Osho - Đạo: Đường vô lộ (Tập 1)
Chương 4. Không mặc cả với thực tại
Câu hỏi 1
Cái gì không là ảo tưởng?
Tất cả đều là ảo tưởng ngoại trừ nhân chứng.
Tất cả đều là mơ ngoại trừ nhân chứng. Chỉ người biết là đúng, là thực. Bất kì
cái gì bạn thấy đều là ảo tưởng; người thấy không phải là ảo tưởng. Trong đêm
bạn thấy một kiểm mơ này, trong ngày bạn thấy kiểu mơ khác. Trong đêm mơ của
ngày bị quên lãng, trong ngày mơ của đêm bị quên lãng.Thỉnh thoảng bạn mơ với
mắt mở và thỉnh thoảng bạn mơ với mắt nhắm, nhưng một điều vẫn còn vĩnh hằng ở
đó,không bao giờ thay đổi, và đó là tâm thức của bạn. Trong đêm bạn thấy mơ;
trong ngày bạn thấy mọi sự vật, thế giới.Mọi thứ đều thay đổi: đêm trong ngày,
ngày trong đêm, mơ trong ý nghĩ, ý nghĩ trong mơ; chỉ một điều còn lại vĩnh
hằng ở đó - việc chứng kiến của bạn.
Cái mà vĩnh hằng là thực. Cái mà thay đổi là
ảo tưởng.Nhớ lấy, với 'ảo tưởng' tôi không ngụ ý rằng nó không có, với 'ảo
tưởng' tôi chỉ ngụ ý rằng nó không đúng vĩnh hằng. Và nghĩa của cái gì đó đúng
tạm thời, chỉ cho khoảnh khắc là gì? Trước khoảnh khắc đó nó đã không đúng, sau
khoảnh khắc đó nó lại trở thành không đúng. Đó là lí do tại sao ở phương Đông
chúng ta đã không săn đuổi cuộc sống. Trước khi sinh nó đã không có đó, sau
chết nó sẽ lại không có đó, cho nên hiện tượng tạm thời này không giá trị gì
mấy. Không cần bị ám ảnh bởi nó; người ta có thể đi qua nó mà không quan tâm,
không bị nó chạm tới.
Nhấn mạnh của phương Tây là vào cái được
thấy, và nhấn mạnh của phương Đông là vào cái là người thấy. Hoặc bạn hội tụ
vào đối thể hoặc bạn hội tụ vào bản thân bạn. Khi bạn hội tụ vào đối thể cách tiếp
cận của bạn là khoa học, khách quan. Khi bạn hội tụ vào chủ thể cách tiếp cận
của bạn là tôn giáo. Chủ thể này là đúng vĩnh hằng.
Kinh Thánh nói: Lúc ban đầu đã có Lời. Phương
Đông không thể nói được điều đó. Phương Đông nói: Lúc ban đầu đã có nhân chứng,
ở giữa có nhân chứng, ở cuối sẽ có nhân chứng; một điều còn lại vĩnh hằng là
nền móng của tất cả. Cho dù lời đã có đó lúc ban đầu, ai đó phải đã nghe nó -
người thấy, nhân chứng bằng không nó không thể có được. Cho nên người nghe nó
đi trước lời; lời không thể có ở lúc bắt đầu được. Cứ tìm ngày một nhiều về
nhân chứng và cứ tham gia ngày một nhiều vào nhân chứng và một ngày nào đó động
thái thay đổi. Hội tụ của bạn trải qua biến đổi.
Chẳng hạn, ngay bây giờ bạn đang nghe tôi.
Bạn có thể nghe theo hai cách, bởi vì từng điều có thể được làm theo hai cách:
phương Đông và phương Tây. Bạn đang nghe tôi; nhấn mạnh của bạn có thể vào điều
tôi đang nói,vào người nói - thế thì đó là cách tiếp cận phương Tây.Cách tiếp
cận phương Đông là ở chỗ nhấn mạnh của bạn là vào người nghe, người theo dõi,
người quan sát, nhân chứng. Bạn không quá quan tâm tới điều được nói hay điều
được nghe, nhưng quan tâm tới nhân chứng này, người đang nghe điều này. Bạn
đang nhìn tôi... ai là người thấy này ai đang nhìn? Biến đổi đó, thay đổi động
thái đó, sẽ đem bạn tới thế giới của vô ảo tưởng; bằng không mọi sự là ảo
tưởng.
Tôi hiểu câu hỏi của bạn. Bạn ngụ ý bởi nó là
phải có cái gì đó không thực trong thế giới bên ngoài. Không, bên ngoài là
không thực. Không phải là cái gì đó là thực và cái gì đó là không thực; bên
ngoài là không thực và bên trong là thực. Với bên ngoài, tâm trí phát triển;
với bên trong, thiền. Làm việc với bên ngoài, tâm trí bạn trở nên ngày một hiệu
quả hơn - ở phương Tây tâm trí đã trở thành láu cá vô cùng. Khi bạn bắt đầu
nhìn vào bên trong, nhìn vào người nhìn, thế thì thiền phát triển. Thế thì bạn
không trở thành nhà tư tưởng lớn hay triết gia lớn, nhưng bạn kinh nghiệm chân
lí... bạn trở thành nhà huyền môn lớn, bạn trở thành vị Phật, một Liệt Tử, một
Jesus.
Nhưng toàn thể nhấn mạnh - bao giờ cũng nhớ -
là vào tấm gương phản xạ. Đừng trở nên quá gắn bó với cái được phản xạ. Bạn
nhìn vào gương; hình ảnh của bạn trông thực thế, nhưng nó là không thực. Đừng
bị quá ám ảnh với hình ảnh. Hình ảnh là không thực trong gương và người đang
đứng trước gương cũng là không thật. Chỉ một điều là thực: tâm thức mà biết
'Mình đang đứng trước gương', tâm thức mà biết rằng gương đang phản xạ người
đang đứng.
Tâm thức siêu việt đó là thực tại, và qua
điều đó phúc lành giáng xuống, satchitanand; qua đó người ta trở thành chân lí,
ý thức và phúc lạc. Tại sao chúng ta gọi thế giới là ảo tưởng? Để tôi nhắc lại
cho bạn: với 'ảo tưởng' chúng ta không ngụ ý cái không thực, chúng ta ngụ ý cái
thực tạm thời, chỉ trong một khoảng thời gian là thực thôi.Tại sao chúng ta gọi
thế giới bên ngoài là không thực? Bởi vì nó đem tới chỉ khổ và nó cho bạn chỉ
những phóng chiếu, tham vọng, ham muốn; nó chưa bao giờ cho phép bạn được hạnh
phúc thực sự, hạnh phúc đích thực. Nó cho bạn hi vọng nhưng chưa bao giờ hoàn
thành điều đó. Nó dẫn bạn trên nhiều cuộc hành trình nhưng mục đích chưa bao
giờ tới, do đó nó được gọi là maya, ảo vọng. Nó lừa bạn, nó là ảo cảnh - nó
dường như là có đó, nhưng khi bạn đạt tới đó bạn không tìm thấy gì cả; và đến
lúc bạn đạt tới đó, ham muốn của bạn lại được phóng chiếu xa hơn lên phía
trước. Nó giống như đường chân trời: bạn đi tới nó,nó cứ lùi mãi. Bạn không bao
giờ đạt tới - bạn không thể đạt tới được, bởi chính bản chất của nó điều đó là
không thể được, nó chỉ dường như thôi - nó không có đó.
Chính cái đối lập mới là hoàn cảnh khi bạn đi
vào thế giới bên trong của tâm thức của bạn: bạn càng tới gần, nó càng trở nên
thực hơn; bạn càng tới gần, bạn càng trở nên phúc lạc hơn, vui tươi hơn, vui vẻ
hơn. Bạn càng tới gần,bạn càng trở nên đích thực và đúng hơn; và khoảnh khắc
bạn đứng ở chính trung tâm, bạn là bản thân chân lí. Trong khoảnh khắc đó người
thấy của Upanishad tuyên bố: ta là Thượng đế, ta là Brahma, aham brahmasmi.
Trong khoảnhkhắc đó của định tâm bên trong, Mansur el-Hallaj đã tuyên bố: ana
el-haqq, Ta là Chân lí. Trong khoảnh khắc đó,Jesus nói: ta và Thượng đế của ta
không phải là hai, mà là một.
Nếu bạn đi tới đối thể, bạn đi xa khỏi bản
thân bạn; và bạn đi càng xa khỏi bản thân bạn, bạn càng đi xa khỏi chân lí bởi
vì chân lí được định tâm trong bạn. Bạn hỏi 'Cái gì không là ảo tưởng?' Tôi
muốn nói, mọi thứ đều là ảo tưởng, ngoại trừ bạn. Nhưng tôi phải vội vàng nói
với bạn rằng khi tôi nói 'bạn', tôi không ngụ ý cái 'bạn' mà bạn biết đâu, tôi
ngụ ý cái 'bạn' mà còn chưa được bạn phát hiện ra. Cái 'bạn' mà bạn biết thuộc
về thế giới bên ngoài, nó không thực nhiều cũng như thế giới bên ngoài. Cái
'bạn' mà bạn biết không là gì ngoài việc tích luỹ của mọi ảo tưởng, mọi mơ và
ham muốn. Cái 'bạn' mà tôi đang nói tới không liên quan gì tới bạn như vậy; nó
là cái 'bạn' vĩnh hằng, cái 'ngươi' vĩnh hằng. Nó không phải là của bạn, nó
không phải là của tôi, nó không của ai cả. Nó là của mọi người; nó là chính
trung tâm của tất cả.
Khi cái 'tôi' của bạn bị vứt bỏ thế thì cái
tôi thực nảy sinh. Khi cái ta của bạn biến mất, cái ta thực tới. Mọi người tới
tôi và họ nói 'Chúng tôi cảm thấy rất khó buông xuôi bởi vì buông xuôi nghĩa là
chúng tôi sẽ đánh mất bản thân mình.' Họ là đúng và họ là không đúng thật. Họ
là đúng bởi vì cái ta của họ, cái ta mà họ đã biết mãi cho tới giờ, sắp bị vứt
bỏ. Nhưng họ không đúng thực bởi vì một khi cái ta giả này bị vứt bỏ, cái ta
thực nảy sinh. Nó có đó, nó đang ẩn đằng sau mây của cái ta giả. Bạn, như bạn
thực sự ở trung tâm của bạn, là thực tại. Mọi thứ khác là ảo tưởng.
Để biết thực tại này người ta phải đi tới một
khoảnh khắc của bất hoạt toàn bộ bởi vì bất kì khi nào bạn hoạt động, bạn ở
ngoài bản thân bạn. Đó là lí do tại sao Liệt Tử, Trang Tử, Lão Tử, đã nhấn mạnh
bất hoạt nhiều thế; khi bạn hoạt động, bạn có quan hệ với thế giới bên ngoài.
Hoạt động là gì? Hoạt động nghĩa là quan hệ
với cái bên ngoài. Khi bạn bất hoạt, bạn không có quan hệ chút nào. Bạn đơn
giản ở đó, không có quan hệ; không có cây cầu giữa bạn và cái bên ngoài - mọi
cây cầu đều đã biến mất. Trong im lặng toàn bộ này, trong cái không quan hệ
toàn bộ này, bạn trở nên nhận biết về bạn là ai. Bằng không hoạt động giữ bạn
bận rộn tới mức không có chỗ cho cái ta khẳng định, biểu lộ, bản thân nó. Nó cứ
chờ đợi... nó cứ chờ đợi, và bạn cứ vẫn còn bận bịu với cái tầm thường, với
những điều trần tục.
Người ta phải học cách không làm gì.
Tôi đã nghe....
Kẻ vô công rồi nghề xuất hiện ở văn phòng của
bác sĩ gập người lại với cơn đau. Sau khi khám xét cẩn thận bác sĩ trị liệu bảo
người này anh ta phải từ bỏ rượu, đàn bà và ca hát.
'Nhưng, bác sĩ ơi' người này phản đối, vẫn
không biết điều phải làm với cái đau của mình 'Tôi không thể cúi mình xuống
được.'
'Ồ vâng' bác sĩ nói. 'Anh phải từ bỏ cả hút
thuốc nữa.'
'Tôi phản đối' kẻ vô công rồi nghề nói.
'Tại sao?' bác sĩ hỏi.
'Tôi cảm thấy giống kẻ ngu đứng quanh và
không làm gì.'
Không làm gì, người ta cảm thấy dường như
người ta là kẻ ngu. Người ta phải làm cái gì đó - nếu bạn không thể làm được
gì, ít nhất hút thuốc. Mọi người bắt đầu hút thuốcbất kì khi nào họ không có gì
để làm; hút thuốc là thứ phụ thêm. Bất kì khi nào bạn không có gì để làm ít
nhất bạn có thể hút thuốc; bạn cảm thấy bận rộn. Mọi người cảm thấy ngu xuẩn
nếu họ không có gì để làm. Bạn có quan sát hiện tượng này trong bản thân bạn không?
Nếu bạn chỉ ngồi,bạn bắt đầu cảm thấy bất ổn - bạn phải làm cái gì đó. Nếu ai
đó tới, bạn sẽ giả vờ làm. Bạn sẽ bắt đầu đọc cùng tờ báo bạn đã đọc chỉ để
trưng ra. Ai đó tới, cho nên bạn cầm tờ báo trong tay để cho người đó biết bạn
đang làm cái gì đó; bằng không người đó sẽ nghĩ bạn là kẻ ngu. Bạn đang làmgì?
Người ta phải làm cái gì đó bao giờ và bao giờ cũng thế, và liên tục. Mọi người
giả vờ, họ không thể hiện hữu được - điều đó không được phép.
Ở phương Tây bạn có câu ngạn ngữ rằng 'tâm
trí trống rỗng là xưởng thợ của quỉ': nếu ai đó không làm gì điều đó là nguy
hiểm. Thực ra, tâm trí hoạt động mới là xưởng thợ của quỉ. Tâm trí trống rỗng
chưa bao giờ làm cái gì sai với bất kì ai. Hitler không phải là tâm trí trống
rỗng, Phật là tâm trí trống rỗng. Genghis Khan không phải là tâm trí trống
rỗng, Trang Tử là tâm trí trống rỗng. Mọi điều vô nghĩa đã từng xảy ra trong
nhiều thế kỉ đều đã được làm bởi tâm trí hoạt động. Tâm trí bất hoạt đã không
làm cái gì sai bởi vì tâm trí bất hoạt không quan tâm tới làm chút nào - vậy ai
bận tâm? Bạn không thể thuyết phục tâm trí bất hoạt trở thành một Adolf Hitler,
nó sẽ cười vào cái lố bịch của điều đó. 'Tại sao?' nó sẽ nói. 'Để làm gì?'
Alexander, trong khi tới Ấn Độ, đã gặp
Diogenes – ông ấy là tâm trí bất hoạt. Ông ấy đang nằm trên bờ sông nghỉ ngơi,
tắm nắng trần trụi. Alexander rất bị ấn tượng: an bình bao quanh người trần
trụi này, im lặng; cái đẹp của người này, sự vĩ đại, vẻ duyên dáng, tính đơn
giản tự nhiên, tính tự phát. Alexander cảm thấy ghen tị. Tương truyền
rằngAlexander chưa bao giờ cảm thấy ghen tị với bất kì ai khác vì ông ta có
nhiều hơn bất kì ai khác - tại sao ông ta phải ghen tị? Nhưng với người trần
trụi này ông ta cảm thấy ghen tị - người ấy có cái gì đó mà Alexander thậm chí
không bao giờ có thể mơ tới được. Và ông ta nói với Diogenes 'Nếu lần sau ta
được cho quay lại thế gian, ta sẽ cầu nguyện và ta sẽ nói với Thượng đế
"Bây giờ ngài làm con thành Diogenes đi, đừng làm con thành một Alexander
nữa."'
Diogenes cười. Ông ấy nói 'Sao đợi lâu thế?
Ông có thể trở thành Diogenes ngay bây giờ. Ai ngăn cản ông? Ông có thể nghỉ
ngơi ở đây và tắm nắng, như ta đang tắm đây.'
Điều này là rõ ràng - rõ như nó có thể vậy.
Alexander cảm thấy xấu hổ và ông ta nói 'Vâng, một ngày nào đó ta cũng hi
vọng... khi ta đã chinh phục được toàn thể thế giới, thế thì ta cũng sẽ thanh
thản và tận hưởng như ông.'
'Nhưng' Diogenes nói 'Tôi không hiểu. Tại
sao? Nếu tôi có thể tận hưởng mà không chinh phục thế giới, sao ông không thể
tận hưởng ngay bây giờ được? Tại sao ông trì hoãn điều có thể xảy ra ngay bây
giờ? Và bờ sông này là đủ lớn cho nhiều người. Ông sẽ không lấn vào không gian
của tôi đâu - nó đủ lớn mà; không ai đã bao giờ tới đây.'
Tương truyền Alexander trở nên rất buồn sau
khi ông ta gặp Diogenes, và ông ta vẫn còn buồn trong nhiều ngày và nói đi nói
lại về Diogenes. Tác động này thật lớn. Tâm trí thụ động, bất hoạt, trống rỗng
có cái đẹp, và chỉ trong tâm trí bất hoạt mà người ta mới đi tới biết cái gì là
thực. Hoạt động tạo ra ảo tưởng. Hoạt động tạo ra những gợn sóng quanh bạn và
bạn không thể thấy được cái đang đó. Bất hoạt... mọi gợn sóng mất đi, hồ im
lặng... tâm trí không có ý nghĩ nào; mọi thứ biến mất, khói mất đi... và ngọn
lửa cháy sáng. Khi tâm thức cháy sáng tới mức không có khói và ngọn lửa là
thuần khiết, thế thì bạn biết cái gì là thực.
Cách thức của thực tại là qua bất hoạt, thụ
động, cảm nhận. Cách thức của cái thực là qua cảm nhận nữ tính. Cách thức của
cái không thực là qua hoạt động năng nổ, nam tính.
Câu hỏi 2
Tại sao tôi không có câu hỏi?
Nó là từ Vani.
Bạn may đấy, Vani. Bây giờ đừng đem câu hỏi
này tới từ cửa sau, đừng trở nên lo nghĩ về nó - 'Sao tôi không có câu hỏi?'
Bạn may đấy, bạn được ân huệ đấy, bởi vì không có câu hỏi nghĩa là bạn sẵn sàng
có câu trả lời. Người quá đầy các câu hỏi sẽ không bao giờ nhận được câu trả
lời, nhớ lấy. Người bình thường nghĩ, 'Làm sao mình có được câu trả lời nếu
mình không hỏi?' Điều đó là sai. Bạn chỉ có được câu trả lời khi không có câu
hỏi.
Tâm trí không hỏi tới; tâm trí hỏi không bao
giờ tới. Nếu bạn hỏi - vâng, câu trả lời nào đó sẽ được trao cho bạn, nhưng nó
sẽ không bao giờ được nhận. Khi tâm trí quá bịám ảnh với câu hỏi, cho dù tâm
trí này đáng phải nhận câu trả lời, nó sẽ tạo ra nhiều câu hỏi hơn từ câu trả
lời này và không gì khác. Bạn hỏi một câu hỏi; tôi sẽ trả lời, và từ câu trả
lời của tôi bạn sẽ thấy thêm mười câu hỏi nữa nảy sinh trong bạn. Tâm trí hỏi
của bạn sẽ cứ tạo ra câu hỏi. Tâm trí không hỏi được cần tới để nhận câu trả
lời.
Câu trả lời là ở đây. Câu trả lời bao giờ
cũng ở đây, nhưng bởi vì bạn hỏi quá nhiều câu hỏi nên bạn không thể nhận được
nó. Điều thường xảy ra là bất kì khi nào một người tới Phật và hỏi câu hỏi nào
đó, ông ấy sẽ nói 'Đợi một năm đi, im lặng trong một năm. Vứt mọi suy nghĩ và
sau một năm, nếu ông hỏi, ta sẽ trả lời.'
Một học giả lớn tới và hỏi nhiều câu hỏi, và
Phật lắng nghe và thế rồi ông ấy nói 'Ta sẽ trả lời nhưng ông sẽ phải đợi một
năm. Đó là điều kiện của ta và lời hứa của ta nữa. Sau một năm ta sẽ trả lời.'
Người này nói 'Được.' Nhưng một đệ tử khác của Phật, đang ngồi bên cạnh cái
cây, bắt đầu cười to. Người này, người hỏi, cảm thấy chút ít bối rối và người
này hỏi 'Có chuyện gì vậy? Sao ông ấy cười?'
Phật nói 'Ông hỏi ông ấy.'
Và người này hỏi ông ấy 'Sao ông cười?' Ông
ấy nói 'Phật lừa đấy, ông ấy đã lừa tôi và bây giờ tôi cười vì ông ấy đang lừa
cả ông nữa. Ông ấy đã bảo tôi cùng điều đó: "Đợi một năm đi, một cách im
lặng. Vứt bỏ suy nghĩ của ông đi, để cho mọi ý nghĩa biến mất rồi hỏi."
Nhưng khi ý nghĩ biến mất rồi làm sao ông được giả định hỏi? Bây giờ không câu
hỏi nào còn lại! Cho nên tôi cười; ông ấy lại lừa ông. Nếu ông thực sự muốn
hỏi, hỏi ngay bây giờ đi; bằng không ông sẽ không bao giờ hỏi cả.'
Nhưng Phật nói 'Đó là điều kiện của ta, và
nếu ông hỏi sau một năm, ta sẽ trả lời. Nếu ông không hỏi, thế thì ta không
chịu trách nhiệm'
Một năm trôi qua và Phật hỏi người đó 'Bây
giờ ông nói gì? Ông có câu hỏi nào còn lại không?'
Và người này bắt đầu cười và người này nói
'Bây giờtôi hiểu tại sao đệ tử kia cười hôm ấy. Câu hỏi đã biến mất!'
Tốt, Vani. Nếu không câu hỏi nào nảy sinh, đó
là cách nó phải vậy. Đừng cảm thấy không thoải mái về nó. Tôi hiểu. Người ta
cảm thấy không thoải mái, người ta cảm thấy chút ít bất thường khi mọi người
đang hỏi câu hỏi và người ta không hỏi, người ta cảm thấy: 'Cái gì sai với
mình?' Khi mọi người đi tới bác sĩ, người ta bắt đầu nghĩ tới đi, bằng không
mọi người sẽ nghĩ rằng cái gì đó sai. Dù bất kì cái gì được làm bởi mọi người,
người ta đều bắt chước. Đừng cố tạo ra câu hỏi mà không có đó. Thanh thản trong
thái độ không hỏi này đi.
Và đừng nghĩ rằng việc truy tìm của bạn là
không mãnh liệt. Tâm trí sẽ nói 'Không câu hỏi nào nảy sinh bởi vì không có
truy tìm.' Không, nếu có truy tìm thực, đích thực, câu hỏi biến mất - chỉ khao
khát còn lại. Và đó là trạng thái hoàn toàn khác của tâm trí: không câu hỏi nào
được hình thành, chỉ truy tìm, sự mãnh liệt không nói ra được, niềm đam mê;
người ta muốn biết, nhưng không có câu hỏi, bởi vì làm sao bạn có thể hỏi câu
hỏi thực được? Câu hỏi thực sẽ là sâu sắc tới mức nó không thể đưa vào lời
được. Tất cả những điều có thể được đưa vào lời sẽ là tầm thường, sẽ là bình
thường, sẽ không mấy chiều sâu.
Lời là trên bề mặt. Có trạng thái của tâm trí
khi không có câu hỏi, nhưng cuộc truy tìm có đó như nhịp tim đập: bạn cảm thấy
nó, nhưng bạn không thể nói nó là gì. Thế thì bạn đã trở thành câu hỏi. Không
câu hỏi nào có đó - toàn thểbản thể bạn đã trở thành câu hỏi, cuộc truy tìm,
cơn đói; và trong khoảnh khắc đó, khi toàn thể bản thể bạn là cuộc truy tìm mà
không có câu hỏi nào trên miệng, câu trả lời tới. Thực ra, câu trả lời có đó
trong sự mãnh liệt đó - bạn trởnên nhận biết về nó.
Nhưng tôi không nói rằng bạn không nên hỏi
câu hỏi. Nếu chúng tới, cứ hỏi chúng. Tôi không nói rằng bạn nên bắt đầu đánh
nhau với câu hỏi. Nếu chúng không tới - tốt, không cần tạo ra chúng, không cần
làm nỗ lực nào để hìnhthành chúng. Nếu chúng tới - tốt; để chúng được làm
giảmnhẹ, để chúng được hỏi đừng bắt đầu đánh nhau. Tâm trí bao giờ cũng rất bị
cám dỗ làm điều sai. Chẳng hạn, tôi đang nói với Vani rằng nếu câu hỏi không
tới - không cần hỏi, tốt. Nhưng tôi không nói điều đó cho người khác người đang
hỏi các câu hỏi. Và các câu hỏi đang nảy sinh. Nếu chúng trả lời và bạn không
hỏi chúng, chúng sẽ trởnên ngày càng mạnh hơn.
Một câu hỏi không được hỏi, nếu nó có đó, sẽ bắt
đầu ám ảnh bạn, sẽ làm bạn phát rồ. Đó không phải là cách để gạt bỏ nó. Cứ hỏi
đi. Quan sát, chứng kiến rằng câu hỏi nảy sinh, bạn hỏi nó, tôi trả lời. Thế
rồi quan sát tâm trí bạn - điều tâm trí bạn đang làm - liệu nó đang nhận câu
trả lời hay đang tạo ra câu hỏi mới. Quan sát nó, và dần dần bạn sẽ trở nên
nhận biết rằng điều này dường như là tình huống nực cười: bạn hỏi một câu hỏi,
một câu trả lời được cho, mười câu hỏi nảy sinh. Bạn hỏi mười câu hỏi, mười câu
trảlời sẽ được cho, một trăm câu hỏi sẽ nảy sinh và cứ thếmãi. Điều này sẽ
thành vô tận.
Chỉ quan sát cái khôi hài của nó, cái vô vọng
của nó; và từ kinh nghiệm đó về cái vô vọng, từ hiểu biết đó rằng điều này sẽ
không phải là cách thức, một ngày nào đó, đột nhiên bạn sẽ cảm thấy rằng câu
hỏi không nảy sinh. Tôi không nói rằng bạn đánh nhau với câu hỏi, tôi nói chỉ
hiểu hình mẫu hỏi của tâm trí bạn. Thế thì, từ hiểu biết đó, câu hỏi bùng cháy
và biến mất. Một hôm, đột nhiên bạn sẽ trong cùng vị trí như Vani. Đột nhiên
bạn sẽ thấy không có câu hỏi và một câu hỏi sẽ nảy sinh: 'Sao tôi không có câu
hỏi?' Đừng hỏi câu hỏi đó bởi vì đó không phải là câu hỏi chút nào. Thế thì bạn
đang biến phúc lành thành tai ương đấy. Đừng đem từ cửa sau vào.
Tôi đã nghe....
Mulla Nasruddin có một trong những vườn táo ngon
nhất trong bang, và khi mùa tới, đều đặn như chiếc đồng hồ, trẻ con từ hàng xóm
sẽ lén tới ăn trộm táo. Đều đặn cảNasruddin từ nhà mình cũng tới đầy giận dữ,
vung vẩy súng săn, và đe doạ lũ trẻ chạy trốn bằng mọi thứ anh ta có thể nghĩ
tới.
Sau khi quan sát một trong những cuộc rượt
đuổi vô ích này, một người hàng xóm nói với Mulla Nasruddin 'Thật nguy hiểm nếu
tôi có thể hiểu được anh, Nasruddin. Anh bình thường là người trầm tĩnh và hào
phóng - và anh được mười lần táo chín trong vườn đó tuỳ anh có thể dùng, tại
sao anh không để cho lũ trẻ được vài quả?'
'Đồ chết tiệt' Nasruddin cười 'Tôi muốn chúng
có táo chứ. Nhưng tôi có thời đã là đứa trẻ, và nếu tôi không giữvà săn đuổi
chúng thì chúng không bao giờ quay lại cả.'
Ý nghĩ giống như trẻ con - câu hỏi cũng vậy.
Nếu bạn săn đuổi chúng, chúng sẽ quay lại; nếu bạn không săn đuổi chúng, chúng
sẽ không quay lại - vấn đề là gì? Vậy thì đừng cầm súng săn và săn đuổi câu hỏi
của bạn, bằng không chúng sẽ tới và chúng sẽ tới theo cả đám và đem các ý nghĩ
khác tới nữa, và bạn sẽ phát rồ. Đừng bao giờ săn đuổi ý nghĩ; cứ cố nhìn toàn
thể quá trình - cách tâm trí vận hành. Một khi bạn biết cách tâm trí vận hành,
trong chính việc biết đó, bạn đã siêu việt lên.
Vâng, một ngày nào đó nó xảy ra, bạn ở đó với
đam mê sâu sắc để biết và không có câu hỏi. Thế thì toàn thể tâm thức của bạn
đã trở thành cuộc truy tìm, và trong chính sự mãnh liệt đó cái gì đó bay hơi,
cái gì đó thay đổi. Từ chính sự mãnh liệt đó - cũng như tại một trăm độ nước
bay hơi - trong cuộc truy tìm một trăm độ đó, khi bạn toàn bộ ởtrong nó, cái gì
đó thay đổi triệt để. Thay đổi đó sẽ đem bạn tới câu trả lời.
Không câu hỏi nào đã từng đem tới câu trả
lời, chỉ cuộc truy tìm không hỏi mới đem tới.
Câu hỏi 2
Kể từ bài nói hôm qua của thầy, tôi lo nghĩ
rằng điều tôi đã cảm thấy là chấp nhận tình huống có thể đơn thuần là an ủi
thôi. Làm sao tôi có thể biết được khi nào tôi đã chấp nhận cái gì đó hay khi
nào tôi mới chỉ được an ủi hay làm bản thân mình sao lãng khỏi nỗi đau?
Điều đó là đơn giản. An ủi là từ suy nghĩ,
giải thích, lí thuyết; chấp nhận là từ hiểu biết. Khi bạn giải thích cho bản
thân mình, bạn an ủi. Khi bạn hiểu, thế thì có chấp nhận. An ủi phải được đem
vào; chấp nhận tới. Chấp nhận là việc xảy ra; an ủi là việc làm.
Bạn khổ; thế rồi bạn tìm lí thuyết nào đó để
giải thích nó là kiếp quá khứ karmas - nghiệp; bạn cố tìm chỗ trú ẩn ở đâu đó.
Hay có thể Thượng đế đang đẩy bạn vào khổ để cho bạn có thể trưởng thành: đó là
thách thức cho trưởng thành - an ủi đấy. Hay đó là bản chất của cuộc sống; bạn triết
lí hoá, bạn nói 'Mọi người đều trong khổ và mình không thể là ngoại lệ. Phật
nói rằng cả cuộc đời là bể khổ -nó là vậy. Người ta phải chấp nhận nó, người ta
còn có thể làm được cái gì khác? Người ta phải chấp nhận nó thôi.'Thế thì đó là
an ủi. Thế thì bạn cố gắng vất vả để tạo ra bộ đệm quanh bản thân bạn.
Chấp nhận là từ hiểu biết - nó không có giải
thích. Khổcó đó. Bạn nhìn vào trong khổ và bạn không đem lí thuyết nào và bạn
không đem giải thích nào; bạn đơn giản nhìn vào sự kiện của khổ và khi nhìn vào
trong sự kiện của khổ, đột nhiên, bạn thấy có chấp nhận nảy sinh. Và nếu ai đó
hỏi "Tại sao?' bạn sẽ không có khả năng trả lời bởi vì không có 'tại sao'.
Bạn sẽ không có khả năng chỉ ra nguyên nhân. Bạn sẽ đơn giản nói 'Nó đã xảy
ra.'
Chấp nhận là giống như yêu - mọi điều thực sự
đẹp bao giờ cũng giống như yêu. Khi bạn rơi vào tình yêu với người đàn bà hay
người đàn ông và ai đó hỏi 'Tại sao?' bạn có thể trả lời nó được không? Đôi khi
bạn thử, nhưng mọi câu trả lời của bạn đều ngớ ngẩn. Bạn nói 'Bởi vì người đàn
bà đẹp', nhưng có cả triệu người và họ đã không rơi vào tình yêu với người đàn
bà đó. Nếu cô ấy mà đẹp cô ấy sẽ không sẵn có cho bạn - ai đó khác chắc đã vồ
lấy cô ấy trước bạn rồi. Nhưng không ai khác nghĩ cô ấy đẹp, cho nên thực ra,
bạn đang để mọi sự lộn ngược. Bạn nói 'Tôi đã rơi vào tình yêu vì cô ấy đẹp.'
Điều thực chính là cái đối lập lại: cô ấy trông đẹp bởi vì bạn đã rơi vào tình
yêu. Một ngày nào đó, khi tình yêu biến mất, cùng người đàn bà đó sẽ trông
không đẹp với bạn; cô ấy thậm chí có thể bắt đầu trông xấu và kinh khủng. Ngay
bây giờ, bạn không thể rời khỏi cô ấy lấy một khoảnh khắc. Một ngày nào đó, khi
tình yêu đã biến mất, bạn sẽ không có khả năng dung thứ sựhiện diện của cô ấy
lấy một khoảnh khắc.
Và bạn không thể làm gì được về yêu. Khi nó
tới, nó tới; khi nó đi, nó đi. Nó giống như làn gió thoảng: nó tới và nó đi.
Chấp nhận giống như yêu; nó là việc xảy ra. Khi bạn là thực, đích thực với thực
tại của khoảnh khắc đó, bạn không đi vào quá khứ để tìm giải thích, bạn không
đi vào tương lai để tìm giải thích; bạn đơn giản nhìn vào trong sựkiện. Bạn
không hỏi Phật, bạn không hỏi Krishna, bạn không hỏi Liệt Tử, bạn không hỏi bất
kì ai; bạn đơn giản nhìn vào tính sự kiện của khổ. Bạn đơn giản sống trong cái
đau, bạn đơn giản đi vào trong nó. Một mình, không cầm tay ai cả: tay Phật, tay
Krishna, tay Christ - không cầm tay ai cả, bạn đơn giản đi vào trong nó. Bởi vì
tất cả những bàn tay đó sẽ trở thành an ủi, bởi vì tất cả những người đó sẽtrở
thành giải thích.
Bạn sẽ nói 'Jesus nói điều này, Phật nói điều
này, đó là lí do tại sao tôi phải chấp nhận.' Nhưng chấp nhận của bạn là giả:
nó đã không nảy sinh từ kinh nghiệm riêng của bạn. Đi vào trong cái đau của
tình huống đó đơn thương độc mã, một mình thôi. Đối diện với tình huống như nó
vậy mà không có tâm trí nào để giải thích nó. Chỉ nhìn vào trong nó mà không có
ý nghĩ nào can nhiễu vào, và thế thì sẽ có chấp nhận. Nó sẽ không là an ủi; sẽ
có mãn nguyện lớn lao.
Đột nhiên bạn sẽ thấy rằng bạn có thể chấp
nhận, nhưng không có nguyên nhân cho điều đó. An ủi có nguyên nhân của nó. An
ủi là đồng tiền giả - nó lừa bạn, nó giả vờ là thứ thực - nó không phải là
thứthực. Và tôi muốn nói với người hỏi rằng rất nhiều khảnăng là bất kì điều gì
người đó nghĩ là chấp nhận đều phải đã là an ủi, bởi vì nếu đấy mà là chấp nhận
thì không hoài nghi nào sẽ nảy sinh. Tính chắc chắn là hiển nhiên: nếu nó là
chấp nhận không lẫn lộn nào sẽ là có thể, không lo nghĩ nào nảy sinh. Nó phải
đã là an ủi bởi vì an ủi chỉ trên bềmặt; nó chưa bao giờ đi sâu, và bất kì cái gì
cũng có thể lay chuyển nó và làm tan tành nó. Vứt mọi an ủi đi - chúng không
đáng giá, chúng chỉlàm phí thời gian. Chịu đựng còn tốt hơn là được an ủi. Bị
đau còn tốt hơn là trong an ủi, bởi vì qua đau đớn có khảnăng đạt tới chấp nhận
thực. Qua an ủi không có khả năng nào; bạn đã lấy chỗ rẽ sai. Qua an ủi bạn
không bao giờ đạt tới thực tại; bạn đã sa ngã thành nạn nhân của giấc mơ.
Bây giờ bạn sẽ phải sống trong an ủi, và bạn
sẽ bắt đầu sợ thực tại vì mọi thứ của cái thực sẽ là thứ gây tan nát cho an ủi
của bạn. Bạn sẽ né tránh, bạn sẽ không nhìn thẳng, bạn sẽ trốn khỏi sự kiện; và
nếu ai đó đem bạn tới sự kiện, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy rất bất ổn, bạn sẽ bắt
đầu vã mồ hôi, bạn sẽ cảm thấy bồn chồn bởi vì bạn sẽ biết rằng bây giờmọi thứ
sẽ bị làm tan nát. An ủi là niềm tin. Cái được tạo ra không thể có mấy giá trị.
Bạn đã tạo ra nó - nó không thể lớn hơn bạn được, nó nhất định là nhỏ hơn bạn.
Chấp nhận là lớn hơn bạn – nó xảy ra. Khi nào chấp nhận xảy ra? Nó xảy ra khi
bạn không níu bám lấy bất kì an ủi nào. Cho nên gạt tất cả an ủi sang bên đi.
Điều đó là gian nan. Đạo thuần khiết tới mức
lúc ban đầu nó rất gian nan. Bạn muốn chơi với đồ chơi, và Đạo không bao giờ
cho đồ chơi nào. Nó không có hệ thống niềm tin để nâng đỡ, nó đơn giản buộc bạn
phải đương đầu với thực tại, dù đấy là bất kì cái gì. Đau đớn sao? - thế thì để
cho nó là đau đớn đi, cái gì có thể được làm? Dù nó là bất kì cái gì, cứ là vậy
đi; nó phải được nhìn vào. Nhưng qua chính đương đầu đó mà nảy sinh ra tâm thức
mới vô cùng; con người mới được sinh ra.
Cho nên xin gạt mọi thứ an ủi của bạn ra, mọi
lí thuyết và niềm tin của bạn; chúng cản trở con đường của bạn. Một khi bạn
trần trụi, không hệ thống niềm tin nào bao quanh bạn, một khi bạn không bị nặng
gánh, thế thì ngay lập tức tin cậy lớn lao xảy ra: tin cậy vào cuộc sống, tin
cậy vào sự tồn tại. Và tin cậy không phải là niềm tin. Tin cậy là chuyển biến
toàn bộ. Nó là việc sinh mới. Nó là việc phục sinh.
Cho nên rất tỉnh táo đi. Rất dễ rơi vào cái
bẫy của an ủi bởi vì chúng là rẻ, bạn có thể mua chúng ở bất kì đâu. Mọi đền
chùa, mọi nhà thờ, mọi tôn giáo có tổ chức đều cung cấp chúng; và mọi người đi
nhà thờ chỉ vì điều đó... để tìm ra an ủi. Giấc ngủ của bạn bị quấy rối, bạn
cần lời ru - bạn tới nhà thờ và linh mục cung cấp cho bạn lời ru: ông ta ca bài
ca, ông ta lặp đi lặp lại bài ca - bạn trở nên được khuây khoả. Nó giống như
liều thuốc ngủ, nó cho bạn giấc ngủ say.
Gurdjieff hay nói với đệ tử của ông ấy: Ta
đang làm chỉ hai điều trong cuộc sống của ông. Thứ nhất, nếu ông thực sự đã tới
ta thế thì ông sẽ không bao giờ có khả năng ngủ lần nữa, ta sẽ quấy rối giấc
ngủ của ông vĩnh viễn. Và thứ hai, nếu ông nghe ta cuộc sống của ông sẽ gian
nan, gian truân, nhưng một điều ta có thể hứa: ông sẽ không chết cái chết bẩn
thỉu, ông sẽ không chết như con chó.
Cả hai điều này đều cực kì có ý nghĩa. Nếu
giấc ngủ của bạn bị quấy rối, chỉ thế thì bạn sẽ không chết như con chó. 'Chó'
nghĩa là trạng thái con vật, ngủ say, vô ý thức. Bạn có thể chết một cách có ý
thức, thế thì bạn chết cái chết đẹp bởi vì thế thì, ngay cả khi chết, bạn biết
rằng bạn không chết. Đó là cái đẹp của nó. Ngay bây giờ, cho dù đang sống, bạn
không biết bạn đang sống. Ngay cả việc sống đó cũng không có cuộc sống - bạn
đơn giản lê lết - nó là giả. Và người đã đương đầu với cuộc sống và sự kiện của
nó, và đã trải qua hoan lạc và đau đớn của nó, đêm tối và ngày đẹp, và đã quan
sát mọi thứ và đã trở thành người quan sát sâu sắc sẽ chết theo cách khác toàn
bộ. Người đó sẽ chết mà tỉnh táo, nhận biết.
Mới vài ngày trước đây tôi đã đọc kí sự của
một bác sĩ người đã chăm sóc Gurdjieff khi ông ấy sắp chết, và ông bác sĩ nói
'Tôi đã chăm sóc nhiều người thế khi họ sắp chết, nhưng cái chết này cực kì
ngoại lệ.' Và ông bác sĩ nói 'Tôi không thể tưởng được rằng bất kì ai đã từng
chết như thế. Khoảnh khắc ông ấy sắp chết, ông ấy mở mắt ra, ngồi trên giường,
được đỡ bởi nhiều chiếc gối, hỏi về mũ của ông ấy, để mũ của ông ấy lên cái mũ
đỏ rất đẹp - cầm điếu xì gà trong tay, cốc cà phê trong tay kia, hút thuốc và
nhấm nháp cà phê.'
Ông bác sĩ đã quan sát và các đệ tử đều kêu
và khóc, và bác sĩ biết rằng trong vài giây nữa Gurdjieff sẽ biến mất. Chân ông
ấy đã trở nên tê liệt - chúng đã tụ quá nhiều nước và nước phải được rút ra -
và bác sĩ biết rằng ông ta thậm chí không có khả năng rút hoàn toàn nước được bởi
vì trước khi nước được rút ra, Gurdjieff chắc đã đi rồi. Và ông ta hỏi
Gurdjieff - bởi vì cho ông ấy đau đớn dường như là không cần thiết bởi vì ông
ấy sắp chết; cái chết làchắc chắn - ông ta hỏi Gurdjieff 'Tôi phải làm gì?'
Và Gurdjieff nói 'Nếu ông mệt, thế thì tôi có
thể đợi lâu hơn chút ít. Tôi đã chờ đợi bao nhiêu năm về cái chết rồi. Ông có
thể nghỉ một chút và rồi ông có thể làm điều đó. Tôi đã chờ đợi lâu thế rồi,
tôi có thể đợi lâu thêm chút ít - không có vấn đề gì. Nếu ông quá mệt mỏi, ông
có thể đi nghỉ chút ít - hai, ba giờ - vì ông đã không ngủ cả đêm rồi.
Nếu ông không mệt, ông làm việc của ông đi.'
Khóc lóc, bởi vì ông ta cũng là một đệ tử, bác sĩ bắt đầu rút nước ra khỏi chân
ông ấy. Và Gurdjieff ở đó, nhấm nháp cà phê và hút xì gà và nói chuyện và bông
đùa. Mọi sự sống đã biến mất khỏi thân thể, nhưng khuôn mặt ông ấy đã bốc lửa,
mắt ông ấy toả sáng thế. Và vào khoảnh khắc cuối cùng ông ấy nói 'Ai có câu hỏi
nào không? bởi vì bây giờ ta đi đây.'
Ông ấy thường nói với các đệ tử của ông ấy rằng
người ta có thể chết rất ý thức, và ông ấy đã chết rất có ý thức. Ngay hai mươi
bốn giờ trước khi ông ấy được chuyển tới bệnh viện ông ấy đã nhấn mạnh rằng ông
ấy không đi bệnh viện, và ông ấy hỏi bác sĩ 'Ông nghĩ sao? Bệnh viện có thể cứu
được tôi không? Nếu tôi không thể cứu được bản thân tôi thì ai có thể cứu được
tôi?' Trong hai mươi bốn giờ trước điều này, bác sĩ đã khóc, cho nên ông ấy nói
'Thôi được, nếu ông khóc, thì ta tới vậy.'
Thế là bác sĩ chạy ra ngoài để gọi xe cứu
thương. Và khi xe cứu thương tới, ông ta vào phòng - Gurdjieff đã biến mất! Ông
ta không thể tin được làm sao ông ấy đã đi bởi vì ông ấy không thể di chuyển
được!
Gurdjieff đang đứng trên đường gần xe cứu
thương. Ông ấy bước vào và ông ấy nói 'Xe cứu thương đã tới - bác sĩ đâu rồi?'
Ông ấy đã bước đi và bác sĩ không thể tin được vào điều đó - điều đó là không
thể được, ông ấy không ở trong trạng thái để bước. Bác sĩ khác tới để tư vấn và
họ, chẳng ai có thể tin được rằng ông ấy có thể bước đi, nhưng ông ấy đã bước
tới xe cứu thương. Không chỉ có thế, ông ấy đã vào xe để hỏi 'Bác sĩ đâu?'
Hai tuần trước đó, đột nhiên - và ông ấy ốm,
ốm lắm - một tối ông ấy bảo các đệ tử 'Đem xe của tôi tới, tôi muốn lái xe.'
Hai tuần trước đó! Và họ nói 'Bác sĩ nói thầy không nên di chuyển ra khỏi giường.'
Ông ấy nói 'Quên mọi chuyện về bác sĩ đi. Đem
xe của tôi tới.' Và ông ấy lái xe và đi tới nhà thờ Nga nào đó và ngồi đó trong
một giờ, với mắt nhắm, dưới cái cây. Chỉ về sau người ta mới biết rằng đó là
chỗ nơi ông ấy sẽ được chôn hai tuần sau đó. Ông ấy đã tới đó hai tuần trước để
xem chỗ đó, và ông ấy đã ngồi đích xác vào chỗ ông ấy sẽ được chôn hai tuần sau
đó. Và thế rồi tất cả họ đều hiểu: cái chết gần ông ấy thế - khi nào nó sẽ xảy
ra, nơi nào ông ấy sẽ được chôn - và đó là nhà thờ mà ông ấy chưa bao giờ đi
tới trong cả đời mình. Không phải là ông ấy thường tới thăm nó; ông ấy chưa bao
giờ đi tới. Đó là lần đầu tiên và lần cuối cùng khi còn sống. Lần sau ông ấy đã
chết.
Bennett báo cáo rằng ông ấy đã đến hai mươi
bốn giờ sau; Gurdjieff đã chết. Ông ấy đến vào giữa đêm, xô vào nhà thờ nơi xác
của Gurdjieff quàn đó và đi vào trong phòng; không có ai cả. Ông ấy ngồi im
lặng và ông ấy trở nên sợ; ông ấy bắt đầu run rẩy vì có cảm giác dường như
Gurdjieff vẫn còn sống. Ông ấy là nhà khoa học, nhà toán học, và ông ấy không
thể bị lừa. Ông ấy không phải là người sùng đạo, ông ấy không xúc động, cảm
động; không phải là kiểu tình cảm chút nào. Cho nên ông ấy tới gần bên cạnh để
cảm thấy vấn đề là gì và trở nên hoàn toàn im lặng để lắng nghe. Có cảm giác dường
như ai đó đang thở. Ông ấy đi quanh phòng. Lại gần hơn... bất kì khi nào ông ấy
tới gần cái xác hơn ông ấy đều cảm thấy hơi thở rõ ràng hơn, bất kì khi nào ông
ấy đi xa hơn, hơi thở không được nghe thấy rõ ràng thế. Và người này đã chết,
nhưng ông ấy có cảm giác rằng người này vẫn lảng vảng quanh đâu đây - dường như
thân thể vẫn còn sống, dường như sự hiện diện của ông ấy vẫn có đó.
Điều đó là có thể. Người chết mà tỉnh táo một
cách toàn bộ có thể làm được nhiều điều. Người chết trong nhận biết, thực ra,
không bao giờ chết. Người đó đã đi tới nhận ra cái bất tử trong mình.
Vứt an ủi, niềm tin đi; trở nên ngày một tỉnh
táo hơn. Vứt giấc ngủ của bạn đi và vứt lời ru đi, đó là cách duy nhất. Đạo là
đơn giản và vậy mà khó khăn: đơn giản, vì Đạo không thể khó khăn được; khó
khăn, vì bạn là rất phức tạp và bạn không thể đơn giản một cách dễ dàng được.
Phức tạp là ở trong bạn chứ không trong Đạo.
Đạo là cách tiếp cận rất đơn giản, cách tiếp cận đơn giản hơn là không thể có
được. Không kỉ luật, không tính cách, không đạo đức, không cái gì được mong đợi
từ bạn - chỉ một điều: rằng bạn sống một cách tự nhiên, đơn giản, trong hoà
điệu với sự tồn tại. Và đừng đem niềm tin và đừng đem lí thuyết nào vào, đừng
đem bất kì thượng đế học nào vào.
Các nhà huyền môn Đạo chưa bao giờ nói về
Thượng đế, đầu thai, cõi trời, địa ngục. Không, họ không nói về những điều này.
Đây tất cả đều là bịa đặt của tâm trí con người: giải thích cái gì đó mà không
bao giờ có thể được giải thích, những giải thích cho điều huyền bí. Thực ra, mọi
giải thích đều chống lại Thượng đế bởi vì giải thích làm giải huyền bí của sự
tồn tại. Sự tồn tại là điều huyền bí, và người ta nên chấp nhận nó như điều
huyền bí và không giả vờ có giải thích nào. Không, giải thích không được cần
tới - chỉ cần cảm thán, cần trái tim đầy ngạc nhiên, thức tỉnh, kinh ngạc,
trong việc cảm thấy điều huyền bí của cuộc sống từng khoảnh khắc. Thế thì, và
chỉ thế thì bạn mới biết chân lí là gì. Và chân lí giải thoát.
Câu hỏi 3: Người Ki tô giáo là ai?
Khó nói được vì tôi không phải là người Ki tô
giáo, mà Christ cũng không là người Ki tô giáo. Một điều là chắc chắn: rằng
Christ không phải là người Ki tô giáo, Phật không phải là Phật tử, Krishna
không phải là người Hindu. Để là người Ki tô giáo người ta phải tránh là một
Christ. Là người Ki tô giáo nghĩa là vẫn còn ngủ. Bạn đang dùng ma tuý khác có
tên là Ki tô giáo để vẫn còn ngủ. Ai đó khác đang dùng ma tuý khác có tên là
Hindu giáo để vẫn còn ngủ, nhưng đây toàn là ma tuý cả. Con người thực, con
người của dũng cảm, có dũng cảm để đối diện với thực tại như nó vậy. Con người
thực có dũng cảm để không là hạng hai. Người Ki tô giáo là hạng hai, Christ là
hạng nhất đừng trở thành hạng hai.
Đi tới thực tại, trực tiếp, tức khắc - không
qua bất kì hệ thống niềm tin nào - bằng không bạn sẽ không bao giờ đạt
tới thực tại. Hệ thống niềm tin sẽ cản trở bạn, nó sẽ không cho phép bạn: nó là
việc cầm tù. Cho nên có nhiều nhà tù trên thế gian. Họ nói có ba trăm tôn giáo,
cho nên có ba trăm nhà tù - nhà tù đẹp, được trang hoàng đẹp, thuận tiện, thoải
mái nhưng nhà tù là nhà tù. Thoát khỏi nhà tù đi.
Khi tôi điểm đạo cho bạn vào tính chất
sannyas, tôi đang điểm đạo cho bạn vào tự do. Việc điểm đạo của tôi vào tính
chất sannyas là điểm đạo vào tự do tuyệt đối. Bằng việc trở thành một sannyasin
bạn có thể trở thành một Christ, nhưng không bao giờ là một người Ki tô giáo;
bạn có thể trở thành một Krishna, nhưng không bao giờ là người Hindu; bạn có
thể trở thành vị Phật, nhưng không bao giờ là Phật tử. Và nhớ lấy, nếu bạn thực
sự muốn trở thành vị Phật, thế thì tránh học thuyết đã tụ tập quanh Phật.
Thiền nhân nói 'Nếu ông gặp Phật trên đường,
giết ông ấy ngay lập tức!' Họ thậm chí còn đi tới mức này: họ nói 'Nếu ông lặp
lại tên của Phật, súc miệng ngay lập tức!' Không phải là họ bất kính với Phật
đâu, họ cực kì kính trọng đấy. Kính trọng của họ là hoàn hảo, nhưng dầu vậy,
điều họ nói là có ý nghĩa. Rất dễ dàng cho tâm trí thu thập tri thức, thu thập
niềm tin; rất dễ cho tâm trí bởi vì chẳng cái gì lâm nguy của. Nếu bạn trở
thành người Ki tô giáo, bạn không để cái gì lâm nguy, bạn không phạm phải cái
gì - bạn đơn giản đi tới nhà thờ.
Tôi đã nghe một định nghĩa về người Ki tô
giáo: người Ki tô giáo là người cảm thấy ăn năn vào chủ nhật về điều người đó
đã làm hôm thứ bẩy và sẽ làm hôm thứ hai.
Lừa dối, toàn lừa dối.
Câu hỏi 4
Khi nào kỉ luật trở thành thiền?
Không bao giờ. Kỉ luật không bao giờ trở
thành thiền; thiền chắc chắn trở thành kỉ luật. Đừng bắt đầu từ kỉ luật bằng
không bạn sẽ không bao giờ đạt tới thiền. Bắt đầu với thiền và bạn sẽ đạt tới
kỉ luật, và kỉ luật sẽ không bị áp đặt từ bên ngoài. Nó sẽ là sự tràn ngập bên
trong; bạn sẽ trở nên chói sáng từ bên trong.
Thực ra, gọi nó là 'kỉ luật' là không tốt bởi
vì nó tự do hoàn toàn thế - nhưng dầu vậy bạn vẫn có thể gọi nó là kỉ luật.
Cuộc sống của bạn sẽ có kỉ luật, không phải bởi nỗ lực nào, mà bởi hiểu biết
bên trong của bạn. Bạn sẽ hành xử có trách nhiệm, không phải là bạn phải hành
xử theo cách đó, bạn sẽ hành xử có trách nhiệm vì người có ý thức chỉ có thể
hành xử theo cách đó - không có cách khác. Bạn sẽ không hành xử vì bất kì lợi
nhuận nào, vì bất kì động cơ nào; bạn sẽ hành xử từ tính tự phát của bạn; sẽ
không có tham lam trong nó. Nếu ai đó là thánh nhân Ki tô giáo, người đó là
tham; người đó muốn đạt tới thiên đường Ki tô giáo. Nếu ai đó là sư Jaina,
người đó là tham, người đó là doanh nhân. Người đó cố thắng qua đức hạnh, được
thắng lợi trong thế giới khác, trở thành kẻ chinh phục tâm linh; nhưng ý tưởng
là về tham.
Nếu bạn đi và nhìn quanh thế gian vào các sư
và thánh nhân và mahatmas, bạn sẽ thấy chín mười chín phần trăm số họ chỉ là
những người tham, người duy vật chất. Họ tạo kỉ luật cho bản thân họ bởi vì họ
biết rằng nếu họ hi sinh, giá trả lại sẽ là lớn. Họ sẵn sàng hi sinh, họ thậm
chí sẵnsàng tự giết mình - nhưng đó là mặc cả. Con người của thiền, của hiểu
biết, không có động cơ, không mặc cả với thực tại. Làm sao bạn có thể mặc cả
với thực tại được? Toàn thể ý tưởng này là đần độn. Con người của thiền là tốt
bởi vì cái cảm thấy tốt phải là tốt; không có động cơ. Người đó đức hạnh vì việc
là đức hạnh người đó cảm thấy hạnh phúc thế và vui mừng thế. Người đó yêu,
người đó chia sẻ, cũng như hoa chia sẻ hương của nó, hương thơm của nó - một
cách tự nhiên. Đức hạnh của người đó không được trau dồi, ước định, nó trưởng
thành trong bản thể người đó.
Vậy nên bạn hỏi 'Khi nào kỉ luật trở thành
thiền?' Không bao giờ. Kỉ luật không bao giờ trở thành thiền, nhưng thiền bao
giờ cũng đem tới kỉ luật, kỉ luật bên trong. Và kỉ luật đó là bởi vì tự do. Kỉ
luật đó không phải là chiếc lồng mới, kỉ luật đó làm cho bạn tự do toàn bộ và
được giải thoát. Bạn không có lời răn nào để theo, bạn không theo bất kì ai,
bất kì kinh sách nào, bạn đơn giản theo cốt lõi bên trong riêng của bạn. Và
không có xung đột bên trong bạn, không có các phương án. Bạn không chọn lựa,
bạn không phải chọn làm cái này hay làm cái nọ. Bất kì cái gì nảy sinh trong
bản thể bạn, bạn làm nó. Không bao giờ có bất kì hối tiếc nào bởi vì con người
của thiền không thể làm sai được - điều đó không xảy ra. Bất kì cái gì người đó
làm, người đó làm một cách toàn bộ; khoảnh khắc tiếp người đó đã đi ra ngoài
nó. Người đó không bao giờ nhìn lại, người đó không bao giờ hối tiếc: bất kì
cái gì xảy ra, thì xảy ra; bất kì cái gì không xảy ra, thì không xảy ra. Người
đó không tự ca ngợi mình: 'Mình đã làm điều này đấy', cũng không bao giờ cảm
thấy mặc cảm: 'Tại sao mình không thể làm được điều này?' Người đó không có vết
tích nào, người đó được cắt gọn khỏi quá khứ. Từng khoảnh khắc người đó đi vào
tương lai, từng khoảnh khắc quá khứ biến mất và người đó tươi tắn như giọt
sương buổi sáng.
Kỉ luật đó có tính tươi mới, kỉ luật đó có tự
do, kỉ luật đó có hương thơm. Bằng không, kỉ luật làm cho người ta thành đờ
đẫn, ngu xuẩn. Kỉ luật làm cho mọi người thành tầm thường; kỉ luật giết chết tự
do của bạn, giết chết bản thể bạn; kỉ luật trở thành tự tử. Cho nên đừng bao
giờ bắt đầu với kỉ luật, bắt đầu với thiền ấy. Đó là lí do tại sao nhấn mạnh
của tôi là vào thiền. Nếu kỉ luật tới từ thiền - tốt, bằng không nó không được
cần tới. Không có tính cách tốt hơn là có tính cách bị bắt buộc.
Câu hỏi 5
Sao tôi vẫn không hạnh phúc?
Bởi vì bạn vẫn có, và bởi vì bạn vẫn săn đuổi
hạnh phúc. Hạnh phúc không thể được tìm kiếm, bạn không thể tìm kiếm nó được.
Nó là sản phẩm phụ, nó là hậu quả tự nhiên. Nếu bạn làm ra mục đích từ hạnh
phúc bạn sẽ không bao giờ tìm thấy nó, bạn bao giờ cũng sẽ bỏ lỡ nó. Nó tới rất
im lặng, nó tới như tiếng thì thào, nó tới như cái bóng của bạn. Khi bạn bị
cuốn hút toàn bộ vào trong cái gì đó và không nghĩ về hạnh phúc chút nào, nó có
đấy. Bất kì khi nào bạn nghĩ về nó, nó không có đấy, nó rất nhút nhát. Bất kì
khi nào bạn nhìn quanh, nó biến mất; bất kì khi nào bạn bắt đầu nghĩ 'Mình hạnh
phúc hay không?' bạn đều không hạnh phúc. Người hạnh phúc chưa bao giờ nghĩ về
hạnh phúc - người đó hạnh phúc thế, làm sao người đó có thể nghĩ về hạnh phúc
được? Chỉ người bất hạnh mới nghĩ về hạnh phúc, và bằng việc nghĩ, người đó trở
nên bất hạnh hơn.
Tôi đã nghe....
Một con chó lớn thấy con chó nhỏ đang đuổi
theo đuôi nó, và hỏi 'Sao mày đuổi đuôi mày thế?' Chó nhỏ nói 'Tôi đã làm chủ
được triết học, tôi đã giải quyết được các vấn đề của vũ trụ mà không con chó
nào trước tôi đã giải đúng: tôi đã biết rằng điều tốt nhất cho một con chó là
hạnh phúc, và hạnh phúc đó là ở trong đuôi tôi. Do đó tôi đuổi theo nó, và khi
tôi bắt được nó tôi sẽ có nó.'
Chó già nói 'Con ơi, ta cũng đã chú ý tới các
vấn đề vũ trụ theo cách yếu đuối của ta, và đã hình thành nên một số ý kiến
đấy. Ta cũng đã phán xét rằng hạnh phúc là điều tốt cho chó, và rằng hạnh phúc
là ở trong đuôi ta. Nhưng ta đã để ý rằng khi ta đi làm công chuyện của ta, nó
đi theo sau ta. Ta không cần đuổi theo nó.' Lắng nghe ý tưởng của con chó già
này.
Bạn phải đã thấy rằng bất kì khi nào chó
sướng, nó đều vẫy đuôi, cho nên tự nhiên chó nghĩ hạnh phúc phải ở trong đuôi.
Thế thì chúng bắt đầu đuổi theo, nhưng bạn không thể đuổi theo đuôi của bạn
được. Bạn nhảy, đuôi nhảy; bạn nhảy cao hơn, đuôi nhảy cao hơn - bạn sẽ đâm
phát rồ. Đó là điều đang xảy ra.
Câu hỏi này là từ Arup.
Lắng nghe con chó già đi. Bạn đi công chuyện
của bạn và nó tới sau bạn. Một điều phải được học - không cái gì quá giá hơn
điều đó - và điều đó là được hấp thu vào trong bất kì cái gì bạn đang làm. Đừng
nghĩ về liệu nó là điều rất lớn hay không. Nếu bạn lau sàn, bị hấp thu toàn bộ
vào trong nó đi. Nếu bạn nấu ăn, bị hấp thu vào trong nó đi. Giặt quần áo, bị
hấp thu vào trong nó đi. Bất kì khi nào bạn được tan biến trong hành động của
bạn, bản ngã biến mất. Thế thì không có không gian cho bản ngã tồn tại. Trong
chính khoảnh khắc đó khi bản ngã không có, có hạnh phúc.
Cho nên để tôi nói điều đó theo cách này: Bản
ngã là khổ, không bản ngã là hạnh phúc. Và bản ngã vẫn còn chỉ khi bạn bị chia
chẻ, bản ngã không có bất kì khi nào bạn hài hoà. Nhảy múa, bạn trở thành điệu
vũ - bản ngã biến mất; ca hát, bạn trở thành bài ca - bản ngã biến mất; ngồi im
lặng không làm gì cả, bạn trở thành việc không làm - và bản ngã biến mất. Hành
động hay không hành động, nhớ một điều: bị hấp thu vào trong nó, dù nó là bất
kì cái gì.
Bạn đã đi dạo buổi sáng, bị hấp thu toàn bộ
vào trong nó. Quên tất cả về bản thân bạn đi, quên tất cả về hạnh phúc đi; quên
tất cả về mạnh khoẻ, ô xi trong không khí và mọi tính toán; quên đi tất cả
những điều bạn đã đọc về kinh nghiệm đẹp đẽ của việc đi dạo buổi sáng - quên
hết mọi điều đi. Chỉ đi bộ, và một ngày nào đó bạn sẽ thấy rằng đột nhiên bạn
toàn bộ ở đó, và nó đã từng ở đó rồi; hạnh phúc đã tới thăm bạn rồi.
Bạn sẽ mất đi mất lại liên hệ bởi vì khoảnh
khắc bạn sẽ bắt đầu nghĩ về điều đó, rằng nó có đó, nó đi mất rồi.Bạn bước vào,
nó đi ra; bạn đi ra, nó bước vào; bạn không thể ở cùng với nó. Cả Arup và hạnh
phúc không thể ở trong cùng một phòng - điều đó là không thể được. Bắt đầu đánh
mất bản thân bạn đi. Bạn phải quá theo sau nó, bạn phải liên tục suy nghĩ về
nó, bạn phải lập kế hoạch về cách đạt tới nó - thế thì nó không bao giờ xảy ra.
Nếu bạn quá theo sau hạnh phúc, mọi điều xảy
ra là địangục. Nếu bạn quên nó, nó là hiện tượng rất tự nhiên. Tự ý thức không
cho phép nó, nó làm cho bạn thành rất hẹp. Khi cái ta biến mất, khi tự ý thức
biến mất, bạn là bao la như bầu trời. Đột nhiên nó rót vào trong bạn. Cho nên
nghệ thuật của việc hạnh phúc là nghệ thuật của quên lãng. Và khi tôi nói điều
này, nhớ lấy: bây giờ đừng bắt đầu lập kế hoạch về nó cách để quên, cách để
không nhớ về hạnh phúc - bằng không bạn lại trong cùng bẫy.
Vấn đề không phải là 'làm sao', bạn đơn giản
làm nó. Và vấn đề không phải là ngày mai, bạn làm nó ngay bây giờ, chính khoảnh
khắc này. Nghe tôi đi, Arup. Chính khoảnh khắc này bạn lắng nghe một cách toàn
bộ. Đừng nghĩ về điều tôi nói, đừng cố hình dung nó ra, đừng lập kế hoạch. Chỉ
lắng nghe. Chỉ ở đây cùng tôi, khoảnh khắc này, và hạnh phúc có đó. Im lặng,
lắng nghe, chăm chú, không có cái ta - làm sao bạn có thể bỏ lỡ hạnh phúc được?
Không ai đã bao giờ nghe rằng bất kì ai có
thể bỏ lỡ hạnh phúc khi người ta im lặng, chăm chú, quên mình, bị thu hút. Nếu
bạn không thể bị thu hút vào lời tôi, vào sự hiện diện của tôi, sẽ khó cho bạn
bị thu hút vào bất kì đâu khác. Lắng nghe tôi, chỉ lắng nghe, và để cho nó là
chính khoảnh khắc này.
Một giáo sĩ già thường nói với người của ông
ấy 'Ăn năn vào ngày trước khi ông chết.' 'Nhưng' họ nói với ông ấy 'Giáo sĩ ơi,
chúng tôi không biết ngày chết của chúng tôi.' 'Thế thì' ông ấy đáp 'ăn năn hôm
nay đi, ăn năn bây giờ đi.'
Đừng trì hoãn bởi vì người ta chẳng bao giờ
biết cả. Ngày mai bạn có thể không ở đây, khoảnh khắc tiếp bạn có thể không ở
đây, cho nên đây là khoảnh khắc duy nhất bạn có. Bây giờ là thời gian duy nhất
bạn có và ở đây là chỗ duy nhất bạn có. Tôi không bảo bạn chuẩn bị, được sẵn
sàng. Đó là toàn thể thông điệp của Đạo nữa: Bạn sẵn sàng như bạn vậy. Bạn bắt
đầu tận hưởng khoảnh khắc này và hạnh phúc sẽ theo bạn. Nó bao giờ cũng theo
bạn, bởi vì nó là cái đuôi. Khi bạn đi làm công chuyện của bạn, cái đuôi tới.
Câu hỏi 6
Trong hai, ba ngày qua tôi cảm thấy dường như
thầy thường xuyên nhìn vào tôi. Xin nói cho tôi, thưa Osho, thầy muốn nói gì
với tôi qua mắt thầy?
Tôi đã thường xuyên nhìn bạn - không chỉ
trong hai, ba ngày đâu, nhưng bạn chỉ trở nên nhận biết về nó trong hai, ba
ngày qua thôi. Điều tốt là bạn trở nên nhận biết. Khi tôi nhìn vào bạn, có
thông điệp, bởi vì có nhiều điều không thể được nói bằng lời. Và tôi phải nói
bằng tay, và tôi phải nói bằng mắt, và tôi phải nói bằng im lặng, và tôi phải
nói bằng sự hiện diện của tôi. Lời là không thích hợp; chúng chỉ đi xa vậy thôi
- bên ngoài điều đó chúng không thể đi được. Nhưng mắt có thể truyền đạt, tiếp
xúc mắt có thể trở thành giao cảm lớn. Cho nên khi bạn thấy tôi nhìn vào mắt
bạn, đừng bỏ lỡ khoảnh khắc đó. Trong khoảnh khắc đó đừng bắt đầu nghĩ, trong
khoảnh khắc đó chỉ nhìn vào tôi, trong khoảnh khắc đó bị mất đi, trong khoảnh
khắc đó không nghĩ 'Thông điệp là gì?' bởi vì nếu bạn bắt đầu nghĩ về thông
điệp, bạn đã lỡ.
Tiếp xúc mắt bản thân nó là thông điệp. Bạn
chỉ ở đó, hiện diện, nhìn vào mắt tôi và cái gì đó sẽ xảy ra, cái gì đó sẽ xảy
ra giữa tôi và bạn. Ở đây tôi không có. Nếu bạn có thể nhìn vào mắt tôi trong
một giây thôi, một cách toàn bộ, bạn cũng sẽ biến mất. Và khi Thầy và đệ tử cả
hai đều không có, có gặp gỡ.
'Tôi mới được điểm đạo và muốn được hướng dẫn
vào Thiền.' Rồi Kyosai tiến tới Thầy Gensha. 'Làm sao tôi đi vào Đạo được, thưa
Thầy?'
'Ông có nghe tiếng sông chảy gần đây không?'
Gensha hỏi.
'Có' người tìm kiếm nói 'dạ có nghe thấy,
thưa Thầy.'
Thế rồi, trong một khoảnh khắc, đã có im lặng
tuyệt đối và rồi Gensha nói 'Đó! đây là đường vào.'
Ông ấy không nói về dòng sông đâu, nhớ lấy.
Khi ông ấy nói 'Ông có nghe tiếng sông chảy gần đây không?' đệ tử trở nên nhận
biết. Trong nhận biết đó, trong một khoảnh khắc, ý nghĩ dừng lại. Người đó nghe
tiếng sông chảy bên cạnh, tiếng ồn, bài ca, điệu vũ của dòng sông - trong một
khoảnh khắc người đó không còn tự ý thức, nhận biết của người đó là toàn bộ.
Thầy quan sát. Khi Thầy cảm thấy rằng khoảnh khắc đã tới - người tìm kiếm không
còn đó nữa, người hỏi không còn đó nữa, tự ý thức đã biến mất và chỉ có nhận
biết im lặng và lắng nghe tiếng sông chảy qua - ông ấy kêu lên 'Đó! đây là
đường vào.'
Nhớ lấy, ông ấy không nói về sông đâu. Ông ấy
đang nói về nhận biết bên trong này, im lặng này, việc không tự ý thức này,
thuần khiết này, hồn nhiên này mà đã đi vào trong bản thể của đệ tử này: ông ấy
nói 'Đây là đường vào.' Khi tôi nhìn vào mắt bạn, và nếu bạn cũng nhìn vào mắt
tôi: 'Đó! đây là đường vào.'
Câu hỏi 7
Tôi thường dùng ma tuý. Có lần khi tôi dự bài
nói, tôi nhắm mắt và bỗng nhiên cảm thấy hệt như tôi cảm thấy khi đang say
thuốc. Osho ơi, có quan hệ gì hay sự tương tự gì giữa samadhi và ma tuý không?
Có và không có. Có bởi vì ma tuý tạo ra
samadhi giả, samadhi rởm gần giống như samadhi. Cho nên có mối quan hệ bởi vì
cho dù ma tuý tạo ra samadhi giả, chúng tạo ra cái gì đó tương tự với samadhi;
và không có mối quan hệ cũng bởi vì cái giả không phải là cái thực, và cái giả
không bao giờ có thể là cái thực được.
Nó giống thế này: nếu bạn đói trong đêm bạn
mơ rằng bạn đang ăn - vâng, trong mơ - mọi thứ trông như ăn; bạn cảm thấy được
thoả mãn, bạn lật người và đi vào giấc ngủ. Đến sáng, bạn cảm thấy nó chỉ là
mơ. Nó đã không nuôi dưỡng bạn, nó đơn giản lừa bạn. Ma tuý lừa bạn và tạo ra
samadhi giả - chúng không nuôi dưỡng bạn.
Một ngày nào đó, khi bạn sẽ thức tỉnh, thế
thì bạn sẽ thấy rằng bạn đơn giản mơ rằng bạn đã ăn. Nó có ích, bởi vì nếu bạn
đói, giấc mơ rằng bạn ăn giúp bạn tiếp tục ngủ, bằng không giấc ngủ của bạn sẽ
bị phá vỡ. Nếu đói quá nhiều, làm sao bạn có thể ngủ được? Cho nên tâm trí tạo
ra mơ: tâm trí nói 'Được rồi, mình đói - thì ăn!' Trong mơ bạn đi tới tủ lạnh,
bạn mở tủ lạnh, bạn ăn nhiều thứ mà bản thân bạn bao giờ cũng phủ nhận. Bạn ăn
ngon, bạn cảm thấy hoàn toàn thoải mái, bạn lật mình và bạn tiếp tục ngủ.
Đến sáng bạn biết rằng đó là thức ăn giả.
Thức ăn mơ không thể giúp được - nhưng bạn sẽ chỉ biết vào buổi sáng, không
trước nó. Và buổi sáng đó mà tôi nói tới, có thể không tới nếu bạn không làm
việc vì nó. Cho nên ma tuý có thể lừa bạn, chúng có thể lừa bạn trong cả đời
bạn. Chúng tạo ra sự tương tự thông qua thay đổi hoá chất: qua bó buộc hoá học
của thân thể và tâm trí các tế bào ở trạng thái nào đó được tạo ra cho cảm giác
dường như người ta đã đạt tới. Đến sáng, khi ảnh hưởng của ma tuý qua rồi, bạn
lại trong đích xác cùng vị trí như bạn đã ở trước đây - thậm chí có thể còn
thấp hơn, bởi vì mọi kinh nghiệm cao tới qua ma tuý nhất định bị đi theo sau
bởi kinh nghiệm thất vọng và rất thấp. Thế thì lại cần thêm nhiều ma tuý hơn,
và số lượng phải được tăng lên - bạn trở thành con nghiện. Đây không phải là
cách hướng tới chân lí bởi vì nó không nuôi dưỡng.
Samadhi là việc nuôi dưỡng. Bạn không bị đánh
ma tuý bởi samadhi, bạn được thức tỉnh. Nhưng có tương tự, cho nên thỉnh thoảng
điều có thể xảy ra là bạn dùng ma tuý. Có thể đi tới một khoảnh khắc khi lắng
nghe tôi bạn trở nên im lặng, bạn trong quan hệ với tôi. Và đột nhiên có một
khoảnh khắc, một khoảnh khắc của vui vẻ vô cùng và đẹp đẽ, và bởi vì bạn đã
từng dùng ma tuý, bạn sẽ bắt đầu nghĩ dưới dạng của ma tuý. Nhưng nếu nó xảy ra
chỉ bằng việc nghe tôi.... Nghĩ về nó đi. Nếu bạn thiền, nếu bạn đi vào cùng
thế giới nơi tôi tồn tại, vào trong cùng chiều nơi tôi tồn tại - và nếu nó có
thể xảy ra chỉ bằng việc nghe tôi - thế thì phải nói gì về khi nào bản thân bạn
sẽ đi vào trong thế giới đó? Thế thì bạn sẽ biết rằng tất cả những kinh nghiệm
đó qua ma tuý đều chỉ là ngu xuẩn, đần độn; bạn đang làm phí hoài năng lượng
của bạn và phí hoài thời gian của bạn.
Nhưng chúng giữ bạn ngủ say. Nếu bạn quan tâm
tới việc ngủ, ma tuý là tốt, rượu cồn là tốt, bất kì kiểu hoá chất nào giúp cho
bạn cảm thấy rằng bạn hạnh phúc cũng đều tốt. Hạnh phúc chưa bao giờ tới qua
nó, nó chỉ cho bạn ảo tưởng về việc có hạnh phúc; nó giữ cho bạn ngủ. Nhưng nếu
bạn quan tâm tới việc trở nên tỉnh táo, thức tỉnh, thế thì nó là nguy hiểm. Thế
thì bạn đang hoàn tác lại chính niềm khát khao của bạn để trở nên thức tỉnh,
chứng ngộ. Bạn đang hoàn tác lại nó bằng ma tuý của bạn.
Tôi đã nghe....
Một người bán dạo ở sâu miền Nam tìm được một
khách sạn mà phòng bị muỗi cỡ lớn, khổng lồ tràn vào quấy phá. Hơn nữa, anh ta
được bảo rằng không có màn. 'Mọi điều ông cần làm là tuân theo tấm gương của
người chủ khách sạn này, nhân viên đứng quầy của đại tá Rip Clatterborn bảo anh
ta. 'Và làm sao' người bán dạo hỏi một cách châm biếm 'ông đại tá trời đánh
thánh vật Clatterborn xoay xở mà ngủ không có màn cơ chứ?' 'Ông ấy không có màn
đâu' nhân viên thú nhận. 'Nhưng ông đại tá là điều ông có thể gọi là người uống
rượu sành sỏi. Ông ấy lên giường khi ngấm rượu tới mức ông ấy không để ý tới
muỗi trong nửa đầu của đêm. Và trong nửa sau của đêm, muỗi cũng say tới mức
chúng không chú ý tới đại tá.'
Bạn có thể cứ chơi theo cách này, nhưng bạn
làm lãng phí cơ hội vô cùng. Tránh ma tuý ra. Nếu bạn thực sự quan tâm, thế thì
tại sao không lấy ma tuý thực? Samadhi là ma tuý thực đấy, nhưng bạn không thể
mua được nó ở hiệu thuốc đâu, bạn không thể mua được nó qua người buôn thuốc.
Samadhi bạn phải đạt tới qua sự mãnh liệt lớn lao, khao khát, đam mê, truy hỏi.
Samadhi bạn phải đạt tới. Ma tuý là sẵn có từ bên ngoài, samadhi xảy ra trong
cốt lõi bên trong nhất của bạn; nó là ma tuý tối thượng - soma.
Câu hỏi 8
Osho ơi, tôi muốn hỏi ba câu hỏi rất ngắn.
Cám ơn bạn. Nếu bạn hỏi câu hỏi ngắn, tôi sẽ
cho bạn câu trả lời ngắn.
Thứ nhất: Thầy nghĩ gì về sống?
Sống là tuyệt diệu. Không có nó, bạn chết.
Thứ hai: Thầy nghĩ gì về yêu người đàn
bà tốt?
Bây gìờ, điều đó là không công bằng. Hỏi câu
hỏi như vậy với người độc thân kinh niên là không đúng, nhưng vì bạn đã hỏi,
tôi phải trả lời: Chẳng có gì tốt trên thế gian này hơn yêu người đàn bà tốt,
trừ phi, tất nhiên, đó là tình yêu của người đàn bà xấu.
Và thứ ba. Có thời kì nào trong đời thầy khi
thầy không nói chút nào không?
Tin điều đó hay không là tuỳ, nhưng có lần
điều đã xảy ra trong một năm rưỡi tôi đã không nói chút nào - không bài nói
sáng, không trao đổi tâm tình tối. Năm rưỡi đó đã là lúc ngay sau khi tôi sinh
ra.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment