Thiền định Mỗi tuần - Tuần 19. Đau khổ
Ngày 7 Tháng Năm
Dọn lối đi
Bạn chẳng thể làm được gì cả. Sự khai sáng chỉ
xuất hiện khi nó xuất hiện, nhưng qua các hành vi của mình bạn có thể dọn sạch
lối đi để đón chào nó.
Bạn không thể ép buộc sự khai sáng xuất hiện. Nó không phải là một cái gì đó nằm trong phạm vi luật nhân quả. Nhưng bạn có thể làm một việc: bạn dọn sạch lối đi để đón chào nó. Nó xuất hiện khi nó xuất hiện, nhưng nếu bạn không sẵn sàng thì bạn có thể lướt ngang qua nó, thậm chí không nhận ra được nó. Giống như một viên kim cương được trao tặng cho một người trước nay chưa từng nhìn thấy kim cương vậy. Anh ta sẽ cho rằng nó là một viên đá vì anh ta chẳng có cách nào để nhận ra được nó.
Bạn không thể ép buộc sự khai sáng xuất hiện. Nó không phải là một cái gì đó nằm trong phạm vi luật nhân quả. Nhưng bạn có thể làm một việc: bạn dọn sạch lối đi để đón chào nó. Nó xuất hiện khi nó xuất hiện, nhưng nếu bạn không sẵn sàng thì bạn có thể lướt ngang qua nó, thậm chí không nhận ra được nó. Giống như một viên kim cương được trao tặng cho một người trước nay chưa từng nhìn thấy kim cương vậy. Anh ta sẽ cho rằng nó là một viên đá vì anh ta chẳng có cách nào để nhận ra được nó.
Bạn phải trở thành một loại đá quý nào đó thì
bạn mới có thể nhận ra được nó. Nó chỉ xuất hiện khi nó xuất hiện. Không có
cách nào để lôi kéo nó. Bạn không thể ép buộc nó xuất hiện, nhưng nếu nó xuất
hiện thì bạn sẽ nhận ra được nó. Nếu bạn không chiêm nghiệm, không thiền định
thì khả năng sẵn sàng của bạn sẽ biến mất. Bạn hãy tiếp tục chiêm nghiệm, thiền
định, chờ đợi nó xuất hiện để chộp lấy nó.
Ngày 8 Tháng Năm
Ngủ trên xe lửa
Hôm nọ tôi đọc được một câu nói của Jean-Paul
Sartre. Ông nói rằng cuộc sống này giống như một đứa bé đang ngủ trên xe lửa.
Đứa bé này được đánh thức bởi người soát vé, nhưng đứa bé này không có vé cũng
chẳng có tiền để trả.
Đứa bé này cũng không ý thức được rằng nó đang đi đâu, điểm dừng của nó là nơi nào và tại sao nó lại xuất hiện trên chuyến xe lửa này. Nó không thể hiểu được vì trước đây nó chưa bao giờ quyết định bước lên chuyến xe này. Tại sao nó lại có mặt ở đó?
Đứa bé này cũng không ý thức được rằng nó đang đi đâu, điểm dừng của nó là nơi nào và tại sao nó lại xuất hiện trên chuyến xe lửa này. Nó không thể hiểu được vì trước đây nó chưa bao giờ quyết định bước lên chuyến xe này. Tại sao nó lại có mặt ở đó?
Tình huống này thường xảy ra với tất cả mọi
người. Chúng ta thường cảm thấy lạc lõng, mất phương hướng, cảm thấy cuộc sống
này vô nghĩa. Chúng ta tự hỏi "Mình đang đi đâu đây?" Bạn không biết
bạn đang đi đâu và tại sao bạn lại xuất hiện trên chuyến xe lửa này. Bạn không
có vé cũng chẳng có tiền để chi trả cho chuyến đi này. Tuy thế bạn vẫn không
thể rời khỏi chuyến xe. Mọi việc dường như bị đảo lộn.
Tình huống này xảy ra vì chúng ta đã đánh mất
tình yêu. Mọi người sống một cuộc sống cô đơn và không ngừng lê chân bước theo
cuộc đời. Chúng ta phải làm gì?
Tôi biết mọi người đều có những lúc cảm thấy
mình giống như đứa bé trên chuyến xe lửa này. Nhưng cuộc sống không phải là một
chuỗi dài thất bại, vì trên chuyến xe lửa to lớn đó có hàng triệu người đang
ngủ đồng thời cũng có rất nhiều người đang thức tỉnh. Đứa bé này có thể tìm đến
một người nào đó không ngủ cũng không ngáy, một người nào đó chủ động bước lên
chuyến xe lửa và biết rõ nó sẽ đi đến đâu. Khi tiếp xúc với người tỉnh táo đứa
bé cũng sẽ tỉnh táo theo.
Ngày 9 Tháng Năm
Đau khổ
Không ai muốn chịu đau khổ nhưng chúng ta vẫn
mang theo hạt mầm của sự đau khổ bên mình. Việc chúng ta phải làm là đốt bỏ
ngay hạt mầm đó. Việc đốt bỏ này có thể khiến chúng ta phải đau khổ ở một chừng
mực nào đó, nhưng sự đau khổ này chẳng thấm tháp gì so với cả cuộc đời đau khổ.
Một khi hạt mầm đau khổ này đã được đốt bỏ,
cuộc sống của bạn sẽ được thắp sáng. Nếu bạn chỉ biết tránh né đau khổ, tránh
đối mặt trực tiếp với những đau khổ đang diễn ra trong lòng mình thì bạn đang
tạo điều kiện để cả cuộc đời của mình đắm chìm trong đau khổ.
Bạn phải phơi vết thương ra ngoài nó mới có
thể lành được. Tôi biết khi bạn bị thương bạn chẳng muốn ai chạm vào vết thương
của mình. Bạn không muốn thừa nhận bạn đang bị thương. Bạn muốn che giấu nó,
nhưng chính việc che giấu này sẽ khiến nó không thể lành được. Nó phải được
phơi dưới ánh nắng mặt trời, dưới cơn gió mát.
Thoạt tiên điều đó có thể khiến bạn đau đớn
nhưng khi vết thương lành, bạn sẽ hiểu được toàn bộ giá trị của việc này. Bạn
không còn cách nào khác để làm vết thương của mình lành lại.
Ngày 10 Tháng Năm
Sự diễn giải
Suy nghĩ chỉ là một thói quen diễn giải. Khi
suy nghĩ biến mất, chiếc hồ của tâm hồn lập tức được tĩnh lặng, không một gợn
sóng. Chỉ khi đó ánh trăng mới được phản chiếu hoàn toàn trên mặt hồ.
Suy nghĩ giống như gợn sóng trên mặt hồ.
Những gợn sóng khiến hình ảnh phản chiếu không đúng với sự thật; ánh trăng phản
chiếu trên mặt hồ bị những gợn sóng làm cho méo mó. Thượng đế được phản chiếu ở
mỗi người. Chúng ta phản ánh hình ảnh của Thượng đế, nhưng tâm hồn của chúng ta
luôn đầy ắp những suy nghĩ, những gợn sóng, những áng mây mù nên chúng ta chẳng
bao giờ nhận thấy rõ được hình ảnh thật. Tâm hồn tự áp đặt suy nghĩ của nó, nó
luôn diễn giải về sự thật nhưng sự diễn giải luôn bị bóp méo. Sự thật không cần
đến sự diễn giải, nó chỉ cần được phản ánh chân thật.
Nếu bạn trông thấy một bông hồng, nó luôn ở
đó. Bạn không cần phải diễn giải, mổ xẻ, tìm hiểu ý nghĩa của nó. Nó chính là ý
nghĩa của nó. Nó không phải là một cái gì đó mang tính ẩn dụ. Nó không đại diện
cho bất kỳ một thứ gì khác, nó chính là nó. Nó xuất hiện rất đơn giản. Nó là sự
thật, nó không phải là một biểu tượng hay một ước hiệu. Chỉ có biểu tượng, giấc
mơ mới cần đến sự diễn giải. Môn phân tâm học là đúng đắn vì nó diễn giải những
giấc mơ. Các triết gia là những người sai lạc vì họ diễn giải sự thật. Một giấc
mơ là một dấu hiệu, nó đại diện cho một cái gì đó ẩn phía sau. Sự diễn giải có
thể giúp chúng ta khám phá được những gì ẩn phía sau. Nhưng một bông hồng là
một bông hồng; nó đại diện cho chính nó. Nó rất hiển nhiên.
Ngày 11 Tháng Năm
Sự ồn ào
Cuộc sống luôn ồn ào, thế giới này quá đông
đúc. Việc chiến đấu cùng sự ồn ào này không phải là cách để tẩy trừ nó. Cách
tẩy trừ nó là bạn hãy chấp nhận toàn bộ sự thật về nó.
Bạn càng chiến đấu thì bạn càng hoảng sợ. Bạn
càng chiến đấu thì bạn càng bị nó quấy nhiễu. Bạn hãy mở lòng mình ra, hãy chấp
nhận nó: sự ồn ào là một phần gắn liền với cuộc sống. Khi bạn đã chấp nhận nó
thì bạn sẽ phải ngạc nhiên: Nó không còn quấy nhiễu bạn nữa. Sự quấy nhiễu
không bắt nguồn từ sự ồn ào, nó bắt nguồn từ thái độ của bạn dành cho sự ồn ào.
Sự ồn ào không phải là sự quấy nhiễu; thái độ của bạn là sự quấy nhiễu. Nếu bạn
đối kháng với nó, bạn sẽ bị quấy nhiễu. Nếu bạn không đối kháng với nó, bạn sẽ
không bị quấy nhiễu.
Bạn sẽ đi đâu? Dù bạn có đi đâu thì sự ồn ào
cũng bám theo bạn; toàn thế giới này là sự ồn ào huyên náo. Khi bạn tìm được
một hang động ở dãy núi Himalaya và ngồi trong đó thì bạn sẽ bỏ nhỡ cả đời
mình. Sự ồn ào không xuất hiện ở đó, nhưng tất cả những điều tốt đẹp của cuộc
sống cũng không xuất hiện ở đó. Sự tĩnh lặng sẽ trở thành ảm đạm và gớm ghiếc.
Tôi không có ý nói bạn đừng sống cùng sự tĩnh
lặng. Bạn hãy vui cùng sự tĩnh lặng nhưng bạn cần biết rằng sự tĩnh lặng có thể
tồn tại trong sự ồn ào. Thực ra, khi nó tồn tại trong sự ồn ào nó mới là sự
tĩnh lặng thực sự. Sự tĩnh lặng mà bạn cảm nhận được ở dãy núi Himalaya không
phải là sự tĩnh lặng của bạn; nó là sự tĩnh lặng của dãy Himalaya. Nếu giữa chợ
mà bạn vẫn cảm nhận được sự tĩnh lặng thì nó quả thực là sự tĩnh lặng của bạn.
Khi đó bạn thực sự thoải mái và thư giãn. Khi đó bạn có cả dãy núi Himalaya
trong tim mình, đó là điều rất thật!
Ngày 12 Tháng Năm
Thay đổi khí hậu
Khí hậu thay đổi: Khi đông khi hạ. Nếu bạn ở
trong cùng một khí hậu, bạn sẽ cảm thấy bế tắc.
Chúng ta phải học cách chấp nhận những gì
đang xảy ra. Đó là những gì tôi gọi là sự trưởng thành. Chúng ta phải thích
những gì đang có. Những người không trưởng thành là những người luôn sống cùng
"những gì nên là" mà không bao giờ sống cùng "những gì thực sự
là". "Nhưng gì nên là" chỉ là một giấc mơ.
Sự thật là gì cũng đều tốt. Bạn hãy yêu, nâng
niu và sống cùng với nó. Khi cảm xúc mãnh liệt xuất hiện, bạn hãy yêu thương
nó. Khi nó ra đi, bạn hãy từ biệt nó. Mọi việc luôn thay đổi... Cuộc sống là
một dòng chảy không ngừng. Không có gì không thay đổi. Mọi việc có ra sao thì
đó cũng là quà tặng từ cuộc sống. Chúng ta phải biết ơn những gì đang diễn ra.
Hãy vui hưởng cuộc sống này. Đây là những gì đang diễn ra ngay lúc này. Ngày
mai mọi việc có thể thay đổi. Bạn hãy vui với thực tại. Đừng so sánh quá khứ
với tương lai phù phiếm. Hãy sống cùng hiện tại. Có khi trời nóng, có lúc trời
lạnh, cả hai đều tốt, đều cần thiết cho sự sống. Nếu không, sự sống đã không
tồn tại. Sự sống chỉ tồn tại khi có nhiều thái cực.
Ngày 13 Tháng Năm
Không có gì xảy ra
Cảm giác tĩnh lặng cũng là một việc đang xảy
ra. Nó còn sống động hơn cả sự ồn ào.
Khi bạn đang khóc hay la hét, bạn cảm thấy có
một điều gì đó đang xảy ra. Khi bạn không khóc cũng chẳng la hét, bạn cảm nhận
sự tĩnh lặng, bạn nghĩ khi ấy không có gì xảy ra cả. Bạn không biết rằng sự
tĩnh lặng cũng là một cái gì đó đang xảy ra, không những thế nó còn sống động
hơn tất cả những thứ khác. Nó là sự trống rỗng nhưng vô cùng sống động.
Đức Phật gọi nó là cõi niết bàn (một trạng
thái hoàn toàn an lạc trong đó con người được hấp thụ vào cõi chân như). Bạn
hãy để nó xảy ra, hãy nâng niu và tạo điều kiện cho nó xảy ra nhiều hơn
nữa. Bạn hãy chào đón nó mọi lúc mọi nơi. Khi nó xảy ra bạn hãy nhắm mắt lại và
vui cùng nó.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment