họ cho một thông báo rằng bây giờ bạn là kẻ thù. Kẻ thù đấy!
Nhưng
đây là cách nó bao giờ cũng xảy ra. Bao giờ cũng nhớ, bất kì chỗ nào tâm trí bạn
bị làm hẹp lại, trốn ngay khỏi chỗ đó. Nó không phải là tôn giáo, nó là chính
trị. Nó là trò bản ngã. Tôn giáo mở rộng bạn.
Tôn
giáo mở rộng bạn nhiều tới mức toàn thể nhà quanh bạn, dần dần, biến mất. Bạn ở
dưới bầu trời, tuyệt đối trần trụi, trong trao đổi toàn bộ với sự tồn tại.
Không cái gì tồn tại giữa bạn và sự tồn tại. Điểm này được đạt tới dễ dàng, tự
nhiên, tự phát, vào lúc sinh. Quyền năng được lộ ra vào lúc sinh - mọi thứ được
lộ ra vào lúc sinh. Chính vấn đề duy nhất là giành lại nó. Chính vấn đề là nhớ
lại nó lần nữa. Nó sẽ không là khám phá, nó sẽ là khám phá lại.
Nhiều
người tới tôi và họ hỏi, "Nếu samadhi xảy ra, nếu chứng ngộ xảy ra, làm
sao chúng tôi sẽ nhận ra nó, rằng nó là cái đó?" Tôi nói với họ, "Đừng
lo nghĩ, bạn sẽ nhận ra nó bởi vì bạn biết nó là gì. Bạn đã quên mất. Một khi
nó xảy ra, đột nhiên, trong tâm thức của bạn, kí ức sẽ nảy sinh, trồi lên, và
ngay lập tức bạn sẽ nhận ra."
Và điều
này cũng có thể thu được theo bốn cách. Cách thứ nhất là qua ma tuý. Người
Hindu đã làm ra ma tuý trong hàng nghìn năm. Ở phương Tây chứng mất trí dùng ma
tuý là rất mới, ở Ấn Độ nó là rất cổ đại.
Patanjali
nói,
Nó có
thể thu được qua ma tuý, bằng việc lặp lại lời linh thiêng, khổ hạnh, hay
samadhi.
Ông ấy ủng
hộ duy nhất cho samadhi, nhưng ông ấy là một người rất, rất khoa học. Ông ấy đã
không bỏ cái gì ra ngoài.
Vâng,
nó có thể thu được qua ma tuý, nhưng đó là thoáng nhìn thấp nhất về nó. Qua hoá
chất, bạn có thể có thoáng nhìn nào đó, nhưng điều đó gần như là bạo hành, gần
như là hãm hiếp Thượng đế - bởi vì bạn không trưởng thành trong thoáng nhìn đó,
thay vì thế, bạn đang ép buộc thoáng nhìn lên bản thân bạn. Bạn có thể dùng
LSD, hay cần sa, hay cái gì đó khác: bạn đang ép buộc hệ thống hoá chất của bạn.
Nếu hệ thống hoá chất bị ép buộc quá nhiều, trong vài khoảnh khắc nó trở nên bị
lỏng ra khỏi ước định của tâm trí. Từ phong cách kiểu đường hầm của cuộc sống của
bạn, nó trở nên chùng lỏng ra. Bạn có thoáng nhìn nào đó, nhưng thoáng nhìn đó
đi với cái giá rất lớn. Bây giờ bạn sẽ trở nên bị nghiện với ma tuý. Bất kì khi
nào bạn cần thoáng nhìn này bạn sẽ phải đi tới ma tuý, và mỗi lúc bạn đi tới ma
tuý, ngày càng nhiều lượng ma tuý sẽ được cần tới. Và bạn sẽ không trưởng thành
chút nào, bạn sẽ không chín chắn lên chút nào. Chỉ ma tuý sẽ tăng trưởng về số
lượng, và bạn sẽ vẫn còn như cũ: Đây là việc có được thoáng nhìn về điều thiêng
liêng với giá rất lớn. Điều đó không xứng đáng với nó. Nó đang phá huỷ bản thân
bạn. Nó là tự tử, nhưng Patanjali nêu nó ra đó như một khả năng. Nhiều người đã
thử điều đó, và nhiều người đã thành gần mất trí qua nó. Điều nguy hiểm là thử
bất kì bạo hành nào lên sự tồn tại. Người ta phải trưởng thành một cách tự
nhiên. Nhiều nhất, nó có thể giống như giấc mơ, nhưng nó không thể là thực tại.
Người đã dùng LSD lâu vẫn còn là cùng người đó. Người đó có thể nói về không
gian mới mà người đó đã đạt tới và người đó sẽ nói về 'kinh nghiệm vượt ra
ngoài', nhưng bạn có thể thấy rằng người này vẫn còn như cũ. Người đó đã không
thay đổi. Người đó đã không đạt tới bất kì duyên dáng nào. Nó có thể là sự ngược
lại: người đó có thể đã mất mọi duyên dáng mà người đó đã có trước đây. Người
đó đã không trở nên hạnh phúc và phúc lạc hơn. Vâng, dưới tác động của ma tuý
người đó có thể cười, nhưng tiếng cười đó ốm yếu: nó không nảy sinh một cách tự
nhiên, nó không nở hoa một cách tự nhiên. Và sau tác động của ma tuý người đó sẽ
đờ đẫn, người đó sẽ có cảm giác buồn nản, và người đó sẽ tìm đi tìm lại, người
đó sẽ tìm và kiếm mãi cùng thoáng nhìn đó. Bây giờ người đó sẽ trở nên bị thôi
miên bởi kinh nghiệm về ma tuý. Nó là khả năng thấp nhất.
Thứ
hai, tốt hơn điều này, là mật chú. Nếu bạn lặp lại một mật chú nào đó trong một
thời gian dài, điều đó nữa cũng tạo ra thay đổi hoá chất tinh tế trong con người
bạn. Nó là tốt hơn ma tuý, nhưng dầu vậy, cái đó nữa lại là ma tuý tinh vi. Nếu
bạn lặp lại, Aum, Aum, Aum, liên tục, chính việc lặp lại tạo ra sóng âm thanh
bên trong bạn. Dường như là bạn liên tục ném đá vào hồ và sóng nổi lên và cứ
lan rộng, tạo ra nhiều hình mẫu. Cùng điều đó xảy ra khi bạn dùng mật chú, việc
lặp liên tục của bất kì từ nào. Nó không liên quan gì tới Aum, Ram, Ave Maria
hay Allah; nó chẳng liên quan gì tới chúng. Bạn có thể nói, “Blah, blah,
blah"; điều đó sẽ có tác dụng. Nhưng bạn phải lặp lại cùng từ, cùng âm
thanh với cùng giọng, cùng nhịp. Nó liên tục rơi vào cùng trung tâm lặp đi lặp
lại, và tạo ra các gợn sóng, rung động, đập rộn ràng. Chúng đi vào bên trong bản
thể bạn và lan rộng ra. Chúng tạo ra vòng tròn năng lượng. Nó là tốt hơn ma
tuý, nhưng nó vẫn là cùng phẩm chất.
Đó là
lí do tại sao Krishnamurti liên tục nói rằng mật chú là ma tuý. Nó là ma tuý,
và ông ấy không nói gì mới; Patanjali nói cùng điều. Nó là tốt hơn ma tuý: bạn
không cần tiêm chích gì, bạn không phụ thuộc vào bất kì đại lí bên ngoài nào. Bạn
không phụ thuộc vào kẻ buôn ma tuý vì người đó có thể không cho bạn thứ đúng.
Người đó có thể đưa cho bạn cái gì đó hư huyễn. Bạn cần không phụ thuộc vào bất
kì ai. Nó độc lập nhiều hơn là ma tuý. Bạn có thể lặp lại câu mật chú của bạn ở
bên trong, và nó còn hài hoà nhiều hơn với xã hội. Xã hội sẽ không phản đối rằng
bạn lặp lại: Aum, Aum, Aum, nhưng nếu bạn dùng LSD xã hội sẽ phản đối. Tụng là
tốt hơn, đáng kính hơn, nhưng dẫu sao vẫn là ma tuý. Chính là qua âm thành mà hệ
thống hoá chất của thân thể bạn được thay đổi.
Bây giờ,
nhiều thực nghiệm đang được tiến hành với âm thanh, âm nhạc, tụng. Nó chắc chắn
làm thay đổi hệ thống hoá chất. Cây mọc nhanh hơn nếu nó được bao quanh bởi âm
nhạc - bởi âm nhạc nào đó tất nhiên - cổ điển hay Ấn Độ; không bởi âm nhạc
phương Tây. Bằng không, sự trưởng thành dừng lại, hay, cây phát rồ. Với rung động
tinh tế, với nhịp điệu lớn lao và hài hoà, cây mọc nhanh hơn. Trưởng thành gần
như gấp đôi và hoa tới to hơn, nhiều mầu sắc hơn; chúng sống lâu hơn và chúng
có nhiều hương thơm hơn. Bây giờ đây là chân lí khoa học. Nếu cây bị ảnh hưởng
nhiều thế bởi âm thanh, nhiều điều hơn sẽ xảy ra cho con người. Và nếu bạn có
thể tạo ra âm thanh bên trong, rung động liên tục, nó sẽ thay đổi sinh lí của bạn,
hệ thống hoá chất của bạn - tâm trí bạn, thân thể bạn - nhưng nó vẫn là sự giúp
đỡ bên ngoài. Nó vẫn là nỗ lực: bạn đang làm cái gì đó. Và bởi việc làm bạn
đang tạo ra một trạng thái mà phải được duy trì. Nó là không tự phát một cách tự
nhiên. Nếu bạn không duy trì nó trong vài ngày, nó sẽ biến mất. Cho nên, điều
đó nữa cũng không là sự trưởng thành.
Có lần
một người Sufi tới thăm tôi. Trong ba mươi năm ông ấy đã từng làm mật chú Sufi,
và đã làm nó thực sự chân thành. Ông ấy đầy rung động - rất sống động, rất hạnh
phúc, gần như cực lạc cả ngày, dường như trong samadhi... say sưa. Đệ tử của
ông ấy mang ông ấy tới tôi. Ông ấy ở cùng tôi trong ba ngày. Tôi bảo ông ấy,
"Làm một điều: trong ba mươi năm ông đã từng làm việc tụng nào đó, dừng lại
trong ba ngày đi." Ông ấy nói, "Tại sao?" Tôi nói, "Chỉ để
biết liệu nó đã xảy ra cho ông hay không thôi. Nếu ông liên tục tụng ông sẽ
không bao giờ biết. Ông có thể tạo ra sự say sưa này bằng việc tụng liên tục.
Ông bỏ nó trong ba ngày rồi xem." Ông ấy trở nên hơi sợ, nhưng ông ấy đã
hiểu ra vấn đề.
Bởi vì
chừng nào cái gì đó còn chưa trở thành tự nhiên tới mức bạn không cần làm nó, bạn
đã không đạt tới nó.
Chỉ
trong ba ngày, mọi thứ biến mất; chỉ trong ba ngày thôi! Nỗ lực ba mươi năm, và
sau ngày thứ ba người này bắt đầu khóc và ông ấy nói, "Ông đã làm gì vậy?
Ông đã phá huỷ toàn thể sadhana của tôi!" Tôi nói, "Tôi chẳng phá huỷ
cái gì cả, ông có thể bắt đầu lại. Nhưng bây giờ nhớ cho, nếu ông lặp lại trong
thậm chí ba mươi kiếp, ông sẽ không đạt tới. Đây không phải là cách. Sau ba
mươi năm, ông không thể đi nghỉ ba ngày được sao? Điều đó dường như là tù túng,
và nó vẫn chưa trở thành tự phát. Nó chưa trở thành một phần của ông, ông đã
không trưởng thành. Ba ngày này đã làm lộ ra cho ông rằng trong ba mươi năm
toàn thể nỗ lực là theo chiều hướng sai. Bây giờ điều đó là tuỳ ở ông. Nếu ông
muốn tiếp tục, cứ tiếp tục đi. Nhưng nhớ lấy, bây giờ đừng quên rằng bất kì
ngày nào nó cũng có thể biến mất, nó là giấc mơ mà ông đang ông giữ qua tụng
liên tục. Nó là rung động nào đó mà ông đang giữ, nhưng nó không nảy sinh ở đó.
Nó được trau dồi, nó chưa phải là bản tính của ông."
Cách thứ
ba là bằng khổ hạnh, bằng việc thay đổi cách sống của bạn, không khao khát tiện
nghi, thuận tiện: về thức ăn, về giấc ngủ, về dục; vứt bỏ mọi điều mà tâm trí tự
nhiên ham muốn và làm chính cái đối lập. Điều đó vẫn là cao hơn một chút so với
mật chú. Nếu tâm trí nói đi ngủ, con người của khổ hạnh nói, "Không, ta sẽ
không đi ngủ. Ta sẽ không là nô lệ cho ngươi. Khi ta muốn đi ngủ, ta sẽ đi, bằng
không thì không đâu." Tâm trí nói, "Mình cảm thấy đói rồi, bây giờ đi
và xin ăn"; con người của khổ hạnh nói, "Không!" Con người của
khổ hạnh nói không liên tục với tâm trí người đó. Đó là điều khổ hạnh là gì:
nói không với tâm trí. Tất nhiên, nếu bạn liên tục nói không với tâm trí, ước định
trở nên chùng lỏng ra. Thế thì tâm trí không còn mạnh mẽ trên bạn được, thế thì
bạn được thả ra một chút. Nhưng cái không đó phải được nói lại liên tục. Cho dù
bạn lắng nghe tâm trí một ngày thôi, lần nữa quyền lực của tâm trí sẽ trở lại
chi phối và sở hữu bạn. Cho nên chỉ đi lạc một khoảnh khắc, và mọi thứ đều bị mất.
Con người
của khổ hạnh làm tốt hơn, người đó đang làm cái gì đó thường hằng hơn là người
tụng - bởi vì khi bạn tụng, phong cách sống của bạn vẫn còn không thay đổi.
Ngay bên trong, bạn cảm thấy thoải mái: sự ổn thoả nào đó. Đó là lí do tại sao
Thiền siêu việt của Maharishi Mahesh Yogi có nhiều hấp dẫn thế ở phương Tây, vì
ông ấy không đòi hỏi bạn thay đổi phong cách sống. Ông ấy nói, "Bất kì cái
gì, bất kì cái gì bạn đang là, điều đó là được." Ông ấy không muốn bạn làm
ra cuộc sống có kỉ luật, đơn giản lặp lại mật chú thôi, hai mươi phút buổi sáng
và hai mươi phút buổi tối, và điều đó sẽ có tác dụng. Tất nhiên, nó sẽ cho bạn
giấc ngủ ngon hơn, ăn ngon miệng hơn. Bạn sẽ bình thản và yên tĩnh hơn. Trong
các tình huống mà giận dữ là dễ dàng, nó sẽ không dễ dàng thế. Nhưng bạn phải
liên tục tụng mọi ngày. Nó sẽ cho bạn việc tắm bên trong nào đó trong sóng âm
thanh. Nó sẽ cho bạn chút ích lau sạch, nhưng nó sẽ không giúp bạn trưởng
thành. Khổ hạnh giúp nhiều hơn vì cuộc sống của bạn bắt đầu thay đổi.
Nếu bạn
quyết định không làm việc gì đó, tâm trí sẽ khăng khăng rằng bạn làm nó. Nếu bạn
liên tục phủ nhận tâm trí, toàn thể hình mẫu cuộc sống của bạn thay đổi. Nhưng,
điều đó nữa cũng là bị ép buộc. Những người đang trong khổ hạnh mất quá nhiều
duyên dáng, trở thành hơi xấu. Thường xuyên vật lộn và tranh đấu, và thường
xuyên kìm nén và nói không tạo ra một vết nứt rất sâu trong bản thể họ. Họ có
thể có nhiều những thoáng nhìn thường xuyên hơn người tụng hay người nghiện ma
tuý. Họ sẽ có nhiều kết quả thường hằng hơn là Timothy Leary và Mahesh Yogi,
nhưng dầu vậy, nó không phải là nở hoa tự phát. Nó vẫn không phải là Thiền,
không phải là Yoga thực, không phải Mật tông.
... hay
samadhi.
Thế rồi
tới điều thứ tư mà Patanjali đã từng cố giải thích cho bạn. Qua samyama, qua
samadhi, mọi thứ phải được đạt tới. Bất kì điều gì ông ấy đã từng dạy cho tới
giờ đều qua samyama, samadhi - đem nhận biết của bạn vào nó. Con người của ma
tuý làm việc qua hoá chất; con người của khổ hạnh làm việc qua sinh lí học; con
người của tụng niệm làm việc qua cấu trúc âm thanh của bản thể người đó, nhưng
tất cả họ đều là bộ phận. Tính toàn thể của người đó còn chưa được họ đụng tới.
Và tất cả họ sẽ tạo ra một loại thiên lệch. Phần này sẽ phát triển quá lớn, và
phần khác sẽ tụt lại sau, và người đó sẽ trở thành xấu. Samadhi là việc trưởng
thành của cái toàn thể.
Và trưởng
thành phải tự nhiên, tự phát, không bị áp đặt. Trưởng thành phải là qua nhận biết,
không qua hệ thống hoá chất, không qua sinh lí, không qua âm thanh. Trưởng
thành phải là qua nhận biết, chứng kiến: đó là điều samadhi là gì. Samadhi sẽ
đem bạn tới cùng điểm nơi bạn đã được sinh ra. Đột nhiên, nó sẽ làm lộ bản thể
của bạn cho bạn, bạn là ai.
Bây giờ,
vài điều về samadhi sẽ phải được hiểu.
Một: nó
không phải là mục đích để được đạt tới, nó không phải là ham muốn để được đạt tới.
Nó không phải là mong đợi, nó không phải là hi vọng, nó không phải là trong
tương lai; nó là ở đây bây giờ. Đó là lí do tại sao điều kiện duy nhất cho
samadhi là vô ham muốn - thậm chí không có ham muốn về samadhi.
Nếu bạn
ham muốn samadhi, bạn liên tục làm xói mòn bản thân bạn bởi samadhi. Bản chất của
ham muốn phải được hiểu, và trong việc hiểu biết đó tự nó rơi rụng đi, theo
cách riêng của nó. Đó là lí do tại sao tôi nói khi hi vọng của bạn bị làm thất
vọng, bạn ở trong không gian đẹp; dùng nó đi. Đó là khoảnh khắc khi bạn có thể
đi vào trong samadhi dễ dàng hơn.
Được ân
huệ là những người vô vọng: để điều đó được thêm vào cho cái đẹp khác của
Jesus.
Ông ấy
nói, "Được ân huệ là người nhu mì, bởi vì họ sẽ kế thừa trái đất
này." Tôi nói với bạn: được ân huệ là người vô vọng, vì họ sẽ kế thừa cái
toàn thể.
Cố thấy
cách hi vọng đang phá huỷ bạn. Với hi vọng sợ nảy sinh. Sợ là phía kia của cùng
đồng tiền. Bất kì khi nào bạn hi vọng bạn cũng trở nên sợ. Bạn trở nên sợ liệu
bạn có hoàn thành được hi vọng của bạn hay không. Hi vọng chưa bao giờ tới một
mình, nó luôn đồng hành với sợ. Thế thì, giữa sợ và hi vọng bạn bị căng ra. Hi
vọng là trong tương lai và sợ cũng ở trong tương lai, và bạn bắt đầu đánh đu giữa
hi vọng và sợ hãi. Thỉnh thoảng bạn cảm thấy, "Ừ, nó sẽ được đáp ứng";
và thỉnh thoảng bạn cảm thấy, "Không, điều đó dường như là không thể được,"
và sợ nảy sinh. Giữa sợ và hi vọng, bạn làm mất bản thể của bạn. Để tôi kể cho
bạn một câu chuyện cổ Ấn Độ rất nổi tiếng.
Một kẻ
ngu được cử đi mua bột mì và muối. Anh ta mang một cái bát để đựng các thứ anh
ta mua. Anh ta được bảo không được trộn lẫn hai thứ này, mà phải để chúng tách
rời. Sau khi người chủ tiệm đã đổ đầy bột mì vào bát, người ngu, nghĩ tới chỉ dẫn,
bèn lật ngược bát và bảo đổ muối vào trôn bát. Do đó bột mì rơi mất, nhưng anh
ta có muối. Anh ta đem nó về cho ông chủ, ông này hỏi, "Nhưng bột mì
đâu?" Người ngu lật bát lại để tìm nó, thế là muối cũng đi tong. Giữa hi vọng
và sợ, toàn thể bản thể bạn bị mất.
Đó là cách
bạn đã trở nên bị mất tích hợp, bị chia chẻ, tinh thần phân liệt. Nhìn vấn đề của
nó này: nếu bạn không có hi vọng nào, bạn sẽ không tạo ra sợ nào - bởi vì sợ
không thể tới mà không có hi vọng. Hi vọng là một bước của sợ trong bạn. Hi vọng
tạo ra cánh cửa cho sợ đi vào. Nếu bạn không có hi vọng nào thế thì không có điểm
nào trong sợ. Và khi không có hi vọng và không có sợ, bạn không thể đi xa khỏi
bản thân bạn được. Bạn đơn giản là cái bạn đang vậy. Bạn ở đây-bây giờ. Khoảnh
khắc này trở thành sống động mãnh liệt.
Lời
kinh thứ hai:
Jaty-antara-parinamah
prakrty-apurat.
Biến đổi
từ một lớp, loài, hay loại này thành loại khác, là bởi việc tuôn tràn của các
xu hướng tự nhiên của những tiềm năng.
Rất có
ý nghĩa... Nếu bạn là người khổ hạnh bạn sẽ không tuôn tràn. Bạn sẽ kìm nén
năng lượng của bạn. Sợ dục, sợ giận, sợ yêu, sợ cái này và cái nọ, bạn sẽ phải
kìm nén mọi năng lượng của bạn, bạn sẽ không trong việc tuôn tràn. Và Patanjali
nói rằng chỉ qua tuôn tràn mới có biến đổi. Nó là một trong những luật cơ sở nhất
của cuộc sống.
Bạn có
quan sát rằng khi bạn cảm thấy năng lượng xuống thấp, đột nhiên yêu biến mất
không? Khi bạn cảm thấy năng lượng xuống thấp, tính sáng tạo biến mất. Bạn
không thể vẽ được, bạn không thể viết bài thơ. Nếu bạn viết, thơ của bạn sẽ không
bước đi; việc nhảy múa thành xa xăm. Nó thậm chí sẽ không bước; nó có thể, nhiều
nhất, chạy rề rề. Nó sẽ không mấy là thơ đâu. Nếu bạn vẽ khi bạn ở năng lượng
thấp, việc vẽ của bạn sẽ ốm yếu. Nó sẽ không mạnh khoẻ. Nó không thể thế được bởi
vì nó là việc vẽ của bạn và bạn cảm thấy đang ở năng lượng thấp. Thực ra, việc
vẽ là bạn lan toả trên vải vẽ. Nó sẽ u ám, buồn, chết.
Tôi đã
nghe về một hoạ sĩ lớn, ông này đã mời một trong những bạn của mình, một bác
sĩ, tới và xem tranh của ông ấy. Bác sĩ ngắm, nhìn từ bên này sang bên kia. Người
bạn, hoạ sĩ, rất hạnh phúc về việc ông ấy được ca ngợi nhiều làm sao. Thế rồi
cuối cùng ông ấy hỏi, bởi vì ông ta thấy rằng bác sĩ trông có vẻ phân vân - thậm
chí không phải phân vân mà lo nghĩ. Người bạn nói, "Có chuyện gì vậy? Ông
nghĩ gì về bức tranh này?" Ông ấy nói, "Viêm ruột thừa." Ông ấy
đã vẽ chân dung của ai đó và bác sĩ đang nhìn mọi nơi, bởi vì mặt xanh mướt thế
và thân thể trông trong đau đớn tới mức ông ấy cảm thấy nó phải là bệnh viêm ruột
thừa. Về sau, người ta mới phát hiện ra rằng hoạ sĩ này bị viêm ruột thừa, ông ấy
đã đau từ bệnh đó.
Bạn lan
toả bản thân bạn vào trong thơ của bạn, vào trong tranh của bạn, và trong hình
điêu khắc của bạn. Bất kì cái gì bạn làm, nó là bạn, nó phải là vậy.
Hoa tới
trên cây chỉ khi chúng đang tuôn trào; năng lượng quá nhiều. Chúng không thể đảm
đương được nó. Khi cây không có mấy năng lượng, nó sẽ không nở hoa bởi vì nó thậm
chí không có đủ năng lượng cho lá. Nó thậm chí không có đủ năng lượng cho rễ -
làm sao nó có thể đảm đương được việc có hoa? Hoa sẽ gần như là thứ xa hoa. Khi
bạn đói, bạn không bận tâm mua tranh cho nhà bạn. Khi bạn không có quần áo, bạn
nghĩ tới quần áo; bạn không nghĩ tới việc có vườn đẹp. Đây là xa hoa. Khi năng
lượng tuôn tràn, chỉ thế thì nó mới là lễ hội, biến đổi. Khi bạn tuôn tràn với
năng lượng bạn muốn hát, bạn muốn múa, bạn muốn chia sẻ.
Biến đổi
từ một lớp, loài, hay loại này thành loại khác, là bởi việc tuôn tràn...
Bình
thường, như con người vậy, người đó bị chặn thế và có nhiều vấn đề bị kìm nén tới
mức năng lượng không bao giờ đi tới điểm mà nó có thể tuôn tràn và chỉ được
chia sẻ với người khác. Và sahasrar của bạn, chính là việc nở hoa của bạn, hoa
sen trong đỉnh đầu bạn, sẽ không nở hoa chừng nào năng lượng còn chưa tuôn
tràn, chừng nào nó còn chưa tuôn tràn nhiều tới mức nó cứ vươn lên ngày càng
cao hơn. Mức độ này cứ dâng lên ngày càng cao hơn; nó đạt tới trung tâm thứ
hai, trung tâm thứ ba, trung tâm thứ tư, và bất kì trung tâm nào được chạm tới
bởi năng lượng tuôn tràn đều mở ra, nở hoa. Luân xa thứ bẩy là hoa của nhân loại:
sahasrar. Sahasradal kamal: hoa sen một nghìn cánh mà sẽ nở hoa chỉ khi bạn ở
trong việc tuôn tràn.
Đừng
bao giờ kìm nén và đừng bao giờ tạo ra khối chắn nào trong bản thể bạn. Đừng
bao giờ trở nên cứng rắn quá. Đừng bị đông cứng. Tuôn chảy đi. Để cho năng lượng
của bạn bao giờ cũng còn là luồng chảy. Đó là toàn thể mục đích của phương pháp
yoga: rằng các khối chắn của bạn bị phá vỡ. Các tư thế yoga không là gì ngoài
phương pháp luận để phá vỡ các khối chắn mà bạn tạo ra bên trong thân thể bạn.
Bây giờ,
cái gì đó đích xác giống điều đó đã xảy ra ở phương Tây. Nó là Rolfing, được
sáng lập bởi Ida Rolf. Bởi vì ở phương Tây tâm trí nhiều tính công nghệ hơn, mọi
người không muốn làm các thứ riêng của họ. Họ muốn nó được thực hiện bởi ai đó
khác, do đó mới có Rolfing. Rolfer sẽ làm công việc này. Ông ấy sẽ cho bạn
thông điệp sâu, và ông ấy sẽ cố làm tan chảy các khối chắn của bạn. Hệ thống cơ
bắp đã trở thành cứng sẽ được làm thư dãn.
Cùng điều
đó có thể được thực hiện với yoga, và dễ dàng hơn, bởi vì bạn là người chủ
riêng của bạn. Bạn có thể cảm thấy bản thể bên trong của bạn đúng hơn, chính
xác hơn. Bạn có thể cảm thấy chỗ có khối chắn của bạn. Nếu bạn nhắm mắt lại và
ngồi im lặng mọi ngày, bạn có thể cảm thấy chỗ thân thể bạn có cảm giác không
thoải mái, chỗ thân thể bạn cảm thấy căng thẳng. Thế thì có các tư thế asana
yoga cho phần thân thể đặc thù đó để thư dãn. Những asanas đó sẽ giúp làm tan
biến cơ bắp đã bị làm cứng lại và sẽ cho phép năng lượng di chuyển. Nhưng một
điều là chắc chắn: rằng người bị kìm nén chưa bao giờ nở hoa.
Người bị
kìm nén vẫn còn với năng lượng bị kiềm chế lại, năng lượng bị dồn nén. Và nếu bạn
không tạo kênh cho năng lượng của bạn theo hướng đúng, năng lượng của bạn có thể
trở thành có tính phá huỷ và tự tử với bạn. Chẳng hạn: nếu năng lượng của bạn
không di chuyển tới tình yêu, nó sẽ trở thành giận dữ. Nó sẽ thành chua ra, đắng
ra. Bất kì khi nào bạn thấy một người giận, nhớ lấy, bằng cách nào đó năng lượng
của người đó đã bỏ lỡ tình yêu. Bằng cách nào đó, người đó đã đi lạc lối; do
đó, người đó giận. Người đó không giận bạn, người đó đơn giản giận, bạn có thể
chỉ là cái cớ. Người đó là cơn giận. Năng lượng bị chắn và cuộc sống đang cảm
thấy gần như vô nghĩa, không có ý nghĩ nào, người đó trong trong cuồng nộ.
Có một
bài thơ rất nổi tiếng của Dylan Thomas. Bố ông ấy chết, và trong đêm đó ông ấy
đã viết bài thơ này. Trong bài thơ này có dòng,
Cuồng nộ,
cuồng nộ chống lại việc chết của ánh sáng: Không đi nhẹ nhàng trong đêm tốt đó!
Ông ấy
đang nói với bố ông ấy "Tranh đấu với cái chết, cuồng nộ chống lại nó.
Không đầu hàng, không buông bỏ. Cho một trận đánh hay cho dù bố bị thất bại,
nhưng không đi mà không tranh đấu."
Nếu
tình yêu không được hoàn thành, người ta trở nên giận dữ. Nếu cuộc sống không
được hoàn thành, người ta trở nên giận vào cái chết. Một người có cuộc sống là
sự hoàn thành sẽ không cuồng nộ chống lại cái chết, người đó sẽ đón chào. Và
người đó sẽ không nói rằng đó là đêm tối, người đó sẽ nói, "Đẹp thế, nghỉ
ngơi thế." Tối là nghỉ ngơi. Nó gần như ấm áp, giống như bụng mẹ. Người ta
lại đi vào trong bụng mẹ vĩ đại hơn của Thượng đế. Tại sao cuồng nộ? Những người
đã nở hoa, đều buông xuôi. Những người bị thất vọng không thể buông xuôi được.
Từ thất vọng của họ, họ tạo ra nhiều hi vọng hơn, và từng hi vọng đều đem đến
nhiều thất vọng hơn - và cái vòng luẩn quẩn cứ diễn ra mãi, phát ngán.
Nếu bạn
muốn không bị thất vọng, vứt bỏ hi vọng đi - thế thì sẽ không có thất vọng. Và
nếu bạn muốn thực sự trưởng thành, đừng bao giờ kìm nén. Tận hưởng năng lượng
đi. Cuộc sống là hiện tượng năng lượng. Tận hưởng năng lượng - nhảy múa, ca
hát, bơi, chạy - để năng lượng chạy khắp bạn, để năng lượng lan toả khắp bạn. Để
nó là dòng chảy. Một khi bạn ở trong dòng chảy, việc nở hoa trở thành rất dễ
dàng.
Nguyên
nhân ngẫu nhiên không khuấy động các xu hướng tự nhiên trong hoạt động; nó đơn
thuần loại bỏ các chướng ngại - như nông dân tưới ruộng: người đó loại bỏ chướng
ngại, và thế rồi nước tự nó chảy tự do.
Patanjali
đang nói rằng, thực ra, nếu bạn không có khối chắn nào thì mọi thứ sẽ được đạt
tới một cách tự nhiên. Vấn đề không phải là tạo ra cái gì, vấn đề là chỉ loại bỏ
sự chắn lối. Cứ dường như là dòng suối có đó, và tảng đá đang chắn lối của nó.
Nó vẫn chảy đằng sau tảng đá, nhưng không thể bỏ được tảng đá ra. Dòng suối, nước,
phải không được tạo ra, nó đã có đó rồi; bạn đơn giản bỏ tảng đá ra và dòng nước
ùa chảy ra. Nó cũng giống như đài phun nước: bạn chỉ bỏ tảng đá ra và nó ùa ra,
nó nở hoa. Đứa trẻ có điều đó một cách tự nhiên, bạn phải đạt tới nó bằng hiểu
biết. Và, bạn phải bỏ mọi khối chắn mà xã hội đã áp đặt lên bạn.
Xã hội
chống lại dục: nó đã tạo ra một khối chắn, ngay gần trung tâm dục. Bất kì khi
nào dục nảy sinh bạn đều cảm thấy bất ổn, bạn cảm thấy mặc cảm, bạn cảm thấy sợ.
Bạn co lại, bạn không bơi, bạn không tuôn chảy. Xã hội chống lại giận dữ: nó đã
tạo ra khối chắn ở đó. Cho nên giận tới, nhưng bạn không thể đi vào trong nó một
cách toàn bộ được. Bạn sẽ phải vứt bỏ mọi khối chắn này.
Đó là
lí do tại sao tôi nhấn mạnh vào phương pháp động: chúng sẽ làm tan chảy các khối
chắn của bạn. Nếu bạn giận, hét lên, gào lên đi. Không cần phải la và hét vào bất
kì ai, chỉ cái gối cũng có tác dụng. Đánh gối, nhảy lên nó, giết gối - không cần
giết bất kì ai. Chỉ ý tưởng rằng bạn đang giết gối là đủ. Cứ phát rồ lên, đi
vào trong giận là đủ; khối chắn bị phá vỡ. Nếu bạn muốn giết ai đó, hay nếu bạn
muốn giận ai đó, bạn không bao giờ có thể là toàn bộ trong việc đó - không thể
được - bởi vì người khác sẽ bị tổn thương, bị thương, và bạn là con người: bạn
có từ bi và tình yêu nữa. Cho nên người ta kìm lại.
Đánh gối
đi. Dùng dao sắc và giết gối. Khi gối chết, chôn cái xác và được kết thúc với
nó. Đột nhiên, bạn sẽ cảm thấy rằng cái gì đó đã vỡ ra bên trong bạn. Tảng đá
đã bị loại bỏ. La lên, nhảy, nhảy lùi. Nếu dục nảy sinh, giúp cho nó nảy sinh.
Quên mọi thứ xã hội đã dạy bạn. Tận hưởng chính cảm giác về nhục dục nảy sinh
trong bạn. Hợp tác với nó. Đừng co lại và đừng chống lại nó, hợp tác với nó. Chẳng
mấy chốc bạn sẽ thấy rằng nhục dục đang biến đổi. Khi vũng này đầy, nó bắt đầu
chảy tràn. Nhục dục chảy tràn trở thành nhạy cảm. Những người kìm nén dục của họ
trở thành không nhạy cảm, đờ đẫn. Họ không có cuộc sống. Họ trở thành cứng đơ.
Nguyên
nhân ngẫu nhiên không khuấy động các xu hướng tự nhiên trong hoạt động; nó đơn
thuần loại bỏ các chướng ngại.
Toàn thể
nỗ lực của yoga là để bỏ đi các chướng ngại, qua việc phủ định. Không cái gì thực
sự được làm bởi vì bạn có mọi thứ rồi, nó chỉ không tuôn chảy. Vài tảng đá đã bị
đặt lên con đường. Bạn đã bị làm sao lãng. Điều đó giống như nông dân tưới nước
cho cánh đồng. Bạn có thấy nông dân tưới nước cho cánh đồng không? Nước chảy ra
từ một kênh, người đó bỏ đi chút đất và nước bắt đầu chảy vào trong con đường
đó. Khi phần đó được tưới rồi người đó để chút đất trở lại cổng, nước dừng chảy
theo con đường đó. Thế rồi người đó mở kênh đi đâu đó khác, nước bắt đầu chảy ở
đó. Nước có đó rồi, nó cần việc khơi kênh. Năng lượng bạn có rồi, đơn giản cần
khơi kênh để cho nó đạt tới sahasrar, tới đỉnh cao nhất, cực đỉnh của bản thể bạn.
Tâm trí
được tạo ra một cách giả tạo xuất phát từ một mình bản ngã.
Và tất
cả chúng ta đều có tâm trí giả tạo. Đó là điều tôi gọi là thôi miên mà xã hội
đã làm cho bạn.
Chúng
ta có một nhóm trong đạo tràng, và tôi đã từng nghĩ về điều đó. Nó được gọi là
'Thôi miên liệu pháp', nhưng tôi muốn gọi nó là 'giải thôi miên liệu pháp' - bởi
vì nỗ lực cơ bản là giải thôi miên bạn, hay phá huỷ thôi miên cho bạn, hoá giả
ước định cho bạn.
Mọi tâm
trí đều là tâm trí được tạo ra bởi con người: nirman cittani asmita-matrat. Tâm
trí được tạo ra bởi con người xuất phát từ một mình bản ngã: Tôi là người
Hindu, tôi là người Mô ha mét giáo, tôi là người da đen, tôi là người da trắng,
tôi là thế này, thế nọ - chúng toàn là tâm trí giả tạo. Mặt nguyên thuỷ, tâm
trí nguyên thuỷ, không do con người tạo ra, phải được biết tới và được nhận ra.
Tôi đã
nghe: Một cậu bé da mầu ngẫu nhiên làm đổ một thùng sơn trắng lên người nó. Khi
nó về nhà, bố nó cho nó một trận đòn nên thân và bảo nó lên thẳng giường. Vừa nức
nở trên đường ra khỏi phòng nó nói, "Con chỉ mới trắng ra được hai mươi
phút, và con đã ghét cả lũ đen nhà bố!"
Ngay cả
đứa bé qua hai mươi phút đã bắt đầu tích luỹ tâm trí giả tạo. Ngay cả đứa bé
qua hai mươi phút nhìn vào mẹ nó với nhiều tình yêu hơn tới bất kì ai khác, bởi
vì nó đã học được một thủ thuật. Ước định đã bắt đầu: cô ấy là thức ăn, và sự sống
sót phụ thuộc vào thức ăn. Cho nên dù người mẹ xấu thế nào, người mẹ bao giờ
trông cũng đẹp. Đó là việc sống sót, và đứa trẻ đã bắt đầu học ngoại giao. Nó sẽ
không mỉm cười nhiều thế với bố. Nó không biết người này là ai. Nó sẽ học điều
đó về sau. Dần dần, nó sẽ thấy rằng người này là quan trọng. Tất nhiên, ông ấy
không được coi là mấy trong nhà, nhưng quan trọng đấy. Hiếm hoi, vào chủ nhật
ông ấy mới có đó, nhưng ngay cả mẹ cũng phụ thuộc vào ông ấy, ngay cả mẹ cũng mỉm
cười với ông ấy. Thế thì đứa trẻ này cũng mỉm cười với bố. Nó đang học tâm trí
giả tạo. Nó đang tạo ra quan hệ, thu xếp sự sống sót của nó, tạo ra tình huống
- ngoại giao, chính trị - nhưng tâm trí giả tạo này mà là sự giúp đỡ trong sống
sót lúc ban đầu, trở thành vấn đề lớn nhất ở chỗ cuối.
Khi bạn
đã sống sót và bạn đã dùng tâm trí giả tạo, thế thì nó treo quanh bạn như tảng
đá quanh cổ bạn. Nó trở thành bản ngã. Nó phải được học, không cái gì có thể được
làm về nó. Mọi đứa trẻ sẽ phải đi vào trong tâm trí giả tạo. Nhưng khi bạn trở
nên tỉnh táo và nhận biết, và khi bạn bắt đầu nghĩ và suy ngẫm về cuộc sống, thế
thì đó là lúc, dần dần, bỏ nó đi. Và bỏ bản ngã, bởi vì bản ngã không là gì
ngoài tâm trí giả tạo. Trung tâm của tâm trí giả tạo là bản ngã. Và mọi tâm trí
giả tạo có thể được tiếp tục nếu bạn liên tục tôn cao bản ngã của bạn.
Người
Hindu sẽ nói rằng họ có tôn giáo lớn nhất trên thế giới, rằng họ là người tôn
giáo nhất trên thế giới. Thực ra, nếu như họ mà là tôn giáo thực, họ chắc đã
không thốt ra điều vô nghĩa như thế, bởi vì tâm trí tôn giáo là khiêm tốn, giản
dị. Đây là bản ngã. Thế thì mọi nước đều có bản ngã riêng của nó. Người Nga,
người Trung Quốc, người Mĩ, người Đức, người Anh - mọi người đều có bản ngã
riêng của mình, và mọi nước liên tục cảm thấy rằng, "Chúng tôi là tuyệt vời,
người được chọn." Mọi nước đều tìm cách thức và phương tiện để cảm thấy được
tôn cao, cũng như với mọi giống nòi, mọi nhóm, và mọi đàn ông và đàn bà.
Tôi đã
nghe: Con voi nhìn xuống và thấy một con chuột bé tẹo, rất tí hon đang đứng cạnh
chân nó. "Bạn yêu dấu," voi nói, "bạn rất tí hon đấy."
"Vâng," chuột đồng ý, "mới đây tôi không khoẻ lắm." Ngay cả
chuột cũng có bản ngã riêng của nó sao? - nó bị ốm, đó là lí do tại sao.
Tâm trí
giả tạo sống qua bản ngã, cho nên nếu bạn bắt đầu bỏ bản ngã của bạn, tâm trí
giả tạo sẽ bắt đầu tan rã. Hay, nếu bạn bỏ tâm trí giả tạo, bản ngã sẽ bắt đầu
tan rã. Và nếu bạn thực sự muốn gạt bỏ tảng đá này, bắt đầu cả hai cách cùng
nhau đi. Đừng bao giờ tôn cao bản ngã theo bất kì cách nào. Cách thức là rất
tinh vi.
Nhớ rằng
tâm trí nguyên thuỷ là vô ngã. Nó không biết tới cái 'tôi', vì 'tôi' là việc co
lại. Tâm trí nguyên thuỷ là vô hạn, như bầu trời.
Và một
vấn đề nảy sinh liên tục khi có liên quan tới bản ngã. Lúc ban đầu bạn cố gắng
lừa người khác về bản thân bạn, nhưng, dần dần, bạn tự lừa chính mình. Khi bạn
bắt đầu thuyết phục người khác rằng bạn là ai đó đặc biệt, bạn trở nên bị thuyết
phục cho bản thân mình.
Có một
qui tắc nghiêm ngặt trong nhà thương điên: không vật nuôi. Giám thị nhà thương
điên nghe anh chàng Harry đáng thương đang nói với con chó tên là Rover, và đi
vào trong buồng của người điên. Có Harry, đang dẫn một ống thuốc đánh răng bị
buộc quanh một mẩu dây. "Cái đó là gì vậy?" viên giám thị hỏi. Harry
nhìn ông ta với vẻ ngạc nhiên. "Chắc chắn bất kì thằng ngu nào cũng có thể
thấy nó chỉ là ống thuốc đánh răng trên một mẩu dây!" anh ta nói. Được thoả
mãn, viên giám thị bỏ đi. Ngay khi anh ta đóng cửa đằng sau ông ta, Harry thở
hơi dài nhẹ nhõm. "Anh bạn tốt, Rover. Chúng ta chắc chắn đã lừa được lão
ta lúc đó."
Bạn
càng cố lừa người khác, để chứng tỏ rằng bạn là ai đó đặc biệt, ngoại lệ, thế
này thế nọ - toàn ý tưởng thần kinh - bạn càng thành công trong việc chứng minh
điều đó cho người khác, bạn sẽ càng chỉ thành công hơn trong việc tự lừa mình.
Nhìn vào toàn thể cái vô nghĩa của nó.
Không
ai là phi thường, hay, mọi người đều phi thường. Không ai là đặc biệt, hay, mọi
người đều đặc biệt. Nhưng chẳng có ích gì mà đi chứng minh bất kì cái gì theo
cách nào - không có nhu cầu.
Tâm trí
được tạo ra một cách giả tạo bắt nguồn từ một mình tính ích kỉ, cho nên nếu bạn
muốn đi tới tâm trí nguyên thuỷ - điều là toàn thể nỗ lực của Yoga, Mật tông,
Thiền - thế thì bạn sẽ phải bỏ tâm trí giả tạo, tâm trí đã được xã hội tạo ra
và trao cho bạn, tâm trí đã được tạo ra từ bên ngoài và bị áp đặt lên bạn. Dần
dần, bỏ nó đi. Bạn càng thấy nhiều, bạn sẽ càng có khả năng bỏ. Bất kì khi nào
bạn bắt đầu cảm thấy bị gắn bó với tâm trí giả tạo: bất kì khi nào bạn nói,
"Tôi là người Hindu, và tôi là người Ấn Độ; hay, tôi là người Anh, tôi là
liên hiệp vương quốc Anh"; hay thế này thế nọ, bắt quả tang ngay đi. Sâu
bên trong, tát vào mặt bạn, và nói "Vô nghĩa làm sao!" Dần dần, đừng
bị xã hội xác định. Thế thì bạn sẽ tìm ra cái không thể xác định được, cái là bản
thể đích thực, thực của bạn.
Qua các
hoạt động của nhiều tâm trí giả tạo biến thiên, một tâm trí nguyên thuỷ kiểm
soát tất cả chúng.
Cho nên
dù tâm trí giả tạo của bạn là bất kì cái gì, thực ra, trong thực tại, tâm trí
nguyên thuỷ đang ẩn kín đằng sau nó kiểm soát tất cả chúng. Tìm ra kẻ kiểm soát
đi. Cố gắng tìm ra bạn là ai ở cội nguồn trước khi xã hội làm biến chất bạn, ô
nhiễm bạn, trước khi xã hội đi vào, cấy trồng bạn, và phá huỷ cái hoang sơ của
bạn. Trong Thiền họ gọi nó là: tìm ra mặt nguyên thuỷ, bản lai diện mục, điều bạn
có từ trước khi bạn được sinh ra, và cái bạn sẽ có khi bạn sẽ lại chết đi; mặt
nguyên thuỷ, không bị xã hội chạm tới. Đó là bản tính của bạn, linh hồn bạn, bản
thể bạn.
Tìm ra
khuôn mặt nguyên thuỷ, bạn sẽ được tái sinh, bạn sẽ trở thành một dwij, người
được sinh hai lần. Bạn sẽ thực sự trở thành một brahmin, người biết. Thế thì lần
nữa mọi thứ sẽ được lộ ra cho bạn như nó đã được lộ ra vào lúc sinh, bởi vì bạn
sẽ được sinh ra lần nữa. Nhưng lần này, sẽ có khác biệt lớn: bạn sẽ tỉnh táo. Lần
thứ nhất bạn đã bỏ lỡ, bạn sẽ không bỏ lỡ lần này. Lần thứ nhất nó đã xảy ra một
cách tự nhiên, lần này nó sẽ xảy ra với tỉnh táo của bạn, nhận biết của bạn. Bạn
sẽ ý thức về nó. Bạn sẽ thấy bản thân bạn được tái sinh lần nữa, được sinh ra lần
nữa, nảy sinh từ quá khứ, từ những đám mây và lẫn lộn - ý nghĩ, định kiến, bản
ngã, tâm trí, ước định - nảy sinh ra từ chúng, trong trắng, thuần khiết. Thế
thì bạn sẽ lại thấy quyền năng bạn đang vậy, bản thể bạn đang vậy.
Cho nên
đầu tiên, nó xảy ra vào lúc sinh, thứ hai nó xảy ra tại samadhi; ở giữa, nó có
thể được kiểm soát bởi ba phương pháp - thuốc, tụng, khổ hạnh - nhưng ba phương
pháp này là những cách thức lừa dối, dối trá. Và bạn không thể lừa Thượng đế được,
bạn có thể lừa bản thân bạn; nhớ điều đó.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment