Osho
- Dhammapada: Con đường của Phật (Tập 7)
Chương
4. Con người thực là không đoán được
Câu hỏi 1
Thưa
Thầy kính yêu,
Khi
khoảnh khắc tới chiếc lá buông bỏ sự nắm giữ mềm yếu của nó và đón chào việc chết
của nó bằng sự duyên dáng bên trong. Thế thì đó có phải là con đường mở ra cho
cuộc sống để ôm choàng mãi mãi chiếc lá rơi xuống theo cách riêng của nó không?
Vâng,
Amitabh, đó là bí mật của sống và chết cả hai, bí mật của các bí mật: cách cho
phép sự tồn tại đi qua bạn toàn bộ không bị cản trở, không bị chướng ngại, cách
ở trong trạng thái tuyệt đối không kháng cự. Phật gọi nó là tathata - như thế.
Bản
ngã là kháng cự. Buông bỏ nghĩa là biến mất của bản ngã. Khi bạn chỉ là cây
trúc hổng, sự tồn tại hát cả triệu bài ca qua bạn. Nó biến đổi bạn thành cây
sáo đẹp. Nhưng bạn phải là cây trúc hổng, hoàn toàn trống rỗng, để cho không
cái gì cản trở luồng chảy.
Nói
có toàn bộ là có tính chất sannyas, nói có vô điều kiện: có với tất cả, với sống
và với chết - bởi vì chết không chống lại sống mà là cao trào tối thượng của sống,
là đỉnh cao nhất của nó. Có với vui và có với buồn nữa, bởi vì vui không thể tồn
tại nếu thiếu buồn. Vui là có thể chỉ nếu buồn tạo ra bối cảnh. Chúng được gắn
với nhau mốt cách cỗ hữu tới mức chúng là không thể tách rời. Và toàn thể nỗ lực
của con người là để phân tách chúng. Con người cứ cố gắng làm điều không thể được
- con người muốn sống không chết. Bây giờ điều đó là hoàn toàn ngu xuẩn! Sống
ngụ ý chết, chết là ở cốt lõi của sống. Cách duy nhất để phủ nhận chết là phủ
nhận sống nữa.
Cho
nên những người đã cố gắng phủ nhận chết đều đã chết; trước khi cái chết tới họ
đã không còn đó từ lâu rồi. Họ đã không sống chút nào. Trong phủ nhận chết họ
phải phủ nhận sống nữa, bởi vì bạn càng sống nhiều bạn càng trở nên sẵn có cho
chết. Khi sống là ở đỉnh, chết là cái gần gũi nhất. Né tránh chết và bạn phải
né tránh các đỉnh của sống. Bạn sẽ phải sống theo cách hờ hững, chẳng ra chết
chẳng ra sống, điều còn tồi tệ hơn bản thân cái chết.
Và
đấy cũng là trường hợp cho mọi cực đối lập: phá huỷ cái này và cái kia tự động
bị phá huỷ. Bạn không thể cứu cái kia được, chúng giống như hai mặt của cùng một
đồng tiền.
Khi
thấy điều đó, Amitabh này, hiểu biết lớn nảy sinh. Người ta thảnh thơi. Người
ta nói có, với sống, với chết, với tối, với sáng, với buồn, với vui, với tất cả
những cái đang đó mà không có chọn lựa nào. Hiểu biết vô chọn lựa đó là chứng
ngộ, là phật tính.
Bạn
nói, "Khi khoảnh khắc đó tới chiếc lá buông bỏ sự nắm giữ mềm yếu của nó
và đón chào việc chết của nó bằng sự duyên dáng bên trong...."
Đó
là cách bạn phải học để chết. Cách thức của chiếc lá là cách thức của sannyasin
nữa. Và nắm giữ của bạn phải mềm mại; bằng không sẽ khó mà buông bỏ được. Nắm
giữ của bạn phải gần như là không nắm giữ chút nào. Nắm giữ của bạn không thể
là níu bám. Chỉ những người níu bám, người không hiểu trò chơi phân cực này của
sự tồn tại, và níu bám của họ phá huỷ tất cả. Họ phải chết, nhưng cái chết của
họ trở thành bất nhã. Họ phải chết, như mọi người khác, nhưng cái chết của họ
trở thành đau khổ cực độ.
Từ
'đau khổ cực độ - agony' bắt nguồn từ agon - agon nghĩa là vật lộn tranh đấu.
Agony nghĩa là tranh đấu. Họ chết khi tranh đấu. Toàn thể cuộc đấu tranh là bài
tập luyện trong vô tích sự: họ sẽ không thắng, nhưng dầu vậy họ vẫn cứ cố gắng.
Hàng triệu người đã cố gắng và thất bại; dầu vậy chúng ta là những người ngu thế,
chúng ta cứ lặp lại cùng hình mẫu. Chúng ta vẫn hi vọng rằng "Có thể mình
là ngoại lệ, có thể mình có khả năng xoay xở bằng cách nào đó."
Không
ai đã từng có khả năng xoay xở, không phải bởi vì họ đã không cố gắng đủ, không
phải bởi vì họ đã không cố gắng mạnh mẽ, nhưng bởi vì điều đó là không thể được
trong chính bản chất của mọi thứ. Họ đã làm tất cả những điều có thể được làm,
không cái gì đã bị bỏ lại không làm, nhưng chết nhất định xảy ra - thực ra nó
đã xảy ra trong chính việc sinh của bạn rồi. Được sinh ra là một cực; cực kia bị
ẩn giấu trong nó.
Người
ta bắt đầu chết vào khoảnh khắc người ta bắt đầu thở. Khoảnh khắc đầu tiên của
sinh cũng là khoảnh khắc đầu tiên của chết. Vâng, phải mất bẩy mươi, tám mươi
năm để hoàn thành quá trình này. Chết không tới một cách bất thần sau tám mươi
năm đâu; nó phát triển, nó phát triển mọi khoảnh khắc. Nó phát triển bây giờ...
Sống là cánh bên này, chết là cánh bên kia, và cả hai cánh đều là của bạn. Và bạn
đang cố bay với một cánh sao? Đây là cách bạn tạo ra khổ cho bản thân mình, thất
bại và thất vọng. Chấp nhận cả hai đi.
Để
nắm giữ của bạn là mềm yếu, mềm yếu tới mức nó có thể bị bỏ ra bất kì khoảnh khắc
nào và sẽ không có tranh đấu trong việc bỏ nó, thậm chí không chậm trễ lấy một
khoảnh khắc - bởi vì ngay cả chậm trễ một khoảnh khắc cũng đủ để bỏ lỡ vấn đề,
bỏ lỡ cái duyên dáng của nó.
Công
việc của tôi ở đây bao gồm việc dạy bạn cách sống và cách chết, cách vui và
cách buồn, cách tận hưởng tuổi thanh xuân và cách tận hưởng tuổi già, cách tận
hưởng mạnh khoẻ và cách tận hưởng ốm yếu. Nếu tôi dạy bạn chỉ cách tận hưởng
khoẻ, vui, sống, và phần kia bị bỏ qua, thế thì tôi đang dạy bạn cái gì đó sẽ tạo
ra phân chia trong bạn, chia chẻ trong bạn.
Tôi
dạy bạn tính toàn bộ của sự tồn tại. Đừng sở hữu, đừng nắm giữ cái gì, đừng níu
bám. Cứ để mọi thứ đến và đi. Cho phép mọi thứ đi qua bạn, và bạn bao giờ cũng
vẫn còn mong manh, sẵn có. Và thế thì có cái đẹp lớn lao, duyên dáng lớn lao, cực
lạc lớn lao.
Buồn
của bạn cũng sẽ đem tới chiều sâu cho bạn, cũng nhiều như vui của bạn. Chết của
bạn sẽ đem tới món quà lớn lao cho bạn, cũng nhiều như bản thân cuộc sống. Thế
thì con người biết rằng toàn thể sự tồn tại này là của mình: đêm và ngày, mùa
hè và mùa đông, tất cả đều là của bạn.
Trong
khi vẫn còn mong manh, cởi mở, thảnh thơi, bạn trở thành người chủ. Đó là hiện
tượng kì lạ, rất ngược đời: trong khi vẫn còn buông xuôi với sự tồn tại bạn trở
nên thắng lợi. Và những khoảnh khắc này sẽ tới cho bạn lặp đi lặp lại. Toàn thể
nỗ lực của tôi là để mang tới cho bạn ngày một nhiều những khoảnh khắc như vậy,
những khoảnh khắc hàm chứa như vậy. Đừng cư xử một cách ngu xuẩn, đừng cứ lặp lại
các chiến lược cũ, hình mẫu cũ của tâm trí bạn. Học cách hiện hữu mới.
Và
điều vĩ đại nhất cần học là không ôm giữ cái gì: vào tình yêu của bạn, vào vui
vẻ của bạn, vào thân thể của bạn, vào mạnh khoẻ của bạn. Tận hưởng mọi thứ - mạnh
khoẻ, thân thể, tình yêu, người đàn bà của bạn, người đàn ông của bạn - nhưng đừng
níu bám. Để bàn tay bạn để mở - đừng trở thành nắm đấm. Nếu bạn trở thành nắm đấm
bạn trở thành bị đóng lại - bị đóng với gió và mưa và mặt trời và mặt trăng, bị
đóng với bản thân Thượng đế. Và đó là cách sống xấu nhất; nó đang tạo ra nấm mồ
quanh bản thân bạn. Thế thì sự tồn tại của bạn là không có cửa sổ. Bạn cứ bóp
nghẹt bên trong và bạn đang chết ngạt bởi vì bạn nghĩ bạn đang tạo ra an toàn
và an ninh cho bản thân mình.
Tôi
đã nghe một câu chuyện ngụ ngôn cổ Sufi:
Một
nhà vua rất sợ chết, cũng như mọi người đều sợ - và bạn càng có nhiều, tất
nhiên, bạn càng sợ hơn. Người nghèo không sợ chết mấy đâu. Người đó có gì mà mất?
Cuộc sống đã cho người đó cái gì? Người đó vẫn còn không quan tâm.
Đó
là lí do tại sao ở các nước nghèo bạn sẽ thấy đi thấy lại sự dửng dưng với cái
chết, nghèo, đói. Lí do là, mọi người đã sống trong nghèo nàn lâu tới mức bây
giờ họ chẳng lo nghĩ gì về chết. Chết tới với họ như sự giảm nhẹ - giảm nhẹ khỏi
mọi khổ và lo âu, giảm nhẹ khỏi nạn đói, đau khổ, nghèo nàn.
Mọi
người tới từ các nước giầu nghĩ, "Sao họ lại dửng dưng với cái chết vậy?"
Lí do là đơn giản: chẳng có gì để níu bám cả. Cuộc sống của họ đã không cho họ
cái gì cả. Cuộc sống của họ nghèo tới mức chết không thể lấy được gì từ họ; nó
không thể làm cho họ nghèo hơn họ đã nghèo rồi. Nhưng bạn càng có nhiều, bạn
càng trở nên sợ chết nhiều hơn. Xã hội càng giầu, càng nhiều sợ chết hơn.
Trong
các xã hội nghèo điều kiêng kị là dục, và trong xã hội giầu điều kiêng kị là chết.
Đó là chỉ dẫn liệu xã hội là giầu hay nghèo - bạn có thể nhìn vào điều kiêng kị
của họ là gì. Nếu họ rất chống lại dục điều đó nghĩa là họ nghèo; nếu họ rất chống
lại chết, thậm chí sợ nhắc tới nó, điều đó đơn giản nghĩa là họ giầu. Do đó rất
khó có đương đầu giữa nước nghèo và nước giầu - những điều kiêng kị của họ va
chạm.
Điều
này đang xảy ra mọi ngày ở đây, bởi vì người của tôi đã tới từ khắp nơi trên thế
giới và xã hội Ấn Độ nghèo nàn có điều kiêng kị về dục. Dục là vấn đề của họ, dục
là nỗi sợ của họ. Sinh là nỗi sợ của họ, không phải chết. Họ nghĩ về cách dừng
sinh, họ đắn đo về các phương pháp kiểm soát sinh. Ở các nước giầu các nhà khoa
học cứ tìm kiếm cách trì hoãn cái chết. Ở các nước nghèo vấn đề là cách trì
hoãn việc sinh.
Cho
nên nhà vua rất sợ hãi, cũng là tự nhiên. Ông ấy có nhiều thế và cái chết sẽ lấy
đi mọi thứ; và ông ấy đã phí hoài cả đời mình trong việc tích luỹ. Làm sao tự bảo
vệ bản thân mình? Và trong việc tích luỹ nhiều của cải thế ông ấy đã tạo ra nhiều
kẻ thù và họ bao giờ cũng tìm cơ hội để cắt đầu ông ấy, để bắn ông ấy.
Ông
ấy xin lời khuyên từ những người già, trí huệ của đất nước. Họ bảo ông ấy làm một
lâu đài chỉ có một cửa vào - không cửa sổ, không cửa ra vào khác, chỉ một cửa
đi vào và đi ra. Ông ấy sẽ an toàn. Và ở cửa ông ấy có thể để lực lượng an ninh
mạnh với cả nghìn người để cho không ai có thể vào được.
Ý
niệm này hấp dẫn. Ông ấy làm một lâu đài lớn không cửa sổ, không cửa ra vào,
ngoại trừ một cửa được gác bởi một nghìn chiến binh.
Nhà
vua láng giềng, bạn ông ấy, cũng sợ chết. Ông ta nghe nói về lâu đài này và ông
ta tới xem. Ông ta rất bị ấn tượng. Ông ta nói, "Tôi sẽ lập tức bắt đầu
làm việc, tôi sẽ lập tức làm ra lâu đài cho bản thân tôi - cái này an toàn thế
an ninh thế!"
Khi
bạn ông ấy ra về - nhà vua bước ra khỏi lâu đài để nói lời tạm biệt ông ta -
ông ta lại ca ngợi lâu đài này. Trong khi ông ta đang ca ngợi lâu đài, một người
ăn xin ngồi cạnh đường bắt đầu cười to. Cả hai nhà vua đều bị choáng và họ hỏi
ông ấy, "Sao ông cười? Ông có điên không đấy? Và ông không biết cư xử với
sự hiện diện của các nhà vua sao?"
Người
ăn xin nói, "Tôi không thể kiểm soát được mình. Tôi xin lỗi! Nhưng bản
thân tôi là vua của tôi, và để tôi bảo cho các bệ hạ về chân lí tại sao tôi cười.
Tôi đã quan sát, bởi vì tôi ăn xin ở đây trên con đường này. Tôi đã từng quan
sát... lâu đài này được xây dựng, nhưng tôi phân vân: tôi nói với các bệ hạ, có
một sai lầm duy nhất, một lỗi, mà sẽ chứng tỏ là định mệnh."
Nhà
vua nói, "Sai lầm đó là gì? Ông nói cho chúng ta, chúng ta sẽ sửa
nó." Nhà vua sẵn sàng lắng nghe, và không chỉ lắng nghe mà còn sửa nó.
Người
ăn xin nói, "Bệ hạ làm một điều: bệ hạ đi vào bên trong và bảo người của bệ
hạ đóng cửa lại, mãi mãi, bởi vì cái cửa này sẽ chứng tỏ là nguy hiểm. Cái chết
sẽ đi vào từ đây! Cả nghìn chiến binh này sẽ không thể nào ngăn cản được cái chết,
họ sẽ thậm chí không có khả năng thấy nó. Cho nên đóng cửa hoàn toàn lại. Thay
vì thế làm bức tường, và bệ hạ ở bên trong lâu đài và bệ hạ sẽ an toàn mãi mãi!
Không ai có thể giết được bệ hạ, thậm chí cái chết cũng không thể vào trong được."
Nhưng
nhà vua nói, "Điều đó nghĩa là ta sẽ chết à!
Nếu
ta không thể ra được, phỏng có ích gì mà sống?"
Và
người ăn xin nói, "Đó là lí do tại sao tôi cười. Bệ hạ đã chết chín mươi
chín phẩy chín phần trăm rồi! Chỉ một cửa còn lại, cho nên chỉ ngần đó là bệ hạ
sống thôi."
Bạn
càng an toàn hơn, bạn càng chết hơn. Và đây không phải là cái chết đẹp, cái chết
duyên dáng của chiếc lá, của cánh hồng rụng xuống đất, quay về cội nguồn. Nó là
cái chết xấu xí, sự bịa đặt của con người.
Cái
chết tự nhiên là đẹp; con người đã làm cho nó xấu. Con người đã làm mọi thứ xấu;
bất kì điều gì con người chạm vào đều trở thành xấu. Nếu con người chạm vào
vàng nó biến thành bụi.
Amitabh
này, cứ để hiểu biết này thấm sâu nhất có thể được. Để điều này trở thành chính
cốt lõi của bạn, thành sáng suốt của bạn. Vâng, nó là vậy đấy. Đừng sở hữu, đừng
giữ chặt. Vẫn còn thảnh thơi, vẫn còn không sở hữu. Nếu cái gì đó sẵn có, tận
hưởng nó; khi nó biến mất, để nó biến mất với lòng biết ơn - biết ơn vì tất cả
những điều nó đã làm cho bạn, không bực tức, không phàn nàn. Và bạn sẽ biết vui
vẻ lớn nhất của sống và chết, sáng và tối, của hiện hữu và không hiện hữu cả
hai.
Câu
hỏi 2
Thưa
Thầy kính yêu,
Trong
sự tồn tại, bất kì khi nào một người chứng ngộ xuất hiện, cả các lực ác và thiện
đều bắt đầu vận hành. Như thực chứng lịch sử, thường lực ác thắng. Một Jesus bị
đóng đinh, một Socrates bị đầu độc, một Mansoor bị băm vằm, Phật, Mahavira bị
ném đá. Đến thế mà phần lớn nhân loại vẫn còn hoàn toàn trong bóng tối. Thưa Thầy
kính yêu, trạng thái sự việc này vẫn còn như trong quá khứ sao? Cùng hiện tượng
đó có tiếp tục sau khi Thầy ra đi không? Xin Thầy rọi ánh sáng vào.
Dharma
Bhikkhu, điều đầu tiên cần hiểu là: đừng phân chia sự tồn tại thành thiện và
ác, thành Thượng đế và Quỉ, thành lực thiện và lực ác. Phân chia đó là cách sái
để nhìn vào thực tại. Sự tồn tại là một. Trong sự tồn tại Jesus và Judas là không
tách rời, nhưng là diễn viên trong cùng vở kịch. Bạn có thể nghĩ về Jesus mà
không có Judas được không? Bạn nghĩ Ki tô giáo được lập nên bởi một mình Jesus
sao? Thế thì bạn hoàn toàn sai - năm mươi phần trăm là bởi Jesus, năm mươi phần
trăm bởi Judas đấy. Và trong thực ra, Judas đã đóng vai trò quan trọng hơn bản
thân Jesus.
Do
đó tôi không gọi Ki tô giáo là "Ki tô giáo" đâu; tôi gọi nó là
"Chữ thập giáo," bởi vì cây chữ thập đã trở thành biểu tượng. Và ai
chịu trách nhiệm cho cây chữ thập? Judas chịu trách nhiệm cho cây chữ thập.
Không có Judas, câu chuyện về Jesus sẽ mất đi mọi sự vinh quang của nó. Judas
cho sự tương phản; ông ta là tấm bảng đen trên đó Jesus trở thành dòng chữ bạc.
Ông ta là đám mây đen, và Jesus loé lên như năng lượng sét - nhưng không có mây
đen bạn sẽ không có khả năng thấy được tia sét đâu.
Bạn
có thấy sao ban ngày không? Chúng có đó, nhưng bạn không thể thấy được chúng. Để
thấy chúng bạn cần đêm tối - đêm càng tối các vì sao càng sáng hơn. Đêm càng
nhiều sao bởi vì ngày một nhiều sao xuất hiện khi bóng tối sâu hơn. Bạn có nói
rằng bóng tối chống lại sao không? Nó tôn chúng lên, nó nuôi dưỡng chúng.
Cho
nên điều đầu tiên cần nhớ, Dharma Bhikkhu này, là ở chỗ sự tồn tại không bị
phân chia thành hai phe đâu. Nó là một trò chơi, nó là một vở kịch; chúng ta tất
cả đều là diễn viên trong nó, và kẻ thù được cần tới nhiều như người bạn được cần
tới.
Không
phải ngẫu nhiên mà trước khi Jesus bị bắt ông ấy đã hôn Judas và rửa chân
Judas. Người Ki tô giáo nghĩ điều này là thánh thiện, linh thiêng. Quan sát của
tôi là: nó là hiểu biết; nó chẳng liên quan gì tới tính thánh thiện hay linh
thiêng cả. Một hiểu biết vô cùng!
Jesus
đang nói, "Mặc dù Judas sẽ phản bội ta, ông ấy phải hoàn thành vai của ông
ấy và ta phải hoàn thành vai của ta - và chúng ta là một phần của cùng vở kịch."
Đây là sáng suốt phương Đông: rằng các lực sáng và lực tối không thực sự tách
biệt, chúng chỉ có vẻ vậy thôi.
Nếu
Socrates mà không bị đầu độc bạn chắc đã quên ông ấy từ lâu rồi. Và ông ấy đằng
nào cũng chết, cho nên những người đầu độc ông ấy đã giúp cho công việc của ông
ấy, họ thực sự phục vụ cho sự nghiệp của ông ấy. Họ đã làm cho tên ông ấy thành
bất tử.
Đã
từng có nhiều nhà huyền môn Sufi với cùng tầm mức như al-Hillaj Mansoor, nhưng
bạn nhớ được bao nhiêu cái tên? Bạn thậm chí có nhớ được tên của thầy của
Mansoor không? Tất cả những cái tên đều đã bị quên đi. Mansoor đã trở thành ánh
sáng vĩnh hằng, bởi lẽ đơn giản là ông ấy đã bị giết, bị giết một cách tàn bạo
- vâng, bị xẻ thành từng mảnh. Cái chết của Jesus nếu so với cái chết của
Mansoor có vẻ rất nhân đạo, từ bi. Mansoor bị giết từng phần một. Đầu tiên chân
ông ấy bị chặt ra, thế rồi tới tay ông ấy, thế rồi mắt bị móc ra, thế rồi lưỡi
ông ấy bị cắt ra, thế rồi đầu ông ấy bị chặt - thành từng phần, từng mảnh.
Nhưng
Mansoor đã trở thành cái tên quí giá nhất trong toàn thể tín ngưỡng Sufi; và
tín ngưỡng này là giầu có: Bahauddin, Jalaluddin, Hassan, Rabiya, thầy riêng của
Mansoor, Junnaid, và hàng nghìn người khác những người đã trở nên chứng ngộ.
Hai
truyền thống này trên thế giới đã tạo ra nhiều người chứng ngộ nhất: một là Thiền,
được sinh ra từ sáng suốt của Phật, và truyền thống kia là Sufi giáo, được sinh
ra từ sáng suốt của Mohammed. Hai truyền thống này đã tạo ra ánh sáng vĩ đại nhất
trên thế giới.
Nhưng
bạn không thể tìm được một cái tên nào trong Thiền so sánh được với Mansoor, bởi
lẽ đơn giản là không Thiền sư nào đã bị chặt mảnh, bị giết hại, bị đóng đinh.
Nếu
Jesus đã chinh phục được gần toàn thể thế giới - bởi vì gần một nửa nhân loại ở
dưới tác động của ông ấy - lí do là gì? Mahavira theo bất kì cách nào có bị tụt
lại sau trong chứng ngộ của ông ấy không? Kanad không có khả năng biến đổi toàn
thế giới sao? Họ đều có khả năng như Jesus, nhưng họ không có Judas của họ -
cây chữ thập bị thiếu. Họ đã chết trong giường của mình, họ đã chết theo cách
bình thường. Khi có liên quan tới bản thể bên trong của họ thì họ đã chết theo
cách phi thường, nhưng ai sẽ thấy và hiểu điều đó? Cái chết của Jesus trở thành
hiện tượng lịch sử, có ý nghĩa tới mức lịch sử đã được phân chia tại điểm đó:
trước Jesus và sau Jesus. Jesus trở thành đường phân chia. Không ai khác đã từng
có ý nghĩa như vậy. Tại sao?
Và
bạn nói, Dharma Bhikkhu, "Thường lực ác thắng."
Không,
không bao giờ. Ngay chỗ đầu tiên, thiện và ác không phải là kẻ thù - đang chơi
trò chơi trốn tìm thôi. Và ở chỗ thứ hai, thiện bao giờ cũng thắng bởi vì thiện
lớn hơn ác. Jesus lớn hơn nhiều so với Judas, và Socrates lớn hơn nhiều so với
những người đã đầu độc ông ấy, và Mansoor lớn hơn nhiều so với những người đã
giết ông ấy.
Thiện
là vô hạn; ác chỉ là một phần trong nó, một phần nhỏ - cố hữu, cần thiết, không
tránh khỏi, nhưng là phần nhỏ. Nó phục vụ cho thiện.
Không,
với việc đóng đinh Jesus lực ác đã không thắng được - chúng không thể thắng được,
điều đó là không thể được. Thượng đế bao giờ cũng thắng. Cách thức của ngài là
kì lạ: đôi khi ngài chinh phục bạn theo cách kì lạ tới mức bạn không thể thấy
ra vấn đề ngay lập tức được. Ngài chinh phục qua Jesus bằng việc đóng đinh
Jesus - một phương pháp kì lạ, cách thức bí ẩn, nhưng đấy là cách của Thượng đế.
Và
chỗ thứ ba, nó bao giờ cũng sẽ vẫn còn như cũ; về điều đó, sẽ không có thay đổi
gì cả. Và tôi cho rằng chẳng có nhu cầu nào về bất kì thay đổi nào cả; nó hoàn
toàn đúng. Chết trên cây chữ thập là đẹp hơn chết trong Bệnh viện Sassoon! Ý niệm
về chết trong Bệnh viện Sassoon là kinh hoàng. Tôi không sợ chết, nhưng tôi sợ
Bệnh viện Sassoon!
Câu
hỏi 3
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
là người đàn ông mạnh mẽ, nhưng tôi không thể tìm thấy người đàn bà thực sự yêu
tôi. Cái gì thiếu trong tôi vậy? Tôi đã tới đây để tìm bạn tâm hồn. Thầy có thể
giúp tôi được không?
Sudhiro,
có thể đấy... nhưng trước khi tôi có thể giúp được bạn tìm ra bạn tâm hồn, tôi
sẽ phải tạo ra linh hồn trong bạn đã, điều này còn khó hơn nhiều! Bạn có thể mạnh
mẽ về vật lí, điều đó không có nghĩa là bạn có linh hồn đâu.
Linh
hồn chỉ là hạt mầm; bạn thực ra không có linh hồn bên trong bạn đâu, chỉ là những
khả năng thôi. Và không có linh hồn, mọi người bắt đầu tìm kiếm bạn tâm hồn! Chỉ
linh hồn mới có thể hấp dẫn linh hồn khác. Nếu bạn có linh hồn, thế thì linh hồn
nào đó nhất định bị hấp dẫn tới bạn; bạn sẽ tìm thấy bạn tâm hồn.
Nhưng
người ta chưa bao giờ nghĩ theo cách đó. Và ý niệm là bạn là người mạnh mẽ có
thể trở thành chướng ngại, bởi vì người mạnh mẽ thông thường là người mang nhiều
tính con vật hơn. Đó là ý niệm của chúng ta về sức mạnh: người trông giống con
vật hơn.
Bất
kì khi nào tôi thấy bức ảnh về Ông Vũ trụ tôi đơn giản đâm phân vân - tôi không
thể thấy cái đẹp nào cả, họ trông hoàn toàn xấu, toàn cơ bắp chứ chẳng cái gì
khác! Họ trông giống con vật hơn con người.
Và
điều này cũng không lành mạnh nữa, bởi vì họ tất cả đều chết sớm và họ tất cả đều
chết bởi các bệnh nguy hiểm, bởi lẽ đơn giản là họ ép buộc thân thể mình và
khuôn mẫu nào đó. Họ không yêu thân thể họ; thân thể họ căng thẳng. Vào lúc các
Ông Vũ trụ này bốn mươi tuổi họ đã trên bờ vực chết và họ không chống nổi những
bệnh lớn, không chữa được, bởi vì bản thân họ đã tạo ra những bệnh đó. Họ đã ép
buộc thân thể họ, thao túng thân thể họ. Họ đã thành công, nhưng với cái giá lớn.
Sức
mạnh, trong tâm trí thông thường, nghĩa là hung hăng. Và đàn bà cần chút ít dịu
dàng hơn, không hung hăng. Và ai biết được, Sudhiro? Bạn có thể đang mang ý niệm
này rằng bạn là người đàn ông mạnh mẽ và bạn có thể thậm chí không phải là điều
đó. Nó có thể chỉ là ý niệm bản ngã, tưởng tượng.
Moe
và Sophie đã lấy nhau trong mười hai năm. Một đêm trên giường Moe nói,
"Nâng áo ngủ em lên."
Sophie
không trả lời.
Moe
thử lần nữa. "Này, làm bé ngoan đi. Nâng áo ngủ em lên."
Sophie
vẫn không đáp lại.
Moe
xông ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Sophie nhỏm dậy và khoá nó lại. Trong cả
nửa giờ Moe đi lại lại trong phòng khách. Thế rồi anh ta bước lại phòng ngủ, đẩy
cửa, và thấy nó bị khoá rồi.
"Mở
cửa ra," anh ta cầu xin. "Anh rất tiếc anh đang tức tối. Mở cửa
ra!" Sophie không trả lời.
"Nếu
em không mở cửa anh sẽ phá tan nó đấy!" "Trông dáng lực sĩ của em
đây!" Sophie quát tháo.
"Ngay
cả áo ngủ anh ta còn chẳng nâng được, mà cánh cửa anh ta sẽ phá tan cơ đấy!"
Cho
nên tôi không biết bạn mạnh mẽ thế nào. Có thể bạn có khả năng phá cửa đấy - điều
đó sẽ chẳng ích gì. Bạn sẽ phải học nghệ thuật khác! Và tôi không biết, Sudhiro
này, bạn bao nhiêu tuổi rồi - bởi vì bạn phải đã từng tìm kiếm lâu rồi; bằng
không bạn đã không đạt tới đây. Và nếu bạn đã từng thất bại cả đời mình thì bạn
phải trở nên được kết tinh trong hình mẫu nào đó. Bạn có thể hùng hổ, bạn có thể
là người giả vờ, bạn có thể ít quan tâm tới tình yêu và quan tâm nhiều tới
chinh phục đàn bà.
Có
nhiều người cứ làm điều đó hoài: họ cứ đếm xem bao nhiêu đàn bà họ đã chinh phục
được. Có cả đàn bà nữa - bây giờ chỉ ở phương Tây nhưng chẳng mấy chốc họ sẽ ở
cả phương Đông nữa - người cứ đếm, cứ dường như tình yêu là vấn đề số lượng!
Một
đàn ông đang làm tình với một đàn bà và anh ta hỏi cô ấy, "Anh có phải là
người đàn ông đầu tiên làm tình với em không?"
Một
im lặng dài tiếp theo đó. Người đàn ông hỏi, "Em có nghe anh nói hay không
đấy?"
Cô
ấy nói, "Em có nghe, nhưng em đang đếm."
Có
những người cứ đếm: bao nhiêu đàn bà họ đã chinh phục, bao nhiêu đàn ông họ đã
chinh phục. Nếu bạn quan tâm tới chinh phục bạn không quan tâm tới tình yêu
đâu. Và khi dần dần, dần dần cuộc sống tuột khỏi bàn tay bạn, khi cái chết bắt
đầu gõ cửa nhà bạn, bạn trở nên sợ hãi. Bỗng nhiên bạn trở nên tỉnh táo rằng bạn
đã bỏ lỡ cái gì đó đẹp đẽ.
Yêu
là một trong những kinh nghiệm lớn nhất trong cuộc sống - và nhiều người bỏ lỡ
nó. Họ có thể sinh con đẻ cái, họ có thể cưới nhiều lần, nhưng tình yêu là hiện
tượng hoàn toàn khác. Nó cần nhạy cảm lớn, nó cần linh hồn. Và khi thời gian
trôi qua và năng lượng bắt đầu tàn tạ và cái chết tới gần hơn, bạn trong hoảng
hốt.
Đó
đích xác là cảm giác của tôi khi đọc câu hỏi của bạn, Sudhiro - rằng bạn đang
trong hoảng hốt.
Hai
bà già nhỏ bé đang ngồi tán gẫu qua hàng rào sân sau. Người thứ nhất khoe
khoang, "Tôi đã đi chơi cùng ông già Cain đêm hôm trước và tôi đã tát cho
ông ta hai lần."
"Để
dừng ông ấy lại à?" bà bạn hỏi.
"Không,"
bà ta khúc khích, "để bắt đầu cho ông ấy!"
Nhưng
điều tốt là bạn đã tới đây. Nếu bạn không thể bắt đầu được, chúng tôi có thể
tát bạn! Cái gì đó bao giờ cũng là có thể. Một điều bạn cần là: thay vì tìm kiếm
bạn tâm hồn, trở thành linh hồn, trở nên ý thức hơn.
Khi
yêu là vô ý thức nó chỉ là thèm khát và không gì khác - cái tên mĩ miều cho một
điều xấu. Khi yêu là có ý thức, chỉ thế thì nó mới là yêu. Nhưng bao nhiêu người
có ý thức? Khi yêu có tính thiền, chỉ thế nó mới là yêu.
Và
yêu có tính thiền sẽ hấp dẫn năng lượng yêu có tính thiền. Bạn có được chỉ cái
bạn xứng đáng, nhớ lấy, không ít hơn không nhiều hơn. Bạn bao giờ cũng được
đích xác cái bạn xứng đáng. Sự tồn tại là rất đúng mực và công bằng. Cho nên nếu
bạn không có được bạn tâm hồn, sẽ chẳng ích gì mà đi tìm một cách điên cuồng một
người bạn vậy. Thay vì thế nhìn vào trong đi. Bạn đang bỏ lỡ cái gì đó trong bạn
- bạn đang bỏ lỡ phẩm chất tình yêu. Bạn không dịu dàng, bạn không nhạy cảm, bạn
không ý thức. Và bạn không biết cách cho mà không đòi hỏi cái gì đáp lại. Tình
yêu của bạn là đòi hỏi, có điều kiện cho nó. Nó là một loại khai thác. Bạn muốn
dùng thân thể người khác, và không đàn bà nào đã bao giờ hạnh phúc nếu cô ấy bị
sử sụng - cô ấy ghét điều đó.
Hàng
triệu đàn bà ghét chồng họ bởi lí do đơn giản là họ cảm thấy bị sử dụng, cứ dường
như họ chỉ là cái máy cho thèm khát dục của bạn được giảm nhẹ để cho bạn có thể
có giấc ngủ đêm ngon lành. Không đàn bà nào có thể kính trọng bạn nếu cô ấy cảm
thấy cô ấy bị sử dụng. Từng con người đều là mục đích lên bản thân mình. Đừng
bao giờ dùng người đàn bà, đừng bao giờ dùng người đàn ông, đừng bao giờ dùng bất
kì ai. Không ai là phương tiện cho mục đích của bạn cả. Kính trọng đi - yêu là
chia sẻ, nó không phải là việc dùng người khác, nó không phải là cố vồ lấy cái
gì đó từ người khác. Ngược lại, nó là việc cho một cách toàn tâm chẳng bởi lí
do nào cả, chỉ vì vui vẻ cực điểm của việc cho.
Và
thế thì bỗng nhiên bạn sẽ thấy một ngày nào đó bạn đã tìm được ai đó mà với người
đó năng lượng của các bạn trong hài hoà, trong hoà hợp. Và đó là kinh nghiệm đẹp
ngay cả trong việc tìm thấy một người mà bạn hoà hợp được. Và ở đây bạn có thể
tìm thấy nhiều người bạn hoà hợp được.
Bạn
không thể hình dung được cực lạc của tôi, bởi vì tôi đang trong hoà hợp với mọi
sannyasin của tôi, trong hoà hợp sâu sắc, hài hoà vô cùng. Thế thì tình yêu đạt
tới đỉnh cao nhất của nó. Nó không còn có tính dục, nó là lời cầu nguyện thuần
khiết. Và khi tình yêu là lời cầu nguyện, bạn đã tìm ra bạn tâm hồn.
Nhưng
nếu tình yêu của bạn là thèm khát bạn không thể tìm thấy bạn tâm hồn được, bạn
chỉ có thể tìm thấy thân thể đàn bà nào đó. Và thân thể sẽ không giúp hoàn
thành khao khát của bạn. Bạn cần hài hoà với linh hồn, với bản thể bên trong, với
nội tâm bên trong của người đàn bà hay của người đàn ông. Ít nhất với một người
nếu điều đó xảy ra, vui vẻ lớn nảy sinh. Và thế thì khi bạn biết nghệ thuật
này, nó có thể xảy ra với nhiều người nữa. Và đó là điều tình bạn là gì.
Nỗ
lực của tôi ở đây là để tạo ra một công xã nơi cả nghìn linh hồn đang trong
tình bạn sâu sắc thế, trong tình yêu thế, cứ dường như họ tất cả đều là bạn tâm
hồn. Chúng ta có thể làm thoát ra ánh sáng lớn thế vào thế giới này qua trường
năng lượng đó! Chúng ta có thể bắt đầu cuộc cách mạng như vậy trên thế giới,
chúng ta có thể nhóm lửa như thế, cái sẽ cứ cháy mãi trong tương lai, trong nhiều
thế kỉ, giúp mọi người được biến đổi, được tái sinh.
Câu
hỏi 4
Thưa
Thầy kính yêu,
Tôi
đã bắt gặp một phát biểu của R.D. Laing rằng điên khùng không phải là suy sụp,
nó là đột phá. Các trại thiền của chúng ta, bất kì khi nào chúng được tiến
hành, đều bị xem như suy sụp, ngay cả với các nhà tâm thần. Liệu có biện minh
được và là đạo đức để trao cho bệnh nhân suy nhược cách Thiền Động không? Xin
thầy cho lời khuyên. Tôi đơn thuần là nhà giải phẫu.
Krishna
Teertha Bharti, R.D. Laing đang đem thay đổi triệt để vào trong thế giới trị liệu
đấy. Ông ấy không phải là nhà tâm thần thường đâu, ông ấy là nhà tâm thần cách
mạng. Ông ấy hiểu tôi và điều tôi đang làm ở đây. Ông ấy cứ gửi sách của ông ấy
cho tôi. Ông ấy đọc điều đang xảy ra ở đây, điều tôi đang nói, điều tôi
đang dạy. Ông ấy đã từng gặp gỡ
với các sannyasins ở London - ông ấy quan tâm nhiều lắm. Nhưng ông ấy là
nhà cách mạng và sáng suốt của ông ấy là vĩ đại, và tôi đồng ý với ông ấy toàn
bộ. Ông ấy đúng: điên khùng không phải là suy sụp, nó là đột phá.
Nhưng
một điều tôi muốn nói: mọi điên khùng đều không phải là đột phá. Nhưng mọi điên
khùng có thể được biến đổi thành đột phá - và điều đó nên là công việc của nhà
trị liệu. Cho dù điên khùng là suy sụp, chức năng của nhà trị liệu là giúp việc
suy sụp được biến đổi thành đột phá. Bằng không, mục đích của bạn là gì? Bạn
đang làm gì?
Mãi
cho tới nay, chức năng của nhà trị liệu đã là làm bình thường hoá con người,
đem người đó trở lại cái ta cũ của mình. Và cái ta cũ của người đó là gì ngay
chỗ đầu tiên? Nó là cái ta cũ của người đó mà đã đem tới trạng thái điên khùng
này. Nếu bạn đem người đó trở lại cái ta cũ, bạn đơn giản trì hoãn cùng điều đó
xảy ra lần nữa. Sớm hay muộn người đó sẽ lại trở thành điên. Có thể bạn đang
giúp người đó được giảm nhẹ tạm thời. Chừng nào việc suy sụp của người đó chưa
trở thành việc đột phá bạn vẫn chưa là giúp đỡ thực cho người đó đâu.
Phương
pháp thiền của tôi là phương pháp cho trị liệu tâm lí tương lai. Những người
chính thống, các nhà tâm thần thông thường sẽ chống lại phương pháp của tôi, bởi
vì họ níu bám lấy ý niệm cũ. Họ sợ việc suy sụp - tôi không sợ việc suy sụp.
Suy sụp đơn giản nghĩa là thay đổi đã bắt đầu. Suy sụp đơn giản nghĩa là mọi
chiến lược cũ, mọi an ninh cũ, đã thất bại. Suy sụp đơn giản nghĩa là cá tính
cũ của bạn không còn hữu dụng chút nào nữa. Bạn cần con người mới, việc sinh
thành mới.
Khi
đứa trẻ được sinh ra từ bụng mẹ nó phải nghĩ - nếu nó có thể nghĩ - rằng đây là
suy sụp, bởi vì toàn thể thế giới của nó đang biến mất. Bụng mẹ, ấm cúng của
nó, ấm áp của nó, an toàn, an ninh của nó - không lo nghĩ, không trách nhiệm -
tất cả những cái đó đang biến mất. Và đứa trẻ phải trải qua lối đi hẹp thế, nó
phải cảm thấy rằng nó đang chết. Và thế rồi nó phải học cách sống mới từ ABC.
Phải mất hai mươi nhăm năm để chúng ta giáo dục nó vận hành đúng trong xã hội.
Nhưng
xã hội chúng ta là bất thường, xã hội chúng ta bị thần kinh. Nó đã bị chi phối
bởi các chính khách thần kinh, các tu sĩ thần kinh, trong nhiều thế kỉ. Cho nên
chúng ta chuyển đổi từng đứa trẻ thành người thần kinh - người thần kinh Hindu,
người thần kinh Mô ha mét giáo, người thần kinh Ki tô giáo. Chúng ta đổi mọi đứa
trẻ thành kẻ cuồng tín, và nó càng cuồng tín nhiều chúng ta càng ca ngợi nó nhiều.
Nó càng nói, "Hindu giáo là tôn giáo duy nhất, tôn giáo duy nhất đúng, tôn
giáo duy nhất thật," người Hindu sẽ ca ngợi nó.
Đó
là cách Ayatollah Khomeini đang được ca ngợi bởi những người ngu ở Iran. Ông ta
là người cung trăng - ông ta cần việc suy sụp! - nhưng ông ta đang được ca ngợi
như người lãnh đạo lớn lao, người lãnh đạo cách mạng. Trong nhiều thế kỉ, người
cuồng tín đã từng được ca ngợi.
Nếu
ai đó nói, "Ấn Độ là nước vĩ đại nhất trên thế giới, mảnh đất tôn giáo nhất,
mảnh đấy thiêng liêng nhất," mọi người sẽ ca ngợi người đó. Họ sẽ
nói, "Trông người đó thành tâm với đất nước làm sao." Người đó đơn giản
điên - người đó cần trị liệu!
Bởi
vì chúng ta đã ca ngợi những loại thái độ, cách tiếp cận thần kinh này, và
chúng ta đã kết án người khác... nếu ai đó không ca ngợi Mô ha mét giáo, Hindu
giáo, Ki tô giáo, chúng ta nghĩ người đó là kẻ phản bội. Nếu ai đó không phải
là người quốc gia lớn chúng ta nghĩ người đó là kẻ phản bội. Chúng ta đã kết án
người lành mạnh và chúng ta đã ca ngợi người điên khùng. Một cách tự nhiên, đám
đông vẫn còn điên khùng.
Toàn
thể thế giới cần việc suy sụp! Nhưng chỉ một việc suy sụp sẽ không ích gì. Trước
khi thế giới đi qua việc suy sụp đó - và ngày đó đang tới gần hơn mỗi ngày -
phương pháp và cách thức phải được phát minh ra, được đổi mới, cái có thể biến
suy sụp thành đột phá.
Đó
là điều kĩ thuật thiền là gì: việc chuẩn bị cho tương lai, sự chuẩn bị, sự chuẩn
bị tuyệt đối cần thiết, cho cái gì đó sẽ xảy ra. Nhân loại đang trên bờ của suy
sụp - chúng ta đã đi tới chính tận cùng của giới hạn. Bây giờ không còn gì nữa,
chúng ta không thể tiếp tục thêm nữa theo cách này. Những hình mẫu cũ đã bị vượt
qua rồi; chúng tất cả đều đã lạc hậu.
Các
nhà tâm thần của bạn và các nhà phân tâm của bạn sẽ chống lại tôi, bởi vì họ phục
vụ cho quá khứ và tôi không có tình yêu với quá khứ, không một chút nào. Tôi
yêu hiện tại, và qua hiện tại tôi chuẩn bị cho tương lai. Quá khứ xấu thế, nó
thậm chí không đáng nhìn vào. Trong một tương lai tốt hơn chúng ta sẽ chấm dứt
việc dạy mọi người về lịch sử quá khứ, về Alexanders, Genghis Khans,
Nadirshahs, Tamerlanes, bởi vì ngay cả nhắc tới họ cho trẻ con cũng là sai.
Ngay cả để cho chúng ý niệm rằng những người như thế đã từng tồn tại, rằng con
người có thể rơi vào trong thoái hoá như thế, cũng là đầu độc tâm trí chúng.
Nhưng
các nhà phân tâm, nhà tâm thần của bạn đang phục vụ cho quá khứ; do đó họ sẽ chống
lại phương pháp của tôi. Toàn thể nỗ lực của họ là bằng cách nào đó vá víu mọi
người lại. Nếu lỗ hổng nào đó xuất hiện họ đơn giản vá lại nó, nếu vết thương
nào đó xuất hiện họ che đậy nó lại. Họ giữ cho bạn vận hành hiệu quả như thư kí
trong văn phòng, như người thu thuế được uỷ quyền, như viên thanh tra cảnh sát,
như ông trưởng ga, vân vân. Họ không quan tâm tới tính người của bạn. Mối quan
tâm của họ chỉ là bạn phải vẫn còn là thành viên vận hành của xã hội, hữu dụng
một cách máy móc, có vậy thôi.
Mục
đích của tôi là khác toàn bộ: Tôi muốn bạn là con người. Tôi muốn bạn không chỉ
là con người mà còn vươn tới là điều thiêng liêng.
Bạn
hỏi tôi, Krishna Teertha Bharti... Anh ấy là bác sĩ giải phẫu, bác sĩ; một cách
tự nhiên câu hỏi này đã nảy sinh trong tâm trí anh ấy. Bạn hỏi tôi, "Liệu
có biện minh được và là đạo đức để trao cho bệnh nhân suy nhược cách Thiền Động
không?"
Cái
gì khác có thể được biện minh thêm và đạo đức thêm nữa - bởi vì là người chịu đựng
suy nhược đơn giản nghĩa là người đó đã kìm nén quá nhiều. Suy nhược không là
gì ngoài kìm nén. Người đó bị kìm nén nhiều thế bởi vì người đó đã không được
phép bầy tỏ bản thân mình. Thiền Động là cách bầy tỏ. Trong việc bầy tỏ bản
thân mình, trong việc làm thanh tâm tất cả những cái đã từng bị kìm nén vào
trong vô ý thức, người đó sẽ được nhẹ gánh, người đó sẽ trở nên lành mạnh hơn,
khoẻ mạnh hơn.
Hai
tên cướp phá cửa nhà băng trong một thị trấn nhỏ.
"Thôi
được," tên to con hơn nói. "Sắp hàng lại!
Chúng
ta sẽ cướp mọi đàn ông và hiếp mọi đàn bà!"
"Đợi
một chút!" đối tác của nó cắn cảu. "Chúng ta vồ lấy tiền và đánh
nó!"
"Câm
đi và lo lấy việc của mày," bà cô từ đằng sau quầy tiền nói. "Thằng lớn
biết điều nó đang làm!"
Chúng
ta đã làm cho mọi người bị kìm nén, nén xuống mọi thứ. Họ đang sôi lên bên
trong.
Trước
khi cô ấy rời khỏi nhà người bạn Cô Emma được cảnh báo rằng một kẻ điên về dục
đã được thả ở nhà bên cạnh. Tối hôm đó khi cô ấy quay trở về căn hộ của mình,
cô ấy thận trọng nhìn dưới gầm giường, trong buồng riêng và đằng sau màn rủ.
Thế
rồi Emma bật đèn lên. "Ồ, nó không có ở đây!" cô ta thở dài. "Đồ
trời đánh thánh vật!"
Mọi
người đã từng được nuôi dưỡng lớn lên trong xã hội chúng ta cần phương pháp nào
đó để mửa ra giận, dục, tham, ghen, đố kị. Bạn đang ngồi trên núi lửa... và núi
lửa có thể bùng phát bất kì lúc nào! Nếu thanh tâm mà được phép - và đó là điều
Thiền Động tất cả là gì - núi lửa sẽ biến mất. Bạn sẽ trở nên lành mạnh
hơn.
Tôi
không nói bạn sẽ trở nên bình thường hơn, nhưng tôi nói bạn sẽ trở nên lành mạnh
hơn. Bây giờ, hai từ này có thể không trùng nghĩa đâu; thực ra chúng không thể
trùng được - bởi vì với bình thường chúng ta thực sự không ngụ ý bình thường mà
chúng ta ngụ ý trung bình. Đó là việc dùng sai của từ này. 'Bình thường' nên ngụ
ý là người sống theo chuẩn, người sống theo tự nhiên, tự phát - người đó là
bình thường. Nhưng mọi người không được phép sống một cách tự nhiên và tự phát.
Họ bị buộc phải sống cuộc sống trung bình như những người khác đang sống - và
trung bình được coi là bình thường.
Đó
là lí do tại sao tôi nói tôi làm cho mọi người lành mạnh hơn. Họ sẽ bình thường
thực sự, nhưng họ có thể không trùng với ý niệm của bạn về bình thường. Họ sẽ
không phải là trung bình, chắc chắn - họ sẽ cao hơn trung bình. Họ sẽ có sáng
suốt hơn trong cuộc sống, nhiều vui vẻ hơn trong cuộc sống của họ, nhiều tự do
hơn trong cuộc sống của họ, nhiều nổi dậy nữa - nhiều tự do và nhiều nổi dậy
hơn. Và xã hội và nhà thờ đều chống lại tự do. Họ không muốn bạn tự do, họ muốn
bạn là nô lệ. Toàn thể quyền lợi được đầu tư của họ là trong việc làm bạn là nô
lệ.
Do
đó họ tất cả đều chống lại tôi. Tôi có thể hiểu được, tôi không ngạc nhiên chút
nào bởi giận dữ của họ với tôi. Giận dữ của họ là tự nhiên, bởi vì bất kì cái
gì tôi đang làm ở đây đều sẽ phá huỷ toàn thể cấu trúc của họ, và thỉnh thoảng
chỉ một lỗ hổng trong con thuyền là đủ làm chìm nó. Và nỗ lực của tôi là để làm
ra nhiều lỗ hổng nhất có thể!
Câu hỏi cuối cùng:
Thưa
Thầy kính yêu,
Con
người có thể dự đoán được không?
Tosho,
con người là không thể dự đoán được - nếu người đó là con người. Nhưng rất ít
người thực sự là con người - họ là máy. Máy là dự đoán được. Con người có tự
do. Bạn không thể dự đoán được Phật, nhưng bạn có thể dự đoán được cái gọi là
người thường. Họ là dự đoán được - họ cứ làm cùng một điều lặp đi lặp lại. Bạn
biết điều họ đã từng làm từ trước cho tới giờ và tương ứng với điều đó bạn có
thể dự đoán được điều họ sẽ làm ngày mai.
Trẻ
nhỏ là không dự đoán được bởi vì chúng chưa được chuyển thành máy.
Để
chuẩn bị cho một cậu bé cuộc kiểm tra năng khiếu, nhà tâm thần bảo cô bảo mẫu để
cái cời rơm, cờ lê và cái búa lên bàn.
"Nếu
nó vớ lấy cái cời rơm nó sẽ là nông dân. Nếu nó vớ lấy cờ lê nó sẽ là thợ cơ
khí. Và nếu nó với lấy cái búa nó sẽ là thợ mộc," bác sĩ giải thích.
Cậu
bé lừa mọi người - nó túm lấy cô bảo mẫu.
Con
người đã trở nên máy móc tới mức ngay cả con vật đôi khi cũng hành xử theo cách
không thể dự đoán được nhiều hơn con người.
Các
nhà tâm lí thực nghiệm thích kể câu chuyện về một giáo sư đã nghiên cứu khả
năng của con tinh tinh giải quyết vấn đề. Một quả chuối được treo lơ lửng ở giữa
trần, tại độ cao mà con tinh tinh không thể với tới được bằng việc nhảy. Căn
phòng trống trơn mọi đồ vật ngoại trừ vài cái sọt thưa để ngẫu nhiên quanh
phòng. Phép thử là để xem liệu con tinh tinh cái này có nghĩ tới việc chồng các
cái sọt ở giữa phòng và rồi trèo lên đỉnh các sọt để lấy chuối không.
Con
tinh tinh ngồi yên tĩnh trong góc, quan sát nhà tâm lí thu xếp các cái sọt. Nó
chờ đợi kiên nhẫn cho tới khi vị giáo sư đi ngang qua giữa phòng. Khi ông ấy ở
thẳng ngay dưới quả chuối, con tinh tinh bỗng nhiên nhảy lên vai ông ấy, thế rồi
nhảy lên không trung và túm lấy quả chuối.
Tosho,
một người - người thực - là không dự đoán được, bởi vì người đó sống từ khoảnh
khắc sang khoảnh khắc. Người đó không sống từ quá khứ và người đó không sống từ
bất kì ý thức hệ nào đối với tương lai. Anh ta đơn giản sống khoảnh khắc này.
Anh ta đáp ứng với tình huống, anh ta có tính đáp ứng; do đó anh ta không thể dự
đoán được.
Các
sannyasin của tôi phải trở thành không dự đoán được. Bạn càng không dự đoán được,
bạn càng có tính người hơn.
Đủ
cho hôm nay.
Xem Chương 5 - Quay về Mục lục


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment