Osho
- Đạo: Ba Kho Báu (Tập 3)
Chương
8. Đây là hoàng hậu Cleopatra
Câu
hỏi 1
Tôi
cảm thấy tự tin nhiều tới mức tôi sẽ chứng ngộ rất sớm; nhưng thế rồi tôi cảm
thấy rằng tôi sẽ tốt nếu chứng ngộ của tôi bị chậm lại chút ít bởi vì dường như
có niềm vui trong để trễ chứng ngộ lớn hơn là trong việc được chứng ngộ... Tại
sao?
Đừng cảm
thấy nhiều tin tưởng thế, bằng không nó sẽ bị để trễ lại mãi mãi đấy. Tự tin
không phải là phẩm chất cho cuộc hành trình bên trong, nó là rào chắn.
Trong
thế giới bên ngoài tự tin là sự giúp đỡ, là cái phải có. Không có nó bạn không
thể đi bất kì đâu trong thế giới bên ngoài, bởi vì bản ngã được cần tới, một loại
điên khùng được cần tới. Nhưng khi bạn đi tới cái bên trong, tất cả những phẩm
chất có ích trong cuộc hành trình bên ngoài trở thành chướng ngại. Cái ngã là
không được cần tới, tự tin không được cần tới.
Người
ta phải hoàn toàn mất đi cái ngã, chỉ thế thì mới có khả năng của chứng ngộ. Bạn
chưa bao giờ trở nên chứng ngộ. Khi bạn không có, có chứng ngộ. Đó là điều đầu
tiên cần ghi nhớ.
Và điều
thứ hai là - làm sao bạn có thể so sáng rằng cái nào là tốt hơn, chứng ngộ hay
chờ đợi nó? So sánh là có thể chỉ khi bạn đã trở nên chứng ngộ. Khi bạn biết cả
hai, thế thì bạn có thể so sánh.
Đừng tự
lừa mình. Đừng cố hợp lí hoá nó. Bởi vì bạn phải đợi, bạn bây giờ đang cố hợp
lí hoá nó, rằng có nhiều cái đẹp, nhiều hạnh phúc, phúc lạc, trong chờ đợi. Nếu
trong chờ đợi có nhiều phúc lạc, phúc lạc hơn chứng ngộ thế thì những người đã
đạt tới nó đều ngu cả. Phật, Lão Tử, Krishna, Jesus - ngu, toàn lũ ngu! Thế thì
phỏng có ích gì mà cố đạt tới nó?
Không,
bạn đang cố tự lừa mình thôi. Chẳng ở đâu nó dường như đang tới gần hơn... và
tâm trí rất tinh ranh và rất thủ đoạn; nó nói, "Ai vội nào? Nếu nó không tới
điều đó là rất hay; chờ đợi là tốt, và rất phúc lạc!"
Bây giờ
bạn đang cố che giấu bất lực. Theo cách này, bạn có thể cứ đi trong vòng tròn.
Đầu tiên, nó bị làm trễ - và nó sẽ bị làm trễ thôi, nó có thể bị làm trễ mãi
mãi nếu quá nhiều cái ngã có đó. Nó bị làm trễ bởi vì bạn! Không phải là có
phúc lạc nào trong chờ đợi đâu - chờ đợi bao giờ cũng khổ, chờ đợi bao giờ cũng
treo ở giữa, nó là ở trong tình trạng lấp lửng; chờ đợi bao giờ cũng căng thẳng,
nỗi khổ - bằng không ai muốn đạt tới? Bạn chờ đợi để làm gì? Bạn chờ đợi để đạt
tới! Chờ đợi không thể hay được - nhưng bạn cố tự an ủi bản thân mình.
Vứt cái
ngã đi, và vứt an ủi giả tạo đi, bởi vì không ai khác bị lừa bởi nó ngoại trừ bản
thân bạn. Bạn không lừa được ai cả, nhưng bạn có thể tự lừa mình, mãi mãi.
Vứt cái
ta đi, vứt cái 'quá nhiều tự tin' đi, nó là bản ngã, và bỗng nhiên có chứng ngộ
- không cần chờ đợi! Chờ đợi có đó bởi vì các chướng ngại bạn đang tạo ra. Chứng
ngộ không tạo ra chướng ngại trên con đường của bạn. Thượng đế không đẩy bạn xa
khỏi bản thân ngài. Không ai tạo ra bất kì khó khăn nào cho bạn. Nếu bạn không
đạt tới đó chỉ là vì bạn.
Cho nên
vứt bỏ tự tin đi, vứt bỏ cái ngã, và thế thì đột nhiên bạn thấy rằng chứng ngộ
không phải là cái gì đó xảy ra cho bạn; chứng ngộ là chính bản tính của bạn,
chính bản thể bạn. Khi cái ngã không có - nó có; thế thì nó là bản thân bạn.
Và quên
mọi an ủi đi.
Bạn phải
đã nghe, đích thân tôi đã nói điều đó nhiều lần, câu chuyện nổi tiếng về con
cáo và chùm nho. Một trong những người rất phi thường, Aesop, đã viết nó. Cáo tới
gần cây, và cây đầy quả nho, hàng chùm nho. Nó nhảy lên, nó cố gắng lắm, nhưng
không thể với lên nho được, chúng ở quá xa, cú nhảy của nó không đủ dài. Thế rồi
nó nhìn quanh - liệu có ai đang quan sát không? Một con thỏ trắng nhỏ đang quan
sát từ bụi cây, và thỏ ta hỏi, "Cô ơi, có chuyện gì vậy? Cô không thể với
tới chùm nho sao?" Cáo nói, "Không, con ơi, đấy không phải là vấn đề.
Nho còn chua mà."
Đây là
an ủi.
Tôi bảo
bạn nho không bao giờ chua - ít nhất nho của chứng ngộ; không bao giờ chua;
chúng bao giờ cũng chín và ngọt; và nếu bạn không thể với tới được, đừng cố tự
an ủi mình rằng bạn thích chờ đợi, cố hiểu tại sao bị buộc phải chờ đợi đi. Ai
đang buộc bạn chờ đợi? Bạn sẽ không tìm ra bất kì ai khác, chỉ bản thân bạn,
cái tự tin đó và cái ngã.
Câu
hỏi 2
Hỗn
độn đang xuất hiện ngày nay trong thời đại của chúng ta có khác gì với hỗn độn
của các thời đại khác không? Có cảm giác là dầu sao đó cũng là thời đại đặc biệt.
Hay vấn đề là mọi thời đại đều đặc biệt?
Vâng, mọi
thời đại đều đặc biệt, mọi khoảng khắc đều đặc biệt. Nhưng mọi thời đại đều cảm
thấy rằng thời đại này là đặc biệt. Đó là bản ngã của thời đại. Mọi thời đại
bao giờ cũng cảm thấy rằng chưa bao giờ có thời như vậy, thời cách mạng như vậy,
hỗn độn như vậy, chiến tranh như vậy, tri thức như vậy, trí huệ như vậy - nhưng
cái gì đó là đặc biệt.
Tôi đã
nghe - tôi không biết nó đúng đến đâu, nhưng nó phải vậy; biết tâm trí con người
nó phải vậy - khi Adam và Eve bị đuổi khỏi vườn Địa đàng, người ta nói rằng lời
đầu tiên đã được thốt ra, khi ra khỏi cổng, là lời Adam nói với, "Em yêu,
đây là thời cách mạng vĩ đại nhất chúng ta đang trải qua."
Ngày đầu
tiên của thế giới, đúng hơn khoảnh khắc đầu tiên, bước đầu tiên trong thế giới
- và cách mạng! 'Đây là thời cách mạng vĩ đại nhất chúng ta đang trải qua.' Và
kể từ đó mọi Adam đều cảm thấy rằng, và mọi Adam đều nói với mọi Eve, "Em
yêu, đây là thời vĩ đại nhất chúng ta đang sống qua, rất đặc biệt."
Tại sao
điều này xảy ra? Thời đại là đặc biệt, tôn giáo bạn được sinh ra là đặc biệt,
Thầy bạn đi theo là đặc biệt - vĩ đại nhất trên thế giới, cuốn sách bạn tin tưởng
được đích thân Thượng đế viết ra chứ không bởi người thường, mọi thứ thuộc về bạn
đều đặc biệt - đây là cách bản ngã được giúp đỡ, được hỗ trợ; đây là những chỗ
dựa.
Đất nước
bạn được sinh ra là đặc biệt. Nếu bạn là người Ấn Độ, thế thì đất nước là
thiêng liêng. Nếu bạn là người Anh thế thì bạn biết rõ rằng bạn là người giỏi
nhất trên thế giới. Nếu bạn là người Pháp - hệt điều đó.
Điều
này xảy ra; và điều này là phương pháp tinh ranh tới mức bạn sẽ không nhận biết
về điều bạn đang làm cho bản thân mình: làm cho tôn giáo của bạn thành đặc biệt,
bạn trở thành đặc biệt. Không phải là Ki tô giáo là đặc biệt, thực tế chính bạn
mới đặc biệt thế! Bởi vì bạn mà Ki tô giáo dường như đặc biệt. Không phải Ấn Độ
là mảnh đất thiêng liêng, chính bởi vì bạn, bạn tôn giáo thế! Con người bạn
thiêng liêng thế! Bởi vì bạn mà toàn thể Ấn Độ trở thành nước tôn giáo, đặc biệt.
Bất kì chỗ nào bạn được sinh ra, cùng điều đó sẽ xảy ra. Nếu bạn được sinh ra ở
Hà Lan, hay ở Trung Quốc, cùng điều đó sẽ xảy ra.
Cố nhìn
vào trong nó. Thế giới bao giờ cũng hoặc bình thường hoặc phi thường, bởi vì chẳng
ích gì mà nói rằng nó bao giờ cũng phi thường, điều đó không tạo ra khác biệt
gì. Nếu có những khoảnh khắc bình thường chỉ thế thì những khoảnh khắc nào đó mới
là phi thường. Cho nên bạn hoặc có thể nói rằng thế bao giờ cũng bình thường,
thời đại bình thường, đất nước, tôn giáo - mọi thứ, hoặc bạn có thể nói nó bao
giờ cũng phi thường - nó là như nhau thôi, bởi vì thế thì chẳng có gì để mà so
sánh, để làm tương phản. Và dần dần, nếu bạn vứt bỏ những chỗ dựa này, bỗng
nhiên bạn sẽ biến mất. Nước của bạn bình thường sao? - thế thì bạn không thể bước
đi một cách thật lòng như bạn vẫn thường bước. Ngôn ngữ của bạn bình thường
sao? - thế thì bạn sẽ ngần ngại một chút. Nếu mọi thứ đều bình thường: việc
sinh của bạn, gia đình bạn, thế này và thế nọ, thế thì làm sao bạn có thể giúp
cho bản ngã mạnh được? Mọi chỗ dựa bị rút đi - bản ngã sụp xuống đất.
Đây là
chính các thủ đoạn rất tinh vi.
Tôi đã
nghe nói về một giáo sư, giáo sư triết học tại đại học Paris. Một hôm bỗng
nhiên ông ấy nói với sinh viên: "Tôi là người vĩ đại nhất trên thế giới!"
Họ không thể nào tin nổi vào điều đó! Vị giáo sư bình thường này - và với điều
đó nữa, không phải là giáo sư vật lí mà triết học; thậm chí chẳng ai tới đó học
tập, hiếm hoi lắm, một người điên nào đó tới, và không ai bận tâm về Khoa của
ông ấy, khoa bị lãng quên nhất trong đại học, và ông ấy là người vĩ đại nhất
trên thế giới sao? Họ cười. Họ nói, "Chúng tôi bao giờ cũng nghe nói rằng
triết gia có chút ít lẩm cẩm, nhưng bây giờ ông chứng minh điều đó. Ông là người
vĩ đại nhất trên thế giới sao? Thế thì Richard Nixon thì sao? Và Mao Trach
Đông? Và Indira Gandhi? Về những người này thì sao?"
Ông ấy
nói, "Đợi đó! Bất kì khi nào tôi nói cái gì đó tôi đều chứng minh nó, tôi
là nhà logic mà. Tôi sẽ chứng minh điều đó. Tôi có bằng chứng, chừng nào tôi
không có bằng chứng tôi sẽ không bao giờ đưa ra phát biểu như thế."
Hôm sau
ông ấy đem tới một tấm bản đồ thế giới. Ông ấy đóng nó lên tường và ông ấy nói,
"Lại đây, bây giờ tôi sẽ chứng minh điều đó. Nước nào lớn nhất trên thế giới?
Tất nhiên đó là nước Pháp vì tất cả mọi người đều là người Pháp. Cho nên toàn
thế giới bị bỏ đi, chỉ mỗi Pháp còn lại. Và thế rồi ông ấy nói, "Thành phố
nào lớn nhất ở Pháp?" Tất nhiên đó là Paris, mọi người đều là người Paris.
Thế rồi ông ấy nói, "Và chỗ nào vĩ đại nhất ở Paris?" Tất nhiên đó là
đại học, thành trì của khôn ngoan. Bây giờ sinh viên bắt đầu cảm thấy chút ít bất
ổn bởi vì ông ấy đang đi tới chính vấn đề, và bây giờ sẽ khó bác bỏ. Và thế rồi
ông ấy nói, "Khoa nào tốt nhất và vĩ đại nhất trong đại học?" Tất
nhiên nó phải là triết học: cổ đại nhất, với hầu hết các tri thức bí mật. Và ai
là trưởng khoa triết học? Ông ấy là người vĩ đại nhất trên thế giới.'
Đây là
cách tất cả các bạn vận hành. Đây là logic, đây là bằng chứng.
Xin đừng
ngu xuẩn. Cứ để các triết gia ngu xuẩn, bạn không cần vậy. Vứt mọi cái vô nghĩa
như vậy đi. Nó toàn là rác rưởi. Và một khi bạn vứt nó đi rồi, bạn sẽ cảm thấy
sạch sẽ thế. Cứ dường như bạn vừa tắm trong vĩnh hằng. Bạn sẽ cảm thấy được nhẹ
gánh thế, trẻ trung thế, bởi vì tất cả những cái mục nát này trong đầu bạn đều
làm cho bạn thành mục nát. Bạn ốm yếu bởi vì nó. Bạn không thể mạnh khoẻ được
chừng nào bạn còn chưa vứt tất cả những rác rưởi này đi.
Đơn giản,
bình thường thôi. Mọi thứ đều bình thường - hay bạn có thể gọi nó là phi thường,
điều đó không tạo ra khác biệt gì. Sáng nay là phi thường như mọi sáng.
Và mọi
người bao giờ cũng nghĩ như thế. Bất kì khi nào bạn rơi vào trong tình yêu bạn
đều cảm thấy - người đàn bà này, đây là hoàng hậu. Cleopatra. Chưa bao giờ có
người đàn bà như vậy... Nhưng mọi người yêu đều đã cảm thấy giống như thế. Và
không chỉ có thế, bạn sẽ rơi đi rơi lại vào tình yêu, và lặp đi lặp lại bạn sẽ
cảm thấy rằng, "Bây giờ đây mới là Cleopatra thực; người kia chẳng là gì cả";
và bạn sẽ quên rằng bạn đã từng nói cùng điều đó với nhiều đàn bà.
Mọi người
yêu đều cảm thấy một bản ngã tôn cao. Và điều này đã là nguyên nhân của nhiều
khổ trên thế giới. Người Ki tô giáo nghĩ họ đặc biệt, những người đã được Thượng
đế chọn. Người Do Thái nghĩ họ là rất đặc biệt, Thượng đế đã làm cho họ thành
giống nòi được chọn. Và điều đó đã tạo ra nhiều khổ trên thế giới. Nếu bạn là
giống nòi được chọn thế thì bạn được tha thứ cho mọi tội lỗi, bạn có thể làm bất
kì cái gì bạn thích.
Không
ai được chọn hay mọi người đều được chọn! Con chó trên phố là chó được chọn, và
cỏ thường là được chọn, và các vì sao là được chọn, bạn cũng được chọn - hoặc tất
cả đều được chọn hoặc không ai được chọn, điều đó do bạn quyết định.
Nhưng đừng
bao giờ nói 'Tôi được chọn' bởi vì thế thì với người khác thì sao?
Người
điên như Adolf Hitler, Mussolini, Tojo, Stalin, tất cả họ đều cảm thấy họ là những
người được chọn: họ được làm ra để cai trị, còn người khác được làm ra để bị
cai trị. Những người này tạo ra rắc rối. Nhưng bạn cũng có cùng hạt mầm đó bên
trong mình; nếu bạn cho phép nó phát triển bạn có thể trở thành một Adolf
Hitler.
Không
ai đặc biệt. Cuộc sống đẹp thế trong tính bình thường của nó, phi thường thế
trong tính bình thường của nó, sao đem những quan niệm vô nghĩa này vào trong
nó và làm rối nó lên?
Câu
hỏi 3
Tội
nhân có xứng được chứng ngộ không?
Còn ai
khác? Thánh nhân đã chứng ngộ rồi, chỉ mỗi tội nhân được bỏ lại để được chứng
ngộ.
Nhưng
tôn giáo đã dạy bạn cái gì đó đang tạo ra vấn đề. Họ đã kết án bạn là tội nhân
- làm sao bạn có thể trở nên chứng ngộ được?
Tội lỗi
không là gì ngoài sai sót. Không có kết án trong từ này - nó chỉ là sai sót! Và
những người phạm sai sót, họ học.
Mọi
thánh nhân đều đã từng là tội nhân. Chưa bao giờ có thánh nhân nào không từng
là tội nhân, bằng không làm sao người đó đi tới thành thánh nhân được? Người đó
đi, người đó phạm sai sót, người đó đi lạc lối, người đó ngã cả triệu lần, và đứng
dậy lần nữa. Người đó đã đạt tới. Toàn thể cuộc hành trình người đó đã là tội
nhân. Bây giờ người đó đã học, và bây giờ không sai sót nào xảy ra. Người đó đã
trở thành trí huệ qua phạm tội, qua sai sót. Người đó biết. Người đó đã trở nên
chứng ngộ. Từ bóng tối của đêm buổi sáng được sinh ra.
Mọi
thánh nhân đều đã từng là tội nhân, và mọi tội nhân sẽ trở thành thánh nhân.
Quá khứ của thánh nhân nhất định là của tội lỗi, và tương lai của mọi tội nhân
nhất định là tính thánh thiện. Cho nên giữa thánh nhân và tội nhân chỉ một khác
biệt của quá khứ và tương lai, có vậy thôi. Đừng cảm thấy bị kết án. Tội lỗi
trong bản thân nó là đủ, sao làm nặng bản thân bạn thêm nữa bằng kết án?
Tỉnh
táo, có vậy thôi. Bạn sẽ phải phạm sai lầm, nhưng đừng phạm cùng sai lầm lặp đi
lặp lại, có vậy thôi. Tỉnh táo, quan sát - và học! Thực tế nếu bạn hỏi tôi, thế
thì tôi sẽ bảo bạn rằng thế giới tội lỗi là thế giới của học tập. Người ta
không thể học mà không có nó. Người ta phải đi sâu vào tội lỗi.
Cũng giống
như rễ cây: rễ ăn càng sâu, cành vươn càng cao. Cây mọc tới chiều cao lớn,
nhưng nó phụ thuộc, dựa vào rễ ăn ngày càng sâu hơn và sâu hơn và sâu hơn.
Nếu bạn
bắt gặp một thánh nhân lớn bạn phải biết rằng ông ấy phải đã phạm tội lớn. Rễ
phải đi sâu! Bằng không làm sao ông ấy có thể biết nhiều thế? Nếu ông ấy chưa
bao giờ phạm tội ông ấy sẽ không hồn nhiên mà ngu xuẩn.
Có những
thánh nhân ngu nữa - với tôi họ không phải là thánh nhân, họ đơn giản sợ mọi
người, kẻ hèn nhát. Họ chưa bao giờ phạm tội, họ chưa bao giờ đi lạc lối, họ
bao giờ cũng níu bám lấy đường đúng, con đường được đi nhiều, tới ý thức hệ mà
xã hội đã trao cho họ, những quan niệm tôn giáo đã nhồi vào tâm trí họ, những ước
định họ đã từng được sinh ra trong đó - họ đã níu bám lấy nó, họ chưa bao giờ
đi lạc lối, họ là kẻ hèn nhát, họ đã không học gì.
Với
tôi, giá trị của họ là số không. Họ có thể là người tốt, nhưng cái tốt của họ
không có vị mặn. Nó không mùi vị. Nó có chút ít đờ đẫn và chết.
Bạn sẽ
thấy hai kiểu thánh nhân trên thế giới: một kiểu, người mang tính thánh thiện
chỉ từ sợ, người, do sợ địa ngục, sợ hậu quả, chưa bao giờ phạm tội. Người đó gần
như thánh nhân đất sét, không thực, người đó đã không đạt tới cái gì cả; và bạn
sẽ không tìm thấy ở người đó trí huệ, bởi vì người đó sẽ kiếm được trí huệ từ
đâu? Người đó chưa bao giờ đi lạc lối, làm sao người đó trở nên chín chắn được?
Người đó sẽ là đứa trẻ, dốt nát, ngu xuẩn và đần độn; không hại, nhưng bạn
không thể học được gì từ người đó. Nhiều nhất người đó có thể dạy bạn cái đần độn
của mình, cái hèn nhát của mình.
Có kiểu
thánh nhân khác - bạn may mắn nếu bạn có thể tìm thấy một thánh nhân kiểu khác
này, bởi vì nếu một trăm thánh nhân tồn tại, chín mươi chín người là đần độn.
Nó phải là vậy - đó là tỉ lệ giữa đần độn và thông minh, cho nên nó bao giờ
cũng phải là cùng tỉ lệ ở mọi nơi. Trong thế giới này, trong bãi chợ, cùng tỉ lệ
này tồn tại: chín mươi chín người đần, một người thông minh, trí huệ, nhận biết.
Cùng tỉ lệ này phải được phản ánh vào các thánh nhân nữa - trong mọi chiều!
Nếu bạn
có thể tìm ra một người đã sống, và sống một cách nguy hiểm, và đi theo mọi chiều
mà không sợ gì, và đã học qua kinh nghiệm để siêu việt lên trên tội lỗi - không
phải là người đó chưa bao giờ phạm phải tội lỗi, người đó đã phạm nó, và người
đó đã phạm nó một cách toàn bộ và mãnh liệt, đó là lí do tại sao người đó có thể
siêu việt lên trên nó; người đó có thể thấy nó xuyên suốt, người đó có thể thấy
chính cái ngớ ngẩn của nó, đó là lí do tại sao người đó đã siêu việt lên trên
nó; nếu bạn có thể tìm ra một thánh nhân như thế - chỉ qua người đó con đường mới
đi qua.
Jesus
có thể nói cho mọi người, "Ta là con đường." Jesus không phải là
thánh nhân đần thông thường. Đó là lí do tại sao ông ấy đã bị đóng đinh. Nếu
như ông ấy đã là thánh nhân đần thông thường ông ấy chắc đã được tôn thờ rồi!
Người Do Thái chắc đã tuyên bố về ông ấy: Đây là con của Thượng đế! Nhưng rắc rối
là ở chỗ cách thức của ông ấy không đích xác đúng - như người Do Thái vẫn nghĩ
cái đúng là vậy; chúng không đích xác là đạo đức.
Lúc thì
ông ấy ở với gái mãi dâm. Điều này không giống kiểu thánh. Lúc thì ông ấy ở với
kẻ say, và ông ấy hay tự uống rượu - ông ấy thích uống. Và ông ấy đi với đủ loại
người - ông ấy không thể được kính trọng theo bất kì cách nào, ông ấy đã không
chăm nom chút nào tới sự kính trọng. Người vô đạo, bị xã hội kết án, đều là bạn
ông ấy. Ông ấy đi theo đủ mọi loại bầu bạn.
Đó là
lí do, lí do căn bản tại sao tất cả các linh mục và mọi kẻ đần, cái gọi là
thánh nhân, đều chống lại ông ấy, bởi vì sâu bên dưới ông ấy đang chặt rễ của đạo
đức cổ: Người này là nguy hiểm, người này phải bị tiêu diệt, bởi vì người đó
đang đem cái gì đó vào trong thế giới đang hỗn độn vì đạo đức bình thường - bởi
vì đạo đức bình thường sống theo qui tắc, còn thánh nhân sống theo nhận biết,
không theo qui tắc.
Qui tắc
dành cho những kẻ hèn. Thánh nhân sống bằng kỉ luật bên trong của mình, ông ấy
không tin vào kỉ luật khác. Tâm thức riêng của ông ấy là luật duy nhất. Ông ấy
theo nó. Bất kì nơi đâu nó đưa tới, ông ấy đều sẵn sàng đi - nếu nó đi xuống địa
ngục ông ấy sẽ xuống địa ngục. Bởi vì đó là cách của ông ấy để biết chân lí.
Ông ấy theo bản thể riêng của ông ấy. Ông ấy không theo bất kì ai để ép buộc bất
kì cái gì lên mình. Ông ấy nổi dậy.
Thánh
nhân bình thường là vô hại nhưng thánh nhân như vậy là nguy hiểm - cho xã hội,
cho văn hoá, cho cách sống cố định, cho nguyên trạng, cho thể chế. Jesus phải
đã trông như kẻ hippie - nổi dậy, phá vỡ mọi qui tắc.
Đó là
cách người ta nên sống! Bởi vì chừng nào bạn còn chưa sống tự do toàn bộ, chừng
nào bạn còn khổ qua chọn lựa riêng của mình, bạn sẽ không siêu việt lên trên bất
kì cái gì. Bạn sẽ vẫn còn là thánh nhân đất sét.
Bạn hỏi,
"Tội nhân có xứng được chứng ngộ không?" Và tôi nói, còn ai khác? Người
đó đã kiếm được nó. Qua tội lỗi người đó đã khổ. Qua tội lỗi người đó đã trở
thành chín chắn. Nhưng tôi không nói rằng chỉ bằng phạm tội bạn sẽ đạt tới nó.
Bằng không thì tất cả mọi người đã đạt tới rồi! Tội lỗi cộng với nhận biết - điều
đó phải là công thức. Tội lỗi cộng với nhận biết. Thế thì đi bất kì chỗ nào bạn
muốn, và làm bất kì cái gì bạn thích - nhận biết đó sẽ đem bạn trở lại, nhận biết
đó bao giờ cũng là chiếc thang qua đó bạn có thể siêu việt lên bất kì kinh nghiệm
nào.
Nếu
Jesus được sinh ra ở Ấn Độ ông ấy chắc đã không bị đóng đinh, không. Điều đó
chưa bao giờ là thực hành của chúng ta ở đây, bởi vì chúng ta thậm chí đã biết
những người nguy hiểm hơn - Jesus chưa là gì. Chúng ta đã biết Krishna. Thực tế,
có mọi khả năng là christ là hình dạng bị bóp méo của krishna. Jesus phải đã
cho cái gì đó có phẩm chất của Krishna. Trong tiếng Bengali, Krishna là is
kristo; trong nhiều ngôn ngữ châu Âu Christ là Cristo. Christ dường như là một
dạng của krishna; Christ không phải là tên của Jesus. Jesus Christ nghĩa là
Jesus Krishna - cái gì đó của Krishna đã ở trong ông ấy. Ở trong tình yêu với
Mary Magdalene; cái gì đó như Krishna trong tình yêu với Radha.
Người
Do Thái không thể tin được vào điều đó. Họ là người rất đạo đức; toán học, tính
toán: và ở đây con người này đến và ông ấy sẽ phá huỷ toàn thể cấu trúc!
Chúng
ta cho phép Krishna có mười sáu nghìn bạn gái. Chúng ta gọi họ là gopis. Gopi
là từ hay hơn bạn gái, đáng yêu hơn và sâu sắc hơn. Mười sáu nghìn chúng ta đã
cho phép ông ấy và chúng ta chưa bao giờ đóng đinh người này. Và không phải tất
cả đều lấy ông ấy, vài người trong số họ là vợ của người khác. Bản thân Radha
không phải là vợ của ông ấy, nhưng là vợ của ai đó khác.
Mới vài
ngày trước đã có một vụ kiện ở Uttar Pradesh, trong toà án, về mảnh đất nào đó.
Một mảnh đất nào đó trong hàng thế kỉ đã mang tên Radha Krishna. Bây giờ qui tắc
mới đã tới và mảnh đất đó không thể lấy tên của một người. Nhưng quan toà đã
đưa ra phán quyết của ông ta - và điều đó là hay; ông ta nói: "Bởi vì nó
là theo tên của Radha Krishna nó không phải là theo tên của một người, và bởi
vì Radha chưa bao giờ là vợ hợp pháp của Krishna, đây là hai người. Cho nên mảnh
đất này có thể vẫn còn như nó vậy, bởi vì nó mang tên của hai người, và với hai
người, mảnh đất đó có thể được phép."
Tên vợ
của Krishna, mọi người đã hoàn toàn quên mất. Tên cô ấy là Rukmani. Đó là cái
tên đã hoàn toàn bị quên lãng. Radha không phải là vợ ông ấy. Radha là tình
nhân của ông ấy.
Và Ấn Độ
chưa bao giờ bận tâm giết con người này. Thay vì thế ngược lại chúng ta đã nói
rằng ông ấy là hoá thân tuyệt đối, cái toàn bộ tới từ Thượng đế xuống thế gian
này. Tại sao chúng ta đã gọi ông ấy là Thượng đế toàn bộ? Bởi vì ông ấy có thể
phạm tội lỗi như tội nhân, tội nhân lớn nhất, và ông ấy vẫn còn như thánh - vĩ
đại nhất đã từng được biết tới. Hai cực gặp gỡ trong ông ấy. Ông ấy là toàn bộ.
Nếu
thánh nhân đơn giản là thánh nhân và chưa bao giờ phạm tội thì ông ấy là một cực.
Cái gì đó bị thiếu. Khi một người là hai cực, và cả hai cực đều có đó, người đó
là toàn bộ và sống động. Người đó là cả đêm và ngày, sống và chết, hỗn độn và
hài hoà.
Cho nên
bạn hỏi, "Tội nhân có xứng được chứng ngộ không?" Tôi bảo bạn,
"Có. Chỉ tội nhân mới xứng thôi. Nhưng nhận biết phải được đem vào."
Cho nên
tôi không kết án tội lỗi. Tôi chỉ chỉ dẫn cho bạn: Phạm tội, nhưng phạm tội với
tâm trí ý thức, tỉnh táo, nhận biết.
Làm bất
kì cái gì bạn thích. Nếu bạn muốn uống rượu, thì uống, nhưng vẫn còn tỉnh táo.
Chẳng mấy chốc bạn sẽ thấy rằng điều này là không thể được. Khi bạn uống rượu bạn
mất nhận biết, và khi bạn mất nhận biết nó đơn giản là tội lỗi. Thế thì không
có khả năng nào của tính thánh thiện xảy ra trong nó. Nếu bạn có thể uống và vẫn
còn tỉnh táo, cứ uống nhiều như bạn muốn - nó là nước, không gì khác.
Người
ta nói rằng Jesus biến nước thành rượu. Tôi dạy bạn thủ đoạn khác - cách biến
rượu thành nước: nhận biết. Thế thì bạn sẽ làm phép màu còn lớn hơn Jesus đã từng
làm.
Nhận biết,
và rượu trở thành nước. Nhận biết - dục trở thành yêu. Nhận biết - yêu trở
thành lời cầu nguyện. Nhận biết - lời cầu nguyện trở thành thiền. Đơn giản một
điều phải được ghi nhớ: làm bất kì cái gì bạn thích, nhưng làm nó với ý thức đầy
đủ, và thế thì bạn sẽ không đi lạc lối.
Câu
hỏi 4
Người
ta có thể bị quá nghiện với thanh tâm không?
Có chứ.
Tâm trí có bệnh bị bắt rễ rất sâu tôi gọi là bệnh O.D: quá liều; quá làm. Vẫn
còn tỉnh táo với bệnh này về O.D. Bạn có thể làm bất kì cái gì quá nhiều, và thế
rồi, cái đáng trở thành có lợi sẽ trở thành có hại.
Thức ăn
là tốt, nó là sức sống, nhưng bạn có thể ăn quá nhiều, thế thì nó trở thành độc.
Bạn có thể chết bởi ăn quá nhiều - thực tế, các nhà nghiên cứu y học nói rằng mọi
người chết do ăn quá nhiều còn hơn là do chết đói. Báo chí cứ đưa tin rằng vài
người đã chết ở đâu đó do chết đói, họ chưa bao giờ đưa tin bao nhiêu người
đang chết bởi ăn quá nhiều - điều đó đáng phải được đưa tin trước hết. Bao giờ
cũng vậy nhiều người đang chết qua việc ăn quá nhiều.
Một người
có thể sống trong ba tháng không ăn gì cả. Nhưng bạn ăn quá nhiều trong chỉ ba
tuần, và bạn không thể sống sót được. Bạn thử đi. Trong ba ngày ăn thật nhiều
tuỳ bạn có thể ăn được....
Chuyện
xảy ra, Mulla Nasrudin và một đệ tử tới thăm Mecca. Theo cách du hành của thầy
tu đạo Hồi họ sẽ trình diện mình tại những cánh cửa của ngôi nhà lớn và thức ăn
sẽ được trao cho họ, và cả nước nữa. Bất kì khi nào họ ăn Nasrudin sẽ ăn nhiều
nhất như ông ta có thể ăn được, rồi nằm ra ngủ, nhưng đệ tử này có thói quen lạ
lùng: anh ta ăn ít, lắc mình, rồi ăn thêm nữa. Một hôm Nasrudin nói, "Anh
làm gì thế? Nói cho ta bí mật đi. Ta chẳng phải là Thầy anh sao?" Đệ tử
này nói, "Dạ thưa Thầy, tôi thấy nếu tôi ăn ít, rồi uống chút nước, rồi
làm lắng đọng tất cả bằng việc lắc, tôi có thể chứa thêm nữa. Điều đó cũng giống
như cái hộp - thầy lắng đọng, mọi sự lắng đọng.... Nasrudin cởi dép ra và đánh
mạnh vào đầu anh ta, và nói, "Anh ngu lắm! Làm sao anh dám giấu giếm một
bí mật giá trị thế với ta! Nghĩ tới khối lượng thức ăn ta đã bỏ phí bởi không
thể nào ăn được nó! Ta biết giới hạn của việc ăn còn xa ở phía trước bởi vì giới
hạn của việc ăn sau rốt tất cả đều ở chỗ ních cho chặt. Và ta chưa bao giờ biết
thủ đoạn này. Anh đã che giấu một bí mật lớn thế, và bây giờ ta cảm thấy khổ thế
- ta đã bỏ lỡ bao nhiêu là thức ăn!"
Nhớ lấy
bệnh O.D. Nó giết chết theo nhiều cách. Ăn quá nhiều, yêu quá nhiều có thể giết
chết bạn. Nhiều người tới tôi - họ đang lạm dụng dục quá mức. Họ đang giết chết
bản thân họ. Hay ăn quá nhiều, họ đang giết chết bản thân mình.
Vâng,
và bạn có thể làm thiền quá nhiều nữa. Tâm trí bao giờ cũng thích làm cái gì đó
tới cực đoan. Tâm trí là kẻ cực đoan, nó chưa bao giờ muốn ở giữa, bởi vì ở giữa
là không có tâm trí. Ở đích xác chỗ giữa, và không có tâm trí. Khi bạn đi tới cực
đoan, tâm trí bước vào. Bạn càng đi xa hơn khỏi trung tâm, tâm trí càng bước
vào và chiếm quyền sở hữu bạn. Hoặc ăn quá nhiều hoặc nhịn quá nhiều, và tâm
trí sẽ có đó; đó là lí do tại sao tôi không thiên về ăn quá nhiều cũng không
thiên về nhịn ăn. Cứ ở chỗ giữa. Ăn đúng, đích xác cân bằng - và bao giờ cũng
nhớ trong mọi thứ đều được cân bằng.
Bạn có
thể làm thiền quá nhiều, và thế thì bạn sẽ bị cạn kiệt hơn là được phục hồi qua
nó và được hồi sinh và được làm khoẻ lại; bạn sẽ cảm thấy bị cạn kiệt. Và thế
thì bạn sẽ đi sang cực đoan kia và bạn sẽ nói: Nó chẳng là gì cả, thiền này
không là gì cả, mình phải dừng lại, mình đang chết vì nó. Bạn không chết bởi vì
nó, bạn chết bởi vì làm quá nhiều.
Cho nên
làm sao biết rằng đây là chỗ giữa? Khó đấy, rất khó, người ta cần rất ý thức, chỉ
thế thì người ta mới biết.
Khi bạn
ăn, chỗ giữa ở đâu? Chỗ giữa là, khi bạn vẫn còn cảm thấy chút ít đói, chỉ chút
ít thôi, và bạn biết rằng bây giờ nếu bạn ăn bạn sẽ cảm thấy nặng. Ngay chỗ đó
- dừng lại. Nếu bạn ăn bốn bánh tráng và thế rồi bạn cảm thấy nặng, thế thì ba
bánh tráng thôi - điều đúng là dừng ở đó. Ba phần tư dạ dầy của bạn nên đầy, một
phần tư nên trống. Đó là điều đúng bởi vì - để chút ít không gian cho thức ăn
chuyển động, được biến đổi, được thay đổi thành máu; cho chút ít không gian đi!
Thức ăn cần chút ít không gian trong dạ dầy.
Nếu bạn
thiền, và bạn cảm thấy bạn đang làm quá nhiều thanh tâm, thanh tâm sẽ trở thành
hiện tượng rất rất cạn kiệt.
Bạn
khóc trong thiền; khóc tới khoảnh khắc khi bạn bắt đầu cảm thấy rằng bây giờ bạn
đang mất năng lượng, bạn đang cảm thấy yếu hơn. Nếu bạn khóc nhiều bạn sẽ đơn
giản bị cạn kiệt và không gì khác. Dừng lại. Bao giờ cũng dừng lại khi bạn cảm
thấy rằng năng lượng đang bị mất, không được thu lại.
Nếu
thanh tâm là thực, cần thiết, thế thì qua thanh tâm bạn sẽ cảm thấy được nhẹ
gánh, bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng, bạn sẽ cảm thấy cứ dường như bạn có thể bay;
nhưng nếu bạn cứ làm nó ngày một nhiều, cứ tưởng rằng càng làm nhiều sẽ càng có
ích hơn, thế thì chẳng mấy chốc bạn sẽ thấy rằng bạn đơn giản cạn kiệt, chết, bạn
không thể di chuyển được.
Người
ta phải quan sát nó. Không thể có qui tắc cố định cho mọi người bởi vì thân thể
mọi người có phẩm chất khác nhau, năng lượng khác nhau, phẩm chất của năng lượng
khác nhau; người ta phải quan sát bản thân mình.
Nếu bạn
ngủ ít hơn cần thiết thế thì cả ngày bạn sẽ cảm thấy buồn ngủ. Nếu bạn ngủ nhiều
hơn cần thiết thế thì cũng vậy, cả ngày bạn sẽ thấy đờ đẫn, không buồn ngủ
nhưng đờ đẫn. Có một khoảnh khắc đích xác; nếu bạn dậy vào khoảnh khắc đó bạn sẽ
cảm thấy tươi tắn cả ngày - không buồn ngủ không đờ đẫn. Và bạn phải tìm ra khoảnh
khắc đó cho bản thân mình bởi vì khoảnh khắc của người khác sẽ không có tác dụng.
Đó là
cách mọi kinh sách trở thành vô dụng. Nếu ở đâu đó nó nói: Dậy sớm buổi sáng
vào lúc năm giờ, điều đó có thể phù hợp với người đã viết ra điều này, nó có thể
không phù hợp với bạn. Và thế thì bạn có thể dậy lúc năm giờ, và khổ. Và thế rồi
bạn sẽ nghĩ, mình là tội nhân; bởi vì nghiệp quá khứ mà điều này đang xảy ra, bằng
không Thầy mình đã không nói vào năm giờ - đích xác lúc đó.
Trong đạo
tràng của Vinoba họ dậy lúc ba giờ. Nhiều người khổ. Thế rồi họ ngủ cả ngày,
hay nếu họ không được phép ngủ họ cảm thấy buồn ngủ, họ không thể có ý thức, họ
đi cứ dường như ngủ say, người mộng du.
Nó phù
hợp với Vinoba. Nó không có nghĩa là điều đó sẽ phù hợp với mọi người. Nó phù hợp
với ông ấy bởi vì thức ăn của ông ấy là như vậy, nhiều ngủ hơn là không cần thiết.
Ông ấy chỉ ăn sữa đông, ông ấy gần như sống bằng sữa đông. Ngay cả sữa cũng cần
được tiêu hoá, sữa đông gần như được tiêu hoá. Sữa đầu tiên đi vào thân thể và
trở thành sữa đông, và thế rồi - sữa đông gần như là thức ăn được tiêu hoá.
Và ông ấy
ăn rất ít bởi vì ông ấy có ung nhọt, ung nhọt kinh niên, cho nên nó phù hợp với
ông ấy. Nhưng tín đồ của ông ấy cũng ăn sữa đông; nếu họ không có ung nhọt - họ
sẽ có. Ngu xuẩn. Họ sẽ đơn giản tạo ra nhiều a xít trong dạ dầy họ. Và thế rồi
ông ấy dậy lúc ba giờ bởi vì ông ấy không thể ngủ được hơn chừng đó. Họ tất cả
đều dậy lúc ba giờ. Thế rồi toàn thể đạo tràng cảm thấy buồn ngủ cả ngày... Tôi
đã ở đó, tôi đã thấy khuôn mặt của những người đó - những người mộng du, cứ dường
như trong thôi miên.
Làm sao
họ có thể trở nên tỉnh táo và nhận biết về cách họ có thể thiền được? Tìm ra nhịp
điệu của riêng bạn đi - mọi người đều có nhịp điệu riêng của mình, và nhịp điệu
của bạn là khác như dấu vân tay của bạn. Cũng như dấu ngón cái của bạn là khác
với dấu ngón cái của mọi người khác trên thế giới, theo đích xác cùng cách đó mọi
thứ đều duy nhất với mọi cá nhân - bạn có nhịp điệu riêng của bạn về mọi thứ.
Tôi đã
làm việc trên nhiều người, và điều này đã từng là hiểu biết của tôi: mọi người
đều khác nhau tới mức không qui tắc cố định nào có thể được áp dụng. Chỉ hiểu
biết linh hoạt, có vậy thôi.
Và bạn
phải tìm ra nhịp điệu riêng của mình. Về thanh tâm nữa, cố tìm ra nhịp điệu
riêng của bạn. Điều này nên là tiêu chí: nếu thanh tâm đang làm cạn kiệt, thế
thì bạn đang làm nó quá nhiều rồi. Nếu nó không bị làm quá nhiều bạn sẽ cảm thấy
rất rất hay, nhẹ nhàng, sau nó - cứ dường như sức hút trái đất không còn vận
hành. Bạn sẽ bước dường như bạn đang nhảy múa, bước đi của bạn sẽ có điệu vũ của
nó - và đó là cảm giác bạn phải tìm ra. Nếu bạn làm việc tốt, tỉnh táo, trong
vòng ba tháng bạn có thể thấy mọi nhịp điệu về bản thân mình: khi nào bạn nên
đi ngủ, khi nào bạn nên dậy... bạn phải tạo ra yoga riêng của mình.
Đừng
theo nhịp điệu của bất kì ai khác, bằng không bạn sẽ gặp khó khăn. Và bạn sẽ
không bao giờ mạnh khoẻ.
Câu
hỏi 5
Mối
quan hệ giữa yêu và trách nhiệm là gì? Liệu yêu người khác có nghĩa là cố giải
quyết vấn đề của họ cũng như vấn đề của mình không?
Nếu bạn
có thể giải quyết vấn đề của riêng bạn, điều đó đã là quá nhiều. Xin đừng bao
giờ cố giải quyết vấn đề của bất kì ai khác; bạn sẽ tạo ra đống lộn xộn. Bạn đã
không giải quyết được vấn đề của riêng mình. Đừng bao giờ làm điều đó. Tâm trí
có xu hướng và cám dỗ làm điều đó.
Bạn hỏi:
Mối quan hệ giữa yêu và trách nhiệm là gì? Không quan hệ nào cả, bởi vì yêu là
trách nhiệm. Nhưng từ này phải được hiểu cho rõ - nó nghĩa là gì.
Tôi nhấn
mạnh vào nghĩa gốc của từ này. Trách nhiệm - responsibility nghĩa là: khả năng
đáp ứng. Nó không có nghĩa là nghĩa vụ.
Trách
nhiệm - đi tới nghĩa gốc của từ này: nó nghĩa là tính đáp ứng - responsive. Yêu
là đáp ứng! Khi người khác gọi, bạn sẵn sàng. Khi người khác mời, bạn đi vào
người khác. Khi người khác không mời, bạn không can thiệp, bạn không xâm phạm.
Khi người khác hát, bạn hát trong đáp ứng. Khi người khác đưa tay cho bạn, bạn
nhận nó với sự đáp ứng sâu sắc.
Trách
nhiệm - responsibility nghĩa là cởi mở, sẵn sàng, để đáp ứng - respond. Ai đó
đang gọi và bạn không đáp ứng, bạn vẫn còn đóng. Ai đó muốn yêu bạn nhưng bạn
không giúp, bạn không cộng tác; thay vì thế, bạn tạo ra rào chắn. Nếu đây là điều
bạn đang làm - và đa số người yêu cứ làm điều này - khi người khác gọi, bạn
không đáp ứng, thế thì khi bạn gọi, người khác không đáp ứng. Bởi vì khi người
khác gọi, bạn thấy rằng điều này sẽ là điều tôn cao bản ngã - không đáp ứng. Thế
thì bạn cảm thấy người chủ riêng của mình: không ai có thể đẩy bạn, và không ai
có thể kéo bạn vào cái gì đó mà bạn không định đi vào; bạn không theo bất kì
ai.
Người
yêu của bạn tới - và cô ấy hạnh phúc, và cô ấy thích ở trong im lặng sâu sắc với
bạn, nhưng bạn vẫn còn đóng. Thế thì khi bạn gọi, không có trả lời. Bạn có thấy
chim gọi nhau không? - đó là đáp ứng. Com chim cu cu gọi; có im lặng; và thế rồi
con chim cu cu khác đáp ứng. Bằng âm thanh của chúng, bằng tiếng hót của chúng,
chúng trả lời. Chúng có thể ở xa xăm trong cây cối xa hơn, thế rồi chúng bắt đầu
bay lại gần hơn; chúng đã đáp ứng. Dần dần chúng tới cùng cây, thế rồi chúng đậu
cùng nhau, đáng yêu.
Khi bản
thể của người khác goi sẵn sàng! - sẵn sàng đi; đáp ứng bằng tính toàn bộ của bạn.
Đừng là kẻ keo kiệt - đó là nghĩa của trách nhiệm.
Nhưng
theo nghĩa của bạn yêu không có trách nhiệm. Từ này đã bị biến chất, bị phá huỷ,
bị đầu độc. Mẹ nói với con, "Mẹ là mẹ của con, con phải có trách nhiệm với
mẹ." Chồng nói, "Anh là chồng của em, và anh làm việc vất vả vì em.
Em phải có trách nhiệm với anh." Bố nói với con trai, "Đừng vô trách
nhiệm! Bất kì khi nào con làm cái gì đó bao giờ cũng nghĩ về bố." Đây
không phải là trách nhiệm, bạn đã làm biến chất một từ đẹp. Nó đã trở thành xấu.
Trách nhiệm đã gần như thành đồng nghĩa với nghĩa vụ. Và nghĩa vụ là từ xấu.
Yêu là
đẹp; nếu bạn yêu mẹ bạn - bạn yêu, nhưng nó không thể là nghĩa vụ được. Nếu nó
là nghĩa vụ thì tốt hơn cả là đừng yêu, bởi vì nghĩa vụ sẽ không thoả mãn mẹ bạn.
Và nếu bạn đang làm nghĩa vụ của mình bởi vì bà ấy là mẹ bạn và bà ấy đã cho
sinh thành ra bạn, bạn có thể làm gì? - bạn phải chăm nom. Khi bà ấy ốm bạn phải
ngồi bên cạnh bà ấy - thế thì mọi lúc, nếu nó là nghĩa vụ, tâm trí bạn chống lại
bà ấy, bạn cảm thấy ngột ngạt, bạn cảm thấy nặng gánh, trong tù túng, bạn muốn
nổi dậy và nổi loạn. Và nếu người mẹ này chết, bạn không thể nói như thế với bất
kì ai, nhưng bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhõm.
Đây là
kiểu trách nhiệm gì - khi mẹ chết và con cảm thấy nhẹ đi sâu sắc? Tất nhiên anh
ta kêu và khóc - tất nhiên thôi; và không phải là anh ta đang bầy tỏ cho người
khác rằng anh ta đang kêu và khóc đâu - thực tế, nếu bạn đã yêu mẹ bạn có thể
đã không có nước mắt, nhưng bạn đã không yêu mẹ bạn, bây giờ cơ hội này mất rồi.
Bạn chưa bao giờ yêu mẹ bạn và bây giờ bà ấy mất rồi! Do đó có nước mắt, nhiều
kêu và khóc thế - điều đó là bệnh hoạn, nó không mạnh khoẻ. Nếu bạn đã thực sự
yêu mẹ bạn thế thì cái gì có đó để mà kêu và khóc? Bà ấy mất rồi!
Im lặng
sâu sắc bao quanh bạn. Trong im lặng đó bạn bắt đầu hiểu cái chết, bạn trở nên
nhận biết về cái chết riêng của mình. Khi mẹ bạn chết - hay bố bạn chết - đó là
chỉ dẫn rằng bạn sẽ phải chết. Thế thì bạn trở nên được tham gia với cái chết.
Bạn cố hiểu nó.
Trong
khi bà ấy còn sống bà ấy đã giúp bạn hiểu cuộc sống. Bây giờ bà ấy mất rồi, bà ấy
đã mở ra cánh cửa khác - cánh cửa của cái chết, để nhìn vào: bởi vì bà ấy đã mất
rồi và bạn sẽ phải đi theo.
Nếu bạn
đã yêu một người, khi người đó mất đi bạn không cảm thấy nhẹ bớt - và bạn không
kêu, và bạn không khóc. Trong im lặng sâu sắc bạn chấp nhận sự kiện này, sự bất
lực của nó - và tình yêu tiếp tục, bởi vì tình yêu không chấm dứt với thân thể,
tình yêu không chấm dứt với tâm trí, tình yêu cứ tuôn chảy.
Không,
đừng hỏi mối quan hệ giữa yêu và trách nhiệm là gì - không có đâu. Khi không có
tình yêu, vấn đề về trách nhiệm bước vào. Khi không có tình yêu, bạn bắt đầu
nói về nghĩa vụ. Khi có tình yêu, bản thân tình yêu là trách nhiệm.
Và, liệu
yêu người khác có nghĩa là cố giải quyết vấn đề của họ cũng như vấn đề của mình
không? Không. Đừng bao giờ thử. Điều đó là xâm phạm. Chấp nhận người này như
người đó đang vậy với mọi vấn đề của người đó - đó là tình yêu.
Nếu người
đó hỏi bạn, chia sẻ hiểu biết của bạn, nhưng đừng cố thay đổi người đó.
Rất
khó; bởi vì tâm trí là kẻ thao túng. Nhân danh điều tốt, nhân danh làm điều tốt,
nó cố gắng thao túng; nó là chính khách. Vợ nói, "Bởi vì anh hút thuốc em
sẽ phải tranh đấu với anh; anh phải thay đổi hút thuốc đi, điều này là không tốt,
anh đang phá huỷ sức khoẻ của anh" - và tôi đã thấy người vợ cằn nhằn phá
huỷ sức khoẻ còn nhiều hơn bất kì hút thuốc nào. Và người vợ cứ cằn nhằn, và cô
ấy nói, "Đấy là vì sức khoẻ của anh - em yêu anh." Và trong ba mươi
năm cô ấy thường cằn nhằn.
Bây giờ
họ đã từng thực nghiệm về cằn nhằn; và một hiện tượng rất hiếm hoi đã được tiết
lộ. Họ đã thử điều đó với thức ăn bạn ăn: bánh mì, bơ, rau, nước quả; họ đã để
nước quả và thức ăn khác trên một cái khay và người vợ cằn nhằn và la hét: điều
đó phá huỷ nước quả - trên khay! Nước quả trở nên độc, độc hại. Cho nên thử
nghĩ điều gì sẽ xảy ra trong dạ dầy, bởi vì trên khay mọi thứ vẫn không hữu cơ,
vẫn chết theo cách nào đó. Nước quả trong cốc bị phá huỷ, vậy điều gì sẽ xảy ra
cho nước quả trong dạ dầy? Bởi vì thế thì nó đã trở thành một phần của dòng sống
của bạn, nó không còn sống động nữa.
Cằn nhằn
phá huỷ cuộc sống, sức khoẻ - và vợ bạn cằn nhằn ví sức khoẻ của bạn bởi vì bạn
đang hút thuốc. Nếu cô ấy thực sự yêu bạn làm sao cô ấy có thể cằn nhằn được?
Không thể được. Làm sao cô ấy có thể la hét được? Cô ấy sẽ đơn giản yêu bạn, và
cô ấy sẽ yêu bạn nhiều và sâu tới mức nhu cầu hút thuốc sẽ biết mất.
Thực tế,
mọi người hút thuốc bởi vì họ đã không thực sự hôn sâu sắc. Nếu họ được hôn sâu
sắc, với dòng chảy tình yêu vô cùng, hút thuốc sẽ biến mất.
Mọi người
đang hút thuốc bởi vì mẹ họ đã không cho họ bầu vú một cách toàn bộ như nó đáng
phải được cho. Một cách miễn cưỡng vú được cho họ, rất miễn cưỡng. Một ham muốn
không được hoàn thành vẫn còn trong tâm trí; bây giờ họ đang hoàn thành ham muốn
đó bằng hút thuốc.
Hút thuốc
là rất biểu tượng. Điếu thuốc vận hành như núm vú. Và luồng khói nóng bên trong
vận hành như sữa nóng chảy từ đầu vú của người mẹ. Nếu trên toàn thế giới người
mẹ yêu con họ thì sẽ không có nhu cầu hút thuốc - nó sẽ đơn giản biến mất. Nó
là triệu chứng, nó không phải là bệnh tật. Người mẹ nên học - và không cái gì
khác có thể dừng được nó!
Bây giờ
ở Mĩ họ đã quyết định, Quốc hội đã quyết định, trên mọi bao thuốc lá đều phải
viết: "Các bác sĩ đã quyết định rằng hút thuốc có hại cho sức khoẻ."
Chẳng cái gì đã xảy ra. Bây giờ điều đó được viết lên trên bao thuốc cũng chẳng
tạo ra khác biệt gì. Ngược lại, số bán thuốc lá tăng lên cao hơn. Bởi vì mọi
người đang tự tử, họ muốn tự phá huỷ bản thân mình. Cho nên thuốc là có thể phá
huỷ sao? Được đấy, cứ để chúng phá huỷ. Cuộc sống của họ chẳng đáng gìn giữ gì.
Cho nên bạn đang nói điều gì, điều đó có hại sao? Mọi người đang tự tử. Họ đang
tìm cái gì đó có hại để làm cho bản thân họ. Bởi vì không ai chấp nhận họ, và bản
thân họ không chấp nhận chính họ.
Nếu bạn
yêu một người bạn chấp nhận toàn bộ người đó. Với mọi khiếm khuyết. Bởi vì những
khiếm khuyết đó là một phần của người đó. Nhưng tình yêu của bạn thay đổi - nhớ
điều này: Tình yêu chưa bao giờ cố gắng thay đổi, nhưng nó thay đổi vô cùng. Nếu
bạn có thể yêu điều đó sẽ đem tới cách mạng, và nó đem tới cách mạng im lặng tới
mức ngay cả tiếng bước chân cũng không được nghe thấy. Không ai đã bao giờ trở
nên tỉnh táo về điều đang xảy ra - mọi thứ xảy ra im lặng thế, như chiếc nụ mở
ra và hoa và không tiếng động nào được nghe thấy. Giống như điều đó.
Và đừng
bao giờ cố thay đổi người bạn yêu, bởi vì chính nỗ lực thay đổi nói lên rằng bạn
yêu một nửa, và nửa kia của người đó là không được chấp nhận - đó là nghĩa của
việc cố thay đổi, rằng bạn nói: Anh yêu em nhưng anh không yêu cái mũi của em.
Anh yêu em, nhưng anh không yêu khuôn mặt em. Một cô gái rất béo nói với tôi rằng
chỉ một người con trai yêu cô ta, và anh ấy nói, "Anh yêu linh hồn em
nhưng không yêu thân thể em."
Nhưng tất
cả những người yêu đều nói những điều như thế, rằng "Em yêu anh nhưng em
không - em không thể yêu việc hút thuốc của anh được. Em ghét nó!" Nhưng
điều đó dường như là việc bác bỏ. Và với người yêu hút thuốc là một của con người
anh ta. Anh ta không thể đừng được điều đó. Nó là cách thức anh ta đang là. Đột
nhiên anh ta co lại, anh ta không được chấp nhận. Bạn đã đầu độc chính điều rất
đẹp như tình yêu vì một thứ rất không bản chất như hút thuốc. Nếu bạn yêu, bạn
đơn giản yêu. Nếu tình yêu đem tới thay đổi, điều đó là được. Nếu nó không đem
tới thay đổi - điều đó cũng được.
Câu
hỏi 6
Tại
sao yêu cảm thấy nhiều ảo tưởng hơn ghét?
Vâng nó
cảm thấy vậy đấy. Yêu cảm thấy nhiều ảo tưởng hơn ghét bởi vì trong yêu bạn phải
vứt bỏ bản ngã, và trong ghét bản ngã được làm mạnh thêm. Đó là lí do tại sao mọi
người yêu ít và ghét nhiều. Ngay cả người họ yêu - họ đôi khi thấy ghét trong
người đó.
Bạn
ghét chín mươi chín phần trăm, và một phần trăm bạn yêu. Và ngay cả một phần
trăm đó vẫn có vẻ như mơ bởi vì bản ngã biến mất trong khoảnh khắc nào đó, bạn
không có đó. Khi bản ngã quay lại bản ngã không thể nhớ được đích xác cái gì đã
xảy ra, bởi vì nó không có đó; nó có vẻ giống như mơ, cứ dường như nó chưa bao
giờ xảy ra, bạn đơn giản mơ về nó.
Bản ngã
không có kí ức về kinh nghiệm yêu. Nếu bạn thực sự trong yêu, với một khoảnh khắc
đó cực lạc xảy ra; bản ngã không có đó. Các biên giới hội nhập, quyện xoắn, gặp
gỡ, biến mất vào trong nhau.
Sau
kinh nghiệm này khi bản ngã quay lại, các biên giới lại đi tới, bạn tách ra khỏi
người yêu, kinh nghiệm này dường như là bạn đã xem nó trong phim, đọc nó trong
tiểu thuyết - hay, thực sự nó đã xảy ra? Bản ngã không phải là nhân chứng cho
nó.
Cũng hệt
như vào buổi sáng, bạn cảm thấy đêm là tốt, bạn ngủ ngon, nhưng nếu ai đó khăng
khăng, "Làm sao anh biết được, bởi vì anh cũng đã ngủ say thế?" Bạn
nhún vai, bản thân bạn trở nên chút ít ngần ngại. Bạn nói, "Vâng anh đúng,
chỉ là cảm giác vẫn còn lại. Bởi vì trong giấc ngủ, ngủ say, bản ngã biến mất.
Đó là
lí do tại sao Patanjali nói trong kinh yoga của ông ấy rằng samadhi và giấc ngủ
có một điều chung, và đó là biến mất của bản ngã. Yêu và samadhi cũng có một điều
chung - biến mất của bản ngã. Bản ngã bị đồng nhất với bạn tới mức không có nó
bạn không thể vận hành được, cho nên bất kì khi nào bản ngã biến mất thế thì -
mọi thứ dường như là ảo tưởng. Ghét dường như là thực hơn, đánh nhau dường như
nhiều hơn thách thức. Đây là quan sát của tôi: rằng nhiều người yêu chỉ để đánh
nhau. Và mọi người quan tâm tới chuyện tình nếu có thách thức, bằng không thì
không.
Có những
đàn bà sẽ rơi vào tình yêu chỉ với chồng của ai đó khác, chưa bao giờ với người
chưa vợ, bởi vì thế thì không có đánh nhau. Không thách thức. Có những đàn ông
bao giờ cũng nhìn vào vợ của người khác nhưng không quan tâm tới đàn bà chưa chồng,
không quan tâm. Bởi vì chừng nào tay ba còn chưa có đó câu chuyện dường như vô
nghĩa. Bạn không thể làm ra phim mà không có tay ba, bạn không thể nào viết ra
tiểu thuyết mà không có tay ba. Chỉ hai người thôi - toàn thể sự việc dường như
chút ít chán. Người thứ ba cho thách thức, năng lượng, và thế thì bạn tỉnh táo
và đánh nhau.
Ngay cả
trong tình yêu bạn cũng tìm kiếm ghét và đánh nhau và chiến tranh và xung đột,
bởi vì bản ngã được nuôi dưỡng theo xung đột. Cho nên ghét dường như thực hơn.
Đó là
lí do tại sao có chiến tranh trong thế giới: nhìn mặt họ - họ trông rạng ngời
hơn, bước đi của họ có phẩm chất khác, họ di chuyển nhanh, họ trông rất hấp dẫn.
Buổi sáng, ngay tại brahmamuhurt, họ dậy và yêu cầu tờ báo, và ở mọi nơi mọi
người đang nói, và - cứ dường như cái gì đó đang xảy ra.
Khi
không có chiến tranh họ trở thành đờ đẫn. Cuộc sống trở thành thường lệ.
Ghét dường
như thực hơn. Và điều này không nên là như vậy. Nếu bạn tỉnh táo chính điều
khác sẽ là trường hợp: ghét sẽ trở thành không thực, yêu sẽ trở thành thực, bởi
vì thực tại có thể được biết chỉ khi bản ngã biến mất. Qua bản ngã thực tại
không thể được biết: đó là rào chắn với thực tại.
Câu
hỏi 7
Điều
gì là cách tốt nhất để cùng tồn tại với quan toà nhỏ ở bên trong đầu tôi cứ gõ
búa: xấu, xấu, tốt, tốt?
Không
phán xét quan toà.
Câu
hỏi 8
Cái
gì là tốt nhất? Đi tắm hay hành thiền?
Điều
này đã được Dominique, một khách thăm người Pháp hỏi. Như tôi biết về người
phương Tây, thì tắm tốt hơn. Sau khi tắm bạn có thể hành thiền nữa. Nhưng trước
hết tắm cái đã, thân thể tới trước. Lau sạch thân thể đã, bởi vì thiền cũng là
lau sạch, lau sạch bản thể sâu hơn. Và nếu bạn không lau sạch thân thể, bạn sẽ
không quan tâm tới lau sạch linh hồn. Lau sạch thân thể, đó là cái bắt đầu, lau
sạch ngôi đền, chỉ thế thì bạn mới có thể tắm cho thượng đế - bên trong điện thờ.
Câu
hỏi 9
Tôi
có xứng được chứng ngộ không?
Không,
không chút nào. Nhưng đừng sợ và đừng lo. Không ai cần xứng đáng cả, nó là món
quà của điều thiêng liêng, nó là prasad, ân huệ. Thực tế, bạn càng nghĩ bạn xứng
đáng, càng ít khả năng cho nó xảy ra. Bạn càng cảm thấy không xứng đáng, càng
nhiều khả năng cho nó xảy ra.
Cho
phép nó xảy ra, không có vấn đề xứng đáng với nó. Chỉ cho phép nó xảy ra.
Câu
hỏi 10
Khi
nghe bài giảng của thầy, chúng tôi có phải tuân theo nghĩa trí tuệ không?
Có
nghĩa trí tuệ nào nữa sao? Không có đâu. Tôi đang nói từ tim cho tim, bản thể
cho bản thể. Đừng lạc đường trong rừng rậm của trí tuệ, bằng không bạn sẽ nghe
cái gì đó nhưng cái đó sẽ không phải là điều tôi đang nói. Nếu bạn muốn nghe
tôi, nghe từ tim đi - thực tế nghe từ rốn, từ bụng. Quên cái đầu đi, để cho bản
thể có thể giao cảm với bản thể. Chỉ thế thì nghĩa mới là của tôi. Nếu bạn nghe
trí tuệ nghĩa sẽ do bạn trao cho. Bạn sẽ nghe nó, nhưng tôi sẽ không nói nó.
Câu
hỏi cuối cùng là từ Bodhidarma:
Tôi
cảm thấy tôi đã đi tới nhiều trống rỗng, hư không tới mức chứng ngộ có thể xảy
ra bất kì khoảnh khắc nào. Chỉ một bước nữa cần được bước nhưng tôi cảm thấy rằng
một bước nên tới từ phía của guru.
Điều đầu
tiên: Điều tốt là cảm thấy rằng bước cuối cùng nên tới từ guru. Nhưng bước cuối
cùng không bao giờ tới từ guru cả. Bước cuối cùng phải đi một mình không có
guru. Bởi vì nếu trong bước cuối cùng mà guru vẫn còn lại với bạn, thì Thượng đế
không thể xảy ra được. Bạn phải bị bỏ lại một mình, toàn bộ một mình.
Cho nên
trong bước cuối cùng guru dần biến mất. Bạn được bỏ lại một mình. Bạn phải lấy
dũng cảm và nhảy. Hay, bạn phải dũng cảm để vẫn còn mở để cho Thượng đế có thể
nhảy. Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng guru không có đó.
Mãi cho
tới khoảnh khắc cuối cùng thầy có thể giúp bạn. Thầy chuẩn bị cho bạn bước cuối
cùng, nhưng trong bước cuối cùng thầy không thể ở đó được bởi vì thế thì hiện
diện riêng của thầy sẽ là phiền nhiễu.
Và khi
bạn đạt tới điều cuối cùng, thế thì từ chính trái tim của mình bạn sẽ cảm ơn,
thế thì bạn sẽ cúi mình trong lòng biết ơn guru, bởi vì thầy sẽ rút bản thân
mình ra vào khoảnh khắc cuối.
Guru
giúp bạn để cho mọi thứ khác được vứt bỏ - chỉ guru còn lại. Thế rồi, guru rút
bản thân mình ra. Thế thì bạn một mình. Trong sự một mình đó Thượng đế xảy ra.
Không có cách khác.
Guru muốn
giúp bạn nhưng điều đó không thể được làm. Nó đơn giản không phải là cách mọi sự
xảy ra.
Xem Chương 9 – Quay về Mục lục


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment