Osho
- Đạo: Ba Kho Báu (Tập 2)
Chương
2. Vô chọn lựa
Câu
hỏi thứ nhất:
Bé
Siddhartha có lần đã nói một cách trí huệ rằng Osho là con gái. Cảm giác của
tôi cũng thế. Nhiều lần thầy đã nói điều đó, và cách buông xuôi của thầy và
tính thụ động vang vọng nữ tính bản chất trong Lão Tử. Nếu chọn lựa là có thể
thì sao thầy lại lấy dạng nam cho thử thách cuối cùng của thầy?
Điều thứ
nhất. Bé Siddhartha không bé vậy đâu, nó là một trong những người cổ đại nhất đấy.
Lời của nó có thể là lời của đứa bé nhưng trí huệ của nó thì không. Ngắm bé
Siddhartha, bạn có thể hiểu được tại sao Lão Tử lại bị coi là được sinh ra đã
già rồi. Siddhartha được sinh ra là già. Khi nó nói điều gì đó nó biết điều gì
đó đích xác, đó là lí do tại sao nó nói điều đó.
Nó đúng
đấy. Thử thách cuối cùng này bao giờ cũng là của đàn bà, hình dạng thân thể
không thành vấn đề. Hình dạng của bản thể bên trong bao giờ cũng là hình dạng của
đàn bà - dù đó là Phật, Zarathustra, Christ hay Lão Tử, không khác biệt gì, thử
thách cuối cùng bao giờ cũng là thử thách của bản thể nữ tính, thần bí nữ tính.
Tất cả năng nổ biến mất, mọi bạo hành biến mất, người ta trở thành cảm thụ toàn
bộ - đó là điều đàn bà là gì.
Người
ta trở thành bụng mẹ, người ta trở thành bụng mẹ vô hạn tới mức người ta có thể
chứa toàn thể vũ trụ. Đó là lí do tại sao các khái niệm Hindu về Thượng đế là gần
mẹ hơn bố. Chúng là có nghĩa.
Nếu chọn
lựa là có thể thì sao thầy lại lấy dạng nam cho thử thách cuối cùng của thầy?
Thực tế chọn lựa bao giờ cũng là nam: chọn để là nam, không chọn để là nữ. Chấp
nhận bất kì cái gì xảy ra tức là nữ tính, nhận bất kì cái gì được trao với lòng
biết ơn là nữ tính. Phàn nàn, càu nhàu, hằn học, chọn lựa, có cách riêng của
mình là nam tính; bất kì khi nào bạn muốn cái gì đó phải theo ý bạn, bạn là nam
tính, bản ngã đã đi vào. Bản ngã là nam tính. Cho nên chọn lựa thực tế là không
thể được. Nữ tính nghĩa là buông xuôi - người ta di chuyển như mây trắng không
tâm trí của riêng mình, người ta chấp nhận và người ta chấp nhận một cách vui vẻ,
người ta hân hoan bởi vì mọi chiều hướng đều là của Ngài, mọi hình dạng đều là
của Ngài.
Làm sao
chọn? Chọn cái gì? Chon lựa nghĩa là bác bỏ nữa: trong chọn cái gì đó bạn bác bỏ
cái gì đó. Trong mọi chọn lựa đều có bác bỏ. Nếu bạn muốn là cái toàn thể làm
sao bạn có thể chọn được? Bạn phải là vô chọn lựa.
Nhớ rằng
chọn lựa của bạn càng nhiều, tâm trí nam tính càng đi vào trong bạn; bạn càng
ít chọn lựa và vẫn còn trong vô chọn lựa chỉ để mọi sự cho bản thân sự tồn tại,
bạn càng trở nên nữ tính hơn. Và điều huyền bí là thế này rằng khi bạn trở nên
nữ tính, mọi thứ xảy ra cho bạn, không một phần nào. Bạn không còn sống như mảnh
mẩu, bạn sống như cái toàn thể. Đó là lí do tại sao không có chọn lựa cho tôi.
Chẳng
bao lâu nữa sẽ không có chọn lựa cho bạn nữa. Chuẩn bị bản thân mình đi. Chuẩn
bị về vô chọn lựa. Nếu bạn muốn cái toàn thể mưa rào lên bạn như cái toàn thể,
thế thì đừng chọn lựa. Nếu bạn chọn bạn sẽ vẫn còn là kẻ ăn xin; nếu bạn không
chọn bạn trở thành hoàng đế.
Câu
hỏi thứ hai:
Đôi
khi tôi có cảm giác là chính chúng tôi không phải là người nghe thực. Thầy có
các đệ tử khác không - không thấy được, không biết được đối với chúng tôi, và
ít ngủ hơn chúng tôi?
Nếu tôi
nói có, điều đó sẽ không có nghĩa điều gì cho bạn, nếu tôi nói không, nó sẽ
sai. Cho nên bây giờ bạn có thể hiểu. Tôi sẽ lặp lại: Nếu tôi nói có, điều đó sẽ
không có nghĩa điều gì cho bạn, nếu tôi nói không, nó sẽ sai.
Câu
hỏi thứ ba:
Tôi
không biết gì - tôi thậm chí không biết hỏi gì. Câu hỏi nào có đó? Và lời nào
có thể trả lời cho các vấn đề của linh hồn đang ngủ khi câu trả lời duy nhất đã
được phát âm ra thế: tỉnh dậy đi, toàn bộ đi. Chính sự hiện diện của thầy mà
câu hỏi của tôi mới hướng tới - không phải là lời đáp của thầy.
Đây là
câu hỏi phức tạp và tới từ một tâm trí rất phức tạp. Câu hỏi này dường như là rất
đơn giản, trực tiếp, chiếu thẳng. Nó không phải vậy. Chỗ ban đầu người hỏi nói:
Tôi không biết gì. Nếu điều đó thực sự đúng, phần sau không thể tới được, thế
thì sẽ tới dấu chấm hết. Nếu bạn thực sự cảm thấy bạn không biết gì, thế thì
cái gì có đó mà nói? Chấm hết. Nó đáng ra đã là đủ rồi. Nhưng không, thế rồi
tri thức bước vào.
Tôi
không biết gì - tôi thậm chí không biết hỏi cái gì. Câu hỏi nào có đó? Và lời
nào có thể trả lời cho các vấn đề của linh hồn đang ngủ khi câu trả lời duy nhất
là đã được phát âm ra thế: tỉnh dậy đi, toàn bộ đi. Tất cả những điều này là
tri thức của bạn. Nếu bạn đã thực sự nghe như bạn nói bạn đã nghe - rằng câu trả
lời duy nhất đã được phát âm ra thế - nếu bạn đã thực sự nghe nó, bạn không thể
là người dốt nát được. Nếu bạn đã thực sự nghe thấy nó, thế thì làm sao bạn có
thể nói rằng bạn đang ngủ? Trong giấc ngủ bạn không thể nghe thấy nó được.
Tỉnh dậy
đi, toàn bộ đi. Để cho điều đó được hiểu bạn sẽ phải bước ra khỏi giấc ngủ của
mình. Bạn phải đang mơ rằng bạn đã nghe thấy câu trả lời.
Lúc ban
đầu bạn nói: Tôi không biết gì. Bạn nghĩ cái gì đó nữa được cần để giải thích
nó sao? Đó là giải thích đầy đủ trong bản thân nó rồi. Không cái gì thêm nữa được
cần tới, không cái gì thêm nữa được thêm vào để làm cho nó rõ ràng hơn. Thực tế
bất kì cái gì bạn thêm vào cũng làm cho nó tối tăm hơn và khó hiểu hơn. Tôi
không biết gì là đơn giản thế. Nhưng không, bạn biết rõ rằng đây chỉ là thủ đoạn.
Bạn biết rằng bạn đang chơi trò chơi dốt nát để có vẻ trí huệ bởi vì bạn đã
nghe nói rằng những người trí huệ nói rằng họ không biết gì hết cả. Bạn đang
láu cá đấy. Láu cá này sẽ giết chết bạn, láu cá này sẽ không ích gì cả.
Nếu bạn
không biết gì thì bạn không biết gì, còn nếu bạn không biết gì và bạn có thể vẫn
còn cùng với dốt nát của mình, bạn sẽ cảm thấy sự hiện diện của tôi bởi vì khi
ai đó là người dốt nát, ai đó đó sẽ là bao la, vô hạn. Dốt nát không có biên giới,
chỉ tri thức mới có biên giới, chỉ tri thức mới có giới hạn. Dốt nát không có
giới hạn, dốt nát là vô hạn. Tri thức bị đóng, dốt nát là lối mở, lối mở vô hạn.
Tri thức ồn ào, dốt nát im lặng - không có gì để làm ồn ào cả, không có gì để
làm nhặng sị lên. Người ta là dốt nát - kết thúc!
Thế thì
người ta thực sự là người dốt nát và thế thì các lời khác của bạn mà đi theo
sau, sẽ không thể đi theo sau được, chúng đơn giản không thể tồn tại được cùng
dốt nát. Không, bạn đang cố là trí huệ đấy. Bạn nói: Thậm chí tôi không biết hỏi
cái gì. Câu hỏi nào có đó? Từ đâu mà những lời này tới? Từ dốt nát của bạn sao?
Và lời nào có thể trả lời cho các vấn đề của linh hồn đang ngủ.... Bạn đã biết
mọi thứ rồi. Bạn là linh hồn đang ngủ, không lời nào có thể trả lời cho câu hỏi
của bạn.... khi câu trả lời duy nhất là đã được phát âm ra thế. Bạn đã nghe thấy
câu trả lời rồi và bạn đã biết câu trả lời: tỉnh dậy đi, toàn bộ đi.
Chính sự
hiện diện của thầy mà câu hỏi của tôi mới hướng tới - không phải là lời đáp của
thầy. Nếu bạn là người dốt nát thì không cần hướng tới sự hiện diện của tôi, nó
đã có rồi. Trong dốt nát vô hạn của bạn, không có biên giới, bạn gặp tôi, bạn gặp
cái toàn thể, bạn gặp Thượng đế, bạn gặp Đạo.
Bạn đã
không biết tới cái đẹp của dốt nát, không đâu. Bạn đang cố giả vờ là người dốt
nát nhưng tri thức của bạn sẽ không cho phép bạn làm điều đó. Nó len vào giữa,
nó bao giờ cũng ở đó bao quanh bạn. Cho dù bạn nói rằng bạn là người dốt nát, bạn
sẽ làm dốt nát đó có vẻ như rất thông thái, bạn sẽ tô điểm cho dốt nát đó bằng
tri thức. Dốt nát bị vạch trần, khoả thân, bạn không thể tô điểm cho nó được;
chỉ tri thức mới được tô điểm, đánh bóng. Tri thức giống như con điếm, bao giờ
cũng ở bãi chợ, để bán. Dốt nát sao? Ai sẽ mua dốt nát? Bạn có thể bán nó cho
ai được? Chẳng ai cần nó, thực tế mọi người đều đã có nó bên trong mình rồi.
Không cần tô điểm nó. Điều đó cũng giống như đêm: tối, im lặng, thậm chí không
một chuyển động. Lời không thể tồn tại cùng với dốt nát. Cho nên bất kì cái gì
bạn nói ở phần đầu bạn phá huỷ nó ở phần sau, và đến cuối câu hỏi của mình, bạn
đã phá huỷ nó toàn bộ.
Đừng giở
trò với bản thân mình vì không ai sẽ bị lừa bởi nó trừ bản thân bạn.
Chuyện
xảy ra là một đệ tử ở với một Thiền sư trong nhiều năm mà chẳng cái gì xảy ra.
Anh ta đã cố làm bất kì cái gì thầy nói nhưng dầu vậy chẳng cái gì xảy ra bởi
vì thực tế anh ta đã không cố gắng, anh ta giả vờ cố gắng thôi. Anh ta biểu lộ
rằng anh ta đã cố gắng; anh ta giở trò, anh ta không trung thực. Thế rồi anh ta
bắt đầu hỏi người khác: Phải làm gì? Tôi đã làm mọi thứ bất kì điều gì thầy
nói, và chẳng cái gì xảy ra cả. Ai đó nói: Nó sẽ không xảy ra, nó là khó, nó gần
như không thể được. Nếu bạn thực sự muốn nó xảy ra thì cách duy nhất là chết.
Người này đến lúc đó đã trở thành người hành nghề giả vờ tới mức anh ta nói:
Tôi sẽ làm điều đó. Anh ta đi tới thầy để gặp thầy.
Bỗng
nhiên khi thầy nhìn anh ta, anh ngã lăn ra đất, nhắm mắt lại và giả vờ rằng
mình chết. Thầy cười thật lòng, bởi vì bạn có thể giả vờ nhiều thứ nhưng làm
sao bạn có thể giả vờ rằng bạn chết được? Đó là cái cuối cùng của những điều ngớ
ngẩn. Thầy nói: Phải đấy, con làm tốt đấy, nhưng một câu hỏi trước khi con biến
mất hoàn toàn. Thế công án thì sao, vấn đề mà ta đã trao cho con giải?
Thầy đã
trao cho anh ta một vấn đề để thiền, vấn đề rất cơ bản là nếu bạn muốn tạo ra âm
thanh từ một bàn tay, âm thanh của một bàn tay đó sẽ nghe thế nào?
Kẻ giả
vờ hé một mắt ra và nói: Thầy ơi, điều đó con còn chưa giải được. Thấy đánh cho
anh ta một cú đau, đá anh ta và nói: Đồ đạo đức giả, anh không biết tới điều
này sao, anh không biết rằng người chết không trả lời bất kì câu hỏi nào sao?
Anh chết rồi, nhưng lập tức anh trả lời câu hỏi.
Nếu bạn
thực sự là người dốt nát thì tất cả các lời khác mà bạn đã viết ra đều là giả,
vô dụng, vô tích sự, vô nghĩa, rác rưởi. Nhưng nếu chúng có nghĩa thế thì bất
kì điều gì bạn đã nói lúc ban đầu đều là giả vờ. Đó là lí do tại sao tôi nói
câu hỏi này là phức tạp.
Và thế
rồi bạn muốn sự hiện diện của tôi. Sự hiện diện không thể được ham muốn. Bạn phải
đợi nó, bạn không thể muốn nó được. Nó là món quà tự do; bất kì khi nào bạn sẵn
sàng nó đều được trao. Và tri thức của bạn sẽ không cho phép bạn nhận được lời
đáp của tôi. Người này đang nói rằng anh ta không quan tâm theo bất kì cách nào
tới câu trả lời của tôi - bởi vì anh ta đã biết câu trả lời rồi, anh ta là con
người của tri thức. Anh ta muốn sự hiện diện của tôi. Nhưng bạn đã làm gì đề kiếm
nó? Chỉ bằng ham muốn bạn cho rằng bạn trở nên có khả năng sao?
Thế thì
tại sao những người khác này lại cố có được lời đáp của tôi? Họ đều là ngu cả
trừ bạn thôi sao? Thực tế, trải qua lời đáp là việc huấn luyện để đạt tới hiện
diện. Bạn hỏi một câu hỏi, tôi đáp lại cho bạn, và dần dần câu hỏi của bạn sẽ
rơi rụng đi. Không phải là bạn sẽ trở nên thông thái hơn - nếu bạn trở nên
thông thái hơn thế thì nhiều câu hỏi hơn sẽ nảy sinh. Không, nếu bạn thực sự lắng
nghe tôi, nếu bạn cố gắng hiểu tôi - không phải bằng lời, mà bằng khoảng trống
giữa các lời, không phải bằng dòng, mà bằng khoảng trống giữa các dòng, không
phải điều tôi nói, mà điều tôi ngụ ý - nếu bạn hiểu nó, bạn sẽ trở nên sẵn
sàng, và dần dần các câu hỏi sẽ rơi rụng đi. Và khi tâm trí không hỏi nảy sinh,
đột nhiên sự hiện diện của tôi sẽ bùng lên trên bạn. Những câu trả lời này là để
làm cho bạn thành người dốt nát; những câu trả lời này là để đem tri thức của bạn
ra, để giúp bạn dỡ bỏ nó, nhưng điều đó tất cả đều phụ thuộc vào bạn. Bạn có thể
thu thập những câu trả lời của tôi mà không lắng nghe nghĩa, bạn có thể thu thập
lời, nhưng chúng sẽ ngày một trở thành gánh nặng tri thức lên bạn, lên đầu bạn.
Thế thì nhiều câu hỏi nữa sẽ nảy sinh, bởi vì mọi câu trả lời đều có khả năng tạo
ra cả nghìn lẻ một câu hỏi. Thế thì bạn sẽ lỡ vấn đề. Thế thì bạn sẽ không
trong sự kiện ở đây với tôi, bạn đã trong cuộc hành trình riêng của mình, trò bản
ngã riêng của mình. Đó không phải là cuộc hành trình của tôi, đó là cuộc hành
trình của bạn, bạn không cùng tôi.
Nếu bạn
thực sự lắng nghe, chính qua lắng nghe mà câu hỏi sẽ biến mất. Và bất kì khi
nào một ngày nào đó điều đó xảy ra là trong tâm trí bạn không có một câu hỏi
nào, đó là điểm khi bạn có thể nói: Tôi không biết gì.
Bạn thậm
chí sẽ không biết đủ để hỏi một câu hỏi bởi vì hỏi một câu hỏi là biết cái gì
đó. Làm sao bạn có thể hỏi một câu hỏi mà không biết gì được? Ngay cả hỏi một
câu hỏi thì cũng cần tới tri thức nào đó, bằng không làm sao bạn sẽ hỏi được? Nếu
bạn hỏi, 'Thượng đế là ai? Thượng đế là gì?' ít nhất bạn cũng biết cái gì đó về
Thượng đế, bằng không câu hỏi này không thể nảy sinh được. Đứa trẻ không thể đột
nhiên hỏi: Thượng đế ở đâu? Không, đầu tiên nó phải biết rằng có Thượng đế, rằng
Thượng đế đã tạo ra thế giới này; thế rồi qua việc học này câu hỏi này sẽ nảy
sinh. Câu hỏi không bắt nguồn từ dốt nát, câu hỏi bắt nguồn từ tri thức. Khi
câu hỏi rơi rụng, bạn có vô hạn dốt nát, đêm tối, đẹp, như nhung, vô hạn. Bạn ở
trong nó, bị tan biến hoàn toàn như giọt nước trong đại dương. Thế thì bạn cảm
thấy sự hiện diện của tôi. Tri thức là rào chắn.
Và bạn
nói rằng bạn không quan tâm tới lời đáp của tôi - thế thì bạn đang phá huỷ
chính chiếc cầu; thế thì bạn sẽ không có khả năng cảm thấy sự hiện diện của tôi
- điều đó sẽ trở thành không thể được. Trước hết bạn phải cho phép tôi giết chết
mọi cái bạn biết, phá huỷ nó đi, đánh đổ cái gì đó đã đi sai bên trong bạn. Chỉ
thế thì tôi mới có thể mang tính sáng tạo được. Hiện diện là hiện tượng sáng tạo.
Câu trả lời của tôi mang tính huỷ diệt, chúng là để tiêu huỷ cái gì đó.
Chúng
là để khám phá lại dốt nát của bạn và cùng với điều đó, khám phá cái vô hạn. Nếu
bạn có thể trở thành người dốt nát toàn bộ bạn đã lấy bước đầu tiên trở nên trí
huệ toàn bộ. Tính toàn bộ là cây cầu. Nếu bạn là người dốt nát toàn bộ, thế thì
tính toàn bộ đã xảy ra, và tính toàn bộ là cây cầu. Thế thì đạt tới trí huệ từ
dốt nát chẳng mất là vấn đề, cây cầu để mở, cây cầu sẵn sàng đấy. Cho nên hãy
toàn bộ đi. Tại điểm này bạn có thể là toàn bộ chỉ trong dốt nát - điều xảy ra
tiếp sẽ là tính toàn bộ trong trí huệ. Nhưng bạn cứ níu bám với chút xíu tri thức
nhỏ bé.
Đừng cố
láu cá với tôi. Chân thành vào. Nếu bạn là người dốt nát, thế thì là người dốt
nát đi, và bạn sẽ chạm vào sự hiện diện của tôi, bạn sẽ đi vào tôi và bạn sẽ
cho phép tôi đi vào bạn. Nhưng nếu bạn không có khả năng cảm thấy sự hiện diện
của tôi thì trước hết hãy cố gắng cảm thấy lời đáp của tôi; thế thì để tôi đánh
đổ bạn, phá huỷ bạn, để sự bùng nổ sáng tạo xảy ra.
Câu
hỏi thứ tư:
Tôi
không còn ham muốn làm gì cả. Chẳng cái gì dường như thành vấn đề với tôi thêm
nữa. Cuộc sống là nỗ lực nhiều thế: thân thể yêu cầu thức ăn và thường xuyên chịu
đựng khó chịu thể chất. Bản ngã muốn chú ý, tâm trí liên tục chuyển động thường
xuyên của nó. Tôi thường nghĩ chết đi thật hay làm sao. Tự tử có phải là cách
thoát khỏi cuộc sống không? Có lí do nào tại sao người ta không nên tự tử
không?
Nhiều
điều phải được hiểu. Vấn đề này rất tinh vi. Thứ nhất, nếu bạn không còn ham muốn
làm gì nữa, làm sao bạn sẽ muốn tự tử được? Nó là ham muốn. Làm sao bạn có thể
tự tử mà không ham muốn nó? Thực tế nó là tột cùng trong ham muốn.
Chẳng
cái gì dường như thành vấn đề với tôi thêm nữa. Nếu chẳng cái gì dường như
thành vấn đề thêm nữa thì tự tử cũng không thể có nghĩa gì được. Bạn sẽ chọn thế
nào? Làm sao bạn sẽ chọn giữa sống và chết được? Nó sẽ là việc trốn thoát, trốn
thoát khỏi cuộc sống; và ai đó người đang trốn khỏi cuộc sống thì cũng trốn khỏi
cái chết. Đó là lí do tại sao tôi nói nó rất tinh vi. Nếu bạn chán ngán với cuộc
sống, nếu bạn thực sự mệt mỏi về cuộc sống, nếu bạn không muốn gì cả, bạn chán,
thế thì tự tử của bạn sẽ có phẩm chất tiêu cực của nó. Nó sẽ chỉ là chán, 'ngán
ngẩm,' nó sẽ không là tự tử thực. Nó sẽ mang tính tiêu cực, nó sẽ vô tích sự và
bạn sẽ bị ném trở lại vào cuộc sống bởi vì cuộc sống là môn học, bạn ở đây để học
cái gì đó. Nếu bạn cực lạc, nếu bạn mở hội cuộc sống và bạn được hoàn thành tới
mức vừa nhảy múa bạn vừa đi vào trong cái chết, thế thì nó không còn là tự tử,
nó là samadhi, nó là niết bàn. Phật cũng đi vào trong cái chết, nhưng ông ấy
không mệt mỏi vì cuộc sống, ông ấy được hoàn thành. Cố hiểu khác biệt này.
Có một
tôn giáo duy nhất trên thế giới cho phép tự tử - đó là Jaina giáo. Mahavira,
người sáng lập vĩ đại nhất của bất bạo lực, đã cho phép các đệ tử của mình được
tự tử - nhưng chỉ cho những người đã không ngán cuộc sống, người không bị chán,
không bị mệt mỏi, mà người đã sống cuộc sống một cách đầy đủ, hoàn hảo, toàn bộ,
người đã biết mọi điều mà cuộc sống có thể cho và người đã kinh nghiệm nó. Bây
giờ họ được hoàn thành. Họ không phá huỷ bản thân mình chống lại cuộc sống, họ
được hoàn thành, công việc đã được thực hiện. Họ đang quay trở về với cội nguồn.
Mahavira
thực sự rất dũng cảm. Không người thầy tôn giáo nào khác đã có đủ dũng cảm để
cho phép tự tử. Nhưng ông ấy đã ra điều kiện cho việc đó: phải không được tự tử
trong bất kì tâm trạng tiêu cực nào, bởi vì thế thì bạn bỏ lỡ vấn đề và bạn sẽ
bị ném trở lại. Nó phải tuyệt đối tích cực. Điều kiện khác là ở chỗ người ta phải
không uống thuốc độc hay nhảy từ núi hay nhảy xuống sông hay xuống đại dương.
Không, điều đó có thể được làm trong một khoảnh khắc. Người ta phải nhịn ăn, nhịn
cho tới chết - phải mất bẩy mươi, tám mươi, chín mươi, đôi khi cả trăm ngày.
Hàng triệu lần sẽ có khả năng cho bạn nghĩ đi nghĩ lại mãi.
Nếu bạn
vẫn còn chút ít điều chưa được hoàn thành bạn sẽ quay lại. Vẫn còn với một quyết
định trong một trăm ngày là khó cho tâm trí; chỉ người không có tâm trí mới có
thể còn lại với một quyết định trong một trăm ngày liên tục. Bằng không bất kì
khoảnh khắc nào, sau ba hay bốn hay năm ngày nhịn ăn, toàn thân và tâm sẽ nói:
Mình ngu rồi! Ăn lại đi! Mình đang làm gì vậy? Cuộc sống giá trị thế và mình đã
không làm cái này cái nọ, mình đã không sống cái này cái nọ. Sống nó đi! Ai biết
được? Mình có thể không quay lại cuộc sống lần nữa. Nếu bạn không thực sự được
hoàn thành bạn sẽ quay lại.
Vẫn còn
với kết luận trong một trăm ngày và đi tới cái chết một cách hạnh phúc, bạn cần
tuyệt đối không có tâm trí.
Tự tử
trong một khoảnh khắc sẽ không có tác dụng bởi vì trong một khoảnh khắc bạn có
thể bị lừa, bạn có thể bị trong ảo tưởng. Nếu bạn uống thuốc độc, điều đó có thể
làm trong một khoảnh khắc. Chính cảm giác của tôi là nếu những người tự tử được
để trễ lại cho dù một khoảnh khắc thôi, họ sẽ không bao giờ làm điều đó; nếu được
để trễ lại cho dù một khoảnh khắc thôi, họ sẽ đổi ý kiến.
Họ tự tử
trong một loại điên khùng. Họ bị chán ngán thế, họ làm trong một khoảnh khắc,
và họ không có cơ hội để đi ngược lại quyết định riêng của họ. Không có thời
gian còn lại. Họ nhảy. Họ có thể khổ trong đại dương và họ có thể bắt đầu khóc
và kêu và la, 'Cứu tôi với!' nhưng bây giờ quá chậm rồi. Toàn thể bản thể họ muốn
quay lại cuộc sống. Và chẳng bao lâu họ sẽ quay lại trong bụng mẹ. Đây không phải
là tự tử, tự tử tạm thời không phải là tự tử. Bạn sẽ quay lại lần nữa trong bụng
mẹ khác, và còn tệ hơn thế, tự tử sẽ treo quanh bạn, nó sẽ trở thành nghiệp. Nó
sẽ giống như bóng tối, u ám bao quanh khuôn mặt bạn, quanh bản thể bạn. Bạn sẽ
đi trong cuộc sống bị bao phủ trong cái chết. Điều đó sẽ không tốt.
Tôi có
thể cho phép bạn và tôi có thể chấp nhận bạn tự tử toàn bộ: đó là điều tôi đang
là tất cả đây, đó là điều tôi đang làm ở đây - thuyết giảng về tự tử toàn bộ.
Toàn bộ nghĩa là không quay lại, và đó là điều có thể duy nhất chỉ thông qua
thiền. Một điểm tới khi mọi ham muốn thực sự biến mất.
Bạn
nói: Tôi không còn ham muốn làm gì cả.
Điều đó
không đúng. Nếu ai đó cho bạn chức tổng thống Mĩ - chẳng có nỗ lực nào về phần
bạn, không chiến dịch bầu cử nào cả, không tranh giành, chỉ là việc cho chức -
bạn sẽ chấp nhận nó. Bạn không ngán với cuộc sống, bạn ngán với tranh giành.
Không phải là bạn đang trong trạng thái vô ham muốn, bạn đang trong trạng thái
thất vọng. Bạn đã ham muốn và bạn không thể đạt tới được, cho nên bây giờ bạn cảm
thấy thất vọng.
Nếu bằng
cách nào đó có thể một thiên thần xuất hiện từ Thượng đế và nói với bạn: 'Bây
giờ ta sẵn sàng ở đây, bất kì ham muốn nào của con đều sẽ được hoàn thành, đơn
giản cứ nói cho ta,' cả nghìn lẻ một ham muốn sẽ tranh nhau tới trong tâm trí bạn.
Và nến thần nói rằng bạn có thể chọn chỉ ba ham muốn thôi bạn sẽ lúng túng chả
biết chọn cái gì và bỏ cái gì. Bạn sẽ phát điên.
Thất vọng
không phải là vô ham muốn - bao giờ cũng nhớ rằng bất kì cái gì tiêu cực cũng đều
nguy hiểm. Mọi người cảm thấy thất vọng. Bạn không thể bắt gặp một người mà thỉnh
thoảng không thất vọng hay người khác suy tư về tự tử - cuộc sống là sự tranh
giành thế. Tình yêu là cuộc tranh giành, cuộc sống là cuộc tranh giành, mọi thứ
đều là tranh giành: người ta nhiều lần nghĩ về tự tử, điều đó cho sự giảm nhẹ tạm
thời.
Các nhà
tâm lí nói rằng mọi người - mọi người thông minh, tôi không nói về kẻ ngốc - mọi
người có thông minh trung bình đều nghĩ tới tự tự ít nhất mười lần trong đời
mình... nghĩ một cách chân thành và nghiêm chỉnh, suy tư về nó ít nhất mười lần,
đó là tối thiểu. Tại sao? Bởi vì cuộc sống là cuộc tranh giành tới mức nhiều lần
bạn muốn vứt bỏ nó đi, trả lại vé, về nhà. Nhưng đó là pha trung gian thôi. Nó
có ích. Chỉ nghĩ rằng bạn có thể tự tử, rằng nếu tất các con đường khác đều bị
đóng lại rồi thì ít nhất một con đường vẫn còn để mở, nó có ích. Nó làm thảnh
thơi tâm trí, bạn đi ngủ, và đến sáng khi bạn lại đi tới cửa hàng, bạn đã quên
tất cả về nó rồi. Chỉ cảm thấy rằng nếu mọi sự thất bại, vẫn có một điều bao giờ
cũng còn lại cho bạn, ít nhất bạn có thể tự tử, là sự giảm nhẹ tạm thời. Nếu mọi
thứ đã trở thành tù túng, vẫn có hi vọng rằng bạn có thể tự tử, đó là tự do của
bạn.
Con người
tự do tự tử. Không con vật nào khác có thể tự tử, không con vật nào khác được tự
do thế. Bạn không được tự do sinh ra nhưng bạn được tự do chết.
Ở Ấn Độ
có một giai đoạn cao hơn - giai đoạn của thần. Thần không song song với thiên
thần trong Ki tô giáo đâu, không, thiên thần thuộc vào chuyện cổ tích. Thần là
giai đoạn cao hơn của tâm thức. Con vật tuyệt đối trong tù túng, chúng không thể
tự tử được; con người được tự do hơn chút ít - con người không tự do được sinh
ra, con người không tự do đi vào cuộc sống, nhưng con người được tự do đi ra khỏi
cuộc sống; thần tự do theo cả hai đường - tự do được sinh ra, tự do chết đi.
Con vật tồn tại với cả hai đường bị đóng kín, con người tồn tại chỉ với một đường
mở, còn thần ở giai đoạn cao hơn của tâm thức khi cả hai đường đều mở. Họ có thể
đi vào trong cuộc sống, họ có thể đi ra khỏi nó - lối vào và lối ra cả hai đều
mở. Họ có nhiều tự do hơn, tự do hơn chút ít.
Nếu bạn
muốn tự tử, nghĩ xem liệu đó là vì vô ham muốn hay không. Nếu nó là vì vô ham
muốn, thế thì ham muốn tự tử nảy sinh từ đâu? Còn nếu đó là vì ham muốn bạn sẽ
không hỏi tôi, bạn sẽ đơn giản làm điều đó. Nếu bạn đã thực sự sống, thế thì bạn
được hoàn thành; thế thì bạn sẽ nhận rắc rối để tới đây và hỏi tôi sao? Để làm
gì? Có thể bạn thất vọng và bạn muốn cái gì đó an ủi bạn hay ai đó an ủi bạn.
Có thể bạn sợ chính ý tưởng tự tử cho nên bạn muốn tôi nói, 'Không, đừng làm điều
đó,' để cho trách nhiệm là ở tôi, không ở bạn. Nhưng tôi không phải là kiểu người
đó. Tôi nói: Nếu bạn thực sự muốn tự tử thì làm nó đi - nhưng thế thì sao bạn lại
ở đây để hỏi tôi?
Một
thanh niên tới hỏi tôi liệu anh ta nên lấy vợ hay không lấy vợ. Điều đó cũng giống
như tự tử, cùng vấn đề. Người ta nên tự tử hay người ta nên vẫn còn trong cuộc
sống? Vẫn còn độc thân là một loại tự tử bởi vì một nửa cuộc sống bị cắt đi, bạn
đã quyết định vẫn còn một nửa. Hôn nhân là cuộc sống toàn thể. Cho nên tôi hỏi
anh thanh niên này: Sao bạn hỏi tôi? Nếu không nảy sinh ham muốn về đàn bà, câu
hỏi này nảy sinh từ đâu? Vứt nó đi! Điều đó là được, không cần đi vào hôn nhân.
Nhưng nếu ham muốn nảy sinh, thế thì đi mà lấy vợ.
Thế rồi
anh ta hỏi: Thế sao thầy không lấy vợ? Tôi bảo anh ta: Bởi vì tôi đã quyết định.
Nhưng tôi chưa bao giờ hỏi bất kì ai về điều đó. Tôi chưa bao giờ hỏi bất kì ai
về bất kì cái gì. Người ta phải có trách nhiệm chứ. Tôi chưa bao giờ hỏi bất kì
ai một câu hỏi đơn giản nào về cuộc sống. Phỏng có ích gì? Nếu tôi có sáng tỏ
tôi đi qua nó, và cho dù tôi có sai thì đó là cách cuộc sống của tôi phải đi
qua - qua sai lầm, qua thử và sai. Nhưng tôi chưa bao giờ đổ trách nhiệm lên bất
kì ai khác.
Nếu bạn
muốn tự tử, làm điều đó đi. Không, bạn không muốn tự tự đâu - bạn muốn tôi nói:
Điều này là rất xấu, đây là tội lớn. Đừng tự tử. Thế thì bạn có thể treo lên
tôi, lên vai tôi. Bạn thất vọng, mọi người đều thất vọng, nhưng nếu bạn trốn
thoát khỏi cuộc sống từ thất vọng bạn sẽ bị ném trở lại. Nếu bạn thực sự muốn
trốn thoát thế thì hiểu cuộc sống đi, sống nó đi, sống nó tới chính tận cùng, để
cho toàn thể ảo tưởng này được biết tới và bạn khám phá ra rằng cái toàn thể của
cuộc sống là các hi vọng của nó chỉ giống như mơ. Thế thì bạn có thể bước ra khỏi
mơ; thế thì tự tử sẽ không là tự tử, nó sẽ là samadhi. Thế thì bạn không giao
phó chỉ thân thể cho cái chết, bạn giao phó cả tâm trí mình cho cái chết nữa. Bạn
trở thành vô trí. Thế thì không cái gì quay lại.
Tôi
không còn ham muốn làm gì cả. Chẳng cái gì dường như thành vấn đề với tôi thêm
nữa. Cuộc sống là nỗ lực nhiều thế. Nó thế đấy, nhưng điều tốt là qua nỗ lực bạn
trưởng thành, bạn trở nên chín chắn. Nếu cuộc sống không phải là nỗ lực nào làm
sao bạn sẽ chín chắn, làm sao bạn sẽ trưởng thành? Bạn sẽ sẽ chỉ là đống đất,
chết. Cuộc sống cho bạn hình dạng, thanh điệu; cuộc sống cho bạn sắc sảo. Thực
tế cho mọi thứ cứ dường như nó phải vậy: tranh giành là cần thiết để làm cho bạn
sống động hơn. Nếu tranh giành không có đó bạn sẽ chết trước khi cái chết tới;
đó là lí do tại sao điều thường xảy ra là bạn bao giờ cũng sẽ thấy rằng khuôn mặt
của mọi người có mọi thứ trong cuộc sống của họ đều tái nhợt, chết, buồn, không
thông minh - bởi vì họ chẳng có gì để tranh giành cả. Con nhà giầu gần như bao
giờ cũng ngốc nghếch, nhà giầu không đem thiên tài tới cho thế giới, không. Bởi
vì thiên tài cần tranh đấu; tranh đấu cho sắc sảo. Nếu bạn giầu và bố bạn có mọi
thứ, bạn chẳng có gì để mà lo nghĩ - cho nên bạn đơn giản sống và sống vô vị.
Làm sao bạn sẽ trưởng thành được, làm sao bạn sẽ trở nên chín chắn được? Cuộc sống
là nỗ lực nhiều thế. Đừng nói điều đó. Cuộc sống phải là nỗ lực.
Thân thể
yêu cầu thức ăn và thường xuyên chịu đựng khó chịu thể chất. Cái gì sai trong
đó nào? Bạn muốn có thân thể không cần thức ăn nào sao? Vâng, chẳng chóng thì
chầy khoa học sẽ có điều đó - thân thể nhựa. Nhưng bạn có thể tưởng tượng được
ác mộng về nó không - thân thể nhựa với đủ mọi bộ phận thay thế được? Nếu bạn
có cái gì đó hỏng, bạn đi tới trạm xăng và họ đơn giản thay nó. Thợ dọn dẹp tới
và lau dọn bạn; ai đó bơm bạn, ai đó rót xăng vào bên trong, thay thế cái gì
đó, hay nói rằng toàn thể thứ này đã cũ rích rồi và bạn phải thay toàn bộ thân
thể, cho nên bạn sẽ phải đi tới ga ra.
Trong
thân thể nhựa tất nhiên sẽ không cần thức ăn, và không có khó chịu, không khó
chịu chút nào. Nếu tay bạn bị chặt đi bạn sẽ không cảm thấy đau gì. Nhưng khi bạn
ôm người yêu của mình bạn sẽ không cảm thấy vui thú nào nữa, nhớ lấy. Đó là
thân thể nhựa gặp thân thể nhựa khác - điều đó giống như việc đụng độ hơn giống
như ôm. Tai nạn thôi.
Khó chịu
có thể biến mất nhưng cùng với nó thì tất cả các thoải mái sẽ biến mất. Đau đớn
có thể biến mất - bây giờ điều đó gần như trong tầm với, và tôi nghĩ các nhà
khoa học đang sắp làm được điều đó bởi vì tâm trí có xu hướng, có ám ảnh, để
hoàn thành việc gì đó. Bây giờ điều đó gần như trong tầm với. Con người có thể
được tự do hoàn toàn khỏi đau đớn, khó chịu, ốm yếu, bệnh tật, ngay cả cái chết
- bởi vì thân thể nhựa sẽ không bao giờ chết. Khi bạn có thể cứ thay thế nó,
chính vấn đề về cái chết bị mất.
Suy tư
về điều này một chút mà xem - nghĩ rằng bạn có thân thể nhựa. Làm sao bạn sẽ trở
thành vị Phật trong thân thể nhựa? Bạn sẽ vẫn còn là kẻ ngốc, bởi vì các cái đối
lập sẽ biến mất - và cái đối lập cho bạn cơ hội trưởng thành. Đau đớn và vui
thú, thoải mái và khó chịu, thất vọng và hoàn thành - chúng cho bạn cơ hội để
trưởng thành. Đừng cố trốn thoát.
Bản ngã
muốn chú ý, tâm trí liên tục chuyển động thường xuyên của nó. Thế thì để bản
ngã chết đi. Sao bạn định chết? Bạn níu bám lấy bản ngã - bạn sẵn sàng phá huỷ
thân thể, nhưng bạn không sẵn sàng phá huỷ bản ngã. Nếu bản ngã là vấn đề thì vứt
bỏ bản ngã đi. Thân thể đã không làm gì với bạn cả, thân thể là thứ đẹp. Thân
thể giống như ngôi đền, nó là một trong những phép màu vĩ đại nhất tồn tại
trong sự tồn tại này. Tận hưởng nó, mở hội nó đi, bởi vì qua nó mọi lễ hội đều
có thể. Không có nó bạn sẽ là ma trong những cỗ máy.
Tôi thường
nghĩ chết đi thật hay làm sao. Hay! Thế thì ham muốn của bạn có đấy. Thực tế, bạn
muốn cuộc sống hay - 'hay' nghĩa là cuộc sống của tẻ nhạt vô vị, không làm gì
và có mọi thứ, nhận mọi thứ mà không làm nỗ lực nào. Bạn vô ơn làm sao. Bạn đã
nhận nhiều thế mà không làm gì vì điều đó cả, nhưng lòng biết ơn lại không bao
giờ nảy sinh; thay vì thế ngược lại ý tưởng tự tử nảy sinh. Tự tử là phàn nàn lớn
nhất chống lại Thượng đế. Bạn đã bao giờ nghĩ về điều đó theo cách đó chưa? Tự
tử nghĩa là: Cuộc sống của bạn không đáng sống. Trả nó lại. Tự tử nghĩa là:
Ngài trao cho tôi cuộc sống mục nát làm sao! Tôi sẵn sàng bỏ lại nó.
Tự tử
là lời phàn nàn lớn nhất mà bạn có thể giáng vào sự tồn tại và Thượng đế.
Không,
đó không phải là cách thức, điều đó sẽ không ích gì. Và nếu bạn đang đi tìm hiện
tượng hay, tự tử sẽ không ích gì, nó là một trong những hiện tượng đau đớn nhất,
xấu nhất có thể được. Nó không hay đâu. Bạn tưởng rằng nó sẽ chấm dứt trong
vòng một phút. Cho nên bạn nghĩ: Cho dù nó là địa ngục, nó sẽ chấm dứt trong
vòng một giây. Nhưng bạn không biết gì về thời gian. Trong vòng một giây bạn có
thể chịu đựng vĩnh hằng bởi vì trong vòng một giây bạn có thể tận hưởng vĩnh hằng
nữa.
Thời
gian là tương đối. Tôi không nói về thời gian đồng hồ, bởi vì trên đồng hồ có
thể chỉ một giây được ghi lại giữa người đang sống và người chết. Nhưng trong
giây đó bạn không biết người đó chịu đựng cái gì. Bạn có thể hiểu chút ít theo
cách này. Thỉnh thoảng bạn đang ngồi ở bàn và giấc ngủ tới. Khi bạn tỉnh dậy,
chỉ mới một phút trôi qua, theo đồng hồ tay hay đồng hồ tường, nhưng bạn có giấc
mơ dài. Bạn thậm chí không thể kể được giấc mơ đó trong một phút; bạn sẽ phải mất
cả giờ để kể toàn thể giấc mơ thật chi tiết. Bạn có thể đã sống cả đời, từ
chính lúc sinh tới chính lúc chết, lập gia đình, có con, thấy chúng xây dựng
gia đình và mọi thứ - và chỉ một phút mới trôi qua theo đồng hồ tường. Thời
gian mơ đi trên một mức tách biệt.
Đúng là
những người chết bởi việc tự chết đuối - tai nạn hay chủ ý - đều đi tới thấy toàn
thể cuộc sống của mình trong khoảng một giây. Cả đời họ, hàng triệu chi tiết, từ
chính lúc ban đầu tới chính lúc tận cùng, với chính khoảnh khắc này khi họ đang
chết đuổi, họ thấy tronh một chớp loé.
Làm sao
điều đó là có thể trong một chớp loé, trong một khoảnh khắc? Điều đó là có thể
đấy. Ngắm tự nhiên mà xem. Có những con ruồi được sinh ra trong một giờ rồi
chúng chết. Trong tâm trí bạn có thể nghĩ: Lũ ruồi đáng thương. Bạn không biết
gì về thời gian. Chúng di chuyển trong một mức thời gian khác. Trong một giờ
chúng sống hệt như bạn sống trong bẩy mươi năm; chúng được sinh ra, chúng rơi
vào tình yêu, xây dựng gia đình, có con, và tất cả những khổ sở và thất vọng và
mọi thứ xảy ra - tranh đấu, toà án, bầu cử, mọi thứ - và chúng chết trong vòng
một giờ... và bữa tối của bạn chưa kết thúc.
Bạn bắt
đầu ăn tối và bữa còn chưa xong nhưng cả đời chúng đã kết thúc rồi, và chúng đã
sống hệt như bạn sống trong bẩy mươi năm. Một cuộc sống rất gọn gàng, cô đọng.
Thực tế, nếu bạn có thể sống cả bẩy mươi năm cuộc đời trong một giờ thì dường
như là phí thời gian mà sống nó trong bẩy mươi năm. Chính con người mới đáng được
gọi là con người đáng thương, chứ không phải ruồi. Ruồi dường như thông minh
hơn: nó sống cả cuộc đời của nó trong một giờ thôi. Nhưng với cuộc đời đó bạn cần
bẩy mươi năm. Bạn không thông minh thế, không tài giỏi đến thế.
Trong một
khoảnh khắc tự tử bạn chịu đựng toàn thể địa ngục; trong một khoảnh khắc của
samadhi bạn mở hội toàn thể cõi trời. Thời gian không phải là vấn đề bởi vì thời
gian có nhiều tầng.
Tự tử
không bao giờ có thể là đẹp nếu nó bắt nguồn từ thất vọng. Nếu nó là việc nở
hoa, nếu bạn đã đơn giản trưởng thành từ cuộc sống, bạn đã đạt tới điểm mà cuộc
sống không còn gì khác để cho bạn, bạn đã học toàn thể mọi sự, thế thì việc tới
trường của bạn là hoàn thành, việc đào tạo bạn chấm dứt. Thế thì có khả năng,
như trong kỉ luật của Mahavira. Ông ấy cho phép - nhưng cho dù thế tôi sẽ không
cho phép, bởi vì cảm giác của tôi là ở chỗ nếu bạn đã thực sự học mọi thứ thì
phỏng có ích gì mà tự tử, sao bạn không thể đợi được? Vội vàng làm gì? Nếu bạn
được hoàn thành thế thì vội vàng gì mà kết thúc bản thân mình? Sao bạn không thể
đợi được? Nếu bạn không thể đợi được, bạn vẫn còn chưa học được ít nhất một điều
- đó là kiên nhẫn.
Cho nên
tôi không ủng hộ Mahavira. Những người cố gắng tự tử ít nhất cũng thiếu kiên nhẫn.
Họ sẽ bị ném trở lại vào cuộc sống bởi vì đó là một trong những điểm vĩ đại nhất
cần được học - kiên nhẫn, chờ đợi. Họ thiếu phẩm chất đó, bằng không việc gì phải
vội vàng? Nếu bạn trở nên chứng ngộ ở tuổi bốn mươi và bạn sẽ chết ở độ tuổi bẩy
mươi, bạn không thể đợi thêm ba mươi năm nữa được sao? Đấy là cái kiểu chứng ngộ
gì nếu bạn không thể đợi nó được?
Tự tử
có phải là cách thoát khỏi cuộc sống không? Có. Có lí do nào tại sao người ta
không nên tự tử không? Không có lí do nào cả, nhưng cũng không có lí do tại sao
người ta phải tự tử. Cuộc sống là vô lí. Không có lí do nào để sống, không có
lí do nào để chết. Cuộc sống không phải là hiện tượng nhân-quả, nó là điều huyền
bí. Không có lí do nào để sống và để tiếp tục sống nhưng đó không phải là lí do
đủ để chết. Không có lí do để tự tử.
Vậy phải
làm gì? Nổi thôi. Bạn không có lí do nào theo đằng nào cả, cho nên đừng chọn, vẫn
còn vô chọn lựa. Nếu bạn chọn bạn sẽ bị ném trở lại lặp đi lặp lại vào toàn thể
bánh xe sinh tử. Nếu bạn vẫn còn vô chọn lựa bạn sẽ đơn giản biến mất khỏi bánh
xe vào trong vũ trụ. Đó là tự tử thật. Đó là hiện tượng thật. Thế thì bạn không
thể bị buộc trở lại trong cuộc sống vật chất, trong thân thể. Thế thì bạn sống
sự tồn tại vô thân thể. Đó là điều moksha ngụ ý - giải thoát toàn bộ.
Câu
hỏi thứ năm:
Tôi
biết tôi phải không gắn bó. Bây giờ tôi phán xét bản thân mình vì đã mặc áo
choàng da cam đẹp thay vì có dũng cảm để chạy quanh như ai đó mặc bộ đồ rách rưới
bẩn thỉu.
Bây giờ
ít nhất hãy có dũng cảm để mặc những thứ đồ da cam đẹp đó đi đã. Tôi không chống
lại cái đẹp và tôi không ủng hộ cho đồ rách rưới - nhưng tôi cũng không chống lại
đồ rách rưới. Nếu bạn thích hưởng đồ rách rưới điều đó là do bạn quyết định, nếu
bạn thích hưởng đồ đẹp đấy là do bạn quyết định - người ta nên được để tự do
toàn bộ về điều đó.
Với những
điều nhỏ bé này xã hội cũng không cho bạn tự do. Nếu như tôi quyết định, tôi sẽ
cho bạn tự do toàn bộ - nếu bạn muốn đi trần truồng bạn phải được đi. Nếu tôi
có quyền quyết định trong tay tôi sẽ làm ra chỉ một qui tắc thôi - bạn phải
không can thiệp vào tự do của bất kì ai. Có vậy thôi. Khi bạn can thiệp vào tự
do của bất kì ai, chỉ thế thì bạn mới phạm tội. Nếu bạn làm một việc bởi bản
thân cái ta riêng của bạn và đó không phải là việc của bất kì ai khác, bạn phải
được hoàn toàn tự do.
Nhà nước
chỉ nên có đó để đảm bảo cho mọi người tự do riêng của người đó - tự do làm điều
riêng của người đó. Nhà nước không nên là hiện tượng khẳng định, nó nên chỉ là
hiện tượng phủ định - phủ định theo nghĩa bạn phải tận hưởng cuộc sống của mình
nhưng có người khác nữa và họ phải tận hưởng cuộc sống của họ. Bạn không nên
can thiệp vào cuộc sống của họ và họ không nên can thiệp vào cuộc sống của bạn.
Đó là mọi điều nhà nước được ngụ ý làm. Nó không tạo ra trật tự, nó chỉ tạo ra
tình huống trong đó vô trật tự là bị ngăn cản. Có vậy thôi.
Cho nên
nếu ai đó thích tận hưởng rách rưới, và rách rưới là đẹp với người đó, không ai
nên can thiệp vào. Còn nếu bạn thích tận hưởng quần áo đẹp, sao không được? Sao
bạn cảm thấy sợ tận hưởng quần áo đẹp? Điều đó do bạn quyết định.
Dũng cảm
vào. Chỉ có một dũng cảm mà tôi hỗ trợ và đó là dũng cảm là bản thân mình. Dũng
cảm, có dũng cảm là bản thân mình; và không bận tâm về bất kì ai khác trừ phi bạn
đang can thiệp vào cuộc sống và tự do của họ - chỉ thế thì mới ngăn cản bản
thân mình.
Bây giờ,
nếu bạn mặc quần áo đẹp bạn không can thiệp vào cuộc sống của bất kì ai cả. Điều
đó là do bạn quyết định. Nhưng tâm trí đã trở thành hiện tượng được ước định tới
mức nó bao giờ cũng nhìn vào xã hội, vào điều người khác đang làm. Nếu bạn sống
trong thế giới của thể chế, thế giới ước lệ, bạn phải theo những qui tắc nào
đó. Thực tế không ai đã bao giờ bảo bạn phải theo họ nhưng bạn vẫn theo, chỉ bởi
vì truyền thống, sự tuân thủ nào đó. Bạn phải dùng kiểu ăn mặc nào đó, bạn phải
cắt tóc theo cách nào đó, bạn phải dùng cái này cái nọ. Bạn theo hình mẫu. Thế
thì nếu bạn trở thành kẻ hippy, tâm trí lại bắt đầu đi theo hình mẫu khác. Bây
giờ bạn phải để tóc dài. Nếu bạn không để, mọi người sẽ cười, họ sẽ nói bạn là
cổ hủ. Thế thì bạn phải mặc đồ rách rưới. Nếu bạn không mặc thế, họ sẽ nói: Anh
làm gì ở đây? Anh không còn thuộc vào chúng ta nữa, anh là người ngoài, kẻ xâm
nhập.
Cho nên
có hai kiểu tuân thủ: tuân thủ theo thể chế và tuân thủ theo nổi dậy - nhưng cả
hai đều là tuân thủ. Một số người cắt tóc ngắn, một số người để tóc dài nhưng cả
hai đều là một, không chút khác biệt nào tồn tại.
Nếu bạn
sống trong thế giới hippy và không bốc mùi như địa ngục thì bạn không phải là
hippy thực. Bạn sẽ bị bác bỏ. Bạn phải bẩn thỉu, bạn phải bị làm nhếch nhác, bằng
không bạn không có tính nổi dậy. Nếu bạn đi vào thế giới đã thiết lập, thể chế,
thế thì bạn phải dùng nước hoa và nước thơm cạo râu và thế này thế nọ. Nếu bạn tới
đó mà không chỉn chu bạn sẽ không được chấp nhận.
Tâm trí
là kẻ tuân thủ. Cho nên tôi biết chỉ một nổi dậy và đó là nổi dậy của tâm trí
thiền, nổi dậy trong đó bạn vứt bỏ tâm trí và đi theo cách riêng của mình.
Nhưng bao giờ cũng nhớ rằng bạn không nên can thiệp vào cuộc sống của bất kì ai
khác.
Chẳng hạn,
nếu bạn muốn bẩn thỉu thì đi lên Himalaya, bởi vì việc ở bẩn có thể can thiệp
vào cuộc sống của người khác. Khi bạn bẩn và bốc mùi hôi bạn có thể không tấn
công bằng tay mình nhưng bạn đang tấn công bằng mùi của bạn, điều đó là gây hấn.
Nếu người khác cảm thấy rằng điều này làm quấy nhiễu mình, thế thì bạn có tính
gây hấn. Nếu bạn muốn bẩn - và không cái gì sai trong việc bẩn - thế thì bạn đi
lên Himalayas, lên chỗ tận cùng xa nhất, để không ai tiếp xúc với bạn. Thế thì
bạn có thể tận hưởng mùi hôi thối của mình, và tận hưởng nó một cách phúc lạc.
Bạn không có quyền ném mùi và cái bẩn của mình vào người khác, không, điều đó
là không tốt.
Theo bất
kì cách nào, không ai nên can thiệp vào cuộc sống của bất kì ai khác và không
ai nên cho phép bất kì ai khác can thiệp vào cuộc sống của mình. Đây là cách
con người đáng phải vậy: không cố làm người khác thành nô lệ và không cho phép
bất kì ai làm mình thành nô lệ. Người ta nên sống một cuộc sống của tự do và người
ta nên cho phép người khác sống một cách tự do. Đừng sợ hãi, nếu bạn thích đồ
da cam đẹp, thì dùng nó, nó là tốt. Bất kì cái gì bạn yêu thích cũng đều tốt.
Chỉ có một điều kiện: nếu nó không can thiệp nó là đẹp, nó là đạo đức.
Câu
hỏi thứ sáu:
Tôi
có một câu hỏi - nhưng tôi không thể hình dung được ra nó là gì.
Tôi
cũng có câu trả lời nhưng chừng nào bạn chưa hình dung ra được câu hỏi thì tôi
sẽ không hình dung ra được nó. Phải không?
Câu
hỏi thứ bẩy:
Chúng
ta tới từ cái không và trở lại trong nó. Linh hồn vẫn còn quanh thân thể nếu
thân thể bị chôn sau cái chết, và nó rời khỏi thân thể ngay lập tức nếu thân thể
bị thiêu. Linh hồn có quan hệ thế nào với cái không?
Bạn lỡ
toàn thể vấn đề. Linh hồn là cái không. Nó không có liên hệ. Linh hồn là cái
không. Thân thể là cái gì đó, linh hồn là không cái gì.
Thân thể
là đầy, linh hồn là rỗng. Đó là lí do tại sao thân thể có hình dạng và linh hồn
vô hình dạng, nhưng chính từ 'cái không' làm cho bạn sợ hãi và hoảng hốt. Nếu
linh hồn là không cái gì, thế thì bản ngã của bạn sẽ đứng ở đâu? Thế thì không
chỗ đứng chân nào còn lại. Thực tế không có chỗ đứng chân. Bản ngã tồn tại như
giấc mơ tồn tại, không chỗ đứng chân, không bản chất cho nó. Bản ngã tồn tại
như ảo ảnh.
Nếu bạn
đi vào nội tâm bạn sẽ đi tới cảm thấy ngày một nhiều rằng có cái không, không
gian bao la. Bạn sẽ không đương đầu với bất kì ai, bạn sẽ không tìm thấy bất kì
người nào ở đó, bạn sẽ không tìm thấy cái gọi là atma, cái ngã, không. Chúng chỉ
là những cái tên khác cho bản ngã - tên tôn giáo, tên tâm linh, nhưng là những
cái tên cho bản ngã. Bạn sẽ không tìm thấy người nào ở đó. Không ai ở đó cả, và
đó là cái đẹp của nó. Khi bạn gặp cái không đó bạn trở nên tuyệt đối im lặng, bạn
trở thành cái không đó.
Đó là nỗi
sợ của việc đi vào nội tâm, đó là lí do tại sao bạn đi ra ngoài và ra ngoài và
ra ngoài. Bạn đi cuộc hành trình xa nhất, nhưng bạn chưa bao giờ đi cuộc hành
trình gần nhất - từ New York tới Kabul, từ Kabul tới Delhi, từ Delhi tới Pune,
từ Pune tới Goa, từ Goa tới Katmandu, bạn đi vòng quanh thế giới, nhưng bạn
không đi vào trong.
Đó là
bãi biển gần nhất và núi gần nhất, Mecca gần nhất và Kashi gần nhất, ngôi đền gần
nhất, gurudwara. Nhưng ở đó bạn chưa bao giờ tới vì nếu bạn đi tới đó bạn trở
nên hoảng sợ. Nó là cái chết, bạn chết ở đó.
Đây là
trạng thái căng thẳng của câu chuyện, bạn dường như rất hay lo âu. Bạn dường
như không thực sự hạnh phúc và nở hoa. Con người của tâm thức chứng ngộ chấp nhận
cuộc sống, chấp nhận cái chết. Khi nó tới người đó không yêu cầu cái chết đợi
thêm một phút; khi nó không tới người đó không mời nó tới trước thêm một phút.
Phỏng có ích gì? Dù cái chết tới hôm nay hay ngày mai, điều đó vẫn vậy với người
đó.
Kiên nhẫn
này là việc nở hoa cuối cùng. Và tôi nghĩ thái độ của Mahavira có thể là dũng cảm
nhưng nó sai. Dũng cảm không phải bao giờ cũng đúng. Dũng cảm trong bản thân nó
là không đúng. Không, nhiều điều được ngụ ý và phải được hiểu.
Bạn hỏi
về tự tử sao? Đi vào trong đi, và tự tử sẽ xảy ra mà không có việc bạn làm điều
đó. Đi vào trong và bạn sẽ không thấy bản thân mình: bạn biến mất, bạn bay hơi.
Trong việc vắng mặt đó tất cả đều hiện diện. Trong cái không đó là cái toàn thể.
Câu
hỏi thứ tám:
Dường
như là năng lượng và bản ngã là một. Thay vì vứt bỏ bản ngã chúng tôi có nên
không học dùng nó không?
Đó là
nghĩa của vứt bỏ nó; nếu bạn có thể dùng bản ngã nó đã vứt bỏ rồi. Ngay bây giờ
bản ngã đang dùng bạn. Bản ngã đã trở thành người chủ và bạn đã trở thành người
hầu, nô lệ. Mọi sự lộn ngược trong bạn. Vứt bỏ bản ngã đơn giản nghĩa là vứt bỏ
bản ngã khỏi ngai vàng. Tất nhiên người ta phải dùng nó, ngay cả tôi cũng phải
dùng từ 'tôi' liên tục. Người ta phải dùng nó.
Nếu bạn
dùng nó, nó đã bị vứt bỏ rồi, nhưng nếu bạn bị nó dùng, thế thì đó là vấn đề. Vứt
bỏ bản ngã không có nghĩa là bạn vứt bỏ chính từ 'tôi', nhưng khi bạn dùng nó
thì không có bản ngã trong nó. Bản ngã có thể là bản ngã chỉ khi nó được lên
ngôi, khi nó ngồi trên cao, khi nó trở thành trung tâm của toàn thể cuộc sống của
bạn. Dùng nó - nó sẽ bị vứt bỏ; vứt bỏ nó - bạn sẽ trở nên có khả năng dùng nó.
Câu
hỏi thứ chín:
Chúng
tôi có thể có tiệc trà với thầy một ngày nào đó thay vì bài nói không?
Bạn cho
rằng bài nói của tôi là cái gì khác sao? Thế thì bạn đã bỏ lỡ trà mà tôi cấp
cho bạn rồi. Trà là biểu tượng của nhận biết, bởi vì nó không cho phép bạn ngủ.
Đó là mọi thứ tôi cấp cho bạn. Bạn tới tôi và tôi nói với bạn: Uống trà đi. Đó
là toàn thể nghĩa của bất kì điều gì tôi đã từng nói với bạn - một chén trà.
Và
câu hỏi cuối cùng:
Khi
thầy chết thầy có mời chúng tôi tới cùng thầy không? Tôi không muốn bị bỏ lại
khi thầy đi.
Sao
chúng ta phải đợi cái chết của tôi tới? Tôi cho bạn lời mời thường trực, tôi
trao nó cho bạn ngay bây giờ!
Nhớ rằng
nếu bạn ở cùng tôi khoảnh khắc này bạn sẽ ở cùng tôi mãi mãi. Sao trì hoãn nó tới
lúc có cái chết của tôi? Nếu bạn trì hoãn nó hôm nay, ngày mai sẽ là cái chết của
tôi, và bạn lại sẽ trì hoãn nó. Cho nên điều cần nhớ là ở chỗ nếu bạn muốn ở
cùng tôi ở đây và bây giờ thì đừng bận tâm tới cái chết và ngày mai - đó không
phải là vấn đề. Nó tất cả đều không liên quan. Ở đây và bây giờ cùng tôi đi, bạn
đã nhận được lời mời rồi. Thế thì bạn có thể ở cùng tôi mãi mãi.
Đó
không phải là vấn đề cần được thảo luận chút nào. Nếu bạn ở đây cùng tôi khoảnh
khắc này, bạn sẽ ở cùng tôi mãi mãi bởi vì khoảnh khắc này chứa vĩnh hằng. Không
có khoảnh khắc tiếp ngoại trừ khoảnh khắc này. Không có thời gian khác hơn hiện
tại.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment