Yoga:
Alpha và Omega (Tập 4)
Chương
3. Ngủ, đồng nhất, nhị nguyên
5. Thiếu nhận biết là lấy cái nhất thời làm cái vĩnh hằng, cái không thuần khiết
làm cái thuần khiết, cái đau đớn làm vui thú và vô ngã làm cái ngã.
6.
Bản ngã là việc đồng nhất của người thấy và cái được thấy.
7.
Hút vào, và qua nó, gắn bó, là hướng tới bất kì cái gì đem tới vui thú.
8.
Đẩy ra là từ bất kì cái gì gây ra đau đớn.
Avidya
là gì? Từ này nghĩa là dốt nát, nhưng avidya không phải là dốt nát thường. Nó
phải được hiểu sâu sắc. Dốt nát là thiếu tri thức. Avidya không phải là thiếu
tri thức mà là thiếu nhận biết. Dốt nát có thể bị tan biến rất dễ dàng; bạn có
thể thu được tri thức. Đó chỉ là vấn đề huấn luyện trí nhớ. Tri thức là máy
móc; không nhận biết nào được cần tới. Nó là máy móc như dốt nát thường.
Avidya
là thiếu nhận biết. Người ta phải đi tới ngày càng nhiều ý thức, không đi tới
ngày càng nhiều tri thức. Chỉ thế thì avidya mới có thể bị tan biến.
Avidya
là điều Gurdjieff thường gọi là 'giấc ngủ tâm linh'. Con người đi, sống, chết,
không biết tại sao mình sống, không biết mình từ đâu tới, không biết mình đi
đâu, để làm gì. Gurdjieff gọi nó là giấc ngủ, Patanjali gọi nó là avidya: họ ngụ
ý cùng một điều. Bạn không biết tại sao bạn hiện hữu. Bạn không biết mục đích của
hiện hữu của bạn ở đây trong thế giới này, trong thân thể này, trong những kinh
nghiệm này. Bạn làm nhiều điều mà không biết tại sao bạn làm chúng, không biết
rằng bạn đang làm chúng, không biết rằng bạn là người làm. Mọi thứ đi dường như
trong giấc ngủ say. Avidya, nếu tôi dịch chữ đó cho bạn, sẽ có nghĩa là 'thôi
miên'.
Con người
sống trong thôi miên sâu sắc. Tôi đã từng làm việc về thôi miên, bởi vì đó là
cách duy nhất để đem con người ra khỏi thôi miên, để hiểu nó. Mọi việc thức tỉnh
đều là một loại giải thôi miên, cho nên quá trình thôi miên phải được hiểu rất,
rất rõ ràng. Chỉ thế thì bạn mới có thể đi ra khỏi nó được. Bệnh phải được hiểu,
được chẩn đoán; chỉ thế thì nó mới có thể được chữa trị. Thôi miên là bệnh của
con người, và giải thôi miên sẽ là cách thức.
Có lần
tôi đã làm việc với một người, và anh ta là phương tiện rất, rất tốt cho thôi
miên. Một phần ba mọi người trên thế giới là phương tiện tốt, ba mươi ba phần
trăm, và những người đó không phải là không thông minh. Những người rất, rất
thông minh, giàu tưởng tượng, sáng tạo. Từ ba mươi ba phần trăm này có mọi nhà
khoa học vĩ đại, mọi nghệ sĩ vĩ đại, nhà thơ, hoạ sĩ, nhạc sĩ. Nếu một người có
thể bị thôi miên, điều đó chỉ ra rằng người đó rất nhạy cảm. Chính điều ngược lại
mới là tin đồn: những người nghĩ rằng duy nhất người hơi chút ngu xuẩn mới có
thể bị thôi miên. Điều đó là tuyệt đối sai. Gần như không thể nào thôi miên được
người ngu, bởi vì người đó sẽ không nghe, người đó sẽ không hiểu, và người đó sẽ
không có khả năng tưởng tượng. Một quyền năng rất mạnh của tưởng tượng là được
cần tới. Mọi người tưởng rằng chỉ nhân cách yếu đuối mới có thể bị thôi miên.
Tuyệt đối sai - chỉ người rất mạnh mới có thể bị thôi miên. Người yếu là chùng
lỏng tới mức người đó không có tích hợp bên trong mình, người đó không có trung
tâm nào trong mình. Và chừng nào bạn còn chưa có trung tâm thuộc loại nào đó,
thôi miên không thể có tác dụng được vì nó sẽ làm việc từ đâu và lan toả qua bản
thể bạn? Và người yếu đuối là không chắc chắn thế về mọi thứ, cho nên không tự
tin về bản thân mình tới mức người đó không thể bị thôi miên. Duy nhất những
người có nhân cách mạnh mẽ mới có thể bị thôi miên.
Tôi đã
làm việc trên nhiều người và đây là phát hiện của tôi: rằng một người có thể bị
thôi miên có thể được giải thôi miên, và người không thể bị thôi miên thấy rất
khó đi vào con đường tâm linh, bởi vì chiếc thang đi theo hai cách. Nếu bạn có
thể bị thôi miên một cách dễ dàng, bạn có thể được giải thôi miên một cách dễ
dàng. Chiếc thang là một. Dù bạn bị thôi miên hay được giải thôi miên, bạn đi
trên cùng chiếc thang; chỉ hướng là khác.
Tôi đã
làm việc trên một thanh niên trong nhiều năm. Một hôm tôi đã thôi miên anh ta
và cho anh ta điều nhà thôi miên gọi là gợi ý hậu thôi miên. Tôi bảo anh ta,
'Ngày mai, đích xác vào giờ này - lúc đó là chín giờ sáng - bạn sẽ tới gặp tôi.
Bạn sẽ phải tới gặp tôi. Không có lí do rõ ràng nào cho việc tới, nhưng đích
xác vào chín giờ sáng bạn sẽ phải tới.' Anh ta vô thức và tôi bảo anh ta, 'Khi
bạn tới ngày mai vào lúc chín giờ, đích xác chín giờ, bạn sẽ nhảy lên giường
tôi và hôn gối, ôm lấy gối dường như gối là người yêu của bạn.'
Tất
nhiên, ngày hôm sau vào chín giờ kém mười lăm anh ta tới, nhưng tôi không ngồi
trong phòng ngủ, tôi ngồi ở hành lang đợi anh ta. Anh ta tới. Tôi hỏi, 'Sao bạn
đã tới?' Anh ta nhún vai. Anh ta nói, 'Tình cờ tôi đi qua và một ý nghĩ tới:
sao không tới thầy?' Anh ta không nhận biết rằng gợi ý hậu thôi miên đã làm việc;
anh ta đang tìm cách hợp lí hoá. Anh ta nói, 'Tôi chỉ đi qua con đường này.'
Tôi hỏi anh ta, 'Tại sao bạn đi qua con đường này? Bạn chưa bao giờ đi qua, và
đây là ở ngoài con đường của bạn. Trừ phi bạn muốn tới tôi, chẳng có ích gì mà
đi ra khỏi thị trấn.' Anh ta nói, 'Chỉ là đi dạo buổi sáng' - một cách hợp lí
hoá. Anh ta không thể nghĩ được rằng anh ta đã tới mà không có lí do nào, bằng
không đó sẽ là kinh nghiệm làm tan nát bản ngã quá nhiều. 'Thầy có điên không?'
anh ta có thể nghĩ. Nhưng anh ta bồn chồn, không thoải mái. Anh at nhìn quanh
chẳng biết tại sao. Anh ta tìm chiếc gối và chiếc giường, và giường không có
đó. Và một cách có chủ ý, tôi ngồi bên ngoài. Khi vài phút trôi qua, anh ta trở
nên ngày càng bất ổn hơn. Tôi hỏi anh ta, 'Sao bạn bất ổn thế? Bạn thậm chí
không thể ngồi cho đúng được. Tại sao bạn đổi tư thế?' Anh ta nói, 'Đêm qua tôi
không thể ngủ ngon được' - lại một hợp lí hoá. Bằng cách nào đó người ta phải
tìm ra lí do, bằng không người ta sẽ có vẻ điên. Thế rồi còn năm phút nữa tới
chín giờ anh ta nói, 'Ở đây trời nóng quá.' Trời không nóng, bởi vì anh ta đã
đi dạo buổi sáng và lúc đó là mùa đông. ‘Ở đây quá nóng. Chúng ta không thể đi
vào trong nhà sao?' - lại một hợp lí hoá. Tôi cố né tránh điều này và tôi nói,
'Trời đâu có nóng.'
Thế rồi
đột nhiên anh ta đứng dậy. Lúc đó là chín giờ kém hai phút. Anh ta nhìn đồng đồ
tay, đứng lên, và anh ta nói, 'Tôi cảm thấy ốm quá.' Trước khi tôi có thể ngăn
cản anh ta chạy xô vào trong phòng. Tôi đi theo anh ta. Anh ta nhảy lên giường,
hôn chiếc gối, ôm chiếc gối, và tôi đứng đó cho nên anh ta cảm thấy rất thẹn
thùng, phân vân. Tôi hỏi, 'Bạn làm gì vậy?' Anh ta bắt đầu khóc. Anh ta nói,
'Tôi không biết, nhưng chiếc gối này đã liên tục trong tâm trí tôi từ khi tôi rời
thầy hôm qua.' Anh ta đã không biết rằng trong thôi miên tôi đã gợi ý điều đó.
Và anh ta nói, 'Cả trong đêm, tôi đã mơ về chiếc gối này lặp đi lặp lại, ôm,
hôn, và nó trở thành nỗi ám ảnh. Cả đêm tôi không thể ngủ được. Bây giờ tôi được
nhẹ bớt nhưng tôi không biết tại sao.'
Cả đời
bạn không giống điều này sao? Bạn có thể không hôn gối, bạn có thể hôn người
đàn bà, nhưng bạn có biết lí do tại sao không? Đột nhiên người đàn bà có vẻ hấp
dẫn với bạn, nhưng bạn có biết lí do tại sao không? Nó là cái gì đó như thôi
miên. Tất nhiên, điều đó là tự nhiên; thân thể đã thôi miên bạn, tự nhiên đã
thôi miên bạn. Quyền năng này của tự nhiên về thôi miên là điều người Hindu gọi
là maya, quyền năng của ảo tưởng. Bạn ở dưới ảo tưởng, trong ảo giác sâu sắc. Bạn
sống như người mộng du; ngủ say bạn cứ làm mọi thứ, không biết tại sao. Và bất
kì lí do nào bạn đưa ra đều là hợp lí hoá, chúng không phải là lí do đúng.
Bạn thấy
người đàn bà, bạn rơi vào trong tình yêu, và bạn nói, 'Mình đã rơi vào tình
yêu.' Nhưng bạn có thể cho lí do tại sao không? Tại sao nó đã xảy ra? Bạn sẽ
tìm ra lí do nào đó. Bạn sẽ nói, 'Mắt cô ấy đẹp thế, mũi xinh thế, và khuôn mặt
như tượng đá.' Bạn sẽ tìm các lí do nhưng đây là hợp lí hoá thôi. Thực ra, bạn
không biết, và bạn không đủ dũng cảm để nói rằng bạn không biết. Dũng cảm lên!
Khi bạn không biết, tốt hơn cả là biết rằng bạn không biết. Đó sẽ là điểm đột
phá. Bạn có thể đi ra khỏ toàn thể ảo giác bao quanh bạn. Patanjali gọi nó là
avidya. Avidya nghĩa là thiếu nhận biết. Điều này xảy ra bởi vì thiếu nhận biết.
Điều gì
xảy ra trong thôi miên? Bạn đã bao giờ quan sát người thôi miên, điều người đó
làm không? Đầu tiên người đó nói, 'Thảnh thơi.' Và người đó lặp lại nó, người
đó cứ nói mãi, 'Thảnh thơi, thảnh thơi, thảnh thơi...' Thậm chí âm thanh liên tục
của 'thảnh thơi' trở thành mật chú, một T. M. Đó là điều xảy ra trong T. M. Bạn
lặp lại câu mật chú liên tục; nó cho giấc ngủ. Nếu bạn có chứng mất ngủ, thế
thì T. M. là thứ tốt nhất để làm. Nó cho bạn giấc ngủ, và đó là lí do tại sao
nó đã trở thành quan trọng thế ở Mĩ. Mĩ là nước duy nhất đang chịu đựng sâu sắc
chứng mất ngủ. Maharishi Mahesh Yogi không phải là ngẫu nhiên ở đó, ông ấy là
nhu cầu. Khi mọi người chịu chứng mất ngủ, họ không thể ngủ được, họ cần thuốc
an thần. Và Thiền Siêu việt - Transcendental Meditation không là gì ngoài thuốc
an thần - nó làm dịu bạn. Bạn liên tục lẩm nhẩm một từ nào đó: Ram, Ram, Ram. Bất
kì từ nào cũng có tác dụng: Coca Cola, Coca Cola - điều đó sẽ có tác dụng; nó
chẳng liên quan gì tới Ram. Coca-Cola sẽ là hoàn hảo như Ram, hay thậm chí còn
hơn thế, bởi vì nó liên quan nhiều hơn. Bạn lặp lại từ nào đó một cách liên tục;
lặp lại liên tục tạo ra chán, và chán là cơ sở cho mọi giấc ngủ. Khi bạn cảm thấy
chán bạn sẵn sàng đi vào giấc ngủ.
Người
thôi miên cứ lặp lại, 'Thảnh thơi, thảnh thơi.' Chính từ này xuyên thấu vào
thân thể bạn và bản thể bạn. Ông ấy cứ lặp lại nó và ông ấy bảo bạn hợp tác, và
bạn hợp tác. Dần dần, bạn bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Thế rồi ông ấy nói, 'Bạn
đang rơi vào giấc ngủ sâu - rơi vào, rơi vào, rơi vào trong vực thẳm của giấc
ngủ' - ông ấy cứ lặp lại. Và chỉ bằng lặp lại bạn rơi vào giấc ngủ.
Đây là
kiểu ngủ khác. Nó không phải là giấc ngủ thường vì nó được gây ra; ai đó đã gây
ra nó trong bạn. Bởi vì ai đó đã gây ra nó, nó có phẩm chất khác. Khác biệt đầu
tiên, và rất cơ bản, là ở chỗ bạn sẽ ngủ đối với toàn thế giới nhưng không ngủ
với nhà thôi miên. Bạn sẽ không nghe cái gì bây giờ, bạn sẽ không có khả năng
nghe bất kì cái gì bây giờ. Cho dù bom nổ nó sẽ không quấy rối bạn. Tầu hoả chạy
qua, máy bay bay qua, nhưng chẳng cái gì quấy nhiễu bạn. Bạn sẽ không có khả
năng nghe thấy cái gì. Bạn bị đóng với toàn thế giới nhưng mở với nhà thôi
miên. Nếu ông ta nói cái gì đó, bạn lập tức sẽ nghe theo, bạn sẽ chỉ nghe ông
ta. Chỉ có một lối mở còn lại - nhà thôi miên, và toàn thế giới bị đóng lại. Bất
kì điều gì ông ấy nói bạn sẽ tin, bởi vì lí trí của bạn đã đi vào giấc ngủ.
Thông minh không vận hành. Bạn đã trở thành giống như đứa trẻ nhỏ có tin cậy,
cho nên bất kì cái gì nhà thôi miên nói, bạn phải tin. Tâm trí có ý thức của bạn
không vận hành; tâm trí có ý thức của bạn đã đi ngủ. Duy nhất tâm trí vô thức vận
hành. Bây giờ ngay cả điều vô lí cũng sẽ được tin. Nếu nhà thôi miên nói rằng bạn
phải trở thành ngựa, bạn không thể nói, 'Không,' bởi vì ai sẽ nói không? Trong
giấc ngủ sâu sắc, tin cậy là hoàn hảo; bạn sẽ trở thành ngựa, bạn sẽ cảm thấy
thích là ngựa. Và nếu ông ta nói, 'Bây giờ anh hí như ngựa đi,' bạn sẽ hí. Nếu
ông ta nói, 'Phi nước đại, nhảy như ngựa,' bạn sẽ nhảy và phi.
Thôi
miên không phải là ngủ thường. Trong giấc ngủ thường bạn không thể nói với ai
đó rằng bạn đã trở thành ngựa. Ngay chỗ đầu tiên, nếu người đó nghe bạn, người
đó không ngủ. Chỗ thứ hai, nếu người đó nghe bạn và người đó không ngủ, người
đó sẽ không tin vào điều bạn nói. Người đó sẽ mở mắt và cười và nói, 'Anh có
phát điên không? Anh nói gì vậy? Tôi á, mà là ngựa?'
Thôi
miên là giấc ngủ được cảm sinh. Nó giống như say hơn là như ngủ. Bạn ở dưới ảnh
hưởng của ma tuý. Ma tuý không phải là hoá chất một cách bình thường, mà nó là
hoá chất sâu bên dưới trong thân thể. Lặp lại từ nào đó làm thay đổi hoá chất
thân thể. Đó là lí do tại sao mật chú đã có ảnh hưởng thế trong khắp lịch sử
con người. Liên tục tụng một từ đặc biệt làm thay đổi hoá chất của thân thể bởi
vì từ này không chỉ là từ; nó có rung động liên tục: Ram, Ram, Ram - Ram đi qua
toàn thể hoá chất của thân thể. Chính các rung động làm dịu đi; chúng tạo ra tiếng
rì rầm nhỏ bên trong bạn hệt như người mẹ hát bài ru con khi đứa trẻ không ngủ.
Điệu ru con là điều rất đơn giản: một hay hai dòng liên tục được lặp lại. Và nếu
người mẹ có thể để đứa con lại gần tim cô ấy, thế thì hiệu quả sẽ xảy ra sớm
hơn bởi vì nhịp tim đập cho nhịp điệu khác. Nhịp tim đập và điệu ru con cả hai
cùng nhau, và đứa trẻ nhanh chóng vào giấc ngủ.
Đây là
toàn thể mẹo của tụng niệm và mật chú: chúng cho bạn giấc ngủ được cảm sinh tốt;
bạn sẽ cảm thấy tươi tắn sau đó. Nhưng không có gì tâm linh trong nó. Không có
cái gì tâm linh bởi vì tâm linh liên quan tới việc nhận biết nhiều hơn, không
ít nhận biết hơn.
Quan
sát nhà thôi miên. Ông ta đang làm gì? Tự nhiên đã làm cùng điều đó cho bạn. Tự
nhiên là nhà thôi miên lớn nhất; nó đã cho bạn gợi ý. Những gợi ý đó được mang
bởi nhiễm sắc thể, các tế bào của thân thể bạn. Bây giờ các nhà khoa học nói rằng
một tế bào mang gần mười triệu thông điệp cho bạn. Chúng là có sẵn. Khi đứa trẻ
được thụ thai, hai tế bào gặp gỡ: một từ mẹ, và một từ bố. Hai nhiễm sắc thể gặp
gỡ; chúng đem tới cả triệu thông điệp. Chúng trở thành bản kế hoạch tổng thể,
và đứa trẻ được sinh ra từ những bản kế hoạch tổng thể cơ bản đó. Chúng cứ nhân
lên; đó là cách thân thể tăng lên.
Toàn
thân bạn được làm từ những tế bào vô hình nhỏ bé, hàng triệu trong chúng. Và từng
tế bào đều mang các thông điệp, cũng như từng hạt mầm mang toàn thể thông điệp
cho toàn thể cây: kiểu lá nào sẽ mọc ra từ nó, kiểu hoa nào sẽ mọc ra từ nó, liệu
chúng là mầu đỏ hay mầu xanh hay mầu vàng. Một hạt mầm nhỏ bé mang toàn thể bản
kế hoạch tổng thể cho cả đời của cây. Cây có thể sống bốn nghìn năm. Trong bốn
nghìn năm hạt mầm nhỏ mang mọi thứ về nó. Cây không bận tâm và lo nghĩ; mọi thứ
sẽ được thực hiện. Bạn cũng mang những hạt mầm: một hạt từ bố, một hạt từ mẹ.
Và chúng tới từ hàng thiên niên kỉ, bởi vì hạt mầm của bố bạn được trao cho ông
ấy từ bố và mẹ của ông ấy. Theo cách này, tự nhiên đã đi vào bạn.
Thân thể
bạn tới từ tự nhiên; bạn tới từ đâu đó khác. Chỗ đâu đó khác đó là Thượng đế. Bạn
là điểm gặp gỡ của ý thức và vô thức của thân thể. Nhưng thân thể là rất, rất mạnh,
và chừng nào bạn chưa làm cái gì đó bạn sẽ vẫn còn dưới sức mạnh của nó, bị sở
hữu. Yoga là cách vượt qua. Yoga là cách không bị sở hữu bởi thân thể và trở
thành người chủ lần nữa. Bằng không, bạn sẽ vẫn còn là nô lệ.
Avidya
là cảnh nô lệ, cảnh nô lệ của thôi miên mà tự nhiên đã mang lên bạn. Yoga là
siêu việt lên trên cảnh nô lệ này và trở thành người chủ. Bây giờ, cố gắng đi
theo lời kinh này.
Kinh
nghĩa là hạt mầm. Nó phải được làm việc từ nhiều, nhiều chiều, thế thì nó sẽ trở
thành cây hiểu biết trong bạn. Kinh là thông điệp rất cô đọng. Nó phải là vậy
trong những ngày đó bởi vì khi Patanjali tạo ra Yoga Sutras, không có việc viết.
Chúng phải được ghi nhớ. Trong những ngày đó bạn không thể viết sách lớn được,
chỉ kinh. Kinh nghĩa là một cách ngôn, chỉ là thứ như hạt mầm mà có thể được nhớ
dễ dàng. Và trong hàng nghìn năm kinh này đã được các đệ tử ghi nhớ, và thế rồi
các đệ tử của họ. Chỉ sau nhiều nghìn năm chúng mới được viết ra, khi việc viết
đi vào trong sự tồn tại. Kinh phải vắn tắt; bạn không thể dùng nhiều lời, bạn
phải dùng tối thiểu. Cho nên bất kì khi nào bạn muốn hiểu kinh, bạn phải khuếch
đại nó lên. Bạn phải dùng kính khuếch đại để đi vào trong các chi tiết của nó.
Thiếu
nhận biết là lấy cái nhất thời làm cái vĩnh hằng, cái không thuần khiết làm cái
thuần khiết, cái đau đớn làm vui thú và vô ngã làm cái ngã.
Patanjali
nói, 'Avidya là gì? - thiếu nhận biết. Và thiếu nhận biết là gì? Làm sao bạn biết
nó? Triệu chứng là gì? Đây là những triệu chứng: 'lấy cái nhất thời làm cái
vĩnh hằng.'
Nhìn
quanh mà xem - cuộc sống là luồng, mọi thứ đều chuyển động. Mọi thứ đều chuyển
động liên tục, thay đổi liên tục. Xoay vòng là bản chất của mọi thứ khắp xung
quanh. Thay đổi dường như là điều vĩnh hằng duy nhất. Chấp nhận thay đổi và mọi
thứ thay đổi. Nó cũng giống như sóng trong đại dương: chúng được sinh ra, chúng
tồn tại trong một chốc, và thế rồi chúng tan biến và chết đi. Nó cũng giống như
sóng.
Bạn đi
ra biển. Bạn thấy gì? Bạn thấy sóng, chỉ bề mặt. Và thế rồi bạn quay lại và bạn
nói rằng bạn đã từng ra tới biển và biển là đẹp. Báo cáo của bạn là tuyệt đối
sai. Bạn đã không thấy biển chút nào; chỉ bề mặt, bề mặt dậy sóng. Bạn đứng
trên bờ. Bạn nhìn vào biển, nhưng nó không thực là biển. Nó chỉ là tầng ngoài
nhất, chỉ biên giới nơi gió gặp gỡ với sóng.
Cũng giống
như khi bạn tới gặp tôi, và bạn chỉ thấy quần áo của tôi. Thế rồi bạn quay về
và bạn nói rằng bạn đã nhìn tôi. Nó chỉ giống như tới nhìn tôi, và chỉ đi quanh
ngôi nhà và nhìn vào bức tường bên ngoài, thế rồi quay lại và nói rằng bạn đã
thấy tôi. Sóng ở trong biển, biển ở trong sóng, nhưng sóng không phải là biển.
Chúng chỉ là phần bên ngoài nhất, hiện tượng xa xôi nhất từ trung tâm của biển,
từ chiều sâu.
Cuộc sống
là luồng; mọi thứ chuyển động, thay đổi thành thứ khác. Patanjali nói, 'Tin rằng
đây là cuộc sống là thiếu nhận biết.' Bạn là rất, rất xa xôi, xa khỏi cuộc sống,
xa khỏi trung tâm, chiều sâu của nó. Trên bề mặt có thay đổi, trên ngoại vi có
chuyển động, nhưng ở trung tâm không cái gì chuyển động. Không có chuyển động,
không thay đổi.
Nó cũng
giống như bánh xe của chiếc xe. Bánh xe cứ chuyển động và chuyển động và chuyển
động, nhưng ở trung tâm cái gì đó vẫn còn bất động. Trên cực bất động đó, bánh
xe chuyển động. Bánh xe có thể cứ chuyển động trên cả trái đất, nhưng nó chuyển
động trên cái gì đó mà không chuyển động. Mọi chuyển động đều phụ thuộc vào cái
vĩnh hằng, cái không chuyển động.
Nếu bạn
đã thấy chỉ chuyển động của cuộc sống, Patanjali nói, 'Đây là thiếu nhận biết,
avidya.' Thế thì bạn đã không nhìn đủ. Nếu bạn nghĩ rằng ai đó là đứa trẻ, thế
rồi người đó trở thành thanh niên, thế rồi thành người già, thế rồi người đó chết
- bạn đã thấy chỉ bánh xe. Bạn đã thấy chuyển động: đứa trẻ, thanh niên, người
già, người chết, cái xác. Bạn có thấy cái không chuyển động bên trong mọi chuyển
động này không? Bạn có thấy cái không phải là đứa trẻ, không là thanh niên, và
không là người già không? Bạn có thấy cái mà trên nó mọi giai đoạn này đều phụ
thuộc vào không? Bạn có thấy cái giữ lại tất cả, và bao giờ cũng vẫn còn như
cũ, và như cũ và như cũ, cái không sinh không diệt không? Nếu bạn đã không thấy
cái đó, nếu bạn đã không cảm thấy cái đó, Patanjali nói, 'Ông là trong avidya,
thiếu nhận biết.'
Bạn
không đủ tỉnh táo bởi vì bạn không thể thấy đủ. Bạn không có mắt đủ bởi vì bạn
không thể xuyên thấu đủ. Một khi bạn có mắt, tầm nhìn, cảm nhận, sự sáng tỏ, và
lực xuyên thấu của nó, bạn sẽ lập tức thấy rằng thay đổi có đó, nhưng nó không
phải là tất cả. Thực ra, chỉ ngoại vi thay đổi, cái chuyển động. Sâu bên dưới nền
tảng là vĩnh hằng. Bạn có thấy cái vĩnh hằng không? Nếu bạn đã không thấy, đây
là avidya; bạn bị thôi miên bởi ngoại vi. Cảnh trí thay đổi đã thôi miên bạn. Bạn
đã trở nên quá bị dính líu tới chúng. Bạn cần tách rời ra chút ít, bạn cần khoảng
cách chút ít, bạn cần quan sát thêm chút ít. Coi cái nhất thời là cái vĩnh hằng
là avidya; coi cái không thuần khiết là thuần khiết là avidya.
Thuần khiết
là gì và không thuần khiết là gì? Patanjali chẳng liên quan gì tới đạo đức bình
thường của bạn. Đạo đức bình thường là khác. Cái gì đó có thể là thuần khiết ở Ấn
Độ và không thuần khiết ở Trung Quốc. Cái gì đó có thể không thuần khiết ở Ấn Độ
và thuần khiết ở Anh. Hay, ngay cả ở đây, cái gì đó có thể là thuần khiết cho
người Hindu và không thuần khiết cho người Jaina. Đạo đức là khác. Thực ra, nếu
bạn bắt đầu xuyên thấu các tầng đạo đức, chúng khác nhau với từng cá nhân.
Patanjali không nói về đạo đức. Đạo đức chỉ là qui ước; nó có tiện dụng, nhưng
nó không có chân lí trong nó. Và khi một người như Patanjali nói, ông ấy nói về
những thứ vĩnh hằng, không về thứ cục bộ. Hàng nghìn đạo đức tồn tại trên thế
giới, và chúng cứ thay đổi mọi ngày. Hoàn cảnh thay đổi, thế thì đạo đức phải
thay đổi. Khi Patanjali nói 'thuần khiết' và 'không thuần khiết', ông ấy ngụ ý
cái gì đó tuyệt đối khác.
Với
'thuần khiết' ông ấy ngụ ý tự nhiên; với 'không thuần khiết' ông ấy ngụ ý phi tự
nhiên. Và cái gì đó có thể là tự nhiên cho bạn hay phi tự nhiên cho bạn, cho
nên không thể có tiêu chí nào được. Coi cái không thuần khiết là cái thuần khiết
nghĩa là coi cái phi tự nhiên là cái tự nhiên. Đó là điều bạn đã từng làm, điều
toàn thể nhân loại đã từng làm. Và đó là lí do tại sao bạn đã trở nên ngày càng
không thuần khiết hơn. Bao giờ cũng vẫn còn thực với tự nhiên. Nghĩ về tự nhiên
là gì, tìm ra nó đi. Bởi vì với cái phi tự nhiên, bạn bao giờ cũng sẽ vẫn còn
căng thẳng, không yên ổn, không thoải mái. Không ai có thể thoải mái trong tình
huống phi tự nhiên, và bạn tạo ra những thứ phi tự nhiên quanh bạn. Thế rồi bạn
trở thành nặng gánh và chúng phá huỷ bạn. Khi tôi nói 'phi tự nhiên', tôi ngụ ý
cái gì đó ngoại lai với tự nhiên của bạn.
Chẳng hạn:
người đưa sữa tới, bạn nhận sữa và bạn nói rằng nó không thuần khiết. Sao bạn
nói rằng nó không thuần khiết? Bạn nói điều đó bởi vì người đó đã đổ nước vào sữa.
Nhưng nếu nước là thuần khiết và sữa cũng là thuần khiết, thế thì hai cái thuần
khiết sẽ làm thành thuần khiết gấp đôi chứ. Làm sao hai cái thuần khiết gặp gỡ
và cái trở thành lại là không thuần khiết? Nhưng chúng trở thành không thuần
khiết. Nước thuần khiết và sữa thuần khiết gặp gỡ, và cả hai sẽ trở thành không
thuần khiết. Nước sẽ không thuần khiết, sữa cũng sẽ không thuần khiết, bởi vì
cái gì đó ngoại lại, cái gì đó từ bên ngoài đã đi vào.
Khi tôi
còn là sinh viên trong đại học tôi có một người đưa sữa. Ông ấy rất nổi tiếng
quanh khu kí túc xá đại học. Mọi người tin rằng ông ấy là người rất thánh thiện
và sẽ không bao giờ trộn lẫn nước vào trong sữa, điều vẫn là thực hành thông
thường ở Ấn Độ. Gần như không thể nào có được sữa thuần khiết, gần như không thể
được. Người này thực sự là người rất tốt. Ông ấy là một ông già, một dân làng
già; tuyệt đối vô giáo dục nhưng rất tốt tận tâm. Bởi vì bản chất thánh thiện của
mình, ông ấy nổi tiếng khắp đại học là Sant. Một hôm tôi hỏi ông ấy, khi chúng
tôi đã trở thành quen thuộc nhau và tình bạn nào đó đã phát triển giữa chúng
tôi, 'Sant ơi, có thực đúng là ông chưa bao giờ trộn nước vào sữa không?' Ông ấy
nói, 'Tuyệt đối đúng!' Nhưng thế rồi tôi nói, 'Điều đó là không thể được. Giá của
bác hệt như giá của những người đưa sữa khác; bác phải cai quản cả kinh doanh bị
lỗ vốn.' Ông ấy cười. Ông ấy nói, 'Cậu không biết. Có thủ đoạn trong nó chứ.' Tôi
nói, 'Bác kể cho cháu thủ đoạn đi, bởi vì cháu đã nghe nói rằng bác thậm chí để
cả tay bác lên Ramayana, kinh thánh của người Hindu, nói rằng bác không bao giờ
trộn nước vào trong sữa.' Ông ấy nói, 'Vâng, điều đó nữa tôi đã làm, bởi vì tôi
bao giờ cũng trộn sữa vào trong nước.'
Về pháp
lí ông ấy hoàn toàn đúng. Bạn có thể lấy lời thề và bạn có thể thề; sẽ không có
rắc rối gì về điều đó. Nhưng dù bạn trộn nước vào sữa hay bạn trộn sữa vào nước
đều như nhau, bởi vì việc trộn lẫn với cái gì đó làm cho nó thành không thuần
nhất.
Khi
Patanjali nói, 'Lấy cái không thuần khiết làm cái thuần khiết là avidya,' ông ấy
đang nói, 'Lấy cái phi tự nhiên làm cái tự nhiên là avidya.' Và bạn đã lấy nhiều
thứ phi tự nhiên làm tự nhiên. Bạn có thể đã hoàn toàn quên mất tự nhiên là gì.
Bạn sẽ phải đi sâu vào bên trong bản thân mình để tìm cái tự nhiên. Toàn thể xã
hội làm cho bạn thành không thuần khiết; nó cứ ép buộc mọi thứ lên bạn cái mà
không là tự nhiên, nó cứ ước định bạn, nó cứ cho bạn các ý thức hệ, định kiến,
và mọi loại vô nghĩa.
Bạn phải
tìm cái gì là tự nhiên cho bạn theo cách riêng của bạn.
Mới vài
ngày trước đây một thanh niên tới tôi. Anh ta hỏi, 'Cưới vợ có là tốt cho tôi
không? Vì tôi có nghiêng theo tâm linh, tôi không muốn lấy vợ.' Tôi hỏi anh ta,
'Bạn đã đọc Vivekananda chưa?' Anh ta nói, 'Dạ có ạ, Vivekananda là guru của
tôi.' Thế rồi tôi hỏi anh ta, 'Bạn đã từng đọc những cuốn sách khác nào?' Anh
ta nói, 'Sivananda, Vivekananda và các thầy giáo khác.' Tôi hỏi anh ta, 'Ý tưởng
này về không lấy vợ, nó tới từ bạn hay từ Vivekananda và Sivananda và nhóm đồng
hành? Nếu nó tới từ bạn, điều đó tuyệt đối là được.' Anh ta nói, 'Không, bởi vì
tâm trí tôi cứ nghĩ về dục, nhưng Vivekananda phải đúng rằng người ta phải
tranh đấu với dục. Bằng không, làm sao người ta sẽ cải tiến được? Người ta phải
đạt tới tính tâm linh chứ.'
Đây là
rắc rối. Bây giờ Vivekananda này là nước trong sữa. Nó có thể đã là đúng cho
Vivekananda để vẫn còn vô dục; điều đó là về phần ông ấy quyết định. Nhưng nếu
ông ấy bị ấn tượng bởi Phật và Ramakrishna, thế thì ông ấy cũng là không thuần
khiết.
Người
ta phải tuân theo bản thể và tự nhiên của riêng mình, và người ta phải rất
thành thực và đích thực, bởi vì mạng lưới là bao la và cạm bẫy có cả triệu. Đường
phân nhánh theo nhiều, nhiều chiều và hướng. Bạn có thể bị lạc. Tâm trí bạn
nghĩ tới dục; giáo huấn của Vivekananda nói, 'Không!' Thế thì bạn phải quyết định.
Bạn phải đi theo tâm trí của bạn. Tôi bảo anh thanh niên này, 'Tốt hơn cả là bạn
lấy vợ đi.' Thế rồi tôi kể cho anh ta một giai thoại.
Socrates
là một trong nhưng người chồng khổ nhất đã từng được sinh ra. Vợ ông ấy,
Xanthippe, là một trong những người đàn bà nguy hiểm nhất. Đàn bà là nguy hiểm,
nhưng bà ấy là người đàn bà nguy hiểm nhất. Bà ấy sẽ đánh Socrates. Có lần bà ấy
đổ cả ấm trà lên đầu ông ấy. Nửa mặt ông ấy bị bỏng suốt cả đời. Hỏi một người
như thế xem phải làm gì!... Một thanh niên hỏi, 'Tôi có nên lấy vợ hay không?'
Tất nhiên, ông ấy mong đợi rằng Socrates sẽ nói, 'Không' - ông ấy đã chịu đựng
nhiều thế về điều đó. Nhưng ông ấy nói, 'Có, anh nên lấy vợ.' Anh thanh niên
nói, 'Nhưng làm sao ông nói điều đó? Tôi đã nghe nhiều tin đồn về ông và vợ
ông.' Ông ấy nói, 'Có, tôi nói với anh rằng anh nên lấy vợ. Nếu anh lấy được vợ
tốt anh sẽ hạnh phúc, và qua hạnh phúc nhiều điều phát triển vì hạnh phúc là tự
nhiên. Nếu anh lấy phải vợ tồi, thế thì không gắn bó, từ bỏ sẽ phát triển. Anh
sẽ trở thành triết gia lớn như ta. Trong cả hai trường hợp anh đều được lợi.
Khi anh tới hỏi ta liệu có lấy vợ hay không, ý tưởng lấy vợ là ở trong anh, bằng
không sao anh phải tới ta?'
Tôi bảo
anh thanh niên này, 'Bạn đã tới hỏi tôi. Điều đó chỉ ra rằng Vivekananda đã
không đủ; dầu vậy bản tính của bạn vẫn còn dai dẳng. Bạn nên lấy vợ. Chịu đựng
điều đó, tận hưởng điều đó, đau đớn và vui thú. Đi qua cả hai và trở nên trưởng
thành qua kinh nghiệm. Một khi bạn trở nên trưởng thành, không phải bởi vì
Vivekananda hay bất kì ai khác nói vậy, nhưng bởi vì bạn đã trở nên trưởng
thành và chín chắn, cái ngu xuẩn của dâm dục mất đi; nó mất đi. Thế thì
brahmacharya nảy sinh; vô dục thực nảy sinh, vô dục thuần khiết nảy sinh, nhưng
đó là khác biệt.'
Bao giờ
cũng nhớ rằng bạn là bạn. Bạn không là Vivekananda không là Phật không là tôi.
Đừng quá bị ấn tượng; ấn tượng là không thuần khiết. Đừng quá bị ảnh hưởng; ảnh
hưởng là không thuần khiết. Tỉnh táo, quan sát, theo dõi, và chừng nào cái gì
đó không khớp với tự nhiên của bạn, đừng bao giờ nhận nó. Nó không dành cho bạn
hay bạn không sẵn sàng cho nó. Dù bất kì hoàn cảnh nào, tại khoảnh khắc này nó
không dành cho bạn. Bạn phải đi qua kinh nghiệm riêng của bạn. Đau khổ cũng là
cần cho bạn để đi tới chín chắn, trưởng thành. Bạn không thể làm gì trong vội
vàng.
Cuộc sống
là vĩnh hằng, không có vội vàng trong nó. Thời gian không thiếu. Cuộc sống là
tuyệt đối kiên nhẫn; không có hấp tấp trong nó. Bạn có thể đi với nhịp riêng của
bạn. Không cần lấy lối tắt; không ai đã bao giờ thành công qua lối tắt. Nếu bạn
lấy lối tắt, ai sẽ cho bạn kinh nghiệm về cuộc hành trình dài, dài lâu? Bạn sẽ
bỏ lỡ nó. Và có mọi khả năng là bạn sẽ quay lại nó, và toàn thể câu chuyện sẽ
là việc phí hoài thời gian và năng lượng. Lối tắt bao giờ cũng là ảo tưởng. Đừng
bao giờ chọn lối tắ; bao giờ cũng chọn tự nhiên. Có thể sẽ mất thời gian lâu -
cứ để nó vậy đi. Đó là cách cuộc sống phát triển; nó không thể bị ép buộc.
Khi
Patanjali nói, 'Thiếu nhận biết là coi cái không thuần khiết là cái thuần khiết,'
thuần khiết có nghĩa là 'tính tự nhiên' của bạn, như bạn vậy, không bị ô nhiễm
bởi người khác. Đừng làm ra lí tưởng về bất kì ai. Đừng cố trở thành một Phật;
bạn có thể trở thành chỉ cái ta của bạn thôi. Ngay cả vị Phật cố trở thành như
bạn, điều đó sẽ là không thể được. Không ai có thể trở thành giống bất kì ai
khác. Mọi người đều có bản thể duy nhất của riêng mình, và cái đó là thuần khiết.
Đi theo bản thể riêng của bạn, là bản thân bạn, là thuần khiết. Điều đó là rất
khó bởi vì bạn bị ấn tượng, vì bạn bị thôi miên. Điều đó rất khó vì có những
người logic thuyết phục bạn. Điều đó rất khó. Họ là những người đẹp; cái đẹp của
họ gây ấn tượng cho bạn. Có những người tuyệt vời xung quanh; họ có sức hấp dẫn,
họ có sức thu hút. Khi bạn ở quanh họ bạn đơn giản bị hút vào; họ có sức hút.
Bạn phải
tỉnh táo, tỉnh táo hơn nhiều người, tỉnh táo hơn những người có từ trường, tỉnh
táo hơn những người có thể gây ấn tượng, ảnh hưởng và biến đổi bạn, bởi vì họ
có thể cho bạn cái không thuần khiết. Không phải là họ muốn trao nó cho bạn
đâu; không phật nào đã bao giờ cố làm cho bất kì ai thành giống bản thân ông ấy.
Không phải là họ muốn điều đó, nhưng tâm trí ngu xuẩn riêng của bạn sẽ cố bắt
chước, làm ra lí tưởng về ai đó khác và cố gắng trở thành giống điều đó. Đó là
không thuần khiết lớn nhất mà có thể xảy ra cho con người.
Yêu Phật,
Jesus, Ramakrishna, được làm phong phú bởi kinh nghiệm của họ, nhưng đừng bị ấn
tượng. Điều đó là rất khó bởi vì khác biệt là rất tinh tế. Yêu, lắng nghe, hấp
thu, nhưng không bắt chước. Nhận bất kì cái gì bạn có thể nhận nhưng bao giờ
cũng nhận nó tương ứng với bản tính của bạn. Nếu cái gì đó khớp với bản tính của
bạn, nhận nó - nhưng không vì Phật nói mà nhận.
Phật nhấn
mạnh đi nhấn mạnh lại với đệ tử của ông ấy, 'Đừng nhận bất kì cái gì vì ta nói
nó. Chỉ nhận nó nếu ông cần nó, nếu ông đã đi tới điểm mà nó sẽ là tự nhiên cho
ông.' Phật trở thành vị Phật qua hàng triệu kiếp, hàng triệu kinh nghiệm về tốt
và xấu, tội lỗi và đức hạnh, đạo đức và vô đạo, đau đớn và vui thú. Bản thân Phật
phải trải qua hàng triệu kiếp và hàng triệu kinh nghiệm. Và bạn muốn gì? Chỉ bằng
việc nghe Phật, bị ấn tượng bởi ông ấy, bạn lập tức nhảy và bắt đầu theo ông ấy.
Điều đó là không thể được. Bạn sẽ phải tiếp tục trên con đường riêng của bạn.
Nhận bất kì cái gì bạn có thể nhận nhưng bao giờ cũng đi trên con đường riêng của
bạn.
Tôi bao
giờ cũng nhớ tới cuốn sách của Friedrich Nietzsche Zarathustra đã nói thế. Khi
Zarathustra nói từ giã đệ tử của ông ấy, điều cuối cùng mà ông ấy nói với họ là
rất hay. Đó là thông điệp cuối cùng; ông ấy đã nói mọi điều. Ông ấy đã trao
toàn thể trái tim của ông ấy cho họ và điều cuối cùng ông ấy nói là, 'Bây giờ
nghe ta và nghe sâu sắc như các ông chưa bao giờ nghe. Thông điệp cuối cùng của
ta là, "Coi chừng Zarathustra! Coi chừng ta!"'
Đây là
thông điệp cuối cùng của mọi người chứng ngộ, bởi vì họ hấp dẫn thế; bạn có thể
rơi thành nạn nhân. Và một khi cái gì đó bên ngoài bạn đi vào bản tính của bạn,
bạn đang trên con đường sai.
Patanjali
nói, 'Thiếu nhận biết là coi cái không thuần khiết là cái thuần khiết, coi đau
đớn là vui thú.'
Bạn sẽ
nói, 'Từng điều Patanjali nói có thể đúng nhưng chúng tôi không ngu thế mà coi
đau đớn là vui thú.' Bạn vậy đấy. Mọi người đều vậy - trừ khi người ta trở nên
nhận biết hoàn hảo. Bạn đã coi nhiều thứ là vui thú mà thực là đau đớn. Bạn chịu
đau và bạn kêu và khóc, nhưng dầu vậy bạn không hiểu rằng bạn đã nhận cái gì đó
về căn bản là đau đớn và không thể được đổi thành vui thú.
Mọi
ngày mọi người tới tôi về quan hệ dục của họ đều nói rằng nó là đau đớn. Tôi đã
không bắt gặp một đôi nào nói với tôi rằng cuộc sống dục của họ là như nó đáng
phải vậy - hoàn hảo, đẹp. Vấn đề là gì? Lúc ban đầu họ nói rằng mọi thứ đều đẹp.
Lúc ban đầu nó bao giờ cũng vậy! Với mọi người, quan hệ dục là đẹp lúc bắt đầu,
nhưng sao nó biến thành chua cay và đắng ngắt? Tại sao sau có chút thời gian,
ngay cả trước khi tuần trăng mật qua đi, nó bắt đầu trở thành chua cay và đắng
ngắt?
Những
người có lời về tâm thức con người, họ nói một cách sâu sắc, 'Lúc bắt đầu, cái
đẹp trong lúc bắt đầu chỉ là thủ đoạn tự nhiên để lừa bạn.' Một khi bạn bị lừa
rồi, thực tại kéo tới. Nó cũng giống như khi bạn đi câu cá và bạn dùng chút ít
mồi; lúc ban đầu, khi hai người gặp gỡ, họ nghĩ, 'Bây giờ điều này sẽ là kinh
nghiệm đỉnh lớn nhất trong thế giới.' Họ nghĩ, 'Người đàn bà này là người đàn
bà đẹp nhất,' và người đàn bà nghĩ, 'Người đàn ông này là người vĩ đại nhất đã
từng có đó.' Họ bắt đầu trong ảo tưởng, họ phóng chiếu. Họ cố thấy bất kì cái
gì họ muốn thấy. Họ không thấy người thực. Họ không thấy người đang có đó, họ
chỉ thấy giấc mơ riêng của họ được phóng chiếu; người khác chỉ là màn ảnh và bạn
phóng chiếu. Sớm hay muộn thực tại khẳng định. Và khi dục được đáp ứng, khi
thôi miên cơ sở của tự nhiên được đáp ứng, thế thì mọi sự biến thành xấu đi.
Thế rồi
bạn đi tới thấy người khác như người đó vậy: rất bình thường, không cái gì đặc
biệt. Thân thể không còn thơm tho - nó vã mồ hôi. Khuôn mặt không còn thiêng
liêng - nó đã tới gần với mặt con vật. Từ đôi mắt, bây giờ Thượng đế không còn
nhìn vào bạn, mà con vật dữ tợn, con vật dục. Ảo tưởng tan tành, giấc mơ tan
tành. Bây giờ khổ bắt đầu.
Và bạn
đã hứa rằng bạn sẽ yêu người đàn bà này mãi mãi; người đàn bà đã hứa rằng ngay
cả trong các kiếp tương lai cô ấy sẽ là cái bóng của bạn. Bây giờ bạn bị mắc lừa
bởi lời hứa riêng của bạn, bị mắc bẫy. Bây giờ làm sao bạn có thể rút lại lời
được? Bây giờ bạn phải mang nó.
Đạo đức
giả bước vào, giả vờ, giận dữ. Vì bất kì khi nào bạn giả vờ, sớm hay muộn bạn sẽ
trở nên giận dữ; giả vờ có trọng lượng nặng thế. Bây giờ bạn cầm tay người đàn
bà và giữ nó, nhưng nó đơn giản túa mồ hôi và chẳng cái gì xảy ra; không thơ
ca, chỉ mồ hôi. Bạn muốn bỏ nó ra nhưng người đàn bà sẽ cảm thấy bị tổn thương.
Cô ấy cũng muốn bỏ nó ra nhưng cô ấy cũng nghĩ rằng bạn sẽ bị tổn thương, và những
người yêu phải cầm tay nhau. Bạn hôn người đàn bà nhưng chẳng có gì ngoài mùi mồm
hôi.
Mọi thứ
thành xấu, và bạn phản ứng, thế rồi bạn báo thù, thế rồi bạn đổ trách nhiệm lên
người khác, thế rồi bạn cố chứng tỏ rằng người kia là phạm tội. Anh ta hay cô
ta đã làm cái gì đó sai, hay cô ta đã lừa bạn; cô ta giả vờ là cái gì đó mà cô
ta không là. Và thế rồi, toàn thể chuyện xấu xí của hôn nhân.
Nhớ lấy,
thiếu nhận biết là đang coi đau đớn là vui thú. Nếu cái gì đó là vui thú lúc bắt
đầu và đến cuối nó biến thành đau đớn, nhớ rằng nó đã là đau đớn từ chính lúc bắt
đầu; chỉ thiếu nhận biết đã lừa bạn. Không ai khác đã lừa bạn, chỉ thiếu nhận
biết. Bạn không đủ tỉnh táo để nhìn mọi thứ như chúng vậy. Bằng không, làm sao
vui thú có thể biến thành đau đớn được! Nếu như có vui thú thực sự, khi thời
gian qua đi, nó chắc phải trở thành vui thú ngày càng lớn hơn. Đó là cách nó phải
vậy.
Bạn
gieo hạt mầm cây xoài; khi nó phát triển, nó có trở thành quả của cây xoan Ấn Độ,
đắng hơn không? Nếu ngay chỗ đầu tiên hạt mầm là của cây xoài, nó sẽ là cây
xoài, cây xoài lớn. Hàng nghìn quả xoài sẽ mọc ra từ nó, ngọt lừ. Nhưng nếu bạn
trồng cây xoài và đến cuối nó biến thành cây xoan, đắng hơn, tuyệt đối đắng, điều
đó nghĩa là gì? Điều đó nghĩa là cây đã không lừa bạn nhưng bạn đã nhầm hạt mầm
của cây xoan làm hạt mầm của cây xoài.
Bằng
không, vui thú phát triển thành vui thú hơn, hạnh phúc phát triển thành hạnh
phúc ngày càng nhiều hơn. Chung cuộc nó biến thành đỉnh cao nhất của phúc lạc;
nhưng thế thì người ta phải nhận biết khi người ta gieo hạt mầm. Một khi bạn
gieo hạt mầm rồi, bạn bị bắt lại vì thế thì bạn không thể thay đổi được. Thế
thì bạn sẽ phải thu hoạch cây cối nữa. Và bạn đang thu hoạch cây đó. Bạn bao giờ
cũng thu hoạch khổ và bạn chưa bao giờ trở nên nhận biết rằng cái gì đó phải là
sai với hạt mầm.
Bất kì
khi nào bạn phải thu hoạch khổ, bạn bắt đầu nghĩ rằng ai đó khác đã từng lừa bạn:
vợ, chồng, bạn bè, gia đình, thế giới, nhưng ai đó khác. Quỉ hay ai đó khác
đang giở thủ đoạn với bạn. Đây là né tránh đối diện với thực tại là bạn đã gieo
hạt mầm sai.
Thiếu
nhận biết là đang coi đau đớn là vui thú. Và đây là tiêu chí. Hỏi Patanjali,
Shankaracharya, Phật mà xem; đây là tiêu chí: nếu cái gì đó chung cuộc biến
thành đau đớn, nó phải là đau đớn từ lúc bắt đầu. Cái cuối là tiêu chí, quả cuối
cùng là tiêu chí. Bạn phải phán xét cây bằng quả; không có cách khác để phán
xét nó. Nếu cuộc sống của bạn đã trở thành cây khổ, bạn phải phán xét rằng hạt
mầm là sai, cái gì đó mà bạn đã làm là sai; quay lại đi.
Nhưng bạn
chưa bao giờ làm điều đó. Bạn sẽ phạm cùng sai lầm lặp lại. Nếu vợ bạn chết và
bạn đã nghĩ nhiều lần rằng nếu vợ chết điều đó chắc sẽ tốt - khó mà tìm được
người chồng nào không nghĩ nhiều lần rằng nếu vợ anh ta chết điều đó sẽ là tốt
- 'Mình được kết thúc và mình sẽ không nhìn người đàn bà khác lần nữa' - nhưng
khoảnh khắc vợ chết, lập tức ý tưởng về người đàn bà khác lại tới trong tâm
trí. Tâm trí bắt đầu lại nghĩ, 'Ai biết được? Người đàn bà này không tốt nhưng
người đàn bàn khác có thể tốt chứ. Mối quan hệ này đã không đi tới kết thúc đẹp
nhưng điều đó không đóng lại mọi cánh cửa.' Tâm trí bắt đầu làm việc. Bạn sẽ
rơi vào cùng cái bẫy lặp đi lặp lại và bạn sẽ khổ lần nữa. Và bạn bao giờ cũng
nghĩ, 'Có thể người đàn bà này và người đàn bà kia...' Vấn đề không phải là đàn
bà và đàn ông, vấn đề là ở nhận biết.
Nếu bạn
nhận biết, thế thì mọi thứ mà bạn làm bạn sẽ làm khi nhìn vào chỗ cuối. Bạn sẽ
tỉnh táo đầy đủ với điều sẽ có ở chỗ cuối. Thế rồi nếu bạn muốn nó là đau đớn,
nếu bạn muốn sống trong đau đớn và khổ sở, điều đó là tuỳ ở bạn chọn lựa. Nhưng
thế thì bạn không thể làm cho bất kì ai khác chịu trách nhiệm. Bạn biết hoàn
toàn rõ rằng bạn đã gieo hạt mầm và bây giờ bạn phải thu hoạch nó. Nhưng ai ngu
xuẩn tới mức với tỉnh táo, nhận biết người đó sẽ gieo hạt mầm cay đắng Để làm
gì?
Thiếu
nhận biết là lấy cái không phải cái ta làm cái ta.
Đây là
các tiêu chí.
Bạn đã
lấy cái không phải cái ta làm cái ta. Đôi khi bạn nghĩ bạn là thân thể, đôi khi
bạn nghĩ bạn là tâm trí, đôi khi bạn nghĩ bạn là trái tim; đây là ba cái bẫy.
Thân thể là tầng ngoài nhất. Khi bạn cảm thấy đói bạn bao giờ cũng nói, 'Tôi
đói'? - thiếu nhận biết. Bạn chỉ là người biết rằng thân thể đói; bạn không
đói. Làm sao tâm thức có thể đói được? Thức ăn chưa bao giờ đi vào tâm thức;
tâm thức chưa bao giờ đói. Thực ra, một khi bạn đi tới biết tâm thức, bạn sẽ thấy
rằng nó bao giờ cũng no, không bao giờ đói. Nó bao giờ cũng hoàn hảo, tuyệt đối;
nó không thiếu cái gì. Nó đã ở chính cực đỉnh rồi, chính đỉnh cao rồi, sự trưởng
thành tối thượng; nó không đói. Và làm sao tâm thức có thể đói thức ăn được? -
thân thể mới cần thức ăn.
Con người
của nhận biết sẽ nói, 'Thân thể tôi đói.' Hay, nếu nhận biết thậm chí đi sâu
hơn, người đó sẽ không nói 'thân thể tôi'; người đó sẽ nói, 'Thân thể này đói,
thân thể là việc đói.'
Một nhà
huyền môn vĩ đại người Ấn Độ tới Mĩ. Tên ông ấy là Ramteerth. Ông ấy bao giờ
cũng nói ở ngôi thứ ba. Ông ấy không bao giờ dùng 'tôi'. Điều đó có vẻ vụng về
vì những người không biết ông ấy không thể hiểu được điều ông ấy nói. Một hôm
ông ấy trở về nhà nơi ông ấy trú ngụ tại Mĩ. Ông ấy đi vào cười to, thích thú,
toàn thân ông ấy cười sùng sục trong tiếng cười bụng. Toàn thân rung chuyển với
tiếng cười. Gia đình hỏi, 'Có chuyện gì vậy, điều gì đã xảy ra? Sao ông hạnh
phúc thế? Sao ông cười?' Ông ấy nói, 'Chuyện xảy ra trên phố. Vài cậu nhãi ném
đá vào Ram' - Ram là tên ông ấy - 'và ta nói với Ram, "Bây giờ xem đấy!"
Và Ram rất, rất giận. Ông ấy muốn làm cái gì đó nhưng ta đã không cộng tác, ta
đứng sang bên.' Gia đình nói, 'Chúng ta không thể hiểu được ông ngụ ý gì. Ông
là Ram. Ông đang nói tới ai vậy?' Ramteerth nói, 'Ta không phải là Ram, ta là
người biết. Thân thể này là Ram và những cậu nhãi kia không thể ném đá vào ta
được. Làm sao đá có thể được ném vào tâm thức? Ông có thể đánh vào trời bằng đá
được không? Ông có thể chạm vào trời bằng đá được không?'
Tâm thức
là bầu trời bao la, không gian; bạn không thể đánh được nó. Chỉ thân thể mới có
thể bị đánh bằng đá bởi vì thân thân thuộc vào vật chất; vật chất có thể đánh
nó. Thân thể thuộc vào vật chất. Nó cảm thấy đói thức ăn. Thức ăn có thể thoả
mãn nó, đói sẽ giết chết nó. Tâm thức không phải là thân thể.
Thiếu
nhận biết là khi bạn coi thân thể bạn là bản thân bạn. Chín mươi chín phần trăm
khổ của các kiếp sống của bạn là vì điều này: thiếu nhận biết. Bạn coi thân thể
như bản thân bạn và thế thì bạn khổ. Bạn khổ trong mơ. Thân thể không phải là của
bạn. Chẳng bao lâu nó sẽ không là của bạn. Bạn ở đâu khi thân thể bạn không có
đó? Bạn ở đâu trước việc sinh của bạn, vậy rồi bạn có mặt nào không? Và sau cái
chết, bạn sẽ ở đâu và mặt bạn sẽ là gì? Bạn sẽ là đàn ông hay đàn bà? Tâm thức
không là cả hai. Nếu bạn nghĩ rằng tôi là đàn ông, đây là thiếu nhận biết. Tâm thức
sao? Làm sao tâm thức có thể bị phân chia theo giới tính? - nó không có cơ quan
dục. Nếu bạn nghĩ bạn là đứa trẻ hay thanh niên hay ông già, bạn lại thiếu nhận
biết. Làm sao bạn có thể già, làm sao bạn có thể trẻ? Tâm thức không là cả hai.
Nó à vĩnh hằng, nó là một: nó không được sinh ra, nó không chết đi và nó còn lại
- nó là bản thân cuộc sống.
Hay, lấy
tâm trí - đó là tầng thứ hai, sâu hơn. Và nó là tinh tế hơn và gần hơn với tâm
thức. Bạn lấy tâm trí bạn là bản thân bạn. Bạn cứ nói: 'Tôi, tôi, tôi.' Nếu ai
đó trái ngược với ý tưởng của bạn, bạn nói, 'Đây là ý tưởng của tôi,' và bạn
tranh đấu vì nó. Không ai tranh cãi vì chân lí; mọi người thảo luận và tranh
cãi và tranh đấu vì cái 'tôi' của họ. 'Ý tưởng của tôi nghĩa là tôi. Làm sao
anh dám trái lại? Tôi sẽ chứng minh rằng tôi đúng!'
Không
ai bận tâm về chân lí. Ai bận tâm? - đó là vấn đề ai đúng, không phải là vấn đề
cái gì đúng. Nhưng thế thì mọi người bị đồng nhất, và không chỉ người thường,
ngay cả những người tôn giáo nữa.
Một người
từ bỏ gia đình, con cái, bãi chợ, thế giới, và đi lên Himalayas. Bạn hỏi người
đó, 'Ông có phải là người Hindu không?' và người đó nói, 'Có.' Hindu giáo này
là gì? Tâm thức có mang tính Hindu, tính Mô ha mét giáo, tính Ki tô giáo không?
Đó là tâm trí. Thiếu nhận biết là nếu bạn bị đồng nhất với cái không là cái ta
và tưởng nó là cái ta.
Và thế
rồi có trái tim, chỗ gần tâm thức nhất nhưng dầu vậy vẫn xa xôi. Có thân thể, ý
nghĩ và tình cảm. Khi bạn cảm, bạn phải rất, rất nhận biết để cảm rằng đó không
phải là bạn người cảm. Nó lại là một phần của bộ máy. Tất nhiên, nó là gần nhất
với tâm thức. Đó là lí do tại sao trái tim là gần nhất với tâm thức, cái đầu chỉ
ở giữa, và thân thể là xa xôi nhất. Nhưng dầu vậy, trái tim không phải là bạn.
Ngay cả cảm giác cũng là một hiện tượng thôi: nó tới và đi; nó là gợn sóng, nó
nảy sinh và chết đi; nó là tâm trạng, nó tồn tại và thế rồi không tồn tại. Bạn
là cái bao giờ cũng sẽ tồn tại, bao giờ và bao giờ, mãi mãi và mãi mãi.
Thiếu
nhận biết là lấy cái không phải cái ta làm cái ta.
Thế thì
nhận biết là gì? Nhận biết là việc biết rằng bạn không là thân thể, không phải
bởi vì Upanishads nói vậy hay Patanjali nói vậy - bởi vì bạn có thể nhồi nhét
nó vào trong tâm trí bạn rằng bạn không là thân thể. Bạn có thể cứ lặp lại mọi
sáng và mọi tối, 'Mình không là thân thể' - điều đó sẽ không giúp ích. Vấn đề
không phải là lặp lại, vấn đề là hiểu sâu sắc. Và nếu bạn hiểu, phỏng có ích gì
mà lặp lại?
Có lần
một sannyasin, một sư Jaina ở cùng tôi. Mọi sáng ông ấy đều ngồi và tụng câu mật
chú tiếng Phạn: Tôi không là thân thể, tôi không là tâm trí; tôi là Brahma thuần
khiết nhất. Ông ấy tụng và tụng và tụng trong suốt một giờ rưỡi mọi sáng. Đến
ngày thứ ba tôi nói với ông ta, 'Ông đã không biết nó à? Thế thì tại sao ông tụng?
Nếu ông đã biết nó, điều đó là ngu xuẩn. Nếu ông không biết nó, điều đó lại là
ngu xuẩn bởi vì chỉ bằng cách lặp lại làm sao ông có thể biết được?'
Nếu một
người cứ lặp lại, 'Tôi là đàn ông, và rất có khả năng làm tình, có tiềm năng dục,'
bạn có thể chắc chắn rằng người đó bất lực. Sao lặp lại, 'Tôi là đàn ông, và rất
có khả năng làm tình và mạnh mẽ?' Và nếu một người lặp lại điều này trong suốt
một giờ rưỡi mọi sáng, điều đó nghĩa là gì? Nó chỉ ra rằng cái gì đó chính là
cái đối lập đang ở trong tâm trí; sâu bên dưới người đó biết rằng người đó bất
lực. Bây giờ người đó đang cố tự lừa bản thân mình bằng, 'Mình là người rất mạnh
mẽ.' Nếu bạn mạnh, thì bạn mạnh. Không cần lặp lại nó. Tôi bảo sư Jaina này,
'Điều này chỉ ra rằng ông đã không biết. Đây là chỉ dẫn hoàn hảo rằng ông vẫn còn
bị đồng nhất với thân thể. Và bằng việc lặp lại, làm sao ông có thể đi ra khỏi
nó? Hiểu rằng lặp lại là không hiểu.'
Để hiểu,
quan sát đi. Khi cơn đói tới, quan sát liệu nó là trong thân thể hay trong bạn.
Khi ốm tới, quan sát chỗ nó ở, trong thân thể hay trong bạn. Một ý tưởng tới,
quan sát chỗ nó ở, trong tâm trí hay trong bạn. Một tình cảm nảy sinh, quan
sát. Bằng việc ngày càng có tính quan sát hơn bạn sẽ đạt tới nhận biết. Bằng việc
lặp lại không ai đã bao giờ đạt tới.
Bản ngã
là việc đồng nhất của người thấy và cái được thấy.
Bạn có
đó đằng sau mắt bạn, đứng dường như ai đó đang đứng đằng sau cửa sổ và nhìn ra.
Người đang nhìn ra ngoài cửa số là giống như bạn, nhìn ra từ mắt hướng tới tôi.
Nhưng bạn có thể bị đồng nhất với mắt, bạn có thể bị đồng nhất với việc thấy.
Thấy là năng lực, phương tiện. Mắt chỉ là cửa sổ; chúng không phải là bạn.
Patanjali
nói, 'Qua năm giác quan ông bị đồng nhất với phương tiện, và thế thì từ năm
giác quan này nảy sinh bản ngã.' Bản ngã là cái ta giả. Bản ngã là mọi thứ mà bạn
không là và bạn tưởng bạn là.
Người đứng
trong cửa sổ bắt đầu nghĩ rằng người đó là cửa sổ. Bạn làm gì đằng sau mắt? - bạn
đang nhìn qua mắt. Mắt là cửa sổ, tai là cửa sổ; bạn đnag nghe bằng tai.
Bạn giơ
tay hướng về tôi và tôi chạm vào bạn; tay chỉ là phương tiện. Bạn không là tay.
Và điều này bạn có thể quan sát, và điều này bạn có thể thực nghiệm.
Nhiều lần
chuyện xảy ra là cái gì đó xảy ra ngay trước mắt bạn và bạn bỏ lỡ. Thỉnh thoảng
bạn đã đọc cả trang và đột nhiên bạn trở nên nhận biết rằng bạn đã từng đọc,
nhưng bạn đã không đọc từng lời. Bạn không nhớ bạn đã đọc gì, và bạn phải quay
lại. Điều gì đã xảy ra? Nếu bạn là mắt, làm sao điều này là có thể được?
Bạn
không là mắt. Cửa sổ là chỗ bỏ trống, nhìn vào trang. Tâm thức đằng sau cửa sổ
không có đó, nó đã thu hút vào đâu đó khác. Sự chú ý không có đó. Bạn có thể đã
từng đứng ở cửa sổ với mắt nhắm, hay lưng bạn quay ra cửa sổ, nhưng bạn đã
không nhìn ra ngoài cửa sổ. Điều đó xảy ra mọi ngày - đột nhiên bạn nhận ra rằng
cái gì đó đã xảy ra và bạn đã không thấy, bạn đã không nghe, bạn đã không đọc.
Bạn không có đó, bạn ở đâu đó khác nghĩ tới các ý nghĩ khác nào đó, mơ mộng giấc
mơ khác nào đó, đi vào thế giới khác nào đó. Cửa sổ này là trống rỗng; chỉ mắt ở
đó.
Bạn có
biết mắt trống rỗng không? Đi và xem người điên; bạn có thể thấy mắt trống rỗng
ở đó. Người đó nhìn bạn và không nhìn. Bạn có thể thấy rằng người đó nhìn bạn
và người đó không nhìn bạn chút nào. Mắt người đó trống rỗng. Hay bạn có thể tới
một thánh nhân người đã đạt tới; mắt người đó lại cũng trống rỗng. Nó không giống
như mắt của người điên, nhưng có cái gì đó tương tự - người đó nhìn xuyên qua bạn.
Người đó không dừng ở bạn, người đó đi ra ngoài bạn. Hay người đó nhìn không
vào thân thể bạn, mà vào bạn. Người đó xuyên thấu: người đó bỏ lại thân thể bạn,
tâm trí bạn, trái tim bạn và người đó đơn giản nhảy lên bạn. Và bạn không biết
bạn là ai.
Đó là
lí do tại sao cái nhìn của thánh nhân dường như đi xuyên qua bạn. Ông ấy không
dừng lại ở bạn, bởi vì với thánh nhân, bản ngã mà bạn nghĩ bạn là thì không phải
là bạn. Ông ấy bỏ qua bản ngã; ông ấy đơn giản nhìn vào bạn. Người điên nhìn với
con mắt trống rỗng vì tâm thức người đó không có đó. Thánh nhân cũng dường như
là nhìn bằng con mắt trống rỗng, bởi vì tâm thức của ông ấy là tuyệt đối ở đó.
Và ông ấy xuyên thấu bạn sâu sắc thế, tới chính chiều sâu của bản thể bạn nơi bạn
còn chưa đạt tới. Đó là lí do tại sao ông ấy dường như không nhìn vào bạn, bởi
vì bạn, mà bạn bị đồng nhất với, không là thực tại cho ông ấy, nhưng bạn mà bạn
không nhận biết tới, là thực tại cho ông ấy.
Bản ngã
là việc đồng nhất của người thấy và cái được thấy, cái là phương tiện. Nếu bạn
vứt bỏ đồng nhất với phương tiện, bản ngã mất đi. Và không có cách nào để vứt bỏ
bản ngã. Đừng bị đồng nhất với thân thể: mắt, tai, tâm trí, trái tim và đột
nhiên không có bản ngã. Bạn hiện hữu, trong sự thuần khiết toàn bộ của bạn,
nhưng không có bản ngã ở đó. Lần đầu tiên bạn ở trong sự hiện diện toàn bộ của
bạn, nhưng không bản ngã nào có đó, không quá trình 'tôi' nào, không ai nói,
'Tôi đây.'
Hút
vào, và qua nó, gắn bó, là hướng tới bất kì cái gì đem tới vui thú.
Đẩy ra
là từ bất kì cái gì gây ra đau đớn.
Đây là
hai cách của bạn trong việc hiện hữu ở đây trong thế giới: bạn bị hút vào cái
gì đó mà bạn cảm thấy gây ra vui thú, bạn cảm thấy bị đẩy ra, bị đẩy lùi bởi
cái gì đó mà bạn nghĩ gây ra đau đớn. Nhưng nếu bạn trở nên ngày một tỉnh táo
hơn, bạn sẽ có chuyển hoá toàn bộ. Bạn sẽ có khả năng thấy bất kì cái gì gây ra
vui thú cũng gây ra đau đớn - vui thú lúc đầu, đau đớn lúc cuối. Bất kì cái gì
gây ra đau đớn cũng gây ra vui thú - đau đớn lúc đầu, vui thú lúc cuối. Đây là
hai cách thức trong thế giới.
Một
cách thức là cách của chủ hộ. Cố hiểu nó - nó rất, rất có ý nghĩa. Một cách thức
là cách của chủ hộ, graihastha. Người đó sống qua gắn bó, hút vào. Bất kì cái
gì người đó cảm thấy sẽ gây ra vui thú, người đó đi tới nó. Người đó níu bám lấy
nó và chung cuộc người đó thấy đau đớn và không gì khác, phiền não và không gì
khác.
Chính
điều đối lập là cách thức của sư, người đã từ bỏ thế giới. Người đó không níu
bám lấy vui thú. Ngược lại, người đó bắt đầu níu bám lấy trả nợ, khổ hạnh, hành
hạ. Người đó nằm trên giường gai, nhịn ăn lâu, đứng hàng năm, không ngủ nhiều
tháng. Người đó chính là cái đối lập bởi vì người đó đã đi tới biết rằng bất kì
khi nào có vui thú lúc đầu, đến cuối có đau đớn. Người đó đã đảo ngược logic;
bây giờ người đó tìm đau đớn. Và người đó đúng - nếu bạn tìm đau đớn sẽ có vui
thú ở cuối.
Nhưng
người thực hành đau đớn trở nên không có khả năng cảm thấy đau đớn. Người thực
hành đau đớn trở nên không có khả năng vui thú về những cái nhỏ bé, chỉ những
cái nhỏ bé. Bạn không thể hiểu được. Với người đã từng nhịn ăn một tháng, bánh
mì thường và bơ và muối là bữa tiệc lớn thế. Người đã từng nằm trên gai, nếu bạn
cho phép người đó nằm chỉ trên đất, trên đất bằng, không hoàng đế nào có thể ngủ
ngon được như thế.
Nhưng cả
hai đều là hai mặt của cùng một đồng tiền, và cả hai đều sai. Sư đã đảo ngược
quá trình này: ông ta đang đứng theo tư thế shirshasan, đứng lộn đầu xuống đất,
nhưng ông ta là cùng người đó. Cả hai đều bị gắn bó: người này gắn bó với vui
thú, người kia gắn bó với đau đớn.
Con người
của nhận biết là không bị gắn bó. Người đó không là graihastha, chủ hộ, người
đó không là sư. Người đó không đi tới tu viện và người đó không đi lên núi. Người
đó vẫn còn ở bất kì chỗ nào người đó ở - người đó đơn giản đi 'vào bên trong'. Ở
bên ngoài không có chọn lựa cho người đó. Người đó không níu bám lấy vui thú và
người đó không níu bám lấy đau đớn. Người đó không là người theo chủ nghĩa khoái
lạc không là người tự hành hạ mình. Người đó đơn giản đi 'vào bên trong' nhìn
vào trò chơi của vui thú và đau đớn, ánh sáng và bóng râm, ngày và đêm, sống và
chết. Người đó đi ra ngoài cả hai. Bởi vì có nhị nguyên, người đó đi ra ngoài cả
hai, người đó siêu việt lên trên cả hai. Người đó đơn giản trở thành tỉnh táo
và nhận biết, và trong nhận biết đó lần đầu tiên cái gì đó xảy ra mà không đau
đớn không vui thú, mà là phúc lạc. Phúc lạc không phải là hoan lạc; hoan lạc
bao giờ cũng bị trộn lẫn với đau đớn. Phúc lạc không là đau đớn không là hoan lạc,
phúc lạc là bên ngoài cả hai.
Và bạn
là ở bên ngoài cả hai. Đó là tự nhiên của bạn, thuần khiết của bạn, thuần khiết
tựa pha lê của bản thể bạn - chính là siêu việt. Bạn sống trong thế giới nhưng
thế giới không ở trong bạn. Bạn đi trong thế giới nhưng thế giới không đi trong
bạn. Bạn vẫn còn không bị động chạm ở bất kì chỗ nào ban ở. Bạn trở thành hoa
sen.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment