Yoga:
Alpha và Omega (Tập 8)
Bài
nói về Kinh Yoga của Patanjali
Chương
3. Chứng kiến thiên văn bên trong
28.
Bằng việc thực hiện samyama trên mặt trăng, tri thức liên quan tới việc bố trí
các ngôi sao được thu lấy.
29.
Bằng việc thực hiện samyama trên ngôi sao cực, tri thức về chuyển động của các
ngôi sao được thu lấy.
30.
Bằng việc thực hiện samyama trên trung tâm rốn, tri thức về tổ chức của thân thể
được thu lấy.
31.
Bằng việc thực hiện samyama trên họng, có việc dừng lại của cảm giác đói và
khát.
32.
Bằng việc thực hiện samyama trên thần kinh có tên là kurma-nadi, người yogi có
khả năng bất động hoàn toàn.
Patanjali
không phải là người suy đoán. Ông ấy không phải là triết gia hão huyền, hư cấu,
ông ấy rất trần tục. Ông ấy ngụ ý công việc, như tôi ngụ ý công việc. Cách tiếp
cận của ông ấy là khoa học. Chính cách tiếp cận này làm cho ông ấy khác toàn bộ
với những người khác. Những người khác đã từng nghĩ về chân lí. Ông ấy không
nghĩ về chân lí; ông ấy chuẩn bị cho bạn cách đón nhận chân lí.
Chân lí
không thể được nghĩ, nó chỉ có thể được nhận. Nó đã có đó và không có cách nào
nghĩ về nó. Bạn càng nghĩ, bạn sẽ càng vẩn vơ xa khỏi nói. Suy nghĩ là vẩn vơ,
lang thang trong mây; khoảnh khắc bạn nghĩ, bạn đã đi xa rồi.
Chân lí
phải được thấy, không được nghĩ. Cách tiếp cận cơ sở của Patanjali là cách tạo
ra sáng tỏ, đôi mắt, mà có thể nhìn được nó. Tất nhiên nó sẽ là công việc gian
nan; nó không phải chỉ là thơ ca và mơ mộng. Người ta phải trở thành phòng thí
nghiệm, người ta phải biến đổi toàn thể cuộc sống của mình thành một thực nghiệm
- chỉ thế thì chân lí mới có thể được nhận ra.
Cho nên
trong khi lắng nghe kinh của Patanjali đừng bao giờ quên điều đó, rằng ông ấy
không trao cho bạn lí thuyết nào đó: ông ấy đang cho bạn phương pháp luận có thể
biến đổi bạn. Nhưng thế thì điều đó tuỳ thuộc vào bạn.
Có bốn
kiểu người trở nên quan tâm tới tôn giáo. Thứ nhất, đa số, chỉ là 'tò mò,' đang
tìm kiếm cái gì đó vui vui, cái gì đó là lạ, cái gì đó thú vị, cái gì đó hấp dẫn.
Patanjali không dành cho những người đó, bởi vì người tò mò không bao giờ quan
tâm sâu sắc tới mức người đó có thể bị thuyết phục để biến đổi cuộc sống của
mình. Người đó đang tìm cảm thụ. Patanjali không dành cho những người đó.
Thế rồi
có kiểu thứ hai, chúng ta sẽ gọi là "học trò." Người đó quan tâm về mặt
trí tuệ; người đó muốn biết người này Patanjali đang nghĩ, nói gì - nhưng người
đó quan tâm tới tri thức. Không trong việc biết, mà vào tri thức. Người đó quan
tâm tới việc thu thập nhiều thông tin. Người đó không sẵn sàng thay đổi bản
thân mình, người đó muốn vẫn còn là bản thân mình và thu thập thêm nhiều tri thức.
Người đó đang trên hành trình bản ngã. Patanjali không dành cho kiểu người đó.
Thế rồi
có kiểu thứ ba, "đệ tử." Đệ tử là người sẵn sàng tạo kỉ luật cho cuộc
đời mình, người sẵn sàng biến đổi toàn thể bản thể mình trong thực nghiệm, người
đủ dũng cảm để đi tiếp cuộc hành trình bên trong này - điều là vĩ đại nhất, điều
là táo bạo nhất, bởi vì không ai biết người ta đang đi đâu. Người ta đang đi
vào cái không thể biết. Người ta đang đi vào trong vực thẳm. Người ta đang đi
vào trong chỗ chưa được thăm dò. Yoga là dành cho đệ tử; đệ tử sẽ có khả năng
hoà điệu cùng Patanjali.
Thế rồi
có trạng thái thứ tư, hay kiểu thứ tư, tôi sẽ gọi nó là "người sùng
kính." Đệ tử sẵn sàng thay đổi bản thân mình, nhưng dầu vậy không sẵn sàng
hi sinh bản thân mình. Người sùng kính sẵn sàng hi sinh bản thân mình. Đệ tử sẽ
đi đủ xa cùng Patanjali, nhưng không tới tận cùng, trừ phi người đó trở thành
người sùng kính nữa, trừ phi người đó đi tới nhận ra rằng việc biến đổi có liên
quan tới tôn giáo không phải là sửa đổi. Nó không chỉ sửa đổi bạn, làm cho bạn
ngày càng tốt hơn; nó là cái chết, và người ta phải hi sinh bản thân mình một
cách toàn bộ. Nó là việc gián đoạn với quá khứ của bạn.
Khi đệ
tử sẵn sàng - không chỉ để biến đổi bản thân người đó, mà để chết - người đó trở
thành người sùng kính. Nhưng đệ tử có thể đi đủ xa, và nếu người đó đi, ngày
này hay ngày khác người đó sẽ trở thành người sùng kính. Nếu người đó trở thành
người sùng kính, chỉ thế thì người đó sẽ hiểu toàn thể về Patanjali, toàn thể
cái đẹp của nó, toàn thể cái vĩ đại của nó, cánh cửa vô cùng mà Patanjali mở
vào trong cái không biết.
Nhưng,
nhiều người chỉ là tò mò, họ đã viết nhiều sách về Patanjali. Nhiều người chỉ mới
là học trò, họ đã tạo ra những bộ sách lớn về học thuật, uyên bác, và họ đã làm
nhiều điều hại. Họ đã diễn giải và diễn giải lại Patanjali trong năm nghìn năm
này. Không chỉ điều đó, có những diễn giải của diễn giản của diễn giải. Toàn thể
sự việc đã trở thành gần như rừng rậm và rất khó tìm ra Patanjali ở đâu.
Thảm hoạ
này đã xảy ra ở Ấn Độ cho mọi người, những người đã mang bất kì tin cậy nào vào
tâm thức con người. Mọi người đã liên tục diễn giải, và họ tạo ra nhiều mây mù
hơn là sáng tỏ, bởi vì ngay chỗ đầu tiên họ không phải là đệ tử. Và cho dù họ
là đệ tử, họ không trong trạng thái của tâm trí mà họ có thể diễn giải đúng. Chỉ
người sùng kính... nhưng người sùng kính thường không bận tâm.
Do đó,
tôi đã lấy Patanjali để nói. Người này cần sự chăm chú lớn lao bởi vì có những
người rất, rất hiếm hoi mới có thể được so sánh với chiều cao của Patanjali, với
thái độ khoa học của ông ấy. Ông ấy đã làm cho tôn giáo gần là khoa học. Ông ấy
đã mang tôn giáo ra khỏi mọi tình trạng bí ẩn; nhưng các diễn giải đã từng cố gắng
áp đặt mọi lời kinh của ông ấy trở lại trong thế giới của điều bí ẩn. Đó là quyền
lợi được đầu tư. Nếu Patanjali quay lại và nhìn vào các diễn giải đã được làm
trên kinh của ông ấy, ông ấy sẽ không thể nào tin được vào điều đó.
Và lời
là thứ rất nguy hiểm. Bạn có thể chơi với chúng rất dễ dàng. Và lời giống như
con đĩ; bạn có thể dùng chúng nhưng bạn không bao giờ có thể tin cậy vào chúng.
Và chúng đổi nghĩa với mọi người diễn giải mới - chỉ hơi chút thay đổi, chỉ dấu
phẩy đây đó. Và tiếng Phạn là ngôn ngữ rất thơ ca - từng từ đều có nhiều nghĩa
- cho nên rất dễ dàng làm bí ẩn một thứ, rất dễ dàng.
Tôi đã
nghe, có lần hai người bạn ở trong một khách sạn. Họ đi du lịch trên núi và họ
muốn đi từ sáng sớm - rất dễ dàng, gần quãng ba giờ sáng - lên đỉnh gần nhất để
xem mặt trời mọc, cho nên họ để báo thức. Khi chuông báo thức kêu, một người,
người lạc quan, nói, "Chào buổi sáng, Thượng đế." Người kia, người bi
quan, nói, "Chào Thượng đế, sáng rồi à?"
Họ cả
hai dùng cùng từ, nhưng khác biệt vô cùng.
Tôi đã
nghe một câu chuyện Sufi. Hai đệ tử của một thầy đang ngồi trong vườn của tu viện,
thiền.
Một người
nói, "Nếu chúng ta được phép hút thuốc thì tốt quá."
Người
kia nói, "Điều đó chắc không thể được, thầy sẽ không bao giờ cho phép điều
đó."
Họ nói,
"Sao không thử? Chẳng mất gì. Chúng ta nên hỏi thầy."
Ngày
hôm sau họ hỏi thầy. Với người thứ nhất thầy nói, "Không, tuyệt đối
không." Với người thứ hai thầy nói, "Được, chắc chắn được."
Khi họ
gặp nhau họ không thể tin được đây là kiểu người gì. Thế rồi một người hỏi,
"Anh làm ơn nói cho tôi anh đã hỏi thế nào."
Người
thứ nhất, người đã bị nói không, tuyệt đối không, nói, "Tôi đã hỏi thầy,
'Thưa thầy, tôi có thể hút trong khi thiền được không?' Thầy nói, 'Không, tuyệt
đối không!'" Thế rồi người đó hỏi, "Còn anh đã hỏi cái gì?"
Người
này nói, "Bây giờ tôi biết rồi. Tôi đã hỏi, 'Thưa thầy, tôi có thể thiền
trong khi hút thuốc được không?' Thầy nói, 'Được, chắc chắn được!'"
Điều đó
tạo ra nhiều khác biệt. Lời là con đĩ, và người ta có thể chơi với lời một cách
vô hạn.
Tôi
không phải là người diễn giải. Bất kì cái gì tôi nói đều là theo thẩm quyền của
riêng tôi - tôi không nói theo thẩm quyền của Patanjali. Bởi vì kinh nghiệm của
tôi và kinh nghiệm của ông ấy là tương ứng, đó là lí do tại sao tôi nói về ông ấy.
Nhưng tôi không cố chứng minh thẩm quyền của Patanjali. Làm sao tôi có thể chứng
minh được điều đó? Tôi không cố gắng chứng minh rằng Patanjali là đúng. Làm sao
tôi có thể chứng minh được điều đó? Tôi chỉ có thể nói cái gì đó về bản thân
mình. Thế thì tôi đang nói gì? Tôi đang nói điều này: rằng tôi cũng đã kinh
nghiệm cùng điều. Và Patanjali đã cho nó ngôn ngữ và cách diễn đạt hay. Khó mà
cải tiến Patanjali khi có liên quan tới giải thích khoa học, diễn đạt khoa học.
Nhớ điều này.
Nếu ông
ấy quay lại, ông ấy sẽ gần như trong trạng thái... Tôi mới đọc một câu chuyện
và tôi nhớ tới ông ấy. Chuyện xảy ra trên đường:
Trên đường
ba tên trộm thấy một người cưỡi lừa đi vào thị trấn. Theo sau con lừa là con dê
với chuông leng keng treo quanh cổ nó.
Một tên
trộm nói một cách kiêu căng, "Tao sẽ trộm con dê của nó."
Tên trộm
thứ hai nói, "Việc đó chẳng có gì lớn lao cả. Tao sẽ trộm con lừa mà nó
đang cưỡi kia."
Tên trộm
thứ ba nói, "Tao sẽ đánh cắp bộ quần áo nó đang mặc."
Tên trộm
thứ nhất đi theo người này trên góc phố, thắt chuông vào đuôi con lừa và đánh cắp
con dê. Chuông vẫn kêu leng keng, và người dân làng cứ tưởng con dê vẫn theo
sau.
Tên trộm
thứ hai, đang đợi ở một góc phố khác tới đối diện với người này và nói, "Tục
lệ mới hả? treo chuông lên đuôi lừa sao?"
Người
này nhìn lại đằng sau và kêu lên, "Dê của tôi mất rồi!"
Tên trộm
nói, "Tôi vừa thấy ai đó đi cùng con dê trên đường kia."
"Để
mắt trông con lừa hộ tôi nhé," người này nói và chạy đi tìm dê. Tên trộm
cưỡi lên lừa trốn mất.
Người
này tìm trên trộm đã đánh cắp con dê của mình trên đường một cách vô vọng. Thế
rồi anh ta quay lại với con lừa và thấy điều đã xảy ra. Anh ta bước đi trong
đau khổ mãi cho tới khi anh ta bắt gặp ai đó đang ngồi cạnh giếng, khóc.
"Có
chuyện gì với anh thế? Chúng đã ăn trộm dê và lừa của tôi, sao anh rền rĩ thế
này?"
"Tôi
có một rương châu báu bị rơi xuống giếng. Tôi quá sợ không dám xuống giếng. Nếu
anh lấy được cái rương, tôi sẽ chia cho anh một nửa."
Lo âu về
bù lại mất mát, người dân làng nhanh chóng cởi quần áo và nhảy xuống giếng. Khi
anh ta lên, tay trắng, anh ta thấy quần áo của mình mất rồi. Anh ta bắt đầu lấy
một cái gậy lớn, xoay tròn và xoay tròn quanh. Mọi người tụ lại để xem.
"Chúng
lấy trộm mọi thứ mà tôi có. Bây giờ tôi sợ chúng có thể đánh cắp cả tôi nữa!"
Đó sẽ
là tình huống nếu Patanjali quay lại: các diễn giải đã lấy đi mọi thứ. Chúng đã
ăn trộm mọi thứ, chúng thậm chí không để lại quần áo của ông ấy. Và chúng đã
làm điều đó hay tới mức thậm chí bạn sẽ không bao giờ nghi ngờ. Thực ra, sau
năm nghìn năm, mọi điều tôi nói sẽ có vẻ lạ lùng với những người đã từng đọc những
người diễn giải, bình chú về Patanjali. Những điều của tôi sẽ có vẻ rất kì lạ.
Họ sẽ nghĩ tôi đang cho nghĩa mới. Tôi không cho nghĩa mới, nhưng Patanjali đã
bị diễn giải sai lâu tới mức nếu tôi nói đích xác điều ông ấy ngụ ý, lời của
tôi sẽ có vẻ rất kì lạ, lạ lùng, gần như không thể tin được.
Lời
kinh cuối cùng là về "mặt trời." Điều có vẻ tự nhiên là nghĩ về mặt
trời trong hệ thống mặt trời, đó là cách mọi nhà bình luận đã diễn giải nó. Nó
không phải vậy. "Mặt trời" có liên quan tới cơ chế dục của bạn - cội
nguồn của mọi sinh lực, năng lượng, nhiệt bên trong bạn.
Trong
tiếng Anh bạn có cách diễn đạt và cái tên cho việc tổ hợp nào đó của thần kinh:
bạn gọi nó là "búi mặt trời." Nhưng mọi người nghĩ rằng búi mặt trời
tồn tại bên trong rốn. Điều đó là sai. Năng lượng mặt trời tồn tại trong trung
tâm dục, không ở rốn, bởi vì chính từ đó mà toàn thân bạn nhận được nhiệt, hơi ấm.
Nhưng giải thích này có thể có vẻ gượng gạo; cho nên để tôi giải thích nó thêm
cho bạn. Và thế rồi có những điều khác - mặt trăng, sao, ngôi sao cực.
Lời đơn
giản chỉ ra dường như Patanjali đang nói về chiêm tinh hay thuật ngữ chiêm tinh
về hệ mặt trời. Ông ấy đang nói về vũ trụ bên trong của bạn, và con người là một
hệ thống toàn thể, và tương ứng với mọi thứ ở bên ngoài, có tồn tại cái gì đó
bên trong con người. Con người gần như là một vũ trụ thu nhỏ.
Con người
có thể được chia thành hai kiểu: kiểu mặt trời và kiểu mặt trăng. Kiểu mặt trời
là xông xáo, kiểu mặt trời là bạo hành, đi ra, hướng ngoại. Kiểu mặt trăng là
hướng nội, đi vào, không xông xáo, thụ động, cảm nhận. Hay bạn có thể gọi họ là
dương và âm; hay bạn có thể gọi họ là nam và nữ. Nam là đi ra, nữ là đi vào.
Nam là chủ động, nữ là thụ động. Vận hành của họ là khác bởi vì họ vận hành từ
những trung tâm khác. Đàn ông vận hành từ trung tâm mặt trời, đàn bà vận hành từ
trung tâm mặt trăng.
Cho
nên, thực ra, khi đàn ông trở nên điên, người đó không nên được gọi là
"người trăng", chỉ khi đàn bà trở nên điên, cô ấy mới nên được gọi là
người trăng. "Trăng": từ "lunatic-trăng" bắt nguồn từ
"lunar" - moonstruck gàn, hâm. Khi đàn ông trở nên điên, người đó là
sunstruck - gàn hâm kiểu mặt trời; người đó không phải là moonstruck. Và khi
đàn ông trở nên điên người đó trở thành xông xáo, bạo hành. Khi đàn bà trở nên
điên cô ấy đơn giản dở hơi, lập dị.
Khi tôi
dùng từ "đàn ông" và "đàn bà," tôi không ngụ ý đích xác mọi
đàn ông và mọi đàn bà, bởi vì có đàn ông với nhiều nữ tính hơn là nam tính và
có đàn bà nhiều nam tính hơn là nữ tính. Cho nên đừng bị lẫn lộn. Đàn ông có thể
hướng mặt trăng và đàn bà có thể hướng mặt trời, điều đó là tuỳ năng lượng của
họ lấy cung cấp từ đâu, từ nguồn nào. Mặt trăng không có nguồn năng lượng riêng
của nó, nó đơn giản phản xạ mặt trời. Nó là cơ chế phản xạ, đó là lí do tại sao
nó mát mẻ thế. Nó biến đổi năng lượng từ nóng sang mát. Đàn bà cũng lấy năng lượng
từ trung tâm dục, nhưng nó chuyển qua mặt trăng.
Mặt
trăng là hara - đan điền. Ngay dưới rốn, quãng sáu phân dưới rốn, có một trung
tâm, người Nhật Bản gọi nó là hara. Từ của họ là hoàn hảo. Đó là lí do tại sao
họ gọi tự tử là "hara-kiri"; bởi vì trung tâm mặt trăng là trung tâm
của cái chết - cũng như trung tâm mặt trời là trung tâm của sự sống. Mọi sự sống
đều tới từ mặt trời; mọi cái chết đều tới từ mặt trăng.
Gurdjieff
thường nói rằng con người là thức ăn cho mặt trăng. Thực ra ông ấy nói cái gì
đó rất gần với Patanjali - và ông ấy là một trong những người rất gần gũi,
nhưng ở phương Tây mọi người không thể hiểu được ông ấy ngụ ý gì. Ông ấy thường
nói rằng mọi thứ đều là thức ăn cho cái gì đó khác. Mọi thứ phải là thức ăn cho
cái gì đó khác trong sinh thái của sự tồn tại. Bạn ăn cái gì đó: bạn phải bị ăn
bởi cái gì đó khác, bằng không sự liên tục sẽ bị phá vỡ và vòng tròn sẽ bị phá
vỡ. Con người ăn quả, quả ăn năng lượng mặt trời, đất, nước. Con người đến lượt
mình phải bị ăn bởi cái gì đó. Ai ăn con người? Gurdjieff thường nói rằng trăng
ăn người. Ông ấy là người rất lập dị. Cách diễn đạt của ông ấy không có tính
khoa học, cách diễn đạt của ông ấy rõ ràng rất ngớ ngẩn. Nhưng nếu người ta đi
sâu vào trong chúng, người ta sẽ thấy kim cương thuần khiết ở đó.
Bây giờ
đến lời kinh:
Chandre
tara vryuha gyanam.
Bằng việc
thực hiện samyama trên mặt trăng, tri thức liên quan tới việc bố trí các ngôi
sao được thu lấy.
Cho nên
mặt trăng là hara, ngay sáu phân dưới rốn. Nếu bạn bị đánh mạnh vào đó, bạn sẽ
chết. Cho dù không một giọt máu nào chảy ra, và bạn sẽ chết. Và sẽ không có đau
đớn. Đó là lí do tại sao người Nhật Bản có thể chết dễ dàng thế, không ai khác
có thể làm được điều đó. Họ đơn giản đâm con dao vào hara - nhưng họ biết đích
xác nó ở đâu - và họ biến mất. Thân thể bị ngắt khỏi linh hồn.
Trung
tâm mặt trăng là trung tâm cái chết. Đó là lí do tại sao đàn ông sợ đàn bà nhiều
thế. Họ tới tôi - nhiều đàn ông thế - và họ nói rằng họ sợ đàn bà. Nỗi sợ là
gì? Nỗi sợ là vì đàn bà là hara, mặt trăng - cô ấy ăn đàn ông. Đó là lí do tại
sao đàn ông bao giờ cũng cố giữ đàn bà trong kiểm soát; bằng không cô ấy sẽ ăn,
cô ấy sẽ phá huỷ họ. Đàn bà bao giờ cũng bị buộc phải vẫn còn trong lệ thuộc
nào đó. Cố hiểu hiện tượng này.
Tại
sao, trên khắp thế giới, đàn ông bao giờ cũng để đàn bà vào sự nô lệ bắt buộc?
Tại sao? Phải có nỗi sợ nào đó, nỗi sợ sâu sắc nào đó về đàn bà, rằng nếu đàn
bà được phép tự do, đàn ông sẽ không có khả năng sống. Và có chân lí trong điều
đó.
Đàn ông
chỉ có thể có một cực thích một lúc, đàn bà có thể có nhiều cực thích. Đàn ông
có thể làm tình chỉ với một đàn bà một lúc, đàn bà có thể làm tình với nhiều
đàn ông tuỳ cô ấy muốn. Nếu đàn bà được phép tự do toàn bộ, không đàn ông nào sẽ
đủ thích hợp để thoả mãn cô ấy - không đàn ông nào. Bây giờ các nhà tâm lí đồng
ý với điều này. Mọi nghiên cứu gần đây của Các thầy và Johnson và các báo cáo của
Kinsey, tất cả họ đều đi tới một điểm mà tuyệt đối chắc chắn: rằng không đàn
ông nào là đủ thích hợp để thoả mãn cho đàn bà về mặt dục. Nếu họ được phép tự
do, một nhóm đàn ông sẽ được cần để thoả mãn một đàn bà.
Một đàn
ông, một đàn bà, không thể sống cùng nhau được - nếu tự do toàn bộ là được
phép. Thế thì đàn bà sẽ đòi hỏi rằng cô ấy còn chưa được thoả mãn, và điều đó sẽ
là cái chết.
Năng lượng
dục cho bạn cuộc sống. Bạn càng dùng năng lượng dục nhiều, cái chết càng tới gần
hơn. Do đó, người yogis trở nên sợ việc phát tiết năng lượng dục, và họ bắt đầu
bảo tồn nó, bởi vì họ muốn kéo dài cuộc sống để cho công việc của họ lên bản
thân họ được hoàn thành, để cho họ không chết trước khi công việc của họ được
hoàn thành, bởi vì thế thì họ sẽ phải bắt đầu lại nó lần nữa.
Dục cho
bạn cuộc sống. Khoảnh khắc năng lượng dục rời khỏi thân thể bạn, bạn đang đi tới
cái chết. Có nhiều loài sâu bọ nhỏ chết trong một cực thích dục. Có vài loài nhện
chết trên bạn gái của chúng, chỉ làm tình chúng chết. Chúng làm tình một lần,
và không chỉ điều đó, bạn sẽ ngạc nhiên, khi chúng chết - và chúng chết theo
đôi cùng nhau - bạn gái bắt đầu ăn chúng. Nó ăn chúng, thực tế đấy. Bởi vì phải
làm gì với bạn trai chết? Và điều này là đúng trong mọi quan hệ dục rằng đàn
ông dần dần trở nên sợ.
Đàn bà
lấy năng lượng từ tình dục, đàn ông mất năng lượng, bởi vì hara của đàn bà vận
hành. Cô ấy biến đổi năng lượng nóng thành năng lượng mát. Cô ấy là sự cảm nhận,
cô ấy là lối mở thụ động, sự đón mừng. Cô ấy hấp thu năng lượng, đàn ông mất
năng lượng.
Trung
tâm hara này, hay gọi nó là mặt trăng, tồn tại trong đàn ông nữa, nhưng nó
không vận hành. Nó có thể vận hành chỉ nếu nhiều nỗ lực được đưa vào để biến đổi
nó, đem nó tới hoạt động.
Toàn thể
khoa học của Đạo không là gì ngoài việc làm trung tâm mặt trăng vận hành đầy đủ.
Đó là lí do tại sao thái độ của Đạo là cảm nhận, nữ tính, thụ động. Yoga cũng
trên cùng con đường, nhưng từ góc độ khác. Yoga cố gắng đem năng lượng mặt trời,
năng lượng của mặt trời, bên trong thân thể, làm việc trên năng lượng mặt trời và
con đường theo đó năng lượng mặt trời phải di chuyển, và đem nó tới mặt trăng.
Đạo và mật tông, họ làm việc trên mặt trăng, làm cho nó cảm nhận hơn, từ lực
hơn, để cho nó kéo năng lượng mặt trời hướng tới bản thân nó. Yoga là phương
pháp mặt trời, Đạo và mật tông là phương pháp mặt trăng, nhưng có tác dụng như
nhau.
Mọi bài
tập yoga là để đổi kênh năng lượng mặt trời hướng tới mặt trăng, và mọi bài tập
của Đạo và mật tông là để làm mặt trăng có từ trường tới mức nó kéo mọi năng lượng
được tạo ra bởi trung tâm mặt trời và biến đổi nó.
Đó là
lí do tại sao một Phật hay một Mahavira hay một Patanjali hay Lão Tử, khi họ đạt
tới việc nở hoa toàn bộ, tuyệt đối của họ, trông có vẻ nữ tính hơn như đàn ông.
Họ mất mọi gân guốc mà đàn ông có, họ trở nên tròn trĩnh hơn. Thân thể họ trở
nên nữ tính hơn. Họ đạt tới duyên dáng nào đó, điều là nữ tính. Mắt họ, mặt họ,
bước đi của họ, việc ngồi của họ - mọi thứ trở thành gần nữ tính nhiều hơn. Họ
không còn năng nổ, không còn bạo hành.
"Bằng
việc thực hiện samyama trên mặt trăng, tri thức liên quan tới việc bố trí các
ngôi sao được thu lấy." Nếu bạn đem samyama của bạn, việc chứng kiến của bạn,
tới trung tâm hara, bạn sẽ có khả năng biết mọi vì sao trong thân thể bạn - mọi
trung tâm bên trong thân thể bạn - bởi vì khi bạn được hội tụ vào trung tâm mặt
trời bạn được kích động, bạn sốt tới mức bạn không thể đạt tới được sáng tỏ. Để
đạt tới sáng tỏ người ta phải đi tới mặt trăng trước nhất. Mặt trăng là hiện tượng
biến đổi năng lượng lớn.
Nhìn
xem. Trên trời nữa, mặt trăng nhận năng lượng từ mặt trời, thế rồi nó phản xạ
năng lượng này. Nó không có năng lượng của riêng nó, nó đơn giản phản xạ năng
lượng, nhưng thay đổi phẩm chất của năng lượng của nó toàn bộ thế. Nhìn vào
trăng và bạn sẽ cảm thấy an bình, nhìn vào mặt trời và bạn sẽ bắt đầu phát
điên. Nhìn vào mặt trăng và bạn sẽ cảm thấy bình thản bao quanh bạn. Phật đạt tới
chứng ngộ cuối cùng của ông ấy vào đêm trăng tròn.
Thực
ra, tất cả những người đã đạt tới bao giờ cũng đạt tới vào ban đêm. Không một
người nào đã trở nên chứng ngộ vào ban ngày. Mahavira trỏ nên chứng ngộ vào ban
đêm. Đó là đêm không trăng, amawas; đêm tối mù mịt. Phật đã trở nên chứng ngộ
vào đêm trăng tròn, purnima. Nhưng cả hai đã trở nên chứng ngộ trong đêm. Vậy
mà đã không xảy ra việc một người trở nên chứng ngộ ban ngày. Điều đó sẽ không
xảy ra, bởi vì với chứng ngộ cùng năng lượng phải đi từ mặt trời sang mặt
trăng. Bởi vì chứng ngộ là việc nguôi dần của mọi kích động, mọi căng thẳng. Nó
là việc thảnh thơi lớn - thảnh thơi tối thượng. Không có chuyển động trong nó.
Thử điều
đó xem. Bất kì khi nào bạn có thời gian, chỉ việc nhắm mắt lại... Lúc ban đầu,
lấy ngón tay nhấn vào điểm dưới rốn sáu phân để cảm thấy nó, và trở nên nhận biết
về nó. Việc thở của bạn đi tới điểm đó. Khi bạn thở một cách tự nhiên, bụng bạn
phồng lên, xẹp xuống, phồng lên, xẹp xuống. Dần dần bạn sẽ thấy rằng việc thở của
bạn đích xác chạm tới hara. Nó phải chạm tới đó. Đó là lí do tại sao khi việc
thở dừng lại bạn chết, việc thở không còn chạm tới hara. Hara bị ngắt ra, một
khi hara bị ngắt ra bạn chết. Cái chết tới từ hara.
Khi một
người còn trẻ người đó là mặt trời, khi một người già người đó trở thành mặt
trăng. Khi người đàn bà còn trẻ, cô ấy là mặt trăng; khi cô ấy trở nên già, bà ấy
trở thành mặt trời. Đó là lí do tại sao nhiều đàn bà sẽ bắt đầu mọc râu mép khi
họ trở nên già, họ đang trở thành mặt trời. Bánh xe quay. Nhiều đàn ông, khi họ
trở nên già, trở thành hay cằn nhằn. Người già rất hay cằn nhằn, cáu bẳn, liên
tục trong giận dữ - giận với mọi thứ và bất kì cái gì. Họ đang trở thành mặt
trăng. Họ đã không biến đổi năng lượng của họ, họ đã sống cuộc sống ngẫu nhiên.
Đàn bà trở nên năng nổ hơn trong tuổi già bởi vì mặt trăng bị cạn kiệt. Họ đã
dùng nó, bây giờ phần mặt trời vẫn còn tươi, mới, có thể được dùng.
Đàn ông
trong tuổi giả bắt đầu phong cách của đàn bà và họ bắt đầu làm những thứ mà
chưa bao giờ được mong đợi ở họ. Chẳng hạn, trong mọi thứ đàn bà và đàn ông
khác nhau. Nếu đàn ông trở nên giận, người đó muốn đánh; nếu đàn bà trở nên giận,
cô ấy sẽ nói và cằn nhằn và... nhưng cô ấy sẽ không đánh. Cô ấy không hung
hăng, cô ấy thụ động. Tôi đã nghe một giai thoại:
Một nữ
giảng viên giảng bài thật nhanh và hiệu quả. "Vâng," bà ấy kêu lên,
"đàn bà đã chịu khổ cả nghìn cách!" Bà ấy dừng lại để gây hiệu quả.
Một người
đàn ông nhỏ thó nhu mì ở hàng trước giơ tay lên. "Tôi biết một cách theo
đó họ chưa bao giờ khổ cả," anh ta nói.
Giảng
viên nhìn chằm chằm một cách lạnh lùng vào anh ta "Đó là cách gì?" bà
ấy hỏi.
"Họ
chưa bao giờ khổ trong im lặng," người đàn ông nói.
Năng lượng
thụ động trở thành cằn nhằn. Bạn có quan sát không? Con gái bắt đầu nói trước
khi con trai làm. Gần như bao giờ chúng cũng trước con trai khi có liên quan tới
ngôn ngữ, trong trường phổ thông và cao đẳng, đại học, chúng bao giờ cũng ở trước
con trai khi có liên quan tới ngôn ngữ. Con gái bắt đầu nói từ sáu hay tám
tháng trước khi con trai bắt đầu nói. Và con gái trở nên rất thiện nghệ trong
việc nói, rất sớm, gần như hoàn hảo. Con gái có thể nói điều vô nghĩa, nhưng
con gái nói một cách hiệu quả. Con trai tụt lại sau. Nó có thể đánh nhau, nó có
thể bỏ chạy, nó có thể hung hăng, nhưng nó không nói giỏi.
Cả hai
năng lượng đều vận hành theo những cách khác nhau. Năng lượng mặt trăng, nếu cuộc
sống không diễn ra tốt, trở thành buồn. Năng lượng mặt trời, nếu cuộc sống
không diễn ra tốt, trở thành giận. Cho nên đàn bà trở nên buồn, đàn ông trở nên
giận. Nếu đàn ông cảm thấy cái gì đó sai, anh ta sẽ làm cái gì đó về nó. Đàn bà
sẽ đợi.
Nếu đàn
ông giận, anh ta sẽ muốn giết ai đó. Nếu đàn bà giận, cô ấy sẽ muốn tự tử. Điều
đầu tiên xảy tới cho đàn ông trong giận là sát hại, giết hại. Điều đầu tiên xảy
tới cho đàn bà trong giận là tự tử, là phá huỷ bản thân cô ấy.
Bạn có
thấy chồng và vợ đánh nhau không? Chồng bắt đầu đánh vợ, vợ bắt đầu đánh bản
thân cô ấy. Vận hành là khác.
Nhưng một
người hoàn hảo cần có sự tổng hợp của cả hai năng lượng - mặt trời và mặt
trăng. Khi cả hai năng lượng này là năm mươi - năm mươi và cân bằng, người ta đạt
tới sự thanh bình. Khi đàn ông và đàn bà được cân bằng bên trong bạn, bạn đi tới
có tĩnh lặng mà không của thế gian này. Mặt trời xoá bỏ mặt trăng, mặt trăng
xoá bỏ mặt trời, và bạn vẫn còn đó không bị rối loạn... bạn vẫn còn đó trong hiện
hữu tuyệt đối của bạn, không chuyển động, không động cơ, không ham muốn.
Và một
khi bạn có thể cảm thấy hara vận hành và năng lượng mặt trời của bạn được biến
đổi bởi hara, bạn sẽ thấy nhiều điều bên trong bạn. Bạn sẽ thấy mọi vì sao. Những
sao này là gì? Các trung tâm của bạn là các vì sao.
Từng
trung tâm là một ngôi sao trong bầu trời bên trong của bạn, và từng trung tâm đều
phải được biết tới và bạn phải đem samyama của bạn lên nó, bởi vì nó có nhiều
điều bí ẩn được giấu kín đằng sau nó. Nó sẽ để lộ chúng cho bạn. Bạn là cuốn
sách lớn - lớn nhất - và chừng nào bạn còn chưa đọc bản thân bạn thì mọi việc đọc
đều là vô dụng.
Khi
Socrates và những người như Socrates nói, "Biết bản thân ông," họ ngụ
ý điều này. Họ ngụ ý rằng bạn phải biết toàn thể lãnh thổ của bản thể bên trong
của bạn, trong mọi chi tiết. Mọi xó xỉnh ngóc ngách đều phải được thăm qua, ánh
sáng phải được đem vào, và thế thì bạn sẽ thấy bạn là gì - một vũ trụ, cũng vô
hạn như vũ trụ bên ngoài; và theo một cách nào đó còn lớn hơn nó vì bạn cũng là
ý thức, bởi vì bạn không chỉ sống động: bạn biết rằng bạn sống động bởi vì bạn
có thể trở thành nhân chứng nữa.
Dhruva
tadgati gyanam.
Bằng việc
thực hiện samyama trên ngôi sao cực, tri thức về chuyển động của các ngôi sao
được thu lấy.
Và ngôi
sao cực là gì trong bản thể bên trong của bạn? Ngôi sao cực là rất biểu tượng.
Về mặt huyền thoại, người ta nghĩ rằng ngôi sao cực là ngôi sao duy nhất tuyệt
đối không chuyển động. Điều đó là không đúng. Nó chuyển động chứ, nhưng rất chậm.
Nhưng nó là biểu tượng: cái gì đó trong bạn phải được tìm ra, cái không di chuyển
chút nào. Duy nhất cái đó có thể là bản tính của bạn, duy nhất cái đó có thể là
bản thể của bạn: cái gì đó như ngôi sao ở cực - dhruva - bất động, tuyệt đối bất
động, bởi vì khi không có chuyển động, vĩnh hằng là ở đó; khi có chuyển động,
có thời gian.
Chuyển
động cần thời gian; không chuyển động nào là không cần thời gian. Nếu bạn di
chuyển sẽ có bắt đầu và kết thúc. Mọi di chuyển đều bắt đầu và kết thúc; sẽ có
sinh và tử. Nhưng nếu không có chuyển động, thế thì bạn là vô thuỷ, vô chung;
thế thì không có sinh, không có tử.
Cho nên
ngôi sao cực ở đâu bên trong bạn? Đó là điều yoga gọi là sakshin, nhân chứng.
Nhân chứng là ngôi sao cực. Đầu tiên đem samyama của bạn vào năng lượng mặt trời
bởi vì đó là nơi bạn tồn tại một cách bình thường, sinh học. Đó là nơi bạn tìm
thấy bản thân bạn. Cái đó đã được cho rồi. Biến đổi nó thành năng lượng mặt
trăng: trở thành mát mẻ hơn, tự chủ hơn, bình thản hơn. Để kích động, háo hức,
nồng nhiệt mất đi, tản mát đi, để cho bạn có thể quan sát bầu trời bên trong.
Và thế rồi điều đầu tiên cần tìm là: người quan sát là ai. Đó là ngôi sao cực bởi
vì người quan sát là điều duy nhất bất động bên trong bạn.
Bây giờ
để tôi giải thích điều đó cho bạn. Bạn giận, nhưng bạn không thể vẫn còn giận
mãi được. Ngay cả người giận nhất cũng thỉnh thoảng cười, phải vậy chứ. Việc giận
dữ không thể trở thành trạng thái sự việc thường hằng được. Ngay cả người buồn
nhất cũng mỉm cười, và ngay cả người cười liên tục thỉnh thoảng cũng kêu khóc
và nước mắt trào ra trong mắt người đó. Xúc động không thể là thường hằng được.
Đó là lí do tại sao chúng được gọi là "emotion - xúc động"; từ này bắt
nguồn từ "motion - động," chuyển động. Chúng chuyển động, do đó,
chúng là xúc động. Từ xúc động này sang xúc động khác, bạn liên tục thay đổi.
Khoảnh khắc này bạn buồn, khoảng khắc kia bạn hạnh phúc; khoảnh khắc này bạn giận,
khoảnh khắc kia bạn rất từ bi; khoảnh khắc này bạn yêu, khoảnh khắc khác đầy hận
thù; sáng là đẹp, tối là xấu. Điều này cứ tiếp diễn.
Điều
này không thể là bản tính của bạn được, bởi vì đằng sau tất cả những thay đổi
này cái gì đó được cần. Như sợi chỉ giữ tất cả chúng lại. Cũng như trong vòng
hoa bạn thấy hoa, bạn không thấy sợi chỉ, nhưng sợi chỉ là cái giữ mọi hoa. Cho
nên những điều này toàn là hoa: lúc thì hoa giận, lúc thì hoa buồn, lúc thì hạnh
phúc, lúc thì đau đớn, lúc thì buồn khổ. Nhưng đây toàn là hoa, và cả đời bạn
là một vòng hoa. Phải có chỉ chứ, bằng không bạn chắc đã rời ra từ lâu trước
đây rồi. Bạn liên tục như một thực thể, cho nên sợi chỉ là gì, ngôi sao cực
chăng? Cái gì là thường hằng trong bạn?
Đó là
toàn thể việc tìm kiếm của tôn giáo: cái gì là thường hằng trong bạn. Nếu bạn
liên tục quan tâm và dính líu với cái không thường hằng, bạn ở trong thế gian.
Khoảnh khắc bạn thay đổi chú ý hướng tới cái là thường hằng trong bạn, bạn trở
thành có tính tôn giáo.
Sakshin,
nhân chứng. Bạn có thể chứng kiến giận của bạn. Bạn có thể chứng kiến buồn của
bạn. Bạn có thể chứng kiến phiền não của bạn. Bạn có thể chứng kiến phúc lạc của
bạn. Nhân chứng còn lại là một. Hay, chẳng hạn, trong đêm bạn ngủ. Ngày qua rồi
và hình ảnh bạn mang cả ngày, bạn là ai, cũng mất rồi. Bạn có thể đã từng là
người rất giầu ban ngày. Ban đêm, trong mơ, bạn có thể trở thành người ăn xin.
Hoàng đế
có xu hướng trở thành người ăn xin trong mơ của họ, người ăn xin có xu hướng trở
thành hoàng đế trong mơ của họ, bởi vì mơ là việc hoàn thành. Ngay cả hoàng đế
thỉnh thoảng cũng cảm thấy ghen tị với người ăn xin vì họ đi trên phố tự do thế,
chẳng quan tâm, dường như họ chẳng có gì làm và cả thế giới là để tận hưởng. Và
ông ta quan sát họ ngồi dưới ánh mặt trời và tận hưởng ánh sáng mặt trời, tia nắng
mặt trời. Ông ta không thể làm được điều đó; ông ta có quá nhiều điều khác phải
làm. Ông ta bận bịu thế. Ông ta nhìn họ hát trong đêm dưới các vì sao. Ông ta
không thể làm được điều đó; điều đó có vẻ không tốt cho một hoàng đế. Ông ta cảm
thấy ghen tị. Trong đêm, các hoàng đế đều mơ họ đã trở thành kẻ ăn xin. Người
ăn xin mơ họ đã trở thành hoàng đế vì họ ghen tị. Họ nhìn cung điện, của cải, sự
vui chơi đang diễn ra. Họ cũng muốn có điều đó.
Cho nên
bất kì cái gì bị thiếu đều kéo đến trong giấc mơ của bạn; mơ của bạn là thứ bổ
sung. Nếu bạn nghiên cứu mơ của bạn, bạn sẽ biết cái gì thiếu trong cuộc đời bạn.
Khoảnh khắc không cái gì thiếu, mơ biến mất. Cho nên người chứng ngộ không bao
giờ mơ; người đó không thể mơ được. Với người đó không thể nào mơ được vì chẳng
cái gì thiếu. Người đó được hài lòng, tuyệt đối hài lòng. Nếu người đó là người
ăn xin, người đó hài lòng tới mức người đó đã là hoàng đế trong sự ăn xin của
mình rồi.
Có lần
chuyện xảy ra, nhà huyền môn Sufi vĩ đại, Ibrahim, sống cùng một người ăn xin.
Ibrahim từ bỏ ngai vàng vì ông ấy thấy cái giả dối và cái ngu xuẩn của nó, và
ông ấy là người dũng cảm. Ông ấy rời bỏ vương quốc và ông ấy trở thành người ăn
xin. Thế rồi một người ăn xin đi cùng ông ấy trong vài ngày. Người ăn xin này cầu
nguyện mọi đêm tới Thượng đế, "Lạy trời, ngài làm cái gì đó đi. Sao ngài
đã làm cho con nghèo thế? Cả thế giới đang tận hưởng. Chỉ con bị bỏ ra ngoài
nó. Thậm chí không có miếng bánh mì để ăn, không quần áo để mặc, không chỗ trú
ngụ để sống. Ngài làm cái gì đó đi! Thỉnh thoảng con bắt đầu hoài nghi liệu
ngài có đó hay không vì lời cầu nguyện của con vẫn không được đáp ứng."
Ibrahim
nghe lời cầu nguyện này một lần, hai lần, ba lần; thế rồi một hôm ông ấy nói, "Đợi
đã. Dường như là ông đã có cái nghèo mà không trả giá nào."
Người
ăn xin nói, "Giá cho nghèo sao? Ông ngụ ý gì? Ông đang nói về cái gì vậy?
Nghèo mà cũng phải trả giá sao!"
Ibrahim
nói, "Vâng, tôi đã trả giá cho nó bằng cả vương quốc của tôi và thế rồi
tôi biết cái đẹp của nó. Ông đã có nó được cho không, cho nên ông không biết
nghèo là gì. Ông không biết tự do mà nó đem lại; ông không biết sự vô trọng lượng
mà nó đem lại. Ông không biết nghèo là gì. Đầu tiên ông cần khổ như người giầu;
thế thì ông sẽ biết. Tôi đã biết cả hai... tôi được hài lòng."
"Thực
ra," Ibrahim nói, "Tôi không thể cầu nguyện được bởi vì tôi không thể
tìm ra được cái gì để cầu nguyện. Nhiều nhất tôi có thể nói, 'Xin chào Thượng đế.
Cám ơn ngài nhé.' Kết thúc. Chẳng có gì mà nói cả. Tôi hài lòng thế."
Người
chứng ngộ không thể mơ được: người đó hài lòng thế. Và tôi nói với bạn ông ấy
thậm chí sẽ không nói, "Xin chào Thượng đế. Cám ơn ngài nhé." Tại sao
quấy rối ngài làm gì? Hay ông ấy sẽ nói nó một lần, và mọi ngày ông ấy sẽ nói,
"Như hôm trước." Phỏng có ích gì mà nói điều đó? Và thực ra ông ấy đã
biết rằng toàn thể trái tim bạn đều nói xin chào, cám ơn. Phỏng có ích gì mà
nói nó ra?
Trong
đêm bạn mơ và bạn quên hình ảnh bạn đã mang cả ngày. Bạn có thể là học giả lớn
ban ngày; buổi tối bạn quên. Bạn có thể là vua, và bạn quên. Hay bạn có thể là
người khổ hạnh lớn, người đã từ bỏ thế gian, và trong mơ đàn bà đẹp bao quanh bạn
và bạn quên rằng bạn là người khổ hạnh, là sư, và điều này là không tốt. Mọi thứ
là tốt và xấu ban ngày đều mất đi bởi vì bạn tuyệt đối là ai đó khác. Tâm trạng
đã thay đổi, khí hậu đã thay đổi. Nhưng một điều còn lại thường hằng. Ban ngày
nếu bạn quan sát hoạt động của bạn - bước đi trên phố, ăn thức ăn, đi tới văn
phòng, về nhà, giận, yêu - nếu bạn quan sát, thế thì trong đêm bạn cũng có thể
quan sát, và bạn có thể liên tục quan sát rằng đây là mơ. Vậy là trong mơ mình
đã trở thành hoàng đế sao? Tốt. Bạn có thể liên tục quan sát.
Trong
hai mươi bốn giờ chỉ một điều có thể là thường hằng, và đó là người quan sát, nhân
chứng. Đó là ngôi sao cực bên trong bạn.
"Bằng
việc thực hiện samyama trên ngôi sao cực, tri thức về chuyển động của các ngôi
sao được thu lấy." Và nhớ lấy, đầu tiên Patanjali nói thực hiện samyama
trên mặt trăng, tri thức về việc bố trí các ngôi sao được thu lấy - sao nào là
sao nào, và ở đâu. Bằng việc thực hiện samyama trên ngôi sao cực, sakshin, chuyển
động của các sao được biết tới. Bởi vì chuyển động này có thể được biết chỉ
trong so với cái gì đó là thường hằng. Nếu không cái gì là thường hằng, chuyển
động không thể được biết tới; và nếu mọi thứ đều chuyển động và bạn không có cơ
sở thường hằng, cơ sở bất động, làm sao bạn có thể biết được chuyển động?
Đó là
lí do tại sao bạn không thể cảm được chuyển động của trái đất. Trái đất đang
chuyển động, nhanh như bạn có thể hình dung. Nó là con tàu không gian. Nó liên
tục chuyển động: xoay tít quanh trung tâm của nó và, đồng thời, chạy nhanh
quanh mặt trời. Hết ngày nọ tới ngày kia, năm nọ tới năm kia, nó cứ quay liên tục
và bạn chẳng bao giờ cảm thấy nó - bởi vì mọi thứ khác đều đang chạy với cùng tốc
độ: cây, nhà, bạn, mọi thứ. Không thể nào cảm thấy nó được bởi vì không có điểm
tương phản. Cứ nghĩ về bản thân bạn dường như bạn có một chỗ nhỏ để đứng ra - cả
trái đất chuyển động, bạn không chuyển động - thế thì bạn sẽ biết. Bạn sẽ gần
như bị chóng mặt; nó đi nhanh thế. Thế thì bạn sẽ không thể ở Pune được. Lúc
thì đó là Philadelphia trôi qua, lúc thì đó là Tokyo trôi qua, lúc thì... và
trái đất liên tục chuyển động, quay.
Nó chuyển
động nhanh thế, nhưng để biết nó, bạn cần một cơ sở không chuyển động. Đó là lí
do tại sao con người sống trong nhiều thế kỉ trên trái đất và chỉ mới ba trăm
năm trước, qua Galileo và Copernicus, chúng ta mới đi tới biết rằng trái đất
chuyển động. Ngoài ra, trong hàng nghìn năm chúng ta đã từng nghĩ rằng trái đất
là trung tâm, trung tâm bất động, mọi thứ khác di chuyển trong thế giới - mọi
vì sao, mặt trời và mặt trăng - duy nhất trái đất không chuyển động: đây là
trung tâm.
Bên
trong cũng vậy, mọi thứ đều chuyển động ngoại trừ sakshin, nhân chứng. Ngoại trừ
nhận biết của bạn, mọi thứ đều thường xuyên chuyển động. Một khi bạn biết nhân
chứng này bạn sẽ có khả năng thấy mọi thứ khác đang chuyển động nhanh thế nào.
Bây giờ
một điều rất phức tạp phải được hiểu. Chẳng hạn, tôi nói mãi cho tới giờ dưới dạng
dường như các trung tâm là tĩnh tại. Chúng không vậy đâu. Thỉnh thoảng trung
tâm dục ở trong đầu, chuyển động. Đó là lí do tại sao tâm trí trở nên dục thế.
Bạn cứ nghĩ và mơ màng. Thỉnh thoảng trung tâm dục ở trong tay bạn, và bạn muốn
chạm vào đàn bà. Thỉnh thoảng trung tâm dục ở trong mắt bạn, và bất kì cái gì bạn
nhìn, bạn biến nó thành đối thể có tính dục. Bạn trở thành khiêu dâm - bất kì
cái gì bạn thấy, ngay lập tức nó biến thành đối thể có tính dục. Thỉnh thoảng
trung tâm này ở tai; bất kì cái gì bạn nghe cũng làm cho bạn có tính dục.
Có thể
đi tới đền chùa và nghe bhajans, việc hát bài thiêng liêng, sùng kính, và cảm
thấy dục nếu trung tâm dục của bạn vào khoảnh khắc đó là ở tai. Và bạn sẽ rất
lo nghĩ, "Cái gì đang xảy ra đây? Mình ở trong đền chùa, mình đã tới như
người sùng kính. Và cái gì đang xảy ra?" Và thỉnh thoảng có thể, bạn có thể
ngồi cạnh người bạn gái, vợ bạn, và cô ấy sẵn có đấy - không chỉ sẵn có, mà còn
đón chào, chờ đợi - và bạn không cảm thấy dục chút nào: trung tâm dục không ở tại
trung tâm dục nơi nó đáng phải ở. Thỉnh thoảng chuyện xảy ra là bạn mơ màng về
dục bạn tận hưởng nhiều; khi bạn làm tình với người đàn bà bạn chẳng tận hưởng
gì - chẳng có chút nào.
Điều gì
xảy ra? Bạn không biết trung tâm của bạn ở đâu. Khi người ta trở thành sakshin,
người ta trở nên nhận biết trung tâm ở đâu, và thế thì nhiều điều là có thể.
Khi nó ở
trong tai bạn, nó đem năng lượng cho tai bạn. Đó là những khoảnh khắc bạn có thể
huấn luyện cho tai và bạn có thể trở thành nhạc sĩ. Khi nó ở trong mắt bạn, đó
là những khoảnh khắc bạn có thể trở thành hoạ sĩ, nghệ sĩ. Thế thì bạn nhìn vào
cây và chúng sẽ xanh hơn là chúng vậy. Thế thì hoa hồng sẽ có phẩm chất nở hoa
khác cho chúng; bạn sẽ phóng chiếu. Khi trung tâm dục ở trên lưỡi, bạn có thể
trở thành nhà hùng biện lớn - bạn có thể thôi miên mọi người. Một lời từ bạn,
và nó đi vào chính trái tim của người nghe bạn; họ bị thôi miên. Có những khoảnh
khắc đúng... Nếu trung tâm dục của bạn ở trong mắt bạn, bạn có thể nhìn vào ai
đó và người đó sẽ bị thôi miên. Bạn sẽ trở thành nhà thôi miên; bạn sẽ có quyền
năng thôi miên. Khi trung tâm dục của bạn ở trong tay bạn, chạm vào bất kì cái
gì và nó trở thành vàng. Bởi vì dục là năng lượng và cuộc sống. Và cùng điều đó
cho mặt trăng.
Mãi cho
tới giờ tôi đã nói về các vị trí tĩnh của chúng. Bình thường, chúng được tìm thấy
ở đó, nhưng không cái gì là tĩnh tại. Mọi thứ đều xoay vòng.
Nếu
trung tâm chết của bạn ở trong tay bạn, và bạn là bác sĩ điều trị, cho thuốc và
bệnh nhân sẽ chết. Làm bất kì cái gì bạn muốn, bạn sẽ không có khả năng cứu được
bệnh nhân. Ở Ấn Độ họ nói, "Bác sĩ kia có bàn tay của bác sĩ điều trị: bất
kì cái gì ông ấy chạm vào đều trở thành thuốc." Và bác sĩ khác thì sao?
"Đừng có lại gần ông ấy: anh mang một bệnh nhỏ tới ông ấy, và ông ấy sẽ
khuếch đại nó lên và anh sẽ về còn bị nặng hơn là khi anh đi tới đó."
Người
yogi trở nên tỉnh táo. Trong ayurveda, môn y học đã tiến hoá bên cạnh yoga ở Ấn
Độ cổ đại, bác sĩ điều trị phải là người yogi nữa. Chừng nào bạn còn chưa là
người yogi bạn không thể là bác sĩ trị liệu thực thụ được. Bạn không thể là người
chữa lành thực thụ được. Bác sĩ trị liệu phải quan sát việc thu xếp bên trong
riêng của mình trước khi ông ấy đi tới bệnh nhân để thăm và điều trị cho người
đó. Nếu trung tâm chết ở trong tay, ông ấy sẽ không đi. Nếu trung tâm chết ở
trong mắt, ông ấy sẽ không đi. Trung tâm chết nên ở trong hara và trung tâm sống
nên ở trong tay ông ấy, thế thì ông ấy sẽ đi. Việc thu xếp đúng của mọi thứ.
Một khi
bạn biết tới thế giới bên trong của bạn, nhiều điều trở thành có thể. Thỉnh thoảng
bạn cũng đã quan sát nó, nhưng bạn không biết cái gì đang xảy ra. Thỉnh thoảng
bạn không làm gì cả, và bạn vẫn cứ thành công. Và thỉnh thoảng bạn làm công việc
vất vả thế, và chẳng cái gì thành công; mọi thứ đều thất bại. Thu xếp của bạn
là không đúng. Bạn vận hành qua trung tâm sai.
Khi một
chiến binh đi vào cuộc chiến, ra tiền tuyến, người đó phải đi khi trung tâm chết
ở trong tay người đó. Thế thì... thế thì người đó có thể giết rất dễ dàng. Thế
thì người đó là hoá thân của cái chết. Đó là nghĩa của "mắt quỉ" là
gì: người có trung tâm chết đã bị cố định vào trong mắt. Nếu người đó nhìn bạn,
bạn sẽ bị rắc rối. Chính cái nhìn của người đó là tai hoạ.
Và có
những người có đôi mắt đã trở nên được cố định với trung tâm sống. Họ nhìn, và
bạn cảm thấy phúc lành; họ nhìn, và bạn cảm thấy được ân huệ. Họ nhìn bạn, và
cái gì đó, cái gì đó sống động mưa rào lên bạn.
"Bằng
việc thực hiện samyama trên ngôi sao cực, tri thức về chuyển động của các ngôi
sao được thu lấy."
Nabhi
chakre kaya vyuha gyanam.
Bằng việc
thực hiện samyama trên trung tâm rốn, tri thức về tổ chức của thân thể được thu
lấy.
Trung
tâm rốn là trung tâm của thân thể bạn, bởi vì chính qua trung tâm rốn mà bạn được
nuôi dưỡng bởi mẹ bạn trong bụng mẹ. Trong chín tháng bạn tồn tại chỉ bởi trung
tâm rốn. Bạn được nối với rốn; đó là lối chuyển, cây cầu. Và khi trung tâm rốn
bị ngắt ra khỏi người mẹ và dây rốn bị cắt đi, bạn trở thành sinh linh độc lập.
Rốn của bạn cực kì có ý nghĩa khi có liên quan tới thân thể.
"Bằng
việc thực hiện samyama trên trung tâm rốn, tri thức về tổ chức của thân thể được
thu lấy." Và thân thể là cái máy vĩ đại, phức tạp, rất tinh tế. Trong một
thân thể của bạn có hàng triệu tế bào; trong cái đầu nhỏ của bạn có hàng triệu
thần kinh. Các nhà khoa học đã phát triển nhiều máy phức tạp, nhưng không cái
gì so sánh được với thân thể con người - và dường như không có khả năng nào rằng
họ bao giờ sẽ có khả năng tạo ra cái máy phức tạp như thế, và hoạt động tốt thế.
Nó là phép màu. Và hoạt động tự động thế, và nó hoạt động liên tục trong bẩy
mươi năm hay thậm chí một trăm năm.
Mọi thứ
đều được làm cứ dường như nó là hoàn hảo. Nó là hệ thống tự duy trì: nó bảo ăn,
bất kì khi nào bạn đói, tạo ra cơn đói; khi bạn đã ăn đủ, nó cho bạn chỉ dẫn -
dừng lại; tiêu hoá đã; làm thành máu và xương và tuỷ; và liên tục dọn sạch bản
thân nó bởi vì biết bao nhiêu tế bào chết đi mọi khoảnh khắc chúng phải được tống
ra. Tạo mới, dọn sạch, duy trì bản thân nó, và mọi thứ đều tự động.
Nếu bạn
theo cách thức tự nhiên của cuộc sống, thân thể vận hành hay thế, nó chạy rù rù
hay thế.
Bằng việc
biết tới trung tâm rốn, bạn sẽ có khả năng biết toàn thể cơ chế của thân thể.
Đó là cách sinh lí học yoga được biết tới. Nó đã được biết tới từ bên ngoài; nó
không được biết tới bởi các báo cáo khám nghiệm sau chết. Bởi vì yoga nói khi một
người chết, bất kì cái gì bạn biết về người đó đều không đúng về người đang sống.
Bởi vì người chết là khác toàn bộ với người sống. Bây giờ các nhà khoa học đang
đi tới đoán ra điều đó, rằng giải phẫu sau chết nhiều nhất chỉ là phỏng đoán; bởi
vì khi một người chết, thân thể vận hành theo cách này và khi một người còn sống
nó vận hành theo cách khác, cho nên bất kì cái gì chúng ta biết về thân thể chết,
nhiều nhất, là đúng xấp xỉ cho thân thể sống nhưng không đúng đích xác.
Yoga đi
tới biết từ bên trong. Yoga khám phá ra sinh lí với cuộc sống đầy đủ và nhận biết.
Đó là lí do tại sao có nhiều điều mà yoga nói tới và sinh lí học hiện đại sẽ
không đồng ý, bởi vì sinh lí học hiện đại là một phần của người chết, của cái
xác, và yoga quan tâm tới cuộc sống.
Nghĩ mà
xem. Khi điện chạy qua dây bạn cắt dây đi; thế thì bạn sẽ có một kinh nghiệm.
Khi điện đã dừng chạy thế rồi cắt dây; bạn sẽ có kinh nghiệm khác. Và những
kinh nghiệm này là khác nhau toàn bộ.
Bạn mổ
xẻ một thân thể chết. Bạn không thể mổ xẻ thân thể sống được bởi vì lúc bạn mổ
xẻ, nó sẽ chết. Cho nên ngày này hay ngày khác, các nhà sinh lí phải đồng ý với
nghiên cứu yoga rằng nếu bạn muốn biết về thân thể sống, khi điện đang chạy và
người ta vẫn sống, thế thì bằng cách nào đó người ta phải đi sâu vào bên trong
bản thân mình và từ đó, từ điểm nhìn lợi thế đó, người ta phải biết thân thể là
gì, nó được thu xếp thế nào.
Khi bạn
đi vào trong thân thể chết, đó là đi vào trong nhà mà người chủ đã bỏ lại nó. Bạn
có thể bắt gặp đồ đạc, nhưng bạn sẽ không bắt gặp người chủ. Khi bạn đi vào bên
trong ngôi nhà mà người chủ có đó, người đó lấp đầy, sự hiện diện của người đó
lấp đầy, toàn thể ngôi nhà. Khi bạn hiện diện trong thân thể, sự hiện diện của
bạn làm cho mọi tế bào khác hẳn về chất. Khi bạn đi rồi, thế thì chỉ thứ chết
còn lại, chỉ vật chất.
Bằng việc
thực hiện samyama trên họng, có việc dừng lại của cảm giác đói và khát.
Có những
khảo sát bên trong. Yoga đi tới biết rằng nếu bạn đói, cơn đói không đích xác ở
trong dạ dầy. Khi bạn khát, không đích xác nó ở trong họng. Dạ dầy cho thông
tin tới não, và thế rồi não cho thông tin tới bạn; nó có chỉ dẫn nào đó. Chẳng
hạn, khi bạn cảm thấy khát, não làm cho họng của bạn cảm thấy khát. Khi nước được
cần trong thân thể, não tạo ra triệu chứng trong họng, và bạn cảm thấy khát.
Khi bạn cần thức ăn, não tạo ra cái gì đó trong dạ dầy, và bạn có sự giằn vặt của
cơn đói.
Nhưng bạn
có thể lừa não rất dễ dàng: bạn có thể uống nước có đường. Bởi vì não chỉ hiểu
ngôn ngữ của đường thôi. Cho nên bạn ăn đường, uống đường, ngay lập tức não
nghĩ bây giờ không có nhu cầu; đói biến mất. Đó là lí do tại sao mọi người ăn
quá nhiều kẹo làm mất ngon miệng của họ. Chỉ một lượng đường nhỏ sẽ không nuôi
dưỡng cho bạn, nhưng não đã bị bạn lừa. Đường là ngôn ngữ. Ngay lập tức não
nghĩ mức đường đã lên cao, được kết thúc. Nó nghĩ dường như bạn đã ăn đủ và qua
thức ăn mức đường đã lên cao. Bạn đơn giản ăn viên đường vào, đó là lừa dối.
Yoga đi
tới biết rằng bằng việc đem samyama tới trung tâm nào đó mọi sự có thể biến mất.
Chẳng hạn, nếu bạn đem samyama tới họng, bạn sẽ cảm thấy cơn khát đã qua và cơn
đói đã qua. Đó là cách người yogis có thể nhịn ăn lâu thế. Chuyện kể về
Mahavira rằng ông ấy thỉnh thoảng nhịn ăn thậm chí tới ba tháng, bốn tháng,
liên tục. Trong toàn thể thời kì mười hai năm khi ông ấy thiền, ông ấy đã nhịn
gần mười một năm. Ba tháng ông ấy sẽ nhịn ăn, và thế rồi một hôm ông ấy sẽ ăn,
thế rồi lại một tháng ông ấy sẽ nhịn, và hai ngày ông ấy sẽ ăn theo cách này.
Trong mười hai năm cộng lại chỉ một năm là ông ấy ăn; điều đó nghĩa là trong mười
hai ngày, một ngày ăn, mười một ngày nhịn, trung bình.
Làm sao
ông ấy làm được điều đó? Làm sao ông ấy có thể làm được điều đó? Điều đó gần
như là không thể được, không thể được về mặt con người. Yoga có một số bí mật.
Nếu bạn
tập trung vào họng... Thử mà xem. Lần sau bạn cảm thấy khát, nhắm mắt lại, ngồi,
và đem toàn bộ chú ý của bạn vào họng. Một khi chú ý có đó, bạn sẽ thấy họng
đang thảnh thơi. Bởi vì bất kì khi nào chú ý toàn bộ của bạn dồn vào bất kì điểm
nào, bạn trở nên tách rời khỏi nó. Họng đang khát: bạn cảm thấy tôi đang khát.
Nếu bạn đem ý thức chứng kiến của bạn tới nó, đột nhiên bạn tách rời. Hợp tác của
bạn bị phá vỡ. Bây giờ bạn biết họng khát, không phải tôi khát. Và làm sao họng
có thể khát mà không có bạn được?
Làm sao
thân thể có thể đói mà không có bạn được? Bạn đã bao giờ thấy người chết mà đói
hay khát không? Cho dù mọi nước biến mất và bay hơi khỏi thân thể, người chết sẽ
không cảm thấy khát. Sự đồng nhất là được cần.
Thử nó
xem sao. Lần sau bạn cảm thấy đói thử nó đi. Nhắm mắt lại, đi sâu hơn vào trong
họng... quan sát. Bạn sẽ thấy họng tách rời khỏi bạn. Khoảnh khắc bạn thấy họng
tách rời khỏi bạn, thân thể sẽ dừng nói rằng thân thể đói. Thân thể không thể
đói được, chỉ sự đồng nhất của bạn với thân thể là đói thôi.
Bằng việc
thực hiện samyama trên thần kinh có tên là kurma-nadi, người yogi có khả năng bất
động hoàn toàn.
Kurma-nadi
là phương tiện của prana, việc thở. Nếu bạn quan sát im lặng việc thở của bạn,
không đổi nhịp của nó theo bất kì cách nào, không làm cho nó nhanh hơn hay chậm
hơn, chỉ để nó tự nhiên và thảnh thơi, và nếu bạn đơn giản quan sát nó; bạn sẽ
trở nên tuyệt đối tĩnh lặng. Sẽ không có chuyển động trong bạn. Tại sao? Bởi vì
mọi chuyển động tới qua việc thở, prana. Mọi chuyển động tới qua việc thở. Chuyển
động tồn tại trong bạn qua việc thở. Khi việc thở dừng lại, người ta chết - người
ta không thể chuyển động được.
Nếu bạn
thường xuyên đem samyama của bạn tới việc thở, tới kurma-nadi, dần dần bạn sẽ
đi tới trạng thái mà bạn sẽ thấy việc thở đã gần như dừng lại. Người yogi làm
việc thiền này khi đối diện với tấm gương vì việc thở trở thành im lặng thế, họ
không thể cảm thấy nó được. Họ chỉ có thể thấy liệu có làn sương nào đó trên
gương từ việc thở của họ hay không. Thỉnh thoảng họ đã trở nên im lặng tới mức
họ không thể quyết định được liệu họ vẫn sống hay không. Trong thiền sâu thỉnh
thoảng kinh nghiệm này cũng xảy ra cho bạn. Đừng sợ. Việc thở gần như dừng lại.
Khi tâm
thức là hoàn hảo, việc thở gần như dừng lại, nhưng đừng lo nghĩ. Đó không phải
là chết, đó đơn giản là tĩnh lặng.
Toàn thể
nỗ lực của yoga là đem bạn tới tĩnh lặng tới mức nó không thể bị phá vỡ bởi bất
kì cái gì, tới trạng thái của tâm thức mà không thể bị quấy rối. Tôi đã nghe:
Một người
điên về con đường dừng lại một cửa hàng và hỏi doanh nhân, "Điều gì làm
cho ông ngồi đây hết ngày nọ tới ngày kia vậy?" "Để làm ra lợi nhuận."
"Lợi nhuận là gì?" người điên hỏi.
"Nó
là làm một thành hai," doanh nhân nói.
"Đây
không phải là lợi nhuận," người điên nói. "Lợi nhuận là khi ông có thể
làm hai thành một."
Người
điên đó không phải là người điên thường, người đó phải đã là người đã nhận ra.
Người đó là một thầy Sufi.
Vâng, lợi
nhuận là khi bạn làm hai thành một. Lợi nhuận là khi mọi nhị nguyên biến mất,
khi chỉ một còn lại.
Từ
"yoga" nghĩa là phương pháp trở thành một. Yoga nghĩa là cách gắn lại
cùng nhau những cái đã rời ra. Chính từ "yoga" nghĩa là "gắn lại
cùng nhau." Từ "yoga" nghĩa là unio mystica. Từ "yoga"
nghĩa là "hợp nhất." Vâng, lợi nhuận là khi bạn có thể làm hai thành
một.
Và toàn
thể nỗ lực là làm sao tìm ra cái thường hằng, làm sao tìm ra cái một đằng sau
cái nhiều, làm sao tìm ra cái bất động đằng sau mọi thay đổi, luồng chảy - làm
sao tìm ra cái bất tử, làm sao tìm ra cõi bên kia. Thói quen của bạn sẽ tạo ra
rắc rối bởi vì bạn đã sống với thói quen sai lâu thế. Tâm trí bạn bị ước định
theo thói quen sai - bạn bao giờ cũng phân chia. Toàn thể trí tuệ của bạn đã được
huấn luyện để phân chia và cắt ra từng mảnh và làm ra nhiều từ một. Con người đã
sống mãi cho tới giờ qua trí tuệ, và con người đã quên cách gắn chúng lại cùng
nhau.
Một người
tới nhà huyền môn Mô ha mét giáo, Farid, với chiếc kéo bằng vàng làm quà tặng;
chiếc kéo thực sự rất đẹp và rất có giá trị. Nhưng Farid cười, và ông ấy nói,
"Ta làm gì với chiếc kéo, vì ta chưa bao giờ cắt một thứ ra làm đôi? Ông lấy
nó đi. Thay vì thế, đem cho ta chiếc kim khâu - và không cần đem kim vàng làm
gì, bất kì kim nào cũng được - vì toàn thể nỗ lực của ta là để may các thứ lại
với nhau."
Nhưng
thói quen cũ là cắt ra từng mảnh. Thói quen cũ là tìm ra cái liên tục thay đổi.
Tâm trí bị kích động về cái gì đó mới và cái thay đổi; cái không đổi dường như
không đáng chú ý. Bạn sẽ phải nhận biết về những thói quen này; bằng không
chúng sẽ khẳng định bản thân chúng theo cách này cách khác... và tâm trí là rất
tinh ranh. Để tôi kể cho bạn một câu chuyện:
Maulana
Arshad Va'ez là một nhà thuyết giảng lớn, rất giỏi nói, nhưng ông ấy cũng là
người ăn xin.
Một lần
nhà vua triệu ông ấy vào triều đỉnh và nói, "Maulana, theo giới thiệu của
các thượng thư của ta, ta phái ông làm đại diện cho triều đình của Shah Shoja ở
Shiraz. Tuy nhiên, ta muốn ông hứa rằng ông sẽ kiềm chế việc ăn xin trong thời
gian ông ở nước ngoài - bởi vì ta không muốn người đại diện của ta lại ăn xin,
cho nên ông phải hứa." Maulana đã làm như được yêu cầu và được đưa tới
Shiraz.
Sau khi
đưa sứ mệnh của mình tới kết thúc thành công, ông ấy được Shah của Shiraz nhắc
tới, "Danh tiếng của việc thuyết giảng của ông đã đạt tới mảnh đất của
chúng tôi và đã làm cho chúng tôi mong muốn được nghe một trong các buổi giảng
của ông." Maulana đồng ý.
Vào
ngày đã định, thứ sáu, ông ấy trèo lên bục giảng và cho bài giảng xúc động, làm
rơi nước mắt của khán giả. Nhưng trước khi ông ấy rời khỏi bục, đột nhiên ông ấy
không thể kìm được thói quen ăn xin thêm nữa.
Ông ấy
nói, "Hỡi những người Hồi giáo! Mãi vài tuần trước tôi vẫn thường ăn xin.
Nhưng trước khi tới đây họ đã buộc tôi phải thề rằng tôi sẽ không ăn xin trong
thời gian tôi ở thành phố các bạn. Tôi đề nghị các bạn, những người anh em, nếu
tôi đã thề kiềm chế việc ăn xin, các bạn có thề không cho tôi cái gì
không?"
Tâm trí
rất tinh ranh. Nó sẽ tìm cách thức và phương tiện: "Nếu tôi không thể ăn
xin được, các bạn có thể cho chứ."
Nhớ rằng
tâm trí rất quen thuộc với phân tích, và yoga là tổng hợp. Cho nên bất kì khi
nào tâm trí đi tới phân tích, gạt nó sang bên đi, để nó sang bên đi. Qua phân
tích bạn sẽ đạt tới cái cuối cùng, cái chi tiết nhất, nguyên tử; qua tổng hợp bạn
sẽ đạt tới cái lớn lao nhất, tới cái toàn thể. Khoa học đã đi tới khám phá ra
nguyên tử, và yoga đã đi tới khám phá ra atma. Nguyên tử nghĩa là cái nhỏ nhất,
và atma nghĩa là cái lớn nhất. Yoga đi tới biết cái toàn thể, nhận ra cái toàn
bộ; và khoa học đã đi tới biết cái ngày càng nhỏ hơn và nhỏ hơn, và chúng cứ tiếp
diễn mãi.
Đầu
tiên khoa học phân chia vật chất thành phân tử, thế rồi họ nghĩ rằng phân tử là
khó phân chia; thế rồi họ thành công trong việc phân chia nó, thế rồi họ gọi nó
là "nguyên tử." Từ "nguyên tử" nghĩa là không phân chia được,
cái không thể bị phân chia thêm nữa - nhưng họ đã phân chia cả cái đó nữa. Thế
rồi họ đi tới điện tử và neutron và họ nghĩ bây giờ nó không thể được phân chia
bởi vì nó đã trở thành gần như không thể nào thấy được - nó không thể được nhìn
thấy. Không ai đã bao giờ thấy điện tử, cho nên làm sao bạn có thể phân chia được
nó? Nhưng bây giờ họ đã thành công trong phân chia cả nó. Chẳng nhìn thấy nó, họ
đã thành công trong phân chia.
Họ sẽ
tiếp tục nữa và nữa... Mọi thứ đã tuột khỏi tay.
Yoga
chính là quá trình đối lập: về việc tổng hợp, về việc gắn và gắn và gắn, để cho
bạn đi tới cái toàn bộ. Cái toàn bộ là một.
Tâm trí
cũng bị phân chia thành tâm trí mặt trời hay tâm trí mặt trăng. Tâm trí mặt trời
có tính khoa học; tâm trí mặt trăng có tính thơ ca. Tâm trí mặt trời có tính
phân tích; tâm trí mặt trăng có tính tổng hợp. Tâm trí mặt trời có tính toán học,
logic, Aristotle; tâm trí mặt trăng là khác toàn bộ - phi logic, bất hợp lí.
Chúng vận hành khác nhau tới mức không có ngôn ngữ nào giữa chúng.
Một người
gypsy vừa cãi nhau với con trai của mình. Anh ta nói với đứa con, "Mày lười
chảy thây ra, đồ ăn không ngồi rồi chả chịu làm gì cả! Bao nhiêu lần tao bảo
mày rằng mày phải làm việc và không để cuộc sống trôi qua trong sự lười biếng?
Bao nhiêu lần tao bảo mày rằng mày phải học tung hứng và đóng vai hề để cho mày
có thể tận hưởng cuộc sống của mày?"
Thế rồi
anh ta giơ ngón tay lên đe đoạ, nói, "Có Trời biết, nếu mày không nghe lời
tao nữa, tao sẽ tống mày vào trường học; thế thì mày sẽ thu thập cả đống tri thức
ngu xuẩn, trở thành người có học, và để cả đời còn lại của mày trong thiếu thốn
và khổ sở đấy."
Đó là
tâm trí của người gypsy - không có tâm trí. Người gypsy nghĩ trở thành người
lang thang, là quê mùa, nhưng tận hưởng. Và người gypsy nói, "Tao sẽ tống
mày vào trường học để cho mày sẽ thu thập đủ đủ mọi loại tri thức ngu xuẩn và
trở thành người có học - và thế thì cả đời mày sẽ bị phí hoài. Mày sẽ sống
trong khổ."
Cố nhìn
nơi bạn đang ở: trong tâm trí mặt trời - hợp lí, tranh biện, biện luận, logic;
hay trong tâm trí mặt trăng - thơ ca, tưởng tượng, mơ mộng. Bạn ở đâu?
Và nhớ,
cả hai tâm trí này đều là nửa-nửa. Người ta phải đi ra ngoài cả hai. Nếu bạn ở
trong tâm trí mặt trời, trước hết đi tới tâm trí mặt trăng đi, bởi vì con đường
đi qua điều đó. Nếu bạn là người chủ hộ, trước hết trở thành người gypsy.
Đó
chính là tính chất sannyas là gì. Tôi làm cho bạn thành dân gypsy, người lang
thang. Nếu bạn quá logic, tôi nói tin cậy, buông xuôi, hi sinh, qui phục. Nếu bạn
quá biện luận, tôi nói với bạn tôi không có luận cứ nào. Cứ nhìn vào tôi, và
rơi vào tình yêu đi - nếu bạn có thể. Đó là chuyện tình. Nếu bạn có thể tin cậy,
bạn sẽ dịch chuyển năng lượng của bạn từ mặt trời sang mặt trăng.
Một khi
bạn dịch chuyển năng lượng của bạn từ mặt trời sang mặt trăng, thế thì mở ra một
khả năng mới: bạn có thể đi ra ngoài mặt trăng nữa. Thế thì bạn trở thành nhân
chứng. Đó là mục đích.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment