Osho – Con đường Thiền
Chương 3. Tìm ra giá trị cuộc sống
Các bạn yêu dấu,
Đầu tiên có một câu hỏi:
Nếu một người tìm thấy một tia sáng, người đó
nên chăm sóc kinh nghiệm này như thế nào?
Như tôi đã nói sáng nay, bất kì cảm giác về
vui sướng, hạnh phúc nào mà bạn kinh nghiệm, chúng được ghi nhớ bên trong bạn
liên tục, hai mươi bốn giờ một ngày. Bạn làm điều này như thế nào? Có hai cách:
một cách là nhớ và tạo lại trạng thái đặc biệt của tâm thức mà bạn đã kinh
nghiệm trong lúc bạn thiền.
Ví dụ, lúc thiền bạn hít thở chậm, thế thì cả
ngày bất kì khi nào bạn có thời gian, khi bạn đang không làm bất kì cái gì đặc
biệt cũng vậy, làm chậm lại việc thở của mình và để tâm tới điểm dưới mũi nơi
hơi thở đi vào. Nhớ lấy những cảm giác này, tưởng tượng bản thân bạn đang cảm
thấy hạnh phúc, vui sướng, tĩnh lặng và được nuôi dưỡng. Mang những cảm xúc đấy
trở lại. Bất kì khi nào bạn nhớ - lúc đi ngủ, tỉnh dậy, đi trên phố, bất kì bạn
ở đâu - mang những cảm xúc đấy trở lại. Kết quả sẽ là nhiều lần trong ngày việc
nhớ này sẽ tác động vào cái gì đó trong bạn. Và sẽ tới lúc khi bạn không phải
làm bất kì nỗ lực đặc biệt nào để ghi nhớ, nó sẽ ở cùng bạn liên tục, giống như
việc hít thở của bạn vậy.
Vì thế trước tiên, bạn phải tiếp tục ghi nhớ
những cảm xúc này trong bản thân bạn, bất kì khi nào ý nghĩ đi tới bạn. Ví dụ,
trong khi đang nằm trên giường nhớ về trạng thái bạn đã là khi đang thiền. Khi
bạn đi dạo, khi bạn ngắm ánh trăng trong đêm, khi bạn ngồi dưới cây và không có
ai xung quanh, khi bạn một mình trong phòng, nhớ lấy những cảm xúc đấy. Đi trên
xe buýt hoặc tàu hỏa, ngồi một mình, nhắm mắt lại và nhớ những cảm xúc đấy.
Ngay cả trong suốt ngày khi bạn bận rộn với công việc, ngay cả ở trong phòng
làm việc, đứng lên vài phút và đi tới bên cửa sổ, hít vài hơi thật sâu và thử
nhớ trạng thái hiện hữu đó.
Nếu bạn làm điều này dù chỉ mười hoặc mười lăm
phút một ngày, nhớ lại chừng một hoặc hai phút, nó sẽ trở nên ngày một thường
xuyên hơn. Từ từ bạn sẽ nhận thấy rằng không cần phải nhớ - nó sẽ vẫn ở đó với
bạn. Vì vậy đây là một cách: mang bất kì cái gì bạn kinh nghiệm trong thiền vào
suy nghĩ và để nó đi vào trong tâm thức của bạn.
Cách thứ hai là điều tôi đã gợi ý với bạn,
rằng khi bạn đi ngủ ban đêm bạn thực hiện quyết tâm. Cách bạn thực hiện quyết
tâm mạnh hơn cũng là cách bạn làm cho trạng thái thiền trở thành liên tục. Khi
bạn có kinh nghiệm thiền, thế thì ban đêm khi bạn đi ngủ, làm điều tương tự
thế: nhớ lại bên trong bất kì cái gì bạn đã kinh nghiệm trong lúc thiền và cùng
kinh nghiệm đó sẽ cùng bạn trong hai mươi tư giờ mỗi ngày.
Bài tập tôi đã đưa tới bạn để thực hiện quyết
tâm khi thở ra và thực hiện quyết tâm và rồi hít vào và thực hiện quyết tâm…
khi bạn kinh nghiệm trạng thái của tĩnh lặng, thế thì sử dụng cùng quá trình
đó, mang ý nghĩ tới tâm trí tới mức bất kì cái gì bạn cảm thấy trong lúc thiền
sẽ ở cùng bạn mọi lúc giống như dòng chảy bên trong. Bằng cách nhắc lại ý nghĩ
này bạn sẽ tìm thấy cảm giác của thiền mà không cần bất kì nỗ lực nào. Sẽ ích
lợi hơn nếu hai điều được làm đồng thời. Sau đó, khi chúng ta nói về thanh lọc
ý nghĩ và cảm xúc, chúng ta sẽ có thể thảo luận điều này sâu hơn. Nhưng bạn có
thể thử nghiệm với cả hai bài tập này.
Trong suốt hai mươi tư tiếng bạn sẵn có nhiều
thời gian rỗi mà lại không có gì đáng làm. Nếu thời gian rỗi có thể được sử
dụng để nhớ giờ phút của thiền, nó có thể tạo nên sự khác biệt to lớn. Nhìn nó
theo cách này: cách đây hai năm ai đó lăng mạ bạn, hoặc bạn trải qua một sự cố
thảm thương - nếu hôm nay bạn thử nhớ sự cố này bạn sẽ ngạc nhiên nhận thấy
rằng khi bạn nhớ tới toàn bộ sự cố này cơ thể và tâm trí bạn sẽ từ từ đi tới
cùng trạng thái tương tự mà chúng đã là khi bạn thực tế đi qua trải nghiệm cách
đó hai năm. Nếu cách đó hai năm bạn bị lăng mạ bởi ai đó và hôm nay bạn thử nhớ
lại sự cố này, bạn đã cảm thấy như thế nào và bạn bị lăng mạ ra sao, bạn sẽ
ngạc nhiên thấy rằng cơ thể và tâm trí bạn sẽ kinh nghiệm cùng trạng thái chúng
đã là khi đó, như thể bạn lại bị lăng mạ vậy.
Mọi thứ được tích tụ lại trong tâm thức của
bạn và nó không biến mất. Bất kì cái gì bạn đã kinh nghiệm thì đều được lưu trữ
lại. Nếu bạn mang những ký ức này trở lại bạn có thể kinh nghiệm cùng những
điều đó và bạn có thể trải qua cùng cảm xúc đó nữa. Không gì bị xóa đi trong
tâm trí con người.
Vì thế nếu trong khi bạn đang thiền hôm nay
bạn cảm thấy tốt, thế thì sẽ cần thiết nhớ tới kinh nghiệm này ít nhất năm tới
mười lần trong suốt cả ngày. Theo cách này ký ức của kinh nghiệm này sẽ đi sâu
hơn vào trong tâm thức của bạn, và bằng cách nhớ nó lặp đi lặp lại nó sẽ trở
thành một phần vĩnh viễn của tâm thức bạn. Vì vậy để trả lời cho câu hỏi đã
được hỏi, đây là cách nó có thể được làm. Và sẽ quan trọng nếu bạn thực hiện
nó.
Rất thường là mọi người hay mắc sai lầm trong
việc cứ nhớ lại chỉ những gì tiêu cực và quên đi mọi thứ tích cực. Sai lầm cơ
bản mà mọi người mắc phải là họ nhớ tất cả những gì vô dụng, tiêu cực, và họ
quên tất cả những gì có giá trị thực. Bạn sẽ hiếm khi nhớ tới giây phút bạn
tràn đầy yêu thương; bạn sẽ hiếm khi nhớ những giờ phút cơ thể bạn cảm thấy
hoàn toàn sống động. Bạn hiếm khi nhớ những giờ phút bạn cảm thấy tĩnh lặng.
Nhưng bạn sẽ luôn nhớ giờ phút bạn tức tối và giận dữ, giờ phút bạn bị lăng mạ
và bạn trả thù ai đó. Bạn sẽ luôn nhớ những lúc bạn bị tổn thương mà hiếm khi
nhớ những lúc nào nuôi dưỡng bạn. Và rất quan trọng cho bạn khi nhớ tới những
giờ phút nuôi dưỡng này.
Nhớ chúng liên tục sẽ giúp bạn theo hai cách:
Quan trọng nhất, nhớ những giây phút đó sẽ tạo nên khả năng cho chúng xảy ra
lần nữa. Nếu ai đó liên tục nhớ tới những điều tiêu cực, hoàn toàn người đó sẽ
có thể trải qua cùng dạng kinh nghiệm đó lần nữa. Nếu ai đó thường xuyên nhớ
tới những điều buồn phiền rất có thể người đó sẽ lại buồn phiền, bởi người đó
sẽ phát triển thiên về phía những điều đó và sự cố đó sẽ tiếp tục lặp lại trong
cuộc đời của họ. Tất cả những cảm giác này trở nên tích tụ trong bạn, và tự
thân chúng trở nên ngày một dễ lặp lại hết lần này tới lần khác.
Thử quan sát trong bản thân bạn dạng cảm xúc
mà bạn có xu hướng nhớ tới. Chúng ta tất cả đều có ký ức. Dạng kinh nghiệm nào
bạn có xu hướng nhớ tới? Và cũng nhớ rằng bất kì ký ức nào bạn có của quá khứ,
bạn đang vun trồng chúng như những hạt giống cho tương lai và bạn sẽ gặt hái
cùng kinh nghiệm đó trong tương lai. Ký ức quá khứ của bạn dọn đường cho tương
lai.
Quên đi một cách có ý thức mọi thứ vô dụng -
nó không có chút giá trị nào! Và nếu bạn nhớ những thứ đó, thế thì ngừng bản
thân bạn lại và yêu cầu những ký ức đó đi đi. Chúng không hữu dụng gì cho bạn.
Quên đi tất cả gai và nhớ tới hoa. Có thể có nhiều gai, nhưng cũng có hoa xung
quanh. Nếu bạn nhớ tới hoa, gai trong cuộc sống của bạn sẽ biến mất và cuộc sống
của bạn sẽ được đổ đầy với hoa. Nếu bạn nhớ tới gai, có lẽ hoa trong cuộc sống
của bạn sẽ biến mất và bạn sẽ bị bỏ lại chỉ với gai.
Chúng ta trở thành gì phụ thuộc vào ký ức nào
chúng ta vun trồng bởi vì cái chúng ta nhớ tới sẽ trở thành một phần của chúng
ta. Khi chúng ta nghĩ tới cái gì đó mọi lúc, ý nghĩ này mang tới thay đổi trong
chúng ta và nó trở thành toàn bộ cuộc sống của chúng ta. Vì thế, nhớ lấy mọi
thứ mà bạn nghĩ là tốt và tinh khiết, bất kì cái gì bạn nghĩ là quan trọng. Và
trong cuộc sống… không có cuộc sống của ai là quá khốn khổ tới mức không có đến
một giờ phút an bình, hạnh phúc, đẹp đẽ, yêu thương nào. Và nếu nhớ tới giờ
phút này mang tới cho bạn đôi chút sức mạnh, thế thì có thể ngay cả khi bạn bị
bóng tối bao quanh, ánh sáng bên trong bạn sẽ vẫn mạnh mẽ tới mức bạn sẽ không
thấy bóng tối này. Có thể có nỗi buồn khắp xung quanh bạn nhưng bạn đang mang
kinh nghiệm của yêu thương, của vẻ đẹp, của tĩnh lặng trong bạn, vì thế bạn sẽ
không gặp tất cả buồn phiền đó. Có khả năng rằng ngay cả khi đang bị gai vây
bọc, người ta vẫn có thể cảm thấy rằng mình đang được hoa bao bọc. Nhưng điều
đối lập của điều này cũng là có thể - tất cả phụ thuộc vào bạn.
Một người mong muốn vươn tới chiều cao nào là
phụ thuộc vào chính cá nhân đó. Chúng ta muốn sống ở thiên đường hay địa ngục
là phụ thuộc vào chúng ta. Thiên đường và địa ngục không phải là những nơi chốn
địa lý, chúng là trạng thái tâm lý, chủ quan. Phần lớn các bạn ở địa ngục nhiều
lần trong ngày và nhiều lần bạn ở thiên đường. Nhưng phần lớn các bạn ở địa
ngục hầu hết cả ngày, và vài người trong các bạn thậm chí quên mất đường trở
lại thiên đường.
Nhưng cũng có người ở thiên đường hai mươi bốn
tiếng một ngày. Có những người trên cùng hành tinh này lại đang sống ở thiên
đường. Bạn cũng có thể là một trong số họ. Không gì ngăn trở bạn. Chỉ hiểu vài
nguyên tắc khoa học, cơ bản.
Tôi nhớ một câu chuyện…
Phật có một đệ tử tên Purna. Ông ấy đã được
thụ giáo và trở nên tự chứng ngộ. Purna nói, “Bây giờ con muốn rời đi và chuyền
tải thông điệp của thầy tới tất thảy những người cần nó”.
Phật nói, “Ta có thể cho phép con rời đi,
nhưng ta phải hỏi con một điều trước tiên: con muốn đi đâu?”
Có một vùng nhỏ ở Bihar gọi là Sukha. Purna
nói, “Con sẽ đi đến Sukha. Cho tới giờ không sư nào từng tới thăm vùng này, và
người nơi đây chưa từng nghe thông điệp của thầy”.
Phật nói, có một lý do tại sao chưa ai từng
tới đấy. Người nơi đó rất xấu. Có thể nếu con tới đó họ sẽ lăng mạ con. Thế thì
phản ứng của con sẽ là gì?”
Và Purna nói, “Con sẽ cảm ơn họ. Con sẽ cảm ơn
họ bởi ngay cả nếu họ sỉ nhục con, ít nhất họ đã không đánh con - họ có thể
đánh con chứ”.
Phật nói, “Có thể một trong số họ sẽ đánh con;
thế thì phản ứng của con sẽ là gì?”
Ông ấy trả lời, “Con sẽ cảm ơn người đó bởi
ngay cả nếu người đó đánh con, ít nhất người đó đã không giết con. Người đó có
thể giết con chứ”.
Phật nói, “Ta muốn hỏi con một câu hỏi cuối
cùng. Có thể là ai đó sẽ giết con. Thế thì phản ứng của con sẽ là gì? Purna
nói, “Con sẽ cảm ơn người đó vì đã giải thoát con khỏi kiếp sống này nơi con có
thể về với cát bụi”.
Và Phật nói, “Trong trường hợp đấy, con có thể
đi tới bất kì đâu! Bây giờ bất kì nơi nào con đi, với con, tất cả mọi người sẽ
là một phần gia đình của con. Bởi khi trái tim một người tràn đầy thế, ở đỉnh
cao thế, thế thì không gì trên trái đất này có thể làm người đó tổn thương”.
Hôm qua tôi đang nói chuyện với ai đó trên
đường tới đây về Mahavira. Người đó nói về Mahavira, mặc dù chuyện đó có vẻ
không thật, rằng nếu ông ấy đang đi trên đường thì dù gai đang xuyên tới cũng
sẽ chuyển hướng. Điều này dường như là hư cấu. Với gai thì quan trọng gì việc
ai đang đi qua chúng? Lợi ích gì với gai khi đó là Mahavira hay ai đó khác đang
đi qua chúng? Và làm sao mà gai có thể chuyển hướng được? Tôi cũng đã nghe
người ta nói về Mohammed rằng khi ông ấy đi vào sa mạc Ả rập, một đám mây có
thể xuất hiện phía trên ông ấy để tỏa bóng cho ông ấy trước mặt trời. Điều này
dường như hoàn toàn hư cấu. Quan trọng gì với đám mây xem ai đang đi qua dưới
nó, liệu đó là Mohammed hay ai đó khác? Làm sao lại có thể thế được? Nhưng tôi
nói với bạn, tất cả đó là sự thật. Không phải là gai đổi hướng hay mây xuất
hiện, nhưng những câu chuyện đang hé lộ gì đó cho chúng ta. Người ta đã cố gắng
nhấn mạnh vài sự thật thông qua đó. Thông qua chúng vài thứ rất đáng yêu được
truyền tải - rằng không gai nào có thể làm tổn thương người mà trái tim họ đã
trở nên tự do khỏi gai. Và với ai nhớ tới đam mê cháy bỏng trong tim mình, toàn
thể trái đất được bao phủ bởi mây của bóng mát và người đó không bao giờ bị
phơi ra trước mặt trời nóng như thiêu. Và điều này hoàn toàn là sự thật.
Bất kể trạng thái tâm thức của bạn là gì, cuộc
sống của bạn cũng sẽ có cùng phẩm chất. Khi ai đó nỗ lực thanh lọc bản thân
toàn thể thế giới sẽ trở thành nơi thân thiện với người đó; và khi ai đó đầy
tình yêu toàn thể thế giới sẽ mưa rào tình yêu của nó lên người đó, đây là điều
kỳ diệu. Và đây là chân lý vĩnh hằng: rằng ai đó đầy hận thù sẽ được thù hận
đáp lại. Chúng ta đưa ra bất kỳ cái gì, tất cả đều trở lại với chúng ta. Không
có cách khác, không sự lựa chọn nào.
Vì vậy với hai mươi tư giờ một ngày cố nhớ
những giây phút vốn là phép màu và thiêng liêng đó trong cuộc đời của bạn. Nhớ
lại vài thời khắc đó và cố biến chúng thành nền tảng cuộc đời của bạn. Và thử
quên ngay cả thời kỳ dài đau đớn, khốn khổ, hận thù và bạo lực; chúng không có
giá trị gì. Để chúng biến mất dần đi. Giống như lá khô rời cành, để trôi đi tất
cả những gì không giá trị và một cách có ý thức tiếp tục tập hợp tất cả những
gì có ý nghĩa và sống động. Quá trình này nên tiếp diễn liên tục. Nên là dòng
chảy của ý nghĩ tinh khiết, đẹp đẽ trong tâm trí bạn, tràn đầy yêu thương và
hạnh phúc.
Rồi thì, từng bước một, bạn sẽ thấy rằng những
gì bạn nhớ tới dường như diễn ra thường xuyên hơn và rằng điều bạn luôn mong
đợi sẽ bắt đầu xuất hiện khắp nơi xung quanh bạn. Và rồi thế giới sẽ xuất hiện
dưới ánh sáng khác hoàn toàn. Cùng người đó sẽ như khác: cùng mắt đó, hoa đó và
đá đó sẽ như có một ý nghĩa khác… cái gì đó bạn chưa từng dù chỉ nghĩ tới bởi
chúng ta bị thu hút trong một thế giới khác hoàn toàn.
Như tôi đã nói, nhớ cái mà bạn đã kinh nghiệm
trong thiền - rực rỡ, tia sáng, an bình nhỏ bé. Chăm sóc kinh nghiệm nhỏ mà bạn
vừa có giống như người mẹ chăm sóc con mình. Nếu bạn không chăm sóc chúng chúng
sẽ chết. Điều càng giá trị, càng cần có nhu cầu chăm sóc nó. Động vật cũng có
con nhưng chúng không cần nhiều chăm sóc; động vật càng ít phát triển, càng có
ít như cầu chăm sóc chúng. Chúng tự chăm sóc bản thân mình. Nhưng trên bậc
thang tiến hóa bạn sẽ thấy rằng nếu một đứa trẻ không được chăm sóc đúng nó sẽ
không sống sót.
Trạng thái của tâm thức càng cao, sự bảo vệ
càng cần tới nhiều hơn. Kinh nghiệm càng quý giá, càng đòi hỏi chăm sóc hơn. Vì
vậy ngay cả nếu bạn chỉ có những kinh nghiệm nhỏ, chăm sóc chúng cẩn thận.
Bạn đã hỏi làm cách nào chăm sóc chúng? Nếu
tôi trao cho bạn vài viên kim cương, bạn sẽ chăm sóc chúng như thế nào? Nếu bạn
tìm thấy báu vật giá trị, bạn sẽ chăm sóc nó như thế nào? Bạn sẽ giữ nó an toàn
như thế nào? Bạn sẽ giữ nó ở đâu? Bạn muốn dấu nó đi; bạn muốn giữ nó gần tim
bạn.
Người ăn xin đang chết trong bệnh viện. Khi
thầy tu thăm anh ta bác sỹ bảo ông ấy rằng anh ta sẽ chết. Thế là thầy tu đi
tới anh ta để làm lễ lần cuối. Ông ấy bảo người ăn xin, “Đặt bàn tay của con
lên nhau”.
Nhưng người ăn xin nói, “Xin thứ lỗi cho tôi,
nhưng tôi không thể mở một bàn tay ra được”.
Anh ta gần chết và không thể mở một trong hai
bàn tay của mình. Và vài phút sau, anh ta chết. Bàn tay anh ta được mở ra và họ
thấy một vài đồng xu bẩn mà anh ta đã tích cóp được. Anh ta đã nắm những thứ đó
trong bàn tay nắm chặt… vài đồng xu bẩn! Anh ta biết rằng mình sẽ chết nhưng
vẫn giữ chặt tay.
Bạn biết làm sao để chăm sóc đồng xu bình
thường - mọi người đều biết điều đó - nhưng bạn không biết cách chăm sóc cái
giá trị nhất. Và bạn cũng giống như người ăn xin này, với bàn tay năm chặt. Và
khi thời gian tới bàn tay của bạn được mở ra sẽ không còn gì trong đó ngoại trừ
vài đồng xu bẩn.
Bảo vệ những kinh nghiệm này đi… chúng là
những đồng xu thật. Chúng có thể truyền cảm hứng cho bạn, chúng có thể trao cho
bạn hoa quả tươi, chúng có thể chuyển hóa cái gì đó trong bạn; cái gì đó mới
được khởi phát trong bạn, mong mỏi tối thượng có thể nổi lên trong bạn. Vì vậy
chăm sóc chúng đi. Tôi đã giải thích cả hai phương pháp. Nếu bạn tiếp tục thí
nghiệm với chúng bạn sẽ hiểu.
Người bạn khác hỏi:
Dục có là năng lượng sáng tạo không? Quan hệ
giữa chồng và vợ có thể được tạo nên một cách sáng tạo như thế nào?
Đây là một câu hỏi quan trọng. Có rất ít người
mà với họ câu hỏi này không quan trọng.
Chỉ có hai dạng người trên thế giới này: một
dạng là người đang khổn khổ vì dục, và dạng kia là người chuyển hóa năng lượng
dục của họ trong tình yêu.
Bạn sẽ ngạc nhiên biết rằng dục và yêu là hai
điều đối lập. Khi tình yêu phát triển dục trở nên yếu đi, và nếu tình yêu trở
nên ít đi dục trở nên nhiều hơn. Bạn càng yêu nhiều bạn sẽ càng ít dục; và nếu
bạn lấp đầy hoàn toàn với yêu sẽ không có chút gì dục trong bạn. Nhưng nếu
không có tình yêu, trong bạn mọi thứ sẽ là dục.
Việc biến đổi, thăng hoa của năng lượng dục
chỉ có thể diễn ra thông qua tình yêu. Đây là lý do tại sao vô dụng khi thử đè
nén dục để được tự do khỏi nó. Nếu bạn đè nén dục bạn có thể đi tới điên. Trong
số tất cả những người điên trong thế giới này, chin mươi chín trong một trăm đã
thử kìm nén năng lượng dục của họ. Và bạn có thể ý thức rằng khi văn minh phát
triển, điên khùng tăng lên bởi xã hội văn minh hóa đè nén dục hơn bất kỳ cái gì
khác.
Mọi người đè nén năng lượng dục của mình. Và
năng lượng dục bị đè nén đó tạo nên điên khùng; nó tạo nên ốm yếu tinh thần.
Bất kỳ nỗ lực đè nén năng lượng dục nào của bạn đều trong điên loạn của chính
nó. Nhiều trong số những cái gọi là vị thánh thực tế là điên khùng. Và lý do
duy nhất cho điều này là họ thường xuyên nỗ lực đè nén năng lượng dục của họ;
họ không biết rằng dục không nên bị đè nén.
Nếu cánh cửa tới yêu được mở ra, năng lượng
đang trôi chảy qua dục sẽ được biến đổi thông qua ánh sáng của yêu. Cái là ngọn
lửa đam mê sẽ trở thành ánh sáng của yêu. Vì thế để cho yêu này mở rộng đi. Yêu
là việc sử dụng dục sáng tạo.
Đổ đầy cuộc sống của bạn với yêu. Nhưng bạn sẽ
nói, “Chúng tôi luôn yêu”. Và tôi nói với bạn, bạn hiếm khi yêu. Bạn có thể
mong đợi yêu… và có sự khác biết lớn giữa hai điều này. Yêu và cần yêu là hai
điều rất khác biệt. Hầu hết chúng ta vẫn còn giống trẻ con suốt cuộc đời mình
bởi mọi người đều đang tìm tình yêu. Yêu là điều rất huyền bí; mong đợi yêu là
điều rất trẻ con. Trẻ nhỏ muốn yêu thương; khi người mẹ cho chúng tình yêu
chúng phát triển. Chúng cũng muốn tình yêu từ những người khác và gia đình yêu
thương chúng. Thế rồi khi chúng lớn lên, nếu chúng là chồng chúng muốn tình yêu
từ người vợ, nếu chúng là vợ chúng muốn tình yêu từ người chồng. Và bất kỳ ai
muốn tình yêu đều đau khổ bởi yêu không thể được đòi hỏi, yêu chỉ có thể được
trao đi. Với muốn thì không có chút chắc chắn nào rằng bạn sẽ nhận được nó. Và
nếu người mà từ họ bạn mong đợi tình yêu cũng mong đợi tình yêu từ bạn, thế thì
là vấn đề. Sẽ giống như hai kẻ ăn xin gặp và cầu xin nhau. Mọi người khắp thế
giới đều có vấn đề giữa vợ và chồng, và lý do duy nhất cho điều này là cả hai
đều mong đợi tình yêu từ người kia nhưng lại không thể trao tình yêu.
Nghĩ về điều này một chút - nhu cầu thường
xuyên của bạn với tình yêu. Bạn muốn ai đó yêu bạn, và nếu ai đó yêu bạn bạn
cảm thấy tốt. Nhưng điều bạn không biết là người khác yêu bạn chỉ vì người đó
muốn bạn yêu họ. Giống như ai đó quăng mồi để nhử cá: người đó không ném nó cho
cá ăn, người đó quăng nó ra để bắt cá. Người đó không muốn trao nó cho cá,
người đó chỉ thực hiện việc này vì người đó muốn cá. Tất cả những người bạn
thấy đang trong tình yêu xung quanh bạn chỉ đang quăng mồi để nhận lấy tình
yêu. Họ sẽ quăng mồi ra một lát, cho tới khi người khác bắt đầu cảm thấy rằng
có khả năng nhận được tình yêu từ người này. Thế rồi người đó cũng sẽ bắt đầu
bày tỏ chút ít tình yêu cho tới khi cuối cùng họ nhận ra rằng cả hai người bọn
họ đều là những kẻ ăn xin. Họ đã mắc sai lầm: mỗi người đều nghĩ người kia là
hoàng đế. Và vào lúc mỗi người nhận ra rằng mình đang không nhận được chút tình
yêu nào từ người kia, và thế thì đó là khi xích mích bắt đầu.
Đấy là lý do tại sao cuộc sống hôn nhân được
xem là địa ngục, bởi bạn tất cả đều muốn tình yêu nhưng lại không biết làm sao
để trao nó. Đây là nguyên nhân chính của mọi xung đột. Chừng nào điều tôi sẽ
nói đây không xảy ra, thế thì mối quan hệ giữa chồng và vợ vẫn sẽ không bao giờ
hài hòa, bất kể bạn thực hiện hòa giải gì, bất kể bạn có loại hôn nhân gì, bất
kể xã hội vận dụng luật lệ gì. Cách duy nhất để làm nó tốt hơn là nếu bạn nhận
thấy rằng tình yêu chỉ có thể được ban tặng mà không phải là đòi hỏi. Nó chỉ có
thể được trao đi. Bất kỳ bạn nhận được gì cũng là phúc lành, nó không là phần
thưởng cho yêu. Yêu là được trao đi và bất kể bạn nhận được gì nó chính là phúc
lành, không là phần thưởng. Và ngay cả nếu bạn không nhận được gì bạn vẫn luôn
hạnh phúc rằng bạn đã có thể cho đi.
Nếu chồng và vợ sẵn sàng bắt đầu trao đi tình
yêu thay cho đòi hỏi nó, cuộc sống có thể trở thành thiên đường cho họ. Và thế
giới này kỳ diệu tới mức nếu họ yêu thương hơn và ngừng đòi hỏi nó, thế thì họ
sẽ nhận nhiều yêu thương hơn và kinh nghiệm bí ẩn này. Và càng yêu nhiều họ sẽ
càng ít bị dính mắc vào dục.
Gandhi tới Sri Lanka với vợ, Kasturba. Khi
Gandhi nói với người đang sắp giới thiệu ông ấy tại buổi lễ đầu tiên rằng Ba,
vợ Gandhi, cũng đang đi cùng ông ấy, người này đã nghĩ rằng Gandhi ngụ ý mẹ ông
ấy. Nghe từ “ba”, người mẹ, người này đã đi tới nghĩa rằng mẹ Gandhi cũng đi
cùng ông ấy. Vì vậy khi giới thiệu với Gandhi, người này nói, “Thật là một vinh
dự lớn lao khi có ngài Gandhi tới đây, và mẹ ông ấy cũng ở đây”.
Ba hơi ngạc nhiên. Thư ký của Gandhi cũng có ở
đó, và anh ta sợ rằng mình đã mắc sai lầm bởi lý ra anh ta nên nói cho người
đàn ông kia là ai đang đi cùng Gandhi. Anh ta sợ rằng Gandhi sẽ tức giận với
anh ta và cảm thấy bị sỉ nhục.
Nhưng điều Gandhi nói là khá kinh ngạc. Ông ấy
nói, “Người vừa giới thiệu tôi đã tình cờ nói lên đôi chút sự thật về tôi, bởi
trong vài năm Ba đã ngừng làm vợ tôi và cô ấy bây giờ đã trở thành mẹ của tôi”.
Một sannyasin thật sự là người mà vợ một ngày
nào đó trở thành mẹ của mình, và đó không là người rời bỏ vợ mình và trốn chạy.
Một sannyasin thật sự là người mà chồng họ một ngày nào đó trở thành con của
mình.
Có một câu nói đẹp của những hiền nhân già.
Trong những ngày xưa, một hiền nhân sẽ ban phúc, “Cầu chúc con có mười con trai
và chúc cho chồng con trở thành người con trai thứ mười một của con”. Đây là kỳ
lạ. Nó là lời ban phúc được trao cho cô dâu vào lúc kết hôn: chúc con có mười
con trai và chúc chồng con trở thành người con trai thứ mười một. Đây là những
người tuyệt vời, với cách nghĩ tuyệt vời. Và cũng có ý nghĩa sâu sắc đằng sau
nó.
Nếu tình yêu giữa vợ và chồng tăng trưởng họ
sẽ không còn là vợ và chồng: mối quan hệ của họ sẽ thay đổi và sẽ có ít dục
giữa họ. Mối quan hệ của họ sẽ thay đổi trong yêu. Chừng nào còn có dục, sẽ còn
có khai thác. Dục là khai thác - và làm sao bạn có thể khai thác người bạn yêu
được? Dục là việc sử dụng hèn hạ nhất và bóc lột nhất của con người. Nếu bạn
yêu ai đó làm sao bạn có thể khai thác họ theo cách như vậy được? Làm sao bạn
có thể sử dụng thực thể sống theo cách như vậy được? Nếu bạn yêu ai đó, khi
tình yêu của bạn sâu sắc hơn khai thác sẽ biến mất. Và nếu yêu của bạn biến mất
khai thác sẽ lại tăng lên.
Đây là lý do tại sao tôi muốn nói với người đã
hỏi về cách làm sao để khiến dục thành năng lượng sáng tạo rằng dục là một năng
lượng huyền bí. Không có năng lượng nào trên hành tinh mạnh mẽ như năng lượng
dục. Phần lớn tâm điểm của con người là vào dục. Chín mươi phần trăm của cuộc
sống con người là dựa vào trung tâm dục, nó không dựa vào thiêng liêng.
Có rất ít người mà cuộc sống xoay quanh thiêng
liêng. Hầu hết mọi người đều xoay quanh và sống cuộc sống của họ thông qua
trung tâm dục. Dục là năng lượng to lớn nhất. Và nếu hiểu đúng, bạn sẽ thấy
rằng không có năng lượng nào khác thúc đẩy con người nhiều như dục. Nhưng năng
lượng dục này tự thân nó có thể được biến đổi thành yêu. Và cùng năng lượng
này, nếu được chuyển hóa, có thể trở thành con đường dẫn tới chứng ngộ.
Vì vậy cần ghi chú rằng tôn giáo kết nối chặt
chẽ với dục - không phải với đè nén dục, như vốn vẫn được hiểu, mà với sự biến
đối của dục. Tôn giáo không là về đè nén dục. Đời sống độc thân không đối lập
với dục, nó là biến đổi dục. Năng lượng dục tự thân nó được biến đổi thành một
năng lượng thiêng liêng. Năng lượng vốn trôi xuống phía dưới, vốn đi thấp dần,
bắt đầu di chuyển lên phía trên. Nếu năng lượng dục nâng dần lên phía trên nó
sẽ giúp bạn đạt được trạng thái tâm thức tối thượng. Và nếu năng lượng này di
chuyển xuống phía dưới nó chỉ dẫn tới sự tồn tại trần tục. Nhưng năng lượng này
có thể được biến đổi thông qua yêu.
Học cách yêu đi. Học ý nghĩa của yêu đi. Rồi
lúc nào đó, khi chúng ta nói về cảm xúc, thế thì bạn sẽ hiểu rõ ràng ý nghĩa
của yêu. Bây giờ tôi sẽ chỉ nói được đến vậy.
Một người bạn đã hỏi:
Tại sao những hiền nhân không làm việc cùng
nhau như một nhóm?
Đây là một câu hỏi hay: Tại sao những hiền
nhân, những người đã biết tới sự thật, lại không làm việc cùng nhau như một
nhóm? Tôi muốn nói rằng hiền nhân luôn luôn làm việc cùng nhau. Và tôi muốn nói
thêm rằng không chỉ những hiền nhân còn tại thế làm việc cùng nhau, mà cả hiền
nhân đã chết cách nay hai mươi lăm thế kỷ cũng đang giúp những hiền nhân đang
sống đây. Vì thế không phải là chỉ những hiền nhân đương thời đang làm việc
cùng nhau. Ngược lại, khi xem xét lịch sử, truyền thống, họ đã luôn luôn làm
việc cùng nhau.
Nếu điều tôi đang nói là sự thật, đó là bởi
tôi nhận được hỗ trợ của Phật, Mahavira, Krishna và Christ. Nếu điều tôi đang
nói là sự thật, thế thì những lời của họ cũng đang hòa nhập trong lời của tôi.
Và nếu có bất kỳ sức mạnh nào trong lời của tôi nó không chỉ là lời của chính
tôi mà là sức mạnh của tất cả những người đã từng dùng những lời đó trong quá
khứ.
Nhưng những người không phải là hiền nhân sẽ
không bao giờ làm việc cùng nhau. Và có nhiều cái gọi là hiền nhân không là
người tôn giáo thật sự, họ chỉ có vẻ như vậy. Chỉ những người bất cẩn mới có
thể làm việc với họ, không là hiền nhân mà tôi vừa mới đề cập.
Tại sao những người này không thể làm việc
cùng nhau? - bởi họ không trở thành vị thánh bằng cách làm tan biến đi bản ngã
của họ. Phong thánh của họ cũng là cách nuôi nấng bản ngã của họ. Và ở đâu còn
có cái tôi không gặp gỡ nào là có thể bởi cái tôi luôn luôn muốn ở trên cùng.
Tôi đã dự một cuộc hội thảo ở đó họ cùng mời
tới nhiều nhân vật tôn giáo. Nó là một sự kiện lớn, nhiều người lãnh đạo tôn
giáo quan trọng đã được mời tới. Tôi sẽ không kể tên họ bởi vài người có thể
cảm thấy tổn thương, nhưng nhiều người quan trọng của Ấn Độ đã ở đó. Người tổ
chức sự kiện muốn tất cả những vị khách ngồi cùng nhau trên sân khấu và nói
chuyện với khán giả từ đó. Nhưng một lãnh đạo tôn giáo đặc biệt không sẵn sàng
ngồi với những người khác, và ông ấy gửi đi thông điệp hỏi người tổ chức, “Ai
sẽ ngồi trước và ai sẽ ngồi sau?” Người này nói, “Tôi sẽ ngồi trước. Tôi không
thể ngồi dưới người khác”.
Người phát biểu vì bản thân đấy ít nhất thẳng
thắn, nhưng người gửi thông điệp như vậy là rắc rối và rất láu cá. Người này đã
gửi một thông điệp rằng ông ấy không thể ngồi với bất kỳ ai khác. Sân khấu lớn
được tổ chức đó không được sử dụng, vì thế từng người phát biểu phải ngồi một
mình trên sân khấu để nói chuyện trước cuộc họp. Và sân khấu đủ lớn để ngồi một
trăm người!
Nhưng làm sao một trăm lãnh tụ tôn giáo có thể
ngồi cùng nhau? Giữa họ có vài Shankaracharyas vốn không thể ngồi bất kỳ đâu
ngoại trừ trên ngai của họ. Và nếu họ không thể ngồi trên sàn nhà, làm sao
những lãnh tụ tôn giáo khác có thể ngồi trên sàn nhà cạnh ngai của họ? Nó tạo
nên thắc mắc liệu những người như vậy có nghĩ rằng vài ghế này lớn hơn ghế
khác, và rằng họ có cảm thấy họ được đánh giá bởi ghế ngồi, bởi ví trí ngồi cao
hay thấp chăng. Nó đơn giản chỉ ra điều họ xem là quan trọng.
Hai lãnh tụ tôn giáo không thể gặp nhau bởi
vấn đề nảy sinh khi ai sẽ là người đầu tiên đưa tay mình ra chào hỏi, bởi người
chào trước theo cách nào đó trở nên thấp hơn với người kia. Thật ngạc nhiên,
bởi người đưa tay ra trước thật sự là người cao hơn. Nhưng những lãnh tụ tôn
giáo này nghĩ rằng người đưa tay ra trước trở nên thấp hơn.
Tôi đã tham gia cuộc gặp của một nhà tôn giáo
quan trọng. Một chính khách rất quan trọng cũng tham gia cuộc gặp. Nhà tôn giáo
được sắp ngồi ở bục cao và những người còn lại chúng tôi được sắp ngồi phía
dưới. Cuộc họp bắt đầu, và chính khách nói, “Tôi muốn trước tiên hỏi tại sao
chúng bị sắp ngồi thấp dưới này và ngài lại ngồi trên đó? Nếu ngài chỉ phát
biểu thì có thể chấp nhận được. Nhưng đây là một cuộc gặp, sẽ có thảo luận, và
ngài đang ngồi trên cao đến mức sẽ không thể nào thảo luận bất kỳ cái gì. Xin
vui lòng đi xuống”. Nhưng nhà tôn giáo không đi xuống. Rồi thì chính khách hỏi,
“Nếu ngài không thể đi xuống, nếu có một lý do cụ thể, thì xin giải thích nó
cho chúng tôi”.
Nhưng ông ấy không thể trả lời, ông ấy sợ.
Thay vào đó, một trong những đệ tử của ông ấy nói, “Ông ấy nên ngồi ở bực cao
hơn luôn là truyền thống”.
Chính khách nói, “Ông ấy có thể là guru của
anh, nhưng ông ấy không là guru của chúng tôi”. Và ông ấy nói thêm, “Và chúng
tôi chìa tay chào ngài nhưng ngài không đưa tay đáp lại - ngài ban lời chúc phúc
của ngài cho chúng tôi! Cân nhắc điều này: nếu người tôn giáo khác tới gặp ngài
và ngài ban phúc cho người đó, sẽ có xung đột. Ngài lý ra nên chìa tay ngài
ra”.
Và câu trả lời là, “Ông ấy không thể chìa tay
mình bởi đó không theo truyền thống”.
Tình hình trở nên xấu tới mức bất kỳ thảo luận
nào cũng là không thể. Tôi đã nói vời nhà tôn giáo, “Tôi muốn xin phép nói vài
điều với chính khách này”. Ông ấy cho phép tôi. Ông ấy muốn rắc rối kết thúc để
cuộc gặp có thể bắt đầu. Việc đã đi tới bế tắc. Tôi đã hỏi chính khách này,
“Tại sao điều đầu tiên ông nhận thấy là ông ấy đang ngồi cao hơn tất cả mọi
người khác?”
Và tôi nói, “Và tôi có thể hỏi, ông nhận ra
rằng ông ấy đang ngồi cao hơn hay ông nhận ra rằng ông đang bị đặt ngồi phía
dưới? - bởi cũng có thể rằng ông sẽ được yêu cầu ngồi cao hơn; thế thì tôi
không nghĩ ông sẽ nêu lên câu hỏi này. Nếu chúng ta tất cả đều ngồi phía dưới
và nếu ông đang ngồi cùng ông ấy trên bục sân khấu, tôi không nghĩ ông sẽ nêu
lên câu hỏi này. Vấn đề không được tạo ra bởi việc ngồi cao hơn của ông ấy, vấn
đề với ông là ông đang ngồi thấp”.
Chính khách đó nhìn tôi. Ông ấy đang ở địa vị
quyền lực lớn lúc đó, và là một trong những người lỗi lạc nhất ở Ấn Độ. Ông ấy
nhìn tôi rất chăm chú, ông ấy là người rất thẳng thắn. Ông ấy nói, “Tôi chấp
nhận điều đó. Không ai từng nói điều đó với tôi. Vâng, đây là rất ích kỷ”.
Người tôn giáo rất hài lòng, và khi chúng tôi
rời đi ông ấy quàng tay quanh vai tôi và nói, “Ông đã đưa ra lời đáp rất tốt
với ông ấy”. Tôi đã nói với ông ấy, “Câu trả lời không chỉ là cho ông ấy, nó
cũng có nghĩa là với ông”. Và tôi nói với ông ấy, “Tôi tiếc khi thấy rằng ông
ấy trung thực hơn ông, và rằng ông thể hiện không chút trung thực nào. Ông ấy
chấp nhận rằng nó là bản ngã của ông ấy, nhưng ông thậm chí không nhận biết nó;
thay vào đó ông nuôi dưỡng bản ngã của ông với giúp đỡ từ câu trả lời của tôi!”
Những người tôn giáo loại này không thể làm
việc cùng nhau. Toàn bộ công việc của họ là dựa trên chỉ trích người khác. Toàn
bộ nỗ lực của họ là dựa vào chống đối ai đó. Nếu không có kẻ thù, họ không thể
làm gì cả. Tất cả nỗ lực của họ là dựa vào chống đối và căm ghét người khác.
Tất cả những người tôn giáo tuân theo những truyền thông này, tôn giáo này, chỉ
có thể được gọi là dốt nát, bởi thuộc tính đầu tiên của hiền nhân thực là người
ấy không còn phụ thuộc vào bất kỳ tôn giáo nào. Dấu hiệu đầu tiên của hiền nhân
là người đó không còn bị bó buộc bởi bất kỳ giới hạn hay truyền thống nào.
Người đó sẽ không có bất kỳ giới hạn nào, người đó sẽ không phụ thuộc vào bất
kỳ ai. Và thuộc tính đầu tiên của người đó sẽ là bản ngã của người đó sẽ tan rã
và tự hào của người đó sẽ biến mất. Nhưng đây là những cách thúc đẩy bản ngã,
trao cho nó dưỡng chất.
Nhớ điều này: bản ngã được thỏa mãn với nhiều
giàu có, bản ngã có thể được thỏa mãn nếu bạn trải qua nhiều đau khổ, và nếu
bạn thu được nhiều tri thức nó cũng sẽ thúc đẩy bản ngã của bạn. Nếu tôi từ bỏ
thế giới này tôi đang thúc đẩy bản ngã của tôi. Và những kẻ mà bản ngã của họ
được thỏa mãn có thể không bao giờ làm việc cùng nhau. Bản ngã là yếu tố chia
tách duy nhất và vô ngã là yếu tố gắn kết duy nhất. Vì thế ở đâu có vô ngã, ở
đó có cảm giác về thống nhất.
Một lần một vị fakir người Mohammed tên Farid
đang đi ngang ngôi làng nơi Kabir sống. Ông ấy đang đi cùng vài môn đồ của
mình. Môn đồ của ông ấy nói với ông ấy, “Diễm phúc khi chúng ta sẽ ngang qua
ngôi nhà nơi Kabir sống. Chúng ta hãy ở tại nhà ông ấy vài ngày. Nó sẽ cho
chúng con niềm vui sướng vô cùng nếu hai vị có cuộc đối thoại cùng nhau. Nếu
hai vị đi tới gặp và có đối thoại sẽ lợi ích to lớn cho chúng con”.
Farid nói, “Có, chúng ta sẽ dừng lại và gặp
gỡ, nhưng có lẽ không có đối thoại”.
Họ hỏi ông ấy, “Tại sao?”
Ông ấy nói, “Chúng ta sẽ dừng ở đó. Ta sẽ gặp
ông ấy nhưng chúng ta có lẽ không nói chuyện”.
Khi môn đồ của Kabir nghe tin họ nói, “Farid
sẽ ngang qua đây - hãy để chúng con đón tiếp ngài ấy. Sẽ là một dịp hạnh phúc.
Vì hai ngày hai vị có thể nói chuyện”.
Và Kabir nói, “Chúng ta chắc chắn nên gặp mặt.
Mọi người sẽ rất hạnh phúc”.
Farid đã được chào đón. Farid và Kabir ôm
nhau. Mắt họ tràn đầy nước mắt vui sướng nhưng không đối thoại nào bắt đầu giữa
họ. Họ chia tay, và những môn đồ rất thất vọng. Khi họ chia tay môn đồ nói,
“Nhưng các ngài đã chẳng nói gì!” Và họ đáp, “Có thể nói gì đây? Điều ông ấy
biết, ta cũng biết”.
Farid nói, “Điều tôi biết, Kabir cũng biết, vì
thế chúng tôi có thể nói về cái gì? Chúng tôi thậm chí không là hai người có
thể nói - ở mức độ nào đó chúng tôi là một. Ở mức độ đó lời là không cần thiết.
Giữa những hiền nhân đối thoại là không thể.
Ngay cả nói cũng tạo ra nhị nguyên. Ở mức độ nào đó, công việc thường hằng của
mọi hiền nhân là như nhau. Không thắc mắc gì về bất kỳ nhị nguyên nào ở mức độ
đó. Bất kể họ được sinh ra ở đau, họ thuộc về cộng đồng nào, cách sống của họ
có thể ra sao, vẫn không có nhị nguyên giữa họ. Nhưng với những người không là
hiền nhân tự nhiên duy nhất là nên có những khác biệt giữa họ. Đó là lý do tại
sao - và nhớ lấy điều này - không có khác biệt giữa hiền nhân. Và nếu có khác
biệt, thế thì xem xét nó như là dấu hiệu rằng những người đó không là hiền
nhân.
Một người bạn đã hỏi:
Mục đích cuối cùng hay mục tiêu của thầy là
gì?
Ông ấy đã hỏi tôi mục tiêu của tôi là gì. Tôi
không có bất kỳ mục tiêu nào. Và sẽ là tốt để hiểu tại sao tôi không có mục
tiêu, không mục đích.
Có hai loại hành động trong cuộc sống. Một
loại hành động được thúc đẩy bởi ham muốn, có mục đích đằng sau nó. Thế thì có
một loại hành động khác được thúc đẩy bởi tình yêu, bởi lòng trắc ẩn - không có
mục tiêu phía sau nó. Nếu bạn hỏi một bà mẹ, “Mục tiêu phía sau yêu thương bà
trao cho con mình là gì?” Bà ấy sẽ nói gì? Bà ấy sẽ nói, “Tôi không biết về mục
tiêu. Tôi chỉ yêu, và có niềm vui trong việc chỉ yêu thương”. Không phải là bạn
yêu hôm nay và sẽ nhận được vui sướng ngày mai. Tình yêu của bạn tự thân nó là
niềm vui.
Nhưng cũng có loại hành động được thúc đẩy bởi
ham muốn. Ngay bây giờ tôi đang nói với bạn. Tôi có thể nói bởi tôi sẽ nhận
được gì đó từ nó. Phần thưởng có thể dưới dạng tiền bạc, danh tiếng, tôn trọng,
uy tín - nó có thể ở dưới bất kỳ dạng nào. Tôi có thể nói bởi tôi sẽ nhận được
gì đó trở lại; thế thì nó sẽ được thúc đẩy bởi ham muốn.
Nhưng tôi đang nói chỉ bởi tôi không thể ngừng
bản thân mình nói được. Cái gì đó đã xảy ra bên trong và nó muốn được chia sẻ.
Việc nói của tôi giống như hoa nở và đang lan tỏa hương thơm khắp xung quanh.
Nếu bạn hỏi hoa, “Mục tiêu là gì?”… Không có mục tiêu phía sau nó.
Vài hành động nảy sinh từ ham muốn; thế thì có
mục tiêu phía sau nó. Có vài hành động được thúc đẩy bởi lòng trắc ẩn; thế thì
không có mục tiêu ẩn sau chúng. Đây là lý do tại sao khi một hành động nảy sinh
từ ham muốn nó tạo ra ràng buộc.
Nhưng hành động nảy sinh từ lòng trắc ẩn không
tạo nên bất kỳ ràng buộc nào. Hành động nào có mục tiêu sẽ tạo nên ràng buộc và
hành động nào không có mục tiêu sẽ không tạo nên ràng buộc.
Và bạn sẽ ngạc nhiên khi biết rằng bạn không
thể làm gì sai trừ phi bạn có mục tiêu. Nó là điều lạ lùng: luôn có mục tiêu
trong tội ác; không có mục tiêu khi bạn làm một hành động tốt. Và nếu có mục
tiêu trong hành động tốt, nó phải là tội ác được ngụy trang. Luôn có mục tiêu
trong tội ác. Không có mục tiêu sẽ không có tội ác. Ngay cả khi có mục tiêu thì
cũng khó phạm tội, vì vậy không có mục tiêu sẽ là không thể. Tôi không thể giết
bạn mà không có lý do - bởi tôi sẽ giết bạn sao? Tội ác không thể tồn tại không
có lý do. Bởi tội ác không thể mắc phải thông qua lòng trắc ẩn, tội ác luôn
luôn được đổ đẩy với ham muốn, và ham muốn luôn luôn ngụ ý mục tiêu. Sẽ có mong
đợi cái gì đó trở lại. Nhưng có thể hành động mà không có bất kỳ mong đợi nào.
Sau khi Mahavira trở nên chứng ngộ ông ấy tiếp
tục làm việc thêm khoảng bốn chục năm nữa. Tại sao ông ấy làm vậy? Ông ấy đã
làm việc quá nhiều năm rồi, vậy tại sao ông ấy không dừng lại? Bởi nhiều năm
ông ấy đã luôn trong di chuyển; ông ấy rất hay hoạt động: ông ấy sẽ ăn, đi đây
đi đó, nói chuyện, giảng bài. Bốn mươi tới bốn mươi lăm năm ông ấy làm việc
liên tục rồi. Ông ấy chưa thỏa mãn ư? Sau khi Phật trở nên chứng ngộ ông ấy
cũng tiếp tục làm việc bốn mươi năm nữa. Tại sao ông ấy không dừng lại? - bởi
trong hành động này đã không có mục tiêu. Phật và Mahavira đều không có bất kỳ
mục tiêu nào, nó đơn giản là vì lòng trắc ẩn của họ.
Tôi thường tự hỏi tại sao tôi tiếp tục nói với
các bạn. Mục đích sau nó là gì? Tôi không tìm thấy mục đích ngay cả khi tôi tìm
kiếm dù chỉ một, ngoại trừ rằng tôi có thể thấy gì đó và với tôi có nhu cầu nói
về nó. Thực tế, chỉ có người vẫn có đôi chút bạo lực trong mình mới có thể tiếp
tục im lặng về nó.
Tại sao đây sẽ là bạo lực?… Sáng nay tôi đã kể
với bạn một câu chuyện: nếu tôi thấy con rắn trong tay bạn và không nói gì tôi
bắt đầu bước đi trên đường nghĩ rằng nó chẳng liên quan gì tới tôi, sẽ chỉ có
thể nếu có bạo lực, tàn nhẫn trong tôi. Nếu không thì tôi sẽ nói với bạn, “Nó
là con rắn! Ném nó đi!”. Và nếu ai đó hỏi tôi, “Tại sao ông nói rằng nó là con
rắn, để ném nó đi ư? Tại sao việc đó lại làm phiền tới ông chứ?” Tôi sẽ trả
lời, “Nó không phiền hà tới tôi chút nào, ngoại trừ rằng tâm thức bên trong của
tôi không thể giữ im lặng trong tình huống như thế này”.
Động lực không vì bất kỳ điều bên ngoài nào,
bởi không có mục tiêu sau nó. Động lực xuất phát từ tâm thức bên trong nơi
không có mong đợi. Bạn sẽ ngạc nhiên rằng bất kỳ khi nào có mục tiêu bạn được
thúc đẩy từ bên ngoài, và khi không có mục tiêu động lực của bạn tới từ sâu bên
trong. Vậy thì, nếu có bất kỳ cái gì hấp dẫn bạn thì đó là mục tiêu. Có những
thứ lôi kéo chúng ta từ bên trong, nhưng thế thì đó là không có mục tiêu.
Yêu và trắc ẩn luôn không có mục tiêu, ham
muốn và mong muốn luôn định hướng theo mục tiêu. Đây là lý do tại sao sẽ tốt
hơn khi nói rằng ham muốn lôi kéo, lôi kéo từ bên ngoài. Nếu tôi buộc một sợi
dây xung quanh bạn và kéo bạn, đây là kéo. Ham muốn kéo bạn như thể nếu bạn bị
buộc với sợi dây và đang bị kéo bởi nó vậy. Đấy là lý do tại sao kinh sách tôn
giáo gọi người có ham muốn là một pashu. Từ pashu có nghĩa là động vật bị buộc
cùng sợi dây, rằng nó bị buộc vào gì đó khác và đang bị kéo bởi nó. Nhưng trong
kinh sách từ pashu không có nghĩa động vật; pashu được sử dụng để chỉ người bị
buộc bởi sợi dây và đang bị kéo đi bởi nó. Chừng nào bạn bị kéo bởi một mục
tiêu thế thì có ham muốn, và chừng nào điều đó tồn tại bạn bị buộc với sợi dây
giống như động vật. Bạn không tự do. Tự do là đối lập với pashu, với bị ràng
buộc và kéo lê dọc theo. Tự do có nghĩa không bị kéo lê dọc theo dưới bất kỳ
dạng ràng buộc nào, mà là di chuyển từ dòng chảy tới từ chính tự thân mình.
Tôi không có bất kỳ mục tiêu nào. Đây là lý do
tại sao nếu tôi chết lúc này tôi không muốn cảm thấy dù chỉ một giây rằng tôi
đã để lại gì đó chưa được làm. Nếu tôi chết ngay lúc này, đang ngồi đây, tôi
không nghĩ dù chỉ một giây rằng điều tôi phải nói đã bị để lại chưa được nói vì
không có động lực sau nó, nó không là câu hỏi của việc hoàn thành gì đó. Chừng
nào tôi còn sống công việc vẫn đang được thực hiện, và khi tôi chết công việc
kết thúc. Bởi không có động lực sau nó không gì bị để lại chưa hoàn thành.
Tôi không có động lực, chỉ có nguồn cảm hứng
từ bên trong. Có ép buộc bên trong và bất kể cái gì xảy ra, đều xảy ra bởi
chính nó. Ở Ấn Độ chúng tôi nói rằng người như vậy đã hiến bản thân mình cho
tồn tại. Bây giờ mọi hành động của người này sẽ là ước nguyện của Thượng đế:
người ấy không có động lực của chính mình. Cũng đúng để nói rằng mọi hành động
của người này đều là ước nguyện của Thượng đế, bởi người đó đã dâng cuộc sống
của mình tới tối thượng. Bây giờ tất cả những gì xảy ra đều là trách nhiệm của
tối thượng, bản thân người này không chịu trách nhiệm.
Bạn đã hỏi một câu hỏi đúng. Tôi muốn nói rằng
cuộc sống nên tự do khỏi ham muốn và đau khổ. Tạo ra cuộc sống trong đó không
có động lực và nguồn cảm hứng sẽ hòa trộn trong chính bạn. Làm cuộc sống của
bạn như là bạn không có ham muốn đạt được bất kỳ cái gì ngoại trừ bạn có ham
muốn trao đi. Điều tôi gọi là yêu nghĩa là bạn không hỏi xin nó, bạn chỉ trao
nó đi. Và không có mục tiêu trong yêu ngoại trừ trao tặng. Điều tôi gọi là yêu
tôi cũng gọi là lòng trắc ẩn. Vì vậy bạn có thể nói rằng không có mục tiêu
ngoại trừ yêu thương. Và yêu thương không có mục tiêu bởi yêu tự nó là mục tiêu
rồi.
Một câu hỏi cuối về giận dữ:
Khi một người trở nên giận dữ nó tạo ra kết
quả ngược lại và tác động lên toàn bộ cơ thể. Trong trạng thái này, khối chắn
nào có thể xảy ra trong cơ thể?
Sáng nay khi tôi nói chuyện với các bạn, tôi
đã nói rằng giận dữ chỉ là một ví dụ. Mọi cảm xúc là năng lượng, và nếu những
năng lượng này không được sử dụng một cách sáng tạo chúng sẽ làm xáo trộn phần
nào đó của cơ thể bạn, phần nào đó của tâm trí bạn. Năng lượng phải được sử
dụng. Năng lượng bên trong không được sử dụng sẽ tạo nên khối chắn nào đó.
Những khối chắn này sẽ trở nên bệnh tật, giống như khối u. Bạn có hiểu không?
Không chỉ với giận dữ - nếu trong tôi có tình yêu để trao đi và tôi không thể
trao tình yêu đó cho ai, nó có thể tạo ra khối chắn trong tôi. Nếu có giận dữ
trong tôi và tôi không thể biểu lộ nó, nó có thể tạo nên khối chắn trong tôi.
Nếu có sợ hãi bên trong và tôi không thể biểu lộ nó, sợ hãi có thể trở thành
một khối chắn. Mọi trạng thái cảm xúc tạo ra năng lượng bên trong và năng lượng
này cần được giải phóng.
Giải phóng này có thể là hai dạng. Một là
thông qua tiêu cực. Ví dụ, ai đó tức giận, và thế rồi cách tiêu cực với người
này sẽ là đi và ném vài hòn đá vào ai đó, đập ai đó bằng gậy hoặc tấn công
người ta bằng lời nói. Cách này là tiêu cực, bởi năng lượng của người này được
sử dụng hết nhưng người đó không tạo nên lợi ích gì từ nó. Hoa trái duy nhất
người này gặt hái sẽ là khi người mà người này tấn công bằng lời nói sẽ trả đũa
với phản hồi gấp hai. Người mà người này đã ném đá vào cũng sẽ tức giận. Người
đó cũng giống như người đầu tiên: Người đó cũng sẽ sử dụng cách thức tiêu cực
để biểu lộ giận dữ của mình. Người đó cũng sẽ cầm gậy lên.
Nếu bạn ném một hòn đá vào ai đó thế thì họ sẽ
ném hòn đá to hơn trở lại bạn. Nếu giận dữ được sử dụng theo cách tiêu cực thế
thì nó sẽ tạo ra nhiều giận dữ hơn và năng lượng sẽ bị lãng phí. Giận dữ lần
nữa sẽ được tạo ra, và bởi thói quen tiêu cực nhiều giận dữ hơn sẽ lại được
tích tụ. Năng lượng lần nữa sẽ bị lãng phí và lần nữa bởi phản ứng của người
khác sẽ lại có giận dữ. Sẽ có một lượng giận dữ không giới hạn trong đó giận dữ
sẽ chỉ bị lãng phí, và nó không bao giờ dừng.
Giận dữ sẽ dừng lại chỉ nếu bạn sử dụng nó
theo cách tích cực, theo cách sáng tạo. Đấy là lý do tại sao Mahavira đã nói,
“Người nào thù hận sẽ nhận lại thù hận. Ai bày tỏ giận dữ sẽ nhận lại giận dữ.
Ai có ý nghĩ ma quỷ sẽ nhận lại cũng ý nghĩ đó. Không có điểm dừng cho nó, và
cuối cùng năng lượng sẽ chỉ bị lãng phí.
Giả sử bạn tức giận - tôi đáp lại tức giận;
lần nữa tôi tức giận với bạn và lần nữa trong phản ứng bạn giận dữ với tôi.
Điều gì sẽ là kết quả của tất cả điều này? Mỗi lần tôi tức giận nó sẽ làm suy
yếu tôi và nó sẽ sử dụng hết năng lượng của tôi. Đây là lý do tại sao xã hội
tạo nên một thông lệ không bộc lộ giận dữ. Đây là lý do tại sao xã hội không
khuyến khích bạn bộc lộ giận dữ của bạn với người khác. Đây là một luật lệ tốt,
và bởi giận dữ này không được bày tỏ và nó sẽ không tăng lên nhiều lần. Nhưng
năng lượng đó sẽ vẫn ở đây trong tôi. Thế thì điều gì sẽ xảy ra với nó? Bạn đã từng
quan sát mắt của động vật nào đó chưa? Ngay cả động vật dữ tợn nhất cũng có đôi
mắt ôn hòa hơn của chúng ta. Đôi mắt của động vật hoang dã mượt mà hơn mắt của
con người. Tại sao lại vậy? - chính bởi không có năng lượng bị kìm nén trong
chúng. Khi động vật tức giận nó sẽ bộc lộ tức giận: nó rống lên, nó thét lên,
tấn công, và nó xả bỏ cơn giận dữ. Nó không bị văn minh hóa. Bất kể thúc đẩy nó
gặp là gì đều sẽ được biểu lộ.
Lý do cho sự mềm mại mà bạn thấy trong mắt của
trẻ thơ là gì? Chúng biểu lộ bất kỳ cái gì chúng cảm thấy; năng lượng của chúng
không tạo nên bất kỳ khối chắn nào. Khi chúng giận dữ chúng bộc lộ giận dữ của
chúng, khi chúng ghen tức chúng bộc lộ nó, khi chúng muốn chộp món đồ chơi từ
đứa trẻ khác chúng làm vậy. Không có kìm nén trong cuộc sống của trẻ em - đấy
là lý do tại sao chúng ngây thơ như vậy.
Có kìm nén trong cuộc sống của chúng ta và đấy
là nơi rắc rối bắt đầu. Khối chắn năng lượng phản chiếu như rắc rối bên trong -
cái gì đó xảy ra bên trong nhưng bạn lại thể hiện gì đó khác bên ngoài. Thế thì
năng lượng không được giải phóng sẽ đi đâu? Nó sẽ trở thành một khối chắn năng
lượng.
Điều tôi ngụ ý về khối chắn năng lượng là nó
kẹt trong tâm trí hoặc cơ thể của bạn giống như một nút thắt. Nó cũng giống như
trong dòng sông khi một phần nước bắt đầu đóng băng và những tảng băng trôi nổi
trên sông. Khi những tảng băng bắt đầu ngày một lớn dần lên, thì dòng chảy của
sông cũng bị trở ngại ngày một nhiều hơn. Nếu tất cả nước đều đóng băng dòng
sông sẽ ngừng trôi chảy toàn bộ. Và bạn cũng giống như dòng sông bị nghẽn tắc
bởi băng trôi trong nó. Cần phải làm tan băng này.
Những khối năng lượng này giống như nhưng khối
băng trôi trong dòng đời bạn. Những thôi thúc bị kìm nén của căm ghét, của giận
dữ và của dục trở nên giống như những khối băng lớn trong bạn. Bây giờ chúng sẽ
không để dòng chảy cuộc sống tiếp diễn. Cuộc sống của một số người trở nên hoàn
toàn đóng băng, không còn chút dòng chảy nào. Chắc chắn cần làm tan băng, và để
làm tan băng cần sử dụng phương pháp tích cực. Tôi đã giải thích hai cách tích
cực để thực hiện việc này: một là buông trôi những thôi thúc bị tắc nghẽn cũ và
cách kia là sử dụng thôi thúc mới một cách sáng tạo.
Nếu bạn nhìn đứa trẻ nhỏ chúng có nhiều đam mê
thế, nhiều năng lượng thế bên trong chúng. Nếu bạn để chúng lại trong nhà chúng
sẽ sờ cái này và đập cái kia, làm vỡ cái này và nghiền nát cái kia. Và bạn nói
với chúng, “Đừng làm thế này, đừng làm thế kia”. Bạn bảo chúng không được làm
gì đó nhưng bạn không bảo chúng làm gì thay vào đó. Và bạn không biết đứa trẻ làm
gì khi nó đập vỡ cốc thủy tinh. Năng lượng bên trong nó cần lối ra nào đó. Bây
giờ không có cách nào khác, vì thế nó vớ được cốc thủy tinh và bằng cách đập
cốc thủy tinh năng lượng của nó tìm được lối ra, nó được giải phóng. Nhưng thế
thì bạn bảo nó, “Đừng đập cốc”, và nó ngừng đập cốc. Nó đi ra ngoài, và bây giờ
nó muốn ngắt hoa. Bạn nói, “Đừng chạm vào hoa”. Nó thậm chí không thể chạm vào
hoa! Nó đi vào trong và cầm tới cuốn sách và bạn nói, “Đừng làm hỏng sách”. Bạn
đã bảo nó những gì không được nhưng bạn đã không bảo nó những gì được làm. Vì
thế những khối chắn bắt đầu ở đứa trẻ đó và bây giờ chúng sẽ bắt đầu tạo nên
nhiều vướng mắc hơn, và một ngày sẽ chỉ có những khối chắn này. Sẽ chỉ có
‘không được làm cái này, không được làm cái kia’ trong đứa trẻ. Nó sẽ không
hiểu điều nó nên làm.
Điều tôi ngụ ý về cách sáng tạo là đứa trẻ nên
được bảo làm cái gì. Nếu nó đập cốc có nghĩa là nó có năng lượng và nó muốn làm
gì đó. Bạn đã nói đừng làm điều này; sẽ tốt hơn nếu bạn đưa cho nó vài manh mối
và nói, “Làm cốc thủy tinh đi. Làm cốc thủy tinh giống như cái này đi”. Đây sẽ
là việc sử dụng năng lượng một cách sáng tạo của nó. Bạn có hiểu tôi không? Khi
nó đi tới ngắt hoa bạn có thể đưa cho nó vài tờ giấy và nói, “Tạo ra hoa giống
như cái này này”. Đây sẽ là một cách sử dụng năng lượng sáng tạo của nó. Nó
đang xé sách hoặc vừa mới nhấc cuốn sách lên: bạn nên cho nó vài thứ gì đó khác
để làm nhờ đó nó có thể sử dụng năng lượng của mình.
Giáo dục ngày nay hoàn toàn không sáng tạo,
đây là lý do tại sao cuộc sống của trẻ bị phá hủy ngay từ lúc đầu. Chúng ta tất
cả đều là những đứa trẻ bị phá hủy - khác biệt duy nhất là chúng ta là người
lớn. Nếu không thì chúng ta tất cả đều là trẻ em bị phá hủy: ngay từ thời thơ
ấu mọi thứ đã đi sai và rồi tới toàn bộ cuộc sống của chúng ta chúng ta tiếp
tục làm những điều sai lầm.
Như tôi đã nói, sáng tạo có nghĩa bất kỳ khi
nào năng lượng xuất hiện nó nên được sử dụng theo cách sáng tạo để cái gì đó
nảy ra từ nó và không gì bị hủy hoại. Năng lượng mà ai đó sử dụng để luôn chỉ
trích mọi người có thể được sử dụng để viết thành bài ca. Và bạn có biết không?
- chính những người không thể viết nên bài ca và không thể viết ra bài thơ mới
trở thành người chỉ trích. Nó là cùng một năng lượng. Người chỉ trích cũng có
cùng năng lượng để viết ra bài ca hoặc tạo nên bài thơ, nhưng họ không sử dụng
nó theo cách sáng tạo. Tất cả những gì họ làm là chỉ trích người khác: ai đang
viết gì đó xấu xa và rồi ai đang làm cái gì đó. Đây là việc sử dụng mang tính
hủy diệt. Thế giới có thể trở thành nơi tốt đẹp hơn nếu chúng ta sử dụng năng
lượng của mình, mọi năng lượng bên trong chúng ta, theo một cách sáng tạo.
Và nhớ rằng năng lượng không bao giờ là tốt
hay xấu. Ngay cả năng lượng của giận dữ cũng không là tốt hay xấu, tất cả phụ
thuộc vào cách nó được sử dụng như thế nào. Đừng nghĩ rằng năng lượng của giận
dữ là xấu; năng lượng không thể là tốt hay xấu. Ngay cả năng lượng nguyên tử
cũng không là tốt hay xấu: với nó toàn thể thế giới có thể bị phá hủy và toàn
thể thế giới có thể được tạo nên. Tất cả năng lượng là trung tính, không năng
lượng nào là tốt hay xấu. Nếu được sử dụng vì những mục đích phá hủy nó trở nên
xấu, nếu được sử dụng một cách sáng tạo nó trở nên tốt.
Vì vậy bạn nên thay đổi cách bạn sử dụng năng
lượng của giận dữ, của ham muốn, của dục, của thù ghét, và sử dụng nó theo cách
sáng tạo. Cũng như khi ai đó mang theo phân nó bốc mùi kinh khủng, nó thối,
nhưng người làm vườn sử dụng nó vào mảnh vườn của mình, tưới nước cho nó và
gieo hạt giống. Qua những hạt giống này phân trở thành cây. Và mùi thối của
phân chuyển qua mao mạch cây và chuyển đổi thành hương thơm của hoa. Cùng cái
bẩn, cùng phân đã từng bốc mùi thối thì nay trở thành hoa và cho mùi hương ngọt
ngào. Đây là biến đổi của năng lượng. Đây là chuyển hóa của năng lượng.
Mọi thứ về bạn từng cho ra mùi thối có thể
chuyển thành cái gì đó mùi ngọt ngào - cùng điều đó - bởi cái gì ngửi thối thì
cũng có thể cho mùi ngọt ngào. Vì thế đừng cảm thấy tội lỗi nếu có giận dữ
trong bạn - đây là năng lượng và bạn may mắn khi có nó. Và đừng nghĩ rằng bạn quá
ham muốn dục - đây chỉ là năng lượng và bạn may mắn rằng nó ở đó. Sẽ thật vô
phúc nếu bạn không có bản năng dục, nó sẽ là vô phúc nếu bạn không thể giận dữ,
nếu bạn bất lực. Thế thì bạn vô dụng bởi sẽ không có năng lượng trong bạn chút
nào để có thể được sử dụng. Vì vậy bạn may mắn đấy khi có năng lượng này. Biết
ơn với mọi năng lượng trong bạn đi. Bây giờ tùy thuộc vào cách bạn sử dụng nó
như thế nào.
Mọi người vĩ đại trên thế giới này đều rất
nhiều dục tính. Sẽ thật lạ nếu họ không ham muốn dục, bởi nếu không như vậy họ
đã không thể trở nên vĩ đại.
Bạn biết về Gandhi - ông ấy rất nhiều dục
tính. Và vào ngày cha ông ấy mất… các bác sỹ đã nói với ông ấy rằng cha ông ấy
sẽ không qua khỏi, nhưng ngay cả lúc đó ông ấy cũng không thể ở bên cha - khi
cha ông ấy mất ông ấy đang ngủ với vợ mình. Các bác sỹ đã nói với ông ấy rằng
cha ông ấy sẽ không qua khỏi đêm nay và rằng ông ấy nên ở bên giường cha suốt
đêm nay; hiển nhiên rằng cha ông ấy sẽ không qua khỏi đêm đó. Gandhi rất hối
hận về việc này: “Mình là loại người gì vậy?” Nhưng ông ấy hẳn nên biết ơn dục
tính của mình bởi cũng cùng dục tính đó đã khiến ông ấy trở nên tịnh thân -
cùng năng lượng đó! Nếu ông ấy đã ngồi bên cha mình tối đó, thì rõ ràng rằng
những Gandhi sẽ không được sinh ra trong thế giới này. Dưới cùng hoàn cảnh hầu
hết chúng ta sẽ vẫn ở bên cha mình không chỉ một đêm, mà đến cả hai đêm - nhưng
sẽ không có những Gandhis. Cái đã như là mùi thối với ông ta đêm đó sau này trở
thành hương thơm của cuộc đời ông ấy.
Vì thế đừng phủ nhận bất kỳ năng lượng nào.
Đừng phủ nhận bất kỳ năng lượng nảy sinh trong bạn. Xem nó như lời chúc phúc và
thử chuyển hóa nó. Mọi năng lượng có thể được thay đổi và có thể được chuyển
hóa. Và điều với bạn dường như là xấu có thể được chuyển hóa thành cái gì đó
thơm ngát, cái gì đó đẹp.
Tôi đã vừa thảo luận một vài trong số các câu
hỏi, vì vậy những câu hỏi còn lại chúng ta sẽ thảo luận vào ngày mai.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment