Yoga:
Alpha và Omega (Tập 6)
Bài
nói về Kinh Yoga của Patanjali
Chương
2. Khu biệt trong mọi thứ
Câu
hỏi thứ nhất
Thầy
nói nhiều cho chúng tôi về satsang, sống trong sự hiện diện của người chứng ngộ,
người được giải thoát là quan trọng làm sao. Vậy mà nhiều sannyasin của thầy
dành hầu hết kiếp sống của họ ở xa khỏi thầy. Nếu điều đó là tuỳ ở thầy thì liệu
thầy có để tất cả chúng tôi sống ở đây, ở Pune cùng thầy mọi lúc không?
Không.
Bởi vì ở trong sự hiện diện quá nhiều có thể là quá liều. Thay vì giúp đỡ nó có
thể cản trở bạn. Mọi thứ bao giờ cũng phải ở trong tỉ lệ và trong cân bằng. Có
thể khi cái gì đó là ngọt, bạn có thể ăn nhiều nó hơn là bạn đáng phải ăn. Bạn
có thể quên mất nhu cầu của bạn; bạn có thể nhét quá nhiều vào bản thân bạn. Và
satsang là dịu ngọt, nó là thứ ngọt ngào nhất trên thế giới này. Thực ra nó là
rượu... bạn có thể trở thành người say. Điều đó sẽ không giải thoát cho bạn; điều
đó sẽ tạo ra tù túng mới.
Ở gần
thầy có thể hoặc trở thành tù túng hoặc giải thoát, điều đó là tuỳ. Chỉ bởi việc
ở gần, không nhất thiết là bạn sẽ được giải thoát: bạn có thể bị khó tiêu; và bạn
có thể trở nên bị nghiện với sự hiện diện. Không, điều đó là không tốt. Bất kì
khi nào tôi cảm thấy rằng ai đó cần không gian của riêng người đó, bất kì khi
nào tôi cảm thấy rằng ai đó cần đi xa khỏi tôi, tôi phái người đó đi. Điều tốt
là tạo ra cơn đói, thế thì no đi sâu. Và nếu bạn ở cùng tôi quá nhiều thậm chí
bạn có thể trở nên quên lãng về tôi. Không chỉ khó tiêu, bạn có thể hoàn toàn
quên mất tôi.
Mới hôm
nọ Sheela đã nói rằng khi cô ấy ở Mĩ cô ấy ở gần tôi hơn. Bây giờ cô ấy ở đây
cô ấy cảm thấy bị ném ra xa xôi. Chuyện đó xảy ra thế nào? Cô ấy bị rắc rối nhiều,
phân vân. Điều đó là đơn giản. Khi cô ấy ở Mĩ cô ấy thường xuyên nghĩ về tôi, về
tới đây để ở gần tôi. Cô ấy sống trong mơ. Trong giấc mơ đó cô ấy cảm thấy gần
với tôi. Bây giờ cô ấy ở đây, làm sao cô ấy mơ được? Tôi ở đó trong thực tại;
mơ không còn được cần nữa. Và tôi ở đây nhiều tới mức cô ấy bắt đầu quên về tôi
- đó là lí do tại sao cô ấy cảm thấy xa xôi thế.
Mọi sự
là phức tạp. Thỉnh thoảng tôi phái bạn đi xa để cảm thấy tôi nhiều hơn. Điều đó
là được cần tới. Sự tách rời được cần để cho bạn có thể lại gần lần nữa. Phải
có nhịp điệu của việc ở cùng thầy và không ở cùng thầy. Trong nhịp điệu đó nhiều
khả năng mở ra bởi vì, chung cuộc, bạn phải theo nhịp độ riêng của bạn. Thầy
không thể ở cùng bạn mãi mãi và mãi mãi được. Một ngày nào đó đột nhiên tôi sẽ
biến mất - "cát bụi về với cát bụi." Bạn sẽ không có khả năng dò dẫm
tìm tôi. Thế thì, nếu bạn đã trở nên quá nghiện tôi và bạn không thể ở cùng
tôi, bạn sẽ khổ, khổ không cần thiết. Và tôi ở đây không phải để cho bạn khổ;
tôi ở đây để làm cho bạn ngày một phúc lạc hơn. Thỉnh thoảng điều tốt là bạn đi
xa trong thế giới, có không gian riêng của bạn, đi vào trong nó, sống trong nó.
Và bất
kì cái gì bạn đã thu được ở đây với tôi, thử nó trong cuộc sống đi, bởi vì đạo
tràng không trong cuộc sống. Đạo tràng nhiều nhất có thể là kỉ luật; nó không
phải là cuộc sống thay thế. Nhiều nhất nó có thể là trường học nơi bạn có vài
thoáng nhìn. Thế rồi bạn mang những thoáng nhìn đó vào thế gian - có tiêu chí,
phép thử. Nếu chúng chứng tỏ là thực ở đó, chỉ thế thì chúng mới là thực.
Sống
trong đạo tràng, sống với người được giải thoát, sống trong trường năng lượng của
người đó, bạn có thể bị lừa nhiều lần rằng bạn đã đạt tới cái gì đó. Nó có thể
không phải là thành đạt của bạn; nó có thể chỉ bởi vì từ trường mà bạn chạm vào
chiều hướng mới. Nhưng khi tôi không ở đó và bầu không khí của đạo tràng không
có đó và bạn đi vào trong thế giới thường ngày, thế giới của thị trường, văn
phòng, xưởng máy - nếu bạn có thể mang mục đích mà bạn đã đạt tới ở đây và nó
không bị quấy rối, thế thì thực sự bạn đã đạt tới cái gì đó. Bằng không bạn có
thể sống ở đây trong mơ, trong ảo tưởng.
Không,
nếu như có thể cho tôi có tất cả các bạn ở đây, thế thì tôi nữa cũng sẽ phái bạn
đi rồi. Tôi chắc thực tại đã làm như tôi đang làm bây giờ; chắc sẽ chẳng có
thay đổi. Điều này đích xác là hữu ích như nó vậy.
Đừng cảm
thấy bị tổn thương khi tôi phái bạn đi xa - bạn cần điều đó. Và đừng cảm thấy
quá tự hào khi tôi bảo bạn ở đây - điều đó nữa là một nhu cầu. Cả hai đều là
nhu cầu. Và đừng làm thành nguyên tắc cố định, bởi vì mọi sự là rất phức tạp,
và mọi cá nhân đều duy nhất.
Thỉnh
thoảng tôi cho phép ai đó được ở đây bởi vì người đó chết thế, người đó cần thời
gian lâu hơn để tiến hoá. Ai đó tiến hoá sớm thế - thế thì trong vòng vài tuần
tôi nói, "Đi đi." Cho nên chỉ ở đây đừng cảm thấy tự hào, và đừng cảm
thấy bị tổn thương nếu tôi phái bạn đi xa. Thỉnh thoảng tôi giữ lại ai đó vì
người đó rất cân bằng và chưa có sợ gì rằng người đó sẽ ăn quá nhiều, trở thành
nạn nhân của bệnh ăn quá nhiều; thế thì tôi cho phép người đó.
Thỉnh
thoảng khi ai đó, tôi cảm thấy, đã đạt tới cái gì đó, thế nữa tôi cũng phái người
đó đi; bởi vì chỉ thế giới mới có thể là bằng chứng liệu bạn đã đạt tới hay
không. Ở chỗ cô lập của đạo tràng, trong bầu không khí khác, bạn có thể có các
thoáng nhìn bởi vì bạn trở thành một phần của tâm trí tập thể, cái tồn tại ở
đây. Bạn bắt đầu cưỡi lên những con sóng của tôi; chúng có thể không phải là của
bạn. Nhưng khi bạn về nhà bạn phải cưỡi lên con sóng riêng của bạn - có thể nhỏ,
nhưng tốt hơn bởi vì chúng là của bạn, đúng hơn với bạn, và chung cuộc một mình
chúng phải đưa bạn sang bờ bên kia. Tôi chỉ có thể chỉ ra con đường.
Thầy
không nên trở thành sự lệ thuộc; và rất dễ dàng cho thầy trở thành sự lệ thuộc.
Yêu bao giờ cũng có thể được chuyển đổi vào lệ thuộc. Nó bao giờ cũng có thể trở
thành việc tù túng. Yêu nên là tự do; nó nên giúp bạn được giải thoát khỏi mọi
trói buộc và lệ thuộc. Cho nên tôi phải giữ cho bản thân tôi liên tục tỉnh táo:
ai phải được phái đi, ai phải được phép ở lại đây, và bao nhiêu.
Nhịp điệu
là cần - thỉnh thoảng ở cùng tôi và thỉnh thoảng không ở cùng tôi. Một ngày sẽ
tới, các bạn sẽ cảm thấy như một. Thế thì tôi sẽ hạnh phúc ở cùng bạn. Dù ở
cùng tôi hay không cùng tôi bạn vẫn còn là một; dù ở đây trong đạo tràng, thiền,
hay làm việc trong bãi chợ bạn vẫn còn là một - không cái gì chạm vào bạn; bạn ở
trong thế giới nhưng thế giới không ở trong bạn: thế thì bạn làm cho tôi hạnh
phúc. Thế thì bạn được hoàn thành.
Câu
hỏi thứ hai
Tại
sao thầy dường như bỏ không duy trì hôn nhân và vậy mà vẫn bảo mọi người kết
hôn?
Đây là
từ Anurag. Với tôi, hôn nhân là thứ chết. Nó là một thể chế, và bạn không thể sống
được trong thể chế; chỉ người điên mới sống trong các thể chế. Nó là cái thay
thế cho tình yêu. Yêu là nguy hiểm: sống trong yêu là được sinh ra trong bão tố,
luôn luôn. Bạn cần dũng cảm và bạn cần nhận biết, và bạn sẵn sàng cho bất kì
cái gì. Không có an ninh trong yêu; yêu là bất an. Hôn nhân là an ninh: văn
phòng đăng kí kết hôn, toà án đằng sau nó. Nhà nước, xã hội, tôn giáo - họ tất
cả đứng sau nó. Hôn nhân là hiện tượng xã hội. Yêu có tính cá nhân, cá thể,
thân thiết.
Bởi vì
yêu là nguy hiểm, bất an ninh... Và không ai biết yêu sẽ đưa tới đâu. Nó cũng
giống như mây - di chuyển không đích đến. Yêu là đám mây ẩn kín, chẳng biết ở
đâu. Không ai biết nó ở đâu vào bất kì khoảnh khắc thời gian nào. Không dự đoán
được - không nhà chiêm tinh nào có thể dự đoán được cái gì về yêu. Về hôn nhân
thì sao? - nhà chiêm tinh rất, rất có ích; họ có thể tiên đoán được.
Con người
phải tạo ra hôn nhân bởi vì con người sợ cái không biết. Trên mọi mức độ của cuộc
sống và sự tồn tại, con người đã tạo ra những cái thay thế: với yêu có hôn
nhân; với tôn giáo thực có các giáo phái - chúng giống như hôn nhân. Hindu
giáo, Mô ha mét giáo, Ki tô giáo, Jaina giáo - chúng không phải là tôn giáo thực.
Tôn giáo thực không có tên; nó giống như tình yêu. Nhưng bởi vì yêu là nguy hiểm
và bạn sợ tương lai thế, bạn muốn có an ninh nào đó. Bạn tin vào công ti bảo hiểm
hơn là vào cuộc sống. Đó là lí do tại sao bạn đã tạo ra hôn nhân.
Hôn
nhân thường hằng hơn tình yêu. Tình yêu có thể vĩnh hằng, nhưng nó không thường
hằng. Nó có thể liên tục mãi mãi và mãi mãi, nhưng không có cần thiết bên trong
cho nó tiếp tục. Nó giống như đoá hoa: nở vào buổi sáng, đến tối mất rồi. Nó
không giống như tảng đá. Hôn nhân thường hằng hơn; bạn có thể dựa vào nó. Trong
thời đại cũ nó sẽ có ích.
Nó là
cách né tránh khó khăn, nhưng bất kì khi nào bạn né tránh khó khăn và thách thức
bạn đã né tránh cả trưởng thành nữa. Người có hôn nhân không bao giờ trưởng
thành. Người yêu trưởng thành, bởi vì họ phải gặp gỡ thách thức mọi khoảnh khắc
- và không có an ninh. Họ phải tạo ra hiện tượng bên trong. Có an ninh bạn
không cần bận tâm tạo ra cái gì; xã hội giúp đỡ.
Hôn
nhân là hình thức, là trói buộc pháp lí. Tình yêu là của trái tim; hôn nhân là
của tâm trí. Đó là lí do tại sao tôi chưa bao giờ thiên về hôn nhân.
Nhưng
câu hỏi này vẫn còn thích hợp, liên quan, bởi vì thỉnh thoảng tôi bảo mọi người
cứ kết hôn. Hôn nhân là địa ngục, nhưng thỉnh thoảng mọi người cần nó. Phải làm
gì? Cho nên tôi phải bảo mọi người cứ vào hôn nhân đi.
Họ cần
trải qua địa ngục của nó, và họ không thể hiểu được địa ngục của nó chừng nào họ
còn chưa trải qua nó. Tôi không nói rằng trong hôn nhân tình yêu không thể phát
triển; nó có thể phát triển, nhưng không có sự cần thiết về nó. Tôi không nói rằng
trong tình yêu hôn nhân không thể phát triển được; nó có thể phát triển, nhưng
không có sự cần thiết, không có sự cần thiết logic trong nó.
Yêu có
thể trở thành hôn nhân, nhưng thế thì nó là một loại hôn nhân khác toàn bộ: nó
không phải là một hình thức xã hội, nó không phải là thể chế, nó không phải là
trói buộc. Khi yêu trở thành hôn nhân nó nghĩa là hai cá nhân quyết định sống cùng
nhau - nhưng trong tự do tuyệt đối, không sở hữu lẫn nhau. Yêu là không sở hữu;
nó cho tự do. Khi yêu phát triển thành hôn nhân, hôn nhân không phải là điều
bình thường. Nó là tuyệt đối phi thường. Nó không liên quan gì tới văn phòng
đăng kí. Bạn có thể cần văn phòng đăng kí, trừng phạt của xã hội có thể được cần,
nhưng đấy chỉ là ở ngoại vi; chúng không phải là cốt lõi trung tâm của nó.
Trong trung tâm có trái tim, trong trung tâm có tự do.
Và thỉnh
thoảng từ hôn nhân tình yêu cũng có thể phát triển, nhưng điều đó hiếm khi xảy
ra. Từ hôn nhân hiếm khi tình yêu xảy ra. Nhiều nhất là sự thân mật quá đáng.
Nhiều nhất, một loại nào đó của thông cảm, không phải là yêu. Yêu là đam mê;
thông cảm là đờ đẫn. Yêu là sống động; thông cảm chỉ làng nhàng, hờ hững.
Nhưng tại
sao tôi bảo mọi người cứ kết hôn? Khi tôi thấy rằng họ theo đuổi an ninh, khi
tôi thấy rằng họ theo đuổi thưởng phạt của xã hội, khi tôi thấy họ sợ, khi tôi
thấy rằng họ không thể đi vào trong yêu nếu hôn nhân không có đó, thế thì tôi bảo
họ đi vào trong nó - nhưng tôi sẽ cứ giúp họ đi ra ngoài nó. Tôi sẽ cứ giúp họ
siêu việt nó. Hôn nhân nên được siêu việt lên; chỉ thế thì hôn nhân thực mới xảy
ra. Hôn nhân nên bị quên đi hoàn toàn. Thực ra người mà bạn đã từng yêu bao giờ
cũng nên là người lạ và không bao giờ nên bị coi là đương nhiên có đấy. Khi hai
người sống như người lạ, có cái đẹp của nó, cái đẹp rất đơn giản, hồn nhiên của
nó. Và khi bạn sống với ai đó như người lạ...
Và mọi
người đều là người lạ. Bạn không thể biết được một người. Tri thức là rất hời hợt;
con người là rất sâu lắng. Con người là bí ẩn vô hạn. Đó là lí do tại sao chúng
ta nói mọi người đều mang thượng đế bên trong. Làm sao bạn có thể biết được thượng
đế? Nhiều nhất bạn có thể chạm tới ngoại vi. Bạn càng biết nhiều về con người,
bạn sẽ càng trở nên khiêm tốn hơn - bạn sẽ càng cảm thấy rằng bí ẩn là không thể
động đến được. Thực ra bí ẩn trở nên ngày càng sâu hơn. Bạn càng biết nhiều, bạn
càng ít cảm thấy rằng bạn biết hơn.
Nếu những
người yêu thực sự trong tình yêu, họ sẽ không bao giờ thu người khác thành thực
thể đã biết; bởi vì những điều duy nhất có thể được biết - con người không thể
được biết. Chỉ đồ vật mới có thể trở thành một phần của tri thức. Con người là
bí ẩn - bí ẩn lớn nhất có đó.
Siêu việt
trên hôn nhân đi. Vấn đề không phải là pháp lí, hình thức, gia đình - mọi thứ
đó đều vô nghĩa. Được cần đấy, bởi vì bạn sống trong xã hội, nhưng siêu việt
lên; đừng bị kết thúc ở cái đó. Và đừng cố sở hữu con người. Đừng bắt đầu cảm
thấy rằng người khác là chồng - bạn đã thu cái đẹp của người này thành một vật
xấu xí: chồng. Đừng bao giờ nói rằng người đàn bà này là vợ bạn - người lạ
không còn đó nữa; bạn đã thu nó về mức độ rất trần tục, về mức độ rất bình thường
của đồ vật. Vợ và chồng thuộc vào thế giới. Người yêu thuộc về bờ bên kia.
Nhớ
tính thiêng liêng và linh thiêng của người khác. Đừng bao giờ đụng chạm tới nó;
đừng bao giờ xâm phạm nó. Người yêu bao giờ cũng ngần ngại. Người đó bao giờ
cũng cho bạn không gian để là bản thân bạn. Người đó biết ơn; người đó chưa bao
giờ cảm thấy rằng bạn là tài sản của người đó. Người đó cám ơn rằng thỉnh thoảng
trong những khoảnh khắc hiếm hoi bạn cho phép người đó đi vào điện thờ bên
trong nhất của bạn và ở cùng bạn. Người đó bao giờ cũng cám ơn.
Nhưng
chồng và vợ bao giờ cũng kêu ca phàn nàn, chưa bao giờ cám ơn - bao giờ cũng đấu
tranh. Và nếu bạn quan sát đấu tranh của họ, nó là xấu. Toàn thể cái đẹp của
tình yêu biến mất. Chỉ thực tại rất bình thường mới tồn tại: vợ, chồng, con
cái, và những thường lệ hàng ngày. Cái không biết không còn chạm vào nó. Đó là
lí do tại sao bạn sẽ thấy bụi đọng lại khắp xung quanh - vợ trông đờ đẫn, chồng
trông đờ đẫn. Cuộc sống đã mất nghĩa, sự cộng hưởng, ý nghĩa. Nó không còn là
thơ ca; nó đã trở thành thô.
Tình
yêu là thơ ca. Hôn nhân là văn xuôi bình thường, tốt cho trao đổi bình thường.
Nếu bạn mua rau cỏ, tốt; nhưng nếu bạn đang nhìn lên trời và nói với Thượng đế,
không đủ - thơ ca được cần tới. Cuộc sống bình thường giống như văn xuôi. Cuộc
sống tôn giáo giống như thơ ca: nhịp điệu khác, vần điệu khác, cái gì đó của
cái không biết và điều bí ẩn.
Tôi
không thiên về hôn nhân. Đừng hiểu lầm tôi - tôi không nói sống với những người
không hôn nhân. Cứ làm bất kì cái gì xã hội muốn được làm, nhưng đừng coi nó là
toàn thể. Cái đó chỉ là ngoại vi; đi ra ngoài nó đi. Và tôi bảo bạn kết hôn nếu
tôi cảm thấy rằng đây là điều bạn cần.
Thực ra
nếu tôi cảm thấy rằng bạn cần đi vào địa ngục tôi sẽ cho phép bạn - và đẩy bạn
- đi vào địa ngục, bởi vì đó là điều bạn cần, và đó là cách bạn sẽ trưởng
thành.
Câu
hỏi thứ ba
Tôi
đã ở đây được nhiều tuần cho tới giờ và tôi vẫn không thể đương đầu được với bí
ẩn trên phố ngoài cách đóng bản thân mình lại. Cho nên bất kì cái gì tôi thư
giãn trong đạo tràng cũng dường như bị mất đi khi tôi đạp xe về nhà. Xin thầy
nói cái gì đó về điều này.
Tôi đã
nói, và tôi đã trả lời câu hỏi này rồi. Nếu bạn ở đây vì việc tìm kiếm bên
trong nào đó thì, xin bạn, trong vài ngày bạn còn ở đây cùng tôi quên thế giới
đi. Nhưng dường như điều đó là khó. Cho nên bây giờ chỉ có một cách thôi - bị
khổ, khổ như bạn muốn. Đi và ngồi cùng người ăn xin trên phố và kêu khóc và thật
khổ vào, và được kết thúc với nó. Nếu bạn muốn địa ngục, đi vào địa ngục đi.
Đây là chính thái độ bản ngã. Bạn phải nghĩ rằng đây là từ bi. Điều này là ngu
xuẩn - bởi vì chỉ bằng việc bạn nhận khổ vào, không người ăn xin nào được giúp
đỡ trên phố. Nếu như có một trăm người khổ, việc nhận khổ của bạn làm cho họ
thành một trăm lẻ một người. Làm sao bạn có thể giúp đỡ được bằng việc bị khổ?
Nhưng điều này là bản ngã ở mức sâu nào đó, nó cảm thấy thoải mái: "Mình tốt
thế, từ bi thế. Mình không giống như người khắc khổ khác, chai đá; mình có trái
tim. Khi mình đi qua phố, mình nhận khổ bởi vì mình thấy nghèo khổ nhiều thế khắp
xung quanh." Đây là vị kỉ thiện ý - có vẻ rất trong sạch nhưng sâu bên dưới
rất xấu xa.
Nhưng nếu
bạn phải đi qua nó, thì đi qua nó đi. Tôi có thể làm gì được?
Bạn ở
đây để tìm cái ta riêng của bạn. Đừng bỏ lỡ cơ hội này. Người ăn xin bao giờ
cũng có đó; bạn có thể nhận khổ về sau. Họ không định rời bỏ thế giới này sớm
thế - đừng sợ. Bạn bao giờ cũng sẽ tìm ra họ. Nếu không chỗ nào khác có, thì ở Ấn
Độ bạn bao giờ cũng sẽ tìm thấy họ. Đừng lo nghĩ: bạn bao giờ cũng có thể tới Ấn
Độ và nhận khổ; chẳng vội vàng gì về điều đó. Nhưng tôi sẽ không có ở đây mãi
mãi đâu, nhớ lấy.
Lần sau
bạn tới, người ăn xin sẽ có đó - tôi có thể không có đây. Cho nên nếu bạn có
chút ít tỉnh táo, dùng cơ hội này để ở cùng tôi đi. Đừng phí hoài nó một cách
ngu xuẩn. Nhưng nếu bạn cảm thấy rằng bạn không thể thoát ra được nó, thế thì
cách duy nhất là quên tôi đi và đi và ở cùng những người ăn xin và nhận lấy khổ
- nhiều nhất bạn có thể nhận được. Có thể đó là cách bạn có thể thoát ra khỏi
nó. Bạn cần giúp đỡ; đi vào trong nó. Tôi sẽ đợi. Khi bạn được kết thúc với nó,
lại đây.
Câu
hỏi thứ tư
Có
bí mật gì trong cách thầy có thể làm việc với nhiều người trong chúng tôi thế
vào cùng một lúc?
Chẳng
có bí mật nào về nó cả. Bởi vì tôi yêu bạn, bạn không nhiều thế đâu. Tình yêu của
tôi bao quanh bạn, bạn trở thành một. Tôi không làm việc thực sự trên các cá
nhân, thế thì chắc sẽ là khó đấy. Khi tôi nhìn bạn tôi không thấy bạn chút nào.
Tôi thấy bạn chỉ là mảnh của cái toàn thể. Trong tình yêu của tôi các bạn là một.
Khoảnh khắc bạn buông xuôi - bạn biến mất như một bản ngã - bạn trở thành một
phần của hiện tượng bao la. Bạn như giọt nước: khi bạn buông xuôi bạn trở thành
một phần của đại dương. Tôi làm việc trên đại dương, không trên giọt nước.
Không có bí mật về nó.
Và, thực
sự, nói rằng tôi làm việc là không hay. Đây là cách tôi hiện hữu. Nó không phải
là công việc; nó đơn giản là cách tôi hiện hữu. Nó đang xảy ra. Tôi không thể
làm gì khác được. Một khi bạn cho phép trái tim bạn đập rộn ràng cùng tôi, nó bắt
đầu làm việc. Thực ra đó là câu hỏi cho bạn quyết định. Nếu bạn muốn tôi làm việc,
đơn giản cho phép. Tôi đã làm việc rồi.
Bạn có
thể là hai mươi nhăm nghìn người trên khắp thế giới - bạn có thể trở thành hai
mươi nhăm chục vạn, điều đó sẽ không tạo ra khác biệt nào. Công việc của tôi vẫn
còn như vậy. Cho dù toàn thế giới có được chuyển sang tính chất sannyas, công
việc của tôi vẫn còn như cũ. Nó giống như đèn thắp sáng trong phòng: một người
vào - ánh sáng chiếu rọi cho một người; thế rồi, mười người vào phòng. Không phải
là ánh sáng bị nặng gánh thêm - khi không có ai thì thế nữa ánh sáng vẫn sáng,
trong im lặng và cô đơn tuyệt đối. Một người đi vào: người đó có thể thấy. Bây
giờ mười người vào: họ có thể thấy. Hàng triệu người vào và họ có thể thấy. Ánh
sáng bao giờ cũng sáng ở đó; khi không có ai, thế nữa nó vẫn sáng.
Nếu
không ai có đó tôi sẽ cứ vận hành theo cùng cách. Vấn đề không phải là con số,
và không có bí mật cho nó. Và, thực ra, điều đó không phải là công việc. Nó đơn
giản là tình yêu. Khi bạn đã đạt đến trạng thái của tình yêu, bạn đã đạt đến trạng
thái của ánh sáng. Nó cứ chiếu sáng. Ngọn lửa có đó: bất kì ai sẵn sàng mở mắt
ra đều có thể được lợi.
Câu
hỏi thứ năm
Tôi
đáng ra đã rời bỏ thầy nếu như tôi không nhận tính chất sannyas từ thầy. Hơn nữa,
thầy trước đây của tôi bây giờ sẽ không chấp nhận tôi, có lẽ vậy, bởi vì tôi đã
phản bội thầy và đánh mất đức tin của tôi. Dẫu sao thì tôi cũng không muốn mất
đức tin vào thầy. Bây giờ tôi không khao khát chứng ngộ. Nếu thầy có thể giữ
cho tôi gắn với chân thầy, thì tôi nghĩ thầy đã làm nghĩa vụ của thầy là một
guru.
Nhiều
điều phải được hiểu; chúng sẽ có ích.
Điều thứ
nhất: Tôi chẳng có nghĩa vụ phải hoàn thành với bất kì ai. Nghĩa vụ là từ dơ bẩn,
từ tục tĩu với tôi, bẩn nhất. Yêu không phải là nghĩa vụ. Bạn tận hưởng, khi bạn
yêu việc giúp đỡ người khác. Nó không phải là nghĩa vụ, không phải là gánh nặng.
Không ai buộc tôi làm bất kì cái gì. Tôi không có nghĩa vụ theo bất kì cách nào
để làm nó - chỉ tình yêu vận hành.
Khi
tình yêu chết, nghĩa vụ bước vào. Bạn nói với mọi người, "Nghĩa vụ của tôi
là đi và làm việc trong văn phòng bởi vì tôi đã kết hôn và tôi đã có con và nghĩa
vụ phải được hoàn thành." Bạn không yêu vợ bạn, bạn không yêu con bạn - do
đó từ "nghĩa vụ" trở thành có nghĩa. Mẹ già của bạn sắp chết và bạn
nói, "Đây là nghĩa vụ, tới và hầu mẹ." Bạn không yêu mẹ bạn. Nếu bạn
yêu, làm sao bạn có thể dùng từ "nghĩa vụ" được?
Một cảnh
sát đứng trên đường đang thực hiện nghĩa vụ của anh ta. Đúng, anh ta không yêu
những người đang tạo ra hỗn loạn trong giao thông. Khi bạn đi tới văn phòng, bạn
đang làm nghĩa vụ, việc làm, nhưng nếu bạn nói bạn đang hoàn thành nghĩa vụ của
bạn với con cái, bạn đang phạm tội bằng việc dùng từ này. Bạn không yêu con bạn;
bạn đã bị nặng gánh rồi.
Không,
tôi không có nghĩa vụ nào để hoàn thành. Tôi yêu bạn, do đó nhiều điều xảy ra.
Thậm chí chẳng có gì để cám ơn đối với tôi vì tôi không có làm nghĩa vụ nào cả.
Khi tôi làm một nghĩa vụ, bạn sẽ phải cám ơn tôi. Điều này đơn giản là tình
yêu.
Thực
ra, tôi cám ơn bạn rằng bạn đã cho phép tình yêu của tôi được mưa rào lên bạn.
Bạn có thể bác bỏ chứ. Và đây là bí mật của tình yêu: bạn càng yêu, nó càng
phát triển thêm. Bạn càng chia sẻ nó, dòng suối sống động càng mở ra nhiều hơn
và việc tuôn chảy càng nhiều hơn và nó sẵn sàng để được chia sẻ. Bạn càng cho
nhiều, bạn càng có nhiều. Tôi không mệt mỏi. Tôi không bị nó đè nặng theo bất
kì cách nào. Nó là đẹp.
Điều đầu
tiên: tôi không có nghĩa vụ nào phải hoàn thành với bạn cả. Nếu bạn muốn có
guru, người có nghĩa vụ phải hoàn thành, bạn đã tới sai người. Đi đâu đó khác
đi. Có nhiều guru đang hoàn thành các nghĩa vụ lớn. Tôi đơn giản tận hưởng bản
thân tôi. Sao tôi phải hoàn thành nghĩa vụ nào? Tôi vui sướng trong bản thân
tôi, và bất kì cái gì tôi làm cũng đều là vui sướng, lễ hội.
"Tôi
đáng ra đã bỏ thầy nếu như tôi không nhận tính chất sannyas từ thầy." Nếu
ý tưởng này tới, bạn đã bỏ đi rồi. Về mặt vật lí bạn có thể còn treo quanh đây,
điều đó là vô nghĩa. Nếu bạn nói, "Tôi đáng ra đã bỏ thầy nếu như tôi
không nhận tính chất sannyas từ thầy," bạn đã bỏ đi rồi và tính chất
sannyas là vô giá trị. Xin trả nó lại đi - bởi vì nó là tù túng. Bạn nói,
"Tôi đáng ra đã bỏ " - bây giờ, cái tính chất sannyas đó đang tạo ra
trói buộc lên bạn. Vứt nó đi. Tôi ở đây để giải thoát cho bạn, không để trói buộc
bạn. Quên nó đi.
"Hơn
nữa, thầy trước đây của tôi bây giờ sẽ không chấp nhận tôi, có lẽ vậy, bởi vì
tôi đã phản bội thầy và đánh mất đức tin của tôi." Điều đó dành cho bạn
quyết định. Bạn có thể đi tới thầy mới nếu thầy cũ sẽ không chấp nhận bạn, hay
bạn có thể đi và thử lần nữa. Nếu thầy cũ thực sự là thầy thì ông ấy sẽ chấp nhận
cả nghìn lẻ một lần, bởi vì khi đệ tử phản bội, chả có gì mấy để mà làm ồn ào
lên cả. Điều đó gần như là tự nhiên. Không thể mong đợi nhiều hơn từ người dốt
nát. Đi và thử với thầy cũ đi. Có thể ông ấy đang đợi bạn. Và nếu ông ấy không
thể tha thứ được thì ông ấy không phải là thầy; thế thì đi tìm thầy ở đâu đó
khác.
Và,
"Dẫu sao thì tôi cũng không muốn mất đức tin vào thầy." Bạn đã đánh mất
nó rồi. Thực ra bạn chưa bao giờ có nó cả, bởi vì một khi bạn có đức tin làm
sao bạn có thể đánh mất nó được? Khó hiểu, nhưng một khi bạn có đức tin bạn không
thể làm mất nó được. Nó không phải là cái gì đó mà có thể rút lại. Ai sẽ rút lại
nó? Đức tin nghĩa là bạn buông xuôi bản ngã. Đây có thể là hành động cuối cùng
của bản ngã. Đã buông xuôi, làm sao bạn có thể rút lại nó được? Nếu bạn có thể
rút lại nó, buông xuôi không phải là buông xuôi chút nào - bạn đang chơi chữ,
nhưng bạn không biết nó nghĩa là gì. Nếu bạn buông xuôi, là một người buông
xuôi thì nó phải là toàn bộ và chung cuộc - hoàn toàn chung cuộc. Không có cách
nào rút lại cả.
"Dẫu
sao thì tôi cũng không muốn mất đức tin vào thầy." Sao ý tưởng này nảy
sinh? Bạn không có đức tin; bạn đã đánh mất nó. Thực ra bạn chưa bao giờ có nó.
Điều này sẽ có vẻ ngược đời, nhưng điều này là đúng: Duy nhất đức tin có thể bị
mất là cái chưa bao giờ có ngay chỗ đầu tiên. Nếu bạn không có đức tin bạn có
thể làm mất nó; nếu bạn có, không có khả năng nào để mất. Hoàn toàn không thể
nào đánh mất nó được, bởi vì trong đức tin bạn đã đánh mất bản thân bạn - bây
giờ không ai đứng đằng sau người có thể rút nó lại và về nhà.
"Bây
giờ tôi không khao khát chứng ngộ." Bạn đang khao khát đấy chứ; bằng không
cần gì bám lấy chân tôi? Chân tôi là vô giá trị. Sao níu bám lấy chúng? Chúng sẽ
cho bạn cái gì? Sâu bên dưới là khao khát... có thể bây giờ tinh vi hơn, bị bắt
giữ hơn, không thô thế, nhưng dẫu sao nó có đó. "Nếu thầy có thể giữ cho
tôi gắn với chân thầy..." Nhưng tại sao? Chân tôi đã làm gì cho bạn? Cái
gì sai? Tại sao bạn phải chống đối chân tôi thế? Nhu cầu là gì? Vấn đề là gì?
Mới hai
hôm trước, một người đàn bà rất ngu xuẩn tới gặp tôi. Ngu vì cô ấy nói,
"Tôi đang đi tìm Thượng đế." Tôi hỏi cô ta tại sao cô ta đi tìm Thượng
đế, cái gì sai mà Thượng đế đã làm cho cô ta. Tôi hỏi cô ấy, "Bạn phải
đang tìm cái gì đó khác rồi - hạnh phúc, phúc lạc, cực lạc...?" Cô ấy nói,
"Không. Tôi không quan tâm tới hạnh phúc, phúc lạc vân vân. Tôi tìm Thượng
đế." "Nhưng để làm gì?" Cô ấy nổi nóng thế bởi vì tôi cứ hỏi
"để làm gì," cô ấy bỏ đi ngay lập tức. Sao người ta phải tìm Thượng đế?
Vấn đề là gì? Trông tuyệt đối ngu xuẩn. Người ta tìm Thượng đế để được phúc lạc.
Người ta tìm để được tự nhận ra là cực lạc, không để bị khổ. Người ta tìm chân
lí để được vĩnh hằng trong phúc lạc.
Thực ra
mọi người đều là người theo chủ nghĩa hưởng lạc và không thể khác được - không
có khả năng nào. Và những người nói rằng họ không phải là người theo chủ nghĩa
hưởng lạc đều là người ngu theo cách nào đó này khác. Họ không hiểu điều họ
nói. Chủ nghĩa hưởng lạc của họ có thể là của thế gian khác - cái đó không
thành vấn đề - nhưng mọi người đều là người theo chủ nghĩa hưởng lạc. Mọi người
đều tìm kiếm hạnh phúc, và mọi người đều vị kỉ sâu bên dưới. Bằng không thì
không thể được. Tôi không kết án nó - nhớ điều đó. Nó là cách nó phải vậy.
Mọi người
tới tôi và họ nói họ muốn phục vụ mọi người. Để làm gì? Nếu ai đó chết đuối
trong sông và bạn nhảy xuống sông và liều mạng và giúp người đó thoát ra, bạn
nghĩ gì? Bạn đã giúp người đó sao? Nếu bạn nghĩ rằng bạn đã giúp người đó và bạn
đã phục vụ người đó và bạn đã liều mạng mình và bạn là một người vị tha vĩ đại,
bạn sẽ không đi rất sâu đâu. Giúp người đó bạn cảm thấy rất hạnh phúc. Không
giúp người đó bạn sẽ cảm thấy mặc cảm. Nếu bạn đã đi qua, dửng dưng, trái tim bạn
sẽ mang mặc cảm mãi mãi và mãi mãi. Bạn chắc đã cảm thấy khổ. Lặp đi lặp lại
trong mơ bạn chắc đã thấy người đó chết đuối và bạn đã không thể cứu người đó -
và bạn có thể đã cứu được người đó.
Khi bạn
cứu một người khỏi dòng sông bạn cảm thấy hạnh phúc. Thực sự bạn nên cám ơn người
này: "Bạn thực sự kì diệu. Bạn đã sắp chết đuối vào đúng khoảnh khắc, khi
tôi đi qua. Bạn đã cho tôi hạnh phúc thế, hạnh phúc sâu sắc thế, no nê sâu sắc
tới mức tôi có thể giúp được một người. Tôi có thể có cái dụng nào đó; tôi
không là đống rác vô dụng trên thế gian này. Tôi cảm thấy thoải mái." Bước
đi của bạn sẽ có điệu vũ theo sau nó, mắt bạn sẽ có nhiều ánh sáng hơn. Bạn sẽ
cảm thấy được định tâm hơn. Bạn sẽ cảm thấy được tôn cao hơn trong con mắt
riêng của bạn. Nó đơn giản là chủ nghĩa hưởng lạc.
Không
ai giúp bất kì ai khác - không thể được. Mọi người đều tìm hạnh phúc riêng của
mình. Chứng ngộ không là gì ngoài hạnh phúc tuyệt đối mà một khi được đạt tới rồi
thì không thể bị mất. Để đạt tới trạng thái đó, làm sao bạn có thể vứt bỏ được
khao khát? Nó có đó; bằng không tại sao bạn phải níu bám lấy chân tôi?
Tỉnh
táo vào. Học tỉnh táo về ham muốn riêng của bạn bởi vì khi bạn tỉnh táo, chỉ thế
thì bạn mới có thể hiểu được; và qua hiểu biết có chuyển hoá.
Tôi biết
chừng nào mọi khao khát còn chưa bị bỏ đi, chứng ngộ là không thể được. Và tôi
đã từng nói với bạn như vậy - cho nên bây giờ bạn nói bạn không khao khát. Thế
thì bạn đang làm gì ở đây? Nếu bạn hiểu bạn sẽ không nói, "Tôi không khao
khát"; bạn sẽ không nói, "Tôi khao khát." Nếu bạn hiểu, khao
khát biến mất - không dấu vết nào. Nó không để lại cái đối lập đằng sau; bạn
không nói, "Tôi không khao khát." Đơn giản, khao khát biến mất... bạn
đầy ánh sáng, đầy phúc lạc, không bị nhiễm bởi bất kì ham muốn nào.
Nhưng để
được điều đó bạn phải liên tục tỉnh táo bởi vì ham muốn sẽ lấy nhiều hình dạng
và sẽ lừa bạn theo nhiều, nhiều cách, và ham muốn có thể trở thành tinh vi tới
mức bạn gần như quên mất rằng nó là ham muốn. Nó có thể giả vờ là cái gì đó
khác. Ham muốn thậm chí có thể giả vờ là vô ham muốn, nhưng bạn có thể hiểu:
khi ai đó không trong bất kì ham muốn nào, không có gì để hỏi. Người ta đơn giản
hiện hữu, và cho phép sự tồn tại đưa người đó tới bất kì chỗ nào nó đưa. Khi bạn
vứt bỏ ham muốn, thế thì cái toàn thể đem bạn đi; bạn nổi cùng dòng sông. Thế
thì bạn không có mục đích riêng tư.
Mới vài
ngày trước đây, tôi đã nói cho bạn nghĩa của từ 'kẻ ngốc.' Nó bắt nguồn từ gốc
Hi Lạp; từ Hi Lạp là idiotiki. Nó nghĩa là mục đích riêng tư. Người có mục đích
riêng tư, người có thế giới riêng tư - chống lại cái toàn thể - là ‘kẻ ngốc’.
Khi bạn
hiện hữu cùng cái toàn thể - thậm chí không bơi trong sông mà chỉ nổi cùng sông
tới bất kì chỗ nào nó đưa tới - thế thì từng khoảnh khắc bạn sống trong chứng
ngộ. Khi khao khát về chứng ngộ biến mất, chứng ngộ xuất hiện. Nó chưa xuất hiện
cho người hỏi. Khao khát phải có đó; có tính quan sát vào.
Câu
hỏi thứ sáu
Làm
sao người ta dừng lo nghĩ được?
Đây là
từ "Pathik người thống thiết." Anh ta cứ trở thành người thống thiết
một cách không cần thiết. Bây giờ "làm sao dừng lo nghĩ?" Cần gì dừng
lo nghĩ? Nếu bạn bắt đầu cố gắng dừng lo nghĩ, bạn tạo ra lo nghĩ mới: làm sao
dừng lo nghĩ. Thế rồi bạn bắt đầu lo nghĩ về lo nghĩ; thế thì bạn làm gấp đôi
chúng lên. Không có cách nào đâu.
Và nếu
ai đó nói, vì có những người... Dale Carnegie đã viết một cuốn sách Quẳng gánh lo đi và vui sống. Những người này tạo ra
nhiều lo nghĩ hơn vì họ cho bạn ham muốn rằng lo nghĩ sẽ được dừng lại. Chúng
không thể bị dừng lại, nhưng chúng biến mất - điều đó thì tôi biết. Chúng không
thể bị dừng lại, nhưng chúng biến mất! Bạn không thể làm được gì về chúng. Nếu
bạn đơn giản cho phép chúng và không bận tâm một chút xíu, chúng biến mất. Lo
nghĩ biến mất, chúng không thể bị dừng lại - bởi vì khi bạn cố dừng chúng lại,
bạn là ai? Tâm trí đang tạo ra lo nghĩ lại đang tạo ra lo nghĩ mới: cách dừng lại.
Bây giờ bạn sẽ phát rồ, điên khùng; bây giờ bạn giống như con chó đuổi đuôi của
nó.
Nhìn
con chó; nó là hiện tượng đẹp. Trong mùa đông ở Ấn Độ bạn có thể quan sát được ở
bất kì chỗ nào bọn chó tự chúng ngồi trong ánh mặt trời buổi sáng, tận hưởng.
Thế rồi đột nhiên chúng trở nên nhận biết về cái đuôi ngoe ngẩy bên cạnh. Cám dỗ
thế, chúng nhảy lên. Nhưng thế rồi cái đuôi nhảy nhanh hơn đằng sau. Tất nhiên
điều này là quá thể không chịu được với con chó, điều này là không thể được. Nó
gây tổn thương: cái đuôi tầm thường này, và lại giở trò - với con chó lớn thế?
Nó phát rồ - cứ quay lòng vòng đuổi theo. Bạn sẽ thấy nó thở hồng hộc, mệt mỏi,
và nó không thể tin được vào điều đang xảy ra. Nó không thể bắt được cái đuôi
này sao?
Đừng là
con chó đuổi theo đuôi riêng của bạn, và đừng nghe theo Dale Carnegies. Đó là
phương pháp duy nhất họ có thể dạy bạn: đuổi theo đuôi riêng của bạn và phát rồ.
Có một cách - không phải là phương pháp - một cách để lo nghĩ biến mất: khi bạn
đơn giản nhìn chúng một cách dửng dưng, xa cách; bạn quan sát chúng dường như
chúng không thuộc vào bạn. Chúng có đó, bạn chấp nhận chúng. Cũng như mây di
chuyển trên trời: ý nghĩ di di chuyển trong tâm trí, trong bầu trời bên trong.
Giao thông di chuyển trên đường: ý nghĩ di chuyển trên đường bên trong. Bạn chỉ
quan sát chúng.
Bạn làm
gì khi bạn đứng bên đường đợi xe bus? Bạn đơn giản quan sát. Giao thông diễn
ra; bạn không quan tâm. Khi bạn không quan tâm, lo nghĩ bắt đầu rơi rụng đi.
Quan tâm của bạn cho chúng năng lượng. Bạn nuôi chúng, bạn tiếp sức sống cho
chúng, và bạn hỏi cách dừng chúng lại. Và khi bạn hỏi cách dừng chúng lại,
chúng đã chế ngự bạn.
Đừng hỏi
câu hỏi sai. Lo nghĩ có đó, tự nhiên thôi; cuộc sống là hiện tượng bao la và phức
tạp thế, lo nghĩ nhất định có đó. Quan sát đi. Là người quan sát và không là
người làm. Đừng hỏi cách dừng lại. Khi bạn hỏi cách dừng lại, bạn đang hỏi phải
làm gì. Không, chẳng cái gì có thể được làm. Chấp nhận chúng - chúng đang hiện
hữu. Thực ra nhìn vào chúng, quan sát chúng từ mọi góc độ, chúng là gì. Quên việc
dừng lại đi, và một ngày nào đó đột nhiên bạn nhận ra chỉ bởi quan sát, nhìn, lỗ
hổng nảy sinh. Lo nghĩ không còn đó, giao thông đã dừng, con đường trống rỗng,
không ai qua lại... Trong trống rỗng đó, Thượng đế đi qua. Trong trống rỗng đó,
đột nhiên bạn có thoáng nhìn về Phật tính của bạn, về sự viên mãn bên trong của
bạn và mọi thứ trở thành phúc lành.
Nhưng bạn
không thể dừng nó lại được. Bạn có thể chấp nhận nó, cho phép nó, quan sát nó,
với cái nhìn rất dửng dưng, không quan tâm dường như chúng không thành vấn đề
gì. Và chúng đơn giản là những bọt ý nghĩ; chúng thực sự không thành vấn đề. Bạn
càng trở nên quan tâm tới chúng, chúng càng thành vấn đề hơn. Chúng càng thành
vấn đề, bạn càng trở nên quan tâm. Bây giờ bạn tạo ra cái vòng luẩn quẩn. Nhảy
ra khỏi cái vòng đó đi.
Câu
hỏi thứ bẩy
Có
khác biệt giữa phán xét và suy xét không?
Có chứ,
khác biệt bao la. Phán xét bắt nguồn từ niềm tin, ý thức hệ, quan niệm của bạn;
phán xét bắt nguồn từ quá khứ của bạn, từ tri thức của bạn. Suy xét bắt nguồn từ
hiện diện của bạn, tỉnh táo đáp ứng.
Chẳng hạn,
bạn nhìn người say. Ngay lập tức có phán xét: người này không làm điều tốt -
"người say." Ngay lập tức là kết án - đây là phán xét. Nếu bạn không
có niềm tin nào, cái gì là đúng và cái gì là sai, làm sao bạn có thể đánh giá
được ngay lập tức thế - chả biết gì về người này chút nào, không biết tình huống
của người đó, không biết vấn đề của người đó, không biết khổ của người đó sao?
Làm sao bạn có thể phán xét mà không biết toàn thể cuộc sống của người này? Làm
sao bạn có thể phán xét bằng một mảnh mẩu? Làm sao bạn có thể nói người này là
xấu? Nếu người đó mà không say bạn có nghĩ người đó đã là người tốt hơn không?
Có khả năng người đó đã tồi hơn chứ.
Đây đã
từng là kinh nghiệm của tôi với nhiều người say: họ là người tốt, rất tinh tế,
rất tin cậy, không tinh ranh, giản dị - hồn nhiên như đứa trẻ. Thế thì tại sao
họ uống say? Thế giới này là quá nhiều với họ; họ không thể ứng phó được với
nó. Họ đã không được làm ra cho thế giới này; nó quá tinh ranh. Họ muốn quên nó
đi, và họ không biết phải làm gì - và rượu tới trong tay; thiền, người ta phải
tìm kiếm.
Đây là
quan sát của tôi: mọi người uống rượu đều cần thiền. Họ đang đi tìm thiền -
trong tìm kiếm sâu về cực lạc, nhưng họ không thể tìm ra cánh cửa. Dò dẫm trong
bóng tối họ loạng choạng vớ phải rượu. Rượu, dễ dàng có trong thị trường; thiền,
không dễ sẵn có thế. Nhưng tìm kiếm sâu của họ là về thiền.
Những
người dùng ma tuý trên khắp thế giới đang tìm cực lạc bên trong. Họ đang cố tạo
ra trái tim tình cảm và họ không thể tìm được đúng đường, con đường đúng. Con
đường đúng không dễ dàng có sẵn thế đâu, và ma tuý là sẵn có. Và ma tuý cho những
thoáng nhìn giả: chúng tạo ra tình huống hoá chất trong tâm trí bạn theo đó bạn
bắt đầu cảm thấy sâu sắc hơn, nhạy cảm hơn. Chúng không thể cho bạn thiền thực,
nhưng chúng có thể cho bạn ấn tượng giả về nó.
Nhưng
đây là hiểu biết của tôi: rằng người đang tìm kiếm có thể đã rơi thành nạn nhân
của hiện tượng giả, nhưng người đó đang đi tìm. Một ngày nào đó người đó sẽ
thoát ra khỏi nó, bởi vì nó không thể là điều thực và nó không thể lừa được người
đó mãi mãi và mãi mãi. Ngày này hay ngày khác người đó sẽ thấy rằng người đó đã
tự lừa mình qua hoá chất; nhưng việc tìm kiếm có đó. Những người chưa bao giờ uống
rượu, những người chưa bao giờ dùng ma tuý nào, những người, theo cách nào đó,
là không xấu - người tốt, người đáng kính - họ không đang trong tìm thiền chút
nào.
Vậy làm
sao mà phán xét? Làm sao gọi một người là "xấu", người đang trong tìm
kiếm, và làm sao gọi một người là "tốt", người không tìm kiếm chút
nào? Người say một ngày nào đó có thể tìm ra điều thiêng liêng vì người đó đang
trong việc tìm nó. Và, thực ra, chừng nào người đó còn chưa tìm thấy điều
thiêng liêng, người đó không thể vượt ra ngoài rượu cồn được - bởi vì chỉ cái
đó mới có thể thoả mãn. Thế thì cái giả sẽ biến mất. Nhưng người đánh kính mà cứ
đi nhà thờ mọi chủ nhật, không uống rượu, thậm chí không hút thuốc, đọc Kinh
Thánh, Koran, Gita - người này không tìm cái gì cả. Ai xấu? Làm sao suy xét?
Bây giờ
trên khắp thế giới có nhiều mối quan tâm về ma tuý, về thế hệ mới. Thế hệ trẻ
hơn - họ tất cả đều trở nên quan tâm tới ma tuý. Điều gì đang xảy ra? Làm sao
phán xét? Nói gì về nó? Nếu bạn nhận biết, phán xét sẽ không dễ dàng thế. Nếu bạn
không nhận biết, bạn có thể đơn giản phán xét rằng họ sai hay họ không sai. Thế
rồi có những người ủng hộ ma tuý, Timothy Leary và những người khác, người nói,
"Đây là cực lạc." Và thế rồi có những người - tất cả các thể chế trên
thế giới - người chống lại ma tuý; họ nói, "Đây đơn giản là phá huỷ."
Nhưng
tình huống thực tại là gì? Những người đang dùng ma tuý không tạo ra những Việt
Nam, không tạo ra những Kashmirs, không tạo ra những Trung Đông. Những người
đang dùng ma tuý không tạo ra chiến tranh ở bất kì đâu. Họ không giết Mujibur
Rahman; họ không giết bất kì ai. Cho dù bạn nghĩ họ có tính phá huỷ: họ có thể
có tính phá huỷ cho bản thân họ, nhưng không cho bất kì ai khác. Họ không can
thiệp vào cuộc sống của bất kì ai; và những người đáng kính này, họ chịu trách
nhiệm cho bạo hành vô cùng trên khắp thế giới. Họ là người đáng kính. Bây giờ
những người đã giết Mujibur Rahman và cả gia đình của ông ấy - bây giờ họ đã trở
thành tổng thống và thế này thế nọ, và họ là người đáng kính.
Tội phạm
thực là ai? Richard Nixon đã không dùng ma tuý. Bạn có biết không? Adolf Hitler
chưa bao giờ chạm tới rượu, chưa bao giờ hút thuốc, là người ăn chay toàn bộ.
Bây giờ bạn có thể tìm được người nào tội phạm hơn không? Ông ta là người Jaina
hoàn hảo - người ăn chay, không hút thuốc, không uống rượu, và sống cuộc sống rất
có kỉ luật, di chuyển tương ứng theo đồng hồ - và tạo ra địa ngục trên trái đất.
Thỉnh thoảng tôi nghĩ giá mà ông ấy đã uống chút rượu thôi, có khi nó đã không
tốt hơn sao? Người này chắc đã không bạo hành thế. Giá mà ông ấy hút chút ít -
một trò chơi hút thuốc rất ngu xuẩn nhưng hồn nhiên - ông ấy chắc đã không độc
ác thế, bởi vì hút thuốc là việc thanh tẩy.
Đó là
lí do tại sao bất kì khi nào bạn cảm thấy giận bạn đều muốn hút thuốc; bất kì
khi nào bạn cảm thấy cáu kỉnh bạn đều muốn hút thuốc; bất kì khi nào bạn cảm thấy
trong rối loạn bên trong nào đó, bồn chồn, bạn đều muốn hút thuốc. Nó giúp đỡ.
Có những điều tốt hơn để làm: bạn có thể dùng mật chú. Hút thuốc là một mật chú
tinh vi. Bạn có thể nói, "Ram, Ram, Ram, Ram..." Hút thuốc là mật chú
tinh vi: bạn hút vào bạn nhả ra, bạn hút vào, bạn nhả ra... Việc lặp lại, tụng
qua hút. Bạn có thể làm "Ram, Ram, Ram" - điều đó cũng có ích. Nếu bạn
giận cứ thử xem: tụng "Ram, Ram, Ram..." Đó là cách tốt hơn, nhưng
như nhau thôi - chả khác gì mấy.
Giá người
này Adolf Hitler rơi vào tình yêu với vợ của ai đó, ông ấy chắc đã bị kết án là
người xấu, nhưng ông ấy chắc đã không bạo hành thế. Được giảm nhẹ, được thảnh
thơi... thế giới chắc đã tốt hơn.
Vậy phải
nói gì? Làm sao phán xét? Mọi sự là phức tạp. Tôi không nói, "Đi mà trở
thành người uống rượu đi," và tôi không nói, "Đi mà dùng ma tuý
đi." Tôi đang nói tới sự phức tạp của cuộc sống tới mức người ta không nên
phán xét. Phán xét thuộc vào tâm trí ngu xuẩn; họ bao giờ cũng sẵn sàng phán
xét. Phán xét của bạn giống như nếu bạn bắt gặp một mẩu giấy nhỏ thuộc vào một
cuốn tiểu thuyết lớn và bạn đọc vài dòng - mà những dòng đó nữa cũng không đầy
đủ - chỉ vài phần, vài bộ phận của trang: và bạn phán xét. Đó là cách bạn đang
làm nó. Mảnh đời của người nào đó tới trước mắt bạn và bạn phán xét toàn thể
người này - rằng người đó là xấu, và người đó là tốt. Không, phán xét không
dành cho người trí huệ.
Điều đó
đã xảy ra với Jesus. Một người đàn bà được mang tới ông ấy; và cả thành phố
phát điên. Người ngu bao giờ cũng điên, đám đông bao giờ cũng điên - vì những
điều nhỏ bé, chẳng vì cái gì thực cả. Họ nói, "Người đàn bà này đã phạm phải
tội lỗi. Cô ta ngoại tình với một người đàn ông - bất hợp pháp. Cho nên chúng
ta phải làm gì với cô ấy? Kinh sách cổ nói ném đá cô ta tới chết."
Họ muốn
một mũi tên trúng hai đích - người đàn bà kia và cả Jesus nữa. Bởi vì nếu Jesus
nói, "Vâng, kinh sách cổ là đúng. Giết cô ấy đi," thế thì họ sẽ hỏi,
"Về giáo huấn của ông thì sao - Yêu kẻ thù sao? Giáo huấn của ông thì sao
- Chìa má kia ra; nếu ai đó tát ông chìa má kia ra cho người đó? Về tha thứ thì
sao? Ông đã quên hoàn toàn về nó rồi à?" Và nếu Jesus định nói rằng kinh
sách cổ là sai, thế thì ông ấy là kẻ dị giáo, kẻ nổi loạn - ông ấy chống lại
tôn giáo! Ông ấy nên bị giết. Những người này đã sẵn sàng. Thực ra, họ chả quan
tâm mấy tới người đàn bà này đâu; họ quan tâm tới Jesus nhiều hơn. Người đàn bà
này chỉ là cái cớ để bẫy Jesus.
Jesus
nghĩ một chút. Phán xét bao giờ cũng ngay lập tức, theo một cách nào đó, bởi vì
nó được làm sẵn. Nó có vẻ trực tiếp; nó không trực tiếp đâu. Nó đã được làm sẵn
rồi: bạn đã có được nó. Con người của nhận biết chần chừ, nhìn quanh, cảm, gửi
thăm dò xung quanh - tình huống là gì? Ông ấy nhìn vào người đàn bà đáng thương
đang ngồi đó, nước mắt chảy xuống. Ông ấy nhìn vào những người giận dữ này. Ông
ấy cảm thấy toàn thể tình huống, thế rồi ông ấy nói, "Vâng, kinh sách nói
ném đá người đàn bà này tới chết, nhưng hòn đá đầu tiên nên được ném bởi người
chưa bao giờ phạm tội nào. Nếu các ông đã không mê đắm trong dục với đàn bà, nếu
các ông đã không mê đắm trong tâm trí các ông, thế thì cầm lấy đá đi."
Họ ngồi
gần dòng sông; nhiều đá nằm khắp xung quanh. Những người đang đứng phía trước -
những người đánh kính của thị trấn - họ bắt đầu lùi lại. Họ trở nên sợ; bây giờ
điều này là quá nhiều. Dần dần mọi người biến mất. Chỉ mỗi Jesus còn lại với
người đàn bà này. Người đàn bà này cảm Jesus rất sâu sắc.
Nhìn
vào tình huống này: những người đáng kính kia không thể cảm được Jesus, và người
có tội đã cảm được.
Cô ấy sụp
xuống dưới chân ông ấy và cô ấy nói, "Tôi đã phạm tội. Xin tha thứ cho
tôi." Jesus nói, "Đó là giữa cô và Thượng đế của cô. Ta là ai mà phán
xét? Nếu cô nghĩ cô đã phạm cái gì đó sai thì nhớ đừng phạm nó lần nữa, vậy
thôi. Nhưng ta là ai mà phán xét và nói rằng cô là kẻ tội lỗi? Đó là giữa cô và
Thượng đế của cô."
Con người
của hiểu biết đáp ứng - không phải bằng phán xét, mà bằng suy xét. Jesus đã làm
một hành động lớn lao của suy xét. Ông ấy nói, "Vâng, điều đó là đúng;
kinh sách là đúng. Giết người đàn bà này." Thế rồi ông ấy tạo ra suy xét,
"Bây giờ, những người bản thân họ không phải là tội nhân, họ nên cầm đá
trong tay và giết cô ấy." Đây là suy xét. Nó bắt nguồn từ nhận biết; nó
không phải là phán xét chết. Ông ấy đã không theo kinh sách - ông ấy tạo ra
kinh sách riêng của ông ấy trong khoảnh khắc đó của nhận biết! Con người của nhận
biết không theo sách hướng dẫn nào; con người của nhận biết có nhận biết riêng
của người đó làm hướng dẫn. Và nó không bao giờ sai, tôi nói với bạn. Nó không
bao giờ sai. Và nó bao giờ cũng đúng, đúng cho khoảnh khắc đó.
Câu
hỏi thứ tám
Padmasambhava
nói, "Khi chim sắt bay, pháp sẽ tới mảnh đất của người đỏ." Có phải một
phần công việc của thầy là để hoàn thành lời tiên tri này không?
Tôi
không ở đây để hoàn thành lời tiên tri của bất kì ai. Và sao tôi phải làm? Nó
có thể là lỡ lời của Padmasambhava, nhưng sao ông ấy phải áp đặt lỡ lời của ông
ấy lên tôi? Tôi ở đây để là bản thân tôi. Tôi không là nhà tiên tri, và tôi
không ở đây để đỡ cho ai đó khỏi tội lỗi của họ. Tôi không ở đây để đem tới thời
đại của tôn giáo. Tất cả những điều này là tầm thường và ngu xuẩn.
Tôi tận
hưởng bản thân tôi. Nếu bạn muốn tận hưởng bản thân bạn, bạn có thể chia sẻ vui
thích của tôi, vậy thôi. Với tôi, cuộc sống không phải là chuyện rất nghiêm chỉnh.
Các nhà tiên tri coi cuộc sống rất nghiêm chỉnh. Thánh nhân là hồn nhiên! Nhà
tiên tri sao? - bao giờ cũng nguy hiểm. Phật không phải là nhà tiên tri; thực
ra Ấn Độ đã không tạo ra nhà tiên tri nào. Nhà tiên tri là hiện tượng đặc thù của
Do Thái giáo. Thánh nhân thì chúng ta đã tạo ra - cả triệu - nhưng họ là người
hồn nhiên. Như hoa bạn thích thú - không hữu dụng mấy. Các nhà tiên tri thực ra
là các chính khách trong tôn giáo. Họ định thay đổi toàn thế giới; họ có sứ mệnh
phải hoàn thành và làm điều này điều nọ.
Tôi
không có sứ mệnh nào; tôi không phải là người truyền giáo. Tôi muốn một thế giới
không có nhà truyền giáo và không có nhà tiên tri, để cho mọi người có thể được
bỏ lại sống cuộc sống riêng của họ. Các nhà tiên tri chưa bao giờ cho phép. Họ
bao giờ cũng theo bạn - với phán xét. Họ bao giờ cũng theo bạn - với các ý tưởng
được tuân theo, so sánh. Họ bao giờ cũng có đó để ném bạn vào địa ngục hay thưởng
cho bạn cõi trời.
Tôi chẳng
có gì - không địa ngục để ném bạn vào và không cõi trời để cho bạn - chỉ là vui
mừng về hiện hữu. Và điều đó là có thể, đơn giản có thể. Nếu bạn cho phép nó xảy
ra điều đó là có thể.
Với
tôi, cuộc sống không phải là chuyện nghiêm chỉnh. Thực ra cuộc sống không là gì
ngoài chuyện tầm phào trong vĩnh hằng của sự tồn tại, chuyện tầm phào thôi. Tôi
đang nói chuyện phiếm ở đây; bạn đang nghe, vậy thôi. Nếu bạn tận hưởng bạn ở
đây. Nếu tôi tận hưởng, tôi ở đây. Nếu việc tận hưởng nhau trở thành khó, chúng
ta tách ra - không trói buộc khác.
Và tôi
không cho phép bất kì ai - cho dù người đó là một Padmasambhava - đặt bẫy lên
tôi.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment