Thiền
Osho - Yoga: Alpha và Omega (Tập 5)
Bài
nói về Kinh Yoga của Patanjali
Chương
7. Chết và kỉ luật
30.
Tự kiềm chế, bước đầu tiên của yoga, được bao gồm năm lời nguyện sau: bất bạo
hành, trung thực, chân thành, tiết dục, và không sở hữu.
31.
Năm lời nguyện này, cái tạo nên lời nguyện lớn, mở rộng cho cả bẩy giai đoạn của
chứng ngộ bất kể tầng lớp, nơi chốn, thời gian hay hoàn cảnh.
Năm lời
nguyện về ahimsa, satya, achaurya, brahmacharya, aparigrah, là rất cơ sở, nền
móng. Chúng phải được hiểu sâu nhất có thể được vì có khả năng đi mà không hoàn
thành năm bước này điều tạo nên bước đầu tiên về yam.
Bạn có
thể thấy các nhà yogi và các fakir trên khắp thế giới, những người đã đi mà
không hoàn thành năm bước này của bước thứ nhất. Thế thì họ trở nên mạnh mẽ,
nhưng quyền năng của họ là bạo hành. Thế thì họ là rất, rất mạnh, nhưng quyền
năng của họ không phải là tâm linh. Thế thì họ trở thành một loại nhà ảo thuật
đen; họ có thể làm hại người khác. Quyền năng là nguy hiểm; nó có thể giúp đỡ,
nó có thể gây hại. Nó nguy hiểm không chỉ cho người khác, nó nguy hiểm cho bản
thân người đó. Nó có thể phá huỷ bạn; nó có thể cho bạn việc tái sinh. Điều đó
là tuỳ. Năm lời nguyện này chính là cái bảo đảm để cho quyền năng nảy sinh từ kỉ
luật không bị dùng sai.
Bạn có
thể thấy các nhà "yogi" phô trương quyền năng của họ. Điều đó là
không thể được với nhà yogi, bởi vì nếu nhà yogi đã thực sự hoàn thành năm lời
nguyện này, người đó sẽ không còn là người phô trương nữa; người đó không thể
phô trương được. Người đó không còn cố chơi với phép màu - điều đó là không thể
được với người đó. Phép màu xảy ra quanh người đó, nhưng người đó không là người
làm.
Năm lời
nguyện này giết chết bản ngã của bạn hoàn toàn. Hoặc bản ngã có thể tồn tại hoặc
năm lời nguyện này có thể được hoàn thành. Cả hai là không thể được. Và trước
khi bạn đi vào trong thế giới của quyền năng - và yoga là thế giới của quyền năng,
quyền năng vô hạn - điều rất được cần tới là bạn vứt bỏ bản ngã bên ngoài ngôi
đền. Nếu bản ngã còn với bạn thì có mọi khả năng là quyền năng sẽ bị dùng sai.
Thế thì toàn thể nỗ lực trở thành vô tích sự, trò hề, thực ra lố bịch.
Năm lời
nguyện này là để làm thuần khiết bạn, làm cho bạn thành phương tiện cho quyền
năng giáng xuống và cho quyền năng trở thành ảnh hưởng ích lợi, phúc lành cho
người khác. Chúng là điều phải có. Không ai nên vòng tránh chúng. Bạn có thể
vòng tránh. Thực ra vòng tránh chúng dễ dàng hơn là đi qua chúng bởi vì chúng
là khó, nhưng thế thì toà nhà của bạn sẽ không có móng. Nó sẽ đổ bất kì ngày
nào, sụp đổ bất kì ngày nào. Nó có thể giết chết hàng xóm; nó có thể giết chết
bản thân bạn. Đây là điều đầu tiên cần được hiểu.
Điều thứ
hai: hôm nọ Narendra đã hỏi một câu hỏi, một câu hỏi rất liên quan. Anh ấy nói,
"Trong tiếng Phạn yam nghĩa là chết và yam cũng có nghĩa là kỉ luật bên
trong. Có mối tương quan nào giữa hai nghĩa này không, chết và kỉ luật bên
trong?" Có đấy. Điều đó nữa cũng phải được hiểu. Tiếng Phạn là ngôn ngữ rất
tiềm năng. Thực ra không ngôn ngữ nào tồn tại trên thế giới là sánh được về tiềm
năng. Và từng từ đã được phát minh ra với sự chăm nom và nỗ lực - tiếng Phạn
không phải là ngôn ngữ tự nhiên. Tất cả các ngôn ngữ khác đều tự nhiên. Chính từ
"tiếng Phạn" nghĩa là được tạo ra, được làm tinh, không tự nhiên.
Ngôn ngữ tự nhiên của Ấn Độ có tên là Prakrit; Prakrit nghĩa là tự nhiên, cái
đã bắt nguồn từ việc dùng. Tiếng Phạn là hiện tượng được làm tinh lên. Nó không
giống như hoa tự nhiên: nó giống như nước hoa, được tinh chế. Nhiều chăm nom và
nỗ lực đã được dồn vào để phát minh ra một từ, và nó đã được nghĩ tới, được suy
tư tới mức mọi khả năng phải được ngụ ý trong nó. Từ này yam phải được hiểu. Nó
có nghĩa là thần chết; nó cũng có nghĩa là kỉ luật nội bộ. Nhưng kết nối cần
thiết nào có thể có đó giữa cái chết và kỉ luật bên trong? Dường như không có
gì, nhưng có đấy.
Trên
trái đất, mãi cho tới giờ, hai kiểu văn hoá đã tồn tại - cả hai đều thiên lệch,
cả hai đều không cân bằng. Vẫn còn chưa có khả năng để phát triển nền văn hoá
là toàn bộ, toàn thể, và linh thiêng. Ở phương Tây, ngay bây giờ, dục được cho
tự do toàn bộ; nhưng bạn có thể đã không quan sát - chết bị kìm nén. Không ai
muốn nói tới chết; mọi người đều nói về dục. Sách báo khiêu dâm đầy rẫy về dục.
Tạp chí như Playboy tồn tại - khiêu dâm, bệnh tật, ốm yếu, loạn thần kinh. Ám ảnh
loạn thần kinh về dục tồn tại ở phương Tây, nhưng chết thì sao? Chết là từ cấm
kị. Nếu bạn nói về chết mọi người nghĩ bạn bệnh tật - "Tại sao anh nói về
chết?" Ăn, uống, vui vẻ - đó là khẩu hiệu. "Tại sao anh đem chết vào?
Để nó ra ngoài đi. Đừng nói về nó."
Ở
phương Đông dục đã bị kìm nén, nhưng chết được nói tự do. Đích xác như sách báo
khiêu dâm, tục tĩu, dục, ở phương Đông một kiểu khiêu chết khác tồn tại. Tôi gọi
nó là khiêu chết - cũng tục tĩu và bệnh tật như khiêu dâm của phương Tây về dục.
Tôi đã bắt gặp các kinh sách... Và bạn có thể thấy chúng ở bất kì chỗ nào; gần
như mọi kinh sách Ấn Độ đều đầy khiêu chết. Chúng nói về chết quá nhiều. Chúng
chưa bao giờ nói về dục; dục là điều cấm kị. Chúng nói về chết.
Mọi cái
gọi là mahatmas ở Ấn Độ cứ nói về chết. Họ cứ gợi ý về chết liên tục. Họ nói, nếu
bạn yêu người đàn bà, "Ông đang làm gì vậy? Đàn bà là gì? - chỉ là cái túi
da. Và bên trong có nhiều loại các thứ bẩn thỉu." Và họ lôi ra đủ loại các
thứ bẩn thỉu; và điều đó dường như làm họ thích thú. Điều đó là không lành mạnh.
Họ nói về mủ bên trong thân thể, máu, thịt; họ nói về dạ dầy, về bụng đầy chất
thải, bóng đái đầy nước tiểu. "Đây là người đàn bà đẹp của bạn. Cái túi đồ
dơ bẩn! Và bạn đang yêu cái túi này. Tỉnh táo vào."
Nhưng
đây là cái gì đó để hiểu: ở phương Đông khi họ muốn làm cho bạn nhận biết rằng
cuộc sống là bẩn thỉu họ đem đàn bà vào; ở phương Tây khi họ muốn làm cho bạn
nhận biết rằng cuộc sống là đẹp họ lại đem đàn bà vào. Nhìn vào tạp chí
Playboy: cô gái nhựa, đẹp thế. Chúng không tồn tại trong thế giới; chúng không
thực. Chúng là những thủ đoạn khiêu dâu được chế tạo - và mọi thứ đã được làm,
được sửa lặp đi lặp lại. Và chúng trở thành lí tưởng. Và hàng nghìn người tưởng
tượng về chúng và mơ về chúng.
Khiêu
dâm dục tuỳ thuộc vào thân thể đàn bà và khiêu chết cũng phụ thuộc vào thân thể
đàn bà. Và thế rồi họ nói, "Anh đang rơi vào tình yêu à? Cô thanh nữ này
chẳng mấy chốc sẽ trở nên già. Chẳng mấy chốc cô ấy sẽ là mụ già xấu xí bẩn thỉu.
Tỉnh táo vào, và đừng rơi vào tình yêu, vì chẳng mấy chốc người đàn bà này sẽ
chết: thế thì anh sẽ kêu và khóc, và thế thì anh sẽ khổ." Nếu bạn phải
mang cuộc sống vào, thân thể đàn bà là được cần. Nếu bạn phải mang cái chết
vào, thân thể của đàn bà là được cần.
Con người
dường như liên tục bị ám ảnh với thân thể đàn bà - dù họ là kẻ ăn chơi hay
mahatmas chẳng tạo ra khác biệt gì.
Nhưng tại
sao? Nó bao giờ cũng xảy ra: bất kì khi nào xã hội kìm nén dục nó diễn đạt chết;
bất kì khi nào xã hội kìm nén chết nó trở nên diễn đạt về dục. Vì chết và dục
là hai cực chính của cuộc sống. Dục nghĩa là sống, bởi vì sống nảy sinh ra từ
nó. Sống là hiện tượng dục - và chết là kết thúc của nó.
Và nếu
bạn nghĩ về cả hai cùng nhau, dường như có mâu thuẫn; bạn không thể hoà hợp dục
và chết được. Làm sao hoà hợp nó? Dễ quên cái này và nhớ cái kia hơn. Nếu bạn
nhớ cả hai sẽ rất khó cho tâm trí bạn xoay xở làm sao chúng cùng tồn tại được -
và chúng thì quả có tồn tại cùng nhau thực, chúng quả có dính với nhau. Thực ra
chúng không là hai, mà là cùng một năng lượng ở hai trạng thái: hoạt động và
không hoạt động, âm và dương.
Bạn có
quan sát nó không? Trong khi làm tình với người đàn bà đi tới một khoảnh khắc cực
thích nơi bạn trở nên sợ sệt, sợ hãi, bạn bắt đầu run rẩy; bởi vì ở đỉnh cao nhất
của cực thích, chết và sống cả hai cùng tồn tại. Bạn kinh nghiệm sống ở đỉnh của
nó, và bạn cũng kinh nghiệm chết ở chiều sâu của nó. Đỉnh và chiều sâu cả hai đều
sẵn có vào một khoảnh khắc - đó là nỗi sợ của cực thích. Mọi người ham muốn nó
bởi vì nó là sống, và mọi người né tránh nó vì nó là chết. Họ muốn nó vì nó là
một trong những khoảnh khắc đẹp nhất, cực lạc, và họ muốn thoát khỏi nó vì nó
là một trong những khoảnh khắc nguy hiểm nhất nữa: bởi vì chết mở mồm ra trong
nó.
Con người
của nhận biết sẽ trở nên nhận biết ngay lập tức rằng chết và dục là một năng lượng:
và nền văn hoá toàn bộ, nền văn hoá toàn thể, nền văn hoá linh thiêng, sẽ chấp
nhận cả hai. Nó sẽ không thiên lệch; nó sẽ không đi sang một cực đoan này và né
tránh cực đoan kia. Từng khoảnh khắc bạn đều là cả sống và chết. Hiểu điều này
là siêu việt lên trên nhị nguyên. Toàn thể nỗ lực của yoga là: cách siêu việt
lên.
Yam là
có nghĩa vì khi một người trở nên nhận biết về chết, chỉ thế thì cuộc sống của
kỉ luật tự giác mới là có thể. Nếu bạn chỉ nhận biết về dục, sống đấy, và bạn
đã né tránh chết, trốn khỏi nó, nhắm mắt lại với nó, giữ cho nó bao giờ cũng ở
sau lưng, ném nó vào trong vô thức, thế thì bạn sẽ không tạo ra cuộc sống của kỉ
luật tự giác. Để làm gì? Thế thì cuộc sống của bạn sẽ là cuộc sống của mê đắm -
ăn, uống, vui vẻ. Chẳng cái gì sai trong nó, nhưng, trong bản thân nó, đây
không phải là toàn thể bức tranh. Đây chỉ là bộ phận, và khi bạn coi bộ phận là
toàn thể, bạn bỏ lỡ - bạn bỏ lỡ vô cùng.
Con vật
có đó mà không có nhận biết nào về chết: đó là lí do tại sao không có khả năng
nào cho Patanjali dạy con vật. Không có khả năng nào vì không con vật nào sẽ sẵn
sàng cho kỉ luật tự giác. Con vật sẽ hỏi, "Để làm gì?" Chỉ có sống,
không có chết, bởi vì con vật không nhận biết rằng nó sắp chết. Nếu bạn trở nên
nhận biết rằng bạn sắp chết, thế thì ngay lập tức bạn bắt đầu nghĩ lại về sống.
Thế thì bạn sẽ muốn chết được hấp thu trong sống.
Khi chết
được hấp thu trong sống, yam được sinh ra: cuộc sống của kỉ luật. Thế thì bạn sống
nhưng bạn bao giờ cũng sống với việc nhớ tới chết. Bạn đi nhưng bạn bao giờ
cũng biết rằng bạn đang đi tới cái chết. Bạn tận hưởng nhưng bạn bao giờ cũng
biết rằng điều này sẽ không kéo dài mãi mãi. Chết trở thành cái bóng của bạn, một
phần của hiện hữu của bạn, một phần của viễn cảnh của bạn. Bạn đã hấp thu cái
chết... bây giờ kỉ luật tự giác sẽ là có thể. Bây giờ bạn sẽ nghĩ, "Làm
sao sống đây?" bởi vì sống không phải là mục đích bây giờ: chết cũng là một
phần của nó. "Làm sao sống đây?" điều bạn có thể sống và chết cũng
theo một cách đẹp đẽ. "Làm sao sống đây?" điều không chỉ sống trở
thành cao trào của phúc lạc, mà chết cũng trở thành cao nhất, bởi vì chết là cực
đỉnh của sống.
Sống
theo cách mà bạn trở nên có khả năng sống một cách toàn bộ và bạn trở nên có khả
năng chết một cách toàn bộ, đó là toàn thể nghĩa của kỉ luật tự giác. Kỉ luật tự
giác không phải là kìm nén; nó là sống cuộc sống có định hướng, cuộc sống với ý
thức về chiều hướng. Nó là sống cuộc sống với tỉnh táo đầy đủ và nhận biết về
chết. Thế thì dòng sông cuộc sống của bạn có cả hai bờ. Sống và chết, và dòng
sông ý thức chảy giữa hai bờ này. Bất kì ai đang cố sống cuộc sống mà phủ nhận
phần chết của nó đều đang cố gắng đi cùng với một bờ; dòng sông của người đó
không thể là toàn bộ được. Người đó sẽ thiếu cái gì đó; cái gì đó rất đẹp người
đó sẽ thiếu. Cuộc sống của người đó sẽ nông cạn - sẽ không có chiều sâu trong
nó. Không có chết không có chiều sâu.
Và nếu
bạn đi tới cực đoan kia như người Ấn Độ đã làm - họ bắt đầu sống với chết một
cách liên tục: sợ sệt, kinh hãi, cầu nguyện, làm mọi thứ chỉ làm sao trở thành
không chết, bất tử - thế thì họ dừng sống. Điều đó nữa là ám ảnh. Họ cũng sẽ chảy
cùng một bờ: cuộc sống của họ cũng sẽ là thảm kịch.
Phương
Tây là thảm kịch, phương Đông là thảm kịch - bởi vì cuộc sống toàn bộ vẫn chưa
là có thể. Liệu có thể có cuộc sống dục đẹp, mà vẫn nhớ tới chết không? Liệu có
thể ăn, và ăn một cách phúc lạc, mà vẫn nhớ tới chết không? Liệu có thể yêu, và
yêu một cách sâu sắc, vẫn biết rõ rằng bạn đang đi tới chết và người yêu cũng
đang đi tới chết không? Nếu điều đó là có thể thế thì cuộc sống toàn bộ trở
thành có thể. Thế thì bạn được cân bằng tuyệt đối; thế thì bạn là đầy đủ. Thế
thì bạn không thiếu cái gì; thế thì bạn sẽ có việc hoàn thành, mãn nguyện sâu sắc
sẽ trùm lên bạn.
Cuộc sống
của yam là cuộc sống của cân bằng. Năm lời nguyện này của Patanjali là để cho bạn
cân bằng. Nhưng bạn có thể hiểu lầm chúng và bạn có thể lại tạo ra cuộc sống
không cân bằng khác. Yoga không chống lại mê đắm; yoga ủng hộ cân bằng. Yoga
nói, "Sống động nhưng bao giờ cũng sẵn sàng chết nữa." Điều đó có vẻ
mâu thuẫn. Yoga nói, "Tận hưởng đi. Nhưng, nhớ lấy, đây không phải là nhà
bạn. Đây là nơi trọ qua đêm thôi." Không cái gì sai: cho dù bạn tận hưởng
trong nhà nghỉ và lúc đó là đêm trăng tròn, không cái gì sai. Tận hưởng nó đi,
nhưng đừng coi nhà nghỉ là nhà của bạn, bởi vì ngày mai chúng ta ra đi. Chúng
ta sẽ cám ơn về việc nghỉ lại qua đêm, chúng ta sẽ biết ơn - nó đã là tốt khi
nó kéo dài - nhưng đừng đòi hỏi nó kéo dài mãi mãi. Nếu bạn đòi hỏi rằng nó phải
kéo dài mãi mãi, đây là một cực đoan; và nếu bạn không tận hưởng chút nào bởi
vì nó sẽ không kéo dài mãi mãi, đây là cực đoan khác. Và theo cả hai cách bạn vẫn
còn một nửa.
Nếu bạn
cố hiểu tôi, đây là toàn thể nỗ lực của tôi: làm cho bạn thành toàn thể và toàn
bộ để cho mọi mâu thuẫn được hấp thu và hài hoà nảy sinh. Tôi không muốn bạn trở
thành đơn điệu. Cuộc sống của mê đắm bình thường là đơn điệu. Cuộc sống của
yoga bình thường là đơn điệu, chán. Cuộc sống bao hàm mọi mâu thuẫn trong nó,
có nhiều nốt trong nó nhưng, dầu vậy, mọi nốt đều rơi vào hài hoà; cuộc sống đó
là cuộc sống giầu có. Và trở thành cuộc sống giầu có đó, với tôi, là yoga.
Và năm
lời nguyện này không cắt bạn khỏi cuộc sống, chúng là để nối bạn. Nhấn mạnh đó
phải được nhớ bởi vì nhiều người đã dùng năm lời nguyện này để cắt bản thân họ
khỏi cuộc sống. Chúng không được ngụ ý điều đó - chúng được ngụ ý chính cái đối
lập.
Chẳng hạn,
lời nguyện đầu là ahimsa, bất bạo hành. Mọi người đã dùng nó để cắt bản thân họ
ra khỏi cuộc sống vì họ nghĩ nếu bạn ở trong cuộc sống sẽ có bạo hành nào đó
này khác. Có những người Jaina ở Ấn Độ; họ tin vào bất bạo hành. Đó là toàn thể
tôn giáo của họ. Bạn thấy sư Jaina: ông ấy trốn khỏi mọi thứ vì ở mọi nơi ông ấy
toàn thấy có khả năng của bạo hành. Người Jaina dừng trồng trọt - làm vườn, làm
ruộng - bởi vì nếu bạn làm ruộng, làm vườn, gieo trồng, thế thì sẽ có bạo hành
vì bạn sẽ phải chặt nhiều cây và mọi cây đều có cuộc sống. Cho nên người Jainas
bỏ hoàn toàn nông nghiệp.
Họ
không thể đi vào chiến tranh được, bởi vì sẽ có bạo hành. Mọi thầy giáo của họ
đều là chiến binh; họ xuất thân từ phe chiến binh kshatriya. Mahavira và tất cả
các tirthankeras khác, tất cả họ đều xuất thân từ kshatriyas, nhưng tín đồ của
họ tất cả đều là nhà buôn, nhà kinh doanh. Điều gì đã xảy ra? Họ không thể đi
vào chiến tranh được; họ không thể tham gia quân đội được. Cho nên họ không thể
là chiến binh bởi vì có bạo hành; họ không thể là người làm nông nghiệp được bởi
vì có bạo hành. Và không ai muốn là sudra, không ai muốn là "tiện
dân" và dọn dẹp nhà xí của người khác và lau nhà người khác - không ai muốn
- cho nên họ không thể trở thành thế được. Họ không thể trở thành brahmins vì
toàn thể tôn giáo của họ đã là nổi dậy chống lại brahmins. Cho nên khả năng duy
nhất còn lại là ở chỗ họ trở thành mỗi thương nhân.
Có các
sư Jaina người thậm chí sợ thở vì trong việc thở nhiều mạng sống bị giết chết.
Những mạng sống rất nhỏ đang chuyển động trong không khí. Nó đầy vi trùng, những
vi trùng rất nhỏ; bạn không thể thấy được chúng bằng mắt trần. Khi bạn hít vào,
chúng chết; khi bạn thở ra, khí nóng của bạn đi ra giết chết chúng. Cho nên họ
thậm chí sợ cả thở. Họ không thể bước đi trong đêm được vì có thể côn trùng nào
đó trong bóng tối... thế thì có bạo hành. Họ không thể đi trong mùa mưa vì
trong mùa mưa nhiều côn trùng và ruồi, nhiều kiến, được sinh ra, và ở mọi nơi
cuộc sống là sống động. Nếu bạn đi trên đất ướt có khả năng... Người ta nói rằng
sư Jaina phải thậm chí không trở người trong đêm khi ngủ, bởi vì nếu bạn trở
người quá nhiều lần bạn có thế giết chết vài côn trùng; bạn phải vẫn còn ở một
bên thôi.
Đây là
đi tới cực đoan. Đây là đi tới ngớ ngẩn. Cho nên nhớ lấy, mọi người đã dùng bất
bạo hành chống lại cuộc sống. Và bất bạo hành nghĩa là tình yêu sâu sắc với cuộc
sống tới mức bạn không thể giết hại được: bạn yêu cuộc sống nhiều tới mức bạn sẽ
không muốn làm hại bất kì ai. Nó là tình yêu sâu sắc, không bác bỏ.
Tất
nhiên, trong khi sống một chút ít bạo hành là điều phải có, nhưng đó không phải
là bạo hành, bởi vì bạn không làm điều đó một cách cố ý. Cho nên nhớ lấy, duy
nhất điều là bạo hành là điều bạn làm một cách cố ý. Nếu tôi thở, tôi không thở
một cách cố ý. Việc thở diễn ra tự động - bạn không thở; bạn không là người
làm. Bạn thử dừng nó lại mà xem và thế thì bạn sẽ biết. Chỉ trong một giây bạn
không thể dừng được, và nó tới xô ra hay xô vào. Nó xảy ra bạn không chịu trách
nhiệm cho nó. Thức ăn, bạn sẽ phải ăn. Bất kì cái gì bạn ăn đều sẽ là một loại
bạo hành. Ngay cả bạn hái quả từ cây bạn đang làm đau cây rồi.
Người
Jaina bắt đầu không ăn thịt. Tốt - bởi vì điều đó có thể tránh được. Điều mà có
thể được tránh là hay. Thế rồi họ trở nên sợ ăn quả từ cây vì nếu bạn hái quả
cây bị đau. Vậy phải làm gì? Đợi đấy... khi quả chín và rụng xuống đất. Điều đó
nữa cũng là tốt, không cái gì sai, nhưng ngay cả quả đã rơi xuống đất cũng chứa
cả triệu hạt mầm - và từng hạt mầm có thể đã trở thành cây, và trong từng cây đều
có khả năng của hàng triệu quả nữa. Cho nên bạn đang ăn mọi khả năng này - bạn
bạo hành.
Bạn có
thể căng một nguyên lí tới ngớ ngẩn: và thế thì chỉ có một khả năng - tự tử.
Nhưng điều đó nữa cũng lại là bạo hành: bạn đang giết bản thân bạn. Không chỉ bản
thân bạn, trong máu bạn có bẩy triệu vi trùng; chúng sẽ bị giết nếu bạn tự tử.
Cho nên chẳng đâu mà đi - thậm chí cả tự tử cũng không thể được.
Điều
này sẽ trở thành cuộc sống rất ngớ ngẩn, lo âu, căng thẳng. Và bạn đang trong
tìm kiếm cuộc sống thảnh thơi, bình thản và yên tĩnh; và cuộc sống này sẽ trở
thành căng thẳng thế, phiền não thế... Bạn có thể thấy - đi mà xem mặt sư
Jaina. Bạn sẽ không bao giờ thấy mặt họ phúc lạc - không thể được. Nếu bạn sống
trong sợ hãi toàn bộ tới mức mọi thứ dường như là sai, bạn bị bao quanh bởi mặc
cảm và mặc cảm và không cái gì khác, và bất kì cái gì bạn làm đều là tội lỗi ít
hay nhiều... Ngay cả nói một lời cũng là phạm tội vì khi bạn nói, nhiều khí
nóng thoát ra từ mồm: nó giết hàng nghìn vi khuẩn nhỏ. Bạn uống nước và bạn giết;
bạn không thể tránh được. Thế thì phải làm gì?
Patanjali
không chống lại sống; ông ấy là người yêu. Không người nào biết mà chống lại cuộc
sống. Thế thì bất bạo hành đơn giản nghĩa là yêu cuộc sống nhiều thế - với tôi,
bất bạo hành là tình yêu - yêu cuộc sống nhiều tới mức bạn sẽ không thích làm hại
bất kì ai, có vậy thôi. Nhưng trong việc sống hoàn toàn nhiều thứ sẽ xảy ra mà
bạn không thể đừng được. Đừng lo nghĩ về chúng, bằng không bạn sẽ phát điên. Đừng
lo nghĩ về chúng. Nhớ duy nhất một điều: rằng bạn đã không giết bất kì ai một
cách cố ý. Và cho dù bạn phải làm hại ai đó một cách không cố ý, bạn có tình cảm
về tình yêu.
Đi tới
cây, và nếu bạn phải hái quả bởi vì bạn đói và bạn sẽ chết nếu bạn không hái quả,
thế thì cám ơn cây đi. Đầu tiên hỏi xin phép cây: "Tôi định lấy quả này.
Đây là xúc phạm, nhưng tôi sắp chết và tôi phải làm điều đó. Nhưng tôi sẽ phục
vụ bạn theo nhiều cách. Tôi sẽ đền đáp lại điều đó. Tôi sẽ cho bạn nhiều nước
hơn; tôi sẽ chăm nom nhiều hơn tới bạn. Cho nên bất kì cái gì tôi đang lấy, tôi
sẽ trả lại cho bạn - thậm chí còn nhiều hơn điều đó." Yêu cuộc sống, giúp
đỡ cuộc sống, làm ích lợi cho cuộc sống - cho mọi thứ đang sống, là phúc lành.
Và nếu bạn phải làm cái gì đó mà bạn cảm thấy có thể được tránh, đầu tiên,
tránh nó ra đã; nếu nó không thể được tránh thế thì cố gắng đền đáp lại nó.
Và có
khác biệt. Bây giờ ngay cả các nhà khoa học cũng nói có khác biệt. Nếu bạn đi tới
cây và hỏi xin phép, cây không cảm thấy đau. Điều đó không còn là xâm lấn; việc
xin phép đã được hỏi. Thực ra cây cảm thấy thoải mái rằng bạn đã tới. Cây cảm
thấy rằng nó có thể giúp cho ai đó khi cần. Cây giầu có hơn vì bạn tới và cây
có thể chia sẻ. Quả đằng nào cũng rụng thôi. Cây có thể chia sẻ với ai đó - bạn
không chỉ giúp cho bản thân bạn, bạn đã giúp cho cây lớn lên trong tâm thức.
Là bất
bạo hành nghĩa là đem lại ích lợi, là giúp ích cho mọi người - cho bản thân
mình và cho người khác nữa. Đây là yam đầu tiên; kỉ luật tự giác đầu tiên là
yêu.
Ai đó hỏi
thánh Augustine, "Tôi là người rất vô học vấn và tôi không biết làm gì và
không làm gì; và kinh sách có nhiều và học thuyết có cả triệu, và tôi bị lẫn lộn
vì ai đó nói cái gì đó, ai đó khác nói chính cái đối lập - và tôi bị tê liệt về
làm cái gì và không làm cái gì. Ông là con người vĩ đại, trí huệ, thánh nhân;
xin nói cho tôi một lời, để cho tôi có thể theo nó mà không bị lẫn lộn
gì."
Thánh
Augustine là nhà thuyết giảng lớn. Ông ấy có thể đã nói tới hàng giờ, nhưng
không ai đã hỏi về toàn thể tôn giáo trong một lời. Ông ấy nhắm mắt, thiền, bởi
vì điều đó là khó, và thế rồi ông ấy mở mắt ra và nói, "Thế thì ông đi và
yêu đi. Nếu ông yêu thế thì mọi thứ là được."
Bất bạo
hành nghĩa là yêu. Nếu bạn yêu thế thì mọi thứ là được. Nếu bạn không yêu, cho
dù bạn trở thành bất bạo hành nó cũng là vô dụng.
Và tại
sao Patanjali làm nó thành yam đầu tiên, kỉ luật đầu tiên? Yêu là kỉ luật đầu
tiên, rất cơ sở. Nếu một dấu vết còn lại trong bạn làm hại người khác, khi bạn
trở nên mạnh mẽ bạn sẽ trở nên nguy hiểm. Dấu vết đó sẽ trở thành nguy hiểm.
Không một dấu vết nào được còn lại trong bạn để "làm hại"; và nó có
đó trong mọi người.
Và bạn
gây hại theo cả triệu cách - và bạn gây hại theo cách mà không ai có thể đề
phòng được. Thỉnh thoảng bạn gây hại theo cách "tốt", có lí do tốt, hợp
lí hoá. Bạn nói cái gì đó cho một người mà có thể đúng, và bạn nói, "Tôi
đang nói sự thật," nhưng sâu bên dưới ham muốn là làm đau người này bằng
việc nói ra sự thật. Thế thì sự thật là tồi tệ hơn dối trá; nó đáng không nên
được nói ra. Nếu bạn có thể làm cho sự thật thành dịu ngọt và hay và đẹp - tốt
hơn cả là không nói nó ra. Và bao giờ cũng nhìn vào bên trong về điều bạn định
nói nó. Ham muốn sâu là gì? Bạn có muốn làm đau người khác nhân danh sự thật
không? Thế thì sự thật của bạn đã bị đầu độc rồi: nó không còn tôn giáo nữa, nó
không còn đạo đức nữa - nó đã là vô đạo đức. Vứt sự thực đó đi.
Tôi bảo
bạn, ngay cả dối trá cũng tốt nếu nó được nói từ tình yêu, và sự thực là xấu nếu
nó được nói chỉ để gây đau.
Đây
không phải là những nguyên tắc chết. Bạn phải hiểu chúng, và bạn phải hiểu mẹo
về cách dùng chúng. Tôi đã thấy mọi người dùng các nguyên tắc tốt vì lí do xấu,
sống cuộc sống tốt vì lí do xấu. Bạn có thể rất ngoan đạo chỉ để cảm thấy bản
ngã: thế thì ngoan đạo của bạn là tội lỗi. Bạn có thể là con người có tính cách
chỉ để cảm thấy tự hào rằng bạn là con người của tính cách. Tốt hơn cả là bạn
là con người không tính cách; ít nhất bản ngã này chắc sẽ không có đó. Nếu tính
cách chỉ nuôi dưỡng cho bản ngã, nó là tệ hơn vô tính cách. Cho nên bao giờ
cũng nhìn xuống đi. Bao giờ cũng là người tìm sâu vào trong bản thể riêng của bạn:
bạn đang làm gì, tại sao bạn làm. Và đừng được thoả mãn với cách hợp lí hoá
nông cạn - chúng có cả nghìn và bạn có thể thuyết phục bản thân bạn rằng bạn là
đúng: Bạn về nhà. Bạn cảm thấy giận vì ông chủ ở văn phòng đã không đối xử tốt.
Không ông chủ nào đã bao giờ đối xử tốt. Chỉ bởi vì ông ấy là ông chủ, bất kì
điều gì ông ấy làm đều có vẻ xấu, dường như xấu, bởi vì sâu bên dưới bạn bực bội
rằng bạn là bên thiệt và ai đó là bên được. Bạn bực bội với sự kiện là người
thiệt, cho nên bất kì cái gì được nói cũng có vẻ xấu, nhưng bạn không thể phản ứng
được; điều đó sẽ quá tốn kém. Bạn về nhà trong lòng đầy giận dữ và thế rồi bạn
bắt đầu đánh con, và bạn nói, "... vì chúng mày chơi với bạn xấu." Đứa
con bao giờ cũng chơi với lũ trẻ xấu. Và trẻ xấu này là ai? Bởi vì những bà mẹ
của đứa trẻ xấu kia đang đánh con họ vì chúng chơi với đứa con xấu của bạn. Ai
là trẻ xấu? Nhưng bạn đang hợp lí hoá. Giận có đó, sôi lên. Bạn muốn ném nó vào
ai đó và, tất nhiên, chỉ người yếu hơn điều đó mới có thể bị ném.
Trẻ con
rất hữu dụng theo cách đó. Bố giận, anh ta đánh con; mẹ giận, cô ta đánh con;
thầy giáo giận, thầy đánh học trò; và mọi người đang ném các thứ vào đứa trẻ nhỏ
mà họ không thể ném vào bất kì chỗ nào khác.
Điều
này đã từng là cảm giác của tôi, rằng nếu một đôi sống không có con, có nhiều
khả năng li dị hơn, nếu họ có con, ít khả năng li dị hơn vì bất kì khi nào vợ
giận chồng cô ấy có thể đánh con; bất kì khi nào chồng chống lại vợ, anh ta có
thể đánh con. Con giống như cách trị liệu. Chúng giúp, chúng giúp vô cùng. Đó
là lí do tại sao ở phương Đông nơi có nhiều con thế cho từng đôi, li dị không tồn
tại. Ở phương Tây điều đó bây giờ là khó, hôn nhân trở thành không thể được, bởi
vì con cái không có đó. Chúng được cần như cách trị liệu sâu sắc. Chúng là lực
kết dính; chúng giúp thanh tẩy.
Nhớ lấy,
đừng bao giờ làm việc tốt vì lí do xấu, bởi vì thế thì nó không còn là tốt nữa
và bạn đang lừa dối.
Bất bạo
hành là thứ nhất - yêu bao giờ cũng là thứ nhất. Và nếu bạn học cách yêu, bạn học
mọi thứ. Dần dần chính hiện tượng yêu trở thành môi trường quanh bạn: bất kì
khi nào bạn đi, duyên dáng đi cùng bạn, bất kì chỗ nào bạn đi, bạn đi cùng món
quà, bạn chia sẻ sự hiện hữu của bạn. Bất bạo hành không phải là điều phủ định;
nó là cảm giác khẳng định của yêu. Từ này là phủ định, "bất bạo
hành." Từ này là phủ định vì mọi người là bạo hành, và bạo hành đã trở
thành lực khẳng định trong hiện hữu của họ tới mức từ phủ định được cần tới để
phủ định nó. Chỉ từ là phủ định: hiện tượng là khẳng định: nó là tình yêu.
"Bất
bạo hành, trung thực..." Trung thực nghĩa là đích thực, là thực, không là
giả - không dùng mặt nạ: bất kì cái gì là mặt thực của bạn, phô nó ra... và với
bất kì giá nào.
Nhớ lấy,
điều đó không có nghĩa là bạn phải vạch mặt người khác. Nếu bạn hạnh phúc với dối
trá của họ điều đó là dành cho họ quyết định. Đừng đi và vạch mặt bất kì ai, bởi
vì đây là cách mọi người nghĩ. Họ nghĩ họ phải trung thực, đích thực; họ ngụ ý
họ phải đi và làm cho mọi người trần trụi ra - "Bởi vì tại sao bạn che giấu
thân thể bạn? Những quần áo này là không cần." Không. Xin nhớ cho, trung
thực với bản thân bạn. Bạn không được cẩn phải sửa đổi bất kì ai khác trên thế
giới. Nếu bạn có thể làm bản thân bạn trưởng thành, thế là đủ. Đừng là người cải
cách, và đừng cố dạy người khác, và đừng cố thay đổi họ. Nếu bạn thay đổi, đó
là đủ thông điệp.
Là đích
thực nghĩa là: vẫn còn thực với bản thể riêng của bạn. Làm sao vẫn còn thực? Ba
điều phải được ghi nhớ. Một, đừng bao giờ nghe bất kì ai, điều họ nói để bạn là
vậy: bao giờ cũng nghe theo tiếng nói bên trong bạn, điều bạn muốn là. Bằng
không cả đời bạn sẽ phí hoài. Mẹ bạn muốn bạn là kĩ sư, bố bạn muốn bạn là bác
sĩ, và bạn muốn là nhà thơ. Làm gì đây? Tất nhiên mẹ là đúng vì là kĩ sư thì
kinh tế hơn, có lợi ích về tài chính hơn. Bố cũng đúng, là bác sĩ; đó là hàng
hoá tốt trên thị trường. Nó có giá trị thị trường. "Nhà thơ sao? Con có
điên không? Con có rồ không?"
Nhà thơ
là những người đáng ghét. Không ai muốn họ. Không có nhu cầu với họ; thế giới
có thể tồn tại mà không có thơ ca. Sẽ không có rắc rối bởi vì thơ ca không có
đó. Thế giới không thể tồn tại nếu không có kĩ sư; thế giới cần kĩ sư. Nếu bạn
được cần, bạn có giá trị; nếu bạn không được cần bạn không mang giá trị nào.
Nhưng nếu bạn muốn là nhà thơ, cứ là nhà thơ đi. Bạn có thể là kẻ ăn xin. Tốt.
Bạn có thể không rất giầu từ điều đó - đừng lo về điều đó, bởi vì bạn có thể trở
thành kĩ sư lớn và bạn có thể kiếm nhiều tiền đấy, nhưng bạn sẽ không bao giờ
có sự hoàn thành nào. Bạn bao giờ cũng khao khát, bản thể bên trong của bạn sẽ
khao khát, là nhà thơ.
Tôi đã
nghe nói rằng một nhà khoa học lớn, một bác sĩ giải phẫu, người được giải thưởng
Nobel, đã được hỏi, "Khi giải thưởng Nobel được trao cho ông, ông có vẻ
không hạnh phúc mấy. Có chuyện gì vậy?" Ông ấy nói, "Tôi bao giờ cũng
muốn là vũ công. Tôi chưa bao giờ muốn là nhà giải phẫu ngay chỗ đầu tiên, và
bây giờ không chỉ tôi đã trở thành nhà giải phẫu, tôi đã trở thành nhà giải phẫu
rất thành công; và đây là gánh nặng. Và tôi muốn chỉ là vũ công thôi - và tôi vẫn
còn là vũ công tồi. Đó là nỗi đau của tôi, phiền não. Bất kì khi nào tôi thấy
ai đó múa, tôi cảm thấy khổ thế, trong địa ngục thế. Tôi sẽ làm gì với giải thưởng
Nobel này? Nó không thể trở thành điệu vũ cho tôi được; nó không thể cho tôi điệu
vũ được."
Nhớ lấy,
là thực với tiếng nói bên trong của bạn đi. Nó có thể dẫn bạn vào nguy hiểm; thế
thì đi vào nguy hiểm, nhưng vẫn còn đúng với tiếng nói bên trong. Thế thì có khả
năng là một ngày nào đó bạn sẽ đi tới trạng thái mà bạn có thể nhảy múa với sự
hoàn thành bên trong. Bao giờ cũng nhìn, điều đầu tiên là bản thể bạn; và đừng
cho phép người khác thao túng và kiểm soát bạn. Và họ là nhiều: mọi người đều sẵn
sàng kiểm soát bạn, mọi người đều sẵn sàng thay đổi bạn, mọi người đều sẵn sàng
cho bạn chiều hướng mà bạn đã không đòi hỏi. Mọi người đang cho bạn hướng dẫn về
cuộc đời bạn. Hướng dẫn tồn tại bên trong bạn; bạn mang bản kế hoạch tổng thể.
Là
trung thực nghĩa là đúng với bản thân người ta. Đó là hiện tượng rất, rất nguy
hiểm; hiếm người có thể làm được điều đó. Nhưng bất kì khi nào mọi người làm điều
đó, họ đều đạt tới. Họ đạt tới cái đẹp, duyên dáng, mãn nguyện tới mức bạn
không thể nào tưởng tượng được. Nếu mọi người đều có vẻ thất vọng thế, lí do là
ở chỗ không ai đã nghe tiếng nói riêng của mình.
Bạn muốn
cưới một cô gái, nhưng cô gái này là người Mô ha mét giáo và bạn là một brahmin
Hindu. Bố mẹ bạn sẽ không cho phép. Xã hội sẽ không chấp nhận; điều đó là nguy
hiểm. Cô gái này nghèo và bạn giầu. Cho nên bạn cưới người đàn bà giầu, người
Hindu, brahmin theo đẳng cấp, được mọi người chấp nhận - nhưng không được chấp
nhận bởi trái tim bạn. Cho nên bạn sống cuộc sống xấu xí. Bây giờ bạn đi tới
gái mãi dâm, nhưng ngay cả gái mãi dâm cũng không giúp được bạn. Bạn đã mãi dâm
cả đời bạn rồi. Bạn đã phí hoài cả đời bạn.
Bao giờ
cũng nghe theo tiếng nói bên trong, và đừng nghe theo bất kì cái gì khác. Cả
nghìn lẻ một cám dỗ quanh bạn vì nhiều người có đó rao bán các thứ đồ của họ.
Đó là một siêu thị, thế giới, và mọi người đều quan tâm tới việc bán đồ của
mình cho bạn; mọi người đều là người bán hàng. Nếu bạn nghe quá nhiều người bán
hàng bạn sẽ trở thành điên. Đừng nghe ai cả, chỉ nhắm mắt lại và lắng nghe tiếng
nói bên trong. Đó là điều thiền tất cả là gì: lắng nghe tiếng nói bên trong.
Đây là điều thứ nhất.
Thế rồi
tới điều thứ hai - nếu bạn đã làm điều thứ nhất chỉ thế thì điều thứ hai mới trở
thành có thể: đừng bao giờ đeo mặt nạ. Nếu bạn giận, cứ giận đi. Điều đó là rủi
ro, nhưng đừng mỉm cười, bởi vì đó là không thực. Nhưng bạn đã được dạy rằng
khi bạn giận, mỉm cười lên; thế thì nụ cười của bạn trở thành giả, mặt nạ. Hừmm?...
chỉ là bài tập cho môi, không gì khác. Tim đầy giận dữ, chất độc, và môi mỉm cười
- bạn trở thành hiện tượng giả.
Thế thì
điều khác cũng xảy ra: khi bạn muốn mỉm cười, bạn không thể cười được. Toàn thể
cơ cấu của bạn bị đảo lộn vì khi bạn muốn giận bạn đã không giận, khi bạn muốn
ghét bạn đã không ghét. Bây giờ bạn muốn yêu; đột nhiên bạn thấy rằng cơ chế
này không vận hành. Bây giờ bạn muốm mỉm cười; bạn phải ép buộc nó. Thực sự tim
bạn đầy nụ cười và bạn muốn cười to, nhưng bạn không thể cười được, cái gì đó
nghẹt trong tim, cái gì đó nghẹt trong họng. Nụ cười không tới, hay cho dù nó tới,
nó là nụ cười rất mờ nhạt và chết. Nó không làm cho bạn hạnh phúc. Bạn không
sôi sục với nó. Nó không là việc rạng ngời quanh bạn.
Khi bạn
muốn giận, cứ giận đi. Không cái gì sai trong việc nổi giận. Nếu bạn muốn cười,
cười đi. Không gì sao trong cười to. Dần dần bạn sẽ thấy rằng toàn thể hệ thống
đang vận hành. Khi nó vận hành, thực sự, nó có tiếng rù rù quanh nó, cũng như
chiếc xe hơi, khi mọi thức chạy tốt, kêu rù rù. Người lái xe yêu xe biết rằng
bây giờ mọi thứ vận hành tốt, có đơn vị hữu cơ - cái máy đang chạy tốt. Bạn có
thể thấy: bất kì khi nào máy của một người vận hành tốt, bạn có thể nghe tiếng
rù rù quanh người đó. Người đó bước, nhưng bước đi của người đó có điệu vũ
trong nó. Người đó nói, nhưng lời của người đó mang thơ ca tinh tế trong chúng.
Người đó nhìn bạn, và người đó thực sự nhìn; nó không là hờ hững, nó thực sự nồng
ấm. Khi người đó chạm bạn, người đó thực sự chạm bạn; bạn có thể cảm thấy năng
lượng của người đó đi vào thân thể bạn, một luồng sống được truyền qua... bởi
vì cái máy của người đó vận hành tốt.
Đừng đeo
mặt nạ; bằng không bạn sẽ tạo ra việc vận hành sai trong cái máy của bạn - các
khối chắn. Có nhiều khối chắn trong thân thể bạn. Người đã từng kìm nén giận,
hàm người đó trở nên bị gò cứng. Mọi giận lên tới hàm và thế rồi dừng lại đó.
Tay người đó trở thành xấu. Chúng không có chuyển động duyên dáng của vũ công,
không, bởi vì giận tới trong các ngón tay - và bị gò vào đó. Nhớ lấy, giận có
hai nguồn để được thoát ra. Một là răng, nguồn kia là ngón tay: bởi vì mọi con
vật, khi chúng giận - chúng sẽ cắn bạn bằng răng hay chúng sẽ bắt cầu cào cấu bạn
bằng tay. Cho nên móng và răng là hai điểm từ đó giận được trút ra.
Tôi có
hoài nghi là bất kì khi nào giận bị kìm nén quá nhiều, người ta có rắc rối với
răng. Răng của họ đi sai vì quá nhiều năng lượng có đó và chưa bao giờ được xả
ra. Và bất kì ai kìm nén giận sẽ ăn nhiều hơn; người giận bao giờ cũng ăn nhiều
hơn vì răng cần được sử dụng thế nào đó. Người giận sẽ hút thuốc nhiều. Người
giận sẽ nói nhiều; họ có thể trở thành người nói ám ảnh vì, bằng cách nào đó,
hàm cần được sử dụng để cho năng lượng được xả ra một chút ít. Và tay của người
giận sẽ trở nên xương xẩu, xấu. Nếu năng lượng được xả ra chúng có thể đã trở
thành tay đẹp.
Nếu bạn
kìm nén bất kì cái gì, trong thân thể có phần nào đó, phần tương ứng, với xúc động
đó. Nếu bạn không muốn khóc, mắt bạn sẽ mất long lanh vì nước mắt được cần;
chúng là hiện tượng rất sống động. Khi thỉnh thoảng bạn kêu và khóc, bạn thực sự
đi vào trong nó - bạn trở thành nó - và nước mắt bắt đầu chảy ra từ mắt bạn; mắt
bạn được lau sạch, mắt bạn lại trở thành tươi tắn, trẻ trung, và trong trắng.
Đó là lí do tại sao đàn bà có mắt đẹp hơn, bởi vì họ có thể vẫn khóc. Đàn ông
đã làm mất mắt mình vì họ có khái niệm sai rằng đàn ông không nên khóc. Nếu ai
đó, một cậu nhỏ khóc, ngay cả bố mẹ, những người khác đều nói, "Cháu làm
gì vậy? Cháu có phải là người ẻo lả không?" Vô nghĩa làm sao, bởi vì Thượng
đế đã cho bạn - đàn ông, đàn bà - cũng tuyến lệ. Nếu đàn ông không khóc, chắc sẽ
không có tuyến lệ. Toán học đơn giản. Tại sao tuyến lệ tồn tại trong đàn ông
theo cùng tỉ lệ như chúng tồn tại trong đàn bà? Mắt cần khóc, và điều thực sự đẹp
là nếu bạn có thể kêu khóc toàn tâm.
Nhớ lấy,
nếu bạn không thể khóc được toàn tâm, bạn không thể cười được nữa, bởi vì đó là
cực khác. Những người có thể cười cũng có thể khóc; những người không thể khóc
thì không thể cười được. Và thỉnh thoảng bạn có thể đã quan sát ở trẻ con: nếu
chúng cười to và lâu chúng bắt đầu khóc - bởi vì cả hai điều này được nối với
nhau. Trong các làng tôi đã nghe các bà mẹ nói với con họ, "Đừng cười nhiều
quá; bằng không con sẽ bắt đầu khóc đấy." Thực sự đúng, bởi vì hiện tượng
này là không khác biệt - chính cùng năng lượng di chuyển sang các cực đối lập.
Điều thứ
hai: đừng dùng mặt nạ - cứ thực đi dù bất kì giá nào.
Và điều
thứ ba về tính đích thực: bao giờ cũng còn trong hiện tại - bởi vì mọi cái giả
đi vào từ quá khứ hay từ tương lai. Cái mà đã qua rồi là qua rồi - đừng bận tâm
về nó. Và đừng mang nó như gánh nặng; bằng không nó sẽ không cho phép bạn được
đích thực với hiện tại. Và mọi thứ mà chưa tới thì là chưa tới - đừng bị bận
tâm không cần thiết về tương lai; bằng không điều đó sẽ tới trong hiện tại và
phá huỷ nó. Phải thực với hiện tại, và thế thì bạn sẽ đích thực. Sống ở đây-bây
giờ là việc là đích thực. Không quá khứ, không tương lai: khoảnh khắc này là tất
cả, khoảnh khắc này là toàn thể vĩnh hằng.
Ba điều
này, và bạn đạt tới điều Patanjali gọi là trung thực. Thế thì bất kì cái gì bạn
nói cũng sẽ là thực. Bình thường bạn nghĩ bạn phải tỉnh táo để nói ra sự thực.
Tôi không nói điều đó. Tôi nói: bạn tạo ra tính đích thực - bất kì điều gì bạn
nói sẽ là đúng. Người đích thực không thể nói dối; bất kì điều gì người đó nói
đều sẽ là đúng.
Trong
yoga chúng ta có một truyền thống - điều đó thậm chí không là khả năng cho bạn
tin vào nó; tôi tin vào nó vì tôi đã biết nó, tôi đã kinh nghiệm nó: nếu một
người thực, đích thực nói dối, lời nói dối đó sẽ trở thành thực, bởi vì người
đích thực không thể nói dối được. Đó là lí do tại sao trong các kinh sách cổ đều
có nói, "Nếu ông thực hành tính đích thực, phải tỉnh táo không nói gì chống
lại bất kì ai - vì điều đó có thể trở thành sự thực." Chúng ta có nhiều
câu chuyện về những người thấy vĩ đại, người nói điều gì đó trong giận dữ,
nhưng họ đích thực thế...
Bạn phải
đã nghe nói tới cái tên của Durvasa - một người tìm kiếm vĩ đại, người đích thực.
Nhưng nếu ông ấy nói cái gì đó, thậm chí ông ấy cũng không thể cắt bỏ nó được.
Nếu ông ấy nói gở về bạn, lời gở đó sẽ trở thành thực. Nếu ông ấy nói,
"Ông sẽ chết ngày mai!" bạn sẽ chết ngày mai, bởi vì từ cội nguồn của
tính đích thực đó dối trá là không thể được. Toàn thể sự tồn tại đi theo người
đích thực. Và ngay cả thế thì người đó cũng không thể cắt bỏ được điều đó.
Điều đó
là hay. Đó là lí do tại sao mọi người đi tới những người thấy vĩ đại để được
phúc lành của họ: nếu họ ban phúc lành, điều đó sẽ thành thực. Đó là nghĩa,
không gì khác. Họ đi và họ hỏi xin phúc lành. Nếu người thấy ban phúc lành thế
thì họ không lo nghĩ; điều đó sẽ xảy ra bây giờ, bởi vì làm sao người đích thực
có thể nói dối được? Cho dù đó là dối trá, nó sẽ trở thành thực. Cho nên tôi
không nói, "Nói sự thực." Tôi nói, "Cứ đích thực và bất kì điều
gì bạn nói đều sẽ là thực."
Điều thứ
ba là asteya, achaurya - không ăn cắp, thực thà. Tâm trí là kẻ cắp lớn. Theo
nhiều cách nó cứ ăn cắp. Bạn có thể không ăn cắp các thứ từ mọi người, nhưng bạn
có thể ăn cắp ý nghĩ. Tôi nói cái gì đó cho bạn; bạn đi ra và bạn giả vờ rằng
đó là ý nghĩ của bạn. Bạn đã ăn cắp nó, bạn là kẻ cắp - bạn có thể không nhận
biết về điều bạn đang làm.
Patanjali
nói, "Ở trong trạng thái không ăn cắp." Tri thức, mọi thứ - không cái
gì nên bị ăn cắp. Bạn phải là nguyên bản và bao giờ cũng phải nhận biết rằng
"những thứ này không thuộc về mình." Vẫn còn trống rỗng, điều đó là tốt
hơn, nhưng đừng rót đầy nhà bạn bằng đồ ăn cắp, bởi vì nếu bạn cứ ăn cắp bạn sẽ
đánh mất mọi tính nguyên bản. Thế thì bạn sẽ không bao giờ có khả năng tìm ra
không gian riêng của bạn: bạn sẽ bị rót đầy bởi ý kiến, ý nghĩ, đồ vật của người
khác. Và, chung cuộc, chúng không chứng tỏ có giá trị nào. Duy nhất cái bắt nguồn
từ bạn mới có giá trị. Thực ra chỉ cái bắt nguồn từ bạn, bạn mới có thể sở hữu,
không cái gì khác. Bạn có thể ăn cắp nhưng bạn không thể sở hữu.
Kẻ cắp
không bao giờ thoải mái, không thể thế được - người đó sợ bị bắt. Và cho dù
không ai bắt người đó vẫn biết rằng điều này không phải của người đó. Điều này
vẫn còn là gánh nặng thường xuyên lên bản thể người đó.
Patanjali
nói, "Đừng là kẻ cắp - theo bất kì cách nào, theo bất kì chiều nào,"
để cho tính nguyên bản của bạn có thể nở hoa. Đừng làm nặng gánh bản thân bạn bằng
những thứ ăn cắp và ý nghĩ, triết lí, tôn giáo. Cho phép không gian bên trong bạn
nở hoa.
Điều thứ
tư là brahmacharya. Từ này thực sự rất khó dịch. Nó đã được dịch là "tiết
dục," độc thân. Điều đó không đúng, bởi vì brahmacharya là từ rộng, rất
bao la. Độc thân về dục là thứ rất hẹp; nó là một phần thôi, nhưng không là
toàn thể của từ này. Từ brahmacharya nghĩa là "sống như thượng đế."
Chính từ này nghĩa là sống như thượng đế, sống cuộc sống thiêng liêng. Tất nhiên,
trong cuộc sống thiêng liêng, dục biến mất.
Brahmacharya
không chống lại dục. Nếu nó chống lại dục thế thì dục không bao giờ có thể biến
mất. Brahmacharya là biến đổi của năng lượng: nó không chống lại dục, thay vì
thế nó thay đổi toàn thể năng lượng từ trung tâm dục tới các trung tâm cao hơn.
Khi nó đạt tới trung tâm thứ bẩy của con người, sahasrar, thế thì brahmacharya
xảy ra. Nếu nó vẫn còn trong trung tâm đầu tiên, muladhar, thế thì là dục; khi
nó đạt tới trung tâm thứ bẩy, thế thì là samadhi. Cùng năng lượng này di chuyển.
Việc này không chống lại nó; thay vì thế việc này là nghệ thuật để dùng nó.
Người
mê đắm trong dục là người tự tử. Người đó đang phá huỷ năng lượng riêng của
mình. Người đó giống như người đi ra chợ, đem cho kim cương, và mua đá cuội -
và về nhà sung sướng rằng mình đã làm việc mua bán lớn. Trong dục bạn đạt tới một
cái bé nhỏ, một khoảnh khắc tí hon của sung sướng, và bạn làm mất nhiều năng lượng
thế. Cùng năng lượng này có thể cho bạn phúc lạc mênh mông, nhưng thế thì nó phải
đi lên mức cao hơn.
Dục phải
được biến đổi - đừng chống lại nó. Nếu bạn chống lại nó bạn không thể biến đổi
được nó, bởi vì khi bạn thù địch với cái gì đó bạn không thể hiểu được nó.
Thông cảm lớn lao được cần tới cho hiểu biết. Nếu bạn thù địch, làm sao bạn có
thể cho thông cảm được? Khi bạn thù địch với cái gì đó, bạn thậm chí không thể
quan sát được: bạn muốn rút lui khỏi kẻ thù, trốn chạy khỏi kẻ thù. Ở trong
tình bạn với dục của bạn đi, bởi vì nó là năng lượng của bạn, với những khả
năng vô cùng ẩn trong nó. Nó là Thượng đế, thô. Dục là samadhi, thô. Nó có thể
được chuyển hoá, nó có thể được thay đổi, nó có thể được tôn lên. Toàn thể yoga
là con đường đi tới chuyển đổi, thay đổi kim loại cơ sở hơn thành kim loại cao
hơn. Toàn thể nghệ thuật là cách biến sắt thành vàng. Yoga là giả kim thuật, giả
kim thuật của bản thể bên trong của bạn.
Brahmacharya
nghĩa là: cố gắng hiểu năng lượng dục, cố hiểu cách nó đi vào trong con người bạn,
cố gắng hiểu tại sao nó cho bạn hoan lạc, cố gắng hiểu hoan lạc này thực sự tới
từ đâu - liệu nó có tới từ hội nhập dục, xả ra dục, hay nó tới từ đâu đó khác.
Nếu bạn là người quan sát, bạn sẽ sớm nhận ra và khám phá ra nó đang tới từ đâu
đó khác. Khi bạn ở trong giao hợp dục một cú choáng sâu xảy ra cho toàn thân.
Nó là cú choáng, bởi vì nhiều năng lượng thế được xả ra; toàn thân run lên
trong cơn choáng.
Trong
cơn choáng đó ý nghĩ dừng lại. Nó cũng giống như sốc điện.
Một người
bị điên; bạn đi tới nhà tâm thần và ông ta cho người đó choáng điện. Để làm gì?
Bởi vì nếu bạn cho choáng điện, thế thì trong một khoảnh khắc khi cú choáng đi
qua tâm trí, mọi thứ dừng lại. Chẳng hạn, bạn đang nghe tôi. Dầu vậy, ý nghĩ sẽ
có đó. Thế rồi đột nhiên bom nổ ở đây: ngay lập tức, sẽ không có ý nghĩ. Trong
một giây cú choáng sẽ quá nhiều cho nên toàn thể hệ thống sẽ dừng hoạt động.
Choáng điện giúp người điên bởi vì cú choáng cho sự gián đoạn. Sau choáng họ
không thể nhớ được họ đã là gì trước điều đó. Lỗ hổng. Nếu họ nghĩ trước đó rằng
họ đã trở thành ngựa - người điên có thể trở thành bất kì cái gì - nếu họ nghĩ
rằng họ đã trở thành ngựa chỉ ngay trước cú choáng, sau cú choáng họ không thể
nhớ được ý tưởng này là gì, điều họ đã bị ám ảnh. Bây giờ một vòng tròn mới bắt
đầu. Cú choáng giúp ích.
Năng lượng
dục cũng như điện đều là năng lượng. Mọi năng lượng đều là điện, và năng lượng
dục là điện sinh học. Nó bắt nguồn từ thân thể bạn. Bạn có nghe nói về người
đàn bà ở Thuỵ Điển không? Cái gì đã đi sai trong thân thể cô ấy. Cô ấy có thể cầm
bóng đèn năm nến trong tay và bóng đèn sáng. Bóng đèn năm nến có thể vẫn còn
sáng trong tay cô ấy - nhưng đừng bắt đầu nghĩ rằng điều này chắc là tốt nếu nó
xảy ra cho bạn. Cô ấy đang trong nguy hiểm, vì khi chồng cô ấy chạm vào cô ấy,
anh ta bị choáng. Bạn không thể làm tình với người đàn bà đó - bạn sẽ bị choáng
tới mức bạn sẽ quên hết về đàn bà mãi mãi. Bây giờ toà án quyết định vụ này vì
không có tiền lệ và không có luật về cách quyết định: chồng đòi li dị vì người
đàn bà này gây cho anh ta những cú choáng tới mức anh ta trở nên sợ hãi. Cái gì
đó đã đi sai trong hệ thống - đoản mạch.
Trong dục
bạn tạo ra năng lượng; bằng chuyển động, tưởng tượng, ham muốn dục, bạn tạo ra
năng lượng. Toàn thể năng lượng đi tới muladhar, trung tâm dục, tập trung ở đó;
thế rồi đi tới đỉnh, chen chúc; thế rồi đột nhiên bùng nổ - choáng toàn thân;
thế rồi an bình theo sau. An bình này có giá rất lớn. Bạn đang phá huỷ năng lượng
sống có giá trị - chẳng vì cái gì.
Bây giờ,
một nhà khoa học, rất nổi tiếng, và rất nguy hiểm cho tương lai - tên ông ấy là
Delgado - đã tạo ra một cái máy nhỏ; bạn có thể bỏ nó trong túi. Nó có thể được
nối với trung tâm dục của bạn ở trong đầu, từ đó trung tâm dục trong thân thể bị
kiểm soát - một dây đi ra và nối nó. Bạn có thể để nó trong túi: bất kì khi nào
bạn muốn hoan lạc dục, bạn chỉ việc nhấn nút. Nó gây sốc từ pin vào trung tâm dục
trong đầu: bạn có sung sướng vô cùng. Điều này là tốt, nhưng điều này là nguy
hiểm - nguy hiểm bởi vì thế thì bạn sẽ không dừng, bạn sẽ cứ nhấn phím.
Chuyện
đã xảy ra. Delgado làm việc trên chuột, một tá chuột, và ông ấy đặt điện cực
vào đầu chúng. Máy này để ngay trước chúng, và ông ấy dạy chúng cách nhấn nó.
Chúng phát rồ. Trong một giờ - sáu nghìn lần! Trừ phi chúng rơi vào hoàn toàn
kiệt sức và vô thức, chúng sẽ không nghe theo Delgado - chúng sẽ cứ nhấn phím.
Delgado nói nếu điều này trở thành có thể cho đàn ông, không ai sẽ quan tâm tới
đàn bà, không đàn bà nào sẽ quan tâm tới đàn ông, bởi vì đây là thứ không tạo
ra rắc rối.
Mới hôm
nọ tôi đã đọc một câu của Marpa rằng "đàn bà là kẻ gây rắc rối." Cô ấy
quả vậy. Cái hộp này rất kinh tế, không rắc rối gì. Đàn ông cũng là người gây rắc
rối, bởi vì bất kì khi nào hai người gặp gỡ, hai kẻ gây rắc rối gặp nhau. Cái hộp
này rất rẻ, nhưng rất nguy hiểm bởi vì những con chuột kia sẽ không ăn thức ăn,
không uống nước, không; chúng sẽ không ngủ. Và chẳng tốn kém gì - chỉ là hiện
tượng điện.
Cùng điều
đó xảy ra khi bạn làm tình với đàn bà hay với đàn ông. Điều đó là trẻ con. Bạn
cười chuột. Bạn có cười bản thân bạn không? Nếu bạn không cười, bạn không được
phép cười chuột - điều đó là không tốt. Nhìn vào tâm trí bạn đi: chuột có đó,
liên tục mơ tưởng.
Brahmacharya
là: hiểu toàn thể hiện tượng, cái gì đang xảy ra. Và nếu bằng các cú choáng bạn
trở nên an bình và bạn đạt tới chút ít thoáng nhìn về hạnh phúc... điều này
không thể là vĩnh hằng được. Nó chỉ có thể là nhất thời. Chẳng mấy chốc năng lượng
này sẽ bị mất và thế thì bạn sẽ bị thất vọng. Không, cái gì đó khác phải được
tìm ra và khám phá ra, cái gì đó của vĩnh hằng, cái gì đó để cho bạn vẫn còn
phúc lạc. Nó không thể là qua choáng được; nó chỉ có thể qua chuyển hoá của
năng lượng này.
Khi
cùng năng lượng đi lên bạn trở thành cái đập năng lượng. Đó là brahmacharya. Bạn
tích luỹ năng lượng. Bạn càng tích luỹ nhiều, nó càng dâng lên cao hơn. Cũng giống
như cái đập: trời sẽ mưa bây giờ, và mực nước sẽ lên ngày càng cao hơn. Nhưng nếu
có rò rỉ, thế thì mực nước sẽ không lên cao. Tính dục của bạn là việc rò rỉ của
con người bạn.
Nếu rò
rỉ không có đó, mực nước lên ngày càng cao hơn, và một khoảnh khắc tới - thế
thì nó đi qua nhiều trung tâm. Đầu tiên nó đi tới hara, từ muladhar nó đi tới
trung tâm thứ hai. Tại trung tâm đó bạn có cảm giác về bất tử; bạn trở nên nhận
biết rằng không cái gì chết. Sợ hãi biến mất. Bạn có quan sát không, bất kì khi
nào bạn cảm thấy sợ, cái gì đó đánh vào bạn ngay gần rốn? Có trung tâm của tử
và bất tử. Khi năng lượng đi qua trung tâm đó, đi tới mức đó, bạn cảm thấy bất
tử. Nếu ai đó thậm chí giết bạn, bạn biết rằng bạn không bị giết: "Na
hanyate hanyamane sharire" - "Bằng việc giết chết thân thể ông không
thể giết chết được linh hồn."
Thế rồi
năng lượng đi lên cao hơn, đi tới trung tâm thứ ba. Tại trung tâm thức ba bạn bắt
đầu trở nên rất, rất an bình. Bạn có bao giờ quan sát rằng bất kì khi nào bạn
an bình bạn đều bắt đầ thở từ bụng chứ không từ ngực không? Bởi vì trung tâm của
an bình ở ngay trên rốn. Dưới rốn là trung tâm của tử và bất tử; trên rốn là
trung tâm của an bình và căng thẳng. Nếu không có năng lượng bạn sẽ cảm thấy
căng thẳng; nếu không có năng lượng bạn sẽ cảm thấy sợ. Nếu có năng lượng, căng
thẳng biến mất; bạn cảm thấy rất, rất an bình, bình thản, bình tĩnh, tĩnh lặng,
tự chủ.
Thế rồi
năng lượng đi tới trung tâm thứ tư, của trái tim. Ở đó nảy sinh tình yêu. Bạn
không thể yêu được ngay bây giờ, và bất kì cái gì bạn gọi là yêu đều không là
gì ngoài dục được nguỵ trang trong từ đẹp đẽ "yêu." Từ đó là không
đúng cho bạn - không thể đúng được. Tình yêu là có thể chỉ khi năng lượng đạt tới
trung tâm thứ tư của trái tim. Đột nhiên bạn ở trong tình yêu - yêu toàn thể sự
tồn tại, yêu mọi thứ. Bạn là tình yêu.
Thế rồi
năng lượng đi tới trung tâm thứ năm, ở cổ họng. Trung tâm đó là trung tâm của
im lặng - im lặng, ý nghĩ, suy nghĩ, nói. Nói, không nói - cả hai có đó. Ngay
bây giờ cổ họng bạn chỉ làm việc để nói. Nó không biết cách vận hành trong im lặng,
cách đi vào trong im lặng. Khi năng lượng đi tới đó, đột nhiên bạn trở nên im lặng.
Không phải là bạn làm nỗ lực, không phải là bạn buộc bản thân bạn phải im lặng
- bạn thấy bản thân bạn thành im lặng, đầy im lặng. Cho dù bạn phải nói, bạn phải
làm nỗ lực. Và tiếng nói của bạn trở thành có nhạc điệu, bất kì cái gì bạn nói
đều trở thành thơ ca, toả sáng tinh tế trong lời bạn, về cuộc sống. Và lời của
bạn mang im lặng bên trong chúng, quanh chúng. Thực ra im lặng của bạn trở nên
hàm nghĩa hơn lời.
Thế rồi
năng lượng đi tới trung tâm thứ sáu, con mắt thứ ba. Ở đó bạn thấy ánh sáng -
nhận biết, ý thức. Đó là điểm mà giấc ngủ xảy ra - thôi miên xảy ra. Bạn có
quan sát người thôi miên nào không? Ông ấy nói mắt bạn nhìn cố định vào một điểm.
Khi bạn cố định mắt vào một điểm, con mắt thứ ba của bạn đi vào giấc ngủ. Đó chỉ
là thủ đoạn để tạo ra giấc ngủ trong con mắt thứ ba. Khi năng lượng đạt tới con
mắt thứ ba, bạn thấy đầy ánh sáng... mọi bóng tối biến mất, ánh sáng vô hạn bao
quanh bạn. Thực ra không có bóng trong bạn. Câu ngạn ngữ cổ nhất ở Tây Tạng là,
"Khi nhà yogi trở nên nhận ra trong nhận biết, không có bóng của thân thể
người đó." Đừng hiểu theo từng từ - thân thể sẽ tạo ra bóng. Nhưng sâu bên
trong, bởi vì có nhiều ánh sáng thế ở mọi nơi... Ánh sáng không có nguồn! Nếu
ánh sáng có nguồn sẽ có bóng; ánh sáng không nguồn: không thể có bóng nào.
Và cuộc
sống bây giờ có nghĩa và chiều hướng khác. Bạn đi trên đất nhưng bạn không còn
là của đất nữa, cứ dường như bạn bay. Bạn đã đi tới gần nhất với phật tính. Bây
giờ vườn ở rất gần, bạn có thể cảm thấy hương thơm. Tại điểm này, lần đầu tiên,
bạn trở nên có khả năng hiểu vị phật; trước nó, dần dần, từ từ, các mảnh mẩu xảy
ra cho bạn, nhưng không là hiểu biết toàn bộ. Nhưng tại điểm này bạn ở gần,
ngay gần cửa. Ngôi đền đã tới; gõ cửa, và cửa sẽ mở và bản thân bạn sẽ là vị phật.
Bây giờ, gần thế và tại góc cận kề thế, lần đầu tiên bạn bắt đầu cảm thấy hiểu
biết là gì.
Và thế
rồi năng lượng đi lên trung tâm thứ bẩy, sahasrar. Ở đó nó trở thành
brahmacharya, cuộc sống thiêng liêng. Thế thì bạn không còn là người nữa - thế
thì bạn là thượng đế. Bạn đã đạn tới bhagwatta, tới điều thiêng liêng. Đây là
brahmacharya.
"...
và không sở hữu." Và chỉ sau brahmacharya, khi bạn đã đạt tới sự hoàn
thành, bạn có thế giới mà không sở hữu nó. Nhưng dần dần bạn phải huấn luyện bản
thân bạn về không sở hữu. Đừng có tính sở hữu, bởi vì bất kì khi nào bạn có
tính sở hữu bạn đơn giản chứng tỏ rằng bạn là kẻ ăn xin. Bất kì khi nào bạn cố
sở hữu, bạn đơn giản chỉ ra rằng bạn không sở hữu nó; bằng không thì không có nỗ
lực. Bạn là người chủ. Không có nhu cầu thử điều đó.
Chẳng hạn,
nếu bạn yêu một người: nếu bạn cố sở hữu người này, thế thì bạn không yêu. Và bạn
không chắc về tình yêu của người đó nữa; đó là lí do tại sao bạn tạo ra mọi biện
pháp an toàn, quanh người đó bằng mọi thủ đoạn, tinh ranh, láu lỉnh, để cho người
đó không thể bỏ bạn. Nhưng bạn đang giết chết tình yêu. Tình yêu là tự do, tình
yêu cho tự do, tình yêu sống trong tự do - tình yêu, trong cốt lõi bản chất của
nó, là tự do. Bạn sẽ phá huỷ toàn thể vấn đề. Nếu bạn thực sự yêu, không cần sở
hữu; bạn sở hữu sâu sắc thế, cần gì? Bạn không đòi; lời đòi hỏi sẽ có vẻ nông cạn.
Khi bạn thực sự sở hữu, bạn trở nên không sở hữu, nhưng người ta phải tự huấn
luyện bản thân mình, có nhận biết. Đừng cố sở hữu bất kì cái gì. Nhiều nhất là
dùng, và cám ơn rằng bạn đã được phép dùng, nhưng không sở hữu.
Sở hữu
là keo kiệt; và keo kiệt không thể nở hoa. Keo kiệt bao giờ cũng trong táo bón,
ốm yếu. Bạn phải mở, chia sẻ. Chia sẻ bất kì cái gì bạn có và nó sẽ tăng trưởng
- chia sẻ càng nhiều nó càng phát triển nhiều. Cứ cho, và bạn đang liên tục được
nạp lại. Nguồn là vĩnh hằng; đừng keo kiệt. Và dù nó là bất kì cái gì - tình
yêu, trí huệ - dù nó là bất kì cái gì, chia sẻ đi. Chia sẻ là nghĩa của không sở
hữu.
Nhưng bạn
có thể ngu xuẩn, như nhiều người vậy. Họ nghĩ, "Bỏ nhà, đi vào rừng, vì
làm sao mình có thể sống ở nhà nếu mình không sở hữu?" Bạn có thể sống ở
nhà; không cần sở hữu nó. Bạn sẽ sống trong rừng, bạn có sở hữu rừng không? Bạn
có nói, "Bây giờ mình là chủ rừng này?" Nếu bạn có thể sống trong rừng
mà không sở hữu nó, vấn đề là gì? Tại sao bạn không thể sống trong nhà và trong
cửa hàng mà không sở hữu nó? Những người ngu nói, "Bỏ vợ, bỏ con. Trốn đi,
vì không sở hữu cần được thực hành." Họ ngu.
Bạn sẽ đi
đâu? Bạn sẽ đi đâu, bất kì chỗ nào bạn đi, sở hữu của bạn sẽ ở cùng bạn. Điều
đó sẽ không tạo ra khác biệt nào. Dù bạn ở bất kì chỗ nào, chỉ hiểu biết và
tính sở hữu mất đi. Không cái gì sai trong vợ bạn - đừng nói vợ
"tôi." Bỏ "tôi" đi. Không gì sai trong con bạn - con đẹp,
con của Thượng đế. Bạn đã được trao cho cơ hội phục vụ và yêu chúng - dùng nó,
nhưng đừng nói "của tôi." Chúng đã tới qua bạn, nhưng chúng không thuộc
vào bạn. Chúng thuộc vào tương lai; chúng thuộc vào cái toàn thể. Bạn đã là lối
chuyển, phương tiện, nhưng bạn không là người chủ.
Cho nên
cần gì trốn đi bất kì chỗ nào? Cứ ở bất kì chỗ nào chuyện xảy ra là bạn ở đó. Cứ
ở bất kì chỗ nào Thượng đế đặt bạn và sống trong không sở hữu, và đột nhiên bạn
sẽ bắt đầu nở hoa - năng lượng sẽ tuôn chảy, bạn sẽ không là hiện tượng bị chặn,
bạn sẽ trở thành luồng chảy. Và luồng chảy là đẹp. Sống bị chặn và bị đông cứng
là xấu và chết.
Năm kỉ
luật tự giác bên trong là yêu cầu cơ sở "... bất kể tới đẳng cấp, nơi chốn,
thời gian hay hoàn cảnh." Dù bạn được sinh ra hôm nay hay bạn đã được sinh
ra năm nghìn năm trước cũng không tạo ra khác biệt gì. Có những nhà thuyết giảng
ở Ấn Độ nói, "Trong kaliyuga này ông không thể trở nên được chứng ngộ."
Và Patanjali nói, "... bất kể tới đẳng cấp, nơi chốn, thời gian hay hoàn cảnh."
Bạn có thể trở nên chứng ngộ ở bất kì chỗ nào bạn đang ở.
Thời
gian không thành vấn đề. Chính nhận biết mới thành vấn đề. Nơi chốn không thành
vấn đề. Dù bạn ở trên Himalayas hay bạn ở trong chợ không thành vấn đề. Hoàn cảnh
không thành vấn đề - liệu bạn có là một grahasta, người chủ hộ, hay người đã từ
bỏ mọi thứ, không. Đẳng cấp không thành vấn đề - dù bạn là giầu hay nghèo, có
giáo dục hay vô giáo dục, brahmin hay shudra, người Hindu hay người Mô ha mét
giáo, người Ki tô giáo hay người Do Thái. Không cái gì thành vấn đề, bởi vì sâu
bên dưới bạn là một.
Ở chu
vi có thể có khác biệt, nhưng chúng chỉ ở trên chu vi thôi; trung tâm vẫn còn
không bị động tới. Đạt tới sự thuần khiết của trung tâm đi. Đó là mục đích.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment