Yoga:
Alpha và Omega (Tập 5)
Bài
nói về Kinh Yoga của Patanjali
Chương
2. Chúng ta tới từ đâu và chúng ta làm thế nào
Câu
hỏi thứ nhất
Làm
sao vị phật thực hành cuộc sống hàng ngày một cách toàn bộ?
Không
có "làm sao" cho điều đó. Khi bạn tỉnh táo không "làm sao"
nào được cần cả. Khi bạn thức tỉnh bạn hành động một cách tự phát trong tâm
trí, bởi vì bây giờ không tồn tại tâm trí chút nào. Vị phật đáp ứng - từ khoảnh
khắc sang khoảnh khắc. Bất kì cái gì tình huống đòi hỏi, không kế hoạch, không
ý tưởng làm sao hành động, không kĩ thuật nào, ông ấy đơn giản đáp ứng. Đáp ứng
của ông ấy giống như tiếng vọng: bạn lên núi, bạn làm tiếng động, và núi vọng lại
nó. Bạn đã bao giờ hỏi làm sao núi vọng lại không? Chúng đáp ứng. Khi bạn chơi
đàn sitar, đàn sitar có hỏi "làm sao" nào không? Bạn có thể có kĩ thuật
và mọi sự trong tâm trí - chơi cái gì, hát cái gì - nhưng đàn sitar sao? Nó đơn
giản đáp ứng cho ngón tay của bạn.
Vị phật
là cái không. Bạn tới quanh ông ấy; ông ấy đáp ứng. Nhớ từ "đáp ứng":
nó không phải là phản ứng; nó là đáp ứng. Khi bạn phản ứng bạn có một ý tưởng
trong tâm trí - làm sao, cái gì. Khi bạn phản ứng bạn phản ứng từ một thái độ.
Nếu bạn tới vị phật ông ấy không phản ứng từ bất kì thái độ nào; ông ấy có cái
không. Ông ấy không có định kiến, không ý kiến, không ý thức hệ. Ông ấy đáp ứng.
Ông ấy đáp ứng với tình huống.
Một hôm
một người tới và hỏi, "Thượng đế có tồn tại không?" Phật nhìn người
đó và nói, "Không." Và cùng ngày đó, đến chiều, một người khác tới.
Người đó hỏi. "Thượng đế có tồn tại không?" Phật nhìn người đó và
nói, "Có." Và cùng ngày đó, vào buổi tối, người thứ ba tới. Người đó
hỏi, "Thượng đế có tồn tại không?" và Phật vẫn còn yên tĩnh; ông ấy
không trả lời.
Nếu ông
ấy có thái độ trong tâm trí thế thì câu trả lời sẽ nhất quán, bởi vì nó không
phải là đáp ứng cho tình thế: nó bao giờ cũng được sinh ra từ một ý tưởng trong
tâm trí; nó sẽ nhất quán. Nếu người đó là người vô thần, không tin vào Thượng đế,
thế thì người hỏi là bất kì ai điều đó không tạo ra khác biệt. Thực ra con người
của ý thức hệ chưa bao giờ nhìn vào bạn, chưa bao giờ nhìn vào tình huống. Người
đó có một ý tưởng cố định, thực sự một ám ảnh. Phật chắc đã nói,
"Không!" nếu ông ấy là người vô thần, cho cả ba người này. Nếu ông ấy
là người hữu thần ông ấy chắc đã nói, "Có," cho cả ba người này. Thực
ra người này, tình huống sống này trở thành không liên quan khi bạn có ý thức hệ,
có thái độ, định kiến, hình mẫu, tâm trí; thế thì bạn không nhìn vào tình huống.
Bằng
không, các đáp ứng sẽ khác toàn bộ. Sẽ có nhất quán chạy sâu bên dưới - nhất
quán của hiện hữu, không của câu trả lời. Phật vẫn thế khi ông ấy nói không. Phật
vẫn thế khi ông ấy nói có. Phật vẫn thế khi ông ấy không nói gì và vẫn còn im lặng,
nhưng các tình huống là khác.
Đệ tử của
Phật Anand đã hiện diện trong cả ba tình huống này. Ông ấy trở nên bị lẫn lộn.
Ba người kia đã không biết gì về hai câu trả lời khác mà Phật đã cho, nhưng
Anand đã hiện diện trong cả ba tình huống đó. Khi Phật sắp đi nằm lên giường
trong đêm Anand nói, "Một câu hỏi. Sao thầy đã trả lời cùng một câu hỏi
theo ba cách không nhất quán, mâu thuẫn?"
Phật
nói, "Ta đã không cho ông câu trả lời nào - ông không cần lo nghĩ. Ông có
thể hỏi câu hỏi của ông và ta sẽ trả lời ông. Những câu trả lời đó không được
trao cho ông. Ông là ai mà bước vào?" Câu trả lời được cho theo tình huống.
Khi tình huống thay đổi, câu trả lời thay đổi. Nó là đáp ứng.
Phật
nói, "Người thứ nhất đã hỏi là người vô thần. Thực ra ông ta không phải là
người điều tra. Khi ta nhìn vào ông ấy, ông ấy đã có thái độ rồi - ông ấy đã đạt
tới rồi, đã tới rồi. Ông ấy đã kết luận rồi: ông ấy đã kết luận rằng không có
Thượng đế. Ông ấy đã tới chỉ vì xác nhận từ ta để cho ông ấy có thể đi và nói với
mọi người, 'Phật cũng tin theo cùng cách tôi tin: rằng không có Thượng đế.' Ta
phải nói không với ông ấy.
"Người
tới buổi chiều cũng tới với một kết luận. Ông ấy là người hữu thần, trung
thành, hữu thần chính thống - ông ấy tin rằng Thượng đế tồn tại. Ông ấy cũng đã
tới với cùng tâm trí, để được xác nhận.
"Người
thứ ba đã tới mà không có thái độ nào, không có tâm trí. Ông ấy là người điều
tra. Ông ấy đã không tin vào cái gì: ông ấy chưa tới. Ông ấy đang trên đường;
ông ấy thuần khiết. Ta phải vẫn còn im lặng cùng ông ấy. Bây giờ, nếu ông có
cùng câu hỏi, ông có thể hỏi."
Đáp ứng
bao giờ cũng sẽ khác, và vậy mà sâu bên dưới sẽ là dòng chảy của hiện hữu. Bao
giờ Phật cũng nhìn vào con người, vào tình huống. Tình huống quyết định - không
phải tâm trí của Phật; ông ấy không có cái gì.
Cho nên
bạn hỏi, "Làm sao vị phật tham dự một cách toàn bộ và cuộc sống thường
ngày?" Nếu bạn cố tham gia một cách toàn bộ nó sẽ không toàn bộ: không nỗ
lực nào đã bao giờ có thể là toàn bộ. Không kĩ thuật nào đã bao giờ có thể là
toàn bộ, bởi vì bạn sẽ thao túng. Bạn sẽ tách rời khỏi nó; bạn sẽ cố là toàn bộ.
Làm sao bạn có thể cố là toàn bộ được? Bạn có thể thảnh thơi; chỉ thế thì tính
toàn bộ mới tới trong hiện hữu. Bạn trong buông bỏ; thế thì bạn là toàn bộ.
Tính
toàn bộ không phải là kỉ luật. Mọi kỉ luật đều bộ phận. Đó là lí do tại sao một
người có kỉ luật quá nhiều sẽ không bao giờ đạt tới chân lí, bởi vì người đó
bao giờ cũng sẽ mang gánh nặng - làm cái gì đó liên tục: thô hay tinh, trên bề
mặt hay trong chiều sâu, nhưng bao giờ cũng là người làm. Không, vị phật không
là người làm. Thực ra khi bạn thảnh thơi không có cách khác để hiện hữu - cách
duy nhất còn lại là tham gia một cách toàn bộ.
Không
có "làm sao" cho nó, nhưng câu hỏi nảy sinh trong tâm trí bạn vì bạn
không biết nhận biết là gì. Điều đó cũng giống như người mù hỏi, "Làm sao
những người có mắt mà không có gậy trong tay dò đường được?" Nếu bạn nói với
người đó rằng họ không cần gậy nào, rằng họ không cần dò dẫm, người đó sẽ không
có khả năng nào tin được. Người đó sẽ cười. Người đó sẽ nói, "Anh đùa. Làm
sao điều đó là có thể được? Anh định nói những người có mắt đơn giản cứ đi mà
không dò dẫm sao?" Người mù không thể hiểu được điều đó. Người đó không có
kinh nghiệm về nó. Người đó bao giờ cũng dò dẫm và dò dẫm và, ngay cả thế, vẫn
loạng choạng đi loạng choạng lại và ngã. Bằng cách nào đó người đó đã xoay xở.
Vị phật không xoay xở: ông ấy ở trong buông bỏ và mọi thứ khớp với nhau theo
cách riêng của nó.
Câu
hỏi thứ hai
Xin
thầy giải thích kiểu của các kĩ thuật thiền là phù hợp tách biệt cho người
tamas, rajas, và sattva. Sao thầy bao giờ cũng cho kĩ thuật động?
Kĩ thuật
động thực sự là hiện tượng rất hiếm hoi. Nó không thuộc vào bất kì kiểu nào; nó
có thể giúp cho tất cả. Với người kiểu tamas - trơ ì, trì trệ - nó sẽ đem người
đó ra khỏi tamas của người đó. Nó sẽ tạo ra nhiều năng lượng trong người đó tới
mức tamas sẽ bị phá vỡ; nếu không phải là tất cả, thì một phần của nó. Nếu một
người kiểu tamas sẵn sàng làm điều đó, nó có thể có tác dụng kì diệu bởi vì người
kiểu tamas thực sự không thiếu năng lượng. Năng lượng có đó nhưng không có
trong vị trí hoạt động, không trong trạng thái hoạt động. Năng lượng có đó
trong ngủ say. Thiền Động có thể có tác dụng như báo động: nó có thể thay đổi
trơ ì thành hoạt động; nó có thể làm năng lượng chuyển động; nó có thể đem người
kiểu tamas ra khỏi tamas.
Kiểu
người thứ hai, kiểu rajas, người rất hoạt động - thực ra hoạt động quá nhiều,
hoạt động tới mức người đó không thể tìm được lĩnh vực để xả ra năng lượng của
mình, người đó theo nhiều cách là năng lượng dồn nén - kĩ thuật động sẽ giúp
cho người đó xả ra, được đỡ nặng gánh. Sau khi làm kĩ thuật động người đó sẽ cảm
thấy vô trọng lượng. Và trong cuộc sống, ám ảnh cuồng nhiệt, liên tục về hoạt động
sẽ chậm dần lại. Một phần của bận bịu ám ảnh của người đó sẽ tan biến.
Tất
nhiên, người đó sẽ được ích lợi nhiều hơn người kiểu tamas vì người kiểu tamas
đầu tiên phải được làm thành hoạt động. Người đó tồn tại ở bậc thấp nhất của
chiếc thang; nhưng một khi người đó trở nên hoạt động, thế thì mọi thứ đều trở
thành có thể. Một khi người đó trở nên hoạt động, người đó sẽ trở thành kiểu thứ
hai; người đó sẽ là kiểu rajas bây giờ.
Và với
người kiểu sattva Thiền Động giúp đỡ vô cùng. Người đó không trơ ì; không có
nhu cầu đem năng lượng của người đó lên. Người đó không hoạt động một cách ám ảnh;
không có nhu cầu về bất kì việc thanh tẩy nào cho người đó. Người đó được cân bằng,
thuần khiết hơn hai kiểu người kia, hạnh phúc hơn hai kiểu người kia, nhẹ nhàng
hơn hai kiểu người kia. Thế thì làm sao Thiền Động sẽ giúp cho người đó? Nó sẽ
trở thành mở hội cho người đó. Nó sẽ trở thành chỉ là ca hát, việc nhảy múa,
tham gia với cái toàn thể. Người đó sẽ được lợi nhiều nhất.
Đây là
điều ngược đời của cuộc sống. Jesus nói, "Những người có sẽ được cho nhiều
hơn, và những người không có, cho dù cái họ có sẽ bị lấy đi khỏi họ." Con
người của trơ ì cần nhiều hơn, nhưng người đó không thể được cho nhiều hơn vì
người đó không có khả năng nhận nó. Thiền Động, nhiều nhất, sẽ đem người đó ra
khỏi trơ ì của người đó tới bậc thứ hai của chiếc thang; và điều đó nữa cũng với
điều kiện là người đó tham dự. Cho dù điều đó là khó với người đó - quyết định
tham dự, làm nhiều hoạt động thế.
Những
người thuộc kiểu đó tới tôi - từ mặt họ bạn có thể thấy họ đang ngủ say, trong
giấc ngủ say - và họ nói, "Chúng tôi không cần những phương pháp hoạt động
này. Cho chúng tôi cái gì đó im lặng đi." Họ đang nói về im lặng - họ muốn
phương pháp nào đó mà họ có thể làm việc nằm ra trên giường; hay nhiều nhất họ
có thể ngồi với nỗ lực gian nan. Điều đó nữa là không chắc chắn họ sẽ làm,
nhưng thiền tích cực dường như là quá hoạt động cho họ. Nếu họ tham gia chút
nào họ sẽ được giúp đỡ; tất nhiên không nhiều như kiểu người thứ hai bởi vì kiểu
thứ hai đã tồn tại ở bậc thang thứ hai rồi. Người đó đã có cái gì đó trong nó;
người đó có thể được giúp nhiều hơn. Người đó sẽ được thảnh thơi bởi phương
pháp này, không nặng gánh, vô trọng lượng. Dần dần, người đó sẽ bắt đầu đi tới
bậc thang thứ nhất, bậc cao nhất.
Con người
thuộc kiểu sattva, thuần khiết, hồn nhiên, sẽ được giúp nhiều nhất. Người đó có
nhiều; người đó có thể được giúp. Luật của tự nhiên gần như luật của ngân hàng:
nếu bạn không có tiền thì họ sẽ không cho bạn. Nếu bạn cần tiền họ sẽ tạo ra cả
nghìn lẻ một điều kiện; nếu bạn không cần tiền họ sẽ tìm bạn. Nếu bạn có đủ tiền
riêng của bạn họ bao giờ cũng sẵn sàng cho bạn nhiều tuỳ bạn muốn. Luật của tự
nhiên là đích xác giống điều đó: nó cho bạn nhiều khi bạn không cần, nó cho bạn
ít khi bạn cần; nó lấy đi nếu bạn không có gì, và nó cho bạn theo cả nghìn lẻ một
cách nếu bạn có cái gì đó.
Trên bề
mặt điều đó có vẻ dường như là ngược đời - người nghèo đáng phải được cho nhiều
hơn chứ. Với "nghèo" tôi ngụ ý người thuộc kiểu tamas. Người giầu,
người thuộc kiểu sattva, đáng phải không được cho chút nào. Nhưng không, khi bạn
giầu có thế nào đó bạn trở thành lực từ hút nhiều giầu có hơn tới với bạn. Người
nghèo đẩy ra; người đó không cho phép giầu có tới với người đó. Sâu bên dưới,
người nghèo là nghèo bởi vì người đó không hút. Người đó không có từ tính để
hút cái giầu về phía mình; do đó người đó nghèo. Không ai làm người đó nghèo cả.
Người đó nghèo vì người đó không hút; người đó không có từ tính để hút.
Đây là
luật kinh tế đơn giản rằng nếu bạn có vài đồng ru pi trong túi, những đồng đó sẽ
hút các đồng ru pi khác rơi vào túi bạn. Nếu túi bạn trống rỗng thế thì ngay cả
túi cũng sẽ biến mất, bởi vì túi khác nào đó có nhiều sẽ hút túi của bạn. Bạn sẽ
mất chính chiếc túi. Bạn càng giầu, bạn càng trở nên giầu hơn: cho nên điều cần
thiết cơ sở là có cái gì đó bên trong bạn.
Người
thuộc kiểu tamas chẳng có gì. Người đó chỉ là cục đất; người đó sống tẻ nhạt.
Người thuộc kiểu rajas không phải là cục đất; người đó là năng lượng chuyển
nhanh. Nhiều điều là có thể với năng lượng chuyển nhanh. Thực ra không có năng
lượng di chuyển, không cái gì là có thể, nhưng thế thì năng lượng của người đó
trở thành điên khùng - nó đi tới cực đoan. Bởi vì quá nhiều hoạt động người đó
mất nhiều. Bởi vì quá nhiều hoạt động người đó không biết làm cái gì và không
làm cái gì. Người đó cứ làm; người đó cứ làm những điều mâu thuẫn: bằng tay này
người đó làm cái gì đó, bằng tay kia người đó sẽ hoàn tác lại nó. Người đó gần
như điên.
Bạn phải
nhớ rằng kiểu người thứ nhất, tamas, không bao giờ phát điên. Đó là lí do tại
sao ở phương Đông điên không phổ biến thế. Bạn không cần nhiều nhà phân tâm, bạn
không cần nhiều nhà thương điên, không. Ở phương Đông mọi người sống như cục đất.
Làm sao bạn có thể phát điên được? Trong kiểu tamas điên khùng là không thể được;
bạn không làm cái gì để phát điên. Ở phương Tây điên khùng đã trở thành gần
bình thường; bây giờ chỉ có mức độ khác biệt giữa những người bình thường và bất
thường. Những người ở trong nhà thương điên và những người ở ngoài, họ tất cả đều
trong cùng một thế giới - chỉ khác biệt về mức độ. Và mọi người đều ở hoàn cảnh
đường biên: chỉ xô đẩy chút ít, và bạn vào bên trong nhà thương điên rồi. Bất
kì cái gì cũng có thể đi sai - và có cả nghìn lẻ một thứ trong đời bạn. Bất kì
cái gì cũng có thể đi sai và bạn sẽ ở bên trong. Phương Tây thuộc kiểu rajas -
quá nhiều hoạt động. Tốc độ là biểu tượng: cứ di chuyển, cứ làm hoài. Và không
tồn tại xã hội mà có người thuộc kiểu sattva; mãi cho tới giờ nó đã không có khả
năng.
Ấn Độ cứ
nói, phương Đông cứ nói, rằng họ là người thuộc kiểu sattva. Họ đâu có vậy; họ
đơn giản thuộc kiểu tamas. Hãn hữu lắm thỉnh thoảng một phật hay một Krishna mới
xảy ra - đó không phải là vấn đề. Họ là ngoại lệ; họ đơn giản chứng minh cho
qui tắc. Phương Đông thuộc kiểu tamas - chuyển động rất, rất chậm, chả chuyển động
chút nào.
Tôi thường
về làng tôi. Sau nhiều năm tôi đi xa và mọi thứ gần như vẫn như cũ. Tôi sẽ gặp
lại cùng người khuân vác ở ga, bởi vì chỉ một người khuân vác có đó. Ông ấy già
đi, nhưng vẫn người ấy. Tôi sẽ gặp cùng loại xe tangawala bởi vì chỉ vài tangas
có đó; và một người bao giờ cũng đòi phục vụ tôi, rằng tôi là hành khách của
anh ta. Và anh ta là người mạnh hơn, cho nên không ai có thể đấu được; cho nên
anh ta vồ lấy tôi và buộc tôi vào xe tanga của anh ta. Và thế rồi cùng các điều
được lộ ra, dường như tôi đang đi vào kí ức, không trong thế giới thực. Tôi sẽ
gặp cùng mọi người trên đường. Thỉnh thoảng ai đó đã chết và đó là tin lớn. Bằng
không, thế giới đi trong vòng tròn: cùng người tới đưa rau, cùng người tới đưa
sữa - mọi thứ. Gần như tĩnh tại.
Ở
phương Tây chẳng cái gì tĩnh tại, và mọi thứ đều mới. Bạn quay lại, mọi thứ đã
thay đổi: mẹ bạn có thể đã li dị bố bạn; bố bạn có thể đã trốn đi với người đàn
bà khác nào đó; trở về nhà không còn nhà - gia đình không tồn tại chút nào. Tôi
đã đọc dữ liệu nào đó về phong cách sống Mĩ. Gần như mọi người đều đổi việc làm
trong ba năm, đổi thành phố của người đó cũng trong ba năm. Mọi thứ đều thay đổi.
Và mọi người đều trong vội vàng. Và mọi người đang chạy ngày càng nhanh hơn và
không ai lo nghĩ, "Mình đang đi đâu đây?"
Và xã hội
của kiểu người sattva không tồn tại. Chỉ vài cá nhân thỉnh thoảng xảy ra là được
cân bằng tới mức các kiểu tamas và rajas chỉ là cùng tỉ lệ. Họ có đủ năng lượng
để di chuyển, và họ có đủ ý thức để nghỉ. Họ tạo ra nhịp điệu của cuộc sống của
họ: ban ngày họ di chuyển, họ làm mọi thứ; ban đêm họ nghỉ ngơi.
Ở
phương Đông, ngay ban ngày họ cũng nghỉ ngơi. Ở phương Tây, ngay trong đêm họ
cũng làm việc trong đầu, trong mơ. Mọi giấc mơ phương Tây đều trở thành ác mộng.
Ở phương Đông bạn có thể bắt gặp các bộ lạc không biết mơ là gì. Thực sự điều
đó xảy ra đấy. Tôi đã bắt gặp vào bộ lạc nguyên thuỷ ở Ấn Độ: Nếu bạn nói về mơ
họ nói, "Ông ngụ ý gì?" Hiếm khi điều đó xảy ra. Và khi nó xảy ra đó
là tin tức lớn trong làng bản rằng ai đó đã có mơ. Bởi vì mọi người đều nghỉ
ngơi. Ở phương Tây ngủ trở thành không thể được vì mơ nhiều thế và với tốc độ lớn
thế, mọi thứ run rẩy. Không cái gì dường như trong thăng bằng. Ở phương Đông, mọi
thứ đều chết.
Sattva
là có thể khi rajas và tamas cả hai đều trong thăng bằng. Khi bạn biết khi nào
làm và khi bạn biết khi nào nghỉ, khi bạn biết cách để văn phòng trong văn
phòng và không cho phép nó vào trong nhà, khi bạn biết cách về nhà và bỏ tâm
trí văn phòng ở văn phòng và không đem hồ sơ về cùng bạn - thế thì sattva xảy
ra. Sattva là cân bằng; sattva là thăng bằng.
Với người
có sattva các kĩ thuật động sẽ cực kì có ích bởi vì chúng sẽ mang vào cuộc sống
người đó không chỉ im lặng, mà phúc lạc. Im lặng người đó đã là vậy rồi, bởi vì
cân bằng cho tĩnh lặng, im lặng. Nhưng im lặng là hiện tượng phủ định - trừ phi
nó trở thành nhảy múa, ca hát, điều đó không mấy. Tốt khi nó diễn ra, im lặng
là tốt, nhưng đừng bằng lòng với nó, bởi vì vẫn còn nhiều điều đang chờ đợi bạn.
Im lặng
là giống như người đã được chẩn đoán bởi bác sĩ y tế và không cái gì sai được
tìm thấy trong người đó. Nhưng điều đó không phải là mạnh khoẻ. Bạn có thể
không ốm, nhưng điều đó không nhất thiết là mạnh khoẻ. Mạnh khoẻ có hương vị
khác, sinh khí khác. Không bệnh tật - chứng nhận không bệnh tật không phải là mạnh
khoẻ. Mạnh khoẻ là hiện tượng tích cực. Bạn sôi nổi với nó; bạn rạng ngời với
nó. Nó không là gì giống như việc chứng nhận rằng bạn không có bệnh. Mạnh khoẻ
trong bản thân nó không chỉ là việc thiếu vắng bệnh tật, chính bản thân nó là sự
hiện diện.
Con người
của im lặng, con người của sattva, đã im lặng rồi; người đó sống cuộc sống rất
yên tĩnh. Yên tĩnh, nhưng không có tiếng cười trong nó. Yên tĩnh, nhưng không
năng lượng tràn ngập trong nó. Yên tĩnh, nhưng không rạng ngời. Im lặng, nhưng
tối tăm; ánh sáng đã không xuyên thấu vào trong nó. Người sattva có thể trở
thành tuyệt đối im lặng, nhưng trong im lặng này, nad, anahat, bài ca thiêng
liêng đã không xuyên thấu. Thiền Động sẽ giúp người đó nhảy múa, đem điệu vũ tới
trái tim người đó, đem ca hát tới mọi tế bào con người đó.
Tất
nhiên, người sattva sẽ được giúp đỡ nhiều hơn, được lợi nhất, nhưng không cái
gì có thể được làm; đó là bản tính của luật. Nếu bạn có, nhiều thứ nữa sẽ được
trao cho bạn; nếu bạn không có, ngay cả cái bạn có cũng sẽ bị lấy mất đi.
Câu
hỏi thứ ba
Thầy
đã nói chứng ngộ là có tính cá nhân, nhưng tính cá nhân có còn lại sau chứng ngộ
không?
Không.
Tính cá nhân không còn lại sau chứng ngộ, nhưng chứng ngộ có tính cá nhân. Bạn
sẽ phải hiểu điều đó. Sông rơi vào đại dương. Khi nó đã rơi vào, sông đã biến mất
- tính cá nhân của sông không còn nữa, nhưng chỉ riêng một sông rơi vào trong đại
dương. Bạn rơi vào trong đại dương của chứng ngộ như một cá nhân: bạn không thể
đem vợ bạn đi cùng bạn được hay bạn của bạn đi cùng bạn - không có cách nào. Bạn
đi một mình. Không ai có thể đem được bất kì ai.
Làm sao
bạn có thể đem được bất kì ai? Khi bạn thiền bạn thiền một mình. Khoảnh khắc bạn
nhắm mắt lại và bạn trở nên im lặng, mọi người đã biến mất - vợ, bạn, con. Cái
gần nhất cũng không còn gần; cái gần nhất bây giờ là xa nhất. Trong im lặng sâu
của bạn, bình thản bên trong, bạn tồn tại một mình. Một mình này sẽ rơi vào
trong đại dương.
Cho
nên, chứng ngộ có tính cá nhân. Tất nhiên sau chứng ngộ tính cá nhân biến mất;
không có tính cá nhân. Cho nên nhớ điều này: bạn không thể đi theo đám đông được;
bạn không thể đi như một tổ chức được; bạn không thể đi như một giáo phái. Bạn
không thể nói, "Mọi người Ki tô giáo lại đây," hay "Mọi người
Hindus lại đây. Tôi sắp chứng ngộ và tôi sẽ đem mọi người Hindus cùng
tôi." Không ai có thể đem được bất kì ai khác. Nó tuyệt đối là một mình.
Và đó là cái đẹp của nó, thuần khiết của nó. Trong tính một mình tuyệt đối của
bạn, bạn rơi vào trong niết bàn đại dương. Mới khoảnh khắc trước, bạn còn là
dòng sông; mới khoảnh khắc trước, bạn còn là một cá nhân - chính đỉnh của tính
cá nhân, vị phật - và chỉ một khoảnh khắc sau đó chẳng cái gì tồn tại. Bạn
không còn là sông nữa; bạn đã trở thành đại dương. Bây giờ bạn thậm chí không
thể nói, "tôi đây." Đại dương hiện hữu; sông đã biến mất.
Bạn có
thể nói điều đó theo hai cách: rằng sông đã biến mất - một cách, cách của Phật
tử; hay bạn có thể nói sông đã trở thành đại dương - cách kia, cách của
Vedanta. Nhưng cả hai là một. "Sông đã trở thành đại dương," hay,
"sông đã biến mất; chỉ đại dương hiện hữu," chỉ là các cách nói cho
cùng một điều.
Câu
hỏi thứ tư
Chúng
tôi tới từ đâu và chúng tôi đã trở thành thế nào?
Từ
không đâu cả. Và từ này "nowhere - không đâu cả" có thể được chia
thành hai từ ; thế thì nó trở thành "now here - bây giờ ở đây." Đây
là hai câu trả lời có thể. Cả hai đều đúng bởi vì cả hai đều có nghĩa như nhau.
Bạn tới từ "nowhere- không đâu cả" hay bạn tới từ "now here -
bây giờ ở đây."
Khi bạn
hỏi, "Từ đâu?" bạn muốn biết về cái bắt đầu. Không có cái nào cả. Bạn
luôn hiện hữu; bạn sẽ luôn hiện hữu. Sự tồn tại là vô thuỷ, vô chung. Không phải
là ở đâu đó nó bắt đầu. Điều đó là không thể được, bởi vì nếu sự tồn tại bắt đầu
ở đâu đó vào ngày nào đó, ngày - như người Ki tô giáo nói rằng nó bắt đầu trước
Jesus, bốn nghìn năm trước - điều đó nghĩa là thời gian tồn tại trước sự tồn tại.
Điều đó sẽ là ngu xuẩn bởi vì thời gian là một phần của sự tồn tại này. Điều đó
nghĩa là không gian tồn tại trước sự tồn tại - bằng không bạn sẽ để những thứ mới
được sáng tạo ra ở đâu? - và không gian là một phần của sự tồn tại.
Các nhà
khoa học nói, thực ra, không gian-thời gian là toàn thể sự tồn tại. Cho nên thời
gian không thể bắt đầu được bởi vì thế thì thời gian khác sẽ được cần tới. Thế
thì bạn sẽ hỏi, "Khi nào thời gian bắt đầu?" Bốn nghìn năm trước đây
à? Thứ hai, sáu giờ sáng sao? Thế thì có thời gian trước đó: bằng không làm sao
bạn biết nó là thứ hai, và làm sao bạn đi tới biết rằng chủ nhật đã qua, và làm
sao bạn đi tới biết rằng lúc đó là sáu giờ và buổi sáng? Không, thời gian không
thể bắt đầu được bởi vì thế thì thời gian khác được cần tới. Và nếu bạn nói,
"Được. Chúng tôi nói được cho thời gian khác," thế thì thời gian khác
đó không thể bắt đầu được. Thế thì thời gian khác xa hơn phía trước sẽ được cần
tới. Bạn rơi vào hồi qui vô tận. Bạn rơi vào trong cái ngớ ngẩn chẳng dẫn tới
đâu.
Bắt đầu
không có đó. Và nếu bắt đầu không có đó, không thể có kết thúc nào được, bởi vì
một thứ không bao giờ bắt đầu không thể kết thúc được. Nó sẽ kết thúc thế nào?
Cho nên
bạn tới từ không đâu cả. Đó là một câu trả lời: rằng bạn không đến; bạn đã ở
đây rồi. Từ đây nảy sinh điểm thứ hai và có liên quan nhiều hơn: chia
"nowhere - không ở đâu cả" thành "now here - bây giờ ở
đây."
Tôi đã
nghe một câu chuyện. Có một người vô thần, và anh ta là luật sư, và là một người
rất logic. Và để công bố đức tin của mình, anh ta đã viết lên tường những chữ
hoa lớn để cho bất kì ai tới đều sẽ biết - anh ta đã viết những chữ lớn: THƯỢNG
ĐẾ LÀ NOWHERE. Thế rồi anh ta trở thành bố; một đứa con được sinh ra cho anh
ta. Và đứa con bắt đầu học chữ, và thật khó cho nó phát âm từ lớn lao
"nowhere." Thế là đứa trẻ đọc - nó có thể đọc THƯỢNG ĐẾ LÀ, nhưng nó
không thể đọc được NOWHERE; đó là từ quá lớn. Thế là nó chia chữ đó ra làm đôi.
Nó đọc, THƯỢNG ĐẾ LÀ NOW HERE (bây giờ ở đây). Và tôi đã nghe nói rằng người bố
nghe thấy điều đó và anh ta được biến đổi. Đột nhiên, cái gì đó tan chảy trong
anh ta: đứa con đã mang tới một thông điệp.
Cho nên
chia từ này ra làm đôi đi; trở thành đứa trẻ đi. Khi tôi nói
"nowhere" cố nghe thành "now here." Hoặc bạn đi từ không
đâu cả hoặc bạn được sinh ra mọi khoảnh khắc bây giờ ở đây. Khoảnh khắc sang
khoảnh khắc là việc sinh. Khoảnh khắc sang khoảnh khắc bạn chết đi và biến mất,
và khoảnh khắc sang khoảnh khắc bạn lại được sinh ra. Bạn là quá trình, không
là một vật: vật được sinh ra - được kết thúc, thế rồi nó chết. Không, bạn không
phải là vật. Bạn không tĩnh tại. Bạn là quá trình, như sông, tuôn chảy. Mọi khoảnh
khắc bạn đều được làm mới; mọi khoảnh khắc bạn đều được phục sinh. Mọi khoảnh
khắc bạn chết đi, và mọi khoảnh khắc bạn được tái sinh.
Nếu bạn
trở nên nhận biết về khoảnh khắc hiện tại, bạn sẽ trở nên nhận biết về hiện tượng
này nữa: rằng mọi khoảnh khắc bạn đều đi vào trong lỗ đen, bạn biến mất, và lần
nữa lại tới mới mẻ từ nó. Mọi khoảnh khắc điều này đang xảy ra, nhưng bạn không
tỉnh táo. Đó là lí do tại sao bạn lỡ. Nhìn khoảng hở đó, chính tỉnh táo mãnh liệt
là được cần.
Và thế
thì bạn sẽ không hỏi phần thứ hai của câu hỏi này: "... và chúng tôi đã trở
thành thế nào?" Bạn bao giờ cũng trở thành. Trở thành là hiện hữu của bạn.
Bạn bao giờ cũng trưởng thành, bao giờ và bao giờ, và không có tận cùng cho nó.
Đừng nghĩ rằng sẽ tới một lúc khi bạn sẽ trở nên hoàn hảo và sẽ không có trưởng
thành - bởi vì điều đó sẽ là cái chết. Không lúc nào đi tới một khoảnh khắc như
thế. Người ta cứ siêu việt lên - từ hoàn thiện này sang hoàn thiện khác.
Đi lên
Himalayas. Bạn thấy một đỉnh và không gì khác. Thế rồi bạn đi lên đỉnh đó và đột
nhiên các đỉnh khác tới trong tầm nhìn của bạn. Thế rồi đi sang các đỉnh khác,
và lại nhiều đỉnh khác nữa tới trong tầm nhìn của bạn. Bạn càng trưởng thành, bạn
càng thấy khả năng cho trưởng thành. Bạn càng trở thành, càng nhiều cửa mở ra
cho bạn trở thành - những khung cảnh mới, những đại lộ mới, những chiều hướng mới.
Cuộc sống
là hiện tượng tiếp diễn, sự liên tục. Bạn chưa bao giờ đi tới một điểm bạn có
thể nói, "Bây giờ tôi đã trở thành.'' Và nếu bạn hỏi khoảnh khắc như vậy,
bạn đang hỏi về tự tử. Đừng hỏi điều đó. Vẫn còn với quá trình đi. Nếu bạn có
thể vẫn còn với quá trình, điều đó đẹp thế: được sinh đi sinh lại, được làm trẻ
ra lặp đi lặp lại. Nếu bạn hỏi điều đó bạn sẽ muốn là hoàn hảo - giống như tảng
đá chết - thế thì không cần trở thành gì cả. Bạn đang hỏi về cái chết: bạn
không trong tình yêu với cuộc sống; bạn đã không sống và biết cuộc sống.
Sống cuộc
sống đi, chấp nhận cuộc sống, tỉnh táo với khoảnh khắc đang trôi qua, và mọi điều
bí ẩn sẽ được hiển lộ cho bạn bởi sự diện diện của nhận biết của riêng bạn.
Không có cách khác.
Bạn
đang tới từ không đâu cả và bạn đang đi tới không đâu cả. Bạn bao giờ cũng ở giữa;
bạn bao giờ cũng trên đường. Thực ra, tôi muốn nó bạn bao giờ cũng trên đường,
bởi vì con đường không tồn tại tách rời khỏi bạn. Khi tôi nói bạn đang trưởng
thành, đừng hiểu lầm tôi - bạn có thể nghĩ bạn là tách rời và bạn đang trưởng
thành. Không: bạn là việc trưởng thành; bạn là việc trở thành. Không cái gì
khác tồn tại.
Thế rồi
đột nhiên, trong toàn thể quá trình trở thành, trong toàn thể xoáy lốc của việc
trở thành, bạn thấy cái hư không, trống rỗng - sunyata - bên trong bạn. Và
không gian đó là tuyệt vời. Không gian đó là điều chúng ta gọi là phúc lành.
Câu
hỏi thứ năm
Thầy
làm cho tôi vừa lẫn lộn vừa lờ phờ. Tôi như điên. Vào khoảnh khắc này tôi cảm
thấy thậm chí không tin cậy. Bây giờ xin nói cho tôi phải làm gì? Tôi phải đi
đâu?
Điều
này tới từ Swabhav. Bạn cũng phải bắt gặp tính điên của anh ấy. Bây giờ, bản
thân anh ấy đã trở nên nhận biết về nó - đây là khoảnh khắc đẹp.
Nếu bạn
có thể bị lẫn lộn, điều đó chỉ ra rằng bạn thông minh. Chỉ người ngu mới không
thể bị lẫn lộn; chỉ người đần mới không thể bị lẫn lộn. Nếu bạn có thông minh
nào đó bạn có thể bị lẫn lộn. Người thông minh chỉ có thể bị lẫn lộn, cho nên đừng
nhìn vào lẫn lộn. Bạn phải có thông minh nào đó, đó là lí do tại sao. Bây giờ
thông minh tới theo cách riêng của nó, tới theo tuổi. Lẫn lộn bao giờ cũng có
đó, nhưng bạn đã không tỉnh táo, cho nên bạn không thể thấy được nó. Bây giờ bạn
tỉnh táo và bạn có thể nhìn. Nó cũng giống thế này: bạn sống trong phòng tối. Mạng
nhện có đó, chuột chạy đây đó, trong các góc bụi bẩn cứ nhân lên. Và đột nhiên
tôi tới trong phòng bạn với chiếc đèn. Bạn bảo tôi, "Tắt đèn đi vì thầy
làm cho phòng của tôi bẩn. Nó chưa bao giờ như vậy; mọi thứ đã đẹp đẽ thế trong
bóng tối."
Làm sao
tôi có thể làm cho bạn bị lẫn lộn được? Tôi ở đây để làm tan biến mọi lẫn lộn của
bạn. Nhưng trong chính quá trình làm tan biến đó, bước đầu tiên sẽ phải là việc
bạn sẽ phải trở nên nhận biết về lẫn lộn của bạn. Nếu phòng bạn phải được lau dọn,
thế thì bước đầu tiên là nhìn căn phòng như nó vậy; bằng không làm sao bạn sẽ
lau sạch nó được? Nếu bạn tin nó đã sạch rồi - và trong bóng tối bạn chưa bao
giờ biết hàng đống thứ bẩn đã đi vào trong nó và phép màu nào mà nhện đã làm
trong phòng bạn và bao nhiêu bọ cạp và rắn đã làm chỗ đó thành nơi sống của
chúng - nếu bạn vẫn còn ngủ say trong bóng tối, thế thì không có vấn đề gì. Vấn
đề tồn tại chỉ cho người có thông minh đang phát triển.
Cho nên
bất kì khi nào bạn tới tôi, điều đầu tiên, tác động đầu tiên nếu bạn hiểu tôi sẽ
là lẫn lộn. Đó là dấu hiệu tốt. Bạn đang trên đường đúng, đi tiếp đi. Đừng lo
nghĩ. Nếu lẫn lộn có đó, thế thì vô lẫn lộn là có thể. Nếu bạn không thể thấy
được lẫn lộn, thế thì không có khả năng nào cho sáng tỏ. Quan sát điều đó mà
xem: ai nói rằng bạn bị lẫn lộn. Tâm trí lẫn lộn thậm chí không thể nói,
"Mình bị lẫn lộn." Bạn phải đã trở thành người quan sát chút ít ở bên
- bạn thấy lẫn lộn quanh bạn như khói. Nhưng ai là người đã trở nên nhận biết rằng
có lẫn lộn? Mọi hi vọng đều nằm ở hiện tượng này: rằng một phần của bạn - một
phần rất nhỏ tất nhiên, nhưng điều đó nữa là quá nhiều lúc ban đầu - bạn phải cảm
thấy may mắn rằng một phần của bạn có thể quan sát và nhìn vào toàn thể lẫn lộn
này. Bây giờ để cho phần này phát triển nhiều hơn đi. Đừng sợ lẫn lộn: bằng
không bạn sẽ cố ép buộc phần này đi ngủ lần nữa để cho bạn có thể cảm thấy an
toàn lần nữa.
Tôi biết
Swabhav từ chính lúc bắt đầu của anh ấy. Anh ấy không bị lẫn lộn, điều đó đúng
- vì anh ấy là ngu hoàn hảo. Anh ấy cứng đầu, ương ngạnh. Anh ấy gần như biết mọi
thứ, mà chẳng biết. Bây giờ, lần đầu tiên một phần của bản thể anh ấy đang trở
nên thông minh, tỉnh táo, nhận biết, và phần đó đang nhìn xung quanh: có lẫn lộn
cùng cực.
Điều
này là đẹp. Bây giờ hai khả năng có đó: hoặc bạn nghe theo phần này điều đang
nói đây là lẫn lộn, và bạn tăng nó lên - nó trở thành cột trụ ánh sáng và trong
ánh sáng đó mọi lẫn lộn sẽ tan biến; hoặc bạn trở nên sợ hãi và hoảng hốt - bạn
bắt đầu trốn khỏi phần này điều đã trở thành nhận biết, bạn bắt đầu nhấn chìm
nó lại trong bóng tối lần nữa. Thế thì bạn sẽ là người biết lần nữa: ương ngạnh,
thông thái, mọi thứ đều rõ ràng - không lẫn lộn. Chỉ người không biết mấy, chỉ
người không nhận biết, mới có thể vẫn còn không lẫn lộn.
Con người
nhận biết thực sự sẽ cảm, ngần ngại - mọi bước người đó đi và người đó sẽ ngần
ngại - bởi vì mọi chắc chắn đã mất. Lão Tử nói, "Người trí huệ bước đi thận
trọng thế, cứ dường như người đó sợ chết ở mọi bước." Người trí huệ trở
nên nhận biết về lẫn lộn; đó là bước đầu tiên.
Và thế
rồi có bước thứ hai: khi người trí huệ đã trở nên trí huệ tới mức mọi năng lượng
đã trở thành ánh sáng. Cho nên bây giờ cùng năng lượng đã tạo ra lẫn lộn và đi
trong lẫn lộn không còn đó nữa; nó đã được hấp thu. Mọi lẫn lộn biến mất; đột
nhiên có buổi sáng. Và khi bóng tối quá nhiều - nhớ rằng buổi sáng đang ở gần.
Nhưng bạn có thể chạy trốn.
"Thầy
đã làm tôi vừa lẫn lộn..." Hoàn toàn đúng, đó là điều tôi đang làm đấy. Bạn
đáng phải cám ơn tôi về điều đó.
"...
vừa lờ phờ." Vâng, điều đó nữa cũng đúng... bởi vì, tôi biết Swabhav. Anh ấy
thuộc kiểu rajas - quá nhiều hoạt động. Khi anh ấy tới gặp tôi lần đầu tiên,
anh ấy đầy năng lượng, quá nhiều hoạt động - kiểu người rajas. Bây giờ, thiền,
hiểu biết, đang mang hoạt động của anh ấy tới cường độ thấp hơn, tới trạng thái
cân bằng. Con người kiểu rajas bao giờ cũng sẽ cảm thấy, khi người đó trở nên
được cân bằng, rằng người đó trở nên lờ phờ. Đây là thái độ của anh ấy. Anh ấy
bao giờ cũng sẽ cảm thấy rằng "năng lượng của mình đi đâu rồi"; anh ấy
đã trở thành lờ phờ. Điều gì xảy ra cho anh ấy? Anh ấy đã tới đây để trở thành
chiến binh lớn và đi và chiến thắng toàn thế giới, và mọi điều tôi đã làm cho
anh ấy là mang anh ấy trở lại từ quá nhiều hoạt động, quá nhiều điều vô nghĩa.
Ở phương
Tây bạn có câu ngạn ngữ rằng tâm trí trống rỗng là xưởng thợ của quỉ. Điều đó
đã được những người rajas tạo ra. Điều đó không đúng, bởi vì tâm trí trống rỗng
là xưởng thợ của Thượng đế. Quỉ không thể làm việc được ở đó, bởi vì trong tâm
trí trống rỗng quỉ không thể đi vào được chút nào. Quỉ có thể đi vào chỉ trong
tâm trí hoạt động. Cho nên nhớ điều này: tâm trí rajas là xưởng thợ của quỉ.
Quá nhiều hoạt động, thế thì về phần hoạt động của bạn quỉ có thể viết.
Bạn đã
thấy hai cuộc chiến tranh thế giới. Chúng đã tới từ những người rajas. Ở châu
Âu, Đức thuộc về kiểu rajas - quá nhiều hoạt động. Ở phương Đông, Nhật Bản thuộc
về người rajas - quá nhiều hoạt động. Và hai nước này trở thành nguồn của mọi
điều vô nghĩa của Thế chiến thứ hai. Quá nhiều hoạt động. Nghĩ mà xem, Đức mà
thuộc về người tamas, lờ phờl - Adolf Hitler có thể làm gì được? Bạn bảo họ
quay phải, và họ đứng. Bạn bảo họ quay các kiểu; họ đứng. Thực ra họ sẽ ngồi xuống
vào lúc đó và họ sẽ đi ngủ. Adolf Hitler sẽ có vẻ ngu xuẩn trong những người
tamas. Ông ta sẽ có vẻ tuyệt đối ngu xuẩn trong xã hội sattvic - điên. Mọi người
sẽ bắt giữ ông ấy và đối xử với ông ấy trong xã hội sattvic. Trong xã hội tamas
ông ấy sẽ có vẻ đần độn, mối phiền toái. Hừmm?... mọi người đang nghỉ ngơi và bạn
vẫy cờ và khẩu hiệu một cách không cần thiết, và không ai theo bạn - mỗi một
mình. Nhưng ở Đức ông ấy đã trở thành người lãnh đạo, quốc trưởng, người lãnh đạo
vĩ đại nhất mà nước Đức đã từng biết tới, bởi vì mọi người đều thuộc kiểu
rajas.
Swabhav
thuộc kiểu rajas, kiểu kshatriya, sẵn sàng đánh nhau, bao giờ cũng trên bờ vực
giận dữ; bây giờ anh ấy đã chậm lại rồi. Chúng ta đang chạy một trăm dặm một giờ,
và tôi đã đem anh ấy xuống mười dặm một giờ thì tất nhiên anh ấy cảm thấy lờ phờ
rồi. Đây không phải là lờ phờ; đây chỉ là đem ám ảnh của bạn với hoạt động về
trạng thái bình thường vì chỉ từ đó mà sattva sẽ trở thành có thể; bằng không
nó sẽ không trở thành có thể. Bạn phải giành lấy cân bằng giữa tamas và rajas,
giữa lờ phờ và chuyển động. Bạn phải biết cách nghỉ ngơi và bạn phải biết cách
hành động.
Bao giờ
cũng dễ nghỉ ngơi hoàn toàn; cũng dễ dàng hành động hoàn toàn. Nhưng biết hai cực
đối lập này và chuyển vào trong chúng và tạo ra nhịp điệu là khó - và nhịp điệu
đó là sattva.
"Thầy
làm cho tôi vừa lẫn lộn vừa lờ phờ." Đúng.
"Tôi
như điên." Hoàn toàn đúng. Bạn bao giờ cũng vậy rồi. Bây giờ bạn biết nó -
và đó là định nghĩa về người không điên.
47
Người
điên không bao giờ có thể biết rằng người đó điên. Tới nhà thương điên, điều
tra xem. Không người điên nào có thể nói, "Tôi điên." Mọi người điên
đều tin rằng ngoại trừ người đó toàn thế giới điên - đó là định nghĩa về điên.
Bạn không bao giờ có thể bắt gặp người điên nói, "Tôi điên." Nếu người
đó có khôn chừng đó rằng người đó điên, người đó đã là người khôn rồi; người đó
không còn điên. Tính điên chưa bao giờ chấp nhận. Người điên là rất, rất ngần
ngại. Cho dù tới bác sĩ họ cũng ngần ngại: họ nói, "Tại sao? Để làm gì?
Tôi mà điên à? Không có nhu cầu - tôi hoàn toàn phải. Các ông có thể đi."
Mulla
Nasruddin tới nhà tâm thần và anh ta nói. "Bây giờ cái gì đó phải được làm
- mọi sự đã vượt ra ngoài tôi rồi. Vợ tôi đã hoàn toàn điên, và cô ấy nghĩ rằng
cô ấy đã trở thành tủ lạnh."
Ngay cả
nhà tâm thần cũng trở nên tỉnh táo. Bản thân ông ấy chưa bao giờ bắt gặp ca nào
như vậy cả. Ông ấy nói, "Chuyện đó nghiêm trọng đấy. Nói thêm cho tôi về
điều đó đi."
Anh ta
nói, "E hèm, chẳng có gì nhiều về nó cả. Cô ấy đã trở thành tủ lạnh; cô ấy
tin cô ấy là tủ lạnh."
Nhà
phân tâm nói, "Nhưng, nếu điều này chỉ là niềm tin, chẳng có hại gì trong
nó cả. Điều đó là hồn nhiên. Cứ để cô ấy tin đi. Cô ấy không tạo ra rắc rối
khác chứ?''
Nasruddin
nói, "Còn rắc rối nữa sao? Tôi không thể ngủ được chút nào vì trong đêm cô
ấy ngủ há hốc mồm - và bởi vì ánh sáng của tủ lạnh tôi không thể ngủ được!"
Bây giờ
ai điên? Người điên chưa bao giờ nghĩ họ điên.
Swabhav,
đây là phúc lành là bạn có thể nghĩ, "Tôi điên." Đây là phần lành mạnh
bên trong bạn, cái nhận ra nó. Mọi người đều điên. Bạn càng sớm nhận ra nó,
càng tốt.
"Vào
khoảnh khắc này tôi cảm thấy thậm chí không tin cậy." Tốt. Bởi vì khi bạn
trở nên thực sự tỉnh táo thì khó cảm thấy tin cậy được. Có nhiều giai đoạn. Một
giai đoạn, mọi người cảm thấy hoài nghi. Thế rồi họ kìm nén hoài nghi bởi vì
tin cậy dường như rất hứa hẹn: "Buông xuôi đi, và bạn sẽ đạt tới mọi thứ."
Tôi cứ hứa với bạn, "Buông xuôi đi, và chứng ngộ của bạn là chắc chắn."
Tin cậy dường như rất hứa hẹn. Tham lam của bạn được khơi dậy - bạn nói,
"Được. Thế thì chúng tôi sẽ tin cậy và buông xuôi." Nhưng đây không
phải là tin cậy, đây là tham lam - và sâu bên dưới bạn che giấu hoài nghi. Bạn
cứ hoài nghi - ở bên cạnh. Bạn vẫn còn tỉnh táo rằng tin cậy là được nhưng
không tin cậy quá nhiều bởi vì, ai biết được, người này có thể ở sau cái gì đó
hay chỉ đang lừa, dối trá. Cho nên bạn tin cậy, nhưng bạn tin cậy nửa vời. Và
sâu bên dưới là hoài nghi.
Khi bạn
thiền, khi bạn trở nên hiểu biết thêm chút ít, khi bạn lắng nghe tôi liên tục
và tôi cứ nện búa từ nhiều quan điểm thế, từ nhiều phía thế - tôi làm ra nhiều
lỗ hổng trong bản thể bạn. Tôi cứ nện búa, đập vỡ bạn ra. Tôi phải đập tan toàn
thể cấu trúc của bạn. Tôi phải phá huỷ bạn; chỉ thế thì bạn mới có thể được làm
lại. Không có cách khác. Tôi phải đánh đổ bạn hoàn toàn; chỉ thế thì cấu trúc mới
mới là có thể.
Tôi cứ
phá huỷ; thế rồi, hiểu biết nảy sinh - chớp nhoáng của hiểu biết. Trong những
chớp nhoáng đó bạn sẽ thấy rằng bạn thậm chí không tin cậy; hoài nghi ẩn ở đó.
Thứ nhất, bạn hoài nghi. Thứ hai, bạn tin cậy với hoài nghi ẩn bên dưới. Thứ
ba, bạn trở nên nhận biết về hoài nghi ẩn kín và tin cậy - và cách bạn có thể vừa
tin cậy và hoài nghi. Bạn ngần ngại, bạn cảm thấy lẫn lộn.
Bây giờ
từ điểm này hai khả năng mở ra: hoặc bạn rơi trở lại vào hoài nghi, đó là giai
đoạn thứ nhất khi bạn đã tới tôi, hay bạn trưởng thành trong tin cậy và vứt bỏ
mọi hoài nghi. Đây là trạng thái rất, rất linh động. Nó có thể trở nên vững chắc
theo hai cách: hoặc trên bậc thang thấp nơi bạn đầy hoài nghi lần nữa - ngay cả
tin cậy giả cũng đã biến mất; hay bạn trưởng thành trong tin cậy và tin cậy trở
thành việc kết tinh - phần bị kìm nén của hoài nghi đã biến mất. Cho nên trạng
thái này là rất, rất mong manh và người ta phải đi rất thận trọng và tỉnh táo.
"Bây
giờ xin nói cho tôi phải làm gì? Tôi phải đi đâu?" Không có đâu mà đi khi
bạn đã tới tôi. Bây giờ bạn có thể đi bất kì đâu, nhưng bạn sẽ phải tới. Tới
tôi là nguy hiểm: thế thì bạn có thể đi bất kì đâu, nhưng ở mọi nơi tôi sẽ ám ảnh
bạn. Không có chỗ nào mà đi.
Và
không cái gì được làm. Chỉ tỉnh táo với toàn thể tình huống bởi vì nếu bạn bắt
đầu làm cái gì đó, nếu bạn khao khát làm cái gì đó, bạn sẽ làm lộn xộn mọi thứ.
Cứ để nó như nó vậy đi. Lẫn lộn có đó, điên khùng có đó, tin cậy đã mất: cứ đợi
và quan sát và ngồi trên bờ và để sông tự nó lắng lại. Nó lắng theo cách riêng
của nó: bạn không cần làm cái gì. Bạn đã làm đủ rồi - bây giờ nghỉ đi. Chỉ quan
sát và xem cách sông lắng xuống. Nó đã trở nên ngầu bùn; có bùn trong nó và lá
khô đang nổi lên bề mặt - đừng nhảy vào trong nó! Bạn đang khao khát nhảy vào
trong nó để làm cái gì đó để cho nước có thể được làm trong - bất kì điều gì bạn
làm đều sẽ làm cho nó ngầu bùn hơn. Xin cưỡng lại cám dỗ này. Vẫn còn ở trên bờ,
đừng nhảy vào sông, và chỉ là người quan sát.
Nếu bạn
có thể quan sát mà không làm gì... Và đó là cám dỗ lớn nhất của tâm trí - tâm
trí nói, "Làm cái gì đó đi: bằng không làm sao mọi thứ sẽ thay đổi được?"
Tâm trí nói duy nhất bằng nỗ lực, bằng việc làm, cái gì đó mới có thể được thay
đổi. Và điều đó có vẻ logic, hấp dẫn, thuyết phục - và nó là tuyệt đối sai. Bạn
không thể làm được cái gì. Bạn là vấn đề. Và bạn càng làm, bạn càng cảm thấy bạn
hiện hữu; cái "tôi" trở nên được làm mạnh thêm; bản ngã trở thành mạnh.
Đừng làm, chỉ quan sát. Quan sát, bản ngã biến mất. Làm, bản ngã mạnh thêm. Là
nhân chứng đi.
Chấp nhận
điều đó - đừng tranh đấu với nó chút nào. Cái gì sai nếu lẫn lộn có đó? Chỉ là
buổi chiều mây, mây trên trời - cái gì sai? Tận hưởng nó đi. Quá nhiều mặt trời
cũng là không tốt; thỉnh thoảng mây được cần tới. Cái gì sai trong nó? Sáng trời
mù sương và bạn cảm thấy lẫn lộn. Cái gì sai trong nó nào? Tận hưởng trời mù
sương nữa chứ. Bất kì hoàn cảnh nào, bạn đều quan sát, chờ đợi và tận hưởng. Chấp
nhận đi. Nếu bạn có thể chấp nhận được nó, chính việc chấp nhận chuyển hoá,
chính việc chấp nhận biến đổi.
Chẳng mấy
chốc bạn sẽ thấy bạn đang ngồi đó, sông đã biến mất - không chỉ bùn, mà cả dòng
sông - sương không còn đó, mây đã biến mất, và bầu trời thoáng đãng, không gian
bao la sẵn có.
Nhưng
kiên nhẫn sẽ được cần tới. Cho nên nếu bạn khăng khăng, "Bây giờ xin nói
cho tôi phải làm gì," tôi sẽ nói, "Làm kiên nhẫn." Nếu bạn khăng
khăng, "Tôi phải đi đâu?" Tôi sẽ bảo bạn "Lại gần tôi hơn."
Câu
hỏi thứ sáu
Thầy
có thể nói về thói quen của brahmin về tắm nhiều lần mọi ngày và thay quần áo
không? Điều này có được khuyến cáo cho sannyasin hôm nay không?
Brahmins
đã bị loạn thần kinh rồi. Họ chịu khổ từ ép buộc, ám ảnh, loạn thần kinh. Sạch
sẽ là tốt, nhưng lau sạch liên tục là điên. Và tâm trí có thể đi tới các cực
đoan. Bạn có thể bẩn, thế thì bạn không tắm... Tôi có biết một sannyasin Italy.
Cô ấy ngẫu nhiên ở với tôi trong một trại. Tôi ngạc nhiên, cô ấy không bao giờ
tắm. Thế rồi tôi hỏi han và cô ấy nói, "Một lần một năm," cô ấy tắm.
Và cô ấy hỏi, đầy ngạc nhiên, "Như thế không đủ sao? - một lần một năm?'
Và thế rồi có những brahmins chả làm gì khác - chỉ mỗi tắm.
Tôi biết
một người, anh ta là người họ hàng gần; anh ta bị ám ảnh nào đó. Anh ta vẫn còn
độc thân cả đời - một người rất tốt theo mọi cách ngoại trừ một điều, và điều
đó nữa cũng là hồn nhiên, chả làm hại bất kì ai, nhưng đã làm hại anh ta hoàn
toàn. Anh ta là người nghèo vì anh ta chưa bao giờ kiếm được nhiều. Anh ta đã sống
trên bất kì cái gì được người bố để lại, và phải sống rất, rất keo kiệt vì anh
ta không có nhiều và điều đó kéo dài cả đời anh ta. Và anh ta không có thời
gian kiếm ăn vì ám ảnh đó - và ám ảnh là về sự sạch sẽ. Cả ngày anh ta lau nhà.
Chả có gì để lau: căn phòng nhỏ, anh ta cứ lau nó mãi. Thế rồi anh ta sẽ đi tắm.
Và đây là phần của ám ảnh: rằng nếu anh ta nhìn thấy đàn bà anh ta sẽ lập tức
đi tắm bởi vì anh ta là người độc thân, độc thân hoàn hảo, kiểu như "chỉ
cái bóng của người đàn bà cũng làm cho bạn bẩn."
Anh ta
ra vòi nước công cộng để đem nước về. Anh ta đi vào sáng sớm để cho không ai có
thể bắt gặp anh ta, bởi vì nếu gặp đàn bà trên đường anh ra sẽ phải lau sạch
thùng lần nữa - đổ nước đi, lau thùng, lại đem nước về. Và thỉnh thoảng chuyện
xảy ra là ba mươi, bốn mươi, sáu mươi lần anh ta sẽ đi - cả ngày. Và bạn không
thể dừng được việc giao thông, và mọi người đi qua, và có nhiều đàn bà như đàn
ông. Điều đó là khó. Và anh ta không thể bỏ lỡ được - anh ta đang tìm đàn bà.
Cho dù anh ta có thể thấy người đàn bà phía xa xa, ngay lập tức... Cả ngày bị
phí hoài. Anh ta sạch siêu phàm thế, nhưng phải làm gì với cái sạch sẽ này? Cả
đời phí hoài.
Điều
bao giờ cũng tốt là nhớ rằng cân bằng bao giờ cũng là đúng. Đừng ở bẩn; đừng bị
ám ảnh với bẩn. Bây giờ những người hippies đã bị ám ảnh với bẩn thỉu. Đó là phản
ứng. Nó không phải là tự do, bởi vì phản ứng không bao giờ có thể là tự do. Ki
tô giáo nhấn mạnh quá nhiều vào sự sạch sẽ. Họ có câu ngạn ngữ rằng sạch sẽ là
bên cạnh tính thượng đế. Họ nhấn mạnh vào sạch sẽ quá nhiều; bây giờ toàn thể
thế hệ, thế hệ hiện đại, đã nổi dậy chống lại điều đó. Bây giờ những người
hippies không tắm, họ không bận tâm về bất kì việc làm sạch quần áo - dường như
bẩn thỉu đã trở thành sadhana của họ: ở bẩn là kỉ luật của họ. Họ cảm thấy họ
đã hoàn toàn tự do với hình mẫu cũ của xã hội. Không, bạn không tự do đâu: phản
ứng, nổi dậy không phải là cách mạng. Bạn có thể đi tới cực đoan kia, nhưng bạn
bị mắc trong cùng hình mẫu: họ điên để ở sạch; bạn điên để ở bẩn.
Và nếu
tôi được hỏi, "Nếu chỉ có một cách... người ta phải chọn cực đoan!"
thế thì tôi sẽ chọn cực đoan sạch sẽ - ít nhất nó là sạch. Nhưng tôi bao giờ
cũng ủng hộ cân bằng.
Và
không ai có thể làm ra kỉ luật cho bạn được: bạn phải cảm thấy thân thể bạn,
cân bằng của bạn - bởi vì không sạch sẽ, bẩn thỉu, trở thành nặng nề lên thân
thể bạn, tâm trí bạn. Sạch sẽ không dành cho ai đó khác hay cho xã hội: nó dành
cho bạn - để cảm thấy nhẹ nhàng, cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy thuần khiết và sạch
sẽ. Tắm sạch cho bạn đôi cánh. Tắm sạch, và bạn có chút ít siêu phàm, không phải
là một phần của trái đất này: bạn có thể bay một chút. Tắm sạch là điều phải
có. Và không ai khác có thể làm ra qui tắc cho bạn được; bạn phải hiểu thân thể
riêng của bạn. Thỉnh thoảng bạn ốm và không có nhu cầu, bởi vì tắm có thể là quấy
rối; thế thì đừng bị ám ảnh với nó. Thỉnh thoảng tình huống không tới mức bạn
có thể tắm được; thế thì đừng bị loạn thần kinh về nó - đừng cảm thấy mặc cảm.
Không có gì trong nó để cảm thấy mặc cảm: tắm không phải là đức hạnh; không tắm
không phải là tội lỗi. Nhiều nhất nó là vệ sinh tốt.
Và bạn
nên chăm sóc cho thân thể bạn; thân thể là ngôi đền của điều thiêng liêng. Nó
nên sạch sẽ; nó nên đẹp. Bạn phải sống trong nó; bạn phải ở cùng nó. Nó sẽ ảnh
hưởng tới bạn theo nhiều cách. Trong một thân thể sạch sẽ, trong ngôi đền sạch
sẽ, khả năng có nhiều cho tâm trí sạch sẽ xảy ra và tồn tại. Tôi không nói rằng
điều này là tương đương. Tôi chỉ nói về khả năng - trong một thân thể sạch sẽ,
nhiều khả năng hơn. Tôi không nói rằng trong thân thể bẩn không có khả năng cho
tâm trí sạch - khả năng có đó, nhưng nó sẽ có chút khó khăn, chống lại một
chút.
Thiền
là việc tắm bên trong của tâm thức, và tắm là thiền cho thân thể.
Câu
hỏi thứ bẩy
Tại
sao thầy không thể tiếp tục nói về Lão Tử?
Nếu bạn
hiểu tôi, tôi bao giờ cũng nói về Lão Tử. Nếu bạn không hiểu tôi, ngay cả khi
tôi nói về Lão Tử nó sẽ là vô dụng. Thực ra tôi không bao giờ chỉ nói tới bất
kì ai khác - Patanjali, Jesus, Mahavira, Buddha. Không, tôi không bao giờ chỉ
nói; tôi không thể thế. Lão Tử cứ tới. Tôi liên tục nói về Lão Tử. Khi tôi nói
về Lão Tử, khi tôi nói về Patanjali, khi tôi nói về Phật hay Jesus; nếu bạn có
thể hiểu tôi, Lão Tử vẫn còn là dòng chảy ngầm liên tục. Nhưng nếu bạn không hiểu
tôi, thế thì câu hỏi nảy sinh, "Tại sao thầy không thể liên tục nói về Lão
Tử?"
Lão Tử
với tôi không phải là vấn đề chủ đề; Patanjali thì có. Khi tôi nói về Patanjali
tôi nói về Patanjali. Khi tôi nói về Lão Tử tôi không nói về Lão Tử đâu; tôi
nói Lão Tử. Và khác biệt là bao la, vô cùng.
Câu
hỏi thứ tám
Liệu
Werner Erhard có ở đâu gần chứng ngộ không?
Đây là
từ Madhuri. Erhard là ở gần như Madhuri. Mọi người đều ở gần như Erhard. Thực
ra chứng ngộ là cú nhảy, không phải là hiện tượng dần dần - chỉ là một bước cuộc
hành trình là hoàn thành. Cứ dường như bạn đang ngồi với mắt nhắm và bạn mở mắt
ra và mặt trời có đấy; toàn thế giới đầy ánh sáng. Ai đó đang ngồi với mắt nhắm:
cho dù thế thì thế giới vẫn đầy ánh sáng và mặt trời có đó, chỉ người đó đang
ngồi với mắt nhắm thôi. Và nếu người đó tận hưởng điều đó, chẳng cái gì sai
trong nó, hoàn toàn được: nhưng nếu người đó khổ thế thì tôi nói tại sao bạn
không mở mắt ra? Khác biệt giữa dốt nát và chứng ngộ chỉ là ở chỗ mở mắt ra
thôi. Nó không mấy là khác biệt, nếu bạn sẵn sàng mở. Nếu bạn không sẵn sàng mở,
đó là khác biệt mênh mông.
Erhard
là ở gần như bất kì ai khác, nhưng trí tuệ dường là rào chắn cho ông ấy - như
nó là rào chắn cho bạn, phần lớn các bạn. Ông ấy đã hiểu ra vấn đề - đích xác
ông ấy đã hiểu nó - nhưng về mặt trí tuệ thôi. Khi tôi nói về vài câu của ông ấy
lần trước, tôi đồng ý với chúng tất cả. Chúng là hoàn toàn đúng, nhưng tôi đã
không nói gì về người này. Bất kì điều gì ông ấy đã nói đều hoàn toàn đúng;
nhưng bạn có thể học Lão Tử - về mặt trí tuệ bạn có thể hiểu và bạn có thể nói
cùng một điều. Khi có liên quan tới lời chúng là đúng, nhưng người này dường
như quá trí tuệ trong nó, không toàn bộ trong nó. Và đó là vấn đề.
Và đó
là vấn đề lớn nhất người ta có thể gặp phải: bạn hiểu mọi thứ tôi nói, bạn thậm
chí có thể giải thích nó cho người khác, nhưng chứng ngộ sẽ xa xôi như bao giờ.
Vấn đề không phải là hiểu biết về trí tuệ, nó là vấn đề của hiểu toàn bộ - toàn
bộ bản thể bạn hiểu nó, không chỉ tâm trí bạn. Trái tim bạn hiểu nó. Không chỉ
trái tim bạn - máu bạn và xương bạn và tuỷ bạn hiểu nó. Không cái gì bị bỏ lại
sau - toàn thể bản thể chúng ta hiểu nó, được tắm trong hiểu biết đó. Thế thì
hương thơm tới, thế thì điệu vũ xảy ra, thế thì bạn nở hoa.
Và chỉ
có một bước và cuộc hành trình được hoàn thành. Giữa bạn và tôi khoảng cách chỉ
là một bước - không nhiều hơn điều đó. Thậm chí hai bước là không được cần tới.
Nhưng
quên Erhard đi. Nghĩ về bản thân bạn, bởi vì Erhard là vấn đề cho bản thân ông ấy;
đó không phải là việc của bạn để bận tâm tới. Nghĩ về bản thân bạn đi. Bạn chẳng
có nhiều lần cảm thấy rằng bạn hiểu tôi hoàn toàn, và lặp đi lặp lại bạn cứ bỏ
lỡ? Tại sao? Nếu bạn hiểu tôi, sao bạn bỏ lỡ? Bạn hiểu tôi về trí tuệ thôi, về
lời, về lí thuyết, nhưng bản thể bạn không tham gia vào trong nó. Cho nên trong
khi bạn ở gần tôi bạn hiểu; khi bạn đi xa, hiểu này đơn giản biến mất: bạn trở
lại với quan điểm cũ của bạn, với thế giới và hình mẫu cũ của bạn. Trong khi ở
cùng tôi bạn quên bản thân bạn và mọi thứ là rõ ràng, trong như pha lê. Xa khỏi
tôi bạn lại ở trong cái lỗ của bạn, và mọi thứ bị lẫn lộn và không cái gì là rõ
ràng.
Chỉ một
bước tồn tại. Và bước này phải được lấy với bản thể toàn bộ. Bạn chỉ ngồi và tưởng
tượng rằng bạn đã lấy bước này. Bạn có thể cứ ngồi và bạn có thể cứ tưởng tượng
cuộc hành trình lớn. Nếu bạn làm điều đó lâu, cuộc hành trình trở thành thực,
dường như là thực tới mức bạn có thể nói như người chứng ngộ - nhưng điều đó sẽ
không ích gì.
Bạn phải
được chứng ngộ. Nó không phải là tưởng tượng; nó không là suy nghĩ. Nó là hiện
hữu.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment