Yoga:
Alpha và Omega (Tập 6)
Bài
nói về Kinh Yoga của Patanjali
Chương
7. Chết của cái bị giới hạn
46. Tư thế phải vững chãi và thoải mái.
47.
Tư thế được làm chủ bởi việc thảnh thơi của nỗ lực và thiền về cái vô giới hạn.
48.
Khi tư thế được làm chủ có việc dừng lại của rối loạn gây ra bởi các nhị
nguyên.
49.
Bước tiếp sau hoàn hảo của tư thế là kiểm soát hơi thở, điều được thực hiện qua
việc giữ hơi thở trong việc thở vào và thở ra, hay dừng hơi thở đột ngột.
50.
Thời hạn và tần số của các hơi thở được kiểm soát được ước định theo thời gian
và nơi chốn, và trở nên được kéo dài hơn và tinh tế hơn.
51.
Có phạm vi thứ tư của kiểm soát hơi thở, cái mang tính bên trong, và nó đi ra
ngoài ba phạm vi kia.
Mới hôm
nọ, tôi đọc một chuyện ngụ ngôn Ấn Độ cổ, chuyện ngụ ngôn về một tiều phu. Chuyện
diễn ra theo cách này: Một tiều phu già trở về từ rừng rậm đội trên đầu một
khúc gỗ lớn, nặng. Ông ấy rất già, mệt mỏi - không chỉ mệt mỏi của công việc
thường lệ hàng ngày, mệt mỏi về bản thân cuộc sống nữa. Cuộc sống đã không là
nhiều cho ông ấy, chỉ là việc kiệt lực quay tròn. Mọi ngày đều như nhau: đi vào
rừng từ sáng sớm, cả ngày chặt củi, rồi mang củi về làng buổi tối. Ông ấy không
thể nhớ được cái gì khác, chỉ mỗi điều này. Và duy nhất điều này đã từng là cả
đời ông ấy. Ông ấy chán. Cuộc sống đã không phải là điều có nghĩa cho ông ấy;
nó không mang ý nghĩa nào. Đặc biệt vào ngày đó, ông ấy rất mệt mỏi, vã mồ hôi.
Khó thở, khi mang vật nặng và bản thân ông ấy.
Đột
nhiên, như một hành động biểu tượng, ông ấy ném vật nặng đi. Khoảnh khắc đó tới
với cuộc sống của mọi người, khi người ta muốn ném vật nặng đi. Không chỉ khúc
gỗ mang trên đầu ông ấy, nó đã trở thành hành động biểu tượng: ông ấy ném đi
cùng nó là toàn thể cuộc sống. Ông ấy sụp xuống đất trên đầu gối, nhìn lên trời
và nói, "Này, thần Chết. Ngài tới với mọi người, nhưng sao ngài không tới
với tôi? Tôi còn phải thấy khổ nào nữa? Tôi vẫn còn phải mang gánh nặng nào nữa?
Tôi chưa bị trừng phạt đủ sao? Tôi đã phạm phải cái gì sai?"
Ông ấy
không thể tin được vào mắt mình - đột nhiên, thần Chết xuất hiện. Ông ấy không
thể tin nổi. Ông ấy nhìn quanh, rất choáng. Bất kì cái gì ông ấy nói, ông ấy
chưa bao giờ ngụ ý nó. Và ông ấy chưa bao giờ nghe bất kì cái gì như điều này,
rằng bạn gọi thần Chết, và thần Chết tới. Và thần Chết nói, "Ông gọi ta
à?"
Ông già
đột nhiên quên tất cả mọi kiệt sức, mọi mệt mỏi, toàn thể cuộc sống của thường
lệ chết. Ông ấy nhảy lên và ông ấy nói, "Vâng... vâng, tôi đã gọi ngài.
Xin ngài, ngài có thể giúp tôi đặt khúc gỗ này, gánh nặng này, lên đầu tôi được
không? Chẳng thấy ai ở đây cả, tôi gọi tới ngài."
Có những
khoảnh khắc mà bạn mệt mỏi với cuộc sống. Có những khoảnh khắc mà bạn muốn chết.
Nhưng chết là nghệ thuật; nó phải được học. Và việc kiệt lực cuộc sống không thực
sự có nghĩa rằng sâu bên dưới khao khát sống đã biến mất. Bạn có thể mòn mỏi với
cuộc sống đặc biệt, nhưng bạn không mòn mỏi cuộc sống như vậy. Mọi người đều trở
nên mệt mỏi về cuộc sống đặc biệt thường lệ chết, mòn mỏi, cùng một điều lặp đi
lặp lại mãi, sự nhắc lại - nhưng bạn không mòn mỏi về bản thân cuộc sống. Và nếu
thần Chết tới bạn sẽ làm hệt như người tiều phu kia đã làm. Ông ấy đã hành xử
có tính người hoàn hảo. Đừng cười ông ấy. Nhiều lần bạn cũng đã nghĩ được kết
thúc với mọi điều vô nghĩa này vẫn đang diễn ra. Tiếp tục nó để làm gì? Nhưng nếu
thần Chết đột nhiên xuất hiện thì sao? Bạn sẽ không sẵn sàng.
Chỉ người
yogi mới có thể sẵn sàng chết, bởi vì chỉ người yogi mới biết rằng qua cái chết
tự nguyện, cái chết sẵn lòng, cuộc sống vô hạn được đạt tới. Chỉ người yogi mới
biết rằng chết là cánh cửa; nó không phải là kết thúc. Thực ra nó là bắt đầu.
Thực ra bên ngoài nó mở ra cái vô hạn của Thượng đế. Thực ra bên ngoài nó bạn lần
đầu tiên sống động thực sự, đích thực. Không chỉ phần vật lí của trái tim bạn đập
rộn ràng, bạn đập rộn ràng. Không chỉ bạn được phấn chấn bởi những điều bên
ngoài, bạn được làm ra bởi cực lạc từ bản thể bên trong. Cuộc sống dư thừa, cuộc
sống vĩnh hằng, được đi vào qua cánh cửa của cái chết.
Mọi người
đều chết, nhưng thế thì cái chết là không tự nguyện; thế thì cái chết bị ép buộc
lên bạn. Bạn không sẵn lòng: bạn chống cự, bạn kêu, bạn khóc; bạn muốn nấn ná
lâu thêm chút ít nữa trên trái đất này trong thân thể này. Bạn sợ. Bạn không thể
thấy được cái gì ngoại trừ bóng tối, ngoại trừ kết thúc. Mọi người đều chết đi
một cách không sẵn lòng, nhưng thế thì cái chết không phải là cánh cửa. Thế thì
bạn nhắm mắt lại trong sợ hãi.
Với những
người đang trên con đường của yoga, cái chết là hiện tượng sẵn lòng; họ sẵn
lòng với nó. Họ không tự tử. Họ không chống lại cuộc sống: họ vì cuộc sống lớn
lao hơn. Họ hi sinh cuộc sống của họ cho cuộc sống lớn lao hơn. Họ hi sinh bản
ngã của họ cho cái ta lớn lao hơn. Họ hi sinh cái ta của họ nữa, cho cái ta tối
thượng. Họ liên tục hi sinh những cái bị giới hạn cho cái vô giới hạn. Và đây
là điều trưởng thành tất cả là gì: liên tục hi sinh cái bạn có cho cái trở
thành có thể chỉ khi bạn trống rỗng, khi bạn không có bất kì cái gì.
Toàn thể
nghệ thuật của Patanjali là về cách đạt tới trạng thái mà bạn có thể chết một
cách sẵn lòng, buông xuôi một cách sẵn lòng, không kháng cự. Những lời kinh này
là việc chuẩn bị, chuẩn bị cho chết và chuẩn bị cho cuộc sống lớn lao hơn.
Sthir
sukham asanam.
Tư
thế phải vững chãi và thoải mái.
Yoga của
Patanjali đã bị hiểu lầm nhiều lắm, bị diễn giải sai. Patanjali không phải là
huấn luyện viên thể dục, nhưng yoga có vẻ giống như nó là môn thể dục của thân
thể. Patanjali không chống lại thân thể. Ông ấy không phải là thầy giáo để dạy
cho bạn vặn vẹo thân thể. Ông ấy dạy cho bạn về duyên dáng của thân thể, bởi vì
ông ấy biết chỉ trong một thân thể duyên dáng tâm trí duyên dáng mới tồn tại;
và chỉ trong tâm trí duyên dáng cái ta duyên dáng mới trở thành có thể; và chỉ
trong cái ta duyên dáng, mới có Thượng đế.
Từng bước
một, duyên dáng ngày càng sâu hơn và cao hơn phải được đạt tới. Duyên dáng của
thân thể là điều ông ấy gọi là asana, tư thế. Ông ấy không phải là người tự bạo.
Ông ấy không dạy bạn hành hạ thân thể bạn. Ông ấy không một chút nào chống lại
thân thể. Làm sao ông ấy có thể thế được? Ông ấy biết thân thể sẽ là chính hòn
đá nền tảng. Ông ấy biết nếu bạn bỏ lỡ thân thể, nếu bạn không huấn luyện thân
thể, thế thì huấn luyện cao hơn sẽ là không thể được.
Thân thể
giống hệt như nhạc cụ. Nó phải được chỉnh đúng; chỉ thế thì âm nhạc cao hơn mới
nảy sinh ra từ nó. Nếu chính nhạc cụ này bằng cách nào đó không có hình dạng và
trật tự đúng, thế thì làm sao bạn có thể hình dung được, hi vọng được rằng hài
hoà lớn sẽ nảy sinh ra từ nó? Chỉ bất hài hoà mới nảy sinh. Thân thể là chiếc
đàn veena, một nhạc cụ.
"Sthir
sukham asanam" - tư thế nên vững chãi và nên rất, rất phúc lạc, thoải mái.
Cho nên đừng bao giờ cố gắng vặn vẹo thân thể bạn, và đừng bao giờ cố đạt tới
các tư thế mà không thoải mái.
Với người
phương Tây, ngồi trên đất, ngồi trong tư thế padmasana, tư thế hoa sen, là khó;
thân thể họ đã không được huấn luyện cho điều đó. Không cần bận tâm về nó.
Patanjali sẽ không áp đặt tư thế đó lên bạn. Ở phương Đông mọi người ngồi từ
ngay khi sinh, trẻ nhỏ ngồi trên đất. Ở phương Tây, ở mọi nước lạnh, ghế được cần;
đất quá lạnh. Nhưng không cần lo nghĩ về điều đó. Nếu bạn nhìn vào định nghĩa của
Patanjali, tư thế là gì, bạn sẽ hiểu: nó phải vững chãi và thoải mái.
Nếu bạn
có thể ngồi vững chãi vài thoải mái trong ghế, điều đó là hoàn toàn được -
không cần cố gắng tư thế hoa sen và ép buộc thân thể bạn một cách không cần thiết.
Thực ra, nếu người phương Tây cố gắng đạt tới tư thế hoa sen, phải mất sáu
tháng thể ép buộc thân thể; và đó là hành hạ. Không cần. Patanjali không giúp bạn
theo bất kì cách nào, không thuyết phục bạn theo bất kì cách nào, để hành hạ
thân thể. Bạn có thể ngồi trong tư thế bị hành hạ, nhưng thế thì nó sẽ không là
tư thế tương ứng theo Patanjali.
Tư thế
nên làm sao cho bạn có thể quên thân thể bạn. Thoải mái là gì? Khi bạn quên
thân thể bạn, bạn là thoải mái. Khi bạn được nhắc nhở liên tục về thân thể, bạn
là không thoải mái. Cho nên dù bạn ngồi trong ghế hay bạn ngồi trên đất, điều
đó không phải là vấn đề. Được thoải mái đi, bởi vì nếu bạn không thoải mái
trong thân thể, bạn không thể khao khát phúc lạc khác, điều thuộc vào các tầng
sâu hơn: tầng thứ nhất bị bỏ lỡ, mọi tầng khác bị đóng lại. Nếu bạn thực sự muốn
hạnh phúc, phúc lạc, thế thì bắt đầu từ chính chỗ bắt đầu để phúc lạc đi. Thoải
mái của thân thể là nhu cầu cơ bản cho bất kì ai đang cố gắng đạt tới cực lạc
bên trong.
"Tư
thế phải vững chãi và thoải mái." Và bất kì khi nào tư thế là thoải mái nó
nhất định vững chãi. Bạn bồn chồn nếu tư thế là không thoải mái. Bạn cứ đổi bên
nếu tư thế là không thoải mái. Nếu tư thế thực sự thoải mái, cần gì bồn chồn và
cảm thấy bất ổn và cứ thay đổi lặp đi lặp lại mãi?
Và nhớ,
tư thế mà thoải mái cho bạn có thể không thoải mái cho hàng xóm của bạn; cho
nên xin bạn, đừng bao giờ dạy tư thế của bạn cho bất kì ai. Mọi thân thể đều
duy nhất. Cái gì đó thoải mái cho bạn có thể không thoải mái cho ai đó khác.
Mọi người
đều phải là duy nhất bởi vì mọi người đều đang mang linh hồn duy nhất. Dấu vân
tay của bạn là duy nhất. Bạn không thể tìm được bất kì ai khác trên khắp thế giới
có dấu vân tay giống như của bạn. Và không chỉ ngày nay đâu: bạn không thể tìm
được bất kì ai trong toàn thể lịch sử quá khứ người có dấu vân tay giống như của
bạn, và những người biết, họ nói thậm chí trong tương lai sẽ không bao giờ có
người có dấu vân tay giống như của bạn. Dấu vân tay không là gì cả, không có
nghĩa, nhưng điều đó nữa là duy nhất. Điều đó chỉ ra rằng thân thể mọi người
đang mang sự hiện hữu duy nhất. Nếu dấu vân tay của bạn là khác thế với dấu vân
tay của người khác, thân thể bạn, toàn thân, phải khác.
Cho nên
đừng bao giờ nghe lời khuyên của bất kì ai. Bạn phải tìm ra tư thế riêng của bạn.
Không cần đi tới bất kì thầy giáo nào để học điều đó; cảm giác riêng của bạn về
thoải mái nên là thầy giáo. Và nếu bạn thử - trong vòng vài ngày thử mọi tư thế
mà bạn biết, mọi cách thức mà bạn có thể ngồi - một hôm này đó bạn sẽ rơi vào,
vớ phải, tư thế đúng. Và khoảnh khắc bạn cảm thấy tư thế đúng, mọi thứ sẽ trở
thành im lặng và bình thản bên trong bạn. Và không ai khác có thể dạy được bạn,
bởi vì không ai có thể biết cách thân thể bạn hài hoà, trong tư thế nào, sẽ
đích xác là vững chãi, thoải mái.
Cố tìm
ra tư thế riêng của bạn. Cố tìm ra yoga riêng của bạn, và đừng bao giờ tuân
theo qui tắc, bởi vì qui tắc là trung bình. Chúng cũng giống như, ở Pune có một
triệu người: ai đó cao mét rưỡi, ai đó cao mét sáu lăm, ai đó cao mét sáu tám,
ai đó cao mét tám, ai đó cao mét chín lăm. Một triệu người: bạn tính chiều cao
của họ và thế rồi bạn chia tổng chiều cao của một triệu người cho một triệu; thế
thì bạn sẽ đi tới chiều cao trung bình. Nó có thể một mét bốn nhăm hay cái gì
đó. Thế rồi bạn đi và tìm người trung bình - bạn sẽ không bao giờ tìm ra. Người
trung bình không bao giờ tồn tại. Trung bình là thứ giả nhất trên thế giới.
Không ai là trung bình cả. Mọi người đều là bản thân người đó; không ai là
trung bình. Trung bình là thứ toán học - nó không phải là thực, nó không phải
là thực tại.
Mọi qui
tắc tồn tại cho cái trung bình. Chúng là tốt để hiểu thứ gì đó, nhưng đừng bao
giờ theo chúng. Bằng không bạn sẽ cảm thấy không thoải mái. Một mét bốn lăm là
chiều cao trung bình! Bây giờ bạn cao mét rưỡi, cao hơn năm phân - chặt nó đi.
Không thoải mái... bước đi theo cách làm sao bạn trông như người trung bình: bạn
sẽ trở thành hiện tượng xấu xí, một Ashta Vakra. Bạn sẽ giống như con lạc đà, bị
uốn éo mọi nơi. Người cố theo trung bình sẽ bỏ lỡ.
Trung
bình là hiện tượng toán học, và toán học không tồn tại trong sự tồn tại. Nó tồn
tại chỉ trong tâm trí con người. Nếu bạn đi và cố gắng tìm toán học trong sự tồn
tại bạn sẽ không tìm thấy. Đó là lí do tại sao toán học là khoa học hoàn hảo
duy nhất: bởi vì nó tuyệt đối không thực. Chỉ với cái không thực tại bạn mới có
thể là hoàn hảo. Thực tại không bận tâm về các qui tắc của bạn, các qui chế; thực
tại đi theo cách riêng của nó. Toán học là khoa học hoàn hảo bởi vì nó là tinh
thần, nó có tính người. Nếu con người biến mất khỏi trái đất, toán học sẽ là thứ
đầu tiên biến mất. Các thứ khác có thể vẫn tiếp tục, nhưng toán học không thể
có đó được.
Bao giờ
cũng nhớ, mọi qui tắc, kỉ luật, đều trung bình; và trung bình là không có tính
tồn tại. Và đừng cố trở thành trung bình; không ai có thể trở thành trung bình
được. Người ta phải tìm cách riêng của mình. Học cái trung bình, điều đó sẽ có
ích, nhưng đừng làm nó thành qui tắc. Để nó chỉ là hiểu biết ngầm ẩn. Chỉ hiểu
nó, và quên về nó đi. Nó sẽ có ích như hướng dẫn mơ hồ, không như thầy giáo chắc
chắn tuyệt đối. Nó sẽ chỉ giống như bản đồ mơ hồ, không hoàn hảo. Bản đồ mơ hồ
đó sẽ cho bạn hướng dẫn nào đó, nhưng bạn phải tìm ra sự thoải mái, vững chắc
riêng của bạn. Cách bạn cảm sẽ là yếu tố quyết định. Đó là lí do tại sao
Patanjali cho định nghĩa này, để cho bạn có thể tìm ra cảm giác riêng của bạn.
"Sthir
sukham asanam." Không thể có định nghĩa nào tốt hơn về tư thế: Tư thế phải
vững chãi và thoải mái.
Thực ra
tôi muốn nói điều đó theo cách khác, và định nghĩa tiếng Phạn có thể được dịch
theo cách khác: Tư thế là cái vững chãi và thoải mái. Sthir sukham asanam: Cái
mà vững chãi và thoải mái là tư thế. Và điều đó sẽ là việc dịch chính xác hơn.
Khoảnh khắc bạn đem "phải" vào, mọi sự trở thành khó khăn. Trong định
nghĩa tiến Phạn không có "phải," nhưng trong tiếng Anh nó đi vào. Tôi
đã nhìn vào nhiều bản dịch của Patanjali. Họ bao giờ cũng nói, "Tư thế phải
vững chãi và thoải mái." Trong định nghĩa tiếng Phạn - sthir sukham asanam
- không có "phải." Sthir nghĩa là vững chãi, sukham nghĩa là thoải
mái, asanam nghĩa là tư thế - vậy thôi. "Vững chãi, thoải mái: đó là tư thế."
Tại sao
"phải" này chen vào? Bởi vì chúng ta muốn làm ra qui tắc từ nó. Nó là
định nghĩa đơn giản, một chỉ báo, con trỏ. Nó không phải là qui tắc. Và bao giờ
cũng nhớ điều đó: rằng những người như Patanjali chưa bao giờ cho qui tắc; họ
không ngu thế. Họ đơn giản cho con trỏ, hướng dẫn. Bạn phải giải mã hướng dẫn
đó trong bản thể riêng của bạn. Bạn phải cảm thấy nó, làm việc từ nó; thế thì bạn
sẽ đi tới qui tắc, nhưng qui tắc đó sẽ chỉ dành cho bạn, không cho bất kì ai
khác.
Nếu mọi
người có thể trung thành với điều đó, thế giới này sẽ là thế giới rất đẹp -
không ai cố ép buộc bất kì ai làm cái gì đó, không ai cố tạo kỉ luật cho bất kì
ai khác. Bởi vì, kỉ luật của bạn có thể đã chứng tỏ là tốt cho bạn, nó có thể
là độc hại cho ai đó khác. Thuốc của bạn không nhất thiết là thuốc cho tất cả mọi
người. Đừng cứ đem nó cho người khác. Nhưng người ngu bao giờ cũng sống theo
qui tắc.
Tôi
nghe nói rằng Mulla Nasruddin đã học về y với một bác sĩ trị liệu lớn. Anh ta
quan sát thầy để tìm ra hướng dẫn. Khi thầy đi một vòng thăm bệnh nhân, Mulla
theo sau. Một hôm Mulla ngạc nhiên. Thầy bắt mạch bệnh nhân, nhắm mắt lại, thiền
và nói, "Anh đã ăn quá nhiều xoài."
Mulla
ngạc nhiên. Làm sao thầy có thể tìm ra qua bắt mạch được? Anh ta chưa bao giờ
nghe nói rằng người nào có thể tìm ra được qua mạch đập: bạn đã ăn xoài. Anh ta
phân vân. Trên đường về nhà anh ta hỏi, "Thưa thầy, xin thầy cho con chút
hướng dẫn. Làm sao thầy có thể...?"
Thầy cười
to; thầy nói, "Mạch không thể chỉ ra được, nhưng ta nhìn dưới gầm giường của
bệnh nhân. Đầy xoài - còn chưa ăn và vài quả đã ăn. Cho nên ta chỉ suy diễn
thôi; đó là suy diễn."
Một hôm
thầy ốm, thế là Mulla phải đi một vòng thăm bệnh nhân hàng ngày. Anh ta đi tới
thăm một bệnh nhân mới. Anh bắt mạch trong tay, nhắm mắt, ủ ê suy nghĩ một lúc
- hệt như thầy - và thế rồi anh ta nói, "Anh đã ăn quá nhiều ngựa." Bệnh
nhân nói, "Cái gì! Ông điên không đấy?"
Mulla rất
phân vân. Anh ta về nhà rất bối rối và buồn. Thầy hỏi, "Có chuyện gì thế?"
Anh ta
nói, "Tôi cũng nhìn xuống dưới gầm giường. Yên ngựa và các thứ khác có đó
- ngựa thì không có đó - cho nên tôi nghĩ, 'Anh ta đã ăn quá nhiều ngựa.'
"
Đây là
cách tâm trí ngu xuẩn cứ đi theo. Đừng ngu. Nhận những định nghĩa, tục ngữ, lời
kinh này theo cách rất mơ hồ. Để chúng trở thành một phần của hiểu biết của bạn,
nhưng đừng cố theo chúng một cách đích xác. Để chúng đi sâu vào trong bạn,
chúng trở thành thông minh của bạn; và thế rồi bạn tìm con đường của bạn. Mọi
giáo huấn vĩ đại đều gián tiếp.
Làm sao
đạt tới tư thế này? Làm sao đạt tới sự vững chãi này? Thứ nhất nhìn vào thoải
mái. Nếu thân thể bạn đích xác trong thoải mái sâu, trong nghỉ ngơi sâu, cảm thấy
tốt, một sự mạnh khoẻ nào đó bao quanh bạn: điều đó phải là tiêu chí theo đó mà
phán xét. Điều đó phải trở thành hòn đá thử. Và điều này là có thể khi bạn đứng;
điều này là có thể khi bạn nằm ra; điều này là có thể khi bạn ngồi trên đất hay
ngồi trong ghế. Nó là có thể ở bất kì chỗ nào, bởi vì nó là cảm giác bên trong
về thoải mái. Và bất kì khi nào nó được đạt tới bạn sẽ không muốn tiếp tục di
chuyển lặp đi lặp lại nữa, bởi vì bạn càng di chuyển, bạn sẽ càng bỏ lỡ nó. Nó
xảy ra trong trạng thái nào đó. Nếu bạn di chuyển, bạn đi xa; bạn quấy rối nó.
Và đó
là ham muốn tự nhiên trong mọi người, và yoga là điều tự nhiên nhất: ham muốn tự
nhiên là được thoải mái, và bất kì khi nào bạn không thoải mái bạn sẽ muốn thay
đổi nó. Điều đó là tự nhiên. Bao giờ cũng nghe theo tự nhiên, cái máy bản năng
bên trong bạn. Nó gần như bao giờ cũng đúng.
Tư thế
được làm chủ bởi việc thảnh thơi của nỗ lực và thiền về cái vô giới hạn.
Những lời
hay, chỉ báo và con trỏ lớn: prayatna shaithilya - thảnh thơi nỗ lực - điều thứ
nhất, nếu bạn muốn đạt tới tư thế, điều Patanjali gọi là tư thế: thoải mái, vững
chãi, thân thể trong im lặng sâu sắc tới mức không cái gì chuyển động, thân thể
thoải mái tới mức ham muốn chuyển động nó biến mất, bạn bắt đầu tận hưởng cảm
giác về thoải mái, nó trở thành vững chãi.
Và, với
thay đổi của tâm trạng của bạn, thân thể thay đổi; với thay đổi của thân thể,
tâm trạng của bạn thay đổi. Bạn đã bao giờ quan sát chưa? Bạn đi tới rạp hát, rạp
chiếu phim: bạn có quan sát bạn thay đổi tư thế của bạn bao nhiêu lần không? Bạn
có thử đặt quan hệ nó không? Nếu có cái gì đó rất giật gân đang diễn ra trên
màn ảnh, bạn không thể ngồi dựa vào ghế được. Bạn ngồi thẳng; xương sống của bạn
trở nên thẳng. Nếu cái gì chán đang diễn ra và bạn không hứng thú, bạn thảnh
thơi. Bây giờ xương sống của bạn không còn thẳng nữa. Nếu cái gì đó rất không
thoải mái đang diễn ra, bạn cứ đổi tư thế của bạn. Nếu cái gì đó thực sự là đẹp
ở đó, thậm chí bạn không chớp mắt; ngay cả chuyển động đó cũng sẽ thành nhiễu
loạn... không chuyển động nào, bạn trở nên vững chãi hoàn toàn, nghỉ ngơi, dường
như thân thể đã biến mất.
Điều thứ
nhất cần đạt tới tư thế này là thảnh thơi khỏi nỗ lực, đây là một trong những
điều khó nhất trên thế giới - đơn giản nhất, vậy mà khó khăn nhất. Đơn giản đạt
tới, nếu bạn hiểu; rất khó đạt tới nếu bạn không hiểu. Vấn đề không phải là thực
hành; vấn đề là hiểu.
Ở
phương Tây, Emile Coue đã khám phá ra một luật đặc thù mà ông ấy gọi là luật của
hiệu quả ngược. Đó là một trong những điều nền tảng nhất trong tâm trí con người.
Có những điều, nếu bạn muốn làm chúng, xin đừng cố làm chúng; bằng không, điều
ngược lại sẽ là hiệu quả.
Chẳng hạn,
bạn không rơi vào giấc ngủ: đừng cố. Nếu bạn cố, giấc ngủ sẽ ra xa hơn và xa
xăm. Nếu bạn cố quá nhiều sẽ không thể nào ngủ được, bởi vì mọi nỗ lực đều chống
lại giấc ngủ. Giấc ngủ tới chỉ khi không có nỗ lực nào. Khi bạn không bị bận
tâm về giấc ngủ, bạn chỉ nằm trên gối, chỉ tận hưởng cái mát mẻ của gối, hay
hơi ấm của chăn, bóng tối, cái bao quanh bạn mượt như nhung, bạn chỉ tận hưởng
nó... không cái gì, bạn thậm chí không nghĩ về ngủ. Mơ nào đó thoáng qua tâm
trí: bạn nhìn chúng theo cách rất, rất buồn ngủ, không quan tâm quá nhiều ngay
cả vào chúng, bởi vì nếu quan tâm nảy sinh việc ngủ biến mất. Bằng cách nào đó
bạn vẫn còn xa cách, chỉ tận hưởng, nghỉ ngơi, không tìm kiếm bất kì mục đích
nào - giấc ngủ tới.
Nếu bạn
bắt đầu cố để cho giấc ngủ phải tới, một khi "phải" đi vào điều đó gần
như là không thể được. Thế thì bạn có thể vẫn còn thức cả đêm; và nếu bạn rơi
vào giấc ngủ mà có thể chỉ bởi vì bạn mệt mỏi bởi nỗ lực, và khi nỗ lực không
có đó - bởi vì bạn đã làm mọi thứ và bạn từ bỏ - giấc ngủ bước vào.
Emile
Coue đã khám phá ra, mới trong thế kỉ này, luật hiệu quả ngược. Patanjali phải
đã biết nó, gần năm nghìn năm trước đây. Ông ấy nói prayatna shaithilya, thảnh
thơi khỏi nỗ lực. Bạn nên giả sử chính điều ngược lại: rằng rất nhiều nỗ lực
nên được thực hiện để đạt tới tư thế. Và Patanjali nói, "Nếu ông làm quá
nhiều nỗ lực nó sẽ không thể có được. Vô nỗ lực cho phép nó xảy ra."
Nỗ lực
nên được làm thảnh thơi hoàn toàn, bởi vì nỗ lực là phần của ý chí và ý chí chống
lại buông xuôi. Nếu bạn cố làm cái gì đó, bạn không cho phép Thượng đế làm cái
đó. Khi bạn từ bỏ, khi bạn nói, "Thôi được, cứ để cho ý chí của ngài được
thực hiện. Nếu ngài gửi tới giấc ngủ, hoàn toàn tốt. Nếu ngài không gửi tới giấc
ngủ, điều đó nữa cũng hoàn toàn tốt. Mình không có phàn nàn; mình không càu
nhàu về nó. Ngài biết rõ hơn. Nếu điều được cần là gửi giấc ngủ tới cho mình,
thì gửi đi. Nếu nó không được cần, hoàn toàn tốt - đừng gửi nó. Xin ngài đừng
nghe lời tôi! Ý chí của ngài sẽ được thực hiện ": đây là cách người ta làm
thảnh thơi nỗ lực.
Vô nỗ lực
là hiện tượng lớn lao. Một khi bạn biết nó, nhiều triệu thứ trở thành có thể
cho bạn. Qua nỗ lực có chợ; qua vô nỗ lực có Thượng đế. Qua nỗ lực bạn không
bao giờ có thể đạt tới niết bàn - bạn có thể đạt tới New Delhi, nhưng không tới
niết bàn.
Qua nỗ
lực bạn có thể đạt tới những thứ của thế giới này; chúng không bao giờ được đạt
tới mà không có nỗ lực, nhớ lấy. Cho nên nếu bạn muốn đạt tới giầu có hơn, đừng
nghe tôi, bởi vì thế thì bạn sẽ rất, rất giận tôi, rằng người này đã quấy rối cả
đời bạn: "Ông ta nói, 'Thôi làm nỗ lực, và nhiều thứ sẽ trở thành có thể,'
và mình đã ngồi và đợi và tiền không tới, và chẳng ai tới với lời mời 'Lại đây,
và xin mời thành tổng thống của đất nước.' " Chẳng ai tới cả. Những thứ
ngu xuẩn này được đạt tới bằng nỗ lực.
Nếu bạn
muốn trở thành tổng thống bạn phải làm nỗ lực điên khùng vì nó. Chừng nào bạn
chưa hoàn toàn phát điên bạn sẽ không bao giờ trở thành tổng thống của đất nước.
Bạn phải điên hơn những kẻ cạnh tranh khác, nhớ lấy, bởi vì bạn không một mình ở
đó. Cạnh tranh lớn tồn tại; nhiều người khác cũng đang cố gắng. Thực ra mọi người
khác đều cố gắng đạt tới cùng chỗ. Nhiều nỗ lực được cần tới. Và đừng cố theo
cách quân tử; bằng không bạn sẽ bị đánh bại. Không quân tử nào được cần tới ở
đó.
Phải
thô lỗ, bạo hành, hùng hổ. Đừng bận tâm về điều bạn làm cho người khác. Bám chắc
lấy chương trình của bạn. Cho dù người khác bị chết vì chính trị quyền lực của
bạn, cứ để họ bị chết. Làm mọi người thành chiếc thang, bậc thang. Cứ dẫm lên đầu
mọi người; chỉ thế thì bạn mới trở thành tổng thống hay thủ tướng. Không có
cách khác.
Cách thức
của thế giới là cách thức của bạo hành và ý chí. Nếu bạn thảnh thơi ý chí, bạn
sẽ bị tống ra; ai đó sẽ nhảy lên bạn. Bạn sẽ bị làm thành phương tiện. Nếu bạn
muốn thành công trên con đường của thế giới, đừng bao giờ nghe những người như
Patanjali; thế thì tốt hơn cả là đọc Machiavelli, Chanakya - ranh mãnh, những
người giảo quyệt nhất của thế giới. Họ cho bạn lời khuyên về cách khai thác mọi
người và không cho phép bất kì ai khai thác bạn, cách là thô lỗ, không có từ bi
nào, chỉ bạo hành. Chỉ thế thì bạn mới có thể đạt tới quyền lực, danh tiếng, tiền
bạc, cách thức của thế giới này. Nhưng nếu bạn muốn đạt tới những thứ của Thượng
đế, chính cái đối lập là được cần: vô nỗ lực. Vô nỗ lực được cần, thảnh thơi được
cần.
Chuyện
đã xảy ra nhiều lần rồi... Tôi có nhiều bạn trong thế giới của chính trị, trong
thế giới của tiền bạc, thị trường. Họ tới tôi và họ nói, "Dạy chúng tôi
đi, bằng cách nào đó để thảnh thơi. Chúng tôi không thể thảnh thơi được."
Một bộ trưởng thường tới tôi, và ông ấy bao giờ cũng tới với cùng vấn đề:
"Tôi không thể thảnh thơi được. Xin giúp tôi."
Tôi bảo
ông ta, "Nếu bạn thực sự muốn thảnh thơi, bạn sẽ phải bỏ chính trị. Tính
chất bộ trưởng này không thể đi cùng thảnh thơi được. Nếu bạn thảnh thơi, bạn mất.
Cho nên bạn quyết định đi. Tôi có thể dạy bạn thảnh thơi, nhưng vậy thì đừng giận,
bởi vì hai điều này không thể ở cùng nhau được. Cho nên đầu tiên được kết thúc
với chính trị của bạn đi đã; thế rồi tới tôi."
Ông ấy
nói, "Điều đó là không thể được. Tôi đã tới để học thảnh thơi để cho tôi
có thể làm việc căng và trở thành bộ trưởng chính. Bởi vì những căng thẳng này
trong tâm trí và lo nghĩ liên tục, tôi không thể làm việc căng được. Và những
người khác - họ vẫn cứ làm việc. Họ là những kẻ cạnh tranh lớn, và tôi đang
thua trận chiến. Tôi đã không tới để bỏ chính trị."
Thế rồi
tôi nói, "Thế thì, xin đừng tới tôi. Quên tôi đi. Cứ ở trong chính trị đi,
làm cho thật mệt mỏi vào, phát chán lên, được kết thúc với nó; thế rồi tới
tôi." Thảnh thơi là chiều hướng khác toàn bộ, chính là cái ngược lại.
Bạn đi
vào trong thế giới với ý chí. Nietzsche đã viết cuốn sách, Ý chí để nắm quyền lực.
Đó là kinh sách đúng để đọc: Ý chí để nắm quyền lực. Patanjali không phải là
"ý chí để nắm quyền lực"; nó là buông xuôi theo cái toàn thể. Điều thứ
nhất: prayatna shaithilya - vô nỗ lực. Bạn đơn giản phải cảm thấy thoải mái.
Không làm mấy nỗ lực về nó; để cho cảm giác làm việc này. Không đem ý chí vào.
Làm sao bạn có thể áp đặt thoải mái lên bản thân bạn được? Điều đó là không thể
được. Bạn có thể thoải mái nếu bạn cho phép thoải mái xảy ra. Bạn không thể ép
buộc nó được.
Làm sao
bạn có thể ép buộc yêu được? Nếu bạn không yêu một người, bạn không yêu người
đó. Bạn có thể làm gì? Bạn có thể cố gắng, giả vờ, áp đặt bản thân bạn, nhưng
chính điều ngược lại sẽ là kết quả: nếu bạn cố gắng yêu một người bạn sẽ ghét
người đó nhiều hơn. Kết quả duy nhất sẽ là, sau nỗ lực của bạn, ở chỗ bạn sẽ
ghét người đó, bởi vì bạn sẽ trả thù. Bạn sẽ nói, "Anh ta là kiểu người xấu
nào, bởi vì tôi đã cố gắng nhiều thế để yêu mà chẳng cái gì xảy ra cả?" Bạn
sẽ làm cho anh ta phải chịu trách nhiệm. Bạn sẽ làm cho anh ta cảm thấy mặc cảm,
dường như anh ta đang làm cái gì đó. Anh ta không làm cái gì đó đâu.
Yêu
không thể bị theo ý chí được, lời cầu nguyện không thể theo ý chí được, tư thế không
thể theo ý chí được. Bạn phải cảm. Cảm là điều khác toàn bộ với ý chí.
Phật trở
thành vị phật không phải bởi ý chí. Ông ấy đã cố gắng trong sáu năm liên tục
qua ý chí. Ông ấy là con người của thế giới, được huấn luyện như một hoàng tử,
được huấn luyện để trở thành vua của vương quốc. Ông ấy phải đã được dạy cho mọi
điều mà Chanakya đã nói.
Chanakya
là Machiavelli người Ấn Độ, và thậm chí còn chút ít giảo quyệt hơn Machiavelli
bởi vì người Ấn Độ có phẩm chất của tâm trí đi tới chính gốc rễ. Nếu họ trở thành
phật thì họ thực sự trở thành phật. Nếu họ trở thành Chanakya bạn không thể cạnh
tranh được với họ. Bất kì chỗ nào họ đi, họ đều đi tới tận gốc rễ. Ngay cả
Machiavelli cũng còn chút ít chưa trưởng thành trước Chanakya. Chanakya là tuyệt
đối.
Phật phải
đã được dạy; mọi hoàng tử đều phải được dạy - tên cuốn sách nổi tiếng nhất của
Machiavelli là Hoàng tử. Ông ấy phải đã được dạy đủ mọi cách thức của thế giới;
ông ấy đã xử trí với mọi người trên thế giới. Ông ấy phải trung thành với quyền
lực của mình. Và thế rồi ông ấy bỏ đi. Nhưng bỏ cung điện ra đi là dễ; dễ bỏ
vương quốc ra đi. Khó bỏ việc huấn luyện của tâm trí.
Trong
sáu năm ông ấy đã cố gắng qua ý chí để đạt tới Thượng đế. Ông ấy đã làm bất kì
cái gì con người có thể làm - kể cả những điều con người không thể làm được.
Ông ấy đã làm mọi thứ; ông ấy không để lại cái gì chưa được làm. Chẳng cái gì xảy
ra. Ông ấy càng cố gắng, ông ấy càng cảm thấy bản thân mình xa xôi hơn. Thực ra
ông ấy càng làm theo ý chí và nỗ lực, ông ấy càng cảm thấy rằng ông ấy bị bỏ
rơi - "Thượng đế chẳng có ở đâu cả." Không cái gì đã xảy ra.
Thế rồi
một tối ông ấy từ bỏ. Chính đêm đó ông ấy trở nên chứng ngộ. Chính đêm đó
prayatna shaithilya, thảnh thơi khỏi nỗ lực, xảy ra. Ông ấy trở thành vị phật
không bởi sức mạnh ý chí, ông ấy trở thành vị phật khi ông ấy buông xuôi, khi
ông ấy từ bỏ.
Tôi dạy
bạn thiền và tôi cứ nói với bạn, "Làm mọi nỗ lực mà bạn có thể làm,"
nhưng bao giờ cũng nhớ, nhấn mạnh này để làm mọi nỗ lực chỉ là để cho ý chí của
bạn sẽ bị xé ra từng mảnh, để cho ý chí của bạn sẽ được kết thúc và giấc mơ
cùng ý chí sẽ được kết thúc: bạn chán với ý chí tới mức một ngày nào đó, bạn
đơn giản từ bỏ. Chính ngày đó bạn trở nên chứng ngộ.
Nhưng đừng
vội vàng, bởi vì bạn có thể từ bỏ ngay bây giờ mà không làm nỗ lực nào - điều
đó sẽ không giúp ích. Điều đó sẽ không giúp gì. Điều đó sẽ là thứ tinh ranh, và
bạn không thể thắng được Thượng đế bằng việc tinh ranh. Bạn phải rất hồn nhiên,
Việc này phải xảy ra.
Đây đơn
giản là những định nghĩa. Patanjali không nói, "Làm nó đi!" Ông ấy
đơn giản định nghĩa con đường. Nếu bạn hiểu nó, nó sẽ bắt đầu ảnh hưởng tới bạn,
con đường của bạn, bản thể của bạn. Hấp thu nó đi. Để nó được bão hoà sâu trong
bạn. Để nó tuôn chảy cùng máu của bạn. Để nó trở thành chính tuỷ của bạn. Vậy
thôi. Quên Patanjali đi. Những lời kinh này không để được học nhồi nhét. Chúng
không nên được làm thành một phần của kí ức của bạn; chúng nên trở thành một phần
của bạn.
Toàn bộ
bản thể bạn nên có hiểu biết này, vậy thôi. Thế rồi quên chúng đi. Chúng bắt đầu
vận hành.
"Tư
thế được làm chủ bởi việc thảnh thơi của nỗ lực và thiền về cái vô giới hạn."
Hai điểm. Thảnh thơi nỗ lực: đừng ép buộc nó, cho phép nó xảy ra. Nó giống như
giấc ngủ; cho phép nó xảy ra. Nó là việc buông bỏ sâu sắc; cho phép nó xảy ra.
Đừng cố ép buộc nó; bằng không bạn sẽ giết chết nó. Và điều thứ hai là: trong
khi thân thể còn đó cho phép bản thân nó được thoải mái, được lắng đọng trong
nghỉ ngơi sâu sắc, tâm trí bạn nên được hội tụ vào cái vô giới hạn.
Tâm trí
rất láu lỉnh với những cái bị giới hạn. Nếu bạn nghĩ về tiền, tâm là trí láu lỉnh;
nếu bạn nghĩ về quyền, chính trị, tâm trí là láu lỉnh; nếu bạn nghĩ về lời, triết
lí, hệ thống, niềm tin, tâm trí là láu lỉnh - đây toàn là những thứ có giới hạn.
Nếu bạn nghĩ về Thượng đế, đột nhiên một chân không... Bạn có thể nghĩ gì về
Thượng đế? Nếu bạn có thể nghĩ, thế thì Thượng đế đó không còn là Thượng đế nữa;
nó đã trở thành bị giới hạn. Nếu bạn có thể nghĩ về Thượng đế như Krishna, nó
không còn là Thượng đế nữa; thế thì Krishna có thể đứng đó ca hát với chiếc
sáo, nhưng có giới hạn. Nếu bạn nghĩ về Thượng đế như Christ - kết thúc rồi.
Thượng đế không còn đó; bạn đã làm ra một sinh linh giới hạn từ điều đó. Đẹp,
nhưng không cái gì so sánh được với cái đẹp của cái vô hạn.
Có hai
kiểu Thượng đế. Một, Thượng đế của niềm tin: Thượng đế Ki tô giáo, Thượng đế
Hindu, Thượng đế Mô ha mét giáo. Và Thượng đế của thực tại, không của niềm tin:
đó là vô giới hạn. Nếu bạn nghĩ về Thượng đế Mô ha mét giáo bạn sẽ là người Mô
ha mét giáo, nhưng không là người tôn giáo. Nếu bạn nghĩ về Thượng đế Ki tô
giáo bạn sẽ là người Ki tô giáo, nhưng không là người tôn giáo. Nếu bạn chỉ
mang tâm trí của bạn tới bản thân Thượng đế bạn sẽ có tính tôn giáo - không còn
là người Hindu, không còn là người Mô ha mét giáo, không còn là người Ki tô
giáo.
Và Thượng
đế đó không phải là một khái niệm! Khái niệm là đồ chơi mà tâm trí của bạn có
thể chơi. Thượng đế thực là bao la thế... Thượng đế chơi với tâm trí bạn, không
phải tâm trí bạn chơi với Thượng đế. Thế thì Thượng đế không còn là đồ chơi trong
tay bạn; bạn là đồ chơi trong tay của điều thiêng liêng. Toàn thể vấn đề đã
thay đổi toàn bộ. Bây giờ bạn không còn kiểm soát - bạn không còn trong kiểm
soát: Thượng đế đã chiếm quyền sở hữu bạn. Từ đúng là "bị sở hữu," bị
sở hữu bởi điều vô hạn.
Nó không
còn là hình ảnh trước con mắt của tâm trí bạn. Không, không có ảnh nào cả. Trống
rỗng bao la... và trong trống rỗng bao la đó bạn tan biến. Không chỉ định nghĩa
về Thượng đế bị mất, các biên giới bị mất; khi bạn đi tới tiếp xúc với điều vô
hạn, bạn bắt đầu đánh mất các biên giới của bạn. Các biên giới của bạn trở
thành mơ hồ. Biên giới của bạn trở nên ngày càng ít chắc chắn, linh động hơn; bạn
đang biến mất như làn khói trên trời. Một khoảnh khắc tới, bạn nhìn vào bản
thân bạn... bạn không có đó.
Cho nên
Patanjali nói hai điều: không nỗ lực, và tâm thức hội tụ vào cái vô hạn. Đó là
cách bạn đạt tới asana. Và đây là bắt đầu duy nhất; đây là thân thể duy nhất.
Người ta phải đi sâu hơn.
Tato
dwandwa anabhighatah.
Khi tư
thế được làm chủ có việc dừng lại của rối loạn gây ra bởi các nhị nguyên.
Khi
thân thể thực sự trong thoải mái, nghỉ ngơi, ngọn lửa của thân thể không lay động
- nó đã trở thành vững chãi, không có chuyển động - đột nhiên, dường như thời
gian đã dừng lại, không gió thổi, mọi thứ tĩnh lặng và bình thản và thân thể
không có thôi thúc để di chuyển - được lắng đọng, được cân bằng sâu sắc, yên
bình, yên tĩnh, bình tĩnh: trong trạng thái đó, nhị nguyên và những rối loạn bị
gây ra bởi nhị nguyên biến mất.
Bạn có
quan sát rằng bất kì khi nào tâm trí bạn bị rối loạn thân thể bạn bồn chồn nhiều
hơn không, bạn không thể ngồi im lặng được?... hay, khi thân thể bạn bồn chồn
tâm trí bạn không thể im lặng được? Chúng là cùng nhau. Patanjali biết rõ rằng
thân thể và tâm trí không phải là hai thứ; bạn không bị phân chia thành hai,
thân thể và tâm trí. Thân thể và tâm trí là một thứ. Bạn là tâm thân: bạn là
thân tâm. Thân thể chính là chỗ bắt đầu của tâm trí và tâm trí không là gì
ngoài chỗ cuối của thân thể. Cả hai đều là hai mặt của một hiện tượng; chúng
không phải là hai. Cho nên bất kì cái gì xảy ra trong thân thể đều ảnh hưởng tới
tâm trí và bất kì cái gì xảy ra trong tâm trí đều ảnh hưởng tới thân thể. Chúng
chạy song song. Đó là lí do tại sao nhiều nhấn mạnh thế vào thân thể, bởi vì nếu
thân thể bạn không trong nghỉ ngơi sâu tâm trí bạn không thể nghỉ ngơi được.
Và dễ bắt
đầu với thân thể hơn vì đó là tầng bên ngoài nhất. Khó bắt đầu với tâm trí. Nhiều
người cố gắng bắt đầu với tâm trí, và thất bại, bởi vì thân thể họ sẽ không hợp
tác. Tốt nhất bao giờ cũng là bắt đầu từ A, B, C, và đi chầm chậm, theo đúng
trình tự. Thân thể là thứ nhất, chỗ bắt đầu: người ta phải bắt đầu với thân thể.
Nếu bạn có thể đạt tới yên tĩnh của thân thể, đột nhiên bạn sẽ thấy tâm trí rơi
vào trật tự.
Tâm trí
đi sang trái và sang phải, đi như con lắc của chiếc đồng hồ cổ của ông: một
cách liên tục, phải sang trái, trái sang phải. Và nếu bạn quan sát con lắc bạn
sẽ biết cái gì đó về tâm trí bạn. Khi con lắc di chuyển sang trái, điều thấy được
là nó đang đi sang trái, nhưng điều không thấy được là nó đang thu lấy đà để đi
sang phải. Khi mắt nói rằng con lắc đang đi sang trái, chính chuyển động hướng
sang trái tạo ra đà, năng lượng, cho con lắc đi sang phải lần nữa. Khi nó đi
sang phải nó lại thu năng lượng, kiếm năng lượng để đi sang trái.
Cho nên
bất kì khi nào bạn đang trong yêu, bạn đang thu năng lượng để ghét. Bất kì khi
nào bạn đang ghét, bạn đang thu năng lượng để yêu. Bất kì khi nào bạn cảm thấy
hạnh phúc, bạn đang thu lấy năng lượng để cảm thấy bất hạnh. Bất kì khi nào bạn
đang cảm thấy bất hạnh, bạn đang thu năng lượng để cảm thấy hạnh phúc. Đây là
cách đà tiếp tục.
Tôi đã
nghe nói rằng khi Ấn Độ trở nên độc lập năm 1947, đã có một con voi đẹp ở
Delhi. Trước độc lập con voi này đã được dùng trong đám rước đám cưới và những
điều khác kiểu như thế, nhưng sau độc lập ngay cả các đảng phái chính trị cũng
bắt đầu dùng con voi này trong các cuộc tuần hành, diễu hành, phản đối. Con voi
có cái gì đó như khuyết tật. Chân bên trái ngắn hơn chút ít, cho nên khi voi bước
đi nó nghiêng về bên trái.
Người cộng
sản rất lấy làm sung sướng, người xã hội rất lấy làm sung sướng - con voi thuộc
cánh hữu. Cho nên họ trả tiền cho người chủ để mượn con voi; và họ vỗ tay, và
những tín đồ của họ ném hoa lên voi. Thực sự, đây là cách con voi đáng vậy -
cánh hữu. Tất nhiên, rất khó cho voi bước, nhưng ai bận tâm tới voi? Khó bởi vì
hai chân nhỏ, và toàn thể trọng lượng nặng dồn vào chân trái. Con voi lại nặng
nhiều; quả là khó. Hàng tấn trọng lượng phải được mang đi. Nhưng hoa, vòng
hoa... và nó được đón nhận, và ảnh chụp được đăng trên báo chí: rằng đây là con
voi cộng sản.
Thấy điều
đó, rằng người cộng sản và người xã hội và những người cánh hữu khác có con voi
đẹp, ngay cả những người cánh tả, khi đến thời gian diễu hành của họ và cuộc tập
hợp lực lượng tới, họ cũng mượn cùng con voi đó - không biết rằng con voi này
là con voi nghiêng về bên trái. Khi con voi đi cùng những người cánh tả họ rất
bực. Con voi này chống lại họ: nó đáng phải nghiêng sang bên phải chứ. Họ bắt đầu
ném giầy cũ, cà chua, vỏ chuối và mọi thứ ôi thiu. Nói tóm lại, họ cho nó cách
đối xử VIP. Họ bực lắm. Họ bực người chủ nữa, và họ bảo người chủ, "Lần
sau chúng tôi lấy nó, ông thu xếp lại đi."
Thế là
người chủ phải tìm cách thu xếp bởi vì ông ta kiếm sống bằng con voi này; đó là
cách kiếm sống duy nhất của ông ấy. Cho nên ông ấy đã làm những đôi giầy lớn.
Thế rồi bất kì khi nào có đám diễu hành của cánh tả ông ấy sẽ đi những đôi giầy
lớn cho con voi, và con vật sẽ nghiêng sang phải; và bất kì khi nào đó là đám
diễu hành của cánh hữu, ông ấy sẽ bỏ giầy ra. Không ai bận tâm về con voi. Một
hôm con voi ngã nhào, ngay ở cung điện Connaught, bởi vì phải mang tải trọng lớn
với giầy là quá nhiều. Và nó không thoải mái thế - đấy không phải là asana. Đấy
thực sự là không thoải mái. Nó ngã xuống và chết.
Đây là
tình huống của tâm trí bạn nữa: liên tục chuyển từ cực đoan này sang cực đoan
khác - cực hữu, cực tả, cực hữu, cực tả - chưa bao giờ ở giữa. Và ở giữa mới thực
sự là hiện hữu. Cả hai cực đoan đều là nặng nề, bởi vì bạn không thể thoải mái
được. Ở giữa là thoải mái, bởi vì ở giữa trọng lượng biến mất. Đích xác ở giữa
- và bạn trở thành vô trọng lượng. Chuyển sang trái và trọng lượng đi vào; chuyển
sang phải và trọng lượng đi vào. Và cứ chuyển động... bạn càng chuyển xa khỏi
chỗ giữa, bạn sẽ càng phải mang nhiều trọng lượng hơn. Bạn sẽ chết một ngày nào
đó ở cung điện Connaught.
Ở giữa
đi. Người tôn giáo không cánh hữu không cánh tả. Người tôn giáo không theo các
cực đoan. Người đó là con người của không cực đoan. Và khi bạn đích xác ở giữa
- cả thân thể bạn và tâm trí bạn - mọi nhị nguyên biến mất, bởi vì mọi nhị
nguyên là do bạn có hai bên, vì bạn cứ nghiêng từ bên này sang bên kia.
"Tato
dwandwa anabhighatah" - "Khi tư thế được làm chủ có việc dừng lại của
rối loạn gây ra bởi các nhị nguyên." Và khi không có nhị nguyên, làm sao bạn
có thể căng thẳng được? làm sao bạn có thể trong đau đớn được? làm sao bạn có
thể trong xung đột được? Khi có hai bên trong bạn, có xung đột. Chúng liên tục
tranh đấu, và chúng sẽ không bao giờ để cho bạn nghỉ ngơi. Nhà bạn bị phân
chia; bạn bao giờ cũng trong cuộc nội chiến. Bạn sống trong cơn sốt. Khi nhị
nguyên này biến mất bạn trở nên im lặng, định tâm, ở giữa. Phật đã gọi con đường
của ông ấy là "majjhim nikai" - trung đạo. Ông ấy thường bảo các đệ tử,
"Điều duy nhất cần được theo là: Bao giờ cũng ở giữa; không đi sang cực
đoan."
Có những
người cực đoan trên khắp thế giới. Ai đó đang theo đuổi đàn bà liên tục - một
Romeo, một Majnu - liên tục theo đuổi đàn bà. Và thế rồi, một ngày nào đó anh
ta trở nên thất vọng với mọi theo đuổi. Thế rồi anh ta rời bỏ thế giới; thế rồi
anh ta trở thành sannyasin. Và thế rồi anh ta dạy mọi người chống lại đàn bà,
và thế rồi anh ta cứ nói, "Đàn bà là địa ngục. Tỉnh táo vào! Mỗi đàn bà là
cái bẫy." Bất kì khi nào bạn thấy một sannyasin nói chống lại đàn bà bạn
có thể biết anh ta phải đã từng là một Romeo trước đây. Anh ta không nói gì về
đàn bà đâu; anh ta đang nói cái gì đó về quá khứ của anh ta. Bây giờ cực đoan
này đã kết thúc, anh ta đã chuyển sang cực đoan khác.
Ai đó
điên vì tiền. Và nhiều người điên, chỉ bị ám ảnh, dường như cả đời họ là để làm
ra những chồng tiền ngày càng lớn hơn. Điều đó dường như là nghĩa duy nhất của
họ để ở đây, rằng khi họ đi tới cái chết họ sẽ bỏ lại hàng chồng tiền lớn - lớn
hơn chồng tiền của người khác. Điều đó dường như là toàn thể ý nghĩa của họ.
Khi một người như vậy trở nên bị thất vọng người đó sẽ cứ dạy, "Tiền là kẻ
thù." Bất kì khi nào bạn thấy ai đó dạy rằng tiền là kẻ thù, bạn có thể biết
rằng người này phải đã là người điên vì tiền. Dầu vậy người đó là điên - ở cực
đoan đối lập.
Người
cân bằng thực sự không chống lại cái gì, bởi vì người đó không ủng hộ cái gì. Nếu
bạn tới và hỏi tôi, "Thầy có chống lại tiền không?" Tôi chỉ có thể
nhún vai. Tôi không chống lại, vì tôi chưa bao giờ ủng hộ nó. Tiền là cái gì
đó, một tiện dụng, một phương tiện trao đổi - không cần phải điên vì nó theo
cách nào. Dùng nó nếu bạn có nó. Nếu bạn không có nó, tận hưởng việc không có
nó. Nếu bạn có nó thì dùng nó. Nếu bạn không có nó thế thì tận hưởng trạng thái
đó. Đó là mọi điều mà con người của hiểu biết sẽ làm. Nếu người đó sống trong
cung điện người đó tận hưởng; nếu cung điện không có đó thế thì người đó tận hưởng
chiếc lều. Bất kì cái gì là hoàn cảnh người đó đều hạnh phúc và được cân bằng.
Người đó không ủng hộ cung điện không chống đối nó. Người ủng hộ và chống đối
là thiên lệch; người đó không cân bằng.
Phật
thường nói với đệ tử của ông ấy, "Cứ được cân bằng đi, và mọi thứ khác sẽ
trở thành có thể theo cách riêng của nó. Cứ ở giữa." Và đó là điều
Patanjali nói khi ông ấy nói về tư thế. Tư thế bên ngoài là của thân thể, tư thế
bên trong là của tâm trí; cả hai được kết nối. Khi thân thể ở giữa - nghỉ ngơi,
vững chãi - tâm trí cũng ở giữa - nghỉ ngơi, vững chãi. Khi thân thể nghỉ ngơi,
cảm giác về thân thể biến mất; khi tâm trí nghỉ ngơi, cảm giác về tâm trí biến
mất. Thế thì bạn chỉ là linh hồn, cái siêu việt, cái không là thân thể không là
tâm trí.
Bước tiếp
sau hoàn hảo của tư thế là kiểm soát hơi thở, điều được thực hiện qua việc giữ
hơi thở trong việc thở vào và thở ra, hay dừng hơi thở đột ngột.
Giữa
thân thể và tâm trí, việc thở là chiếc cầu - ba điều này phải được hiểu. Tư thế
thân thể, tâm trí hội nhập vào cái vô hạn, và chiếc cầu nối chúng phải ở trong
nhịp điệu đúng. Bạn có quan sát không? Nếu không, thế thì quan sát điều đó bất
kì khi nào tâm trí bạn thay đổi, việc thở thay đổi. Điều đảo lại cũng đúng:
thay đổi việc thở của bạn, và tâm trí thay đổi.
Khi bạn
ở sâu trong đam mê dục bạn có quan sát cách bạn thở không? - rất không nhịp điệu,
phát sốt, kích động. Nếu bạn tiếp tục thở theo cách đó bạn sẽ sớm mệt, kiệt sức.
Nó sẽ không cho bạn cuộc sống; thực ra, theo các đó bạn đang làm mất cuộc sống
nào đó. Khi bạn bình thản và yên tĩnh, cảm thấy hạnh phúc, đột nhiên một sáng
hay một tối nhìn lên các vì sao, chẳng làm gì cả, ngày nghỉ, chỉ nghỉ ngơi -
nhìn, quan sát việc thở. Việc thở an bình thế. Bạn thậm chí không cảm thấy nó,
liệu nó có chuyển động hay không. Khi bạn giận, quan sát. Việc thở thay đổi
ngay lập tức. Khi bạn cảm thấy yêu, quan sát.
Khi bạn
buồn, quan sát. Với mọi tâm trạng việc thở đều có nhịp điệu khác: nó là chiếc cầu.
Khi
thân thể bạn mạnh khoẻ, việc thở có phẩm chất khác. Khi thân thể bạn ốm yếu việc
thở ốm yếu. Khi bạn có sức khoẻ hoàn hảo bạn hoàn toàn quên mất về việc thở.
Khi sức khoẻ của bạn không hoàn hảo, việc thở tới đi tới lại trong chú ý của bạn;
cái gì đó sai.
"
Bước tiếp sau hoàn hảo của tư thế là kiểm soát hơi thở..." Từ này "kiểm
soát hơi thở" là không hay; nó không phải là việc dịch đúng của từ
"pranayam." Pranayam chưa bao giờ nghĩa là kiểm soát hơi thở. Nó đơn
giản nghĩa là mở rộng sinh lực. Prana-ayam: prana nghĩa là sinh lực ẩn kín
trong hơi thở, và ayam nghĩa là mở rộng vô hạn. Nó không phải là "kiểm
soát hơi thở." Chính từ "kiểm soát" có chút ít xấu, vì chính từ
"kiểm soát" cho bạn cảm giác về người kiểm soát - ý chí đi vào.
Pranayam là khác toàn bộ: việc mở rộng của việc thở sống động theo cách bạn trở
thành một với việc thở của cái toàn thể; việc thở theo cách bạn không thở theo
cách cá nhân riêng của bạn, bạn thở cùng cái toàn thể.
Thử điều
này, thỉnh thoảng nó xảy ra: hai người yêu ngồi cạnh bên nhau tay nắm tay - nếu
họ thực sự đang yêu họ sẽ đột nhiên trở nên nhận biết rằng họ đang thở đồng thời,
họ đang thở cùng nhau. Họ không thở tách rời. Khi người đàn bà thở vào, người đàn
ông thở vào. Khi người đàn ông thở ra, người đàn bà thở ra. Thử điều đó đi. Thỉnh
thoảng, đột nhiên trở nên nhận biết. Nếu bạn ngồi cùng người bạn, bạn sẽ thở
cùng nhau. Nếu kẻ thù ngồi đó và bạn muốn gạt bỏ người đó, hay cái chán nào đó
có đó và bạn muốn gạt bỏ anh ta, các bạn sẽ thở tách rời; các bạn sẽ không bao
giờ thở cùng nhịp.
Ngồi
cùng cây. Nếu bạn im lặng, tận hưởng, vui sướng, đột nhiên bạn sẽ trở nên nhận
biết rằng cây, bằng cách nào đó, đang thở theo cùng cách bạn thở.
Và một
khoảng khắc tới khi người ta cảm thấy rằng người ta thở cùng với cái toàn thể,
người ta trở thành hơi thở của cái toàn thể, người ta không còn tranh đấu, vật
lộn, người ta được buông xuôi. Người ta là cùng cái toàn thể - nhiều tới mức
không có nhu cầu thở tách rời.
Trong
tình yêu sâu sắc mọi người thở cùng nhau; trong hận thù không bao giờ. Tôi có cảm
giác rằng nếu bạn thù địch với ai đó, người đó có thể ở xa nghìn dặm... Đây chỉ
là cảm giác bởi vì không nghiên cứu khoa học nào tồn tại cho điều đó, nhưng một
ngày nào đó nghiên cứu khoa học là có thể. Nhưng tôi có cảm giác rất sâu là nếu
bạn thù địch với ai đó, người đó có thể ở Mĩ và bạn có thể ở Ấn Độ, các bạn sẽ
thở tách rời, các bạn không thể thở cùng nhau được. Và người yêu của bạn có thể
ở Trung Quốc, bạn có thể ở đây ở Pune - bạn có thể thậm chí không có địa chỉ
nơi người yêu bạn đang ở - nhưng các bạn sẽ thở cùng nhau. Đây là cách nó phải
vậy, và tôi biết nó là cách đó, nhưng không bằng chứng khoa học nào tồn tại. Đó
là lí do tại sao tôi nói đây chỉ là cảm giác của tôi. Một ngày nào đó, ai đó sẽ
chứng minh điều khoa học này nữa.
Có vài
bằng chứng mà gợi ý ra... Chẳng hạn, ở Nga đã có vài thực nghiệm về viễn cảm.
Hai người, tách rời, ở xa, xa hàng trăm dặm: một người là người phát, người kia
là người nhận theo viễn cảm. Vào một giờ cố định, mười hai giờ trưa, người này
bắt đầu truyền đi thông điệp. Người đó làm một hình tam giác, tập trung vào nó,
và gửi đi thông điệp rằng "Tôi đã làm hình tam giác." Và người kia cố
gắng nhận, chỉ vẫn còn để mở, cảm nhận, dò dẫm - bất kì thông điệp nào tới. Và
các nhà khoa học đã quan sát rằng nếu người đó nhận tam giác thế thì cả hai đều
thở theo cùng cách; nếu người đó bỏ lỡ tam giác thế thì họ không thở theo cùng
cách.
Trong
thở sâu cùng nhau, cái gì đó của đồng cảm sâu nảy sinh; bạn trở thành một - bởi
vì việc thở là cuộc sống. Thế thì tình cảm có thể được truyền, ý nghĩ có thể được
truyền.
Nếu bạn
đi tới gặp một thánh nhân bao giờ cũng quan sát việc thở của người đó. Và nếu bạn
cảm thấy đồng cảm, trong tình yêu sâu sắc với người đó, quan sát việc thở của bạn
nữa. Bạn sẽ đột nhiên cảm thấy rằng bạn càng tới gần người đó, tình cảm của bạn,
việc thở của bạn, rơi vào cùng hệ thống thở của người đó. Nhận biết, không nhận
biết, điều đó không phải là vấn đề; nhưng nó xảy ra.
Điều
này đã là quan sát của tôi: nếu tôi thấy rằng ai đó đã tới và không biết gì
chút nào về việc thở người đó bắt đầu thở cùng tôi, tôi biết người đó sẽ trở
thành sannyasin, và tôi đề nghị người đó. Nếu tôi cảm thấy rằng người đó không
thở cùng tôi, tôi quên việc đề nghị; tôi sẽ phải đợi. Và thỉnh thoảng tôi đã thử,
chỉ để làm thực nghiệm tôi đã đề nghị, và người đó sẽ nói, "Không, tôi
không sẵn sàng." Tôi biết điều đó, rằng người đó không sẵn sàng - chỉ để
kiểm tra liệu cảm giác của tôi có đúng không, liệu người đó có đồng cảm với tôi
không. Khi bạn trong đồng cảm bạn thở cùng nhau. Điều đó đơn giản xảy ra bởi bản
thân nó; luật không biết nào đó vận hành.
Pranayam
nghĩa là: thở cùng cái toàn thể. Đó là bản dịch của tôi, không phải là "kiểm
soát hơi thở": thở cùng cái toàn thể. Nó là không được kiểm soát tuyệt đối!
Nếu bạn kiểm soát làm sao bạn có thể thở cùng cái toàn thể được? Cho nên dịch
pranayam là "kiểm soát hơi thở" là dùng từ sai. Nó không chỉ không
đúng, không thích hợp, nó chắc chắn sai. Chính cái đối lập mới là hoàn cảnh.
Thở
cùng cái toàn thể, trở thành hơi thở của cái vĩnh hằng và cái toàn thể là
pranayam. Thế thì bạn mở rộng. Thế thì sinh lực của bạn cứ mở rộng cùng cây và
núi và trời và sao. Thế thì một khoảnh khắc tới, ngày bạn trở thành phật... bạn
đã hoàn toàn biến mất. Bây giờ bạn không còn là việc thở, cái toàn thể thở
trong bạn. Bây giờ việc thở của bạn và việc thở của cái toàn thể không bao giờ
tách rời; chúng bao giờ cũng cùng nhau. Nhiều tới mức bây giờ nói rằng
"đây là hơi thở của tôi" là vô dụng.
"Bước
tiếp sau hoàn hảo của tư thế là kiểm soát hơi thở - pranayam - điều được thực
hiện qua việc thở vào và thở ra, hay dừng hơi thở đột ngột."
Khi bạn
thở vào, sẽ tới một khoảnh khắc mà việc thở đã đi hoàn toàn vào trong - trong một
giây nào đó việc thở dừng lại. Cùng điều này xảy ra khi bạn thở ra. Bạn thở ra:
khi hơi thở hoàn toàn được xả ra, trong một giây nào đó, việc thở dừng lại.
Trong những khoảnh khắc đó bạn đối diện với cái chết, và đối diện với cái chết
là đối diện với Thượng đế. Đối diện với cái chết là đối diện với Thượng đế -
tôi nhắc lại nó - bởi vì khi bạn chết, Thượng đế sống trong bạn. Chỉ sau khi
đóng đinh mới có phục sinh. Đó là lí do tại sao tôi nói Patanjali đang dạy nghệ
thuật chết.
Khi việc
thở dừng lại, khi không có việc thở, bạn đích xác ở cùng giai đoạn như bạn sẽ ở
vào khi bạn sẽ chết. Trong một giây bạn trong hài hoà với cái chết - việc thở
đã dừng lại. Cái toàn thể của Sách về các bí mật, Vigyan Bhairav Tantra, đề cập
tới nó - đề cập nhấn mạnh tới nó - bởi vì nếu bạn có thể đi vào trong chỗ dừng
đó, có cánh cửa.
Nó rất
tinh tế và hẹp. Jesus đã nói đi nói lại, "Hẹp là đường của ta - đi thẳng,
nhưng hẹp, rất hẹp." Kabir đã nói, "Hai người không thể cùng qua được,
chỉ một người." Hẹp tới mức nếu bạn là đám đông bên trong, bạn không thể
qua được. Cho dù bạn được chia làm đôi - trái và phải - bạn không thể đi qua được.
Nếu bạn trở thành một, sự hợp nhất, sự hài hoà, thế thì bạn có thể qua.
Hẹp là
con đường. Thẳng, tất nhiên; nó không là thứ quanh co. Nó đi thẳng tới ngôi đền
của điều thiêng liêng, nhưng rất hẹp. Bạn không thể đem bất kì ai đi cùng bạn
được. Bạn không thể đem các thứ đồ của bạn đi cùng bạn được. Bạn không thể đem
tri thức của bạn đi được. Bạn không thể đem các vật hiến tế của bạn đi được. Bạn
không thể đem người đàn bà của bạn, con bạn. Bạn không thể đem được bất kì ai.
Thực ra bạn không thể đem được ngay cả bản ngã của bạn, ngay cả bản thân bạn. Bạn
sẽ đi qua nó, nhưng mọi thứ khác hơn bản thể thuần khiết của bạn đều phải bị bỏ
lại ở cửa. Vâng, hẹp là con đường. Thẳng, nhưng hẹp.
Và có
những khoảnh khắc để tìm đường: khi hơi thở đi vào và dừng lại một giây; khi
hơi thở đi ra và dừng lại một giây. Hoà hợp bản thân bạn để trở nên ngày càng
nhận biết hơn về những điểm dừng này, lỗ hổng này. Qua những lỗ hổng này, Thượng
đế đi vào bạn như cái chết.
Ai đó
nói với tôi, "Ở phương Tây, chúng tôi không có cái gì tương đương với
Yama, thần chết." Và người đó hỏi tôi, "Sao thầy gọi cái chết là thượng
đế? Cái chết là kẻ thù chứ. Tại sao cái chết phải được gọi là thượng đế? Nếu thầy
gọi cái chết là quỉ thì còn được, nhưng tại sao thầy gọi nó là thượng đế?"
Tôi nói chúng tôi gọi nó là thượng đế một cách rất có cân nhắc đấy: bởi vì cái
chết là cánh cửa dẫn tới Thượng đế. Thực ra chết là sâu sắc hơn sống - sống mà
bạn biết. Không phải là sống mà tôi biết. Chết của bạn là sâu sắc hơn sống của
bạn, và khi bạn chuyển qua chết đó bạn sẽ đi tới sống cái không thuộc vào bạn
hay tôi hay bất kì người nào. Nó là sống của cái toàn thể. Chết là Thượng đế.
Một
upanishad toàn thể tồn tại, Kathopanishad: toàn thể câu chuyện, toàn thể chuyện
ngụ ngôn này là ở chỗ một cậu bé được gửi tới thần Chết để học về bí mật của sống.
Ngớ ngẩn, ngớ ngẩn hiển nhiên. Sao đi tới thần Chết để học bí mật của sống? Có
vẻ như điều ngược đời, nhưng nó là thực tại. Nếu bạn muốn biết cuộc sống - cuộc
sống thực - bạn sẽ phải hỏi thần Chết, bởi vì khi cái gọi là cuộc sống của bạn
dừng lại, chỉ thế thì cuộc sống thực mới vận hành.
"Bước
tiếp sau hoàn hảo của tư thế là pranayam, điều được thực hiện qua việc giữ lại
hơi thở...." Cho nên khi bạn thở vào, giữ nó lại một chút lâu hơn để cho cổng
có thể được cảm thấy. Khi bạn thở nó ra, giữ nó bên ngoài lâu thêm chút ít để
cho bạn có thể cảm thấy lỗ hổng này chút ít dễ dàng hơn; bạn có chút thời gian
thêm. "...hay dừng hơi thở đột ngột." Hay, bất kì lúc nào, dừng hơi
thở một cách đột ngột. Đang bước đi trên đường: dừng nó lại - giật mình đột ngột,
và cái chết đi vào. Bất kì lúc nào bạn có thể dừng việc thở một cách đột ngột,
bất kì chỗ nào, trong việc dừng đó, cái chết đi vào.
Thời hạn
và tần số của các hơi thở được kiểm soát được ước định theo thời gian và nơi chốn,
và trở nên được kéo dài hơn và tinh tế hơn.
Bạn
càng làm những việc dừng này, lỗ hổng này, nhiều, cổng càng trở nên rộng hơn một
chút; bạn có thể cảm thấy nó nhiều hơn. Thử điều đó đi. Làm cho nó thành một phần
của cuộc sống của bạn. Bất kì khi nào bạn không làm gì, để cho hơi thở đi
vào... dừng nó lại. Cảm ở đó; đâu đó có cánh cửa. Trời tối; bạn sẽ phải dò dẫm.
Cánh cửa không lập tức có sẵn đâu. Bạn sẽ phải dò dẫm... nhưng bạn sẽ tìm ra.
Và bất
kì khi nào bạn dừng việc thở, ý nghĩ sẽ dừng lại ngay lập tức. Thử nó mà xem. Đột
nhiên dừng thở: và lập tức có việc đứt quãng và ý nghĩ dừng lại, bởi vì ý nghĩ
và hơi thở cả hai đều thuộc về cuộc sống - cái gọi là cuộc sống này. Trong cuộc
sống khác, cuộc sống thiêng liêng, việc thở không được cần tới. Bạn sống; không
cần thở. Và ý nghĩ không được cần tới. Bạn sống; ý nghĩ không được cần tới. Ý
nghĩ và hơi thở là một phần của thế giới vật lí. Vô ý nghĩ, vô hơi thở, là một
phần của thế giới vĩnh hằng.
Có phạm
vi thứ tư của kiểm soát hơi thở, cái mang tính bên trong, và nó đi ra ngoài ba
phạm vi kia.
Patanjali
nói ba điều này - dừng bên trong, dừng bên ngoài, dừng đột ngột - và có cái thứ
tư, chính là cái nội bộ. Cái thứ tư đó đã được Phật nhấn mạnh rất nhiều; ông ấy
gọi nó là "anapana sata yoga." Ông ấy nói, "Đừng cố dừng ở bất
kì đâu. Đơn giản quan sát toàn thể quá trình của hơi thở." Hơi thở đi vào
- bạn quan sát, không bỏ lỡ một điểm. Hơi thở đi vào - bạn cứ quan sát. Thế rồi
có điểm dừng, điểm dừng tự động, khi hơi thở đã đi vào bạn - quan sát việc dừng.
Đừng làm gì cả; đơn giản là người quan sát. Thế rồi hơi thở bắt đầu cuộc hành
trình bên ngoài - tiếp tục quan sát. Khi hơi thở hoàn toàn ra ngoài, dừng lại -
quan sát việc dừng đó nữa. Thế rồi hơi thở tiếp tục đi vào, đi ra, đi vào, đi
ra - bạn đơn giản quan sát. Đây là cái thứ tư: chỉ bằng việc quan sát bạn trở
nên tách rời khỏi hơi thở.
Khi bạn
tách rời khỏi hơi thở bạn tách rời khỏi ý nghĩ. Thực ra hơi thở là quá trình
song song trong thân thể với ý nghĩ trong tâm trí. Ý nghĩ di chuyển trong tâm
trí; hơi thở di chuyển trong thân thể. Chúng là các lực song song, hai mặt của
cùng đồng tiền. Patanjali cũng nói tới điều đó, mặc dầu ông ấy đã không nhấn mạnh
vào cái thứ tư. Ông ấy đơn giản nói tới nó, nhưng Phật đã hoàn toàn hội tụ toàn
thể chú ý của ông ấy vào cái thứ tư; ông ấy chưa bao giờ nói về ba cái kia.
Toàn thể thiền Phật giáo là cái thứ tư.
"Có
phạm vi thứ tư của pranayam" - đó là của việc chứng kiến - "cái mang
tính bên trong, và nó đi ra ngoài ba cái kia." Nhưng Patanjali thực sự rất
khoa học. Ông ấy chưa bao giờ dùng cái thứ tư, nhưng ông ấy nói rằng nó ở bên
ngoài ba cái kia. Chắc hẳn Patanjali đã không có nhóm đệ tử tốt như Phật đã có.
Patanjali phải đã làm việc với nhiều người hướng thân thể hơn, và Phật đã làm
việc với nhiều người hướng tâm trí hơn. Ông ấy nói rằng cái thứ tư đi ra ngoài
ba cái kia, nhưng bản thân ông ấy chưa bao giờ dùng nó - ông ấy liên tục nói mọi
điều có thể được nói về yoga. Đó là lí do tại sao tôi nói ông ấy là alpha và
omega, cái bắt đầu và cái kết thúc: ông ấy đã không bỏ đi một điểm nào. Kinh
Yoga của Patanjali không thể được cải tiến.
Chỉ có
hai người trên thế giới, một mình họ đã tạo ra toàn thể khoa học. Một là
Aristotle, ở phương Tây, người đã tạo ra khoa học logic - một mình, không có cộng
tác của bất kì ai. Và trong hai nghìn năm này chẳng cái gì đã được cải tiến; nó
vẫn còn như cũ. Nó vẫn còn hoàn hảo.
Người
kia là Patanjali, người đã tạo ra toàn thể khoa học của yoga - điều gấp nhiều lần,
cả triệu lần lớn hơn logic - một mình. Và nó không thể được cải tiến; nó đã
không được cải tiến; và tôi không thấy điểm nào về cách nó có thể được cải tiến
bất kì ngày nào. Khoa học toàn thể có đó, hoàn hảo, tuyệt đối hoàn hảo.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment