Osho – Đại Thủ Ấn
Chương 10. Đại thủ ấn – Tâm thức tối thượng
“Sự chứng đắc tối thượng
Vượt lên trên mọi Nhị nguyên đối đãi
Sự Thực Hành Tối Thắng bao trùm mọi suối nguồn
Nhưng không một dính mắc
Sự thực hành viên mãn là làm cho tâm An Định
không sở cầu
Khi mới thực hành Pháp này
Con thấy tâm vọng động như suối đổ
Khoảng thời gian sau, tâm sẽ hiền hòa,
Và êm dịu như dòng sông Hằng
Và cuối cùng, tâm như đại dương bao la
Mọi ánh sáng của con và Mẹ, hợp lại thành Một…
Như trăm sông đổ vào biển cả…”
Mọi chúng sinh được sinh ra trong tự do, nhưng
họ lại chết qua sự ràng buộc. Khởi đầu của sự sống luôn là sự buông xả và tự
nhiên. Sau đó, xã hội, luật pháp, luật lệ, đạo đức, kỷ luật, và bao nhiêu sự
trưởng dưỡng được thiết lập. Từ đó, mọi buông xả tự nhiên, và bản thể thanh
tịnh đồng biến mất. Mỗi chúng sinh tự mình bao bọc chung quanh họ một loại áo
giáp. Mỗi chúng sinh trở nên cứng ngắc hơn. Sự mềm mại của nội tại của họ không
còn rõ rệt nữa. Trên biên giới của bản thể có những hiện tượng đầy móng vuốt như
là các vũ khí được sử dụng để tự vệ, để họ không còn yếu đuối, để họ có thể
phản ứng, vì sự an toàn của họ chính bản thân họ, và chính vì vậy, sự tự do bản
thể của họ hoàn toàn đã bị đánh mất. Mỗi chúng sinh đều tìm kiếm trong những
đôi mắt của người khác sự chấp nhận, sự chối bỏ, và sự phê phán. Mọi ân điển
mỗi ngày gần như trở nên có giá trị hơn. Những chúng sinh khác đồng biến thành
là những tiêu chuẩn. Họ bắt chước và theo sau người khác bởi họ phải sống với
số đông đó. Một đứa bé vô cùng mềm mỏng. Nó có thể được uốn nắn bằng mọi cách.
Xã hội uốn nắn nó… cha mẹ, thầy cô, học đường… Mỗi ngày qua, nó trở thành là
một cá nhân hơn là một bản thể. Nó học hỏi bao nhiêu luật lệ của thế gian. Một
là nó trở thành người tuân thủ. Điều này cũng là một sự rang buộc. Hai là nó sẽ
nổi loạn. Đây cũng là một loại nổi loạn. Nếu nó trở thành một con người tuân
thủ, chính thống, và cương quyết, thì sự kiện này cũng là một thứ ràng buộc. Nó
phản ứng, biến thành loại dân híppy, hay trở nên cực đoan hơn, nhưng rồi cuối cùng
cũng là một thứ ràng buộc, bởi phản ứng tuỳ thuộc vào đối tượng mà phản ứng là
sự đối nghịch. Có lẽ bạn sẽ tìm đến góc cạnh xa thẳm nhất, nhưng trong tận cùng
sâu thẳm của tâm, bạn vẫn nổi loạn chống đối và vẫn sống qua mầm mống kỷ luật
đó. Loại người phản ứng hay các nhà cách mạng, đều du hành cùng một chuyến tàu.
Có lẽ, họ suy nghĩ làm sao để chống đối nhau, lưng đối lưng, nhưng họ vẫn là
cùng chung một chuyến tàu. Người tầm đạo không phản ứng, không nổi loạn. Người
tầm đạo buông xả và tự nhiên. Ông không thuận không chống. Ông đơn thuần là
ông. Ông không có luật lệ để tuân thủ, và không có luật lệ để phủ nhận.
Đơn giản rằng, ông không có luật lệ. Người tầm
đạo tự do trong tận cùng tự tánh. Ông không rập theo khuôn mẫu của các thói
quen và điều kiện hóa. Ông không là bản thể giáo dục. Ông cũng không man khai
và hoang dã. Ông là khả năng tối thượng nhất của văn minh và giáo hóa, nhưng
ông không là bản thể giáo hóa. Ông tăng trưởng trong tỉnh thức. Ông không cần
luật lệ. Ông hóan chuyển luật lệ. Ông chân thật không phải vì luật lệ nên cần
phải chân thật: Ông buông xã và tự nhiên trong sự đơn thuần chân thật. Ông có
lòng nhân ái, không bởi ông tuân thủ các giới. Hãy từ bi! Ông sống trong sự
buông xả và tự nhiên, và ông đơn thuần cảm nhận nguồn từ bi như dòng chảy luân
lưu khắp hướng. Mọi sự việc không do ông tác động. Nó chỉ là sản phẩm phụ qua
sự phát triển tỉnh thức. Ông không chống xã hội, hay thuận xã hội. Ông đơn
thuần siêu vượt trên xã hội. Một lần nữa, ông là một ấu nhi, một ấu nhi của
cảnh giới bất khả tri tuyệt đối, Một ấu nhi trong một bình diện mới… Ông đang
được tái sinh…
Mỗi hài nhi khi mới sinh ra đều tự nhiên và
buông xả. Từ đó, xã hội đã giáo dục tâm thức các đứa bé, với những lý do nhất
định… Không có gì gọi là sai lầm. Nếu một đứa trẻ bị bỏ rơi nó sẽ không bao giờ
có thể tiến triển. Đứa trẻ sẽ không bao giờ có khả năng sùng đạo. Nó sẽ trở
thành một loại thú vật. Xã hội phải giáo dục nó. Xã hội phải xuyên suốt qua nó.
Sự kiện này tối cần. Một hành trình mà nó phải đi qua. Hành giả không nên biến
xã hội nơi mà họ đã trưởng thành thành một tổ ấm. Một điều duy nhất mà họ cần
nên nhớ là: Xã hội phải được noi theo và hoán đổi. Luật lệ cần nên được học hỏi
và buông bỏ.
Luật pháp đi vào cuộc đời bạn bởi còn có những
con người khác trong xã hội. Bạn không là một con người sống biệt lập. Khi ấu
nhi trong buồng trứng của mẹ, nó tuyệt đối biệt lập. Nó không cần có kỷ luật để
quản thúc nó. Luật lệ chỉ cần khi mọi người có mối quan hệ lẫn nhau. Luật lệ
đến với mối quan hệ bởi bạn không sống trong thế giới một mình, bạn đang chung
sống với mọi người, và bạn phải nghĩ đến kẻ khác. Trong buồng trứng của người
mẹ, ấu nhi sống biệt lập, không luật lệ, không đạo đức, không truyền thống,
nhưng giây phút nó sinh ra, thậm chí, hơi thở đầu tiên mà nó hít vào đã là xã hội.
Nếu hài nhi không cất tiếng khóc chào đời, bác sĩ phải vỗ cho nó khóc ngay. Nếu
nó không khóc trong một vài phút, nó sẽ chết. Nó phải khóc bởi tiếng khóc giúp
nó mở rộng thanh quảng để nó có thể thở được. Nó giúp thanh quảng thông hơn. Nó
phải bị cưỡng ép khóc… Thậm chí, tiếng khóc chào đời là xã hội. Mọi người hiện
diện nơi đó. Khuôn mẫu giáo dục bắt đầu…
Không có gì sai hết. Sự giáo dục đó cần phải
thành toàn, nhưng nó cần thành toàn theo đường lối mà một ấu nhi sẽ không bị
đánh mất sự tỉnh thức, không bị đồng hóa với khuôn mẫu giáo dục, và tận cùng tự
tánh của ấu nhi đó vẫn hài hoà trong tự do. Nó chỉ cần nhận biết rằng luật lệ
cần nên tuân thủ nhưng luật lệ không phải là sự sống, và nó cũng cần phải nhận
biết rằng điều này cũng phải được dạy dỗ tận tình. Một xã hội tốt đẹp nên là
như vậy. “Luật lệ đều tốt vì mọi người. Nhưng luật lệ không tuyệt đối. Bạn
không mong đợi bị giam cầm trong chúng.
Có một ngày, bạn hoán chuyển chúng….” Một xã
hội tốt đẹp là một xã hội dạy dỗ các thành viên văn minh và hoán đổi. Xã hội từ
đó là tín ngưỡng. Nếu xã hội đó không bao giờ dạy dỗ cách chuyển hoá, thì đây
là một xã hội khá trường kỳ và đặc biệt. Xã hội đó sẽ không có tôn giáo. Bạn
lắng nghe người khác với mức độ vừa phải. Sau đó, bạn nên lắng nghe chính bạn.
Bạn phải trở về trạng thái nguyên thủy ngay giât phút cuối của cuộc đời. Trước
khi bạn quá vãng, bạn phải trở thành một ấu nhi… buông xả và tự nhiên…Trong sự
chết, bạn hội nhập vào bình diện biệt lập. Chỉ như lúc bạn ngự trị trong buồng
trứng. Trong sự chết, một lần nữa, bạn sẽ bước vào cảnh giới đơn độc. Không xã
hội hiện diện. Toàn bộ sự sống của bạn, bạn sẽ tìm thấy không gian rộng mở dần
ra trong sự sống của bạn, một thoáng giây phút như hải đảo trên sa mạc, nơi bạn
đơn thuần nhắm đôi mắt lại và vượt trên xã hội. Bạn vận hành vào chính bạn,
trong buồng trứng của riêng bạn… Thiền là như vậy. Xã hội là nơi chốn đó. Bạn
đơn thuần khép kín đôi mắt, quên lãng xã hội và trở nên đơn độc. Không luật lệ
hiện hữu, không nhân cách hiện diện, không đạo đức, không ngôn từ, không ngôn
ngữ. Bạn buông xả và tự nhiên…
Phát triển trong sự buông xả và tự nhiên. Thậm
chí, nếu không cần thiết, chỉ nên kỷ luật ở bên ngoài, bên trong bạn vẫn là một
tự tánh hoang dã. Nếu hành giả vẫn hoang dã bên trong, vẫn hành trì những gì mà
xã hội đòi hỏi, không sớm thì muộn, người đó sẽ chuyển hoá. Tôi sẽ kể cho bạn
nghe một câu chuyện và chúng ta sẽ hội nhập vào lời kinh…
Đây là một câu chuyện của bí truyền Hồi giáo.
Một cụ già và một thanh niên du hành với một con lừa. Họ sắp đến gần một thị
trấn. Cả hai đều bước song hành với con lừa. Các em học sinh đi ngang qua, thấy
vậy cười khúch khích bảo “Coi mấy người ngu xuẩn nè. Họ có một con lừa trông
thật khỏe mạnh, mà họ lại đi bộ đó. Ít ra, cụ già đó cũng nên ngồi trên lưng
con lừa phải không?” Khi nghe các em học sinh bàn tán, cụ già và người thanh
niên quyết định “Chúng ta phải nên làm gì đây? Mọi người sẽ cười chúng ta.
Chúng ta sắp vào thị trấn rồi. Tốt nhất là chúng ta nên theo ý họ.” Vì vậy, cụ
già leo lên lưng lừa, người thanh niên tội nghiệp vẫn phải đi bộ. Điều này thật
phi lý! Cụ già đáng lý phải đi bộ. Họ nên để người thanh niên trên lưng con lừa
mới phải, hay là cả hai đều ngồi trên lưng con lừa mới đúng. Họ thay đổi sau
khi nghe những lời đàm tiếu khác của các bạo hành. Cụ già lại bắt đầu đi bộ, và
người thanh niên lại ngồi trên lưng con lừa.
Sau đó, có một nhóm người khác đi ngang qua.
Họ bảo “Các người vô minh kia. Người thanh niên này có vẻ ngạo mạn quá. Có lẽ,
cụ già là cha của anh hay là thầy của anh không chừng. Vậy mà, anh ngồi trên lưng
con lừa, còn cụ già đó phải đi bộ.
Thật là vô kỷ luật!” Phải làm sao nữa? Cả hai
đồng quyết định là cả hai đều ngồi trên lưng con lừa. Vì vậy, cả hai đồng leo
lên lưng con lừa ngồi. Có một nhóm người khác đi ngang trông thấy nói, “Hãy
nhìn họ kìa. Thật là tàn nhẫn! Con lừa tội nghiệp đó gần như sắp bị chết rồi.
Tốt nhất là họ nên khiêng con lừa trên lưng thì mới đúng là người tốt.” Một lần
nữa, họ bàn thảo với nhau. Lúc đó, họ chuẩn bị đi ngang qua một dòng sông, trên
chiếc cầu. Họ gần đến biên giới của thị trấn. Vì vậy, họ suy nghĩ “Tốt nhất là
phải hành xử như họ nói. Nếu không, họ tưởng chúng ta là ngu xuẩn.” Họ tìm kiếm
một cây tre, cột bốn chân con lừa khiêng nó đi. Con lừa vùng vẫy. Các con lừa
thì không bao giờ chịu bị cưỡng ép dễ dàng như vậy. Nó cố gắng trốn thoát bởi
nó không là loại động vật thích bị ép sống trong những khuôn mẫu xã hội và phải
tuân phục loài người. Vì hai người đàn ông này quá mạnh mẽ, cuối cùng, nó phải
chịu phép. Lúc họ đang ở giữa cầu, một đám đông đi ngang qua, bảo: “Sao có loại
người ngu xuẫn như vậy? Con lừa là để cỡi đi chớ có phải để khiêng đâu. Bộ các
vị điên rồi hả?” Lắng nghe mọi người ồn ào, đông người tụ tập, con lừa sinh ra
hiếu động. Nó vùng vẫy, và nhảy xuống sông nên bị bị chết. Người thanh niên và
cụ già ngồi bên cạnh con lừa. Cụ già bảo “Hay là thế này…”
Giai thoại này không phải là một giai thoại
thông thường. Cụ già là một minh sư Hồi giáo, một bậc giác ngộ. Người thanh
niên là đệ tử của ông. Vị minh sư đang dạy cho anh một bài học. Hồi Giáo Huyền
môn luôn tạo ra những bối cảnh. Họ nói rằng, ngoại trừ tạo ra bối cảnh, nếu
không thì họ sẽ không học được bài học nào sâu sắc. Cụ già dạy, “Hãy xem đi.
Nếu con nghe lời tất cả mọi người, con sẽ bị chết như con lừa này vậy. Con đừng
bao giờ bận tâm về người khác nói gì về con. Có hàng triệu người trên thế gian
này đều có những tư tưởng riêng của họ. Mỗi người đều có một ý riêng. Mỗi người
đều có tâm riêng. Nếu con nghe theo quan niệm sống của họ, xem như con đã kết
thúc.”
Đừng lắng nghe một ai. Đám đông sẽ khích động
bạn không bằng cách này cũng bằng cách khác. Bạn sẽ không bao giờ tìm đến tận
cùng cốt lõi tự tánh của bạn. Mỗi một con người là một nhân vật vô cùng quái
dị. Từ ngữ Anh thật vô cùng tuyệt diệu. Nó có ý nghĩa là thiếu sự tập trung.
Chúng ta sử dụng từ ngữ này (Lunatic) với người điên. Mỗi người đều có sự mất
trí của của họ. Họ luôn thiếu vắng sự tập trung. Toàn bộ thế gian hỗ trợ cho
bạn luôn thiếu tập trung bởi mọi người ai cũng đều muốn khích động bạn. Mẹ bạn
kích động bạn hướng về Bắc, cha bạn kích động bạn hướng về Nam. Chú bạn muốn
bạn làm việc khác. Anh bạn muốn bạn làm việc khác. Vợ bạn… vân vân và vân vân…
Mọi người đều cưỡng ép bạn phải đạt đến một nơi chốn nào đó. Mỗi ngày qua, mỗi
giây phút đến, bạn không an trú vào đâu được. Bạn vẫn ngơ ngác ở giữa ngã ba
đường. Bạn bị đầy ải từ Bắc qua Nam, từ Đông qua Tây, bạn không thể di chuyển
nơi nào được hết. Sự sống là môi trường sống của bạn. Bạn biến thành một quái
nhân. Nếu bạn tiếp tục lắng nghe người khác, mà không bao giờ chịu lắng nghe âm
thanh nội tại của bạn, tình huống này sẽ mãi tiếp diễn.
Tất cả mọi pháp thiền định là giúp bạn có thể
tập trung hơn, không phải biến bạn trở thành một quái nhân. Hãy lắng nghe âm
thanh của nội tại. Bạn hãy cảm giác nó. Bạn hãy đơn thuần xa lạ trên mấy từng
không cao ngất nhất của bầu trời đầy mây trắng. Bạn hãy tập trung. Bạn hãy trở
thành một bản thể đầy năng lực. Không ai có thể kích động được bạn. Không ai có
thể đuổi xô bạn đến bất cứ nơi chốn nào được. Bạn luôn đầy năng lượng mạnh mẽ.
Hãy tập trung trong chính bạn. Không có ai sẽ có đủ dũng khí làm như vậy với
bạn. Nếu có ai tìm đến với khái niệm của họ, bạn hãy đơn thuần quên lãng khái
niệm của họ. Nếu có ai thúc đẩy bạn, bạn hãy quên lãng họ đi. Thay vì vậy, khi
họ tìm đến, họ sẽ có cảm giác bị choáng ngợp bởi bạn. Đó là phương tiện mà thậm
chí không có một con người nào, hay toàn bộ xã hội này cũng không thể nào kích
động được bạn. Họ sẽ không thể nào thúc đẩy bạn di chuyển bất cứ một thước tấc
nào. Đó là sự hiện diện của Đức Phật, của Đức Chúa Giê Su. Bạn có thể giết
ngài, nhưng bạn không thể đẩy lui được ngài. Bạn có thể hủy hoại thân xác ngài,
nhưng bạn không thể ép ngài. Không phải là vì ngài cứng rắn hoặc cứng đầu. Ngài
chỉ đơn thuần an trú ở nội tại.
Ngài nhận biết điều gì tốt cho ngài. Ngài nhận
biết an lạc là gì. Đã xảy ra rồi. Bạn không thể cám dỗ ngài với bất cứ những
mục tiêu khác. Không một nghệ thuật nào có thể lôi cuốn ngài đến với bất cứ
những mục tiêu nào khác. Ngài đã tìm được nhà. Ngài có thể kiên nhẫn lắng nghe
bạn, nhưng nhưng bạn không thể làm cho ngài kích động. Ngài đã an trú.
Sự an trụ này là sự kiện đầu tiên trước khi
bạn có thể buông xả và tự nhiên. Nếu không, nếu bạn buông xả và tự nhiên, mọi
người không thể thúc đẩy bạn trôi nổi khắp muôn hướng được. Vì vậy, trẻ con
không cho phép được buông xả và tự nhiên. Chúng chưa đủ trưởng thành để làm như
vậy. Nếu chúng buông xả và tự nhiên, chúng sẽ chạy lung tung, và cuộc đời của
chúng sẽ bị phí phạm một cách vô ích. Do đó, xã hội cần làm việc. Lề lối xã hội
giúp bảo vệ những thành phần đang sống trong xã hội. Sự buông thả và tự nhiên
sẽ giúp cho một người tù nhân trong nhà tù có thể biến thành một thành lũy vứng
chắc. Họ cần sự tự tại này. Họ rất yếu đuối. Có lẽ họ sẽ bị hủy diệt bởi bất cứ
một người nào. Những con người trong xã hội này, không có khả năng để nhận thấy
được con đường mà họ đang đi qua. Họ cần áo giáp nhân cách. Nhưng dù họ có
khoác lên chiếc áo giáp nhân cách để họ có thể có được một sự sống hoàn toàn,
họ vẫn đánh mất tất cả. Bạn không nên biến mình thành một thành trì vững chắc.
Thành trì này sẽ là sự giam cầm. Bạn nên là một minh sư. Bạn có khả năng để
vượt trên tất cả mọi nhân cách. Bạn có khả năng để xa lìa mọi nguyên tắc của
thế gian qua một bên. Nếu tiềm năng này bị đánh mất, bạn sẽ trở nên cứng ngắc.
Bạn phải đầy đủ hiệu năng, nếu hoàn cảnh đòi hỏi bạn phải đáp ứng theo những
đường lối lạ thường. Nếu hiệu năng này bị đánh mất, bạn không thể buông xả. Bạn
không thể tự nhiên. Bạn không thể uyển chuyển. Uyển chuyển là trẻ trung.Cứng
ngắc là già lão. Càng uyển chuyển, bạn sẽ càng trẻ trung. Càng cứng ngắc, bạn
càng trở nên già lão. Sự chết tuyệt đối cứng ngắc. Sự sống tuyệt đối buông xả.
Bạn nên nhớ điều đó. Hiện tại, hãy nỗ lực thấu hiểu Tilopa. Những lời dạy cuối
cùng của ngài…
“Sự chứng đắc tối thượng
Vượt lên trên mọi Nhị nguyên đối đãi
Sự Thực Hành Tối Thắng bao trùm mọi suối nguồn
Nhưng không một dính mắc
Sự thực hành viên mãn là
làm cho tâm An Định không sở cầu…”
Những ngôn từ cực kỳ, cực kỳ trọng đại…
“Sự chứng đắc tối thượng
Vượt lên trên mọi Nhị nguyên đối đãi…”
Kiến thức luôn không là tri thức này thì cũng
sẽ là những tri thức khác. Sự Chứng Đắc Tối Thượng không giữa hai. Kiến thức
luôn nằm trong vòng đối đãi của Nhị nguyên. Người này thiện. Người này biết
thiện là gì. Người kia là ác. Ông ta biết ác là gì, nhưng tự tánh của cả hai
đều rời rạc, nửa vời.
Thiền nhân không hoàn toàn bởi ông không biết
ác là gì. Đức tính tốt của ông rất kém cỏi. Nó không phong phú bởi ông không
biết đức tánh tốt là đức tánh gì. Sự sống là cả hai. Con người có sự hiểu biết
chân chánh không tốt không xấu. Ông nhận biết cả hai. Trong chính sự chứng đắc
này, ông chuyển hóa cả hai. Một nhà hiền triết không là một thiện nhân mà cũng
không là một ác nhân. Bạn không thể giam cầm ông trong bất cứ phân loại gì.
Bạn không thể phân loại ông. Ngài khó nắm bắt.
Bạn không thể nắm bắt ngài. Bất cứ những gì bạn đề cập về ngài chỉ là một nửa.
Nó không thể trọn vẹn. Một hiền triết, có lẽ sẽ có thân hữu và môn đồ. Họ sẽ
cho rằng ngài là Thượng Đế, bởi họ chỉ thấy phần thiện của ngài. Hiền triết có
thân hữu và kẻ thù. Họ sẽ cho rằng ngài là hiện thân của Ma vương bởi họ chỉ
thấy phần ác của ngài. Nếu bạn biết được một hiền triết là một nhân vật như thế
nào, ngài không bao giờ là hai… mà là hai, và cả hai đều đồng nghĩa.
Nếu bạn đồng nhất, thiện và ác, bạn không là
hai… bởi chúng buông bỏ nhau, phủ định nhau, và chỉ còn có Hư không tồn tại…
Khái niệm này thật khó cho tâm thức Tây phương thấu hiểu, bởi tâm thức Tây
phương phân chia giữa Thượng Đế và Ma Vương tuyệt đối. Bất cứ những gì thiện sẽ
thuộc về Thượng Đế. Bất cứ những gì ác thuộc về Ma vương. Lãnh thổ của họ được
vạch ra rất rõ ràng. Thiên đường và địa ngục được vạch ra rất rõ ràng…. Vì vậy,
các Thánh nhân Công giáo có vẻ tội nghiệp nếu họ bị đâm ra so sánh với các bậc
hiền triết Mật Tông. Nhìn họ thật là đáng tội nghiệp. Họ chỉ có phần thiện
thôi. Họ quá đơn thuần. Họ không biết mặt kia của sự sống. Vì vậy, họ luôn sợ
hãi một mặt mà họ không bao giờ có thể biết đến. Vì vậy, họ luôn run sợ. Một
Thánh nhân Công giáo sẽ luôn cầu nguyện Thượng Đế bảo vệ ông. Sự dữ luôn lẫn
quất trong góc tối nào đó nên ông phải cần trốn tránh nó. Khi bạn trốn tránh
bất cứ một cái gì, nó sẽ luôn hiện diện trong tâm thức của bạn. Ông đã tự biến
mình thành một nổi sợ hãi phi lý.
Một Tilopa không biết run sợ. Ông không bao
giờ cầu nguyện Thượng Đế “Bảo vệ con.” Ông đã được bảo vệ. Sự tự vệ của ông là
gì? Chứng đắc là sự tự vệ tối thượng nhất của ông. Ông sống qua tất cả. Ông vận
hành đến tận cùng góc tối xa thẳm của Ma vương. Ông đã sống hoàn toàn trong sự
thánh thiện. Ông nhận biết hai mặt của một thế gian. Ông không là hai. Ông
không lo lắng về mặt thiện hay về mặt ác. Ông sống trong buông xả và tự nhiên.
Sự sống của ông bình diện và đơn thuần. Ông không có biết có một khái niệm nào
đặt để trước mặt ông. Ông không thể dự đoán. Bạn không thể dự đoán Tilopa. Bạn
có thể dự đoán thánh Augustine.
Bạn có thể dự đoán những bậc thánh nhân khác,
nhưng bạn không thể dự đoán các hiền triết Mật Tông. Bạn không thể… bạn sẽ
không hoàn toàn có thể nào dự đoán được tất cả mọi hành động của họ. Mỗi giây
phút ngài sống là ngài đáp ứng. Không ai biết được đường chiều hướng nào ngài
sẽ đáp ứng. Không một ai biết. Thậm chí, chính ngài cũng không biết. Đó là sự
tối vi diệu trong tất cả mọi hành động của ngài. Nếu bạn biết tương lai của
bạn, bạn sẽ không còn là một con người tự do. Bạn đang vận hành theo các luật
lệ nhất định. Bạn đã có cá tính sắp đặt sẵn rồi. Do đó, mọi tác động của bạn
đều phát xuất hoàn toàn qua phản ứng, mà không đáp ứng.
Không một ai có thể dự đoán được một Tilopa sẽ
làm gì trong một hoàn cảnh nhất định. Nó sẽ tuỳ thuộc. Toàn bộ tình huống sẽ
mang lại sự đáp ứng tự tại của ngài. Ngài không có sự ưa thích, hay ưa thích…
Ngài không thuận với bối cảnh này và nghịch với bối cảnh khác. Ngài sẽ luôn đáp
ứng. Ngài sẽ không phản ứng. Ngài sẽ không phản ứng ngay cả từ quá khứ. Ngài sẽ
không phản ứng tuỳ thuộc vào tất cả mọi khái niệm dự đoán của tương lai, qua lý
tưởng của ngài. Ngài sẽ không hành động ngay bây giờ và ở đây để sở cầu tương
lai. Sự đáp ứng của người sẽ luôn trọn vẹn. Không một ai có thể dự đoán được
chuyện gì xảy ra. Sự chứng đắc của ngài sẽ hoán đổi Nhị nguyên…
Nghe kể rằng, có một lần, Tilopa đang an trú
trong một hang động. Có một người đi ngang qua. Ông ta muốn tầm đạo pháp gì
không biết, nhưng ông ta ghé ngang hang động để viếng thăm ngài. Ngài dự trữ
không nhiều thực phẩm lắm. Ngài sử dụng đầu sọ làm nồi để đựng thức ăn. Thú vị,
vị du tăng lộ vẻ đầy sợ hãi. Thật là quái dị! Vị tăng sĩ này, hành như ông
thuộc về thế giới của Ma Đạo thì phải. Một sọ người… Ngài đang thưởng thức thực
phẩm của ngài trong một cái sọ người. Có một chú chó ngồi bên cạnh Tilopa. Con
chó cũng ăn cùng ngài chung cái nồi đó. Khi vị du tăng này viếng thăm, ngài mời
vị du tăng này cùng ăn chung một nồi. “Đến đây đi.” Ngài bảo, “Thật là ngon
quá. Ngươi đến đây đúng lúc đó. Ta chỉ còn có bao nhiêu thức ăn đó thôi. Sau
khi xong rồi, trong hai mươi bốn tiếng đồng hồ, chúng ta sẽ không còn gì để ăn
đâu. Ngày mai mới có người mang đến thực phẩm khác đến cho chúng ta. Vì vậy,
ngươi hãy lại đây cùng ăn với ta cho vui.”
Thấy vậy, vị tăng sĩ này lộ vẻ cực kỳ ghê tởm…
Cái sọ người..., thức ăn trong đó, và con chó cũng cùng ăn chung với Tilopa. Vị
du tăng này nói “Tôi ghê quá.” Tilopa bảo, “Như vậy, ngươi phải chạy thật
nhanh, càng xa càng tốt, và đừng bao giờ quay đầu nhìn lại, bởi Tilopa này
không phải dành cho ngươi rồi. Tại sao ngươi lại ghê tởm sọ người?
Ngươi mang cái đầu lâu này lâu lắm rồi mà. Có
gì sai lạc khi ta sử dụng nó như một cái nồi? Toàn bộ tâm của ngươi, tư tưởng
tuyệt vời của ngươi, đạo đức của ngươi, sự thánh thiện của ngươi tất cả đều nằm
trong cái nồi này. Ta chỉ ăn thức ăn trong nó thôi. Thiên đường, địa ngục,
Thượng Đế, Ma vương đều nằm hết trong cái nồi này. Chúng nhất định đều bị ô
nhiễm rồi. Ngươi nên ghê tởm cái sự người này mới phải. Chính ngươi cũng nằm
trong sọ người. Tại sao ngươi lại ghê tởm? “
Vị du tăng này cố gắng chối từ qua lý luận.
Ông bảo, “Không phải cái nồi này mà bởi con chó đó.” Tilopa cười lớn bảo, “Kiếp
trước ngươi đã là chó rồi mà. Mọi người đều phải đi qua nhiều giai đoạn. Có gì
sai khi con chó này là một con chó? Sự khác nhau giữa ngươi và con chó là gì?
Vẫn tham ái đó, vẫn sự giận dữ đó, vẫn sự bạo động đó, vẫn sự nông nỗi đó và
vẫn sự sợ hãi đó. Tại sao ngươi lại giả vờ ngươi là siêu việt và tốt đẹp hơn
một con chó?”
Tilopa cảm thấy khó hiểu bởi xấu và đẹp không
mang đến một ý nghĩa gì đối với ngài. Thanh tịnh, bất thanh tịnh cũng đều vô
nghĩa đối với ngài. Thiện và ác cũng không có ý nghĩa gì. Ngài có một sự hiểu
biết trọn vẹn. Nửa vời là kiến thức, Chứng đắc là trọn vẹn. Khi bạn trực diện
Toàn thể, mọi phân biệt buông bỏ. Đẹp là gì? Xấu là gì? Thiện và xấu là gì? Mọi
phân biệt đồng đơn thuần buông bỏ. Tất cả mọi phân biệt hãy đồng chấm dứt. Chỉ
như bạn nhìn xuống từ máy bay. Pakistan là gì và Ấn Độ là gì? Anh quốc là gì và
Đức quốc là gì? Tất cả mọi ranh giới đều biến mất, toàn bộ trái đất đều là Một.
Nếu bạn bay cao hơn trên phi thuyền, khi bạn
nhìn xuống quả địa cầu từ cung trăng, toàn bộ quả địa cầu sẽ trở nên cực kỳ nhỏ
bé nếu so sánh đối với toàn vũ trụ này. Nga ở đâu và Hoa Kỳ ở đâu? Ai là người
cộng sản và ai là nhà tư bản? Ai là tín đồ Ấn giáo và ai là tín đồ Hồi giáo?
Bạn càng bay lên cao hơn, sự phân biệt càng ít hơn. Chứng đắc là sự hiểu biết
Tối thượng nhất. Không có gì siêu vượt trên nó. Từ đỉnh cao nhất, tất cả mọi
hình tướng đồng sẽ biến dạng thành những hình tướng khác.
Vạn vật gặp gỡ và hội nhập vào nhau. Mọi biên
giới chấm dứt… biển cả mênh mông như không còn bị ràng buộc bởi bất cứ ranh
giới nào. Không còn cội nguồn… Chỉ là một không gian vô hạn…
“Sự Thực Hành Tối Thắng
bao trùm mọi suối nguồn
Nhưng không một dính mắc…”
Tilopa dạy rằng chúng ta hãy buông xả và tự
nhiên… nhưng ngài không dạy chúng ta lười biếng và bê tha. Khi bạn buông xả tự
nhiên, tất cả tài nguyên của vũ trụ đều sẵn sàng dành hết cho bạn. Bạn sẽ trở
nên sáng tạo mãnh liệt hơn. Mọi sự hoạt động sẽ không còn đó nữa… Hành động sẽ
hiện diện nơi đó. Sự ám ảnh nghề nghiệp có lẽ không còn hiện diện, nhưng bạn
tràn trề tiềm lực và sáng tạo hơn. Bạn sẽ hoàn thành hàng triệu công việc,
không phải bởi sự ám ảnh mà chỉ vì bạn tràn đầy năng lượng, cho nên bạn phải
sáng tạo. Sự sáng tạo đến thật dễ dàng với người buông xả tự nhiên. Bất cứ
những gì ông làm đều trở thành một hiện tượng sáng tạo. Bất cứ những gì ông va
chạm, đều sẽ biến thành nghệ thuật. Bất cứ những gì ông nói sẽ trở thành nguồn
thơ. Mỗi di động của ông đều là chân thiện mỹ. Nếu bạn trông thấy một vị Phật
đang kinh hành, thậm chí sự kinh hành này của ngài cũng đầy tính chất sáng tạo.
Thậm chí, mỗi bước đi của ngài đều vang lên giai điệu vũ trụ. Thậm chí, mỗi
bước đi của ngài, ngài sáng tạo nên hoàn cảnh và không khí chung quanh ngài.
Nếu một vị Phật giơ tay lên, ngài thay đổi mọi thời tiết chung quanh ngài ngay.
Không phải ngài đã tạo tác những công việc
này, chúng chỉ đơn giản xảy ra. Ngài không là tác nhân. Ngài tịnh tĩnh và an
trú bên trong. Ngài an lạc, tập trung và trọn vẹn bên trong. Ngài tràn trề năng
lượng vô tận. Ngài tuôn chảy trên muôn vạn hướng. Mỗi giây phút của ngài là một
giây phút sáng tạo, sự sáng tạo vũ trụ.
Hãy nhớ kỹ sự kiện này. Sự kiện này cần phải
nên nhớ kỹ, bởi có quá nhiều người hiểu lầm. Họ có thể suy nghĩ “Hoạt động là
không cần thiết.” Vì vậy, họ có thể lại tư duy “Chúng ta không cần tạo tác điều
gì hết.” Tâm hành cùng có những phẩm tính khác nhau. Hoạt động là bệnh hoạn.
Nếu bạn vào một dưỡng trí viện, bạn sẽ thấy tất cả con người mất trí đều đang
chìm đắm, mọi người hoạt động. Mỗi một con người mất trí đều đang làm một điều
gì đó. Đó là phương cách duy nhất để họ có thể quên đi chính họ. Có lẽ, bạn sẽ
thấy một người điên rửa tay ông ba ngàn lần mỗi ngày, bởi ông tin tưởng ở sự
sạch sẽ. Thực tế, nếu bạn ngăn trở ông rửa tay ba ngàn lần mỗi ngày, ông sẽ
không thể nào chịu đựng được chính ông. Ông sẽ căng thẳng quá mức.
Đây là một sự trốn tránh. Các chính trị gia,
loại người hay chạy đuổi theo quyền lực và tiền tài… họ là loại người mất trí.
Bạn không thể cản trở họ bởi nếu bạn ngăn cản họ, họ không biết họ sẽ làm gì
sau đó. Từ đó, họ sẽ ném hết tất cả mọi thị phi vào chính con người của họ. Nếu
vậy thì sẽ quá sức chịu đựng của họ.
Một trong những người bạn của tôi kể cho tôi
nghe, có một lần, họ đến dự một buổi yến tiệc. Họ có mang theo một đứa trẻ rất
nhỏ, một đứa bé rất là xinh đẹp. Dĩ nhiên, trẻ con thường rất là năng động. Vì
vậy, họ khóa cửa phòng, bảo với đứa bé “Con phải ngoan ngoãn, không được phá
phách, bất cứ những gì con muốn, cha sẽ cho con sau, được không? Một tiếng đồng
hồ sau, cha sẽ quay trở lại và thưởng cho con.” Đứa bé xiêu lòng. Nó chấp nhận
ngay. Bất cứ những gì nó muốn, nó sẽ được cho. Tất nhiên rồi. Vì vậy, nó không
còn phá phách trong căn phòng nhỏ hẹp đó. Thực tế, nó không làm gì hết. Nó đơn
giản đứng yên bất động trong một góc tối. “Bất cứ những gì ta làm, người lớn sẽ
biết. Không thể biết được lòng của người lớn… xấu và tốt… Họ thường thay đổi
rất nhanh.” Vì vậy, nó đứng yên với đôi mắt nhắm kín như là một hành giả đang
tọa thiền. Khi họ mở cửa, nó vẫn còn đứng bất động trong một góc tối. Đứa bé mở
mắt ra nhìn họ. Họ hỏi, “Con không phá phách gì hết chứ?” Đứa bé, “Dạ. Con
không ngoan ngoãn đến nỗi, con không chịu nỗi chính con nữa. Thật là quá sức
chịu đựng của con rồi!”.
Loại người bận rộn với mọi hoạt động của họ,
Vì vậy, họ đều sợ hãi chính bản thân họ. Hoạt động là một phương pháp sử dụng
để trốn tránh chính con người của họ. Họ có thể quên họ trong tất cả mọi hoạt
động. Tất cả mọi hoạt động sẽ như là một cơn ghiền rượu. Nó là một loại độc
dược ghê sớm nhất. Hoạt động phải xả bỏ bởi tính chất nó đầy bệnh hoạn. Bạn
bệnh hoạn. Hành động là gì? Hành động là sự đáp ứng. Khi cần bạn hành động, khi
không cần bạn thư giãn. Hiện tại, bạn đang hoạt động những hoạt động không cần
thiết. Hiện tại, bạn muốn được yên nghỉ, bạn lại không thể yên nghỉ. Con người
Giác ngộ mỗi khi ngài hành động, ngài sẽ hành động thật trọn vẹn. Ngài chỉ đơn
thuần hành động trong buông xả và tự nhiên… Khi hành động xong rồi, ngài yên
nghỉ. Tôi đang trao đổi với bạn… Trao đổi có thể là một hành động hoặc là một
hoạt động. Có loại người không thể ngừng nói.
Họ nói liên tục. Thậm chí, nếu bạn bịt miệng
họ, sẽ không có gì khác nhau, bởi ở nội tại, họ vẫn không ngừng nói. Họ không
thể chấm dứt. Đây là sự hoạt động, một cơn sốt ám ảnh. Bạn đang hiện diện nơi
đây và tôi đang trao đổi với bạn. Ngoại trừ, câu nói được thốt lên, tôi không
biết tôi sẽ nói gì với bạn.
Không những bạn là người lắng nghe, tôi cũng
là người đang lắng nghe. Khi tôi đang thuyết giảng về một vấn đề gì, tôi nhận
biết tôi đang đề cập đến vấn đề đó. Kể cả bạn và tôi cũng không thể nào đoán
biết tôi sẽ thuyết giảng những gì. Thậm chí, lời nói tiếp theo sẽ không hiện hữu
nơi đó. Năng lượng của bạn sẽ mang nó vào. Vì vậy, bất cứ những gì tôi đang
trao đổi với bạn, không chỉ riêng tôi nhận lãnh trách nhiệm. Hãy nên nhớ kỹ,
bạn cũng là một thành phần trong sự trao đổi này. Đây là một nửa-nửa. Bạn tạo
ra bối cảnh, và tôi hành động. Vì vậy, nếu người nghe thay đổi, sự trao đổi của
tôi thay đổi. Nó tuỳ thuộc vào môi trường thay đổi. Tôi không có phương trình
trước. Tôi không biết những gì sẽ xảy ra tiếp theo sau đó. Vì vậy, tất cả mọi
hành động sẽ cực kỳ tối vi diệu đối với tôi. Nó là sự đáp ứng, một hành động.
Khi bạn đi rồi, tôi tịnh tĩnh trong cảnh giới của tôi. Thậm chí, sẽ không có
một âm thanh nào trôi nổi trong bầu trời nội tại. Nó là bạn. Vì vậy, có đôi
lúc, có nhiều người đến viếng tôi, bảo, “Chúng con sẽ hỏi một câu hỏi và mong
ngài sẽ giải đáp cho chúng con.” Câu chuyện như vậy thường xảy ra mỗi ngày. Nếu
bạn có một câu hỏi nhất định, vậy tôi sẽ phải làm gì? Tôi phải đáp ứng.
Bao nhiêu câu hỏi của bạn sẽ thiết lập nên môi
trường, và vì vậy tôi phải đáp ứng. Vì vậy, các câu hỏi của bạn đồng được giải
đáp. Nếu có một vài câu hỏi không được giải đáp, bởi vì lý do nhất định đó phát
xuất từ bên trong bạn, bạn đã quên nó. Vào buổi sáng, nó hiện diện trong tâm
thức của bạn, nhưng khi bạn bước vào phòng này, bạn quên mất. Khi có quá nhiều
câu hỏi, bạn sẽ không nhớ được hết tất cả những câu hỏi mà bạn muốn hỏi tôi.
Bạn bị lẫn lộn, mờ mịt, và thiếu rõ ràng. Nếu bạn có câu hỏi nhất định, sự giải
đáp sẽ hiển lộ. Không phải câu trả lời đều tùy thuộc vào tôi. Nó đơn thuần xảy
ra. Bạn đặt ra câu hỏi, tôi đơn giản trôi nổi trong nó. Nếu con người của bạn
không thích đáng lắm, và các câu hỏi của bạn không có ý nghĩa gì hết, tôi phải
chuẩn bị để tôi có thể giải đáp cho bạn. Thậm chí, nếu bạn không có mặt nơi
đây, những giải đáp sẽ càng không được rõ ràng hơn.
Đài Radio Ấn thường mời tôi đến giảng thuyết.
Tôi thường cảm giác cực kỳ khó khăn khi phải giảng thuyết trên đài Radio bởi sự
giảng thuyết này có vẻ thiếu vắng nhân tính, như tôi không trao đổi với một ai
hết cả! Tôi chỉ trao đổi với không gian mà thôi. Tôi chỉ bảo với họ, “Giảng
thuyết trên đài thật không thích hợp với tôi rồi. Thật là căng thẳng khi tôi
phải nói chuyện trong một cái máy. Tôi không biết tôi hành động như thế nào, và
tôi phải làm gì… Không có một ai hiện diện ở nơi đó hết…” Họ bảo, “Chúng tôi có
thể thu xếp và sắp đặt hết tất cả cho ngài mà. Trong số đồng nghiệp của tôi, ai
cũng đều muốn sẽ đến đây hết, nhưng tôi bảo họ, “Đừng sắp đặt trước cho tôi bất
cứ chủ đề gì cả. Mọi người ai cũng đem đến cho tôi một chủ đề. Điều này hoàn
toàn vô quan hệ. Nếu mọi người ngồi hết rồi, lúc đó các anh hãy cho tôi một chủ
đề.
Sau đó, chúng ta sẽ bàn thảo về đề tài này. Sẽ
không có bất cứ một ai liên hệ đến chủ đề này. Họ sẽ chỉ là những người thính
giả chết.” Khi bạn hiện diện, bạn đặt ra câu hỏi. Bạn tạo ra môi trường và sự
giải đáp sẽ tuôn chảy về hướng bạn. Đây là một hiện tượng có tính cách vô cùng
cá nhân. Sau này, tôi chấm dứt không đến giảng thuyết phải nơi đó nữa. Tôi đã
bảo với họ, “Thuyết giảng trên đài Radio thật là không thích hợp với tôi. Tôi
không thể trao đổi với máy móc. Chúng không tạo ra năng lượng môi trường để tôi
có thể trôi giạt trong nó.
Tôi có thể chỉ trao đổi với con người mà
thôi.” Vì vậy, tôi đã không bao giờ viết sách. Tôi không thể! Cho ai bây giờ?
Ai sẽ đọc chúng? Ngoại trừ, tôi biết rõ ràng người nào đọc chúng. Ngoại trừ độc
giả tạo ra môi trường, tôi sẽ không thể nào sáng tác được. Tôi chỉ viết thư
thôi. Có lẽ, người nhận thư của tôi sẽ tọa lạc ở một nơi chốn xa xôi nào đó
trên đất Mỹ, vẫn không có gì khác nhau. Giây phút tôi viết thư cho ông, đã là
hiện tượng cá nhân rồi. Ông hiện diện nơi đó. Khi tôi đang viết, ông giúp cho
tôi viết dễ dàng hơn. Không có ông, tôi thật không thể nào viết được. bởi lá
thư mà tôi viết cho ông, nó là cuộc đối thoại giữa tôi và ông.
Đây là một hành động. Giây phút bạn đi rồi,
mọi ngôn ngữ phát xuất từ tôi cũng chấm dứt. Không còn một ngôn ngữ nào trôi
giạt trong không gian. Chúng không còn cần thiết. Phải như vậy! Khi bạn kinh
hành, bạn sử dụng đôi chân của bạn. Khi bạn ngồi, có lý nào lại sử dụng đôi
chân của bạn? Nếu như vậy thì là điên quá! Khi có một cuộc đối thoại, ngôn ngữ
phải cần sử dụng để diễn đạt. Khi ở đó có sẵn môi trường, hành động sẽ tự phát.
Nhưng tất cả mọi hành động đều do Toàn thể quyết định. Bạn không phải là nhân
tố quyết định. Bạn không thể quyết định. Bạn không nên quyết định. Vì vậy, bạn
sẽ không tạo tác ra nhân quả. Bạn vận hành, từ mỗi giây phút qua mỗi giây phút,
tràn đầy tự nhiên, buông xả tự nhiên và tươi mát. Quá khứ chính nó chết đi
trong mỗi khoảnh khắc trôi qua. Tương lai sinh ra. Bạn vận hành vào trong nó,
và bạn tươi mát, vô tư hồn nhiên như một đứa trẻ.
“Sự Thực Hành Tối Thắng
bao trùm mọi suối nguồn
Nhưng không một dính mắc…”
Mọi thực hành xảy ra nhưng không một dính mắc.
Bạn không cảm giác “Tôi đã thành tựu.” Bạn không cảm giác tôi đã giảng thuyết
điều này. Bạn cảm giác lời pháp này đã thuyết giảng qua rồi. Hành động đã xảy
ra. Toàn thể đã thành tựu hành động này rồi. Toàn thể không là tôi hay là bạn.
Toàn thể là cả hai và không là hai. Toàn thể
lẩn quất chung quanh, và toàn thể quyết định mọi hành động. Bạn không là tác
nhân. Có nhiều sự kiện xảy ra cho bạn trong một ngày, nhưng bạn không là tác
nhân. Nhiều sự sáng tạo xuyên suốt qua bạn trong mỗi khoảnh khắc, nhưng bạn
không còn là tác nhân. Toàn thể là một tác nhân. Bạn đơn thuần trở thành một
công cụ. Bạn là người trung gian cho Toàn thể. Bạn là một thân tre rỗng… Toàn
thể đặt để những ngón tay và những đôi môi của nó lên bạn và hoán đổi bạn thành
một thân tre rỗng… và bản nhạc đã được sáng tác thông qua bạn…
Từ đâu, lời nhạc bắt nguồn? Từ thân tre rỗng
mà bạn gọi là ống sáo. Không, từ đôi môi của Toàn thể? Từ đâu nó khởi nguồn?
Vạn vật đồng có sự liên hệ lẫn nhau trong mọi hành động. Người ca sĩ liên hệ,
thính giả liên hệ… vạn vật đồng liên hệ với bạn. Thậm chí, một hành động nhỏ bé
cũng có thể tạo ra sự khác biệt rồi. Như cánh hoa hồng trong phòng này. Căn
phòng nay đã khác xưa. Đóa hoa hồng phát tiết tinh hoa, và tự tánh của nó rạng
ngời. Nó sẽ ảnh hưởng tầm nhận thức của bạn. Đóa hoa hồng sẽ ảnh hưởng qua
những lời pháp mà tôi đã thuyết giảng. Toàn thể đang vận hành qua tôi, cũng như
qua bạn, không phải là do ở bất cứ một thành phần nào. Mọi hành động xảy ra
trong vũ trụ này nhưng không hề có tác nhân…
“…mọi suối nguồn
Nhưng không một dính mắc…”
Khi bạn không là tác nhân thì làm sao bạn có
thể dính mắc? Bạn thực hiện một công việc nhỏ và và bạn đã dính mắc rồi. Bạn
bảo “Tôi đã thành tựu việc này.” Bạn muốn mọi người biết bạn đã thành tựu công
việc này. Bạn muốn mọi người biết là bạn đã hoàn thành công việc nhỏ bé đó. Tự
ngã là một chướng ngại đối với sự Chứng Đắc Tối Thượng.
Hãy buông bỏ tác nhân và để tất cả mọi hành
động tồn tại xảy ra theo tiến trình của chúng. Đó là ý của Tilopa khi ông dạy
chúng ta hãy buông xả và tự nhiên...
“Sự thực hành viên mãn là làm cho tâm An Định
không sở cầu…”
Thật là một nhận biết cực kỳ sâu sắc, rất vi
tế và tinh xảo. Tilopa dạy. “Sự thực hành viên mãn là gì?” Tâm An Định là tâm
không sở cầu. Bên trong, bầu trời nội tại toàn hảo, tuyệt đối…không sở cầu. Tại
sao ngài lại mang về từ ngữ “sở cầu”? Nếu có sở cầu, sẽ có tương lai. Nếu có sở
cầu sẽ có tham ái. Nếu có sở cầu sẽ có sự thất vọng. Dĩ nhiên là sự tuyệt vọng
của bạn sẽ tràn trề. Ngài không dạy rằng bạn đừng sở cầu, bởi nếu có sự vô sở
cầu sẽ có sở cầu. Đây là một vấn đề lớn lao tại Tây phương. Đức Phật cũng dạy
giống như vậy. Các nhà tư tưởng gia lại cho rằng các bậc Giác ngộ này quá bi
quan. Họ không hề bi quan. Đây là ý nghĩa thiện xảo nhất của vô sở cầu. Nếu có
người sở cầu, chúng ta sẽ gọi họ là người lạc quan. Khi có sự lạc quan, tất
nhiên sẽ có đối nghịch là bi quan. Thậm chí, người lạc quan nhất cũng sẽ thấy
vầng mây đen tối lãng vãng trong bầu trời tâm thức của ông. Nếu bạn diễn tả
bình minh, ông sẽ nói “Mỗi bình minh kết thúc bằng một hoàng hôn.” Nên hãy nhớ
kỹ. Có lẽ, chúng có tính cách đối lập, nhưng chúng không cách biệt. Trọng tâm
của chúng khác nhau, nhưng tự tánh của chúng giống nhau. Bạn nhìn thấy sấm sét
chớp ngời trong vầng mây đen, hay bạn đang nhìn thấy vầng mây đen chớp ngời
trong sấm sét. Bạn luôn nhìn thấy một phần thể trong cái Toàn thể vô hạn đó. Sự
phân biệt của bạn là ở nơi đó. Bạn luôn với thái độ lựa chọn. Bạn không bao giờ
nhìn thấy sự trọn vẹn của vạn hữu.
Đức Phật, Tilopa, và chính tôi, chúng tôi
không lạc quan cũng không bi quan. Với tâm sở cầu, chúng sẽ tìm đến… người lạc
quan lẫn bi quan. Chúng tôi buông bỏ mặt đồng tiền của sở cầu. Cả hai mặt đều
buông bỏ. Đây là một bình diện mới, khó để hiểu được. Tilopa nhận biết thật
tướng của vạn vật. Ngài không chọn lựa. Ngài nhận biết bình minh lẫn hoàng hôn.
Ngài nhận biết cả đóa hoa và gai nhọn của nó. Ngài nhận biết đớn đau lẫn hạnh
phúc. Ngài nhận biết lẫn sinh và tử. Ngài không có sự lựa chọn riêng. Ngài
không bi quan, không lạc quan. Ngài sống bằng tâm vô sở cầu. Thật sự sống vô sỡ
cầu là một là một bình diện tối vi diệu. Chính các từ ngữ “vô sở cầu” … đã sử
dụng… Nếu nội tại bạn cảm giác có điều gì bi quan… thì cũng chỉ vì ngôn ngữ.
Những gì Tilopa dạy vượt trên ngôn ngữ. Ngài dạy “Sự thực hành viên mãn là làm
cho tâm An Định không sở cầu…” Bạn nhận biết bạn trọn vẹn an trú trong Chân
như. Bạn đang là... Bạn không cần cải thiện, thay đổi, phát triển, tăng trưởng
và bạn không cần phải thay đổi gì hết. Bạn không cần phải làm gì hết với tự
tánh. Một khi bạn đã thật sự đi sâu vào trong nó, ngày và đêm sẽ đồng biến mất.
Sinh và tử chấm dứt. Đông và hạ cũng biến mất. Không gì còn lại… bởi sự dính
mắc chấm dứt. Với sự chấp nhận bạn là ai, bất cứ trong trường hợp nào, bạn sẽ
không còn vấn đề. Bạn đơn thuần là… Sự an lạc sẽ tìm đến. Sự an lạc này vốn
không sở cầu, vốn là sự tuôn chảy tràn trề của năng lượng. Bạn đang khởi sự
khai hoa. Bạn đơn thuần đang khai hoa, không vì những gì bạn sẽ đạt được trong
tương lai. Bạn sẽ không cần phải thực hành pháp nào khác hơn.
Khi hành giả nhận thức được tự tánh, sự khai
hoa xảy ra. Khi hành giả khai hoa, họ cảm giác một niềm an lạc mà họ không biết
được nguyên nhân rõ rệt. Tại sao tôi hạnh phúc? Tôi có cái gì mà người khác
không có? Tại sao tôi an lạc và tịnh tĩnh? Có phải tôi đã đạt được những gì mà
bạn cần đạt được? Không, tôi chỉ yên nghỉ trong tự tánh. Tôi xả bỏ mọi nỗ lực
cải thiện. Bất cứ tôi là gì, tốt xấu, đạo đức, vô đạo đức, với sự buông bỏ sở
cầu thì mọi sự đồng chấm dứt. Tôi đơn độc và vô sở cầu. Với sự buông bỏ sở cầu,
mọi vọng niệm chấm dứt. Tôi không nhận biết làm sao để khai mở phiền não. Nếu
tâm bạn đã vô sở cầu thì làm sao bạn lại gieo phiền não cho tự tánh?
Xin bạn hãy nên nhớ kỹ điều này: Tất cả nỗ lực
sẽ hướng bạn đến điểm nơi bạn buông bỏ mọi nỗ lực và trở thành vô nỗ lực. Toàn
bộ sự tìm kiếm sẽ hướng bạn đến điểm nơi bạn đơn thuần nhún vai và sau đó bạn
chỉ tiếp tục tĩnh tọa dưới gốc cây một cách an định. Mọi cuộc hành trình đồng
sẽ kết thúc trong tận cùng của tự tánh… nơi bạn đã có sẵn trong mỗi giây phút.
Chỉ là vấn đề tỉnh thức một chút. Các bạn có vấn đề gì vậy? Tôi đã thấy hàng
triệu người, nhưng tôi vẫn chưa thấy đến một chúng sinh nào thật sự là lầm lạc,
nhưng họ đã tự mình tạo ra tất cả mọi vấn đề. Bạn chính là tác nhân, một đại
tác nhân của mọi thứ bệnh hoạn, vấn nạn và mọi si mê sai lầm trong thế gian
này. Bạn chạy đuổi theo chúng… và lại hỏi là làm sao bạn có thể giải quyết
những vấn nạn như vậy? Đơn giản lắm. Bạn hãy buông bỏ mọi sở cầu, tham thân si
và ái dục. Bạn hãy nhận thức là bạn đã sẵn có nó rồi. Bạn hãy chỉ khép kín đôi
mắt, để nhận thức bạn thật sự là ai, và sau đó kết thúc! Thậm chí, trong sự
chớp mắt đó, sự ngộ vẫn có thể xảy ra. Nó không cần thời gian. Nếu bạn suy nghĩ
bạn phải cần có thời gian để Tiệm ngộ thì cũng bởi vì trong tâm thức của bạn,
bạn nghĩ rằng bạn phải cần có đủ thời gian. Thật sự, bạn không cần thời gian...
“Thực Hành Tối Thắng bao trùm mọi suối nguồn”
…Tất cả mọi thành tựu đều bao trùm… Đó là ý
nghĩa của bao trùm… Tất cả thành tựu đều đã sẵn có bên trong bạn. Bạn sinh ra
đã là toàn thiện. Nếu không, không thể nào bạn toàn thiện. Ý của Đức Chúa Giê
Su là gì khi ngài dạy “Ta và Cha ta là một.” Ngài đang nói gì? Ngài đang dạy
rằng bạn không thể một cái là gì khác hơn vạn hữu bởi bạn bắt nguồn từ vạn hữu.
Nếu bạn vốc lên một vốc nước biển và nếm thử, nó cùng một mùi muối dù ở bất kỳ
ở một nơi chốn nào. Trong một giọt nước biển, bạn tìm thấy đầy đủ hóa chất của
quá khứ, hiện tại và tương lai. Nếu bạn thấu hiểu một giọt nước biển, bạn sẽ
thấu hiểu tất cả đại dương. Mỗi giọt nước biển là một đại dương nhỏ bé. Bạn là
vạn hữu trong một hình tướng nhỏ bé hơn.
Khi bạn đi sâu hơn trong bạn và nhận thức điều
này, bạn sẽ khám phá bạn đang cười lớn. Bạn đã tìm kiếm cái gì? Chính người tầm
đạo là sự tìm kiếm. Chính người hành trình là mục tiêu. Đây là sự thành tựu
siêu việt nhất: Nhận thức chính mình, sự tuyệt đối toàn hảo của một con người
hành giả, tức là tâm vô sở cầu. Nếu có sở cầu sẽ có giao động. Nó sẽ liên tục
dấy động trong tất cả mọi phiền não của bạn. Bạn sẽ luôn suy nghĩ “Nếu có thêm
thì tốt quá.” Hy vọng luôn tạo nên ảo tưởng “Có nhiều hơn nữa thì tốt quá.” Dĩ
nhiên là tốt hơn đối với bạn rồi…
Có người tìm tôi bảo “Chúng con thấy chúng con
thiền khá tốt. Dĩ nhiên, thật là tốt quá rồi, nhưng xin ngài cho chúng con thêm
phương tiện khác để chúng con có thể phát triển hơn trên con đường tâm linh.”
Thậm chí, người đó còn bảo với tôi rằng, “Bây giờ thì sao nữa?” Tâm sở cầu của
họ đã nổi lên rồi. Vạn sự đang tuyệt vời, tại sao còn phải hỏi, “Bây giờ thì
sao nữa?” Lại thêm nhiều sự sai lầm nữa, bạn hỏi “Bây giờ thì sao?” Hãy buông
bỏ nó, tâm sở cầu, còn sao nữa? Chỉ mới ngày hôm trước, có người còn tìm đến
hỏi thẳng tôi “Mọi sự đều trôi chảy rất tốt đẹp, nhưng làm sao con biết được
ngày mai?” Tại sao lại đem ngày mai vào khi mọi sự đang diễn tiến tuyệt đối tốt
đẹp? Bạn có thể hiện hữu mà không cần phải bận rộn bất cứ vấn đề gì khác nữa
hay không? Mọi sự đã tốt đẹp rồi mà.
Tại sao bạn còn phải lo lắng rằng ngày mai
không biết có được tốt như ngày hôm nay hay không? Nếu ngày hôm nay tốt, thì
đây là nơi mà ngày mai bắt nguồn. Nó sẽ bắt nguồn bắt đầu từ cái ngày hôm nay,
tại sao bạn phải lo lắng chi cho nhiều vậy? Nếu ngày hôm nay đã được tịnh tĩnh
rồi, sẽ có nhiều sự kiện bắt nguồn từ ngày hôm nay rồi. Bởi vì sự lo lắng phi
lý này của bạn, bạn đã hủy hoại cái ngày thần tiên như hôm nay. Nếu ngày hôm
nay bạn đã tịnh tĩnh, ngày mai sẽ tất nhiên bạn sẽ vắng lặng hơn. Nếu bạn mãi
lo lắng, bạn tư duy “Đây là những gì mà tôi đã lo lắng… Nó đã xảy ra rồi như
tôi hằng dự kiến.” Nó xảy ra bởi vì bạn đã tư duy như vậy đó. Nếu bạn không dự
kiến, thì sự kiện xấu sẽ không xảy ra. Nếu bạn vẫn hiện diện không tương lai,
thì những gì bạn dự kiến sẽ không xảy ra.
Đây là một trong các khuynh hướng tự hủy của
tâm, một sự tự sát. Theo cách này, đây là những ước định của tự ngã. Tâm luôn
nói “Tôi đã nhận biết ngươi trước rồi. Ngươi không chịu nghe ta.” Bạn suy nghĩ
nữa “Tâm ta đã cảnh báo ta trước rồi. Chẳng qua ta đã không chịu nghe nên mới
xảy ra cớ sự.” Nó xảy ra bởi sự cảnh báo này của tâm bạn. Muốn cái gì thì có
cái đó. Còn đòi gì nữa? Có nhiều sự kiện đã xảy ra…. Nếu bạn tìm đến các nhà
chiêm tinh gia, Jyotishi, đọc chỉ tay, họ sẽ giúp đỡ đoán tương lai bạn. Khi
chuyện xảy ra, bạn lại tưởng họ đoán được tương lai của bạn. Đây là một trường
hợp có tính cách đối nghịch. Vì sự bói toán này của họ, nên bạn không ngừng suy
nghĩ về nó, vì vậy, chuyện mà bạn lo lắng, và dự kiến, tất nhiên sẽ xảy ra. Nếu
có người bảo, tháng tới, vào ngày 13 tháng 3, bạn sẽ chết, thì không chừng
chuyện như vậy sẽ có thể xảy ra lắm. Không phải bởi ông có thể đoán trước được
tương lai của bạn. Thật ra, cũng chỉ vì bạn luôn suy tưởng đến cái ngày tháng
định mệnh này. Bạn sẽ không thể nào ngủ được. Bạn sẽ nằm thấy ác mộng về nó mỗi
đêm. Bạn sẽ không có khả năng yêu thương bởi vì sự ám ảnh khủng khiếp này. Hai
mươi bốn tiếng đồng hồ bạn sẽ tụng niệm, “Ngày 13 tháng 3.”
Có một câu chuyện đã xảy ra như vầy. Một nhà
tiên tri người Đức chuyên đọc chỉ tay tiên đoán đến cái chết của ông. Ông đã
từng tiên đoán cái chết của nhiều người và những sự việc đó đã xảy ra như lời
ông tiên đoán. Vì vậy, ông cho rằng nhất định ông sở hữu một tài năng đặc biệt
nào đó. Nếu không, tại sao lại xảy ra như thật mỗi khi ông tiên đoán như vậy?
Vì ông mỗi ngày mỗi già đi, các thân hữu đều khuyên ông “Tại sao bạn không tiên
đoán cái chết của bạn?” Nghe nói, ông liền chịu khó để tâm nghiên cứu kỹ lưỡng,
chỉ tay, họa đồ, vân vân và vân vân… và mọi sự vô minh khác về cái chết của ông
trong tương lai. Cuối cùng, ông quyết định được cái ngày mà ông sẽ được quy
tiên. Nó sẽ xảy ra vào ngày đó và ngày đó, vào sáu giờ sáng một ngày bình minh
đẹp trời. Ông chờ đợi cái chết của ông đến vào buổi sáng hôm đó. Sáu giờ sáng
đang dần tới. Từ năm giờ sáng ông đã chuẩn bị, ngồi bên cạnh chiếc đồng hồ. Mỗi
giây phút, sự chết càng đến gần hơn. Cuối cùng, giây phút đã điểm… giây phút mà
đồng hồ chỉ sáu giờ đã điểm, ông vẫn còn sống. Làm sao lại có thể như vậy? Từng
giây trôi qua chậm chạp, ngay lúc chiếc đồng hồ reo vang sáu giờ, ông nhảy ra
cửa sổ… Đây là hệ thống cơ cấu tâm lý của tâm. Hể tâm ước gì thì sẽ xảy ra hệt
như vậy. Dĩ nhiên, ông chết theo dự kiến của ông.
Tâm có hệ thống cơ cấu tự thành tựu. Bạn hãy
nên luôn cảnh giác! Khi bạn đang hạnh phúc. Dĩ nhiên, tâm sẽ bảo bạn “Ta đang
sống trong hạnh phúc. Tốt lắm, nhưng còn ngày mai thì sao?” Chưa gì thì tâm đã
dự phóng, bóp méo, và đã bắt đầu hủy hoại giây phút của thực tại rồi. Nó luôn
mang tương lai vào. Trong hiện tại, ngày mai đã xảy ra với tâm.
Tôi mong bạn đừng bao giờ hy vọng điều này và
điều nọ, thuận và nghịch, và hãy xả bỏ mọi tâm sở cầu. Hãy luôn hiện hữu trong
thực tại, trong bất cứ những gì đang xảy ra sẽ xảy ra trong giây phút đó. Tại
sao bạn phải lo lắng làm chi? Nếu giây phút hiện tại đã tuyệt vời lắm rồi, thì
làm sao giây phút tới lại có thể tệ hại hơn? Từ đâu, tư tưởng này đã phát xuất?
Nó sẽ phát triển, nó sẽ trở nên vi diệu hơn… phải là như vậy. Không cần phải tư
duy về nó. Một khi bạn thành tựu điều này, bạn hãy hoàn toàn tự tại với thanh
tịnh toàn hảo của nội tại. Nên nhớ, tôi phải sử dụng từ ngữ vì có cơ nguy, bởi
vì bạn có thể hiểu lầm. Khi tôi bảo bạn hãy hiện hữu với tâm hoàn hảo, có lẽ
bạn sẽ lo lắng bởi có đôi lúc bạn sẽ cảm giác rằng bạn không hoàn hảo lắm… Vì
vậy, tôi xin bạn hãy luôn hiện hữu với sự bất toàn của bạn. Sự bất toàn cũng là
một sự toàn thiện. Không có gì sai lầm hết. Hãy hiện hữu với nó! Đừng vận hành
ra khỏi giây phút này. Bây giờ và hiện tại là toàn bộ sự sống. Mọi sự cần được
thành toàn nên cần thành toàn ngay bây giờ và ở đây. Vì vậy, bất cứ trong hoàn
cảnh nào, thậm chí nếu bạn cảm giác bất toàn… tuyệt diệu, hãy bất toàn! Đó là
bạn. Đó là tự tánh của bạn. Bạn cảm giác an lạc, hãy an lạc. Hãy hiện hữu như
vậy, Thượng Đế sinh bạn ra như vậy. Buồn khổ… tuyệt vời lắm, nhưng đừng trốn
tránh cảm giác đó. Hãy hiện hữu trong thực tại đó. Mỗi ngày qua, bạn sẽ cảm
giác sự bất toàn tan biến trong toàn thiện. Cảm giác tan biến trong cực lạc của
nội tại. Sân hận tan biến trong từ bi. Giây phút đó, nếu bạn an trú hoàn toàn
trong tự tánh, sẽ không có vấn đề gì. Đây là sự thành tựu tối thượng. Không hy
vọng. Không cần phải hy vọng. Nó đã quá toàn hảo rồi. Không cần hy vọng. Hy
vọng không phải là một tình huống tốt. Sở cầu luôn có ý nghĩa là có một cái gì
trong bạn… Vì vậy, bạn hy vọng sự chống, sự đối nghịch. Bạn buồn khổ, bạn hy
vọng hạnh phúc. Hy vọng của bạn hiển lộ rằng bạn đang buồn khổ. Bạn cảm giác
xấu xí, bạn hy vọng có một cá tính thánh thiện hơn.
Hy vọng của bạn hiển lộ rằng bạn đang xấu xa.
Hãy cho tôi thấy hy vọng của bạn. Tôi có thể bảo bạn rằng bạn là ai. Tâm sở cầu
của bạn lập tức cho biết bạn như thế nào rồi… Sự đối cực… Hãy buông bỏ mọi sở
cầu và hãy là bạn. Nếu bạn thực hành pháp này, chỉ là bạn, điều này sẽ xảy ra…
“Khi mới thực hành Pháp này
Con thấy tâm vọng động như suối đổ
Khoảng thời gian sau, tâm sẽ hiền hòa,
Và êm dịu như dòng sông Hằng
Và cuối cùng, tâm như đại dương bao la
Mọi ánh sáng của con và Mẹ, hợp lại thành Một…
Như trăm sông đổ vào biển cả…”
Nếu bạn hiện hữu ngay bây giờ và ở đây, cái
Ngộ đầu tiên sẽ xảy ra, một thoáng giác ngộ. Đây là bối cảnh nội tại…
“Khi mới thực hành Pháp này
Con thấy tâm vọng động như suối đổ…”
Tâm bạn đang tan chảy. Hiện tại, tâm bạn như
một tảng băng tuyết lạnh lẽo. Nếu bạn buông xả và tự nhiên, chân thực với giây
phút hiện tại, chân thực với bây giờ và ở đây, tâm sẽ tan chảy. Bạn mang năng
lượng mặt trời vào. Chính tự tánh hiện diện trong thực tại, và hiện tại đang
duy trì một năng lượng bao la. Bạn không vận hành trong tương lai, bạn cũng
không vận hành vào quá khứ.
Bạn đang sở hữu một năng lượng mãnh liệt trong
bạn, rằng năng lượng đó đang khởi sự tan ra thấm nhập vào trong tâm. Năng lượng
là ngọn lửa. Năng lượng thuộc về mặt trời. Khi bạn không còn vận hành vào bất
cứ nơi chốn nào nữa, hoàn toàn tịch lặng, bây giờ và ở đây…không chuyển động
vào bất cứ nơi chốn nào..., đồng quy về chính bạn… Mọi kẻ hở chấm dứt, bởi kẻ
hở phát sanh từ tham ái và sở cầu. Kẻ hở phát triển bởi tương lai. Kẻ hở bởi
động lực “Hãy làm điều này. Hãy làm điều nọ. Đừng phí phạm thời gian của bạn.
Hãy di động…! Hãy…” Vì vậy, có lỗ hổng. Nếu bạn là vòng tròn của ngọn lửa. Từ
đó, tảng băng tuyết của tâm sẽ tan ra… Con thấy tâm vọng động như suối đổ…” Mọi
sự đều sụp đổ. Toàn bộ tâm sụp đổ… Có lẽ bạn sẽ sợ hãi. Gần sự Ngộ đầu tiên
này, minh sư phải cần có sự cảm thông sâu sắc, bởi ngài sẽ dạy bạn “Đừng sợ
hãi. Thật là vi diệu… Hãy rơi xuống…”
Chỉ từ ngữ “Rơi xuống…” sự sợ hãi đã hội nhập,
bởi sự rơi xuống có nghĩa là rơi vào vực thẳm, đánh mất mảnh đất bằng, bạn đang
vận hành vào chốn bất khả tri. Sự rơi xuống mang theo một cảm giác chết… hành
giả đâm sợ hãi. Bạn có bao giờ leo núi qua chưa? Đỉnh cao nhất, từ đó bạn nhìn
xuống vực thẳm, bạn muốn nôn ói, run rẫy và sợ hãi. Sự sợ hãi rơi vào vực thẳm
như là một cái chết.
Bạn có thể rơi vào nó. Khi tâm tan chảy, mọi
sự bắt đầu tan biến. Mọi sự hiện hữu bỗng bắt đầu buông xả và rơi xuống, như
căn nhà đang bị sập xuống vỡ tan từng mảnh. Bạn trở nên hỗn loạn… không còn
trật tự, mọi kỷ luật tan vỡ. Bạn cố gắng tự chủ chính bạn. Những gì bạn cưỡng
ép và đè nén sẽ đồng nổi bọt lên sùng sục. Chúng sẽ nổi lên trên bề mặt. Bạn sẽ
thấy sự hỗn loạn khắp nơi. Bạn sẽ như một con người mất trí.
Giai đoạn đầu tiên thật khó mà vượt qua. Bất
cứ những gì xã hội cưỡng ép trên bạn đồng rơi rụng, bất cứ những gì bạn đã học
hỏi đồng tan chảy, bất cứ những gì bạn đã điều kiện hóa chính bạn cũng đồng sụp
đổ. Tất cả mọi thói quen… mọi chiều hướng… mọi con đường Đạo đồng biến mất. Sự
đồng hóa sẽ bốc hơi. Bạn sẽ không có khả năng để nhận biết bạn là ai. Đến giai
đoạn này, bạn không còn nhận biết bạn là ai: danh tự, gia đình, quyền lực, danh
vọng, danh dự của bạn trong thế gian, bạn nhận biết chúng, bây giờ, đột nhiên,
tất cả đồng tan biến. Sự đồng hóa bị đánh mất. Bạn nhận biết nhiều thứ, nhưng
trong hiện tại, bạn không nhận biết gì hết. Bạn đã từng thông thái với hằng
muôn triệu cách thông thái của thế gian. Mọi sự thông thái đó đều đang rơi rớt
như lá rụng, và bạn cảm giác bạn như hoàn toàn vô minh. Điều này đã xảy ra với
Socrates. Đây là giây phút Ngộ đầu tiên của ông, khi ông bảo “Bây giờ tôi chỉ
biết có một điều, là tôi không biết gì hết.” Huyền môn có một định nghĩa dành
cho loại hành giả này, người chứng trạng thái đầu tiên. Họ gọi ông là Mast, kẻ
mất trí. Ông nhìn bạn mà không nhìn bạn. Ông chạy lung tung mà không biết ông
đang chạy về đâu. Ông nói huyên thuyên những điều vô nghĩa. Ông không thể trao
đổi một cách mạch lạc. Ông thốt ra một từ ngữ rồi một khoảng cách sau, ông lại
chêm vào thêm một từ ngữ nữa, tuyệt đối vô quan hệ và thiếu sự mạch lạc. Một
câu nói, và một câu nói tiếp theo không mà không hề có một chút liên hệ gì đến
những gì ông đề cập trước đó… Sự phát biểu của ông không chặt chẽ, thiếu mạch lạc,
và không còn chắc chắn nữa. Ông trở nên mâu thuẫn. Bạn không thể tin cậy ông
đặt câu hỏi nữa.
Trong các giai đoạn này, bạn phải cần vào
dưỡng viện để có người chăm sóc bạn. Các tu viện được thành lập cũng vì vậy. Vị
hành giả này không được phép sống trong xã hội. Nếu không, họ lại tưởng ông bị
điên, họ sẽ nhốt ông vào nhà giam. Họ sẽ nỗ lực chữa trị cho ông. Họ sẽ lôi kéo
ông xuống trạng thái bình thường… khi ông đang tăng trưởng và phát triển mãnh
liệt trên bình diện của nội tại!
Ông đang phá vỡ mọi xiềng xích của xã hội. Ông
phải biến thành sự hỗn loạn. Chính vì vậy, sự không nhất định của Thiền Động,
chúng sẽ đưa bạn đến sự Ngộ đầu tiên. Ngay ở bước khởi sự, bạn không thể thiền
tọa trong tịnh tĩnh. Bạn có thể bị lường gạt, nhưng bạn không thể ngồi yên.
Không thể nào. Điều đó chỉ có thể xảy ra trong trạng thái Nhị Thiền. Trong Nhất
thiền, bạn sẽ hỗn loạn, náo động. Bạn phải cho phép năng lượng của bạn vận hành
để mọi áo giáp đang khoác lên người bạn sẽ bị đứt tung và mọi xiềng xích đồng
sẽ bị gẫy đổ hết. Bạn biến thành người đầu tiên là ngoại nhân. Bạn không còn là
trực thuộc là một thành phần của xã hội nữa. Một tu viện cần phải có, nơi chốn
dành để chăm sóc cho bạn. Một minh sư cần có để bảo bạn “Đừng sợ hãi hởi con.”
Người có thể khuyên bạn nên dễ dãi để mình rơi xuống. Hãy cho phép nó xảy ra.
Đừng bám víu vào bất cứ cái gì, bởi nó sẽ làm chậm trể khoảnh khắc này… Hãy rơi
xuống ngay! Bạn càng rơi xuống, sự mất trí sẽ càng chấm dứt sớm. Nếu bạn chậm
trễ, sự điên cuồng có thể tiếp diễn lâu dài hơn.
Có hàng triệu người mất trí trong dưỡng trí
viện trong toàn thế gian, người không thật sự điên, người cần một minh sư,
người không cần phân tâm lý trị liệu gia. Họ có thể chứng được Nhất thiền, và
tất cả những nhà phân tâm lý trị liệu đều cưỡng ép họ trở lại bình diện bình
thường. Họ đang trong hoàn cảnh tốt đẹp hơn bạn. Họ đến được một bước dài của
sự tăng trưởng tâm linh, nhưng sự tăng trưởng này thật kỳ dị… Giai đoạn đầu
tiên phải là như vậy ở bước khởi đầu. Họ đang vượt qua giai đoạn Nhất thiền.
Bạn làm cho họ mặc cảm. Bạn bảo “Anh mất trí
rồi!” Họ cố gắng che dấu. Họ nỗ lực bám víu. Họ càng bám chặt lâu hơn, sự mất
trí càng theo sau họ. Chỉ mới đây, có một vài nhà phân tâm lý trị liệu, đặc
biệt là R.D. Laiting52 và những người khác, nhận thức có một hiện tượng rằng có
một vài người mất trí, thật sự trí tuệ không thấp hơn người bình thường. Thật
sự, trí huệ của họ còn vượt bực hơn cả người bình thường. Chỉ một vài người Tây
phương, loại người có tầm cảm nhận cao, nhận thức được điều này, nhưng Đông
phương thì luôn nhận biết sự kiện tối vi diệu này. Đông phương không bao giờ
tìm cách kiềm chế những con người mất trí. Việc đầu tiên mà người Đông phương
sẽ thực hiện là sẽ đưa họ vào học viện ngay, nơi chốn mà các hành giả đang tu
tập và một minh sư cũng đang có mặt.
Việc đầu tiên của thiền viện là giúp đỡ họ đạt
đến trạng thái Nhất thiền. Những con người mất trí thường được tôn trọng tại
Đông phương. Tại Tây phương, họ lại bị phê phán. Các y tá thường cưỡng ép họ bị
giựt điện, chích Insulin, và những nhân vật cho rằng họ đang dùng trị liệu pháp
đào tạo những người mất trí này, cưỡng ép họ đến mức độ trí não của họ cũng bị
hủy diệt luôn, bởi sự giải phẫu của các bác sĩ. Bộ óc của họ đã bị giải phẫu,
và có một vài bộ phận trong óc được lấy ra. Dĩ nhiên, họ sẽ trở lại bình
thường, nhưng họ biến thành một con người đần độn, ngu muội hơn. Trí tuệ thông
minh của họ đã bị đánh mất. Họ không còn mất trí nữa. Họ sẽ không phương hại
đến bất kỳ ai. Họ sẽ trở thành một phần tử thầm lặng trong xã hội… nhưng bạn đã
giết họ. Bạn không biết rằng họ đã đạt được tới trạng thái, điểm mà nơi một con
người bình thường đang chuyển hoá thành siêu nhân. Dĩ nhiên, giai đoạn hỗn loạn
này một hành giả cần phải vượt qua.
Với một vị minh sư đầy từ ái và một nhóm hành
giả đầy lòng từ bi trong thiền viện, trong đạo tràng, giai đoạn này có thể giúp
một hành giả đang trên bình diện Nhất thiên vượt qua dễ dàng. Mọi người với
những tâm thức an lạc và dễ chịu, sẽ giúp đỡ cho họ. Vì vậy, một hành giả có
thể vượt qua giai đoạn Nhị thiền dễ dàng hơn nếu có một bậc minh sư và những
đồng đạo như họ hỗ trợ. Phải là như vậy bởi tất cả mọi trật tự đều được đặt để
trên bạn, dù những trật tự đó không phải là những trật tự thật sự. Tất cả mọi
kỷ luật đều được đặt để trên bạn.
Chúng không phải là sự trật tự của nội tại.
Trước khi bạn an trú được ngat ở nội tại, bên ngoài bạn cần nên buông bỏ tất
cả. Trước khi một trật tự mới phát sanh, những trật tự củ phải đồng được kết
thúc hết. Sẽ có một khoảng cách. Khoảng cách đó là sự mất trí vô độ. Hành giả
sẽ cảm giác như mình đang bị vấp váp… tâm vọng động như thác đổ… Họ đang rơi
vào một vực thẳm sâu hun hút không đáy.
Ngay giữa giai đoạn mà họ đang vượt qua, nếu
giai đoạn Ngộ thứ nhất này đã chu toàn tốt đẹp, sẽ có một trật tự mới nữa phát
sinh từ nội tại, phát nguồn qua tự tánh của bạn. Hiện tại, trong bạn không còn
xã hội, không còn sự đặt để bởi người khác. Không còn sự giam cầm. Một trật tự
mới phát sinh với một phẩm chất tự do và siêu việt. Tự nhiên rằng, có nhiều môn
đồ sẽ tìm đến bạn. Đây là sở hữu của riêng bạn. Không còn một ai đòi hỏi bạn.
Không còn ai sẽ bảo “Hãy làm việc này…” Bạn đơn thuần chuyển hoá…
“Khoảng thời gian sau, tâm sẽ hiền hòa,
Và êm dịu như dòng sông Hằng…”
Sự vấp váp, tiếng thác đổ đã chấm dứt, bạn
không còn vọng động nữa. Đây là Nhị thiền. Bạn trở thành một dòng sông Hằng,
trôi chảy hiền hòa, thậm chí không một âm thanh vang động. Bạn bước đi nhẹ
nhàng như một chú rể, thinh lặng và cao nhã. Một sự quyến rũ mới mẻ xảy ra
trong tự tánh của bạn… một trạng thái tràn đầy ân huệ và cao quý.
Đây là giai đoạn thứ hai nơi chúng ta bắt gặp
tất cả mọi vị Phật điển hình trên các pho tượng. Tam thiền không thể bắt được,
chỉ có Nhất thiền, hoặc Nhị thiền. Tất cả các chư Phật, các đấng giác ngộ
Tirthankaras của Kỳ nan giáo… đều có thể tìm thấy trên các pho tượng của họ,
tất cả những đặc tính cao nhã, ân huệ, và sự tròn đầy vi tế trong pháp thân, nữ
tính của họ. Họ không có đặc tính nam tính. Họ có vẻ nữ tính, tròn đầy, với
những đường cong đầy nữ tính. Sự kiện này biểu hiện thân nội tại của họ có một
tính chất mềm mỏng, êm dịu, hiền hòa, đằm thắm, và không một vẻ gì năng nổ
trong họ. Các thiền sư, Bồ Đề Đạt Ma, Lâm Tế, và Lâm Chi. Chân dung của họ biểu
hiện họ đang trên trạng thái Nhất thiền. Vì vậy, họ đầy tính chất dương cương.
Họ giống nhau như Sư Tử Hống. Họ giống như họ đang sẵn sàng sát hại bạn. Nếu
bạn nhìn vào đôi mắt họ, đôi mắt của họ như hỏa diệm sơn, một đôi mắt rực lửa
đỏ như đang ném về hướng bạn với tia nhìn đầy hoang dã. Trong họ như tỏa sáng
một luồng điện lực. Chân dung của họ được phác họa ở trạng thái thứ nhất đều có
những lý do trùm kín. Tất cả các thiền nhân đều thấu hiểu rằng. Nhất thiền là
một giai đoạn tối quan trọng. Nếu bạn đã thấy được chân dung của Bồ Đề Đạt Ma ở
trạng thái Nhất Thiền này, bạn nên nhận thức rằng khi những trạng thái như vậy
xảy ra, bạn không nên sợ sệt, thậm chí cả sự kiện bạn đâm ra sợ hãi đến cái
nhìn nẩy lửa của Bồ Đề Đạt Ma. Nếu bạn luôn quan sát các chư Phật, và các bậc
Giác ngộ lúc họ đang trong sự vắng lặng an lạc, trong sự tuôn chảy êm dịu hiền
hòa như một dòng sông, kết hợp với nét tao nhã tròn đầy nữ tính của họ, bạn sẽ
vô cùng sợ hãi khi bạn cảm giác được đặc tính dương cương mãnh liệt bắt nguồn
qua nữ tính thanh nhã này của bạn, khi bạn đang trên một giai đoạn chuyển hoá
trở thành một con sư tử… Chính xác là như vậy, một hành giả sẽ khởi sự gầm lên
những cơn Sư tử hống mãnh liệt… và bạn bỗng biến thành dòng thác đổ… mãnh liệt
và vũ bảo!
Vì vậy, tại sao trong thiền, trạng thái dương
cương được thể hiện qua nhiều tác phẩm chân dung. Dĩ nhiên, cũng có những họa
phẩm phác họa hình ảnh các chư Phật đang tĩnh tọa trên bục thờ, nhưng đó là
trạng thái kế tiếp. Khi tâm bạn đang trong giai đoạn vắng lặng, thì bạn sẽ
không có vấn đề gì. Tại Ấn Độ, Nhị thiền được các hành giả xem trọng quá mức
nên sự kiện đó trở thành một chướng ngại lớn trên con đường tu tập của họ. Một
hành giả phải thấu hiểu từ bước đầu tiên mọi kinh nghiệm giác ngộ sẽ diễn tiến
như thế nào. Một vị Phật đã sẵn sàng chuyển hoá trở thành một bản thể toàn
thiện. Kinh nghiệm này có thể xảy ra với bạn, nhưng giữa khoảng cách từ bạn đến
vị Phật đang thành xảy ra… thì có những kinh nghiệm diễn tiến như một kinh
nghiệm điên cuồng… Chuyện gì xảy đến khi bạn chấp nhận những kinh nghiệm mất
trí này? Bạn có cho phép chúng xảy ra hay không?
Những thể nghiệm này tự nó sẽ lắng đọng. Những
trật tự xã hội ép đặt trên bạn, đơn thuần tan biến. Bao nhiêu kiến thức mà bạn
góp nhặt cũng không còn tồn tại. Tất cả những gì bạn biết về mọi kinh điển cũng
không còn tồn tại nữa. Có một thiền sư đã đốt hết tất cả mọi kinh tạng của ông…
Chân dung của ngài là một trong những bức chân dung nổi tiếng nhất. Sự kiện này
thường xảy ra trong trạng thái thứ nhất. Một thiền giả hỏa thiêu hết tất cả mọi
kinh điển. Ông ném hết tất cả mọi kiến thức.
Tất cả những gì bạn đã sở hữu, bạn sẽ xem
chúng đều là thứ rác rưởi và rách nát. Hiện tại, chân lý đang phát sanh. Bạn
không cần phải vay mượn từ một ai nữa, nhưng dù sao, bạn phải cần một chút thời
gian vượt qua quá trình này, chỉ như một hạt giống đang cần thời gian để nẩy
mầm. Nếu bạn có thể vượt qua kinh nghiệm động loạn này, kinh nghiệm thứ hai
tiếp theo sau sẽ cực kỳ dễ dàng hơn qua quá trình hài hoà của nó. Bạn thanh
tịnh và vắng bặt. Mọi kinh nghiệm đều lắng đọng, chỉ như dòng sông Hằng đang
lững lờ trôi giạt qua đồng bằng. Khi nguồn nước vượt qua trên các ngọn đồi, nó
gầm lên như tiếng gầm của sư tử. Khi nguồn nước tuôn tràn mãnh liệt ầm ầm dội
xuống từ trên đỉnh núi cao nhất xuống vực thẳm sâu thẳm nhất, những giọt nước
bắn tung tóe trong sự hỗn loạn, và từ đó, nguồn nước trở nên hiền hòa hơn, từ từ
trôi giạt qua đồng bằng, rời bỏ những ngọn đồi, thung lũng và hồ sâu. Địa hình
đã bắt đầu thay đổi. Dòng nước êm dịu trong sự bình lặng tột cùng. Thậm chí,
bạn không thể nào nhận biết dòng nước còn đang trôi lững lờ hay không. Mọi sự
vận hành như không còn vận hành, đầy chất tự tại…
Khi bạn đã đạt đến quả vị thành tựu bằng tâm
vô sở cầu… bạn không còn tìm kiếm đến bất cứ mục tiêu gì nữa. Bạn không vội vã,
không gấp rút. Bạn chỉ thưởng thức… và tận hưởng mỗi giây phút…
“Và êm dịu như dòng sông Hằng…”
Kinh nghiệm thứ hai này mang đầy tính chất
tuyệt đối, tĩnh lặng, vắng bặt, tự tại, hài hoà, tịnh tĩnh, tập trung, an lạc,
yên nghỉ, thoải mái, và sau đó…
“Và cuối cùng, tâm như đại dương bao la
Mọi ánh sáng của con và Mẹ, hợp lại thành Một…
Như trăm sông đổ vào biển cả…”
Đột ngột, nguồn nước trở nên êm dịu như going
sông Hằng, cuối cùng cũng đến được vùng đại dương xanh thẳm mênh mông, bao la…
trong vô hạn… và vô biên giới. Bây giờ, nguồn nước không còn là một dòng sông
nữa… mà đã trở thành là Một với biển rộng… Nguồn nước không còn là một cá thể,
và không còn tự ngã nữa…
Thậm chí, ngay trong kinh nghiệm thứ hai này,
vẫn còn ẩn chứa một tự ngã cực kỳ vi tế. Tín đồ Ấn giáo thường sử dụng hai từ
ngữ để giải thích kinh nghiệm này. Họ gọi từ ngữ này là Ahamkra, Tự ngã, cái mà
bạn đang sở hữu. Từ thứ hai họ gọi là Asmita, Amness, Vô ngã. Khi bạn tuyên bố.
“Ta là…” Nó là một tự ngã đã hoàn toàn vắng bặt. Không một ai có thể cảm giác
nó. Nó cực kỳ thụ động, và không năng nổ. Nó sẽ không lưu lại dấu vết bất cứ
nơi chốn nào, nhưng nó vẫn hiện hữu. Thiền giả sẽ cảm nhận được thiền giả là…
Vì vậy, kinh nghiệm này còn được gọi là Nhị thiền: Dòng sông Hằng êm dịu lững
lờ trôi, dĩ nhiên, vô cùng thật tự tại, bình yên, nhưng nó vẫn là… nó. Đây là
Asmita, Đây là Amness. Từ “T” buông bỏ, và mọi điên cuồng của “Ta” đều chấm
dứt. Sự năng nổ, sự dương oai “Ta” không còn hiện diện, trạng thái Vô ngã cực
kỳ vắng bặt theo sau, bởi dòng sông còn có những bờ sông. Dòng sông vẫn vô biên
giới. Nó vẫn cách biệt. Nó vẫn còn có nhân tính riêng. Với tự ngã, cá nhân đã
buông bỏ nhưng đặc tính cá nhân vẫn hoàn toàn còn tồn tại. Cá nhân là một thực
thể bên ngoài. Cá nhân tính là thực thể của nội tại. Cá nhân dành cho con
người. Nó là phòng trưng bày, nơi trang trí. Bạn hãy buông bỏ. Vì nó là chiếc bóng
của tự ngã. Còn lại cảm giác vô ngã, “Ta…” thay vì “là…” chỉ là một chiếc bóng
âm thầm mờ mịt của nó. Từ “Ta” là một trọng tâm sâu hun hút.
Ngay ở trạng thái thứ hai, Asmita, đã buông bỏ
rồi. Bây giờ, Amness trở nên trọn vẹn hơn, không còn là một chiếc bóng… Rồi
tiếp đó là Atma: Amness xả bỏ. Đây là cái mà Tilopa gọi là Vô ngã. Bạn là…
nhưng bạn không còn tự ngã. Bạn là… nhưng bạn vô biên giới. Dòng sông đã trở
thành đại dương.
Dòng sông đang ngự trị trong nguồn nước của
đại dương. Nó đã trở thành một với biển cả. Cá nhân tính không còn hiện diện,
hoàn toàn vô biên giới. Một chân Tánh hiện hữu như một vật vô thể. Nó là một sự
trống rỗng bao la. Nó đã là bầu trời. Tự ngã như vầng mây đen bao phủ trên bầu
trời. Amness. Còn Asmita, như vầng mây trắng trên bầu trời xanh trong vắt. Atma
thì không còn vầng mây, chỉ còn một lại bầu trời…
“Và cuối cùng, tâm như đại dương bao la
Mọi ánh sáng của con và Mẹ, hợp lại thành Một…
Như trăm sông để vào biển cả…”
Khi bạn trở về cội nguồn nguyên thủy, trở về
với đấng từ mẫu, vòng tròn đã thành tựu. Bạn phải trở về nhà, và tan biến cùng
cội nguồn nguyên thủy. Sông Hằng đã trở về nguồn nước của sông Hằng. Dòng sông
đã trở về cội nguồn nguyên thủy của nó sau khi hoàn tất một chuyến du hành vòng
tròn. Bây giờ, bạn là... nhưng kinh nghiệm này đã hoàn toàn khác xưa kia. Tốt
nhất là bạn nên nói bạn không là… Đây là một kinh nghiệm nghịch lý nhất. Đây là
một trạng thái khó mà diễn đạt và biểu lộ qua ngôn từ. Hành giả phải nếm trọn
vẹn hương vị ngọt ngào của nó. Kinh nghiệm này là những kinh nghiệm mà Tilopa
gọi là Đại Thủ Ấn… Sự Chứng Đắc Tối Thượng…, sự An Lạc Tối Hậu… Bạn đã trở về
nơi bạn đã ra đi. Hành trình đã kết thúc.
Không những cuộc hành trình đã chấm dứt, nhưng
người du sĩ không còn hiện diện nữa. Không chỉ cuộc du hành đã kết thúc biểu
hiện qua con đường Đạo, nhưng mục tiêu của bạn đã không còn… Bây giờ… Không còn
gì hiện hữu… nhưng Thượng Đế… là… Một chiếc bàn có thể hội nhập vào sự vô sanh,
một căn nhà có thể là vô sanh, nhưng Thượng Đế thì không thể. Vì vậy, không
được xem là tốt đẹp lắm khi chúng ta cho rằng Thượng Đế hiện hữu. Thượng Đế đơn
thuần là… Ngài không thể hội nhập vào chốn vô sanh. Đây là một Chân tánh thực
thể… Đây là Đại Thủ Ấn…
Nên nhớ kỹ sự khác nhau này. Một cái bàn hiện
diện, một căn nhà hiện diện. Thân biến mất, nhưng nó hiện hữu. Tâm biến mất,
nhưng nó hiện diện… Con đường Đạo chấm dứt, nhưng nó vẫn hiện hữu… Mục tiêu
biến mất, nhưng nó hiện hữu… Chỉ còn sự thanh tịnh của Chân Như… một chiếc
gương trống rỗng…, một bầu trời trống rỗng…, một bản thể trống rỗng… Kinh
nghiệm này là những kinh nghiệm mà Tilopa gọi là Đại Thủ Ấn. Kinh nghiệm này là
kinh nghiệm Tối Thượng Chân Như. Cuối cùng, không có gì siêu vượt trên nó… Nó
là đặc tính “siêu việt…”
Hãy nhớ kỹ ba quá trình kinh nghiệm của Thiền:
Bạn sẽ phải vượt qua chúng. Trong kinh nghiệm Động loạn, mọi sự gần như hỗn
loạn. Bạn không còn đồng hóa với bất cứ một sự vật gì của thế gian. Tất cả đều
buông xả và hoàn toàn sụp đổ… Bạn sẽ hoàn toàn trở nên mất trí. Bạn hãy quán
chiếu nó. Bạn hãy cho phép nó. Bạn hãy vượt qua nó. Tôi xin bạn đừng sợ hãi.
Tôi sẽ hiện diện nơi đây, và bạn không cần phải sợ sệt. Tôi biết giai đoạn này
sẽ qua đi. Tôi luôn nhận biết giai đoạn này sẽ qua đi. Tôi có thể trấn an bạn.
Ngoại trừ kinh nghiệm này phải qua đi, nếu không, sự thanh tịnh tối thượng,
tràn trề ân huệ, và sự tịnh tĩnh toàn hảo của một vị Phật sẽ không xảy ra với
bạn. Hãy để những kinh nghiệm này qua đi. Chúng sẽ là những cơn ác mộng. Tất cả
mọi quá khứ của bạn sẽ được rửa sạch. Quá trình này sẽ là một quá trình thanh
lọc mãnh liệt. Tất cả mọi quá khứ của bạn sẽ vượt qua trên ngọn lửa.
Bạn sẽ trở thành một loại vàng nguyên chất.
Tiếp đó, là giai đoạn thứ hai. Giai đoạn đầu tiên tất nhiên bạn phải vượt qua,
rồi. Có lẽ bạn sẽ sợ hãi và tìm đủ mọi cách trốn tránh. Giai đoạn thứ hai có
một sự nguy hiểm. Một sự tối nguy hiểm kỳ bí hơn trên quá trình kinh nghiệm
này. Giai đoạn đầu tiên sẽ qua đi. Bạn phải nhận biết nó đang qua đi. Kinh
nghiệm này sẽ qua đi. Bạn chỉ có một chút cần thời gian, và lòng tin cậy. Giai
đoạn thứ hai tuy cực kỳ nguy hiểm. Có lẽ bạn sẽ bám chặt vào quá trình này, bởi
kinh nghiệm này quá vi diệu: Thiền giả sẽ muốn sống trong kinh nghiệm này mãi
mãi và mãi mãi. Khi dòng sông nội tại tan chảy êm dịu vào dòng tịch lặng, hành
giả chỉ muốn bám chặt vào hai bên bờ sông. Hành giả không muốn tìm đến bất cứ
nơi nào khác nữa. Nơi này đã quá tối vi diệu tối cực lạc rồi. Vì vậy, giai đoạn
hai đối với những hành giả quả là quá cực kỳ nguy hiểm.
Một minh sư phải cần trấn an bạn rằng giai
đoạn đầu tiên sẽ qua đi. Một minh sư phải cưỡng ép bạn để bạn sẽ không bám chặt
vào kinh nghiệm của quá trình thứ nhì này. Nếu bạn quá bám chặt vào kinh nghiệm
này, chúng sẽ lững lờ nơi đó. Có nhiều hành giả bám víu vào Nhị thiền bởi họ
quá dính mắc vào nó. Nó quá siêu việt, và quá vi diệu. Hành giả muốn được yên
nghỉ nơi đó. Tất nhiên, hành giả sẽ bị rơi xuống bình diện tiếp theo. Bạn hãy
tỉnh thức, hãy luôn tỉnh thức… Giai đoạn này rồi cũng sẽ qua đi… Hãy luôn quán
chiếu để bạn không còn bám víu… Nếu bạn quán chiếu được nỗi sợ sệt của bạn trong
giai đoạn đầu tiên, và nếu bạn quán chiếu sự tham ái của bạn ở giai đoạn thứ
hai này… thì tôi khuyên bạn nên hãy nhớ kỷ (kỹ) rằng, sự sợ sệt và tham ái là
hai cách trốn tránh chính mình. Trong sự tham ái, bạn muốn bám víu, nhưng cả
hai cũng sẽ đều như nhau. Hãy luôn luôn quán chiếu sự sợ hãi này của bạn. Hãy
luôn luôn quán chiếu sự tham ái này của bạn, và hãy cho phép sự chuyển động
tiếp diễn trong bình diện tâm thức này của bạn. Tôi khuyên bạn đừng nỗ lực ngăn
trở quá trình kinh nghiệm này của nó. Bạn có thể bị trì trệ. Sông Hằng không
thể trôi giạt trong êm dịu. Nó sẽ biến thành vũng ao tù nước đọng. Tuy hoàn mỹ
và cực kỳ an lạc, nhưng quá trình này sẽ kết thúc sớm. Quá trình này sẽ ô
nhiễm. Nó sẽ khô cạn. Không sớm thì muộn, mọi bình diện tâm thức mà bạn đạt
được sẽ bị đánh mất.
Hãy tiếp tục vận hành. Sự chuyển động phải
vĩnh viễn… Nên nhớ kỹ! Nó là cuộc hành trình vô tận. Hãy càng vượt xa hơn càng
tốt. Hãy cho phép tất cả mọi kinh nghiệm tâm thức xảy ra. Đừng sở cầu! Đừng đòi
hỏi! Đừng tự mình vượt qua! Nhưng hãy cho phép tất cả xảy ra. Sự nguy hiểm thứ
ba trong quá trình kinh nghiệm tâm thức này sẽ đến khi sông Hằng đổ vào đại
dương. Đây là giai đoạn cuối cùng nhất…Và bạn sẽ đánh mất chính bạn…
Đây là một sự chết tối hậu. Có vẻ như là một
sự chết tối hậu, rung động dữ dội trước khi tất cả đồng rơi xuống. Thậm chí,
nguồn nước sông Hằng có vẻ như đang trôi ngược dòng. Tất cả mọi tư duy bắt
nguồn từ quá khứ và vị lai, thời gian êm ái và những quá khứ diễm tuyệt thần
tiên trên đồng bằng, kể cả hiện tượng năng lượng mãnh liệt trên các đỉnh đồi
cao ngất, và những tảng băng tuyết lạnh lẽo.
Giây phút cuối cùng khi sông Hằng đổ ra biển
cả, nguồn nước gần như đang chần chờ một chút nữa. Nguồn nước như muốn qua đầu
nhìn lại, tư duy đến những ký ức, mọi kinh nghiệm tuyệt vời của tất cả. Tôi
khuyên bạn hãy quán tưởng kinh nghiệm này ngay. Đừng chần chờ… Khi nguồn nước
đại dương ào ạt tuôn đến, bạn hãy cho phép nguồn nước hội nhập, tan chảy và
biến mất… Chỉ có điểm cuối cùng, bạn có thể là một với minh sư, mà không bao
giờ trước đó. Bạn hãy giã từ minh sư của bạn và tự biến mình thành dòng đại
dương mênh mông, nhưng trước giây phút đó, bạn hãy cần đôi tay của người đã
kinh nghiệm qua, dẫn dắt bạn....
Tâm có khuynh hướng trốn tránh mọi mối quan hệ
thân mật với minh sư. Sự kiện này sẽ trở thành một chướng ngại khi bạn được
điểm đạo để được trở thành một hành giả với sự bất cam kết. Bạn không muốn cam
kết với thầy, dù rằng bạn rất mê say học hỏi, nhưng bạn không thể học hỏi được
qua sự bất cam kết. Bạn không thể học hỏi từ bên ngoài. Bạn phải hội nhập ngay
vào đền thờ nội tại Chân Tánh của minh sư. Bạn phải tự mình cam kết.
Thiếu sự cam kết này, bạn không thể tăng
trưởng. Thiếu nó, bạn có thể học hỏi thêm một chút nữa. Bạn có thể tích tụ thêm
một mớ kiến thức nhất định… nhưng sẽ không thể giúp đỡ được gì cho quá trình
tâm linh của bạn. Thay vì vậy, nó sẽ là một gánh nặng. Sự cam kết sâu sắc cần
phải có. Thật ra, một sự cam kết phải tuyệt đối hoàn toàn, bởi vì sẽ có nhiều
kinh nghiệm xảy ra trong quá trình đắc ngộ. Nếu bạn chỉ đứng bên ngoài bờ ngoại
vi, và nếu bạn chỉ muốn học hỏi như một người khách viếng thông thường, thì bạn
không thể nào kinh nghiệm được những bình diện của nhiều trạng thái giác ngộ ở
nhiều giai đoạn như vậy xảy ra. Chuyện gì xảy đến khi cái Ngộ thứ nhất xảy ra?
Chuyện gì xảy ra với bạn khi bạn bị mất trí? Bạn không bị mất mát gì hết khi
bạn cam kết với một minh sư. Với sự cam kết này, bạn sẽ lợi lạc rất nhiều. Bạn
sẽ không bị mất mát gì hết, bởi bạn không có gì để đánh mất. Bạn không có gì để
sợ hãi về sự cam kết này. Nhưng vẫn vậy, con người vẫn luôn tỏ ra họ vô cùng
khôn khéo. Họ muốn học hỏi mà họ không bao giờ chịu cam kết. Sự kiện này sẽ khó
thể xảy ra, bởi không thể nào.
Nếu bạn thật sự chân thành, nếu bạn là một
người tầm đạo trung hậu và kiên trì… Tôi khuyên bạn hãy tìm đến một vị minh sư
mà bạn có thể vận hành trong sự cam kết sâu sắc nhất. Với vị thầy mà, bạn có
thể cùng ngài lao mình vào chốn bất khả tri. Thiếu điều kiện này, bạn sẽ lang
thang trong hằng vô lượng kiếp, và bạn sẽ mãi mãi lang thang. Thiếu điều kiện
này, sự Chứng Đắc Tối Thượng thật không thể nào. Hãy dũng cảm và hãy lao mình
vào.
Chú thích:
52 Ronal David Laing: (07/10/1927-23/08/1998),
bác sĩ phân tâm lý gia người Scotland. Nghiên cứu về hội chứng bịnh tâm thần và
mất trí, ảnh hưởng bởi tư tưởng triết lý hiện sinh.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment