Osho - Kinh Kim Cương
Chương 11. Người hoàn toàn chứng ngộ
Phật hỏi: ‘‘Subhuti, ông nghĩ sao, ông có cho
rằng Như Lai “đã từng nói Pháp chăng?”, Subhuti, bất kì ai mà nói, “Như lai đã
nói Pháp”, thì người đó sẽ nói sai, người đó hiểu sai ta bởi việc chỉ nắm được
cái không có đó. Tại sao vậy?
‘Bởi vì ngay cả một pháp nhỏ nhất cũng không
tìm được hay nhận được. Vì thế mà mới gọi là “chứng ngộ hoàn hảo, chính đẳng
chính giác”. Lại nữa, Subhuti, tự mọi vật đều là pháp và chẳng có gì trong đó
khác biệt. Do đó mới được gọi là “chứng ngộ hoàn hảo chính đẳng chính giác”. Tự
mọi vật qua việc thiếu vắng cái ta, cái người, linh hồn, mạng sống và chứng ngộ
hoàn hảo chính đẳng chính giác được biết đầy đủ như sự toàn bộ của tất cả pháp.
‘Ông nghĩ sao, Subhuti, ông có cho rằng Như
lai “đã đem lại giải thoát cho chúng sinh” không? Đừng nghĩ như thế, Subhuti! Tại
sao vậy? Vì chẳng có chúng sinh nào mà Như Lai đã giải thoát cả.’
Lại nữa Phật đã dạy nhân đoạn kệ sau: ‘Nếu
dùng sắc thấy ta,
Nếu dùng âm thanh cầu ta, Họ đều cố gắng sai,
Không thể thấy Như Lai.’
Từ Pháp người ta thấy các vị phật, Từ Pháp -
thân có hướng dẫn của họ.
Vậy mà bản tính đúng đắn của Pháp không thể
nào được thấy rõ,
Và không ai có thể ý thức về nó như một vật.’
‘Bất kì ai nói rằng Như Lai đi hay đến, đứng,
ngồi hay nằm, người đó đều không hiểu ý nghĩa của giáo huấn ta. Tại sao vậy?
‘Như Lai’ là tên gọi cho người chẳng đi đâu cả, không đến đâu cả. Do vậy mới gọi
là “Như Lai, Alahán, người hoàn toàn chứng ngộ.
Tóm tắt lại:
Phật nói:
Như Lai nói đúng sự thật, không có gì khác
hơn.
Như Lai không nói sai.’
‘Subhuti, Như Lai đồng nghĩa với phản ánh như
thế.’
Từ ‘phản ánh như thế’ có tầm quan trọng mênh
mông trong cách tiếp cận của Phật tới thực tại. Từ ‘phản ánh như thế’ là quan
trọng trong Phật giáo như từ ‘Thượng đế’ trong các tôn giáo khác.
Danh từ Phật giáo dành cho phản ánh như thế là
tathata. Nó có nghĩa là, "thấy mọi vật như thế, đừng có thái độ nào, đừng
nêu ý kiến nào, đừng phán xét hay kết án." Thiền của Phật giáo bao gồm việc
phản ánh như thế. Phương pháp này là rất thực tế và đi rất sâu. Phật đã nói với
các đệ tử của ông ấy, "Quan sát mọi thứ như nó hiện thế, không can thiệp."
Chẳng hạn, bạn đau đầu. Khoảnh khắc bạn để ý đến nó, lập tức ý kiến đi vào rằng
điều này là không tốt: "Sao mình cứ phải bị đau đầu cơ chứ? Mình phải làm
gì bây giờ với nó đây?" Bạn lập tức lo nghĩ, bạn đã lấy một ý kiến, bạn
đang chống lại nó, bạn bắt đầu kìm nén nó. Hoặc bạn phải kìm nén nó về mặt hoá
học, qua thuốc aspirin hay thuốc giảm đau, hay bạn phải kìm nén nó trong tâm thức
- bạn không nhìn vào nó, bạn gạt nó sang bên. Bạn tham dự vào cái gì đó khác, bạn
muốn được phân tán vào cái gì đó khác để cho bạn có thể quên nó. Nhưng theo cả
hai cách bạn đều bỏ lỡ phản ánh như thế.
Phật sẽ gợi ý gì? Phật nói chú ý kép:
"Đau đầu, đau đầu." Đừng cảm thấy thù địch với nó; không thân thiện
cũng chẳng đối kháng. Chỉ lấy một chú ý đơn giản, dường như nó chẳng liên quan
gì tới bạn: "Đau đầu, đau đầu." Và vẫn còn không bị xáo trộn, không bị
phân tán, không bị ảnh hưởng bởi nó, không có ý kiến nào.
Thấy đúng vấn đề. Ngay lập tức chín mươi phần
trăm đau đầu biến đi... Vì đau đầu không phải là đau đầu thực - chín mươi phần
trăm nảy sinh từ ý kiến đối kháng. Ngay lập tức bạn sẽ thấy rằng phần lớn hơn của
nó không còn đó nữa.
Và một điều nữa cũng nên chú ý: sớm hay muộn bạn
sẽ thấy rằng đau đầu biến vào trong cái gì đó khác - có thể bây giờ bạn cảm thấy
giận dữ. Điều gì đã xảy ra? Nếu bạn kìm nén đau đầu thì bạn sẽ chẳng bao giờ nhận
ra được thông báo thực sự của nó là gì. Đau đầu có đó chỉ như một chỉ báo rằng
bạn đang đầy những giận dữ trong khoảnh khắc này và giận dữ đang tạo ra căng thẳng
trong đầu do đó mới có đau đầu. Nhưng bạn quan sát, bạn đơn giản chú ý đến nó -
"Đau đầu, đau đầu" - bạn vẫn còn vô tư, khách quan.
Thế thì cái đau đầu biến mất. Và cái đau đầu
cho bạn một thông báo rằng "tôi không phải là cái đau đầu, tôi là giận dữ."
Bây giờ Phật nói chú ý lần nữa: "Giận dữ, giận dữ." Bây giờ bạn đừng
trở nên giận dữ với cơn giận, bằng không lần nữa bạn lại bị mắc bẫy và bạn sẽ lỡ
phản ánh như thế. Nếu bạn nói, "Giận dữ, giận dữ," thì chín mươi phần
trăm giận dữ sẽ trôi qua ngay lập tức. Đây là phương pháp rất thực tế. Và mười
phần trăm còn lại sẽ đưa ra thông báo của nó. Bạn có thể nhận ra rằng nó không
phải là giận dữ, nó là bản ngã. Chú ý lần nữa: "Bản ngã, bản ngã" -
và cứ thế mãi. Điều này được nối với điều kia, và bạn càng đi sâu hơn, bạn càng
tới gần hơn với nguyên nhân ngọn nguồn. Và một khi bạn đã đến nguyên nhân ngọn
nguồn thì dây chuyền bị phá vỡ - không còn gì ngoài nó nữa.
Một khoảnh khắc sẽ tới khi bạn chú ý đến móc
xích cuối cùng trong dây chuyền, và rồi cái không. Thế thì bạn đã thoát ra khỏi
toàn bộ dây chuyền, và sẽ nảy sinh thuần khiết vĩ đại, im lặng vĩ đại. Im lặng
đó được gọi là phản ánh như thế.
Điều này phải được thực hành liên tục. Đôi khi
có thể xảy ra là bạn quên mất, và bạn có ý kiến một cách vô ý thức, máy móc. Thế
thì Phật nói nhớ lại: "Ý kiến, ý kiến." Bây giờ đừng bị phân tán bởi
điều này - rằng bạn đã có ý kiến. Đừng bị thất vọng rằng bạn đã bị lỡ. Chỉ cần
chú ý: "Ý kiến, ý kiến," và bỗng nhiên bạn sẽ thấy - chín mươi phần
trăm của ý kiến này đi đâu mất, mười phần trăn còn lại, và điều đó đưa ra thông
báo của nó cho bạn. Thông báo của nó là gì vậy? Thông báo là ở chỗ có kiềm chế
nào đó, điều kiêng kị nào đó; từ điều kiêng kị đó mà ý kiến đã nảy sinh.
Ham muốn dục tới trong tâm trí và lập tức bạn
nói, "Điều này xấu." Đây là ý kiến. Tại sao nó lại xấu? - vì bạn đã
được dạy nó là xấu; nó là điều kiêng kị. Chú ý: "Kiêng kị, kiêng kị,"
và tiếp tục.
Đôi khi cũng sẽ xảy ra là bạn đã phán xét -
không chỉ phán xét, bạn đã đưa ra ý kiến; không chỉ đưa ra ý kiến, bạn đã trở
nên thất vọng rằng bạn đã lỡ. Thế thì chú ý nữa: "Thất vọng, thất vọng,"
và lại tiếp tục.
Bất kì khi nào bạn trở nên có ý thức, tại bất
kì điểm nào, từ đó chú ý - chỉ một chú ý đơn giản - và bỏ đấy cho toàn bộ vấn đề.
Chẳng bao lâu bạn sẽ thấy tâm trí vướng víu không còn bị vướng víu như nó vẫn
thế. Mọi thứ bắt đầu tan biến, và sẽ có những khoảnh khắc của phản ánh như thế,
tathata, khi bạn sẽ đơn giản có đó và sự tồn tại cũng có đó và không có ý kiến
nào giữa bạn và sự tồn tại. Tất cả đều không bị xáo trộn bởi ý nghĩ, không bị ô
nhiễm bởi ý nghĩ. Sự tồn tại có đấy, nhưng tâm trí đã biến mất. Trạng thái đó của
vô trí được gọi là phản ánh như thế.
Phật nói: Như Lai là đồng nghĩa với phản ánh
như thế. Đồng nghĩa - không phải là ông ấy có phẩm chất của phản ánh như thế,
ông ấy là việc phản ánh như thế.
Và Phật nói: Như Lai nói đúng với thực tại.
Ông ấy không thể làm khác được. Không phải là ông ấy chọn việc nói phù hợp với
thực tại - không có chọn lựa. Bất kì cái gì thực đều được nói qua ông ấy. Không
phải là ông ấy chọn rằng "Cái này thực và ta nên nói cái này. Còn cái kia
không thực và ta sẽ không nói cái kia." Nếu chọn lựa đó đã nảy sinh thì bạn
vẫn chưa là vị phật.
Một Như Lai nói ra từ việc không chọn lựa. Cho
nên không phải là Như Lai nói ra chân lí; trong thực tế điều ấy nên được nói
theo cách này, rằng bất kì cái gì được Như Lai nói ra đều là chân lí. Ông ấy
nói tương ứng với thực tại. Trong thực tế, thực tại nói qua ông ấy. Ông ấy chỉ
là phương tiện trung gian, cây trúc hổng. Thực tại hát bài ca của nó qua ông ấy,
ông ấy không có bài ca nào của riêng mình. Tất cả các ý kiến của ông ấy đã biến
mất và bản thân ông ấy đã biến mất. Ông ấy là không gian thuần khiết. Chân lí
có thể đi qua ông ấy vào thế giới, chân lí có thể giáng xuống qua ông ấy vào thế
giới. Ông ấy... nói chân lí, ông ấy nói về cái đang đó,
Yatha bhuta - bất kì cái gì cũng là cảnh ngộ,
ông ấy nói. Ông ấy không có tâm trí về nó, ông ấy chưa bao giờ can thiệp. Ông ấy
không vứt bỏ cái gì, ông ấy không thêm cái gì. Ông ấy là tấm gương: bất kì cái
gì tới trước tấm gương, tấm gương đều phản xạ. Tính phản xạ này là phản ánh như
thế.
‘Subhuti, Như Lai đồng nghĩa với phản ánh như
thế.’
Và tại sao ông ấy nói "phản ánh như thế"?
Phải chăng có cái gì phản ánh không đúng như thế nữa? Có đấy. Bạn có thể thực
hành. Bạn có thể thực hành, bạn có thể trau dồi phẩm chất nào đó gọi là phản
ánh như thế, nhưng điều đó sẽ không đúng. Phản ánh như thế không phải do trau dồi,
tự nó tới.
Chẳng hạn, tôi ngụ ý gì khi tôi nói bạn có thể
trau dồi được? Bạn có thể quyết định, "Tôi sẽ chỉ nói chân lí, cho dù bất
kì hậu quả gì. Thậm chí tôi có mất mạng thì tôi vẫn cứ nói ra chân lí." Và
bạn nói ra chân lí - nhưng điều này không phải là phản ánh như thế, đấy là quyết
định của bạn. Cái phi chân lí nảy sinh trong bạn. Bạn cứ ấn cái phi chân lí xuống.
Bạn nói, "Tôi đã quyết định rằng thậm chí có nguy hiểm cho tính mạng tôi
thì tôi vẫn cứ là đúng." Đấy là nỗ lực. Chân lí đã trở thành uy tín của bạn.
Trong thâm tâm bạn đang thèm khát là kẻ tử vì đạo. Trong thâm tâm bạn muốn để
toàn thế giới biết rằng bạn là con người chân lí, rằng bạn đã sẵn sàng hi sinh
cuộc sống mình cho nó; bạn là con người vĩ đại, một mahatma. Và bạn hi sinh cuộc
sống của mình, nhưng đấy không phải là phản ánh như thế.
Phản ánh như thế không hề biết gì về chọn lựa
cả. Bạn đơn giản là công cụ của thực tại. Bạn không đi vào, bạn không đứng ở giữa;
bạn đơn giản đã rút lui bản thân mình. Tấm gương không quyết định, "Người
này đang đứng trước ta. Ta đang phô bầy cho người đó bộ mặt thực của người đó,
dù bất kì hậu quả nào. Ngay cả nếu người đó có ném đá vào ta - vì người đó xấu
thế; người đó có thể giận dữ - nhưng ta vẫn cứ phô bầy cho người đó bộ mặt thật
của người đó."
Nếu tấm gương nghĩ theo cách đó, thế thì tấm
gương không còn là tấm gương nữa - tâm trí đã len vào. Đấy không còn là việc
soi gương nữa, đấy là quyết định của người đó. Thuần khiết đã mất. Nhưng tấm
gương thì đơn giản có đó; nó không có tâm trí; vị Phật cũng như vậy. Đó là lí
do tại sao Phật dùng từ phản ánh "đúng" như thế.
Cách thiền Phật giáo này là về việc chú ý - thử
nó, chơi đùa với nó đi. Tôi không thể nói thực hành về nó. Tôi chỉ có thể nói
chơi đùa với nó. Khi ngồi, khi đi, đôi khi nhớ về nó - chỉ chơi đùa với nó. Và
bạn sẽ ngạc nhiên rằng Phật đã trao cho thế giới một trong những kĩ thuật vĩ đại
nhất để thấm nhuần vào cốt lõi sâu thẳm của mình.
Phân tâm không đi được đến độ sâu ấy. Điều đó
cũng còn phụ thuộc vào cái gì đó giống thế này - liên kết tự do của ý nghĩ -
nhưng vẫn còn hời hợt, bởi vì sự hiện diện của người khác là cản trở. Nhà phân
tâm vẫn đang ngồi đó; cho dù ông ta ngồi sau tấm màn, nhưng bạn biết ông ta ở
đó. Chính tri thức về ai đó đang có đó, là cái cản trở. Bạn không thể là tấm
gương thực, vì sự hiện diện của người khác không thể cho phép bạn cởi mở hoàn
toàn. Bạn có thể cởi mở hoàn toàn chỉ với cái ta riêng của mình.
Phương pháp của Phật đi sâu hơn nhiều vì nó
không cần phải có bất kì ai khác bảo cho bạn. Bạn chỉ phải rút ra chú ý ở bên
trong. Nó là chủ quan mà cũng là khách quan. Hiện tượng này phải xảy ra trong
chủ quan của bạn, nhưng bạn phải vẫn còn khách quan.
Chỉ cần chú ý, và cứ chú ý dường như điều đó
không phải là việc của bạn, dường như nó không xảy ra cho bạn, dường như bạn đã
được chỉ định làm một việc nào đó: "Đứng ở góc này đường và chú ý đến bất
kì ai đi qua. Một người đàn bà, thì là một người đàn bà. Một con chó, thì là một
con chó. Một chiếc xe, thì là một chiếc xe." Bạn chẳng có gì phải làm, bạn
không tham dự. Bạn tuyệt đối tách biệt, đứng xa.
Bạn có thể chuyển từ vật này sang vật khác, và
một khoảnh khắc sẽ tới khi bạn đạt đến chính nguyên nhân của dây chuyền nào đó.
Và có nhiều dây chuyền trong con người bạn; hàng nghìn mạch xoắn xuýt lẫn nhau.
Bạn đã trở thành đống lộn xộn. Bạn sẽ phải lần theo từng mạch, dần dần, và bạn
sẽ đi tới đầu cuối của từng mạch. Một khi đã tới đầu cuối thì dây chuyền đó biến
mất khỏi con người bạn. Bạn đỡ nặng gánh hơn.
Dần dần, rồi một ngày sẽ xảy ra - tất cả các mạch
đó biến mất, vì bạn đã nhìn vào tất cả các nguyên nhân gây ra chúng. Chúng là hậu
quả. Rồi một ngày, khi tất cả các nguyên nhân đã được nhìn vào, bạn quan
sát mọi thứ - tất cả các trò chơi của tâm trí vẫn thường chơi trên bạn, tất cả
các mẹo mực và trò xảo trá về nó, tất cả những lừa dối và trò tinh quái - toàn
bộ tâm trí biến mất, dường như nó chưa bao giờ có đó.
Có một câu kinh nổi tiếng mà Phật đã nói về
tâm trí, về cuộc sống, về sự tồn tại. Câu kinh này là một trong những câu kinh
quí báu nhất. Ông ấy nói:
Nghĩ về tâm trí
Như những ngôi sao, như cái nhìn sai, như ngọn
đèn, Như việc biểu diễn dối trá, như hạt sương, như bong bóng,
Như giấc mơ, như tia chớp sáng, hay như đám
mây, cho nên người ta phải xem cái gì được ước định.
Tâm trí là hiện tượng ước định. Nó là hậu quả
của một số nguyên nhân. Bạn không thể phá huỷ hậu quả một cách trực tiếp được,
bạn sẽ phải lần tới các nguyên nhân. Bạn không thể phá huỷ cái cây chỉ bằng
cách chặt cành và lá và tán lá; bạn phải đi tới tận gốc rễ - và gốc rễ thì ẩn
dưới đất sâu. Cho nên gốc rễ là bên trong bạn. Những điều này phải được hiểu.
Phật nói: "Nghĩ về tâm trí như những ngôi sao." Tại sao? Ngôi sao tồn
tại chỉ trong bóng tối. Khi sáng sớm tới và mặt trời lên chúng biến mất.
Tâm trí bạn cũng như vậy; nó tồn tại chỉ trong
vô ý thức. Khi mặt trời của ý thức lên nó biến mất - giống hệt các ngôi sao. Bạn
đừng đánh nhau với ngôi sao. Bạn sẽ không thể nào phá huỷ được chúng; chúng có
hàng triệu. Chỉ trở nên nhận biết hơn và chúng sẽ biến mất theo cách riêng của
chúng.
Cái nhìn sai... Mắt bạn kém, nó có khuyết tật.
Thế thì bạn nhìn các vật mà không có đó. Chẳng hạn, bạn có thể thấy hình kép
hay bạn có thể thấy hoa văn, vì mắt bạn không phải như là nó đáng phải thế. Nếu
gan bạn không tốt thì mắt bạn sẽ bắt đầu thấy những thứ không có đó; một bộ gan
yếu, và mắt sẽ thấy các hoa văn trong không trung, các bong bóng, hình ảnh, mẫu
hình. Chúng không thực có đấy, chúng do chính mắt bạn gây nên. Bạn không thể
đánh nhau với chúng, bạn không thể phá huỷ chúng, vì chúng không tồn tại. Tất cả
mọi điều cần là ở chỗ bạn sẽ phải tới bác sĩ. Mắt bạn cần điều trị, mắt bạn cần
chữa khỏi.
Phật hay nói, "Ta không phải là triết gia,
ta là thầy chữa. Ta không cho ông học thuyết, ta chữa bệnh cho ông. Ta không
cho ông lí thuyết, ta chỉ đơn giản cho ông thuốc. Ta không nói về ánh sáng là
gì, ta chỉ giúp ông mở mắt ra để cho bản thân ông có thể thấy nó."
Người mù không thể nào được giúp đỡ bởi định
nghĩa về ánh sáng và mầu sắc và cầu vồng. Giúp đỡ duy nhất có thể là ở việc phải
đem lại đôi mắt cho người đó. Bạn không thể giải thích cho người điếc về âm nhạc
là gì. Chỉ khi người đó có thể nghe thấy thì người đó mới biết. Kinh nghiệm là
lời giải thích duy nhất.
Điều thứ ba, Phật nói nghĩ về tâm trí như ngọn
đèn. Tại sao như ngọn đèn? Ngọn đèn cháy chỉ khi còn dầu. Một khi dầu hết thì
ngọn lửa biến mất. Tâm trí cũng như vậy - và dầu là ham muốn. Khi có ham muốn
trong tâm trí, tâm trí sẽ vẫn còn sống. Đừng đánh nhau với ngọn lửa, chỉ đừng đổ
thêm dầu vào nó thôi. Ham muốn là dầu.
Ham muốn nghĩa là, cái đang đó, bạn không thoả
mãn với nó, bạn muốn cái gì đó khác. Bạn không sống trong phản ánh như thế - đó
là điều ham muốn là gì. Ham muốn nghĩa là bạn muốn những thứ khác hơn chúng hiện
thế. Bạn không muốn chúng theo cách chúng đang đấy. Bạn có ý niệm riêng của
mình, bạn có giấc mơ riêng tư của mình để áp đặt lên thực tại. Bạn không bằng
lòng với thực tại như thế, bạn muốn thay đổi nó theo ham muốn của trái tim bạn.
Thế thì tâm trí sẽ còn lại. Tâm trí tồn tại bởi vì bạn không bằng lòng với thực
tại.
Cho nên nhiều người tới tôi và họ hỏi,
"Làm sao dừng ý nghĩ lại?" Họ muốn dừng ý nghĩ lại một cách trực tiếp.
Chúng không thể bị dừng lại được. Ý nghĩ tồn tại vì ham muốn tồn tại. Chừng nào
bạn chưa hiểu ham muốn và vứt bỏ ham muốn, bạn sẽ không có khả năng vứt bỏ được
ý nghĩ - vì ý nghĩ là sản phẩm phụ.
Trước hết ham muốn tới. Bạn thấy một chiếc xe
đẹp đi qua và ham muốn nảy sinh. Phật sẽ nói: "Nói 'Chiếc xe, chiếc xe.' Kết
thúc. Nếu ham muốn nảy sinh trong bạn, nói lại, 'Ham muốn, ham muốn,' và được kết
thúc." Nhưng bạn đã thấy chiếc xe đẹp, và giấc mơ, ham muốn đã chiếm hữu bạn.
Bây giờ biết bao nhiêu ý nghĩ sẽ nảy sinh -
"Làm sao mình xoay xở mua được chiếc xe này. Mình có phải bán nhà đi
không? Mình có phải ra ngân hàng không? Mình có phải kiếm thêm tiền không, hợp
pháp/bất hợp pháp? Mình phải làm gì? Chiếc xe này mình phải có được." Bây
giờ làm sao bạn có thể dừng các ý nghĩ lại được?
Một chính khách hay đến tôi và ông ta muốn dừng
các ý nghĩ, ông ta muốn thiền. Tôi nói, "Trước hết ông vứt bỏ chính trị của
ông đi, bằng không thì làm sao ông có thể dừng được? Ông quá tham vọng."
Trước hết ông ta muốn là thạc sĩ cao học nghệ
thuật M.L.A. Ông ta rất tham vọng, ông ta trở thành thứ trưởng. Nhưng ông ta lại
tham vọng, ông ta trở thành bộ trưởng. Bây giờ ông ta đang cố trở thành bộ trưởng
chính của bang. Và ông ta nói, "Nhưng tôi đã tới chỉ bởi điều này, rằng nếu
thầy có thể giúp đỡ tôi thảnh thơi, thiền, thì tôi sẽ nhiều khả năng đấu tranh
hơn, vào cuộc tranh đấu tốt hơn với những kẻ cạnh tranh tôi. Thế mà thầy lại
nói đến vứt bỏ chính trị sao? Điều ấy thì tôi không thể làm được."
Nhưng nếu bạn không vứt bỏ ham muốn thì làm
sao bạn dừng suy nghĩ được? Suy nghĩ tới như sự giúp đỡ. Bạn muốn là bộ trưởng
chính; tâm trí bắt đầu xoay tròn và thêu dệt. Tâm trí nói, "Bây giờ ta phải
nhìn vào mọi vật, nhìn vào cách phải xoay xở như thế nào." Bây giờ có cả
nghìn lẻ một vấn đề cần giải quyết, chỉ thế thì ham muốn của bạn mới được mãn
nguyện. Suy nghĩ là phương cách của ham muốn để hoàn thành chính nó. Bạn không
thể dừng suy nghĩ lại một cách trực tiếp.
Phật nói ham muốn tựa như dầu trong đèn: nếu dầu
không còn nữa, ngọn lửa sẽ biến mất theo cách của nó.
Nghĩ về tâm trí như ngọn đèn đi, nghĩ về tâm
trí như việc trình diễn dối trá, một màn ảo thuật. Chẳng có gì là bản chất ở đó
cả, đấy là một loại trạng thái thôi miên. Nhà thôi miên đã thôi miên bạn và ông
ta nói, "Nhìn kìa - con vật, con lạc đà đang tới." Và nảy sinh một
hình dạng con lạc đà trong tâm trí bạn, và bạn bắt đầu nhìn vào con lạc đà và
con lạc đà có đó - cho bạn. Mọi người đều cười, vì chẳng ai thấy con lạc đà cả
nhưng bạn đang thấy nó.
Tâm trí bạn là cái hộp ảo thuật; đó là điều Phật
đã nói đi nói lại. Nó cứ tạo ra những bóng ma, những điều tưởng tượng, mà chẳng
có chất liệu gì trong chúng - nhưng nếu bạn muốn tin vào chúng, thì chúng sẽ
thành thực. Tâm trí bạn là màn biểu diễn dối trá lớn. Trong thực tế từ tiếng
Anh ‘magic’ - ảo thuật - bắt nguồn từ từ Ấn Độ maya. Maya nghĩa là ảo vọng.
Ảo vọng có thể được tạo ra, và bạn tạo ra mọi ảo
vọng. Bạn thấy một người đàn bà, nhưng bạn chưa bao giờ thấy yatha bhutam - như
cô ấy thế. Đó là lí do tại sao có nhiều thất vọng về sau thế. Bạn bắt đầu thấy
những cái mà không có đó, cái chỉ là phóng chiếu của tâm trí bạn. Bạn phóng chiếu
cái đẹp, bạn phóng chiếu cả nghìn lẻ một thứ lên người đàn bà tội nghiệp ấy.
Khi bạn lại gần, khi bạn có khả năng sống với người đàn bà đó, những bóng ma ấy
sẽ bắt đầu mòn mỏi đi. Những tưởng tượng ấy không thể nào còn mãi đi ngược với
thực tại lâu được; thực tại của người đàn bà sẽ khẳng định, và thế thì bạn sẽ cảm
thấy bị đánh lừa và bạn sẽ nghĩ dường như cô ấy đã lừa bạn.
Cô ấy đã không làm việc đó. Bản thân cô ấy cảm
thấy bị bạn lừa, vì cô ấy cũng phóng chiếu điều gì đó lên bạn. Cô ấy đã cho rằng
bạn là anh hùng, một Alexander hay cái gì đó, một người vĩ đại, và bây giờ bạn
chỉ là một con chuột và chẳng là gì khác. Thế mà cô ây đã nghĩ bạn là quả núi -
bạn thậm chí chẳng phải là nhúm đất chuột đào! Cô ấy cảm thấy bị lừa. Cả hai bạn
đều cảm thấy bị lừa, cả hai bạn đều thấy thất vọng.
Tôi đã từng nghe:
Một người đàn bà bước vào Văn phòng tìm người
mất tích. "Chồng tôi biến mất đêm qua," bà ấy trình báo.
"Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để tìm ông
nhà," viên sĩ quan đảm bảo với bà ấy. "Xin bà cho chúng tôi vài mô tả
về ông nhà."
"Thế này," bà ấy dừng một lát rồi
nói, "Ông ấy cao quãng mét sáu, đeo đôi kính dầy, đầu hói, uống rượu nhiều,
có mũi đỏ, có giọng nói the thé..." Và rồi bà ta dừng lại nghĩ một lúc, rồi
nói, "Ô, thôi quên toàn bộ vấn đề đi!"
Nếu bạn thấy thực tại, đấy là cách nó như thế.
Bạn sẽ nói, "Ô, thôi quên toàn bộ vấn đề đi." Nhưng bạn không thấy. Bạn
cứ phóng chiếu.
Một hôm Mulla Nasrudin nói với tôi, "Ông
cậu con sống ở Italia đã nhiều năm. Ông ấy chết vì rượu, đàn bà và bài
hát."
Tôi nói với anh ta, "Nasrudin, tôi chưa
bao giờ nghĩ rằng ông cậu bạn lại mang tính chất của Omar Khayyamic đến thế. Kể
cho tôi đôi điều nữa về ông cậu bạn. Tôi quan tâm đấy."
Mulla Nasrudin nói, "Thực tại chuyện ấy
chẳng lãng mạn như nó có vẻ vậy. Và tôi sẽ không che giấu việc thực với thầy.
Tôi sẽ kể cho thầy sự thực, thưa Osho. Ông ấy hát bài hát khiếm nhã này dưới cửa
sổ của một cô gái mới cưới chồng và chồng cô ta bước ra và đánh vỡ đầu ông ấy bằng
một chai rượu vang miền trung Italia. Ông ấy chết vì rượu, đàn bà và bài
hát."
Đấy là cách chúng ta cứ thế mãi.
Thực tại chẳng bao giờ thất vọng, thực tại bao
giờ cũng mãn nguyện. Thất vọng tới vì chúng ta áp đặt ảo tưởng của chúng ta lên
thực tại.
Phật nói đấy là màn trình diễn giả dối. Nhận
biết đi - tâm trí bạn là nhà ảo thuật. Nó biểu diễn cho bạn những thứ không có
đó, cái chưa bao giờ có đó. Nó lừa dối bạn, nó tạo ra thế giới không thực quanh
bạn, và thế rồi bạn sống trong thế giới không thực đó. Thế giới những cây cối,
chim chóc, muông thú và núi non này là không phải là không thực! Nhưng thế giới
mà tâm trí bạn tạo ra thì không thực.
Khi bạn nghe những người như Phật nói về cái
không thực của thế giới, bạn chớ hiểu lầm họ. Họ không có ý rằng cây cối là không
thực, họ không có ý là mọi người là không thực. Họ ngụ ý rằng bất kì cái gì bạn
đã từng nghĩ về thực tại đều không thực - tâm trí bạn là không thực. Một khi
tâm trí bị vứt bỏ mọi sự đều thực. Thế thì bạn sống trong phản ánh như thế, thế
thì bạn trở thành tathata, thế thì bạn là phản ánh như thế.
Một thầy giáo nói với lớp học 8 giờ sáng của
mình, "Thầy đã thấy rằng cách tốt nhất để bắt đầu một ngày là tập thể dục
trong năm phút, thở sâu và rồi kết thúc với việc tắm nước lạnh. Thế thì thầy cảm
thấy yêu đời khắp nơi."
Một giọng ngái ngủ cất lên từ phía sau lớp học
đáp lại, "Kể thêm cho chúng tớ về Yêu đời!"
Tâm trí sẵn sàng nhảy vào bất kì cái gì, để
phóng chiếu. Phải rất thận trọng với tâm trí. Đó là điều thiền tất cả là gì -
là cẩn thận, là không bị tâm trí lừa dối.
Điều thứ năm: nghĩ về tâm trí như những giọt
sương, rất mong manh... Những hạt sương chỉ tồn tại trong thoáng chốc. Mặt trời
ban mai lên và chúng bay hơi. Một cơn gió nhẹ thoảng qua và chúng trượt đi và
biến mất. Tâm trí cũng như thế. Nó chẳng biết gì về thực tại, nó chẳng biết gì
về vĩnh hằng. Nó là hiện tượng mang tính thời gian. Coi nó như những giọt sương
đi. Nhưng bạn nghĩ về nó như viên ngọc, viên kim cương - dường như nó sẽ còn lại.
Và bạn không nhất thiết phải tin vào Phật, bạn
chỉ quan sát tâm trí mình. Nó không phải là một ngay cả trong hai khoảnh khắc
liên tiếp. Nó cứ thay đổi, nó là thay đổi liên tục. Khoảnh khắc này nó là thế
này, khoảnh khắc khác nó là thế khác. Khoảnh khắc này bạn đang trong yêu sâu sắc,
khoảnh khắc khác bạn lại trong ghét sâu sắc. Khoảnh khắc này bạn hạnh phúc thế,
khoảnh khắc khác bạn bất hạnh thế. Chỉ quan sát tâm trí bạn!
Nếu bạn bám vào tâm trí này thì bạn bao giờ
cũng còn lại trong rối loạn, vì bạn sẽ chẳng bao giờ có khả năng còn trong im lặng
- cái này hay cái khác sẽ cứ xảy ra. Và bạn sẽ chẳng bao giờ có khả năng có bất
kì hương vị nào của vĩnh hằng, và chỉ hương vị đó mới mãn nguyện. Thời gian là
thay đổi thường xuyên.
Và điều thứ sáu: nghĩ về tâm trí bạn như bong
bóng. Giống như bong bóng, mọi kinh nghiệm tâm trí sớm hay muộn đều nổ tung và
rồi trong tay chỉ còn lại cái không. Đuổi theo tâm trí - đấy là bong bóng. Và
đôi khi bong bóng trông rất đẹp. Dưới ánh mặt trời nó có thể trông như cầu vồng,
nó có thể có đủ mọi sắc cầu vồng, và nó trông thực sự quyến rũ, uy nghi. Nhưng
cứ chạy xô theo nó, bắt giữ nó, và khoảnh khắc bạn bắt lấy nó thì nó không còn
đấy nữa rồi.
Và đó là điều xảy ra hàng ngày trong cuộc sống
bạn. Bạn cứ chạy xô theo sau cái này cái nọ, và khoảnh khắc bạn nắm bắt cái gì
đó thì nó không còn như cũ nữa. Thế thì mọi cái đẹp đều mất đi - cái đẹp đó chỉ
có trong tưởng tượng của bạn. Thế thì mọi niềm hân hoan đều mất đi - niềm hân
hoan chỉ có trong hi vọng của bạn. Thế thì tất cả mọi niềm cực lạc mà bạn đã
nghĩ rằng sắp xảy ra, lại không xảy ra - chúng chỉ có trong tưởng tượng của bạn,
chúng chỉ có trong chờ đợi.
Thực tại hoàn toàn khác với những bong bóng tưởng
tượng của bạn - và tất cả chúng đều nổ tung. Thất bại gây thất vọng, mà cả
thành công cũng gây thất vọng. Thành công cũng thất vọng - cứ hỏi những người
thành công mà xem. Nghèo nàn gây thất vọng, mà giầu có cũng gây thất vọng - cứ
hỏi người giầu mà xem. Mọi thứ, tốt hay xấu, đều gây thất vọng vì tất cả đều là
bong bóng tâm trí cả. Nhưng chúng ta cứ săn đuổi các bong bóng - không chỉ săn
đuổi, chúng ta còn muốn làm cho chúng to hơn, to nữa, to mãi. Có nghiện ngập lớn
trên thế giới để làm cho mọi kinh nghiệm thành to hơn.
Có một câu chuyện về kết quả mà nhóm sinh viên
từ các quốc gia khác nhau được yêu cầu từng người viết bài mô tả về voi. Sinh
viên Đức viết về ích lợi của voi trong chiến tranh. Sinh viên Anh viết về tính
cách quí tộc của voi. Sinh viên Pháp viết về việc làm tình trong loài voi. Sinh
viên Ấn Độ, về thái độ triết học của voi. Còn sinh viên Mĩ thì chọn chủ đề cho
mình: cách làm cho voi ngày một to hơn.
Tâm trí liên tục suy nghĩ - tâm trí là người
Mĩ - làm sao làm mọi thứ to hơn... nhà to hơn, xe ô tô to hơn, mọi thứ đều phải
to hơn. Và tự nhiên, bong bóng càng trở nên to hơn, thì nó càng đến gần hơn với
việc nổ tung. Bóng bóng nhỏ có thể nổi lâu hơn một chút trên mặt nước; bong
bóng lớn hơn thậm chí không nổi được nhiều như thế. Do đó người Mĩ mới thất vọng.
Không ai thất vọng như người Mĩ thất vọng.
Tâm trí Mĩ đã thành công trong việc làm cho
bong bóng thành rất to; bây giờ nó nổ tung khắp mọi nơi. Bây giờ dường như
không có khả năng nào để bảo vệ nó, để cứu nó; nó đang nổ. Và chẳng ai ngơ
ngác, vì chẳng ai nghĩ, "Đấy là do ham muốn thầm kín nhất của chúng ta và
chúng ta đã thành công trong đó." Chẳng có gì thất bại như thành công.
Điều thứ bẩy: Phật nói nghĩ về tâm trí như giấc
mơ. Đấy là tưởng tượng, mang tính chủ quan, sáng tạo của riêng người ta. Bạn là
đạo diễn, bạn là diễn viên và bạn là khán giả. Tất cả những điều diễn ra trong
tâm trí bạn đều là tưởng tượng riêng tư; thế giới chẳng liên quan gì tới nó cả,
sự tồn tại không có nghĩa vụ phải hoàn thành nó.
Bác sĩ mới khám bệnh xong cho bệnh nhân, người
này quãng độ hơn trung niên chút ít, kiểm tra thể lực toàn diện. "Tôi chẳng
tìm ra điều gì không ổn với ông cả, thưa ông," bác sĩ nói. "Nhưng tôi
khuyên ông nên bỏ bớt một nửa cuộc đời tình ái của ông đi."
Ông già nhìn chòng chọc vào vị bác sĩ một lúc
rồi nói, "Nửa nào - nghĩ về nó hay nói về nó?"
Tâm trí là không thực chất - việc nghĩ hay việc
nói, nó chẳng biết gì về thực tại cả. Bạn càng có nhiều tâm trí, bạn càng có ít
thực tại. Vô trí mới biết thực tại là gì, tathata. Thế thì bạn trở thành một
tathagata, như lai - người đã biết phản ánh như thế.
Hay nghĩ về tâm trí như tia chớp sáng, như Phật
nói. Đừng níu bám vào nó, vì khoảnh khắc bạn níu bám vào nó thì bạn sẽ tạo ra
đau khổ cho mình. Tia chớp chỉ có đó một khoảnh khắc, rồi nó qua đi. Mọi thứ tới
rồi đi, chẳng cái gì còn lại, và chúng ta cứ liên tục níu bám. Và bởi việc níu
bám mà chúng ta cứ tạo ra khốn khổ.
Quan sát tâm trí bạn, nó sẵn sàng thế nào
trong việc níu bám bất cứ cái gì, tâm trí sợ hãi thế nào về tương lai, về thay
đổi. Nó muốn làm cho mọi thứ đều ổn định, nó muốn níu bám vào mọi thứ xảy ra. Bạn
đang hạnh phúc; bạn muốn hạnh phúc này còn lại. Bạn sẽ níu bám vào nó. Và khoảnh
khắc bạn níu bám, bạn đã nghiền nát nó, nó không còn đấy nữa.
Bạn đã gặp người đàn ông, người đàn bà, bạn đã
yêu, và bạn níu bám và bạn muốn tình yêu này còn lại mãi mãi. Trong chính khoảnh
khắc đó - khi bạn ham muốn rằng tình yêu sẽ còn mãi - nó đã biến mất. Nó không
còn ở đấy nữa. Mọi kinh nghiệm tâm trí đều giống như tia chớp: chúng đến rồi
chúng đi.
Phật nói: Bạn đơn giản quan sát. Không đủ thời
gian để níu bám đâu! Bạn đơn giản quan sát, chú ý: "Đau đầu, đau đầu."
"Tình yêu, tình yêu". "Cái đẹp, cái đẹp." Chỉ chú ý. Thế là
đủ. Chính khoảnh khắc nhỏ bé thế không làm được cái gì cả. Chú ý và trở nên nhận
biết.
Nhận biết có thể trở thành vĩnh hằng của bạn -
không cái gì khác.
Và điều cuối cùng, điều thứ chín: Phật nói
nghĩ về kinh nghiệm tâm trí như những đám mây, thay hình đổi hình dạng, thay đổi
liên tục. Bạn nhìn vào đám mây; đôi khi mây giống voi, rồi lập tức nó bắt đầu
thay đổi và trở thành lạc đà hay ngựa, và bao nhiêu thứ. Nó cứ thay đổi, nó
chưa bao giờ tĩnh tại; bao nhiêu hình dạng phát sinh và biến mất. Nhưng bạn
không lo nghĩ - Có thành vấn đề gì với bạn khi mây giống voi hay nó giống lạc
đà? Chẳng thành vấn đề gì cả, nó chỉ là đám mây.
Cho nên tâm trí là mây bao quanh tâm thức bạn.
Tâm thức bạn là bầu trời còn tâm trí bạn là mây. Đôi khi đấy là mây giận dữ,
đôi khi đấy là mây tình yêu, đôi khi đấy là mây tham lam - nhưng đấy là các dạng
của cùng một năng lượng. Bạn đừng chọn lựa, đừng trở nên bị gắn bó. Nếu bạn trở
nên gắn bó với voi trong đám mây bạn sẽ khốn khổ. Lúc tiếp bạn sẽ thấy rằng con
voi đó qua rồi và bạn sẽ kêu, bạn sẽ khóc. Nhưng ai chịu trách nhiệm? Đám mây
chịu trách nhiệm chăng? Mây chỉ đơn giản theo bản tính của chúng. Nhớ lấy - mây
có đó để thay đổi; tâm trí cũng vậy.
Quan sát từ bầu trời bên trong bạn và để những
đám mây nổi bồng bềnh. Trở thành người quan sát. Và nhớ, mây sẽ đến và đi; bạn
có thể vẫn còn dửng dưng.
Phật đã cho dửng dưng giá trị rất lớn. Ông ấy
gọi nó là upeksha. Vẫn còn dửng dưng: "Chẳng thành vấn đề gì..."
Hai phi hành gia vũ trụ, một đàn ông và một đàn
bà, tới viếng thăm hành tinh sao Hoả, tại đó họ thấy người sao Hoả rất hiếu
khách và háo hức dẫn họ đi xem xung quanh. Sau vài ngày các phi hành gia quyết
định đặt ra câu hỏi cấp bách với chủ nhà: "Sự sống được tái tạo trên sao
Hoả thế nào?"
Vị lãnh tụ sao Hoả tiếp tục đưa các phi hành
gia vào phòng thí nghiệm để chỉ cho họ cách thức việc này được thực hiện. Đầu
tiên ông ta lấy ra chất lỏng trắng cho vào trong ống nghiệm, và rồi cẩn thận rắc
chất bột mầu nâu lên trên, khuấy hỗn hợp đó, rồi để sang bên. Trong chín tháng,
các phi hành gia được cho biết, chất hỗn hợp sẽ phát triển thành một người sao
Hoả mới.
Rồi đến lượt người sao Hoả hỏi sự sống được
tái tạo trên trái đất ra sao. Các phi hành gia, đôi chút ngượng nghịu, cuối
cùng thu hết can đảm để ra trình diễn, và bắt đầu làm tình. Tuy nhiên họ bị ngắt
lại bởi tiếng cười cuồng loạn của người sao Hoả.
"Có gì mà cười?" các phi hành gia hỏi.
"Cái đấy", lãnh tụ người sao Hoả trả
lời, "là cách chúng tôi pha Nescafe."
Tất cả mọi hình dạng... người ta không cần phải
lo âu về những hình dạng này. Chỉ quan sát. Nghĩ về tâm trí...
Như những ngôi sao, như cái nhìn sai, như ngọn
đèn, Như việc biểu diễn dối trá, như hạt sương, như bong bóng,
Như giấc mơ, như tia chớp sáng, hay như đám
mây, cho nên người ta phải xem cái gì được ước định.
Và thế thì việc ước định biến mất và bạn đi tới
vô ước định. Cái vô ước định đó là phản ánh như thế, chân lí, thực tại - yatha
bhutam.
Bây giờ đến lời kinh
Phật nói:
‘Subhuti, ông nghĩ sao, ông có cho rằng Như
Lai
“đã từng nói pháp chăng?” ’ Subhuti, bất kì ai
mà nói, “Như lai đã nói pháp”,
thì người đó sẽ nói sai, người đó hiểu sai ta
bởi việc chỉ nắm được cái không có đó. Tại sao
vậy?
Bởi vì ngay cả một pháp nhỏ nhất cũng không
tìm được hay nhận được.
Vì thế mà mới gọi là
“chứng ngộ hoàn hảo, chính đẳng chính giác”. Lại
nữa, Subhuti,
tự mọi vật đều là pháp
và chẳng có gì trong đó khác biệt.
Do đó mới được gọi là
“chứng ngộ hoàn hảo chính đẳng chính giác”. Tự
mọi vật qua việc thiếu vắng cái ta,
cái người, linh hồn, mạng sống
và chứng ngộ hoàn hảo chính đẳng chính giác
được biết đầy đủ như sự toàn bộ của tất cả
pháp.
Phật nói:
‘Subhuti, ông nghĩ sao, ông có cho rằng Như
Lai
“đã từng nói pháp chăng?” ’
Điều đó không thể xuất hiện cho Như Lai, vì
không còn người nào bên trong nữa. Cá tính là một dạng của tâm trí bên trong; ý
niệm về cái ‘tôi’ là một dạng của đám mây. Với Như Lai, mây đã biến mất, chỉ
còn bầu trời thuần khiết - vô định, vô hạn. Không nảy sinh ý tưởng về cái
‘tôi’.
Cho nên một Như Lai thì không thể nói,
"Ta đã từng nói pháp." Ngay chỗ đầu tiên, ông ấy không có. Thứ hai,
vì ông ấy đã biến mất nên bây giờ ông ấy biết không có ai ở đó cả.
Chẳng hạn, tất cả các bạn đều ngủ ban đêm và tất
cả các bạn đều bắt đầu mơ. Ai đó bắt đầu nói điều gì đó, ai đó bắt đầu lẩm bẩm
và ai đó hét lên, rồi một người tỉnh dậy, người đó sẽ làm gì? Người đó sẽ cười
vào bạn - vì người đó biết giấc mơ chỉ là giấc mơ, chúng không phải là thực tại.
Một người đang lẩm bẩm, một người đang khóc, một
người đang hét, một người rất cực lạc và một người cười - và người đó thì biết
tất cả đều giả. Chẳng có lí do gì để cười, chẳng có lí do gì để khóc. Tất cả đều
giả. Mọi người đều đang ngủ. Người đó sẽ không đi đến người đang khóc mà an ủi,
"Đừng khóc nữa," và người đó sẽ không cảm thấy hạnh phúc vì ai đó cười.
Người đó biết rằng họ đang mơ.
Đó là tình huống của một Như Lai, của vị phật.
Người đã biết bầu trời bên trong của mình bây giờ biết rằng mọi người đều là bầu
trời đó, nhưng mọi người đều bị mây bao phủ. Và những đám mây này là giả, là tưởng
tượng. Và nếu những đám mây này là giả và tưởng tượng thế thì chẳng có sinh
linh nào. Như Lai có thể nói pháp cho ai? Không có ai cả, chỉ có bầu trời thuần
khiết. Khoảnh khắc bạn biến mất thì tất cả mọi sinh linh cũng biến mất. Thế thì
không có sinh linh tách biệt, tất cả là một. Không có ai là thầy và cũng chẳng
có ai là đệ tử cả.
Đó là lí do tại sao tôi nói với bạn hôm nọ rằng
đây là một trò chơi, một vở kịch lớn mà chúng ta đang diễn ở đây. Đấy là một vở
kịch cổ đại, đã được diễn lại bao nhiêu lần - đã diễn với Phật và đệ tử của ông
ấy, với Christ và đệ tử của ông ấy, với Krishna và đệ tử của ông ấy. Cùng vở kịch
ấy nay đang được diễn ra đấy. Từ phía bạn đấy là điều rất thực, từ phía tôi đấy
chỉ là vở kịch. Từ phía bạn làm đệ tử là việc nghiêm chỉnh; từ phía tôi nó chẳng
nghiêm chỉnh mà cũng chẳng không nghiêm chỉnh, nó đơn giản là đám mây. Và toàn
bộ nỗ lực của tôi ở đây sẽ là để giúp bạn thấy rằng nó chỉ là đám mây, việc
hình thành trong đám mây.
Và cái ngày bạn trở nên thức tỉnh bạn sẽ cười,
vì chẳng có gì phải đạt tới cả - chẳng có gì mất, chẳng có gì đạt. Tất cả đều
như nó bao giờ cũng có đó tự thủa ban đầu, tới chính tận cùng; nó còn là một. Bạn
có nghĩ bầu trời thay đổi khi mây tụ lại trong mùa mưa không? Bạn có nghĩ bầu
trời thay đổi khi đó là mùa hè và mây biến mất? Bạn có nghĩ có bất kì thay đổi
nào trong bầu trời không? Bầu trời vẫn còn như cũ, mây đến rồi đi.
Sansara là như vậy - thế giới, tâm trí là như
vậy. Phật nói:
‘Subhuti, ông nghĩ sao, ông có cho rằng Như
Lai
“đã từng nói pháp chăng?” ’ Subhuti, bất kì ai
mà nói, “Như lai đã nói pháp”,
thì người đó sẽ nói sai, người đó hiểu sai ta
bởi việc chỉ nắm được cái không có đó.
Không có tôi cũng chẳng có bạn, không có thầy
cũng chẳng có đệ tử. Và chẳng có gì để giảng, tất cả đều như nó vẫn thế. Chẳng
có gì để dạy, chẳng có gì để học.
Bởi vì ngay cả một pháp nhỏ nhất cũng không
tìm được hay nhận được.
Vì thế mà mới gọi là
“chứng ngộ hoàn hảo, chính đẳng chính giác”.
Phật nói: Đó là lí do tại sao chúng ta gọi nó
là chứng ngộ hoàn hảo. Có những tôn giáo khác trên thế giới mà ý niệm về chứng
ngộ không thể được gọi là ‘hoàn hảo’. Chẳng hạn, ý niệm Ki tô giáo về ba ngôi -
Thượng đế, Con và Thánh thần. Điều đó nghĩa là đến chung cuộc cũng vẫn còn ba sự
phân biệt, phân chia. Điều đó nghĩa là một đám mây nào đó vẫn còn lại, một hình
dạng nào đó vẫn còn lại, một hình thức nào đó vẫn còn lại. Thế giới vẫn tiếp tục
thêm tí chút; tâm trí chưa bị vứt bỏ hoàn toàn.
Ý niệm của Hindu giáo có tốt hơn chút ít. Chỉ
còn lại hai: Thượng đế và linh hồn. Tốt hơn ba, nhưng vẫn là hai, nhị nguyên. Mọi
nhị nguyên đều là từ tâm trí. Chính tâm trí phân tách mọi thứ, chính tâm trí định
ra. Cho nên điều này nữa cũng không thể là chứng ngộ hoàn hảo.
Trong khái niệm của Jaina giáo chỉ một còn lại:
linh hồn. Điều này tốt hơn hẳn - tốt hơn Ki tô giáo, tốt hơn Hindu giáo. Chỉ một
còn lại: linh hồn. Nhưng Phật nói thế nữa cũng vẫn không phải là chứng ngộ hoàn
hảo, vì nghĩ tới một, sẽ cần nghĩ tới hai và ba và bốn và năm. Chỉ nói ‘một’ là
đủ đem lại toàn bộ cả chuỗi. Cái một không thể được xác định bằng không đem cái
hai vào.
Bạn sẽ ngụ ý gì bởi ‘một’? Bạn sẽ phải nói
không hai. Cho nên cái này sẽ cần cái kia ít nhất để xác định nó. Cái kia sẽ
còn lại ẩn ở đâu đó; nó không biến mất hoàn toàn. Nếu tôi có đó, thế thì bạn sẽ
có đó. Nó không thể biến mất hoàn toàn. Cái ‘tôi’ sẽ cần cái ‘bạn’; chỉ để cho
sự tồn tại tuyệt đối riêng của nó thì cái ‘bạn’ sẽ phải cần đến. Cái ‘tôi’ tồn
tại chỉ theo cặp đôi với cái ‘người’. Chúng là cùng nhau; tôi/người là một thực
tại.
Cho nên Phật nói cái ‘tôi’ cũng phải biến mất.
Thế thì toàn bộ ba ngôi mất đi. Trong kinh nghiệm tối thượng không có cả ba lẫn
hai lẫn một. Nó là bầu trời thuần khiết - cái không, không người, không thực thể.
Nó là số không, shunyata.
Đó là lí do tại sao Phật nói điều này là:
...“chứng ngộ hoàn hảo, chính đẳng chính
giác”. Lại nữa, Subhuti,
tự mọi vật đều là pháp
và chẳng có gì trong đó khác biệt.
Do đó mới được gọi là
“chứng ngộ hoàn hảo chính đẳng chính giác”. Tự
mọi vật qua việc thiếu vắng cái ta,
cái người, linh hồn, mạng sống ...
Tất cả các hình dạng đã biến mất. Đó là lí do
tại sao bầu trời vẫn còn đồng nhất với chính nó. Không còn hình dạng nào nảy
sinh, biến mất, không còn thay đổi nào, không còn chuyển động. Tất cả các giấc
mơ đã biến mất. Trời sáng và mặt trời lên và người ta tỉnh dậy. Có nhận biết,
nhưng không có ai, người có thể nói, "Tôi đang nhận biết." Có giáo huấn,
nhưng không có ai có thể nói, "Tôi là thầy." Có con đường,
nhưng gần như vô lộ. Có phương pháp - nhưng
chúng không thể được gọi là phương pháp. Có thầy và đệ tử - nhưng chỉ từ phía đệ
tử; từ phía thầy tất cả đã biến mất.
‘Ông nghĩ sao, Subhuti, ông có cho rằng Như
lai
“đã đem lại giải thoát cho chúng sinh” không?
Đừng nghĩ như thế, Subhuti! Tại sao vậy?
Vì chẳng có chúng sinh nào mà Như Lai đã giải
thoát cả.’
Làm sao ý niệm này lại nảy sinh trong Như Lai
- rằng "ta đã giải thoát cho nhiều chúng sinh"? Ngay chỗ đầu tiên, chẳng
có ai là không tự do. Cho nên nếu bạn hỏi, "Phật có phải là vị cứu tinh
không?" thì Phật sẽ nói "Không, ta không phải là cứu tinh - vì chẳng
có ai cần được cứu cả. Không có ai phải cứu cả." Và tự do là bản tính của
mọi người. Tự do có đó, nó không cần được đem lại. Người ta chỉ phải trở nên tỉnh
táo về điều đã có. Cho nên Phật nói:
Vì chẳng có chúng sinh nào mà Như Lai đã giải
thoát cả.’
Lại nữa Phật đã dạy nhân đoạn kệ sau: ‘Nếu
dùng sắc thấy ta,
Nếu dùng âm thanh cầu ta, Họ đều cố gắng sai,
Không thể thấy Như Lai.’
Nếu bạn thấy Phật như hình dạng, như thân người,
thế thì bạn lỡ. Nếu bạn chỉ nghe thấy lời Phật và không nghe thấy cái im lặng của
ông ấy, bạn lỡ. Nếu bạn thấy chỉ khuôn mặt ông ấy và bạn không thấy bầu trời
bên trong của ông ấy, bạn lỡ.
Phật chỉ nói cái im lặng hoàn toàn. Phật có đó
trong hình dạng chỉ để diễn đạt cái vô hình. Nhớ đoạn kệ này. Tôi cũng có thể
nói cho bạn y hệt:
‘Nếu dùng sắc thấy ta, Nếu dùng âm thanh
cầu ta, Họ đều cố gắng sai, Không thể thấy Như Lai.’
‘Từ Pháp người ta thấy các vị phật...
Từ quan điểm của bầu trời, không phải từ quan
điểm của đám mây.
Từ Pháp - thân có hướng dẫn của họ.
Vậy mà bản tính đúng đắn của Pháp không thể
nào được thấy rõ,
Và không ai có thể ý thức về nó như một vật.’
Điều này đang nói trong những lời mà không thể
được nói ra - avachya, không nói nổi. Phật đang nói: hướng dẫn của Phật tới từ
đâu? Không phải từ bản thân Phật mà từ điều vĩnh hằng, từ bầu trời. Phật chỉ là
một bước chuyển, cái vĩnh hằng thoáng qua ông ấy. Bạn chớ có quá bị ám ảnh bởi
lời nói ông ấy dùng; lắng nghe cái im lặng của ông ấy đi. Đừng quá bận tâm với
thân thể ông ấy ngụ trong đó, đừng bị bận tâm với ngôi nhà ông ấy trú ngụ. Nghĩ
về sự hiện diện bên trong, nghĩ về bản thể ông ấy đi. Thấy sâu vào.
Và làm sao thấy sâu trong vị phật? Cách duy nhất
để thấy sâu trong vị phật là không dùng mắt mở mà dùng mắt nhắm. Việc thấy sâu
trong bản thân mình là cách duy nhất để thấy sâu trong vị phật. Nếu bạn trở
thành quen thuộc với bầu trời nội tâm của riêng mình, thì bạn sẽ quen thuộc với
bầu trời nội tâm của Phật - tất cả chư phật của tất cả các thời đại, quá khứ,
hiện tại vàt tương lai nữa. Đáp xuống bản thể riêng của bạn đi.
‘Bất kì ai nói rằng Như Lai đi hay đến, đứng,
ngồi hay nằm, người đó đều không hiểu ý nghĩa của giáo huấn ta.
Tại sao vậy? ‘Như Lai’ là tên gọi cho người chẳng
đi đâu cả, không đến đâu cả.
Do vậy mới gọi là “Như Lai,
Alahán, người hoàn toàn chứng ngộ.”
Khi mây tới, bạn có nghĩ rằng bầu trời đã đi
đâu mất không? Khi mây đi, bạn có nghĩ rằng bầu trời đã trở lại không? Bầu trời
vẫn còn lại. Bản tính bên trong nhất của bạn vẫn còn.
Có thời bạn đã là đá. Đó là đám mây đã lấy dạng
của đá; bạn đã sống trong thế giới khoáng thạch. Thế rồi bạn trở thành cây, bạn
đã thay đổi hình dạng của mình; bạn trở thành khóm hồng hay cây thông hay cây
tuyết tùng Li băng. Nhưng bản tính bên trong vẫn còn là một. Bây giờ hình dạng
đám mây đã thay đổi; bạn sống trong vương quốc thực vật. Thế rồi bạn trở thành
con vật - có thể là sư tử, hổ, cá sấu, hươu, chó. Chỉ hình dạng thay đổi, nhưng
bầu trời bên trong vẫn còn nguyên. Thế rồi bạn trở thành đàn ông hay đàn bà - lần
nữa hình dạng thay đổi. Bạn có thể trở thành thiên thần trên cõi trời - chỉ
hình dạng sẽ thay đổi.
Bạn có thể tiếp tục chuyển từ dạng nọ sang dạng
kia, bạn có thể cứ chết đi trong dạng này và lại sinh ra trong dạng khác. Điều
này được gọi là luân hồi sansara: bị bắt vào dạng này, rồi bị bắt vào dạng
khác; chuyển từ dạng này sang dạng khác, từ nhà tù này sang nhà tù khác.
Phật tính là gì? Là trở nên nhận biết về bầu
trời bên trong mà đã có trong tảng đá, trong muông thú, trong cây cối, trong
đàn ông và đàn bà. Một khi bạn trở nên nhận biết về bầu trời bên trong đó, bạn
được thoát khỏi mọi hình dạng. Đó là tự do. Không phải là bạn trở nên tự do...
vì trong tự do đó bạn không tồn tại, bạn không thể tồn tại được.
"Bạn trở nên tự do" đơn giản nói bạn
trở nên tự do với chính mình. Tất cả các cái ta đều có hình dạng. Đá có cái ta,
linh hồn. Cây có cái ta, muông thú có cái ta. Phật không có cái ta - ông ấy là
tự do hoàn toàn. Đó là lí do tại sao Phật nói:
‘Bất kì ai nói rằng Như Lai đi hay đến...
Chắc chắn ông ấy đi và đến - Kinh Kim Cương
này bắt đầu với điều đó. Thấy cái đẹp của nó đi: Kinh Kim Cương bắt đầu bằng nó
- rằng Phật đi khất thực, rồi ông ấy quay lại, đặt bình bát xuống, rửa chân, ngồi
xuống, nhìn thẳng phía trước, và ông Subhuti hỏi. Kinh này bắt đầu với hình dạng
và kinh này kết thúc với vô hình dạng.
Đó là cái bắt đầu. Bạn không thể lắng nghe cái
im lặng của tôi ngay từ đầu được; trước hết bạn sẽ phải lắng nghe lời tôi. Bạn
không thể trực tiếp thấy bầu trời bên trong của tôi; trước hết bạn sẽ phải thấy
đám mây này đang bao quanh tôi. Chỉ thế thì dần dần bạn mới bắt đầu đi vào hài
hoà với cái bên trong nhất. Trước hết, một cách tự nhiên, bạn tới cái bên
ngoài. Trước hết bạn thấy ngôi nhà và thế rồi bạn sẽ thấy cư dân.
Điều đó là tự nhiên, chẳng có gì sai trong đó,
nhưng bạn đừng níu bám ngôi nhà. Đi từ ngôi nhà, từ nơi ở sang cư dân. Đây là
cái đẹp của kinh này - nó bắt đầu từ thân thể Phật: cách ông ấy bước đi, cách
ông ấy ngồi, cách ông ấy nhìn, điều ông ấy làm. Và bây giờ nó kết thúc với câu
kì lạ này:
‘Bất kì ai nói rằng
Như Lai đi hay đến, đứng, ngồi hay nằm,
người đó đều không hiểu ý nghĩa của giáo huấn
ta.
Tại sao vậy? ‘Như Lai’ là tên gọi cho người chẳng
đi đâu cả, không đến đâu cả. Do vậy mới gọi là “Như Lai, Alahán, người hoàn
toàn chứng ngộ.”
Ai được gọi là 'người hoàn toàn chứng ngộ'?
Người đã đi tới biết bầu trời chưa bao giờ di chuyển. Người đã đi tới biết cái
vĩnh hằng vượt ra ngoài thời gian. Người đã đi tới biết chân lí.
Chân lí bao giờ cũng là một - giấc mơ thay đổi,
chân lí bao giờ cũng là một. Quen với lời của Phật nhưng đừng dừng lại ở đó. Đấy
mới chỉ là phần giới thiệu - đi từ đó đi.
Điều tôi nói với bạn, lắng nghe nó nhưng đừng
trở nên bị ám ảnh bởi nó - đi từ đó đi. Dần dần, hài hoà với cái im lặng của
tôi. Dần dần quên tôi đi - quên đám mây, và đi vào bầu trời. Thế thì bạn thực sự
trong hài hoà. Thế thì bạn đã bắt đầu đi vào bản thân chân lí.
Từ ngữ là nói về chân lí, chúng không phải là
bản thân chân lí. Từ ‘Thượng đế’ chỉ là từ, nó không phải là Thượng đế. Từ
‘yêu’ chỉ là từ, nó không phải là việc yêu. Dùng từ, rồi vứt nó đi. Đấy là bình
chứa, không phải là nội dung.
Với thầy, bạn đừng trở nên quá gắn bó với thân
thể thầy. Gắn bó đó sẽ trở thành chướng ngại. Yêu thầy, nhưng đi sâu hơn. Dần dần,
từng bước, thấm nhuần vào nơi sâu thẳm của thầy. Và bạn sẽ ngạc nhiên - vì nơi
sâu thẳm là một. Trong nơi sâu thẳm đó, đệ tử và thầy gặp nhau. Trong nơi sâu
thẳm đó không có phân biệt.
Kabir đã nói một câu rất lạ kì: "Khoảnh
khắc tới khi thầy chạm chân đệ tử." Thế thì không có phân biệt. Ai là thầy
và ai là đệ tử - không có phân biệt.
Khi Rinzai ở cùng với thầy mình - vị thầy này
là một bậc thầy rất, rất nghiêm khắc, như mọi thiền sư đều thế - Rinzai bị đánh
bao nhiêu lần, bị ném đá, và thầy còn nhảy lên người ông và đánh ông. Thế rồi một
hôm Rinzai sắp đi hành hương, thầy gọi ông lại và bắt đầu đánh ông. Rinzai nói,
"Nhưng tôi chưa từng nói một lời! Và tôi cũng chẳng làm gì."
Thầy nói, "Ta biết, nhưng ông sắp đi hành
hương và cảm giác của ta là khi ông trở lại, ông sẽ chứng ngộ và ta sẽ chẳng
bao giờ có bất kì cơ hội nào để đánh ông nữa. Đó là lí do tại sao - đây là cơ hội
cuối cùng."
Và khi Rinzai quay lại, quả vậy, điều đó đã xảy
ra. Thầy cúi đầu và nói, "Bây giờ ông có thể đánh ta." Không phải là
Rinzai đã đánh thầy, nhưng thầy nói, "Bây giờ ông có thể đánh ta. Bây giờ
ông hưởng thú - ta đã hưởng thú đánh ông nhiều thế. Nay ông đã về tới
nhà."
Tại cốt lõi sâu thẳm không có phân biệt.
Phật đang nói đừng quá bận tâm tới từ ngữ.
Dùng chúng như bậc thang, bậc đá thôi. Đừng quá bận tâm tới chuyển động của Phật,
chuyển động thân thể. Mọi người có đó, những người bắt chước, những người sẽ bắt
đầu bước như Phật, những người sẽ bắt đầu nói như Phật, những người sẽ bắt đầu
dùng cùng những từ, cũng những cử chỉ. Phật đang nói những điều này không phải
là điều thực; điều thực vượt ra ngoài hình dạng, nó không thể được bắt chước.
Đừng bắt chước thầy. Chỉ thế thì một ngày nào
đó bạn sẽ có khả năng trở thành thầy. Yêu, lắng nghe, nhưng bao giờ cũng nhớ rằng
bạn phải đi xa vào trong. Bạn phải siêu việt trên tất cả các đám mây.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment