Yoga:
Alpha và Omega (Tập 9)
Bài
nói về Kinh Yoga của Patanjali
Chương
5. Tấn công cuối cùng của bản ngã
Bằng việc
không gắn bó với ngay cả những quyền năng này, hạt mầm của tù túng bị phá huỷ.
Thế thì
kaivalya, giải thoát, theo sau.
Phải có
việc né tránh bất kì gắn bó nào hay tự hào về lời mời từ các thực thể siêu vật
lí chịu trách nhiệm cho các bình diện khác nhau vì điều này sẽ mang tới khả
năng của sự trở lại của quỉ.
Tad
vairagyatapitosh bikshaye kaivalyam.
Bằng việc
không gắn bó với ngay cả những quyền năng này, hạt mầm của tù túng bị phá huỷ.
Thế thì
kaivalya, giải thoát, theo sau.
Rất khó
không gắn bó trong thế giới này, nhưng thậm chí còn khó hơn để không gắn bó khi
thế giới tâm linh mở cánh cửa của nó. Khó khăn của thế giới thứ hai là gấp hàng
triệu lần bởi vì quyền năng trần gian không phải là quyền năng thực. Chúng là bất
lực, chúng chưa bao giờ làm cho bạn được bằng lòng. Thực ra mọi thành đạt mới
trong thế giới đều tạo ra nhiều ham muốn hơn. Thay vì thoả mãn cho bạn nó cho
tâm trí bạn vào cuộc hành trình mới, cho nên bất kì quyền năng nào bạn đạt tới
trong thế giới này, bạn dùng nó chỉ để tạo ra ham muốn mới.
Bất kì
tiền nào bạn có thể thu thập được trong thế giới, bạn đầu tư nó để thu được nhiều
tiền hơn. Thế rồi càng nhiều tiền tới, bạn càng đầu tư nó để cho có thêm nhiều
tiền nữa; và theo cách này nó cứ tiếp diễn. Chỉ phương tiện và phương tiện và
phương tiện, và không bao giờ mục đích tới gần hơn. Cho nên ngay cả người ngu
cũng trở nên nhận biết sớm hay muộn rằng người đó đang đi trong cái vòng luẩn
quẩn và dường như không có cách nào ra khỏi nó - ngoại trừ việc vứt bỏ nó. Với
người thông minh - người nghĩ về cuộc sống của mình, thiền về nó - điều đó rất
hiển nhiên.
Cho nên
không gắn bó không khó thế trong các sự việc thế gian, nhưng nó đi tới quyền
năng bên trong, quyền năng siêu linh, chúng ở gần thế với bản thể bạn và thoả
mãn vô hạn thế, gần như không thể nào mà không bị gắn bó với chúng. Nhưng nếu bạn
không phải là không gắn bó, thế thì bạn đã lại tạo ra thế giới và bạn sẽ vẫn
còn ở xa, xa xôi với giải thoát tối thượng.
Bởi vì
bất kì điều gì bạn sở hữu đều sẽ sở hữu bạn, hi sinh phải là toàn bộ, hoàn toàn
toàn bộ. Bạn phải vứt bỏ mọi thứ mà bạn có thể sở hữu - ngoại trừ bản tính trần
trụi của bạn. Cái mà không thể bị hi sinh, chỉ cái đó có thể còn lại. Cái mà có
thể bị hi sinh nên bị hi sinh.
Trong lời
kinh này Patanjali đang đòi hỏi gần như điều không thể được, nhưng điều đó nữa
cũng trở thành có thể qua hiểu biết. Có quyền năng tâm linh là rất thoả mãn, rất
hài lòng, và nó cho bạn niềm vui tinh vi của bản ngã, thuần khiết tới mức bạn
không thể cảm thấy bất kì day dứt nào trong nó. Nó chưa bao giờ làm thất vọng bạn.
Trong những sự việc thế gian có nhiều thất vọng - thực ra chẳng cái gì ngoài thất
vọng. Chính phép màu là làm sao mọi người có thể né tránh điều này. Chính phép
màu là làm sao mọi người có thể liên tục lừa dối bản thân họ và tin rằng có hi
vọng nào đó. Thế giới bên ngoài là vô vọng, nó mang định mệnh vậy rồi.
Dù bạn
có thể làm ngôi nhà lớn thế nào, dù bạn có thể trở thành quyền lực thế nào về
chính trị, kinh tế, xã hội, cái chết sẽ lấy tất cả chúng đi khỏi bạn - và không
cần mấy thông minh để hiểu điều này - nhưng quyền năng bên trong, cái chết
không thể lấy được chúng đi. Chúng ở bên ngoài cái chết. Và chúng chưa bao giờ
làm thất vọng bạn. Chúng là quyền năng của bạn, tiềm năng của bạn đi tới nở
hoa. Dường như không cần phải hi sinh chúng, không cần từ bỏ chúng, nhưng
Patanjali đang nói rằng chúng cũng phải bị từ bỏ. Bằng không bạn sẽ bắt đầu sống
trong thế giới của linh ảnh - lần nữa là trò quyền năng. Và tôn giáo không phải
trò quyền năng.
Bạn
không tìm kiếm bản ngã, thay vì thế bạn đang cố tìm ra cái toàn thể; và cái
toàn thể là có thể chỉ khi mọi loại trò bản ngã bị vứt đi và được hi sinh. Khi
bạn không có, Thượng đế có.
Để tôi
kể cho bạn một chuyện Sufi rất nổi tiếng, "Cái bóng linh thiêng."
Ngày
xưa có một vị thánh tốt tới mức các thiên thần phải từ trời xuống để xem người
này có thể thánh thiện tới mức nào. Vị thánh này đang đi phát tâm trong cuộc sống
thường ngày như các vì sao phát tán ánh sáng và hoa toả hương thơm, không nhận
biết về việc đó. Ngày của ông ấy có thể được tóm tắt bởi hai từ - ông ấy cho,
ông ấy tha thứ - vậy mà những từ này không bao giờ thoát ra khỏi môi ông ấy.
Chúng được diễn đạt trong nụ cười luôn nở của ông ấy, lòng tốt của ông ấy, độ
lượng, và từ thiện.
Các
thiên thần nói với Thượng đế, "Thưa Trời, tặng ông ấy món quà về phép màu ạ."
Thượng đế đáp, "Hỏi xem ông ấy ao ước cái gì."
Họ tới
nói với vị thánh này, "Ông có muốn cái chạm tay của ông chữa được bệnh cho
người ốm không?"
"Không,"
vị thánh trả lời. "Tôi thà để Thượng đế làm điều đó."
"Ông
có muốn chuyển đổi linh hồn phạm tội và đem những trái tim lang thang trở về đường
đúng không?"
"Không,
đó là sứ mệnh của các thiên thần. Chuyển đổi không dành cho tôi."
"Ông
có muốn trở thành tấm gương về kiên nhẫn, hấp dẫn mọi người bằng vẻ rực rỡ của
đức hạnh của ông, và do vậy ca ngợi Thượng đế?"
"Không,"
vị thánh đáp. "Nếu mọi người phải được hấp dẫn tới tôi, họ sẽ trở thành
người lạ với Thượng đế."
"Vậy
ông ham muốn điều gì?" các thiên thần hỏi.
"Tôi
có thể ước cái gì ư?" vị thánh vừa hỏi vừa mỉm cười. "Rằng Thượng đế
cho tôi sự gia trì của ngài, với điều đó tôi chẳng có mọi thứ rồi sao?"
Các
thiên thần nói, "Ông phải hỏi về phép màu chứ, nếu không một phép màu sẽ
được đặt lên ông."
"Rất
tốt," vị thánh nói. "Vậy tôi có thể làm nhiều điều thiện mà không bao
giờ biết về nó."
Các
thiên thần đâm ra lúng túng. Họ xin tư vấn và thảo ra bản kế hoạch sau: mọi lúc
cái bóng của vị thánh đều rơi xuống đất đằng sau hay bên cạnh ông ấy, để cho
ông ấy không thể thấy được nó, nó sẽ có quyền năng chữa lành bệnh, làm dịu cơn
đau, và làm khuây khoả nỗi buồn.
Khi vị
thánh này bước đi, cái bóng của ông ấy, trải ra trên đất ở bên cạnh hay sau ông
ấy, làm cho mọi con đường khô cằn thành xanh tươi, làm cho cây cỏ héo nở hoa,
đem nước sạch tới cho những dòng suối khô cạn, mầu hồng hào cho trẻ con xanh
xao, và niềm vui tới cho những đàn ông và đàn bà bất hạnh.
Vị
thánh này đơn giản đi trong cuộc sống đời thường của mình, lan toả đức hạnh như
các vì sao phát tán ánh sáng và hoa toả hương thơm, không nhận biết về điều đó.
Mọi người, kính trọng sự khiêm tốn của ông ấy, theo ông ấy một cách im lặng,
không bao giờ nói với ông ấy về phép màu của ông ấy. Chẳng mấy chốc họ thậm chí
quên cả tên của ông ấy, và gọi ông ấy là "Cái bóng linh thiêng."
Đây là
điều tối thượng: người ta phải trở thành cái bóng linh thiêng, chỉ là cái bóng
của Thượng đế. Đây là cuộc cách mạng vĩ đại nhất có thể xảy ra cho con người:
di chuyển của trung tâm. Bạn không còn là trung tâm riêng của bạn; Thượng đế trở
thành trung tâm của bạn. Bạn sống như cái bóng của ngài. Bạn không quyền năng,
bởi vì bạn không có trung tâm nào để mà có quyền năng. Bạn không đức hạnh; bạn
không có trung tâm nào để mà đức hạnh. Bạn thậm chí không tôn giáo; bạn không
có trung tâm nào để có tính tôn giáo. Bạn đơn giản không có, sự trống rỗng vô
cùng, không có rào chắn và khối chắn, cho nên điều thiêng liêng có thể tuôn chảy
qua bạn không bị cản trở, không bị diễn giải, không bị động chạm - cho nên điều
thiêng liêng có thể tuôn chảy qua bạn như là ngài hiện hữu, không phải như bạn
muốn ngài hiện hữu. Ngài không đi qua trung tâm của bạn - không có trung tâm
nào. Trung tâm bị mất.
Đây là
nghĩa của lời kinh này: rằng chung cuộc bạn phải hi sinh trung tâm của bạn để
cho bạn không thể nghĩ được dưới dạng của bản ngã lần nữa, bạn không thể thốt
ra "tôi," để triệt tiêu bản thân bạn hoàn toàn, để xoá sạch bản thân
bạn hoàn toàn. Không cái gì thuộc về bạn; ngược lại, bạn thuộc vào Thượng đế. Bạn
trở thành cái bóng linh thiêng.
Khó mà
quan niệm được về điều đó bởi vì sao mà khó thế để không bị gắn bó với những thứ
rác rưởi vô dụng. Bạn cứ thu thập trong hi vọng dường như bất kì cái gì bạn
tích luỹ cũng có thể hoàn thành cho bạn. Bạn cứ tích luỹ - tri thức, tiền bạc,
quyền lực, danh vọng. Bạn liên tục chỉ tích luỹ. Cả đời bạn là việc nhồi nhét
vào. Và tất nhiên nếu bạn trở thành trọng lượng chết thì cũng chẳng có gì ngạc
nhiên trong điều đó. Đó là điều bạn đã từng làm: thu thập bụi và nghĩ nó dường
như là vàng.
Những
cái vô giá trị trở thành có giá trị mênh mông nếu được nhìn qua bản ngã. Bản
ngã là kẻ giả mạo lớn, kẻ lừa dối lớn. Nó cứ dối bạn, và nó cứ tạo ra ảo tưởng,
mơ, phóng chiếu. Nhìn nó đi. Nó rất tinh vi. Cách thức của nó là tinh vi và nó
rất tinh ranh. Nếu bạn dừng nó lại theo hướng này, nó chuyển sang hướng khác. Nếu
bạn dừng con đường này, nó tìm con đường khác, và theo cách săn đuổi như vậy mà
bạn không thể nghĩ được rằng con đường khác cũng là của bản ngã.
Tôi đã
nghe nói về một bà già ngã cầu thang và làm gẫy chân mình:
Bác sĩ
bó bột chân gẫy trong khuôn và cảnh báo bà ấy không được bước lên xuống cầu
thang. Chung cuộc chân được chữa sau sáu tháng và bác sĩ công bố có thể bỏ
khuôn bột.
"Tôi
có thể leo cầu thang bây giờ chứ?" bà già hỏi. "Được," bác sĩ
nói.
"Ồ,
tôi mừng quá," bà ấy khúc khích. "Tôi ốm vì đi lên xuống theo ống
thoát nước."
Nếu bạn
chắn bản ngã khỏi tới từ cầu thang, nó tới từ đường ống thoát nước - nhưng nó tới.
Nhìn
cái gọi là người tôn giáo của bạn mà xem. Họ đã từ bỏ tất cả - nhưng họ đã
không từ bỏ việc từ bỏ. Họ đã từ bỏ tất cả; bây giờ họ đang bám lấy việc từ bỏ
của họ. Việc từ bỏ đó đã trở thành của cải của họ - đường ống thoát nước. Bây
giờ họ đang trèo tới cùng bản ngã nhưng theo cách tinh ranh và tinh vi hơn;
tinh vi tới mức không chỉ người khác bị lừa, bản thân họ cũng bị lừa.
Xem đấy.
Bạn là phàm nhân; thế rồi một ngày nào đó bạn cảm thấy thất vọng. Một ngày nào
đó mọi người cảm thấy điều đó; chẳng có gì đặc biệt trong nó. Thế thì bạn bắt đầu
trở nên có tính tôn giáo và bạn bắt đầu cảm thấy rất bản ngã về nó. Bạn đang trở
nên có "tính tôn giáo." Bạn nhìn người khác như tội nhân, phàm nhân.
Bạn có tính tôn giáo: bạn đã trở thành một sannyasin, bạn đã từ bỏ.
Cứ nhìn
mà xem. Kẻ thù đã đi vào từ cửa khác. Thế giới này sẽ không bị từ bỏ; bản ngã
phải bị từ bỏ. Cho nên người ta phải rất, rất cẩn thận không cho phép nó.
Bản ngã
không thể bị kìm nén, nhớ lấy. Nó phải đơn giản bị bay hơi - qua nhiệt của hiểu
biết, qua lửa của hiểu biết. Nếu bạn kìm nén nó, điều đó là dễ. Bạn có thể trở
nên khiêm tốn, bạn có thể trở thành giản dị, nhưng nó sẽ ẩn kín đằng sau tính
giản dị của bạn.
Một người
đàn bà bảo với bác sĩ rằng cô ấy bị thuyết phục là cô ấy bị một bệnh rất nguy
hiểm. Bác sĩ khuyên cô ấy đừng ngu xuẩn thế, rằng cô ấy không thể biết được liệu
cô ấy có bị nó hay không bởi vì, "bệnh này," ông ấy nói thêm,
"không mang theo nó bất tiện gì dù là bất kì cái gì!"
Cho nên
không có cách nào cho cô ấy biết cả.
"Nhưng
bác sĩ ơi," cô ấy bảo bác sĩ, "đó đích xác là cách tôi cảm thấy -
không bất tiện dù là bất kì cái gì! Bệnh này có đó."
Bạn có
thể cứ lừa bản thân bạn và bạn có thể tìm những cách hợp lí hoá, và trên bề mặt
chúng có vẻ rất hợp lí - trên bề mặt chúng có vẻ gần như bằng chứng - nhưng
nhìn vào trong chúng đi.
Và đó
không phải là việc của bất kì ai khác, nhớ lấy. Điều đó dành cho bạn nhìn. Toàn
thế giới có thể nhìn nó, nhưng nếu bạn mà không nhìn nó thì điều đó là vô dụng.
Bây giờ
tâm lí học hiện đại dần dần đang chuyển từ trị liệu cá nhân sang trị liệu nhóm,
và lí do duy nhất cho điều đó là thế này: rằng rất khó cho nhà phân tâm thuyết
phục bệnh nhân, từ một người với một người, về điều người đó làm cho bản thân
mình. Về bệnh nhân, về phức cảm của người đó, về cách hợp lí hoá của người đó,
các kìm nén, về lừa dối, sự ngu xuẩn của người đó; rất khó thuyết phục người đó
từ một người sang một người. Nhưng trong một nhóm điều đó trở thành dễ hơn bởi
vì cả nhóm có thể thấy cái ngu xuẩn, cái hiển nhiên của nó - rằng người đó đang
níu bám lấy cái gì đó và trở nên khổ một cách không cần thiết. Toàn thể nhóm có
thể thấy điều đó, và hiểu biết của cả nhóm vận hành mạnh mẽ và sâu hơn hiểu biết
của một người có thể vận hành lên bạn. Đó là lí do tại sao trị liệu nhóm đang
phát triển, trị liệu một người đang biến mất.
Trị liệu
nhóm có ưu thế vô cùng. Hai mươi người làm việc trong một nhóm: mười chín người
trở nên tỉnh táo rằng bạn đang làm cái gì đó mà bạn không muốn làm và với điều
đó bạn vẫn còn níu bám.
Một
sannyasin tới tôi, một người rất tốt, nhưng anh ta cảm thấy rất, rất hạnh phúc
vì tôi đã cho anh ta cái tên hay. Tôi cho các tên hay cho mọi người. Anh ta đã
làm ra trò bản ngã từ điều đó. Anh ta nói, "Osho ơi, thầy thật tuyệt vời.
Thầy đã cho tôi cái tên hay thế - nó đích xác đại diện cho tôi." Tên của bạn
không đại diện cho bạn. Đây là hi vọng của tôi, không phải thực tại. Đây là giấc
mơ của tôi, không phải là thực tại. Tôi đã gọi sannyasin đó là
"Satyananda" - phúc lạc nảy sinh từ kinh nghiệm về chân lí. Hmm?...
đó là điều tối thượng. Nhưng anh ta nói, "Osho ơi, 'Satyananda' - thầy đã
đích xác, đích xác có được tôi. Tôi bị ấn tượng thế bởi hiểu biết của thầy."
Bây giờ
tôi trở nên tỉnh táo rằng điều này đã là rất, rất sai. Nó đã là hiểu lầm. Tôi sẽ
không cho anh ta cái tên này. Tôi muốn kéo anh ta xuống từ sự phởn chí của anh
ta, cho nên sau vài phút anh ta bắt đầu nói, "Tôi không muốn giận, tham,
thế này thế nọ; những điều này toàn tính thú vật"; tôi nói, "Đừng là
kẻ hèn." Ngay lập tức anh ta bùng ra: "Hèn à? Thầy gọi tôi là đồ hèn
à?" Anh gần như sẵn sàng đánh tôi, la lên - hoàn toàn quên mất về
satyananda - và anh ta bắt đầu tự bênh vực mình. "Sao thầy đã gọi tôi là đồ
hèn? Tôi không phải là đồ hèn." Và tôi bảo anh ta, "Nếu bạn không phải
là đồ hèn, thế thì sao bạn bênh vực? Thế thì đơn giản bạn có thể nói, 'Thầy
sai.' Hay thậm chí điều đó là không được cần nữa. Bạn không phải là đồ hèn; sao
bạn lo nghĩ về điều đó? Sao bạn phát nóng đỏ lên thế? Sao bạn la lên choe choé
hết cỡ giọng? Sao bạn phát điên lên thế? Tôi phải đã chạm tới cái gì đó."
Bây giờ
mọi người đang hiện diện trở nên nhận biết rằng người này đang bênh vực cái gì
đó, và bênh vực rất cuồng nhiệt; nhưng duy nhất anh ta không thể thấy được điều
đó.
Trong một
nhóm, nếu bạn làm việc một thời gian lâu, dần dần bạn phải trở nên nhận biết rằng
cả nhóm đang nhìn điều bạn làm cái gì đó ngu xuẩn, đần độn, mâu thuẫn với ước
muốn riêng của bạn - chống lại việc hoàn thành riêng của bạn, chống lại trưởng
thành riêng của bạn. Bạn đang níu bám lấy bệnh và bạn cứ nói, "Tôi muốn gạt
bỏ nó."
Gần như
mọi người đều biết bạn đang làm sai ở đâu - ngoại trừ bạn. Mọi người đều biết rằng
bạn là một kẻ bản ngã - ngoại trừ bạn. Chỉ bạn mới nghĩ bạn là người khiêm tốn,
người đơn giản. Mọi người đều biết phức tạp của bạn. Mọi người đều biết mù
quáng gấp đôi của bạn. Mọi người đều biết cái điên của bạn trừ bạn. Bạn cứ bênh
vực điều đó. Và bởi vì lịch sự, xã giao, hình thức trong xã hội mà không ai sẽ
nói với bạn. Do đó, nhóm là có ích - vì nó sẽ không lịch sự. Nó sẽ thẳng thắn.
Và khi nhiều người như vậy nói rằng đây là vấn đề của bạn, và chỉ ra nó và day
lấy nó, và dí ngón tay của họ vào vết thương của bạn và điều đó gây đau... Rất
khó làm cho bạn tỉnh táo, từ cá nhân sang cá nhân bởi vì bạn có thể nghĩ người
này có thể sai, nhưng hai mươi người sao? Khả năng của hai mươi người bị sai là
ít, và bạn phải rơi lại vào bản thân bạn và xem vấn đề của nó.
Đó là
lí do tại sao Phật đã tạo ra sangha lớn, một nhóm lớn các sư - mười nghìn sư.
Đó là thực nghiệm trị liệu nhóm đầu tiên. Nó đã là thực nghiệm lớn.
Đó là
điều tôi đang làm. Mười sáu nghìn sannyasins - một trong những thực nghiệm
trong trị liệu. Một cộng đồng, một công xã, trong đó bạn phải trở nên nhận biết
bởi vì, bằng không, bạn sẽ không là một phần của công xã này, nơi mọi người đều
hiểu và nhìn sai lỗi của bạn và chỉ nó cho bạn. Bởi vì sannyasins không được ngụ
ý là lịch sự hay hình thức. Không có kiểu rác rưởi đó. Sannyasin ở đây để biến
đổi bản thân mình và trở thành một tình huống cho sự biến đổi của người khác.
Nhìn đấy,
bất kì khi nào ai đó chỉ ra lỗi nào đó về bạn, đừng bực mình. Điều đó sẽ không
giúp cho bạn. Đừng phát điên. Điều đó sẽ không giúp gì cho bạn. Cố thấy ra vấn
đề đi. Có thể người khác là đúng; và có nhiều khả năng cho người khác là đúng bởi
vì người đó vô tư thế với bạn, người đó xa xôi với bạn thế. Người đó không được
tham dự vào trong bạn. Bao giờ cũng nghe mọi người, điều họ nói về bạn. Chín
mươi chín phần trăm họ sẽ đúng; chỉ có một phần trăm khả năng họ có thể sai. Bằng
không thì họ không sai. Làm sao họ có thể sai được, bởi vì họ có cái nhìn vô tư
về bạn?
Đó là
lí do tại sao thầy được cần: để chỉ ra cho bạn vết thương của bạn. Và điều đó
là có thể chỉ nếu bạn ở trong kính trọng sâu sắc và tin cậy. Nếu bạn giận và bạn
bắt đầu tranh đấu, thế thì không có tin cậy và không có kính trọng. Nếu bạn ở
đây để bênh vực cho ốm yếu và bệnh tật của bạn, thế thì đó là dành cho bạn - đừng
ở đây. Phỏng có ích gì mà phí thời gian của bạn ở đây?
Nếu tôi
nói rằng bạn là kẻ hèn và bạn không thể thấy được vấn đề, thay vì bạn phải
tranh đấu và chứng minh cho tôi rằng bạn không vậy, thế thì đơn giản không có vấn
đề gì về việc ở đây cả. Mối quan hệ là kết thúc với tôi. Bây giờ tôi không thể
có ích cho bạn được. Khi tôi nói cái gì đó cho bạn, bạn phải nhìn vào trong sự
kiện này. Tại sao tôi gọi bạn là đồ hèn? Không có đầu tư nào với bạn, và tôi đã
không đầu tư bất kì cái gì vào sự hèn nhát của bạn. Tôi đơn giản nói vậy bởi vì
từ bi, bởi vì tôi thấy ốm yếu có đó. Và chừng nào bạn còn chưa biết nó, chừng
nào nó còn chưa được chẩn đoán, làm sao bạn sẽ gạt bỏ nó được?
Nếu bác
sĩ để tay bắt mạch bạn và nói rằng bạn bị sốt và bạn nhảy lên ông ấy và bắt đầu
đánh, "Ông nói cái gì vậy? Làm sao tôi có thể bị sốt bao giờ được? Không,
ông sai rồi, tôi hoàn toàn mạnh khoẻ," thế thì tại sao ngay chỗ đầu tiên bạn
đã đi tới bác sĩ? Chỉ để có được chứng nhận về mạnh khoẻ sao?
Bạn ở
đây - nhớ điều đó - bạn ở đây không phải để được thừa nhận về ốm yếu của bạn và
chứng nhận rằng chúng không tồn tại. Bạn ở đây để được chẩn đoán, được giải phẫu
- bị phá huỷ - để cho bản tính thực của bạn có thể nảy sinh, nở hoa. Nhưng nếu
bạn bênh vực, thế thì điều đó là dành cho bạn bênh vực. Nó không phải là việc của
tôi; bênh vực nó đi. Nhưng thế thì bạn sẽ khổ. Thế thì đừng tới và bảo tôi,
"Tôi khổ quá, tôi căng thẳng quá."
Từ thế
gian rất khó đi vào trong bởi vì bên trong bạn đã che giấu ốm yếu và bệnh tật.
Chúng buộc bạn đi ra. Đó là cách làm trệch chú ý. Đó là lí do tại sao nhiều thầy
thế đã từng dạy bạn, "Đi vào trong đi. Biết lấy bản thân ông,"nhưng bạn
chưa bao giờ đi tới đó. Bạn nói về nó, bạn đọc về nó, bạn đánh giá cao ý tưởng
này, nhưng bạn chưa bao giờ đi vào. Bởi vì trong bạn chỉ có bóng tối và vết
thương và bệnh tật. Bạn đã che giấu mọi thứ không tốt, không mạnh khoẻ cho bạn.
Ngược lại, bạn đã bảo vệ chúng thay vì phá huỷ chúng. Bây giờ bạn mở cửa... và
bạn bắt đầu cảm thấy hôi thế, bẩn thế, xấu thế, địa ngục mở ra. Bạn lập tức
đóng cửa lại và bạn bắt đầu nghĩ, "Vấn đề là gì?"
Phật,
Jesus, Krishna, tất cả họ đều đã từng dạy, "Đi vào trong và ông sẽ cực kì
phúc lạc, phúc lạc vĩnh hằng"; nhưng bạn mở cửa và bạn đi vào trong ác mộng.
Ác mộng này được tạo ra bởi kìm nén của bạn. Trên bề mặt bạn đơn giản; sâu bên
dưới bạn rất phức tạp. Trên bề mặt bạn có khuôn mặt của người rất hồn nhiên;
sâu bên dưới bạn rất xấu.
Bởi vì
"tính kìm nén" đó bạn không thể nhìn vào bên trong được và bạn phải
liên tục chuyển hướng bản thân bạn vào cái gì đó, nghe radio, xem ti vi, đọc
báo, đi gặp bạn bè. Chỉ phí thời gian ở đâu đó cho tới khi bạn rơi vào giấc ngủ.
Khoảnh khắc bạn thức dậy bạn bắt đầu chạy lần nữa. Bạn đang chạy từ đâu? Bạn
đang chạy khỏi bản thân bạn.
Cho bản
thân bạn không gian để nhìn bản thể của bạn đi; thế thì đột nhiên bạn sẽ thấy rằng
không có gắn bó với mọi sự. Làm sao nó có thể vậy? Điều đó là ngớ ngẩn.
Tôi đã
nghe một chuyện rất hay, chuyện Sufi, "Cửa Vàng."
Hai người
cầu nguyện, và đi những con đường tách rời của họ. Một người thu thập của cải
và quyền lực, mọi người nói anh ta nổi tiếng, nhưng không có an bình trong anh
ta. Người kia tìm thấy trái tim con người - toả sáng như ngọn đèn ngay cả trong
bóng tối của nỗi sợ bí mật riêng của họ. Anh ta nữa cũng đã tìm ra giầu có và
quyền lực; và của cải của anh ta, quyền lực của anh ta, là tình yêu. Một cách
đơn giản, tốt bụng, dịu dàng khi anh ta chạm tới mọi người xung quanh với mọi sự
giầu có và quyền năng của tình yêu này, ánh sáng bên trong rạng ngời và chiếu
sáng với lòng dũng cảm và an bình.
Cả hai
người này một hôm đứng trước cánh cửa vàng mà mọi người đều phải đi qua để tới
cuộc sống lớn lao hơn ở cõi bên kia. Thiên thần trong linh hồn của từng người hỏi,
"Anh mang cái gì đi cùng anh? Anh có cái gì để cho?"...
Thượng
đế bao giờ cũng hỏi, "Con đem cái gì đi cùng con? Con có cái gì để
cho?" Thượng đế liên tục cho bạn, nhưng chung cuộc, ngày cuối cùng trước
khi bạn đi vào trong điện thờ bên trong nhất của ngài, ngài hỏi, "Bây giờ,
con đã đem cái gì tới cho ta? Món quà của con cho ta là gì?"
... Người
nổi tiếng kể lại chi tiết cách khai thác của anh ta. Tại sao, đã không có tận
cùng về những người anh ta biết, và chỗ anh ta đã ở, và những thứ anh ta đã làm
- và các thứ anh ta đã tích luỹ.
Nhưng thiên
thần trả lời, "Những điều này là không chấp nhận được. Những điều này mà
anh đã làm, anh đã làm cho bản thân anh. Ta không thấy tình yêu trong
chúng"...
Nếu có
bản ngã ở đó thì không thể có tình yêu được. Nhớ điều này. Tôi sẽ thảo luận nó
về sau, bởi vì nó là một trong những điều quan trọng nhất: nếu có bản ngã ở đó
không thể có tình yêu.
... Và
người nổi tiếng chìm xuống bên ngoài cổng vàng và khóc...
Lần đầu
tiên anh ta có thể thấy toàn thể cái vô tích sự của mọi nỗ lực của anh ta. Nó gần
như là giấc mơ đã trôi qua và tay anh ta trống rỗng. Nếu bạn quá đầy các thứ,
ngày này hay ngày khác bạn sẽ thấy tay bạn trống rỗng. Nó là chất liệu mơ mà bạn
đã mang trong tay mình; chúng bao giờ cũng trống rỗng. Bạn chỉ mơ rằng cái gì
đó có đó. Bởi vì bạn sợ trống rỗng, bạn đã phóng chiếu cái gì đó, bạn đã tin. Bạn
chưa bao giờ nhìn sâu liệu thực sự nó có đó hay không.
... Và
người nổi tiếng chìm xuống bên ngoài cổng vàng và khóc. Anh ta đã quá bận rộn
không thể tốt bụng được...
Quá bận
rộn không thể yêu được, quá tham gia vào bản thân mình, quá quan tâm với những
thứ vô tích sự để không quan tâm được tới điều bản chất.
... Thế
rồi thiên thần trong linh hồn của người kia hỏi, "Còn anh mang cái gì? Anh
có gì để cho?"
Và anh
ta đáp, nói, "Chẳng ai biết tên tôi. Họ gọi tôi là kẻ lang thang, tay mơ.
Tôi chỉ có chút ít ánh sáng trong tim tôi, và cái mà tôi có, tôi đã chia sẻ với
linh hồn của mọi người"...
Người
thực trông như tay mơ trong thế giới này của những người điên. Bao giờ các hiền
nhân cũng được biết tới là kẻ lang thang, tay mơ, nhà thơ, tưởng tượng, sống ở
đâu đó, kẻ ăn hoa sen, kẻ nhìn rốn. Những kiểu nhãn này đã được trao cho những
người thực bởi vì thế gian thuộc về người giấy. Họ không thực. Người giấy, bất
kì khi nào họ bắt gặp một người thực, đều gọi người này là "tay mơ,"
"nhà thơ." Đó là cách của họ để kết án người này, và đó là cách của họ
để tự bảo vệ họ.
... Và
anh ta trả lời, nói, " Chẳng ai biết tên tôi. Họ gọi tôi là kẻ lang thang,
tay mơ. Tôi chỉ có chút ít ánh sáng trong tim tôi - không gì khác, chỉ chút ít
ánh sáng trong tim tôi - và cái mà tôi có, tôi đã chia sẻ với linh hồn của mọi
người."
Thế rồi
thiên thần nói, "Ồ, một người được ân huệ, anh có món quà lớn nhất trong mọi
thứ rồi. Nó là tình yêu. Bao giờ và bao giờ cũng vậy, có đủ và thừa. Vào đi"...
Đó là
cái đẹp của tình yêu: bạn càng cho nhiều, bạn càng có nó nhiều. Để điều này là
tiêu chí trong cuộc đời bạn: đừng tích luỹ cái mà bằng việc cho đi sẽ biến mất;
chỉ tích luỹ cái mà bằng việc cho đi sẽ tích luỹ lại. Chỉ tích luỹ cái mà bằng
việc chia sẻ sẽ tăng lên và phát triển. Cái đó là xứng đáng: cái mà bạn có thể
chia sẻ và bởi chính việc chia sẻ nó phát triển và bạn có nhiều hơn trước đây.
...
" Bao giờ và bao giờ cũng vậy, có đủ và thừa. Vào đi."
Thế rồi
người lang thang nói, "Nhưng trước hết để tôi cho người anh tôi phương
sách phụ, để hai chúng tôi có thể cùng bước qua cánh cửa này."
Thiên
thần im lặng; trong khoảnh khắc đó một ánh sáng lớn toả quanh người lang thang
đơn giản như chiếc áo khoác toả sáng, bao bọc cả người đó và bạn anh ta.
Cánh cửa
vàng mở ra và họ cùng nhau bước qua nó.
Anh ta
đã chia sẻ tại chính khoảnh khắc cuối cùng nữa. Đây là giầu có thực. Người keo
kiệt không bao giờ giầu; nếu bạn bị gắn bó với đồ vật trong thế giới, bạn không
giầu. Giầu có nảy sinh từ trái tim. Giầu có là phẩm chất của trái tim, toả sáng
bằng tình yêu.
Một
trong những nhà thơ vĩ đại nhất của Ấn Độ, Rabindranath Tagore, đã viết một bài
thơ, “Người yêu của trái tim tôi." Về bản chất, bài thơ này ngụ ý điều
này:
Một hôm
trong một làng nhỏ ở Bengal một người đàn bà khổ hạnh từ nhà hàng xóm sang gặp
tôi...
Và đây
không chỉ là bài thơ; nó dựa trên một sự vụ thực.
... Cô ấy
có tên là Sarvakhipi, cái tên được dân làng cho cô ấy, nghĩa của nó là
"người đàn bà điên về mọi thứ"...
Sarvakhipi:
người điên về mọi thứ. Cô ấy điên không chỉ trong một thứ mà trong mọi thứ cô ấy
đều điên - điên tuyệt đối.
... Cô ấy
chiếu đôi mắt như sao lên mặt tôi và làm cho tôi giật mình bởi câu hỏi:
"Khi nào ông tới gặp em dưới gốc cây?" Hiển nhiên cô ấy thương hại
tôi, người sống, theo cô ấy, bị cầm tù sau những bức tường, bị trục xuất khỏi
chỗ gặp gỡ lớn lao với tất cả, nơi cô ấy có chỗ cư ngụ của mình.
Ngay
khoảnh khắc đó, người làm vườn của tôi tới với chiếc rổ, và khi người đàn bà
này hiểu rằng hoa trong bình trên bàn của tôi sẽ bị vứt đi để dành chỗ cho hoa
tươi, cô ấy có vẻ bị đau đớn và nói với tôi, "Ông bao giờ cũng mắc mứu vào
đọc và viết. Ông không nhìn." Thế rồi cô ấy cầm những đoá hoa bị bỏ đi
trong lòng bàn tay, hôn chúng, và chạm trán vào chúng, và cung kính lầm rầm với
bản thân mình, "Người yêu của trái tim tôi."
Tôi cảm
thấy rằng người đàn bà này, trong cách nhìn thẳng của cô ấy về nhân cách vô hạn
trong trái tim của mọi thứ, đã biểu thị đúng tâm linh của phương Đông.
Tình
yêu là linh hồn của phương Đông. Tình yêu là linh hồn của con người. Tình yêu
là linh hồn của Thượng đế. Tình yêu là giầu có duy nhất có đó, hạnh phúc duy nhất
có đó.
Bây giờ,
nếu bạn bị gắn bó với mọi vật, bạn không thể là người yêu được. Chỉ người không
gắn bó mới có thể nâng bản thân mình lên hướng tới bầu trời kia mà chúng ta gọi
là tình yêu. Có nhiều hiểu lầm về nó. Những người từ bỏ thế giới và trở nên bị
tách rời gần như đồng thời trở thành vô tình yêu nữa; thế thì cái gì đó đã đi
sai. Bởi vì tình yêu là tiêu chí, chính thử nghiệm, hòn đá thử vàng. Nếu không,
gắn bó của bạn với thế giới làm cho bạn thành vô tình yêu, cái gì đó đã trở nên
chua ra. Không gắn bó của bạn là không đúng, không đích thực, không thực. Nó là
giả. Bởi vì bạn sợ tình yêu, điều đó chỉ ra bạn sợ bị gắn bó, cho nên bạn né
tránh mọi tình huống nơi tình yêu có thể nở hoa - bởi vì sâu bên dưới bạn sợ rằng
nếu tình yêu nở hoa bạn sẽ lại trở nên bị gắn bó.
Đó là
lí do tại sao cái gọi là các mahatmas sợ yêu nhiều thế. Họ sẽ không ở một chỗ
trong hơn ba ngày. Tại sao sợ nhiều thế? Bởi vì nếu bạn vẫn còn ở một chỗ trong
nhiều ngày hơn, bạn sẽ bắt đầu cảm thấy yêu mọi người. Ai đó sẽ tới mọi ngày để
cọ chân bạn, và bạn sẽ bắt đầu cảm thấy yêu người đó. Ai đó sẽ mang thức ăn cho
bạn mọi ngày, và bạn sẽ bắt đầu yêu cô ấy. Sự thương mến nào đó sẽ nảy sinh, và
sợ bị gắn bó lần nữa: di chuyển đi trước khi bạn trở nên bị gắn bó.
Cái gọi
là những người không gắn bó này đơn giản sợ mọi người. Họ sống trong hoảng hốt
sâu sắc. Họ không bao giờ có thể chạm tới cốt lõi thực của cuộc sống, bởi vì nó
bao giờ cũng được chạm tới bởi tình yêu.
Nhớ lấy,
nếu không gắn bó của bạn với mọi thứ là thực, đã bắt nguồn từ hiểu biết, đã
phát triển lên từ nhận biết, bạn sẽ trở thành đáng yêu hơn. Bởi vì cùng năng lượng
đó đã tham gia vào gắn bó sẽ được thoát ra. Nó sẽ đi đâu? Bạn sẽ có nhiều năng
lượng hơn để sử dụng. Gắn bó không phải là yêu. Nó là trò bản ngã - sở hữu, chi
phối, thao túng. Nó là bạo hành; nó không phải là yêu. Khi năng lượng này được
bớt căng thẳng, đột nhiên bạn có nhiều năng lượng hơn qua đó để yêu. Người thực
sự không gắn bó tràn đầy tình yêu, và bao giờ và bao giờ người đó cũng có ngày
càng nhiều để cho, và bao giờ người đó cũng liên tục tìm ra nguồn mới của tình
yêu. Cội nguồn của người đó là vô hạn.
"Bằng
việc không gắn bó với ngay cả những quyền năng này..." Và không gắn bó tối
thượng tới khi bạn đã đạt tới phép màu nào đó, siddhis, quyền năng, khi bạn có
thể làm mọi thứ - những thứ là huyền bí, những thứ không thể tin được. Nếu bạn
trở nên gắn bó với chúng, sớm hay muộn bạn sẽ trở lại trong thế giới lần nữa.
Thận trọng đi. Nó là cuộc tấn công cuối cùng của bản ngã lên bạn; đừng bị bắt.
Bản ngã đang tung cái lưới cuối cùng của nó lên bạn.
"Bằng
việc không gắn bó với ngay cả những quyền năng này, hạt mầm của tù túng bị phá
huỷ." Hạt mầm của tù túng là gắn bó. Và hạt mầm của giải thoát là tình
yêu. Và chúng giống nhau làm sao. Chúng là đối lập xuyên tâm: gắn bó là vô tình
yêu; yêu bao giờ cũng không gắn bó. Khác biệt là gì?
Bạn yêu
người đàn bà hay đàn ông và bạn cảm thấy bị gắn bó. Tại sao bạn cảm thấy bị gắn
bó? Gắn bó nghĩa là ngày mai bạn cũng sẽ muốn có người đàn bà này cùng bạn, có
vậy thôi. Ngày mai và lại ngày kia bạn sẽ muốn có người đàn bà này trong sở hữu
của bạn. Điều đó đơn giản chỉ ra bạn đã không có khả năng yêu hôm nay; bằng
không ngày mai không bao giờ bước vào. Ai bận tâm về ngày mai? Ai biết về ngày
mai? Ngày mai chưa bao giờ tới. Nó chỉ đi vào trong tâm trí cái đã không sống
hôm nay. Bạn đã không yêu người đàn bà này hôm nay, cho nên bạn chờ đợi ngày
mai tới để cho bạn có thể yêu. Tình yêu của bạn là không đầy đủ, không kết
thúc. Với tình yêu không kết thúc đó, gắn bó nảy sinh. Thế thì nó là tự nhiên,
logic. Bạn đang tô vẽ và tô vẽ là không đầy đủ; bạn sẽ muốn có giấy vẽ ngày mai
nữa, để làm đầy đủ nó.
Có luật
rất sâu trong cuộc sống: nó muốn làm đầy đủ mọi thứ. Nụ muốn thành hoa; hạt mầm
muốn trở thành chồi.
Mọi thứ
đều di chuyển tới việc hoàn thành, để cho bất kì cái gì bạn bỏ lại không đầy đủ
đều trở thành ham muốn trong tâm trí và nói, "Sở hữu người đàn bà này đi.
Mình vẫn chưa yêu; mình vẫn chưa du hành thông suốt qua bản thể cô ấy. Vẫn còn
nhiều lãnh thổ chưa biết cần được thực tại hoá đang có đó - nhiều bài ca của bản
thể và nhiều điệu vũ được nhảy." Gắn bó nảy sinh. Ngày mai được cần tới,
ngày kia được cần tới, tương lai được cần tới. Và nếu bạn thực sự không có khả
năng sống trong hiện tại, thế thì cuộc sống tương lai cũng được cần tới, và mọi
người liên tục hứa hẹn với nhau, "Chúng mình sẽ vẫn còn là vợ chồng trong
kiếp tương lai nữa." Điều đó đơn giản chỉ ra những người này đã trở thành
tuyệt đối không có khả năng sống. Bằng không ngày này là đủ cho bản thân nó.
Khoảnh
khắc này, nếu bạn làm đầy đủ tình yêu của bạn, nếu bạn đã yêu với trái tim tràn
đầy của bạn - toàn bộ, được buông xuôi, bị tan biến trong nó; bạn đã không giữ
lại bất kì cái gì - thế thì ý tưởng về ngày mai không bao giờ nảy sinh. Ý tưởng
về ngày mai không thể nào nảy sinh được. Nó bao giờ cũng tới khi cái gì đó
không được hoàn thành; thế thì bạn khao khát về tương lai. Nếu bạn đã yêu người
đàn bà của bạn hôm nay và cái chết tới, bạn sẽ chấp nhận điều đó. Hay, nếu người
đàn bà rơi vào tình yêu với ai đó khác, bạn sẽ nói lời chia tay - buồn, nhưng
không khổ. Và buồn có cái đẹp, và khổ là xấu. Buồn, không phải bởi vì gắn bó;
buồn bởi vì tình yêu của bạn vẫn có đó nảy sinh trong bạn và người này đang đi
xa, người có thể đã hiểu nó. Buồn nhưng được hoàn thành. Không có phàn nàn,
không bực tức.
Nhưng nếu
bạn đã yêu một cách toàn bộ điều này chưa bao giờ xảy ra, rằng người đàn bà có
thể đi hay người đàn ông có thể đi. Nếu bạn đã yêu một cách toàn bộ điều đó là
không thể được, bởi vì tình yêu toàn bộ đó thoả mãn sâu sắc thế. Người ta thậm
chí không thể nghĩ về người khác nào đó. Không thể nào mơ dược về người khác.
Mơ nảy sinh chỉ bởi vì không thoả mãn với người này. Bạn nghĩ tới người đàn bà
khác bởi vì mối quan hệ với người đàn bà riêng của bạn đã không phải là mối
quan hệ thoả mãn. Bạn nghĩ tới người đàn ông khác bởi vì tâm trí muốn rót bản
thân nó ra và điều này đã không xảy ra trong mối quan hệ này. Cho nên tâm trí cứ
lang thang khắp chốn. Bất kì người đàn bà nào đi qua đường, bạn bắt đầu cảm thấy
yêu cô ta, hay với đàn ông.
Và nếu
tình yêu của bạn đã trở thành nản chí nhiều tới mức bạn không thể hình dung được
bây giờ rằng có thể yêu bất kì người nào, bạn bắt đầu yêu chó và mèo. Dường như
ít phức tạp hơn - Alok phải làm bản ghi chép về điều đó. Dường như ít phức tạp
hơn.
Yêu chó
là rất đơn giản... Yêu mèo có chút ít khó hơn. Đó là lí do tại sao đàn ông gọi
đàn bà là "mèo." Mèo ít dự đoán được hơn chó, thông minh hơn chó - có
tâm trí riêng của nó. Bạn có thể đá chó và nó sẽ quay lại; bạn đá mèo, nó sẽ
không tới nữa. Được kết thúc luôn. Bao giờ cũng sẵn sàng li dị.
Mọi người
rơi vào tình yêu với con vật. Bất hạnh làm sao. Tôi không nói đừng yêu con vật;
tôi đang nói đừng làm chúng thành thứ thay thế cho con người. Bạn nên yêu con
người sâu sắc tới mức tình yêu của bạn bắt đầu tràn ngập và nó đạt tới con vật
nữa. Thế thì nó là khác toàn bộ. Thế thì nó đạt tới cây cối nữa. Thế thì nó là
khác toàn bộ. Với đá cũng vậy, bởi vì bạn cứ tràn ngập. Và cội nguồn vô hạn của
tình yêu, không ai có thể kiềm chế được tình yêu của bạn. Nó cứ tràn ngập, tràn
ngập, tràn ngập. Thế thì nó đạt tới con vật; thế thì nó có phẩm chất khác toàn
bộ cho nó.
Nhưng
các cánh cửa với con người bị đóng lại và bạn phải tìm ai đó để yêu, bằng không
bạn cảm thấy rất chán nản, mối quan hệ được cần tới, thế thì bạn tạo ra quan hệ
với chó, mèo.
Ngay cả
điều đó nữa cũng thỉnh thoảng chứng minh là không thoả mãn, bởi vì chó là người,
mèo là người - chúng cũng có ý thức hệ riêng của chúng, ý tưởng riêng của
chúng, và chúng muốn làm việc của chúng. Không chó nào có đó để hoàn thành ham
muốn của bạn. Bạn có thể nghĩ trong khi bạn đem chó đi dạo rằng bạn đã thuần
hoá con chó này, rằng bạn sở hữu con chó này, bởi vì bạn chưa bao giờ hỏi con
chó nó nghĩ gì. Nó nghĩ nó sở hữu bạn, và nó thuần hoá con người này. Tôi đã
nghe chó nói chuyện với nhau.
Khi yêu
trở thành khó ngay cả để yêu con vật, thế thì mọi người bắt đầu yêu đồ vật -
nhà cửa, xe hơi, xe máy. Và họ trở thành quá lãng mạn về những điều này.
Tôi đã
thấy một người, người đó thường sống ngay trước nhà tôi. Anh ta yêu chiếc xe
máy nhiều tới mức tôi đã thấy anh ta lau chiếc xe gần như theo cách lãng mạn -
cứ như anh ta lau người đàn bà của mình. Nhìn phía bên nọ bên kia, và cảm thấy
hạnh phúc thế. Và anh ta sẽ không bao giờ dùng nó bởi vì nó có thể bị bẩn. Anh
ta sẽ cứ đi cái xe cũ của mình. Tôi bảo anh ta nhiều lần, "Anh làm gì vậy?
Anh có chiếc xe máy đẹp thế.' Anh ta nói, "Nó vậy, nhưng có khả năng mưa tới.
Ông thấy không? Mây kia kìa." Hay thậm chí trời quá nóng và chiếc xe của
anh ta có thể mất sự bóng loáng của nó. Không, tôi chưa bao giờ thấy anh ta
dùng nó. Anh ta đơn giản lau nó, chăm sóc nó. Chiếc xe là người yêu.
Điều
này là thoái hoá của tâm thức con người. Bạn càng trở nên gắn bó nhiều, bạn
càng thoái hoá nhiều; càng ít gắn bó, bạn vươn lên, soải cánh lên càng cao hơn.
Và tới
một khoảnh khắc Patanjali đang nói tới khi quyền năng tâm linh xảy ra cho bạn.
Nhớ lấy, đừng bị gắn bó với chúng, bởi vì chúng thực sự đẹp, rất đáp ứng. Bạn sẽ
muốn sở hữu chúng. Nhiều người trở nên quan tâm tới yoga không phải bởi vì
yoga, không phải bởi vì kaivalya, giải thoát, nhưng chỉ bởi vì vibhutis,
siddhis. Họ học yoga, họ đi tới các thầy - họ muốn làm phép màu.
"Bằng
việc không gắn bó với ngay cả những quyền năng này, hạt mầm của tù túng bị phá
huỷ." Đây là khả năng cuối cùng của việc bị bắt vào tù túng lần nữa. Nếu bạn
có thể vượt qua điều này, hạt mầm bị thiêu cháy.
"Thế
thì kaivalya theo sau" - thế thì giải thoát theo sau. Thế thì bạn là tự do
toàn bộ - tự do, tuyệt đối tự do - không bị gắn bó vào bất kì cái gì và tràn đầy
tình yêu, mưa rào tình yêu của bạn lên toàn thể sự tồn tại... phúc lành cho sự
tồn tại và cho bản thân bạn, một ân huệ.
Nhưng
người ta phải tỉnh táo trên từng bước. Tâm trí tinh ranh. Và bạn có thể nghĩ,
"Vâng, khi phép màu tới mình sẽ không bị gắn bó với chúng." Nghĩ lại
đi. Bạn sẽ thấy trong bản thân bạn ở đâu đó ham muốn đang làm việc, "Để
cho chúng tới, thế rồi chúng ta sẽ thấy. Trước hết để chúng tới đã." Ai bận
tâm về kaivalya, giải thoát? Dường như không giống mục đích. Chỉ để được giải
thoát, tự do sao? Phỏng có ích gì trong nó?
Mọi người
tới tôi và họ nói, "Chúng tôi sẽ được gì từ thiền?" Tôi nói,
"Nhiều thiền hơn." Họ nói, "Nhưng phỏng có ích gì? An bình sao?
An bình là được, nhưng chúng tôi được quyền năng thực gì từ nó?
An bình
không giống như mục đích. Quyền năng - cái gì đó mà bạn có thể làm, cái gì đó
qua đó bạn có thể chứng minh. Tôi đã nghe một giai thoại, một giai thoại rất
hay.
"Ông
nói cho tôi, người Cơ đốc giáo các ông kiếm tiền ở đâu để xây dựng nhà thờ?"
một giáo sĩ hỏi bạn ông ta.
"Thế
này, Abe, ông thấy đấy, người Cơ đốc giáo chúng tôi có một hệ thống gọi là Xưng
tội. Bất kì chỗ nào bất kì ai làm cái gì đó sai, người đó đều đi tới nhà thờ,
xưng tội của mình, để chút tiền vào hộp công đức, và được tha thứ; và theo cách
này chúng tôi có thể thu được số lớn tiền mặt."
"Thực
thế à, hệ thống tuyệt vời làm sao. Có thể chúng tôi cũng thích nghi nó để dùng
cho giáo đường của chúng tôi. Nhưng ông cho tôi dự cùng với ông tối nay đi để
cho tôi có thể có được ví dụ về cách các ông làm việc."
"À,
Abe này, là một linh mục, tôi có điều cấm nghiêm ngặt để cho ông tham dự cùng,
nhưng thấy ông là người bạn tốt thế trong bao nhiêu năm, tôi sẽ cho phép chỉ một
lần này thôi đấy."
Tối hôm
đó họ ngồi trong hộp xưng tội, linh mục ngồi trước và Abe, rất nóng lòng, ngồi
sau. Ngay lúc đó một giọng nói đàn ông được nghe thấy từ đằng sau tấm màn:
"Thưa cha, con đã phạm tội nghiêm trọng." "Con đã làm gì, con
ta?" "Đêm trước con đã đi lại với hai người đàn bà."
"Được,
vậy thì để hai pound vào hộp công đức và tội của con sẽ được tha thứ."
Abe rất
háo hức. Ngay lúc đó một giọng đàn ông khác được nghe thấy: "Thưa cha, con
đã phạm tội nghiêm trọng." "Con đã làm gì con ta?" "Đêm qua
con đã đi lại với ba người đàn bà."
"Này,
thế thì để ba pound vào hộp công đức và tội của con sẽ được tha thứ, con
ta." Abe không thể nào nhịn được thêm nữa:
"Cách
làm tiền hay thế; hệ thống tuyệt vời thế. Cho tôi một ân huệ đi. Để tôi làm lần
sau, chỉ để có thực hành nào đó thôi."
"Này,
Abe, nói thẳng điều đó là không được phép đâu, nhưng thấy ông là người bạn tốt
thế bao nhiêu năm qua, tôi sẽ cho phép điều đó chỉ một lần này thôi đấy."
Thế là
họ đổi chỗ cho nhau và Abe ngồi phía trước. Vừa lúc đó một giọng đàn bà được
nghe thấy: "Thưa cha, con đã phạm tội nghiêm trọng." "Bây giờ,
bây giờ, đấy là việc gì con đã làm?" "Đêm qua con đã đi lại với bốn
đàn ông."
"Bây
giờ, để năm pound vào hộp công đức và ta sẽ cho con nợ một lần."
Xem
xem! Tâm trí rất tham; bản ngã không là gì ngoài tham.
Patanjali
đã viết chương này, nhiều người đã cảm thấy chắc là tốt hơn nếu như ông ấy đã
không viết nó. Nhưng ông ấy có tâm trí rất khoa học. Ông ấy muốn vạch ra toàn
thể sự việc, điều là có thể, và ông ấy đã viết chương này chỉ để làm cho mọi
người nhận biết rằng những điều này xảy ra. Khi có liên quan tới tôi, tôi nghĩ
điều hoàn toàn tốt là ông ấy đã đưa nó vào, bởi vì trong dốt nát sẽ có nhiều khả
năng cho tham lam chiếm quyền sở hữu bạn. Nếu bạn biết và bạn hiểu lãnh thổ này
và bạn biết cuộc tấn công cuối cùng của bản ngã sẽ tới từ đâu, bạn có thể chuẩn
bị thận trọng hơn và khi nó xảy ra bạn sẽ không bị bắt một cách không nhận biết.
Tôi
hoàn toàn sung sướng là ông ấy đã đưa vào "Vibhuti Pada," chương này
về siddhis và quyền năng, bởi vì cho dù bạn không tìm chúng, chúng vẫn xảy ra
theo cách riêng của chúng. Bạn càng trưởng thành bên trong, nhiều điều bắt đầu
xảy ra theo cách riêng của chúng. Không phải là bạn tìm kiếm hay tìm chúng đâu
- chúng là hệ quả. Từng luân xa đều có quyền năng riêng của nó. Khi bạn đi qua
chúng, chúng trở thành sẵn có cho bạn. Điều tốt là tỉnh táo và di chuyển một
cách có chủ ý ở nơi người ta đang đi.
Phải có
việc né tránh bất kì gắn bó nào hay tự hào về lời mời từ các thực thể siêu vật
lí chịu trách nhiệm cho các bình diện khác nhau vì điều này sẽ mang tới khả
năng của sự trở lại của quỉ.
Khi những
quyền năng này bắt đầu xảy ra, bạn bắt đầu nhận được lời mời từ các thực thể
cao hơn, các thực thể siêu vật lí. Bạn phải đã nghe nói hay bạn phải đã đọc về
những người Thông thiên học. Toàn thể công trình của họ phải làm việc với các
thực thể siêu vật lí. Họ thường gọi những thực thể đó là "Thầy." Có
những thực thể siêu vật lí liên tục trao đổi với con người, và bất kì khi nào bạn
vươn lên cao, bạn đều trở thành sẵn có cho họ; bạn trở nên ngày càng hoà điệu với
họ. Bạn nhận được nhiều lời mời, nhiều thông điệp.
Đó là
điều người Mô ha mét giáo gọi là "paigam," thông điệp; và họ gọi
Mohammed là "Paigambar," người nhận thông điệp. Họ không gọi ông ấy
là hoá thân avatar, họ không gọi ông ấy là "hoá thân Thượng đế." Họ
không gọi ông ấy là vị phật, người đã trở nên chứng ngộ. Họ không gọi ông ấy là
jina, người đã chinh phục. Họ không gọi ông ấy là vị cứu tinh, một Christ,
không. Họ có một thuật ngữ khoa học rất, rất hoàn hảo cho nó: họ gọi ông ấy là
"sứ giả" - Paigambar. Nó đơn giản nghĩa là ông ấy đã vươn lên cao và
bây giờ ông ấy không còn vận hành nữa; thực thể khác nào đó, thực thể cao hơn,
đã chiếm quyền sở hữu ông ấy. Ông ấy trở thành trung gian.
Và nó
là vậy. Mohammed là người thất học; gần như không thể nào nghĩ hay tưởng tượng
được rằng ông ấy có thể đã cho sinh ra thơ ca hay thế của Koran. Nó hay vô
song, nó là một trong những bài ca hay nhất, và nếu bạn có thể nghe ai đó hát
nó, bạn sẽ bị ảnh hưởng ngay lập tức. Cho dù bạn không hiểu nghĩa của nó, nó có
quyền năng vô cùng. Chính âm thanh này có quyền năng vô cùng để khuấy động bạn.
Mohammed
là người thất học, không biết đọc, không biết viết, không biết gì về văn học và
thế giới văn chương. Đột nhiên, suy tư trên núi, ông ấy trở nên sẵn có, và ông ấy
nghe thấy, "Đọc!" từ này "đọc," nhưng ông ấy nói, "Làm
sao tôi đọc được?" Từ "koran" nghĩa là "đọc."
"Làm sao tôi đọc được? Tôi không biết," Mohammed nói, và ông ấy trở
nên rất hoang mang, ai đã nói điều này. Ông ấy không thể thấy được bất kì ai ở
bất kì chỗ nào. Lần nữa tiếng nói này tới, "Đọc!" Nó tới từ trái tim
riêng của ông ấy, ông ấy đã trở thành một kênh. Và, tất nhiên, ông ấy đã nghĩ về
quá khứ của mình, và tiếng nói này đang nói cái gì đó về tương lai của ông ấy.
Tiếng nói này đang nói, "Ta có thể đọc được, đừng lo. Cứ đọc đi - ta sẽ đọc
qua ông. Ông thuật lại - ta sẽ thuật lại qua ông. Ông nói - ta sẽ nói qua ông.
Cứ để bản thân ông ra ngoài con đường."
Điều đó
kì lạ, bất ngờ tới mức ông ấy phát sốt cao, ông ấy trở nên phân vân nhiều thế.
Ông ấy về nhà, sốt sình sịch. Vợ hỏi, "Chuyện gì xảy ra vậy? Mới sáng anh
còn hoàn toàn mạnh khoẻ, mà sốt cao thế bây giờ?" Ông ấy nói, "Anh sẽ
kể cho em một điều. Hoặc là anh đã phát điên hay cái gì đó đã xảy ra từ cõi bên
kia. Anh không thể tin được rằng anh có khả năng về bất kì cái gì, nhưng anh đã
nghe một tiếng nói, nói, 'Đọc! Thuật lại!' và anh không biết thuật lại cái gì -
và không chỉ điều đó, anh bắt đầu thuật lại! Anh nghe bản thân anh đang nói những
điều mà anh chưa bao giờ nghĩ tới, và chúng tới trong thơ ca hoàn hảo, có nhịp
thơ, nhịp điệu, và mọi thứ. Anh không thể tin được vào nó. Hoặc là anh đã phát
điên hoặc anh đã bị sở hữu bởi ai đó - nhưng anh không còn là người chồng trước
nữa. Chạy ra và mời thầy thuốc đi, anh sẽ cần điều trị. Anh đang liên tục điên,
và anh vẫn nghe thấy tiếng nói này, ‘Thuật lại!' - và những thơ ca hay đang
giáng xuống anh và rót đầy tim anh."
Người vợ
là đệ tử đầu tiên của ông ấy. Cô ấy chạm chân ông ấy. Cô ấy có thể thấy sự toả
sáng khắp quanh ông ấy. Nó không phải là sốt, nó là bùng nổ đầu tiên của hào
quang của ông ấy. Ông ấy cảm thấy sốt vì nó nóng thế, mới thế, và ông ấy bị quấy
rối bởi vì ông ấy không sẵn sàng, ông ấy chưa bao giờ mong đợi, ông ấy đã không
lập kế hoạch cho điều đó.
Điều
này chắc đã không xảy ra nếu như ông ấy biết về Patanjali. Patanjali đã lưu ý mọi
điều, ông ấy đã vạch ra toàn thể cuộc hành trình, cuộc hành trình bên trong. Thế
thì ông ấy chắc đã hiểu lời kinh này. Lời kinh này là được cần.
"Phải
có việc né tránh bất kì gắn bó nào hay tự hào về lời mời từ các thực thể siêu vật
lí chịu trách nhiệm cho các bình diện khác nhau vì điều này sẽ mang tới khả
năng của sự trở lại của quỉ." Nhưng Patanjali nói nhớ lấy, khi bạn trở
thành phương tiện của bình diện cao hơn, đừng bắt đầu cảm thấy tự hào, và đừng
bắt đầu cảm thấy bản thân bạn là vài người được chọn hay một người được chọn. Đừng
bắt đầu cảm thấy rằng bạn đã được lựa, được chọn, và bạn là đặc biệt. Bằng
không điều đó sẽ là nguyên nhân của sự sa ngã của bạn. Có một câu chuyện Sufi:
Murshid
của nhà Murshid của người Murshid đang nói cho một nhóm người khi ông ấy vẫn
còn là thanh niên. Trong nhóm này một thầy tu mắt mở to ăn mặc đơn giản bộ quần
áo mầu nâu. Thầy tu này liên tục nhìn vào diễn giả. Ông ta nhìn với cái nhìn
chăm chú hiểu biết tới mức diễn giả đâm ra lúng túng và quay đi. Đến cuối bài
nói thầy tu này tiến tới ông ấy và nói với ông ấy rằng ông ta đã được phái tới
để khai tâm cho ông ấy. "Điều đó không thể thế được, ông thấy bố tôi đã
thu xếp khai tâm cho tôi rồi."
"Tôi
bảo anh là tôi đã được phái tới," thầy tu nói.
"Không
thành vấn đề, tôi phải vâng theo ước muốn của bố tôi." Với sự khăng khăng
này của anh thanh niên, thầy tu bỏ ra đi.
Đêm đó
người này mơ thấy bố anh ta đang hướng dẫn anh ta để được khai tâm bởi thầy tu
này. Đến sáng thầy tu tới phòng anh ta, nói rằng ông ấy ở đó để khai tâm cho
anh ta.
"Ông
không nhớ từ ngày nọ sang ngày kia à? Đi đi, bố tôi đang thu xếp việc khai tâm
cho tôi."
Thầy tu
nhìn anh ta, mỉm cười bằng đôi mắt, và nói, "Anh đã quên giấc mơ của anh
à?"
Lúc này
người này mới cúi mình và được thầy tu khai tâm. Trong những ngày sau đó người
này đổ mọi loại câu hỏi tâm linh liên quan tới cuộc sống và kinh sách linh
thiêng lên thầy tu, ông ta đơn giản nhún vai coi thường không trả lời. Một đêm
anh thanh niên đang ngồi trong phòng suy nghĩ rằng chắc chắn anh ta sẽ chẳng đi
tới đâu với người thầy này, người dường như vô hiểu biết thế liên quan tới những
câu hỏi của anh ta.
Khi anh
ta nghĩ điều này thầy tu xuất hiện và thì thào nói, với sức thuyết phục lớn,
"Ta là câu trả lời cho những câu hỏi của anh."
Bây giờ
những câu chuyện này có vẻ chỉ như chuyện kể - huyền thoại, tưởng tượng, có
tính biểu dụ, hay nhiều nhất là biểu tượng. Nó không phải vậy. Chúng là sự kiện.
Nếu bạn sẵn sàng, ngay lập tức, từ bình diện cao hơn, các thông điệp và thông
điệp bắt đầu tới bạn. Chúng đã từng chờ đợi lâu để ai đó trở thành trung tâm cảm
nhận. Khi điều này xảy ra đừng phủ nhận chúng. Khi điều này xảy ra trở thành
mong manh đi. Một điều - mở trái tim bạn, tin cậy. Và điều thứ hai - đừng cảm
thấy tự hào. Nếu bạn có thể làm được hai điều này, Thượng đế bắt đầu vận hành
qua bạn. Bạn trở thành như chiếc sáo, cây trúc hổng. Ngài bắt đầu ca hát qua bạn.
Nhưng một
khi lòng tự hào đi vào, bài ca dừng lại. Một khi bạn bắt đầu cảm thấy cao siêu,
bài ca bắt đầu thành ngập ngừng. Điều đó đã xảy ra cho nhiều người. Họ đã tới
trong liên hệ với thế giới cao siêu, thế giới cao hơn, thế giới siêu vật lí, và
thế rồi họ bắt đầu cảm thấy tự hào: sớm hay muộn liên hệ đó sẽ lại mất đi; họ
trở thành bình thường.
Nhưng
thế rồi họ trở thành những người giả vờ lớn vì họ không thể chấp nhận được điều
này, rằng bây giờ liên hệ bị mất. Tôi đã thấy vài người thực sự đi tới có quyền
năng huyền bí, nhưng thế rồi họ trở nên tự hào.
Thế rồi
quyền năng bị mất, và thế rồi họ trở thành chỉ là nhà ảo thuật thường, bởi vì họ
không thể chấp nhận được ý tưởng là họ không thể làm được điều đó. Họ thường
làm nó, nó đã xảy ra một lần.
Đây là
điều đã xảy ra cho Satya Sai Baba. Ông ấy đã đi vào trong liên hệ. Những điều đầu
tiên mà ông ấy làm đã không là từ ông ấy, nhưng bây giờ mọi thứ là từ ông ấy.
Những điều đầu tiên đã chỉ xảy ra, nhưng ông ấy đã trở nên tự hào, đặc biệt,
người làm phép màu. Bây giờ bất kì cái gì ông ấy làm cũng chỉ là giả vờ, bây giờ
ông ấy phải giữ lấy thanh danh của ông ấy. Bây giờ ông ấy thậm chí còn thấp hơn
nhà ảo thuật thường vì ít nhất nhà ảo thuật thường chấp nhận rằng người đó chỉ
làm thủ thuật.
Nhưng
điều này dường như là logic. Một khi bạn có thể làm được cái gì đó và thế rồi bạn
không thể làm được nó, vậy thì phải làm gì? Bạn thay thế nó bằng cái gì đó. Bạn
bắt đầu học cái gì đó và làm cái gì đó, bằng cách nào đó để quản lí trạng thái
của bạn mà bạn đã tạo ra quanh bạn, hình ảnh của bạn mà bạn đã tạo ra quanh bạn.
Bất kì
khi nào cái gì đó xảy ra cho bạn - và nó sẽ xảy ra cho nhiều người, bởi vì tôi
đã làm thành sẵn có nhiều kĩ thuật cho bạn; nếu bạn đi sâu vào trong chúng, nhiều
điều sẽ trở thành sẵn có cho bạn - điều đầu tiên là vẫn còn sẵn có; điều thứ
hai là đừng trở nên tự hào về nó. Coi nó như đơn giản, không bao giờ khoe nó.
Và nếu
nó bị áp đặt lên bạn, thế thì đòi hỏi các lực rằng bạn phải được làm chỉ là cái
bóng, rằng bạn không nên ở trong nhận biết theo bất kì cách nào về điều đang xảy
ra qua bạn. Bởi vì nếu bạn nhận biết có mọi khả năng bạn có thể sa ngã. Bạn có
thể bắt đầu tích luỹ bản ngã - mình có thể làm điều này, mình có thể làm điều nọ
- và bạn bắt đầu trượt xuống thấp hơn.


Posted in: 
0 nhận xét:
Post a Comment