Thiền định Mỗi tuần – Tuần 45. Không sợ
hãi
Ngày 5 Tháng Mười Một
Khoảnh khắc duy nhất
Mỗi khoảnh khắc đều là duy nhất. Không có
khoảnh khắc nào giống khoảnh khắc nào.
Chỉ có một tâm hồn thiển cận mới không ngừng
tìm kiếm một vài ý nghĩa nào đó liên tiến theo từng khoảnh khắc. Chỉ có một tâm
hồn thiển cận mới muốn mọi thứ đều được nối kết cùng nhau bởi chuỗi nhân-quả.
Chỉ có một tâm hồn thiển cận mới muốn mọi thứ đều hướng về một nơi nào đó, muốn
đến được một nơi nào đó.
Cuộc sống này luôn đặc sắc, phong phú, đa
dạng. Nó không có đích đến cuối cùng, không có số phận. Cuộc sống không vận
động hướng về một hướng duy nhất. Cuộc sống là một cuộc khiêu vũ bất tận.
Mỗi khoảnh khắc là một điệu nhảy, mọi người
nên vui với từng khoảnh khắc đến rồi lại đi và mọi gánh nặng trong bạn sẽ hoàn
toàn biến mất. Đó chính là sự tự do (sống trong khoảnh khắc hiện tại, không bao
giờ lo lắng về quá khứ, không bao giờ lo lắng về những gì chưa xảy ra, không
bao giờ cố gắng đưa ra bất kỳ một kết luận nào).
Ngày 6 Tháng Mười Một
Chiều hôm
Nhiều người có được sự sâu sắc tột cùng vào
lúc chiều hôm.
Khi mặt trời sắp mọc, khi đó có sự thay đổi
to lớn. Toàn bộ quá trình tồn tại bị động trở nên linh hoạt. Giấc ngủ dừng lại;
giấc mơ biến mất. Cây cỏ, chim chóc, mọi mặt của đời sống trở lại với trạng
thái sống động. Đó là một sự hồi sinh. Đó là điều kỳ diệu diễn ra mỗi ngày. Nếu
bạn tự cho phép mình bồng bềnh cùng khoảnh khắc đó bạn có thể chạm tới được
đỉnh cao nhất.
Sự thay đổi như thế cũng diễn ra lúc chiều
hôm khi mặt trời lặn. Mọi thứ trở nên tĩnh lặng, im lắng. Sự tĩnh lặng vô cùng
đang tỏa khắp. Bạn cũng có thể chạm tới được sự sâu sắc tột cùng trong thời
khắc đó. Buổi sáng bạn đạt được trạng thái thăng hoa, vào buổi chiều bạn đạt
được trạng thái sâu sắc, cả hai đều tuyệt đẹp. Chúng sẽ thay đổi con người bạn.
Ngày 7 Tháng Mười Một
Ngọn núi
Khi người ta hoàn toàn tĩnh lặng, không có bất
kì sự vận động nào diễn ra trong tâm hồn họ. Họ bắt đầu trở nên giống như ngọn
núi cao phủ đầy tuyết.
Ngọn núi này vẫn luôn hấp dẫn những người
thiền định. Không có gì ở đỉnh núi đó - hoàn toàn tĩnh lặng, hầu như không có
sự hiện diện của thời gian. Đức Phật ngồi dưới gốc cây Bồ-đề trông giống như
một ngọn núi. Không phải tình cờ mà những bức tượng đầu tiên đều là tượng Phật
và được làm bằng đá (vâng, bằng đá, không cử động, không thời gian, bất diệt).
Sự vận động của tâm hồn - suy nghĩ, khao
khát, hình dung và ghi nhớ - tất cả đều tạo ra đau khổ. Khi không có sự vận
động của suy nghĩ và khao khát, khi đó tâm hồn biến mất. Bạn ngồi đó nhưng
trong bạn không có tâm hồn. Trạng thái vô hồn đó sẽ biến bạn thành một ngọn núi
bất diệt.
Ngày 8 Tháng Mười Một
Sự siêu hình
Ai nghĩ rằng vật chất là tất cả thì họ sẽ tự
tạo ra một vòng tròn cho chính mình. Họ liên tục di chuyển theo vòng tròn đó mà
không bao giờ về được đến nhà vì nhà của họ nằm ở điểm trung tâm của vòng tròn
này.
Những ai nghĩ rằng vật chất không bao giờ
thay đổi thì cuộc sống của họ sẽ chỉ là một chuỗi dài mò mẫm đi trong đêm tối.
Họ không bao giờ biết được ánh sáng là gì, không bao giờ đến được tia sáng của
bình minh. Theo lẽ tự nhiên, trong đêm tối họ bị vấp ngã nhiều, tự gây thương
tích cho chính mình cũng như cho người khác, toàn bộ cuộc sống của họ chỉ là
những xung đột, mâu thuẫn, bạo lực, chiến tranh. Họ không bao giờ biết được
tình yêu là gì bởi tình yêu chỉ có thể xuất hiện khi họ sống cùng ánh sáng.
Việc thấu hiểu được sự siêu hình và sự sáng suốt
tuyệt vời. Sự lý luận luôn cay đắng, luôn tạo ra mâu thuẫn và xung đột; các
triết gia vẫn không ngừng tranh cãi cùng nhau.
Ngày 9 Tháng Mười Một
Mánh khóe
Sự chiêm nghiệm thiền định có một mánh khóe
(không phải là một nghệ thuật) nhằm tự đưa mình vào trạng thái tĩnh lặng một
cách thanh thoát tự nhiên. Nếu bạn quan sát, bạn sẽ nhận thấy rằng trong hai
mươi bốn giờ, có những lúc bạn tự nhiên rất tĩnh lặng. Những khoảnh khắc này
xuất hiện rất tự nhiên, không phải vì bạn quan sát mà chúng xuất hiện.
Điều đầu tiên là bạn phải biết được khi nào
thì những khoảnh khắc tĩnh lặng xuất hiện. Khi chúng đã ra đi thì bạn hãy ngưng
việc chiêm nghiệm thiền định của mình lại. Bạn hãy ngồi tĩnh lặng, trôi theo
từng khoảnh khắc. Chúng nhất định sẽ đến - đến một cách tự nhiên. Cánh cửa nhất
định sẽ hé mở nhưng vì quá bận bịu nên chúng ta chẳng bao giờ nhận thấy điều
đó.
Bạn hãy quan sát vào lúc sáng sớm, khi bạn
đang còn tỉnh táo sau một giấc ngủ sâu, ngoài kia chim chóc cũng đang ca hát,
mọi vật trở lại sống động sau giấc ngủ sâu. Bạn hãy ngồi tĩnh lặng dưới gốc
cây, bên bờ sông hoặc trong phòng mình, bạn hãy ngồi đó... không làm gì cả. Nó
nhất định sẽ đến.
Khi bạn đã biết được mánh khóe này, nó sẽ đến
với bạn thường xuyên hơn.
Ngày 10 Tháng Mười Một
Âm nhạc thuần khiết
Trong tiếng Phạn, từ 'nada' có nghĩa là 'âm
nhạc' nhưng trong tiếng Tây Ban Nha, nó lại có nghĩa là 'hư không'. Cả hai đều
có ý nghĩa đẹp vì âm nhạc mà tôi muốn nói đến ở đây là âm nhạc của hư không. Nó
là âm nhạc của sự tĩnh lặng hoàn toàn. Thánh nhân gọi nó là âm nhạc thuần
khiết.
Có một loại nhạc mà không ai có thể tạo ra
được, nó giống như mạch nước ngầm trong tâm hồn của chúng ta; nó là loại nhạc
của sự hài hòa trong tâm hồn. Ngoài ra cũng có một loại nhạc thuần khiết trong
vũ trụ - sự hài hòa giữa các vì sao, giữa các hành tinh; toàn bộ sự tồn tại này
giống như một dàn nhạc giao hưởng. Ngoại trừ con người, không có gì là không
xuất hiện nhịp nhàng với nhau; mọi thứ đều có sự hài hòa đến tuyệt vời. Đó là
lý do tại sao cây cối lại yêu kiều đến thế, cả chim chóc và mọi loài động vật
khác. Chỉ có nhân loại là xấu xa, đó là lý do tại sao chúng ta luôn cố gắng tự
hoàn thiện mình; luôn cố gắng để trở thành một cái gì đó khác hơn chính mình.
Khi bạn muốn trở thành một cái gì đó, bạn trở
nên xấu xí, bạn bị lạc nhịp vì cuộc sống chỉ biết đến thực tại mà thôi; sự trở
thành một cái gì đó chính là một bệnh của tâm hồn. Nhân loại không bao giờ hài
lòng, sự bất mãn đó tạo ra sự xấu xí, nhân loại chỉ có những lời phàn nàn ca
thán mà thôi, ngoài ra chẳng có gì cả. Họ muốn thứ này, họ muốn thứ nọ, họ
chẳng bao giờ thỏa mãn; thậm chí khi họ có được thứ họ muốn, họ muốn có nhiều
hơn thế nữa. Tâm hồn nhân loại không ngừng đòi hỏi. Đó là một bệnh kinh niên
của con người.
Khi bạn vứt bỏ ngay ham muốn "trở
thành" của mình, bạn sẽ nghe được một bản nhạc. Khi bản nhạc đó cất lên,
nó thấm đẫm bạn và lan sang cả người khác. Đó là vẻ đẹp của các vị Phật. Họ
luôn hài hòa, sống động và chia sẻ.
Ngày 11 Tháng Mười Một
Không sợ hãi
Để có thể thay đổi vận mệnh của mình, bạn phải
có được lòng can đảm và không hề sợ hãi.
Những ai luôn sợ hãi sẽ chẳng bao giờ có thể
vượt ra khỏi những điều đã biết. Những điều đã biết. Những điều đã biết luôn
giúp họ cảm thấy thoải mái, an toàn. Họ biết rõ những thứ đó, biết rõ cách xử
lý từng tình huống. Họ xử lý mọi việc trong trạng thái mơ màng (họ không cần
phải tỉnh táo); đó là sự tiện nghi của những điều đã biết.
Khi bạn vượt ra khỏi ranh giới của những điều
đã biết thì những lo sợ bắt đầu xuất hiện vì lúc này bạn trở thành một người
hoàn toàn ngu dốt, bạn không biết mình phải làm gì, mình không nên làm gì. Giờ
đây bạn không còn tự tin vào chính mình, bạn có thể dễ dàng phạm sai lầm, dễ
dàng lạc lối. Đó là cách mà những lo sợ khiến mọi người luôn quanh quẩn với
những điều đã biết. Khi họ quanh quẩn với những điều đã biết thì họ đã chết.
Cuộc sống chỉ thực sự xuất hiện khi bạn sống
cùng những nguy hiểm, những rủi ro, những điều mới mẻ. Chỉ qua hiểm nguy bạn
mới có thể trưởng thành. Mỗi người phải trở thành một nhà thám hiểm, luôn sẵn
sàng chấp nhận rủi ro khi thoát ra khỏi những điều đã biết để tìm đến những
điều chưa biết. Khi chúng ta nếm trải được niềm vui của sự tự do và của sự
không sợ hãi thì chúng ta sẽ không bao giờ hối tiếc vì chúng ta đã biết được
một cuộc sống đích thực là gì. Chỉ một khoảnh khắc sống một đời sống đích thực
cũng đáng giá hơn cả một đời sống xoàng xĩnh tầm thường.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment