Thiền định Mỗi tuần – Tuần 42. Điều không
thể biết
Ngày 15 Tháng Mười
Từ bỏ
Khi người ta biết cách từ bỏ; khi đó lần đầu
tiên cuộc sống bắt đầu xuất hiện với họ. Chúng ta cố gắng nhằm đạt được một thứ
gì đó một cách không cần thiết. Thực ra, chính sự cố gắng này tạo ra trở lực
cho chính nó.
Cuộc sống không phải là một cái gì đó bạn có
thể đạt được. Bạn càng nỗ lực để có nó thì nó càng rời xa tầm tay của bạn. Bạn
không cần phải theo đuổi nó; nó sẽ tự đến với bạn. Tất cả những gì bạn cần thực
hiện là bạn hãy mở rộng lòng mình, hãy chấp nhận mọi thứ. Mỗi người đều phải mở
cửa để chào đón nó, rồi nó sẽ tự xuất hiện. Đừng bao giờ theo đuổi nó. Sự theo
đuổi sẽ tạo ra đau khổ; bạn càng theo đuổi nó, nó càng rời xa bạn.
Cuộc sống chứa đựng tất cả. Nó chứa đựng
Thượng đế, chứa đựng niềm vui sướng mê ly, nó có vẻ đẹp, nó có sự tốt lành, nó
có điều xấu xa, nó có tất cả những gì bạn có thể gọi tên được - chứa đựng tất
cả. Cuộc sống là tên gọi của toàn bộ sự tồn tại.
Mọi người phải học cách thư giãn trong kiên
nhẫn và điều kỳ diệu của những điều kỳ diệu sẽ xảy ra: Một ngày nào đó bạn sẽ
thực sự thư giãn,điều gì đó đột nhiên xảy ra. Bức màn biến mất và bạn nhận thấy
được mọi thứ theo đúng sự thật về chúng. Nếu trong ánh mắt của bạn chứa quá
nhiều tham vọng, ham muốn, mong đợi bạn sẽ chẳng bao giờ có thể nhận ra được sự
thật. Đôi mắt của bạn luôn bị phủ bởi một lớp bụi dày, lớp bụi này được cấu
thành bởi những tham vọng. Mọi cuộc săn tìm đều là phù phiếm. Sự săn tìm là phó
phẩm của tâm hồn. Khi bạn sống trong trạng thái không tìm kiếm thì đó là lúc sự
thay đổi lớn lao xuất hiện.
Mọi sự chiêm nghiệm thiền định đều là sự
chuẩn bị cho khoảnh khắc thay đổi xảy ra, nhờ đó một ngày nào đó bạn có thể
ngồi yên lặng, không làm gì cả, không ham muốn gì cả.
Ngày 16 Tháng Mười
Người dẫn đường
Mọi dòng sông đều tìm đến biển mà không cần có
ai dẫn dắt, không cần có bất kì tấm bản đồ nào. Chúng ta cũng có thể tìm đến
được đại dương nhưng chúng ta có thể gặp trở ngại trên đường.
Bạn không cần có người dẫn đường để đưa bạn
đến nơi, bạn chỉ cần có người dẫn đường để giúp bạn được tỉnh táo nhằm vượt qua
được những chướng ngại trên đường đi vì trên đường đi sẽ có hàng ngàn những cám
dỗ khác nhau.
Dòng sông vẫn không ngừng chảy. Nó chảy qua
một gốc cây xinh đẹp, nó vui cùng gốc cây xinh đẹp này rồi nó lại tiếp tục chảy
đi; nó không lưu luyến với gốc cây xinh đẹp này, nếu không sự vận động của nó
sẽ dừng lại. Nó chảy đến một chân núi đẹp, nó ôm lấy chân núi rồi nó lại tiếp tục
chảy đi. Nó cảm thấy biết ơn ngọn núi kia vì đã cho nó có được niềm vui trên
chặng đường vận động của nó nhưng nó không lưu luyến, hoàn toàn không lưu
luyến. Nó vẫn tiếp tục chảy, nó vẫn tiếp tục vận động, sự vận động của nó không
bao giờ dừng lại.
Rắc rối xảy ra với hữu thức của con người vì
khi họ bắt gặp một gốc cây xinh đẹp thì họ muốn làm nhà ở đó; họ không còn muốn
đi đâu nữa. Bạn tình cờ gặp một người đàn ông hoặc một người phụ nữ xinh đẹp,
bạn bắt đầu lưu luyến với anh ta hoặc cô ta. Người dẫn đường phải xuất hiện để
liên tục nhắc nhở bạn rằng đừng lưu luyến với bất kỳ thứ gì. Tôi không có ý nói
bạn đừng vui hưởng thứ gì cả. Thực ra, nếu bạn lưu luyến bạn chẳng bao giờ có
thể vui hưởng bất kỳ thứ gì; bạn chỉ có thể vui hưởng khi bạn không bao giờ lưu
luyến, khi bạn tự do.
Ngày 17 Tháng Mười
Khoảnh khắc thích hợp
Khi bạn cảm thấy vui vẻ, cảm thấy yêu thương,
cảm thấy bồng bềnh - bạn đang tiến rất gần đến cánh cửa để bước vào việc chiêm
nghiệm thiền định. Bạn chỉ cần gõ cửa và bước vào.
Khi người ta đau khổ, bồn chồn, căng thẳng và
hồi hộp người ta bắt đầu cố gắng chiêm nghiệm thiền định nhưng khi đó họ khó có
thể chiêm nghiệm thiền định được. Khi bạn cảm thấy đau đớn, tức giận hoặc buồn
phiền bạn nghĩ đến việc chiêm nghiệm thiền định nhưng đó là lúc bạn khó chiêm
nghiệm thiền định nhất.
Khi bạn cảm thấy vui vẻ, cảm thấy yêu thương,
cảm thấy bồng bềnh - bạn đang tiến rất gần đến cánh cửa để bước vào việc chiêm
nghiệm thiền định. Bạn chỉ cần gõ cửa và bước vào. Đột nhiên một sáng nọ bạn
cảm thấy thật tuyệt vời, không vì một lý do cụ thể nào cả. Một cái gì đó đã xảy
ra trong tiềm thức của bạn, có lẽ nó đã xảy ra vào tối hôm qua, khi bạn đang
ngủ say. Sáng hôm nay bạn cảm thấy tuyệt vời hơn bao giờ hết, bạn đừng hoang
phí khoảnh khắc này. Chỉ một vài khoảnh khắc thiền định vào lúc này cũng sẽ
đáng giá hơn cả vài ngày thiền định trong trạng thái đau khổ.
Hoặc đột nhiên vào ban đêm, khi bạn nằm xuống
giường, bạn cảm thấy như thể mình đã về đến nơi... Bạn cảm thấy ấm áp vô cùng,
thoải mái vô cùng. Bạn hãy ngồi dậy năm phút; đừng hoang phí khoảnh khắc đó.
Một sự hài hòa cân đối đến tuyệt vời - bạn hãy tận dụng nó, hãy cười lên nó, nó
sẽ đưa bạn đi thật xa, đến những nơi mà bạn chưa từng được đến. Bạn hãy học
cách vận dụng những giây phút tuyệt vời này.
Ngày 18 Tháng Mười
Sự độc nhất
Sự phân chia giữa bên trong và bên ngoài là
điều sai lạc. Bạn phải hiểu được rằng chỉ có một thứ duy nhất. Bạn là thứ duy
nhất đó.
Sự độc nhất này là sự trọn vẹn, đó chính là
bạn. Khi đó trong bạn không còn bất kỳ một sự phân chia nào.
Không có bất kỳ một sự phân chia nào - sự
chết là sự sống, sự sống là sự chết. Mọi phân chia xuất hiện là do sự tưởng
tượng của tâm hồn. Tâm hồn luôn vận dụng lý trí để nghĩ đến hoặc thứ này hoặc
thứ nọ. Thực ra bạn, chính bạn, là sự độc nhất.
Ngày 19 Tháng Mười
Mặt nạ
Dù bạn đang làm gì thì bạn cũng cần ý thức rõ
những gì mình đang thực hiện. Nếu bạn đang mang một chiếc mặt nạ, bạn hãy mang
nó một cách tỉnh táo. Bạn cần luôn ý thức được rằng bạn đang mang mặt nạ.
Nếu bạn đang buồn phiền và một ai đó đến bên
bạn mà bạn vẫn buồn phiền bạn sẽ làm cho anh ta buồn phiền theo. Anh ta có làm
gì đâu? Anh ta không đáng bị buồn phiền, tại sao bạn lại làm cho anh ta buồn
phiền một cách không cần thiết? Bạn hãy mỉm cười và trò chuyện, bạn biết rõ lúc
này bạn đang mang một chiếc mặt nạ. Khi anh ta bỏ đi bạn quay trở về với sự
buồn phiền của mình. Đó là nghi thức trong giao tiếp xã hội. Nếu bạn mang mặt
nạ một cách chủ động thì không có vấn đề gì sai lạc ở đây cả.
Nếu bạn bị một vết thương, bạn không cần phải
mang nó đi khoe với mọi người; đó không phải là vết thương của họ. Tại sao bạn
lại tạo ra sự đau đớn trong tâm hồn họ qua vết thương của mình? Tại sao bạn lại
phô trương như thế? Bạn hãy để nó ở đó; chăm sóc nó, cố làm lành nó. Bạn hãy
đưa nó cho bác sĩ xem nhưng bạn không cần phải đưa nó cho tất cả mọi người xem.
Bạn cần phải ý thức rõ điều này.
Mọi người phải sử dụng nhiều chiếc mặt nạ
khác nhau; chúng đóng vai trò là chất dầu bôi trơn. Một người nào đó xuất hiện
và hỏi bạn có khỏe không, ban kể cho anh ta nghe tất cả những rắc rối của mình.
Anh ta đâu có ý định hỏi về điều này, anh ta chỉ muốn nói lời chào với bạn
thôi. Anh ta phải bỏ ra cả giờ đồng hồ để nghe bạn nói. Thật quá hoang phí thời
gian! Lần tới anh ta sẽ né tránh bạn, thậm chí không dám nói lời chào với bạn,
anh ta sẽ chạy trốn khỏi bạn.
Bạn sống trong một xã hội, bạn không sống một
mình nên bạn cần tuân theo nhiều nghi thức xã hội. Nếu bạn không tuân theo
những nghi thức này thì bạn sẽ tự tạo ra thêm nhiều đau khổ cho chính mình, chứ
không phải cho ai khác.
Ngày 20 Tháng Mười
Ngạc nhiên
Tất cả những gì đẹp đẽ và thật luôn xuất hiện
dưới hình thức là một sự ngạc nhiên nên mọi người phải duy trì khả năng ngạc
nhiên của mình. Đó là một trong những niềm vui lớn nhất của cuộc sống.
Khi bạn đánh mất khả năng ngạc nhiên, bạn đã
chết. Nếu mọi việc vẫn còn gây ngạc nhiên cho bạn thì bạn vẫn còn đang sống.
Bạn càng ngạc nhiên bạn càng sống động. Đó là sự sống động của trẻ thơ; chúng
luôn ngạc nhiên với tất cả mọi việc, kể cả những việc vặt vãnh. Trẻ con tỏ ra
hứng thú với cả một viên đá cuội, với chúng viên đá cuội kia chính là viên kim
cương. Nếu bạn đánh mất khả năng ngạc nhiên của mình dù bạn tìm thấy một viên
kim cương bạn cũng chỉ xem đó là một viên đá cuội.
Khi nào bạn còn duy trì được khả năng ngạc
nhiên của mình thì khi đó cuộc sống còn ý nghĩa với bạn. Bạn hãy mở rộng lòng
mình. Bạn cần liên tục tự nhắc nhở chính mình rằng cuộc sống này thật bao la,
thật vô hạn. Cuộc sống là một dòng chảy không ngừng; nó không bao giờ dừng lại.
Cuộc sống là một cuộc hành trình không có điểm dừng, mỗi khoảnh khắc trong đời
đều mới mẻ, độc đáo. Mỗi khoảnh khắc đều đưa bạn trở về với thời ấu thơ.
Ngày 21 Tháng Mười
Điều không thể biết
Tâm hồn là tập hợp những điều đã biết. Sự
chiêm nghiệm thiền định sẽ đưa bạn đến những điều chưa biết; nhưng sự thiêng
liêng lại là điều không thể biết. Giống như đường chân trời kia, bạn càng tiến
về phía nó thì nó càng lùi lại. Giống như chiếc cầu vồng kia, bạn không bao giớ
có thể bắt được nó.
Bạn có thể cố gắng chạm tới điều không thể
biết - bạn có thể thực hiện mọi nỗ lực để chạm tới nó - nhưng nó vẫn luôn là
điều không thể biết.
Thượng đế là điều không thể biết và vì điều
không thể biết tồn tại nên cuộc sống luôn đẹp đẽ. Vì điều không thể luôn tồn
tại nên cuộc sống luôn là cuộc hành trình đầy thú vị. Khi bạn biết được một
điều gì đó, nó lập tức không còn ý nghĩa hơn. Đó là lý do tại sao cuộc sống tại
phương Tây lại ít ý nghĩa hơn cuộc sống tại phương Đông. Khoa học giúp các bạn
có được nhiều kiếm thức nên hầu như bạn chẳng còn ngạc nhiên với bất kỳ thứ gì.
Khi bạn nghĩ rằng bạn đã biết được tất cả, khi đó bạn sống trong sự chết. Bạn
hãy luôn sẵn sàng để chào đón những điều chưa biết và những điều không thể
biết.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment