Yoga:
Alpha và Omega (Tập 3)
Chương
4. Vô tâm trí của bản thể
Câu
hỏi thứ nhất:
Osho
ơi,
Thầy
nói rằng tự nhiên ghét cay ghét đắng vô trật tự, và vô trật tự tự nó lắng đọng
tự động theo thời gian. Thế thì tại sao thế giới bao giờ cũng trong hỗn độn và
mất trật tự?
Thế giới
chưa bao giờ trong hỗn độn và vô trật tự, chỉ tâm trí thôi. Thế giới là tuyệt đối
trật tự. Nó không hỗn độn, nó là hài hoà. Chỉ tâm trí bao giờ cũng trong hỗn độn,
và bao giờ cũng sẽ trong hỗn độn.
Cái gì
đó phải được hiểu: chính bản chất của tâm trí là ở trong hỗn độn bởi vì nó là
trạng thái tạm thời. Từ tự nhiên tới siêu nhiên, tâm trí chỉ là việc chuyển.
Không giai đoạn chuyển nào có thể trong trật tự. Làm sao nó có thể trong trật tự
được? Khi bạn đi từ giai đoạn này sang giai đoạn khác, cái ở giữa nhất định là
trong hỗn độn.
Không
có cách nào để đặt tâm trí vào trật tự. Khi bạn siêu việt lên trên tự nhiên và
đi vào trong siêu nhiên, thay đổi từ bên ngoài vào bên trong, thay đổi từ vật
chất sang tâm linh, nhất định có lỗ hổng giữa hai điều này khi bạn không ở đâu
cả, khi bạn không thuộc vào thế giới này và bạn chưa thuộc vào thế giới kia.
Đây là hỗn độn - cái này đã bị bỏ đi, và cái chết còn chưa được đạt tới. Ở giữa,
mọi thứ là vô trật tự. Và nếu bạn vẫn còn ở giữa, thế thì bạn bao giờ cũng
trong hỗn độn. Tâm trí phải được siêu việt. Nó không phải là cái gì đó để sống
cùng.
Nó giống
như chiếc cầu: nó phải được bắc qua, bờ bên kia phải được đạt tới. Và bạn phải
làm nhà trên cầu. Bạn đã bắt đầu sống trên cầu. Bạn đã trở thành bị gắn bó với
tâm trí. Bạn đang trong cái bẫy vì bạn không ở đâu cả. Và làm sao bạn có thể lắng
đọng vào mảnh đất ở không đâu cả?
Quá khứ
sẽ cứ mời bạn, “Quay lại đi, quay lại bờ mình đã rời đi.” Và không có quay lại
bởi vì bạn không thể đi ngược lại trong thời gian. Chỉ có một việc đi và đó là
đi tới, lên trước. Quá khứ cứ có ảnh hưởng sâu lên bạn bởi vì bạn ở trên cầu,
và ngay cả quá khứ cũng dường như tốt hơn là ở trên cầu. Ngay cả túp lều nhỏ
cũng là tốt hơn ở trên cầu. Ít nhất nó là nhà; bạn không trên đường.
Một
cách liên tục quá khứ của con người, tính con vật, có hấp dẫn. Nó nói, “Thoái
lui, quay lại đi.” Nó nói, “Không có lối đi đâu.” Con vật bên trong bạn cứ gọi
bạn, “Quay lại đi.” Và nó có hấp dẫn, bởi vì so sánh với cầu nó là tốt hơn.
Nhưng bạn không thể quay lui được; một khi một bước đã được lấy rồi nó không thể
được hoàn tác lại. Một khi bạn đi lên trước bạn không thể quay lui. Bạn có thể ấp
ủ giấc mơ và bạn có thể phí hoài năng lượng của bạn, cùng năng lượng mà đã dẫn
bạn đi lên trước.
Nhưng
đi lùi lại là không thể được. Làm sao thanh niên có thể trở thành đứa trẻ lần nữa?
Và làm sao ông già có thể trở thành thanh niên lần nữa? Điều đó là không thể được
- cho dù ngày nào đó điều trở thành khả thi là khoa học giúp cho thân thể bạn
trở thành trẻ trung về sinh học lần nữa. Điều đó là có thể, bởi vì con người rất
tinh ranh, và nó có thể lừa các tế bào của thân thể. Nó có thể cho chúng chương
trình mới và chúng có thể thoái lui; nhưng tâm trí bạn sẽ vẫn còn già. Thân thể
bạn có thể trở nên trẻ, nhưng làm sao bạn có thể trở nên trẻ được? Mọi điều bạn
đã kinh nghiệm sẽ ở cùng bạn. Nó không thể bị ném lùi lại.
Người
ta không thể thoái lui. Bờ đã bị bỏ lại, là bị bỏ lại mãi mãi. Bạn không thể trở
thành con vật lần nữa. Tốt hơn cả là vứt sự hấp dẫn đó và sự mê đắm của việc
quay lại. Bạn càng vứt nó sớm, càng tốt. Con người tận hưởng nhiều thứ cho người
đó cảm giác về quá khứ, về tính con vật. Đó là lí do tại sao dục có nhiều hấp dẫn
thế. Đó là lí do tại sao mọi người trở thành nghiện thức ăn, cứ ăn mãi, bị ám ảnh
bởi thức ăn. Đó là lí do tại sao tham, giận, ghen, ghét có hấp dẫn: chúng thuộc
về vương quốc loài vật. Có bờ mà bạn đã rời đi, bờ của vương quốc loài vật, và
có bờ kia mà bạn còn chưa đạt tới - chưa tới ngay cả trong mơ của bạn - vương
quốc của Thượng đế. Và giữa hai điều này, bạn đứng trong tâm trí.
Bạn
không thể quay lại được. Khó đi lên trước vì quá khứ cứ kéo bạn lại và tương
lai vẫn còn không biết, mông lung, như làn sương. Bờ bên kia bạn không thể thấy
được; nó không phải là thấy được. Không phải là nó rất xa xăm. Bờ mà bạn đã rời
đi là thấy được. Bờ bên kia mà bạn đang tới là vô hình bởi chính bản chất của
nó - không phải là nó rất xa xôi. Đó là lí do tại sao nó là vô hình. Ngay cả
khi bạn đã đạt tới nó, nó sẽ vẫn còn là vô hình. Đó là bản chất của nó.
Con vật
là thấy được quá nhiều. Thượng đế ở đâu? Có ai đã bao giờ thấy Thượng đế chưa?
- không ai cả. Bởi vì vấn đề không phải là việc thấy hay không thấy của bạn.
Thượng đế là có tính vô hình, chính cái không thể biết được, chính cái không thể
hiểu thấu được. Với những người đã đạt tới, họ cũng nói họ đã không thấy, và họ
đạt tới!
...Bởi
vì Thượng đế không thể là đối thể được. Nó là chiều sâu sâu nhất của bản thể của
bạn. Làm sao bạn có thể thấy được nó? Bờ mà bạn đã rời đi là ở trong thế giới
bên ngoài, và bờ mà bạn đang tiến tới là ở thế giới bên trong. Bờ mà bạn đã rời
đi là đối thể; bờ mà bạn đang tiến tới là chủ thể. Nó là chính tính chủ thể của
bản thể bạn. Bạn không thể làm đối thể nó được. Bạn không thể nhìn thấy nó. Nó
không là gì mà có thể được thu lại thành đối thể và bạn có thể thấy nó. Nó là
người thấy, không phải cái được thấy. Nó là người biết, không phải là cái được
biết. Nó là bạn trong cốt lõi sâu nhất của bản thể.
Tâm trí
không thể quay lui, và không thể lĩnh hội được chỗ đi lên trước. Nó vẫn còn
trong hỗn độn, bao giờ cũng bị bật rễ, bao giờ cũng di chuyển, không biết chỗ
nào, bao giờ cũng đi. Tâm trí là việc tìm. Khi mục đích được đạt tới chỉ thế
thì việc tìm mới biến mất.
Nhớ lấy:
nhìn vào thế giới; nó là hài hoà. Mặt trời mọc mọi sáng mà không có lỗi nào,
tuyệt đối. Và đêm tiếp theo ngày, và lại ngày tiếp theo đêm. Trong trời đêm,
hàng triệu và hàng triệu sao di chuyển trên con đường của chúng. Mùa nối tiếp lẫn
nhau. Nếu con người không có đó, hỗn độn ở đâu? Mọi thứ là như nó đáng phải vậy:
đại dương sẽ cứ gầm gào và bầu trời sẽ cứ đầy với mây lặp đi lặp lại và mưa sẽ
tới, và mùa đông và mùa hè, và mọi thứ di chuyển trong bánh xe hoàn hảo. Không
có hỗn độn ở bất kì đâu ngoại trừ trong bạn, bởi vì tự nhiên được lắng đọng ở bất
kì chỗ nào nó ở. Tự nhiên không tiến bộ ở bất kì chỗ nào; trong tự nhiên không
có tiến hoá. Trong Thượng đế cũng không có tiến hoá. Tự nhiên là hạnh phúc trong
tính vô thức của nó và Thượng đế là phúc lạc trong ý thức của ngài.
Bạn ở
trong rắc rối giữa hai điều này. Bạn căng thẳng. Bạn không là vô thức, bạn
không là ý thức - chỉ lơ lửng như ma. Bạn không được bỏ neo ở đâu. Không có rễ
nào, không có nhà nào, làm sao tâm trí có thể thoải mái được? Nó tìm kiếm, dò dẫm
- chả tìm thấy gì. Thế rồi bạn làm việc ngày càng nhiều hơn - ngày càng nhiều
thất vọng hơn, ngày càng nhiều cáu kỉnh hơn. Điều gì đang xảy ra cho bạn? - bạn
ở trong đường mòn. Điều này sẽ tiếp tục chừng nào bạn còn chưa học được cái gì
đó mà có thể 'dỡ trí' bạn ra, điều có thể tránh được tâm trí.
Đó là
điều thiền tất cả là gì. Thiền là cách bản thể bạn được 'dỡ trí', cách loại bỏ
tâm trí, cách đi từ chiếc cầu, đi vào cái không biết, lấy cú nhảy vào điều bí ẩn.
Đó là lí do tại sao tôi nói đừng tính toán, bởi vì tính toán là của tâm trí. Đó
là lí do tại sao tôi nói tìm kiếm tâm linh không phải là bước từng bước; tìm kiếm
tâm linh là cú nhảy bất thần. Nó là dũng cảm, nó là không tính toán. Nó không
phải là của trí tuệ, bởi vì trí tuệ là một phần của tâm trí. Nó là phần nhiều của
trái tim.
Nhưng bạn
càng đi sâu, bạn sẽ cảm thấy nó thậm chí ở bên ngoài trái tim. Nó không là suy
nghĩ không là cảm giác. Nó là sâu hơn và toàn bộ, nhiều tính tồn tại hơn cả
hai. Một khi bạn bắt đầu làm việc về cách đạt tới vô trí, chỉ thế thì, dần dần,
an bình sẽ lắng đọng lên bạn. Dần dần im lặng sẽ giáng xuống và âm nhạc sẽ được
nghe thấy - âm nhạc của cái không biết, âm nhạc của cái không được thốt ra. Thế
thì mọi thứ lại trong trật tự lần nữa. Nó là lối chuyển của tâm trí, và nó phải
là vậy bởi vì bạn vứt bỏ quá khứ, chỗ bạn đã được lắng đọng và bắt rễ, và bạn
đi vào trong tương lai mới nơi bạn sẽ lại được lắng đọng và bắt rễ.
Nhưng ở
chỗ giữa là con người. Con người không phải là sinh linh, con người là lối chuyển.
Con người không phải là cái gì đó, con người chỉ là cuộc hành trình, sợi dây
căng giữa tự nhiên và siêu nhiên. Đó là lí do tại sao con người căng thẳng. Nếu
bạn vẫn còn là người, bạn sẽ vẫn còn căng thẳng. Hoặc bạn phải rơi xuống mức dưới
con người, hoặc bạn phải vươn lên trên bản thân mình tới mức của con người bên
ngoài.
Chỉ
tính người mới trong hỗn độn. Nhìn vào tự nhiên mà xem - quạ kêu, vẹt líu lo và
mọi thứ hoàn hảo. Không có vấn đề gì trong tự nhiên. ‘Vấn đề’ tới trong sự tồn
tại của tâm trí con người, và ‘vấn đề’ tan biến khi tâm trí con người tan biến.
Cho nên đừng cố giải quyết vấn đề của cuộc sống bằng bản thân tâm trí, nó không
thể được thực hiện. Đó là điều ngu xuẩn nhất người ta có thể làm. Hiểu rằng tâm
trí là chiếc cầu đi - quan sát nó. Nó không vĩnh hằng, nó là nhất thời.
Điều đó
cũng giống như khi bạn đổi nhà: nhà cũ đã đi vào ổn định, mọi thứ đều ở chỗ của
nó. Thế rồi bạn đổi nhà, thế rồi đồ đạc, thế rồi quần áo, thế rồi mọi thứ mà...
Mọi thứ đã được ổn định thành không ổn định, và bạn chuyển vào nhà mới. Mọi thứ
thành hỗn độn. Bạn phải sửa lại nó lần nữa. Khi bạn đổi nhà, bạn đã bỏ lại ngôi
nhà bạn bao giờ cũng sống trong đó và ngôi nhà khác bạn còn chưa đạt tới; bạn
chỉ đang trên đường chở xe tải tới với mọi thứ đồ đạc của bạn.
Đây là
tâm trí là gì: nó không phải là nhà, nó chỉ là lối chuyển phải được đi qua. Và
một khi bạn hiểu điều này, cái gì đó của cõi bên kia đã thấm vào trong bạn. Hiểu
biết là của cõi bên kia; nó không phải là của tâm trí. tri thức là của tâm trí.
Hiểu biết không phải là của tâm trí. Quan sát xem tại sao bạn đang trong hỗn độn
và hiểu biết sẽ bắt đầu hừng lên trong bạn.
Câu
hỏi thứ hai:
Osho
ơi,
Sau
khi làm việc với kĩ thuật tẩy rửa trong vài năm, tôi cảm thấy rằng hài hoà bên
trong sâu sắc, cân bằng và định tâm đang xảy ra cho tôi. Nhưng thầy nói rằng
trước khi đi vào giai đoạn cuối cùng của samadhi, người ta đi qua hỗn độn lớn.
Làm sao tôi biết liệu tôi được kết thúc với giai đoạn hỗn độn?
Thứ nhất:
bạn đã sống trong hỗn độn hàng trăm kiếp rồi. Nó không là cái gì mới. Nó rất cổ.
Thứ hai, các phương pháp động của thiền mà có tẩy rửa như nền tảng của chúng
cho phép tất cả hỗn độn bên trong bạn được tống ra ngoài. Đó là cái hay của những
kĩ thuật này. Bạn không thể ngồi im lặng được, nhưng bạn có thể làm thiền động
hay hỗn độn rất dễ dàng. Một khi hỗn độn được tống ra im lặng bắt đầu xảy ra
cho bạn; thế thì bạn có thể ngồi im lặng. Nếu được làm đúng, được làm liên tục,
thế thì các kĩ thuật tẩy rửa của thiền sẽ đơn giản làm tan biến mọi hỗn độn của
bạn vào trong thế giới bên ngoài. Bạn sẽ không cần trải qua giai đoạn điên
khùng. Đó là cái hay của những kĩ thuật này. Điên khùng đã được tống ra. Nó là
có sẵn trong kĩ thuật này.
Nhưng nếu
bạn ngồi im lặng như Patanjali sẽ gợi ý... Patanjali không có phương pháp tẩy rửa;
dường như chúng không được cần tới vào thời của ông ấy. Mọi người tự nhiên đã rất
im lặng, an bình, nguyên thuỷ. Tâm trí còn chưa vận hành nhiều. Mọi người ngủ
ngon, sống như con vật. Họ không nghĩ nhiều lắm, logic, hợp lí... được định tâm
nhiều hơn trong tim, thậm chí như người nguyên thuỷ ngày nay. Và cuộc sống là tới
mức nó tự động cho phép nhiều việc tẩy rửa.
Chẳng hạn,
người tiều phu: người đó không có tẩy rửa nào bởi vì chỉ bằng việc chặt cây, mọi
bản năng giết hại của người đó được tống ra. Chặt cây giống như sát hại cây.
Người thợ đá không cần làm thiền tẩy rửa. Cả ngày người đó làm điều đó. Nhưng với
con người hiện đại mọi sự đã thay đổi. Bây giờ bạn sống trong tiện nghi tới mức
không có khả năng cho bất kì tẩy rửa nào trong cuộc sống của bạn - ngoại trừ bạn
có thể lái xe theo cách điên khùng.
Đó là
lí do tại sao, ở phương tây, nhiều người chết hàng năm qua tại nạn xe hơi hơn bất
kì cái gì khác. Đó là bệnh lớn nhất. Không ung thư không lao... không bệnh nào
khác lấy đi nhiều mạng sống như lái xe. Trong thế chiến thứ hai, trong một năm
hàng triệu người chết. Nhiều người chết hàng năm trên trái đất chỉ bởi việc lái
xe điên dại.
Bạn có
thể đã quan sát, nếu bạn là người lái xe, rằng bất kì khi nào bạn giận bạn đều
đi nhanh. Bạn cứ nhấn ga, bạn đơn giản quên mất phanh. Khi bạn rất ghét, cáu kỉnh,
xe trở thành phương tiện của diễn đạt. Bằng không, bạn sống trong thoải mái thế,
làm ngày càng ít mọi thứ bằng thân thể, sống ngày càng nhiều trong tâm trí.
Những
người biết về các trung tâm sâu hơn của não đều nói rằng những người làm việc bằng
tay có ít lo âu hơn, ít căng thẳng, họ ngủ ngon. ...Bởi vì tay bạn được nối với
tâm trí sâu nhất, trung tâm sâu nhất của não... tay phải của bạn nối với não
trái, tay trái của bạn nối với não phải. Khi bạn làm việc bằng tay, năng lượng
được chảy từ đầu vào tay và được xả ra. Những người đang làm việc bằng tay
không cần tẩy rửa. Nhưng những người đang làm việc bằng đầu cần nhiều tẩy rửa bởi
vì họ tích luỹ nhiều năng lượng, và không có cách nào trong thân thể họ, không
lối mở nào cho nó đi ra. Nó cứ đi mãi bên trong tâm trí; tâm trí phát điên.
Nhưng
trong nền văn hoá và xã hội của chúng ta - trong văn phòng, trong xưởng máy, ở
chợ - mọi người làm việc bằng đầu đều được biết tới như các cấp trưởng: thư kí
trưởng, hay giám thị trưởng, và những người làm việc bằng tay đều được biết tới
như các thủ hạ - có tính kết án. Chính từ ‘thủ’ đã trở thành có tính kết án.
Khi
Patanjali làm việc trên những lời kinh này thế giới đã khác toàn bộ. Mọi người
đều làm thủ công. Không có nhu cầu tẩy rửa đặc biệt. Cuộc sống bản thân nó là
việc tẩy rửa. Thế rồi họ có thể im lặng ngồi rất dễ dàng. Nhưng bạn không thể
ngồi được, do đó tôi đã phát minh ra các phương pháp tẩy rửa. Chỉ sau chúng bạn
mới có thể ngồi im lặng, không trước đó.
“Sau
khi làm việc với kĩ thuật tẩy rửa trong vài năm, tôi cảm thấy rằng hài hoà bên
trong sâu sắc, cân bằng và định tâm đang xảy ra cho tôi.”
Bây giờ
đừng tạo ra rắc rối; để cho nó xảy ra đi. Bây giờ tâm trí đang chọc mũi của nó
vào. Tâm trí nói, “Làm sao nó có thể xảy ra được? Trước hết mình phải trải qua
hỗn độn.” Ý tưởng này có thể tạo ra hỗn độn. Đây đã là quan sát của tôi: rằng
những người khao khát im lặng và khi nó bắt đầu xảy ra, họ không thể tin được
vào nó. Nó quá tốt không thể đúng được. Và đặc biệt những người bao giờ cũng tự
kết án họ, làm sao họ có thể tin được rằng nó đang xảy ra cho họ: “Không thể được!
Nó có thể đã xảy ra cho một Phật hay cho một Jesus, nhưng cho tôi sao? Không,
điều đó là không thể được.” Họ tới tôi. Họ đang bị rối loạn nhiều thế bởi im lặng,
rằng điều đó đang xảy ra: “Có đúng không, hay mình đang tưởng tượng về nó?” Tại
sao bận tâm? Cho dù nó là tưởng tượng, điều đó là tốt hơn tưởng tượng giận, nó
là tốt hơn tưởng tượng dục, thèm khát.
Và tôi
bảo bạn, không ai có thể tưởng tượng được im lặng. Tưởng tượng cần dạng nào đó;
im lặng không có hình dạng. Tưởng tượng nghĩa là suy nghĩ theo hình ảnh, và im
lặng không có hình ảnh nào. Bạn không thể tưởng tượng được nó. Không có khả
năng nào. Bạn không thể tưởng tượng được chứng ngộ, bạn không thể tưởng tượng
được tỏ ngộ, samadhi, im lặng, không. Tưởng tượng cần cơ sở nào đó, hình dạng
nào đó, và im lặng là vô hình dạng, không thể định nghĩa được. Không ai đã bao
giờ vẽ ra bức tranh về điều đó; không ai có thể vẽ điều đó. Không ai đã khắc hoạ
ảnh về nó; không ai có thể làm điều đó.
Bạn
không thể tưởng tượng ra im lặng. Tâm trí đang giở thủ đoạn. Tâm trí sẽ nói,
“Nó phải là tưởng tượng rồi. Làm sao nó là có thể cho mình được, mình là người
ngu thế, và im lặng xảy ra cho mình sao? - Mình chắc phải đang tưởng tượng.”
Hay, “Lão Osho này đã thôi miên mình rồi. Mình phải bị lừa ở đâu đó.” Đừng tạo
ra những vấn đề như vậy. Cuộc sống có đủ vấn đề rồi. Khi im lặng đang xảy ra tận
hưởng nó đi, mở hội nó đi. Nó nghĩa là các lực hỗn độn đã bị tống ra. Tâm trí
đang chơi trò chơi cuối cùng của nó. Nó chơi tới chính tận cùng; tới chính,
chính tận cùng nó cứ chơi. Vào khoảnh khắc cuối của chứng ngộ, khi nó đang sắp
xảy ra, thế nữa tâm trí chơi lần cuối cùng, vì nó là trận chiến cuối cùng.
Đừng lo
nghĩ về nó, liệu nó là thực hay không thực, hay liệu hỗn độn sẽ tới sau nó hay
không. Bởi vì bằng suy nghĩ theo cách này bạn đã mang hỗn độn vào, và chính ý
tưởng của bạn có thể tạo ra hỗn độn. Và khi nó được tạo ra, tâm trí sẽ nói,
“Bây giờ nghe đây, mình đã bảo từ trước rồi.”
Tâm trí
là rất tự đáp ứng ước nguyện. Đầu tiên nó cho bạn hạt mầm, và khi hạt mầm nhú
ra tâm trí nói, “Trông đấy, mình đã bảo trước rằng mình bị lừa mà.” Hỗn độn đã
tới, và nó đã được đem tới bởi ý tưởng này. Cho nên tại sao bận tâm về tương
lai, liệu hỗn độn vẫn còn tới hay không, hay liệu nó đã qua hay không? Ngay khoảnh
khắc này bạn im lặng - tại sao không mở hội nó? Và tôi bảo bạn, nếu bạn mở hội,
nó phát triển.
Trong
thế giới này của tâm thức, không cái gì có ích thế như mở hội. Mở hội là giống
như tưới nước cho thực vật. Lo nghĩ chính là cái đối lập với mở hội; nó giống
như chặt rễ. Cảm thấy hạnh phúc đi! Nhảy múa cùng im lặng của bạn. Khoảnh khắc
này nó có đó - đủ rồi. Tại sao hỏi thêm nữa? Ngày mai sẽ chăm nom cho bản thân
nó. Khoảnh khắc này là quá nhiều; tại sao không sống nó, mở hội nó, chia sẻ nó,
tận hưởng nó? Để cho nó trở thành bàu ca, điệu vũ, bài thơ; để cho nó có tính
sáng tạo. Để cho im lặng của bạn có tính sáng tạo; làm cái gì đó cùng nó.
Hàng
triệu thứ là có thể bởi vì không cái gì nhiều sáng tạo hơn im lặng. Không cần
trở thành hoạ sĩ vĩ đại, nổi tiếng thế giới, một Picasso. Không cần trở thành một
Henry Moore; không cần trở thành nhà thơ lớn. Những tham vọng đó của việc là vĩ
đại chính là của tâm trí, không của im lặng. Theo cách riêng của bạn, dù nhỏ bé
đến đâu, cứ vẽ. Theo cách riêng của bạn, dù nhỏ bé đến đâu, làm bài cú. Theo
cách riêng của bạn, dù nhỏ bé đến đâu, hát bài ca, nhảy múa chút ít, mở hội, và
bạn sẽ thấy khoảnh khắc tiếp đem tới nhiều im lặng hơn. Và một khi bạn biết rằng
bạn càng mở hội nhiều, càng nhiều thứ được trao cho bạn; bạn càng chia sẻ, bạn
càng trở nên có khả năng nhận nó. Từng khoảnh khắc nó cứ lớn lên, lớn lên. Và
khoảnh khắc tiếp bao giờ cũng được sinh ra từ khoảnh khắc này, cho nên tại sao
lo nghĩ về nó? Nếu khoảnh khắc này là im lặng, làm sao khoảnh khắc tiếp có thể
là hỗn độn được? Nó sẽ tới từ đâu? Nó sẽ được sinh ra từ khoảnh khắc này. Nếu
tôi hạnh phúc khoảnh khắc này, làm sao tôi có thể bất hạnh khoảnh khắc tiếp được?
Nếu bạn
muốn khoảnh khắc tiếp là bất hạnh, bạn sẽ phải trở nên bất hạnh trong khoảnh khắc
này, bởi vì từ bất hạnh, bất hạnh được sinh ra; từ hạnh phúc, hạnh phúc được
sinh ra. Bất kì cái gì bạn muốn thu hoạch trong khoảnh khắc tiếp, bạn sẽ phải
gieo ngay bây giờ. Một khi lo nghĩ được phép và bạn bắt đầu nghĩ rằng hỗn độn sẽ
tới, nó sẽ tới; bạn đã mang nó tới. Bây giờ bạn sẽ phải thu hoạch nó; nó đã tới.
Không cần chờ đợi khoảnh khắc tiếp; nó đã có đó.
Nhớ điều
này, và đây là điều gì đó thực sự kì lạ: khi bạn buồn bạn chưa bao giờ nghĩ rằng
nó có thể là tưởng tượng. Tôi chưa bao giờ bắt gặp một người buồn và người đó
nó với tôi rằng có thể nó chỉ là tưởng tượng. Buồn là hoàn toàn thực. Nhưng hạnh
phúc sao? - ngay lập tức cái gì đó đi sai và bạn bắt đầu nghĩ, “Có thể nó là tưởng
tượng.” Bất kì khi nào bạn căng thẳng, bạn chưa bao giờ nghĩ nó là tưởng tượng.
Nếu bạn có thể nghĩ rằng căng thẳng và phiền não là tưởng tượng, nó sẽ biến mất.
Và nếu bạn nghĩ im lặng và hạnh phúc là tưởng tượng, nó sẽ biến mất.
Bất kì
cái gì được coi là thực, đều trở thành thực. Bất kì cái gì được coi là không thực,
đều trở thành không thực. Bạn là người sáng tạo ra toàn thể thế giới quanh bạn;
nhớ điều này. Rất hiếm khi đạt tới khoảnh khắc của hạnh phúc, phúc lạc - đừng
phí thời gian cho nó trong suy nghĩ. Nhưng nếu bạn không làm gì, khả năng của
lo nghĩ có đó. Nếu bạn không làm gì... nếu bạn không nhảy múa, nếu bạn không
hát, nếu bạn không chia sẻ, khả năng này có đấy. Chính năng lượng mà có thể đã
là sáng tạo sẽ tạo ra lo nghĩ. Nó sẽ bắt đầu tạo ra căng thẳng mới bên trong.
Năng lượng
phải có tính sáng tạo. Nếu bạn không dùng nó cho hạnh phúc, cùng năng lượng đó
sẽ được dùng cho bất hạnh. Và với bất bạnh, bạn có thói quen bắt rễ sâu tới mức
luồng năng lượng là rất chùng lỏng và tự nhiên. Với hạnh phúc, nó là nhiệm vụ
leo dốc.
Cho nên
trong vài ngày bạn sẽ phải thường xuyên nhận biết, và bất kì khi nào có một khoảnh
khắc để cho nó nắm lấy bạn, sở hữu bạn, và tận hưởng nó theo cách toàn bộ thế...
làm sao khoảnh khắc tiếp có thể khác được? Từ đâu nó sẽ khác? Từ đâu nó sẽ tới?
Thời
gian của bạn được tạo ra bên trong bạn. Thời gian của bạn không phải là thời
gian của tôi. Tồn tại nhiều thời gian song song như có ngần ấy tâm trí. Không
có một thời gian. Nếu có một thời gian, thế thì sẽ có khó khăn. Thế thì, trong
toàn thể nhân loại khốn khổ này, không ai có thể thành vị Phật bởi vì chúng ta
thuộc vào cùng một thời gian. Không, nó không là một. Thời gian của tôi tới từ
tôi - nó là tính sáng tạo của tôi. Nếu khoảnh khắc này là đẹp, khoảnh khắc tiếp
được sinh ra còn đẹp hơn - đây là thời gian của tôi. Nếu khoảnh khắc này là buồn
cho bạn, thế thì khoảnh khắc buồn hơn được sinh ra từ bạn - đó là thời gian của
bạn. Hàng triệu đường thời gian song song cùng tồn tại. Và có vài người tồn tại
không có thời gian - những người đã đạt tới vô trí. Họ không có thời gian bởi
vì họ không nghĩ về quá khứ; nó qua rồi, cho nên chỉ kẻ ngu mới nghĩ về nó. Khi
cái gì đó qua rồi, nó qua rồi.
Có câu
mật chú Phật giáo: Gate, gate, paragate - swaha, “Qua rồi, qua rồi, tuyệt đối
qua rồi; để cho nó đi vào lửa.” Quá khứ qua rồi, tương lai còn chưa tới. Sao lo
nghĩ về nó? Khi nó tới, chúng ta sẽ thấy. Bạn sẽ có đó để đương đầu với nó, cho
nên tại sao lo nghĩ về nó? Cái qua rồi là qua rồi, cái chưa tới còn chưa tới.
Chỉ khoảnh khắc này còn lại - thuần khiết, mãnh liệt với năng lượng. Sống nó
đi! Nếu nó là im lặng, biết ơn. Nếu nó là phúc lạc, cám ơn Thượng đế, tin cậy
nó. Và nếu bạn có thể tin cậy, nó sẽ phát triển. Nếu bạn không tin cậy, bạn đã
đầu độc nó rồi.
Câu
hỏi thứ ba:
Osho
ơi,
Thầy
nói rằng mọi việc làm về phần chúng tôi sẽ tạo ra nhiều vấn đề hơn, và chúng
tôi phải quan sát và chờ đợi và thảnh thơi và để mọi thứ tự chúng lắng đọng. Thế
thì làm sao có chuyện yoga đầy hàng trăm kĩ thuật và bài tập?
Bởi vì
bạn đấy! Đấy không phải bởi vì Patanjali, đấy là vì bạn. Bạn không thể tin được
rằng điều tối thượng có thể xảy ra cho bạn mà không có việc làm nào về phần bạn
- bạn không thể tin được! Bạn cần cái gì đó để làm. Cũng như trẻ nhỏ cần đồ
chơi để chơi, bạn cần kĩ thuật để chơi. Và bởi vì bạn không thể tin được rằng
tính thượng đế là dễ dàng thế và có khả năng ngay lập tức thế, các kĩ thuật phải
được phát minh ra. Những kĩ thuật đó sẽ không dẫn bạn tới Thượng đế đâu. Những
kĩ thuật đó sẽ không giúp được bạn đạt tới điều tối thượng. Thế thì chúng sẽ
làm gì? - chúng sẽ đơn giản chỉ ra cái ngu xuẩn của bạn cho bạn và một ngày nào
đó, đột nhiên nhận ra điều bạn đang làm, các kĩ thuật rơi rụng đi, và tính thượng
đế có đó. Điều thiêng liêng bao giờ cũng ở đó rồi. Chính bởi vì bạn thôi; đòi hỏi
của bạn.
Mọi người
tới tôi, và nếu tôi nói với họ rằng không có nhu cầu làm gì cả, họ nói, “Dầu vậy...
thì cứ cái gì đó đi. Ít nhất thầy có thể cho câu mật chú nào đó để chúng tôi có
thể tụng nó.” Họ nói, “Chỉ ngồi im là không thể được - chúng tôi phải làm cái
gì đó.” Cho nên phải làm gì với những người này? Nếu tôi nói với họ, “Ngồi im,”
họ không thể ngồi được. Thế thì những điều tuỳ tiện phải được phát minh ra. Tôi
cho họ cái gì đó để làm. Làm nó, ít nhất, họ sẽ bận rộn trong vài giờ... ít nhất.
Họ sẽ ngồi đó làm “Rama, Rama, Rama.” Ít nhất bằng việc trợ giúp của câu mật
chú này họ sẽ không làm gì hại cho bất kì ai. Họ sẽ ngồi; họ không thể làm hại
được. Và làm “Rama, Rama, Rama” này liên tục, một ngày nào đó họ sẽ nhận ra điều
họ đang làm.
Một Thiền
sư đi tới đệ tử của ông ấy. Đệ tử này là người tìm kiếm thực, đích thực, và anh
ta liên tục hành thiền và anh ta đã đạt tới điểm cuối cùng nơi thiền phải bị bỏ
đi - bởi vì mọi kĩ thuật đều phải bị bỏ đi. Chúng chỉ là trò chơi - bởi vì bạn
không thể không có đồ chơi được. Chúng được cung cấp trong hi vọng rằng một
ngày nào đó bạn sẽ nhận ra chúng chỉ là đồ chơi. Đích thân bạn sẽ ném chúng đi
và ngồi im lặng.
Thầy đi
bởi vì bây giờ khoảnh khắc đúng đã tới, và đệ tử vẫn tiếp tục tụng câu mật chú.
Anh ta đã trở nên nghiện. Bây giờ anh ta bị ám ảnh. Anh ta không thể bỏ được
nó.
Điều đó
cũng giống như thỉnh thoảng bạn thấy một đoạn lời ca cứ cất lên mãi trong tâm
trí. Cho dù bạn muốn bỏ nó đi, bạn không thể bỏ được. Nó ám bên trong; nó tới
đi tới lại. Điều này không phải cái gì bạn không biết. Khi một người cứ tụng mật
chú trong nhiều năm, gần như không thể nào bỏ được nó - nó trở thành chính tuỷ
của người đó - người đó thậm chí không thể đi vào giấc ngủ được. Khi người đó
thức, bạn có thể quan sát môi người đó đang làm “Rama, Rama, Rama.” Nó trở
thành dòng chảy ngầm. Nó là đồ chơi tất nhiên, gấu nhồi bông, nhưng trở thành gần
gũi tới mức đứa trẻ không thể ngủ được nếu thiếu nó.
Thầy tới
và ngồi trước đệ tử, và anh ta đang ngồi như Phật, tụng mật chú. Thầy cầm viên
gạch và bắt đầu mài viên gạch vào hòn đá: grrr, grrr, grrr. Thầy cứ làm mãi,
như câu mật chú.
Ban đầu
đệ tử này cưỡng lại cám dỗ nhìn ai đang làm việc quấy rối này, nhưng thế rồi thầy
cứ làm mãi; nhiều giờ trôi qua...
Đệ tử mở
mắt ra và nói “Thầy làm gì thế?”
Thầy
nói, “Ta đang cố đánh bóng viên gạch này, làm ra tấm gương từ nó.”
Đệ tử
nói, “Ngu thế. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng thầy, một người có danh tiếng là người
chứng ngộ, lại làm việc ngu thế. Gạch sẽ chẳng bao giờ thành gương cả, dù thầy
có mài mạnh tới đâu trên hòn đá này. Nó có thể biến mất hoàn toàn, nhưng nó sẽ
không thành gương. Thầy thôi cái trò vô nghĩa này đi!”
Thầy cười
và nói, “Anh cũng thôi đi, vì dù anh có mài viên gạch của tâm trí thế nào, nó sẽ
không bao giờ trở thành cái ta bên trong nhất. Nó có thể được đánh bóng và đánh
bóng và đánh bóng, nhưng dầu vậy nó sẽ không trở thành thực tại bên trong của
anh.”
Tâm trí
phải bị bỏ đi. Thiền, kĩ thuật, là mẹo để giúp cho việc bỏ đó, và thế rồi thiền
cũng phải bị bỏ đi. Bằng không, điều đó trở thành tâm trí của bạn. Nó cũng giống
như có gai trong chân bạn, và bạn lấy chiếc gai khác để khều chiếc gai đầu tiên
ra khỏi chân. Chiếc gai thứ hai giúp đỡ, nhưng chiếc gai thứ hai cũng là gai
như chiếc thứ nhất thôi: chiếc gai thứ hai không là hoa. Và khi chiếc thứ nhất
đã được lấy ra rồi nhờ sự giúp đỡ của chiếc thứ hai, bạn sẽ làm gì? Bạn có để
chiếc thứ hai vào vết thương bởi vì chiếc này đã giúp nhiều thế, và chiếc gai
này vĩ đại thế bạn phải tôn thờ nó? Bạn có tôn thờ chiếc gai thứ hai không?
Không, bạn sẽ vứt cả hai đi cùng nhau.
Điều
này phải được nhớ: tâm trí là gai; mọi kĩ thuật đều là gai để đem chiếc gai thứ
nhất ra. Thiền cũng là gai thôi. Khi chiếc gai thứ nhất được lôi ra, thế thì cả
hai gai phải bị vứt đi cùng nhau. Cho dù bạn quên mất trong một khoảnh khắc, thế
thì chiếc gai thứ hai sẽ ở vào vị trí của chiếc gai thứ nhất, và bạn sẽ ở trong
cùng rắc rối.
Đó là
lí do tại sao thầy được cần, người có thể bảo bạn, “Bây giờ là khoảnh khắc
đúng. Vứt thiền này đi và cả việc ngu xuẩn này.” Chừng nào thiền còn chưa biến
mất, việc thiền đã không được đạt tới. Khi thiền trở thành vô dụng, chỉ thế thì
lần đầu tiên bạn đã trở thành thiền nhân. Kĩ thuật đã được phát minh cho bạn bởi
vì bạn đã bị gai. Chiếc gai này đã có đó; phương cách nào đó được cần để đem nó
ra. Nhưng bao giờ cũng nhớ, đừng bao giờ quên: chiếc gai thứ hai cũng như chiếc
thứ nhất thôi, và cả hai đều phải bị vứt đi.
Đó là
lí do tại sao tầm quan trọng nhiều thế được trao cho thầy và với việc sống cùng
thầy, bởi vì bạn sẽ không có khả năng biết. Khi tâm trí mất đi, ngay lập tức
thiền trở thành tâm trí và bạn lại bận rộn. Trong trạng thái không bận rộn, khi
không có tâm trí không có thiền, trong trạng thái không bận bịu, toàn bộ, điều
tối thượng xảy ra - chưa bao giờ trước đó.
Chuyện
xảy ra là một Thiền sư vĩ đại - trước khi ông ấy chứng ngộ và chưa trở thành
thiền sư và đã đi tìm và kiếm - đi tới thầy của ông ấy, và thầy bao giờ cũng
nói với mọi người, “Thiền nữa vào, thiền nữa vào.” Bất kì ai tới sẽ nhận được
cùng lời khuyên, “Thiền nữa vào, đem thêm năng lượng vào cho nó.” Cho nên đệ tử
này đã làm bất kì cái gì anh ta có thể làm được. Anh ta thực sự làm thiền một
cách toàn bộ như một con người có thể làm. Anh ta đi tới gặp thầy; thầy nhún
vai nhìn anh ta, mặt thầy không hạnh phúc.
Đệ tử
này hỏi, “Có chuyện gì vậy? Nếu thầy nói làm nữa, tôi sẽ cố. Nhưng sao thầy buồn
thế khi nhìn tôi? Thầy cảm thấy tôi là trường hợp vô vọng à?”
Thầy
nói, “Không, chính điều đảo ngược lại. Anh làm quá nhiều. Làm ít đi. Anh hoàn
toàn bị quá chất đầy với thiền và Zen. Bớt đi chút ít sẽ có tác dụng.”
Người
ta có thể bị ám ảnh với thiền, và ám ảnh là vấn đề. Bạn bị ám ảnh với tiền, bây
giờ bạn bị ám ảnh với thiền. Tiền không phải là vấn đề, ám ảnh mới là vấn đề. Bạn
bị ám ảnh với chợ, bây giờ bạn bị ám ảnh với Thượng đế. Chợ không phải là vấn đề...
ám ảnh. Người ta nên chùng lỏng và tự nhiên và không bị ám ảnh với bất kì cái
gì, không tâm trí không thiền. Chỉ thế, không bận bịu, không ám ảnh, khi bạn
đơn giản tuôn chảy, điều tối thượng xảy ra cho bạn.
Câu
hỏi thứ tư:
Osho
ơi,
Thầy
nói về yêu và thiền về nó thì tốt làm sao, nhưng nỗi sợ ở gần hơn nhiều với thực
tại của tôi. Xin thầy nói cho chúng tôi về sợ và chúng tôi phải có thái độ nào
với nó?
Điều thứ
nhất: sợ là mặt kia của yêu. Nếu bạn đang trong yêu, sợ biến mất. Nếu bạn không
trong yêu, sợ nảy sinh, cực kì sợ. Chỉ người yêu là không sợ. Chỉ trong khoảnh
khắc sâu sắc của yêu mới không có sợ. Trong khoảnh khắc sâu sắc của yêu, sự tồn
tại trở thành nhà - bạn không là người lạ, bạn không là người ngoài, bạn được
chấp nhận. Cho dù bạn được chấp nhận bởi một người thôi, cái gì đó trong chiều
sâu mở ra - hiện tượng tựa đoá hoa trong bản thể bên trong nhất. Bạn được chấp
nhận bởi ai đó, bạn được coi là có giá trị; bạn không vô tích sự. Bạn có ý
nghĩa, có nghĩa. Nếu không có yêu trong cuộc sống của bạn, thế thì bạn sẽ trở
nên sợ. Thế thì sẽ có sợ ở mọi nơi bởi vì có kẻ thù, không có bạn, và toàn thể
sự tồn tại dường như xa lạ; bạn dường như là ngẫu nhiên, không bắt rễ, không ở
nhà. Ngay cả một người cũng có thể cho bạn cảm giác ở nhà sâu sắc thế trong
yêu, nghĩ sao tới việc một người đạt tới lời nguyện?
Lời
nguyện là tình yêu cao nhất; yêu với cái toàn bộ, với cái toàn thể. Và những
người đã không yêu không thể đạt tới lời nguyện được. Yêu là bước đầu tiên và lời
nguyện là bước cuối cùng. Lời nguyện nghĩa là bạn yêu cái toàn thể và cái toàn
thể yêu bạn. Khi ngay cả việc nở hoa sâu sắc thế có thể xảy ra bên trong bạn bởi
một cá nhân, nghĩ sao khi cái toàn thể được cảm thấy như việc yêu bạn? Lời nguyện
là: bạn yêu Thượng đế và Thượng đế yêu bạn. Và nếu yêu và nguyện không có trong
đời bạn, thế thì chỉ sợ...
Cho nên
sợ, thực ra, là việc thiếu của yêu. Và nếu sợ là vấn đề cho bạn, điều đó chỉ ra
cho tôi rằng bạn đang nhìn vào phía sai. Yêu nên là vấn đề, không phải sợ. Nếu
sợ là vấn đề, điều đó nghĩa là bạn phải tìm kiếm yêu. Nếu sợ là vấn đề; vấn đề
này, thực ra, là bạn đáng phải yêu nhiều hơn để cho ai đó có thể yêu nhiều với
bạn. Bạn phải mở nhiều hơn hướng tới yêu.
Nhưng
đây là rắc rối: khi bạn sợ bạn bị đóng. Bạn bắt đầu sợ tới mức bạn dừng đi tới
con người. Bạn sẽ muốn ở một mình. Bất kì khi nào có ai đó, bạn cảm thấy bồn chồn,
bởi vì người khác trông có vẻ như kẻ thù. Và nếu bạn quá bị ám ảnh bởi sợ, nó
là cái vòng luẩn quẩn. Thiếu yêu tạo ra sợ trong bạn, và bây giờ, vì sợ, bạn trở
nên đóng. Bạn trở thành như xà lim đóng, không cửa sổ... bởi vì sợ bất kì ai
cũng có thể tới qua cửa sổ, và có kẻ thù ở khắp nơi... sợ mở cửa ra vào, bởi vì
khi bạn mở cửa ra vào bất kì cái gì cũng là có thể. Cho nên ngay cả khi yêu gõ
cửa nhà bạn, bạn không tin cậy.
Đàn ông
hay đàn bà bị bắt rễ sâu thế trong sợ bao giờ cũng sợ rơi vào yêu bởi vì thế
thì cánh cửa trái tim sẽ mở ra và người khác sẽ vào bạn, và người khác là kẻ
thù. Sartre nói, “Người khác là địa ngục.”
Những
người yêu đã biết thực tại khác: người khác là cõi trời, chính thiên đường.
Sartre phải sống trong nỗi sợ bắt rễ sâu, phiền não, lo âu. Và Sartre đã trở
nên rất, rất ảnh hưởng ở phương Tây. Thực ra, ông ấy đáng bị né tránh như bệnh
dịch, như bệnh nguy hiểm. Nhưng ông ấy hấp dẫn bởi vì, bất kì cái gì ông ấy
nói, nhiều người đều cảm thấy cùng điều đó trong cuộc đời riêng của họ. Đó là hấp
dẫn của ông ấy. Chán nản, buồn rầu, phiền não, sợ hãi: đây là những chủ đề của
Sartre, những chủ đề của toàn thể phong trào hiện sinh. Và mọi người cảm thấy rằng
đây là vấn đề của họ. Khi tôi nói về yêu, tất nhiên bạn cả thấy rằng nó không
phải là vấn đề của bạn; sợ là vấn đề của bạn. Nhưng tôi muốn bảo bạn, yêu là vấn
đề của bạn, không phải sợ.
Nó cũng
giống thế này: nhà tối và tôi nói về ánh sáng, và bạn nói, “Thầy cứ nói mãi về
ánh sáng thế. Tốt hơn cả là thầy nói về bóng tối đi, vì bóng tối là vấn đề của
chúng tôi. Nhà đầy bóng tối. Ánh sáng không phải là vấn đề của chúng tôi.”
Nhưng bạn có hiểu bạn nói gì không? Nếu bóng tối là vấn đề của bạn, nói về bóng
tối sẽ không ích gì. Nếu bóng tối là vấn đề của bạn, chẳng cái gì có thể được
làm về bóng tối một cách trực tiếp. Bạn không thể ném nó ra được, bạn không thể
đẩy nó ra được, bạn không thể tắt nó đi được. Bóng tối là sự thiếu vắng. Không
cái gì có thể được làm về nó một cách trực tiếp. Nếu bạn phải làm bất kì cái
gì, bạn phải làm cái gì đó với ánh sáng, không với bóng tối.
Chú ý
nhiều hơn tới ánh sáng đi - cách tìm ra ánh sáng, cách tạo ra ánh sáng, cách
châm nến trong nhà. Thế thì đột nhiên không có bóng tối.
Nhớ lấy:
yêu là vấn đề, chưa bao giờ là sợ. Bạn đang nhìn vào phía sai. Và bạn có thể
nhìn vào phía sai trong nhiều kiếp và bạn sẽ không có khả năng giải nó. Bao giờ
cũng nhớ, thiếu vắng không nên được làm thành vấn đề, bởi vì không cái gì có thể
được làm về nó. Chỉ hiện diện nên được làm thành vấn đề, bởi vì thế thì cái gì
đó có thể được làm và nó có thể được giải quyết.
Nếu sợ
được cảm thấy, thế thì yêu là vấn đề. Trở nên đáng yêu hơn đi. Lấy vài bước hướng
tới người khác đi. Bởi vì mọi người đều trong sợ; không chỉ bạn. Bạn chờ đợi rằng
ai đó sẽ tới với bạn và yêu bạn. Bạn có thể chờ đợi mãi mãi, bởi vì người khác
cũng sợ. Và những người sợ, họ trở nên sợ một điều một cách tuyệt đối, và đó là
sợ bị bác bỏ.
Nếu tôi
đi và gõ cửa nhà bạn, khả năng là bạn có thể bác bỏ. Việc bác bỏ đó sẽ trở
thành vết thương, cho nên tốt hơn cả là không đi. Tốt hơn cả là vẫn còn một
mình. Tốt hơn cả là đi theo cách riêng của bạn, không dính líu vào với người
khác vì người khác có thể bác bỏ. Khoảnh khắc bạn tiếp cận và lấy bước khởi đầu
tới yêu, nỗi sợ đầu tiên tới là liệu người khác có chấp nhận bạn hay bác bỏ. Khả
năng có đó người đó có thể bác bỏ, hay cô ấy có thể bác bỏ.
Đó là
lí do tại sao đàn bà không bao giờ lấy một bước; họ sợ nhiều hơn. Họ bao giờ
cũng chờ đàn ông - anh ta phải tới. Họ bao giờ cũng giữ khả năng của bác bỏ hay
chấp nhận với bản thân họ. Họ chưa bao giờ cho khả năng này cho người khác bởi
vì họ sợ nhiều hơn đàn ông. Thế rồi nhiều đàn bà đơn giản chờ đợi cả đời họ.
Không ai tới gõ cửa nhà họ, bởi vì người sợ trở thành đóng, theo một cách nào
đó, đóng đến mức người đó tống mọi người đi. Chỉ lại gần hơn, và người sợ tung
ra những rung động khắp xung quanh mà bất kì ai tới gần hơn đều bị tống ra. Người
sợ bắt đầu di chuyển; ngay cả trong việc di chuyển...
Bạn nói
với người đàn bà - nếu bạn ở trong cách nào đó cảm thấy yêu và thương mến cô ấy,
bạn sẽ muốn lại ngày càng gần hơn. Bạn sẽ muốn đứng gần hơn và nói. Nhưng thấy
thân thể, vì thân thể có ngôn ngữ riêng của nó: người đàn bà này sẽ nghiêng người
lùi lại, một cách không chủ ý - hay cô ấy có thể đơn giản bước lùi lại. Bạn
đang ở gần, bạn lại gần hơn, và cô ấy lùi xa. Hay nếu không có khả năng lùi, có
bức tường, cô ấy sẽ nghiêng về tường. Không nghiêng tới, cô ấy đang biểu lộ,
“Đi đi.” Cô ấy đang nói, “Đừng lại gần tôi.”
Mọi người
ngồi, mọi người bước - bạn quan sát. Có những người đơn giản tống bất kì ai ra;
bất kì ai lại gần hơn, họ trở nên sợ. Và sợ là năng lượng, cũng như yêu; năng
lượng tiêu cực. Người cảm thấy yêu sôi lên với năng lượng tích cực. Khi bạn lại
gần hơn, dường như lực từ đang hút bạn, bạn sẽ muốn ở cùng người này.
Nếu sợ
là vấn đề của bạn, thế thì nghĩ về nhân cách của bạn, quan sát nó. Bạn phải đã
đóng các cánh cửa của bạn về yêu, có vậy thôi. Mở những cửa đó ra đi. Tất
nhiên, có khả năng bị bác bỏ chứ. Nhưng sao lại sợ? Người khác chỉ có thể nói
không. Có năm mươi phần trăm của không, nhưng chỉ bởi vì năm mươi phần trăm của
không, bạn chọn cuộc sống một trăm phần trăm của không có tình yêu.
Khả
năng này có đó, nhưng tại sao lo nghĩ? Có nhiều người thế. Nếu một người nói
không, đừng coi điều đó như tổn thương, đừng coi điều đó như vết thương. Đơn giản
nhận nó; nó đã không xảy ra. Đơn giản nhận nó - người khác đã không cảm thấy
thích đi cùng bạn. Bạn đã không phù hợp với nhau. Bạn là những kiểu khác nhau.
Anh ta đã, hay cô ta đã, không nói không với bạn thực sự; đó không phải là chuyện
riêng tư. Bạn đã không khớp; đi lên trước đi. Và điều tốt là người đó đã nói
không; bởi vì nếu bạn không khớp với một người và người đó nói có, thế thì bạn
sẽ trong rắc rối thực. Bạn không biết - người khác đã cứu bạn khỏi cả đời bị rắc
rối đấy! Cám ơn anh ấy hay cô ấy và đi lên trước, bởi tất cả không thể phù hợp
với tất cả được.
Mọi cá
nhân đều duy nhất tới mức thực ra khó mà tìm ra được đúng người khớp với bạn.
Trong một thế giới tốt hơn, thỉnh thoảng trong tương lai, mọi người sẽ có tính
di động nhiều hơn, cho nên mọi người có thể đi và tìm ra đàn bà đúng và đàn ông
đúng cho họ. Đừng sợ phạm lỗi lầm, bởi vì nếu bạn sợ phạm lỗi bạn sẽ không di
chuyển chút nào và bạn sẽ bỏ lỡ toàn thể cuộc sống. Phạm lỗi còn tốt hơn là
không làm. Bị bác bỏ còn tốt hơn là đơn giản vẫn còn với bản thân bạn, sợ hãi
và không lấy bước khởi đầu nào - bởi vì bác bỏ đem tới khả năng của chấp nhận;
nó là phía bên kia của chấp nhận.
Nếu ai
đó bác bỏ, ai đó sẽ chấp nhận. Người ta phải cứ di chuyển và tìm ra người đúng.
Khi người đúng gặp gỡ, cái gì đó nhoáng lên. Họ được làm cho nhau. Họ khớp với
nhau. Không phải là sẽ không có xung đột, không phải là sẽ không có khoảnh khắc
của giận dữ và cãi cọ, không. Nếu yêu sống động, cũng sẽ có xung đột. Thỉnh thoảng
cũng sẽ có những khoảnh khắc của giận dữ. Điều đó đơn giản chỉ ra rằng tình yêu
là hiện tượng sống. Thỉnh thoảng buồn... bởi vì bất kì khi nào hạnh phúc xảy
ra, buồn nhất định có đó...
Chỉ
trong hôn nhân là không có buồn, vì không có hạnh phúc. Người ta đơn giản chịu
đựng - đó là dàn xếp, nó là hiện tượng được chế ngự. Khi bạn thực sự di chuyển
vào trong cuộc sống, thế thì giận cũng có đó. Nhưng khi bạn yêu một người bạn
chấp nhận giận dữ. Khi bạn yêu một người bạn chấp nhận buồn rầu của người đó nữa.
Thỉnh thoảng bạn ra đi chỉ để lại gần hơn. Thực ra, có cơ chế sâu sắc: những
người yêu cãi nhau để rơi vào trong tình yêu lặp đi lặp lại, để cho họ có thể
có những tuần trăng mật nhỏ lặp đi lặp lại mãi.
Đừng sợ
yêu. Chỉ có một điều người ta nên sợ và đó là sợ. Sợ về sợ đi và đừng bao giờ sợ
cái gì, bởi vì sợ làm què quặt. Nó là chất độc, nó có tính tự tử. Di chuyển đi!
Nhảy ra khỏi nó! Làm bất kì cái gì bạn thích, nhưng đừng bị lắng đọng vào sợ vì
đó là tình huống tiêu cực. Và nếu bạn bỏ lỡ yêu....
Với tôi
yêu không phải là vấn đề lớn bởi vì tôi nhìn xa về phía trước hơn bạn. Nếu bạn
bỏ lỡ yêu bạn sẽ bỏ lỡ lời nguyện, và đó là vấn đề thực với tôi. Với bạn nó có
thể chưa là vấn đề, bởi vì nếu sợ là vấn đề, thế thì với bạn ngay cả yêu cũng
chưa là vấn đề; làm sao bạn có thể nghĩ tới lời nguyện được? Nhưng tôi thấy
toàn thể trình tự của cuộc sống, cách nó di chuyển. Nếu yêu bị bỏ lỡ bạn không
bao giờ có thể nguyện được, bởi vì lời nguyện là tình yêu vũ trụ. Bạn không thể
bỏ qua yêu và đạt tới nguyện được. Nhiều người đã thử; họ chết trong các tu viện.
Trên khắp thế giới nhiều người đã thử. Bởi vì sợ họ đã cố né tránh yêu hoàn
toàn, và họ đã cố tìm lối tắt trực tiếp từ nỗi sợ của họ với lời nguyện.
Đó là
điều các sư đã từng làm qua khắp các thế kỉ. Người Ki tô giáo và người Hindu và
Phật tử - mọi sư đều đã làm điều đó. Họ đã từng cố gắng bỏ qua yêu hoàn toàn. Lời
nguyện của họ sẽ là giả. Lời nguyện của họ sẽ không có cuộc sống. Lời nguyện của
họ sẽ không được nghe thấy ở đâu cả, và vũ trụ sẽ không trả lời lời nguyện của
họ. Họ đang cố lừa toàn thể vũ trụ.
Không,
người ta phải đi qua yêu. Từ sợ, đi vào yêu. Từ yêu bạn sẽ đi vào lời nguyện,
và từ lời nguyện nảy sinh bạo dạn. Không yêu, sẽ có sợ; có yêu, có bạo dạn; và
bạo dạn chung cuộc là trong lời nguyện vì thế thì ngay cả chết cũng không là sợ
chút nào, vì không có chết. Bạn ở sâu thế trong hài hoà với sự tồn tại - làm
sao sợ có thể tồn tại được?
Cho nên
xin đừng bị ám ảnh bởi sợ. Nhảy ra khỏi nó và lấy bước hướng tới yêu. Và đừng đợi
bởi vì không ai quan tâm tới bạn; nếu bạn chờ đợi bạn có thể cứ đợi. Đây là
quan sát của tôi: bạn không thể bỏ qua yêu được, bằng không bạn sẽ tự tử. Nhưng
yêu có thể bỏ qua bạn nếu bạn đơn giản chờ đợi. Di chuyển đi! Yêu phải là đam
mê. Nó nên là say đắm, sống động, sinh động. Chỉ thế thì bạn mới hấp dẫn ai đó
rơi về phía bạn. Chết rồi, ai bận tâm tới bạn? Chết rồi, mọi người muốn gạt bỏ
bạn. Chết rồi, bạn trở thành hiện tượng đáng chán, buồn chán. Mọi thứ quanh bạn,
bạn có thể mang cái bẩn của chán tới mức bất kì ai bắt gặp bạn đều sẽ cảm thấy
rằng điều đó là không may.
Đáng
yêu, sinh động, không sợ hãi - và di chuyển. Cuộc sống có nhiều điều để cho bạn
nếu bạn không sợ hãi. Và yêu phải cho bạn nhiều hơn cuộc sống có thể cho, bởi
vì yêu là chính trung tâm của cuộc sống này, và từ chính trung tâm đó bạn có thể
đi qua tới bờ bên kia.
Tôi có
thể gọi ba bước này: sống, yêu và sáng. Sống đã có đó rồi. Yêu bạn phải đạt tới.
Bạn có thể bỏ lỡ nó bởi vì nó không được trao; người ta phải tạo ra. Sống là hiện
tượng được cho; bạn đã sống động. Tiến hoá tự nhiên dừng lại đó. Yêu bạn phải
tìm ra. Tất nhiên có nguy hiểm, rủi ro, nhưng tất cả chúng làm cho nó thành đẹp.
Bạn phải
tìm ra yêu, và khi bạn tìm ra yêu, chỉ thế thì bạn mới có thể tìm ra ánh sáng.
Thế thì lời nguyện nảy sinh. Thực ra, sâu trong yêu, những người, người yêu, dần
dần bắt đầu đi một cách vô thức tới lời nguyện. Bởi vì khoảnh khắc cao nhất của
yêu là khoảnh khắc thấp nhất của lời nguyện. Cứ ở gần biên giới là lời nguyện.
Điều đó
đã xảy ra cho nhiều người yêu. Nhưng người yêu là rất hiếm hoi mà thỉnh thoảng
họ ở sâu trong yêu, đột nhiên họ bắt đầu cầu nguyện. Cứ ngồi bên cạnh nhau
trong im lặng, cầm tay nhau, hay nằm cùng nhau trên bãi biển, đột nhiên họ cảm
thấy sự thôi thúc, thôi thúc đi ra ngoài.
Cho nên
đừng chú ý nhiều tới sợ vì điều đó là nguy hiểm. Nếu bạn chú ý nhiều tới sợ bạn
đang nuôi nó, và nó sẽ lớn lên. Quay lưng lại với sợ đi và di chuyển tới yêu.
Câu
hỏi cuối cùng:
Osho
ơi,
Nếu
chúng tôi đứng và để nước lắng đọng theo cách của chúng, sao có mọi thiền tích
cực này?
Nếu bạn
có thể ngồi được, chả cần thiền. Ở Nhật Bản, với thiền họ có từ ‘zazen’. Nó
nghĩa là chỉ ngồi, không làm gì. Nếu bạn có thể ngồi, không làm gì, đây là điều
tối thượng trong thiền. Không cần bất kì cái gì khác.
Nhưng bạn
có thể ngồi được không? Có điểm nút của toàn thể vấn đề. Bạn có thể ngồi được
không? Bạn có thể chỉ ngồi, không làm gì được không? Nếu điều đó là có thể, chỉ
ngồi, không làm gì - mọi thứ tự nó lắng đọng, mọi thứ đơn giản tự nó tuôn chảy.
Bạn không cần làm gì cả. Nhưng vấn đề là, bạn có thể ngồi được không?
Chuyện
xảy ra trên một gò nhỏ gần làng, một người đang đứng. Lúc đó mới sáng và mặt trời
đã mọc, và ba người đã đi dạo buổi sáng và họ nhìn thấy người này. Và, như tâm
trí vẫn diễn ra, họ bắt đầu nói về điều người này đang làm ở đó. Một người gợi
ý rằng anh ta phải ở đó vì bò của anh ta. “Đôi khi bò của anh ta bị lạc. Thế
thì anh ta leo lên đỉnh gò và tìm nó. Từ đó người ta có thể nhìn mọi hướng.”
Người
khác nói, “Nhưng anh ta đâu có nhìn mọi hướng. Anh ta đơn giản đứng đó, điều đó
không thể là nguyên nhân được. Tôi cảm thấy anh ta phải đã tới để đi dạo với
người bạn và người bạn bị tụt lại sau cho nên anh ta đang đợi người đó.”
Người
thứ ba nói, “Điều này không đúng - bởi vì nếu ông đợi ai đó ông nhìn lại sau chứ.
Anh ta không nhìn lại sau chút nào.” Người thứ ba nói “Tôi nghĩ anh ta đang thiền.
Nhìn áo choàng của anh ta kia; anh ta là một sannyasin. Anh ta phải đang thiền.”
Thảo luận
của họ trở nên nóng tới mức họ nói, “Bây giờ chúng ta sẽ phải đi lên đỉnh gò và
hỏi đích thân người này, ‘Anh đang làm gì ở đây?’”
Họ bước
đi hàng dặm đường để lên tới đỉnh gò. Người thứ nhất hỏi, “Anh đang làm gì ở
đây? Tôi nghĩ anh đánh mất bò và anh đang tìm nó.”
Người
này mở mắt ra và anh ta nói, “Không.”
Người
thứ hai bước lên và hỏi, “Thế thì tôi phải đúng rồi. Anh đang đợi ai đó người bị
tụt lại sau chứ gì?”
Anh ta
nói, “Không.”
Thế rồi
người thứ ba sung sướng. Anh ta nói “Thế thì tôi tuyệt đối đúng. Anh đang thiền
chứ gì?”
Người
này nói, “Không.”
Cả ba
người đâm ra lúng túng, và cả ba đều nói, “Anh nói gì? Anh nói không với mọi thứ.
Thế thì anh đang làm gì?”
Người
này nói, “Tôi chỉ đứng đây chả làm gì cả.”
Nếu điều
đó là có thể, đây là điều tối thượng trong thiền. Nếu điều đó là không thể được,
thế thì bạn sẽ phải dùng kĩ thuật, bởi vì qua kĩ thuật chỉ điều này sẽ trở
thành có thể. Qua kĩ thuật, một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra toàn thể cái ngớ ngẩn.
Mọi kĩ thuật về thiền chỉ giống như tự kéo bạn lên bằng dây giầy riêng của bạn.
Thiền là ngớ ngẩn, nhưng người ta phải nhận ra điều đó. Nó là việc nhận ra vĩ đại.
Khi người ta nhận ra rằng thiền của mình là ngớ ngẩn, thế thì nó đơn giản mất
đi.
Có
Maharishi Mahesh Yogi: hướng theo kĩ thuật, cứ dường như kĩ thuật là tất cả. Và
có Krishnamurti, tuyệt đối chống lại kĩ thuật. Và ở đây tôi hiện hữu - ủng hộ
kĩ thuật, và cũng chống lại nữa. Kĩ thuật dẫn bạn tới một điểm tại đó bạn có thể
bỏ nó. Maharishi Mahesh Yogi là nguy hiểm. Ông ấy sẽ bắt đầu cho nhiều người
trên con đường, nhưng họ sẽ không bao giờ đạt tới đích bởi vì con đường được
coi là quan trọng thế. Ông ấy sẽ bắt đầu cho hàng triệu người về kĩ thuật, và
thế rồi kĩ thuật trở thành quan trọng thế và không có cách nào để bỏ nó.
Thế rồi
có Krishnamurti - vô hại, nhưng cũng vô dụng nữa. Ông ấy không bao giờ có thể
làm hại bất kì ai, bởi vì làm sao ông ấy có thể làm hại được? Ông ấy chưa bao
giờ bắt đầu cho bất kì ai trên con đường; ông ấy nói về mục đích, và bạn rất, rất
xa với mục đích. Bạn sẽ rơi vào trong bẫy của Maharishi Mahesh Yogi. Krishnamurti
có thể hấp dẫn bạn về mặt trí tuệ, nhưng sẽ không có ích gì cả. Ông ấy không thể
gây hại. Ông ấy là người vô hại nhất trên thế giới.
Thế rồi
tôi ở đây. Tôi cho bạn con đường chỉ để đem nó đi. Tôi cho bạn kĩ thuật - không
phải một kĩ thuật, nhiều kĩ thuật - như đồ chơi để chơi. Và tôi chờ đợi một khoảnh
khắc khi bạn sẽ nói với mọi kĩ thuật, “Swaha ơi, vào lửa đi!”
Đủ cho
hôm nay.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment